Khác Khúc chuông cầu hồn tận thế - Apocalypse

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
86,296
Điểm tương tác
0
Điểm
0
330420682-256-k822621.jpg

Khúc Chuông Cầu Hồn Tận Thế - Apocalypse
Tác giả: hawkiten_kagen
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Fanfic OC Record of Ragnarok]

Nhân loại đang tiến dần tới tận thế, liệu có ai sẽ là cứu tinh?

Có phải là các vị thần mà họ luôn tôn thờ?

Không thể nào!

Vì chính họ là những kẻ huỷ diệt!

Nhưng, vẫn còn một tia hi vọng cho nhân loại.

Kẻ đó từng là thiên thần của trí tuệ.

Giờ đây, hắn mang trong mình nguyên tội của ác ma.

Nhưng có một điều không ai biết, tội lỗi cấm kị của hắn, là tình yêu thương mù quáng dành cho nhân loại.

Thứ đó khiến hắn bị xa lánh khỏi thiên đường, xua đuổi khỏi địa ngục.

Hắn mở ra Apocalypse, nơi nhân loại chiến đấu cùng thần, tự quyết định số mệnh!

Bởi vì câu trả lời hắn dành cho họ, luôn là yêu thương.

P/s: Nếu bạn từng đọc KCCHTT ở acc kia thì có thể theo dõi tiếp ở đây.

Do acc kia đã bị lỗi nên mình không thể tiếp tục viết ở đó nữa.

*WARNING: Truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, có ref từ các thần thoại và tôn giáo, nhưng HOÀN TOÀN TÁCH BIỆT với đời thực.

Mong các độc giả xử sự văn minh khi đọc truyện.



shuumatsunovalkyrie​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][Edit Hoàn] Tà Minh Chi Giới - Khúc Lạc Vô Ngân
  • Một khúc ca thời Lê
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trường dạ khúc
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tình khúc dưới ánh trăng xanh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tình Khúc Biệt Ly
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Trung Khúc Thiều Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Khúc Chuông Cầu Hồn Tận Thế - Apocalypse
    Chap 1: Tương lai của nhân loại


    WARNING: Chap này có chứa ngôn ngữ thô tục, mong độc giả chú ý và cân nhắc trước khi đọc.

    ______________________________

    Nhân loại đang dần tiến tới hồi kết.

    Thời kì thống trị của nhân loại chưa phải là dài.

    Nhưng chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi đó, họ đã trở thành chủ nhân duy nhất của mặt đất, biển cả và cả bầu trời.

    Trong cơn say men của chiến thắng, vẫn có những người tỉnh táo, lo lắng đặt một dấu chấm hỏi về sự tồn vong của nhân loại.

    Hầu hết đã lờ chúng đi, nhưng cuối cùng những lo sợ của họ chưa bao giờ là huyễn hoặc.

    Thời khắc huỷ diệt đã tới.

    Một thiên thạch sẽ mang cơn phẫn nộ của vũ trụ đến kết thúc nhân loại như cách khủng long đã bị tuyệt chủng?

    Không.

    Một kỉ băng hà lạnh lẽo, sẽ đem toàn bộ văn minh nhân loại vào lớp băng?

    Không.

    Một cơn bão với những con sóng cuộn trào, sẽ nhấn chìm tất cả những thành tựu của con người xuống đáy đại dương?

    Đúng nhưng chưa đủ.

    Đằng sau cơn đại hồng thuỷ mà Noah trải qua năm ấy là ai?

    Đằng sau những hình phạt mà con người phải chịu đựng là ai?

    Các vị thần, những tồn tại vượt xa suy tưởng duy vật.

    Nhân loại làm chủ Trái Đất ư?

    Chỉ là chút lòng thương hại của các vị thần mà thôi!

    Và giờ, họ đã rút lại những đặc ân ấy.

    Bàn tay mang theo sự phẫn nộ của các vị thần, đang chuẩn bị giáng một hình phạt khủng khiếp tới nhân loại!

    Hỡi ôi, ai có thể ngăn được họ đây?

    _____________________________

    "Ta có thể giúp gì cho ngươi?"

    Một cậu bé tầm 14-15 tuổi, với mái tóc vàng và khuôn mặt tinh nghịch, liên tục cầm những lá bài Tây xáo qua lại một cách điệu nghệ như một nhà ảo thuật.

    Trông cậu thật giống như đang biểu diễn trên sân khấu lớn, nếu như chiếc song sắt trước mặt cậu không tồn tại.

    "Ta cần ngươi giúp đỡ."

    Đối mặt với cậu ta ở bên kia chấn song là một thân hình cao lớn, phủ kín trong tấm vải đen.

    Chỉ có một chút ánh sáng đỏ lập lòe lóe lên từ trong chiếc áo choàng, như một thứ bẫy chết người lôi kéo lũ thiêu thân.

    "Thật tiếc, ngươi tìm nhầm người rồi."

    Cậu ta mỉm cười, thả rơi tập bài xuống đất.

