Đợi đến khi nhóm người kia rời đi, Ling đánh liều bước vào quán bar.
Không khí nồng đặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc, ánh đèn mờ ảo khiến những gương mặt lố nhố trở nên méo mó, nhòe nhoẹt.
Cô không thấy Lee đâu nữa.
Nhưng khi đi ngang bàn của hai gã say rượu, Ling nghe rõ mồn một:
- "Nghe nói Zizi lại có phi vụ mới.
Lần này còn lớn hơn trước."
- "Ừ... mấy tay thợ cũ thì sao nhỉ?
Biến mất không dấu vết.
Giống hệt vụ năm đó..."
Tiếng cười khanh khách của bọn họ vang lên giữa khung cảnh ẩm mốc, khiến Ling lạnh sống lưng.
Cái tên Zizi vang lên trong tai cô như một nhát dao.
Hình ảnh cha gục ngã trong căn tiệm năm nào, hình ảnh mẹ quỵ ngã trước tang lễ... tất cả ùa về cùng lúc.
Trở về nhà, Ling run rẩy lục lọi lại những đồ cũ của cha mẹ trong căn gác áp mái.
Bụi phủ dày, mùi gỗ cũ phảng phất mùi ẩm mốc.
Trong một ngăn kéo bàn học bằng gỗ gụ đã ngả màu, cô tìm thấy một tập giấy ố vàng, mép đã sờn.
Bên trong là một lá thư chưa kịp gửi, nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng là của cha:
"Z... không được tin.
Họ muốn thứ thuộc về ta.
Hãy bảo vệ đàn."
Ling đọc, đôi tay run đến mức suýt làm rách tờ giấy.
Lá thư giống như tiếng vọng từ quá khứ.
Câu chữ ấy hệt như những lời Lee từng vô thức buột miệng.
Cô ngồi phịch xuống sàn, nước mắt lăn dài.
Giận - vì Lee đã biết, đã giấu cô.
Thương - vì anh trai đã một mình gánh vác bí mật này suốt bao năm.
Và đau đớn - vì họ đều là con của cha mẹ, nhưng lại bị chia cắt bởi một bức tường im lặng.
Sau nhiều đêm nằm trằn trọc, Ling không thể nào xua đi hình ảnh Lee trong quán bar, hình ảnh những gã đàn ông xăm trổ và những lời đồn về Zizi.
Trong lòng cô dấy lên cảm giác vừa sợ hãi, vừa giận dữ.
Sợ hãi vì những bí mật mà anh trai giấu, giận vì anh chưa một lần tin rằng cô đủ trưởng thành để hiểu và tự bảo vệ bản thân.
Cô tự nhủ: "Anh một mình gánh tất cả, nhưng em cũng là con của cha mẹ.
Em có quyền biết sự thật."
Từ sự thôi thúc đó, Ling quyết định: cô sẽ tự mình tìm kiếm manh mối.
Nhưng để bước vào vùng nguy hiểm này, cô cần một đồng minh.
Và người duy nhất cô nghĩ tới là Yu - đối thủ năm xưa, tình cảm đầu đời, và cũng là người hiểu gia đình Zizi từ bên trong.
Nhưng Ling biết rõ, đây không phải là lần gặp gỡ tình cờ như trước.
Cô phải tính toán cẩn trọng, không thể để Yu nghi ngờ mục đích thật sự, cũng không thể để Lee biết cô hành động riêng.
Ling ngồi vào bàn, mở sổ tay, vạch ra những bước đi.
Và trong đó, điều cô in đậm nhất là: "Giữ tinh thần tỉnh táo, không để cảm xúc chi phối, đây không phải chuyện tình cảm.
Yu là công cụ để tiếp cận thông tin.
Mọi ký ức, cảm xúc ngày xưa phải được cô gói lại, để chỉ còn sự sáng suốt và quyết tâm."
Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi mở điện thoại, nhắn tin cho Yu vào số điện thoại mà anh đưa cho cô khi gặp lại:
"Anh có thể gặp em được không?
Có chuyện quan trọng muốn trao đổi."
