Tiết trời Bangkok cuối năm se lạnh lạ thường.
Những cơn gió thổi qua khung cửa sổ trong căn hộ chung cư nhỏ khiến View giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya.
Cô ngồi dậy, tay với lấy chiếc áo khoác mỏng khoác lên người rồi bước ra ban công.
Ánh đèn đường phản chiếu mờ ảo trên gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu hút nhìn xa xăm.
Trong lòng cô, có một khoảng trống không thể gọi tên.
Dù mỗi buổi sáng thức dậy đều thấy June bên cạnh, nhưng không hiểu sao View lại cảm thấy... có một thứ gì đó đang dần thay đổi.
Từ ngày cả hai chính thức sống cùng nhau sau khi tốt nghiệp, mọi thứ tưởng chừng như hoàn hảo.
June vẫn là June cô gái nhỏ nhắn hay cười, luôn mang đến cảm giác dịu dàng như nắng sớm.
View vẫn là View trầm lặng, đôi khi vụng về trong cách thể hiện tình cảm, nhưng luôn cố gắng chăm sóc người con gái mình yêu bằng tất cả những gì cô có.
Thế nhưng...
Kể từ sau một đêm, khi cả hai đang cùng xem lại những bức tranh thời sinh viên được lưu trữ trên laptop, June đột nhiên bật khóc.
"Em... em không biết vì sao, nhưng bức tranh đó khiến em đau lòng lắm, View à..."
Bức tranh ấy chính là bức hai cô gái đứng bên nhau dưới tán hoa sữa, cùng hướng ánh nhìn về phía mặt trời lặn.
Một bức tranh được trưng bày trong triển lãm chào đón tân sinh viên năm nào, cũng là lần đầu tiên June bắt đầu cảm nhận những ký ức mơ hồ trở lại.
View lúc đó chỉ ôm chặt lấy June, không nói gì.
Nhưng đêm hôm đó, cả hai đã mơ cùng một giấc mơ.
Một giấc mơ đẫm máu, tiếng hét xé lòng và ánh mắt tuyệt vọng của công chúa June khi bị kéo ra khỏi vòng tay View người hầu từng cứu nàng bên suối, người từng vì nàng mà chống lại cả triều đình.
Và rồi, bản án tử hình, tiếng trống thúc vang trời... máu đỏ loang khắp sân.
Sáng hôm sau, cả hai cùng im lặng.
Không ai nói gì, nhưng không khí đã bắt đầu thay đổi.
"Em thấy dạo này View ít cười hơn trước..."
- June nói, khi đang giúp cô gấp quần áo sau khi giặt.
Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt có phần lo lắng.
View nhìn June, môi mím chặt.
"Chắc do công việc thôi.
Dạo này hơi căng."
"Nhưng... em có cảm giác như View đang giấu điều gì đó."
- June quay sang, đặt tay lên tay cô.
"Hay là... ký ức đó khiến View sợ?"
Cô không trả lời.
Chỉ nhẹ nhàng gỡ tay June ra, rồi quay mặt đi.
"Chuyện cũ rồi.
Không nên đào lại."
Câu nói ấy như một nhát dao nhỏ, âm thầm cắt vào lòng June.
Cô lặng lẽ gấp nốt đống đồ, rồi một mình rời khỏi phòng.
View đứng đó, nghe tiếng bước chân nhỏ dần, lòng quặn lại.
Thật ra, chính View cũng sợ.
Cô sợ nếu ký ức ấy hiện rõ lên toàn bộ, thì sẽ có một ngày... lịch sử lặp lại.
Sẽ có một ngày, cô lại mất June thêm một lần nữa.
Thời gian trôi qua, những giấc mơ chung cứ xuất hiện nhiều hơn, rõ nét hơn.
June thường bật dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm lưng, miệng lẩm bẩm gọi tên View.
Mỗi lần như thế, cô luôn tìm được View đang ngồi nơi ban công, hút thuốc trong im lặng.
"View à, mình đi gặp bác sĩ tâm lý đi..."
June nói, một tối nọ.
Cô rụt rè đặt tay lên vai người yêu.
View dập điếu thuốc, đứng dậy.
"Tụi mình không bị bệnh."
"Nhưng chúng ta đang không ổn..."
"Em muốn chấm dứt à?"
- View quay phắt lại.
Ánh mắt cô đen sẫm, ẩn nhẫn nhưng run rẩy.
June sững người.
Cô lắc đầu.
"Không...
Em chỉ muốn hiểu View hơn..."
"Không cần phải hiểu gì hết.
Mọi chuyện đã qua rồi."
- View khẽ nói, rồi bỏ vào trong.
Từ hôm đó, khoảng cách giữa hai người ngày một lớn.
June dọn về nhà bạn thân ở tạm một tuần để "tĩnh tâm" - lời cô nói.
View không ngăn cản.
Cô chỉ tiễn June xuống sảnh bằng ánh nhìn lặng lẽ, không một lời níu kéo.
Đêm hôm đó, View nằm trên chiếc giường rộng, bên cạnh trống trải đến nghẹt thở.
