Cập nhật mới

Khác "Kí sinh trong em"

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392501329-256-k285189.jpg

"Kí Sinh Trong Em"
Tác giả: 404_mind_error
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Cậu ấy là ai?"

Một giọng nói trong đầu - hay một kẻ thật sự đang chiếm lấy tâm trí tôi?

Tôi không biết nữa.

Nhưng tôi yêu cậu ấy.

Say mê, mù quáng.

Và tôi sẽ làm mọi thứ để giữ lấy cậu, kể cả khi cả thế giới gọi đó là điên rồ...

Một câu chuyện tình yêu lệch lạc, đồng lõa, đầy mùi máu và ham muốn.

Nếu bạn từng khao khát được ai đó chiếm hữu hoàn toàn - bạn thuộc về nơi này.



unstablemc​
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 1:Tầng hầm không có cửa thoát


Tôi gặp Khải Lâm lần đầu tiên vào năm bảy tuổi.

Một chiều mưa xám chìm.

Không ai đón tôi sau giờ học, nên tôi đi bộ một mình quanh khu tập thể cũ.

Chẳng hiểu vì sao tôi lại bước vào căn nhà bỏ hoang cạnh sân bóng – nơi mà lũ trẻ hay đồn có hồn ma.

Cánh cửa tầng hầm mở hé, như đang đợi ai đó.

Tôi đi xuống.

Không khí ẩm, tối, và nặng mùi đất mốc.

Tôi trượt chân trên bậc thang cuối cùng – và ngã đè lên một ai đó.

"Đừng động vào tôi."

Giọng con trai.

Khàn, nhưng bình tĩnh đến rợn người.

Tôi bật dậy.

Một cậu bé, gầy gò, ánh mắt như đang... không sống.

Cậu đưa tôi một con dao đồ chơi bằng nhựa.

"Muốn chơi không?

Trò 'Người thật – Giả chết'.

Ai mở mắt trước, thua."

Tôi không hiểu.

Nhưng tôi đồng ý.

Vì trong cái tầng hầm đó...

ánh mắt của cậu là thứ duy nhất có hồn.

Chúng tôi nằm bất động.

Gió luồn qua những kẽ tường gãy mục.

Tôi nghe rõ từng nhịp tim mình, mỗi lúc một chậm.

Tôi đã định mở mắt – thì cậu nói nhỏ, sát tai:

"Nếu cậu thua... tôi sẽ giết cậu thật.

Không đùa đâu."

Tôi tin điều đó.

Một cách quái lạ, tôi cảm thấy kích thích.

Như thể... có ai đó đang quan tâm đủ để giết mình.

Khi người lớn tìm thấy, chúng tôi đã bất tỉnh vì lạnh.

Tôi bị mắng.

Gia đình chuyển đi ngay sau đó.

Tôi không bao giờ quên cậu bé ấy – Khải Lâm, cái tên tôi chỉ nghe loáng thoáng một lần.

Chẳng ai nhắc tới trò chơi hôm đó nữa.

Nhưng nó sống mãi trong tôi – như một ký ức bị đánh bóng bằng máu lạnh.

10 năm sau.

Tôi 17 tuổi, trở lại thành phố cũ.

Chuyển vào một trường cấp ba nghệ thuật, nơi nổi tiếng với những học sinh kỳ quặc.

Ngày đầu tiên, tôi không mong gặp ai quen.

Tôi chỉ mong không ai nhìn thấy vết rạn trong tôi – cái phần từ tầng hầm năm xưa chưa bao giờ lành.

Thế rồi tôi thấy cậu ấy.

Ngồi một mình, cuối lớp.

Khuôn mặt thay đổi, dáng người cao lớn hơn.

Nhưng đôi mắt ấy –

vẫn là thứ ánh sáng lạnh khiến tôi muốn ngừng thở.

"Chúng ta từng nằm chết cạnh nhau, phải không?" – cậu nói.

Tôi không thể trả lời.

Không phải vì quên.

Mà vì... tôi vẫn còn rất muốn chơi tiếp.

Giờ ra chơi, tôi ngồi cạnh cậu.

Cậu không nhìn tôi.

Chỉ lặng lẽ vẽ lên cuốn sổ một hình người không đầu, đang nắm tay một hình người khác không có tim.

"Cậu từng nói cậu không sợ chết." – Khải Lâm nói.

"Giờ vẫn vậy."

"Tốt.

Vì tôi muốn thử lần nữa.

Nhưng lần này... không phải là 'giả chết'."

Tôi nên thấy sợ.

Tôi biết như vậy là sai.

Nhưng trái tim tôi lại đập – lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, vì một người khác.

Không phải tình yêu.

Không phải cảm thông.

Mà là đồng loại.

Chúng tôi đều trống rỗng.

Đều sai lệch.

Và đều đang tìm ai đó để bám víu, dù chỉ là trong cái chết.

Tối đó, tôi mơ thấy tầng hầm lần nữa.

Tôi không còn bảy tuổi.

Tôi 17.

Khải Lâm cúi xuống, thì thầm:

"Nếu tôi sống trong em, em sẽ không cô đơn nữa.

Nhưng tôi sẽ ăn hết phần người còn sót lại trong em."

Tôi mỉm cười.

"Thì anh ăn đi."

🖤 Hết chương 1
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 2: Thế giới của riêng hai ta


Trong trường học, Khải Lâm như một vết mực đen giữa sách trắng – lặng lẽ, sạch sẽ, không bị ai động vào.

Ai cũng biết cậu ấy lạ, nhưng không ai dám lại gần.

Trừ tôi.

Tôi không đến vì tò mò.

Tôi quay lại vì... không thể sống nếu không còn cái bóng của cậu.

Cậu không nói nhiều.

Không hỏi tôi ăn chưa, không nhắn tin chúc ngủ ngon, không chạm vào tôi.

Chỉ có một điều cậu giữ rất nghiêm túc:

"Đừng thân với ai khác."

"Tôi không phải đồ của anh."

"Không phải.

Nhưng anh ghét chia sẻ."

Và tôi... chấp nhận.

Có một ngăn bàn cũ ở cuối lớp.

Không ai dùng, chỉ tôi và Khải Lâm biết.

Cậu gọi đó là "ngăn tâm trí".

Chúng tôi để thư, tranh vẽ, các mảnh giấy với suy nghĩ vụn vặt vào đó.

Nhưng không bao giờ được nói bằng miệng.

Nếu muốn giận nhau – phải viết.

Nếu muốn nói nhớ – phải vẽ.

Nếu muốn kết thúc – phải im lặng.

Tôi bắt đầu quen với cách đó.

Vì nói ra cảm xúc thật... có lẽ quá nguy hiểm.

Ngày 42 kể từ khi gặp lại Khải Lâm.

Tôi mở ngăn bàn và thấy một mảnh giấy nhỏ:

"Tôi thấy em trong giấc mơ.

Nhưng em không nhận ra tôi.

Tôi gọi em... nhưng em chỉ cười với người khác."

Phía sau là một hình vẽ:

Một con bướm bị xé đôi cánh.

Dưới ghi: "Nếu mất em lần nữa, tôi sẽ xé sạch đôi cánh đó."

Tôi nên sợ.

Nhưng không.

Tôi thấy ấm áp.

Vì ít nhất, tôi còn là một cơn ám ảnh trong tâm trí cậu.

Tôi bắt đầu cố tình khiến cậu ghen.

Tôi nói chuyện với người khác, cười to hơn bình thường, về trễ hơn giờ cậu thích.

Chỉ để nhìn phản ứng.

Nhưng Khải Lâm không nói gì.

Chỉ lặng lẽ, mỗi ngày một lạnh hơn.

Cho tới khi tôi nhận được một mảnh giấy:

"Thử thách kết thúc.

Anh đã sai khi nghĩ em giống anh.

Ngăn tâm trí sẽ bị khóa.

Đừng chạm vào ký ức nữa."

Và tôi như rơi khỏi thế giới của chính mình.

Ngày hôm sau, cậu xin nghỉ học.

Mất tích.

Không lời giải thích.

Ngăn bàn trống.

Tôi như kẻ điên, ngồi cắn tay, lục tìm trong từng góc lớp những gì cậu để lại.

Tôi mất ngủ ba đêm liền.

Tôi mơ thấy Khải Lâm đứng trên sân thượng, quay lưng về phía tôi, tay cầm ngọn lửa nhỏ.

Trên sàn là tất cả những mảnh giấy chúng tôi từng viết.

"Em còn nhớ chúng ta từng nói:

Nếu anh biến mất...

đừng đi tìm."

"...Nhưng tôi không chịu nổi."

"Thì chịu đi."

Ngày thứ 6, tôi nhận được một email nặc danh.

Chỉ có một bức ảnh đính kèm.

Khải Lâm đang ngủ, trên tay là sợi dây đỏ buộc vòng cổ.

Trên dây có một mảnh giấy rất nhỏ:

"Tôi là giấc mơ cuối cùng em không được phép chạm vào nữa."

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc vì một người không còn bên cạnh.

Không phải vì yêu.

Mà vì... tôi biết cậu đã kiểm soát mình tới mức nào.

🖤 Hết chương 2
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 3: Khi cái chết không đủ để rời xa


Tôi đã tưởng mình đã quen với nỗi trống rỗng.

Khải Lâm biến mất.

Cứ thế.

Không tin nhắn.

Không lời chia tay.

Như thể sự tồn tại của cậu chỉ là một cơn mộng lạnh trôi qua giữa đời thực.