- "Cũng may là còn giữ lại số.
Không ngờ gặp lại sau bao năm, cục diện lại thành ra như này"
Ling cười đầy mỉa mai xen lẫn chút đau khổ.
Đây là bước đi đầu tiên trong hành trình mà Ling biết sẽ nguy hiểm, nhưng cô không thể quay đầu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy vừa hồi hộp, vừa đầy quyền kiểm soát.
Ling chọn một quán cà phê yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu, đủ để mọi chi tiết được nhìn rõ nhưng cũng đủ bóng tối để che giấu ánh mắt quan sát của cô.
Cô đến sớm, mắt dán vào lối ra vào, tim đập nhanh nhưng cố giữ vẻ điềm tĩnh.
Yu xuất hiện đúng giờ.
Anh không chào hỏi thân thiết như xưa, chỉ gật đầu nhẹ.
Ánh mắt anh sắc bén, quan sát mọi thứ xung quanh như đang đọc cả không gian, cả con người.
Cô bắt đầu câu chuyện bằng những chủ đề quen thuộc nhưng mơ hồ:
- "Anh có nghe về dự án âm nhạc mới ở Zizi không?
Nghe nói họ đang thử nghiệm một số thứ khá đặc biệt."
Yu nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mép ly cà phê, ánh mắt lướt nhìn quanh như dò xét.
- "Đặc biệt à?
Có lẽ mỗi người đều có cách nhìn khác nhau về 'đặc biệt'."
Giọng anh trầm, không tiết lộ gì nhưng đầy ẩn ý.
Ling cố gắng giữ bình tĩnh, nhích gần hơn:
- "Anh đã từng làm việc ở Zizi lâu rồi, chắc chắn biết rõ mọi thứ hơn em.
Một số chuyện... không thể nhìn bằng mắt thường được."
Yu cười khẽ, nụ cười vừa mơ hồ, vừa khó hiểu:
- "Không phải mọi sự thật đều dành cho những ai muốn nhìn thấy nó, Ling à.
Đôi khi, người nhìn quá gần chỉ thấy mảnh vụn, chứ chưa bao giờ thấy toàn cảnh."
Ling cảm giác nhịp tim mình tăng vọt.
Mỗi lời Yu nói đều như một mảnh ghép ẩn dụ, vừa mở ra, vừa che đi.
Cô phải tự đoán, tự suy luận từng chi tiết nhỏ nhất: ánh mắt, nhịp tay, khoảng lặng giữa các câu.
- "Em không tìm tòi để phiền anh đâu," cô khẽ nói, cố gợi mở mà không trực tiếp hỏi.
- "Tò mò là bản năng của con người.
Nhưng hãy cẩn thận.
Một số cánh cửa mở ra... không bao giờ có thể đóng lại."
Ling nín thở, từng chữ như dao cắt vào não, vừa cảnh báo, vừa dẫn dắt cô.
Mọi thứ Yu nói đều mơ hồ, đầy ẩn ý.
Không có manh mối rõ ràng, chỉ là những lời nói như gợi mở, khiến cô phải quan sát, suy đoán và tự tìm lối đi trong bóng tối thông tin.
Buổi gặp kết thúc mà không có bất cứ câu trả lời trực tiếp nào.
Ling rời quán, bước đi trong bóng đêm, cảm giác vừa căng thẳng vừa phấn khích:
"Yu không nói thẳng, nhưng mọi hành động, mọi lời nói đều là manh mối.
Em phải theo dõi từng bước.
Phải cẩn thận... và tỉnh táo tuyệt đối."
Sau buổi gặp đầu tiên đầy ẩn ý, Ling quyết định không thể chỉ dựa vào trực giác.
Cô bắt đầu lập một bản ghi chú riêng, ghi chép từng chi tiết: ánh mắt, nhịp cử động tay, cách Yu tránh né một số chủ đề, cả những khoảng lặng đầy ẩn ý.
Cô biết rằng, trong những câu nói mơ hồ đó, có những mảnh ghép quan trọng về công ty Zizi, về các dự án đặc biệt và về cái chết của cha cô.
