Cập nhật mới

Khác Khúc ca điên loạn [ Narusasu]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402431568-256-k479673.jpg

Khúc Ca Điên Loạn [ Narusasu]
Tác giả: bemeoco
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện có nhiều tình tiết kinh dị.

Không phù hợp cho những người có tâm lý yếu.

Không theo nguyên tác mà đây là trí tưởng tượng của tác giả.

Đề nghị các độc giả góp ý nhẹ nhàng và tránh gây war trong tác phẩm
LƯU Ý: truyện có yếu tố kinh dị và không phù hợp cho người thích sự ngọt ngào
Tác phẩm thuộc thể loại: LGBT (boyxboy)



narusasu​
 
Khúc Ca Điên Loạn [ Narusasu]
Chương 1 - Cái chết sạch sẽ


Đêm.

Tầng 45.

Tòa cao ốc sừng sững giữa thành phố đã ngủ say.

Sasuke bước vào hành lang, giày da không phát ra một tiếng động.

Hắn chỉnh lại găng tay, từng cử động gọn gàng, chính xác như trong phòng thí nghiệm vô trùng.

Cánh cửa văn phòng khép hờ.

Ánh sáng xanh từ màn hình hắt ra khe hở, soi vệt dài trên nền đá.

Sasuke đẩy cửa.

Trong phòng, người thư ký đã gục xuống ghế xoay.

Mắt trợn căng, môi rỉ bọt trắng.

Không vết thương.

Không dấu hiệu giãy giụa.

Không một tiếng kêu cứu.

Sasuke cúi xuống, hít khẽ nơi cổ áo nạn nhân.

Một mùi hăng hắc ngọt ngậy len qua lớp vải, khiến khóe môi hắn nhếch lên:

– Tetrodotoxin… sạch sẽ.

Đẹp.

Giọng trầm khàn vang lên sau lưng:

– Tôi cũng nghĩ vậy.

Sasuke xoay người, dao găm trượt ra khỏi tay áo.

Kẻ vừa bước vào là Naruto, gương mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm ánh lên một tia cười méo mó.

Trong tay hắn là lọ thủy tinh nhỏ, còn sót vài giọt dung dịch trong suốt.

– Không cần căng thẳng. – Naruto giơ lọ. – Chúng ta cùng nghề thôi.

Sasuke nheo mắt:

– Tetrodotoxin?

– Chính xác. – Naruto mỉm cười, giọng run rẩy nhưng mê say. – Tôi tẩm vào khăn, một cái chạm thoáng qua da là đủ.

Cậu ta còn tỉnh táo vài phút… rồi chết trong câm lặng.

Hồi tưởng:

Thư ký ngồi trước bàn làm việc, hơi thở gấp.

Một cơn tê ran lan từ đầu lưỡi xuống cổ họng.

– …Cái… gì… vậy… – anh ta nghẹn giọng, ngón tay run rẩy trượt khỏi bàn phím.

Phút 1: môi tím lại, cơ hàm cứng như đá.

Anh ta muốn kêu cứu, nhưng cổ họng chỉ bật ra những tiếng rít khàn khàn.

Phút 2: ngực co thắt liên hồi, hít vào khó khăn, thở ra bất lực.

Phút 3: ý thức vẫn sáng rực.

Anh ta nhận ra mình sắp chết, nhưng cơ thể đã phản bội.

Những giọt nước mắt tuôn xuống trong vô vọng.

Phút 4: mắt trợn căng, không khép được mí.

Anh ta nhìn thấy kẻ sát nhân lạnh lùng lau gọn từng vệt nhỏ trên bàn, như một nghệ nhân dọn dẹp.

Phút 5: phổi tê liệt hoàn toàn.

Cơ thể thành nhà tù, ý thức bị chôn sống.

Cái chết đến trong im lặng tuyệt đối.

Sasuke quan sát, đôi mắt không hề dao động.

Trong đầu, một giọng nói phân liệt vang lên:

“Đẹp.

Không máu.

Không vết bẩn.

Cái chết hoàn hảo."

Naruto ngồi xuống ghế đối diện, nhìn Sasuke bằng ánh mắt tò mò xen lẫn thích thú.

