Cập nhật mới

Truyện Teen Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
khong-co-khoang-cach-trong-tinh-yeu-fanfic-bts.jpg

Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Tác giả: Sakurakihen
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Em giống như một cánh hồng bất ngờ lướt qua tim anh, em đến rồi lại đi, liệu rằng như thế có quá tàn nhẫn với anh không?

Hãy cho anh câu trả lời để anh biết rằng anh không phải người duy nhất rung động.

Chúng ta chia tay nhau vì cái gọi là khác biệt sao? Em sai rồi nếu như đã yêu nhau thì khoảng cách chưa bao giờ khiến chúng ta rời xa nhau cả. Em đang muốn phản bội anh đúng không?...Ngay từ đầu em chưa từng có một chút tình yêu nào dành cho anh.
....

"Khốn nạn"

Jeon Jungkook khẽ nở nụ cười nửa miệng đầy mị hoặc mà không ngăn chặn nổi bản thân thôi vuốt ve khuôn mặt của người đối diện

"Nếu bây giờ em đã bảo tôi khốn nạn thì e rằng, sau đêm nay em sẽ chẳng còn từ nào để nói về tôi đâu, nhìn nhận của em non nớt quá đấy"

"Tình một đêm chứ mẹ đơn thân? Chắc bây giờ cũng chẳng cần phải giữ gìn gì cho ai đâu nhỉ. Dù sao, thân thể của em, lần đầu của em cũng là của tôi rồi, chần chừ gì nữa?"​
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 1: Hello korea


"Trời ơi! Mẹ ơi! Oh my God! Quỷ thần Ơi! Thánh thần ơi!%$#%...BTS ra MV Mới"

"MV ra từ 1 ngày trước, ashhhi tui thật có lỗi với các anh khi không xem MV đầu tiên Haizz..."

.........

"Á Á Á! Mẹ Ơi sao mấy anh đẹp trai quá vậy nè"

Vâng không ai khác đó chính là giọng nói "nhỏ nhẹ" của Ái Ái nhà ta

"Mẹ đây! Gọi gì mà lắm thế"Bà Liên "hồi đáp" vang vọng từ tần một lên tận tầng ba với "con gái yêu". Rồi lắc đầu thở dài, haizz có con gái nhà ai như con gái nhà tui không, con gái con đứa mà suốt ngày la hét om sòm như con điên

RẦM RẦM RẦM

Đó là những âm thanh vui tai được tạo lên bởi tạo hóa sau đó. Thực ra chỉ đơn giản là tiếng chân của ai đó

Nhỏ chạy rầm rầm xuống cầu thang đứng trước mẫu hậu hiền từ rồi nói:" MẸ À"ngọt lịm như kẹo bông

"Lại Gì nữa?"Bà Liên quay mặt đi, thưởng thức tách trà nóng mới pha lạnh lùng đáp trả giọng nói ngọt ngào của cô con gái duy nhất

"BTS ra MV với album mới đó mẹ"

"Nên...?"

" cho con tiền mua album đi mà mẹ iu"Nhỏ nũng nịu hôn vào má mẹ cái chụt rồi dùng một đống aegyo có sức sát thương cao ra "tiến đánh vào trái tim" của mama đại nhân nhưng....

"Biết câu trả lời rồi sao còn hỏi"

"mẹ cho con tiền mua ạ?" Ái Ái ngây thơ hỏi trong hạnh phúc

" Tất nhiên là không, sau bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa thoát ra khỏi mộng hả con?"

Nhỏ nhăn mặt nhăn mũi

"Sao mẹ nỡ nào làm thế với con, lần trước con đã phải trích tiền tiêu vặt rồi đó"

"thì lần này cũng thế đi, mà mẹ chưa mắng cho là may đấy, con gái con đứa sắp thi đến nơi rồi mà cứ suốt ngày linh tinh này nọ, chẳng chịu học hành gì cả. Rới thì nghỉ đi Hàn nha con"

"Mẹ thật là, con sẽ nhận được học bổng mà. keo kiệt,bủn xỉn"tất nhiên là vế đằng sau chỉ là lời nói bị giữ lại trong đại não không cho nói toẹt ra miệng thôi

Và rồi một tháng sau đó

Nhỏ nhận được một suất học bổng từ đại học Daegu của Hàn Quốc. Nhỏ mừng quýnh lên tụ họp bạn bè đủ kiểu đi chơi nhưng cho bọn nó bao cả chầu với một lý do củ chuối " chia tay tao bọn mày phải bao chớ, tao biết tao vô cùng quan trọng với bọn mày mà" và tất nhiên bọn bạn nhiệt liệt phản đối nhưng rồi ai ai trừ Ái Ái cũng phải xì tiền ra mà bao

Vì sao ư? Vì bọn nó quý Ái lắm. Đều là bạn từ nhỏ của nhau, thương nhau như anh em gia đình mà giờ cái con Happy virut này đi chắc chẳng đứa nào cười nổi quá. Nhất là con Vi, nó với Ái là bạn thân, đi đâu cũng có nhau, làm gì cũng có nhau giờ đứa thì đi đứa thì ở lại hỏi ai vui cho nổi.

Lại còn Trần Phong nữa chứ...Haizzzz

Haizzzzz...

*******************

Một tuần sau.

Mọi thủ tục đã hoàn tất. Hộ chiếu, học bạ, giấy chứng minh, Visa..v.v....

Nhỏ cũng phải dời xa Việt Nam để đến Hàn quốc

Và nhỏ cũng giống bao người vui buồn lẫn lộn khi ra đi.

Vui vì Hàn Quốc là ước mơ của từ bé của nhỏ, là cả một tương lai tốt đẹp của nhỏ

Buồn vì nhỏ phải đau khổ khi chia lìa. Nhỏ ghét cảm giác ấy. Nhỏ ghét sự đau khổ khi phải rời xa những người nhỏ yêu thương và tất nhiên nhỏ ghét phải rời xa Trần Phong

Phong là tình đầu của nhỏ, là cậu trai dễ thương mà lạnh lùng với đôi mắt cười đáng yêu. Ái cũng chẳng ngờ rằng Phong sẽ tỏ tình với nhỏ vì căn bản hai người gần như hai thế giới song song không chạm vào nhau được. Nhưng chắc chắn rằng ông trời đã se duyên cho nhỏ và Trần Phong, tất cả cuộc tình ấy đẹp như một giấc mơ, ngọt ngào như những viên kẹo sữa Alpenliebe. Thật sự để quyết định đi du học nhỏ cũng phải đấu tranh tư tưởng nhiều và Phong làm cho cuộc đấu tranh ấy thêm phần căng thẳng

Lúc chuẩn bị lên máy bay rời Việt Nam, Ái đã khóc, khóc rất nhiều là đằng khác. Nhỏ ôm từng người đến chia tay nhỏ trong hàng nước mắt đến nỗi đôi mắt to tròn dễ thương hàng ngày của Ái sưng đỏ lên

Và sau khi ngồi máy bay đến mỏi nhừ cả lưng, ê ẩm hết cả vai, méo xệch hết cả mặt thì cuối cùng cũng đến được Hàn Quốc

NHỏ đi xuống máy bay ngáp ngắn ngáp dài mấy cái rồi nào là gọi điện báo ba mẹ hạ cánh an toàn, đúng nơi đúng chỗ, nào là chụp choẹt check in sân bay đăng face đủ kiểu cho bọn bạn nó gato và tất nhiên không thể thiếu cuộc gọi điện với TRần Phong.

Trời ơi mắt cười của nhỏ mới xa một tý mà đã thấy nhớ điên đảo rồi nè nhưng chỉ tiếc rằng là mức độ em nhớ anh không bằng em nhớ phụ hoàng mẫu hậu đâu. Haizzz...chung quy lại là nhớ

Đến Hàn Quốc nhỏ khá suôn sẻ, ở trong ký túc xá của trường, cũng được bạn bè yêu mến bởi cái bản chất hâm hâm bựa bựa của mình, được thầy cô cưng vì học tốt, ngoan ngoãn, nhanh nhẹn... nói chung là thuận lợi

Ở Hàn Quốc dù một mình nhưng nhỏ gần như là không bao giờ cô đơn. Tối nào chẳng được Trần Phong gọi điện hỏi thăm rồi chúc ngủ ngon. Mẫu hậu thì thỉnh thoảng lại gọi điện rồi gửi cả một bài ca cho con gái yêu qua điện thoại. Bạn bè thì vẫn hỏi thăm đều đều thi thoảng còn gửi đồ cho nữa chứ...bạn tốt bạn tốt

thuận lợi trên cả thuận lợi. Ái cứ hạnh phúc sống trong sung sướng mà qua một học kì

Tất nhiên học kì đầu nhỏ suôn sẻ một cách đáng sợ. nhận được giấy chứng nhận học lực xuất sắc mà chỉ có vài học sinh ưu tú trong trường mới được, nhận được học bổng cao ngất ngây khỏi cần lo tiền học phí...đúng là vừa hạnh phúc vừa nhàn rỗi

Và tất nhiên nhỏ đã được chú ý bởi các công ty thời trang từ lớn đến nhỏ giữa phố phường Daegu trung tâm nghành thời trang trong toàn nước Hàn Quốc và những công ty giải trí lớn cũng có

Nhưng tất cả Ái đều không hứng thú vì nơi mà nhỏ mong muốn lại chẳng thèm mời nhỏ về làm

Đúng là tự thân vận động vẫn tốt hơn

Ngay ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ đông nhỏ đã chuẩn bị hồ sơ đủ kiểu để xin vào làm stylist cho bighit

Đã chiến là phải thắng, để chuẩn bị cho ngày hôm ấy nhỏ đã phải lục tung cả tủ quần áo của nhỏ để làm sao cho bản thân đẹp nhất có thể và tất cả đều ở trong tầm kiểm soát của mình

tất nhiên lúc đi xin việc nhỏ phải khoe thành tích rồi nói khéo đủ kiểu, tuôn ra 3 loại ngôn ngữ để người ta đánh giá mình cao hơn một tý và lại tất nhiên Ái biết nhỏ sẽ thành công

Ngay ngày hôm sau nhỏ được gặp Bang PD để nhận công việc
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 2: Stylist


"Chào cháu, ta là Bang Shi Huyk chúc mừng cháu vì đã được nhận vào công ty"

"Chào ngài ạ"Nhỏ cúi rập người chào hỏi thật lễ phép

"Ukm. nhưng ta thấy cháu còn đang đi học mà lại đi làm thế này liệu có ổn không?"

"Ổn ạ thời gian học của cháu không nhiều trong ngày với lại bây giờ là kỳ nghỉ đông nên không có vẫn đề gì ạ, chỉ là nếu nhóm nhạc phải đi tour trong thời gian cháu phải học ở trường thì chắc cháu sẽ không đi cùng được"

"Ukm, thế cũng không sao. Thôi giờ để ta đi giới thiệu cháu với bọn nhóc nhé"

"Vâng, làm phiền ngài rồi" NHỏ vẫn còn đang rất lễ phép

"Haha cứ bọi ta là Bố Bang được rồi, giờ là người nhà cả mà"

"Nae"

NHỏ được bố Bang dẫn lên một phòng tập, âm nhạc dù đã được cách âm nhưng vẫn có chút vọng ra ngoài làm nhỏ mừng quýnh lên khi nghe thấy tiếng nhạc. vì sao ư? Bài nhỏ nghe thấy là blood sweat & tear đó. OMG có khi nhỏ được làm stylist cho BTS không hả trời

Tĩnh tâm, tĩnh tâm, phải tĩnh tâm. Không được để bản chất của mình bị bộc phát không thì mất mặt chết tui mứt

Bố Bang đẩy của vào, âm nhạc vẫn bật còn người thì vẫn nhảy chắc là vì do họ đã quá quen với cảnh này rồi cho đến khi Ái Ái bước vào. Thì..."Rầm, mẹ ơi đau chết con rồi"

Thì ra là anh Taetae nhìn thấy người mới liền giẵm một phát vào chân của bé chimchim làm người ta ngã sõng xoài ra đất. Haizz đội hình cũng vì thế mà hỏng hết làm cho Nguyễn Ái không khỏi cảm thấy mình như một vận xui mang đến. Có khi nên luôn giữ khoảng cách trong bán kính mười mấy mét mất thui

"Thôi nào, Jimin có sao không con?"vâng đó là giọng nói của bố Bang quyền lực làm cho cả bọn im ngay xếp hàng đứng trước mặt Ái Ái với Bố

"Từ bây giờ đây sẽ là stylist mới của các con thay cho Sara đã nghỉ tuần trước, con bé sẽ chủ yếu là phụ trách trang phục cho Jungkook, jimin với taehuynh nha, tiện thể nó sẽ là staff của các con "

"Oh man vậy là từ giờ tui lại có người quản lý bọn trẻ nghé cho tui say giấc nồng rồi" Đường ca ca chìm đắm trong hạnh phúc hướng về một tương lai sáng lạng với em giường thân yêu

"Thế là tui lại có chuột bạch thí nghiệm cho mấy món mới chế rồi"Jin omma thì lại đang nghĩ về một tương lai trong phòng bếp

"#$%^&%#^$"

và thêm mấy tràng hạnh phúc của mấy anh em nhà BTS

Bố Bang nghe xong choáng váng hỏi"Mấy đứa đối xử với staff và stylist như thế này à? "

Tất cả đồng thanh"NAE" bằng những khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội

"Ôi thần linh ơi! Giờ thì tui hiểu tại sao Sara xin nghỉ rồi" Nói xong bang PD chắp tay cầu khẩn "Mong trời đất sẽ thương sót cho những người khác, Amen"

Ái Ái đứng im nghe cuộc hội thoại mà há hốc mồm miệng với những liên tưởng về tương lai không mấy tốt đẹp của mình. Nhưng kệ, được làm việc cùng với BTS kìa hạnh phúc quá đi. Thôi chấp nhận chịu khổ vì nghệ thuật vậy

Sau một hồi bị bơ đẹp thì nhỏ được bố Bang bảo giới thiệu bản thân, các Thành viên BTS cũng xúm lại hỏi lăng nhăng đủ kiểu làm Ái đơ hết cả mặt, sốc cả tinh thần lẫn văn hóa

NHỏ ngượng ngập giới thiệu vì quá xáu hổ và cũng quá hạnh phúc. Nhìn kìa BTS đang hỏi nhỏ đó

"Xìn chào, em tên là Nguyễn Ái...e-em là sinh viên năm nhất của trường đại học Daegu khoa thiết kế thời trang.m-mong thời gian tới mọi người giúp đỡ ạ"

"Uầy sinh viên của trường Daegu danh tiếng đó, lại còn là khoa thiết kế thời trang nữa mà học kỳ trước em được nhận giấy chứng nhận loại gì" Ông anh Rapmon lên tiếng trước

"Dạ loại xuất sắc ạ" Ái ngượng ngùng đáp lại chỉ sợ mình làm sai điều gì vì ở Việt nam thật sự như thế này chẳng khác gì khoe khoang cả

" Vào cái trường ấy đã khó rồi mà giờ còn xuất sắc nữa cứ, em là thần thánh phương nào đấy?"Jin hường phấn cũng shock toàn tập với thành tích học tập của nhỏ

Rồi cả đám cũng thi nhau nổ một tràng... Ờ ờ Ái rất fine, văn hóa hay tinh thần đều loạn hết lên rồi, tâm hồn của fangirl cũng hạnh phúc mà "lạc trôi" tận đâu rồi

Hạnh phúc dữ dội ra cơ nhưng sao anh Jungkook lại cứ im lặng í, cứ như không quan tâm tí ti gì luôn. Wae??? Tại sao chứ Ái bias Jungkook mà. Mặc dù em biết là anh sợ phái khác giới nhưng sao không nói tí ti gì chứ TT_TT đắng lòng fangirl

Bỗng V đao nhào đến nói"nhìn em dễ thương ghê, lại biết cách ăn mặc nữa chứ"

Í ẹ V khen mình xinh kìa thần linh ơi tiếng lòng của Ái nổi trống đùng đùng phấn khích

#^^$&*&%#&*

Một đống lời khen dành cho nhỏ làm nhỏ ngượng hết cả mặt, hạnh phúc hết cả tâm gan cho đến khi

"Tên của em hình như nghe kì kì mà cũng khó đọc nữa, A-Ai, Ài Ái à đúng rồi Ái"Vâng cuối cùng maknae - trùm cuối cùng đã ra tay nhưng khác hẳn với các ông anh. thật là different mà

Đơ luôn, Ái biết tên mình cũng kỳ kỳ rồi, bọn bạn " thân yêu" ngày trước cũng trêu suốt nhưng mà mẹ ơi sao mà anh jungkook nhận ra nhanh dữ vậy trời, sao anh không thông cảm cho sự different về văn hóa chớ mà nhận ra sớm vậy

"À đúng rồi Ái trong tiếng Trung là Yêu đó" Ông anh Lịt đờ IQ cao lên tiếng làm cả bọn bất ngờ

Wae? Wae? Wae? Tại sao anh lại giải thích ra chứ

"À thực ra em sang hàn nên em cũng có tên tiếng Hàn luôn, là jinah, mọi người có thể gọi em như vậy cho dễ gọi với cả...Đỡ kỳ nữa" Thanh minh nhanh gọn và lẹ là một khả năng tiềm ẩn của Ái mà giờ chúng ta biết nè

"Anh thấy tên em cũng hay mà, với lại anh cũng đang muốn học tiếng Việt nữa nên anh gọi là Ái cho quen miệng luôn nha" lại một lần nữa Jungkook tạo lên difference

Thế là cả nhóm ai cũng "jinal à" chỉ riêng jungkook là "Ái à". Ô mô ma tic nghe thân thiết thật nha, như TRần Phong gọi nhỏ ý. Dù sao cũng không có vấn đề gì cả nhưng nghe nó cứ như thân lắm ý. Hay lại có vấn dề gì nữa phát sinh từ...hí hí quan hệ. Ài đau đầu quá, nghỉ suy diễn thôi không tổn thọ mất

.....

**************Tui lại là một dãy phân cách tua mạnh nè******

Giờ thì tối mịt rồi nhỏ mới về, giờ nhỏ đang ở seoul, là Seoul, Seoul đó, điều quan trọng phải nhắc lại ba lần mới chuẩn. Giờ mà mới về Daegu chắc cái thời điểm nguy hiểm cho nhưng cô gái dễ thương, yêu đuối như Ái ( Thật không đó????) mới về được đến Daegu mà lết xác lên giường ngủ quá. Ashiiiii thế mai muộn chết mất

Nhỏ lết cái tấm thân nhỏ vào tầu điện ngầm để về nhà trọ ở tận Daegu xa lắc xa lơ. tất nhiên ngồi trên tàu rảnh rỗi quá hóa hồi tưởng. Nhỏ biết nhỏ sẽ về sớm nhưng đó là cái suy nghĩ của quá khứ và bị dẹp tắt bởi lời nói đầy vô tội của V:" hôm nay ăn một bữa đê coi như chào mừng Jinal, thôi thì Jinal à Jinal ới em đãi nha"

"Ơ nhưng mà em..." Nhỏ vội vàng tính từ chối vì...hí hí tí biết liền thì mấy ông anh già đã Hú yé lên rồi

"OK, Ok, OK lâu lâu thấy chú mày cũng khôn hơn hẳn"

Thế là cả bọn kéo nhau đi ăn, gọi bao nhiêu món, ăn bao nhiêu thứ đến căng cả cái bụng và sau tất cả đã đến phần quan trong: Trả tiền

Mấy ánh mắt nhìn Ái đầy kêu gọi thì "em là sinh viên đại học mà, làm sao em có tiền được, đã vậy hôm nay em mới là ngày đi nhận việc"Vâng tiếng Ái lên tiếng thanh minh làm cả bọn đơ đến đần cả mặt ra. Rồi nhỏ nhận ra một điều rằng hình như mấy ông anh này không mang tiền mất tiêu rồi. Ờ ờ lúc này Ái vẫn fine ở thể chất nhưng tâm hồn thì không đâu, không bao giờ và never

********
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 3: Jungkook is the best


hờ hờ hờ

mọi chuyện tửng chừng đã đi vào ngõ cụt vậy mà ngờ đâu...

jungkook chạy đến phá tường thông ngõ

"Em biết ngay mà, em ý cũng mấy lần muốn nói mà các hyunh chẳng để ý gì cả"Jungkook lên tiếng rồi rút từ túi áo ra cái thẻ tín dụng rồi đứng lên trả tiền, cũng nhiều lắm ý chứ không ít cái nỗi gì đâu, mấy ông anh này ăn như trâu ý

Nhỏ cảm động lắm luôn ý, không phải vì vụ tiền nong đâu mà jungkook để ý mấy lời nhỏ nói kìa, cảm động chết mất

ăn xong xuôi, trả tiền cũng xong xuôi thì tất nhiên là phải về rồi

Nhưng Ái muốn cảm ơn

trong khi mấy ông anh kia chạy lon ton ra ngoài xe để về KTX vì hôm nay chẳng có lịch trình gì cả thì nhỏ hơi khéo tay Jungkook lại. Ngại lắm ý, ngoại trừ Trần Phong ra thì nhỏ chưa từng cầm tay hay kéo tay ai đâu làm mặt đỏ hết lên

Jungkook thấy nhỏ kéo tay lại thấy mặt nhỏ thoáng đỏ thì cũng dừng lại đứng đối diện vói nhỏ

Đứng thế này anh mới thấy rằng Ái rất nhỏ nhắn, nhỏ chỉ cao đến ngực anh, nhìn nhỏ như một con mèo con dễ thương muốn được v**t v* làm cho anh cảm thấy như...một người con gái thực sự cần anh che trở.

Bỗng nhỏ ngượng ngùng nói

Một cuộc tỏ tình đầy lãng mạng của thiếu nữ, ai nhìn vào chẳng nghĩ thế, đã vậy cô bé ấy lại dễ thương cực nha, khuôn mặt thì bầu bĩnh xinh xắn nữa. Chắc chắn cuộc tỏ tình này thành công rồi.

Haizzz....nếu được như thế đã tốt, giờ là chắn chắn là chưa thể nhưng tương lai thì ai biết được. tóm lại chỉ có người trong cuộc mới hiểu được

"Jungkook-ssi, mianhae đợi khi nào em nhận lương em sẽ trả cho anh"

Ái cúi rập người xuống để che mái tóc xõa dài che đi khuôn mặt đang đỏ ửng vì ngượng, máy chuyện tiền nong này nhiều lúc nhỏ thấy ngượng khi nói đến lắm. Và còn vì ngại tiếp xúc nữa, gì chứ mặc dù đã có bạn trai lại chơi thân với một đống đực rựa lúc ở Việt Nam nhưng người ta là mới quen nhau đó nha, đã vậy còn là idol nổi tiếng mặt đẹp hơn tranh nữa

"à không sao đâu, coi như anh đãi mọi người một bữa chào mừng em vậy ^-^ mà em cứ gọi anh là oppa được rồi, cả mấy người kia nữa, từ giờ còn làm việc với nhau nhiều mà, đừng khách sáo quá làm gì, em nhỏ tuổi hơn anh đúng không? lúc nãy em giới thiệu anh không nghe rõ lắm"

"Nae, em 18 tuổi "

"kém tận 2 tuổi, gọi oppa đê"

"Jungkook oppa"

Hường, hường, hương, toàn màu hương điều quan trọng giờ phải nhắc đi nhắc lại 4 lần chứ không còn là 3 lần nữa. Nhưng chẳng có gì là mãi mãi cả...chắc thế

"hAI CÁI ĐỨA KIA, đứng đấy mà tình cảm à, lên xe để come back home ngay không có fan nhận ra giờ"Lịt đờ sau một hồi được xem màn dạo đầu của phim hường phấn thì đã không chịu nổi được nữa mà phải gọi ngay không bị tiểu đường chết, Mon còn quá trẻ để bị bệnh này. Haizz...đúng là bọn trẻ ngày nay...chậc chậc (Nói như ông là người già ý)

Nghe thấy bị gọi tất nhiên hai con người kia sao tránh khỏi ngượng ngùng mà chạy thẳng vào con xe đen sì thần thánh. Thế đã được yên đâu, mấy ông anh quanh năm ế dài còn trêu ghẹo này nọ rồi ghép đôi lung tung xòe làm cho Ái ngượng hết cả mặt còn Jungkook thì mặt cứ đơ đơ ra. tóm lại là chẳng biết nói ra sao

Tính là sau khi ăn xong Ái cũng sẽ bắt xe xề Daegu luôn nhưng mà người tính sao bằng trời tính và trong cái truyện này là con Au này tính

Quay lại với chính chủ, từ nãy tới giờ mấy người có thắc mắc tại sao BTS về KTX mà Ái lại đi cùng không, đi để thăm quan ấy mà, vì còn là staff nữa nên nhỏ còn đến đây dài dài nên tiện đường í lộn quá giang thăm nhà thăm cửa để mai sau còn biết đường mà lần

Vừa đến nới Ái đã thấy hồi hộp rồi, hí hí nhỏ được đến KTX của BTS đấy, sướng khủng khiếp >o
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 4: Dọn nhà


Trời cao biết rằng Ái là một con nhỏ chây lười, ngày trước đến cái phòng bé tí của mình còn chẳng thèm dọn lúc nào cũng như cái chuồng heo thế mà giờ đây cái KTX to đùng 7 người ở Ái lại phải dọn, đã thế cái nhà này có khi còn bừa hơn phòng của nhỏ ý

Nhìn cái phòng khách tưởng chừng là sạch sẽ này xem,mới chỉ lôi từ một cái gầm ghế thôi mà đã phong phú như thế rồi chắc cả cái nhà chẳng có cái gì là không có cả

Nhìn cái đống mình vừa lôi ra mà phát ngán, nhỏ đi dọn mấy cái phòng ngủ trước vậy

Cái lý do trên thực ra cũng chỉ là một phần thôi chứ thực ra nhỏ muốn được nhìn thấy phòng ngủ của mấy oppa nữa cơ. Fangirl thì ai chẳng muốn mà giờ chẳng có ai ở nhà cả nên bộc phát luôn

Nhỏ đi đến cánh cửa đầu tiên ghi rõ mồn một là Rapmon+jungkook hí hí hí phải vào dọn ngay thôi, jungkook là bias của nhỏ mà

"Chắc chắn căn phòng này sẽ cực sạch sẽ luôn và mình chẳng cần dọn dẹp gì cả, jungkook oppa là người thích sạch sẽ mà" nhỏ hạnh phúc khi nghĩ đến một tương lai nhàn rỗi trong căn phòng này và vui vẻ mở ra thì....

"Ô mô ma tic, đây có thực là phòng không hả mẹ hỡi, bẩn một cách vi diệu luôn"

Bẩn bẩn bẩn điều quan trọng phải nhắc đi nhắc lại 3 lần. Hu hu hu sao nó kinh khủng quá vậy trời

Đang than vãn cho duyên phận của mình thì đập thẳng vào mắt Ái là cái underwear màu đen

"M-mẹ ơi con đang nhìn cái gì vậy trời" Híc hic giờ mặt Ái chính thức dỏ rồi nha, cái quần ấy còn thủng lỗ chỗ nữa chứ. Chắc chắn là của Jungkook oppa luôn. Nhỏ tin linh cảm của mình đúng

Thôi hồi phục lại tinh thần. Chú tâm dọn dẹp, không nghĩ linh tinh nữa

Thế là Ái chính thức trở thành con sen trong cả buổi chiều đẹp trời ấy. Còn cái vụ underwear nhỏ phải dùng tay che mặt tiện thể cầm vứt thẳng vào chậu. Cũng may lịch sử không bị tiếp diễn ở mấy cái cái phòng còn lại không thì dù nhỏ có là bê tông b**n th** cũng mếu chịu được đâu

******tua tua tua tua tua******

6 giờ rồi chứ chẳng chơi đâu

Mấy ông anh ấy còn chưa về nữa. Chết mất.