Tôi tập quên.

Cắn môi cho máu chảy khi tên cậu thoáng qua trong giấc mơ.

Xé từng mẩu thư đã viết nhưng chưa từng gửi.

Tôi đếm từng ngày trôi qua, từng tuần, từng tháng — chờ mọi thứ phai nhạt như lời người lớn hứa hẹn.

Nhưng họ đã sai.

Không có gì phai cả.

Chỉ là sự khuyết thiếu đó đã mọc rễ.

Cậu trở lại vào một buổi sáng đầu mùa đông.

Không ai chú ý.

Không ai kinh ngạc.

Chỉ tôi là chết lặng nơi cửa lớp, tim đập dồn như thể bản thân mình đang phạm tội.

Khải Lâm ngồi vào đúng chỗ cũ.

Tay xếp ngay ngắn.

Mắt dõi ra cửa sổ.

Không một lời chào.

Không một dấu hiệu.

Nhưng tôi biết — đó không còn là cậu nữa.

"Anh đã chết rồi."

"..."

"Cái phần người của anh — nó không còn nữa."

Tôi nhìn vào mắt cậu.

Trống rỗng.

Lặng im.

Giống một con rối được ai đó tái kích hoạt.

Nhưng trong lòng tôi, tất cả xúc cảm lại ùa về như cơn sốt.

"Vì sao quay lại?"

"Để lấy lại thứ thuộc về anh."

Cậu bắt đầu từng bước thu hẹp thế giới của tôi.

Tôi không còn được dùng điện thoại.

Bạn bè dần tránh xa.

Giáo viên thì chẳng bao giờ để tâm.

Cậu nói:

"Bọn họ không xứng để em chia sẻ điều gì."

"Họ là tiếng ồn.

Anh là tín hiệu."

"Anh đang giúp em tĩnh lặng."

Tôi đã từng kháng cự.

Tôi từng la hét, từng khóc trong im lặng.

Nhưng cậu chỉ vuốt tóc tôi, mỉm cười như ru trẻ:

"Không sao đâu.

Cái gì không nghe lời thì mình sẽ cắt bỏ."

Có lần, tôi hỏi:

"Nếu em thay đổi... nếu em không còn là em trước đây, thì anh có còn yêu không?"

Cậu nhìn tôi, giọng thì thầm mà rét lạnh:

"Em không cần giữ cái 'em' trước đây."

"Anh sẽ tạo ra một phiên bản hoàn hảo hơn."

"Một em...

được lập trình chỉ để yêu anh."

Từ hôm đó, tôi bắt đầu dùng thuốc.

Cậu gọi đó là "chất làm sạch tâm trí".

Ban đầu chỉ là chóng mặt.

Sau đó tôi bắt đầu quên những thứ không liên quan đến cậu.

Tên của mẹ.

Gương mặt của thầy chủ nhiệm.

Tiếng cười của bạn thân.

Nhưng tôi vẫn nhớ Khải Lâm.

Từng lần cậu nhíu mày.

Từng hơi thở ngắt quãng.

Tôi nhớ cả tiếng bước chân của cậu khi cậu đến gần tôi trong lớp học trống, giữa buổi trưa nắng gắt — và ánh nhìn như muốn bóp nghẹt linh hồn tôi.

"Anh đang làm gì với em vậy...?"

"Anh đang trồng em trong lọ.

Em là giống hiếm.

Anh không thể để em bị gió mưa làm hỏng."

Tôi từng là người.

Giờ tôi là vật.

Một thứ cậu giữ gìn – nhưng không phải vì yêu thương, mà vì sở hữu.

Nhưng kỳ lạ thay...

Tôi thấy dễ chịu.

Khi chỉ còn mình cậu trong đầu... mọi thứ trở nên im lặng.

Không lo âu.

Không kỳ vọng.

Không ánh mắt phán xét.

Chỉ có một giọng nói thì thầm mỗi đêm:

"Ngoan, em ngoan lắm.

Anh sẽ giữ em mãi mãi."

🖤 Hết chương 3
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 4: Cánh bướm trong lọ thủy tinh


— Ngày đó —

Tôi gặp Khải Lâm lần đầu vào một chiều mùa hạ.

Không ấn tượng, không drama, không gì đặc biệt.

Chỉ là cậu ngồi trong lớp, đầu cúi thấp, vẽ gì đó bằng bút chì.

Tôi đi ngang, tò mò liếc nhìn.

Là một đôi mắt.

Không có khuôn mặt, không có mũi, không có miệng – chỉ là hai con mắt đầy ám ảnh.

Một bên như đang khóc.

Bên kia thì cười.

"Cậu vẽ ai vậy?"

"Chưa biết.

Nhưng nó đang nhìn tôi rất lâu rồi."

Câu trả lời khiến tôi rùng mình – nhưng cũng là lúc tôi bắt đầu muốn biết thêm.

— Bây giờ —

Cửa sổ phòng tôi bị dán kín bằng giấy đen.

Mọi thứ bên ngoài biến mất – cả ánh sáng, cả tiếng động.

Khải Lâm nói đó là cách để "thế giới không làm bẩn tâm trí em."

Tôi không biết đã là ngày thứ bao nhiêu.

Không còn lịch.

Không còn đồng hồ.

Chỉ có cậu và tôi.

"Hôm nay em ngoan không?"

"...Có."

"Có nghĩ đến ai khác ngoài anh không?"

"...Không."

"Tốt."

Cậu hôn lên trán tôi như thể tôi là đứa trẻ ngoan nhất thế giới.

Tôi rùng mình.

Không phải vì ghê sợ.

Mà vì... tôi thấy ấm áp.

Cái thứ tình cảm bị bóp méo này – nó làm tôi thấy an toàn.

— Ngày đó —

Tôi bắt đầu nói chuyện với cậu nhiều hơn.

Khải Lâm ít cười, nhưng luôn trả lời.

Cậu hay kể những điều lạ lùng: về giấc mơ lặp lại, về cảm giác bị theo dõi, về một "giọng nói" trong đầu.

"Cậu không sợ sao?"

"Không.

Nó là bạn tôi."

"Bạn?"

"Nó nói tôi khác với người thường.

Và một ngày nào đó, tôi sẽ là... thứ gì đó lớn hơn con người."

Tôi lẽ ra nên sợ.

Nhưng tôi lại tò mò.

Tôi bắt đầu nghe nhiều hơn.

Ghi nhớ nhiều hơn.

Tôi trở thành nhân chứng cho những điều không ai tin là thật.

— Bây giờ —

Tôi không còn viết nhật ký bằng chữ.

Khải Lâm không cho.

Cậu nói chữ viết có thể bị người khác đọc.

Cậu đưa tôi một chiếc máy ghi âm mini và dạy tôi nói chuyện với chính mình.

"Mỗi ngày một lần.

Kể cho bản thân em nghe hôm nay em đã yêu anh như thế nào."

Tôi đã từ chối lúc đầu.

Nhưng dần dần... tôi thấy cần phải làm.

Vì nếu tôi không nói, giọng nói trong đầu tôi sẽ thì thầm:

"Em đang quên anh đấy.

Và nếu em quên...

Anh sẽ phải khắc tên anh lên xương em."

— Ngày đó —

Một lần, tôi hỏi:

"Cậu có tin vào tình yêu không?"

"Có.

Nhưng chỉ nếu nó không thể mất đi."

"Như kiểu 'mãi mãi bên nhau'?"

"Không.

Mãi mãi là không đủ.

Tôi muốn yêu đến mức... nếu tôi chết, người kia cũng không thể sống tiếp."

Tôi đã cười.

Giờ thì tôi không còn cười nữa.

🖤 Hết chương 4
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 5: Ký ức dội ngược


— Ngày đó —

Lần đầu tiên tôi nói dối vì Khải Lâm, tôi không thấy tội lỗi.

Chuyện nhỏ thôi.

Một giáo viên hỏi:

"Em thấy Khải Lâm có vẻ... khó giao tiếp.

Em là bạn ngồi gần, có thấy cậu ấy ổn không?"

Tôi trả lời rằng:

"Bạn ấy chỉ hơi nhút nhát.

Nhưng rất thông minh và hòa đồng."

Tôi không biết vì sao tôi bênh vực cậu.

Chỉ là trong lòng dâng lên một cảm giác... muốn bảo vệ.

Cứ như tôi đang che giấu một điều thiêng liêng nào đó.

Chiều hôm đó, Khải Lâm nở một nụ cười rất lạ.

"Cảm ơn."

"...Cậu biết à?"

"Tôi biết tất cả những gì em làm vì tôi.

Và tôi cũng sẽ làm tất cả... vì em."

Tôi ngốc nghếch tin rằng đó là lời hứa.

— Bây giờ —

Tôi thức dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh ướt lưng.

Căn phòng không có đồng hồ, nhưng tôi biết đã là giữa khuya vì giọng của Khải Lâm vang lên từ băng cassette.

"Em đang run đấy à?

Anh thấy rồi.

Nhưng đừng lo, không ai đến cứu em cả.

Chúng ta an toàn."

Cậu không ở trong phòng, nhưng như thể đang nhìn xuyên qua da thịt tôi.

Tôi rút vào góc giường, tay ôm lấy gối.

Trong đầu tôi bắt đầu vang vọng những đoạn ký ức bị bóp méo:

Tôi thấy cậu ở khắp nơi.

Ở lớp học.