– Nhưng Tetrodotoxin chưa đủ. – Sasuke khẽ nói, giọng lạnh tanh. – Giải phẫu gan có thể phát hiện dấu vết.

– Vậy cậu dùng gì? – Naruto nghiêng đầu, cười điên dại.

Sasuke rút từ túi áo ra một ống thủy tinh nhỏ.

– Dimethylmercury.

Một giọt chạm da là đủ.

Không màu, không mùi, thấm qua găng tay chỉ trong vài giây.

Nạn nhân có thể sống thêm vài tháng, rồi chết dần vì thần kinh bị hủy hoại.

Pháp y sẽ chẳng tìm thấy gì ngoài “bệnh lạ”.

Ánh mắt Naruto sáng lên, vừa kinh hãi vừa ngưỡng mộ.

– Nói cho tôi nghe…

đau đớn thế nào?

Sasuke bình thản miêu tả, giọng trơn tru như đọc báo cáo:

Tuần 1–2: không triệu chứng.

Nạn nhân vẫn sinh hoạt bình thường, tưởng rằng mình khỏe mạnh.

Tuần 3: những cơn đau đầu dữ dội, buồn nôn, run tay chân.

Tuần 4: rối loạn ngôn ngữ, trí nhớ rạn vỡ.

Khi họ cố gắng nói, chỉ phát ra những tiếng ú ớ.

Tuần 5: thần kinh trung ương suy sụp.

Nạn nhân ngã quỵ, không thể cử động, nhưng vẫn tỉnh táo.

Họ biết mình đang bị nhấn chìm, từng tế bào não chết dần trong đau đớn.

Tuần 6–7: mù lòa, điếc, mất nhận thức về không gian.

Cơ thể co giật, mỗi lần hít thở là một cực hình.

Kết thúc: hôn mê sâu, tử vong.

Không dấu vết.

Chỉ còn sự im lặng tuyệt đối.

Naruto lắng nghe, nụ cười méo mó dần nở rộng, ánh mắt như một kẻ tìm được tri kỷ.

– Cậu… thật hoàn hảo.

Sasuke chỉ nhìn lại, ánh mắt trầm lạnh.

Trong đầu hắn, những giọng nói vẫn thì thầm:

“Đừng tin.

Hắn dơ bẩn.

Nhưng hắn hiểu.”

“Giữ hắn lại.

Có thể lợi dụng.

Sạch sẽ… sạch sẽ…”

Căn phòng im lặng.

Một cái bắt tay ngầm hình thành.

Hai kẻ bệnh hoạn – một điên loạn đầy cảm xúc, một phân liệt lạnh lùng tính toán – đã tìm thấy nhau trong mùi hương tử khí.

⚫ Chương 1 kết thúc ⚫

(Tiền đề: cuộc hợp tác méo mó giữa Naruto và Sasuke, mở màn cho chuỗi vụ án “sạch sẽ” đến ám ảnh.)

💀 Giải thích độc dược

Tetrodotoxin (TTX): độc tố từ cá nóc, khóa kênh natri, ngăn xung thần kinh truyền qua.

Triệu chứng: tê môi, tê cơ, liệt toàn thân, hô hấp ngừng → chết ngạt nhưng ý thức vẫn tỉnh táo vài phút.

Đau đớn tột cùng vì “muốn thở mà không thể”.

Dimethylmercury: một trong những chất độc hại nhất từng được biết.

Thấm qua găng tay, vào máu, gắn vào protein và thần kinh.

Triệu chứng chậm, vài tuần – vài tháng sau: run rẩy, mất phối hợp vận động, suy giảm trí nhớ, cuối cùng là hôn mê và tử vong.

Điều tra rất khó vì cái chết diễn ra cách xa thời điểm tiếp xúc.

Sasuke (vì ám ảnh sạch sẽ) sẽ đặc biệt thích các loại độc không để lại vết máu, không hỗn loạn hiện trường, và thường chọn “cái chết im lặng”.
 
Khúc Ca Điên Loạn [ Narusasu]
Chương2: Khúc dạo đầu méo mó


Đêm vẫn bao trùm thành phố, những cột đèn cao áp quét ánh sáng vàng nhạt lên vỉa hè trống trải.

