Ngôn Tình Không Thể Nói Dối Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,394,590
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
khong-the-noi-doi-anh.jpg

Không Thể Nói Dối Anh
Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Ngôi thứ nhất

Editor: Minh An - Ổ Nhỏ Của Cún

Giới thiệu

Tôi bị mắc chứng bệnh chỉ có thể nói thật.

Ngày thường tôi lúc nào cũng khinh bỉ, móc mỉa anh em tốt của tôi – Cố Viễn.

Đột nhiên một ngày tôi chỉ có thể nói với cậu.

“Chồng ơi người ta yêu chồng lắm á!”

Nhìn Cố Viễn sững người như bị sét đánh, tôi chỉ muốn chết đi cho rồi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Không Hề Ngu Ngốc Chút Nào
  • Xuyên Không Về Năm 1965
  • Raika Nàng Chạy Không Thoát!
  • Không Ai Thích Chu Tự Thư
  • Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 1


    1.

    Tôi ngồi ở khu nghỉ ngơi chờ Cố Viễn đá bóng xong như bình thường.

    Trên sân, Cố Viễn đang ra sức chạy để tranh bóng. Cậu mặc bộ quần áo đồng phục màu trắng, dáng người cậu cao lớn, đường nét khuôn mặt sắc sảo đẹp đẽ, vẫn giống như chàng thiếu niên ngày nào trong trí nhớ của tôi.

    Nhìn mấy bạn nữ đứng bên ngoài sân thét chói tai cổ vũ cho cậu, trong lòng tôi chua loè.

    Người yêu thầm dở hơi như vậy đấy!

    Tôi thích Cố Viễn, vừa sợ cậu biết lại vừa sợ cậu không biết.

    Tôi đã do dự rất nhiều năm rồi nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định lấy thân phận bạn bè để ở bên cạnh cậu.

    Tôi nghĩ đây chính là cách mà tôi có thể được đứng gần cậu nhất.

    Trận đấu được kết thúc bằng chiến thắng đến từ đội của Cố Viễn. Cố Viễn vén áo của mình lên, vuốt qua những sợi tóc rối của mình rồi đi đến chỗ tôi.

    Cơ bụng đẹp đẽ của cậu bị lộ ra dẫn tới mấy cô gái đứng ngoài sân càng ầm ĩ hơn. Hình như bọn họ còn định qua đây xin WeChat của Cố Viễn.

    “Thế nào? Nhìn tớ đẹp trai quá cậu đứng hình luôn rồi à?”

    Cố Viễn nhướng mày, nhận lấy nước trong tay tôi.

    “Có cức. Xấu muốn c.hết ấy, đến cả khỉ đột trong sở thú còn đẹp hơn cậu!”

    “Nói thật!” Cố Viễn vừa cười vừa xoa xoa đầu tôi.

    Vào lúc cậu nói ra hai chữ ấy, mọi chuyện bắt đầu có sự thay đổi.

    Tôi cảm nhận được một sức mạnh thần bí nào đó đang chiếm lấy cơ thể tôi, miệng cùng lưỡi tôi như thoát khỏi sự kiểm soát của tôi. Cũng vào lúc ấy, chúng đã nói ra những lời mà đời này tôi không bao giờ nghĩ mình có thể nói được.

    “Đẹp lắm luôn á! Nhất là vừa rồi lúc cậu lộ cơ bụng ra, tớ nhìn mà cảm thấy sắp mù mắt chó của mình rồi, chỉ muốn sờ vài cái! Chồng ơi, cậu đẹp thật đó!”

    “Phụt!”

    Cố Viễn phun hết nước trong miệng ra, mở to mắt nhìn tôi cứ như gặp quỷ.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 2


    2.

    Tôi bị ma ám, nhất định là tôi đã bị ám rồi!

    Tôi định chữa lại lời mình: “Ha ha ha, tớ chỉ nói đùa cậu thôi, không phải cậu bị dọa rồi đấy chứ?”

    Nhưng không hiểu sao lời nói ra khỏi miệng tôi lại là: “Tớ thích cậu. Hồi cấp ba, từ lần đầu tiên thấy cậu tớ đã thích cậu rồi!”

    Vẻ mặt của Cố Viễn càng trở nên kỳ lạ hơn. Hoảng loạn, nghi ngờ, không thể tin được, ngây ngốc. Đây là lần đầu tiên tôi thấy trên mặt một người cùng lúc thể hiện nhiều cảm xúc thế này đấy!

    Để tránh cho bản thân lại tiếp tục nói ra những lời nói đáng sợ, tôi vô cùng nhát gan chạy trốn đi mất.

    Tôi vỗ vỗ, an ủi trái tim đang đập bình bịch của mình, ngồi ở cầu thang bên ngoài sân bóng.

    Cảm giác kỳ lạ trên người tôi vẫn chưa hết. Đó là cảm giác mà tôi không tài nào diễn tả thành lời.

    Là tôi không thể nói dối Cố Viễn hay là không thể nói dối tất cả mọi người?

    Tôi cố nén sự sợ hãi, đi qua một em trai có khuôn mặt khá đẹp gần đó: “Em gì ơi, em đẹp trai thật đấy! Chị có thể kết bạn WeChat với em không?”

    Em trai đứng đối diện tôi đỏ mặt, nhanh chóng lấy điện thoại ra, lắp bắp nói: “Chị, chị cũng rất xinh đẹp, rất, rất xinh đẹp.”

    “Tống Phỉ! Cậu đang làm gì đấy?”

    Cố Viễn nổi giận đùng đùng, bước chân dài của cậu qua chỗ tôi.

    Tôi lập tức xoay người chạy trốn. Nhưng chưa chạy được hai bước thì Cố Viễn đã giữ chặt lấy tôi: “Tống Phỉ, hôm nay cậu bị làm sao vậy?”

    Đúng lúc này, cảm giác kỳ lạ trên người tôi biến mất. Tôi há miệng, thử hỏi: “Cố Viễn, não cậu bị teo à?”

    Cố Viễn cạn lời nhìn tôi.

    “Cuối cùng cậu cũng bình thường lại rồi. Vừa rồi là trò đùa mới gì của cậu đấy?”

