Ngôn Tình Không Biết Sao Yêu Em

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
872,824
0
0
khong-biet-sao-yeu-em.jpg

Không Biết Sao Yêu Em
Tác giả: Bán Tiệt Bạch Thái
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

VĂN ÁN:

Liêu Thành Xuyên: Anh, cmn, theo đuổi em đến chết đi sống lại vẫn không được, vậy mà em lại từng thích thầm anh????

Đồng Kỳ: Anh cũng biết là “đã từng”?

Liêu Thành Xuyên: ………

***Nam nữ bình đẳng.Nữ chủ xinh đẹp yêu diễm.Nam chủ cao quý lạnh lùng, chỉ làm nũng với nữ chính.***​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Không Cần Nói Thành Lời
  • Có Câu Chuyện Nào Siêu Ngọt Ngào Không?
  • Bổn Cung Không Thể
  • Không Làm Thế Thân
  • Tớ Và Cậu Ấy Không Thân
  • Hệ Thống Xuyên Không Vương Phi Muốn Lật Trời!
  • Không Biết Sao Yêu Em
    Chương 1


    Hôm nay là hôn lễ của Vu Hân, cuối cùng tình yêu 8 năm của bọn họ cũng đơm hoa kết trái, có thể cùng nhau tiến vào lễ đường hôn nhân. Dưới sự kết hợp chuyên nghiệp của nhà thiết kế áo cưới cùng với nhiếp ảnh gia đã tạo ra một hôn lễ hoàn mỹ.

    MC chủ trì trên sân khấu, có chút kích động, nghẹn ngào nói: “Tám năm, là một khoảng thời gian rất dài, vẫn còn có anh ở bên cạnh em bầu bạn, đoạn tình này cuối cùng cũng đã có điểm đến. Những ngày tháng sau này sẽ càng hạnh phúc hơn hôm nay, trở thành người mà chúng ta tin tưởng nhất, vẫn tay nắm tay tiếp bước, đây chính là tình yêu đích thực…”

    Muốn có bao nhiêu xúc động thì có bấy nhiêu.

    Đồng Kỳ tay kẹp điếu thuốc, cúi đầu cười.

    Đồng Mạn khẽ cười một tiếng: “MC nhất định không biết, một ngày trước khi hôn lễ diễn ra, hai ngừoi họ còn đòi chia tay kia kìa. ”

    Đồng Kỳ uống ngụm rượu: “Đúng vậy, còn nháo tới nhà tớ, đòi cắt nát áo cưới nữa.”

    Đồng Mạn hỏi: “Rồi cắt chưa?”

    Đồng Kỳ rít một hơi, lắc đầu: “Không có.”

    “Tớ biết ngay!”

    Đồng Mạn đánh tay Đồng Kỳ một cái: “Đủ rồi, cậu hút nhiều quá đấy?“

    Đồng Kỳ không trả lời chỉ dụi tắt nửa điếu thuốc còn đang cháy.

    Ánh sáng rực rỡ rên sân khấu, cô dâu chú rể đang uống rượu giao bôi, trên mặt Vu Hân tràn ngập nước mắt, dụi đầu vào người đàn ông bên cạnh mình, ngừoi đàn ông lấy mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên môi. Khách mời bên dưới liên tục hò hét, khung cảnh cực kì náo nhiệt.

    Đồng Mạn xúc động nói: “Thật tốt quá, trước kia hai người bọn họ còn là kẻ thù không đội trời chung của nhau.”

    “Ừ, tranh đến ta sống người chết.” – Đồng Kỳ nhẹ gật đầu.

    Đồng Mạn nhìn phù dâu đứng cạnh cô dâu trên sân khấu: “Tử Đồng cũng khóc rồi kìa, nhìn cô ấy khóc tới mức vậy chắc là cảm động lắm nhỉ?”

    “Trước giờ cô ấy đều là ngừoi dễ xúc động.” – Đồng Kỳ vừa lau nước mắt trên khóe mắt vừa mỉm cười, cô lại uống một ngụm rượu, độ cồn của rượu vang rất cao nhưng cô rất thích.

    Đồng Mạn quay đầu nhìn Đồng Kỳ: “Được rồi, bây giờ chỉ còn lại cậu với Tử Đồng thôi.”

    Đồng Kỳ cười cười: “Ừ, chỉ còn lại hai bọn tớ.”

    Hai mươi tám tuổi, bạn bè bên cạnh cô đều đã kết hôn hết. Nếu chưa kết hôn thì cũng đã có bạn trai, chỉ còn hai người bọn cô vẫn độc thân. Đồng Kỳ quay đầu lại châm thêm điếu thuốc. Lúc cô dâu chú rể đi xuống, cô đứng dậy kính rượu, đầu ngón tay vẫn kẹp lấy điếu thuốc nâng ly với họ, mắt Vu Hân ửng đỏ ôm lấy Đồng Kỳ: “Cậu cũng mau kết hôn đi.”