    "Ta sẽ không bao giờ làm nô lệ cho CÁC NGƯƠI."

    Dí sát vào khe hở giữa hai song sắt, khuôn mặt và giọng nói của cậu ta bất chợt trở nên méo mó.

    Đối phương, thật kì lạ, chỉ phát ra một tiếng cười khúc khích.

    "Ngươi có muốn cứu lấy nhân loại không?"

    Câu nói như một lời thách thức, khiến cậu thiếu niên đột nhiên đưa cả 2 tay ra bên ngoài mà nắm lấy tên mặc áo choàng, lôi lại.

    Khuôn mặt cậu ta càng thể hiện ra sự dữ tợn, giống như đang muốn ăn tươi nuốt sống kẻ trước mắt.

    "Đừng hòng lừa dối bọn ta thêm một lần nào nữa, lũ thần linh thối tha!"

    Tiếng thét của cậu ta vang ra khắp nhà ngục, và dường như đã đánh động một vài tên lính canh.

    "Ngươi nghĩ hành động của bản thân khi ấy là đúng ư?"

    Kẻ mặc áo choàng đen cười lớn.

    "Bằng cách tước vũ khí của các vị thần, ngươi nghĩ họ sẽ để yên cho nhân loại sinh sống đến ngày các ngươi tuyệt diệt ư?

    Thật ngây thơ làm sao."

    Bên trong xà lim, thiếu niên bất chợt trưng ra vẻ mặt sững sờ.

    Rồi cậu nghiến răng đáp trả.

    "Ít nhất giống loài ta cũng không phải làm nô lệ cho chúng nữa.

    Giờ thì cút đi, tên chó đẻ."

    Lời cậu vừa dứt, tiếng cười của đối phương lại vang lên.

    Mỗi chuỗi thanh âm dài văng vẳng, gợi nhớ cậu về tiếng cười chế nhạo trên tòa án.

    "Xem ra ngươi thực sự muốn chết nhỉ."

    Biểu cảm trên mặt cậu thiếu niên lúc này gần như chỉ còn sự trống rỗng.

    Một vài sợi tơ từ những ngón tay cậu thoát ra, bắt đầu mon men di chuyển như những con rết đang chiếm lấy không gian nhà giam.

    "Đừng vội vã."

    Kẻ bí ẩn nghiêng đầu.

    "Chúng đang tới."

    "Tên kia, mau xưng danh!"

    Một trong những người lính cai ngục - giờ đây có thể nhìn rõ là các thiên thần, quát lên.

    Hắn không ngờ rằng, tại nơi nhà ngục khủng khiếp nhất Thiên Giới - Pandora, lại có một kẻ đột nhập.

    "Chúng không biết ngươi?"

    Cậu thiếu niên ngay lập tức nhận ra tình hình.

    Khóe miệng cậu ta nhếch lên một nụ cười nhẹ.

    "Vậy ra ngươi cũng là một vị khách không mời?"

    Người bí ẩn thở dài.

    "Nghe kĩ đây, Michel de Nostradamus, ta là Đọa lạc thiên sứ Azazel, và ta tới để cướp ngươi khỏi Pandora!"

    Thứ ánh sáng đỏ vừa rồi chỉ là một chấm tròn tí hon, giờ đây bỗng nhiên bừng lên, thổi bay tấm áo choàng.

    Và từ bên dưới lớp áo, hình ảnh một vị thiên sứ dần hiện ra.

    "Không thể nào, chính là hắn!"

    Những thiên thần cai ngục cấp thấp sợ hãi.

    "Mau triệu tập đội quân Valkyrie!"

    "Các ngươi sẽ không có thời gian cho việc đó đâu."

    Thân thể của những kẻ không may chứng kiến hình dáng của vị thiên sứ tại nơi nhà ngục tối tăm bỗng chốc xuất hiện vô số vết thối rữa.

    Ngay cả đôi cánh mà bọn chúng tự hào cũng dần chuyển sang màu đen rồi rụng ra.

    Đến cuối cùng chỉ còn lại một đống bầy nhầy trên mặt đất.

    "Ngươi ra tay cũng tàn độc quá đấy."

    Bên kia song sắt, cậu thiếu niên - lúc này đã biết rõ tên Nostradamus, chậc lưỡi.

    Thân hình của vị thiên sứ dần dần hiện ra.

    Hắn có một mái tóc vàng và xoăn giống cậu, nhưng lại để dài tới tận ngang vai.

    Một khuôn mặt của chàng trai tuổi đôi mươi, với những nét thanh tú.

    Đôi cánh của hắn cũng không có màu trắng thanh khiết, mà là ánh tử sắc của buổi hoàng hôn.

    Hắn mặc một bộ đồ trắng nhợt, khác hoàn toàn với lớp ngụy trang ban đầu.

    Và giờ đây, hắn chìa tay về phía Nostradamus.

    "Ta cần ngươi để giải cứu nhân loại.

    Tận thế..."

    "Sắp đến gần, ta hiểu.