    Thấy bản thân đã khôi phục lại bình thường, tôi đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, vô cùng tự tin.

    Trời ạ, dọa tôi sợ c.hết rồi!

    “Nói thật, Tống Phỉ, vừa rồi cậu dọa tôi suýt sợ c.hết luôn rồi đấy!”

    Cái cảm giác ấy. Nó! Lại! Tới! Rồi!!!!

    “Chồng ơi, người ta cũng suýt bị dọa c.hết luôn ấy. Vừa rồi hình như người ta chẳng thể nói dối chồng được. Với cả này, lần sau cậu đá bóng thì mặc nhiều áo một chút được không, người ta không thích thấy cô gái khác nhìn chằm chằm chồng đâu! Người ta ghen đó!”

    Không khí im lặng ngay lập tức…
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 3


    3.

    Tôi đi c.hết đây! Tôi nhanh chóng sải bước, dùng tốc độ nhanh nhất của mình để trốn khỏi chỗ này.

    Trên đường về nhà thì cảm giác kỳ lạ trên người tôi lại biến mất.

    Tôi đi qua đi lại trong phòng khách. Sau khi bình tĩnh lại, tôi không thể không thừa nhận một sự thật đáng sợ.

    Qua hai lần chịu quả đắng, tôi phát hiện: Thời gian mà tôi nói lời thật lòng với Cố Viễn là khoảng 20 phút, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân cụ thể.

    Nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ trong điện thoại, tôi hít sâu một hơi sau đó gọi lại.

    “Ha ha ha, tớ dọa c.hết cậu rồi chứ gì? Hôm qua tớ với bạn tớ chơi trò nói thật hay mạo hiểm, tớ chơi thua sau đó chọn mạo hiểm. Cậu thấy thế nào, có k1ch thích không?”

    Ở đầu dây bên kia, Cố Viễn im lặng một lát, sau đó cậu thấp giọng nói: “Nói thật, lúc mới nghe tớ còn suýt tin lời cậu nói rồi cơ.”

    “Bụp!”

    Tôi nhanh chóng cúp máy. Hóa ra nguyên nhân là từ hai chữ “Nói thật” của Cố Viễn! Mà hình như hai chữ này là câu cửa miệng của thằng cha Cố Viễn kia hay sao ấy! Mẹ kiếp, ông trời muốn diệt tôi à?

    Chờ sau khi cảm giác kỳ lạ trên người biến mất, tôi run rẩy lấy điện thoại ra, nhắn WeChat cho Cố Viễn.

    [Vừa nãy điện thoại của tớ hết pin. Tớ đi ngủ trước đây, ngủ ngon nhé!]

    Đinh ~

    Tôi mở WeChat ra thì thấy dòng tin nhắn.

    [Chào chị ạ! Em là bạn mà chiều nay kết bạn WeChat với chị ở chỗ sân bóng á. Mai em có thể mời chị đi xem phim được không?]

    Mẹ nó, tạo nghiệt rồi!

    Tôi vùi đầu vào sô pha, hy vọng đời này mình không gặp lại Cố Viễn lần nào nữa.

    Tại sao quan hệ của tôi với Cố Viễn lại trở nên như này nhỉ?

    Hình như hôm ấy lúc tan học, tôi đứng xa ngắm cậu ấy.

    Mấy bạn nam trong lớp bắt đầu trêu tôi, nói rằng tôi thích Cố Viễn.

    Tuổi dậy thì, lòng tự trọng cùng sự kiêu ngạo của người thiếu nữ làm tôi đỏ mặt ngay lập tức, lớn tiếng phủ nhận. Đồng thời tôi cũng liều mạng, bất chấp đi trêu chọc, khiêu khích Cố Viễn để “chứng minh” sự trong sạch mình.

    Sau này, đó đã trở thành cách chúng tôi nói chuyện với nhau.

    Vì cái lòng tự trọng cức chó kia mà tôi phải giả vờ không thích Cố Viễn.

    Coi cậu làm anh em, làm như không để ý, không ghen với những lúc cậu tới gần các bạn nữ khác.

    Một lần giả này chính là 8 năm.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 4


    4.

    “Cốc cốc cốc!”

    Cửa nhà tôi bị gõ. Tôi vác hai cái quầng thâm to đùng, mơ mơ màng màng ra mở cửa.

    Cố Viễn cầm một túi đồ ăn sáng to đùng đứng ngoài cửa. Thấy cậu, tôi tỉnh táo ngay lập tức, không chút do dự đóng sập cửa vào.

    “Tống Phỉ! Cậu không muốn sống nữa à? Mau mở cửa cho tớ!”

    Sau khi tôi dùng tốc độ nhanh nhất của mình để rửa mặt, thay quần áo, tôi run rẩy mở cửa nhà mình ra.

    Cố Viễn làm mặt lạnh đi vào, đặt bữa sáng lên bàn.

    “Tống Phỉ, cậu giải thích rõ ràng cho tớ. Cậu đang dở chứng cái gì thế?”

    Thứ cho tại hạ không thể trả lời! Tôi im lặng khóc chít chít chít trong lòng.

    “Cậu mua cái gì cho tớ thế?” Tôi chuyển chủ đề.

    “Tớ cố ý chạy tới cổng trường cấp ba của chúng ta mua bánh bao cho cậu đấy. Tớ nhớ ngày trước hồi còn đi học cậu thích ăn bánh bao của nhà này nhất, sáng nào cũng thấy cậu ăn.”

    Cố Viễn vừa lải nhải vừa bỏ bánh bao, sữa đậu nành, bánh quẩy nóng trong túi bỏ lên trên bàn. Sau đó cậu gọt cho tôi một quả táo.

    Tôi vừa tập trung ăn vừa khóc trong lòng.

    Cố Viễn vẫn luôn như vậy, cách cậu đối xử với tôi rất đặc biệt, không giống với cách cậu đối xử với những người khác.

    Cậu nhớ rõ tôi thích gì, cậu hay mua cho tôi những món đồ ăn vặt mà tôi thích.

    Tôi đi đến đâu thì cậu sẽ đi tới đó.

    Thậm chí đến cả điền nguyện vọng vào đại học, cậu cũng điền vào một trường cùng thành phố với tôi.