Không gian yên lặng đến mức từng tiếng gió xé qua khe cửa cũng như vọng vào tai.

Naruto ngồi bên cửa sổ căn phòng trọ rẻ tiền, lọ thủy tinh nhỏ đặt trong tay.

Chất lỏng trong suốt lăn qua thành chai như lưỡi dao lạnh, mỗi giọt gợn lên ánh sáng mờ nhạt.

– Cậu ta... thú vị thật...

– Hắn cười khẽ, tiếng cười biến dạng, vặn vẹo, nửa khóc nửa điên.

– Nhưng liệu cậu ta có phản bội không?

Trong đầu Naruto, giọng nói méo mó của chính hắn vọng lại:

"Nếu hắn phản bội... giết hắn.

Nhưng nếu hắn là một nửa còn lại thì sao?"

Hắn đập nhẹ đầu vào kính, để lại vệt mờ như dấu máu khô.

Một cơn hứng khởi và sợ hãi lẫn lộn, dâng lên trào dâng trong lồng ngực.

Hắn không biết rốt cuộc người kia sẽ là nửa còn lại của hắn hay cũng giống như những người kia.

Hắn đã từng nghĩ rằng những người kia cũng như hắn, nhưng rồi, chính thự tế đã thay đổi cái nhìn của hắn.

Họ không giống hắn vì cái sự thiện lương, sự ngu muội và niềm tin vào công lý hão.

Cái khoảnh khắc dù chỉ là lướt qua cũng khiến chúng như cảm thấy được yêu thương, được thấy sự chở che của công lý....hắn không hiểu được.

- Tại sao chỉ vì một lần giải cứu mà đã mang ơn suốt đời?

Phải chăng cái lúc bọn ta đang ở đây thì các ngươi đã làm gì?

Lúc đấy các ngươi đã làm gì?

Hắn đã nghĩ như vậy với sự oán trách, bọn chúng rất có thể cũng như nhau thôi.

Vì cái danh dự, bộ mặt của thứ gọi là công lý đến cứu bọn ta.

Nếu không phải vì thế thì chúng đến làm gì?

Lũ hèn mọt ấy chỉ nhìn thấy ánh sáng trước mắt.

Chúng sẽ không thấy đằng sau đó là cả một âm mưu thao túng.

Và chúng ta vốn chỉ là những con cờ để bọn đó hưởng danh dự.

Nhiều lúc chính hắn cũng từng hỏi rằng:

- Tại sao bọn họ lại yếu đuối đến thế?

Liệu chỉ cần một sự an ủi, giúp đỡ cũng sẽ khiến một người bất chấp tất cả để cứu bạn chăng?

Phải chăng con người họ có phải quá nhân từ, yếu đuối không?

Hắn thầm nghĩ với suy nghĩ của một kẻ điên thực thụ.

Ngay cả giọng nói trong đầu hắn cũng nói lên sự bất mãn tột cùng:

- Bọn chúng mà tốt như vậy thì sao chúng lại không đến bắt luôn.

Cái thủ tục chết tiệt kia là gì vậy?

Tại sao nó đã sảy ra cách đây rất nhiều năm, rất nhiều đứa trẻ bị bắt và tra tấn, là công cụ kiếm tiền.

Lúc đấy thì lũ cảnh sát hèn mọt ấy ở đâu nhỉ?

Hắn lần đầu tiên cảm thấy hài lòng với câu trả lời của giọng nói đó.

Nó với hắn lúc đầu chẳng hợp nhau dù chỉ một chút.

Nó giống như một kẻ điên còn cậu chỉ là một cậu nhóc trong sáng với niềm tin ít ỏi rằng công lý sẽ đến.

" Đó là suy nghĩ sai lầm nhất của ngươi đấy, nhóc con."

Từ đó, hắn sẽ chẳng bao giờ tin vào cái tình thương giả dối.

Thứ tình thương đã đẩy hắn xuống vực sâu, biến hắn thành một công cụ, một con búp bê bị vứt bỏ với những vết nhơ không thể xoá nhoà

Ở một căn hộ khác, Sasuke bước vào phòng của mình.

Tất cả sáng choang, ngăn nắp đến mức trần trụi.