Mỗi lần Yu nhắc đến "người cũ", "dự án đặc biệt" hay "cánh cửa không thể đóng lại", Ling ghi lại ngay, sau đó đối chiếu với những gì cô từng tìm thấy trong lá thư cũ của cha.
Ling thường đến các sự kiện âm nhạc mà Yu tham gia, nhưng giữ khoảng cách.
Cô quan sát:
• Ai tiếp xúc với Yu nhiều nhất trong Zizi.
• Các loại giấy tờ, hợp đồng, biểu hiện lạ khi Yu trao đổi với cấp trên.
• Những chi tiết nhỏ như Yu tránh nhắc tới một số dự án cũ, hoặc cách anh nhìn một số người như đang dò xét.
Mỗi chi tiết được cô lưu vào sổ tay, kết nối với những manh mối đã có:
• Lá thư cha cô về việc "Z... không được tin".
• Những lời đồn về Zizi liên quan đến hối lộ, gian lận nhập khẩu gỗ quý và các thợ thủ công biến mất.
• Những lời lỡ miệng của Lee và ánh mắt lo lắng khi nhắc đến Zizi.
Ling nhận ra một quy luật: Zizi không chỉ là một công ty bình thường, mà là trung tâm của một mạng lưới quyền lực, thù oán cũ, và những mảng tối bị che giấu.
Ling biết rằng, để tiến xa hơn, cô phải chủ động.
Lần này, lý do tiếp cận Yu sẽ mang tính chuyên nghiệp, đủ để hợp lý nhưng vẫn mở đường cho những manh mối về Zizi.
Cô nhấc điện thoại, ngón tay run nhẹ nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, soạn tin nhắn:
"Em thấy bên anh đang cần tìm events planner.
Em ứng tuyển được không?
Muốn trao đổi thêm trực tiếp một chút về dự án."
Tin nhắn vừa đủ lịch sự, vừa gợi mở, để Yu không nghi ngờ và đồng thời mở ra cơ hội cho cô bước chân gần hơn vào những bí mật mà tập đoàn Zizi che giấu.
Ling thở dài một hơi, nhấn gửi, rồi ngồi lặng trong căn phòng tối.
Trong lòng cô, vừa hồi hộp vừa tỉnh táo: "Đây là bước đầu tiên.
Mọi chi tiết nhỏ đều có thể là manh mối."
Cuộc gặp giữa Ling và Yu đang diễn ra trong quán cà phê nhỏ, ánh sáng dịu nhưng đầy bóng tối len lỏi.
Ling vừa trao đổi, vừa quan sát, ghi chú tỉ mỉ từng chi tiết, từng cử chỉ, từng khoảng lặng của Yu.
Lee trở về nhà sớm hơn dự tính, bước chân nặng trĩu.
Căn phòng Ling im ắng đến mức tiếng đồng hồ vang lên đều đặn như nhịp tim anh.
Anh không hề nghĩ sẽ thấy cảnh này, nhưng bản năng mách bảo: có điều gì đó đang diễn ra.
Bước vào phòng, ánh mắt Lee dán vào bản kế hoạch bày ra khắp bàn:
• Những ghi chú về các dự án Zizi và Zii, từng tên người, từng sự kiện mà Ling đã quan sát.
• Sơ đồ các mối quan hệ nhân sự, các kết nối ẩn giữa Yu và công ty.
• Các manh mối về quá khứ của cha và những thợ thủ công biến mất, được ghi tỉ mỉ bằng nét chữ nhỏ, chắc chắn.
Tim Lee đập mạnh, nghẹn lại trong lồng ngực.
Một loạt cảm xúc tràn về: giận dữ vì Ling dấn thân vào con đường nguy hiểm; lo lắng vì sợ em gái sẽ gặp phải những hiểm nguy mà anh chưa chuẩn bị để bảo vệ; day dứt vì chính anh đã giấu cô quá lâu; và thương cảm vì nhận ra cô đang một mình gắng sức, giống như anh từng làm sau cái chết của cha mẹ.