    Cái gì cậu cũng tốt, chỉ là cậu không thích tôi.

    “Chậc chậc chậc, nhìn cái tướng ăn này của cậu nè, cậu là heo à?”

    Cậu mới là heo! Tôi phẫn nộ há to miệng gặm lấy cái bánh bao.

    Làm gì có ai ngày nào cũng khích đểu người mình thích đâu. Quả nhiên là Cố Viễn không thích tôi.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 5


    5.

    “Không phải hôm nay chúng ta đi cắm trại sao? Sao cậu vẫn chưa chuẩn bị gì vậy?”

    Cắm trại gì cơ?

    Cắm trại hả?!?

    Tôi sợ giật bắn người. Tôi nhớ ra rồi, hôm trước tôi cùng các bạn mình đã hẹn cuối tuần sẽ đi tour du lịch nhỏ cùng nhau.

    Trong chuyến đi này còn có Cố Viễn. Nói cách khác, tôi phải gặp Cố Viễn suốt hai ngày một đêm!

    “Cố Viễn, tớ đau đầu quá, chân tớ cũng đau nữa. Hình như tớ còn sốt luôn này, tớ có thể không đi được không?”

    “Nói thật!”

    Bằng năng lực thần kỳ của con người, chỉ trong một giây đồng hồ, tôi nhét 5 cái bánh bao vào trong miệng mình.

    “Chồng ưm, ưm, người ưm, không ưm ưm, đi ưm, nhiều ưm ưm ưm, người ưm, muốn ưm ưm, một ưm, mình ưm, chồng ưm ưm…”

    Tôi định nói là: “Chồng ơi, người ta không muốn đi cùng nhiều người như vậy đâu, người ta chỉ muốn đi một mình với chồng thôi à.”

    Cố Viễn nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ cứ như đang nhìn một con ngốc vậy.

    Tuy rằng tôi không nói ra được thành lời, nhưng tôi lại vô cùng vui vẻ. Cuối cùng tôi cũng tìm được cách giải quyết rồi!

    Một là không để Cố Viễn nói câu “Nói thật” kia, hai là không để tôi nói thành lời.

    Đáp án đơn giản vậy thôi.

    Tôi đúng là một thiên tài!

    Tôi chạy vào trong phòng nhổ bánh bao trong miệng mình ra. Tuy rằng biện pháp này tốt nhưng đau miệng quá!

    Tôi xoa xoa quai hàm của mình. Mệt đầu thật đấy!
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 6


    6.

    Vừa lên xe tôi liền giả c.hết nằm thẳng cẳng, nhắm chặt mắt lại không nói lời nào.

    Cố Viễn thò đầu qua, lấy tay sờ lên trán tôi, tay còn lại thì cậu sờ vào trán mình.

    “Tống Phỉ, cậu làm sao vậy? Có phải cậu giấu tớ chuyện gì không?”

    Tôi ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu đi, nghiêm túc nói: “Tớ đang thích một người, tớ muốn đi theo đuổi người ấy.”

    “Vì thế dạo này tớ sẽ lấy cậu để luyện tập, cậu phải làm tốt công tác tâm lý.”

    “Cậu đừng bất ngờ, cũng đừng nghĩ nhiều nhé!”

    Nói xong tôi liền hối hận. Tôi đang nói cái gì vậy hu hu hu!

    Cố Viễn ngẩn người, đen mặt, mím chặt môi lại. Một lúc lâu sau cậu mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Tống Phỉ, cậu nói thật hả?”

    Tôi điên rồi mới để bánh mì sáng nay mình mua với mục đích tự bịt miệng bản thân ở ghế đằng sau. Tôi vừa nhổm dậy định lấy bánh thì người đã bị dây an toàn kéo lại vào ghế.

    “Người ta lừa cậu đó. Chồng à, người ta chỉ thích cậu thôi. Thích cậu nhiều năm lắm rồi á, chưa từng thay lòng lần nào.”

    Chờ đến khi tôi lấy lại được quyền khống chế cái miệng của mình, lấy tay che chặt miệng thì mọi thứ đã quá chậm rồi.

    Rõ ràng Cố Viễn đã bị tôi dọa thêm lần nữa. Cậu nhíu chặt mày, không nói lời nào.

    Tôi quay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ tôi nhảy xuống khỏi xe có còn kịp không?
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 7


    7.

    Nhìn vào những biểu hiện từ hôm qua đến hôm nay của tôi, Cố Viễn không dám mở miệng nói chuyện với tôi nữa. Cậu im lặng tập trung lái xe, thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc qua tôi một cái rất nhanh.

    Tôi đấu tranh tâm lý trong âm thầm. Có lẽ bí mật tôi giấu suốt 8 năm nay sắp không giấu nổi nữa rồi!

    Hay là tôi lấy cớ gì đó, cắt đứt quan hệ với Cố Viễn nhỉ?

    Nhưng đây chính là Cố Viễn, người mà tôi thích từ năm 16 tuổi đó!!

    Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ lần đầu tiên mình gặp Cố Viễn. Lúc ấy, cậu cùng các bạn của mình vui vẻ chạy vào phòng học.

    Cậu cắt tóc ngắn, mặc một cái áo sơ mi trắng.

    Hai mắt cậu cười cong cong, bên trong như ẩn chứa hàng vạn vì sao, chiếu rọi những năm tháng thanh xuân của tôi.

    Làm sao tôi có thể bỏ cậu cho được?

    Lúc này xe dừng lại, cảm giác kỳ lạ trên người tôi cũng đã biến mất. Tôi há miệng hít một hơi thật sâu.

    Vừa xuống xe, một cô gái vô cùng xinh đẹp chạy đến chỗ chúng tôi.

    “Anh Cố Viễn, đã lâu không gặp!”

    Cô gái kia kéo lấy tay Cố Viễn lay lay.

    Tôi cụp đôi mắt đang trợn trắng lên của mình.

    “Anh Cố Viễn, anh chờ em một chút. Em muốn ngồi xe anh, chờ em đi lấy hành lý đã nhé ~”

    Nói rồi cô ấy nhảy nhót rời đi.