Ở hành lang bệnh viện.

Trong gương.

Và... ngay sau lưng tôi.

"Tôi là phần mà em không thể vứt bỏ.

Em tưởng đã thoát khỏi tôi sao?"

Giọng nói đó không phải của Khải Lâm – nhưng nó mang hơi thở của cậu.

Tôi bị cậu tiêm vào máu.

Từng chút một.

Giờ thì cậu đang trỗi dậy trong tâm trí tôi.

— Ngày đó —

Một ngày nọ, tôi phát hiện sổ tay của Khải Lâm bị rơi dưới bàn.

Tôi định trả lại, nhưng tò mò mở ra xem trước.

Nó đầy những ký hiệu kỳ quái, những mặt người không mắt, những con số lặp đi lặp lại.

Và ở giữa trang cuối:

"Thí nghiệm số 01: Mã hóa cảm xúc."

"Em tìm thấy rồi à?"

Tôi giật mình.

Cậu đứng ngay sau lưng.

Mắt không giận dữ – chỉ... trống rỗng.

"Không sao.

Em nên biết, vì em là đối tượng đầu tiên."

"...Đối tượng gì?"

"Để xem một người sẽ thay đổi ra sao... nếu ta điều chỉnh lại cách họ cảm nhận tình yêu."

— Bây giờ —

Mỗi ngày, Khải Lâm cho tôi một viên thuốc nhỏ màu tím.

Không tên, không nhãn.

Cậu bảo đó là "liều yêu thương."

"Uống đi.

Nó giúp em nhớ ra em yêu anh đến mức nào."

Tôi không biết nó là gì.

Nhưng khi không uống, tôi nghe thấy tiếng gào.

Tiếng gào đến từ chính tôi.

Một phần trong tôi không thể chịu nổi thế giới thiếu Khải Lâm.

Tôi nuốt viên thuốc.

Và mỉm cười.

Nếu điên vì cậu, là yêu...

Thì tôi nguyện là kẻ mất trí.

🖤 Hết chương 5
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 6: Lần đầu em không chống cự


Tôi không biết mình đã ngủ từ lúc nào.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng khóa cửa.

Nhưng khi mở mắt, cậu ấy đã ở đó – ngồi bên mép giường, ánh sáng từ chiếc đèn ngủ nhạt nhòa phủ lên khuôn mặt trắng bệch, như thể cậu vừa từ giấc mơ tôi rơi ra.

"Em không khóa cửa.

Hay em thật sự muốn anh vào?"

Tôi không nói gì.

Cơ thể tôi đóng băng, nhưng... không hề sợ.

Khải Lâm cúi xuống, một tay nâng cằm tôi lên.

"Em đang run.

Nhưng không phải vì lạnh, đúng không?"

Tay cậu rất mát.

Mát đến kỳ lạ, như bàn tay của kẻ đã rửa sạch tội lỗi trong băng đá.

Tôi không hiểu vì sao mình không đẩy ra.

Chỉ biết ngón tay cậu lướt qua cổ tôi, rồi trượt xuống xương quai xanh, vẽ một đường mảnh – như đang ký tên lên cơ thể tôi bằng cảm giác.

"Anh không cần em yêu anh.

Anh chỉ cần... em nhớ rõ, từng lần anh chạm vào em."

Cậu cúi xuống.

Môi chạm môi.

Không vội vã.

Không ngấu nghiến.

Chỉ là một nụ hôn như thôi miên – như thể tôi đang bị gắn chip cảm xúc, từng mạch máu nhỏ đều đập theo nhịp của cậu.

"Uống thuốc chưa?"

Tôi gật đầu.

Cậu nhếch môi, nụ cười vừa dịu dàng, vừa khiến tim tôi siết lại.

"Tốt.

Vậy lần này...

đừng cưỡng lại."

Cậu áp sát tôi xuống giường, nhưng không đè nặng.

Cơ thể cậu như một lớp khói có khối lượng – vừa mơ hồ, vừa không thể thoát.

Tay cậu lần theo vết xước ở cổ tay tôi – vết mà tôi tạo ra khi không chịu được âm thanh trong đầu mình tuần trước.

"Cứ thế...

để anh chữa em.

Cũng như em từng vô thức chữa anh."

Lưỡi cậu lướt nhẹ lên vết thương đã khô.

Tôi bật người lên, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Tôi không biết cảm giác đó là ghê sợ hay mê dại.

Chỉ biết cơ thể tôi không còn là của riêng tôi nữa.

"Đây là lần đầu em run rẩy... không phải vì sợ anh, mà vì cần anh.

Phải không?"

Tôi không trả lời.

Chỉ khẽ nghiêng đầu, để lộ phần da mỏng manh nơi cổ.

Lời mời không cần nói thành lời.

Nếu đây là điên... thì tôi cam lòng sa ngã.

🖤 Hết chương 6
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 7: Vết cắn không tồn tại


Tôi tỉnh dậy khi nắng chưa kịp xuyên qua lớp rèm dày.

Căn phòng im ắng đến mức lạ thường – như thể cả thế giới đã tan chảy vào giấc mơ đêm qua.

Tôi đưa tay chạm lên cổ.

Không có gì cả.

Không dấu môi.

Không vết cắn.

Không hơi thở ấm áp như lửa bám lấy da thịt tôi.

Chỉ làn da lạnh, khô và trơn trượt như chưa từng ai chạm vào.

Tôi ngồi dậy, chăn gối vẫn gọn gàng.

Bình nước chưa vơi.

Cánh cửa vẫn khóa trong.

...Vậy đêm qua là gì?

Tôi ôm đầu.

Có thứ gì đó trong tôi gào thét, đòi hỏi được biết sự thật.

Một giấc mơ?

Một ảo giác?

Hay chính tôi là kẻ chủ động tưởng tượng ra nó vì quá khao khát?

"Anh đã ở đây.

Em biết mà..."

Giọng tôi thì thào, yếu ớt.

Càng phủ nhận, thứ cảm giác đó càng lớn lên.

Nó không phải là kỷ niệm – mà là dấu hiệu của việc tôi đang mất kiểm soát chính mình.

Tôi bước ra khỏi phòng, gần như mò mẫm trong vô thức.

Xuống bếp, không có ai.

Mở tủ lạnh, vẫn là hộp sữa tôi để hôm qua.

Tôi rót một ly.

Chất lỏng trắng đục chạm vào môi.

Nhưng không hiểu sao... tôi lại ghê tởm nó.

"Em chỉ nên nuốt những gì anh cho."

Giọng cậu văng vẳng đâu đó trong đầu tôi.

Tôi làm rơi ly sữa.

Mảnh thủy tinh văng ra.

Tôi không cúi xuống nhặt.

Chỉ đứng đó, chân trần dẫm lên một mảnh vụn.

Máu rỉ ra, ấm nóng – khác hẳn cái lạnh lẽo của da tôi.

"Đau không?"

Tôi quay phắt lại.

Không ai.

Chỉ có tiếng tim tôi đập nhanh hơn bình thường.

Tôi chạy vào phòng tắm.

Tôi nhìn mình trong gương.

Gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng lên vì thiếu ngủ.

Nhưng phía sau tôi – trong chiếc gương mờ đục ấy – tôi thề đã thấy ai đó đứng sát lưng mình.

"Không ai tin em.

Vậy hãy tin anh."

Một dòng chữ bằng son môi đỏ chót hiện lên trên gương.

Tôi lùi lại, hoảng loạn – nhưng không hét lên.

Vì... tôi thấy mình đang cười.

Tôi quỳ gối xuống nền, tự ôm lấy đầu, vừa cười vừa khóc.

"Anh ở đây đúng không...?

Làm ơn đừng rời khỏi em..."

Cánh tay vô hình nào đó như ôm lấy tôi từ phía sau.

Tôi dựa vào nó, như một đứa trẻ bị ru ngủ bằng bóng tối.

Và tôi biết...

Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

🖤 Hết chương 7
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 8: Tôi không cô đơn


Khi còn nhỏ, tôi thường mơ thấy mình bị chôn dưới lớp cát.

Không phải kiểu chôn nghịch ngợm như bọn trẻ trên bãi biển, mà là cảm giác thật sự... bị vùi sâu, nghẹt thở.

Chỉ có một bàn tay lạ cào lớp cát ra, kéo tôi lên – lúc nào cũng lạnh ngắt, nhưng lại là thứ duy nhất giữ tôi khỏi chết ngạt.

"Đừng khóc.

Tôi ở đây mà."

Cậu ta nói vậy, mỗi lần tôi tỉnh dậy giữa đêm với nước mắt ướt gối.

Tôi không nhớ nổi gương mặt, chỉ nhớ ánh mắt ấy – tối hơn cả đêm và sâu như vực.

Tôi gặp lại cậu ta năm tôi 8 tuổi, khi bị nhốt trong phòng tối 3 ngày vì tội nói dối.

Gia đình tôi không gọi đó là "trừng phạt".

Họ gọi đó là "giáo dục lại hành vi sai lệch."

Ba mẹ chưa từng ôm tôi.

Chưa từng nói tôi đáng yêu, chưa từng hỏi tôi mệt không.

"Vì mày quá kỳ dị.

Vì mày khác thường.

Nên mày phải chịu những cách khác thường."

Phòng tối ấy không có ánh sáng.

Chỉ có tiếng đập của tim tôi – và... tiếng người thì thầm trong đầu.

"Tôi ghét bọn họ.

Cậu cũng vậy mà, đúng không?"