Cô chợt nhớ đến ánh mắt của June trong lần họ đi biển cùng nhau - đôi mắt ngập tràn ánh nắng, soi rõ cả trái tim View lúc đó.
"Lần đầu gặp chị ở triển lãm, em đã cảm thấy như mình gặp lại người mà em từng chờ cả trăm năm..."
- June từng cười bảo.
Có lẽ là thật.
Có lẽ, họ thực sự đã chờ nhau cả một kiếp người.
Vậy mà... bây giờ lại để lạc mất nhau giữa đời này?
Ngày thứ bảy June không về nhà, View đạp xe dưới trời mưa đến trước ký túc xá nữ.
Dưới ánh đèn vàng, cô đứng đó, áo ướt sũng, mắt đỏ hoe.
June chạy ra, tay cầm dù, vừa thở dốc vừa hét lên: "View điên à?
Mưa thế này!"
View mỉm cười, nụ cười méo mó: "Thì chị cũng từng vì em mà đi qua mưa một lần rồi... kiếp trước."
Câu nói ấy như chạm đến điều gì đó trong tim June.
Cô sững người.
View quỳ xuống, hai tay siết chặt bó hoa sữa trắng cô mang theo.
"Tha lỗi cho chị được không, June?
Chị sợ quá.
Sợ lại mất em một lần nữa."
Giọt nước mưa hòa lẫn nước mắt.
June quỳ xuống cùng cô, ôm chầm lấy người con gái lạnh lùng ấy.
"Đừng sợ.
Em ở đây mà..."
Cơn mưa vẫn rơi, hoa sữa vẫn thơm, nhưng tim cả hai đã chạm lại một lần nữa.
Sau đêm đó, hai người trở về căn hộ nhỏ thân quen.
Họ ngồi bên nhau cả đêm, lần đầu tiên kể lại tất cả những ký ức từng hiện lên trong mơ.
Từng ánh mắt, từng khoảnh khắc, từng nỗi đau đều được nói ra, không giấu giếm.
June kể lại khoảnh khắc nàng công chúa quỳ gối trước phụ vương, khóc lóc cầu xin tha cho người hầu từng cứu mình.
View kể lại cảm giác máu từ ngực chảy xuống khi bị chém, đôi mắt vẫn dõi theo người con gái mình yêu bị kéo đi trong tuyệt vọng.
Họ khóc.
Khóc cho một kiếp đã mất.
Khóc cho một tình yêu từng dang dở.
Và rồi, họ siết tay nhau, hứa sẽ không để mất nhau một lần nào nữa.
Căn hộ nhỏ nằm ở tầng 7 của một toà chung cư gần trường đại học Chulalongkorn.
View là người chọn nơi này, June chỉ gật đầu đồng ý khi được dẫn đi xem.
Không quá rộng, nhưng gọn gàng, ấm áp và đầy nắng - tựa như đoạn tình cảm mỏng manh nhưng dịu dàng mà hai người đã nắm lấy sau cơn bão lòng dài đằng đẵng suốt nhiều năm.
Chiều hôm ấy, trời không mưa.
View mở cửa cho June bước vào trước.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt vali cạnh kệ giày, rồi quay lại nhìn June, ánh mắt chậm rãi và sâu lắng như thể đang xác nhận rằng - đây là thật.
Rằng từ giờ trở đi, sẽ có một người cùng cô về nhà.
Cùng ăn tối.
Cùng thức dậy.
Cùng nhìn trời đổ mưa ngoài cửa sổ.
June bước vào, đôi mắt sáng long lanh và rưng rưng.
Cô đi khắp căn hộ, chạm nhẹ vào chiếc bàn gỗ nhỏ kê bên cửa sổ, rồi quay sang View, mỉm cười:
- Ở đây có mùi giống cậu.
View không hiểu, chỉ hơi nhíu mày.
June chớp mắt, giọng như gió thổi qua cánh đồng:
- Ý mình là... sạch sẽ, bình yên, và...
đáng để người khác muốn ở cạnh.
View vẫn không trả lời.
Thay vào đó, cô bước đến, lấy từ tủ bếp ra hai ly nước.
Một cho June.
Một cho mình.
- Uống nước đi.
Rồi nghỉ một chút.
Vẫn là View lạnh lùng ít lời như thế, nhưng sao lòng June lại dậy lên một trận sóng mềm.
Cô ngồi xuống ghế sofa, hai tay đan vào nhau.
Cô đang run, và không rõ vì sao.
Có lẽ vì hạnh phúc này đến quá đột ngột.
Có lẽ vì mọi thứ quá mong manh.
Sống chung không phải là điều dễ dàng.
Những ngày đầu, View luôn thức dậy sớm, dọn dẹp bếp, pha cà phê cho cả hai, rồi im lặng nhìn June ăn sáng.
Còn June thì bắt đầu học cách chọn đồ tươi ở siêu thị, học nấu những món đơn giản và ghi lại từng thứ View thích - như việc cô không ăn hành lá, không uống đồ quá ngọt, và cực kỳ thích nghe nhạc jazz khi học bài.