    Cô gái này chính là em gái ruột của bạn Cố Viễn – Lý Dương Ba. Bây giờ cô ấy vẫn còn đang học đại học. Mỗi lần thấy Cố Viễn thì cô ấy đều hận không thể dính lên người cậu.

    Tôi đứng bên cạnh Cố Viễn, không nhịn được bắt chước giọng điệu của Lý Kỳ Nguyệt, ẻo lả gọi: “Anh Cố Viễn, người ta rất nhớ anh đó ~”

    Cố Viễn liếc mắt nhìn tôi một cái, bình tĩnh nói: “Làm sao? Cậu ghen à?”

    Tôi lập tức lớn tiếng: “Ha ha, cậu nói chuyện cười nhảm nhí gì vậy? Cậu không biết tớ là ai à? Tớ là Tống Phỉ, dù tớ có ăn cức tớ cũng không thèm ăn giấm của cậu đâu*!”

    *Ý nữ chính là bả thà ăn cức cũng không thèm ghen á ~
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 8


    8.

    “Chị Tống Phỉ, người ta bị say xe, chị có thể nhường ghế trước cho em được không?”

    “Người ta là ai? Bạn của em à? Sao chị không thấy?”

    “Trời ơi ghét ghê vậy á! Anh Cố Viễn, anh nhìn kìa, chị Tống Phỉ lại bắt nạt người ta rồi ~”

    Lý Kỳ Nguyệt ngượng ngùng đấm đấm cánh tay Cố Viễn. Nếu là trước kia thì chắc chắn tôi sẽ móc mỉa cô ấy vài câu.

    Nhưng hôm nay tôi chỉ muốn được xuống ghế sau ngồi thôi. Tôi không muốn nói gì với Cố Viễn nữa.

    Nhìn tôi hùng hổ lấy túi định xuống ghế sau ngồi, sắc mặt của Cố Viễn cực kỳ khó coi.

    “Bụp” một tiếng, cậu đóng cửa xe tôi vừa mới mở ra.

    Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu, mẹ kiếp, cậu nổi điên cái gì thế?

    “Kỳ Nguyệt, em xuống ghế sau ngồi đi, Tống Phỉ phải ngồi trên này để chỉ đường cho anh.”

    Cố Viễn mạnh mẽ nhét tôi vào ghế lái phụ.

    Lúc cậu cúi xuống thắt dây an toàn cho tôi, cậu còn ghé vào tai tôi nhỏ giọng nói: “Tống Phỉ, cậu ngồi ngoan một chút cho tớ.”

    Cố Viễn cũng ở sát tôi quá rồi đấy, môi cậu gần như chạm hẳn vào lỗ tai tôi. Mặt tôi đỏ bừng lên.

    Lý Kỳ Nguyệt tủi thân ngồi bẹp ở ghế sau.

    Đôi khi tôi rất khâm phục cô ấy, cô ấy có thể dũng cảm theo đuổi người mình thích, có thể dũng cảm thể hiện tình cảm của mình cho đối phương biết. Cùng thích Cố Viễn nhưng cô ấy có thể luôn miệng gọi “Anh Cố Viễn”, còn tôi chỉ luôn miệng nói “Cố Viễn cậu bị đớ à?”

    Sự khác biệt giữa người với người cũng quá lớn rồi.

    Thật may là Lý Kỳ Nguyệt vẫn luôn ríu rít nói chuyện với Cố Viễn để cậu không có thời gian nói chuyện với tôi, giúp tôi vượt qua chặng đường này một cách bình an. Tôi quyết định từ sau sẽ đối xử với cô gái này tốt một chút, dù sao thì theo đuổi Cố Viễn cũng chẳng phải là việc dễ dàng gì.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 9


    9.

    Vừa tới nơi, tôi duỗi thẳng người. Tôi còn chưa kịp khen khung cảnh nơi đây thật đẹp thì Cố Viễn đã dùng một tay ôm lấy eo tôi, vác tôi đi chỗ khác.

    “Cố Viễn! Cậu đang làm gì thế? Mau bỏ tớ xuống!”

    Hai chân không chạm đất, trong lòng tôi hoảng loạn. Không phải thằng nhóc Cố Viễn này phát hiện ra chuyện gì đó chứ? Dù sao hồi còn đi học cậu cũng rất thông minh, chẳng lẽ là cậu đã đoán ra được sự thật rồi?

    Sau khi chúng tôi đến chỗ một cái cây to, trốn khỏi tầm mắt của mọi người thì Cố Viễn buông tôi xuống, cầm lấy cổ tay tôi.

    “Tống Phỉ! Rốt cuộc cậu đang làm cái gì?”

    Cố Viễn yên lặng nhìn tôi. Trong mắt cậu ẩn chứa sự ngạc nhiên, căng thẳng, còn có một chút vui sướng.

    “À, trời hôm nay đẹp thật ấy nhỉ? Cái cây này cũng to ghê vậy á!”

    “Tống Phỉ, nói thật!”

    Nhìn Cố Viễn đang nghiêm túc đứng đối diện, tôi cảm thấy cuống. Tôi định lấy tay bịt miệng mình thì phát hiện Cố Viễn đã nắm chặt lấy tay tôi từ bao giờ.

    “Tống Phỉ, có phải cậu thích tớ không?”

    Giọng Cố Viễn run rẩy, trong đó còn mang một chút do dự.

    Đầu thu, khung cảnh núi rừng như một bức tranh. Lá cây hơi vàng, từng ngọn núi nối tiếp nhau vươn lên, trong không khí thoang thoảng mùi thơm của cây cỏ.

    Nhưng tôi lại không có tâm trạng ngắm cảnh, tôi chỉ cảm thấy mồ hôi đang chảy từng giọt, từng giọt trên trán mình.

    Giờ phút này, tay tôi cách miệng tôi chỉ 50 cm, bình thường với khoảng cách như vậy thì tôi chỉ cần dùng chưa đến ba giây là có thể che miệng mình lại rồi.

    Nhìn Cố Viễn đang nắm chặt lấy tay tôi, tôi không còn cách nào khác.

    Tôi ngẩng đầu lên, hôn vào môi cậu một cái thật mạnh.

    “Cố Viễn, tớ thích cậu!”

