Ngôn Tình Kiều Kiều Bất Lực

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,343
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXNz7CS44HkjpekJif7OS1nIOWg2jMvvmW6E8iUB0lJ4dptYX13OxAclHYp1xnpzwGr_S-05nSuAE31AKKan15H4-AAb31ZNl0DsruF4Kw5taRaLeCP3bbrcjz3d3ZWFsR3k1tT8KHA2Ib-j6Emowm-=w215-h322-s-no

Kiều Kiều Bất Lực
Tác giả: Zhihu/Trương Nhược Dư
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Nhược Dư

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Ngọt, Vườn trường, Ngôi thứ nhất.

Số chương: 5 chương

Giới thiệu:

Tôi đóng giả bà nội để quay video ngắn, sau đó bị đại ca trường đang say khướt khiêng về tận nhà.

“Chú, mẹ chú uống nhiều quá, cháu đưa bà về rồi đây!”

Bố tôi: “…”

“Mẹ chú mất ba năm rồi, cháu đi đào mộ đấy hả?”​
 
Kiều Kiều Bất Lực
Chương 1


1.

Tôi là một đứa phản ứng rất chậm, thường hay không theo kịp xu hướng thời đại.

Đợt trước trên mạng nổi lên vụ giả dạng thành người già rồi ra ngoài quay video.

Lúc đó tôi từng xem qua vài video rồi, thấy vụ này quá là nhàm chán, mà giờ vụ này hết nổi rồi thì tôi lại đột nhiên muốn làm thử.

Thế là… tôi lén lấy quần áo bà nội để lại khi còn sống, đội bộ tóc giả giống người già, cải trang xong xuôi hết rồi thì tôi với cô bạn thân Tâm Thất tới quán bar gần nhà.



Diện tích của quán bar khá rộng, nghe nói đây là bar lớn nhất ở phía Đông thành phố chúng tôi.

Tôi đội bộ tóc giả, mặc áo hoa hòe, khom lưng bước từng bước khập khiễng, Tam Thất thì đi ngay cạnh để quay video.

Vì không muốn phải mất mặt, Tam Thất cũng trang bị cho mình rất đầy đủ, đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, chỉ chừa lại một đôi mắt tròn xoe như nai con.

Cảnh tượng trước mắt chúng tôi thật xa hoa, trụy lạc và lãng phí.

Tôi khom lưng nên đi lại khá là vất vả, bắt đầu thấy hối hận vì không mang theo gậy chống.

Có lẽ mọi người cũng không thể ngờ rằng lại có thể gặp được một bà già lảo đảo bước đi ngay trước cửa quán bar, ngạc nhiên mất một lúc, sau đó bọn họ đều bất giác tách sang hai bên.

Tôi dễ dàng chen được vào giữa sàn nhảy, bắt đầu lắc đầu thành hình chữ “正”.

Tam Thất đứng cạnh đó vẫn cứ tập trung quay video.

Hai chúng tôi đã cược với nhau, rằng nếu video này đạt được số lượt xem cao hơn mười nghìn, tôi sẽ phải mời cậu ấy đi ăn khuya.

Tôi vẫn còn đang điên cuồng lắc đầu, trong cơn choáng váng thì bỗng một giọng nói vang lên…

“Ây da, này là bà nội nhà ai mà nổi loạn thế này?”

Giọng nói không những kiêu ngạo đầy ngả ngớn, mà nghe ra lại thấy hơi buồn cười.

Hơn nữa, còn rất quen tai.

Tôi quay đầu lại theo bản năng, bắt gặp một đôi mắt biết cười ngay dưới ánh đèn mờ ảo.

Là cậu ta?

2.

Tôi còn nhớ cậu ta, rất rõ.

Đó là vị đại ca ở trường cấp ba của chúng tôi, tên Tần Quy Lễ.

Cậu ta cực kỳ nổi tiếng.

Tuy rằng sở hữu cái tên hết sức văn nhã, nhưng hành động lại cực kỳ bá đạo, chỉ cần nói chuyện thấy không hợp ý là sẽ giải quyết bằng nắm đấm, nổi tiếng khắp nơi vì là một tên siêu cứng đầu.

Có điều thành tích của cậu ta lúc nào cũng rất tốt, thế nên người này đã khiến bố tôi cực kỳ đau đầu.

Tại sao ấy à?

Tại vì bố tôi khi đó là chủ nhiệm lớp cậu ta chứ sao.

Dưới ánh đèn đủ loại màu sắc, cậu dựa gần vào người tôi, giọng nói vang lên cùng với tiếng nhạc đinh tai nhức óc nhưng lại rất rõ ràng rành mạch.

“Bà à, hình như nếp nhăn trên mặt bà hơi ít thì phải?”

Tôi thoáng kinh ngạc, trong lúc hoảng loạn đã vô thức kéo khăn quàng trên cổ lên che đi nửa khuôn mặt, ậm ừ đáp lời:

“Không… không ít…”

Tôi vốn tưởng rằng Tần Quy Lễ chỉ thuận miệng chọc ghẹo mấy câu vậy thôi, ai mà ngờ hắn lại tỏ ra rất hứng thú, tiếp tục dựa người vào gần hơn, lải nhải: “Cháu nói và này, một bà già như bà sao lại chạy tới quán bar này vậy? Ngọn lửa cuối cùng cháy lập lòe dưới ánh hoàng hôn?”

Cậu ta nói xong còn giơ ngón tay cái ngay trước mặt tôi: “Quyến rũ.”

Tôi không nói thành lời.

Cả hai đang đứng rất gần nhau, thậm chí tôi còn cảm nhận được sự ấm áp từ hơi thở phả ra mỗi lúc cậu ta lên tiếng nói chuyện.

Trộn lẫn mùi rượu nồng nặc.

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện cậu ta đã lơ mơ, mắt nhắm mắt mở, không được tỉnh táo.

Cậu ta say rồi.

Tôi không đáp lại, chỉ lặng lẽ xoay người lảng sang chỗ khác.

Cứ ngỡ rằng Tần Quy Lễ sẽ buông tha cho mình, ai ngờ…

Chỉ mấy giây sau, gương mặt xinh đẹp say khướt của cậu lại xuất hiện ngay trước mặt tôi lần nữa.

Cậu ta nở nụ cười, giọng nói cực kỳ êm tai, có điều vì mang theo men rượu nên có hơi sỗ sàng.

“Bà à, để cháu khuyên bà một câu, chỗ này lúc nào cũng hỗn loạn, vừa chật hẹp vừa ồn ào, bà cẩn thận đừng để bị ngã.”

Nói xong, cậu ta còn tỏ vẻ nghiêm túc mà nắm chặt lấy cổ tay tôi: “Đi nào, để cháu trai này đưa bà về nhà.”

Tôi gần như muốn khóc.

Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này.

3.

Tôi bị Tần Quy Lễ kéo ra khỏi quán bar.

Lúc đi ngang qua Tam Thất, tôi còn khẩn thiết trưng ra ánh mắt cầu xin mong được giúp đỡ, nhưng ai ngờ con nhỏ này vẫn tiếp tục giơ điện thoại lên quay video, hoàn toàn không buồn để tâm tới sống chết của tôi.

Ra khỏi quán bar, tôi dùng sức lắc tay: “Cháu trai à, bà cảm ơn cháu, bà có thể tự về nhà được mà…”

Có điều tôi không thể nào vùng tay ra được.

Sức của Tần Quy Lễ không hề nhỏ, cậu ta chỉ dùng một tay đã có thể giữ chặt lấy tôi, dù đã uống say nhưng mỗi bước chân lại rất vững vàng.

“Bà cháu với nhau, cần gì phải nói thế.”

Rõ ràng cậu ta đã uống say quá rồi, nói năng linh tinh, bàn tay vẫn cứ giữ chặt lấy tôi.

“Bà, nhà bà ở đâu vậy?”

Tôi không trả lời, thế là cậu ta lại càng dựa sát vào tôi hơn.

Cậu ta vốn đã cao hơn tôi nhiều rồi, lúc cúi đầu xuống lại vừa hay che khuất ánh đèn phía sau, tạo thành một bóng đen dài bao phủ lấy tôi.

Mùi hương cơ thể xa lạ mà mát lạnh xộc thẳng vào khoang mũi, kèm theo đó là chút hơi rượu nồng, thật sự khiến người ta thấy hốt hoảng.

Bàn tay cậu ta đột nhiên mềm nhũn, tôi vội vàng đẩy ra.

“Ở… Hoa viên Cẩm Tâm.”

Tần Quy Lễ nghe thế, kép tôi về phía trước.

Tôi do dự một lát, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Ngược hướng rồi…”

“Ồ.”

Tần Quy Lễ mỉm cười, nắm lấy tay tôi rồi đi ngược lại.

Đêm đã khuya.

Gió đêm thổi tới, mang theo chút hơi lạnh.

Bộ đồ in hoa này của bà nội không thể tránh gió, khiến tôi theo bản năng mà rùng mình một cái.

Tần Quy Lễ dù đang say mèm nhưng vẫn rất cẩn trọng, lập tức phát hiện ra động tĩnh nhỏ này của tôi.

Cậu ta cười nói: “Bà à, bà xem bà đã lớn tuổi rồi, vậy mà còn học theo mấy cô gái chưa lớn, ăn mặc mỏng tới mức người khác nhìn thôi cũng thấy lạnh theo rồi.”

Cậu ta nói xong, tiện tay cởi áo khoác ra, đắp lên vai tôi.

Áo khoác vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể của cậu, áp sát vào vai cực kỳ ấm áp.

Tôi liếc nhìn chiếc áo hoodie đơn giản trên người cậu ta, vội vàng từ chối, vậy mà lại bị cậu ngắt lời.

“Được rồi mà, bà lớn tuổi vậy rồi, đừng khách sáo với cháu làm gì.”

Tôi: “...”

4.

Sau khi đi qua một con phố, tôi quay đầu lại nhìn.

…Tam Thất vẫn đang đi theo chúng tôi, giữ khoảng cách không gần cũng chẳng xa, còn không quên giơ cao điện thoại.