Mà giờ về mấy người đó thì làm quái gì có thứ gì bỏ bụng, chắc mệt lử hết cả lũ luôn rồi

Haizz...tấm lòng nhân từ của Ái lại bộc phát nữa rồi. thôi thì đành vác cái thân "già" này vào bếp vậy. Xin thề với trời rằng đây sẽ là lần cuối nhỏ từ bi thôi chứ cái thân này mệt lắm rồi, lần sau nhất định sẽ nghe theo lý trí chứ méo thèm nghe theo con tim nữa

Thế là nữ chính của chúng ta múa may quay cuồng trong nhà bếp không thèm quan tâm thế nào cho đến khi

"JINAL AHHHHH TỤI NÀY VỀ RỒI LÈ" lại là má jin gào lên. Hừm cái âm lượng này thì anh chọn đi làm ca sĩ là đúng rồi đấy. làm Ái cảm dộng quá mà đứt tay luôn

Đứt tay, đứt tay là đứt tay đó. Đùa con hả má nói thật giờ nhỏ bắt đầu thấy hận jin omma rồi nha, cũng may nhỏ nấu xong hết rồi đó nha

Thôi thì dù đau tay thì vẫn phải lễ phép tý chứ

"Nae, oppa về ạ"

Rồi Mọi người chạy hết vào bếp cả vì cái mùi nồng nàn của thức ăn. Nói thật là Ái nấu ăn ngon lắm đó nha

"woah, jinal em nấu ăn hết à, tụi này cảm ơn nha ha ha ha" EAt jin nồng nhiệt cảm ơn, ổng thích đồ ăn lắm mà

"Nhìn ngon quá xá luôn, cảm ơn em nha" jimin cảm ơn nhẹ nhàng dịu dàng cực chất. Hic hic trong cái động này có khi chỉ có mình ổng là bình thường nhất thôi mất

Được khen thì ai chẳng thích, Ờ Ái cũng thích lắm chứ và tất nhiên hiện tại nhỏ đang chìm đắm trong hạnh phúc đây nè nhưng mà có cái hạnh phúc méo nào kéo dài được mãi đâu nhất là khi ở trong tay của cái con Au quên mất mình được dạy này

"Ngon quá à!!!thằng nào mau cưới jinal về đi để cho anh mày được ăn ngon suốt ngày" suga hạnh phúc quá mở miệng phát ngôn gây sốc luôn

Đùng, đầu của Ái đang bùng nổ đấy. Nếu cưới mấy anh thì nhỏ đã...lên tiên. ARMY thì ai chẳng muốn làm vợ mấy oppa chứ( Nói thật là tau cũng toàn tự nhận mình là vợ jungkook thôi. thông cảm=.=)

Nhưng nhỏ có Trần Phong rồi ahihi, Phong cũng đập trai lắm nha chỉ kém mấy anh vài chút xíu thôi

"Rapmon chú có muốn cưới jinal không?" Suga đang đi kén chồng cho ÁI

"Nói thật là em đang cô đơn và muốn có người yêu lắm nhưng mà em nó còn trẻ ngời ngời thế kia hơn nhau tận nhiều tuổi, thôi em rút lui chẳng dám đâu, vào tranh rồi thua thì đau đớn lắm~~" ừm công nhận anh còn yếu thế lắm

"Thế thôi bỏ qua luôn anh jin đi ổng còn già hơn nữa, thằng hope với anh mày cũng thôi vậy, tuổi già sức yêu cả rồi không thể làm liên lụy đến mấy thế hệ trẻ được"

Vâng vậy là hội "tuổi già sức yếu" đã rút lui hết rồi chỉ còn lại mấy đứa maknae

"Jimin chú thế nào" Chương trình kén chồng cho Ái do suga đảm nhận vẫn được tiếp tục

"Em thì ok luôn, jinal thấp hơn em đã vậy còn xinh nữa chứ, hí hí hí nấu ăn còn ngon ngon ngon em chấm luôn" nói thật với quý vị là chưa có ai nếm thử thức ăn của Ái đâu thế mà vẫn cứ phán như đúng rồi

"Còn thằng Tae, thế nào để anh mai mối cho"

Nghe đến đay chẳng biết tại sao taehyunh đỏ mặt lên, ấp a ấp úng nói

"Tất...tất nhiên là có rồi"

Cả bọn quay ra nhìn taehyunh với mọt ánh mắt kỳ thị, chẳng lẽ anh bị sát thương khi nghe đùa như vậy sao

"Thôi bỏ qua thằng tae giờ còn kook, cưng tính sao đây???"

"Em thấy cũng ổn đấy chứ..."Jungkook nói thẳng không thèm ngấp ngứng hay ngại ngùng gì luôn, thật là international playboy mà

Nhưng mà jungkook đã nói hết đâu

"Chỉ tội Ái hơi thấp với tiêu chuẩn của em, hình như em ý cao mỗi 1m5 thì phải, còn thấp lắm cao hơn nữa thì ok rồi"Cái điểm này Jungkook cũng nói một mạch luôn

Ái biết mà, nhỏ biết ngay là thế mà, hứ thử xem với một fangirl chính hiệu như nhỏ mà không biết jungkook thích người cao từ 1m68 trở lên thì có mà là hàng dỏm rồi. Nhưng mà sao anh lại có thể chạm vào cái nỗi đau này của nhỏ một cách sâu sắc vậy hả, Ái biết nhỏ thấp rồi mà, cái tấm thân này biết mìn cao ba mét chẻ đôi rồi mà sao anh lại còn nhấn mạnh là cao mỗi 1m5. Đáng ghét

"Rồi rồi kén chồng cho em nó xong rồi thì ăn đê tui đói lắm rồi" rapmon giải thoát cho cái vụ lùm tùm này bằng một câu nhanh gọn lẹ, đúng là IQ cao ngất ngưởng mà

Thế là cả bọn cùng nhau ăn rồi ăn dọn dẹp rồi quẩy một cách nhiệt tình đến tận 11h đêm

Thế là Ái về thôi

Nhưng cái quan trọng ở đấy là giờ muộn lắm rồi đó cũng may mà nhỏ bắt được chuyến tàu cuối cùng về Daegu. Dù sao mai nhỏ cũng xin được nghỉ để chuẩn bị đồ đạc chuyển đến ở trọ chỗ nào gần công ty để đi lại cho thuận tiện và đã được chủ tịch đồng ý rồi mà

Hic hic mệt quá má ơi, Ái cảm thấy hôm nay nhỏ hoạt động năng xuất hơi bị cao đây, từ 8h sáng đến 11h đêm luôn thế nên giờ nhỏ cảm thấy người mềm nhũn ra luôn rồi nè mệt quá đi mất, về nhà nhỏ phải kết hôn với em giường thân yêu mới được, càng ngày càng thấy nhớ em ý ghê
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 5: In the new motel


Từ giờ mọi người gọi mình là Min nhé

~Mãi yêu~

*****************************

Ái lết cái thân mình vào nhà. 1h sáng rồi, chết mất

Hừm giờ ở Việt Nam là khoảng 11h đêm. Vậy thì....Trần Phong vẫn còn chưa đi ngủ

Thôi nhỏ cứ thử gọi xem sao vậy

"Alo?" Từ đầu dây bên kia một giọng nói trầm ấm vâng lên. Là Phong anh ấy vẫn còn thức

Tim Ái bỗng tăng nhịp đập. Thật sự chẳng biết tại sao khi làm bất cứ cái gì liên quan đến Phong là tim nhỏ lại đập nhanh hơn hẳn. Mặc dù giọng nói này nhỏ đã nghe cả trăm nghìn lần rồi nhưng vẫn không hiểu tại sao vẫn như vậy...Rung động chăng, chẳng nhẽ mỗi lần nhìn thấy hay nghe giọng nói của Phong là Ái lại thêm rung động, lại càng cảm thấy thích. Phong thật là cuốn hút mà

"Anh vẫn chưa đi ngủ à hay em lại làm phiền anh??" Ái nhẹ giọng hỏi, lúc ở với Phong chính nhỏ cũng chẳng biết tại sao mình lại dịu dàng như vậy nữa, và đó thực sự là một cái tâm tình tận sâu trong lòng của nhỏ chứ không mang một chút giả tạo

đó chắc chắn là vì nhỏ thích anh quá mà

"Anh đã ngủ đâu, không thấy em gọi nên anh chẳng thể nào ngủ được, đang định thức cả đêm nè"

Nghe đến đay Ái bật cười, chắc anh cũng như nhỏ nhỉ?

"Anh thật là.....Gọi video call đi, em nhớ anh nhiều lắm chắc em không ngủ được mất"

"OK baby~~~~"

Khuôn mặt của Phong hiện lên, nỗi nhớ trong Ái như một quả bom nhỏ bỗng phát nổ, khuôn mặt này ngày nào mà nhỏ chẳng nhìn. Đúng vậy ngày nào Phong và nhỏ chẳng phải gọi video call cho nhau. Chắc hẳn đó chính là liều thuốc an thần tốt nhất của cả hai người. Nghe thì tưởng là đang làm lố lên nhưng thực sự Ái nhớ Phong nhiều lắm

Chắc đây chính là cái nỗi lòng khi mà yêu xa

"Em hôm nay nhận việc thuận lợi chứ?"Phong dịu dàng hỏi han, anh lúc nào cũng vậy, luôn quan tâm Ái như một đứa trẻ nhỏ bé

"Tất nhiên là suôn sẻ rồi, em là thiên tài đấy"

"Đúng rồi ha, Ái của anh là thiên tài mà"

"Em được làm stylist cho BTS đấy, mấy anh ý vừa đẹp vừa tốt luôn ý thiệt là perfect man mà"

"haizz nói thiệt đôi lúc anh cảm thấy như mất em rồi đấy Ái à mà còn làm cho toàn con trai nữa chứ em phải cẩn thận đấy"

"Hì hì anh yên tâm đi em vẫn yêu anh nhất sau ba mẹ mà với lại em đai đen đó nha"Thực sự Ái không sao đâu

"Em đang an ủi anh hay làm cho anh thêm lo vậy, cái đai đen của em là cái đai chưa biết gì mà, thật là đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm"

"Đáng ghét, thui người ta đi ngủ đây hơn 1h rồi anh nhớ ngủ ngon nha"

"Ukm em cũng ngủ ngon nha"

Píp píp píp

Đúng là mỗi buổi tối nhỏ không thể không gọi cho Phong được mà.

Oáp, Ái mở rộng mồm ngáp, mặt nhăn nhúm đủ kiểu nước mắt còn hơi chảy ra nữa chứ, đúng thật là thảm hại hết sức. Nói thật là bây giờ nhỏ mệt sắp nghẻo luôn rồi

Nằm vật xuống giường chẳng mấy chốc hơi thở của nhỏ đã đều đều chìm vào giấc ngủ sâu không vĩnh hằng đến tận 10h trưa hôm sau, nhỏ là con lợn thèm ngủ mà

Thức dậy rồi nhỏ lại được nghỉ thêm mấy ngày nữa để chuyển lên seoul ở một thời gian để dễ dàng cho công việc. Cuộc sống này thật là lúc thì bận bù đầu bù cổ lúc thì nhàn nhã vui vẻ chẳng công bằng nổi

**************

Cũng may trong mấy ngày nghỉ ái không lười đên mức chẳng thèm làm gì mà tránh lạnh trong chăn, nhỏ cũng chuyển đồ xong xuôi lên seoul hết rồi. Kể ra cũng may thiệt không ngờ nhỏ tìm được một nhà trọ giá rẻ ở seoul mà lại còn gần ngay công ty nữa chứ,ông trời thật biết thương người mà

Nhỏ đi vào phong trọ ngắm lại rồi sắp xếp hết đấy đạc đâu vào đấy. Cũng chỉ cần một loáng là xong, căn bản là quần áo không cần gập mà chỉ cần nhét, nhà chẳng quét mà cũng chẳng thèm lau vì nhỏ chỉ thấy hơi hơi bụi thôi mà, quét làm gì khi rồi nó chẳng lại bẩn, thà cứ để như cũ cho khỏe người

Sắp xếp đồ đạc xong hết rồi nhỏ mở cái cửa sổ cỡ lớn ra rồi thò thò cái đầu bé nhỏ ra ngoài, giờ mới là 7h sáng trời vẫn còn lạnh đến thấu xương, tuyết trắng cũng đang rơi nhè nhẹ từng hạt từng hạt xuống trắng xóa, lạnh thật đấy, Ở Hàn nửa năm rồi mà nhỏ vẫn chẳng thể nào thích ứng được cái khí hậu ở đây cả.

Tuyết vào mùa đông thì rơi như thay mưa mùa hạ, lạnh đến tê dại cả người. Lạnh thì lạnh thật nhưng mà cái cảnh tuyết trắng xóa rơi này cũng đẹp một cách thơ mộng nữa, nó làm cho nhỏ cảm thấy thật yên bình, phải vô cùng yên bình

Bỗng cửa sổ của nhà đối diện có người đi đến đứng giữa khung cửa. Ừm...là một chàng trai, chắc là cũng cao đấy vì thấy cái cửa sổ kia cũng cao mà vẫn nhìn được hết cái phần trên của anh ta, mặc toàn dồ đen vô cùng nổi bật giữa nền tường trắng cộng thêm cảnh tuyết trắng trong cái nhìn của Ái. Hừm tóc nhuộm bạch kim, hình như đang là mốt hiện nay thì phải???Môi dày căng căng, đi bơm silicon để giống lyly maymac??? Nhưng sao nhỏ thấy quen quen vậy ta, rõ ràng là cái dáng nỳ thấy ở đâu rồi....cái cửa sổ nhà dối diện chết tiệt tiến gần hơn cái coi, chụy đây bị cận gần đấy

Rồi ái ngớ người ra. Chết cha là jimin oppa, ờ ha giờ nhỏ mới để ý cái nhà đối diện là KTX của BTS mà. Hay thiệt nhà đối diện thế này thì tha hồ ngắm troai đẹp miến phí òi, Ôi cuộc đời của nhỏ giờ lên tiên rồi hí hí hí. Mà ARMY đâu hết sao không thuê nhà này nhỉ??Lù lù ngay trước cái KTX mà!!!Hừm nói đi nói lại nhỏ vẫn may mắn thiệt

Ồ mố là jimin oppa đó, hí hí hí hình như để mặt mộc thì phải. A sao vẫn đẹp dữ thần vậy nè

Bỗng cái áo đen bị lột ra. WTF jimin thoát y, trộ ơi phòng thay đồ hả má, sao kiến trúc sư có tâm vậy nè, đối diện cái của sổ của nhỏ luôn

May mà không cởi cả cái quần ra, phù may quá

Nhưng mà công nhận cơ bắp của jimin đẹp thật, hí hí hí da trắng nõn luôn này đã vậy thi thoảng oppa còn xoay đủ thứ kiểu rồi lên cơ nữa chứ. Hừm nhìn kể ra cũng hơi xấu hổ một tý nhưng mà không sao, da mặt nhỏ cũng dày mà, đến mụn còn chẳng nổi lên được nữa huống chi là cái cảnh khỏa thân bên trên như thế này

Ài nhưng nhỏ nhìn chẳng rõ nét gì cả, cái mắt cận chết tiệt này, biết thế ngày trước dù cận nhẹ nhỏ vẫn cắt kính cho xong, giờ thì ngon rồi. Nhưng giá như giở nhỏ có một cái kính lúp hoặc ống nhòm nhỉ, nhìn rõ từng xentimet à không milimet luôn ý chứ

Bỗng.....

"HẮC XÌ..."

Vâng là cái mũi phản chủ của nhỏ thả hơi phun nước, căn bản là nhỏ bị viêm mũi cứ gặp lạnh là lại hắt xì, mà cái lần này chẳng biết tại sao lại còn vừa to vừa vang vọng nữa chứ, Cái KTX ở bên cạnh gần không cũng nghe rõ mồn một, lần này nhục mặt nhỏ rồi, cái giá của cái tội đã yếu mà vẫn thích ra gió đây mà(MIn: Âu tội của bà là ngắm trộm con nhà người ta đó)

Khoan đã nhỡ đâu cái tội của nhỏ là ngắm trai đẹp thì sao, không, không phải đâu mà. Cái này chỉ là tình cờ, tình cờ thôi, chỉ tình cờ mở cửa sổ rồi nhìn thấy thôi

Nhưng mà bây giờ cái vẫn đề mà Ái phải đối mặt không phải là cái tội đã dẫn đến cái giá mà là jimin kìa

Vâng chẳng là nghe thấy cái tiếng xì hơi bằng mũi của ai đó quá vang vọng thì chimchim c* te phô mai que theo bản năng của con người là quay cái mẹt hướng đến phía phát ra tiếng động, đã vậy còn quay nhanh quá làm cho thủ phạm như Ái không kịp né tránh đã bị bắt quả tang. Còn lố hơn nữa là ổng còn hét lên vang vọng hết cả cả nhà rồi truyền sang cả cái phòng của Ái nữa chứ. công nhận là main voice giọng thanh mà nội lực thiệt

Giờ thì ngon rồi

**************************************

Đai đen: Cái này là đai đen võ cổ truyền của Việt Nam nha các bạn iu dấu, trong võ cổ truyền đai đen là đai thấp nhất và vừa mới vào là đeo cái đai này sau dó thì thi dần lên. Nói thiệt là Min cũng đai đen TvT
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 6


Nhưng mà sao giờ Ái thấy nhỏ như cái đứa nào đó b**n th** chăm chăm soi người trong cái hoàn cảnh này chứ

Như đùa nhau ý cái ông anh kia có nhất thiết phải hét to như vậy không cơ chứ, đàn ông mà như đàn bà con gái, thiệt là....nhưng sao vẫn moe vút trời vậy???

Thôi xong cái thân nhỏ rồi, tý nữa biết đối mặt kiểu méo gì đây, thể nào chẳng bị hiểu lầm này nọ, Aishii hay đeo bao giấy vào mặt làm siêu nhân giấu mặt luôn cho đỡ ngượng

Rồi Ái luống cuống nhìn vào đồng hồ, nhỏ phải biết thời gian để chuẩn bị đại kế hoặc tránh mặt chứ, con người thông minh phải thế

Nhưng mà.....chết cha còn 10 phút nữa là đến giờ làm việc rồi

Đệt sao công ty có thể vào sớm như vậy chứ, nếu là ở Việt Nam thì không sao rồi nhưng đây là Hàn quốc đấy, Mới có hơn 7h sáng thôi, đáng ghét lúc này ai ai cũng đang chìm đắm trong mấy giấc ngủ một đếm đó

Đãng nhẽ vào muộn tý có hơn không, đã vậy hôm nay BTS còn phải bay một chuyến sang Nhật biểu diễn nên phải đến sớm hơn mọi khi để kịp chuyến bay nữa chứ. Ông trời thật chẳng biết thương nhỏ mà

Cuối cùng Ái phải chẳng thèm quan tâm đến cái kế hoạch tránh mặt nữa mà luống ca luống cuống thay quần áo rồi chạy một mạch đến Bighit. May mà cũng gần chỉ cần đi vài phút là đến nơi không thì chắc nhỏ chết mất

Đến Bighit nhỏ thở hồng hộc, may quá đến trước được 1,3 phút

Thiệt là tốn calo mà, Ái xin thề từ nay sẽ không bao giờ mở cái cửa sổ phòng mình nữa không thì có mà lại nhục mặt. Việt Nam nói là làm

Thôi thì cũng may rồi đến công ty kịp lúc nên nhỏ cũng kịp cùng mọi người lên xe đi ra sân bay

Cũng may chẳng có nhiều thời gian nên khi gặp BTS cũng chỉ liếc qua nhau chút xíu thôi mà cũng may hơn nữa là không cần phải ngồi chung xe, đúng là ông trời có tấm lòng từ bi vẫn còn thương sót một tý cho cái thân nhỏ

Nhưng mà cái lúc mà liếc qua BTS ý thì....Trồi ôi, ánh mắt dành cho nhỏ siêu phong phú luôn

Jimin thì nhìn oán hận trách móc như cái kiểu mới bị nhỏ sàm sỡ không bằng. Ok không trách được, nhỏ nhận ánh mắt ấy

Còn mấy tên còn lại thì nhìn với khuôn mặt vô cùng khả ái thêm một chút thân thiện hiện hình, cái này thì cũng OK, bọn bạn bè bao giờ chẳng mứt doạy như thế

Rồi tất cả mấy ánh mắt đấy đều OK hết, nằm hết trong tầm kiểm soát của nhỏ nhưng....

Cái ánh mắt tóe lửa phóng điện của Jungkook là sao hả???? ÔI mommy ưi, nó còn ghê hơn cả ánh mắt siêu"thân thiện" của mẹ nữa, còn kinh khủng hơn cả jimin nữa chứ

Nói thiệt Ái nhìn mà tưởng Jungkook mới là đứa bị nhìn ý

Mà cũng vì ánh mắt đấy mà nhỏ ngồi trên xe cứ thấp thỏm đủ kiểu. Nhỏ tưởng như mình sắp bị đánh rồi linh tinh các thứ đến nơi ý. Hic sao THấy Jungkook cứ khác khác vậy nè

.........................................

Bây giờ Ái đã nhận ra một điều: Ông trời không hề dành sự tốt bụng cho nhỏ quá một lần

thử nhìn vào cái tình huống bây giờ xem, thấy nhỏ có nhục không cơ chứ

Chả là bao giờ đi máy bay chẳng phải ngồi chơi xơi nước một lúc đợi cái máy bay phóng lên trời, và thế là nhân cái thời gian đấy cả 7 anh chàng đẹp rạng ngời đứng trước mặt nhỏ kh*ng b* tinh thần thêm cả hỏi tội thủ phạm, mà cái lý do thì thừa biết rồi đấy chẳng cần phải nhắc lại làm chi cho nhục mặt

Và tất nhiên cái cảnh tưởng như thế nào thì ai cũng tưởng tượng được rồi, chẳng cần phải miêu tả làm chi nhưng cái nội dung thì....

"Em có thể giải thích không????" Jimin lên tiếng hỏi trước tiên. Cái này Ái biết ngay mà, may mà tâm lý chuẩn bị xong đâu vào đấy hết rồi

"Em mới chuyển lên đây để làm việc cho tiện, còn cái vụ nhìn ấy ấy thì cho em xin lỗi, em không cố ý đâu mà, em chỉ mở cửa ra để ngắm cảnh một chút thì jimin oppa đi đến để để...Ừm cho..cho em xin lỗi" Ái nói rõ ràng mạch lạc từng chi tiết nhưng đến cái chuyện ấy ấy áo ý thì...thông cảm chút cho nhau đi da mặt nhỏ chưa đủ dày, ngấp ngứng chút xíu vẫn nuốt trôi được lời nhau mà

Tất nhiên là trôi được lời thì cũng hiểu được ý, huống chi câu nói của nhỏ cũng khá thuyết phục

Mà đương nhiên là phải thuyết phục rồi, nhỏ đã chuẩn bị cho câu nói này hết cả thời gian đi trên xe mà, nếu không thuyết phục thì có mà công cốc

Thế là vài thành viên cũng gật đầu suy nghĩ, đúng là không thẻ nào trách nhỏ được, nếu có trách thì trước tiên phải trách ông kiến trúc có tâm quá cho thôi, rồi phải đến cái việc Jimin méo có biết phòng bị phòng vệ là cái quần què gì mà cứ tưng tửng thẳng tay c** đ* đã vậy còn đúng ngay cửa sổ nữa chứ, ngu thì chết

"Vậy là do cái tên chim lùn này biết chọn chỗ chỗ mà cửi thôi, đừng để tâm gì nha Jinal" Taehyung nhìn nhỏ một cách trừu mến lên tiếng phán xử ( có ai xem người phán xử không) rồi một phát quay sang thằng bạn tóc trắng( màu bạch kim của người ta đó cha nội)" Mài đúng là, nhìn có một tý thôi mà cứ xồn xồn lên làm tao nãy cứ tưởng mày bị sàm sỡ này nọ, xé cả cái áo thì méo có sao thế mà giờ lại như thằng đàn bà vậy mày"

"Kệ tao. tao đẹp tao có quyền, mà sao mày cứ thích cho thêm cái chữ lùn vào hả, rảnh quần à"Jimin tức anh ách cãi lại thằng bạn, mà bạn bè cái beep ý, suốt ngày dìm nhau có xót thương tý nào đâu

Nhưng cũng may Jimin cũng không đến nỗi quên mất cái vẫn đề chính sự hiện nay. Rồi, anh chấp nhận, phải xin lỗi nhỏ thôi

"Jinal ah~~ Anh xin lỗi nha, lại đi làm khó em như vậy, thật ngại quá à!!!!" Rồi nở tặng nhỏ một nụ cười tỏa nắng cộp mác Jimin, chộ ôi nhìn như thế này ai mà không tha cho dược chứ

Tất nhiên nhỏ cũng chẳng phải thần thánh phương nào đâu mà thuộc cái thành phần không bỏ qua cho

"Không sao đâu mà Jimin oppa, chuyện cỏn con thôi mà"

Vừa nói nhỏ vừa cười dịu dàng hết sức, phải dịu dàng hết sức có thể để che đi cái nội tâm chứ không bây giờ đầu tiên là nhỏ nhảy cẫng lên tung bông vì thoát tội sau đó lao thẳng vào Jimin mà bẹo má cho đến nỗi sưng lên thì thôi, Híc híc sao đẹp troai quá vậy trời, thật là làm tan nát trái tym bé bỏng của con dân mà

Mà thoát rồi vậy là cái chuyến đi này nhỏ chẳng cần phải lo nghĩ gì nhiều cho tổn hại thần kinh nữa, chỉ cần ngồi mà tận hưởng rồi làm việc thôi, quá nhàn

Bỗng Jungkook lên tiếng...

"Ái này"

Nhỏ giật mình, nhìn anh. THật sự cách gọi này nhỏ vẫn không quen với Jungkook mà, ngày trước chỉ có bọn bạn thân gọi thế thôi, thêm cả bố mẹ rồi Phong nữa thôi chứ còn lại toàn gọi là Nguyễn ái không. Đã vậy đây còn là Hàn Quốc nữa, tên tiếng Hàn nhỏ có mà. Vậy tại sao Jungkook lại luôn gọi nhỏ như vậy, hay là do nhỏ dễ dãi chấp nhận

Và trong tiếng gọi tưởng chừng thân mật ấy lại có chứa vài phần tức giận

Nhỏ nhìn vào anh, người đang len qua các thành viên khác để đứng trước mặt nhỏ.

Jungkook nhìn nhỏ bằng một ánh mắt hơi sắc lạnh, làm nhỏ cứ nhìn lên rồi lại cúi đầu xuống, ngại ngùng không dám nhìn vào đôi mắt đẹp của anh. Nó thật đáng sợ

Và nhỏ không biết tại sao tim mình lại đập vô cùng nhanh

Do...sợ chăng???

"Anh nghĩ dù sao em cũng nên xin lỗi Jimin đi, em cũng có lỗi trong việc này chứ không phải chỉ tại huyng ấy bất cần" Jungkook điềm đạm nói

Nhưng nhỏ có thể cảm nhận dược một điều. Jungkook đang có nén một cơn giận không tên mà nhỏ không hề biết đến. và có một điều mà nhỏ dám chắc, nó rất đáng sợ

Trong lòng nhỏ bỗng lặng nề một cách khó tả, đúng là nhỏ thật mà. Vừa nãy đúng là ngu ngốc và trơ trẽn khi lại làm ra vẻ như không có gì. Lời nói ấy của jungkook thật đúng mà, nhưng sao nhỏ lại có một cảm giác căng thẳng vậy nhỉ, nó thật không giống một lời nhắc nhở bình thường một chút nào

Rõ ràng nó có hàm chứa gì đó...chắc chắn...