    !!! Mẹ kiếp, tại sao hôn môi cũng không thể bịt miệng tôi lại được vậy???
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 10


    10.

    Cố Viễn đã bị tôi dọa đứng hình hoàn toàn. Cậu buông tay đang nắm lấy tay tôi ra, cả người cứng đơ như bị sét đánh.

    Bây giờ tôi có thể chạy đi rồi, nhưng tôi không nỡ.

    Tôi đã tưởng tượng về nụ hôn này trong đầu mình hàng trăm, hàng ngàn lần, cũng mong chờ nó hàng trăm, hàng ngàn lần.

    Tôi có thể bịa ra một lý do nào đó, cũng có thể dùng những lời nói dối để lấp li3m chuyện này.

    Nhưng tôi đã chờ cái giây phút này lâu lắm rồi. Tôi không muốn tiếp tục che giấu nó nữa.

    Cuối cùng Cố Viễn cũng lấy lại tinh thần. Sau khi não hoạt động trở lại, cậu bắt đầu điên cuồng đáp lại tôi.

    Trên đời này, việc hạnh phúc nhất chính là người mà mình thích cũng thích mình. Lần này hôn tôi, cậu càng hôn càng ôm chặt tôi vào lòng.

    Không biết hôn được bao lâu, cuối cùng Cố Viễn cũng thả tôi xuống dưới, vùi đầu vào cổ tôi không nói lời nào.

    “Tống Phỉ, có phải tớ đang nằm mơ hay không?”

    Cậu nghẹn ngào nói, giọng hơi khàn khàn.

    Cố Viễn, cậu ấy, bị tôi hôn đến khóc rồi à?
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 11


    11.

    “Hai người đang làm gì thế?”

    Lý Kỳ Nguyệt nổi giận đùng đùng chạy tới chỗ chúng tôi. Não tôi cũng hoạt động trở lại, không chờ Cố Viễn lấy lại tinh thần, tôi nhanh chóng co giò chạy đi.

    “Sao mặt cậu đỏ thế, cậu ốm à?”

    Lý Dương Ba lo lắng chạy qua chỗ tôi, còn duỗi tay sờ trán tôi một cái.

    “À, không sao không sao. Tớ vừa chạy bộ, đúng, tớ vừa mới đi chạy bộ nên mới như vậy đấy!”

    “Tống Phỉ, lều của cậu đây nhé! Cậu mau dựng lều lên đi.”

    Lưu Ngạn đứng cách đó không xa lớn tiếng gọi tôi. Tôi vội chạy qua, luống cuống dựng lều lên.

    Lưu Ngạn và Lý Dương Ba là bạn học cùng đại học, cùng chung phòng ký túc với Cố Viễn. Sau khi tốt nghiệp thì cả ba cùng nhau khởi nghiệp, mở một công ty bán hàng online nổi tiếng trong và ngoài nước.

    Vì tôi hay đến phòng tìm Cố Viễn nên Lưu Ngạn và Lý Dương Ba đều quen tôi. Nhất là Lý Dương Ba, bình thường cậu cũng rất quan tâm đến tôi.

    Tôi mất tập trung đóng đinh vào đất để dựng lều. Vừa đóng, tôi vừa nhớ lại cảnh làm người ta xao xuyến vừa rồi.

    Vì sao kỹ thuật hôn của Cố Viễn lại tốt thế? Đúng là đáng giận thật mà! Có phải cậu ấy trộm có bạn gái sau lưng tôi không nhỉ?

    “Ui mọi người đều đến rồi hả? Xin lỗi mọi người nha, tớ tới muộn rồi!”

    Một giọng nói trong trẻo vang lên, tôi quay đầu đi thì thấy…

    Trương Thải Vi!!!

    Trước mắt tôi là một cô gái cắt tóc ngắn có đôi mắt hẹp dài, mũi cô ấy cao, làn da hơi ngăm đen nhưng không làm lu mờ đi vẻ đẹp của cô ấy.

    Hôm nay cô ấy đi một đôi bốt chuyên dùng để leo núi, tôn lên cặp chân dài đẹp đẽ của mình. Nhìn phong cách phối đồ của cô ấy ngày hôm nay, tuyệt vời đến mức có thể đi chụp ảnh tạp chí ngay được.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 12


    12.

    Tôi gõ mạnh vào cái đinh, sau đó đập thẳng vào tay mình.

    “Úi!”

    “Sao cậu bất cẩn thế? Có đau không?”

    Trương Thải Vi ngồi xổm xuống lấy khăn giấy cẩn thận xoa tay cho tôi, sau đó lại thổi thổi chỗ tôi mới đập vào tay.

    Tôi càng cảm thấy khó chịu hơn. Cô ấy quá đẹp, nếu tôi mà là con trai chắc giờ tôi yêu cô ấy luôn rồi đó!

    Trong những năm tháng thanh xuân của Cố Viễn, nếu nói về cô gái nào đặc biệt với cậu thì ngoài tôi ra chính là Trương Thải Vi.

    Trương Thải Vi là bạn đại học của Cố Viễn, vừa đẹp vừa năng động. Cô ấy cùng với mấy người Cố Viễn chơi đá bóng, chơi game. Thành tích học tập của cô ấy tốt, hoàn cảnh gia đình cũng khá giả, cô ấy giỏi thể dục, cái gì cũng giỏi hết. Gần như chẳng có chuyện gì mà cô ấy không làm được cả.

    Khi nói chuyện với các bạn nữ bình thường, lúc nào Cố Viễn cũng trưng ra cái mặt lạnh như tảng băng. Chỉ riêng Trương Thải Vi lại trở thành bạn tốt với cậu.

    “Thải Vi, cậu tới rồi à?”

    Cố Viễn cùng Lý Kỳ Nguyệt đi từ đằng xa tới. Thấy Cố Viễn, tôi đỏ mặt lên, vội vàng đi dựng tiếp lều của mình.

    Mẹ kiếp! Vừa rồi “cháy” bao nhiêu thì bây giờ xấu hổ bấy nhiêu!!

    Tôi bắt đầu tránh mặt Cố Viễn. Cậu đi đến đâu thì tôi trốn đến đó, bầu không khí kỳ lạ này làm mọi người đều phát hiện sự bất thường.

