Cập nhật mới

Khác Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ ViewJune ]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392598964-256-k252259.jpg

Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Tác giả: kwinjeenprasom
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

cái này tui lấy id của bạn @dinskhoiz_.o7 rồi viết lên



viewjune​
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương I


Tiếng ve cuối mùa hạ len lỏi qua từng tán cây trong khuôn viên Đại học Chulalongkorn, báo hiệu một khởi đầu mới sắp bắt đầu.

Những bước chân bỡ ngỡ, ánh mắt háo hức và cả tiếng cười giòn giã vang vọng khắp sân trường khi ngày hội chào đón tân sinh viên chính thức diễn ra.

Wanwimol - June bước chậm rãi qua cổng trường, tay cầm bản đồ khuôn viên được phát từ bàn lễ tân.

Cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn ánh lên sự tò mò, mái tóc buộc hờ hững sau gáy, bước chân có phần chậm hơn so với mọi người.

June vừa mới chuyển từ miền Nam Thái Lan lên Bangkok, mọi thứ nơi đây đều xa lạ và choáng ngợp với cô.

Đi ngang khu trưng bày triển lãm tranh một phần của lễ hội chào đón June khựng lại.

Một bức tranh lớn treo chính giữa gian chính thu hút ánh nhìn của cô:

//hai cô gái đứng bên nhau dưới tán cây hoa sứ trắng, một người mặc trang phục hoàng gia xưa, người còn lại vận áo vải đơn giản, ánh mắt cả hai hướng về nhau, dịu dàng và...

đầy yêu thương//

"Là ai... vậy...?" – June thì thầm

Trái tim vô thức đập nhanh hơn một nhịp.

Mắt cô hoa lên, đầu choáng váng, như có gì đó từ sâu trong ký ức vừa ùa về.

Hình ảnh mờ nhòe.

Tiếng nước chảy róc rách.

Một bàn tay dịu dàng nắm lấy tay cô giữa làn nước trong vắt của suối rừng.

“Công chúa... người không thể ở bên cô ấy được đâu.”

Một giọng nói xa xôi vang vọng trong tâm trí khiến June choàng tỉnh.

Cô lùi lại một bước, lòng ngực phập phồng, mồ hôi rịn nơi trán.

"Ê bạn ơi, bạn ổn không?" – Một giọng nữ cất lên, kèm theo bàn tay đỡ nhẹ lấy vai cô.

Là Love – sinh viên năm hai khoa Truyền thông.

“À… mình ổn… chỉ hơi chóng mặt một chút.” – June mỉm cười gượng gạo.

“Bạn mới à?

Mình là Love, còn đây là Jane.

Bọn mình trong đội hỗ trợ tân sinh viên nè.” – Love tươi cười, kéo tay Jane – một cô gái có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự thân thiện.

“June.

Mình từ miền Nam chuyển lên.

Rất vui được làm quen.”

Từ khoảnh khắc đó, bức tranh kỳ lạ kia bị tạm gác lại.

Tâm trí June bị cuốn theo những câu chuyện rôm rả từ Love và Jane, rồi buổi chiều kết thúc với những trò chơi tập thể rộn ràng.

Nhưng đâu đó, giữa đám đông, ánh mắt cô vẫn vô thức tìm về phía bức tranh.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương II


Một tháng sau, khi mọi thứ dần vào guồng June cũng bắt đầu quen với cuộc sống sinh viên.

Cô tham gia câu lạc bộ nghệ thuật của trường một lựa chọn hoàn toàn cảm tính nhưng kỳ lạ thay

lại khiến cô thấy thoải mái hơn bất cứ nơi nào.

Hôm đó, June cùng Love xuống căn tin giữa giờ trưa.

Không khí nóng bức của Bangkok khiến cô có chút khó chịu, bèn nhường hàng cho Love và đi dạo một vòng quanh sân.

Và khoảnh khắc đó xảy ra.

June lướt ngang một cô gái cao ráo đang bước từ tòa C ra.

Gương mặt ấy lạnh lùng, sống mũi cao, mái tóc dài xõa nhẹ trong gió, ánh mắt không nhìn ai nhưng lại sáng như ngọc.

Cả hai chỉ lướt qua nhau chưa đến ba giây… nhưng tim June đập dồn dập.

Một đoạn ký ức ngắn vụt sáng:

“Người là ai?”

“Chỉ là người vô tình đi ngang suối, cứu công chúa.”

June khựng lại, tay nắm chặt quai túi.

Cô quay đầu, cố nhìn lại người kia nhưng cô gái ấy đã khuất.

Ở phía bên kia hành lang, View Benyapa cũng dừng bước.

Cô đưa tay lên chạm nhẹ thái dương.

Một thoáng nhói nhẹ vụt qua, như thể ai đó vừa gọi tên mình từ cõi xa xăm.

“Vô lý…” – View lẩm bẩm.