"N-nae, đúng là như vậy, thật...thật xin lỗi anh, jimin oppa"

Nhỏ hơi ấp úng khi nói nên câu nói này, những suy nghĩ trong đầu hiện nay thật khiến nhỏ cảm thấy khó chịu mà

Jimin nghe vậy cũng hơi lúng túng" KHông có gì đâu mà, Jinal"

và...không khí bây giờ tràn ngập sự căng thẳng và xa cách. Thật khó chịu. Đã vậy còn thêm cả ánh mắt của Jungkook nhìn nhỏ nữa, nó...tức giận và bức người một cách đáng sợ

Thật là khó chịu, nhỏ không thể đứng đây để nói truyện tiếp nữa rồi, Nhỏ thấy...sợ
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 7: Jungkook ghen?????


Bỗng tiếng thông báo máy bay chuẩn bị cất cánh vang lên. Mọi người cũng vì thế mà bỏ đi quên luôn cả câu chuyễn đã diễn ra

Mà cũng chẳng ai muốn nhớ đến nó cả

Ái cũng phải cuống cuồng chạy lên máy bay mà ổn định chỗ ngồi của mình mà quên béng luôn cả cái cảm xúc đã trải qua cho đến khi.....

Cái chỗ ngồi trên máy bay ý bao giờ chẳng có mấy cái ghế liền nhau nên tất nhiên là nhỏ phải ngồi gần một ai đó rồi. Cái này là cái chuyện bình thường như cân đường với hộp sữa rồi nhưng người nhỏ ngồi cùng là jungkook, Jungkook đó

Ôi tía má ơi, đủ thứ kiểu tuôn trào trong cái đầu của nhỏ rồi

Và trong cái mớ hỗn độn trong đầu ấy, Ái có thể chắc chắn một cảm xúc rõ ràng nhất. Đó là: sợ

Sợ ư???? Nghe có buồn cười không. Jungkook có thể nói là chẳng có gì để nhỏ phải sợ cả thế mà bây giờ cả cái lưng của nhỏ đang lạnh toát từ trên xuống dưới vì ngồi gần anh này

Rõ kỳ

Giờ máy bay chưa cất cánh, nhỏ vẫn có thể gọi điện thoại cho người khác được. Nhỏ có nên gọi cho Phong để trấn tĩnh một chút không nhỉ????

"Haizz....."

Khẽ thở dài, vẫn là nên thôi, nhỏ không chịu được nữa rồi!!!!

Tất nhiên nói là làm, đôi bàn tay của Ái nhẹ lướt trên màn hình điện thoại, tìm tên của một người con trai và rồi tiếng píp kéo dài. Màn hình điện thoại cũng hiện lên hình ảnh một con người. Phải nói sao đây??? Một chàng trai thanh tú đang nở một nụ cười tỏa nắng thêm đôi mắt cười dễ thương vô cùng thu hút. Mặc dù có thể diện mạo ấy không hề xuất chúng hay nam thần mà đơn giản ưa nhìn. Và thêm một dòng chữ: Darling. Chỉ thế thôi là đã nói hết lên tất cả rồi

Nhìn vào màn hình điện thoại nhỏ khẽ cười, Đúng là Phong mà, Luôn như vậy....

Nhưng trên máy bay là nơi công cộng, không phải là cái nơi riêng tư mà một mình mình làm gì cũng không ai biết được nên tất nhiên Jungkook cũng biết nhỏ đang gọi điện thoại

Từng cử chỉ ấy, hay cả nụ cười khẽ của nhỏ anh đều thu hết vào mắt. Và trong lòng bỗng nhiên lại vô cùng lạ, Đúng vậy vô cùng lạ

Nó hơi tức giận, Jungkook anh...đang ghen sao??? Nghe cũng có lý chứ

Và lại bỗng nhiên, sự tò mò trong anh trỗi dậy. Người mà nhỏ đang gọi cho là ai???? Người mà làm cho nhỏ cười là ai chứ???? Rõ ràng ngay lúc nãy nhỏ vẫn đang sợ hãi khi ngồi cạnh anh mà!!! Đừng tưởng anh không biết gì cả

Khẽ liếc mắt sang nhìn đập vào mắt anh là hình một người con trai rồi còn thêm một dòng chữ Darling

Cái gì đây???? Người yêu sao???? Thiệt tức chết anh mất thôi

"Nếu em gọi điện thì nói nhanh lên nhé, máy bay sắp cất cánh rồi"

Trong cơn tức giận, chẳng biết tại sao anh lại thốt ra câu đấy. Nhưng nói xong chính Jungkook cũng muốn vả cho mình một phát thật đau. Mày điên thật rồi Jungkook ạ!!!!!

Còn nhỏ thì nghe anh nói thế cũng biết điều mà" Nae" Một tiếng. Có vẻ như anh đang khó chịu khi nhỏ gọi điện thoại thì phải, thôi an phận mà nói qua loa vậy

Nhưng giờ nhỏ chẳng biết có nói được không nữa, tiếng píp cứ kéo dài mãi chẳng biết điểm dừng làm nhỏ rơi vào một trạng thái khó nói. Thôi chắc không sao đâu

Bỗng nhiên hồi píp cuối cùng bị đứt đoạn, và ngay sau đó là một giọng nói trầm ấm vang lên

"Ái à, sao sớm vậy, anh đang ngủ đấy"

Ái hơi luống cuống, nhỏ đúng là bất cần mà

"Em xin lỗi, Phong tại...tại.."

"Hôm nay là ngày đầu em đi làm chứ gì??? Anh đây biết thừa rồi nhé" Rồi Phong hạ giọng thật trầm nói" Làm tốt nhé Ái!!!"

Mặt nhỏ hơi đỏ lên, Phong quả là quan tâm nhỏ mà. thật....hạnh phúc

"Vâng, nhờ anh đấy, mà hôm nay em sẽ sang Nhật đó, sắp bay rồi, em cúp máy nha, bye bye darling"

"Ừm, nhớ cẩn thận, bye bye"

Thế là cái cuộc gọi ngắn ngủi của nhỏ kết thúc. Nhưng mà ngắn thì có sao đâu, chất lượng là được rồi. Đã vậy còn là chất lượng cao nữa chứ, nhỏ cười tươi như hoa nãy giờ nè

Và tất nhiên là Jungkook cũng nhìn thấy hết. Đùa anh sao???? Nhìn cái mặt của nhỏ bây giờ kìa, cười muốn rớt luôn cả quai hàm ấy. Thật đáng ghét!!!!

Mà tưởng nói chuyện với người yêu bằng tiếng Việt mà qua được cái tai của Jungkook đây nhé. Anh nghe rõ mồn một câu Phang à hay Phung à ngọt sớt của nhỏ luôn đấy, đã vậy cuối cùng còn bye bye darling nữa chứ, đừng tưởng anh ngu Tiếng Anh mà không nghe được mấy từ này nhé, còn khướt

Đùa nhau sao??? Đang ngồi với anh mà lại nói chuyện với một thằng đàn ông khác ngọt ngào như thế, muốn chà đạp nhau một cách nhẹ nhàng à

Ok giờ Jungkook anh chấp nhận, anh đang ghen, đang ghen đấy. Còn muốn biết lý do vì sao thì tự hiểu đi, cái này bọn con nít loắt choắt còn giải thích được nữa là

Kể cả khi anh tức giận khác thường vụ của Jimin cũng là do ghen đấy, lần này thì anh sắn sàng giải thích đầy đủ lý do cho, anh xin thề là vẫn méo có ai biết được

Tất nhiên một phần thì ai cũng biết rồi nên khỏi phải nói làm gì cho đỡ tốn calo nhưng một phần còn lại thì.....Tại sao người nhỏ nhìn thấy là Jimin cơ chứ??? Wae?? Wae? Wae?

Làm ơn đừng ai nói là jungkook anh bị điên!!! Thật đấy. Anh xin thề là thể nào nhỏ chẳng rung rinh chút tý khi nhìn thấy socola, nếu không phải anh đã là thần đồng tiếng anh rồi

Nhưng nói anh bị điên cũng được. Đến chính anh còn thấy mình như thằng điên vừa mới trốn trại nữa là. Thử hỏi xem có thằng nào thần kinh nào mà đi ghen cái linh tinh này không cơ chứ, chắc chắn là trên cái Trái Đất 7 tỷ người này Jungkook anh là người duy nhất rồi. Nhưng căn bản là vì sao chứ????

Vì anh thích nhỏ đấy!!! Thích đấy!!! Làm sao????

Nhưng anh vẫn không biết rằng anh có yêu nhỏ hay không, hay chỉ đơn giản là thích thôi

Nhưng vẫn kệ!!! Anh thích nhỏ đấy, thích từ cái nhìn đầu tiên luôn. Chính Jungkook anh còn thắc mắc tại sao mình lại đi thích nhỏ. Rõ ràng nhỏ không đạt tiêu chuẩn của anh mà

Cao trên 1m68? Không!

Chân đẹp? Rõ ràng không! chân nhỏ hơi hơi cong cong một tý đã vậy còn ngắn nữa, nhỏ chỉ cao 3m chẻ đôi mà, chắc chắn là khoảng khoảng ấy thôi

Chỉ cần hai cái đấy thôi là đã không đủ tiêu chuẩn rồi

Chẳng biết Jungkook anh thích nhỏ vì sao nữa

Chắc chắn là không phải do khuôn mặt rồi, mặc dù anh công nhận một điều là nhỏ khá xinh xắn,dễ thương thì theo suy nghĩ của anh là level max nhưng cái này vẫn chưa thấm vào đâu được, còn thua cả một chặng đường mấy chị diễn viên nghệ sỹ, nhưng chặng đường ngắn hay dài thì lại tùy từng người

Nhưng cái lý do vì sao anh thích nhỏ thì giờ quan trọng cái quần gì, quan trọng là giờ anh đang thích nhỏ đấy, và anh tin một điều rằng nếu anh thích nhỏ một cách bất ngờ và...ừm khó nói như vậy thì chắc chắn anh và nhỏ đã được trời gắn kết, gắn kết một cách chặt chẽ, chắc chắn!!!!

Nên giờ anh đang muốn xì khói ra đây này

Và cũng chính vì ghen nên từ người Jungkook anh tỏa ra một loại sát khí mùi thuốc súng

Nhưng làm ơn đi, Ái đang sợ đến nỗi chẳng nói được gì đây này

mẹ ơi!!! Ngồi dia jungkook lâu thêm chắc nhỏ bị ngạt vì sát khí quá!!! Nhỏ đã làm gì sai chứ???? Sao anh lại bỗng nhiên tức giận vậy cơ chứ, nhỏ đang căng muốn đứt luôn rồi

Khẽ khép mình vào cái ghế máy bay êm ái

Ái thực muốn ra khỏi đây lắm rồi, ngột ngạt quá. Đáng ghét sao cái tình hình lại căng như thế này cơ chứ?? Giả sử nếu như bình thường là nhỏ đã sướng như điên khi được ngồi gần jungkook oppa rồi giờ thì lại thành ra cái khỉ gì đây. Đời đúng là như bãi Ph*n
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 8: Muốn tránh mặt


Ái căng thẳng lén lấy trong túi ra một thanh kẹo Alpenliebe. Nhẹ nhàng bóc vỏ và cho một viên kẹo tràn đầy vị sữa vào miệng, sự ngọt ngào lan tỏa, nhỏ cũng bớt căng thẳng thêm phần nào

Nhỏ trẻ con khi ăn kẹo đúng không????? Nhưng có thể nói rằng nhỏ không thể rời được ấy. Nhỏ đã quen ăn kẹo sữa rồi. Và vì sao ư???? Ai mà biết được!!!!Nhỏ chỉ biết rằng mỗi khi ăn là bao nhiêu nặng nề trong lòng nhỏ không tan biến cũng giảm bớt đi phần nào. Giống như cái tình huống bây giờ đây này

Nhưng....Chắc nhỏ sẽ phải ăn kẹo suốt chuyến bay mất, ngồi với Jungkook căng quá

Mà cũng có sao đâu, trong túi nhỏ bao giờ chẳng có 2,3 thanh là ít, ăn thoải mái

*********************Tui tua vì chẳng biết nói cái gì nữa***********************************

Sau khoảng 2 tiếng bẹp dí trên máy bay cuối cùng Ái cũng xuống được Nhật Bản rồi

Trộ ôi, là Nhật Bản đó, có mơ Ái cũng chẳng tưởng được là nhỏ sẽ được đi Nhật Bản. Đã vậy đây còn là đi cũng công ty, hoàn toàn miễn phí hí hí hí. Mà có phải chỉ đi mỗi một chỗ biểu diễn đâu, đi tận mấy nơi liền luôn. Quá lời, chuyến này đi nhỏ lời rồi

Nhưng nhỏ còn sướng vì một lý do nữa cơ. Biết là gì không???? Ừ đúng rồi đấy, là thoát khỏi cái lò'jungkook'. Nói thật ra là lúc vừa mới nghe mấy chị tiếp viên chân dài nói là máy bay sắp hạ cánh nhỏ đã muốn tung bông rồi, chuẩn bị đầy đủ chỉ chờ chạy ra khỏi cái máy bay thôi, đến nỗi tăng động quá suýt nữa còn bị người ta nói là điên cơ, nhưng nhỏ quan tâm làm quái gì chứ còn chạy ra khỏi máy bay đầu tiên luôn sau đó còn nhảy luôn mấy điệu cộp mác người ngoài hành tinh mà ngày xưa học LỎm được từ các oppa Luôn

Nhưng đã nói rồi, chỗ này là nơi công cộng, nhỏ làm gì thì tất nhiên là có nhiều người thấy, và lại tất thiên là Jungkook cũng thấy huống chi anh còn ngồi cạnh nhỏ trên máy bay

Nói thật là cái này như muốn trát than vào mặt anh luôn quá, Nghĩ có ai nhục hơn Jungkook anh không cơ chứ??? Bị luôn người mình thích tránh như tránh tà. Nhục!!! Phải nói là quá nhục

Jungkook anh là ức chế lắm rồi đấy, đùa!!! Sao hôm nay anh xui thế nhỉ, Thực tức chết anh mà

Và tất nhiên theo lẽ tự nhiên từ người jungkook phát ra một loại sát khí đáng sợ đến nỗi khi ngồi trong xe để đi đến chỗ biểu diễn có thành viên nào dám ngồi cùng anh đâu. Bình thường Jungkook anh đã là evil maknae rồi, giờ lại đang tức thì ai mà thèm đụng vào cơ chứ, con người yêu cuộc sống của mình lắm mà

Nhưng cái này vẫn chưa thấm vào đâu được!!!! Lúc chuẩn bị diễn Jungkook mới muốn bùng nổ cơ

Chả là lúc makeup có jimin với jungkook anh ngồi đợi trước gương, còn V thì đâu ai biết nên nhỏ phải làm cho một trong hai người trước

Biết gì không??? Nhỏ nhảy tọt vào trang điểm cho jimin rồi cười nói vui vẻ luôn, mặc kệ anh ngồi ngơ như táo

Đến nỗi khi jimin có ý nhắc đến jungkook anh trong câu chuyện nhỏ cũng gạt phăng đi luôn

Thật tức chết anh mà!!!! Đấy anh nói có sai đâu, nhìn thấy socola của jimin là nhỏ rung rinh mà!!!! Aish!!!!

Nhưng thôi tạm bỏ qua cái chuyện ấy mà đi vào chuyên môn thì jungkook anh phải công nhận là nhỏ siêu. Makeup chỉ cần một loáng là xong, đã vậy còn chọn cho jimin một bộ phải nói là chất không để đi đâu được. Đến mức Ông anh của jungkook phải ngồi trước gương mà tự luyến đủ thứ kiểu

"Trời ơi, ai mà đẹp giữ thần vậy nef"

"Đẹp troai thế này mà vẫn chưa có bé nào yêu cơ đấy"

"Sao tui thấy phẫn nộ vì sự đẹp trai của mình vậy hả trời?????"

.......Rồi đủ thứ bù lu bù loa nữa làm jungkook anh nghe mà phát ngán, tự luyến đúng là căn bệnh phổ biến nhất hiện nay mà

Đột nhiên jimin tự ngắm mình chán quá quay một phát sang hỏi anh

"Kookie ah~~~~ nhóc thấy huyng đẹp hông, tay nghề cuat jinal đúng là cao nha!!!!!!"

Nghe đến câu hỏi này thì jungkook muốn gật lia lịa lắm nhưng chẳng biết tại sao cái lòng tự trọng dở hơi của anh lại méo cho phép mới đau chứ. Anh là anh muốn khen lắm nhưng chẳng biết tại sao cứ buột mồm ra cả

"huyng đẹp ai chẳng biết, nhưng vẫn như mọi hôm thui"

ngụ ý là "Nhỏ trang điểm cũng chẳng khác gì người ta cả"

Ái nghe vậy thì khóe môi hơi giật giật. Jungkook ghét nhỏ hay sao???? Rõ ràng là như thế rồi!!! Vậy từ nay nhỏ cũng nên tự trọng mà tránh xa cho người ta đỡ khó chịu vậy

Làm xong cho Jimin rồi đồng nghĩa với ciệc phải makeup cho V hoặc Jungkook. Quay đi quay lại nhỏ chẳng thấy V đâu cả, thật đáng ghét, giờ nhỏ phải làm luôn cho jungkook à????

Haizz!!! Thôi đành cắn răng mà làm vậy, không thể để chậm tiến độ hay gì gì đó được

Ái quay sang trang điểm cho Jungkook

Phải nói thế nào nhỉ?? Nó ngột ngạt một cách khủng khiếp, nhỏ thực không thể chịu nổi cái này mà. Vừa nãy trang điểm cho Jimin nhỏ còn nói chuyện hay trêu nhau một tý giờ giờ thì.....Nói thật là như đi đánh trận, ánh mắt của Jungkook nhìn nhỏ thì thôi rồi, như nhìn kẻ thù ngàn kiếp vậy

Nhưng phải công nhận ánh mắt ấy của anh ảnh hưởng đến nhỏ nhiều phết đấy, không đùa đâu. Nói thật là trang điểm cho jungkook nhỏ cứ nguệch ngoạc kiểu gì ấy. Line mắt thì bên đậm bên nhạt, kẻ son thì....mọi người biết lyly maymac không??? Ừ đúng rồi đấy nhỏ biến môi của jungkook thành môi của cô ấy đấy-.-

May mà quần áo nhỏ chuẩn bị cho jungkook không có vấn đề gì nếu không chắc ngày mai nhỏ tự gửi đơn xin nghỉ quá!!!!

*************************************

Sau một hồi 'đánh vật' bằng cách 'làm đẹp' cho jungkook cuối cùng nhỏ cũng xong xuôi, giờ chỉ cần trang điểm cho V cũng là cái người bị mất tích sau một thời gian đã quay trở lại

Tưởng là mọi chuyện sẽ âm xuôi một tý ai ngờ đâu....Vừa mới đánh kem nền xong V đã đi kh*ng b* tinh thần nhẹ rồi

"Nè, sao thấy kook nó nhìn em kinh vậy??? Đưa tình à???"

nghe đến đây Ái thực muốn khóc ra nước mắt, cái gì cơ??? Liếc mắt đưa tình á??? Nếu như thế nhỏ đã phúc cả 3 đời rồi

"Không phải đâu taehyung oppa, ảnh đang ghét em ý"

"Taehyung oppa???" V hơi nhướm mày lên, lâu lắm rồi mới có người gọi thẳng tên của anh như vậy nha

"Ah, em xin lỗi, em nên gọi anh như thế nào bây giờ" Nhỏ hơi bối rối

"Cứ gọi anh như vậy đi, anh thích dược gọi như vậy lắm!!!"

"Nae"

Chuyện trò cũng chỉ được một chút nhưng phải nói là nhỏ vui hẳn lên ý, xác định rồi, từ nay V sẽ là bà tám của nhỏ, nhưng thôi giờ phải tập trung vào chuyên môn đã, đã quý người ta như thế rồi thì phải làm việc chất lượng cao vào chứ chứ

Sau một hồi hý hoáy múa may đủ thứ kiểu trên mặt của V nhỏ phải tự hào mà nhìn thành quả của mình, chà chà phải nói là đẹp nhất hôm nay nha, môi không lyly maymac, mắt thì kẻ đúng đường, hihi trang điểm cho V nhỏ mới biết được tay nghề của nhỏ cao thế nào, Công nhận là tốt thiệt

Quần áo thì khỏi bàn rồi, kể lể chi ly nữa ra làm chi cho mệt

AHHHHH!!!! V lúc này thực khiến nhỏ lên tinh thần mà. Má ơi đúng là đẹp troai bá cháy bồ chét, đẹp quá!!!!! đã vậy trang điểm cũng không fail. OMG nam thần ah!!! Chộ ôi cười kìa, cười kìa!!! Thực mất máu con dân mà!!!!! phải ngắm, ngắm, ngắm cho đã mắt mới được

Bất chợt V quay ra nhìn thẳng vào nhỏ với ánh mắt khá khó hiểu

"Mặt anh dính gì hay sao mà em nhìn ghê vậy"

Nhỏ luống cuống, chết!!! bị phát hiện rồi!!!!

"Tại....tại anh đ-đẹp trai!!!!!"

Nghe xong câu này V bật cười thành tiếng, sao nhỏ sễ thương quá vậy trời, nói thẳng ra luôn, thực khiến người ta quắn quéo mà!!!!!

Nhưng nói thật là nói xong cái câu này nhỏ chỉ ước bỗng nhiên có một cơn động đất đi ngang qua làm sập nền nhà rồi tạo lên một cái hố cho nhỏ chui thôi!!! Sao nhỏ có thể ngu đến mức này cơ chứ???? Lấy cái lý do đẩu đâu không đi lấy lại nói toẹt ra luôn!! Rõ ngu!!!

Mẹ ơi!!! V còn cười kìa!! nhỏ biết nhỏ đôi lúc bị ngu mà cười làm chi nữa. Đẹp thì đẹp thật nhưng mà đắng lắm

nhưng thôi, ngu lúc nãy rồi giờ phải thông minh nên tý chứ, cứ chữa cháy cái đã còn đi về đâu thì mặc

"Em xin lỗi mà oppa, tại..tại anh đẹp trai quá nên....."

Nghe đến đây V lại cười thêm một tràng nữa, dễ thương quá mà!!!!!

"Anh biết anh đẹp mà, cứ ngắm thoải mái đi, nhưng trong lúc ngắm nói chuyện với anh tý đi jinalie, anh buồn quá à!!!!!"

OMG nhỏ lên tiên rồi

"Nae!!!!!"

********Tua thôi, chưa hết******************

Thế là kết cục như thế nào thì mọi người cũng biết rồi đấy Ái và V nói chuyện với nhau như đúng rồi, mà nếu không nói thì cũng chơi trò này trò kia rồi cười như rồ, thực khiến người khác ghen tỵ mà

Nhưng đây cũng là nơi công cộng làm gì ai cũng biết huống chi đây còn toàn là người quen không à, nên còn gây cả mất lòng nhau nữa cơ

Ví dụ như jimin bây giờ đây, bị thằng bạn bỏ mặc mà đi nói chuyện với gái đang ngồi tự kỉ một góc với em điên thoại thân yêu.

thêm một ví dụ nữa là mấy anh già đang thấy đắng lòng nhìn thằng em của mình tán gái mà thấy thương cho cái thân mình quá già quá tuổi

và một ví dụ khác vô cùng quan trọng không thể bỏ qua chính là jungkook oppa đập trai, nam tính sáu múi hay không thì Min không biết của ARMYs trên mọi miền tổ quốc, mọi quốc gia, mọi vũ trụ!!!!

Vì jungkook rất đập trai, vì jungkook rất nam tính nên khi giận anh sẽ giống như như những soái ca ngôn tềnh tỏa ra sát khí ngút trời

Nên tất nhiên vào cái hoàn cảnh hiện nay thì cái hiện tượng sát khí tỏa ra là bình thường rồi. Có điều hôm nay sát khí có phần nồng nặc hơn mọi ngày

********************

Min muốn hỏi sao mọi người ko cmt chê Min hay góp ý chút????? Chẳng lẽ Min viết hay?????
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 9: Bắt đầu kế hoạch!!! Bước 1: Gây hiểu nhầm


Mặc dù sát khí nồng nặc là thế nhưng người ta nói rồi. Quen rồi cũng thành chai. Các thành viên của BTS thì tất nhiên là chai mặt rồi. Nhưng trong đời còn có cả bơ. Và kết quả thì ai cũng biết rồi đấy, người thì bơ, kẻ thì chai nên jungkook chỉ biết bốc hỏa một mình thôi

nhưng cái cuộc đời này lại quá nhiều chuyện khó đoán nên cái việc jungkook anh chỉ biết ngồi thật không thể có được

Giả dụ như cái tình huống trước mắt này đây và có vẻ như ông trời đang giúp anh nhỉ

Chả là cái điện thoại bé xinh của nhỏ bỗng nhiên có cuộc gọi đến, mà không biết là do cái gì mà nhỏ lại tắt chuông điện thoại đi nữa, và cũng chẳng biết là vì cái lý do gì mà cái điện thoại ấy của nhỏ lại để ở bàn trang điểm ngay trước mặt anh nữa

nghe thì bình thường đúng không nhưng cứ từ từ, câu chuyện đâu chỉ đơn giản như thế

Người gọi điện cho nhỏ là Phang hay Phung gì gì đó jungkook anh không biết, chỉ biết rằng là cái dòng chữ darling đập thẳng vào mặt anh thôi

Trong cái tình huống này nên làm gì anh thực không biết nữa!!! Chẳng lẽ nên tốt bụng gọi em ơi em có điện thoại này??? Nghe có vẻ ngu ngu

Bỗng một suy nghĩ không tên xoẹt qua đầu anh, nhưng có vẻ là hay ho

Thử ngắm nhìn xung quanh, có vẻ như không ai chú ý đến anh cả. Đây là một cơ hội tốt chăng???

Hít một hơi thật sâu, anh làm được cái này mà, chỉ cần vuốt một phát thôi, jungkook anh làm được, không có gì là quá khó cả huống chi cái này là để anh có bạn gái hay không

Rồi có lẽ chắc ai cũng biết rồi đấy. Jungkook từ chối luôn cuộc gọi đấy, thậm chí còn chặn luôn cả số máy. Nhưng...anh không có ngu mà chỉ đơn giản là như thế, phải chặn chỉ trong một thời gian ngắn để không bị nhỏ nghi ngờ mà vẫn thành công gây hiểu lầm. Chính xác, phải như vậy chứ

Khẽ nhếch môi lên nở một nụ cười nửa miệng, đây có vẻ là bước đầu trong kế hoạch mới có của anh nhỉ??? Xin lỗi nhé!! Phải làm cho hai người đau buồn một thời gian rồi! Nhưng có vẻ jungkook anh ích kỷ quá, không thể để người mình thích yêu kẻ khác được. Dù sao cuộc đời này là phải cạnh tranh mà

Lại liếc nhìn sang nhỏ mộ lần nữa, vẫn là cái hình ảnh vui vẻ cười nói với V nhưng lần này tâm trí anh lại không thể ghen tuông được nữa mà vô cùng đắc trí

"Ái à! Em sẽ là của anh thôi!"