Cậu ấy thấy tôi ngoái đầu lại nhìn còn cố ý nghiêng mặt qua, chớp chớp đôi mắt vô tội.

Sắp tới trước cửa khu nhà của tôi rồi.

Tôi bắt đầu lo sợ.

Tầm này, hẳn là bố tôi cũng vừa về nhà, nếu cứ thế mà về thì không phải sẽ gặp nhau à?

Thế là tôi vội vàng nói với cậu ta tới đây là được rồi, quãng còn lại tôi có thể tự đi về.

Nhưng Tần Quy Lễ một mực không chịu.

Cái tên này, uống rượu vào là trở nên ngang ngược, vô lý hết sức, cứ sống chết đòi đưa tôi về tới tận nhà.

Đúng lúc này… tôi nhìn thấy một con ngõ nhỏ ở ngay phía trước, trong ngõ không có chút ánh sáng, một màu tối đen.

Thấy thời cơ đã tới, tôi vội vàng hất tay cậu ta ra, dồn sức chạy về phía ngõ nhỏ đó!

Tần Quy Lễ hết sức ngạc nhiên, “chậc” một tiếng, đồng thời tiếng cười của Tam Thất cũng vang lên phía xa.

Tôi còn chưa chạy được hai bước đã cảm nhận được eo mình bị người khác siết chặt.

Ngay sau đó, trời đất đột nhiên đảo lộn.

Đến khi tôi kêu lên như một phản xạ tự nhiên rồi ôm chặt lấy người bên cạnh thì mới kịp nhận ra, tôi đã bị cậu ta… vác lên vai.

“Tần Quy Lễ!”

Trong cơn hoảng sợ, nhất thời tôi hét ầm tên cậu ta: “Mau thả tôi xuống ngay!”

Tần Quy Lễ sững người mất chừng hai giây.

Có điều, một kẻ đang say bí tỉ như cậu ta tất nhiên không có kiên nhẫn mà suy nghĩ nhiều.

Cậu ta cười hỏi: “Cháu nổi tiếng tới mức bà cũng biết đến ạ?”

Tôi bị cậu ta vác trên vai, đầu rũ xuống, vừa tầm đối diện với đôi mắt Tần Quy Lễ.

Cậu thiếu niên có đôi mắt màu nâu nhạt, khi cười lên sẽ cong lên hình bán nguyệt, ánh đèn chiếu lên gương mặt, vô tình lộ ra vẻ mờ mịt lúc say.

Tôi nhìn tới ngơ ngác luôn.

Nhưng dường như Tần Quy Lễ lại không để ý lắm tới việc tôi đang ngơ người, vẫn cứ khiêng tôi trên vai, bước đi như bay.

Vừa quẹo qua góc đường, cậu ta đột nhiên nhẹ giọng hỏi tôi: “Bà ơi, bà xem xem, cháu làm như này có được tính là làm người tốt việc tốt không?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, cậu ta đã nói tiếp: “Cháu có thích một cô gái, nhưng cậu ấy lại không thích cháu, vì cháu không làm người tốt việc tốt.”

Tôi ngớ người.

Rốt cuộc này là lý do từ chối quái lạ gì đây?

Hơn nữa… hóa ra cậu ta cũng có người trong lòng rồi.

Sự thật này khiến tim tôi đột nhiên nhói đau.

Tần Quy Lễ trước nay có lẽ còn chẳng nhớ tôi là ai, nhưng tôi thì lại yêu thầm cậu ta từ rất lâu rồi.
 
Kiều Kiều Bất Lực
Chương 2


5.

Quãng thời gian còn lại chìm trong im lặng, Tần Quy Lễ cứ thế khiêng tôi về tận nhà.

Nhà tôi là ở tầng một, có một khu vườn nhỏ.

Dưới sự dò hỏi liên tục của cậu, tôi đành phải nói cho cậu vị trí chính xác.

Tôi cứ tưởng rằng cậu ta sẽ chỉ đưa tôi về đến cửa nhà rồi thôi, ai ngờ…

Cả hai vừa về đến cửa nhà, tôi đã thấy hai người đang ngồi ngoài sân, uống trà buôn chuyện phiếm.

Trong lòng tôi thầm kêu lên, không ổn rồi.

Tôi vội vàng kéo kéo góc áo của Tần Quy Lễ, mong cậu ta thả tôi xuống.

Có điều cậu vẫn cứ mắt điếc tai ngơ, ngược lại còn khiêng tôi bước đi nhanh hơn, mãi tới khi đến tận cửa nhà rồi mới cười, gọi to: “Chú, mẹ chú uống nhiều quá này, cháu đưa về rồi đây!”

Tần Quy Lễ say mèm sở hữu giọng nói làm trời rung đất chuyển.

Tôi nén sự sợ hãi trong lòng, từ từ ngẩng đầu lên nhìn.

Thứ đầu tiên đập ngay vào mắt tôi là gương mặt sợ đến ngây người của bố.

Bà nội tôi đã qua đời được ba năm luôn rồi, Tần Quy Lễ cậu ta còn đưa cái gì nữa.

Người ngồi cạnh bố tôi là người bạn từ nhỏ của tôi, tên Du Bạch, hai người đó đang vừa uống trà vừa nói chuyện rôm rả.

Tôi bị Tần Quy Lễ vác trên vai, xấu hổ nhìn về phía cậu bạn Du Bạch.

Cậu ta khi này cũng ngơ ngác, mãi một lúc sau mới lấy lại tinh thần, nhìn tôi với ánh mắt hài hước không thể tả.

Bố tôi giờ cũng nhận ra là tôi rồi.

“Kiều Nam Nhất!”

Ông nổi trận lôi đình, hét lên: “Mày muốn chết lắm rồi đấy hả! Mau bò xuống dưới, ngay, c ởi quần áo của mẹ bố mày ra!”

Tim tôi thoáng chốc đã trở nên căng thẳng, chỉ muốn bò xuống ngay tức khắc, nhưng tên cứng đầu Tần Quy Lễ lại nhất quyết không chịu buông tay.

Lúc này cậu ta đã bước vào trong sân, nói lý lẽ với người bố đang tức điên của tôi: “Chú à, sao chú lại có thể hét lên với bà như thế được! Bách thiện hiếu vi tiên…”

Bố tôi ngắt lời cậu ta: “Cút.”

Ông vươn tay về phía tôi, dứt khoát kéo mái tóc giả màu bạc của tôi xuống.

“Cậu nhìn thử xem, đây là người già đấy à?”

Tần Quy Lễ cúi xuống nhìn tôi.

Nhìn một lúc, cậu ta nhẹ nhàng thả tôi xuống đất.

Đôi mắt lờ đờ vì say của cậu lại nhìn tôi thêm một lúc, sau đó mới cười nói: “Bà à, suốt đoạn đường hồi nãy, bà đi uốn tóc hồi nào vậy?”

Tôi: “…”

6.

Có lẽ bố tôi bây giờ cũng không biết phải nói gì với cậu ta.

Thế là ông kéo áo Tần Quy Lễ bằng một tay, cứ vậy mà xách cậu ta lên.

“Tần Quy Lễ, đang yên đang lành sao cậu lại chạy đi uống lắm rượu thế làm gì hả?”

Tần Quy Lễ thấy hơi khó hiểu.

“Chú à, chú có quen cháu sao?”

Tôi không nhịn được mà muốn lau mồ hôi giùm cậu luôn.

Dù rằng giờ đã tốt nghiệp cấp ba rồi, nhưng với tính cách của bố tôi thì với bộ dạng say khướt này của Tần Quy Lễ, chắc chắn không thoát nổi bị giáo huấn một trận.

Bố tôi nắm lấy cổ áo cậu ta, hỏi: “Cậu nhìn cho kỹ, xem tôi là ai?”

Đôi mắt Tần Quy Lễ đã lờ đờ men say, mơ màng nhìn chăm chú vào bố tôi một lúc, khi này mới cười nói: “Ra là thầy Kiều ạ!”

Cậu ta nói xong, lập tức ôm chặt lấy bố tôi.

“Thầy Kiều à, em nhớ thầy lắm đấy…”

Vẻ mặt của bố tôi cuối cùng cũng dịu xuống, có điều ông còn chưa kịp hạ hỏa đã bị Tần Quy Lễ chọc tức.

Cậu ta lẩm bẩm một mình: “Hóa ra người em vừa đưa về là mẹ của thầy à…”

Tôi: “...”

Bố tôi: “...”

Bố tôi thấy Tần Quy Lễ đã say tới mức hồ đồ luôn rồi, lập tức cầm điện thoại lên, lục lại thông tin liên lạc cũ, tìm được số của bố mẹ cậu ta.

Ông định báo cho hai người họ biết để tới đây mà đón cậu ta về, ai ngờ gọi rồi mới biết bố mẹ cậu đã ly hôn, giờ người thì đi công tác nước ngoài, người thì đã dọn nhà chuyển qua tỉnh khác.

Bố tôi im lặng một lúc, nói rằng trong hai ngày tới sẽ để Tần Quy Lễ ở tạm nhà tôi, tôi còn loáng thoáng nghe được có một giọng nữ liên tục nói cảm ơn, còn có vẻ rất vui nữa.

Tôi chỉ biết im lặng nhìn về phía Tần Quy Lễ bị bố tôi đ è xuống bàn, ép uống chút trà cho tỉnh rượu.

Cậu thiếu niên vẫn chịu ảnh hưởng của men say, còn cho rằng tôi là một bà già “uốn tóc” cực kỳ sành điệu.

Giờ thì tôi vừa thấy đau lòng cho hoàn cảnh của cậu ta, vừa lén đỏ mặt.

Tối nay Tần Quy Lễ sẽ ngủ lại nhà tôi.

Hồi học cấp ba, tôi chưa từng có cơ hội nói chuyện với cậu câu nào, giờ lại đột nhiên sống chung dưới một mái nhà.

Ngay khi tôi đang cực kỳ căng thẳng, lòng bàn tay đột nhiên nóng lên.

Du Bạch vừa nhét một ly trà ấm vào tay tôi, vừa cúi đầu nhìn, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Đấy là thằng nhãi mà cậu ngày nhớ đêm thương từ hồi cấp ba ấy hả?”