    Đồng Kỳ nhoẻn miệng cười: “Tớ không gấp.”

    “Tớ gấp.” – Vu Hân cười.

    “Cút đi….”

    Đồng Kỳ đẩy cô ấy.

    Nhìn cô dâu chú rể đi đến bàn khác, Đồng Kỳ quay đầu chạm ly với Đồng Mạn, hai người hàn huyên mấy câu, mới ngồi xuống.

    Hôn lễ kéo dài hai tiếng rưỡi rất mau đã kết thúc, giống như một màn pháo hoa qua đi, từ từ yên tĩnh lại để lộ ra bầu trời đêm dịu dàng. Mỗi cuộc hôn nhân đều như vậy, vui vẻ rực rỡ lúc bắt đầu, bình yên bên nhau lúc về sau. Khách mời đến cửa sẽ nhận được kẹo mừng, vui vẻ bắt tay, trò chuyện rồi ra về, tươi cười rạng rỡ.

    Họ hàng thân thích của Vu Hân với Lâm Thần cũng không nhiều, khách tới đa số đều là bạn bè. Quan hệ ở công ty của hai ngừoi họ cũng không tồi, bạn bè đến tham gia khá đông, không ít thì nhiều cũng đến uống một ly, qua ba tuần rượu nên về cũng đã về, chỉ còn lại khán phòng trống trải, yên tĩnh.

    Đồng Kỳ dựa vào một bên hút thuốc, giám đốc nhà hàng Lưu Tân đi đến, hỏi: “Giám đốc Đồng, mọi người đều đã về hết, có thể dọn dẹp được chưa ạ?”

    Đồng Kỳ nhìn ngoài cửa: “Còn lại bao nhiêu ngừoi?”

    “Ở lầu ba còn ba phòng, mười mừoi hai ngừoi.”

    “Ừ, vậy mọi người dọn dẹp đi.”

    “Vâng ạ.” – Lưu Tân xoay ngừoi đi.

    Đồng Kỳ dụi tắt điếu thuốc, lúc này đã hơn mười giờ tối, cô quay lại văn phòng lấy túi xách, đi xuống lầu.

    Đồng Mạn gửi tin nhắn Wechat đến.

    [ Mạn Mạn: Không đến náo động phòng hả? ]

    [ Đồng Kỳ: Đợi tớ. ]

    [ Mạn Mạn: Biết ngay là cậu không thể bỏ lỡ việc này. ]

    [ Đồng Kỳ: Hahahaha ]

    Vì uống rượu nên Đồng Kỳ không lái xe, cô gọi xe taxi bằng ứng dụng công nghệ đi thẳng đến đường Hải Tân. Căn nhà mới mà Vu Hân và Lâm Thần mới mua nằm ở thành phố Tây Hội, năm ngoái hai ngừoi mới đóng khỏan tiền đầu tiên, hiện tại vẫn còn đang trả góp.

    Lúc mới bắt đầu, nhiếp ảnh là một nghề rất cực khổ, sau khi nổi tiếng hơn thì cuộc sống mới được coi là tốt hơn một chút.

    Vu Hân thì càng không cần nói, sau khi tốt nghiệp cô ấy vùi mình vào những cuộc thi thiết kế trang phục, ba chìm bảy nổi, cũng may đến bây giờ đã qua thời kỳ gian khổ.

    Nếu không vượt qua được, hai ngừoi họ cũng sẽ không tính đến chuyện kết hôn.

    Cô đi lên lầu, quả nhiên bạn bè hai bên còn chưa đi, người trẻ tuổi tụ tập rất náo nhiệt, ngay lúc Đồng Kỳ đi vào, “véoooo…” – âm thanh vang lên, có chùm dây ruy băng bay về phía cô, không kịp tránh, trong nháy mắt dây ruy băng đã phủ lên đầu Đồng Kỳ. Ngay lập tức, mọi ngừoi trong phòng khách đều phá lên cười.

    Ngay cả Lưu Tử Đồng đứng dựa ở cửa cũng cười đến mức muốn tắt thở.

    Đồng Kỳ giơ tay tháo dây ruy băng trên đầu mình xuống, ném lên trên mặt người con trai bên cạnh.

    Người đó vừa cười vừa né tránh, nhưng bị ánh mắt của cô liếc đến, không dám động đậy, chỉ đành mặc cô tùy ý đem dây ruy băng nhét vào áo mình.

    Trong vô thức cậu ta nắm lấy tay cô, cười: “Chị, chị thật xinh đẹp.”

    “Hahahahahahaha…”

    Tiếng cười trong phòng khách ngay lập tức lại vang lên, tay Đồng Kỳ vỗ vỗ mặt cậu ta: “Chị rất xinh đẹp, còn cậu cũng không tệ nha.”

    Cậu ta cũng là nhiếp ảnh gia, từ lúc còn trong nhóm, cậu ta đã để ý đến Đồng Kỳ, cả người cô đều toát lên một vẻ xinh đẹp, quyến rũ từ trong xương cốt, thêm vào đó là đôi mắt phượng cong cong, chỉ cần cô tùy ý đảo qua một ánh mắt, bất cứ ngừoi đàn ông nào cũng đều không cưỡng lại được.