******************Tua mạnh***************

Buổi biểu diễn hôm nay là concert riêng của nhóm nên thực sự ai cũng mệt, dù đang là mùa đông nhưng mồ hôi vẫn nhớp nháp người luôn, nhưng thực sự Jungkook với mọi người đều vui hết. ARMY đúng là tuyệt nhất mà

Đúng là lên sân khấu với các fan bao giờ cũng vui mà, thực làm cho Jungkook anh lên tinh thần

Ah!!! Chẳng biết tại sao lại có thêm động lực để thực hiện kế hoạch của anh rồi! Đúng là hoàn hảo mà

Nhưng...mệt quá mẹ ơi, Jungkook kiệt sức thật rồi, sao lại chẳng có ai đưa nước cho anh như mọi khi nhỉ

Nhìn xung quanh, ah nhỏ đang đưa nước cho từng thành viên một, sắp đến lượt anh rồi. Đúng là hạnh phúc mà! Được luôn người mình thích đưa nước cho! Anh thực sự rất thích nga

Nhỏ đi đến chỗ anh. Đến lượt rồi, đến lượt rồi. Jungkook anh xin thề là khi uống xong nước anh sẽ mang cái chai về bảo tồn, không thể để đồ quý như thế này có vấn đề gì được

Nhưng...nhỏ đi lướt qua anh luôn, anh thì đang sung sướng chuẩn bị đón chào nên đơ hết cả mặt

Quay sang nhìn về phía nhỏ. Cái gì đây??? đang đưa nước cho Hốp huyng, nhỏ là đang có ý gì với anh đây???

Chẳng lẽ là tránh mặt sao??? tay còn cầm nước mà không thèm đưa cho anh luôn là sao? rõ ràng jungkook anh là ngồi trước của Hốp huyng cơ mà? Trêu ngươi nhau à

Đến khi đưa nước cho tất cả các thành viên rồi nhỏ còn đi lướt qua mặt anh như không khí mà trên tay còn cầm tận mấy chai nước nữa cơ? Cái quỷ gì đây? cái này có được gọi là phân biệt đối xử không?

Nhưng cũng may có người khác nhìn thấy cũng bất bình lên tiếng

"Jinal chưa đưa cho kookie kìa em, bỏ sót nó rồi" Jin huyng chuyên chăm lo cho các bé nhận ra ngay

Nói thật nghe xong mà Jungkook anh muốn khóc trong lòng, Jin huyng ah~~~ từ nay kook hứa sẽ luôn ngoan ngoãn nghe lời anh, không bao giờ phản bội đâu

Và tất nhiên là Ái có phản ứng rồi, nhỏ thở dài một hơi rồi cố nặn ra nụ cười gượng gạo

"Em không để ý, chết thật!!"

Đúng là đường cùng mà, nhỏ là muốn tránh mặt Jungkook hẳn luôn vậy mà cũng không xong, thôi thì đành đưa vậy

Đi đến chỗ Jungkook với một chai nước, nhỏ đưa cho anh trong cái tình trạng cúi mặt xuống đất tóc che hết mặt. Nhỏ sao dám nhìn vào anh chứ, mà có khi anh còn ghét nhìn nhỏ thì đúng hơn

Nhỏ đưa thì tất nhiên là anh cũng nhận nhưng thực sự chẳng vui gì cả, rõ ràng cái này là gượng ép nhau rồi còn đâu. Thực làm anh chán nản mà

Nhưng Nhiều lúc nghĩ lại cái khoảnh khắc ấy, anh thấy thật sai lầm. Chỉ tại anh che dấu cảm xúc thật không tốt nên chán nản lộ rõ ra ngoài làm nhỏ thực có chút nhầm lẫn

haizz, nhỏ biết, nhỏ biết mà. Nhận nước của nhỏ Jungkook có vui vẻ gì đâu

Nhanh chóng rời đi tìm V nói chuyện, nhỏ biết điều mà sao dám ở gần anh nữa chứ? Dù sao cũng chỉ tổ làm người ta ghét hơn thôi! mà nhỏ cũng thực rất thích nói chuyện với V nha, rất hợp gu của nhau luôn, đã vậy V còn vui tính nữa nói chuyện vô cùng thu hút luôn. Ah muốn được làm bạn thân của V quá đi mà, nếu được thì hết sảy

.....

Thế là cái tình hình hiện nay là nhỏ lại ngồi 'tán phét' với V bỏ mặc jimin với em điện thoại, các anh già thì thôi cùng trang vừa lứa nên nói chuyện với nhau, còn jungkook thì ngồi dỗi một mình

Haizz, thực ra Jungkook là có muốn như thế này đâu cơ chứ, anh là muốn qua nói chuyện với nhỏ lắm, nhưng cái tình hình hiện nay có khi nhỏ đang tránh mặt anh thì phải?? Ah thực khó chịu mà, nhưng thôi đành nén giận mà thử xem thế nào vậy, nhỡ đâu nhỏ chỉ là vô tình thôi thì sao, anh nên là tự mình xác thực cái chuyện này

Nói là làm anh chạy đến chỗ V và nhỏ đang nói chuyện rồi tươi cười đủ kiểu. Nói thật là có chút khó chịu nhưng phải nhịn thôi, phải biết hy sinh vì tương lai con em chúng ta

"V hyung đang chơi gì đấy, em chơi với!!!" Dùng một vẻ mặt vui vẻ như mọi ngày. Chắc chắn không ai nghi ngờ gì anh đúng không?? Anh đã cố gắng lắm đấy

và tất cả có vẻ đúng như mong đợi của anh nhỉ, V cười tít lên rồi vỗ sàn bồp bộp mấy phát bảo anh ngồi xuống. Haizzz, đáng ra là anh không nên thở dài cơ nhưng nhìn nhỏ kìa, thực khiến anh không thở dài không được mà

Hình như nhỏ miễn dịch với anh thì đúng hơn, anh nghĩ thế thử nhìn vào nhỏ xem! Thấy anh ngồi xuống phát là luống cuống bảo đi vệ sinh một tý rồi khoảng mười phút sau nhỏ quay lại thấy anh vẫn ngồi là lại bảo để quên đồ ở đâu đó rồi chạy đi tìm

Haizzz. nghĩ đi nghĩ lại thật bất lực mà, thử hỏi có ai đi cua bạn gái khó như anh không??? Hết kỳ phùng địch thủ lại đến bị tránh mặt không thương tiếc nữa. Thấy mà bất lực mà

Haizzz nhưng thôi, đã cố phải cố đến cùng cùng chứ

Được rồi bước tiếp theo trong kế hoạch của anh là làm cho nhỏ phải hết tránh mặt anh

*********************

Chap sau: Bước 2: cho anh xin lỗi
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 10: Bước 2: Cho anh xin lỗi


Có lẽ là khoảng 23h mọi người đều đã trở về trụ sở của Bighit sau khi vật lộn tại nơi đất khách quê người như Nhật Bản

23h rồi chứ chẳng chơi đâu!!! Nhỏ buồn ngủ quá! có khi hôm nay lịch sử 1h sáng lại tiếp diễn quá!! bighit thật biết cách làm khổ con dân mà

Thực ra là nhỏ có thể về luôn rồi nhưng chẳng biết tại sao lúc nãy Jungkook lại tự dưng từ đâu xuất hiện làm nhỏ sợ chết khiếp, tính chuồn đi luôn thì tự nhiên anh lại nắm chặt tay nhỏ không cho đi, đã vậy anh còn dùng chút lực ở tay làm nhỏ đau muốn chết! Đúng là Khỏe nhất nhóm mà

Nhưng anh đã tha cho nhỏ đâu, giữ tay lại như thế rồi gằn ra từng chữ "Tý nữa đợi một chút" rồi mới đi cơ. Thật là biết đánh vào tinh thần người khác mà!!! nhỏ phải mất một chút mới hoảng hồn lại đấy

Mà không biết Jungkook đi đâu rồi nhỉ??? MuỘn lắm rồi đấy! Nhỏ muốn về nhà!!! Phải đi giục mới được không ở đây thâu đêm quá!!!

Nói là làm, nhỏ chạy lăng xăng đủ chỗ ở công ty để tìm anh, cũng may là không bị lạc đường mà thấy luôn cái phòng tập của nhóm

Trong phòng đèn vẫn sáng! Chắc chắn mọi người đang ở đó!!!!

Rồi nhỏ lại chạy đến khẽ mở cánh cửa ra

Ah Đúng rồi!!!! Đúng là siêu quá mà!! Linh cảm của nhỏ có bao giờ sai đâu!!!! BTS oppa của nhỏ đang tập nhảy rồi hát kìa, đúng là cảnh đáng để xem nhất trong năm mà huống chi nhỏ còn là một ARMY lâu năm già cõi

Ngồi vào cái ghế sofa ở trong góc phòng một cách tự nhiên nhất có thể. Nhỏ thấy da mặt mình có vẻ càng ngày càng dày lên mất rồi! Trong phòng toàn đực rựa mà vẫn tự nhiên vào như đúng rồi, đúng là tường thành mà!!!! Thế này có mài cả trăm năm cũng chẳng mỏng đi được mất!

Ngồi được khoảng mấy phút thì nhỏ buồn ngủ, mắt cứ cố mở rồi lại nhắm vào làm nhỏ cứ gật lên gật xuống. Mẹ ơi buồn ngủ quá! Đã vậy nhóm còn bật Fire để nhảy nữa chứ! Đúng luôn cái bài mà nhỏ suốt ngày nghe để ngủ! Thách thức nhau à????

Thế là năm phút sau nhỏ đã ngủ ngon lành trên ghế sofa rồi. trong lúc ngủ con gặp mơ nữa cơ. Mà giấc mơ cũng hường phấn một cách khủng khiếp mới hay! Nhỏ mơ thấy nhỏ với một soái ca ngôn tềnh nào đó đẹp trai sáu múi trải qua biết bao nhiêu sóng gió rồi đến với nhau kết hôn rồi con đàn cháu đống. Thật hường mà!!!!

Rồi nhỏ thức dậy thì thấy 7 chàng đang đứng nhìn nhỏ như sinh vật lạ, có người mặt còn thốn một cách khủng khiếp nữa cơ

"Em ngủ ở đây lâu lắm rồi ạ????" Nhỏ ngây ngốc hỏi, mới ngủ dậy nên ngu ngu chẳng biết cái gì cả

"Không mới có 5 phút thôi, tại thấy em chảy cả nước miếng nên tụi anh đến lau giúp!" Suga tỉnh bơ nói

Nhỏ nghe vậy thì giật mình. Thôi rồi! Đúng là nước miếng luôn phản chủ mà, toàn xuất hiện vào những lúc cần giữ hình tượng thôi! mà khoan đã! mới ngủ được 5 phút???Trong mơ của nhỏ cũng phải 50 năm rồi đấy! Sao thời gian có thể bất tận vậy cơ chứ???

Thế là nhỏ lại cứ trưng cái mặt ngu ngu ra ngẫm nghĩ linh tinh làm ánh mắt của mọi người kỳ thị thêm bội phần. Không biết lây bệnh của thằng nào đây mà mặt cứ ngu ngu ra nhể????

"Sao em lại ngồi ở đây vậy?? khuya rồi đấy! Em cũng nên về đi" Hobi vẫn giữ cái ánh mắt kỳ thị lên tiếng

"Jungkook-ssi bảo em là đợi một chút nên em ngồi đợi thôi! Mọi người cứ tập đi! Coi em như không khí được rồi, đừng quan tâm em làm gì nha!!!" Nhỏ hơi lúng túng nói. Chắc là không thích nhỏ ngồi đây rồi! Nhưng thôi kệ, mặt dày mà sống vậy

Nhỏ lại ngồi yên vị ở trên ghế sofa nhưng lần này lại chẳng buồn ngủ gì cả nên chỉ biết ngồi tự kỉ với dế yêu thôi. Mà nhỏ cũng mới tìm được mấy bộ Fanfic của BTS cũng có vẻ hay hay, ngồi mà đọc vậy

Bộ đầu tiên..hừm....Độc chiếm em trọn đời Minkook. Xem nào! cao H, SM, loạn luân, thụ bị mù...OMG đúng khẩu vị của nhỏ luôn rồi nha, cường công còn là Jimin nữa chứ. Thật cảm động mà!!! Cuối cùng Minie của nhỏ cũng lật thuyền làm công rồi. Hức cha mẹ ơi hạnh phúc quá! Trộ ôi còn là cao H với SM đó nha, thiệt là phong độ mà! Jungkook ah~~ anh lại chuẩn bị phải chịu khổ rồi, cố lên nhé! Cùng lắm cũng chỉ liệt giường thôi mà!

Rồi nhỏ lướt lướt cái điện thoại để đọc từng chap. OMG mới đầu thôi mà đã có H rồi, còn miêu tả chi tiết nữa. Tác giả thật biết làm con dân phấn khích mà....

.....

Khoảng một tiếng sau nhỏ đọc xong bộ này. Happy ending luôn, đúng là mỹ mãn mà! Tác giả truất nhất quả đất, có khoảng mười mấy chap thì cũng phải gần 10 chap là H nhưng vẫn có cốt truyện. Thật làm nhỏ phấn khích mà! Đã vậy còn tốt bụng đăng lên hình fanart Jinmin với Jungkook đang ấy ấy nữa chứ, thực có tâm mà! Sự phấn khích trong nhỏ lại trồi lên nữa rồi, muốn chạy marathon quá đi

Nhưng mà....

Đang phấn khích thì bỗng nhiên Jin vỗ nhẹ một phát vào vai nhỏ, cũng may là nhỏ nhanh tay tắt nguồn điện thoại đi nên Jin không nhìn thấy được cái bức ảnh 18+ vừa rồi. May quá má ơi, nếu nhìn thấy được không biết người ta còn kì thị đến đâu nữa

"Tụi anh về nha! Hai đứa có chuyện gì nhớ nhanh nhanh lên, hí hí nếu có thành quả thì càng tốt!" Jin nham hiểm nói với nhỏ. Cứ cười hì hì rồi hí hí đủ kiểu làm nhỏ chẳng hiểu cái mô tê gì cả. Chỉ biết đứng ngu ngu ra nhìn

Người già đúng là có những suy nghĩ mà trẻ con không thể nào theo được!!!!

Nghe đến câu này của Jin ai cũng đỏ đỏ mặt rồi đi nhanh ra ngoài. Cái quái gì đây???? Đỏ mặt? Lại nghĩ linh tinh gì vậy trời??

Rốt cục cũng chỉ còn lại mỗi mình nhỏ với Jungkook còn lại trong phòng tập! Đời đúng là giỏi trêu ngươi! Nhỏ đã sợ anh rồi mà lại như thế này nữa đúng là tra tấn nhau mà

"Lên sân thượng của công ty nói chuyện với anh một chút....Ừm ở đây có nhiều người quá!" Anh lên tiếng đề nghị

Nhỏ ngơ ngác. Cái gì? Nhiều người quá??? Jungkook à trong cái phòng này có mỗi anh với em thôi đấy! Hay em về cho đỡ nhiều người???

Jungkook cũng hiểu mà chỉ tay ra phía cửa, nhỏ ngoảnh đầu qua thì thấy....ôi mẹ ơi mấy ông anh đang chen lấn nhau lấp sau cái cửa để...nhìn lén. Tưởng có phim Hàn tình củm để coi hả??? Nhầm rồi mấy thánh! Nhỏ sắp bị chửi thì đúng hơn ý chứ tình cảm cái gì

Nhưng mà....bị chửi mà nhiều nghe nhục mặt lắm. Đúng là theo Jungkook lên sân thượng có gì nói chuyện cũng đỡ hơn cái chỗ 'đông người' này

Tính với lấy chiếc điện thoại để lăn lóc trên ghế sofa thì Jungkook lại lên tiếng

"Em cứ để đồ ở phòng tập cũng được! Chỉ nói chuyện mất một lúc thôi! Anh cũng để để ở đây tý xuống lấy cũng được!"

Nhỏ nghe vậy cũng thôi, kể ra thì cầm theo làm gì? Ở đây lo gì mất!

Jungkook đi ra khỏi cửa, nhỏ cũng chạy theo sau. nhưng đó đã phải là kết thúc với các anh già đâu. Ra khỏi cửa rồi Jungkook còn dừng lại phán mấy chữ "Mấy hyung về đi, Dạo này em chăm tập gym lắm!" làm ai nấy đều xanh hết cả mặt. Biết rồi mà cứ nói hoài! Ai chẳng biết là maknae của nhóm dạo này chăm tập gym, người có gì ngoài cơ bắp đâu. Đúng là ác mà! Nhắc người ta không thôi có phải tốt hơn không? Đây lại chơi thêm câu đe dọa ở đằng sau nữa đúng là....làm người ta không chạy không được mà! Có ai muốn bị xử bởi Jungkook đâu cơ chứ! Tự ái lắm! Nên tốt nhất cứ chạy mà giữ lấy thân đã

Đúng là về nhà là an toàn nhất!

****Dùng your trí tưởng tượng to đến cảnh next theo nhé!***

Ngay sau khi nhìn thấy các hyung quay lưng đi về rồi Jungkook liền cầm chặt tay nhỏ lôi lên sân thượng làm nhỏ thực muốn đau tim mà chết mà! Tay thì có phải là nhẹ nhàng nâng hứng đây, cầm chặt như túm áo kẻ thù đã vậy còn đi nhanh nữa chứ! Rõ thách thức nhau! Nhỏ thì đã sợ đau bome, chân đã ngắn rồi ngày xưa còn ngu môn thể dục nữa cơ, chạy theo cũng khó làm mấy lần suýt nữa thì ngã sml. Ác! Đúng là ác mà! Toàn đánh vào mấy điểm yếu của thôi!

May mà jungkook còn đi thang máy để lên sân thượng đấy! Chứ nếu anh mà tự nhiên hứng muốn leo cầu thang thì nhỏ có mà hôn đất đến nỗi văng hết răng lâu rồi

Nhưng mà...được cầm tay kìa!!! Trộ ôi, mơ ước của đời con thành hiện thực rồi!!! Hức con tym bé bỏng muốn bay ra ngoài luôn rồi nè!!! Mặt của nhỏ bây giờ chắc cũng đỏ chẳng khác nào cà chua đâu!!! sao tay của Jungkook lại có thể ấm như vậy chứ? Thật muốn hét lên phát cho đỡ sướng mà.

Đi đến giữa sân thượng nhỏ vẫn như lên mây mãi đến khi Jungkook bỏ tay ra với mấy ngọn gió từ đâu chạy đến bay thẳng vào người nhỏ mới tỉnh.

Mẹ ơi. Lạnh quá! Nhiệt độ chênh lệch ở trong công ty với ở ngoài không đùa được đâu, đã vậy còn là sân thượng nữa chứ! Ở đây lâu chắc nhỏ chết cóng quá

Rồi nhỏ nhìn về phía jungkook đầu mong đợi. Làm ơn nói nhanh lên đi!!! Nhỏ không giỏi chịu lạnh đâu!!!

Nhưng Jungkook lại cứ đứng như trời trồng chẳng làm gì cả, đã vậy thi thoảng còn ngoảnh mặt sang đủ thứ bên, tay thì đút trong túi quần muốn bỏ ra lại cho vào. Thật là!!! Anh là đang ghét nhỏ quá đến nỗi muốn biến nhỏ thành cá đông lạnh sao??? Thực muốn bùng cháy giữa mùa đông quá mà

Nhỏ ức chế rồi nha! Không chịu nói gì thì nhỏ nói vậy!

"Jungkook-ssi, có chuyện gì vậy?? anh nói đi!!!"

Sốt ruột lắm rồi đấy! Nói đi, nói đi! Chửi cũng được, miễn là nhanh!

Và bỗng nhiên Jungkook có thêm động lực để nói. Jungkook-ssi! Jungkook-ssi! Đã bảo nhỏ gọi anh là jungkook oppa rồi mà! Đúng là không nói thì chỉ có đường tạm biệt với tình yêu trong tương lai thôi. Quyết rồi! Nhất định anh không được do dự! Phải cứng rắn lên! Anh là đàn ông menly đầy mình mà!!!!

Bàn tay của anh không còn chần chừ trong túi quần nữa mà dứt khoát rút ra với thanh kẹo Alpenliebe vị dâu

Dùng bàn tay ấm áp của mình cầm lấy tay nhỏ rồi dúi thanh kẹo vào tay nhỏ thật chặt rồi dùng cả đôi bàn tay nắm lấy tay nhỏ một cách nhẹ nhàng. Nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngơ ngác của nhỏ anh hít một hơi thật sâu rồi nói

"Anh xin lỗi, là lỗi của anh! Nên đừng giận anh như vậy nữa, anh thấy khó chịu!!!"

"Nae???"

***********

2017 chữ, Min thặc giỏi mà!!!! Chết toi 2028 mất tiêu rồi

Chap 11: Anh không thích kẹo sữa nhưng giờ anh thích rồi!

Éc 2041 chữ!!!!
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 11: Anh không thích kẹo sữa nhưng giờ anh thích rồi


Nhỏ bất ngờ nhìn anh. Lỗi của anh ư?? Ý anh là gì đây???

Rụt rè rút đôi bàn tay vẫn còn đang lạnh cóng của mình ra khỏi sự ấm áp khó cưỡng lại của anh cùng với thanh kẹo Alpenliepe vị dâu mà anh mang đến. Nhỏ thật chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra mà! Anh xin lỗi ư??? Vì chuyện gì chứ? Nhỏ thật sự không hiểu nổi!!

Jungkook cũng giật mình mà thu tay về từ khoảng không vô định tối đen của trời đêm. Anh hơi quá khích rồi! Hành xử như này thật không phải!

Thật ngượng mà!!!

Ngại ngùng vò rối mái tóc đen mới nhuộm lại của mình lên. Anh bối rối không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của nhỏ mà cất lời

"Anh xin lỗi! Đáng ra hôm nay anh không nên mắng em với khó chịu với em trên máy bay như vậy. Anh xin lỗi mà!!!! Tại anh có chút hơi kích động thôi!!Em..em tha lỗi cho anh nhé!!!"

Khẽ liếc mắt về phía nhỏ một cách thật cẩn thận. Anh là đang thăm dò đó nha nhưng..nhưng cái biểu cảm đơ đơ này là sao????

Mặt nhỏ cứ đơ đơ thốn thốn không thể tả được. Nhưng sao có thể trách được! Nhỏ sao có thể nghĩ đến cái loại tình huống như thế này cơ chứ? Lên đây nhỏ còn đinh ninh là thể nào cũng bị ăn chửi cơ còn tính tối nay viết luôn đơn xin nghỉ việc nếu Jungkook ghét quá mà chửi thậm tệ nữa chứ cái tình tiết này thực không thể nào ngờ đến được mà! Chúa ơi! Jungkook anh là đang xin lỗi nhỏ đấy, xin lỗi luôn cơ đấy. Anh còn xin nhỏ tha thứ cho nữa trong khi anh có làm cái gì sai lệch đâu. Nhỏ thật muốn khóc ra nước mắt mà!!!!

Hoảng hồn lại mà nhìn vào khuôn mặt bối rối của anh giờ đang dần ửng đỏ. Nhỏ tủm tỉm cười thích thú. Ah. anh đỏ mặt dễ thương như vậy sao????? Thế này mà không đồng ý có mà nhỏ phạm phải trọng tội mất! Chúa ơi! Sao người có thể thiên vị mà cho anh khuôn mặt đẹp như vậy chứ???? Đúng là phát hờn mà!!

“Vâng! Anh không có lỗi gì đâu mà! Tại em không để ý nhìn thấy Jimin oppa….thôi!” Nhỏ vừa mỉm cười dịu dàng vừa nói với anh sau đó nhanh tay với lấy thanh kẹo Alpenliebe từ tay anh “Vậy cái này anh cho em được không??”

Jungkook có hơi bất ngờ trước những hành động khó đoán của nhỏ. Anh là vẫn chưa định hình được cái gì đang diễn ra mà!!!

“Tất..tất nhiên là được rồi! Nhưng em tha lỗi cho anh phải không???” Hơi lắp bắp hỏi lại câu hỏi đã có câu trả lời. Hơi thừa thãi nhưng mà kệ vậy! Anh muốn chắc chắn

Nhỏ nhìn anh lắp bắp như vậy thì càng buồn cười hơn. Mặc dù nói điều này ra có vẻ hơi không hay lắm với một người con trai đã trưởng thành như anh nhưng thực sự anh dễ thương quá mà! Dễ thương như mấy đứa trẻ con nũng nịu đòi kẹo luôn ý! Nghe hơi hư cấu nhưng nhìn anh thỏ con lắm luôn! À thì cái này A.R.M.Y ai cũng liên tưởng rồi nhưng lần này phải nói là dễ thương lắm ý!!! Không lời nào diễn tả được luôn! Đúng là quắn quéo mà!!!

Cố gắng kiềm chế để không đưa tay mình ra bẹo má anh như mọi khi vẫn làm với những đứa trẻ hàng xóm. Nhỏ cười tươi rói nhìn anh

"Với em anh chẳng có lỗi gì cả!!!!!!"

"Thôi xong rồi thì chúng ta đi về đi! Cũng khuya rồi mà mai cũng phải đi làm nữa, anh hôm nay cũng vất vả rồi!!" Nhỏ lên tiếng gợi ý. Dù sao cũng hết việc rồi mà! Chẳng lẽ đứng đây để ngắm trăng mùa đông trong cái thời tiết âm độ? Xin lỗi đi không lãng mạng được như thế đâu! Cứ về nhà trùm chăn ngủ cho khỏe!!

Sau đó không đợi câu trả lời từ anh nhỏ mạnh dạng nắm lấy tay áo của anh mà kéo đi. Mình cứ chủ động hành động là nhanh gọn lẹ + chất lượng nhất. Chứ cứ thụ động chờ thì tương lai mịt mù lắm! Nhưng mạnh dạng thế nào cũng có giới hạn thôi! Nhỏ cũng lấy hết can đảm ra rồi đấy nhưng chỉ dám nắm lấy cái tay áo thôi chứ tay thì chưa dám. Với lại mình là hoa đã có chủ rồi, tự tiện cầm tay người khác giới thì tội lỗi, tội lỗi lắm!!!

Cũng may nhỏ không thuộc loại con gái chân yếu tay mềm nên lôi cái con nhợn cơ bắp đi được chứ nếu không có mà lôi bằng niềm tin! Nhưng kể ra thì cũng nặng nhọc phết đấy!! Sao nhỏ xem trên phim thấy kéo nhẹ nhàng ngon lành lắm cơ mà sao giờ thấy như kéo mấy bao cát không chân vậy hả???? Nghệ thuật đúng là ánh trăng lừa dối mà!!!

Cố lết được vào trong thang máy. Rồi! GiỜ thì xong rồi! Đợi mấy cái máy móc này đưa xuống mặt đất là được!

Ấn chọn tầng 1 làm đích đến. Xong!

Tìm cho mình một chỗ đứng thật thoải mái trong không gian bí bách của thang máy. Nhắm mắt lại và cảm nhận sự rơi tự do từ từ. Nhỏ cạn ngôn rồi! Giờ chỉ biết làm như thế này thôi chứ chẳng bắt chuyện được đâu! Tự kỷ một chút cũng không ảnh hưởng gì nhiều mà! Mình cứ im lặng như vầy là vàng

Bỗng...thang máy rung lên rồi dừng đột ngột làm nhỏ không tự chủ được mà mất thăng bằng ngã khuỵ xuống. Jungkook thì khá khẩm hơn được một chút nhanh tay bám được vào tay vịn nên cũng chỉ chuệch choạng mấy bước rồi đứng vững được. Điện trong thang máy cũng tắt ngấm làm không gian tối thui như mực

Đây là...kẹt thang máy sao????

Vội vàng đứng dậy để quờ quạng tìm đến nơi nút bấm chi chít. Chết tiệt! Nhỏ chẳng nhìn thấy cái gì cả!

Đôi tay không rõ phương hướng của nhỏ bỗng chạm đến một sự ấm áp mềm mại nào đó. Là áo của Jungkook! Khẽ có một chút vui mừng, sao nhỏ có thể quên được là anh đang ở đây chứ! Kể ra thì đàn ông con trai như vậy nhỏ cũng dựa dẫm vào mấy cái lúc như thế này được!