Lúc học cấp ba, Du Bạch từng vô tình đọc được quyển nhật ký của tôi.

Tôi muốn lập tức phủ nhận, nhưng gương mặt lại đỏ lên trước khi kịp mở miệng.

Du Bạch nhìn tôi một lúc, nhỏ giọng: “Tối nay tớ sẽ ngủ cùng phòng cậu ta.”

7.

Tần Quy Lễ cứ thế được bố tôi mang vào nhà.

Bố ra lệnh cho tôi nhanh về thay quần áo, tôi vội vàng đổi sang bộ đồ ngủ, đến khi ra ngoài thì đã không còn thấy bóng dáng Tần Quy Lễ đâu nữa.

Tim tôi đột nhiên hốt hoảng.

“Bố, Tần Quy Lễ đâu rồi ạ?”

Bố tôi đang xem TV trong phòng khách, nghe vậy thì liếc tôi một cái: “Về phòng ngủ rồi.”

Tôi đứng hình mất hai giây, bỗng thấy hơi tiếc.

Đã đi ngủ rồi à.

Uổng công tôi cố ý uốn lại tóc, trang điểm nhẹ rồi mới ra ngoài.

Tôi bực bội về phòng, nhưng lại chẳng tài nào ngủ nổi.

Tẩy sạch lớp trang điểm, rửa mặt, rồi nằm trên giường chơi game với Tam Thất.

Ngay khi tôi tức giận hỏi lý do sao cậu ấy không thèm vào ngăn Tần Quy Lễ lại thì giọng của Tam Thất đã vang lên trong trò chơi: “Người đó là Tần Quy Lễ đấy, cản cái gì mà cản, đồ nhát gan cậu đã yêu thầm cậu ta lâu như thế rồi, lần đầu tiên được tiếp xúc gần với người thương, thân là chị em tốt sao tớ có thể lao vào phá hỏng được, đúng không?”

Cậu ấy cướp quái của tôi, cười nói: “Tớ chỉ lặng lẽ theo sau, đảm bảo cậu không gặp nguy hiểm gì là được rồi.”

“Nếu lúc đó tớ chạy ra ngăn lại thì đêm nay liệu Tần Quy Lễ có cơ hội ngủ lại nhà cậu không chứ?”

Nhắc tới Tần Quy Lễ là tôi lại thấy buồn.

“Cậu ta vừa vào nhà là đã đi ngủ luôn rồi.”

Trong lúc buôn chuyện thì vật phẩm bị người khác cướp mất, thế là tôi lập tức thoát game.

Tôi lê dép ra khỏi phòng, uống nửa cốc nước ấm, đi WC.

Đang ngồi trong WC thì đột nhiên có người tới gõ cửa.

Giọng của người đó thấp tới mức khó mà nghe thấy: “Có người không?”

Tôi hoảng sợ, nhỏ giọng đáp: “Có…”

Không biết phản ứng của cậu ta như nào, nghe thấy giọng tôi xong thì không nói thêm gì nữa, cửa kính pha lê cũng không còn thấy bóng người của cậu.

Tim tôi nhanh chóng thả lỏng, cậu ta đi rồi?

Sau chuyện này, tôi cũng không ngồi trong WC nữa, nhanh chóng xả bồn cầu, rửa tay, vừa đặt tay lên then cửa đã ngơ ngác.

Lúc nãy cậu ta vội vàng muốn đi WC, có thể nào… ngửi được mùi hương không?

Bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, tôi nghĩ là Tần Quy Lễ đã về phòng rồi, nhanh chóng xắn tay áo lên rửa sạch bồn cầu.

Chất tẩy bồn cầu nhà tôi là mùi hoa anh đào, dùng xong sẽ có mùi rất thơm.

Có điều tôi vẫn lo rằng WC còn chưa bay hết mùi, thế là xịt thêm ít nước hoa vào trong không trung.

Sau đó, tôi mở cửa ra ngoài.

Tôi vốn định chạy qua phòng ngủ để gọi Tần Quy Lễ, có điều… vừa mới ra ngoài, tôi đã thấy cậu ta ngồi xổm cách đó không xa, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay còn đang chập chờn.

Cậu ta vừa ngủ một giấc ngắn rồi, giờ cũng đã tỉnh rượu được chút, ít nhất thì đã không còn mở miệng gọi tôi là “bà ơi” nữa.

Hai mắt đối diện nhau, Tần Quy Lễ mỉm cười, dập thuốc.

Cậu ta gãi đầu, giọng nói trầm thấp vang lên: “Nãy tớ uống nhiều quá, xin lỗi.”

Tôi vội vàng xua tay.

Nhưng mặt cậu ta vẫn không vui vẻ hơn chút nào.

Người đứng người ngồi như này trông hơi kỳ lạ, tôi đang định quay về phòng, vừa xoay người đã nghe thấy giọng nói cố tình hạ xuống thật thấp của cậu vang lên: “Kiều Nam Nhất.”

“Có thể đỡ tớ không? Chân tớ tê hết rồi.”

Tôi cứng người, tim bỗng chốc đập nhanh hơn.

Cậu… biết tên tôi?

Tôi lấy lại tinh thần, đỏ mặt xoay người lại, vươn tay dìu cậu đứng dậy.

Lòng tôi thầm oán hận, nếu biết trước vậy thì lúc nãy tôi đã không vội vàng tẩy trang rồi…

Tay tôi vịn lấy tay cậu, dù cách một lớp vải nhưng vẫn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đối phương.

Cánh tay cậu thiếu niên vừa săn chắc lại vừa mạnh mẽ, độ ấm lan đến làm mặt tôi thoáng chốc đã đỏ bừng.

Tôi dìu cậu dậy, còn chưa kịp thả tay ra đã thấy con husky thích nhất là đánh lén người khác nhà mình đang lao tới, vồ lấy Tần Quy Lễ từ đằng sau.

Xong đời.

Tôi còn chưa cả kịp mắng nó câu nào, nó đã vội vàng nhào lên người Tần Quy Lễ!

“A!”

Tiếng hét này là của tôi.

Không kịp phòng bị, Tần Quy Lễ bị con chó lớn đè ngã, hai tay ôm chặt lấy tôi vào trong lòng ngực, ngã ra đụng vào tường.

Ngay khi sắp va chạm, tay cậu nhanh lẹ vòng ra sau đầu tôi.

Đầu tôi nhờ vậy mà không đập thẳng vào tường, ngược lại va phải một bàn tay ấm áp.

Tần Quy Lễ chẳng biết ngơ ngẩn thế nào mà vẫn cứ giữ nguyên tư thế đó, không hề nhúc nhích.

Tôi đỏ mặt, đang định đẩy cậu ra thì… đèn trong phòng khách sáng lên.
 
Kiều Kiều Bất Lực
Chương 3


8.

Bố tôi và Du Bạch đứng ngay trước cửa phòng, nhìn hai đứa chúng tôi với vẻ mặt khác nhau.

Du Bạch nhướng mày, đôi mắt đầy ý cười.

Bố tôi thì…

Mặt vừa đen vừa đỏ.

Càng chết nữa là Tần Quy Lễ vẫn cứ tiếp tục giữ cái tư thế gây hiểu lầm ấy, không chịu nhúc nhích.

Cả người tôi bị cậu ta ôm trong lòng, hít thở thấy toàn mùi hương trên người cậu.

Trái tim đập rộn ràng như đang nhảy disco.

Nhác thấy mặt bố tôi càng lúc càng đen, tôi đỏ mặt khẽ đẩy Tần Quy Lễ ra, ý bảo cậu ta mau đứng dậy ngay.

Cậu ta lại đột nhiên kêu lên: “Đừng nhúc nhích!”

“Chân bị chuột rút rồi…”

Tôi từ từ liếc mắt xuống, quả nhiên cậu ta không nói dối, này cũng là lần đầu tiên tôi thấy có người bị chuột rút theo quy luật như vậy.

Thật sự chẳng khác nào có ai đó đang ra lệnh cho gân chân cậu ta bước đều vậy.

Tôi không dám cử động, bố tôi thì không nhìn nổi nữa, cứ vậy ra hiệu cho Du Bạch đi tới, một trái một phải cùng nâng Tần Quy Lễ tới ghế sô pha.

Khi này tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mặt đã nóng muốn chết luôn rồi.

Có điều, ngay khi tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy một người đang đứng trước cửa, tủm tỉm cười hóng chuyện… là mẹ tôi.

Mẹ nhận ra tôi đã thấy bà thì cố tình nghiêm mặt, bước lại gần, thậm chí còn khoanh tay, tra hỏi xem có phải lúc nãy Tần Quy Lễ đã bắt nạt con gái mình không.

Tần Quy Lễ cũng rất hoảng loạn, vội vàng giải thích.

Hai tay mẹ tôi vẫn giữ nguyên thế, chơi xấu: “Cô không tin.”

“Trừ khi…”

Bà cố ý kéo dài câu đó, còn liếc mắt nhìn tôi một cái.

Tim tôi đột nhiên đập thình thịch, cảm giác được có điềm xấu sắp xảy đến.

“Trừ khi cháu làm lại tình huống đó lần nữa.”

9.

Mẹ tôi vừa dứt câu, nhân lúc mọi người không chú ý đã ngẩng đầu liếc nhìn tôi.

Bốn mắt nhìn nhau, bà lén chớp mắt với tôi.

…Mẹ là trợ thủ của tôi!

Có điều có phải bà nên hỏi ý kiến của tôi trước không vậy? Ngay trước mặt bố mẹ mà để Tần Quy Lễ ôm vào lòng lần nữa, có khác nào lột s@ch quần áo ngay trước mặt mọi người đâu chứ!

Bố tôi là kiểu đàn ông bị vợ quản nghiêm, nếu bà xã đã mở miệng rồi thì dù có không thích ông cũng chẳng dám hó hé câu nào.

Vì muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân mà Tần Quy Lễ khập khiễng bước tới, ngồi xổm qua một bên.

Tôi chỉ đành căng thẳng diễn lại lần nữa, ngay lúc chuẩn bị xoay người đi thì cậu ta gọi lại.