    Cậu ta lấy tay còn lại nắm tay Đồng Kỳ, nở một nụ cười tỏa nắng, tươi tắn, rực rỡ.

    Đồng Kỳ nhẹ nhàng thoát ra, nhìn phòng tân hôn hỏi: “Mọi người đã náo động phòng chưa?”

    Đồng Mạn đi đến bên cạnh cô cười, đáp: “Đợi cậu đó.”

    Vì thế, một đám người kéo nhau đến phòng tân hôn, làm loạn tới mức Vu Hân ở trong phòng hét lớn: “Đồng Kỳ, Lưu Tử Đồng, Đồng Mạn, ba người các cậu nhớ lấy, rồi sẽ có ngày các cậu sẽ phải trả giá.”

    Đồng Kỳ xấu xa cười: “Tớ đây, đợi cậu.”

    “Cút…“

    “Hahahahahahaha….”

    Rộn rã tiếng cười vui đùa suốt cả đêm, chơi đến hai giờ sáng, đêm động phòng hoa chúc bị phá đến không còn gì. Đến hai giờ mười phút sáng, mọi ngừoi cũng không gây rối nữa, lục đục rời đi, cậu trai khi nãy đi đến trước mặt Đồng Kỳ, nói: “Chị, cho em mượn điện thoại của chị được không?”

    Đồng Kỳ nhướng mày, cười như không cười: “Để làm gì?”

    “Điện thoại em lạc mất rồi, muốn mượn chị gọi một cuộc điện thoại.”

    Đồng Mạn cười tủm tỉm, quay đầu đáp: “ Các cậu từ từ nói.”

    Rồi lôi kéo Lưu Tử Đồng đi ra cửa.

    Loại làm quen này đã cũ rích, Đồng Kỳ sao không biết cậu ta nghĩ gì, cũng không cự tuyệt, lấy điện thoại đưa cho cậu ta, cậu ta nở nụ cười với Đồng Kỳ, nhập số điện thoại của mình vào.

    Sau khi bấm gọi, điện thoại trong túi quần cậu ta reo lên.

    Đồng Kỳ cười: “Ấy, không phải cậu nói làm mất rồi sao?”

    Mặt cậu ta ửng hồng, vội vàng trả điện thoại lại cho cô: “Em tên Vương Dịch, cũng là nhiếp ảnh gia giống Thần ca.”

    Đồng Kỳ bấm bấm điện thoại, nhìn số điện thoại kia một cái, xoay người lấy túi xách, hướng đến phòng tân hôn nói lớn: “Chúng tớ đi đây, tớ giúp cậu đóng cửa, các cậu đừng vội, một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng.”

    Trong phòng ném ra cái gối nằm, Lâm Thần đi ra, nhặt gối lên, cười với cô: “Lái xe cẩn thận.”

    “Được.”

    Đồng Kỳ cười, đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.

    Ngay khi cánh cửa nặng nề đóng lại, gió ở hành lang thổi qua làm rối tung mái tóc của cô, khi quay lại, cô thấy Lưu Tử Đồng và Đồng Mạn đang kéo tay nhau, chớp chớp mắt nhìn cô cười.

    Đồng Kỳ cười: “Đợi tớ?”

    “Đúng vậy, đã trễ thế này, về cũng ngủ không được, hay là chúng ta về quầy bar nhà cậu uống rượu đi?”

    “Được thôi.”

    Đồng Kỳ gật đầu.

    Ba cô gái gọi taxi đêm trở về, mùi rượu thoang thoảng trong miệng, tửu lượng của Lưu Tử Đồng không tốt lắm, nên cô ấy uống rất ít, trong miệng mùi rượu không quá nồng. Lưu Tử Đồng dựa lên vai Đồng Kỳ, nắm lấy tay cô ấy.

    Bốn ngừoi các cô, là bạn học từ thời Sơ trung (cấp 2).

    Cho đến khi lên đại học mới tách ra, mỗi người chọn cho mình một chuyên ngành khác nhau, sau khi tốt nghiệp mới gặp lại, rồi ở trong cùng một thành phố, phát triển sự nghiệp và trải qua mọi cay đắng ngọt bùi của tình cảm.

    Chốc lát sau, tiểu khu Trung Hải chỉ còn lại một mảnh trời tối đen. Kiến trúc ở đây được xây theo dạng hình ống, lúc Đồng Kỳ tốt nghiệp đại học, ba mẹ cô đã mua cho cô một căn nhà ở đây, đã ở được sáu năm rồi. Bởi vì chỉ có một mình cô, cho nên đồ đạc trong nhà không nhiều, không gian có phần trống trải, toàn bộ đều được cô sửa sang lại dùng làm không gian giải trí.