Giật thật mạnh cái áo vừa mới chạm được để báo cho Jungkook biết là mình đang ở vị trí nào. Nhỏ nén căng thẳng vào trong lòng mà bình tĩnh hỏi anh

"Chuyện gì đang xảy ra vậy???"

Jungkook nghe thấy nhỏ hỏi như vậy thì có hơi giật mình. Nên thành thật hay giấu nhẹm đi đây??? Cái chuyện kẹt ở thang máy này cũng không đơn giản gì. Không thể chủ động cứu mình được mà phải thụ động đợi người khác đến giải thoát cho. Nhưng...tỷ lệ ở đây phải nói là vô cùng thấp! Giờ là đêm rồi, có khi chết cũng không lường trước được!!!

Khẽ chỉnh lại cái áo khoác vừa bị nhỏ kéo đến gần rời ra khỏi người. Thôi thì....thành thật vậy. Giấu nhẹm được cái chuyện này cũng khó

"Vì công ty luôn muốn tiết kiệm tiền tốt nhất nên mỗi khi tất cả các nhân viên rời khỏi đây, bảo vệ sẽ....sẽ...." Jungkook có chút ngập ngừng không nói được hết vế sau. Nhỏ nghe cái này chắc bị sốc tinh thần lắm

"Sẽ làm sao cơ oppa??? Jungkook oppa ah! ANH NÓI ĐI!!!!" Nhỏ hơi mất bình tĩnh hỏi anh. Chết đến nơi rồi đấy!!!!

Cố gắng nhìn vào khuôn mặt của nhỏ trong bóng tối vô vọng. Jungkook anh vẫn là nên nói thôi! Không nói cũng không được! Lần này phải thật dứt khoát

"....sẽ ngắt hết điện trong công ty và đến 5h sáng mới bật lại"

Câu nói vừa dứt thì im lặng bao trùm trong cả không gian của thang máy chật hẹp ấy

Không, vẫn còn cơ hội mà! Jungkook anh chắc là mang điện thoại theo mà! Chỉ gọi điện cho mọi người là được!

"Anh có mang điện thoại phải không???" nhỏ khẩn trương hỏi anh trong lo lắng. Chắc chắn là anh mang mà! Sẽ mang mà! Nhỏ sao có thể chết sớm như vậy được chứ!

"Không! Anh để điện thoại ở phòng tập!"

Nhỏ nghe vậy thì không nói được cái gì nữa. Vậy có nghĩa là..chết phải không???. Nhỏ sẽ ở trong thang máy đến 5 tiếng rồi chết 1 lúc nào đó vì thiếu oxi. Đúng là đáng hận mà!!! Cuộc đời này đúng là đáng hận mà!!!!

Cổ họng nghẹn lại không nói được nên lời. Nước mắt từ đâu cũng đang dần xuất hiện đầy ắp trong mắt nhỏ rồi đến một giới hạn nào đó tràn ra khỏi hốc mắt mà tạo thành những sự mặn chát nối dài trên mặt. Đáng ghét!!! Jungkook còn ở đây đấy!! Khóc lóc như này thật mất mặt mà!

Khẽ nhéo vào mặt mình một cái thật đau cũng như lau vội đi những giọt nước mắt không đáng có một cách thật thầm lặng để anh không biết được những sự xuất hiện thừa thãi này. Phải tỉnh táo lại! Nhỏ không thể bị quan như vậy được! may mắn cũng không thiếu trên cái cuộc đời khó nhằn này mà! Chắc chắn chúa sẽ nhìn thấy mà thương hại cho nhỏ huống chi trước giờ nhỏ ăn ở cũng có phải là xấu xa hèn hạ gì đâu! Dù đúng có vài lúc không được tốt bụng hay suy nghĩ tốt đẹp gì cho lắm nhưng đời này có ai là đều tốt đẹp hết đâu! Nhỏ cùng lắm cũng chỉ hơn người ta một chút xíu không đáng kể thôi!

Thôi! Cứ đợi vận may đến với mình vậy! Dù sao cái loại chuyện này cái kết thúc cũng phụ thuộc hết vào may rủi

Ngồi xuống cái chỗ mà nhỏ cho là cạnh chân Jungkook. kéo cái áo của anh xuống thêm mấy phát nữa và nói

"Thôi! Anh ngồi xuống đi! Mình cứ ngồi đợi ai đó đến cứu chứ đứng mỏi chân lắm"

Jungkook nghe vậy cũng ngồi xuống cạnh nhỏ. Kể ra thì..cũng may! Nhỏ không đến nỗi quá yếu đuối mà khóc lóc bù lu lên chứ nếu không anh chẳng biết dỗ thế nào đâu! Có khi anh dỗ rồi nhỏ khóc còn to hơn ý!

Cái này có được xem là may mắn cuối đời anh không đây?? Kể ra thì ông trời vẫn còn tốt bụng một chút nhỉ?? Cho anh chết trong may mắn chứ không phải nhục lên nhục xuống rồi đắng cay này nọ. Mà chết cũng chết cùng với người mình thích nữa cơ!! Nghe thì có vẻ chẳng đẹp đẽ như phim tình cảm cứ em phải sống anh chết được rồi nhưng mà cái loại tình huống này đã chết thì cả hai đứa cùng chết còn nếu may mắn thì cả hai đứa cùng sống thôi. Đúng là may mắn cuối đời mà!

Chợt anh cảm thấy người bên cạnh đang run lên từng hồi nhẹ. Haizzzz...đã kẹt rồi còn lạnh nữa. Cuộc đời này đúng là chẳng biết thương người gì cả!

Cởi chiếc áo khoác ấm áp của mình ra. Nè nè đừng nghĩ anh sẽ nhường cả cái áo cho nhỏ nha! Trời lạnh lắm! Chỉ chia sẻ thôi nên cứ từ từ đi! Chia sẻ nó còn hường hơn cơ nên cứ từ từ mà xem mấy cảnh trá hình phim tình củm! Thôi không lải nhải linh tinh nữa! Nhỏ lạnh đến run người rồi! Anh mà không hành động hào hiệp ngay bây giờ có mà thành tôm đông lạnh mất!

Kéo nhỏ ngồi vào thật sát với mình. Anh kéo chiếc áo lên để nó bao phủ hết được thân thể của cả hai người. Cũng may là hôm nay anh khoác cái áo phao dày cộp vừa dài vừa rộng đấy! Không thì trước khi chết vì thiếu mất oxi trong này thì có mà chết cóng trước luôn rồi!! Thế nào??? Thấy đủ hường phấn ngọt ngào chưa?? Giờ anh tin chắc mặt nhỏ đỏ muốn thắng cà chua luôn! Không cần nhìn cũng biết!!!!

Mà...anh cũng muốn đỏ mặt ngay bây giờ lắm

Vừa nãy hình như lúc kéo ý, Jungkook anh hơi mạnh tay quá thì phải??? Giờ ngồi gần nhau quá rồi, ngồi không cách nhau một chút nào luôn ý!!! Ngượng thật mà! Nhưng này này đừng nghĩ anh thừa cơ thả dê nha. Cái này chỉ là vô tình thôi! Không phải là vô tình có tính toán đâu!

Nhưng mà.....ngượng thì ngượng nhưng cũng...thích thích mà! Mặc dù cái suy nghĩ này có hơi hơi í ẹ mứt doại nhưng mà anh không phủ định được! Mấy cái suy nghĩ này rất rõ ràng, Chắc chắn là như thế! Ah! Jungkook anh thật không trong sáng! Không trong sáng mà! Nếu sống được thì từ nay phải tránh xa cái máy tính đầy virut của Rapmon huyng mới được chứ không thì cái đầu anh thành hố đen mất! Nghĩ đến thôi đã thấy đáng kỳ thị rồi!

Không biết có phải do anh suy nghĩ nhiều quá nên calo tốn nhiều hay không mà bụng của anh bỗng dưng thấy đói đến mức đánh trống mấy tiếng liền. Âm thanh thì cũng rất tuyệt nha! 'Èo èo ục ục' mấy tiếng vừa rõ ràng vừa đủ to để lọt vào tai nhỏ luôn

Nghĩ kể ra thật hài hước mà! Jungkook anh là vừa nở mày nở mặt hào hiệp chia sẻ áo xong thì nhục ê chề vì cái bụng phản chủ của mình. Haizzz...anh là cũng phải ăn cách đây những 4 tiếng rồi đấy! Cái bụng anh đúng là không chịu đói được mà!

Tất nhiên nhỏ nghe thấy thì cái cảm xúc thật không thể nói được mà! Nhỏ có phải là cái loại lãnh khốc lạnh lùng gì đâu nên giờ đang buồn cười muốn chết nè! Giá như nhỏ có thể cười như con điên bây giờ nhỉ, chứ cười thầm như bây giờ thật không chịu nổi mà! Nếu nhỏ không ngại ảnh hưởng đến lòng tự tôn của một thằng đực rựa như anh thì tốt biết bao! Xin thề nhỏ sẽ cười như rồ luôn rồi thêm mắm dặm muối mấy câu kháy khiếc này nọ cho nó thêm ly kỳ chuyện nữa cơ

Ah!!! Jungkook đói như vậy rồi thì không biết sống nổi đến sáng mai không đây??? Không biết trong người nhỏ giờ có lương thực dự trưc không nhỉ??

Lục hết túi này đến túi kia, nhỏ lấy được một thanh kẹo chắc là Alpenliebe nào đó. Chắc là của Jungkook cho nhỏ lúc nãy đây mà. Sao có thể quên được nhỉ???

Lần mò bóc thanh kẹo trong bóng tối. Được rồi! chắc ăn kẹo cũng đỡ đói nhỉ? Hồi bé nhỏ ăn kẹo thay cơm được mà!

Lấy một viện kẹo đưa cho anh rồi bóc một viên kẹo cho chính mình. Đưa viên kẹo ngọt ngào ấy vào miệng. Ah!!! Là vị dâu mà nhỏ thích nhất nha! Anh kể ra cũng thật khéo chọn mà!

Sức mạnh kẹo sữa hiển linh rồi! Hiển linh thật rồi! Tinh thần của nhỏ lại lên rồi. Đúng là thần kỳ mà! Đã vậy đây còn là kẹo của Jungkook oppa mua cho nhỏ nữa nha, ăn vào thôi mà cũng cảm thấy thật quắn quéo mà. Anh đúng là khéo chọn, khéo chọn

"Sao anh biết mà mua kẹo này vậy???" Nhỏ hơi vu vơ hỏi. cái tinh thần lên đúng là làm mấy cái hành động không tự chủ được mà

Anh đang ngậm kẹo nghe nhỏ hỏi vậy thì có hơi bất ngờ. Câu hỏi nay anh chưa nghĩ đến mà chuẩn bị nha.

"Tại..tại thấy em ăn lúc ngồi trên máy bay nên anh nghĩ em thích thôi"

"Còn vị dâu??"

'Em cũng ăn vị này trên máy bay mà!"

Nhỏ nghe vậy thì cũng thỏa mãn mà lặng im một chút. Anh thật biết quan sát mà!

Nhưng mà..im như vầy buồn thật đấy! Rõ ràng trong đây có hai người mà có thể coi là cuối đời đang ngồi với nhau mà không nói chuyện thì uổng quá huống chi người ngồi cạnh nhỏ giờ là Jungkook. Không nói thì thật là ngu mà!

Nhưng sao anh lại không chịu mở lời trước đi cơ chứ? Anh sợ con gái đến vậy à? Đúng là đáng ức chế mà!

Thôi thì bỏ đi cái thân phận là con gái mà bắt chuyện trước vậy

"Jungkook oppa nè, anh có thích kẹo sữa không?"

Nghe vậy anh có hơi trầm ngâm một chút. Anh có thích không nhỉ? Hình như trước đây cũng không thích lắm chỉ là bây giờ....thôi! Cứ nói ra vậy!

"Anh không thích kẹo sữa nhưng giờ anh thích rồi!"

***********

Min cũng cuồng kẹo sữa lắm, ai tốt bụng ship gửi tặng đi! Vị dâu kẹo cứng nha!

2870 từ nè!!!!
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 12: Đen tối


Nhỏ nghe nói vậy thì chút vui vẻ trong lòng. Ha ha Jungkook nói cứ như nhờ nhỏ mà anh thích kẹo sữa không bằng. Nghe rồi ảo tưởng xíu thích dã man!!!!

Kể ra thì....bị kẹt trong này cũng không phải là tệ! Cuối đời với nhỏ như vậy cũng được coi là sung sướng hơn người rồi đấy. Ngồi cùng với Jungkook cơ đấy chứ không phải hạng xoàng nha! Được anh chia sẻ cái áo cho nè rồi còn ăn kẹo cùng nữa nè, với một Fangirl thì nói thẳng cái này cũng sướng muốn lên tiên rồi chỉ là...nhỏ cũng có hơi chút nuối tiếc. Dù sao nhỏ cũng còn quá trẻ mà, Phong với nhỏ chưa có tiến triển gì nhiều cả, rồi nhỏ vẫn chưa tự mua được những món đồ cho bố mẹ nữa. Nghĩ kể ra thì mong muốn của nhỏ gần như chưa thực hiện được cái nào cả.

Nhưng mà thôi kệ vậy! Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau, nhỏ chỉ là người thường nên cứ đứng cho dòng đời đưa đẩy vậy chứ bon chen làm chi cho mệt người

Nghĩ đi nghĩ lại thì...không thở dài không được mà

"Haizz....."

Jungkook nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của nhỏ cũng có chút tò mò. Anh nói gì sai sao?????? Nè nè anh là đã cố ẩn ý rồi đấy chứ có thẳng thừng hay làm đắng lòng gì nhau đâu mà thở dài thườn thượt thế kia. Chẳng lẽ nhỏ không thích ở cùng trai đẹp như anh? Cái này kì lạ nha!!!!

Chợt một ý nghĩ nào đó lóe lên trong đầu làm anh muốn mỉa mai chính mình

Nhỏ có người yêu rồi còn đâu, ở với anh thế này chắc cũng không mấy vui vẻ gì rồi! Nghĩ đi nghĩ lại Jungkook anh là đã quá tự tin vào bản thân mà

Nhưng mà...thực tức chết anh mà!!!! Anh xin thề nếu không có nhỏ ở đây anh sẽ đấm vào thang máy đến khi nào nó méo được thì thôi. Ghét vãi! Anh là anh chắc chắn hơn hẳn cái thằng nhóc Phung Phang gì gì đó chứ đừng nói là kém cạnh nha. Mà cũng xin lỗi đi! Người đàn ông trưởng thành như anh không phải là hơn hẳn thằng nít ranh chưa cả trưởng thành à??? Thà rằng nhỏ bỏ quách thằng nhóc đó đi cho xong

Chỉ là...anh phải nhịn thôi chứ để nhỏ biết anh có cái loại suy nghĩ này thì có mà chết. Thể nào nhỏ chẳng kỳ thị rồi ghét anh ra mặt cho mà xem, mấy bé mới lớn này sợ mấy người toan tính rồi có mấy cái loại suy nghĩ xấu xa như anh lắm! Anh mà không giấu kĩ có mà cạp đất mà ăn.

Nhưng giấu thì giấu, anh cũng phải có một chút hành động nào đó hiên ngang để xốc lại suy nghĩ cho nhỏ chứ nhỉ??? Chứ chỉ ngồi chờ chết như vậy cũng phí, anh cứ hoạt bát hoạt động cho nhỏ có tý xíu ấn tượng rồi nhỡ đâu sống được thì cái công việc cưa đổ của anh đảm bảo dễ dàng hơn luôn. Rõ ràng hành động là Jungkook anh lãi đủ đường

Mà đã biết lãi như vậy thì....làm thôi!!! Anh là thiên tài mà, không biết tận dụng thì mất mặt chết

Khẽ cười cười để nhỏ không biết được, Jungkook lại quàng tay qua vai nhỏ thêm lần nữa nhưng lần này không phải hạng xoàng như lần trước đâu nha. Anh nắm chặt lấy vai nhỏ rồi kéo một phát gần hơn nữa cơ! Sau đó anh mạnh dạn kéo đầu nhỏ dựa vào vai của anh kiểu như mấy cặp đôi dựa vào nhau ý. Mà anh làm nhẹ nhàng lắm nha, nhỡ nhỏ đau thì có mà chết.

Ngại quá!!! Lần đầu tiên Jungkook anh gần người khác giới đến vậy đấy á! Đúng là mặt anh chẳng dày tý nào mà! Rõ ràng vẫn không thể coi là tường thành được mà! Đáng ghét!!! Nếu sống được xin thề là anh sẽ luyện đến khi nào da dày đến nỗi mụn không mọc nổi thì thôi

Nhung mà...giờ anh phải cứng rắn lên mà nói ra mấy câu mới được

"Em cứ dựa vào vai anh mà ngủ đi, cứ thức như vậy cũng chẳng được tích sự gì đâu"

Nhỏ nghe anh nói vậy cũng đơ đơ chẳng hiểu gì cả. Gì đây? Cái này có phải là do Jungkook đã lớn, đã trưởng thành nên không thấy sợ phái nữ nữa không??? Sao hành động lại có thể táo bạo như thế này cơ chứ? Tim nhỏ muốn nhảy ra khỏi người rồi nè. Rõ ràng ở trong cái công ti Bighit này không gì là không làm cho người khác đâu tim mà.

Nhưng mà đau tin thì đau thật nhưng là một fan gái được như thế này nhỏ đúng là không khỏi hạnh phúc mà. Phải nói là sướng run người lên luôn ý!!!! Hạnh phúc đến mất cả lý trí luôn

Mặt dày dựa đầu vào vai anh sau đó dụi dụi vài cái để tìm cho mình một vị trí thoải mái nhất. Vai anh rất cứng nha, không có mềm mại gì đâu! Thấy toàn xương là xương với cơ là cơ chứ chẳng thấy mỡ thịt gì cả, cứ cứng như đá tảng ấy chứ chẳng êm ái gì đâu! Haizzz...thôi kệ vậy! Được dựa vào thôi nhỏ đã hạnh phúc rồi chứ chẳng chảnh cờ hó mà đòi hỏi cứng hay mềm đâu, cứng như vậy vẫn thích hết á! Của Jungkook oppa thì may ra cho tiền nhỏ mới chê chứ không thì còn khướt đi.

Nhắm mắt vào theo ý anh để đi đến một giấc ngủ. Chẳng biết tại sao bỗng dưng mấy cái hình ảnh linh tinh về Jungkook cứ bùng nổ trong đầu nhỏ làm nhỏ thực sự không ngủ nổi. Nào là Minkook, Vkook, rồi Allkook đủ kiểu nữa. Cái quái gì đây?? Nhỏ đọc truyện nhiều quá nên đến ngủ cũng ám ảnh hay sao? Trời ơi nhân vật bên cạnh nhỏ là Jungkook đó chứ chẳng đùa gì nhau đâu, nghĩ đến mấy cái hình ảnh anh bị đè đến liệt giường thật đáng ngượng mà mà!

Thôi thì không ngủ còn hơn! Có khi ngủ rồi nhỏ lại dây đầy dãi ra vai anh thì có mà chẳng có lỗ nào chưa được mất! Cái tính ngủ của nhỏ xấu lắm. Để anh nhìn thấy được có mà cười cho thối mũi.

Nhưng mà...nhỏ đã không ngủ thì cũng phải lôi kéo anh không ngủ cùng chứ. Ngồi một mình tự kỷ chẳng vui vẻ gì đâu! May ra có điện thoại nhỏ còn chịu được chứ không có thì bó tay thôi!

"Chắc em không ngủ được đâu!! Hay Jungkook oppa nè! Anh với em nói chuyện cho vui đi!!"

Jungkook nghe vậy cũng gật gù, anh cũng muốn nói chuyện với nhỏ, dù sao anh cũng chắc đêm nay anh không ngủ được rồi.

"Ừm"

Nhỏ hớn hở "Vậy em hỏi trước nha!!"

"Ừm"

"Nếu hôm nay ra khỏi được đây rồi thì mai sau anh tính lấy vợ ở nước nào? Có giới hạn không??"

Jungkook nghe nhỏ hỏi vậy thì có chút bất ngờ. Cái quái gì đây?? Anh có cảm giác như mình đang 'bị' tỏ tềnh ngầm, nhỏ là đang tính lừa lọc gì rồi quăng anh vào bẫy sao???

Thôi kệ vậy!! Anh cứ thiện lương thật thà mà tin người vậy!!

"Anh chỉ lấy người Hàn Quốc thôi! Giới hạn là ở nước Hàn quốc!"

Nhỏ nghe vậy thì bữu môi hỏi lại

"Anh chẳng công bằng gì cả! Fan ở nước ngoài có phải là ít đâu mà anh đối xử như thế à??? Rõ là thiên vị mà!!"

"Tại anh sợ kết hôn với người nước ngoài lắm. nói tiếng Anh sai hay gì gì đó người ta cười thối mũi thì chết, anh chỉ muốn cưới người Hàn Quốc thôi"

"Mà em hỏi cái này làm gì vậy??? Chẳng lẽ muốn chiếm một chân làm vợ anh??"

Nghe câu này thì ai cũng nghĩ là nhỏ sẽ ngượng chín mặt đúng không? kể ra thì trong mấy hoàn cảnh kia thì đúng là như vậy đấy nhưng với nhỏ thì không đâu! Mặt nhỏ dày lắm! Vặn lại còn được cơ nên yên tâm!

"Tất nhiên rồi!! ARMY ai chẳng muốn!!! Anh cứ hỏi thừa!!"

Jungkook nghe nhỏ thừa nhận như vậy cũng cười to lên

"Haha, vậy mai sau anh phải đưa em vào danh sách có thể đưa ra mắt với bố mẹ mới được, chứ nếu không em lại ghen chết quá!! Anh sợ mấy vụ đánh ghen lắm!"

"Sao anh không đưa em vào danh sách có thể là vợ luôn đi chứ có thể ra mắt bố mẹ làm gì??? Tham vọng của em lớn lắm!"

Jungkook nghe vậy càng cười lớn hơn. Hôm nay hình như anh được tỏ tình thì phải? Cái này là nói đùa hay thật lòng đây? Nếu thật lòng thì anh không ngại đồng ý đâu! Anh thích lắm nên cứ thoải mái

"Anh sẽ xem xét!!!!"

"Vâng!! Nhớ chiếu cố cho em nha chứ em không đủ tiêu chuẩn của anh, chỉ sợ thua mấy cô chân dài thôi!!"

"Biết rồi! Biết rồi! Anh sẽ chiếu cố cho!"

"Vâng!"

Sau khi tiếng nhỏ vừa ngớt sự yên lặng lại bao trùm cả cái không gian chật hẹp của thang máy. Đáng ghét!!! Tại sao nhỏ với anh không quen nhau sớm hơn chứ, như vậy thì có phải may không?? Như thế thì có thể nói chuyện cả ngày cũng được! đây lại mới quen được mấy hôm nên chẳng được cái gì cả, chỉ được một hai câu hùa theo rồi thôi! Rõ đáng ghét!!!

"Em hỏi rồi đấy! anh có gì muốn hỏi em không?" Nhỏ lại mặt dày thêm lần nữa hỏi anh. Không chủ động như vậy thì nói thẳng là quá phí cái cơ hội được ngồi cùng Jungkook như này. Nhỏ căn bản cũng không phải là đứa ngu nên phải tận dụng triệt để.

"Ừm...Để anh xem nào..." Jungkook hơi trầm ngâm, anh vẫn chưa nghĩ ra nha. Nhỏ đúng là quá bạo dạng làm anh không kịp phản ứng mà!

Bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh. Đúng rồi! Chính là cái đấy!!

"Anh hỏi nè, em có người yêu chưa???"

"Dạ rồi!!" Nhỏ vui vẻ trả lời anh sau đó lại tiếp lời

"Nghĩ kể ra em thấy có lỗi với anh ấy quá! Em đi Hàn Quốc như vậy thật không phải mà, đã vậy hôm nay còn bị kẹt như này nữa. Haizzz em thực sự đã hứa với anh ấy rất nhiều điều vậy mà em chưa làm được cái gì cả!"

Không đâu!! Em không có lỗi đâu! Em đến Hàn Quốc anh hạnh phúc lắm nên hãy mặc xác cái thằng nhóc Phung Phang của em đi đi!!

Nội tâm anh chẳng biết tại sao cứ gào thét đủ kiểu cái câu nói ấy. Ừ thì anh biết là có hơi sai sai, xấu xấu tý nhưng mà cứ nhắm mắt cho qua vậy. Dù sao cạnh tranh tình yêu cũng là dẫm đạp lên nhau cả mà! Không việc gì mà anh lại phải cảm thấy có lỗi với cái thằng nhóc đó cả.

Nhưng anh cũng nên an ủi một tý cho phải phép chứ nhỉ??? Nhỏ buồn như vậy mà anh không an ủi thì lại mang tiếng là vô tâm hay là cái loại đàn ông không ra gì thì chết. Đời trai của anh coi như xong!

Khẽ đưa tay ra vuốt lấy khuôn mặt nhỏ nhằm lau đi những giọt nước mắt có thể xuất hiện lúc nào không hay. Không có!! anh thở phào nhẹ nhõm vì khuôn mặt nhỏ hoàn toàn khô ráo và..mịn màng. Ừ thì nghe có hơi b**n th** nhưng mà mịn màng lắm nha! Không đùa đâu! anh muốn sờ lắm ý.

Vuốt vuốt má nhỏ thêm mấy cái nữa với cái lý do là sợ có nước mắt rơi, anh nhéo má nhỏ một cái thật đau rồi luyến tiếc thu tay lại trong cái ánh mắt hiếu kỳ của nhỏ

Jungkook vừa làm gì vậy chứ?? Vuốt má? Cái này chắc là anh tưởng nhỏ khóc nên mới làm thế đây mà! Còn nhéo má thì sao?? Nhỏ có đang mơ không đây? Anh nhéo má đau lắm đó nha!!! Thả thính, rõ ràng anh đang thả thính mà! Đúng là chẳng bao giờ chịu tha cho ARMY gì cả! Ngồi ôm máy tính ở nhà đã đớp thính ngập họng rồi mà hôm nay thế này chắc nhỏ nghẹn thính mà chết quá. Hóa ra cái lý do ông trời nhốt nhỏ trong cái thang máy này là đây sao?? Jungkook, anh đúng là có đồ đáng ghét mà! Tại anh mà em phải chết sớm đấy!

Ngượng ngùng dụi dụi vào vai anh thêm vài cái nữa để tìm một chỗ thoải mái hơn. Nhỏ dỗi rồi! Không nói chuyện nữa đâu! Ngủ đây! Tật xấu gì cũng mặc kệ, ch** n**c dãi nhỏ cũng mặc kệ.

Và...khoảng 5 phút sau hơi thở của nhỏ đã bắt đầu đều đều dễ chịu trên vai Jungkook. Đấy! Con người vừa lúc nãy còn chê vai anh cứng khó ngủ đấy!!!

Anh thì thấy nhỏ ngủ vậy cũng mỉm cười. Hôm nay như vậy cũng đủ rồi. Anh thả thính ngầm như vậy cũng nhiều rồi nên nhỏ cũng nên nghỉ ngơi thôi.

Nhéo má nhỏ thêm một cái nữa nhưng lại vô cùng dịu dàng tựa như chỉ là chút động chạm nhẹ. Nhỏ dễ thương quá đi mất! Lúc nãy còn nói là không ngủ được rồi đòi nói chuyện với anh cơ đấy, giờ đã lăn quay ra ngủ như mèo con rồi!!! Đúng là cái loài đáng yêu hết nấc mà!

Ngắm nhìn nhỏ ngủ trong màn đêm tĩnh mịch. Giờ không biết khuôn mặt nhỏ như thế nào nhỉ?? Khuôn miệng, đôi môi, đôi mắt hay chiếc mũi của nhỏ như thế nào nhỉ?? Anh thật sự tò mò quá!