    Nhưng ngươi có thể làm gì để ta tin tưởng ngươi hoàn toàn?"

    Azazel nhướng mày: "Sau tất cả những gì ta vừa làm?"

    "Phá hủy nhà ngục này đi."

    Nostradamus nở một nụ cười mỉm đầy kinh dị.

    Đọa lạc thiên sứ bất giác phá lên cười khùng khục.

    Thiếu niên chỉ một mực theo dõi hắn từ đầu tới cuối, tới lúc hắn lắc đầu thở dài.

    "Ngươi nên thấy may vì kẻ đứng đầu nơi này hiện đang đi vắng.

    Vậy nếu ta làm vậy, ngươi sẽ giúp ta chứ?"

    "Chắc chắn rồi."

    Nostradamus nhếch môi.

    Đằng sau cậu, 13 chiếc bóng dần tiến tới.

    _____________________________

    "Và rồi hắn để ta lại đây, thật tuyệt."

    Nostradamus càu nhàu hậm hực, trong khi đôi chân rảo bước trên thảm cỏ xanh của vườn Địa Đàng.

    Xung quanh cậu ta là vô số cỏ cây, với những chùm hoa đua sắc nở và những trái chín căng mọng như mời gọi người ta hái xuống.

    Ở đằng xa là tiếng suối chảy rúc rích, cùng đài phun nước khổng lồ tọa lạc trung tâm khu vườn như cùng hòa ca một khúc nhạc.

    Eden.

    Nơi mọi thứ bắt đầu.

    Nơi mà Adam và Eva đã được tạo ra và sống những ngày đầu tiên.

    Nơi người đàn ông đầu tiên đã bỏ ngang luật trời mà hái xuống trái cấm.

    Và là nơi cấm địa đối với nhân loại sau khi đôi vợ chồng bị trục xuất khỏi Thiên Đường.

    Giờ đây, Nostradamus lại một lần nữa phá bỏ Thiên luật mà dạo bước tại vườn Eden.

    Thật mỉa mai, khi một tên tội phạm Tam giới bị giam giữ tại Pandora lại đi lại tự do ở chốn bồng lai tiên cảnh này.

    Tuy nhiên.

    "Chẳng có gì đặc biệt cả."

    Trong quá khứ, khu vườn này đã từng xuất hiện trong giấc mơ của đứa trẻ Nostradamus, thiếu niên Nostradamus, bác sĩ Nostradamus, hay nhà tiên tri Nostradamus.

    Một khu vườn đầy hoa thơm và trái ngọt, với tiếng nhạc vang lên khắp cả ngày dài, như đưa con người ta chìm vào trong khoái lạc tột cùng.

    Nhưng giờ đây trong mắt cậu ta, Eden chỉ còn là một dấu tích gì đó xa xăm, chẳng giữ lại cho cậu chút niềm vui, mà chỉ có một nỗi thất vọng tột cùng.

    Giống như... một niềm tin mục rữa vậy.

    "Cộng sự."

    Đọa lạc thiên thần Azazel.

    Cái tên này cậu ta cũng đã nghe không dưới một lần.

    Trong những kí ức của cậu, có lời răn của cha xứ về tên ác ma đã mang tội lỗi đến cho loài người.

    "Cả thế gian bị hủy hoại bởi những thứ được Azazel dạy dỗ: hãy gán mọi tội lỗi cho hắn."

    Thông tuệ thiên thần, ác ma tội lỗi.

    Đó là những biệt danh hắn mang.

    "Ngươi rốt cuộc là gì..."

    Nostradamus tìm một nhánh cây cổ thụ thật cao, nhô ra rồi trèo lên đó.

    Ngồi vắt vẻo trên cành, Nostradamus suy nghĩ một lúc lâu rồi nhìn lên trời, thở dài.

    Bóng hình nhỏ bé của một linh hồn khổng lồ in trên nền bầu trời xanh thẳm.

    Azazel đã kể cho cậu một câu chuyện, về tình yêu và thiên thần.

    Sau phút lưỡng lự, cậu đã quyết định đặt niềm tin vào vị thiên sứ đó.

    Ít nhất, kẻ thù của kẻ thù là bạn.

    Cậu đã nhìn thấy bộ mặt thật đểu cáng của thần linh, và niềm tin cậu dành cho họ cũng đã vỡ nát.

    Cao tít trên nền trời.

    Một hòn đảo nằm tách biệt với Thiên Đường, nơi hội nghị của các vị thần diễn ra.

    Đó là nơi mà con người đang được phán quyết.

    Vận mệnh của nhân loại...

    Buồn cười thay, giờ đây lại được đặt vào tay một kẻ phản loạn mà Nos chẳng hề biết.

    Có điều, với khả năng hạn hẹp của cậu, đây là hi vọng cuối cùng.

    Nếu có chuyện gì xảy ra...

    Không sao cả, cậu ta chỉ là sẽ lại phải đóng vai tội đồ lần nữa.

    Vậy nên...

    "Tất cả nhờ người, Azazel!"