Cô không tin vào mấy thứ như tiền kiếp hay định mệnh, nhưng cảm giác khi lướt qua cô gái ấy... thật sự quá quen thuộc.

Một buổi chiều cuối tuần, câu lạc bộ nghệ thuật tổ chức workshop ngoài trời trong sân phía Đông.

June nay đã là thành viên chính thức xung phong tham gia dàn dựng khu trưng bày.

Trong lúc khuân giá vẽ, cô vô tình bước hụt bậc thềm và trật chân.

“Ôi trời, June!

Cậu ổn chứ?” – Love hoảng hốt chạy đến.

June cắn răng, lắc đầu: “Chắc chỉ bị nhẹ thôi...”

Nhưng khi cô cố đứng dậy, cơn đau nhói buốt khiến mặt cô tái đi.

“Để tôi.” – Một giọng trầm nhẹ vang lên từ phía sau.

View không biết đã đứng đó từ khi nào.

Cô cúi xuống, một tay luồn sau lưng, tay còn lại luồn qua đầu gối June, nhẹ nhàng bế bổng cô lên trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người.

“Ơ...

đợi... không cần đâu mà...” – June lắp bắp, mặt đỏ ửng.

“Cậu không đi nổi, nên đừng cãi.” – View lạnh lùng, nhưng tay ôm rất chắc.

Hành lang về phòng y tế dài mà lại lặng đến lạ.

June cảm thấy tim mình không chỉ đập mạnh vì bất ngờ, mà còn vì một cảm giác thân thuộc đang trỗi dậy.

Cô ngước nhìn View, ánh sáng xuyên qua mái che khiến gương mặt cô ấy nhuộm một màu dịu nhẹ...

View cũng bất giác liếc xuống.

Có điều gì đó trong đôi mắt ấy... khiến cô thấy an tâm kỳ lạ.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương III


Kể từ hôm đó, View và June bắt đầu có nhiều dịp gặp nhau hơn.

Dưới sự “đẩy thuyền” nhiệt tình của Love và Jane, họ thường xuyên trò chuyện, uống cà phê chung, và thỉnh thoảng... cùng về nhà trọ sau giờ học.

June cảm thấy nói chuyện với View dễ hơn bất kỳ ai.

View ít nói, nhưng câu nào cũng khiến cô lặng người suy nghĩ.

Ngược lại, View dần quen với tiếng cười trong trẻo và sự ngốc nghếch đáng yêu của June.

“Cậu thích hoa gì?” – View hỏi trong một lần cả hai cùng ngồi ở quán cà phê cạnh trường.

“Chắc... là hoa sứ.

Không hiểu vì sao, cứ nhìn hoa sứ là lòng thấy bình yên.” – June mỉm cười.

View khựng lại.

Tim cô khẽ rung lên.

“Trùng hợp ghê.” – Cô đáp khẽ.

“Tôi cũng thế.”

Chiều chủ nhật, June được View rủ tới tham quan một phòng tranh nhỏ trong khu phố cổ Bangkok.

Cô ngạc nhiên khi View lại quan tâm đến nghệ thuật, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra, có vẻ như đây là nơi chứa đựng nhiều điều riêng tư của cô ấy hơn là vẻ ngoài lạnh lùng kia cho thấy.

Bên trong, ánh sáng vàng nhạt chiếu qua ô cửa kính cũ, phản chiếu lên những bức tranh sơn dầu được treo đầy ắp trên tường.

June dừng lại trước một bức tranh vẽ một khu rừng, giữa đó là suối nước trong vắt và một cô gái đang đứng giữa lòng suối, váy trắng bay nhẹ theo làn nước.

Cô giật mình.

“Giống... giấc mơ của mình.”

“Cậu nói gì?” – View quay lại.

June lắc đầu, cười gượng: “Không có gì... chỉ là thấy quen thôi.”

View im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói: “Tôi từng mơ thấy khung cảnh này.

Từ rất lâu... từ khi còn nhỏ.”

Cả hai đứng im bên nhau một lúc lâu, chỉ có tiếng quạt trần quay nhè nhẹ.

Có lẽ, họ đều cảm nhận được sự kết nối lặng lẽ, chưa thể gọi tên, nhưng không thể chối bỏ.

Tối đó, June ngồi viết nhật ký trong phòng trọ.

Dưới ánh đèn bàn vàng nhạt, cô cẩn thận ghi lại từng chi tiết trong phòng tranh, từng lời nói của View, và cả cảm xúc mơ hồ đang lớn dần trong lòng mình.

Ở trang cuối, cô vẽ một bông hoa sứ trắng.

Cùng thời điểm đó, View đứng một mình trên sân thượng căn hộ, ngắm bầu trời đêm.

Trăng lưỡi liềm mỏng như nét cười nghiêng nghiêng của một người nào đó trong ký ức.