    Quầy bar được xây từ năm năm trước, lúc làm là dựa theo phong cách cổ điển của các quán rượu cũ, nhưng bởi vì đã lâu, bây giờ đã bắt đầu nhuốm màu thời gian.

    Dù sao thì nhìn cũng có chút không khí.

    Sau khi vào nhà, Đồng Mạn bắt đầu c** q**n áo, cũng không khách sáo mà đi vào phòng Đồng Kỳ thay một bộ đồ thoải mái.

    Đồng Kỳ rót cho Lưu Tử Đồng một ly nước lọc, lúc nhận lấy, Lưu Tử Đồng cũng thuận tay kéo luôn Đồng Kỳ ngồi bên cạnh. Đồng Kỳ ngã ngồi trên ghế, cười hỏi: “Làm gì vậy?”

    Lưu Tử Đồng nhìn cô một cái, nghiêng đầu cầm túi xách của mình lấy ra một tờ giấy, đưa cho Đồng Kỳ, trả lời: “Cậu đi giúp tớ đi.”

    Vẻ mặt Đồng Kỳ ngơ ngác, cô mở tờ giấy.

    Nhìn thấy nội dung bên trong, cả người Đồng Kỳ sững lại, đưa mắt nhìn Lưu Tử Đồng.

    Lưu Tử Đồng đáp: “Đã nhiều năm như vậy, cậu đối với người khác đều là vui đùa thoải mái, nhưng tớ nhìn ra, trong lòng cậu vẫn chưa buông xuống được.”

    Lưu Tử Đồng và Đồng Kỳ không giống nhau, Lưu Tử Đồng có một gia thế rất tốt, cả người toát lên vẻ thư thái, thoải mái, ôn nhu. Hai người nhìn nhau một lúc, Đồng Kỳ có chút chật vật cười nói: “ Nào có, tớ giấu ai nào, tình cảm năm mười bảy tuổi mà tớ có thể che giấu bao nhiêu năm như vậy sao? Tớ không muốn sống nữa chắc…? “

    Một lời trúng đích, bao giờ cũng vậy, ai dám nói Lưu Tử Đồng là người hời hợt, cô ấy vốn dĩ là kiểu người thấu hiểu lòng người hơn ai hết.

    Cô ấy luôn mẫn cảm hơn bất kì ai.

    Đồng Kỳ nhìn cái tên trên giấy lần nữa, giọng Lưu Tử Đồng lại vang lên bên cạnh: “Cậu là người coi trọng tình cảm. Ai cũng không giữ được cậu, đó là do cậu không để trong lòng, vậy nếu là người ở trong lòng cậu thì sao? Chắc là có thể sẽ giữ được. Năm trước cậu làm phù dâu, sang năm cậu cũng nên kết hôn được rồi.”

    Đồng Kỳ thấp giọng cười: “Đồng Đồng, cậu đừng mê tín như vậy, ai nói sau khi làm phù dâu thì sẽ làm cô dâu? Với lại, người cần đi xem mắt không phải cậu sao? Tớ thay cậu đi sao thích hợp?“

    Lưu Tử Đồng nhún vai: “Nếu cậu không đi thì thôi, dù sao người đến đó một mình cũng là anh ta, tớ sẽ không đi.”

    Đồng Kỳ: “……….” – Lưu Tử Đồng, cậu được lắm, bây giờ còn biết uy h**p ngừoi khác.

    - -----oOo------
     
    Không Biết Sao Yêu Em
    Chương 2


    “Hai ngừoi đang nói gì vậy?’ – Sau khi thay đồ xong đi ra, Đồng Mạn đến ngồi bên chỗ còn lại cạnh Đồng Kỳ, nhích lại ôm lấy eo cô ấy hỏi.

    Đồng Kỳ trả lời: “Không có gì.”

    Đồng Mạn còn lâu mới tin cô, cô ấy tinh mắt nhìn thấy tờ giấy trong tay Đồng Kỳ, đoat lấy mở ra xem, nửa giây sau, cô ấy hít sâu một hơi, ngồi thẳng dậy: “Nam thần!? Tên khốn khiếp Liêu Thành Xuyên.”

    Đồng Kỳ cười: “Cậu muốn hù chết người khác hả?”

    Đồng Mạn nắm lấy cánh tay Đồng Kỳ: “Không phải à, đây là thông tin liên lạc của anh ta? Mẹ kiếp, tốt lắm tốt lắm.”

    Đồng Kỳ nghiêng đầu cười, ngón tay mảnh khảnh chỉ Lưu Tử Đồng đang ngồi cạnh mình: “Không liên quan gì đến tớ, là đối tượng xem mắt của Lưu Tử Đồng.”

    Lưu Tử Đồng dựa vào sofa đẩy Đồng Mạn ra: “Đừng đến gần tớ, ông nội tớ kêu tớ đi. Tớ không muốn đi nên kêu Đồng Kỳ đi thay tớ.”

    Đồng Mạn ngây ngừoi hai giây, lại quay sang nhìn Đồng Kỳ, Đồng Kỳ đang ngậm điếu thuốc chưa kịp đốt: “Nhìn tớ làm gì??”