    _____________________________

    Thiên giới là nơi các vị thần tại vị.

    Giống như Địa ngục có 18 tầng, "Trời" cũng có 9 tầng, vốn là Cửu Giới xưa dưới sự cai quản của Tiên Đế Odin.

    Hiện tại, tầng thấp nhất là vườn Eden, nơi nhân loại từng được sinh ra.

    Còn tầng cao nhất, chính là Thiên Không Cung Điện Celestia, nơi mà cứ 1000 năm, các vị thần sẽ tụ họp.

    Cuộc họp ấy quyết định những vấn đề quan trọng bậc nhất của Toàn cõi Tam giới.

    Và điều nhận được sự quan tâm lớn nhất, là sự tồn vong của nhân loại, giống loài được coi là tạo vật hoàn hảo nhất của Thần linh.

    Xuyên qua các tầng trời là một bậc thang dài mênh mông vô tận, thứ mà chỉ có các vị thần mới có quyền bước đi.

    "Đứng lại."

    Hai tiểu thần giơ giáo lên đan chéo nhau, chặn lối đi lại.

    Cả hai có nhiệm vụ canh gác cổng của Thiên Điện, ngăn cấm những tên thần ngoại giới từ Địa ngục hay đã bị lưu đày tới tham dự cuộc họp thiêng liêng.

    "Này, ta tưởng ta đã được sự cho phép của Hội Đồng rồi mà!"

    "Xin lỗi, nếu không có bằng chứng, chúng tôi không thể để ngài qua."

    Lông mày của Azazel nhíu chặt.

    Nơi nơi không giống như Pandora, chỉ cần khinh suất tạo ra một chút ồn ào cũng sẽ ngay lập tức nhận phải sự chú ý không cần thiết tới từ chư vị thần linh.

    "Để hắn ta đi, tư cách của hắn đã được thông qua rồi."

    Đằng sau Azazel bỗng vang lên một tiếng nói.

    Và rồi, một thân hình thiên thần nhỏ nhắn, có lẽ còn nhỏ hơn của Nos, đi vụt qua hắn ta, nhanh tới mức hai tiểu thần còn chưa kịp phản ứng.

    "Vậy thì... ngài có thể qua."

    Có vẻ như hai lính gác đã nhận ra thân phận của vị thiên sứ kia, lễ phép tránh đường cho Azazel.

    Hắn ta cũng sững lại một lúc, rồi gật đầu tiến lên trước.

    "Cảm ơn."

    Sắp tới thời khắc đó rồi.

    Vì những điều mà hắn ta đã lựa chọn.

    Là tội lỗi, hay sự cứu rỗi.

    Hắn ta cũng sẽ bảo vệ điều đó đến cùng!

    _____________________________

    Một thời gian trước đó.

    Tại Cung Điện Thiên Không.

    Trước mắt là một khung cảnh hùng vĩ.

    Một căn phòng làm hoàn toàn từ đá cẩm thạch.

    Nó không hề tối tăm mà được chiếu sáng rực rỡ bởi 9 chiếc đèn thạch anh gắn ở 8 hướng và trung tâm căn phòng.

    Cửa vào được đúc bằng vàng ròng, trên đó chạm đầy những hình thù kì lạ, đại diện cho những nền văn hóa trên khắp thế giới.

    Đối diện với cánh cửa là một chiếc bục, trên đó có một chiếc giá để sách, là vị trí dành riêng cho chủ tọa.

    Phía sau là một tấm rèm mỏng màu đỏ thẫm, dường như làm từ một chất liệu gì đó mịn như nhung, khiến cả căn phòng trông như một nhà hát.

    Nối cánh cửa với sân khấu ấy là một chiếc thảm đỏ trải dài, mở lối cho những vị thánh thần cao quý.

    Hai bên thảm đỏ chính là khán đài - nơi an tọa của các vị thần.

    Và nổi bật hơn cả là những chiếc ngai được trang trọng đặt ở vị trí cao nhất - vị trí dành riêng cho các vị thần tối cao.

    Thần sấm Zeus, người cha già vĩ đại của các vị thần Hy Lạp.

    Thần sét Indra, vị vua của các Deva Ấn Độ.

    Ngọc Đế cao cao tại thượng, chủ nhân Thiên Đình Trung Hoa.

    Thần quang minh Balder, tân vương của các vị thần Bắc Âu.

    Thần bầu trời Horus, vị thần đứng đầu của Ai Cập.

    Thần ánh sáng Lugh, anh hùng của thần hệ Celtic.

    Rất nhiều vị thần nữa, và còn...

    Cả những vị vua của thế giới ngầm cũng có chỗ tại đây.

    Đức Quảng Cung Công Chúa, người đứng đầu Tứ Thiên Vương của Địa phủ.

    Hades và Yama, những phán quan công minh của người chết.

    Lucifer, đọa lạc thiên sứ khét tiếng thống trị được cả những góc khuất tăm tối nhất.