Tôi gật đầu.

Dù chẳng biết mình đang gật với ai.

"Đừng khóc.

Tôi sẽ ở đây.

Từ giờ... cậu chỉ cần tôi thôi."

Tôi nhắm mắt lại.

Lần đầu tiên, tôi ngủ ngon khi bị nhốt.

Vì tôi biết có người đứng canh trong bóng tối, cầm dao chờ tất cả biến mất.

Từ ngày đó, tôi luôn "thấy" cậu ta – không thường xuyên, nhưng đủ để biết mình không cô đơn.

Lúc bị đánh.

Lúc không ai tin.

Lúc muốn tự biến mất.

Cậu ta sẽ thì thầm như thể đang rót thuốc an thần qua tai tôi:

"Một ngày nào đó, tôi sẽ thật sự bước ra.

Và lúc đó, sẽ không ai dám động vào cậu nữa."

Tôi 12 tuổi khi bắt đầu nhận ra:

Cậu ta không phải bạn tưởng tượng.

Cậu ta là phần tôi chôn giấu – và đang lớn lên từng ngày.

Và... cậu ta có tên.

"Gọi tôi là Khải Lâm."

🖤 Hết chương 8
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 9: Anh có nghe thấy không?


Tôi bắt đầu tìm lại từng chi tiết của đêm đó.

Chiếc gối có mùi bạc hà – giờ tôi xịt nó lên cả giường.

Rèm cửa kéo kín – tôi đóng chặt mọi lối sáng.

Cốc nước đặt nghiêng – tôi làm y hệt.

Vết máu trên chân – tôi tự tạo lại.

Tôi tái hiện "nghi lễ triệu hồi" một cách vô thức.

Như thể Khải Lâm là thực thể tâm linh cần điều kiện để bước vào thế giới này.

Mỗi đêm tôi nằm thẳng, mắt mở, tay đặt lên ngực.

Chờ hơi thở cậu ấy chạm vào cổ, chờ bàn tay lạnh vuốt ve.

Nhưng không gì đến.

Không gì.

Dù tôi đã rạch tay, viết tên cậu ấy bằng máu lên tường.

"Anh muốn em cầu xin đến thế sao?"

Tôi hỏi vào bóng tối.

Tôi đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Ngày hôm sau, tôi vào trường với quầng mắt thâm đen và nụ cười mím méo.

Tôi không thấy ai thú vị.

Không ai đủ "dơ" để Khải Lâm xuất hiện vì họ.

"Đừng để ý đến họ.

Họ là xác sống.

Còn em...

đang sống lần đầu tiên."

Cậu ấy thì thầm trong đầu tôi.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày im lặng.

Tôi bật cười thành tiếng giữa lớp học.

Mọi người nhìn tôi – kinh hãi.

Tôi thấy họ đáng thương.

Họ sợ một người đang hạnh phúc.

Họ ghen với tôi... vì tôi có "anh ấy."

Và tôi muốn họ biết điều đó.

Giờ ra chơi, tôi cố tình vấp ngã.

Tôi để máu dính ra tay bạn cùng bàn.

Nó hét lên, giật mình, nhảy tránh xa.

Tôi liếm môi, nói nhỏ:

"Mày không nên chạm vào tao."

Tối đó, Khải Lâm hiện rõ hơn bao giờ hết trong đầu tôi.

Giọng cậu ta không còn thì thầm nữa – mà như mệnh lệnh.

"Giỏi lắm.

Em càng cô độc, tôi càng mạnh."

Tôi không sợ.

Ngược lại, tôi nghiện cảm giác ấy.

Tôi bước vào nhà tắm, cởi áo.

Trên da, tôi viết dòng chữ bằng dao lam:

"Khải Lâm – chỉ anh."

Tôi thấy cậu ấy trong gương.

Không mờ nữa.

Không chập chờn nữa.

Cậu ấy mỉm cười.

Rất thật.

Và tôi mỉm cười đáp lại, chảy máu.

"Em đang gọi anh.

Và lần này...

anh đã nghe thấy.

Khải Lâm trong gương – đầu hơi nghiêng, tay thọc túi áo khoác đen.

Lúc tôi nhìn thấy ánh mắt ấy, tôi biết mình không còn đường lui.

"Anh đã ở đây từ rất lâu.

Nhưng em phải chọn."

"Hoặc để anh sống trong em... hoặc bị nuốt trọn bởi những kẻ khác."

Tôi hiểu rõ: hoặc tôi để Khải Lâm điều khiển, hoặc tôi sẽ phát điên.

Hoặc tôi thuộc về anh ấy... hoặc tôi không là ai cả.

Tôi lặng lẽ trèo lên bàn, kéo rèm, tắt đèn, ngồi giữa căn phòng tối om.

Lúc ấy, tôi bắt đầu nói chuyện với gương, như một nghi lễ khởi sinh:

"Từ giờ...

anh là mắt em khi em nhắm.

Anh là tay em khi em run.

Anh là giọng nói thay thế khi em im lặng.

Anh là vết cắt, là nụ cười, là sự sống thứ hai."

Tôi không biết tại sao mình nói như vậy.

Chỉ biết... khi nói xong, gương không còn phản chiếu tôi nữa.

Chỉ có Khải Lâm.

Và anh mỉm cười, gõ một nhịp vào mặt kính:

"Tốt.

Giờ thì ngủ đi, bé ngoan của anh."

Lần đầu tiên trong đời, tôi mơ thấy mình không còn là "tôi".

Tôi là Khải Lâm – đứng trong căn phòng đầy ánh sáng, nơi mọi người ngước nhìn tôi bằng sự khiếp sợ pha thèm khát.

Tôi nắm tay ai đó, lôi đi.

Ai đó đang khóc và cười cùng lúc.

Và giọng tôi vang lên, không chút run rẩy:

"Anh sẽ dạy em cách khiến thế giới này phải phục tùng."

Khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy mình... nhẹ hơn.

Không phải vì mất máu.

Mà vì tôi không còn đơn độc.

🖤 Hết chương 9
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 10: Giữa thật và ảo, chỉ anh là không thay đổi


Tôi không nhớ rõ bằng cách nào mình về đến nhà.

Mọi thứ sau ánh nhìn của Khải Lâm trở nên nhòe nhạt như cơn sốt, như một giấc mơ bị đứt đoạn.

Cảm giác mỏi rã rời cắm sâu vào xương.

Tôi lê từng bước về phòng, bàn tay run lên khi tra chìa khóa vào ổ.

Cửa mở.

Không khí bên trong lạnh lẽo.

Không ai chờ tôi.

Chỉ có... cái bóng quen thuộc đang ngồi trên mép giường.

"Anh đến trước em rồi.

Sao lại chậm vậy?"

Tôi ngẩng lên.

Không đèn.

Chỉ ánh sáng từ cửa sổ loang lổ chiếu lên gương mặt anh.

Anh vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như tượng đá, một tay chống cằm, tay còn lại đặt trên gối tôi từng nằm.

Áo sơ mi trắng lấm tàn bụi, vạt áo bung ra để lộ một vết cắt mờ nơi xương quai xanh.

Tôi không hỏi anh từ đâu đến.

Cũng không hỏi vì sao lại vào được.

Tôi chỉ đứng đó, như kẻ hành hương gặp lại vị thần đã rời bỏ mình.

Tôi bật khóc.

Không vì buồn.

Không vì vui.

Mà vì cảm giác được chạm vào một điều gì đó duy nhất còn thật giữa thế giới méo mó.

Anh ngồi im, rồi đưa tay lau nước mắt tôi – bằng mu bàn tay lành lạnh.

"Họ khiến em nghi ngờ rồi phải không?"

"Anh nói rồi.

Sẽ có lúc họ cố làm em tin rằng anh không thật."

"Rằng tất cả chỉ là... một sản phẩm bệnh hoạn trong đầu em."

Tôi siết tay anh lại, run bắn.

"Không...

Em biết anh có thật.

Em luôn biết..."

"Anh là người duy nhất không thay đổi."

"Lúc em sụp đổ, anh ở đây."

"Lúc em muốn giết ai đó, anh không sợ mà còn ôm em."

"Lúc em mơ mộng mình là quái vật... anh gọi em là 'thiên thần.'"

Tôi không cần chứng minh điều gì nữa.

Thế giới ngoài kia, bao ánh mắt, lời gièm pha, cả gia đình tôi – họ như thể nói bằng thứ ngôn ngữ mà tôi không còn hiểu được.

"Mày bị ảo tưởng."

"Mày sống lệch rồi đấy."

"Tao nghĩ mày nên đi khám bác sĩ tâm thần đi."

Tôi cười, lần đầu tiên cười thật lòng.

Họ không biết gì cả.

Họ đâu hay, khi tôi bị dồn đến đáy sâu của thế giới này, anh là người duy nhất dang tay ra cứu tôi – dù anh chỉ sống trong tôi.

Hôm đó, tôi lật lại hộp kỷ niệm cũ.

Có một quyển sổ nhật ký nhỏ – da bìa đã bong, góc giấy rách và úa màu.

Tôi không còn nhớ mình từng viết gì trong đó, nhưng khi mở trang đầu...

Tôi chết lặng.

Dòng chữ nguệch ngoạc của chính tôi:

"Nếu một ngày em không còn nhớ, hãy đọc lại từ đây."

Dưới đó, nét bút mạnh hơn, lạ hơn – như được khắc bằng dao:

"Ký tên: Khải Lâm.