Hắn tháo găng tay, treo áo, đặt giày vào đúng vị trí đánh dấu.

Mỗi chuyển động đều chính xác như máy móc, như đang chuẩn bị cho một thí nghiệm.

Trên bàn, một cuốn sổ dày đặc chữ.

Hắn ngồi xuống, viết từng dòng nhỏ, ngay ngắn như báo cáo:

> "Đối tượng: Naruto.

Hành vi: điên loạn, bạo lực, ám ảnh tình cảm.

Nguy cơ: cao.

Tiềm năng: hữu ích – thông thạo hành vi sát nhân.

Khả năng hợp tác: 63%."

Ngòi bút dừng lại, ánh mắt Sasuke hạ xuống từng chi tiết nhỏ của căn phòng như đang đoán trước hành vi tiếp theo của đối tượng.

Một giọng khác vang trong đầu hắn, lạnh lẽo hơn cả bản thân:

"Hắn có phản bội không?

Nhưng giữ hắn lại có lợi.

Một kẻ bẩn, nhưng biết dùng dao.

Hắn sẽ có ích cho những nhiệm vụ sau này."

Sasuke khép sổ, bàn tay đeo găng vuốt nhẹ trang giấy như lau bụi, dù không một hạt nào.

Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như nhịp tim lạnh lùng của kẻ đang lên kế hoạch.

Một vài ngày trôi qua.

Naruto vẫn ngồi bên cửa sổ, nhìn lọ thủy tinh, trong đầu chập chờn nỗi lo và sự tò mò.

Hắn cảm nhận rõ: Sasuke đang thử mình, đặt mọi hành vi, mọi cảm xúc vào cân.

Hắn cười, nụ cười méo mó, vừa tự tin vừa cảnh giác.

– Vậy...

để tôi chứng minh cho hắn thấy gì nào... – Naruto thì thầm, ánh mắt lóe lên tia sáng điên dại.

Cả hai đang chuẩn bị cho màn dạo đầu đầy máu lạnh, nhưng chưa ai biết điều gì sẽ xảy ra.

Một cái bắt tay vô hình, một lời hứa ngầm, đang được xây dựng từ khoảng im lặng đặc quánh giữa hai kẻ – không phải bạn, không phải đồng nghiệp, mà là hai con quỷ tìm thấy nhau trong bóng tối của thành phố.

⚫ Kết thúc Chương 2 ⚫
 
Khúc Ca Điên Loạn [ Narusasu]
🌙 CHƯƠNG 4 - NGƯỜI KHÔNG NGỦ


Đêm thứ bảy kể từ khi vụ án "luật của máu" nổ ra.

Phòng làm việc của Rika chỉ còn ánh sáng trắng xanh từ màn hình.

Cốc cà phê nguội ngắt, và đôi mắt cô đỏ quạch, vằn lên những tia mệt mỏi.

Nhưng cô vẫn gõ.

Những báo cáo giám định, những bản khai, những bức ảnh hiện trường — tất cả đều xếp chồng thành một mê cung logic mà cô tin rằng nếu đủ tỉnh táo, sẽ tìm thấy lối ra.

"Báo cáo máu của nạn nhân thứ ba bị chỉnh sửa... phần gen đặc trưng bị thay bằng chuỗi ADN tổng hợp..."

"Không thể nào là sai sót thông thường...

đây là can thiệp có chủ đích."

Rika tự lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào màn hình.

Cô đánh dấu những điểm trùng khớp giữa các vụ án: cùng một mẫu máu, cùng kiểu chỉnh sửa dữ liệu, cùng một dấu vết không thể xác định nguồn gốc.

Tất cả đều dẫn đến phòng thí nghiệm trung tâm của Cục điều tra hình sự — nơi mà cha cô từng làm việc trước khi bị giết.



Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Bên ngoài, thành phố vẫn rực sáng, nhưng trong lòng cô, chỉ còn một câu hỏi đơn giản mà day dứt:

"Nếu công lý từng giết cha mình... liệu nó còn đáng để tin nữa không?"

Một khoảng lặng dài.

Cô siết chặt tấm huy hiệu cảnh sát trong tay, đến mức đầu ngón tay bật máu.

"Không.

Nếu cha tin, thì mình cũng sẽ tin.