Anh bước tới, tay run nhẹ chạm vào mép bản kế hoạch.
Từng dòng chữ như dao cứa vào lòng: "Z... không được tin", "Hãy bảo vệ đàn"...
Từng ghi chú, từng sơ đồ, từng mảnh manh mối đều nhắc nhở anh về ký ức của gia đình, về trách nhiệm mà anh chưa từng kể cho Ling.
Một nỗi đau dâng lên: "Em đang bước vào con đường mà anh đã từng đi... em có biết những gì đang chờ đợi không?"
Lee đứng im, lặng lẽ nhìn bảng kế hoạch một lúc lâu.
Cuối cùng, anh thở dài, đôi vai trĩu nặng.
Ánh mắt nhìn ra cửa sổ, lòng đầy xót xa và bất lực.
Và rồi, Lee cầm những bản kế hoạch với đầy nét chữ của Ling lên như cầm một thanh thép nóng bỏng tay rồi xé nát toàn bộ chúng ra.
Ling mở cửa phòng, bước chân nặng nề.
Ánh sáng vàng từ bóng đèn trần chiếu xuống, hắt lên mảnh giấy vụn rải khắp sàn - chính là bảng kế hoạch cô đã dày công ghi chép.
Giữa đống giấy, Lee ngồi bệt, lưng dựa bàn học, đầu cúi thấp.
Cô đứng chết lặng trong vài giây, tim dồn dập.
Rồi một luồng giận dữ bùng lên, trộn với sự bất lực:
- "Lee... anh... anh đang làm gì vậy?!" giọng cô vang lên, sắc bén, không còn run rẩy.
Lee ngẩng đầu, mắt mệt mỏi nhưng đầy căng thẳng.
Anh thở dài, giọng trầm nhưng dứt khoát:
- "Anh... không muốn em bước vào con đường này.
Những thứ em đang tìm... nguy hiểm hơn em tưởng."
Ling nhảy tới, cứng rắn:
- "Nguy hiểm?
Anh nghĩ em sẽ đứng yên để anh quyết định thay em sao?
Đây là sự thật về cái chết oan uổng của ba!
Anh không có quyền giấu em!"
Cả căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng giấy vụn lộp độp dưới sàn.
Mỗi tờ giấy là một manh mối, một mảnh ký ức, và bây giờ là dấu nhấn cho sự đối đầu căng thẳng giữa hai anh em.
Lee siết chặt tay, nhịp thở gấp:
- "Nghe lời anh, đừng nhúng tay sâu vào vụ này!"
Ling cúi xuống nhặt những mảnh giấy, ánh mắt sáng lạnh, dứt khoát:
- "Anh không cần phải lo.
Em sẽ tự đi tìm sự thật.
Không ai có thể ngăn em, kể cả anh."
Lee lặng người, nhìn em gái.
Trong lòng anh là nỗi lo, xót xa và bất lực: anh biết rằng, một khi Ling bước vào con đường này, cô có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Anh lo lỡ đâu một ngày Ling có mệnh hệ gì, anh sẽ không thể tha thứ cho bản thân được.
Khoảnh khắc ấy, phòng học trở nên tĩnh lặng đến mức rợn người, như nhắc nhở rằng cả hai đều đang đứng trên bờ vực: giữa tình anh em, nguy hiểm, và bí mật mà Zizi đang che giấu.
Mối quan hệ giữa hai anh em ngày càng bế tắc.
Lee giữ khoảng cách, trong lòng lo lắng, luôn muốn che chắn cho Ling, sợ cô sẽ bước vào con đường nguy hiểm mà anh từng trải qua.
Còn Ling, trái lại, cảm giác bị giới hạn, bị giữ lại, cô muốn tự mình tìm ra sự thật, muốn đồng hành cùng anh trên hành trình này, không nhường bước cho bất cứ ai.
Im lặng, đôi khi chỉ là những ánh nhìn căng thẳng, thay cho lời nói.