    Nếu có một kẻ nhân loại dám bén mảng vào đây, chắc chắn hắn sẽ không thể chịu nổi áp lực mà sẽ quỳ xuống mà chết vì sợ hãi.

    Đứng trước các vị thần, những thành tựu khổng lồ mà nhân loại đạt được chỉ như một giọt nước trong đại dương.

    Và trong khoảnh khắc ấy

    Một nữ thiên sứ bước ngang qua khán phòng.

    Nàng có một mái tóc quăn dài màu tím, nước da trắng như tuyết, đôi môi hồng căng mọng.

    Sau lưng nàng là vô số chiếc lông vũ trắng muốt, kết thành 6 chiếc cánh tỏa ra thánh quang chói lòa.

    Xuyên qua những cột đá cẩm thạch, ánh sáng từ chiếc xe của thần Helios như càng tôn lên vẻ đẹp cao quý của nàng.

    Trên tay nàng cầm theo một cuốn sách mạ vàng, bìa chạm trổ đầy những thánh tự, toát ra sự tôn nghiêm.

    Chỉ có điều, đôi mắt xanh ngọc của nàng mang một vẻ thờ ơ thật lạnh lẽo.

    "Hỡi chư vị các thần, hãy cho phép ta được bắt đầu hội nghị ngày hôm nay."

    Đại thiên sứ trưởng Gabriel đã bước lên bục.
     
    Khúc Chuông Cầu Hồn Tận Thế - Apocalypse
    Chap 2: Phán quyết từ thần linh


    "Hội nghị lần này đức Thiên Chúa sẽ không tham gia, vì vậy ta sẽ là chủ tọa."

    Gabriel một lần nữa lên tiếng.

    Thánh Thư trong tay nàng đã mở ra, lơ lửng trên không trung.

    Tiếng nói của nàng vang vọng khắp căn phòng, thu hút sự chú ý của toàn thể chư thần.

    Các vị thần tối cao thì dửng dưng không chút phản ứng.

    Dù ai là chủ tọa thì mục đích họ ngồi đây cũng vẫn không hề thay đổi.

    Tuy nhiên, các vị tiểu thần thì không nghĩ vậy.

    Khắp khán phòng vang lên tiếng bàn tán xôn xao.

    Bỗng toàn bộ rơi vào im lặng.

    Một áp lực khủng bố rơi vào bọn họ, khiến không ai dám hé ra thêm một câu.

    Đằng sau Gabriel, một vị thiên sứ khác với ánh mắt lạnh lẽo đến ghê người.

    "Chúng ta làm ngài Michael nổi giận rồi..."

    Vài tiểu thần run cầm cập thì thào với nhau.

    Thiên sứ đứng sau màn đó không ai khác là Michael, người hành pháp của thiên đình.

    Nhiệm vụ của hắn chính là duy trì trật tự cho hội nghị ngày hôm nay.

    "Xin chư thần đừng lo, ta hứa sẽ làm tròn trách nhiệm của người chủ tọa."

    Gabriel cười nhẹ, nhưng mắt nàng vẫn giữ nguyên sự vô cảm.

    "Chúng ta ở đây ngày hôm nay là để bàn luận về phán quyết mới cho giống loài linh trưởng mang tên nhân loại.

    Như các vị đều đã biết, sau sự cố 500 năm trước..."

    Có một vài tiếng nghiến răng vang lên ở góc phòng.

    "...chúng ta đã mất đi sự kiểm soát hoàn toàn với chúng.

    Từ đó đến nay, bọn chúng đã tự hào ghi nhận cái gọi là phát triển vượt bậc.

    Tuy nhiên, sự thật là gì?"

    Câu hỏi của Gabriel vang lên đều đều.

    "Nơi ở của chúng ta đang dần bị chúng làm thoái hóa, và có nguy cơ sẽ bị phá hủy trong tương lai gần.

    Tín ngưỡng chúng ta nhận được cũng giảm đi với một tốc độ chóng mặt, khiến cho giá trị của nhân loại đang ngày càng mất đi."

    "Và vậy nên, bây giờ sẽ là phần luận tội."

    Gabriel đưa đôi mắt chán chường về phía ngai vàng gần chính giữa bên trái.

    "Thưa thần Zeus, có lẽ ngày hôm nay nên để ngài bắt đầu?"

    Mọi ánh mắt đổ dồn về vị thần sấm của Hy Lạp.

    Dù là thần, nhưng không hiểu sao Zeus lại mang vẻ ngoài của một lão già đã ngoài 80 tuổi.

    Thân thể lão ta gầy rộc, da nhăn nheo, đôi mắt đờ đẫn bị che bởi quầng thâm nặng trĩu.

    Tuy nhiên, không một ai dám coi khinh vị thần này, bởi vì họ biết sức mạnh và sự tàn bạo của lão là lớn đến nhường nào.

    "Hô hô hô, kính lão đắc thọ ha."

    Thần Zeus cười một cách quái dị.

    "Nếu đã nhường cho người già, chẳng thà nhường vinh dự này cho thần mẫu Gaia đi?"