Cô nhắm mắt.

“Ta hứa... nếu còn kiếp sau, ta sẽ không buông tay người.”

Lời hứa ngày xưa vọng về như sóng dội, khiến View mở mắt, thở mạnh.

Cô quay đầu bước vào trong, để lại đêm yên lặng sau lưng.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương IV


Một ngày nọ, khi June phụ Love dọn phòng kho của câu lạc bộ, cô vô tình mở ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm khuất sau kệ sách.

Trong đó là vài bức ảnh đã ngả màu.

Bức cuối cùng khiến cô sững sờ.

Hai cô gái trong ảnh đang cười rạng rỡ dưới gốc hoa sứ.

Một người mặc trang phục truyền thống Thái cổ, người còn lại vận áo vải mộc mạc.

Dù không rõ nét, nhưng June cảm thấy... chính là cô và View.

Tim đập loạn, cô mang ảnh đến tìm View.

View nhìn bức ảnh hồi lâu, rồi ngước lên, ánh mắt có gì đó rất sâu.

“Chúng ta... từng quen nhau... rất lâu rồi, đúng không?” – June thì thầm.

View không trả lời.

Nhưng trong lòng, cô biết điều June nói không sai.

Những ngày sau đó, View bắt đầu thường xuyên xuất hiện ở câu lạc bộ.

Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhận ra ánh mắt cô mỗi khi nhìn June đã khác.

June thì vẫn là June dễ thương, ấm áp, đôi khi hơi vụng về nhưng nay đã có thêm một chút ngập ngừng trong ánh nhìn khi chạm mắt View.

Một lần khi June đang vẽ hoa sứ trên tấm bảng lớn

View đi tới đứng sau lưng, lặng lẽ nhìn.

Cô nhẹ nhàng nói:

“Cậu vẽ giống thật.

Nhưng thiếu một điều.”

“Thiếu gì?” – June quay đầu.

“Thiếu... nụ cười của người đang đứng dưới gốc cây.”

June ngẩn người.

Rồi cô cười.

Một nụ cười dịu dàng, như đã từng cười như thế... trong một thời xa lắm.

Tối muộn, June bị ốm nhẹ vì dầm mưa sau buổi tập dọn sân trường.

View không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng mua cháo, thuốc, và ngồi bên cạnh.

Khi June mê man ngủ thiếp đi, cô nắm lấy tay View trong vô thức.

“Đừng bỏ ta lại một mình nữa…” – Giọng thì thầm mơ màng khiến tim View chùng xuống.

Cô siết nhẹ tay June, thì thầm đáp lại:

“Lần này… dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không buông.”

Ánh đèn ngủ hắt ánh sáng ấm áp lên hai bàn tay đang nắm chặt, như thể kết nối ấy chưa từng bị chia lìa

Qua hôm sau có 1 tiết học về văn hóa cổ xưa

Tiết học Văn hoá Thái cổ diễn ra trong khán phòng lớn.

Mỗi chiếc ghế đều kín chỗ, sinh viên năm nhất háo hức trước bài giảng đặc biệt về giai đoạn rực rỡ nhưng bi tráng của vương triều Ayutthaya.

Trên màn hình lớn, giáo sư trình chiếu hình ảnh tư liệu, từ những bản khắc gỗ cổ, các bức họa được bảo tồn kỹ lưỡng trong viện bảo tàng quốc gia, đến hình ảnh mô phỏng hoàng cung và những nhân vật từng sống trong đó.

June chăm chú ghi chép.

Nhưng khi hình ảnh một công chúa trẻ mặc xiêm y trắng ngà hiện ra trên màn chiếu, đứng bên dòng suối hoa sứ trái tim cô bỗng nhói lên như vừa bị ai siết chặt.

Hơi thở cô trở nên gấp gáp.

Mắt không rời được hình ảnh ấy.

Một cảm giác quen thuộc đến đau lòng.

“Công chúa Junwara – con gái út của vua Ramesuan, được biết đến như một biểu tượng của lòng nhân ái.

Có rất nhiều truyền thuyết về việc cô từng đem lòng yêu một nữ hầu, gây nên chấn động hoàng cung, khiến cả hai nhận lấy kết cục bi thảm...”

Câu nói ấy như một cú đánh mạnh vào ý thức của June.

Tay cô siết chặt cây bút.

Bên cạnh, View cũng ngẩng đầu nhìn màn chiếu, ánh mắt bỗng tối lại.

Sau giờ học, June không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi khán phòng.

Cô đi thẳng đến thư viện trường, lục tung khu sách cổ và lịch sử cho đến khi tìm thấy một cuốn mỏng cũ kỹ có tựa đề:

“Những câu chuyện chưa được ghi chép – Biên niên sử Ayutthaya”.

Tay cô run rẩy lật qua từng trang.