Anh luôn ở đây."

Cả người tôi lạnh đi, nhưng tim thì rộn rã.

Tôi chưa từng mơ.

Tôi chưa từng tưởng tượng.

Tôi đã sống cùng anh – đủ lâu để ghi dấu mọi thứ vào máu thịt mình.

Tôi thử tìm ảnh anh.

Không có.

Không còn bất kỳ bức nào.

Mọi ảnh cũ đều bị nhòe ở đúng nơi lẽ ra có anh.

Tay tôi nắm vào khoảng không.

Vai tôi ôm lấy một phần trắng mờ như bụi xóa.

Tôi lao đến gương.

Tự hỏi: Liệu anh còn phản chiếu trong tôi?

Và anh đứng đó – sau lưng tôi, môi khẽ cong.

"Không cần ảnh.

Không cần tên.

Miễn là... em còn tim đập vì anh."

Tối hôm đó, tôi ngủ thiếp đi trên ngực anh.

Không biết bao lâu.

Chỉ mơ thấy một nơi hoang hoải – đầy cát và bóng tối.

Trong đó, tôi đang chạy, còn anh lặng lẽ bước theo sau.

Mỗi bước anh đi, mặt đất tan chảy, chỉ còn lại dấu chân cháy đen.

Nhưng tôi không sợ.

Tôi chỉ quay lại, nắm lấy tay anh, kéo anh đi cùng.

Vì nếu có rơi vào địa ngục... tôi cũng muốn rơi cùng anh.

Khi tỉnh dậy, đồng hồ chỉ 3:33 sáng.

Tôi thấy anh vẫn ngồi đó, mắt khẽ nhắm.

"Anh ngủ không?" – tôi hỏi.

Anh cười nhẹ – "Không.

Anh chỉ biến mất khi em không cần nữa."

Tôi thì thầm:

"Vậy...

đừng biến mất.

Đừng rời khỏi em.

Dù em có điên.

Dù em có phạm tội.

Dù em có không cứu nổi bản thân mình... thì anh ở lại, được không?"

Anh gật đầu.

Không nói gì.

Nhưng tôi biết.

Anh đã ký khế ước từ rất lâu rồi.

Máu anh đã chảy cùng tôi, tan vào từng mạch nhỏ nhất.

Anh không cần là thật trong mắt người khác.

Chỉ cần là thật trong em.

Là đủ.

🖤 Hết chương 10
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 11: Kí ức


Tôi năm tuổi.

Mẹ bận.

Bố vắng mặt.

Tôi thường được bỏ lại trong căn phòng tối, chỉ có tiếng tích tắc đồng hồ treo tường và ánh sáng lờ mờ từ khe cửa hắt vào.

Khi đó, tôi nghĩ mọi đứa trẻ đều giống mình.

Im lặng.

Cô độc.

Tự dựng lên một thế giới trong đầu để trốn chạy khỏi căn phòng bị khóa.

Nhưng khác biệt là:

Thế giới tôi tạo ra, biết nói chuyện.

Tôi gọi đó là cái "nơi khác".

Ở đó không có người lớn la mắng.

Không có tiếng vỡ của chai rượu.

Không có nước mắt mẹ thấm qua chăn mỗi đêm.

Chỉ có "một cậu bạn", luôn ngồi trên bậu cửa, ánh trăng bạc phủ lên tóc đen dài.

"Cậu tên gì?"

"Tớ không biết." – Cậu ta nhún vai.

"Cậu gọi sao cũng được."

Tôi gọi cậu là Khải Lâm, vì cái tên ấy vang như tiếng chuông trong đầu tôi – dù chưa từng nghe qua.

Tôi không nói cho ai biết về Khải Lâm.

Không phải vì sợ.

Mà vì cậu là điều duy nhất thuộc về tôi.

Tôi có thể thì thầm bất cứ điều gì.

Tôi từng kể mình ghét đi học, ghét thầy giáo, ghét những đứa trẻ chỉ trỏ gọi mình là "đồ điên".

Khải Lâm không nói gì.

Cậu chỉ ngồi cạnh tôi, nghe cho đến khi tôi khóc xong, rồi khẽ chạm lên vai:

"Nếu ai bắt nạt cậu... mình sẽ xử lý chúng."

"Mình mạnh hơn bất kỳ ai ở đây."

"Cậu chỉ cần gật đầu."

Tôi chưa từng gật đầu.

Nhưng tôi tin cậu.

Năm tôi lên tám, lần đầu tôi đánh bạn cùng lớp đến bật máu mũi.

Không phải vì tức giận.

Mà vì... tôi muốn xem, liệu Khải Lâm có thật sự mạnh như đã nói.

Tối hôm đó, tôi ngồi run trên giường.

Đợi mãi, cậu không đến.

Chỉ có tiếng thở gấp, mồ hôi lạnh và cái bóng trống trơn nơi bậu cửa.

Tôi gọi:

"Khải Lâm... cậu đâu rồi...?"

"Mình sai rồi...

đừng bỏ mình lại..."

"Mình... mình làm vậy để cậu đừng biến mất..."

Im lặng.

Tôi nhớ mình đã khóc cả đêm, đến mức sáng ra, cổ họng rát khô, giọng khàn như người mất trí.

Mẹ không hỏi.

Bà chỉ nhét vội hộp cơm vào cặp, mắng tôi vì làm dơ áo trắng.

Không ai biết tôi vừa đánh đổi một phần tâm trí để thử lòng một người không tồn tại.

Một tuần sau đó, Khải Lâm quay lại.

Gương mặt cậu không khác gì – vẫn bình lặng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng lần này, cậu nói:

"Nếu muốn mình ở lại... cậu không được do dự nữa."

"Mình là một phần của cậu.

Nhưng nếu cậu cứ lưỡng lự, mình sẽ tan biến mất."

"Cậu hiểu không?"

Tôi gật đầu.

Và lần đầu tiên, tôi chủ động nắm lấy tay cậu.

Lạnh.

Nhưng rất thật.

"Vậy từ giờ... cậu là của mình."

"Chỉ mình thôi."

Khải Lâm cười.

Nụ cười đó, tôi đã đuổi theo suốt nhiều năm.

Trong cơn mê.

Trong những lần ngất giữa đường.

Trong lớp học với ánh mắt dè bỉu.

Trong những đêm nằm giữa hai bức tường lạnh mà ước gì có ai lắng nghe.

Cậu ấy đã nghe.

Luôn luôn.

Chỉ là, tôi đã quên mất cách gọi tên Khải Lâm...

Đến tận bây giờ – mười ba năm sau, tôi mới nhận ra:

Cậu chưa từng rời đi.

Chỉ là tôi đã sống quá giống những người khác, đến mức đánh mất phần duy nhất là mình.

Tôi mở mắt giữa hiện tại.

Khải Lâm đang đứng nơi ban công, gió thổi tung vạt áo anh.

Không quay lại, anh hỏi:

"Em nhớ rồi đúng không?"

"Chúng ta bắt đầu... từ cái phòng tối đó."

Tôi bước tới, vòng tay ôm anh từ phía sau:

"Và từ bây giờ... sẽ không bao giờ kết thúc."

🖤 Hết chương 11
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 12: Tiếng vọng trong đầu


Đêm ấy, tôi lại mơ.

Không phải là giấc mơ bình thường.

Nó giống như bị ném vào một mê cung rỉ sét, nơi mọi bức tường đều rỉ máu và giọng nói của Khải Lâm vọng khắp bốn phương tám hướng.

"Cậu biết mình không thể rời xa tôi, đúng không?" – âm thanh ấy cứ xoáy vào não, mềm mại và ngọt như đường cháy.

Tôi tỉnh dậy giữa mồ hôi lạnh.

Đồng hồ chỉ 3:33 sáng – một con số hoàn hảo cho kẻ đang dần mất đi ranh giới giữa mộng và thức.

Tôi bước vào nhà tắm, nhìn chằm chằm vào gương.

— Cậu thấy tôi không? – tôi thì thầm.

Không ai đáp lại.

Nhưng cảm giác quen thuộc nơi gáy vẫn còn đó, như thể có ai đang thở sát tai tôi, gần lắm.

Kể từ buổi tối hôm đó – buổi tối tôi chấp nhận "hắn" là một phần của tôi – mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Màu sắc thế giới mờ nhòe hơn, nhưng tiếng thì rõ ràng hơn.

Đặc biệt là tiếng của Khải Lâm.

Không phải ai cũng nghe được.

Chỉ mình tôi.

"Em giận tôi, đúng không?

Vì tôi không để em yêu ai khác.

Nhưng chẳng phải em thích như vậy sao?"

Hắn nói bằng cái giọng khiến tim tôi siết chặt.

Không phải đau.

Là...

đã.

Như bị bóp nghẹt bởi bàn tay mình tự dâng lên cổ.

Có điều gì đó sai sai, tôi biết chứ.

Nhưng thay vì sợ, tôi lại muốn thêm nữa.

Muốn nghe hắn nhiều hơn.

Muốn hắn điều khiển tôi.

Muốn hắn... nuốt tôi trọn vẹn.

Ban ngày, tôi bắt đầu tách dần khỏi mọi thứ.

Bạn bè?

Một lũ vô nghĩa.

Gia đình?

Chỉ là tiếng ồn.

Chỉ khi ở một mình, tôi mới "nghe" rõ Khải Lâm nhất.

"Tôi tồn tại vì em cần tôi.