    Ánh mắt của chư thần một lần nữa thay đổi.

    Lần này, họ hướng về nữ thần Đất Mẹ với bộ ngực đồ sộ.

    Gaia chặc lưỡi nhìn Zeus, rồi nhìn thẳng vào những ánh mắt đang hướng về mình, bắt đầu phát biểu:

    "Thưa chư thần, hiện nay thân thể của ta đang bắt đầu phải chịu những nỗi đau đớn không ngừng.

    Nhân loại ngày càng mở rộng, và chúng đã không còn để cho ta một khoảng trống nào nữa.

    Từ những rặng núi cao nhất đến những thung lũng sâu nhất, chúng không chịu chừa một chút nào để ta duỗi người nữa rồi!"

    "Không chỉ thế, chúng còn đầu độc ta bằng những thứ rác thải ghê tởm nhất, để cho ta phải chịu những cơn đau thấu xương.

    Da của ta đang dần trở nên nứt nẻ và khô cằn, cũng bởi chúng!"

    Những lời buộc tội đanh thép của Gaia làm toàn bộ chư thần ghê hãi.

    Họ đã bắt đầu hình thành lựa chọn cho bản thân.

    "Vậy thì tiếp theo..."

    "Xin hãy để ta."

    Giọng nói đó là từ Đông Hải Long Vương, một bộ hạ của Ngọc Đế được giao phó cai quản phần phía Tây của biển Thái Bình.

    Sau khi nhận được cái gật đầu nhẹ của Gabriel, vị thần này bắt đầu nói: "Hỡi chư thần, không chỉ đất liền, mà đại dương cũng đang bị ô nhiễm nghiêm trọng bởi những hành động của nhân loại.

    Những chất thải vô cùng đáng sợ đang lan tràn khắp mọi nơi, giết chết cả những bộ hạ thân tín của ta.

    Đại dương hiện tại chẳng khác gì bãi rác thải của nhân loại rồi!"

    Các Long Vương khác cũng như các vị thần biển từ các nền văn minh còn lại cũng gật đầu đồng tình.

    "Đến lượt ta được không?"

    Susanoo-no-Mikoto, vị thần bão tố lên tiếng.

    Rồi chẳng cần đợi ai cho phép, hắn ngay lập tức đưa ra ý kiến: "Dường như nhân loại đang ngày càng yếu đuối.

    Trước đây, ta luôn tự hào vì đất nước của ta luôn tràn ngập những samurai dũng mãnh.

    Còn bây giờ, thứ chúng gọi là khoa học đã làm lộ ra phần yếu đuối nhất của lũ linh trưởng đó.

    Đến bây giờ, ngay cả giá trị giải trí cũng chẳng còn nữa rồi?"

    Nghe Susanoo nói, các vị thần chiến binh ngay lập tức tán thưởng.

    Cuộc luận tội tiếp tục diễn ra.

    Đứng trên bục, Gabriel chỉ lặng lẽ mỉm cười.

    Nàng đã chán ngán việc phải đứng trên này, lắng nghe những lời không cần thiết.

    "Vậy có ai muốn biện hộ cho nhân loại không?"

    Tiếng Gabriel một lần nữa cất lên.

    Lần này, căn phòng bỗng chốc trở lên im bặt.

    Rõ ràng không có ai đứng về phía tạo vật hoàn mĩ kia nữa, hoặc không ai có đủ dũng khí để làm vậy.

    Gabriel lặng lẽ mỉm cười.

    Nàng đã chán ngán việc phải đứng trên này, lắng nghe những lời không cần thiết.

    Từ đầu vốn đã chẳng có hi vọng nào cho nhân loại rồi.

    Thật thừa thãi.

    "Quý vị, đã tới giờ phán quyết."

    Gabriel đập chiếc búa của mình xuống, gây ra một tiếng động vang cả khán phòng.

    Hàng loạt tấm bảng giơ lên.

    Màu đỏ, đỏ của chữ X, đỏ của máu, đỏ của chiều tà, đỏ của sự kết thúc cho 7 triệu năm lịch sử nhân loại.

    Một màu đỏ nhuộm khắp nghị trường.

    Lần thứ hai trong cả hội nghị, Michael mở mắt.

    Trong thâm tâm, hắn nhếch miệng cười nhẹ.

    Lucifer cũng đã đưa ra lựa chọn một cách dễ dàng.

    Quãng thời gian sắp tới, hắn và các ác ma có việc để làm rồi.

    Thần đã bỏ rơi nhân loại.

    Kết thúc đã được an bài.

    "Vậy, ta, đại diện cho ý chí của chư thần, ta tuyên bố.

    Nhân loại sẽ bị hủy..."

    "Chờ đã!"

    Cánh cửa vàng ròng của khán phòng bỗng bật mở.

    Đứng ở đó, đối diện với Gabriel cùng toàn thể thần linh là vị thiên thần sa ngã của những tội lỗi, Azazel.

