Dương choàng tỉnh sau giấc ngủ nặng nề trên chiếc sofa quen thuộc.
Tấm chăn mỏng trượt khỏi vai, còn chiếc đèn bàn vẫn cháy vàng hắt lên những tờ báo cáo vương vãi.
Văn phòng pháp y lúc sáng sớm luôn mang một mùi hỗn hợp: cà phê nguội từ tối qua, mùi cồn sát trùng, và một chút hơi lạnh của điều hòa thâu đêm.
Cậu nhắm mắt vài giây, não bộ còn văng vẳng giọng nói run rẩy của cô gái đêm qua.
Vụ bạo lực đến bất ngờ, nạn nhân nhất quyết đòi khám nghiệm ngay.
Suốt bảy tiếng đồng hồ, Dương vừa làm việc, vừa ngồi cạnh, vừa kiên nhẫn trấn an.
Đến tận hai giờ sáng, khi cô ta chịu thở đều, cậu mới lặng lẽ ngả lưng xuống sofa.
Một giọng trong trẻo kéo Dương ra khỏi cơn ngái ngủ:
— Này, dậy đi.
Cậu mà ngủ thêm chắc xoay cổ gãy luôn.
Thanh Hoa đứng cạnh, trên tay cốc cà phê bốc khói, mái tóc buộc gọn khiến cả khuôn mặt sáng, hẳn là đêm qua "ngủ rất ngon" chứ không phải lăn lộn trên chiếc ghế bé tí nào.
Cậu cười nửa miệng, vừa ngái ngủ vừa nhau mày châm chọc:
— Sao rồi, thiên sứ tới cứu thế gian hay tới hành xác tôi vậy?
Thanh Hoa bật cười, đặt cốc cà phê xuống bàn:
— Bà đây đến tế cậu cho quỷ.
Đi rửa mặt đi, người ngợm hệt như bị xe lửa cán qua.
Dương lết vào phòng tắm, xối nước lạnh lên mặt, cảm giác choáng váng rút bớt.
Lúc trở ra, mái tóc rũ rượi, còn ngấn nước.
Chiếc sơ mi rộng, mở hai cúc càng toát lên cái vẻ "thiếu ngủ thâm niên" của cậu ta.
Khoảng tám giờ rưỡi, đội trưởng Ngô Minh Khải bước vào, theo sau là một chàng trai trẻ cao ráo, gương mặt sáng sủa, nụ cười dễ mến.
Ánh mắt cậu vẫn giữ chút dè dặt, nhưng khí chất vui vẻ khiến không gian văn phòng vốn tĩnh lặng bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn.
— Đây là Minh Tuấn, lính mới.
Cậu ta vừa kết thúc kỳ thực tập, hôm nay sẽ chính thức gia nhập đội. — Minh Khải giới thiệu ngắn gọn.
— Rất mong được học hỏi từ các anh chị. — Tuấn cúi đầu lễ phép
Dương ngẩng lên khỏi trang báo, ánh nhìn dừng lại vài nhịp.
Anh tắt màn hình giao diện trang báo, khẽ nhướng mày:
— Chào mừng.
Không khí ấy nhanh chóng bị xóa bởi tiếng gọi ồn ào ngoài cửa.
An Nhiên và Hải Lâm vừa bước vào, áo khoác còn vương hơi ẩm của cơn mưa sáng.
Hai gương mặt tươi cười quen thuộc ấy thường làm văn phòng rộn ràng chẳng khác gì một lớp học cấp ba náo nhiệt.
Tuấn Đạt theo sau, tay ôm chồng tài liệu vừa dày vừa lộn xộn.
— Ối giời, thêm người lại thêm việc, mai chắc em ngủ gục mất. — Tuấn Đạt than vãn, suýt làm rơi cả tập hồ sơ.
Hải Lâm cười phá lên:
— Thế thì hay quá, có thêm lính mới chia bớt cho cậu rồi!
An Nhiên thì khẽ gật đầu chào Tuấn, nụ cười dịu dàng:
— Chào mừng cậu, hy vọng chúng ta sẽ phối hợp thật tốt.