    Đồng Mạn quay đầu nhìn Lưu Tử Đồng, vỗ lên tay Lưu Tử Đồng một cái: “Đồng Đồng, cậu thật nghĩa khí nha.”

    Lưu Tử Đồng cười to một trận.

    Đồng Mạn vẫn còn cầm tờ giấy: “Tốt lắm tốt lắm, Đồng Kỳ nhà chúng ta sắp được thoát kiếp độc thân rồi.”

    Khói thuốc lượn lờ trong không khí, Đồng Kỳ ngậm điếu thuốc đứng dậy: “Đừng khẳng định nhanh như vậy, cậu cứ làm như gặp mặt một lần là tớ tìm được bạn trai ấy?”

    Cô đi đến bên trong quầy bar, lấy chai rượu từ trong tủ ra: “Cậu muốn uống gì? Tớ chọn đại nhé.”

    “Đương nhiên là uống champane rồi, hơn nữa còn để chúc mừng, mừng cậu có thể gặp lại Liêu Thành Xuyên nhà cậu nha.”

    Đôi mày Đồng Kỳ nhăn lại, nhả ra một làn khói, cô thấp giọng cười: “Cậu đừng quên là anh ta cự tuyệt tớ.”

    Đồng Mạn: “…… Đấy là do năm đó tuổi trẻ chưa trưởng thành.”

    Lưu Tử Đồng cũng cười hùa theo: “Đúng vậy đúng vậy, ai mà không có lúc có mắt như mù?”

    Đồng Kỳ không đáp lời, chỉ cúi thấp đầu nghịch ly rượu. Mở rượu, rót rượu. Ai cũng có thể lạc quan, chỉ có cô là không thể; nhưng mà, lúc nhìn thấy tờ giấy kia…

    Trái tim cô đã ngừng mất mấy nhịp.

    Tối nay, lại là một đêm không say không về. Lưu Tử Đồng không thể uống nhưng vẫn uống. Cô ấy say thành chó. Sáng hôm sau, tài xế nhà cô ấy đến đón về.

    Đồng Mạn uống đến trời sáng, bạn trai cô ấy đến đón, trên ngừoi vẫn còn mặc quần áo của Đồng Kỳ, ở trong lòng người đàn ông say rượu đùa giỡn điên cuồng.

    Đồng Kỳ không say, cô đứng dựa vào cửa cười nói: “Đi đường cẩn thận.”

    “Đi đây.” – Tề Hạo vẫy tay.

    Ôm người đi mất.

    Đồng Kỳ đóng cửa, cô hít hít mũi ngửi ngửi, trong nhà toàn là mùi rượu. Bên ngoài trời đã sáng, một ngày mới lại bắt đầu.

    Cô vừa c** q**n áo vừa đi đến phòng tắm. Lúc đến nơi, quần áo trên người đã không còn gì. Thời tiết này vừa hay tắm nước lạnh là thoải mái nhất, nhưng cô muốn đi ngủ một giấc, cho nên cô vẫn chọn tắm nước nóng.

    Trước năm hai mươi lăm tuổi, thức đêm là chuyện rất bình thường. Sau hai lăm, đây chẳng những là chuyện gây hại cho sức khỏe mà còn cực kỳ ảnh hưởng đến làn da.

    Tắm rửa xong xuôi, Đồng Kỳ khoác một chiếc áo choàng tắm, cô chỉ mặc một cái q**n l*t bên trong rồi đi thẳng lên giường nằm.

    Cô chỉnh đồng hồ báo thức.

    Ngủ một giấc đến mừoi hai giờ trưa, lúc Đồng Kỳ tỉnh dậy, mặt cô bị ánh mặt trời chiếu đến sắp bốc khói. Việc đầu tiên sau khi thức dậy là tìm thuốc lá, ngón tay trắng nõn sờ sờ hộp thuốc, suy nghĩ, hay là thôi vậy, xuống giường đánh răng rửa mặt, bụng cô đã bắt đầu kêu vang.

    Trong cơn đói cồn cào, cô vốc nước rửa mặt, không thèm trang điểm, cầm lấy túi xách đi ra ngoài.

    Cái việc ăn cơm này ấy, đến cùng mà nói đồ ăn bên ngoài cũng không ngon bằng khách sạn. Trong nhà ăn cho nhân viên ở khách sạn vẫn còn lác đác vài người, vừa nhìn thấy cô, theo bản năng ngồi thẳng dậy, thấp giọng kêu một tiếng Giám đốc Đồng.

    Đồng Kỳ cười với bọn họ.

    Cô đi vào trong dặn đầu bếp làm hai món, xong thì bưng lên lầu giúp mình.

    “Vâng ạ, giám đốc Đồng, cô đợi một chút. Cô lại thức đêm đúng không? Lát nữa tôi sẽ pha thêm bình trà hoa cúc mang lên cho cô.”

    “Cám ơn chú.”

