Khác không lối thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
400011204-256-k283992.jpg

Không Lối Thoát
Tác giả: BngLee3
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

trong một lần tại yến tiệc Lâm Tiểu Đồng nàng mặc bộ váy đỏ hơi nhạt cúp ngực tạo nên đường đàng hoàn hảo , nàng đang đàn violon trên sân khấu tiếng đàn êm nhẹ làm mọi người đều đắm chìm vào đó nhưng vẫn có một cặp mắt săn mồi đang dán chặt vào nàng , khi nàng biểu diễn xong Đường Vân Yên mới đứng dậy lại chỗ nàng chào hỏi từ từ tiếp cận cho nàng lọt vào bẫy, những ngày đầu vui vẻ hạnh phúc về sau là chuỗi ngày ám ảnh của nàng



nguoc​
 
Không Lối Thoát
chương 1: tiếp cận


Lâm Tiểu Đồng nàng nghệ sĩ violon mới nổi được mời đến để biểu diễn trong yến tiệc có những tay to mặt lớn, nghe được tin tốt Lâm Tiểu Đồng vui mừng ôm lấy gối cười tủm tỉm rồi nhanh chóng đi đến phòng thay đồ , Trương Ngọc Vy quản lí của nàng vừa thấy nàng đi tới liền vẫy tay gọi lớn

"Tiểu Đồng ở bên này!"

Lâm Tiểu Đồng nhìn qua thấy chị quản lí rồi mỉm cười đi lại

Trương Ngọc Vy dẫn Lâm Tiểu Đồng đến phòng thay đồ đưa cho nàng chiếc váy đuôi cá cúp ngực, Lâm Tiểu Đồng cầm lấy rồi bước vào thay , một lúc sau Lâm Tiểu Đồng bước ra với chiếc váy đuôi cá cúp ngực ôm trọn vòng eo thon gọn của nàng đường cong phải nói là tuyệt , khi bước ra ai cũng phải trố mắt nhìn vì quá xinh đẹp , đôi chân trắng trẻo thon dài thẳng tắp cộng thêm chiếc váy đỏ tôn màu da nàng mang thêm đôi giày đỏ tóc đã chuyên gia làm xong , sau khi xong hết thì nàng bước ra miếng rèm sau sân khấu đợi tới lượt lên biểu diễn có chị quản lí Trương Ngọc Vy đi theo

"chị Vy lần đầu biểu diễn ở nơi toàn tay to mặt lớn thế này em có hơi sợ" Lâm Tiểu Đồng nhìn những người dưới khán đài mím môi

"không sao , em cứ thả lỏng là được cứ xem như đây là buổi đàn bình thường đi " Trương Ngọc Vy an ủi

Nghe Trương Ngọc Vy nói vậy nàng cũng bớt lo phần nào, chờ một lúc cũng đến lượt nàng

Lâm Tiểu Đồng bước lên sân khấu ánh đèn chiếu vào làm toát lên vẻ sang trọng quyến rũ khiến ai nhìn cũng không thể rời mắt

"xin chào mọi người, tôi là Lâm Tiểu Đồng tôi rất vinh hạnh khi được mời đến một nơi như này để biểu diễn, cho nên hôm nay tôi sẽ cố gắng hết mình" Lâm Tiểu Đồng mỉm cười nhẹ rồi bắt đầu đàn

Tiếng đàn cất lên , dưới khán đài ban đầu còn ồn ào sau khi nghe tiếng đàn của nàng thì cũng im lặng lắng nghe , tiếng đàn du dư êm dịu như rót mật vào tai càng nghe càng cuốn

Dưới khán đài có một ánh mắt luôn chăm chú theo dõi Lâm Tiểu Đồng từ đầu đến cuối như dã thú săn mồi. sau khi biểu diễn xong có nhiều người lại bắt chuyện với Lâm Tiểu Đồng. những người này toàn tay to mặt lớn nên buộc nàng phải tiếp rượu với họ ngay khi sắp không trụ được thì một bàn tay từ đầu lưng nàng vươn tới ánh mắt sắc bén nhìn họ như muốn ăn tươi nuốt sống . thấy thế họ liền sợ hãi đi chỗ khác

"chậc bỏ lỡ tiểu thịt tươi" một người đàn ông béo trong số những người mời rượu nàng lên tiếng