Lại đưa tay lên lần nữa sờ vào khuôn mặt nhỏ, v**t v* từ đôi mắt, chiếc mũi nhỏ xinh và thêm cả đôi môi căng mọng của nhỏ tựa như một người khiếm thị đáng thương. Ah, giờ anh cảm nhận được rồi! Có lẽ không được xinh đẹp nhưng chắc chắn là vô cùng yên bình, yên bình đến nỗi làm người ta phát hờn

Những hơi thở của nhỏ phả vào bàn tay của anh cũng đều đều thỏ thẻ làm anh có chút nhột nhột và chẳng biết tại sao có chút rạo rực bên trong.

Khẽ đỏ mặt, đáng ghét!! Anh đang suy nghĩ gì vậy?? Rõ là không trong sáng, không trong sáng một chút nào mà!!! Anh phải đánh chết cái đầu đen tối của anh mới được.

************

Min đen tối tính cho hai anh chị đè nhau trong thang máy như mấy tình tiết ngôn tình cẩu huyết cơ nhưng mà đang tính viết thì chợt nhớ ra cái truyện này trong sáng nên đành cắn răng mà kiềm chế vậy. Haizzz...mãi chẳng bộc phát được bản tính gì cả
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 13: Đen tối #2


Đen tối, hoàn toàn đen tối. Chết chết, chết thật rồi! Jungkook anh phải đi ngủ ngay thôi nếu không cái đầu đen tối của anh lại nghĩ ra mấy cái thứ linh tinh gì nữa thì chết dở. Ngủ, phải ngủ ngay

Ờm...nhưng mà..hình như anh quên mất cái gì rồi thì phải. Hình như khi ngủ ý, đầu anh ý...nó phải dựa chút xíu, một chút xíu thôi vào...nhỏ thì phải

Thoáng đỏ mặt, jungkook cốc vào đầu mình một cái thật đau để lấy lại tỉnh táo. Anh suy nghĩ đen tối, quá đen tối. Phải ngủ ngay thôi, dựa tý có sao đâu mà. Cái này là trường hợp khẩn cấp, không dễ tính thì sao có thể sống sót được chứ. Anh dựa vào nhỏ có tý thôi mà, có mòn mất miếng nào đâu

Nghĩ đến đây, Jungkook khẽ cười cười. Hì hì dựa tý thôi mà, tý thôi mà. Đây là trường hợp khẩn cấp

Đầu anh hơi nghiêng về phía nhỏ một chút làm cho trọng lượng của đầu anh có chút nào đó đổ lên đầu nhỏ. Jungkook chỉ dám dựa thế thôi chứ dựa hẳn nặng quá thì nhỏ không ngủ được thì chết. Được dựa thế này thôi anh cũng thấy thích rồi nên không đòi hỏi gì nhiều nữa đâu á, nhỏ ngủ ngon là được rồi.

Nhưng thực sự trong lòng anh có chút không mấy thỏa mãn lắm. Anh muốn...lấn tới nữa cơ.

Lại khẽ cười cười thêm lần nữa, nhỏ đang ngủ mà, không sao, không sao đâu. Chỉ có xíu thôi mà!!! (Min: Con ơi là con, cớ sao...?)

Đầu anh khẽ dụi dụi vào mái tóc của nhỏ. Hương thơm ngọt ngào cũng rõ ràng hơn mà lấn tới tấn công vào khứu giác làm lòng anh như có chút rạo rực. Cơ thể cũng có chút gì đó như là nóng lên tựa như một ngọn lửa đang le lói cháy

Cảm giác này là gì??? Jungkook thực sự không biết được! Cái cảm giác này là lần đầu tiên hiện diện trong con người anh. Sự mới mẻ này thực sự vô cùng kỳ lạ. Đầu óc anh không thể tiếp nhận được bất cứ thứ gì cả, đối với anh chúng đều quá mơ hồ hư ảo

Chỉ có điều, cái này hình như có hơi hơi chút xíu giống cái suy nghĩ...í ẹ ấy ấy của anh thì phải. Đáng ghét! Đáng ghét!! Anh đúng là không thể nào nghĩ đúng đắn được. Thôi thôi ngủ đi cho nó lành. Thế này mà thức thêm không biết cái đầu óc anh còn đen tối được đến đâu nữa

Khẽ nhắm mắt vào để từ từ bước vào một giấc ngủ sâu. Mùi hương ngọt ngào của nhỏ vẫn chiếm lấy từng giác quan trên cơ thể làm anh thấy dễ chịu. Có lẽ....anh sẽ ngủ thật ngon.

Nhưng vừa nhắm được cái mắt vào tự dưng điện trong thang máy bật lên, cái cửa cũng mở toang ra hết cỡ làm anh không thích nghi được với hiện tại mà có chút đờ đẫn.

"Á à, Kook!!! Tụi bay tình tứ gì trong thang máy đó hả???" Trong lúc Jungkook chưa kịp định thần lại J-Hope đã hét lên tá hỏa.

Thế là chẳng ai thèm chú tâm vào việc cứu người rành rành ngay trước mắt mà lại đi bóc mẽ linh tinh

"Đúng dồi, mày đã làm gì hả??? Chịu trách nhiệm cho người ta nhanh" thân làm trưởng nhóm, Rapmon không lên tiếng không được, chỉ có điều đầu óc có chút đen tối nên mấy lời phun ra cũng chẳng được ngây thơ cho lắm.

Jungkook á khẩu. Hình như thế giới này, người đen tối ở khắp mọi nơi và tại đây, có vẻ chẳng ai ngây thơ cả

"Trẻ ranh mà đã thế này rồi à?? Wae?? Wae?? Mài là muón ngồi bóc lịch hết đời???" V said

"Waeeeee?? Kookie à waeee?? Sao lại phản bội anh" Jimin- fan gái à nhầm fan troai chân chính của Jungkook said

"Anh mài từng này tuổi còn chưa ôm được bé nào thế mà chú mày đã....chẹp đúng là tuổi trẻ tài cao" Jin huyng già rồi nên cũng nhẹ nhàng tình cảm thôi, già rồi...

.......và còn rất rất nhiều thứ nữa của nhà chống đạn mà Min méo nghĩ ra được.......

Nhưng Jungkook anh sẽ rất ổn nếu chỉ có mấy ông anh kia nói thôi. Ở với nhau riết cũng quen cái bản chất chẳng có tý ánh sáng nào rồi nên chẳng trăng sao gì đâu nhưng Bố Bang cũng xuất hiện rồi nói lời yêu thương mới làm anh nổi da gà kìa

"Trời đất ơi, trời xuống xem tôi khổ không này??? Con tôi nó mới có 20 tuổi đã chuẩn bị kết hôn rồi còn cái thân già này bao nhiều năm vẫn chưa có lấy tình yêu?? Wae? Wae??"

Không ổn, hoàn toàn không ổn. Cái thế giới này đen tối quá rồi, quá ảnh hưởng đến cái thanh danh cao vời vợi của anh. Không cứu vớt ngay bây giờ thì mai mốt có mà cạp đất mà ăn, lại ngồi trong phòng kín bóc lịch thì ngon

Bỗng nhỏ cũng mập mờ tỉnh dậy, khẽ dụi dụi con mắt làm mọi sự chú ý của mọi người cũng xoay qua đổ dồn về phía nhỏ

"Có chuyện gì vậy ạ??" Nhỏ có chút lơ mơ không hiểu chuyện lắm

Jimin bỗng xuất hiện như một vị thần đẩy thẳng cổ Jungkook ra làm anh ngã dập mặt mà chạy vào ôm nhỏ chặt sml

"Huhuhu Jinal ah, Sao không? Sao không?? Thằng Kook nó đã làm gì em?? Em đã làm gì thằng Kook?? Hả???" Jimin gào thét trong đau khổ, huhu thế là cái cục Mochi này hết cơ hội rồi, hết sạch cơ hội rồi (Làm vợ Kook)

"Làm gì cơ hả Jimin oppa???" Ngu ngơ hỏi, ừ thì đúng là mọi khi nhỏ cũng đen tối lắm nhưng hôm nay thông cảm chút đi, mới ngủ dậy thôi mà, sao nghĩ đến được mấy cái kia chứ

Và jimin chẳng biết tại sao đã...

"Trời ơi~! Vậy là Kook với em chưa làm gì phải không??? Jinal à oppa yêu em quá đi mất!!" thốt lên những lời không ra đâu làm ai đó ghen méo chịu được

Ôm cơ đấy, Yêu lắm cơ đấy, đây là còn trước mặt người khác thế mà vẫn tình tứ như vậy à?? Nên nhớ Jungkook anh vẫn còn ngồi lù lù ở đây xem kịch đấy chứ chẳng phải đi đâu xa xôi đâu. Thật tức chết anh mà, sao nhỏ lại có thể để Jimin huyng ôm đến vậy cơ chứ?? Thích rồi hả?? Mê mẩn vì siucola rồi hả?? Nói thẳng là anh đây cũng có sáu múi ngon lành đấy chứ chẳng phải là thiếu kém gì đâu. Muốn xem vạch cho ra xem liền

Mà cái mặt của nhỏ bây giờ thì phải nói là không thể nào chấp nhận nổi. Con gái con đứa, hoa đã có chủ, cây đã chậu rồi mà được trai đẹp như Jimin ôm phát là đã sướng méo chịu được rồi. Nhưng làm ơn thông cảm cho nhau tý đi. Phận làm Fan gái mấy năm nay rồi, ngày xưa còn mơ được thấy các oppa đi ngoài đường đã sướng như điên giờ lại được ôm thế này chưa tát vỡ mặt mình cho tỉnh là còn may chán. Ừ thì nhỏ biết cái mặt nhỏ lúc này sẽ khả ố thế nào nhưng thôi kệ vậy. Được soái ca ôm như này là sướng rồi quan trong làm gì đến mấy cái kia nữa

Nhưng Jungkook của chúng ta sao có thể chịu ngồi yên nhìn 'người thương' bị ăn đậu hũ trá hình thế được. Anh là anh có tính độc chiếm cao ngút trời đó nha nên cẩn thận mà coi chừng, vớ vẩn linh tinh là táng cho vỡ mõm không sủa được luôn chứ đừng mơ tưởng mà để yên cho. Chỉ là Jimin dù sao cũng đã là anh em tốt 4 năm nay nên thôi, tạm thời nhắm mắt cho qua mà nhẹ nhàng vậy

Anh liền chạy đến dùng chút lực để đẩy Jimin ra. Ông anh này yếu lắm nên dễ ợt à, anh bế thốc lên còn được chứ đừng nói là đẩy, cái này là còn nhẹ tay thôi đấy chứ nếu không có mà Chimchim xác định bay bay

Mà thôi, anh chẳng thèm quan tâm đến con người này làm gì nữa, giờ phải quan tâm đến Ái của anh mới là trọng tâm nè, phải nhanh tay không người khác cuỗm mất. Chộ ôi, cái cuộc đời này không nói thì thôi chứ nói ra thì người ta sợ chết khiếp ý chứ đừng tưởng

Bế bổng nhỏ lên theo đúng kiểu công chúa hoàng tử tay trong tay đến với hạnh phúc. Đấy, đỉnh cao của Jungkook anh là phải thế này chứ nhưng cấm phát cuồng rồi linh tinh nha. Ngồi im mà đọc tiếp đi không anh dỗi đấy

"Thôi, mọi người đừng hỏi nữa, em đưa em ấy về nhà!! Tụi em vừa mới bị kẹt thang máy xong nên mệt lắm, cần nghỉ ngơi gấp!"

Nghe Jungkook nói vậy mọi người cũng ngờ ngợ ra, tính xin lỗi Kook nhưng anh là giận rồi. Không thèm nghe cái gì nữa đâu nên cứ quay gót mà đi ra xe thôi chứ chẳng thèm đợi đâu. Mấy người đằng sau chạy theo rồi gọi ý ới này nọ anh đây kệ hết, mặc hết. Jungkook là cũng đuối lắm rồi đấy, cả ngày rồi chưa ăn gì đâu nên thấy nhỏ nặng bome ra, đứng lại mà chờ mấy người kia đến rồi xin lỗi thì có mà anh xác định gãy tay. Mà như thế thì nhục mặt lắm, anh cứ huênh hoang mà đi cho nó lành

Nhưng ngỡ tưởng là đi sẽ được yên thân, ai ngờ anh lại quên mất nhân vật quan trọng nhất ở đây

"Jungkook oppa à, thả em xuống được không?? Em tự đi được mà với lại tay anh cũng run run rồi kìa, chắc anh mệt lắm rồi"

Choang...bao nhiêu cái hình tượng khỏe mạnh menly của anh đã sụp đổ hẳn sau khi nhỏ nói cái câu đó ra. Ới mẹ ơi, có cần phải làm anh đắng lòng như vậy không hả??? Cứ ngồi im được rồi chứ không cần phải vui vẻ tiếp chuyện cho không khí nó hừng hực lên đâu, hôm nay anh mệt rồi, hừng hực có mà chết sớm

Nhưng không thể nào thả nhỏ xuống được, phải cứu vớt chút hình tượng cuối cùng chứ nên đừng có mong anh đây bỏ cuộc

Vẫn bế nhỏ và đi nhanh hơn đến cái xe đen sì suốt ngày nhìn đến phát ngán, nhét nhỏ vào một cách thật gọn lẹ rồi anh bay thẳng vào ghế lái thắng xe đi luôn. Yên tâm, lấy bằng lái xe được mấy ngày rồi! Không chết sớm đâu mà lo lắng này nọ. Jungkook anh là con người tài năng méo chịu được nên yên tâm đi! Mà có chết anh cũng lo tang này cho, không phủi đít mà đi ngay đâu

Nhưng mà, nói thì dễ nhưng làm khó lắm. Đúng là Jungkook anh đã lấy bằng được mấy ngày nhưng sau mấy ngày anh quên mất kiến thức rồi nên chỉ biết lao xe như điên thôi. Ngoằn thì xe cũng chỉ có méo một xíu do va vào tường thôi chứ còn người trong xe vẫn an toàn. Mà đã an toàn là ok rồi, an toàn là quan trọng nhất mà nên sứt xát tý cái xe thì có sao đâu. Thoải mái đi

Và tất nhiên, đã đi là phải đến được đích. Sau vài phút lao xe như điên Jungkook đã đến được nhà trọ của nhỏ. Đừng hỏi là tại sao anh biết nha, vừa mới sáng hôm trước nhỏ đứng từ cái nhà này ngó body của Jimin xong, không phải nhỏ thuê ở đây mới là chuyện lạ. Jungkook anh đúng là genius, thiên tài triển vọng thế này sao không ai nhận ra nhỉ???

Vui vẻ nhìn về phía nhỏ là người đang ngồi ghế đằng sau, đang tính cười toe toét lên kể chiến công rồi ra vẻ nam tính ga lăng này nọ thì nhìn nhỏ xong mà anh phát ngất.

Ới má ơi, đây là người??? Tóc tai rũ rượi, mắt lờ đờ, mặt trắng bệch, quần áo xộc xệch. Anh nhớ là lúc nãy bế nhỏ ra xe vẫn xinh ngời ngời ra mà, sao có mỗi mấy phút đã thay đổi nhanh vậy rồi

Chả có nhẽ...anh bị lừa?? Con nào đó giả dạng làm Ái của anh rồi lừa anh một vố đau à?? Đm hóa ra cả ngày hôm nay anh lấy lòng là công cốc à??? Đm con nào?? Lôi hẳn cái bản mặt ra để ông đây táng cho nát mặt

"Ơ, đến nhà em rồi hả?? Cảm...cảm ơn nha Jungkook oppa" Vừa nói nhỏ vừa chỉnh sửa lại tóc tai rồi quần áo lại cho hẳn hoi. Ừ thì không phải lúc nào cũng đẹp xuất sắc được rồi thì lúc nào cũng phải hẳn hoi tử tế chứ. Lúc nãy là Jungkook phóng nhanh quá, nhỏ còn chưa sủi bọt mép là may đấy nên đừng có mà bóc phốt gì nhau. Có trách gì thì đi mà trách cái tay nghề lái xe của Jungkook ý

Nhìn thấy nhỏ sau khi tân trang tút tát lại cái nhan sắc của mình lại trở lại xinh méo chịu được thì Jungkook cũng đỡ tức hơn phần nào. Lần này anh đã rút ra được bài học, nhan sắc không bao giờ là vĩnh cửu, kể cả trong 1 phút hay 1 giờ. Giả dụ như nhỏ đây, vừa nãy còn mới ma không ra ma, người chẳng bằng người nay đã thành nữ thần như mọi khi trong lòng anh rồi. Đẹp hết sức, sao càng ngày càng thấy nhỏ đẹp méo chịu được vậy trời? Anh điên mất!!!!

Nhưng nghĩ nhiều quá làm anh quên mất cả cái chuyện trả lời câu nói của nhỏ thế là nhỏ tưởng anh bơ luôn rồi nên phủi đít đi luôn làm jungkook sau một hồi mới hoảng hồn được. Mà đã lấy lại được lý trí thì anh muốn vả cho mình một cái lắm cơ. Ngu, quá ngu, cứ nghĩ linh tinh mà không thèm trả lời gái, gái bỏ đi là phải. Thôi từ nay rút kinh nghiệm vậy, có gì cứ trả lời cho đã rồi nghĩ sau cũng được chứ vừa nghĩ vừa trả lời mệt lắm!!!

Mà thôi, nhỏ đã đi méo thèm chào rồi thì anh cũng mặc kệ vậy. Phóng xe lại về công ty thôi chứ bây giờ chắc các huyng đài kia đang đứng bơ vơ ngây thơ ở cổng công ty rồi, giờ không ra đón thì có mà tội nghiệp lắm

và Jungkook lại quay cái xe đi rồi lao như điên tiếp.....

************

2/9 vui vẻ nha mọi người
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 14: Mì gói lá hành


Và sau một hồi phóng xe như điên tiếp, Jungkook đã quay trở lại trụ sở của Bighit với vài vết xước cho cái xe một thời đen bóng loáng chói lóa.

Bố Bang rồi cả mấy huyng của anh thì đứng há hốc mồm như trời trồng ngay trước cửa. Trời đất, có giống ăn mày không cơ chứ?? May đây là còn ban đêm vắng vẻ ít người qua lại đấy chứ nếu không ngày mai có mà xuật hiện “xin ăn thiếu niên đoàn”. Thế thì mất mặt chết, bao hình tượng menly còn đâu??

Bước xuống xe một cách sang chảnh nhất có thể thêm một dáng đi chuẩn catwalk đến với đại gia đình thân yêu. Đêm nay Jungkook sáng nhất rồi, bàn cãi chi nữa?? Hãy ngước mắt lên mà nhìn.

Ừ thì công nhận là các thành viên ai cũng ngước mắt lên nhìn Kook rồi nhưng mà

Khi vừa mới đi đến thì….

“Jungkookie, mày còn nợ anh mấy bữa thịt cừu xiên nướng, giờ hiện hồn về trả đúng không??” Suga ngơ ngác nhìn thằng em mà không khỏi thấy kì lạ. Đáng ra nên là có vài vết máu thêm tay chân gãy lỏng lẻo thì mới phải, chứ chói lóa sang chảnh thế này hình như có gì đó sai sai…

“Mày con nợ anh những 10,000 won đấy. Trả nhanh! Đừng nghĩ hồn lìa khỏi xác mà thoát được, trả dây!!!” Jin nhớ dai lắm, đừng nghĩ quỵt được

“Á á á á á…đừng ám anh nữa, đi đi, đi đi, tha cho anh điiiiiiiiiiiiii” Hobi òa lên khóc nức nở núp sau Jimin mặc dù biết Jimin lùn bome chẳng che được là bao nhưng cứ bấp chấp

Mà Jimin có khá hơn được là bao đâu, đứng khép nép sợ sệt như dâu mới về nhà chồng, hết nhìn xuống chân rồi lại nhìn Kook. Mắt còn rơm rớm chút nước mắt

“Sao chết sớm vậy hả em?? Huhu em còn cả gia đình chờ em mà, em còn có các Huyng mà, sao lại đi sớm như vậy hả??” Nói xong Jimin gào lên khóc thảm thiết, tội thằng bé quá, mới tý tuổi đầu mà đã phải chết. Cái thân này còn sống làm chi??

……..

Nghe hết cái dàn nhạc đám ma kia hò Jungkook cũng dần dần hiểu ra ngọn ngành vấn đề mà môi không khỏi giật lên mấy phát, hắc tuyến nổi đầy lên làm mấy người kia sợ đến xanh mặt tưởng ma Jungkook giận quá tính ám mà ôm nhau thành đống. Nhìn đến đây Jungkook còn muốn táng người hơn, đúng là ngớ ngẩn!

Chết?? Tai nạn giao thông?? Chẳng chịu tin tưởng nhau gì cả, anh là đã lấy bằng hẳn hoi rồi đấy, cấp phép lái xe cũng có rồi đấy. Coi thường nhau quá rồi, lần này Jungkook quyết không cho mấy Huyng thân yêu không sáng mắt không được

Hướng thẳng đến Bố Bang mà tiến, anh hùng hồn bước đến làm thân già đáng thương phải sợ xanh mặt mà lùi lùi đủ kiểu về đằng sau tránh mấy tai hại cho bản thân. Nhưng khổ nỗi, ngày xưa kinh tế eo hẹp, cái sảnh ngắn bằng cái chân, mới có lùi được mấy bước đã bị cái tường phản bội chặn lại, bố Bang đành chẳng biết làm gì mà nhắm tịt mắt lại cho đời lạc trôi mặc, cho cái “hồn” của thằng con làm gì thì làm. Cái thân già này cũng già rồi, chết trước cũng chẳng sao. Chỉ mong cho mấy cái thằng loi nhoi kia còn sống là phúc cả dòng họ tổ tông rồi

Tưởng sẽ bị táng đau đớn thế nào những mãi chẳng thấy gì, Bố Bang liền hơi he hé cái mắt ra xem biến gì xảy ra rồi, nhỡ đâu mấy cái đứa kia diệt được quỷ thì ngờ đâu, một cách tay thọc phát vào nách làm ông giật nảy cả mình lên

“Há há há, hố hố hố” Cái mồm nội lực méo cản được mà phát ra mấy cái điệu cười khả ố làm nhục mặt con dân. Nhưng thế nào đã xong, người ông máu buồn vốn lớn bằng trời, cười thôi thì khiêm tốn quá nên uốn éo đủ kiểu như “s*x* dance” luôn. Ôm luôn cả cái chân của Jungkook mà xin tha nhưng thằng con mất dạy lại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, cứ thế lấn tới dùng luôn cả hai tay mà hành hạ người già. Làm ông phải bò lăn đủ kiểu trên sàn rồi thốt ra mấy lời nhục méo chịu được mà xin cái thắng con tha cho. Chẳng biết là ngày xưa có thù hằn gì nhau không mà mãi Jungkook mới chịu dừng cho cơ. Con mới chả cái, đối đãi có hiếu thế đấy

“Em chưa chết, Ok?? Mấy Huyng giờ có tin không hay để em thử nhiệm cái độ chân thật?” Jungkook bẻ tay đứng ngay ngắn, vừa nói vừa liếc nhìn về phía Bố Bang đang người chẳng ra người, ma chẳng ra ma phía đằng gần đang phải tựa vào tường mà lết từng bước khốn khổ

Mấy Huyng nhìn thấy mà nổi hết cả da gà da vịt lên. Chân thật quá rồi, khỏi cần đâu ha. Trước giờ ai chẳng biết là Maknae on Top, khỏi cần phải dọa dẫm nhau chứ nếu không tối về chẳng ngủ được là hờn cả động đấy. Bố Bang thay con dân chịu trận rồi, đã thân tàn ma dại rồi giờ Jungkook còn nỡ nào mà hành hạ những con người bé nhỏ dễ thương mà Bố Bang đã hết lòng bảo vệ? Ôi má ơi, thiện lương thiện lương

"Khỏi, khỏi ha, huyng tin rồi mà, thật đấy! Thôi giờ về nhà đi ha, hôm nay đã mệt như thế rồi giờ đứng đây nói chuyện thì tốn Calories lắm, Kookie còn phải về nhà mà nghỉ đúng không nè?? Thôi về đi, đi!” Rapmon lên tiếng cứu nguy cho cả đám làm ai cũng nhìn cảm động méo chịu được. Đúng là không khỏi kỳ vọng vào IQ 148, dùng vừa đúng lúc vừa đúng chỗ, đáng khen, đáng khen.

Jungkook nghe vậy thì thấy cũng hợp lý liền gật đầu cái rụp rồi một phát nhảy vào cái xe luôn. Nhưng tính nhảy vào cái ghế lái để thể hiện đỉnh cao của bản thân thêm lần nữa thì bị V sống chết ngăn cản, hết ôm rồi lại leo lên lưng, cái mồm cũng tận dụng hết công xuất có thể mà kêu la thảm thiết mong thằng em nghĩ lại đừng dại dột mà đi đến chỗ chết làm Jungkook cũng đành bó tay chịu thua, lủi thủi mà đi xuống hàng ghế sau cho Jin huyng vi vu lái xe về nhà

Nhà gần nên cũng chẳng nói được gì nhiều thành ra cũng chẳng có biến gì trên xe cả, vậy nên nào ta cùng tua nhé..

……

Đến được cái KTX thân thương, Jungkook tung tăng chạy ra múa may quay cuồng mấy điệu rồi lại tung bay vào nhà. Hihi anh là anh nhớ nhà lắm rồi đấy, nằm trong thang máy chẳng ngủ nổi 1 phút, giờ đuối muốn xỉu luôn rồi nè. Các huyng cả cũng lần lượt chạy theo mà bỏ mặc mình Jin huyng ở lại tâm tình với cái xe đen một thời bóng loáng sang chảnh

“Angela Baby à, thằng Kook đã làm gì mà em lại tàn tạ thế nảy? Trời ơi, xước này, méo này, tróc sơn nữa này?? Yên tâm Oppa sẽ trả thù cho em, Kook nó dám làm tổn hại đến nhan sắc của em, Oppa nhất định sẽ trả thù nó rồi đi tân trang tút tát lại vẻ đẹp tiềm ẩn của em, yên tâm và yên nghỉ… à nhầm…yên lòng nhé em”

Sau đó Jin vuốt vuốt cái xe mấy cái yêu thương rồi cũng đủng đỉnh mà chạy vào nhà với mấy cái thằng giặc bên trong đang quẩy muốn bung nóc. Vừa đi vừa thở dài, tuổi trẻ sung sức là đây?

Nhưng vừa vào đến nhà thì Jin nhà ta lại thấy ngay mấy thằng em hàng ngày như kiểu thiếu quần để đội của mình đang ngồi diễn sâu tâm trạng bên trong phòng khách thì thấy kỳ kỳ quái quái mà vu vơ ngồi vào cái chỗ “suýt quyền lực” gần với Đường tổng xem tuồng hay

“Giờ nhân lực đã đầy đủ, bị cáo Jungkook có thể khai ra hết toàn bộ lỗi lầm của mình để hội đồng có thể đưa ra án phạt thích đáng, xin mời bị cáo” Suga aka Đường tổng quyền lực lên tiếng làm ai ai cũng phải nín thở mà nghe

À, giờ thì Jin đây hiểu rồi. Mau nói nhanh nhanh lên để anh đây còn bóc mẽ trả đũa cho Angela Baby của anh nữa. Hứ, chạm vào cục cưng của anh là không qua nổi đâu

Nhưng Jungkook vẫn ngơ ngác chẳng hiểu cái quái gì đang diễn ra cả. Bị cáo? Hội đồng?? Anh là đã làm cái gì gì đó trái với đạo đức à? Sao chẳng biết gì nhể?