“Kiều Nam Nhất.”

Cậu ngồi xổm một bên, nghiêng đầu qua nhìn tôi: “Cậu có thể đỡ tớ dậy được không, chân tớ tê rồi.”

Tôi ngoan ngoãn bước tới.

Con chó husky bự chảng kia cũng rất nhiệt tình.

Nó lại chạy tới sau lưng Tần Quy Lễ, nhảy dựng lên người cậu đẩy mạnh một phen…

Dưới lực va chạm mạnh, Tần Quy Lễ gần như bị đạp thẳng về phía tôi.

Cậu vẫn đưa tay ra lót sau đầu tôi như lần trước, tránh để tôi bị đụng đầu.

Tuy là tình huống được tái hiện lại hết sức thành công, nhưng vẫn hơi khác một chút xíu.

Ví dụ như… lần này con chó to kia dùng sức quá lớn, dù Tần Quy Lễ đã có chuẩn bị sẵn thì vẫn trở tay không kịp.

Trong lúc chật vật, môi cậu vô tình quẹt nhẹ qua chóp mũi tôi.

Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng chui ra khỏi lòng ngực hắn, lòng lại thấy hơi tiếc.

Nếu tôi mà cao hơn chút thì lúc nãy…

10.

Tình huống được tái diễn lại gần như hoàn hảo, bố tôi không còn gì để nói.

Chỉ biết căm giận ra lệnh cho chúng tôi mau về phòng ngủ, sau đó mới xoay người rời đi.

À, trước khi về phòng, ông còn đặc biệt đi nhốt con chó to vào chuồng sắt.

Chú cún husky liếc mắt nhìn tôi, tru lên bằng vẻ mặt u oán: “Ẳng…”



Ngày hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, là Tam Thất gọi.

“Đây.” Tôi mệt mỏi nghe điện.

Từ trong điện thoại vang lên tiếng gào thét tức giận của Tam Thất: “Bà chị của tôi ơi, đừng có mà ngủ nướng nữa, mau lên xem tài khoản của tôi đi, nhanh lên!”

Tôi bị tiếng gào thét kinh khủng của cô ấy làm cho gần tỉnh hẳn, mơ màng mở phần mềm đăng video ngắn nào đó, chuyển sang mục theo dõi…

Cơn buồn ngủ lập tức tan thành mây khói.

Đoạn video tối qua đã được Tam Thất đăng tải lên mạng xã hội, hơn nữa còn quay cả lúc tôi bị Tần Quy Lễ khiêng trên vai đưa về tận nhà.

Cuối video là tiếng gào của Tần Quy Lễ lúc đến cửa nhà tôi: “Chú ơi, cháu mang mẹ chú về nhà rồi này!”



Chỉ sau một đêm ngắn ngủn, lượt thích đã vượt quá một trăm nghìn, bình luận cũng đã hơn mười nghìn.

Hơn nữa nó vẫn đang có xu thế tăng thêm.

Chẳng lẽ tôi nổi tiếng rồi à?

Tôi nơm nớp lo sợ, mở khu bình luận lên, sau đó lại nhanh chóng thoát ra.

Người nổi tiếng phen này là Tần Quy Lễ.

Mười bình luận được like nhiều nhất đều đang hò hét gọi Tần Quy Lễ là ông xã.

Đọc cả nửa ngày cũng chỉ thấy có hai bình luận liên quan tới tôi, hơn nữa vẫn là mấy câu hỏi kiểu: “Tôi đã chuẩn bị áo in hoa của bà nội rồi, xin hỏi phải tới quán bar nào mới có cơ hội gặp được soái ca?”

Bên dưới còn có người trả lời lại đối phương, thả địa chỉ quán bar mà tối qua tôi đã đến rồi vô tình gặp được Tần Quy Lễ vào phần bình luận.

Dưới nữa còn có một đống những cô gái tập trung lại với nhau, nói là muốn tới quán bar đó để “tình cờ gặp gỡ”.

Còn có vài bình luận nói rằng: “Xin hỏi chủ video đã tích phúc bao nhiêu đời rồi mới được soái ca vác lên vai vậy ạ?”

Ngay dưới bình luận đó có một ID rất quen mắt trả lời lại: “Là tôi tích đức.”

Tôi nín thở trong phút chốc.

Tôi run tay bấm vào ảnh đại diện, đó là người tôi theo dõi.

Tần Quy Lễ.

11.

Tôi cứ chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại mất một lúc lâu.

Cơn buồn ngủ đã tan biến, đầu óc trống rỗng, tràn ngập bốn chữ kia.

Ý của Tần Quy Lễ… là gì?

Tôi không tài nào đoán được.

Tôi nghĩ ngợi một lúc lâu, quyết định chụp lại bình luận đó gửi cho Tam Thất.

“Cậu nói xem ý cậu ta là gì?”

Tam Thất gần như trả lời lại ngay lập tức: “Chắc cậu ta thích tớ đấy.”

Tôi: “?”

Tam Thất: “Ba cái chuyện vô nghĩa này lần sau đừng có mà hỏi tới nữa, Tần Quy Lễ đó thích cậu, chứ không lẽ lại thích tớ?”

Tôi cầm điện thoại, cười ngây ngô, gõ từng chữ một: “Tớ cũng nghĩ thế.”

Nhưng tôi chỉ nghe điều đó từ miệng người khác mà thôi.

Tam Thất kết thúc cuộc đối thoại bằng một chuỗi ba dấu chấm, tôi ôm điện thoại nằm trên giường mà lăn lộn.

Sau khi cười đủ rồi, tôi đổi sang tài khoản phụ, bình luận: “Chỉ có mình tôi thấy bà nội kia cũng rất xinh đẹp à? Hai người trông rất xứng đôi nha.”

Dù bình luận này nghe có hơi tự luyến, nhưng… dù sao cũng phải tạo ưu thế cho mình chút chứ.

Tôi thoát khỏi ứng dụng, lê dép ra ngoài rửa mặt.

Vừa mới ra khỏi phòng đã thấy hai người con trai ngồi cùng nhau trên ghế sô pha.

Tần Quy Lễ đang uống trà với bố tôi, hai chân khép chặt, trông cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời.

Du Bạch ngồi cạnh cậu ta lại trông rất tự nhiên, bình tĩnh nói chuyện với bố tôi.

Ba người nghe thấy tiếng mở cửa thì đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi…

Tôi với Tần Quy Lễ đối diện nhau trong hai giây ngắn ngủi.

Trái tim đột nhiên hốt hoảng.

Tôi nhớ ra mình còn chưa cả rửa mặt, vội vàng lê dép vào WC.

Cách một lớp cửa mà tôi vẫn nghe thấy giọng nói của Tần Quy Lễ.

“Thầy Kiều, con gái thầy yêu đương chưa ạ?”

12.

Bàn tay đang nắm lấy then cửa của tôi thoáng chốc cứng đờ.

Đôi gò má đỏ ửng.

Đang yên đang lành, sao tự nhiên cậu ta lại hỏi thế làm gì?

Tôi khóa cửa phòng tắm, dán tai vào ván cửa hòng nghe lén, không nghe được giọng của bố mình nhưng lại nghe được tên Du Bạch kia đang ồn ào thêm dầu vào lửa: “Theo cháu biết thì hình như Nam Nam vẫn chưa có bạn trai, có điều…”

“Lúc cậu ấy còn đi học hình như có yêu thầm một cậu bạn.”

Tần Quy Lễ nghe vậy thì im lặng mất hai giây, cười mỉa một tiếng: “Cũng tốt.”

Cũng tốt?

Này là phản ứng quái gì thế?

Tôi thật sự không hiểu nổi suy nghĩ trong đầu cậu ta, tiếp tục dán lỗ tai lên cửa phòng nhưng lại không nghe thấy ba người họ nói thêm gì nữa.

Đột nhiên điện thoại trong túi rung lên, là WeChat của Du Bạch: “Chị hai à, WC nhà cậu là dạng cửa kính, cậu có muốn nghe lén quang minh chính đại hơn không vậy?”

Tôi: “...”

Sơ ý.

Tôi rửa mặt, trang điểm nhẹ rồi mới ra khỏi WC.

Vừa mở cửa WC thì chuông cửa lại vang lên.

Tôi ra ngoài mở cửa, là Thập Thất.

Thập Thất tủm tỉm cười chào hỏi mọi người, sau đó ánh mắt liếc sang chỗ Du Bạch.

Nụ cười của cổ tắt ngúm luôn.

“Kiều Nam Nhất.” Cậu ấy túm lấy góc áo của tôi, nhỏ giọng để chỉ hai người nghe được, hỏi: “Sao cái tên này lại ở trong nhà cậu vậy?”

Tôi lắc đầu, tỏ vẻ vô tội: “Tớ đâu biết.”

Du Bạch là cậu bạn trai cũ bị Tam Thất đá hai tháng trước, nguyên nhân không được vui vẻ hòa bình lắm.

Tôi nhìn thoáng qua người đang ngồi trên ghế sô pha, rõ ràng Du Bạch vừa thấy Tam Thất tới đã bắt đầu mất tự nhiên.

Cái tên vừa mới ung dung ngồi nói chuyện với bố tôi giờ lại cực kỳ căng thẳng, ngồi còn nghiêm túc hơn cả Tần Quy Lễ.

13.

Ngay lúc bầu không khí trong nhà trở nên căng thẳng ngạt thở, mẹ tôi bưng đồ ăn từ bếp ra, gọi tất cả vào ăn.

Tần Quy Lễ rất nhiệt tình, nhanh chân đi tới phụ mẹ bưng đồ ăn.

Miệng lưỡi cậu ta ngọt như đường, cứ nịnh nọt mẹ tôi mãi, khen nhà tôi sạch sẽ ngăn nắp, khen đồ ăn mẹ tôi làm vừa đẹp mắt lại vừa thơm, còn khen mẹ tôi trẻ tuổi dịu dàng nữa.

Từ khi Tần Quy Lễ bước vào phòng bếp thì mẹ tôi chưa ngừng nở nụ cười môt giây nào.