    “Hai người cãi nhau à?”

    Trương Thải Vi nhướng mày, cười nói: “Thằng nhóc Cố Viễn này dám cãi nhau với cậu sao?”

    “Cậu nói gì thế? Một ngày cậu ấy hận không thể mắng tớ 800 câu đó!”

    Trương Thải Vi đang ghen à?

    Đột nhiên trong lòng tôi xuất hiện cảm giác nguy cơ. Tuy rằng vừa rồi tôi hôn Cố Viễn, Cố Viễn cũng hôn lại tôi.

    Nhưng Trương Thải Vi không phải người bình thường. Sức chiến đấu của cô nàng bằng 100 Lý Kỳ Nguyệt.

    Nếu cô ấy mà tỏ tình Cố Viễn, chắc chắn tôi không thể cạnh tranh được với cô ấy.

    Tôi phải để mắt đến cô ấy, không cho cô ấy và Cố Viễn có cơ hội được ở riêng với nhau.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 13


    13.

    Làm lụng vất vả cả ngày, cuối cùng cũng thu dọn, sắp xếp xong hết đồ rồi. Trời cũng đã ngà ngà tối.

    “Chúng ta chơi trò nói thật hay mạo hiểm đi!”

    Đang lúc chúng tôi ngồi đốt lửa trại, Trương Thải Vi giơ tay đề nghị.

    Tới rồi! Quả nhiên cô ấy định hành động tối nay!

    Tôi ngồi bên cạnh Cố Viễn đề phòng nhìn Trương Thải Vi. Nhỡ tí nữa cô ấy mà tỏ tình Cố Viễn thật thì tôi phải làm gì bây giờ?

    Nhìn cái chai xoay đến chỗ mình, tôi nghĩ mình nên lo cho mình trước.

    Trương Thải Vi vô cùng hứng thú nhìn tôi: “Nói thật hay mạo hiểm?”

    “Nói thật!”

    “Chỗ này có người cậu thích không?”

    Tôi liếc nhìn Cố Viễn một cái, vô cùng chột dạ lắc đầu: “Không có!”

    Đời này tôi không thể nào thừa nhận rằng mình thích Cố Viễn trước mặt mọi người. Nói thế nào thì tôi cũng diễn nhiều năm thế rồi, không thể thay đổi được.

    Người tôi chỗ nào cũng mềm, chỉ có miệng là vô cùng cứng.

    Nghe thấy tôi nói vậy, vẻ mặt của những người xung quanh đây đều mang những cảm xúc khác nhau.

    Tôi nghe rõ tiếng Lý Kỳ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Mặt Cố Viễn thì đen sì như đang khó chịu.

    Kỳ lạ nhất chính là Trương Thải Vi. Cô ấy mím môi, cố nhịn cười. Tôi nghĩ nếu không phải lúc này không khí không phù hợp thì cô ấy đã cười ra tiếng rồi đó!

    Quả nhiên cô ấy thích Cố Viễn thật.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 14


    14.

    Quay một vòng, cuối cùng cũng đến lượt Trương Thải Vi.

    Lý Kỳ Nguyệt như bị bơm máu gà, hưng phấn hỏi Trương Thải Vi: “Nói thật hay mạo hiểm?”

    “Mạo hiểm.”

    “Chị phải hôn một người trong những người ở đây. Người được hôn không được từ chối!”

    Mẹ kiếp!!!! Lý Kỳ Nguyệt, cô đang làm cái gì đấy?!?

    Không ăn được thì đạp đổ. Chắc ban ngày cô ấy nhìn thấy tôi với Cố Viễn ôm nhau nên mới làm vậy mà.

    Tôi cảm thấy vô cùng căng thẳng. Nếu chút nữa mà Trương Thải Vi qua hôn Cố Viễn thật, cậu ấy sẽ từ chối không?

    Nhìn Cố Viễn bình tĩnh xem trò vui, tôi càng giận hơn.

    Mẹ kiếp, vừa rồi vẫn còn hôn tôi vui vẻ như vậy, bây giờ lại chờ mong Trương Thải Vi đến hôn mình. Đồ tồi!!

    Trương Thải Vi đứng dậy. Trên mặt cô nàng vẫn vương nét cười. Đôi mắt phượng đẹp của cô nàng như nhếch lên, ánh lửa trại rọi lên gương mặt làm cô ấy tựa như một yêu tinh câu dẫn hồn người.

    Nữ yêu tinh này đi đến chỗ tôi cùng Cố Viễn.

    Tôi nghe được tiếng tim mình đập bình bịch. Tôi vừa căng thẳng vừa đau lòng.

    Cố Viễn có từ chối không nhỉ?

    Trương Thải Vi đi đến chỗ tôi cùng Cố Viễn, ngồi xổm xuống. Tôi khóc chít chít chít trong lòng.

    Cô ấy chuẩn bị hôn sao?

    Cố Viễn có đẩy cô ấy ra không?

    Hay là cậu ấy sẽ xử lý như lúc tôi hôn cậu ấy, nhiệt tình đáp lại?

    Đang lúc tôi mải nghĩ thì môi tôi truyền đến cảm xúc ấm áp mang theo mùi hương quyến rũ đặc trưng của cô gái.

    ???

    Trương Thải Vi hôn tôi???
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 15


    15.

    “Trương Thải Vi!!”

    Cố Viễn tức giận hét to một tiếng rồi đứng dậy. Cậu kéo tôi lên, ôm chặt tôi vào lòng trừng mắt nhìn Trương Thải Vi.

    “Ha ha ha ha cuối cùng cậu cũng không nhịn nổi nữa rồi! Tớ cười chết mất!”

    “Nhìn hai người các cậu ngốc nghếch dây dưa nhiều năm như vậy, vẫn còn mải đoán người đoán ta, tớ phục sát đất luôn rồi đó!”

    Trương Thải Vi ngồi xuống đất, không giận Cố Viễn mà lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.

    Cô ấy có ý gì?

    Tôi ngơ ngác nhìn Cố Viễn, lại nhìn qua Trương Thải Vi. Sau đó tôi thấy cô ấy cười đến chảy cả nước mắt.