Tuấn đáp lại bằng ánh mắt ấm áp, nhanh chóng hòa nhập cùng những tiếng cười nói xung quanh.
Nhưng giây phút ấy không kéo dài.
Chiếc nhẫn bạc trên tay Minh Khải bỗng phát sáng, rung khẽ.
Giọng đội trưởng Gia Khải – đội điều tra viên vang lên:
"Phát hiện một thi thể tại khu ngoại ô bỏ hoang.
Hiện trường bất thường, cần đội pháp y và điều tra viên di chuyển ngay."
— Đi thôi. — Minh Khải siết chặt bàn tay, giọng trầm xuống.
Bên ngoài, cơn mưa đã trút xuống từ rạng sáng.
Những hạt nước rơi dày đặc, sắc lạnh, như lưỡi dao nhỏ đập vào kính xe.
Đường phố mờ nhòa, những vệt đèn neon hai bên đường biến thành những dải sáng loang lổ.
Chưa đầy mười phút sau, đoàn xe dừng lại trước một khu nhà bỏ hoang.
Khung bê tông nứt vỡ đứng chơ vơ giữa màn mưa xám, gió lùa qua những ô cửa gãy nát phát ra âm thanh kẽo kẹt.
Trên một giàn sắt, thi thể một cô gái trẻ nằm bất động.
Cơ thể bị ép trong tư thế cong gập quái dị, chẳng khác nào một con rối bị gãy khớp.
Nước mưa len lỏi qua mái tôn thủng, nhỏ xuống sàn loang loáng, hòa cùng vệt máu đỏ trải dài.
Xung quanh, những mảnh kim loại rỉ sét vương vãi, vài mảnh còn lấm máu, như chứng tích của một cơn vật lộn dữ dội.
An Nhiên đứng khựng lại.
Cô thoáng sững người, chết lặng.
Cái cảnh tượng kinh hoàng gì đây?
Đôi môi khẽ run, ánh mắt thoáng hiện nỗi đau lòng, cái chết kia cứ như đâm thẳng vào trái tim cô.
Hải Lâm nhận ra, lặng lẽ bước tới, che cho cô khỏi những hạt mưa tạt vào.
— Đây chắc chắn không phải tai nạn. — đội trưởng trầm giọng, đôi mày chau lại.
Dương không nói gì, chỉ cúi xuống, găng tay chạm vào một mảnh sắt gỉ.
Ánh mắt anh lạnh lùng, sâu thẳm như đang tìm kiếm thứ gì đó giữa hỗn loạn.
Ở rìa hiện trường, Vũ Thanh Hoa và Hoài Phong từ đội pháp y thấp giọng trao đổi.
Thanh Hoa khẽ nghiêng đầu, giọng đều đều nhưng ánh mắt tối sầm:
— Cách sắp đặt này... không phải ngẫu nhiên.
Nó giống một ký hiệu nào đó.
Anh nhớ vụ lần đó chứ?
Hoài Phong cau mày:
— Nếu đúng thế, thì hắn đã trở lại?
Trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn tiếng mưa dồn dập đập xuống mái tôn gỉ sét, như một bản nhạc tang thương mở đầu cho cuộc săn tìm kéo dài phía trước.
Minh Khải ra hiệu, cả đội nhanh chóng tản ra.
Dương cúi xuống quan sát thi thể, động tác quen thuộc, ánh mắt không dao động.
— Thời gian tử vong khoảng... bốn đến năm tiếng trước. — anh khẽ nói, bàn tay chỉ vào vùng cổ tím bầm. — Cổ họng bị siết, nhưng không phải bằng tay.
Dấu vết sợi dây, rất mảnh, cắt sâu vào da.
Minh Tuấn quỳ xuống cạnh anh, đôi mắt sáng lóe lên khi nhìn vết thương:
— Dây kim loại.
Không phải thừng, không phải vải.
Hung thủ muốn đảm bảo nạn nhân chết nhanh.
Ở góc phòng, Hải Lâm soi đèn pin quanh vách tường, hất hàm về phía một vết trầy dài:
— Có vết cào.
Chắc nạn nhân đã chống cự dữ dội.