Lee bước vào công ty Zizi với vai trò trợ lý sản xuất âm nhạc, nhưng trong đầu anh không phải là lịch trình hay deadline, mà là Han - người đứng đầu các dự án, người có mọi manh mối về Zizi.
Ngay từ ngày đầu, Lee không thể rời mắt khỏi từng cử chỉ, từng ánh nhìn của Han.
Cách cô điều phối nhân viên, nắm quyền trong các dự án, phản ứng trước những tình huống bất ngờ - tất cả đều sắc sảo, nhạy bén, nhưng bên trong lại ẩn chứa một nét gì đó mềm mại, tinh tế, khiến tim anh lỡ nhịp.
Khi Han cúi xuống nhìn hồ sơ, mùi hương nhẹ thoang thoảng từ mái tóc cô len qua không gian, làm Lee cảm thấy tim mình đập dồn dập.
Anh muốn bước lại gần, nhưng sợ phá vỡ thế giới trật tự và bình yên mà cô tỏa ra.
Mỗi nhíu mày, mỗi cái liếc mắt của Han đều khiến anh căng thẳng và tràn đầy khao khát bảo vệ cô - vừa lo sợ, vừa ngưỡng mộ, vừa sợ cảm giác ấy sẽ làm anh mất kiểm soát.
Han cũng cảm nhận được ánh mắt Lee, một sự quan sát tinh tế nhưng không xâm phạm.
Cô cảm thấy tim mình nhói lên, hơi thở đập nhanh một cách lạ lùng.
Thường ngày, cô giữ cho cảm xúc của mình như bức tường kiên cố giữa thế giới Zizi đầy toan tính và nguy hiểm.
Nhưng nhìn Lee, một phần cô muốn hạ bức tường đó, muốn được hiểu, được che chở, muốn có một ai đó nhìn thấu cô mà không xét đoán.
Suy nghĩ ấy làm Han vừa hồi hộp, vừa e dè, nhưng một phần cô cũng lén hy vọng.
Cùng lúc, Ling đứng bên Yu trong buổi tập dự án âm nhạc.
Không gian đầy ánh sáng nhạt của phòng tập, mùi đàn và giấy nhạc lẫn lộn trong không khí, nhưng Ling chỉ nhìn anh.
Mỗi động tác, mỗi cái gật đầu, mỗi khoảng lặng của Yu đều khiến trái tim cô run lên.
Ban đầu là công việc, nhưng giờ đây cô nhận ra một cảm giác vừa bối rối, vừa tò mò, vừa khát khao được gần gũi, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Nhịp tim cô dồn dập, hơi thở như nặng hơn, và cô nhận ra Yu cũng đang cảm nhận điều đó.
Ánh mắt anh thoáng chút lo lắng, đôi môi khẽ cong trong nụ cười hiếm hoi, và Ling gần như muốn tiến lại gần, nhưng lại dừng lại, sợ phá vỡ ranh giới vô hình giữa họ.
Yu cũng không thể phủ nhận cảm giác ấy.
Anh vừa ngưỡng mộ sự kiên định, độc lập của Ling, vừa sợ làm cô thất vọng, vừa bất lực trước rung động khó diễn tả trong lòng.
Mỗi khi ánh mắt họ chạm nhau, thế giới như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim mình đập rộn ràng, hơi thở dồn dập, và cảm giác muốn tiến lại gần nhưng sợ bước sai.
Sau một thời gian tiếp xúc, Ling nhận ra Yu là người ngoài lạnh trong nóng.
Những ánh mắt và cử chỉ tưởng sâu sắc chỉ là cách anh "làm màu" với cô, không ẩn chứa bí mật gì.
Chính sự đơn giản, chân thành của Yu làm cô vừa bối rối vừa nhẹ nhõm - cảm giác hoàn toàn trái ngược với bóng tối phức tạp mà cô đang đối mặt trong công ty.
Mỗi lần nhìn anh, nhịp tim cô lại đập dồn dập, như học cách nhận ra cảm xúc thật sự của mình giữa những bí mật và toan tính.