    Đồng Kỳ vỗ vỗ lên vai ông ấy rồi lập tức lên lầu. Vốn dĩ cô định ăn ở nhà ăn, mà nhìn nhân viên ra ra vào vào, lại thôi vậy.

    Cô vẫn còn chưa trang điểm.

    Tới văn phòng, cô ngồi trên ghế mở máy tính.

    Trợ lý gõ cửa mang thức ăn vào cho cô, còn có đem theo bình trà hoa cúc tiến vào: “Đồng tỷ, chị mau đến ăn cơm, đã qua giờ cơm trưa rồi.”

    “Ừ.”

    Đồng Kỳ đứng dậy, lách qua ghế, đi đến sofa ngồi xuống.

    Trợ lý nhìn cô, tò mò hỏi: “ Hôm nay chị không trang điểm sao ạ? ”

    Đồng Kỳ đang nhai một miếng thịt bò, đáp: “ Không có. “

    “Da chị đẹp quá đi mất, em mà không trang điểm mặt sẽ bị đổ dầu liền.” – Trợ lý hâm mộ mà nói. Cô ấy vừa đến công ty không lâu, thời gian đi theo Đồng Kỳ cũng không nhiều.

    Đồng Kỳ uống ngụm trà, chỉ cười không nói gì.

    Trợ lý đứng nhìn làn da trắng trẻo mịn màng của cô với ánh mắt hâm mộ một lúc rồi mới quay người đi ra ngoài.

    Lát sau, Đồng Kỳ đã ăn xong, cô ấy vào dọn dẹp bát đũa, thuận tiện mang theo văn kiện vào báo cáo: “Cuối tháng này, Quản lý của bộ phận chăm sóc khách hàng sẽ hết hạn hợp đồng, đây là danh sách tên một số người được đề cử đảm nhiệm ạ.”

    Đồng Kỳ đáp: “Em đặt xuống đi.”

    “Vâng ạ.”

    Đồng Kỳ lấy tập tài liệu mở ra xem, hỏi: “Hai ngày này có khách hàng lớn đến đặt bàn sao?”

    Trợ lý trả lời: “Vâng ạ, là đến đặt tiệc tối.”

    “Là công ty nào?”

    “Là Công ty Tín Lập ạ.”

    Cô ngừng lật hồ sơ trên tay một lúc, cả người cứng đờ: “Tài liệu đâu?”

    “Dạ, đây ạ.”

    Trợ lý đưa tài liệu ở bên cạnh đến cho cô.

    Đồng Kỳ cầm lấy phần văn kiện kia, nửa ngày cũng không mở ra, chỉ hỏi trợ lý: “Hình như trước đây không phải là công ty này đặt, đổi từ bao giờ thế?”

    “Dạ, mới sáng nay thôi ạ.”

    “Được rồi, em ra ngoài đi.”

    “Vâng ạ.”

    Trợ lý xoay người đi ra ngoài.

    Đồng Kỳ nhìn chằm chằm tập văn kiện, qua một lúc lâu sau cô mới cầm lấy, mở ra xem, vốn dĩ là một công ty khác, là khách hàng cũ, rất quen thuộc. Nhưng bây giờ hoãn lại, đoán chừng chắc là lý do cá nhân, cho nên cuối cùng chuyển sang cho Tín Lập, mà Tín Lập này… đây là lần đầu tiên đến khách sạn của cô để tổ chức tiệc tối.

    Toàn thành phố có ba khách sạn nổi tiếng, khách sạn do cô quản lý vốn không thể coi là tốt nhất, so với khách sạn ở trung tâm thành phố thì vẫn kém một chút. Tín Lập tổ chức tiệc tối hay làm gì khác, thì thường sẽ tổ chức ở trung tâm thành phố, cô vẫn hay điều người sang đấy hỗ trợ.

    Tín Lập.

    Đồng Kỳ cứ nhìn cái tên công ty kia, không nhúc nhích.

    Sau đó, cô mở ngăn kéo, lấy một điếu thuốc, ngậm trên môi, châm lửa rít một hơi. Cô cười, thầm nghĩ, dạo gần đây thật là có duyên với Liêu Thành Xuyên.

    Thời gian xem mắt là tám giờ tối.

    Cả buổi chiều Đồng Kỳ ở phòng vệ sinh phụ ở trong văn phòng để trang điểm. Bản thân cô vốn đã rất xinh đẹp, muốn trang điểm theo phong cách gì cũng đều được, làn da căng tràn sức sống. Bởi vì buổi xem mắt tối nay mà cô đặc biệt vẽ đuôi mắt cong dài hơn một chút, khiến cho đôi mắt của cô càng thêm quyến rũ, mê người.

    Trong văn phòng có treo vài bộ quần áo mà cô thích.

    Chọn một chiếc quần sooc ngắn cùng với áo sơ mi chiết eo, để hở hai hàng khuy trên cổ, lộ ra sợi dây chuyền đính đá cùng đôi xương quai xanh thấp thoáng.