An Nhiên bước tới, nhẹ nhàng đặt găng lên bức tường loang lổ:
— Móng tay còn lại ít vụn sơn... màu bạc.
Có thể là từ chính móng của cô ấy, cũng có thể từ hung khí.
Hoài Phong chen vào:
— Vậy là cô ta chống trả, nhưng vẫn bị khống chế.
Không gian này kín, mưa dày, chẳng ai nghe thấy gì.
Vũ Thanh Hoa khẽ nhíu mày:
— Hung thủ chọn nơi này... không phải tình cờ.
Đây là tòa nhà từng thuộc về một công ty đã phá sản từ đầu thế kỷ, sổ sách còn lưu trên mạng thành phố.
Nếu lục lại, ta có thể tìm được danh sách người từng thuê kho ở đây.
Gia Khải liền mở giao diện trong vòng tay đen, thao tác nhanh chóng.
Một tấm màn dữ liệu 3D bật lên, ánh xanh hắt vào gương mặt anh:
— Tôi sẽ nhờ hệ thống quét lại, khoanh vùng những người có quyền tiếp cận khu vực này trong 10 năm qua.
Trong lúc đó, Dương khẽ đẩy thi thể, ánh đèn quét dọc xuống sàn.
Một mảnh bìa cứng nhỏ, lem nước, lộ ra dưới cánh tay nạn nhân.
Anh nhặt lên, mở ra: đó là một mảnh vé số cũ, in năm...
2999. cắt lời, ánh mắt trầm xuống
— Một dạng dấu ấn. — Thanh Hoa. — Hoặc... là lời thách thức.
Bên ngoài, mưa vẫn nện xuống mái tôn không ngừng, như nhắc họ rằng mọi dấu vết có thể bị xóa sạch bất cứ lúc nào.
Minh Khải đứng giữa gian phòng, giọng dứt khoát:
— Tạm chia đội.
Dương, Tuấn và An Nhiên xử lý thi thể.
Hải Lâm, Hoài Phong và Gia Khải lục soát toàn bộ khu vực.
Thanh Hoa theo tôi kiểm tra dữ liệu.
Chúng ta phải tìm ra mối liên hệ trước khi trời tạnh.
Những ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc.
Dương khẽ nhíu mày khi lật cánh tay nạn nhân.
Trên lớp da nhợt nhạt, một vết chạm khắc hiện ra — đường nét sắc lẹm, uốn cong như ký hiệu xa lạ.
Không phải hình xăm thông thường: bề mặt da sưng đỏ, chứng tỏ được khắc sau khi chết.
— ...Không lẽ nào. — giọng anh khàn lại.
Minh Tuấn nhìn theo, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:
— Anh cũng nhận ra?
Thanh Hoa đã tiến lại gần, khuôn mặt vốn điềm tĩnh thoáng tối sầm:
— Đúng tư thế này, đúng những vết chạm khắc này...
đã từng xuất hiện trong loạt án năm 2994.
Không khí nặng trĩu hẳn xuống.
Mọi người thoáng nhìn nhau, chỉ còn tiếng mưa đập trên mái gỉ sét.
— Vậy nghĩa là... hắn trở lại. — Hoài Phong cất giọng, trầm thấp như tiếng gầm từ xa.
Ba tiếng sau, thi thể được đưa về phòng pháp y trung tâm.
Căn phòng sáng choang ánh đèn trắng, không gian lạnh lẽo đến mức tiếng bước chân vang vọng rõ rệt.
Dương mặc áo blouse, găng tay siết chặt, đứng bên bàn inox.
Minh Tuấn ở phía đối diện, gương mặt tập trung nhưng vẫn lộ chút hứng khởi của người mới được tham gia một ca quan trọng.
— Bắt đầu. — Dương gật nhẹ.
Các bước đầu tiên diễn ra trơn tru: kiểm tra ngoài da, ghi nhận các vết khắc, đo đạc tỷ lệ, chụp ảnh.
Ở phần bụng và đùi, những ký hiệu kỳ dị lặp lại theo cùng một trật tự như được "khắc tay" bởi cùng một người.
An Nhiên cẩn thận ghi chép, giọng nhỏ nhẹ:
— Lưỡi có màu thẫm.