Một đoạn văn được gạch đỏ khiến mắt cô dừng lại:

"Tương truyền công chúa út Junwara từng đem lòng yêu một người hầu nữ tên là Viewra.

Khi chuyện bị phát giác, Viewra bị đem đi xử tử bằng hình thức ném đá tại quảng trường phía Nam thành.

Công chúa Junwara mất tích ngay sau đó, không ai rõ tung tích.”

June cảm thấy đầu mình như đang quay cuồng.

Cô nhắm chặt mắt, nhưng ký ức cứ tuôn trào về những hình ảnh vụn vỡ, tiếng nước chảy, tiếng cười, tiếng hét… một cánh tay bị kéo đi, một ánh mắt nghẹn ngào nhìn theo giữa biển người giận dữ.

Chân cô không đứng vững, phải tựa người vào giá sách.

Cô biết…

điều gì đó đang thật sự xảy ra.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương V


Tối đó, June trở về ký túc xá với đầu óc rối bời.

Cô không kể cho ai nghe.

Nhưng khi đặt lưng xuống giường, nhắm mắt lại, hình ảnh công chúa Junwara và người hầu Viewra lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.

Cô thấy mình trong bộ xiêm y trắng, đang ngồi bên dòng suối, nước mát rượi lướt qua lòng bàn tay.

Một cô gái khác bước đến, quỳ xuống bên cạnh, đặt tay nhẹ lên chân cô.

“Công chúa... nước lạnh, người đừng ngâm lâu quá.”

Cô quay lại, cười nhẹ.

“Viewra, hôm nay trời đẹp như thế, nếu không tắm suối thì uổng lắm.”

“Tôi sẽ bị mắng nếu người cảm lạnh.”

“Ta cho phép ngươi bị mắng cùng ta.”

Viewra bật cười.

Nụ cười ấy, trong giấc mơ, khiến tim June run lên.

Nhưng giấc mơ không chỉ dừng ở đó.

Nó tiếp tục – đến cảnh hỗn loạn trong cung.

Một lá thư bị phát hiện.

Một thái giám rình rập sau bức màn.

Một phiên tòa công khai.

Viewra bị kéo ra giữa quảng trường.

Mắt cô đỏ hoe nhưng không van xin.

Cô chỉ tìm kiếm một điều – ánh mắt công chúa trong biển người.

Và rồi… một cơn mưa đá.

Máu vấy đầy xiêm y trắng.

June bật dậy khỏi giường.

Cô thở hổn hển, nước mắt tràn ra không kiểm soát.

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ View:

“Tôi cũng mơ thấy cậu.”

Chỉ năm chữ.

Nhưng khiến June cứng người.

Ngày hôm sau, cả lớp có chuyến đi thực địa đến một ngôi chùa cổ tại Chiang Mai.

Họ được phân nhóm để khảo sát các hiện vật văn hóa.

June và View, tình cờ, lại cùng một nhóm.

Khi bước chân vào khu nhà bảo vật, June cảm thấy tim mình đập mạnh.

Căn phòng tối mờ, chỉ có ánh đèn vàng rọi nhẹ vào các cổ vật đặt trong lồng kính.

Một tấm gương đồng cổ đặt ở giữa phòng, rêu phủ loang lổ.

June bước đến, nhìn vào chiếc gương ấy.

Trong phản chiếu… không phải hình ảnh hiện tại.

Cô thấy mình trong xiêm y công chúa, và bên cạnh là Viewra trong bộ áo nâu giản dị.

Họ đứng gần nhau, tay đan vào tay.

Mắt June rưng rưng.

View đứng phía sau.

Khi cô nhìn thấy phản chiếu tương tự, cô khựng lại.

Không ai nói gì.

Nhưng trái tim họ đã gào thét những điều chẳng thể giấu.

Tối hôm đó, June lục trong rương gỗ cũ của bà ngoại – người từng là giáo sư lịch sử.

Cô tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, trong đó là những ghi chép rải rác bằng tiếng Thái cổ.

Dòng chữ run rẩy:

“Tôi là hậu duệ của công chúa Junwara.

Bà từng kể, bà yêu một cô gái tên Viewra, nhưng không thể cứu được cô ấy.

Trái tim bà không bao giờ thôi nhức nhối...”

June lật từng trang, nước mắt rơi không ngừng.

Lịch sử đang lặp lại.

Nhưng lần này, cô sẽ không để kết thúc bi thảm ấy tái diễn.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương VII


Tiết trời Bangkok cuối năm se lạnh lạ thường.

Những cơn gió thổi qua khung cửa sổ trong căn hộ chung cư nhỏ khiến View giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya.

Cô ngồi dậy, tay với lấy chiếc áo khoác mỏng khoác lên người rồi bước ra ban công.

Ánh đèn đường phản chiếu mờ ảo trên gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sâu hút nhìn xa xăm.