    “Hai người xứng đôi thật, nam ngơ nữ ngốc. Đúng là trời sinh một cặp, ha ha ha ha…”

    Cố Viễn kéo tay tôi đi qua chỗ khác. Đến lúc tôi lấy lại tinh thần thì tôi sướng như điên.

    Tôi vừa bất ngờ, vừa muốn khóc.

    Có phải là Cố Viễn cũng thích tôi không?

    Đến chỗ không người, Cố Viễn xoay người lại, ôm tôi thật chặt.

    “Tống Phỉ, chúng ta đừng tiếp tục lãng phí thời gian được không?”

    Cố Viễn ôm tôi rất chặt, sau đó lại đặt một nụ hôn ấm áp lên trán tôi.

    Tôi ôm vòng eo gầy nhưng rắn chắc của Cố Viễn, tựa đầu vào ngực cậu, yên lặng cảm nhận tình yêu của cậu dành cho mình. Tôi cảm thấy hạnh phúc chỉ đơn giản là vậy.

    Nhưng cái gì đẹp cũng rất ngắn ngủi.

    Phải công nhận là Cố Viễn có một cái miệng vô cùng đáng sợ. Ngoài hôn môi thì cậu còn biết nói:

    “Tống Phỉ, nói thật, tớ…”

    “Tớ muốn kết hôn với cậu. Khi nào chúng ta mới kết hôn với nhau được?”

    Đêm đầu thu yên tĩnh đến phát sợ, xung quanh chẳng có tiếng côn trùng kêu. Vì thế tiếng tim đập của tôi vang lên bình bịch một cách vô cùng rõ ràng. Tôi định nói gì đó nhưng mãi không mở miệng được.

    Im lặng.

    Trong đêm nay, im lặng là vàng.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 16


    16.

    Tôi cùng Cố Viễn hốt hoảng rời khỏi rừng cây nhỏ, sau đó hai người ngồi ở hai phía khác nhau, phân chia ranh giới rõ ràng.

    Trương Thải Vi nhìn qua Cố Viễn rồi lại nhìn qua tôi. Cô nàng mang tâm trạng hóng chuyện, vui vẻ đi qua chỗ Cố Viễn: “Không phải hai người phải anh anh em em tỏ tình nhau sao? Không khí này lạ thế? Cố Viễn, cậu nói gì đấy?”

    “Tớ cầu hôn cậu ấy.”

    Trương Thải Vi nghe xong thì cạn lời. Mấy giây sau, cô ấy ôm bụng cười lớn.

    “Cái tiến độ này của cậu lạ thế? Không ngờ cậu lại gấp đến vậy luôn?”

    Trương Thải Vi nói xong thì làm mặt quỷ với tôi.

    Tại sao ngày trước tôi lại nghĩ rằng cô ấy là một nữ thần lạnh lùng nhỉ? Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời mà.

    ***

    Mấy năm nay, là tôi đã nghĩ nhầm rồi.

    Tôi nằm giữa lều của mình lăn qua lăn lại. Cả đầu tôi đều chỉ nghĩ đến cảnh mai sau mình ngủ với Cố Viễn. Không biết vẻ mặt của cậu lúc ấy sẽ như nào nhỉ? Ngượng ngùng? Bất ngờ? Ngơ ngác?

    Nhất định cậu sẽ không ngờ rằng một người có vẻ ngoài kiêu ngạo như tôi trong lòng lại có những suy nghĩ đen tối như vậy. Phải làm sao bây giờ??

    Tôi che mặt, chui trong chăn, đấm bình bịch xuống đất.

    “Đinh ~”

    Tôi đỏ mặt bỏ chăn ra, cầm điện thoại lên. Vừa mở ra thì thấy Trương Thải Vi gửi tin nhắn cho mình.

    Đập vào mắt tôi là hình ảnh một đống người mẫu mặc áo ngủ gợi cảm. Tôi nhìn xong mà cảm thấy tức giận.

    Mẹ kiếp, cô ấy đang làm gì thế?

    Tại sao lại gửi mấy thứ không lành mạnh này cho người ta??

    Tôi yên lặng thêm mấy cái áo đó vào trong giỏ hàng của mình…
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 17


    17.

    Buổi sáng hôm sau, tôi ôm hai cái quầng thâm mắt to đùng bò từ trong lều ra. Từ khi tôi bị dính cái tật “Nói thật” này, tôi chưa được ngủ ngon hôm nào.

    Hôm nào cũng vậy, cứ đến buổi tối thì tôi lại nhớ đến mấy tình huống muốn đội quần của mình ở ban ngày, nghĩ xong thì không ngủ nổi nữa. Không phải từ nay về sau tôi cứ bị như vậy suốt chứ?

    Xấu hổ chết mất!

    Nhìn Cố Viễn cũng có hai cái quầng thâm to đùng như tôi, trong lòng tôi cảm thấy bình thường hơn một chút.

    Trương Thải Vi đi qua đây, hai mắt lấp lánh: “Eo, hai người hôm qua làm gì đấy?”

    “Tống Phỉ, không ngờ cậu mạnh mẽ đến vậy luôn á! Cậu tập thể dục hay có phương pháp gì hay mà làm chẳng phát ra tiếng động vậy? Truyền cho tớ với!”

    Sao người này đáng ghét thế?!?

    Tôi chạy trối chết, không trả lời câu hỏi của cô nàng.

    Thu dọn xong tất cả mọi thứ, lên xe về nhà. Tất cả mọi người đều rất tinh tế không làm phiền tôi cùng Cố Viễn, để lại không gian riêng tư cho chúng tôi.

    Tôi cùng Cố Viễn ngồi trên xe. Tôi nhìn điện thoại, còn 3 tiếng nữa mới về đến nơi.

    Người ta tỏ tình nhau xong thì anh anh em em yêu nhau.

    Tại sao đến tôi thì mọi chuyện trở nên xấu hổ như vậy? Tôi thầm khóc chít chít chít trong lòng.

    “Tống Phỉ, thật ra, thật ra chúng ta mới ở bên nhau. Có một số việc cậu đừng vội, tương lai còn dài.”