Tôi nghi... trúng độc?
— Đúng. — Dương cúi sát, quan sát qua kính lúp. — Cần lấy mẫu mô và xét nghiệm ngay.
Có khả năng hung thủ không chỉ siết cổ.
Minh Tuấn đã nhanh chóng chuẩn bị khay xét nghiệm.
Cậu lấy thêm một bộ dụng cụ, tay thản nhiên chọn dao cạo, đưa về phía đầu nạn nhân.
Dương liếc sang, khóe môi giật nhẹ.
Dương nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh như cắt:
— Nhổ chân tóc là bước cơ bản nhất, kiến thức năm nhất cũng nhồi đến phát ngán.
Cậu bỏ quên à, hay là ngủ gật cả kỳ học?
Giọng điệu không cao, không thấp, chỉ vừa đủ để An Nhiên khúc khích che miệng, còn Thanh Hoa liếc sang như muốn nén cười.
Minh Tuấn hơi khựng lại, gãi gáy, cười gượng:
— Ờ... thì nhổ vài sợi vậy.
Cậu rút nhíp, cẩn thận lấy mấy sợi tóc nguyên chân, bỏ vào lọ.
Xong xuôi, như để chứng tỏ mình không quá vụng về, Tuấn vẫn kiên nhẫn dùng dao cạo xử lý phần đầu nạn nhân.
Họ tiếp tục phân tích thi thể.
Những vết hằn trên cổ cho thấy nạn nhân bị siết dây từ phía sau.
Dương đo góc lực, so sánh dấu vết áp lực:
— Hung thủ cao hơn nạn nhân ít nhất mười đến mười lăm phân.
Nam giới.
Sức lực mạnh, nhưng động tác... có vẻ quen tay.
Thanh Hoa bổ sung, tay lật phần cánh tay nạn nhân:
— Các ký hiệu khắc đều tay, độ sâu đồng nhất.
Hung thủ đã làm chuyện này trước đây, không dưới một lần.
Minh Tuấn xen vào, lần đầu có vẻ nghiêm túc hơn:
— Tức là hắn luyện tập.
Đây không phải bộc phát.
Cả phòng rơi vào im lặng một thoáng, chỉ còn tiếng máy phân tích ù ù.
Thanh âm kim loại chạm vào nhau vang vọng trong phòng pháp y.
Dương đặt tấm phim X-quang lên màn hình sáng, chỉ vào vùng lồng ngực:
— Chỗ này... thấy chưa?
Khung xương bị rạn.
Minh Tuấn nheo mắt, tiến lại gần.
— Do va chạm mạnh, hay bị đánh?
— Nặng hơn thế. — Dương kéo kính hiển vi điện tử sang. — Nội tạng tổn thương nghiêm trọng.
Lá lách phù nề, gan xuất huyết, dạ dày bị ăn mòn.
Cô ấy thiếu một quả thận, có vẻ đã bị lấy đi trước khi chết.
An Nhiên hít sâu, khẽ đặt bút xuống sổ.
— Nếu không bị siết cổ... cô ấy cũng không thể sống sót thêm quá hai ngày.
Thanh Hoa gật nhẹ, giọng lạc đi:
— Một cái chết đã được định sẵn.
Minh Tuấn lặng im vài giây, rồi chỉ vào vết cắt gọn ghẽ ở vùng thắt lưng.
— Vết mổ rất sạch, hung thủ có kiến thức y học.
Máy phân tích máu réo lên, màn hình hiện dòng dữ liệu đỏ cảnh báo.
Dương cau mày đọc:
— Trong máu có hợp chất lạ... một loại peptide tổng hợp.
Chưa từng được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu.
Minh Tuấn khẽ whistle, cố phá tan sự nặng nề:
— Tức là hung thủ còn giỏi hóa sinh?
Quá toàn năng rồi.
Không ai cười.
An Nhiên cúi xuống, lặng lẽ ghi thêm một dòng: Toxin chưa định danh.
Thanh Hoa lúc này nâng bàn tay nạn nhân, quan sát đầu ngón tay.