    [ Bốn cô gái nhỏ ]

    [ Mạn Mạn: Cậu đi chưa? ]

    [ Đồng Kỳ: Tớ đang chuẩn bị. ]

    [ Tử Đồng: Chúc cậu mã đáo thành công. ]

    [ Đồng Kỳ: Cám ơn. Cám ơn (hahhaha) ]

    Bảy giờ rưỡi, sắc trời đã tối đen, Đồng Kỳ tay xách túi xách miệng ngậm điếu thuốc, đi từ văn phòng ra, cô xuống lầu nhìn xe đang đỗ trong bãi, ngẫm nghĩ…

    Cô quyết định không lái xe.

    Gọi taxi, địa điểm xem mắt là tiệm cà phê Hồng Trần.

    Tiệm cà phê ở lầu một, vị trí rất dễ tìm, ở ngay cạnh đường chính. Cô xuống xe, đóng cửa, ngước đầu nhìn hai chữ màu đỏ to lớn trước mắt: “Hồng Trần.”

    “Ta đội phượng quan vai quàng khăn ngồi đợi chốn khuê phòng,

    Khẽ đợi chàng gõ cửa, mang kiệu tám người nâng đón về – Khuyết Danh”

    Đây là Hồng trần.

    Đồng Kỳ nhìn hàng chữ ở trước cửa vào, mỉm cười, sát bên tiệm cà phê Hồng Trần là cánh cửa trống, được chiếu đèn led màu trắng lên cửa, một đỏ một trắng, thật sự là hai thế giới. Nơi hẹn là bàn số tám, mà trước đó lúc lấy số, thẻ của Đồng Kỳ cũng là số tám.

    Bàn số tám là bàn hai người, phía trên có treo đèn màu đỏ cam.

    Cô đi đến bàn số sáu, dừng lại ở đó một lúc, nhìn người đàn ông, anh ta đang lật giở thực đơn, gương mặt lạnh lùng của anh ta chỉ cách cô hai mét.

    Trái tim đột nhiên đập loạn.

    Ngừoi mà cô thầm thương trộm nhớ đã rất lâu không gặp.

    Đồng Kỳ đứng im tại chỗ, hít một hơi thật sâu, sau đó mang theo gương mặt tràn đầy ý cười đi qua đó.

    Ngừoi đàn ông đóng thực đơn lại, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, chỉ trong tích tắc, liền quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang đợi ai đó.

    Người mà anh đang đợi đã bị “Ly miêu tráo Chúa” rồi.

    Đồng Kỳ cười, kéo quần ngồi xuống, nói: “Đã để anh đợi lâu.”

    Tầm mắt anh lại quay trở về, rơi trên gương mặt cô, nửa giây sau, đôi mày cau lại hỏi: “Lưu Tử Đồng?”

    “Không phải, tôi là Đồng Kỳ.”

    Liêu Thành Xuyên im lặng.

    Đồng Kỳ vừa cười, vừa đưa tay ra với anh: “ Lưu Tử Đồng có việc bận, cô ấy nhờ tôi đến thay. ”

    Đôi mày anh càng nhíu càng chặt, ánh mắt nhìn đến bàn tay trắng trẻo mảnh khảnh của cô một cái, một giây trôi qua, anh mới đưa tay ra bắt tay với cô.

    Lòng bàn tay có chút dày, đầu ngón tay có chút lạnh. Đồng Kỳ từ nãy đến giờ vẫn cười, ngừoi đàn ông nghiêm túc nhìn cô, giọng nói trầm thấp lại vang lên: “Các cô thích như thế này?”

    Đồng Kỳ cười, trả lời anh: “Không phải, lần này cô ấy thật sự có việc, mới nhờ tôi đến, sợ anh bỏ công đến đây một mình.”

    Liêu Thành Xuyên ngã người ra sau dựa vào ghế, khóe môi khẽ nhếch, lời nói mang theo ý châm chọc: “Tôi muốn nói với cô rằng, cô không phải là mẫu ngừoi tôi thích. Tôi đến đây là bởi vì cảm thấy Lưu Tử Đồng khá tốt.”

    Đã là lần thứ hai.

    Lần thứ nhất Liêu Thành Xuyên cự tuyệt cô là vào năm mừoi bảy tuổi.

    Lần thứ hai Liêu Thành Xuyên từ chối cô, chính là hôm nay. Đồng Kỳ vẫn cười rất tươi, ngay cả đôi lông mày cô cũng hiện lên ý cười, cô gật gật đầu, nói với anh: “ Rất may, anh cũng không phải kiểu người tôi thích. ”

    “A?” Liêu Thành Xuyên nhíu mày.

    “Hôm nay đến là vì để gặp người nổi tiếng một lần.” – Lúc Đồng Kỳ cười, khóe mắt cô gợi lên một tia phong tình, đôi mắt chất chứa tình cảm, cô cười khẽ nới với anh: “Nếu anh cảm thấy tức giận như vậy thì đành thôi vậy, tôi đi trước.”