Trong lòng cô, có một khoảng trống không thể gọi tên.

Dù mỗi buổi sáng thức dậy đều thấy June bên cạnh, nhưng không hiểu sao View lại cảm thấy... có một thứ gì đó đang dần thay đổi.

Từ ngày cả hai chính thức sống cùng nhau sau khi tốt nghiệp, mọi thứ tưởng chừng như hoàn hảo.

June vẫn là June cô gái nhỏ nhắn hay cười, luôn mang đến cảm giác dịu dàng như nắng sớm.

View vẫn là View trầm lặng, đôi khi vụng về trong cách thể hiện tình cảm, nhưng luôn cố gắng chăm sóc người con gái mình yêu bằng tất cả những gì cô có.

Thế nhưng...

Kể từ sau một đêm, khi cả hai đang cùng xem lại những bức tranh thời sinh viên được lưu trữ trên laptop, June đột nhiên bật khóc.

"Em... em không biết vì sao, nhưng bức tranh đó khiến em đau lòng lắm, View à..."

Bức tranh ấy chính là bức hai cô gái đứng bên nhau dưới tán hoa sữa, cùng hướng ánh nhìn về phía mặt trời lặn.

Một bức tranh được trưng bày trong triển lãm chào đón tân sinh viên năm nào, cũng là lần đầu tiên June bắt đầu cảm nhận những ký ức mơ hồ trở lại.

View lúc đó chỉ ôm chặt lấy June, không nói gì.

Nhưng đêm hôm đó, cả hai đã mơ cùng một giấc mơ.

Một giấc mơ đẫm máu, tiếng hét xé lòng và ánh mắt tuyệt vọng của công chúa June khi bị kéo ra khỏi vòng tay View người hầu từng cứu nàng bên suối, người từng vì nàng mà chống lại cả triều đình.

Và rồi, bản án tử hình, tiếng trống thúc vang trời... máu đỏ loang khắp sân.

Sáng hôm sau, cả hai cùng im lặng.

Không ai nói gì, nhưng không khí đã bắt đầu thay đổi.

"Em thấy dạo này View ít cười hơn trước..."

- June nói, khi đang giúp cô gấp quần áo sau khi giặt.

Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt có phần lo lắng.

View nhìn June, môi mím chặt.

"Chắc do công việc thôi.

Dạo này hơi căng."

"Nhưng... em có cảm giác như View đang giấu điều gì đó."

- June quay sang, đặt tay lên tay cô.

"Hay là... ký ức đó khiến View sợ?"

Cô không trả lời.

Chỉ nhẹ nhàng gỡ tay June ra, rồi quay mặt đi.

"Chuyện cũ rồi.

Không nên đào lại."

Câu nói ấy như một nhát dao nhỏ, âm thầm cắt vào lòng June.

Cô lặng lẽ gấp nốt đống đồ, rồi một mình rời khỏi phòng.

View đứng đó, nghe tiếng bước chân nhỏ dần, lòng quặn lại.

Thật ra, chính View cũng sợ.

Cô sợ nếu ký ức ấy hiện rõ lên toàn bộ, thì sẽ có một ngày... lịch sử lặp lại.

Sẽ có một ngày, cô lại mất June thêm một lần nữa.

Thời gian trôi qua, những giấc mơ chung cứ xuất hiện nhiều hơn, rõ nét hơn.

June thường bật dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm lưng, miệng lẩm bẩm gọi tên View.

Mỗi lần như thế, cô luôn tìm được View đang ngồi nơi ban công, hút thuốc trong im lặng.

"View à, mình đi gặp bác sĩ tâm lý đi..."

June nói, một tối nọ.

Cô rụt rè đặt tay lên vai người yêu.

View dập điếu thuốc, đứng dậy.

"Tụi mình không bị bệnh."

"Nhưng chúng ta đang không ổn..."

"Em muốn chấm dứt à?"

- View quay phắt lại.

Ánh mắt cô đen sẫm, ẩn nhẫn nhưng run rẩy.

June sững người.

Cô lắc đầu.

"Không...

Em chỉ muốn hiểu View hơn..."

"Không cần phải hiểu gì hết.

Mọi chuyện đã qua rồi."

- View khẽ nói, rồi bỏ vào trong.

Từ hôm đó, khoảng cách giữa hai người ngày một lớn.

June dọn về nhà bạn thân ở tạm một tuần để "tĩnh tâm" - lời cô nói.

View không ngăn cản.

Cô chỉ tiễn June xuống sảnh bằng ánh nhìn lặng lẽ, không một lời níu kéo.

Đêm hôm đó, View nằm trên chiếc giường rộng, bên cạnh trống trải đến nghẹt thở.

Cô chợt nhớ đến ánh mắt của June trong lần họ đi biển cùng nhau - đôi mắt ngập tràn ánh nắng, soi rõ cả trái tim View lúc đó.