Thấy những người kia đi xa Lâm Tiểu Đồng mới xoay người lại mùi bạc hà lạnh xâm chiếm mũi nàng , Lâm Tiểu Đồng ngước mặt lên thấy ánh mắt cô chăm chú nhìn mình thì hơi đỏ vành tai cuối mặt xuống cảm ơn

"Cảm ơn cô đã giúp tôi" Lâm Tiểu Đồng cuối người , vì tiếp rượu nhiều nên Lâm Tiểu Đồng có hơi say khi cuối người thân hình nàng hơi lảo đảo

Đường Vân Yên thấy nàng lảo đảo thì đưa tay đỡ kéo nàng vào lòng mình rồi nói

"không cần cảm ơn"

"như thế thì kì quá , cho tôi xin wetchat để khi rảnh tôi mời cô bữa cơm coi như cảm ơn" Lâm Tiểu Đồng gãi đầu ngại ngùng nói

"cũng được"

"vậy thêm wetchat nhé" Lâm Tiểu Đồng móc điện thoại ra quét mã wetchat của cô

Ting. hai bạn đã là bạn bè

"thất lễ quá giờ tôi có việc nên đi trước tạm biệt nhé " Lâm Tiểu Đồng mỉm cười nhẹ rồi ra khỏi vòng tay của Đường Vân Yên rồi chạy đi để Đường Vân Yên đứng đó đơ với nụ cười của nàng

Đường Vân Yên cuối đầu nhìn điện thoại thấy ba chữ Lâm Tiểu Đồng thì nhếch môi cười nhẹ

"Lâm Tiểu Đồng. tên đẹp mà người cũng đẹp. thú vị thật" Đường Vân Yên lái xe về nhà
 
Không Lối Thoát
Chương 2 : đi ăn


Về tới nhà thì cũng đã mười một giờ khuya, Lâm Tiểu Đồng gọi báo với chị quản lý rằng mình hơi mệt nên về trước bảo chị khỏi đợi sau đó cúp máy đi tắm, nước từ vòi sen chảy xuống đỉnh đầu nàng xối đi sự mệt mỏi của một ngày dài, hơi nước mờ mịt làm đường cong của nàng thêm bội phần quyến rũ , tắm xong Lâm Tiểu Đồng cầm khăn lau tóc rồi bước ra với áo choàng ngủ màu trắng, đi lại giường nằm mở iPad lên xem tin tức một lúc thì ngủ quên lúc nào cũng không hay

Bên phía Đường Vân Yên sau khi Lâm Tiểu Đồng về thì cô cũng không còn hứng thú ở lại nên ra về luôn, về tới nhà đầu tiên Đường Vân Yên gọi cho trợ lí điều tra về Lâm Tiểu Đồng

"Tôi cho anh 10p điều tra đầy đủ về người tên Lâm Tiểu Đồng"

"Nhưng 10p có quá ít không sếp"

"Tôi không cần biết, nếu làm không được thì chuẩn bị nghỉ việc đi" Đường Vân Yên lạnh giọng nói rồi cúp máy làm anh trợ lí sợ đổ mồ hôi đi điều tra liền

Đường Vân Yên lại bàn làm việc mở máy tính lên bắt đầu làm việc, được một lúc thì trợ lí gửi email cho cô, Đường Vân Yên nhấp con chuột bấm vào email hiện lên một tệp hồ sơ có hiện tên họ ngày tháng năm sinh, người thân, nơi làm việc và nhà của Lâm Tiểu Đồng , đọc xong ánh mắt cô trầm ngâm nhìn dòng chữ trên màn hình, Lâm Tiểu Đồng đã có bạn trai, cô siết chặt cây bút suy nghĩ gì đó rồi đi tắm lên giường ngủ

Sáng hôm sau Lâm Tiểu Đồng dậy, hôm qua mệt quá ngủ quên không tắt iPad nguyên đêm hoạt động nên chiếc iPad bị sập nguồn, Lâm Tiểu Đồng cắm sạc rồi xuống giường vệ sinh cá nhân, hôm nay không có lịch trình nên Lâm Tiểu Đồng khá rảnh, quyết định đi xả tress, Lâm Tiểu Đồng gọi cho cô bạn thân là Phùng Chi Ý, vừa đổ chuông đầu dây bên kia lập tức bắt máy