Dưới lớp móng gãy vụn, vài sợi vải xơ cứng dính lại.
— Đây.
Sợi tổng hợp, loại dùng cho bộ đồ kỹ thuật.
Có mùi dầu silicon.
Dương đeo găng mới, kẹp lấy mẫu, bỏ vào ống nghiệm.
— Hung thủ có tiếp xúc trực tiếp, nhưng vẫn mặc đồ chuyên dụng.
Tức là... hắn đã chuẩn bị rất kỹ.
Không khí lặng như tờ.
Bên ngoài, tiếng mưa như dội thẳng vào tường kính, kéo cả phòng chìm xuống sâu hơn trong lạnh lẽo.
Khi báo cáo tạm thời được tập hợp, Dương cởi găng, ngả người ra ghế, mắt trầm xuống.
Chuông truyền tin lóe sáng trên ngón tay đội trưởng Ngô Minh Khải: tín hiệu cuộc họp khẩn.
Bên ngoài, mưa vẫn nện xuống từng hồi, nước mưa chảy thành vệt dài trên khung kính.
Căn phòng giám định im lặng đến mức nghe rõ tiếng bút gõ khẽ lên mặt bàn.
Trước mặt họ, hồ sơ cá nhân của nạn nhân được mở ra — một trang giấy ngắn ngủi cho một đời người quá ngắn ngủi.
Li Minala, nữ, 15 tuổi.
Cha mẹ đều là quân nhân, hy sinh trong trận chiến chống không tặc ba năm trước.
Từ đó, cô sống trong khu tập thể dành cho trẻ mồ côi thuộc quản lý của Liên đoàn Phòng thủ.
Học lực khá tốt, hiền lành, ít bạn bè.
Không có bất kỳ dấu hiệu nổi loạn hay giao du với thành phần xấu.
Một đứa trẻ quá bình thường trong một thế giới quá khắc nghiệt.
"Cô bé này không hề đáng phải chịu cảnh đó."
An Nhiên khẽ nói, giọng run run.
Hải Lâm không đáp, chỉ thở dài, ánh mắt rực lên sự giận dữ.
Dương chậm rãi chốt lại: "Không động cơ cá nhân.
Không thù oán.
Nếu ra tay với một đứa trẻ mồ côi... thì hoặc là tâm thần biến thái, hoặc là nghi thức bệnh hoạn, không loại trừ là một thí nghiệm tàn nhẫn."
Lúc ấy, hệ thống điều phối an ninh báo cáo: ba camera ở tuyến đường phía Đông bị mất khung hình trong khung giờ 21:30–22:00.
Cả đội lập tức căng thẳng.
"Rõ ràng có người can thiệp."
Minh Tuấn cau mày.
Lại là Dương ra đề xuất:
· "Truy xuất log access từ nhà cung cấp."
· "Khóa vân tay toàn bộ những người ra vào khu vực trong 24 giờ qua."
Trên màn hình lớn, dòng dữ liệu hiện lên hàng trăm ký hiệu chằng chịt, có chỗ trống giống hệt vết xóa.
Sự im lặng lại bao trùm.
"Đây không phải tai nạn."
Tuấn Đạt khẳng định, tay lia chuột.
"Ai đó có khả năng thao túng hệ thống.
Có thể là một tay hack chuyên nghiệp."
Để tiến xa hơn, đội quyết định dùng chip mô phỏng VR — tái hiện ký ức hiện trường.
Tất cả đeo thiết bị, khung cảnh chuyển xoay: họ đứng trong cơn mưa đêm, ánh đèn đường mờ vàng, tiếng nước chảy róc rách ven rãnh.
Thi thể cô gái hiện lên ở đúng vị trí tìm thấy, làn da nhợt nhạt nổi bật trong bóng tối.
"Chi tiết... khớp hoàn toàn."
An Nhiên lẩm bẩm, siết chặt vòng cổ truyền tin trên tay.
Nhưng rồi màn hình bắt đầu rung.
21:45 đến 21:52, dữ liệu xuất hiện vùng nhiễu.
Âm thanh vỡ vụn, hình ảnh nhòe mờ.
Ai đó đã cố tình xóa hoặc ghi đè lên đoạn băng này.