Sống với nhau lâu năm nên nhìn cái mặt nai vàng ngơ ngác của Kook là Suga nhận ra ngay nên đưa ra luôn mấy lời giải thích

“Hãy giải thích đầu đuôi và kể lại gọn gành xúc tích cả cái câu chuyện của chú em với Jinal trong thang máy. Không có quyền từ chối, thi hành đi!”

Nghe đến đây Jungkook mới ngớ người ra, hóa ra là cái chuyện này mà cứ thích làm nghiêm trọng lên, trùng hợp thôi chứ có phải là có ý đồ gì đen tối đâu mà cứ quan trọng. Nhưng thôi, em út phải ngoan nè, phải nghe lời các huyng nè, mà Jungkook thì ngoan lắm nên sẽ thương tình kể

‘Thế này nhé! Em với Jinal hẹn gặp nhau trên sân thượng, em kéo tay cô ý lên nhé, xin lỗi cô ý nè, rồi tặng kẹo nữa nè, cô ấy cũng cười nhìn em, cười rạng rỡ tỏa nắng lắm luôn. Thế rồi tụi em lại dắt tay nhau đi xuống thang….”

“Thôi, dẹp dẹp ngay, bớt kể chuyện sến để anh đây còn suy nghĩ trong sáng, biết cưng International Playboy rồi” Rapmon cắt phang luôn lời của Jungkook làm anh cũng hài lòng mà cười thầm tỏng bụng. Hí hí, cố tình cả đấy, tất cả đều là vô tình trong toan tính thôi

‘Thế các huyng không nghe nữa chứ gì?? Được rồi, em đi ngủ!”

Jungkook đứng lên toan bước về phòng ngủ, còn tính huýt sáo nữa cơ nhưng khổ nỗi mấy ông lại chẳng chịu tha cho mà giằng giật lại hết áo rồi đến quần làm anh suýt nữa thì ngã vỡ cả mặt

“Cấm đi, ở lại! Kể hết truyện mới được đi, ngồi xuống nhanh, cưng nghĩ các anh dễ dãi đến mức cho cưng ở cùng chỗ với gái đến gần cả tiếng đồng hồ mà bỏ qua cho à?? Ngồi lại nói nhanh không cắt ăn cả tháng giờ” Jin ấm ức lên tiếng, Angela baby còn chưa được trả thù, sao có thể tha cho Jungkook dễ dàng đến thế?? Mơ đi, đây còn thù lâu nhớ dai lắm

Anh nghe vậy cũng đành bất lực mà ngồi lại ghế, thôi thì đành nói hết vậy, sớm muộn gì chẳng biết hết

“Em với em ý đi vào thang máy, công ty ngát điện. Phụt! Thế là ngồi đến khi mấy huyng đến cứu thôi. Chấm hết câu chuyện!”

Mấy huyng nghe xong thì ngơ ngác kiểu nai vàng ngây thơ hỏi kook

“Chỉ thế thôi á? Không có cái gì phát sinh nữa?? Có gì đó sai sai…” J-hope trong sáng hỏi

Nghĩ đến đây Jungkook liền gào thét trong bụng. Có, có đấy! Nhưng mà mong anh nói cho cơ?? Mơ đi nhá!

‘Không, làm gì có gì đâu huyng, nếu có em phải kể lại cho mấy huyng chứ, chẳng tin tưởng nhau gì cả”

Nghe đến đây ai cũng gật gà gật gù. Đúng thật là Jungkook sao có thể lừa lọc mấy huyng được. Trước giờ thằng bé ngoan mà, dù có hơi đầu gấu tý nhưng vẫn ngoan mà. Phải tin tưởng chứ

“ừm, được rồi”

Jungkook nghe vậy thì thầm tung bông trong bụng, Thoát rồi, thoát rồi, à hí hì đi ngủ đê anh em đê

Anh lại đứng dậy tính bước về phòng thì….

“Đứng lại!! Anh đây vẫn còn một câu hỏi nhỏ bé cho chú” Jin nhìn kook đầy nguy hiểm. Chưa trả thù được cho Angela Baby thì mơ đi anh đây thả dông cho chạy về với mẹ

Jungkook đang sướng như điên thoát khỏi nạn hỏi thì lại bị Jin kéo ngược về làm khuôn mặt đen như cái đít nồi. Ác ôn! Đến ngủ còn không cho thì còn tính cho cái gì nữa?? Đúng là gừng càng già càng cay, chẳng biết ngọt ngào thương xót cho giới trẻ gì cả

Lại hậm hực ngồi xuống, lần này có gì hỏi thì hỏi nốt đi, anh chuẩn bị hết tinh thần rồi, gì cũng đối hết

‘Để anh hỏi cưng câu này! Nghe cho rõ đây!”

‘Vâng, huyng nói đi” Jungkook ngồi xuống uống chút nước cho nói ngọt giọng

“Thế méo nào chú biết là công ty ngắt điện mà vẫn cố ý muốn giữ người ta lại hả?? Ý đồ gì??”

Phụt…. Bao nhiêu cái thứ tinh túy từ mồm Jungkook chính thức được yên vị trên mặt Jin làm ai cũng há hốc hết cả mồm. Mà Jin già rồi, huyết áp yếu, ức chế đến nỗi nắm chặt lấy cả tay chân nhưng lại nghĩ đến thằng em mình còn bé nhỏ liền thôi. Lại nhắm mắt cho qua mà đắng cay lau đi mấy cái tinh hoa phú quý trên mặt nhìn thẳng thằng em mà hỏi

“Không sao!! Trả lời đi! Huyng ổn, không sao!”

Nghe đến đây Jungkook cũng thấy áy náy chút ít với ông anh tốt tính nên cũng chẳng thấy ấm ức nữa. Huyng nhà ai mà tốt thế không biết được, nhất định mấy đợt tới anh phải dắt ông anh này đi ăn chơi xả láng mới phải đức. Mà thôi, giờ cứ trả lời thật tâm để thể hiện tấm lòng vậy

‘Vâng, để em kể, mấy huyng nghe nè”

‘Thế này nhá, em thấy mọi khi bảo vệ đợi đến khi mọi người về hết mới tắt điện mà em lại tưởng mấy huyng cũng bảo cho nên yên tâm. Mà thế nào mấy huyng dám quên em?? Em còn chưa cả xử tội đâu đấy nên cái vụ thang máy này là vô tình. Vô tình thôi mấy huyng hiểu không???? Tại mấy huyng cả đấy!”

“Vô tình hay vô tình có tính toán??” Jin lườm lườm nhìn Kook. Đừng mơ qua được mắt anh đây, cái điệu này là có tính toán chứ chẳng đùa đâu, ai dở mà lại gọi con gái nhà người ta lên sân thượng cái lúc cú kêu chó sủa. Vô tình cái mông

Jungkook giật nảy mình. Hình như có cái gì gì đó bắn trúng ngay vào tim đen mất rồi. Sao tinh thế không biết??

Ừ thì cái này đúng là vô tình nhưng mà tính toán trong này cũng có tý tẹo. Lúc nghĩ ra anh cũng nhớ đến cái tình huống này rồi nhưng chỉ nghĩ được đến cái vụ tự dưng điện tắt làm Ái sợ quá sà vào lòng anh thôi chứ làm gì có nghĩ sâu xa đến tận kẹt trong thang máy cùng nhỏ đâu. Có ai rảnh mà muốn kẹt thang máy? Dù đúng là lúc nãy anh cũng thích thật nhưng mà chết người như chơi đấy, chẳng đùa cợt gì đâu

Nhưng sao mà nói ra được, nói ra thì có mà ngại thối mặt. Jungkook anh từ xưa đến nay vẫn nổi tiếng sợ gái, lịch thiệp, giờ lại bảo có tính toán thì ơi hình tượng còn đâu?

“Ai muốn bị kẹt thang máy đâu huyng, huyng thật là! Toàn nghĩ sai cho em” Jungkook cười cười nhìn Jin. Hí hí quá thuyết phục, ai có thể nói là sai??

Jin cũng hơi ngớ ngớ người ra, cái này cũng phải ha. Có thằng điên nào muốn bị kẹt thang máy?? Đúng là già rồi lại đi nghĩ linh tinh cho thằng bé. Đáng trách! Đáng trách!! Trước giờ Kookie có bao giờ là đen tối hay thâm thúy thế đâu. Đúng là sai, qúa sai! ÔI thiện lương còn đâu?

‘Ờ, cũng đúng! Thôi đi ngủ đi! Mai huyng xin cho chú nghỉ buổi rồi, nghỉ ngơi cho tốt chứ kẹt trong thang máy như thế mà cả ngày chưa ăn gì”

“À đúng rồi, chưa ăn gì đúng không?? Chắc đói lắm nhỉ?? Vào bếp huyng nấu mì cho ăn”

‘Nhanh lên không huyng kệ mày đấy, có gì tự túc đấy, nhanh lên”

Nói rồi Jin quay ngoắt một phát vào bếp quấn tạp giề màu hồng, bếp núc đủ kiểu nấu cho thằng em ăn. Múa may quay cuồng được một chút thì tang tang, một bát mì có đầy đủ nước dung mà sợi mì đã xong làm Jungkook nhìn phát ngán nhưng bụng vẫn cồn cào. Tính lao vào ăn như bị bỏ đói ba năm nhưng chưa kịp cho sợi nào vào mồm đã bị đẩy ra ngã ra đất. Hóa ra trong cái nhà này, chẳng ai là không đói cả nên tranh ăn làm Jungkook chỉ biết ngơ ngác mà nhìn mấy ông anh hiền lành của mình tranh nhau mỗi người một miếng sụp soạt bát mỳ. Đến khi tỉnh lại đến cọng hành cũng chẳng còn, Jungkook chỉ biết giương đôi mắt sắp khóc về phía Jin đòi lại công bằng. Rõ ràng mấy huyng kia lớn mà không nhường em, đáng trách quá rồi còn đâu

Đúng là trẻ con! Jin lắc đầu ngán ngẩm, bao giờ mới chịu lớn?? Thế này rõ là hành hạ cái thân già này mà!! Nhưng thôi kệ vậy, đi nấu mì cho tụi nó ăn không thì còn đâu là huyng trưởng

Và thế là đem hôm ấy, KTX của BTS hạnh phúc trong hương thơm nức mũi của mì gói hành lá nhãn hiệu Jin nấu Jin pha

*********************

Min đã trở lại rồi nè, lâu lắm Min mới ra chap mới mọi người có nhớ không?? Chắc không nhớ đâu nhỉ? Haha

Giờ vào năm học rồi nên Min khá là bận, giờ là đầu năm nên mới có thể viết được nhưng tiến độ vẫn chậm, xin lỗi nhé! Mong các cậu sẽ không quên truyện của tớ, vui vẻ ạ!

Enjoy~~~~

Chó cứ sủa

Dòng người cứ đi

sống cho đáng đi

chúc mày may mắn

Haha, đọc vietsub ấn tượng nhất câu này, nặng lời phết đấy. Đừng ai hiểu lầm là BTS chửi nhà khác hay nhóm khác nha, đây chỉ là nói Hater, Anti thôi chứ không nhằm vào ai đâu ạ. Mọi người đừng hiểu lầm nhé

Đây là Min ^.^
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 15: Bước 3: Đi chơi với anh #1


Sáng hôm sau, khi mà Jungkook thức dậy cũng đã là giữa buổi, các thành viên đều đã đi đến phòng tập còn mỗi mình anh ở nhà mà tự kỷ

Làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi lại nấu ít mỳ mà ăn cho cái bụng đỡ réo. Jeon Jungkook thở dài thườn thượt

Ở nhà một mình ngán thế này đây

Game thì máy tính bị hỏng, điện thoại thì chẳng biết gọi cho ai, người cũng chẳng có mà dìm. Thế này phải chăng là đang luyện cho anh cái khả năng tự kỷ?? Đời đúng là buồn, để thời gian trôi đi như thế này tiếc thấy cha thấy mẹ ra. Đáng ra phải có cái gì gì đó để làm chứ

Tức cảnh sinh tình rồi sáng tác ra mấy bản tình ca sến sẩm thì anh cúi đầu chịu thua rồi, từ bé đã chẳng phải cái loại học sinh 3 tốt văn hay chữ đẹp, mấy câu từ viết ra vụng không dể đâu hết vụng. E rằng viết xong đến lúc nhìn thấy được Suga hyung lại cười cho thối mũi

Đúng là đáng ghét! nên làm gì bây giờ?

Khẽ đưa mắt ra cửa sổ, khu tập thể có vẻ khá xinh đẹp được cho vào tầm mắt làm Jeon Jungkook không khỏi bừng tỉnh ít nhiều mà nhớ ra mấy cái mục đích của mình

Rảnh thế này thì đi tán gái thôi. Đảm bảo là nhỏ được nghỉ, Bighit có bao giờ ngược đãi người quá đáng đâu, bị kẹt trong cái thang máy cả mấy tiếng trời lại còn là con gái con đứa, bố Bang mà không cho nghỉ thì rõ là lạ kỳ. Trước giờ anh biết rõ Bố Bụng To thảo mai đến nhường nào mà

Aigoo, hôm nay trời còn trong xanh. Tuyết bay bay, gió nhây nhây, rõ là tạo dựng lên phong cảnh ngôn tình cho anh thể hiện con người soái ca của mình. Mà trời đẹp rồi thì cớ gì mà người lại không đẹp? Aigoo Jungkook phải đi tút tát lại nhan sắc để còn đi cưa đổ nàng thơ trong lòng mới được

Một áo len cổ lọ trắng, một chiếc Parka dày cộp màu xanh rêu mà anh chưa kịp mặc một lần hôm nay mới bóc mác ra, thêm một cái khăn quàng vừa to vừa dài màu ghi nhẹ quấn quanh cổ có chút lấn lên khuôn mặt anh mà kín đáo che đi được phần nào những đường nét để người ta nhận ra Jeon Jungkook. Cuối cùng là chiếc Beanie xám thêm đôi Nike nữa là hoàn hảo. Rõ ràng anh là nam thần từ truyện bước ra

Nhìn vào gương mà Jungkook không khỏi thỏa mãn với chính mình. Đẹp trai ngời ngời lại thêm cả ga lăng méo chịu được thì có ai mà không đổ? Không nhiều thì cũng là ít, anh tự tin vào hôm nay

Giờ thì đi đến nhà nàng thôi chứ chần chừ gì nữa?

**************

Ái ngồi trên cái giường bé tin hin của mình quận tròn trong chăn mà ngơ ngác nhìn vào cái điện thoại đã tắt đi những ánh điện từ lâu

Hôm qua nhỏ kẹt với Jungkook, đúng là chẳng phải chuyện đơn giản

Sáng nay có quản lý của BTS đến đưa cho nhỏ chiếc điện thoại cùng với chút đồ đạc tối qua trong phòng tập. Đáng ra là nhỏ có thể tự đến mà lấy vào ngày hôm sau đi làm, vì thực ra với nhỏ, chẳng có việc gì quan trọng lắm liên quan đến điện thoại. Ấy vậy mà, sáng nay vừa thức dậy, điện thoại được đưa đến tận tay với vẻ mặt ái ngại

"Anh tính để mai em đi làm lại lấy cũng được nhưng người gọi đến nhiều quá, anh sợ lại lỡ mất việc gì quan trọng nên chạy qua mang cho em, dù sao cũng gần"

"Thôi nghỉ ngơi cho khoẻ đi ha"

Anh ta quay đi mà để lại nhỏ ngơ ngác. Hình như có gì đó sai sai ở đây thì phải? Nhiều cuộc gọi quá ư? Trước giờ trong một ngày nhỏ thực sự chưa nhận quá 5 cuộc, rõ là kỳ lạ!

Bước đến giường vừa nằm vừa mở điện thoại lên. Trời lạnh quá làm nhỏ chỉ muốn thành con mèo lười biếng suốt ngày quấn mình trong chăn, ít nhất là tránh được cái lạnh đáng ghét mà nhỏ luôn kém cỏi khi chịu đựng, còn lại, coi như là kệ đi

Mấy chục cuộc gọi nhỡ thêm cả chục tin nhắn

"Ai à, em đang làm gì vậy? Sao lại tắt máy của anh? Ít nhất cũng phải cho anh biết lý do chứ"

"Em đang giận anh à? Anh xin lỗi!"

"Phong biết lỗi rồi, tha cho đi"

......

Nhỏ vừa đọc vừa mỉm cười nhưng trong lòng không khỏi xót xa. Kể ra thì, nhận được quan tâm thái quá từ người khácbcũng thật tốt. Dù rằng làm người ta có chút muộn phiền nhưng thực sự, chắc chắn tình cảm của người ta là nhiều, là thật

Mỉm cười nhẹ đọc từng tin nhắn một. Tính rằng sẽ xin lỗi chàng trai ở cái nơi xa xôi kia đôi lời rồi đền bù cho anh nhưng cuối cùng, tin nhắn cuối đập vào mắt làm nhỏ không khỏi thấy nơi ngực trái mình quặng đau lạnh lẽo

"Dù cho em có ở bên người khác thì cũng đừng để anh lo lắng được không? Anh biết em đang ở cùng với nhóm BTS đó và họ tuyệt vời hơn anh. Nhưng anh là bạn trai của em đó, hãy nhớ về anh một chút đi"

Cuối cùng là chẳng còn một tin nhắn nào được gửi đến cả, mặc dầu thời gian cái tin cuối cùng được gửi đến cũng đã là hơn nửa ngày

Nhỏ khẽ nghẹn giọng lại, nén cho nước mắt của mình không rơi xuống một cách tự do

Thật xấu xa! Nhỏ thật xấu xa. Để cho Phong có cái loại suy nghĩ như vậy chắc chắn cậu đã từng có chút ghen tức lâu dài. Hẳn là cậu nghĩ, nhỏ có BTS là quên mất cậu, là không còn chút lý trí hay lương tâm dành cho cái chàng trai mắt cười yêu bóng rổ nữa. Sao cậu lại suy nghĩ như vậy? Thật đáng ghét! Đúng là trước giờ trước mặt câu nhỏ luôn tung hô BTS lên như một vị thần nhưng tình cảm nhỏ dành cho cậu, ít nhiều cũng cảm nhận được chứ?

Với BTS là loại tình cảm của Fan dành cho thần tượng, dành cho những người mà mình không bao giờ với đến được chỉ luôn nhìn theo trong cái xa lạ của người ta. Còn với Phong là cái loại tình cảm, quý mến nảy sinh giữa người con trai và người con gái. Dù chẳng thể thái quá thể hiện ra ngoài nhưng những quan tâm nhẹ nhàng chắc cũng phần nào thay được những yêu thương trong lòng, chỉ mong người hiểu được phần nào

Lướt nhẹ trên màn hình điện thoại rồi nặng nề ấn vào nút gọi. Một hồi chuông dài vang lên đầy vô vọng làm nhỏ có chút bất an nhưng rồi giọng nói trầm khàn của Phong vang lên làm nhỏ có yên tâm đi được phần nào

Cậu nghe máy, cậu bình tĩnh mà kiên nhẫn nghe hết những lời giải thích của nhỏ, cuối cùng là im lặng cho thời gian trôi đi chầm chậm

Khẽ hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh lại bản thân. Mong rằng những gì nhỏ nói là đúng, nhưng...bị kẹt thang máy với Jungkook như vậy không phải là đáng suy nghĩ sao??

Tốt nhất cậu nên là dừng lại mà suy nghĩ một thời gian cho tâm tình nguôi ngoai

"Thời gian tới đừng gọi cho anh"

Ái sầm mặt khi nghe câu ấy, cả người run rẩy không thôi. Ý Phong là gì đây??

Cuộc gọi đã kết thúc từ lâu nhưng nhỏ vẫn chỉ biết nhìn chân chân vào màn hình mà thẫn thờ. Có nên nói đi làm stylist như này là sai lầm không? Bạn trai hiểu lầm, không về được nhà trong đợt nghỉ đông cả mấy tháng trời, đi làm quần quật cho BigHit rồi lại có mấy cái chuyện xấu hổ không để đâu hết với Jungkook. Rõ là phiền phức mà! Đáng ra ngay từ đầu nhỏ chẳng nên đi xin việc làm gì

Khẽ thở dài nhè nhẹ. Giờ lại xin vào rồi đúng là hối hận. Sao ngày xưa ngu thế không biết?

Quấn tròn người trong cái chăn bông ấm áp. Thế giới này đúng là lắm chuyện, cứ bình thường cho người ta sống yên lành có phải thiện lương hơn không. Đây lại đi thách thức đấu đá nhau thế này đúng là xấu xa mà. Cứ đưa đẩy mãi thế này, rồi nhỏ sẽ đi vào đâu đây?

Nép chặt người mình vào, nhỏ nằm vật xuống giường. Hôm nay cứ ngủ cho đã vậy, coi như là đỡ được phần nào hay phần ấy. Dù sao, khi ngủ con ngủ chẳng còn cái cảm giác gì, ắt hẳn sẽ tốt hơn là thức mà tức tởi một mình

Từ từ kéo rèm mi xuống, hôm nay thực sự nhỏ chẳng muốn làm gì cả

"Kính coong"

"Ái à, em dậy chưa? Đi chới với anh được không?"

Jungkook nhấn hồi chuông, sau lại vang lên tiếng nói của bản thân mà muốn thông báo cho người bên trong sự hiện diện của mình. Nhận lại là những im lặng tàn khốc, anh liền liên tục nhấn vào chiếc chuông cửa bé nhỏ

"Kính coong........"

Ái bịt lấy tai mình thật chặt. Bực bội bật dậy khỏi giường, thật phiền phức! Nhỏ là muốn coi như chẳng có ai ở trong cái nhà này mà im ỉm ngủ đi, có vẻ chẳng được rồi. Là ai mà phiền phức đến vậy cơ chứ? Chết mẹ nó đi

Khó khăn mở cái cửa nhà bé tin hin ra. Đập ngay vào mắt nhỏ là cái hình ảnh Jungkook cười toe toét đến nỗi đuôi mắt cũng cong lên thành mảnh trăng khuyết đầy vui vẻ rồi thêm cả cái răng thỏ dễ thương của anh hiện ra. Bỗng nhớ ra cái bộ dạng của mình lúc này, nhỏ có phút chốc đỏ mặt mà đóng rầm cái cửa vào

Nụ cười của Jeon Jungkook tắt ngấm, anh đã làm gì sai sao? Chuông cửa cũng gọi mà ăn mặc cũng chỉnh tề. Con gái thật kỳ quặc, thà rằng ghét thì ghét ra mặt cho rồi, đây lại lúc ghét lúc thương sáng nắng chiều mưa. Đau đầu hết sức, con gái đúng là cái loại kỳ quặc

Thôi thì Jungkook anh đành đứng cửa nhà mà đợi cái vận may vậy. Nhỡ đâu ai đó suy nghĩ lại

Khẽ dựa lưng vào cái cửa lạnh lẽo sau lưng, thở ra một làn khói dày ấm áp. Hình như vừa nãy, anh cũng nhìn thấy gì đó thì phải...

....

Bên trong Ái cũng dựa lưng vào cửa mà ôm lấy ngực trái của mình, chỉ có điều chẳng phải là cái loại giận dỗi gì đáng nói mà là chuyện xấu hổ, chuyện xấu hổ a. Hôm nay mất mặt nhỏ chết mất

Hơi bỏ cái tay ra khỏi ngực, mắt nhỏ cũng hé hé nhìn xuống nhưng chưa đủ giây lát đã phải lấy cả hai tay ôm lấy mặt vì ngại

Nhỏ...nhỏ chưa mặc Bra

Thực ngại chết mất! Dù đúng là nhỏ chẳng có cái quái gì, điện thì chập chờn mà nước thì hạn hán, cũng chẳng có cái gì xem nhưng... nhưng nhỏ cũng là con gái đấy. Điện nước không đầy đủ nhưng vẫn là có, nó cũng hơi hơi...nhu nhú....một chút ra. Sáng nay lại chỉ mặc cái bộ quần áo ngủ vừa rộng vừa to không một chút thẩm mỹ, tóc tai thì bù dù như cái tổ quạ trên đầu, mặt thì không đánh đến một chút son. Má ơi, lúc nãy gặp quản lý nhỏ còn mặc được thêm cái áo khoác vào, còn giờ thì thả dông ra đấy, không phải là cho JungKook thấy hết cả xôi thịt à

Ái giơ tay lên vò cái mái tóc của mình lên làm tổ quạ đã level up lên thành tổ đại bàng, cái mặt của nhỏ lại càng thốn hơn. Ahhhhh ai đó đến g**t ch*t nhỏ luôn đi. Mất mặt hết sức. Là JungKook, Jeon JungKook đó. Để cho Jeon JungKook nhìn được đó, làm ơn đi, hay cái thế giới này bị diệt vong cũng được. IS kéo đến thả bom bùm bùm cũng chả sao. Má ơi đến đi má

Mà khoan đã, hình như... nhỏ quên mất gì đó thì phải

Nhóm cái chân trần lên mà nhìn qua cái lỗ nhỏ tý xíu trên cửa. Hừm, hoàn toàn là màu xám, cái quái gì vậy?? Tóc Jungkook giờ đang nhuộm màu nâu nâu ngâu ngâu, có che hết ánh sáng lại thì cũng phải là cái màu đen tối thui thủi. Thế quái nào lại là màu xám?? Rõ sai sai

Và đi theo cái bản tính tì mò của mình, Ái đẩy mạnh cái cửa ra.

Đẩy lần đâu, thấy có cái gì đó nằng nặng chèn vào làm cái cửa chẳng thể nhúc nhích nổi dù chỉ 1 centimet

Ái bất mãn bĩu môi, cái quái gì đang chèn cửa vậy? Lại trò của mấy thằng trẻ trâu hàng xóm à (Min: Kook đó chị hai😑😑😑)

Đẩy cái cửa thêm lần nữa, dùng nhiều sức hơn trước đến nỗi răng còn nghiến ken két. Cũng may ông trời thương nhỏ mà lần này thành công, cái cửa được mở tanh bành ra không có chút gì goi là ngại ngùng xấu hổ làm nhỏ có chút thích thú. Haha sức mạnh của chị đây thật là quá đẳng cấp

Chỉ là... chưa vui vẻ được bao lâu, cái hình ảnh... Kook ngã lăn quay trên đất đập ngay vào mắt nhỏ làm cái kẻ gây ra chuyện này chẳng biết làm gì ngoài cười xuề xòa ái ngại nhìn người bị hại nằm dưới đất mà quên mất cả cái chuyện... mình chưa mặc bra

Khẽ đưa tay ra kéo Jungkook dậy, nhỏ rối rít xin lỗi anh dù trong lòng vẫn ngây thơ chưa nhận ra cái trọng tội của mình. Nhỏ thực ra chưa làm gì sai mà

"Không sao, coi như là tập thể dục buổi sáng đi nha!"