Trong khi Lee vừa theo dõi Han, vừa ghi chép từng hợp đồng, từng chi tiết nhỏ về các dự án mờ ám, danh sách thanh toán mờ ám, và dấu vết những thợ thủ công biến mất, Ling kết hợp các manh mối từ lá thư cha, bảng kế hoạch bị xé và những chi tiết do Yu vô tình tiết lộ, dựng nên một bức tranh phức tạp về mạng lưới Zizi.
Cả hai anh em cùng bước đi trên những con đường song song nhưng riêng lẻ: Lee thận trọng, tập trung, vừa kiềm chế tình cảm với Han vừa dấn thân vào nguy hiểm; Ling cẩn trọng, quan sát, vừa dò xét Yu, vừa đấu tranh với cảm xúc mới mẻ nơi chính mình.
Khoảnh khắc ấy, bốn con người đứng trên bờ vực: từng manh mối, từng quyết định, từng rung động đều có thể khiến họ mất tất cả - sự an toàn, sự thật, và cả những cảm xúc vừa mới nảy sinh.
Không gian căng thẳng, rùng rợn, ánh sáng lờ mờ từ đèn neon chiếu lên các tờ hợp đồng và bảng kế hoạch, tạo nền cho những diễn biến nguy hiểm sắp tới, nơi sự thật và tình cảm đều đang bị thử thách đến cực độ.
Ling bước vào phòng, thấy Lee đang cúi đầu bên chồng giấy tờ.
Không khí nặng nề, như thể cả hai đều mang trong lòng những bí mật không thể chia sẻ.
Tim Ling nhói lên khi nhìn anh - cô vừa giận vừa thương, vừa muốn biết anh nghĩ gì vừa sợ phản ứng của mình sẽ làm anh thêm lo lắng.
Lee ngẩng đầu, đôi mắt trầm buồn, giọng khẽ run:
- "Dừng lại đi Ling.
Em không biết nguy hiểm thế nào đâu.
Càng đào sâu, càng gần sự thật, em càng có thể gặp rủi ro...
Anh... không muốn em phải trả giá."
- "Anh đừng nghĩ em không biết anh với chị của Yu có mối quan hệ gì"
Cô nói, giọng khẽ cười nhưng ánh mắt tinh quái và nghiêm túc.
- "Em tự hỏi anh sẽ chọn tình yêu hay chọn trả thù đây?
Anh sẽ bảo vệ Han hay bảo vệ sự thật về cha mẹ mình?"
Lee lặng đi, cảm giác nghẹn trong cổ họng.
Anh biết Ling đang thử thách, nhưng anh cũng hiểu rằng một nửa trái tim anh lo sợ cô sẽ lao vào nguy hiểm, nửa còn lại xao xuyến vì tình cảm dành cho Han và Ling.
Anh cố gắng kiềm chế, nhưng ánh mắt vẫn thoáng buồn:
- "Đừng đùa nữa, Ling.
Đây không phải trò chơi.
Anh... không muốn em gặp nguy hiểm."
Ling lướt tay qua chồng giấy tờ, lườm anh một cái, vừa trêu vừa thách:
- "Anh biết mà, em sẽ không dừng lại đâu."
Một tháng sau, chiến tranh lạnh âm thầm tiếp diễn.
Hai anh em sống chung nhà nhưng như hai người xa lạ, mỗi câu nói đều dè dặt.
Lee lặng lẽ điều tra Zizi, cố gắng kiềm chế cảm xúc với Han, nhưng lòng luôn nặng trĩu vì sợ Ling sẽ dấn thân vào nguy hiểm mà không biết, sợ chính mình sẽ bất lực trước những gì sắp xảy ra.
Ling, trong khi đó, vừa dò xét Yu, vừa chiến đấu với cảm giác trái tim bỗng lạ lùng, vừa tò mò vừa bối rối khi nhận ra mình vẫn còn rung động, dù phải giữ khoảng cách.
Cả hai đều đơn độc trong nỗi lo lắng và quyết tâm, không ai nhường ai, nhưng đều hiểu: bước sai một ly, tất cả có thể sụp đổ.