"có chuyện gì vậy tiểu thần tượng của tớ" Phùng Chi Ý bắt máy cười khẽ

"đi mua sắm không, hôm nay tớ rảnh"

"gửi địa chỉ tớ đến liền"

"ừm" Lâm Tiểu Đồng cúp máy rồi lái xe đến trung tâm thương mại, nàng mặc váy rời jean xanh và áo sơ mi trắng bỏ cúc đầu lộ rõ xương vai xanh và chiếc cổ thon dài, sợi dây chuyền làm nổi bật vùng cổ, tóc búi lên để 2 mái nhìn rất thơ, mở điện thoại lên gửi địa chỉ cho Phùng Chi Ý, 30p sau Phùng Chi Ý lái xe đến, mở cửa xe bước xuống, Phùng Chi Ý mặc chiếc váy ôm lộ rõ đường cong của cô nàng nhìn rất cuốn, tóc xoã ngang vai phồng lên nhìn rất đậm chất bad

"hey, đợi lâu không"

Phùng Chi Ý bước tới khoác vai Lâm Tiểu Đồng

"không lâu, tớ chỉ sắp ngủ gục thôi" Lâm Tiểu Đồng liếc nhẹ Phùng Chi Ý, cô nàng cười nhẹ gãi đầu

"vậy hôm nay tớ mời coi như bù cho cậu"

"thế còn nghe được" Lâm Tiểu Đồng cười nhẹ kéo tay Phùng Chi Ý đến trung tâm lựa đồ

"đi lựa đồ trước rồi ăn sau"

"nè, từ đã té là đội quần hết hai đứa" ráng đi theo bước chân Lâm Tiểu Đồng để không bị té

"nhanh nào"

"cho hỏi quý khách muốn tìm loại trang phục nào ạ" nữ nhân viên nhìn hai người cười mỉm

"không cần đâu, chúng tôi tự lựa" Lâm Tiểu Đồng kéo Phùng Chi Ý tới chỗ trưng bày đầm váy

"cậu thấy bộ nào đẹp"

"tớ thấy cái nào cũng đẹp, hay là thử hết đi " Phùng Chi Ý đưa tay vuốt cằm nhìn Lâm Tiểu Đồng từ trên xuống dưới

"thử hết chắc tớ không thở nổi mất"

"thôi nào" Phùng Chi Ý lựa cái đầm đen cúp ngực khoét vòng tròn hai bên eo đưa cho Lâm Tiểu Đồng rồi đẩy nàng vào phòng thay đồ

"từ từ té"

Một lúc sau Lâm Tiểu Đồng bước ra, Phùng Chi Ý sáng mắt lên, da nàng trắng nên mặc đầm đen nhìn rất nổi bật cộng thêm chiếc đầm cúp ngang ngực lộ ra rảnh ngực sâu hút và xương vai xanh cùng chiếc cổ thon dài , tiếp đó là hai vòng bị khoét bên eo nàng, đầm ôm sát người làm tôn dáng nàng nhìn rất xinh đẹp và cuốn hút, có vài người phải đứng lại nhìn vì quá đẹp

"wow nhìn cái này rất hợp với cậu đó, tớ có chọn thêm vài cái cho cậu nữa mau đi thử đi " Phùng Chi Ý sáng mắt đẩy ề đồ cho Lâm Tiểu Đồng đi thử, Lâm Tiểu Đồng chóng mặt với đống đồ

"nhiều quá, bộ cậu không lựa cho cậu à"

"tớ lựa xong rồi, cậu thử nhanh đi" Phùng Chi Ý đẩy nàng vào phòng thay

đồ lần nữa

Lâm Tiểu Đồng bất lực làm theo, thời gian kéo dài khoản nửa tiếng thì xong, gói lại hết đồ nàng vừa thử cho vào túi đựng đồ hết, vì những bộ đó thật sự rất hợp với nàng, Phùng Chi Ý không muốn bỏ lỡ nên kêu nhân viên lấy hết

"...tớ thật sự mặc không hết đống này đâu" Lâm Tiểu Đồng bất lực nhìn đống đồ

" không hết cũng phải hết"