Mẹ tôi được cậu ta khen tới mức sung sướng, đến cả cơm sáng cũng không ăn, vừa mới dọn cơm xong thì đã kéo bố tôi đi dạo phố, trên thực tế là muốn để không gian cho bốn người chúng tôi.

Trước khi đi, mẹ tôi còn nháy mắt với tôi một cái.

“Nam Nam.”

Tôi “Vâng?” một tiếng.

“Không phải con hay bảo là muốn học trượt băng à? Mẹ nghe bố con bảo là Tiểu Tần trượt băng giỏi lắm đấy, lát mấy đứa ăn cơm xong thì qua sân trượt băng mà chơi, tiện thể bảo Tiểu Tần dạy cho con luôn.”

Nói xong, mẹ tôi nhìn sang Tần Quy Lễ: “Tiểu Tần, có được không cháu?”

Tần Quy Lễ lập tức đáp: “Dì cứ yên tâm giao hết cho con.”

Mẹ tôi hài lòng rời đi.

Cửa nhà đóng lại, tiếng oán trách của bố tôi vẫn còn vang vọng: “Tôi còn chưa được ăn bánh quẩy do bà xã tự tay chiên đâu…”

14.

Không khí trên bàn ăn hôm nay cực kỳ căng thẳng.

Du Bạch ngồi đối diện với Tam Thất, cả hai mỗi người cầm một cây bánh quẩy, yên lặng cắn từng miếng.

Dáng vẻ cứ như là cả đời này không muốn qua lại với nhau vậy.

Cho tới khi…

Tam Thất đang ăn bánh quẩy thì đột nhiên hắt xì một cái…

Tôi tận mắt nhìn thấy cảnh bánh quẩy trong miệng Tam Thất bay thành một đường parabol đẹp mắt, hạ cánh ngay tại ly sữa đậu nành của Du Bạch.

…Không khí lại càng xấu hổ.

Tam Thất đỏ mặt, mãi một lúc sau mới thốt ra được ba chữ “Rất xin lỗi.”.

Du Bạch im lặng, mặt không để lộ biểu tình gì.

“Không sao.”

Cậu ta nói xong thì đẩy ly sữa sang một bên.

Tần Quy Lễ thấy không khí xấu hổ, cầm khăn giấy lên lau miệng, đề nghị mọi người cùng tới sân trượt băng.

Tôi vội vàng đồng ý luôn.

Còn may mà Tam Thất với Du Bạch cũng không từ chối.



Tầng bốn của trung tâm thương mại là sân trượt băng.

Đổi giày trượt xong xuôi, tự nhiên tôi thấy hơi sợ.

Từ cha sinh mẹ để tôi đã không có tí tế bào vận động nào, trước từng thử đi trượt băng rất nhiều lần nhưng đều nhận lại kết quả siêu thê thảm.

Ngày trước có ngã sấp mặt cũng chẳng sao, nhưng nếu ngã ngay trước mặt Tần Quy Lễ thì…

Tôi bắt đầu có ý định lùi bước.

Có điều tôi còn chưa kịp nói câu nào, Tam Thất đã đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, đẩy về phía trước.

Tôi túm chặt lấy ống tay áo của cậu ấy, vì quá căng thẳng nên cả cơ thể cũng vô thức cứng đờ.

Tam Thất đứng cạnh an ủi tôi: “Đừng sợ, cứ thử đi về phía trước hai bước xem, có tớ ở cạnh cậu mà.”

Tôi rất tin tưởng Tam Thất, vậy nên mới thật sự trượt một chút về đằng trước.

Mọi chuyện vốn đang rất tốt đẹp, có điều… ngay khi nhìn thấy Tần Quy Lễ, hai chân tôi lại không nghe theo sự điều khiển của não bộ nữa, lập tức chân trái vướng vào chân phải, đến cả Tam Thất cũng không kịp giữ lấy, tôi mất thăng bằng mà ngã nhào về phía trước.

Đầu gối tôi quỳ thẳng xuống mặt băng, trượt thẳng tới trước mặt Tần Quy Lễ.

Khó khăn lắm mới dừng lại được, vậy mà vừa ngẩng đầu lên đã thấy sắc mặt hơi trắng của Tần Quy Lễ.

Cậu ta ngơ ngác mất hai giây mới nín cười kéo tôi dậy.

“Hành lễ long trọng thế là muốn tớ tổn thọ đấy à?”

Tôi không biết phải đáp lại cậu ta thế nào thì đột nhiên nghe thấy tiếng la của Tam Thất: “Háo sắc!”

Ngay sau đó là tiếng bàn tay va chạm lảnh lót vang lên.
 
Kiều Kiều Bất Lực
Chương 4


15.

Không biết Du Bạch đã chạy đâu mất rồi.

Tam Thất thì đứng một mình trong góc, bị cả đám con trai vây quanh.

Trong đó có một tên cứ dựa sát người vào cậu ấy, bị Tam Thất cho ăn một bạt tai vì dám đưa tay ra sờ mông cổ.

Tôi cũng nôn nóng, nắm lấy tay Tần Quy Lễ theo bản năng.

Tôi không biết trượt băng.

Tần Quy Lễ cũng đáp lại, nắm lấy tay tôi, kéo tôi trượt về phía Tam Thất.

“Có chuyện gì thế?”

Cậu đẩy đám người kia ra, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng.

Tôi trượt về phía trước, nắm lấy tay Tam Thất.

Mắt cổ đã đỏ bừng, chỉ vào tên con trai nhuộm tóc màu trời: “Tên đó...”

Tam Thất cắn môi: “Tên đó sàm sỡ tớ!”

“Ừ.”

Tần Quy Lễ đáp lời, đẩy tôi về phía Tam Thất.

“Đi qua bên kia đợi một chút.”

Cậu vừa nói dứt câu, còn không đợi đám con trai kia đáp lại thì đã ăn nguyên một đấm.

Xung quanh lập tức rơi vào hỗn loạn.

Tôi cắn môi, cực kỳ lo lắng.

Tần Quy Lễ cũng thật là, bên đó có cả một đám người, cậu thì chỉ có một mình, thế mà nói đánh là đánh luôn.

Hơn nữa... hai bên vẫn còn đang đi giày trượt băng, có đánh nhau cũng hoàn toàn không thể dùng lực.

May mắn là, Du Bạch cũng vừa lúc ra khỏi WC, thấy cảnh đó thì lập tức lao tới.

Lúc còn đi học, Tần Quy Lễ là đại ca trong trường, còn Du Bạch tuy không mấy khi động tay động chân nhưng cũng từng học tán thủ* mấy năm liền.

(*Một môn võ đánh tay không của TQ)

Đối đầu với hai người đó là đến sáu, bảy tên, vậy mà hoàn toàn không yếu thế chút nào.

“Tần Quy Lễ?”

Một giọng nữ đột ngột vang lên.

Ngay sau đó, có mấy người bỗng dưng xuất hiện, lao tới tách hai bên ra.

Bàn tay đang nắm chặt lấy tay Tam Thất của tôi dần siết lại.

Cô gái đó có quen biết với đám con trai kia, bước tới khuyên can mấy câu, ít ra thì trò cười này cũng đã kết thúc.

Tam Thất liếc mắt nhìn tôi, không nói gì.

Cô gái đó, với chúng tôi mà nói, cũng chẳng phải người xa lạ gì.

Tên cậu ta là Thẩm Niệm, là bạn gái cũ của Tần Quy Lễ hồi còn học cấp ba.

Năm đó, Tần Quy Lễ với Thẩm Niệm đều được coi là người nổi tiếng, cũng vì cậu ta là bạn gái của Tần Quy Lễ.

Bọn họ qua lại với nhau không lâu lắm, có điều Thẩm Niệm lúc nào cũng phô trương, chỉ yêu đương một thời gian thôi mà đã làm ầm ĩ tới mức cả trường đều biết.

Thẩm Niệm khuyên đám con trai kia rời đi, sau đó mới đi qua chỗ chúng tôi.

“Cậu bị thương rồi à?”

Cậu ta đưa tay ra, định chạm vào miệng vết thương trên khóe môi cậu.

16.

Tần Quy Lễ nghiêng đầu né đi.

Cậu nhíu mày mà lùi lại một bước, không biết có phải tôi bị ảo giác rồi hay không, mà lại thấy hình như lúc lùi lại, cậu ta có liếc nhìn về phía tôi thì phải.

Nhưng ngay khi cả hai chạm mắt thì cậu ta lập tức nhìn qua chỗ khác.

Dường như Thẩm Niệm không hề nhìn ra vẻ né tránh của cậu, cứ tiếp tục sấn tới.

Thẩm Niệm trông có vẻ rất vui, giơ tay nắm lấy ống tay áo của Tần Quy Lễ, nhỏ giọng nói gì đó.

Cậu xoay người lại, liếc mắt nhìn tôi.

“Không bị dọa sợ chứ?”

Tôi lắc đầu.

Tần Quy Lễ mỉm cười.

Cậu cong môi, đến cả đôi mắt cũng rất vui vẻ, giọng nói còn kèm theo chút trêu chọc: “Lá gan cũng không nhỏ.”

Tôi đỏ mặt, không biết phải làm gì.

Không khí đang rất hòa hợp thì đột nhiên Thẩm Niệm đi tới.

Cậu ta cũng đang mang giày trượt, từ từ lướt tới: “Tần Quy Lễ, tớ không biết trượt, cậu dạy tớ được không?”

“Không rảnh.”

Tần Quy Lễ nói, cực kỳ lạnh nhạt.

Nói xong, cậu tới trước mặt tôi: “Đi thôi.”

“Làm gì thế?”

Tôi vẫn chưa thể theo kịp suy nghĩ của cậu.

Tần Quy Lễ xoa đầu tôi làm rối hết tóc, hành động này cực kỳ dễ gây hiểu nhầm, nhưng cậu chỉ cười nhẹ: “Tớ đã hứa với dì là sẽ dạy cậu trượt băng rồi mà.”

Lúc tôi vô tình quay đầu lại thì lập tức bắt gặp ánh mắt của Thẩm Niệm.

Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt chứa đầy sự ghen ghét và oán hận.

Tôi vội vàng dời tầm mắt.

Tôi nghĩ là, mình bị Tần Quy Lễ lôi ra làm lá chắn hoa đào rồi.

Bản thân cậu ta không muốn có dính dáng gì tới bạn gái cũ, vậy nên mới lôi tôi ra chặn lại.

Có điều... tôi cũng rất vui lòng làm lá chắn.

Tần Quy Lễ rất nghiêm túc dạy tôi, hết sửa tư thế lại nắm tay tôi trượt một đoạn.

Có điều tôi phải dựa gần vào cậu ta quá, không thể nào tập trung cho được.

Tôi cứ liên tục lén liếc nhìn cậu, mấy cái như tư thế gì đó giờ hoàn toàn không nhớ nổi.

Trong mắt chỉ có gương mặt nhìn nghiêng siêu đẹp trai kia thôi.

...

Vì tôi không thể tập trung học nên Tần Quy Lễ đã dạy cả nửa ngày rồi mà vẫn gần như không có tiến bộ gì cả.

Cậu cũng không hề tức giận, chỉ hơi xoa trán.

Đột nhiên điện thoại của tôi vang lên tiếng thông báo, mở ra thì thấy là tin nhắn của Tam Thất:

“Người chị em, cơ hội tốt như thế mà cậu lại đang ngơ ngác cái gì vậy hả?”

“Có thể té ngã một cái được không vậy?”

“Mau nhào ngay vào lòng cậu ta đi chứ!”

17.

Tôi nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại, Tần Quy Lễ hơi nghiêng người qua, hỏi: “Sao thế?”

“Không có gì đâu...”

Tôi sợ cậu ta thấy tin nhắn trên WeChat, luống cuống cất điện thoại đi.

Nhưng ngặt nỗi chân đang mang giày trượt, chỉ cần cử động mạnh một chút thôi tôi đã không giữ được thăng bằng rồi, kết quả là thật sự nhào luôn vào người Tần Quy Lễ!

Tần Quy Lễ phản ứng rất nhanh, trước khi tôi tiếp đất đã kịp giơ tay ra ngăn lại.

Cậu đặt tay bên eo tôi, ôm tôi vào lòng rồi mới thả ra.

Tuy hai đứa chỉ tiếp xúc có một lát, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay cậu vẫn truyền tới tôi.

Sự ấm áp xuyên qua quần áo chạm tới cơ thể.

Điện thoại lại rung lên.

Tôi lập tức lấy lại tinh thần, đẩy Tần Quy Lễ ra, đỏ mặt mở điện thoại lên.

Vẫn là Tam Thất nhắn tin tới:

“Làm tốt lắm!”

“…”

Tôi đỏ mặt, cầm điện thoại nói nhỏ: “Tớ đi WC một chút.”

Tần Quy Lễ gật đầu: “Tớ dẫn cậu đi.”

“Không cần đâu.” Tôi từ chối cậu: “Tớ bám vào lan can là được rồi, không sao đâu.”

Tôi nói xong, lập tức nắm lấy lan can, từ từ từng bước đi về phía WC.

Một bước, hai bước…

“RẦM!”

Một tiếng động lớn vang lên, chưa gì tôi đã ngã chổng vó.

Hơn nữa lại còn ngã ngay cạnh Tam Thất, khiến cổ được một trận cười suýt thì tắt thở.

“Chị em, đã bám vào lan can rồi mà cậu còn có thể ngã được đến hơn ba mét, thật sự quá là đỉnh luôn đấy.”

May mắn là lương tâm của cổ còn chưa bị chó ăn mất, vẫn vừa nói vừa đưa tay ra đỡ tôi đứng dậy.

Tôi quay lưng về phía Tần Quy Lễ, căng thẳng hỏi: “Cậu ấy có phát hiện ra không đấy?”

Tam Thất nghe thế thì liếc nhìn phía sau.

“Không phát hiện.”

Cổ còn nhỏ giọng nói: “Đang bị bạn gái cũ quấn lấy rồi.”

Tôi quay đầu nhìn lại thì thấy đúng là thế thật.

Thẩm Niệm không biết từ đâu ra, đang bám rịt lấy Tần Quy Lễ nói gì đó.

Đột nhiên tôi lại thấy thấy hơi buồn.

Tôi và Tam Thất thay giày trượt ra, cùng đi WC.

Đến khi ra ngoài thì lập tức thấy được cảnh siêu hay.

Thẩm Niệm nắm chặt lấy tay áo Tần Quy Lễ, nhẹ giọng nói gì đó, hình như cô ta còn tranh thủ liếc mắt về phía tôi, sau đó trượt chân, nhào về phía Tần Quy Lễ…

Tôi đứng cách hai người họ khoảng chừng vài mét, thấy vậy thì tim như muốn vọt lên tận cổ họng.

Có điều, Tần Quy Lễ không làm tôi thất vọng, cậu ta phản ứng lại rất nhanh, nhưng tay không phải giữ lấy eo Thẩm Niệm mà là… cổ áo.

Thẩm Niệm tuy không ngã lăn ra, nhưng bị cậu ta kéo cổ áo ngay trước mặt mọi người như vậy vẫn rất mất hình tượng.

Tôi và Tam Thất liếc nhìn nhau, nhịn không được mà cười phá lên.

18.

Tối nay, nhà tôi cực kỳ náo nhiệt.

Mẹ Tam Thất có việc nên phải về quê một chuyến, gửi Tam Thất sang nhà của tôi.

Tối đó tôi và Tam Thất ngủ một phòng, Du Bạch và Tần Quy Lễ một phòng.

Đã lâu rồi nhà tôi chưa có nhiều người tới vậy, bố cũng rất vui, cứ kéo chúng tôi đòi ngồi uống bia với mình.

Tôi và Tam thất uống bia không tốt lắm, vừa hết hai ly đã bắt đầu nói năng lộn xộn.

Ăn xong, bố đuổi chúng tôi về phòng đi ngủ.

Nhờ hai ly bia đó mà một người hay mất ngủ như tôi được một bữa ngủ rất sớm.

Nửa đêm tôi tỉnh vì khát nước, lại phát hiện không thấy người nằm cạnh, chẳng biết Tam Thất đã đi đâu rồi.

Tôi lê dép ra ngoài uống nước, vô tình bắt gặp Tần Quy Lễ…

Cậu ta đang đứng ở trước cửa kéo pha lê, nhìn trộm cảnh ngoài sân.

Vì tò mò nên tôi tới gần, hỏi cậu.

“Nhìn gì vậy?”

Tần Quy Lễ bị tôi dọa giật mình, suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.

“Suỵt!”

Cậu ta nắm lấy tay tôi, im lặng chỉ ra ngoài sân: “Ban ngày hai người này còn tỏ vẻ khó xử, vậy mà giờ đã đúng ngoài sân ôm hôn nhau suốt nửa tiếng đồng hồ.”

Tôi thoáng liếc qua nơi bàn tay của Tần Quy Lễ đang nắm lấy tay mình.

Trái tim đập liên hồi.

Tôi li3m môi, nhỏ giọng hỏi cậu: “Vậy nên là, cậu đã trốn ở đây nhìn lén suốt nửa tiếng rồi đấy à?”

Tần Quy Lễ không nói gì, tai âm thầm đỏ bừng.

“Cũng không tới mức đó.”

Cậu sờ sờ chóp mũi: “Chỉ mới được mười phút thôi.”

Tôi không biết nói gì.

Đang định lên tiếng, đột nhiên tôi liếc thấy thứ gì đó lướt qua trong phòng khách.

Đợi đến khi tôi phản ứng lại được thì đã muộn rồi.

Con chó nhà tôi lại chạy tới sau lưng Tần Quy Lễ, nhảy lên thật cao…

Nó định đánh lén lần nữa đấy à?

Tôi còn chưa kịp nghĩ xong, trong đầu lập tức hiện lên câu nói hận sắt không thành thép của Tam Thất hôm nay.

Trái tim bỗng chốc căng thẳng, tôi tranh thủ lúc con chó lớn kia nhào tới, cố ý ngã về phía trước, gần như muốn chui luôn vào lòng Tần Quy Lễ.

Nom mặt của Tần Quy Lễ thì có thể thấy cậu ta hết sức ngạc nhiên.

Giây tiếp theo, con chó lớn đang lao tới kia cũng hạ cánh ngay lưng cậu ta.

Tần Quy Lễ ngã người về phía cửa kính, còn tôi thì nằm gọn trong lòng cậu.

Tôi hơi nhón chân lên, lòng thầm tính toán chênh lệch chiều cao của cả hai.

Ngay khi cậu ngã xuống, cũng vừa tầm chạm môi lên môi tôi.

Nhiệt độ ấm áp trên môi nhắc tôi rằng mưu kế của mình đã thành công mỹ mãn, có điều tôi không đủ can đảm tiến thêm một bước nữa.

Cơ thể lúc này đã hoàn toàn cứng như đá.

Bên tai là tiếng tim đập rộn ràng không biết của ai.

“Thình thịch!”

Đột nhiên, tôi nhìn thấy hai gương mặt.

Kinh ngạc mất hai giây, tôi nhanh chóng đẩy Tần Quy Lễ ra.

Vừa quay đầu lại đã thấy Tam Thất và Du Bạch vui vẻ đứng ngoài sân.

Tam Thất dựa vào lòng Du Bạch, mỉm cười giơ ngón cái với tôi.

Tuy còn cách một lớp cửa kính nhưng dường như tôi vẫn có thể nghe được tiếng cười của cổ.

Tần Quy Lễ đứng cạnh tôi lại im lặng không nói gì cả.

Tôi thấp thỏm, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt cậu khi này, trái tim như chìm sâu xuống đáy biển, lập tức xoay người bỏ chạy.

Về lại phòng ngủ, tôi dựa lưng vào cửa phòng.

Trái tim trong lồ ng ngực vẫn còn điên cuồng nhảy loạn.

Tôi đúng là bị điên thật rồi.

Cái hôn vừa rồi chắc là chuyện to gan nhất mà tôi dám làm trong đời mình.