Cho dù công lý có nằm trong vũng máu, mình vẫn sẽ kéo nó dậy."



Buổi sáng hôm sau, Rika đến hiện trường vụ án mới — một khu căn hộ sang trọng nơi nạn nhân là một kỹ sư công nghệ sinh học, người có quyền truy cập vào hệ thống mã hóa ADN.

Một người đàn ông đang đứng bên cạnh thi thể, lặng lẽ hút thuốc.

Anh ta là Hayato, chuyên viên pháp y được cục tạm thời điều sang hỗ trợ.

Khi Rika bước tới, anh nói khẽ, giọng trầm nhưng không giấu nổi sự khô khan của người từng thấy quá nhiều xác chết.

"Cô nên nghỉ ngơi.

Cặp mắt ấy không còn phản chiếu ánh sáng nữa."

"Tôi chưa xong việc."

"Công lý không cần người thức trắng bảy đêm để tìm nó."

Rika nhìn anh ta, nụ cười nhạt thoáng qua.

"Vậy tôi sẽ là người không ngủ."

Hayato im lặng, chỉ nhìn cô, trong ánh mắt có chút thương hại.

Anh đặt điếu thuốc xuống, giẫm tắt bằng mũi giày.

Rồi anh nghiêng đầu, nói thấp:

"Cô đang tìm dấu máu thật trong những bản báo cáo giả.

Nhưng có khi, chính máu thật mới là thứ bị người ta muốn chôn."



Chiều hôm đó, Rika trở lại phòng giám định.

Cô phát hiện phần dữ liệu của vụ án đầu tiên — vụ cha cô — đã bị xóa khỏi hệ thống.

Không còn dấu vết, không còn mẫu máu, không còn gì.

Chỉ còn lại một dòng thông báo lạnh lẽo:

"ACCESS DENIED – DATA CORRUPTED."

Cô đứng lặng, bàn tay khẽ run.

Trong khoảnh khắc, một giọt nước mắt rơi lên bàn phím, hòa vào vệt máu khô trên ngón tay.

Ánh sáng màn hình phản chiếu trong đôi mắt cô — thứ ánh sáng trắng xanh khiến cô trông như một bóng ma lạc giữa ranh giới của hai thế giới.

"Nếu họ muốn xóa công lý..."

"...thì mình sẽ ghi nó lại bằng máu."



Kết chương:

Rika mở tủ sắt, lấy ra cuốn sổ tay cũ của cha.

Giữa những dòng chữ nguệch ngoạc là ký hiệu lạ mà cô chưa từng hiểu.

Dưới ánh đèn, nét mực cũ hiện lên rõ ràng hơn —

một phần ký hiệu giống hệt dấu niêm phong xuất hiện trên các báo cáo máu giả gần đây.

Gió ngoài cửa sổ thổi mạnh.

Trang giấy cuối cùng khẽ rung, in lên dòng chữ nguệch ngoạc:

"Đừng tin vào kết quả xét nghiệm — hãy tin vào máu thật."

Và đó là lúc Rika nhận ra: cô đang đuổi theo thứ mà chính cha mình đã chết vì phát hiện.
 
Khúc Ca Điên Loạn [ Narusasu]
CHƯƠNG 5: Bóng đêm và máu


Đêm Tokyo như nín thở trong lớp sương dày đặc.

Mưa chưa rơi, nhưng mùi đất ẩm đã len vào từng khe phố.

Trên tầng cao của một tòa nhà cũ, ánh đèn neon hắt vào ô cửa sổ khép hờ.

Bên trong, Rika đang nhìn vào màn hình, nơi hiện lên từng dòng dữ liệu của vụ án André Moriyama.

"Không có dấu vết xâm nhập, không có độc trong máu, không có dấu kim.

Chỉ có dấu tay duy nhất — mờ, không xác định."

Cô nhắm mắt lại.

Tất cả manh mối đều như đang cười vào mặt cô.

Một người đàn ông chết trong căn hộ khóa kín, điện thoại reo suốt 11 ngày không ai nghe máy, và khi được phát hiện thì mọi mô trong cơ thể đã mục rữa nhanh bất thường.

Rika không tin vào "ngẫu nhiên".