"Lần đầu gặp chị ở triển lãm, em đã cảm thấy như mình gặp lại người mà em từng chờ cả trăm năm..."

- June từng cười bảo.

Có lẽ là thật.

Có lẽ, họ thực sự đã chờ nhau cả một kiếp người.

Vậy mà... bây giờ lại để lạc mất nhau giữa đời này?

Ngày thứ bảy June không về nhà, View đạp xe dưới trời mưa đến trước ký túc xá nữ.

Dưới ánh đèn vàng, cô đứng đó, áo ướt sũng, mắt đỏ hoe.

June chạy ra, tay cầm dù, vừa thở dốc vừa hét lên: "View điên à?

Mưa thế này!"

View mỉm cười, nụ cười méo mó: "Thì chị cũng từng vì em mà đi qua mưa một lần rồi... kiếp trước."

Câu nói ấy như chạm đến điều gì đó trong tim June.

Cô sững người.

View quỳ xuống, hai tay siết chặt bó hoa sữa trắng cô mang theo.

"Tha lỗi cho chị được không, June?

Chị sợ quá.

Sợ lại mất em một lần nữa."

Giọt nước mưa hòa lẫn nước mắt.

June quỳ xuống cùng cô, ôm chầm lấy người con gái lạnh lùng ấy.

"Đừng sợ.

Em ở đây mà..."

Cơn mưa vẫn rơi, hoa sữa vẫn thơm, nhưng tim cả hai đã chạm lại một lần nữa.

Sau đêm đó, hai người trở về căn hộ nhỏ thân quen.

Họ ngồi bên nhau cả đêm, lần đầu tiên kể lại tất cả những ký ức từng hiện lên trong mơ.

Từng ánh mắt, từng khoảnh khắc, từng nỗi đau đều được nói ra, không giấu giếm.

June kể lại khoảnh khắc nàng công chúa quỳ gối trước phụ vương, khóc lóc cầu xin tha cho người hầu từng cứu mình.

View kể lại cảm giác máu từ ngực chảy xuống khi bị chém, đôi mắt vẫn dõi theo người con gái mình yêu bị kéo đi trong tuyệt vọng.

Họ khóc.

Khóc cho một kiếp đã mất.

Khóc cho một tình yêu từng dang dở.

Và rồi, họ siết tay nhau, hứa sẽ không để mất nhau một lần nào nữa.

Căn hộ nhỏ nằm ở tầng 7 của một toà chung cư gần trường đại học Chulalongkorn.

View là người chọn nơi này, June chỉ gật đầu đồng ý khi được dẫn đi xem.

Không quá rộng, nhưng gọn gàng, ấm áp và đầy nắng - tựa như đoạn tình cảm mỏng manh nhưng dịu dàng mà hai người đã nắm lấy sau cơn bão lòng dài đằng đẵng suốt nhiều năm.

Chiều hôm ấy, trời không mưa.

View mở cửa cho June bước vào trước.

Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt vali cạnh kệ giày, rồi quay lại nhìn June, ánh mắt chậm rãi và sâu lắng như thể đang xác nhận rằng - đây là thật.

Rằng từ giờ trở đi, sẽ có một người cùng cô về nhà.

Cùng ăn tối.

Cùng thức dậy.

Cùng nhìn trời đổ mưa ngoài cửa sổ.

June bước vào, đôi mắt sáng long lanh và rưng rưng.

Cô đi khắp căn hộ, chạm nhẹ vào chiếc bàn gỗ nhỏ kê bên cửa sổ, rồi quay sang View, mỉm cười:

- Ở đây có mùi giống cậu.

View không hiểu, chỉ hơi nhíu mày.

June chớp mắt, giọng như gió thổi qua cánh đồng:

- Ý mình là... sạch sẽ, bình yên, và...

đáng để người khác muốn ở cạnh.

View vẫn không trả lời.

Thay vào đó, cô bước đến, lấy từ tủ bếp ra hai ly nước.

Một cho June.

Một cho mình.

- Uống nước đi.

Rồi nghỉ một chút.

Vẫn là View lạnh lùng ít lời như thế, nhưng sao lòng June lại dậy lên một trận sóng mềm.

Cô ngồi xuống ghế sofa, hai tay đan vào nhau.

Cô đang run, và không rõ vì sao.

Có lẽ vì hạnh phúc này đến quá đột ngột.

Có lẽ vì mọi thứ quá mong manh.

Sống chung không phải là điều dễ dàng.

Những ngày đầu, View luôn thức dậy sớm, dọn dẹp bếp, pha cà phê cho cả hai, rồi im lặng nhìn June ăn sáng.

Còn June thì bắt đầu học cách chọn đồ tươi ở siêu thị, học nấu những món đơn giản và ghi lại từng thứ View thích - như việc cô không ăn hành lá, không uống đồ quá ngọt, và cực kỳ thích nghe nhạc jazz khi học bài.