Trái tim cố gắng bình tĩnh lại, tôi bò lên giường chờ Tam Thất về.

Nhưng chờ mãi cũng không thấy cổ quay về, ngược lại thì tôi còn ngủ mất tiêu.

Đến khi tỉnh lại, tôi đang bị Tam Thất tóm vai rồi lắc mạnh.

“Kiều Kiều, dậy nhanh!”

Tôi mơ màng nhìn Tam Thất, đang định mở miệng nói thì đã bị cổ dí ngay cái màn hình điện thoại vào mặt.

“Cậu mau nhìn đây này!”

Tôi nhìn thoáng qua, cơn buồn ngủ lập tức bay mất.

Là một video ngắn.

Có điều, người nổi tiếng lần này lại là tôi.
 
Kiều Kiều Bất Lực
Chương 5


19.

Chủ đề Tần Quy Lễ “vác bà nội trên vai” vẫn được rất nhiều người quan tâm.

Lần này, có người cố ý đăng thông tin cá nhân của tôi lên mạng, mấy tấm ảnh chụp lúc tôi còn học cấp ba bị người ta chia sẻ lung tung, hơn nữa còn cố ý nói xấu đủ thứ, bao gồm cả việc nói tôi hay giở trò xấu xa, nhiều lần đi cướp bạn trai người khác.

Nói tôi là kẻ bắt nạt, từng phẫu thuật thẩm mỹ lúc học đại học…

Đủ loại tin tức tiêu cực xuất hiện.

Quá đáng hơn nữa là có người còn tung tin tôi cố ý giả trang thành bà nội để quyến rũ Tần Quy Lễ.

Còn nói giờ tôi vung tiền nuôi Tần Quy Lễ trong nhà.

Tôi nắm chặt điện thoại, lướt hết mấy tin lá cải này, mãi lâu sau vẫn không nói nên lời.

Mẹ nó, thật là... muốn chết quá.

Mấy cái này là tin linh tinh gì vậy?

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Tam Thất: “Tớ nên làm gì bây giờ?”

Đăng video giải thích?

Với số người theo dõi ít ỏi của mình thì tôi có đăng video chắc cũng chẳng ai thèm xem.

Tam Thất nhíu mày một lát rồi nói: “Qua tìm Tần Quy Lễ đi, nói gì thì nói chuyện này cũng có liên quan tới cậu ta, hỏi xem cậu ta định xử lý thế nào.”

Tôi cũng muốn xem thử phản ứng của Tần Quy Lễ nên đồng ý.

Có điều vừa mới ra ngoài đã phát hiện Tần Quy Lễ đi mất từ sớm rồi.

Đến cả Du Bạch ngủ chung phòng với cậu ta cũng không biết cậu đi lúc nào.

Tôi ngơ ngác nhìn ngoài sân tới mức ngơ ngẩn.

Nụ hôn tối qua vốn là chuyện ngoài ý muốn, tôi đang mong chờ điều gì cơ chứ?

Chờ cậu sẽ vì chuyện ngoài ý muốn đó mà ở bên tôi đấy à?

Tôi đúng là ngu ngốc mà.

Sau khi lấy lại tinh thần, tôi kéo tay áo Tam Thất: “Người theo dõi trong tài khoản của cậu nhiều hơn, chút nữa cậu giúp tớ quay video giải thích, đăng lên mạng nhé?”

“Không được!”

Tam Thất hất tay tôi ra, vẻ mặt rất tức giận.

“Nói thế nào đi nữa thì tối qua cũng đã hôn nhau rồi, Kiều Nam Nhất, cửa kính nhà cậu có thể phản quang, cậu nghĩ chó nhà cậu nhào tới mà cái tên đó không nhận ra à?”

“Tên đó nhìn thấy. Cả lúc cậu cố ý nhào về phía cậu ta nữa, cậu ta có đủ thời gian để kéo cậu ra, nhưng cậu ta không làm vậy đấy.”

“Nụ hôn kia hoàn toàn không phải ngoài ý muốn, cái tên đó vốn có ý định đó!”

Tam Thất thở dài thườn thượt, nói tiếp: “Cả bình luận tên đó để lại dưới video của cậu nữa, cùng thái độ với cậu ở sân trượt băng ngày hôm qua…”

“Tên đó đâu thể nào chỉ muốn tỏ vẻ có hứng thú với cậu, hưởng thụ cảm giác mờ ám với cậu, sau khi xảy ra chuyện thì lập tức bỏ chạy, đúng không?”

Cổ nói xong, lập tức vén tay áo lên.

“Đi, tớ dẫn cậu tới trường của cậu ta.”

Tôi muốn từ chối, nhưng Tam Thất lại rất cương quyết, vừa rửa mặt xong đã vội vàng kéo tôi tới trường của Tần Quy Lễ.

Đi loanh quanh một vòng, không thấy Tần Quy Lễ đâu nhưng lại gặp một người khác.

Đó là Thẩm Niệm.

Hôm nay cô ta mặc váy trắng, có trang điểm nhẹ.

Tính ra thì cô ta cũng là một người rất xinh đẹp.

Có điều cô gái xinh đẹp này không thích tôi, vừa thấy mặt đã hùng hổ bước tới.

“Kiều Nam Nhất phải không?”

Tôi tưởng tượng trong đầu rằng mình sẽ ưỡn ngực mà nói rằng “Là bà nội cô đây” như trong phim.

Thực tế thì tôi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Đúng thế, có việc gì?”

Thẩm Niệm liếc tôi một cái, giơ tay lên.

Một cái tát vang dội.

Tam Thất đứng ngay cạnh tôi còn chưa kịp phản ứng lại.

Gò má tôi thoáng chốc đã nóng rát.

Tôi nhíu mày nhìn cô ta, thậm chí còn không hiểu nổi lý do của cái tát này là gì.

Tam Thất vốn rất nóng tính, bước lên một bước nắm áo Thẩm Niệm muốn đánh lại nhưng bị cô ta đẩy ra.

Thẩm Niệm lạnh lùng nói với tôi: “Tôi và Tần Quy Lễ đã làm hòa, nếu về sau tôi còn phát hiện cô một mực bám lấy bạn trai tôi thì không chỉ đơn giản là một cái tát như vậy đâu.”

Đã làm hòa.

Thế nên nụ hôn tối hôm qua của chúng tôi thật sự chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi sao.

Dù não bộ bị tin tức mới rơi xuống này lấp kín, tôi vẫn không quên giơ tay định đánh trả cô ta một cái tát.

Có điều… trông dáng vẻ Thẩm Niệm gầy gò là vậy nhưng sức lại rất lớn, nắm chặt lấy cổ tay tôi, đến cả Tam Thất và tôi cộng lại cũng không đánh nổi cô ta.

Trong lúc giằng co, cả ba đều hết sức chật vật.

Người xung quanh vây lại hóng chuyện.

Tiếng người xì xào bàn luận vang lên không ngớt.

Bỗng vang lên tiếng bước chân đi tới, mọi người quanh đó đều lập tức im lặng.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn, thấy Tần Quy Lễ đang bước nhanh về phía này.

20.

Mới đi được nửa đường, một cậu bạn nào đó tiến lại gần, thì thầm bên tai Tần Quy Lễ hai câu.

Cậu ta rảo bước nhanh hơn, dễ dàng tách ba người chúng tôi ra.

Thẩm Niệm chỉnh lại tóc, tủi thân bước lên phía trước, cô ta đưa tay ra, yếu đuối túm lấy góc áo hắn.

“Quy Lễ, hai người này khinh…”

“Chát!”

Cô ta còn chưa kịp nói hết câu thì một tiếng bạt tai vang lên đã cắt ngang.

Cái tát này là chính Tần Quy Lễ giáng xuống.

Người xung quanh đồng loạt “ồ” lên một tiếng.

Tất cả đều kinh ngạc nhìn Tần Quy Lễ, đương nhiên là bao gồm cả tôi.

Cậu ta, đứng ngay trước đám đông, dứt khoát tặng cho Thẩm Niệm một cái tát.

Chỉ mới vài phút trước, cô ta còn ưỡn ngực hất cằm, kiêu ngạo nói với chúng tôi rằng mình là bạn gái hiện tại của cậu ta.

Tần Quy Lễ lạnh lùng thu tay lại.

“Cái tát này là tôi thay bạn gái tôi trả lại cho cô.”

Tôi vẫn còn đang kinh ngạc.

Tới tận khi Tần Quy Lễ nắm lấy tay tôi thì tôi mới phản ứng được hai chữ “bạn gái” trong miệng cậu ta là đang nói tôi.

Cậu lạnh mặt nhìn Thẩm Niệm, nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Thứ nhất, mấy chuyện cô tự quyết định kia quá ngu ngốc, tôi đã nói là tôi với cô không bao giờ quay lại được với nhau.”

“Thứ hai, mấy người chạy đi tung tin giả trên mạng kia đều là do cô làm, đúng chứ?”

Thẩm Niệm há miệng, muốn phản bác lại lời buộc tội của cậu ta nhưng lại bị Tần Quy Lễ cắt ngang.

“Thứ ba, bạn gái tôi yếu đuối, cái tát vừa rồi là tôi thay bạn gái trả lại cho cô.”

Tần Quy Lễ nắm chặt tay tôi, nhẹ giọng mắng tôi ngốc nghếch.

Cậu cúi đầu nhìn tôi, nói nhỏ: “Hai người mà không đánh lại một người, ngốc.”

Tôi đỏ mặt, không thể phản bác.

Thẩm Niệm đứng đối diện, vừa nãy vẫn còn hùng hổ kiêu ngạo, vậy mà giờ lại ôm mặt khóc lóc thảm thương.

Cô ta khóc tới mức bờ vai cũng run rẩy, giọng nói nghẹn ngào: “Nhưng mà, Quy Lễ à… tớ làm vậy, tất cả chỉ vì thích cậu thôi mà…”

Ai cũng nói rằng người trước mà khóc thì người sau phải thua.

Nhìn cô ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, thân là người yêu mới tôi bắt đầu thấy căng thẳng.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tần Quy Lễ.