"Có bóng người!"
Minh Tuấn kêu khẽ.
Trong làn mưa hắt nghiêng, một dáng cao chừng 1m8 thoáng qua, rời hiện trường theo hướng Bắc.
Không gương mặt, không chi tiết, chỉ có đôi vai rộng và dáng đi dứt khoát.
Mô phỏng tắt phụt.
Họ quay về căn phòng trắng lạnh.
Dương im lặng rất lâu rồi mới nói, giọng nặng như chì:
"Dữ liệu bị nhiễu.
Không rõ do lỗi kỹ thuật hay do chính kẻ đó can thiệp.
Nhưng một điều chắc chắn — hắn biết cách che giấu mình, và hắn vẫn còn ở ngoài kia."
Căn phòng giám định chìm trong ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Những chiếc khay đựng mẫu xét nghiệm xếp hàng ngay ngắn, mùi cồn sát khuẩn còn vương lại trong không khí.
Trên bàn, báo cáo sơ bộ được in ra, từng con chữ như vết dao khắc thẳng vào tâm trí.
Dưới ánh đèn trắng, bản báo cáo pháp y được đọc rõ ràng, từng câu chữ như chốt lại mọi nghi ngờ.
"Chiều cao nạn nhân: 1m56.
Cân nặng 42kg.
Thời gian tử vong ước tính khoảng 22h đêm hôm trước, sai số ±30 phút."
Dương lật sang trang tiếp theo, giọng đều đều:
"Vết thương ngoài da: có tổng cộng 12 vết xước.
· Cánh tay trái: 3 vết, chiều dài dao động 1,2–1,8cm, nông.
· Cánh tay phải: 2 vết, dài khoảng 2,5cm.
· Bụng dưới: 4 vết cắt song song, chiều dài trung bình 3–3,5cm.
· Đùi trái: 3 vết rạch, 2 vết sâu 0,6cm, 1 vết chỉ xước nhẹ.
Ngoài ra, trên da có những đường khắc dạng hoa văn, vị trí trải từ cánh tay đến bụng và mặt ngoài đùi.
Đường cắt mảnh, độ sâu đồng đều, cho thấy hung thủ thao tác có chủ ý, không phải phản kháng hỗn loạn."
Ngô Minh Khải gõ tay xuống mặt bàn kim loại, ra hiệu tiếp tục.
"Nội tạng:
· Khung xương ngực có dấu hiệu nứt ở xương sườn số 4 và 5 bên trái.
· Gan, dạ dày, thận phải tổn thương nghiêm trọng.
Thận trái bị cắt bỏ hoàn toàn.
· Niêm mạc dạ dày ăn mòn, chứng tỏ nạn nhân đã hấp thụ độc chất mạnh trong khoảng 3–6 giờ trước khi chết.
· Phổi không có dấu hiệu ngạt, chứng tỏ không bị bóp cổ hay dìm nước.
Trong máu phát hiện hợp chất peptide tổng hợp, chưa có trong cơ sở dữ liệu.
Chúng tôi giả định đây là một loại độc mới, khả năng tác động trực tiếp lên hệ tiêu hóa và thần kinh trung ương."
Hải Lâm nghiêng đầu, bổ sung:
"Ở móng tay có sợi vải tổng hợp, thường dùng trong bộ đồ kỹ thuật.
Trên đó còn lưu dấu dầu silicon, tương thích với loại chất bôi trơn dùng trong nhà máy năng lượng."
Dương khép tập hồ sơ, kết luận ngắn gọn:
"Nguyên nhân tử vong: suy đa tạng do ngộ độc kết hợp chấn thương nội tạng.
Hung khí gián tiếp: chất độc peptide.
Hung khí trực tiếp gây tổn thương ngực có khả năng là vật cùn với lực mạnh."
Trong căn phòng yên lặng, tiếng mưa đập vào khung kính càng thêm nặng nề, như thể tất cả chìm trong mùi thuốc sát trùng.
Tiếng bút lạch cạch trên bảng điện tử là âm thanh duy nhất ngoài tiếng mưa.