    Hắn chậm rãi bước vào trước cả ngàn, cả vạn đôi mắt soi mói, rồi dừng lại ở trung tâm phòng ngước lên.

    Một vài vị thần đã định ra tay, nhưng cuối cùng lại chùn tay trước ánh mắt cảnh báo của các Vương Thần.

    Với họ, sự xuất hiện của Azazel như một vở kịch cao trào mà họ đã lâu không được thưởng thức.

    Hắn đứng đó, đôi cánh đỏ rực như phản chiếu lại ánh sáng của thần Mặt Trời.

    Hôm nay, hắn là đại diện cho nhân loại, phản đối sự chuyên chế này tới cùng!

    Gabriel nhìn thẳng vào mắt Azazel, đôi mắt nàng không hề có lấy nửa điểm cảm xúc, chỉ độc một sự băng giá khiến cả toàn bộ chư thần phải lạnh gáy.

    Và ánh mắt của các vị thần khác, tràn ngập sự khinh bỉ và căm ghét, toàn bộ đều đặt lên vai Azazel.

    "Hỡi kẻ phản loạn, ngươi có ý kiến gì sao?"

    Gabriel hỏi, vẫn với chất giọng lạnh lùng vô cảm.

    Và đáp lại nàng, là một nụ cười mỉm từ tên ác ma.

    "Kính thưa toàn bộ chư vị thần linh, tôi biết hôm nay chính là ngày mà nhân loại bị phán quyết.

    Chúng đã gây ra những tội ác không thể dung thứ, quay lưng báng bổ thần linh.

    Tuy nhiên, tôi không hề cảm nhận được sự hiện diện của bất cứ bị cáo nào.

    Dường như phiên tòa này...

    đang hơi bất công chăng?"

    "Được nước làm tới sao, Azazel!"

    Tiếng gầm của thần Zeus vang lên, uy áp của người đứng đầu đỉnh Olympus khiến cho một vài tiểu thần còn không chịu nổi mà tự động quỳ xuống.

    Giương đôi mắt đầy giận dữ hướng tới kẻ Đọa lạc thiên sứ, thần có vẻ như đã mất hoàn toàn kiên nhẫn với kẻ này.

    "Chỉ vậy thôi, Azazel?"

    Một câu mỉa mai lạnh lẽo khác lại vang lên.

    Lần này là của Lucifer.

    Đôi mắt đen của hắn như muốn nuốt chửng kẻ cộng sự cũ.

    "Azazel, ngươi dường như không hiểu vấn đề."

    Chẳng biết từ lúc nào, Michael đã bước lên trước.

    "Nhân loại, hay bất cứ sinh vật nào khác đều chỉ là một tạo vật của thần.

    Vì vậy, chúng ta có quyền quyết định tối cao với bọn chúng.

    Nếu chúng phải chết, chúng sẽ chết."

    Lời nói của người hành pháp nhanh chóng nhận được sự đồng tình của tất cả khán giả, và những lời chửi rủa như mưa xối lên Azazel.

    Nhưng, hắn cũng chỉ khẽ cười.

    Sau sự kiện năm ấy, chúng vẫn cho rằng nhân loại ở dưới sự kiểm soát của chúng.

    Điều đó có thể đúng một phần nào đó.

    Nhưng sự thực là, nhân loại đã chạm được vào bầu trời.

    "Như các vị đã nói, nhân loại là một tạo vật của thần linh.

    Và chắc cũng chẳng ai phủ nhận được đó là tạo phẩm kì diệu nhất của mọi người, phải không?

    Chẳng phải sau những gì bọn chúng đã làm được, ta nên cho chúng một cơ hội ư?"

    "Cơ hội?"

    Lần đầu tiên trong hội nghị, Ngọc Hoàng lên tiếng.

    "Vậy sẽ có một kẻ được gọi lên để đối chất với bọn ta sao?

    Trẫm không nghĩ hắn có gan làm được đâu.

    Hơn hết, chúng không còn xứng đáng với bất cứ một cơ hội nào nữa."

    Những lời chỉ trích cũng theo đó mà liên tục được ném thẳng vào mặt ác ma.

    "Và chẳng phải, ngươi chính là kẻ đã mang tội lỗi đến cho chúng sao?

    Ngươi không có tư cách biện hộ cho chúng!"

    "Phải đấy!

    Ngươi tốt nhất nên tự biết bản thân ngu dốt đến nhường nào đi!"

    Đến đây, Azazel dường như thở dài bất lực.

    Hắn ngửa mặt lên trần, than.

    "Ôi, 7 triệu năm lịch sử, 7 triệu năm công sức thần linh vun vén cho đứa con tinh thần của họ.

    Và giờ đây tất cả sẽ bị xóa sổ trong giây lát ư?

    Đáng tiếc làm sao!"

    "Ngưng lảm nhảm đi, thời gian đó vất vả là thật, nhưng ngươi thực sự cho rằng bọn ta sẽ để mấy kiểu cảm xúc đó ảnh hưởng đến quyết định sao?"