Tôi cũng chẳng rõ cậu ta có hiểu sai ý mình không, chỉ thấy sau khi đối diện với ánh mắt tôi thì cậu ta đột nhiên nhíu mày, từng câu từng chữ càng lúc càng vô tình.

“Thẩm Niệm, tôi với cô chỉ quen nhau một tuần, hơn nữa cũng đã chia tay mấy năm rồi, đừng có ở đây mà nói thích hay không thích.”

“Mấy âm mưu nhỏ của cô, có dùng lên người tôi cũng vô dụng thôi.”

“Cô biết là tôi không đánh phụ nữ, hôm nay tôi phá lệ một lần, có điều sau này mà cô còn dám bắt nạt bạn gái tôi nữa thì tôi cũng không ngại phá lệ thêm lần nữa đâu.”

Cậu ta nói xong thì nắm lấy tay tôi, xoay người rời khỏi đám đông.

Lúc đi xuyên qua đám người, bên tai tràn ngập tiếng bàn luận ồn ào.

Nhưng tai tôi vẫn có thể nghe được âm thanh tim đập hết sức rõ ràng.

21.

Lời đồn trên mạng chỉ mới lan truyền được một đêm đã nhanh chóng biến mất.

Bởi vì… có người đã giúp tôi làm sáng tỏ.

Video đó đã nổi tiếng từ tối hôm qua, có điều tôi với Tam Thất không phát hiện ra.

Tối hôm qua, Tần Quy Lễ đã nghe được tin tức trước, vậy nên mới không ngủ cả đêm để cắt nối một video tổng hợp, dùng nó để làm sáng tỏ lời đồn.

Để tránh làm phiền tới giấc ngủ của Du Bạch, cậu ta phải ngồi ngoài sân suốt cả một đêm.

Video tổng hợp này rất dài, nội dung là vô số tấm ảnh của tôi và Tần Quy Lễ.

Đa số đều là cậu ta chụp lén.

Tôi xem hết video, khóc tới mức nước mắt nước mũi tùm lum.

Hóa ra, ngay lúc tôi im lặng thầm thương một người, cậu cũng đang lặng lẽ thích tôi ở một nơi nào đó.

Chuyện giữa Tần Quy Lễ với Thẩm Niệm là vào hồi lớp 10.

Hai người vừa mới quen nhau được một tuần, vì Thẩm Niệm quá phô trương nên bị chủ nhiệm giáo dục phát hiện ra.

Vì để trốn phạt, Thẩm Niệm nhẫn tâm đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tần Quy Lễ.

Thậm chí cô ta còn nói Tần Quy Lễ đã uy h**p cô ta phải yêu đương với cậu.

Chưa kể đến, Tần Quy Lễ còn có “tiền án tiền sự” sẵn, vậy nên lãnh đạo trong trường nhanh chóng tin lời cô ta.

Vậy là từ đầu tới cuối, Tần Quy Lễ không hề có cơ hội giải thích.

Sau lần đó, cậu ta không còn quen ai nữa, mãi tới khi… gặp tôi năm lớp 11.

Trong video, cậu nói rằng năm mình học lớp 11, cậu đã thích một cô gái cực kỳ đáng yêu.

Hai người đều là học sinh nội trú, mỗi khi không có việc gì là cậu lại thích lên sân thượng nằm ngủ, còn cô gái kia thì thường hay lên đó luyện múa mỗi khi tan học.

Cậu đã nằm trong góc mà ngắm nhìn cô gái vô số lần.

Cô gái đó lại chưa từng phát hiện ra sự có mặt của cậu.

Ngay khi cậu chuẩn bị tỏ tình thì lại tình cờ phát hiện cô gái đó là con gái của chủ nhiệm lớp mình.

Cậu nhớ lại dáng vẻ tự hào mỗi khi chủ nhiệm lớp nhắc tới con gái, do dự một thời gian rồi đành quyết định từ bỏ.

Cậu không thể kéo chân cô, vậy nên đợi thi đại học xong rồi tỏ tình cũng chưa muộn.

Thế là cậu cứ luôn im lặng quan sát cô gái đó.

Yêu thầm suốt hai năm, cậu thậm chí còn chưa có cơ hội được nói một câu với cô gái ấy, có điều cậu lại hiểu cô hơn bất kỳ kẻ nào.

Đống tin đồn xấu kia, Tần Quy Lễ giải thích từng điều một, chứng thực lại lần nữa.

Cậu nói rằng khó khăn lắm mới đợi được đến khi thi đại học xong, chuẩn bị tỏ tình.

Bởi vì để chắc chắn, cậu đã dùng tài khoản phụ của mình thử tỏ tình với tôi.

Nhưng bị tôi từ chối.

Lý do mà tôi từ chối chính là… cậu ta không làm người tốt chuyện tốt.

Tần Quy Lễ cực kỳ bực mình.

Bản thân tôi xem tới đoạn này cũng vô cùng bực bội.

Tôi nhớ ra rồi.

Bảo sao lúc Tần Quy Lễ vác tôi ra khỏi quán bar đã nói rằng cô gái cậu ta thích đã từ chối cậu ta vì cậu ta không làm người tốt chuyện tốt.

Tôi không biết phải nói gì nữa.

Cậu có từng thấy ai lại đi dùng một tài khoản phụ xa lạ để tỏ tình với người thương bao giờ chưa?

Khi đó tôi chỉ nghĩ là có người cố ý trêu chọc mình, vậy nên mới thuận miệng bịa bừa một câu gì đó để làm lý do từ chối.

Nếu không nhờ có video này thì cả đời tôi cũng không tài nào tưởng tượng được, người dùng tài khoản phụ xa lạ để tỏ tình với mình khi đó lại là Tần Quy Lễ.

Sau khi sáng tỏ mọi chuyện, Tần Quy Lễ đăng một tấm hình ở cuối video.

Đó là lúc video tôi với Tam Thất quay nổi tiếng khắp nơi, có người đã bình luận than rằng “Xin hỏi phải tích đức mấy đời mới có thể được soái ca khiêng trên vai?”

Còn bên dưới là lời phản hồi của Tần Quy Lễ: Là tôi tích đức.

Bức ảnh cuối video là hình bóng của tôi, giọng nói của Tần Quy Lễ vang lên.

“Tối hôm nay, xem như chúng ta đã ở bên nhau.”

“Là tớ tích đức mới có được.”

22.

Tôi xem đến hết video, vừa quay đầu đã thấy Tần Quy Lễ đứng ngay cạnh, lỗ tai đỏ bừng.

Cậu thấy tôi nhìn mình thì lí nhí nói: “Có phải thấy… buồn nôn lắm không?”

Tôi không đáp lời.

Tần Quy Lễ bị ánh mắt của tôi làm lúng túng, đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi, tự giễu mà cười một tiếng: “Hình như là tớ sướt mướt quá rồi.”

Tần Quy Lễ trong ấn tượng của tôi, là một người lúc nào cũng khoác lên mình hình tượng kiêu ngạo bễ nghễ.

Tôi cũng biết cậu rất đẹp trai.

Có điều tôi thích cậu không phải chỉ vì gương mặt ấy.

Suốt mười tám năm cuộc đời mình, tôi sống trên con đường bố mình đã vẽ sẵn, một cuộc sống sinh hoạt bình thường nhưng lại đầy những quy tắc.

Tần Quy Lễ lại khác.

Cậu ta sống rất tùy ý, dường như trên đời này không gì có thể khiến cậu phải chùn bước.

Chỉ cần nói chuyện không hợp là sẽ dùng nắm tay mà đáp lễ đối phương.

Nhưng cũng từng vùi đầu vào bàn để đọc sách.

Trên đời này hình như không có gì là cậu không làm được, chỉ là vấn đề cậu có muốn hay không mà thôi.

Một chàng trai tỏa sáng và phóng khoáng như vậy, tựa như ánh mặt trời, chiếu sáng tuổi mộng mơ trong tôi.

Ngay tại giây phút này, chàng trai chưa từng phải khó xử trong ấn tượng này lại đang vì tôi mà căng thẳng tới mức lỗ tai đỏ bừng.

Sự tương phản mãnh liệt đó khiến lòng tôi mềm nhũn.

Không ngờ cậu cũng có lúc thẹn thùng tới vậy.

Thế là tôi ngoắc ngón tay về phía cậu, ra hiệu cho cậu lại gần.

Tần Quy Lễ ngoan ngoãn dựa lại gần hơn.

Gương mặt cậu cách tôi mỗi lúc một gần, khiến tim tôi đập nhanh tới nỗi không thể kiểm soát nổi.

Giữa tiếng tim đập đinh tai nhức óc, tôi dựa sát vào tai cậu, nhỏ giọng: “Nói cho cậu biết một bí mật.”

“Thật ra tớ đã yêu thầm cậu từ rất lâu rồi.”

Tần Quy Lễ mỉm cười, tai vẫn đỏ ửng.

“Tớ biết.”

Cậu quay đầu nhìn tôi, tôi thấy được vẻ mặt kinh ngạc của chính mình trong đôi mắt Tần Quy Lễ.

“Có qua có lại, tớ cũng cho cậu biết một bí mật.”

“Tối hôm trước, Du Bạch đã cho tớ xem nhật ký của cậu.”

Đầu óc tôi bỗng chốc choáng váng.

“Không thể nào! Lần trước sau khi bị Du Bạch trộm nhật ký, tớ đã giấu nó đi rồi, sao cậu ta lại lấy được?”

Tần Quy Lễ vui vẻ nói: “Trí nhớ của Du Bạch rất tốt, cậu ta… đọc cho tớ nghe.”

“…”

Quả nhiên, không hổ danh thủ khoa của kỳ thi đại học năm đó, đọc trộm nhật ký của người khác thôi mà cũng thuộc cho được.

Tôi chăm chú nhìn Tần Quy Lễ một lúc lâu, đột nhiên lôi điện thoại ra.

Tần Quy Lễ ngơ ngác: “Làm gì thế?”

Tôi cười: “Gọi cho Tam Thất, tiện thể kể cho cậu ấy vụ Du Bạch lúc nhỏ từng rớt vào hố phân…”

- end -
 
Back
Top Bottom