Ngô Minh Khải gập tập hồ sơ, ánh mắt lướt qua từng người trong đội.
"Chúng ta có một nạn nhân mười lăm tuổi.
Thận trái bị lấy đi.
Chất độc mới chưa xác định.
Dấu vết hiện trường cho thấy hung thủ ra tay cực kỳ bình tĩnh.
Đây không phải một vụ bạo lực ngẫu nhiên."
Gia Khải khoanh tay, giọng trầm xuống:
"Cắt thận... nghe như mấy vụ buôn nội tạng phi pháp.
Nhưng cách khắc hoa văn trên da thì lại quá tỉ mỉ, giống nghi thức nhiều hơn."
An Nhiên ngẩng lên, nét mặt căng thẳng:
"Nếu là nghi thức, có thể là một loại 'thông điệp' gửi đi.
Kẻ giết người muốn để lại dấu ấn.
Nhưng... nạn nhân mới chỉ là một đứa trẻ.
Tại sao chọn cô bé?"
Hạo Nhiên lật lại vài tấm ảnh, hất cằm:
"Cha mẹ cô bé từng là quân nhân, tử trận trong chiến dịch chống không tặc.
Cô ấy sống tại trại trẻ mồ côi thành phố Đông Vệ.
Nếu động cơ liên quan đến gia đình, thì hoặc là trả thù quân đội, hoặc là có mối thâm thù với chiến dịch năm đó."
"Hoặc," Dương chen vào, giọng lạnh, "đơn giản vì cô bé dễ bị nhắm tới.
Không người thân, không ai bảo vệ.
Một mục tiêu hoàn hảo cho những kẻ thử nghiệm độc tố mới."
Cả phòng im lặng vài giây.
Minh Tuấn khẽ nhích vai, cố phá vỡ bầu không khí:
"Dù là lý do nào, chúng ta cũng phải chứng minh bằng chứng.
Việc trước mắt: xác định tuyến đường nạn nhân di chuyển.
Camera từ 21:30 đến 22:00 bị mất khung hình — ba trạm liên tiếp.
Chắc chắn có bàn tay can thiệp."
Hữu Phong gõ nhanh trên màn hình cá nhân, báo cáo:
"Tôi đã gửi lệnh truy xuất log từ nhà cung cấp camera.
Kỹ thuật viên cũng đang khóa toàn bộ dữ liệu vân tay trong vòng 24h quanh khu vực.
Nếu có ai ra vào bất thường, chúng ta sẽ biết."
"Vấn đề," Trịnh Hoài Phong xen vào, "là kẻ này đủ khả năng xóa dấu vết.
Camera bị che chính xác trong 22 phút.
Không dài, nhưng quá đủ để ra tay và rời đi."
Thanh Hoa im lặng từ đầu, bấy giờ mới cất giọng:
"Trong mô phỏng VR, có bóng người cao khoảng 1m8, rời hiện trường về hướng Bắc.
Dữ liệu bị nhiễu, nhưng tôi nghĩ hắn cố tình để lại dấu vết.
Như muốn chúng ta biết."
Dương hừ nhẹ, dựa lưng vào ghế:
"Muốn chơi trò mèo vờn chuột.
Hung thủ không sợ bị tìm ra, thậm chí còn muốn chúng ta đi theo lối hắn vạch sẵn."
Ngô Minh Khải gật chậm, kết luận:
"Vậy ưu tiên trước mắt:
Xác định danh tính nạn nhân bằng chip sinh học còn lại.
Rà soát toàn bộ tuyến Bắc, đặc biệt khu công nghiệp năng lượng — nơi có dấu silicon và vải tổng hợp.
Đối chiếu với các hồ sơ nghi can liên quan tới buôn nội tạng bảy năm trước.
Những vụ án khi ấy cũng có điểm tương tự về cách khắc vết trên cơ thể.
Không ai nói thêm gì.
Tiếng mưa bên ngoài vẫn ào ạt, như đóng khung lại bầu không khí nặng nề trong phòng.
Một vụ án tưởng chừng chỉ quá đỗi đau xót, lại ẩn dấu phía sau lưng họ, cái bóng của bảy năm trước đang dần hiện hình...