Jungkook cười khó khăn nhìn nhỏ, dù rằng trong lòng không khỏi suýt xoa thầm chửo cái cú ngã mất mặt khi nãy nhưng mà anh thích lắm đó nha. Jeon Jungkook anh là thích loại con gái mạnh mẽ chứ không phải cái loại điệu chảu nước rồi hơi tý là khóc huhu. Phải sung sức một tý mới quyến rú chứ

Nhưnh nè, lúc được nhỏ kéo lên ý, kể cả lúc đứng đối diện với nhỏ, anh cũng thấy rồi nha

Cái vòng một ý, hình như.... có cái gì đó nhô ra khá là... rõ ràng thì phải

Khẽ đỏ mặt. Ahhh Jungkook anh đã nhìn phải cái khôbg nên nhìn rồi

Cởi cái áo khoác dày cộp của mình ra, anh khoác lên người nhỏ thật nhanh chóng rồi lại vội vàng kéo cái khóa lên che được cả cổ mà trong lòng không khỏi tự trách bản thân

Anh đen tối quá. Không được nghĩ linh tinh, mình là quý ông sang trọng bảnh bao ga lăng phong độ, trong cái trường hợp này phải thật tế nhị mà cởi áo ra cho nàng mượn. Dù rằng là cái sinh lý có chút kêu gào lên nhưng thôi, phải kìm nén, phải kìm nén tất cả lại. Vì tương lai con em chúng ta, vì một người bạn gái tương lai hoàn hảo

Nhỏ ngượng muốn chui đầu xuống đất. Đấy, suýt thì quên vụ này. Không có Jungkook nhẹ nhàng nhắc nhở bằng hành động tế nhị có mà quên béng mất, đúng là mất mặt muốn chết mà

Bẽn lẽ quay vào nhà vệ sinh thật nhanh để thay quần áo. Ahhhh giờ chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp khách nữa đâu, ở lại có mà nhục mặt. Chi bằng vô duyên để ngưòi ta lại nột mình thì hơn

Tất nhiên là JungKook cũng không trách cứ gì. Cái chuyện nhạy cảm này thì.... thôi nói làm gì, để cho người ta giải quyết một mình là được rồi. Jungkook anh cứ chỉ làm việc của mình, mấy cái vấn đề phát sinh này tốt nhất là không chọc ngoáy sâu vào

Được một lúc thì nhỏ bước ra. Chú chóa má ơi đây mới đúng là nữ thần của Jeon Jungkook nè

Tóc trải gọn gàng tết đuôi sam lại. Váy len màu trắng tinh có điểm vài bông tuyết được thêu tỷ mỉ. Rồi có thêm cả chiếc Parka nữ có màu na ná giống của anh nữa. Thế này thì anh với nhỏ khác gì dồ đôi, ra đường nhỡ sản sinh ra gian tình thì làm sao?? Nhỏ đúng là... cứ suốt ngày làm anh bị ảo tưởng. Nhỡ đâu là vô tình có tính toán cũng nên nhỉ??

Hì hì, có khi thế thật. Chắc nhỏ cũng rung rinh ít nhiều chứ chẳng chơi Công sức của anh thật không uổng mà. Aidazz, thế này là có thể kê cao gối ngủ ngon với cái khả năng tán gái thần sầu rồi

Ái ngồi xuống cái sofa đối diện với anh. Tay có chút nắm chặt vào nhau còn mặt thì chẳng tránh khỏi những ngượng ngùng mà cúi thấp xuống nhìn vào những mảng không vô định. Với lại nhỉ cũng chẳng biết nói cái gì. Chuyện Jungkook đến đây đã đủ bất ngờ đến nỗi tắc cả họng rồi, giờ còn vướng phải loại xấu hổ này thì còn nói năng gì nữa. Cứ im thin thít có khi là cái hay

Nhưng Jeon JungKook nào có thể chịu được cái tình huống này. Từ xưa đến nay, bản chất anh vốn là năng động, ngồi yên một chỗ đã khó nay lại còn ngồi im mà nhìn nàng thơ bất lực, đúng là một loại cực hình. Vậy nên dù trời có đánh chết, Jungkook cũng phải lên tiếng mà nói ít nhiều

"Hôm nay em đi chơi với anh được không?? Có mỗi anh ở nhà chán lắm! Đã vậy còn là ngày trong tuần nữa, chắc cũng chẳng nhiều người lắm đâu"

Nhỏ nghe vậy thì trong lòng không cần suy nghĩ cũng đac có ngay câu trả lời là từ chối. Hôm nay nhỏ muốn nằm im trong nhà mà ngủ chứ chẳng phải là ra ngoài lông dông với Jungkook. Trong cái trạng thái hiện nay, nói thẳng ra chắc chẳng có cái quái gì vui nổi. Thà rằng nằm nhà đỡ gây ảnh hưởng đến người ta còn tốt hơn

Nhưng mà, Jungkook đã có đi đến tận đây. Người ngu cũng nhận ra từ chối rõ là không phải. Nhỏ có nên đi không nhỉ??

Haizzz... thôi cứ đi cho nó có chút hiểu biết vậy. Nhỡ dâu cũng đỡ được cái nặng nề chút ít. Chuyến đi này, ngay từ đầu đã là nhỏ lời, đi cũng chẳng mất cái gì. Đã vậy còn là đi với hảo soái nha, chắc chắn tâm tình sẽ tốt lên không ít

"Vâng, mình đi luôn chứ ạ??"

Jeon Jungkook khẽ mỉm cười nhẹ nhàng. Bước đầu coi như là thành công

"Đi luôn, cũng gần trưa rồi mà. Tý anh cũng mời em ăn Trưa luôn. Thích không nè??"

"Dạ thích"

Anh tít mắt lên cười. Hôm nay ngoan quá cơ, anh thương nè

Nhỏ không chú ý lắm đến biểu cảm của Jungkook mà toan bước ra khỏi cái phòng trọ. Nhưng chân chưa bước qua nổi qua cửa đã bị Jungkook gọi lại

Theo quán tính, bước chân cũng dừng lại mà nhìn về phía anh. Tưởng là lại có cái chuyện gì phiền phức, ai dè là Jungkook bước đến cùng với chiếc khăn mà nhỏ vẫn luôn vắt trên cái cây treo quần áo gần đấy

"Mùa này ra ngoài mà không có khăn quàng thì dễ cảm lạnh lắm, em mau mang vào đi"

"Mà thôi, để Jungkookie quấn cho em nha"

Vừa dứt lời, anh bước đến ngay trước mặt nhỏ rồi nhẹ nhàng quấn lên từng vòng khăn ấm áp. Vừa nhẹ nhàng đầy ân cần lại vừa mạnh mẽ mà một người đàn ông có. Không biết là vô tình hay cố ý, chút quan tâm này lại đi vào tim nhỏ như dòng nước ấm chảy vào giữa mùa đông lạnh giá

Khẽ nhắn mắt để cảm nhận những ấm áp dành cho bảnthân. Cũng lâu rồi nhỏ không được quan tâm nhiều đến thế này. Kể ra thì... đúng là không tệ nhỉ

Jungkook cong cong mắt cười nhìn nhỏ đang được bao bọc ít nhiều bởi chiếc khăn quàng to sụ. Ahhh hình như vẫn còn thiếu gì thì phài

Lại lấy chiếc mũ của mình xuống mà đội lên đầu nhỏ để che đi đôi tai vẫn còn đang có chút ửng đỏ. Mùa đông hở tai cũng không tốt, nên đội mũ vào. Anh thì không sao nhưng nhỏ mà có sao thì anh chết đấy

Lại cười nhìn vào thành quả của mình. Lần này thì thực sự hoàn hảo rồi nha.

Nhỏ lại bất ngờ nhìn anh. Jungkook kể ra cũng quá tuyệt vời nhỉ?? Đến Phong ngày xưa cũng chẳn thể quan tâm nhỏ nhiều đến như vậy

Giống như... người yêu, ừm chắc là thế. À mà không, giống anh trai

Phải rồi, giống anh trai

Cười nhẹ nhìn anh

"Mình đi được chưa ạ?"

"Được rồi"

***********

Em trót vô tình, thương anh như là anh trai😢😭😭😭
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 16: Crying


Jungkook dắt tay nhỏ đi chầm chậm trên con đường đã phủ trắng tuyết mùa đông. Con đường lúc ấy không đông đúc nhưng những người qua lại cũng đông vui nhộn nhịp, tự dưng trong lòng nhỏ lại thấy bất an

Anh có điên không? Anh nổi tiếng lắm đấy

Nhỏ đã ghé vào tai anh thì thầm những điều này. Nhưng anh lại chỉ cười, làm nhỏ càng lo hơn. Nếu ai nhận ra anh, e rằng những trang báo ngày mai sẽ là ảnh của hai người mất. Với một idol nổi tiếng như Jungkook, scandal tình cảm là thứ gây náo loạn nhiều nhất. Đã vậy, nhỏ còn là nạn nhân trực tiếp nữa chứ, e rằng sẽ chẳng thể sống nổi

Nhưng Jungkook khác, vì với Nguyễn Ái, scandal tình cảm có lẽ với anh là một thứ hạnh phúc

Người ta nói anh yêu Nguyễn Ái đấy. Đấy là hạnh phúc, và anh sẽ âm thầm thừa nhận nó. Có lẽ, dù sẽ khiến nhỏ khó xử nhưng biết làm sao đây? Khi mà anh bắt đầu chỉ muốn được hàng ngày ôm lấy cô gái ấy và hôn nhẹ những nụ hôn ngọt ngào chào buổi sáng? Những cái lo lắng của anh cũng đang lớn dần trong lòng, anh không hề ngu ngốc đến nỗi không nhận ra được cái ngọt ngào của nhỏ dành cho tên con trai ở Việt Nam kia. Anh sợ, tình cảm ấy sẽ lớn quá, đến mức chiếc cửa dành cho anh để đến với nhỏ sẽ chẳng bao giờ mở nữa

Nên..dùng dư luận để chèn ép, cũng không là ý tồi, phải chứ?

Anh cười cười, vẫn cứ dắt tay nhỏ đi trên con đường ấy. Dòng người qua lại, Jeon Jungkook vẫn cứ đi cùng với cô gái bên cạnh. Mặt anh đeo khẩu trang cùng với một chiếc mũ. Anh vẫn còn có ý thức để biết mình làm gì, có muốn sao vẫn phải đúng với bản thân. Không thể tùy tiện theo tâm trạng được

Làm người nổi tiếng, nắm tay nhỏ đi trên đường này là cũng mạo hiểm rồi

Nhưng được như người bình thường một lần, nắm tay người khác như này, đánh đối chút chắc cũng không sao.

------------------

Nơi Jeon Jungkook dắt nhỏ đến chính là Rạp chiếu phim. Vì anh là Jungkook mà, anh chẳng thể thoải mái đến nơi công viên hay khu vui chơi như những con người khác được. Sợ chỉ chút cử chỉ nhỏ của anh cũng dẫn đến phiền phức. Đi xem phim như này thôi, chắc sẽ đỡ có người đến làm phiền.

Jungkook bảo nhỏ đứng đợi ở sảnh, còn anh sẽ đi mua vé.

Nguyễn Ái nhẹ gật đầu, cười nhạt. Dù sao, nhỏ hôm nay thấy hơi mệt, chen chúc mua vé chắc sẽ không vui vẻ chút nào đâu

"Tinh" điện thoại trong túi kêu lên một tiếng, Nguyễn Ái uể oải lấy ra. Có tin nhắn mới. Mong là của Trần Phong hồi âm lại

Tin nhắn này, đúng là của Trần Phong. Nhưng không phải là những dòng ngọt ngào như trước nữa mất rồi

"Chia tay đi"

Nhỏ nhìn 3 chữ ấy hiện trên màn hình mà cả người như đông cứng lại. Những ngón tay run run, yếu ớt đến nỗi chiếc điện thoại tưởng chừng như cũng sắp rơi xuống đất. Nhỏ gắng gượng nhấn vào nút gọi, để hỏi anh cớ gì lại chia tay và sẽ cầu xin anh ở lại. Thật sự, nhỏ yêu Trần Phong nhiều lắm. Chúa ơi, vì một lý do nhỏ mà chia tay ư? Nguyễn Ái này không thể chấp nhận được

Nhưng, hình như Phong chặn số điện thoại của nhỏ luôn rồi

Có gọi đến cả chục cuộc, cố gắng đến nhường nào, vẫn là cái giọng lạnh nhạt của tổng đài báo rằng không thể liên lạc được

Như là, cố đến mấy cũng chẳng cứu vớt được cuộc tình này

Nước mắt nhẹ lăn trên mặt, mọi ý thức có được đều bị chôn vùi, nhỏ chỉ biết ôm mặt mà khóc. Nước mắt mặn chát lem hết cả mặt, cả tay. Những tiếng nấc nhẹ đứt quãng cũng vang lên, dù người qua lại vẫn đấy, họ nhìn nhỏ, bằng một con mắt thật lạ kỳ. Nhưng mất hết rồi, nhỏ mất rồi và giờ chẳng thể quan tâm đến người ta được nữa đâu

Giá như, nhỏ không dính vào BTS, nhỉ?

Giá như chưa một lần nào gặp phải Jeon Jungkook nữa

Chắc sẽ chẳng bao giờ có cái ngày bị kẹt ở trong thang máy, cũng chẳng có một ngày Trần Phong ấy phải đau rồi nói ra lời ấy. Nhỏ nhận, rằng tình này là nhỏ không giữ được, vì bản thân ích kỷ, chẳng hề nghĩ đến chàng trai ấy mà đi đua đòi gặp cho bằng được thần tượng. Nhưng làm ơn, xin hãy cho nhỏ một cơ hội, nhỏ hứa sẽ sửa sai mà

Nếu giờ Trần Phong có yêu cầu, nhỏ sẽ chẳng bao giờ dành tình cảm cho thần tượng như này cũng được

Thần tượng là ước mơ xa vời, còn Phong, là thực tại tạo dựng hạnh phúc

Jeon Jungkook ư? Thiếu anh, trên đời này nhỏ vẫn có thể sống tốt

- Em sao vậy?

Jungkook từ đằng sau chạm vào vai nhỏ, anh lo lắng hỏi. Nãy nhìn thấy vai nhỏ run lên cùng tiếng nấc thoang thoảng, trong lòng anh đã bất an rồi

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Là ai làm Ái khóc?

Anh dùng tay kéo nhỏ xoay ra, để nhìn vào anh. Nhưng chưa cả kịp vuốt lấy mái tóc để an ủi, nhỏ đã hất tay anh ra

- Xin lỗi....hôm nay, làm phiền rồi

Rồi nguyễn Ái chạy đi, để lại một Jeon Jungkook chết lặng ở đấy

Tay anh vẫn chưa hạ xuống, cứng đờ trên không trung. Trong mắt hiện rõ những tia thất vọng

Sao vậy nhỉ? Anh đã sai sao?

Lại đưa bàn tay ra mà nhìn chằm chằm vào vết đỏ vẫn còn khi vừa nãy hất ra nhỏ để lại. Anh trầm xuống. Trong lòng cố đè nén lại những đau xót đang cuộn trào. Tay nắm chặt vào lúc nào cũng chẳng hề biết, nhưng lại chặt đến nỗi, những mạch máu nổi lên đến dọa cả người

Khẽ nhếch lên nụ cười nhạt. Ra là, trong lòng của Nguyễn Ái, Jeon Jungkook này nhỏ bé đến vậy đấy

Nhỏ đến nỗi, anh ra sao, anh làm gì, nhỏ cũng mặc kệ. Mọi thứ về anh nhỏ đều có thể mặc kệ một cách dễ dàng. Nhỏ chạy đi rồi đấy, không quan tâm đến anh đâu. Vì anh chẳng đủ lớn lao bằng người ấy, Jungkook hiểu chứ, cử chỉ ấy, thêm cả những tiếng nấc đấy. Không vì tình thì là vì gì? Anh chưa hề yêu lần nào, nhưng lòng anh lại dám khẳng định

Tình đầu của anh, đã đau rồi

Tình đầu của Jungkook, là đơn phương một cô gái nhỏ. Cô ấy xinh xắn, cô ấy dễ thương, chắc là cô ấy cũng tốt nữa. Vì Jungkook đã mến cô ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi, mọi thứ xung quanh cô ấy bỗng trở nên đều tốt đẹp hết. Mọi ước muốn của Jungkook, đã chẳng chỉ còn là đỉnh cao và tỏa sáng, mà còn thêm cả một con người tên Nguyễn Ái, ước mỗi sáng được thức dậy cùng nhau, được cùng ăn một bữa cơm, rồi bên nhau để ngắm nhìn ngày qua đêm lại, mặt trời lên rồi lặn, ngắm hạnh phúc rồi khổ đau, bước lên lễ đường cùng vest đen và váy trắng để anh là chú rể của cô, còn cô gái là nàng dâu xinh đẹp nhất trần đời của Jungkook

Nhưng trong phút chốc, Jungkook lại ước mình đừng yêu cô ấy nữa

Vì thương cô ấy rồi, anh lại đau

Cô ấy, đã yêu một chàng trai khác rồi

Cô ấy, cũng khóc mất rồi, khóc vì chàng trai ấy mà quên mất bên cạnh có một Jungkook cũng đang khóc thầm

Anh nhếch lên nụ cười gượng gạo, một tay vứt thẳng hết vé xem phim, bỏng ngô rồi Coca cola vào thùng rác gần đấy mà đuổi theo Nguyễn Ái

Cái tên ở Việt Nam là cái thá gì? Jeon Jungkook này vẫn sẽ thắng thôi

Anh dám đối đầu với cái tên chó chết đó

Anh chạy đến nhà nhỏ, đã thật may khi chẳng ai nhận ra được anh là Jeon Jungkook mà xin chụp ảnh hay làm phiền. Chỉ để anh lướt qua như cơn gió và để anh nhanh chóng đến với người mà lòng anh đang hướng đến. Để anh đến, và biến cuộc chơi này thành của mình

Nguyễn Ái đã được ông trời sắp xếp cho gặp anh, thì Jungkook này cũng sắp xếp để Nguyễn Ái thành của Jeon Jungkook

Và Jungkook đã luôn đúng, nhỏ chạy về nhà

Mọi thứ về nhỏ, hình như anh đã rất rõ nhỉ?

Cửa căn phòng trọ không đóng, và những tiếng gào khóc vẫn vang ra ngoài một cách cẩn trọng. Chắc chỉ có Jungkook biết nhỏ đang khóc thôi

Bàn tay của anh không ngần ngại mở toang cánh cửa căn phòng ấy ra

Nào, giỗ dành công chúa của Jeon Jungkook này thôi

Công chúa khóc, sẽ không đẹp đâu. Và nếu khóc vì tên khốn nạn nào đó, thì những giọt nước mắt không đáng rơi

Với lại, nếu công chúa khóc, Hoàng tử sẽ đau lòng

------------------

Đôi khi, tình yêu làm con người trở nên thật xấu xa, nhỉ? ^.^

Valentine rồi, mình vẫn ở nhà c* đơn ôm máy tính mà ngắm mấy anh nam thần lục giới. Bao giờ mới thoát kiếp cơ đơn lẻ bóng đây?? Uhuhuhu....
 
Không Có Khoảng Cách Trong Tình Yêu [Fanfic BTS]
Chương 17: Trái tim chia nửa, tình dành cho ai ?


Jungkook bước vào phòng trọ, nhỏ vẫn nằm úp mặt trên giường khóc, chẳng cả biết là có người vào. Anh đành thở dài, tự tạo cho mình một cái động lực đủ lớn để đi đến và chẳng quan tâm cái thá gì có thể xảy ra. Người đời có câu, đẹp trai không bằng chai mặt. Có đẹp đến đâu mà không biết mặt dày tán gái thì cũng vứt hết

Và thế là, Jeon Jungkook lần đầu tiên đến giường con gái rồi nằm hẳn xuống

Anh nằm nghiêng, một tay thì dùng để gác đầu, một tay thì cứ vu vơ nghịch ngịch mấy lọn tóc của nhỏ. Một ngón tay luồn vào tóc, khẽ đưa đên để vài lọn cũng được đưa lên theo, rồi anh uốn tóc đến mấy vòng quấn vào mấy ngón tay thon dài. Ah, chơi đùa như thế này cũng khá vui đấy chứ. Cũng có chút cảm giác. Nhưng xem kìa, sao nhỏ lại chẳng thèm để ý gì đến anh mà cứ ôm mặt khóc thế kia? Khó chịu chết mất! Bộ thích khóc lắm hả? Quay sang đây mà ngắm giai đẹp đi này

- Nè, Ái à, đừng khóc nữa. Kookie Oppa đang ở đây nè

- Oppa buồn đấy! Quay sao đây nhìn cái coi, hôm nay anh đẹp trai lắm đấy

_ Ái à Ái ơi Ái ới

-Hmmmmmmmm.......

Nhỏ vẫn ôm mặt khóc, mặc kệ cái tên Jeon Jungkook ý ới bên cạnh. Và tất nhiên điều này làm anh tức muốn chết. Được lắm, không thèm quan tâm đấy. Nguyễn Ái đây là không xem Jeon Jungkook này ra gì rồi đấy. Nhớ mặt nhau! Jeon Jungkook này sẽ bắt nhỏ không quan tâm không được.

Anh ngồi bật dậy trên giường, nắm luôn vai nhỏ kéo dậy. Nguyễn Ái nháo lên, hét lên câu một để yên câu hai để yên. Đầu tóc dũ rượi mà mặt thì nhem nhuốm đầy nước mắt. Dùng dằng đủ kiểu đòi nằm xuống, nhưng Jungkook nào có cho. Anh cứ giữ lấy vai nhỏ, nhất quyết giữ nhỏ ngồi yên. Hai tay nắm chạt lấy đôi bờ vai mỏng, có vài lúc nhỏ nháo quá, anh đành dùng sức lớn hơn và hiển nhiên, khi ngước mắt lên nhìn vào mặt của Nguyễn Ái thì thấy ngay những cái nhăn mặt đau đớn. Jeon Jungkook biết trong tình huống này, anh rất quá đáng. Nhỏ đang buồn đấy và chúa ơi, anh lại ở đây để làm người ta khó chịu. Nhưng phải làm sao đây? Khi bắt đầu yêu, Jungkook bắt đầu ích kỷ rồi.

Nguyễn Ái cười khổ, ngồi im để mặc hai cái tay rắn chắc của Jungkook giữ vai. Nhỏ mệt rồi, chẳng còn sức ở đây mà trêu đùa với Jeon Jungkook nữa đâu. Nhỏ cứ ngồi im đấy, khóc vẫn khóc, mếu vẫn mếu. Mặc kệ cái mặt của Jungkook đang đầy những hắc tuyến vì tức

- Đừng khóc nữa

- Jungkook ở đây rồi nè, em đừng khóc nữa

Anh trưng ra cái mặt dễ thương nói thêm mấy lời ngon ngọt. Dám chắc nhỏ sẽ vui lên thôi, con gái mà. Đã vậy, khuôn mặt này đã bao giờ làm Jeon jungkook phải thất bại? Tán gái là cả một nghệ thuật, còn cái mặt, khả năng chính là cả một đẳng cấp. Gái thế nào chẳng phải đổ trước trai đẹp

Đã vậy, còn là BTS Jeon Jungkook

Anh nhếch miệng cười cười, một tay thôi giữ vai nhỏ mà thay vào đó là vuốt nhẹ mái tóc đã sớm trở nên rối xù. Nhưng bàn tay chưa kịp cảm nhận được cái chạm của những lọn tóc mỏng, nhỏ đã hất ra

"Bép" Nhỏ đánh nhẹ vào tay anh một cái. Khuôn mặt bất ngờ trở nên vô cùng giận dữ làm anh có chút bất an. Nhỏ đang khó chịu sao?

Kể cả nếu khó chịu, thì nghe những lời vừa rồi thì cũng phải hiểu được lòng anh là muốn an ủi chứ?

- Anh thật phiền phức, mau tránh xa tôi ra, con mẹ nó thật là lắm chuyện! Tôi khóc kệ tôi liên quan gì đến anh mà nhảy ra tận giường thế hả? Con mẹ nó anh rảnh háng à?

Nguyễn Ái tuôn ra một tràng, không biết tức giận đến đâu mà còn văng luôn cả tục ra làm Jeon Jungkook chỉ biết im lặng, đầu rối lên mà chẳng biết nên nói câu gì

- Anh biết vì sao tôi khóc không? Tại anh hết đấy! Tại anh mà tôi chia tay đấy. Nên làm ơn đừng có mà lảng vảng trước mặt tôi như thế nữa. Coi như tôi xin anh, tôi cầu anh đấy. Cút về mẹ nó đi! Ngứa cả mắt. Tôi khóc kệ tôi, tôi tự nín được chứ đếch cần anh đến dỗ. Cút về dùm!

Nhỏ nói xong thì cũng đứng dậy khỏi giường, thẳng tay kéo Jeon Jungkook ra khỏi cửa mà đóng sầm lại. Đến khi chẳng thấy mặt người kia nữa vẫn cố gắng nói vọng ra cái câu " Đừng bao giờ đến đây nữa"

Nguyễn Ái th* d*c, mạnh mẽ với sức lực lúc nãy như không cánh mà bay mất, nhỏ lại trượt xuống mà ngồi dựa lưng vào cửa khóc tiếp

Cửa phòng trọ của nhỏ không cách âm, Jeon Jungkook ở ngoài cũng nghe thấy nhưng chỉ biết thở dài chán nản. Giờ có cho vàng anh cũng chẳng vào, nhỏ sẽ càng ghét hơn thôi. Nếu chỉ chút ít thì may ra còn cứu vãn được chứ cứ cố chấp làm mọi thứ ngày thêm tồi tệ thì chẳng có thể nói trước được điều gì cả

Jungkook lại thở ra một hơi nặng nề nữa, nhìn lên trời, vẫn xanh và đẹp lắm. Thật đáng tiếc! E rằng cả ngày hôm nay, nhỏ sẽ nhốt mình trong phòng mất. Chuyện tình cảm đây phải là dễ dàng, may ra giờ vô đánh cho phát bất tỉnh rồi trời cho cái cơ may mất trí luôn thì còn tạm chấp nhận được. Nhưng tất nhiên Jeon Jungkook sẽ không làm thế, vì anh còn giữ cho mình chút khôn ngoan.

Chỉ là, nếu khóc nhiều quá, sẽ mệt lắm!

Giả sử nhỏ còn không ăn nữa thì còn tệ hơn. Mệt lắm! Nếu ốm nữa thì chịu sao nổi?

Thế là Jeon Jungkook lại chỉnh đốn lại mình, che kín mặt mũi rồi chạy thật nhanh vô cửa hàng tiện lợi gần ấy mà mua nào là sữa hộp, nào là mấy cái bánh mì thêm mấy gói Snacks. Lúc này chẳng có tâm trạng mà nấu nướng đâu. Mang đến mấy cái này chỉ mong nhỏ còn biết nghĩ đến mình rồi ăn thôi

Mua xong rồi, người ta lại thấy Jeon Jungkook lạch bạch chạy về, để trước cửa nhà Nguyễn Ái rồi chạy biến đâu mất

Nhỏ đang khóc chẳng biết trời trăng, tự dưng có tiếng gõ cửa. Đang tức phát điên lên được tính vô ra chửi thẳng thằng đó một bài. f*ck! Có khóc thôi cũng chả yên. Chó má vừa thôi chứ?

Nhưng khi mở cửa ra, người thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy một cái bọc nào sữa, nào bánh mì còn thêm cả Snack nước ngọt. Toàn mấy cái mở ra là ăn. Mà thêm cả cái tờ giấy note hồng phấn phất phơ trên cùng nữa

" Ăn đi nhé! Giận thì cũng đừng nhịn đói nha. Không tốt đâu!

From: Người bí mật "

Nguyễn Ái có chút ngớ người

Người bí mật này, là ai mà không biết chính là kẻ ngốc nhất trần đời

Đằng sau tờ note lại thêm một tờ nữa. Hình như là ghi được một tờ rồi, lại thấy thiếu thiếu nên bổ sung thêm tờ nữa.

" Tức thì ăn cho hết tức ha. I love your smile ♥♥♥

From: Người lạ ^.^ "

Nguyễn Ái hơi trầm xuống, trong lòng mình đang nghĩ gì cũng chẳng hề biết nổi. Một nửa trái tim là vẫn muốn khóc vì Trần Phong, vì mối tình đầu đẹp đẽ đầy ngọt ngào mà bản thân vừa vụt mất. Một nửa lại rạo rực, làm lòng thấy xốn xang mà muốn mỉm cười hạnh phúc một cái. Nhận được quan tâm của người, đúng là hạnh phúc. Nhưng giờ, Nguyễn Ái là nên làm gì đây?

Khóc hay là cười?

Trái tim chia nửa, tình dành cho ai?

------------------------------
 
Back
Top Bottom