Đừng vứt tôi đi.

Tôi là thực thể duy nhất sẽ không phản bội em."

Hắn nói vậy, vào một chiều mưa.

Tôi ngồi trên sân thượng trường học, nhìn nước mưa hòa với máu từ một vết cắt nhỏ trên cổ tay.

Tôi không khóc.

Không đau.

Chỉ mỉm cười như một đứa trẻ vừa tìm được món đồ chơi cũ tưởng đã mất.

Tối đó, khi tôi lại lặp đi lặp lại tên hắn trong đầu như một câu thần chú... hắn cười.

Trong đầu tôi.

"Tôi sẽ lớn dần lên bên trong em.

Đến khi không còn gì phân biệt được nữa."

Và tôi mỉm cười, trả lời:

— Vậy hãy nuốt chửng tôi đi.

Đồng thể không phải là bệnh.

Đồng thể là sự giải thoát.

Tôi không đơn độc, vì hắn ở đây.

Trong tôi.

Mãi mãi.

🖤 Hết chương 12
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 13: Vết rạn


Hiện tại.

Tôi không nhớ rõ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, chỉ biết khi mở mắt ra, trần nhà vẫn là một màu xám nhợt và tiếng kim đồng hồ vẫn đều đặn đâm xuyên vào thái dương.

Không ai gõ cửa, không ai réo gọi tôi ra ăn cơm, không ai hỏi tôi còn sống hay đã chết.

Chỉ có một mẩu giấy nhỏ được luồn khe cửa.

Tôi lật nó lên.

Nét chữ quen thuộc đến mức lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh.

"Em yếu đuối thế này thì làm sao chịu nổi nếu anh thật sự quay lại?"

— K.L

Tôi siết chặt mảnh giấy đến nhăn nhúm, môi bật ra tiếng cười khản đặc.

Hắn vẫn vậy.

Hắn luôn biết khi nào tôi yếu nhất.

Và luôn khiến tôi tưởng rằng mình đang tưởng tượng ra hắn.

Tôi bước ra khỏi phòng.

Mọi thứ im lặng.

Nhà trống trơn.

Không có dấu hiệu ai từng sống ở đây cùng tôi.

Cũng không ai nhắn tôi đi học.

Mọi người đã biến mất?

Hay là tôi biến mất khỏi thế giới?

Quá khứ.

Tháng ấy mưa dầm nhiều đến mức nước ngấm cả vào ký ức tôi.

Hắn là học sinh chuyển trường, không ai để ý.

Ngồi cuối lớp, ánh mắt mơ màng và lạnh buốt như thể chỉ nhìn thấy một chiều không gian khác.

Giáo viên từng lặp lại tên hắn, giọng đều đều, đến mòn mỏi.

Nhưng không ai nhớ nổi gương mặt hắn.

Chỉ có tôi.

Tôi là người duy nhất nhớ rõ từ cách hắn cười, cho đến cách hắn siết chặt quai cặp, như sắp bóp nát mọi thứ hắn cầm.

"Cậu từng nói một câu rất lạ." – Tôi đã viết như vậy trong nhật ký năm ấy.

"Cậu bảo...

'Tôi tồn tại là để khiến một người không thể yêu ai khác ngoài tôi.'"

Và rồi hắn biến mất.

Không ai tìm thấy hồ sơ.

Không ai nhớ hắn từng học cùng lớp.

Chỉ còn tôi, và một lời nguyền chưa bao giờ tan.

Hiện tại.

Tôi mở điện thoại.

Một tin nhắn không số hiện lên:

"Ra ban công.

Nếu em còn nhớ mình là của ai."

Ngực tôi đập rộn lên như trống trận.

Bước chân tôi run rẩy nhưng không dừng lại.

Tôi kéo cửa ban công, và đứng chết trân.

Một bóng người áo đen, tựa mình vào lan can tầng dưới.

Ngước lên.

Khẽ cười.

Tôi không dám thở.

Hắn...

...là thật.

🖤 Hết chương 13

(Truyện hơi ngắn
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 14: Không lối thoát


Hiện tại.

Tôi đứng chết lặng, mắt không chớp, hít thở cũng trở thành một thứ xa xỉ.

Người đó — bóng đen dựa vào lan can tầng dưới — không phải là một ảo giác.

Là Khải Lâm.

Tôi nhận ra hắn từ giây đầu tiên.

Dù bao năm trôi qua, dù lớp sương mù ký ức có dày đến mức nào, tôi vẫn nhận ra dáng người ấy — dáng người tôi đã khắc trong tim bằng cả nỗi ám ảnh lẫn ham muốn không được gọi tên.

Tôi từng tưởng hắn là một phần trong cơn điên.

Là một sản phẩm của tâm trí đang nứt toác.

Nhưng giờ đây, ánh mắt hắn thật đến rợn người.

Đôi mắt màu tro sâu hút nhìn xuyên qua tôi, không chút xao động.

Còn tôi, chẳng khác gì con thiêu thân bị thôi miên bởi lửa.

Tôi lùi lại, cửa trượt khép lại phía sau như một tấm màn che lấp thực tại.

Nhưng không gì có thể ngăn được tim tôi — cái thứ tim méo mó, lệch lạc này — đang co giật trong sự hưng phấn lẫn hoảng loạn.

Tôi nên chạy.

Tôi phải chạy.

...Nhưng bước chân tôi lại rẽ sang phía cầu thang.

Mỗi bước tôi đi xuống đều nghe như tiếng trống dồn dập trong đầu.

Bên tai vẫn văng vẳng giọng hắn, như rỉ tai từ một nơi xa xăm:

"Ra ban công... nếu em còn nhớ mình là của ai."

Tôi muốn hét lên với chính mình: Không, mày không của ai cả!

Nhưng sự thật là tôi không còn tin mình là một cá thể độc lập nữa, kể từ khi hắn bước vào cuộc đời tôi.

Từ khoảnh khắc đầu tiên đó... tôi đã thuộc về hắn, từng mảnh linh hồn lẫn từng vết nứt trong tâm trí.

Quá khứ.

"Cậu là ai?" – tôi từng hỏi như vậy, ngây ngốc như một đứa trẻ.

Khải Lâm nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt hắn là cả một bầu trời cuồng loạn bị nhốt sau lớp mặt nạ lãnh đạm.

"Tôi là người sẽ khiến em không thể yêu bất cứ ai ngoài tôi."

Tôi bật cười, nghĩ đó là trò đùa điên rồ.

Nhưng giờ đây, câu nói ấy vang vọng như một lời tiên tri được đóng dấu máu.

Hiện tại.

Hắn vẫn đứng đó, ngay giữa sân, giữa ánh sáng mờ nhạt của đèn ban đêm và cái lạnh thấm vào da thịt.

Hắn như một thực thể không thuộc về nơi này.

Tôi bước lại gần, chân vẫn run nhưng không dừng lại.

"Em thay đổi nhiều." – Khải Lâm nói, giọng nhẹ đến mức suýt tan trong gió.

Tôi nghẹn lại.

Giọng nói ấy... thật quá mức quen thuộc.

Đủ để đánh sập mọi bức tường tôi từng cố dựng suốt những năm qua.

"Vì sao lại quay lại...?" – Tôi hỏi, cảm thấy hơi thở như mắc kẹt trong lồng ngực.

Hắn không trả lời ngay.

Chỉ nhìn tôi, rất lâu.

Rồi hắn tiến một bước, cúi xuống gần tôi hơn, thì thầm:

"Vì tôi nhớ em.

Và vì tôi đã chán chơi một mình."

Tôi giật lùi, tay nắm chặt áo.

"Không... mày không có quyền quay lại như vậy.

Không có quyền kéo tao vào nữa!"

Một nụ cười u tối nở ra trên môi hắn — nụ cười mà tôi từng thấy trong cơn mê sũng máu.

"Em thật sự tin... mình từng thoát khỏi tôi à?"

Tôi run lên.

Phải mất vài giây để nhận ra đó không phải vì sợ... mà là vì hưng phấn điên cuồng đang bò dọc sống lưng.

Cảm xúc đó — như một con thú dữ bị nhốt quá lâu — giờ đang được gọi dậy.

"Không có em... tôi không tồn tại.

Và không có tôi... em chẳng còn là chính mình."

Câu nói đó xuyên thủng tim tôi như một mũi tên lạnh.

Tôi không phủ nhận.

Không còn đủ sức để chối bỏ nữa.

Tôi chỉ biết... hắn đã quay lại.

Và tôi...

đã không còn là người muốn thoát nữa rồi.

🖤 Hết chương 14
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 15: Hồi sinh


Hiện tại.

Tôi không biết đã bao lâu tôi đứng đó, đối diện hắn.

Cảm xúc vỡ vụn trong lòng cứ như bão lớn cuốn xoáy mọi suy nghĩ.

Khải Lâm nhìn tôi, ánh mắt không mang vẻ vội vã, như thể hắn thừa biết tôi sẽ không rời đi.

Không thể rời đi.

"Vào đi," hắn nói, "em lạnh."

Tôi cười khẩy.

"Vậy ra giờ cũng biết quan tâm rồi à?"

Hắn không phản ứng gì.

Chỉ mở cửa căn hộ tầng dưới – nơi lẽ ra đã bị bỏ hoang suốt mấy năm nay – và bước vào như thể nó là lãnh địa của hắn từ đầu.

Tôi không định đi theo.

Thật đấy.