Họ sống với nhau như thế.
Dịu dàng, kiệm lời nhưng lặng lẽ quan sát nhau từng chút một.
Cho đến một ngày, khi June đang cắm hoa trong chiếc lọ sứ trắng giữa bàn ăn, tay cô chợt khựng lại.
Cảm giác nhói buốt lan dọc cánh tay khiến cô lảo đảo.
View chạy tới đỡ, gấp gáp hỏi:
- Bị sao vậy?
June lắc đầu, hơi thở gấp gáp.
Cô nhắm mắt lại và... một hình ảnh hiện lên.
Là dòng suối.
Là một người con gái mặc đồ trắng, mái tóc dài ngang lưng, ngồi trên một tảng đá, nhìn về phía rừng sâu.
View.
Cô ấy mặc trang phục cổ xưa.
June hoảng hốt mở mắt ra.
- View... cậu từng cứu mình đúng không?
View ngẩn ra.
Câu hỏi đột ngột ấy khiến cô như bị xé toạc trong khoảnh khắc.
Trong đầu cô, một âm thanh nào đó bắt đầu vỡ ra.
Là tiếng nước.
Là tiếng ngựa phi.
Là ánh mắt cô từng thấy trong mơ.
- June...
Giọng View nghèn nghẹn.
Họ nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì.
Tối hôm đó, cả hai không ngủ.
June bật đèn ngủ nhỏ bên giường, ngồi ôm gối, mắt hướng về phía View đang đứng ngoài ban công.
Cô tự hỏi: tại sao cảm giác ấy lại thật đến vậy?
Tại sao hình ảnh đó lại gợi cho cô nỗi đau?
View bước vào, ngồi xuống giường, im lặng một lúc mới lên tiếng:
- Cậu... từng là công chúa, đúng không?
June sững người.
- Ở Ayutthaya.
Kiếp trước.
Cậu từng ngồi bên bờ suối, và mình đã cứu cậu... lúc cậu sắp bị trượt chân xuống dòng chảy.
Một tiếng "vỡ" nữa vang lên trong đầu June.
Mảnh ký ức khác ùa về - tiếng gió xào xạc, tiếng người dân la ó, tiếng đá ném vào mặt đất...
Và View, quỳ giữa sân, máu thấm đỏ áo trắng.
June bật khóc.
Không kịp kìm lại.
Cô nhào vào View, ôm cô thật chặt.
Cô không biết mình đang run vì sợ hay vì hối hận.
Chỉ biết, một phần trong cô đã luôn chờ đợi giây phút này.
Để được ôm lấy View.
Để nói lời xin lỗi mà cô chưa kịp nói hàng trăm năm trước.
- Mình xin lỗi... xin lỗi vì đã không bảo vệ cậu... vì đã không thể làm gì...
View vòng tay ôm chặt lại.
Giọng cô trầm hẳn, như đang run:
- Không phải lỗi của cậu.
Là thời đại đó không cho phép tụi mình...
Cả hai im lặng.
Ngoài cửa sổ, Bangkok về đêm lặng lẽ đến nghẹn lòng.
Ký ức mở ra từ hôm đó.
Những đêm sau, June thường mơ thấy mình mặc hanbok màu trắng, đứng trên đài sen.
Có lần khác, cô thấy cảnh mình trốn khỏi hoàng cung để đến nhà View - một căn nhà gỗ nhỏ giữa rừng - nơi họ từng hứa sẽ bỏ trốn cùng nhau.
View cũng bắt đầu có những giấc mơ.
Cô thấy cảnh mình bị trói giữa quảng trường, dân chúng ném đá vào mặt.
Cô không thấy đau - nhưng thấy mắt June dính đầy nước mắt.
Cô vẫn nhớ mình đã mỉm cười, lần cuối cùng.
- Mình không hối hận.
- Nếu được yêu lại lần nữa, mình vẫn sẽ chọn cậu.
Cuộc sống chung của hai người từ đó không còn như trước.
Không phải vì có điều gì thay đổi - mà vì giờ đây, họ yêu nhau không chỉ với trái tim hiện tại, mà còn với cả ký ức của một kiếp đã trôi qua.
Mỗi lần June nhìn View, cô lại thấy ánh mắt của người con gái kiên cường ngày ấy.
Mỗi lần View nắm tay June, cô lại thầm nhủ: lần này, cô sẽ không để ai mang June khỏi mình nữa.
- Lần này... mình sẽ bảo vệ cậu.
Cuối chương 20, là khung cảnh View đang thầm ghi lại những ký ức đó vào một cuốn sổ - cô định sẽ tặng nó cho June vào sinh nhật sắp tới.
Còn June, đứng lặng lẽ nhìn bóng View từ sau khung cửa, ánh mắt dịu dàng đến lạ thường.
Cô mỉm cười.
- Dù là bao nhiêu kiếp... nếu cậu còn ở đây, thì mình vẫn yêu.