Họ sống với nhau như thế.

Dịu dàng, kiệm lời nhưng lặng lẽ quan sát nhau từng chút một.

Cho đến một ngày, khi June đang cắm hoa trong chiếc lọ sứ trắng giữa bàn ăn, tay cô chợt khựng lại.

Cảm giác nhói buốt lan dọc cánh tay khiến cô lảo đảo.

View chạy tới đỡ, gấp gáp hỏi:

- Bị sao vậy?

June lắc đầu, hơi thở gấp gáp.

Cô nhắm mắt lại và... một hình ảnh hiện lên.

Là dòng suối.

Là một người con gái mặc đồ trắng, mái tóc dài ngang lưng, ngồi trên một tảng đá, nhìn về phía rừng sâu.

View.

Cô ấy mặc trang phục cổ xưa.

June hoảng hốt mở mắt ra.

- View... cậu từng cứu mình đúng không?

View ngẩn ra.

Câu hỏi đột ngột ấy khiến cô như bị xé toạc trong khoảnh khắc.

Trong đầu cô, một âm thanh nào đó bắt đầu vỡ ra.

Là tiếng nước.

Là tiếng ngựa phi.

Là ánh mắt cô từng thấy trong mơ.

- June...

Giọng View nghèn nghẹn.

Họ nhìn nhau, không ai nói thêm điều gì.

Tối hôm đó, cả hai không ngủ.

June bật đèn ngủ nhỏ bên giường, ngồi ôm gối, mắt hướng về phía View đang đứng ngoài ban công.

Cô tự hỏi: tại sao cảm giác ấy lại thật đến vậy?

Tại sao hình ảnh đó lại gợi cho cô nỗi đau?

View bước vào, ngồi xuống giường, im lặng một lúc mới lên tiếng:

- Cậu... từng là công chúa, đúng không?

June sững người.

- Ở Ayutthaya.

Kiếp trước.

Cậu từng ngồi bên bờ suối, và mình đã cứu cậu... lúc cậu sắp bị trượt chân xuống dòng chảy.

Một tiếng "vỡ" nữa vang lên trong đầu June.

Mảnh ký ức khác ùa về - tiếng gió xào xạc, tiếng người dân la ó, tiếng đá ném vào mặt đất...

Và View, quỳ giữa sân, máu thấm đỏ áo trắng.

June bật khóc.

Không kịp kìm lại.

Cô nhào vào View, ôm cô thật chặt.

Cô không biết mình đang run vì sợ hay vì hối hận.

Chỉ biết, một phần trong cô đã luôn chờ đợi giây phút này.

Để được ôm lấy View.

Để nói lời xin lỗi mà cô chưa kịp nói hàng trăm năm trước.

- Mình xin lỗi... xin lỗi vì đã không bảo vệ cậu... vì đã không thể làm gì...

View vòng tay ôm chặt lại.

Giọng cô trầm hẳn, như đang run:

- Không phải lỗi của cậu.

Là thời đại đó không cho phép tụi mình...

Cả hai im lặng.

Ngoài cửa sổ, Bangkok về đêm lặng lẽ đến nghẹn lòng.

Ký ức mở ra từ hôm đó.

Những đêm sau, June thường mơ thấy mình mặc hanbok màu trắng, đứng trên đài sen.

Có lần khác, cô thấy cảnh mình trốn khỏi hoàng cung để đến nhà View - một căn nhà gỗ nhỏ giữa rừng - nơi họ từng hứa sẽ bỏ trốn cùng nhau.

View cũng bắt đầu có những giấc mơ.

Cô thấy cảnh mình bị trói giữa quảng trường, dân chúng ném đá vào mặt.

Cô không thấy đau - nhưng thấy mắt June dính đầy nước mắt.

Cô vẫn nhớ mình đã mỉm cười, lần cuối cùng.

- Mình không hối hận.

- Nếu được yêu lại lần nữa, mình vẫn sẽ chọn cậu.

Cuộc sống chung của hai người từ đó không còn như trước.

Không phải vì có điều gì thay đổi - mà vì giờ đây, họ yêu nhau không chỉ với trái tim hiện tại, mà còn với cả ký ức của một kiếp đã trôi qua.

Mỗi lần June nhìn View, cô lại thấy ánh mắt của người con gái kiên cường ngày ấy.

Mỗi lần View nắm tay June, cô lại thầm nhủ: lần này, cô sẽ không để ai mang June khỏi mình nữa.

- Lần này... mình sẽ bảo vệ cậu.

Cuối chương 20, là khung cảnh View đang thầm ghi lại những ký ức đó vào một cuốn sổ - cô định sẽ tặng nó cho June vào sinh nhật sắp tới.

Còn June, đứng lặng lẽ nhìn bóng View từ sau khung cửa, ánh mắt dịu dàng đến lạ thường.