Xong xuôi cả hai đi ăn

"cho hỏi quý khách muốn dùng gì ạ" nam nhân viên đưa menu cho hai người

"cậu ăn gì" Lâm Tiểu Đồng lật menu xong hỏi Phùng Chi Ý

"tớ ăn mỳ ý"

"cho tôi hai phần mỳ ý và hai ly cam ép, à mà thêm hai phần báng ngọt "

"quý khách đợi tí" nhân viên cầm menu rời đi

"bữa này tớ mời, lúc nãy cậu trả tiền quần áo rồi"

"sao thế được, nãy tớ bảo tớ mời mà"

"nhưng mà như thế kì lắm"

"giữa tớ và cậu còn phải nói câu đấy à" Phùng Chi Ý giận dỗi không thèm nhìn nàng nữa

"thôi được rồi bữa này cậu trả" Lâm Tiểu Đồng cười cười lắc nhẹ tay cô nàng

Đường Vân Yên đi ăn với bạn, mở cửa bước lên tầng trên theo quán tính nhìn xung quanh xem chỗ nào khuất để ngồi thì thấy Lâm Tiểu Đồng cười nói lắc tay với cô gái ngồi đối diện ánh mắt hơi trầm xuống rồi bước tới

"xin chào, em còn nhớ tôi không" Đường Vân Yên gõ nhẹ bàn

Lâm Tiểu Đồng ngước mặt lên thấy cô thì mỉm cười

"là chị hôm bữa giúp em"

Đường Vân Yên hơi đơ người vì nụ cười của nàng rồi nhanh chóng trở lại trạng thái lạnh lùng

"còn chỗ, em có phiền không nếu tôi ngồi cùng"

"không phiền không phiền, chị cứ thoải mái"

Cố Thanh Thanh kê sát tai cô nói nhỏ

"ai vậy"

"cô bé gặp ở bữa tiệc" Đường Vân Yên nhàn nhạt đáp lại

"ồ"

"chào em" Cố Thanh Thanh kéo ghế ngồi kế Phùng Chi Ý

"chào chị đẹp" Phùng Chi Ý nhe răng cười

Cố Thanh Thanh đơ người

Đường Vân Yên kéo ghế ngồi kế Lâm Tiểu Đồng rồi gọi món

Một lát sau nhân viên mang đồ ăn lại rồi rời đi, bữa ăn diễn ra rất suông sẻ 4 người làm quen nhau, ăn xong Đường Vân Yên đi thanh toán

"thật ngại quá, định mời chị nhưng lại để chị mời" cười gượng

"không sao" Đường Vân Yên đưa tay vén tóc bên tai của Lâm Tiểu Đồng khoảng cách hơi gần khiến nàng hơi đỏ mặt

"để tôi đưa em về"

"chắc là không được rồi, tôi đi với b- ủa đâu rồi" Lâm Tiểu Đồng ngơ ngác nhìn xung quanh

Thật ra Đường Vân Yên mua chuộc Phùng Chi Ý bằng chiếc túi hàng hiệu mới ra mắt từ lúc còn trong bàn ăn nên vừa ra cửa cô nàng đã vội chạy đi

"không có ai vậy lên xe tôi, tôi đưa em về, thân con gái đi đêm rất nguy hiểm" Đường Vân Yên mở cửa xe tinh tế chắn thành xe mời nàng vào ngồi ghế phụ

"thế có phiền lắm không, chị giúp tôi khá nhiều rồi" Lâm Tiểu Đồng gãi đầu cười

"không phiền, lên đi" Đường Vân Yên cười nhẹ

Lâm Tiểu Đồng bước vào ngồi ghế phụ, suốt đường đi không ai nói lời nào, về đến nhà Lâm Tiểu Đồng mở cửa xe bước xuống rồi cảm ơn chị sau đó xoay người chuẩn bị đi vào nhà thì bị Đường Vân Yên kéo lại hôn vào má

"coi như lời cảm ơn" Đường Vân Yên tinh nghịch nháy mắt vs nàng

Lâm Tiểu Đồng đỏ mặt chạy thẳng vào nhà sợ ở lại lâu có khi mất hết liêm sỉ, Đường Vân Yên nhìn cảnh này mà khoé môi cong lên

"thú vị"
 
Back
Top Bottom