Không có cái chết nào ngẫu nhiên cả.

Chỉ có hung thủ đã sử dụng những mánh khoé tinh vi để lừa chúng ta mà thôi.

Chắc chắn là do ta vẫn chưa tìm kĩ xem rốt cuộc còn manh mối nào không

Trên màn hình camera của tòa nhà, hình ảnh mờ nhòe ghi lại một người đàn ông áo đen, đội mũ, bước qua sảnh lúc 1:47 sáng.

Dáng đi thẳng, chậm rãi, nhưng đôi mắt... dù bị che khuất, vẫn ánh lên một tia gì đó lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô phóng to khung hình.

Nhìn kĩ vào khuôn mặt ấy rồi thì thào,

"Sasuke..."

Ở một nơi khác, Naruto ngồi trong căn phòng tối, chỉ có ánh sáng từ ngọn đèn dầu cũ kỹ hắt lên khuôn mặt hắn.

Bức tường trước mặt hắn dán đầy ảnh — Rika, Sasuke, hiện trường vụ án, từng dòng báo cáo bị rách dở.

Hắn cười khẽ, đầu nghiêng nhẹ như lắng nghe ai đó thì thầm trong không khí.

"Cậu lại giết một người nữa rồi, Sasuke... nhưng lần này họ sẽ không để cậu yên đâu."

Giọng hắn nhỏ, nhưng ẩn chứa thứ tình cảm méo mó — vừa ngưỡng mộ, vừa ghen tuông, vừa say đắm.

"Nếu họ bắt cậu... thì tớ sẽ giết tất cả.

Hỡi ánh sáng của tớ ơi!

Kẻ tội lỗi này đang dần chìm đắm vào mông cảnh rồi!~"- Hắn cười lên điên loạn

Trong khi đó, Sasuke — vẫn bình thản.

Hắn đang rửa tay trong một nhà tắm nhỏ ở khu ngoại ô.

Nước chảy tràn qua các ngón tay thon dài, mang theo màu xám đục của thuốc tẩy.

Ánh mắt hắn trống rỗng.

Dường như hắn không có cảm giác gì cho làm tội lỗi.

Hắn giống như con robot được lập trình sẵn vậy.

"Không được để lại mùi."

Tiếng chuông điện thoại vang lên — một cuộc gọi từ "Rika — Cảnh sát Tokyo".

Sasuke khẽ nhếch môi, tắt màn hình.

Một kẻ như hắn không thể bị kéo về ánh sáng được nữa.

Hắn đã từng tin nó thêm một lần...kết cụ của hắn còn thảm hơn trước.

Hắn không có lý do nào để tin tưởng thêm lần nữa.

Nhưng... phần ký ức cũ mờ nhạt vẫn khiến hắn khựng lại.

Giọng nói của cô ngày nào:

"Nếu anh còn giết người, tôi sẽ chính tay còng anh lại."

Hắn bật cười, lạnh lẽo.

"Vậy thì... cô nên bắt đầu đi, Rika."

Rạng sáng, cảnh sát phong tỏa khu Shibuya sau khi phát hiện xác của một nhân chứng trong vụ Moriyama — chết trong tình trạng tương tự, da tím tái, nhưng nội tạng hoàn toàn tan rữa.

Rika đứng giữa đám người, gió lạnh tạt vào gò má.

Một đồng nghiệp tiến đến, đưa cô hồ sơ.

"Có người gửi bức thư này đến trụ sở.

Không có tên người gửi."

Trên bì thư chỉ có một ký hiệu nhỏ — "U."

Rika mở ra, bên trong là dòng chữ viết bằng mực đỏ:

"Cái chết là công lý duy nhất còn sót lại."

— S."

Cùng lúc đó, ở một mái nhà khác, Naruto đứng nhìn xuống đám đông cảnh sát phía xa.

Ánh mắt hắn lấp lánh — không phải vì sợ, mà là vì hứng thú.

"Cuộc chơi bắt đầu rồi, Sasuke."

"Để xem, cậu chọn cô ta hay chọn tớ?"

Một nụ cười méo mó nở trên môi hắn — giữa Tokyo đầy ánh đèn, chỉ có bóng của hắn là đậm nhất.
 
Back
Top Bottom