Cô mỉm cười.

- Dù là bao nhiêu kiếp... nếu cậu còn ở đây, thì mình vẫn yêu.
 
Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ Viewjune ]
Chương VIII


Hai tuần sau hôm June bị trật chân và được View cõng vào phòng y tế, mọi chuyện trong trường như dịu lại.

Nhưng mối quan hệ giữa hai người lại tiến thêm một bước lặng lẽ.

Không ai nói gì, không ai thừa nhận, nhưng ánh mắt View dành cho June luôn có một điều gì đó đặc biệt – sâu lắng, âm thầm, và quen thuộc đến ám ảnh.

June không thể lý giải vì sao, nhưng mỗi lần chạm mắt View, tim cô lại nhói lên một nhịp.

Cô bắt đầu hay đứng trước gương lâu hơn, nhìn vào đôi mắt chính mình, cố tìm lời giải đáp.

Những đoạn ký ức mơ hồ – cô gái trong rừng, ánh đèn lồng, nụ cười u uẩn – cứ hiện lên như một thước phim cũ kỹ, tua đi tua lại.

View, bên kia, cũng không khá hơn.

Từ lần lướt qua June ở căng tin, những giấc mơ lạ kéo đến không dứt.

Trong mơ, cô thấy mình quỳ giữa quảng trường đá trắng, xung quanh là những người mặc áo lính gào hét.

Phía xa, một cô gái mặc xiêm y công chúa bị giữ lại, gào khóc trong tuyệt vọng.

Cơn ác mộng lặp đi lặp lại khiến View mất ngủ thường xuyên.

Cô bắt đầu vùi mình vào các hoạt động của câu lạc bộ để quên đi.

Nhưng mỗi lần June đến, dù chỉ để gửi lời chào, trái tim View lại bị bóp nghẹt.

Một hôm sau giờ học, câu lạc bộ nghệ thuật tổ chức buổi cắm trại cuối tuần tại một khu rừng gần Kanchanaburi.

View vốn không thích nơi đông người, nhưng vì June cũng tham gia nên cô im lặng gật đầu.

Buổi tối hôm đó, khi cả nhóm ngồi quanh đống lửa, mọi người chơi trò kể chuyện ma.

June cười nhiều hơn mọi hôm, đôi mắt lấp lánh ánh lửa, làm View không thể rời mắt.

Đến lượt June kể, cô nói một câu chuyện về hai cô gái từng yêu nhau ở một triều đại xưa.

Khi bị phát hiện, một người bị đưa đi xử trảm giữa quảng trường, người còn lại tuyệt vọng đến mức nhảy xuống giếng tự vẫn.

Lúc kể, giọng June run run, như thể chính cô đang sống lại khoảnh khắc đó.

Khi kết thúc, cả nhóm im phăng phắc.

Chỉ có View, tay nắm chặt, không hiểu vì sao mắt mình lại ươn ướt.

Đêm hôm ấy, trong lều, June giật mình tỉnh giấc vì một cơn mơ kỳ lạ.

Cô thấy mình mặc long bào, đứng giữa sân điện Ayutthaya, nhìn View quỳ gối bên dưới.

Xung quanh là tiếng gào thét đòi trừng phạt.

Cô muốn chạy đến, muốn hét lên: "Đừng động vào cô ấy!" nhưng miệng không phát ra tiếng nào.

Lần đầu tiên, June tỉnh giấc mà nước mắt tuôn rơi như mưa.

Sáng hôm sau, June ra ngoài sớm, đi dọc theo con suối nhỏ gần nơi cắm trại.

Mặt nước phẳng lặng như gương, phản chiếu khuôn mặt thất thần của cô.

Từng hình ảnh trong giấc mơ đêm qua hiện lên rõ ràng như vừa xảy ra.

Cô không còn nghi ngờ gì nữa – đó không chỉ là giấc mơ, đó là ký ức.

Một giọng nói vang lên sau lưng:

"Cậu cũng không ngủ được à?"

June quay lại.

Là View.

Cô ấy mặc áo khoác mỏng, tóc hơi ướt, có lẽ vừa rửa mặt xong.

Nhưng ánh mắt thì thăm thẳm, như đã thức trắng cả đêm.

June ngập ngừng: "View...

Cậu... từng mơ thấy mình bị xử án giữa quảng trường chưa?"

Câu hỏi bật ra bất ngờ khiến View khựng lại.

Một thoáng sau, cô gật đầu.

"Tớ thấy mình quỳ gối.

Có ai đó gọi tên mình.

Một người mặc xiêm y như công chúa... và tớ biết đó là cậu."

June nín thở.

Cả hai im lặng thật lâu.

Không cần thêm lời giải thích.

Trong khoảnh khắc đó, họ hiểu – họ đã từng thuộc về nhau.

Và họ đã mất nhau...
 
Back
Top Bottom