    Thần Indra trưng ra vẻ mặt ghê tởm.

    "Nhân loại không còn có ý nghĩa gì với chúng ta nữa.

    Gabriel, tống cổ tên này đi."

    Vài người không hài lòng với thái độ của Deva này với chủ tọa, nhưng họ cũng nhanh chóng gạt đi, đồng tình với mệnh lệnh.

    "Ngươi thấy đó, không còn cách nào để nhân loại nhận được sự cứu rỗi nữa.

    Đã đến lúc chúng bị tuyệt diệt.

    Và ta cũng sẽ phải mời ngươi ra khỏi phòng."

    Gabriel đã lên tiếng, trong lúc bảo vệ nhanh chóng áp sát kẻ ở trung tâm phòng.

    Khuôn mặt Azazel rắn đanh lại.

    Đây rồi, chính là thời khắc này!

    "Nếu có thì sao?"

    Gabriel nhìn chòng chọc vào hắn, tỏ vẻ khó hiểu.

    "Nếu nhân loại có một cơ hội chính đáng và hợp pháp để chứng minh giá trị của họ, liệu các người sẽ chấp nhận chứ?"

    "Ngươi đang huyên thuyên gì..."

    Michael nói chưa dứt câu, nhưng hắn ta đã để ý tới Thánh Thư đang xoay tới xoay lui.

    "Phải, chương cuối của Thiên luật.

    Kịch bản của ngày Khảu Huyền."

    "Khoảnh khắc con người sắp bị phán quyết hủy diệt, họ có quyền thách đấu các vị thần!"

    Hai chữ "thách đấu" như một quả bom, một lần nữa nhuộm cả căn phòng trong âm thanh hỗn loạn kết hợp giữa xì xầm và la hét.

    Những tiếng chửi cất lên, nhưng Azazel vẫn tiếp tục.

    "Nhân loại và thần linh, mỗi bên đưa ra 13 đấu sĩ, chiến đấu tay đôi với nhau.

    Nếu nhân loại thắng, họ có quyền sống thêm một nhiệm kì, còn nếu thua thì các vị thần tùy ý quyết định!"

    "Khế kinh ngày tận thế - Apocalypse!"

    Các vị Vương Thần trầm ngâm suy nghĩ, trong khi những kẻ cấp dưới ngơ ngác không thể hiểu được.

    Một điều luật lố bịch và bất khả thi đến vậy lại được ghi chép bên trong Thánh Thư sao?

    Nhân loại yếu đuối khiêu chiến thần linh sao?

    Rõ ràng là một trò đùa!

    "Quá đủ rồi!"

    Một Tướng thần nào đó thét lên giận dữ.

    "Ngươi còn định diễn hề tới khi nào nữa vậy Azazel?

    Không có một cơ hội nào cho nhân loại cả đâu!

    Một trò tiêu khiển phí thời gian."

    "Vậy ư?

    Vậy là các ngài sợ phí thời gian, chứ không phải..."

    Azazel nở một nụ cười hung ác.

    "...các ngài sợ đấy chứ?"

    Một sự im lặng đến rợn người.

    Nhưng ai cũng hiểu, sự im lặng đó giống như một trái bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ khi nào, bởi các vị thần đã bị nói trúng tim đen.

    Sợ?

    Bọn chúng sợ nhân loại á?

    Ngươi thật sự nên tham gia rạp xiếc đấy, Azazel ạ.

    "Các vị..."

    Lần này là Anubis lên tiếng.

    Giọng hắn nhẹ nhàng tới lạ thường, nhưng ai cũng nghe rõ tiếng nghiến răng kin kít của hắn.

    "Chi bằng, chúng ta hãy để cho nhân loại được giãy giụa lần cuối.

    Ít nhất là để chúng hiểu được vị trí của bản thân trước khi về với cát bụi.

    Như vậy chẳng phải hợp lí hơn sao?"

    "Ta cũng không phản đối đâu."

    Thái Dương Thần Amaterasu nở một nụ cười gằn vô cùng đáng sợ.

    Tiếp sau Amaterasu, các Vương Thần khác hoặc là không lên tiếng, hoặc là ra dấu thể hiện sự đồng tình.

    Điều đó đã gây ra một cú sốc lớn với nhiều vị thần khác.

    Nếu các ngươi nghĩ rằng bọn ta sợ...

    Bọn ta sẽ cho các ngươi thấy, bọn ta chỉ là thương hại lũ sâu bọ nhỏ bé mà thôi.

    Nếu muốn tuyệt vọng đến vậy, bọn ta sẽ đáp ứng!

    "Như vậy thì, ý kiến của các vị thần đây là..."

    Gabriel cất tiếng hỏi.

    Đáp lại nàng là vô số tiếng "đánh" vang lên từ chư vị thần linh

    Kết cục không thể tránh khỏi rồi.

    Nếu đã vậy...

    "Ta tuyên bố, từ thời khắc này."

    "Apocalypse sẽ được bắt đầu!"
     
    Back
    Top Dưới