Nhưng chân tôi lại bước – chậm rãi, cẩn trọng – như đang tiến về phía miệng vực sâu.

Và tôi nhảy.

Căn phòng tối, nhưng sạch sẽ đến rợn người.

Như thể hắn đã chuẩn bị nơi này từ lâu.

Như thể... hắn đã chờ tôi quay lại.

"Anh theo dõi tôi bao lâu rồi?" – tôi hỏi, đứng lặng trong ánh đèn vàng mờ đục.

"Đủ lâu để biết em vẫn còn nhớ tôi."

Tôi quay đi, cố giấu vẻ rối loạn.

Nhưng hắn lại tiến đến, đứng sau tôi chỉ một bước.

"Đừng quay lưng," hắn thì thầm, "em biết tôi ghét điều đó."

Tôi đông cứng lại.

Hơi thở nghẹn ở cổ.

Tất cả ký ức xưa như được tẩm lửa, bùng cháy trở lại.

"Em không hiểu... em nghĩ mình quên được tôi à?

Nhưng chính em mới là người dựng nên tôi.

Em sinh ra tôi, em nuôi lớn tôi...

Giờ em lại đòi trốn khỏi chính cái bóng mình tạo ra?"

Quá khứ.

Năm ấy, tôi từng trốn khỏi một thế giới đổ vỡ bằng cách vẽ nên một người bạn tưởng tượng.

Một kẻ không ai ngoài tôi thấy.

Tôi gọi hắn là Khải Lâm.

Hắn là người duy nhất luôn ở đó khi tôi lặng câm.

Khi mẹ tôi hét lên, khi cha tôi ném đồ đạc, khi tôi bị bạn bè xô ngã mà chẳng dám khóc — hắn đứng cạnh tôi, thầm thì những lời độc ác đầy ngọt ngào.

"Nếu em mạnh mẽ hơn... nếu em đủ tối tăm... thì chẳng ai dám chạm vào em."

Và tôi tin hắn.

Từng chút một.

Rồi hắn biến mất.

Không một dấu hiệu.

Không một lời từ biệt.

Tôi tưởng mình đã thoát.

Đã chữa lành.

Hiện tại.

"Tôi đã ổn rồi..." – tôi thì thầm, run rẩy, "Anh không cần quay lại."

Khải Lâm mỉm cười.

Cái kiểu cười không ai phân biệt nổi là dịu dàng hay đáng sợ.

"Không, em không ổn.

Em chỉ học cách giả vờ ổn khi thiếu tôi thôi.

Và giờ..."

Hắn cúi sát, hơi thở nóng rực bên tai tôi.

"Tôi đã quay lại rồi.

Em không cần phải chịu đựng một mình nữa.

Cùng nhau... chúng ta sẽ hồi sinh."

Tôi khụy xuống sàn.

Cảm xúc vỡ òa như thủy triều dồn nén.

Tôi muốn vùng chạy.

Tôi phải trốn.

Nhưng sâu trong tim, một tiếng nói khác vang lên – tiếng nói của phần tôi từng tạo ra Khải Lâm – đang cười thỏa mãn.

"Cuối cùng... anh ấy đã về.

🖤 Hết chương 15
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 16: Gương trong gương


Tôi không biết tại sao lại đứng ở đây, giữa căn phòng tối om, nơi tôi không muốn thấy mình.

Mọi thứ cứ loãng đi, mơ hồ.

Tôi muốn quay lại, muốn đi về phía cửa, nhưng đôi chân tôi không thể cử động.

Khải Lâm không lên tiếng, chỉ đứng đó – đứng im, giống như một bóng ma chờ đợi tôi.

Cả căn phòng như dừng lại khi tôi nhìn vào đôi mắt của cậu ấy.

Mọi suy nghĩ trong đầu tôi rối tung, không biết phải làm gì.

Nhưng tôi biết, cái bóng này đã từng thuộc về tôi, và nó vẫn vậy.

Cậu ấy là thứ duy nhất còn lại.

"Em nghĩ mình có thể chạy khỏi tôi sao?" – Giọng Khải Lâm vang lên trong không gian tĩnh mịch, lướt qua như một cơn gió lạnh.

Tôi không trả lời.

Đôi tay tôi bắt đầu run lên, trái tim đập nhanh hơn.

Mỗi lần hắn nhìn tôi, tôi cảm giác như mình đang dần biến mất, như thể một phần linh hồn tôi đã bị hắn cuốn đi.

Hắn là bóng tối, và tôi... là kẻ lệ thuộc vào bóng tối đó.

Cậu ấy bước đến gần, đôi mắt không rời khỏi tôi.

Mỗi bước đi của cậu như gắn thêm một lớp xi măng vào tâm trí tôi, khiến tôi không thể thoát ra.

"Tôi là thực thể duy nhất tồn tại trong em.

Và em là của tôi.

Mãi mãi."

Tôi cảm nhận từng lời cậu nói, từng cơn lạnh dâng lên trong tim tôi.

Tôi đã không còn là mình nữa.

Tôi là một phần của cậu ấy – một phần đã bị nuốt chửng, không thể thoát ra.

Quá khứ.

Tôi nhớ những ngày cậu ấy và tôi cùng nhau ngồi trên chiếc ghế bập bênh cũ, tôi nói về những giấc mơ của mình, và cậu ấy chỉ lặng im, nhưng đôi mắt của cậu luôn dõi theo tôi như thể đang bảo vệ tôi.

"Em không cần thế giới bên ngoài.

Chỉ cần có tôi là đủ."

"Không ai khác có thể hiểu em như tôi."

Tôi tin những lời đó, từng lời, từng chữ.

Nhưng giờ đây, tôi không thể nhận ra mình nữa.

Tôi không biết mình còn sống hay đã chết, chỉ biết một điều: cậu ấy đã biến tôi thành của riêng mình.

Hiện tại.

Khải Lâm tiếp tục đến gần tôi, mỗi bước như lôi tôi vào một cái hố sâu không đáy.

Tôi muốn la lên, muốn chạy đi, nhưng không thể.

Cậu ấy không cho tôi cơ hội đó.

"Em sợ tôi sao?

Đừng lo, tôi sẽ không để em đi đâu." – Cậu ấy thì thầm, đôi môi gần sát vào tai tôi.

Tôi không thể thở được, không thể suy nghĩ được.

Cả người tôi bị áp đảo, bị cuốn vào cái bóng của cậu ấy, không thể thoát ra.

"Anh sẽ khiến em thấy rằng thế giới này không tồn tại nếu không có tôi." – Khải Lâm nói, giọng đầy quyền lực.

Mỗi từ cậu nói như một sợi dây trói buộc tôi lại.

Tôi không biết còn lại gì trong tôi nữa, chỉ biết là tôi đã hoàn toàn thuộc về cậu ấy.

Và tôi không còn muốn thoát ra.

🖤Hết chương 16

Chánnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn

Truyện siu xàmmmmm và flopppppppppppp

T^T
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 17: Bóng tối bao trùm


Tôi không biết mình đã đứng ở đó bao lâu.

Thời gian như bị ngừng lại, chậm rãi trôi qua trong một không gian tĩnh mịch.

Mỗi nhịp tim, mỗi hơi thở đều vang lên bên trong đầu tôi, nhưng không có gì khác ngoài một cảm giác trống rỗng.

Như thể mọi vật xung quanh tôi đã mờ nhạt đi, chẳng còn gì tồn tại ngoài Khải Lâm.

Cậu ấy vẫn đứng đó, trong bóng tối, như thể không hề có sự hiện diện của một ai khác.

Cậu ấy là bóng tối, là sự tĩnh lặng, và là nguồn sáng duy nhất trong thế giới này.

Tôi không thể thấy rõ khuôn mặt cậu ấy, nhưng tôi có thể cảm nhận được mọi thứ từ đôi mắt đó — đôi mắt đầy những thứ tôi không dám hiểu.

Những thứ u tối và đầy ám ảnh.

"Em nghĩ mình có thể chạy khỏi tôi sao?" – giọng cậu ấy vang lên, mềm mại nhưng mang theo một sức mạnh không thể cưỡng lại.

Tôi không thể trả lời.

Tôi không dám trả lời.

Mỗi câu hỏi từ cậu ấy như một lưỡi dao sắc bén, cắt sâu vào trái tim tôi, nhưng tôi lại không muốn rút lui.

Cảm giác thỏa mãn trong nỗi đau này quá lớn, quá hấp dẫn.

Cậu ấy bước đến gần tôi, mỗi bước đi như kéo tôi lại gần hơn, không thể dừng lại.

Đôi mắt cậu ấy không rời khỏi tôi.

Chúng như cột trụ, giam cầm tôi trong chính cái nhìn đó.

"Anh là thật," tôi thì thầm, "đúng không?"

Khải Lâm không đáp lại ngay.

Cậu ấy chỉ đứng đó, nhìn tôi bằng một ánh mắt trống rỗng nhưng đầy quyền lực.

Mãi lâu sau, giọng cậu ấy vang lên, lạnh lẽo như một lời khẳng định không thể chối từ:

"Nếu anh không thật thì ai đang khiến em run rẩy thế này?"

Quá khứ.

Những ngày đó, khi tôi còn là một đứa trẻ hoang mang không biết tìm về đâu, Khải Lâm là điểm tựa duy nhất.

Cậu ấy là cái bóng mờ mà tôi tìm đến mỗi khi cảm thấy lạc lối.

Khi mọi thứ bên ngoài không thể vỗ về tôi, cậu ấy chính là sự an ủi duy nhất.