    “Cái gì còn dài?”

    Tôi lấy lại tinh thần, chỉ nghe được hai chữ cuối cùng.

    Cố Viễn liếc mắt nhìn tôi một cái nhìn đầy thâm ý.
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 18


    18.

    Tôi nhấp nha nhấp nhổm như người bị trĩ ngồi trên ghế. Cuối cùng cũng tới khu chung cư nhà tôi rồi. Tôi mở cửa xe muốn chạy thì Cố Viễn ỷ vào việc chân cậu dài, bước hai ba bước chặn tôi ở cạnh xe.

    “Cậu chạy cái gì? Hửm?”

    Cậu chống tay chặn tôi lại. Tôi dựa hẳn người vào xe. Vẻ mặt tôi vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ.

    Nhưng trong lòng tôi thì bắn đầy bong bóng màu hồng, làm trái tim tôi mềm nhũn.

    A a a a! Tôi bị Cố Viễn kabedon*!!!

    *kabedon: là tư thế mà người ta chống tay vào tường để chặn người kia ấy ~ Bạn nào chưa hình dung được thì lên google search nha ~

    Cậu ấy ngầu quá! Thích quá đi mất thôi!!

    Một cái hôn dịu dàng được đặt lên má tôi. Tôi cụp mắt xuống, sau đó nghe được tiếng chụp ảnh “tách” một cái.

    Cố Viễn chụp một bức selfie sau đó cậu bình tĩnh cất điện thoại đi. Một tay cậu nắm lấy tay tôi, một tay cậu cầm hành lý của tôi.

    “Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà trước.”

    Nhìn mười ngón tay đan chặt của chúng tôi, khóe miệng tôi cong lên liên tục.

    Tay cậu ấy to thật đấy, ngón tay cũng dài nữa, mà ta cậu ấy cũng ấm ghê á!

    Tôi cứ cười ngây ngốc như vậy đến tận khi về nhà mình.

    Tôi nằm trên giường lấy tay che mặt lan qua lăn lại, điện thoại tôi vang lên rất nhiều thông báo.

    “Đinh!”

    “Đinh!”

    “Đinh!”

    Mẹ nó, cái gì đấy?

    Tôi ngồi dậy, cười sờ sờ mắt, vừa mở điện thoại ra thì thấy WeChat của tôi bị spam một đống tin nhắn “Trời ạ!”.

    “Trời ạ! Tống Phỉ, cậu yêu đương với Cố Viễn từ bao giờ thế?”

    Tôi vừa mở WeChat của mình và Đường Tiếu Tiếu – bạn tốt thời cấp 3 của mình ra thì cô nàng đã gọi điện thoại qua cho tôi.

    “A a a a! Tên lừa đảo Tống Phỉ này! Cậu mau nói cho tớ biết, cậu với Cố Viễn yêu nhau từ bao giờ đấy???”

    Tiếu Tiếu nói một tràng dài, thét chói tai làm tôi hơi ngây ngốc một chút. Sau mọi người biết chuyện nhanh thế?

    Tin này truyền cũng quá nhanh rồi đấy!
     
    Không Thể Nói Dối Anh
    Chương 19


    19.

    “Cậu mở vòng bạn bè ra thì biết!”

    Tôi nhanh chóng cúp điện thoại mở vòng bạn bè ra. Đập vào mắt tôi là ảnh chụp vừa rồi của tôi cùng Cố Viễn.

    Trong ảnh, góc nghiêng của Cố Viễn đẹp đến mê người. Mũi cậu cao thẳng, cái cằm góc cạnh, hàng mi vừa dày vừa rậm, môi mỏng hơi chu lên dán vào sườn mặt tôi.

    Tôi thì ở phía đối diện, hai má đỏ lên, cụp mi mắt xuống, cả mặt viết hai chữ “ngượng ngùng”, “hạnh phúc”.

    Trên ảnh chụp, Cố Viễn viết hai chữ thật to: “Yêu nhau.”

    Bên dưới đã có hơn 100 bình luận, số bình luận tiếp tục có xu hướng gia tăng.

    “Có phải tớ đang hoa mắt không vậy? Ai đó mau nói cho tớ biết chuyện này có phải là thật không?”

    “Mẹ nó! Không ngờ khi còn sống tớ có thể thấy được cái này!”

    “A a a a đây là cái tổ hợp thần tiên mẹ gì đây! Xin hai người lập tức kết hôn tại chỗ rồi sinh cho tớ một trăm đứa nhóc luôn đi!”

    Mấy bình luận sau đó cũng bắt đầu đổi phong cách, thi nhau bảo chúng tôi mau sinh mấy đứa nhóc cho họ xem.

    Mẹ kiếp! Muốn sinh cũng phải chờ mấy tháng nữa chứ, làm gì có ai sinh nhanh vậy đâu?!?

    Tôi che mặt, bắt đầu nghĩ xem nếu sinh con gái thì đặt tên cho bé là gì, nếu sinh con trai thì nên gọi bé như nào.

    Lúc này điện thoại tôi lại đổ chuông. Chắc lại là bạn nào hóng hớt gọi tôi đây. Tôi không để ý lắm mà nhấc máy.

    “Ừ ừ ừ cái trên vòng bạn bè đúng rồi đấy, đúng là tớ đang yêu đương với Cố Viễn.”

    “Gái yêu à, mắt con tốt thật đấy, giống y như mẹ ha ha ha ha ha. Mẹ đã để mắt tới thằng nhóc Cố Viễn này từ lâu rồi, đã đẹp trai lại còn học giỏi, ngoan ngoãn nữa chứ! Tuần sau con dẫn nó về nhà ăn cơm, nhanh chóng chọn ngày kết hôn đi ha!”

    ???

    Cố Viễn kết bạn WeChat với mẹ tôi???

    Chuyện này từ bao giờ vậy?!?!?

    Tôi ôm vẻ mặt không còn thiết tha gì với cuộc sống nằm trên giường lăn hai cái, chân giường phát ra những tiếng cọt kẹt.

    Giường tôi cứ lắc lắc mấy cái là lại kêu kẽo kẹt, chắc chỗ nào bị lỏng đinh rồi.
     
    Back
    Top Bottom