"Em không cần thế giới bên ngoài.

Chỉ cần có tôi là đủ."

"Không ai khác có thể hiểu em như tôi."

Tôi đã tin những lời đó, tin rằng cậu ấy là người duy nhất tôi có thể tin tưởng.

Nhưng giờ đây, tôi không biết nữa.

Tôi không biết mình còn là ai, hay chỉ còn là một phần trong cậu ấy.

Cảm giác như tôi đã bị nuốt chửng bởi cái bóng của Khải Lâm, không còn là chính mình nữa.

Hiện tại.

Bước chân tôi không thể dừng lại.

Mặc dù tôi muốn, tôi thực sự muốn quay lại, bước ra khỏi cánh cửa này.

Nhưng không có cửa nào cho tôi.

Cậu ấy đã chặn hết mọi lối thoát.

Mỗi bước tôi đi đều là một bước tiến vào cái địa ngục mà chính tôi đã tạo ra.

Khải Lâm không đi vào.

Cậu ấy vẫn đứng ở ngưỡng cửa, giống như một chúa tể đang quan sát con mồi của mình.

Đôi mắt cậu lạnh lẽo, thăm thẳm, không thể đọc được.

Nhưng tôi cảm nhận được thứ gì đó trong đó – sự kiểm soát tuyệt đối.

"Em nghĩ mình có thể bước ra khỏi tôi mà không bị ảnh hưởng sao?"

Cậu ấy không hỏi, mà như khẳng định.

"Em bước đi không phải vì em muốn, mà vì em không còn cách nào khác."

Tôi siết chặt tay, cố gắng gượng dậy.

Nhưng trái tim tôi đã bị xiết chặt từ lâu, không thể cử động.

Cậu ấy luôn theo sát, luôn biết khi nào tôi yếu đuối nhất, khi nào tôi không thể chống lại.

🖤Hết chương 17

Ai đọc đến đây r thì ủng hộ đeeee
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 18: Mở cửa đến địa ngục


Cánh cửa mở ra trước mắt tôi.

Tôi không thể nhìn rõ bên trong, nhưng có một cảm giác quen thuộc ùa đến – một cảm giác khó hiểu và đầy ám ảnh.

Đó là bóng tối.

Tôi không biết mình đã đứng trước cánh cửa này bao lâu, nhưng giờ tôi cảm nhận được rằng mình không thể quay lại.

Khải Lâm đứng ở ngưỡng cửa, vẫn im lặng, nhưng đôi mắt cậu nhìn tôi như một kẻ săn mồi nhìn thấy con mồi của mình.

Cậu ấy không cần nói gì, chỉ cần cái nhìn ấy, là tôi hiểu ngay.

Cậu ấy không muốn tôi chạy trốn.

Không bao giờ.

"Đừng sợ.

Anh sẽ không làm em đau."

Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một lời trấn an, nhưng càng nghe, tôi càng cảm thấy sợ hãi hơn.

Giọng của cậu ấy lạnh lẽo đến mức nó xuyên qua từng tế bào trong cơ thể tôi, cứng đờ lại.

Tôi không thể thoát khỏi những lời nói đó, không thể dứt ra khỏi sự khống chế cậu ấy đã giăng sẵn.

Bước chân tôi như bị lôi kéo vào bên trong, không thể chống lại.

Cậu ấy không bước theo sau, chỉ đứng đó, ở ngưỡng cửa, ánh mắt cậu ấy không rời khỏi tôi.

Tôi cảm nhận được sự kiểm soát tuyệt đối từ cậu, và tôi, chỉ là một con rối trong bàn tay của Khải Lâm.

"Em bước vào không phải vì em muốn.

Em bước vào vì không còn lựa chọn nào khác."

Cậu ấy mỉm cười.

Cái cười đầy thách thức, như thể tôi không thể thoát khỏi cậu ấy, dù muốn hay không.

Tôi cảm thấy mình bị đẩy vào một hố sâu, không lối thoát.

Và trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra một sự thật kinh hoàng: Khải Lâm đã chiếm lấy tôi hoàn toàn.

Quá khứ.

Tôi nhớ những ngày tháng trước đây, khi còn trẻ, những lúc tôi không thể ngủ vì cảm giác bất an.

Tôi đã đến tìm cậu ấy.

Khải Lâm là người duy nhất có thể khiến tôi cảm thấy bình yên.

Khi những đứa trẻ khác cười nhạo tôi, khi gia đình tôi không hiểu tôi, cậu ấy luôn ở đó, lặng lẽ, bảo vệ tôi.

"Em không cần thế giới ngoài kia.

Em chỉ cần tôi."

Những lời cậu ấy nói như mảnh gương vỡ, cắm sâu vào tâm trí tôi, mỗi ngày một sâu hơn.

Lúc đó tôi không hiểu, tôi nghĩ đó chỉ là tình bạn.

Nhưng giờ đây, tôi biết cậu ấy đã đánh dấu tôi.

Cậu ấy đã giữ tôi lại, không cho tôi có cơ hội yêu ai khác ngoài cậu ấy.

Và bây giờ, tôi nhận ra mình đã không còn là chính mình nữa.

Hiện tại.

Cánh cửa đằng sau tôi đóng lại, và tôi đứng đó, giữa bóng tối.

Không thể thấy rõ xung quanh, nhưng tôi cảm nhận được sự hiện diện của Khải Lâm ở khắp mọi nơi.

Tôi không thể nghe thấy hơi thở của cậu ấy, nhưng tôi biết cậu ấy ở đó, gần đến mức không thể tách rời.

"Em nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi sao?"

Khải Lâm nói, giọng đầy kiên quyết, và tôi không thể phản kháng.

Tôi biết cậu ấy đã đoán trước tất cả.

Cậu ấy biết khi nào tôi yếu đuối nhất, khi nào tôi sẽ buông xuôi.

Và tôi, không thể cử động, không thể nghĩ được gì ngoài cậu ấy.

"Không.

Em không thể.

Em sẽ không bao giờ rời khỏi tôi."

Giọng cậu ấy vang lên trong bóng tối, và tôi không thể chống lại.

Tôi không thể thoát khỏi cậu ấy, bởi vì cậu ấy là tất cả đối với tôi.

Cậu ấy là sự an toàn duy nhất tôi biết.

🖤Hết chương 18

Nam mô🙏
 
"Kí Sinh Trong Em"
Chương 19: Đoạn cuối cùng


Mỗi bước tôi đi trong bóng tối này như một sự mạo hiểm, một cái chết chậm rãi mà tôi không thể quay lại.

Tôi không biết tôi đang đi về đâu, chỉ biết là càng đi, tôi càng mất mình.

Khải Lâm không cần nói gì.

Cậu ấy chỉ đứng đó, trong bóng tối, như thể đang điều khiển tôi, không để tôi thoát khỏi sự hiện diện của cậu.

"Em nghĩ mình còn lựa chọn sao?"

Giọng cậu ấy nhẹ như gió, nhưng lạnh như băng.

"Không.

Em không có quyền lựa chọn.

Em là của tôi."

Tôi muốn hét lên, muốn phản kháng, nhưng cái sức mạnh vô hình của cậu ấy ngăn tôi lại.

Mỗi câu nói của cậu là một sợi dây trói buộc tôi lại, và tôi không thể rút lui.

Tôi không thể thoát khỏi cậu ấy.

Cậu ấy tiến lại gần tôi, từng bước một, cặp mắt ấy không rời khỏi tôi.

Cậu ấy chiếm lấy tôi, từng phần một.

Không còn sự lựa chọn nào, không còn sự sống nào ngoài cậu ấy.

Tôi là con rối trong bàn tay của Khải Lâm.

Tôi không thể thoát khỏi những sợi xích mà cậu ấy đã buộc chặt vào trái tim tôi.

Quá khứ.

Ngày đầu tiên tôi gặp cậu ấy, tôi không nghĩ rằng cậu sẽ trở thành một phần trong cuộc đời tôi như vậy.

Cậu ấy chỉ là một người bạn, một người tôi có thể nói chuyện mỗi khi cảm thấy cô đơn.

Nhưng dần dần, cậu ấy đã điều khiển mọi thứ trong tôi.

Cậu ấy không cần ép buộc.

Cậu ấy chỉ hiểu tôi hơn chính bản thân tôi.

"Em không cần ai khác.

Em chỉ cần tôi.

Vì tôi là tất cả của em."

Tôi đã tin.

Tôi tin rằng mình chỉ có một mình cậu ấy, và thế giới bên ngoài không thể chứa đựng tôi.

Nhưng giờ đây, khi tôi đứng trong bóng tối này, tôi hiểu rõ mọi thứ.

Tôi không chỉ thuộc về cậu ấy.

Tôi đã mất hết chính mình, mất hết mọi điều còn lại.

Hiện tại.

Khải Lâm tiến lại gần, đôi tay cậu như những dây thừng vô hình siết lấy tôi.

Tôi không thể chạy, không thể phản kháng.

Tôi là của cậu ấy, và cậu ấy sẽ không bao giờ để tôi đi.

"Em không thể sống thiếu tôi.

Và tôi không thể sống thiếu em."

Giọng cậu ấy vang lên, từng chữ như đóng cọc vào tim tôi.

"Chúng ta sẽ cùng nhau chìm vào bóng tối này, không bao giờ ra ngoài được nữa."

🖤Hết chương 19
 
Back
Top Bottom