    Đúng vậy, Liêu Thành Xuyên không nhận ra cô, dường như là đến cả tên cô, anh cũng như chưa từng nghe qua.

    Đồng Kỳ cầm lấy túi xách mới vừa để xuống không lâu, đứng lên đi đến bên cạnh anh, Đồng Kỳ liếc mắt, cười khẽ một tiếng, lúc Lục Thành Xuyên vừa quay sang nhìn cô thì cô nắm lấy cằm anh, dưới cái nhìn lạnh lùng của anh, Đồng Kỳ phủ người lên, dán đôi môi đỏ mọng của mình lên môi Lục Thành Xuyên…

    Qua hai giây, Đồng Kỳ v**t v* cằm anh: “Thật xin lỗi, đã làm phiền rồi.”

    Nói xong, cô buông tay ra, không ở lại thêm một giây nào, mà ánh mắt anh càng trở nên lạnh hơn, Đồng Kỳ nhìn thấy ánh mắt càng lạnh lẽo của anh, thì lòng lại càng vui vẻ.

    “Tạm biệt…”

    Sau đó Đồng Kỳ đứng thẳng người.

    Lúc chuẩn bị rời đi thì cổ tay bị Liêu Thành Xuyên nắm lấy, híp mắt: “ Đợi đã. ”

    “Sao vậy?”

    Anh xoay người, lấy một chiếc hộp đặt ở bên cạnh ra, đưa cho cô: “Mang cho Lưu Tử Đồng. ”

    “Hả? Đây là quà gặp mặt à?”

    Ngực cô càng đau nhói thì nụ cười càng tươi tắn rạng rỡ hơn.

    “ Ừ. ” – Khóe môi Liêu Thành Xuyên nhếch lên, mang theo tia châm chọc, nếu đã không có hứng thú với anh thì còn đến làm gì, ăn no không có việc gì làm à?

    Đồng Kỳ lại cười với anh một cái, cô cầm lấy quà, nói: “Tôi thay cô ấy cám ơn anh.”

    “Ừ.”

    Liêu Thành Xuyên thả tay.

    Đồng Kỳ cầm lấy túi xách và hộp quà đi ra khỏi tiệm cà phê, cô nhìn dòng chữ được in trên mặt đất – “Ta đội phượng quan, vai quàng khăn, ngồi đợi chốn khuê phòng. Khẽ đợi chàng gõ cửa, mang kiệu tám người nâng đón về” – bị giày cao gót của cô giẫm dưới chân. Chữ vẫn còn đó, chỉ bị che mất một vài chữ mà thôi.

    Ra khỏi tiệm cà phê, Đồng Kỳ mới thở phào một hơi.

    Cô nhìn sang hướng bàn ăn số tám, ngừoi đã không còn ở đó. Cô dựa vào bên cạnh, lấy gói thuốc lá từ trong túi ra, ngậm trên môi, đôi tay run rẩy châm lửa.

    Ở phía bên kia.

    Liêu Thành Xuyên mím chặt môi, hơi ấm trên môi cùng với hương thơm còn chưa tiêu tán.

    Anh cười lạnh. Phụ nữ bây giờ thật biết cách chơi đùa.

    - -----oOo------
     
    Không Biết Sao Yêu Em
    Chương 12


    Buổi chiều, Đồng Kỳ tan ca sớm đón Đồng Mạn đi đến Khuyển Xã, Đồng Mạn đứng bên hông xe, nhìn chằm chằm vào bốn chữ trên bảng hiệu: “Tinh cầu vui vẻ“ – hỏi Đồng Kỳ: “Cậu thật sự định mua một chú chó để bầu bạn đến cuối đời hả?“

    Đồng Kỳ tháo kính râm, treo ở cổ áo, xách túi trả lời: “Đúng vậy, có ý định này.“

    Đồng Mạn vội vàng đuổi theo bước chân cô: “Bây giờ nam thần Liêu Thành Xuyên đang ở sát vách nhà cậu, cậu không có chút ảo tưởng nào sao? Biết đâu cận thủy lâu đài sớm nhìn thấy ánh trăng thì sao?“

    Đồng Kỳ cười khẽ: “Đều đã tới tuổi này rồi cũng không còn bao nhiêu ảo tưởng nữa.“

    Đồng Mạn nói: “Trực giác tớ mách bảo cậu với anh ta sẽ có câu chuyện.“

    Đồng Kỳ: “ Vậy thì đợi câu chuyện đó đến, bây giờ tớ đi giải quyết vấn đề của tớ trước. “

    Tinh cầu vui vẻ là Khuyển xã chính quy duy nhất ở thành phố S, so với chó ở chợ mua bán chó hoặc là cửa tiệm vật nuôi thì chó ở Khuyển Xã có sức khỏe tốt hơn nhiều, hơn nữa ở đây còn có khóa học nuôi chó, sau khi mua chó có thể nộp tiền học phí đi học để học cách nuôi, Đồng Mạn trề môi ghét bỏ.

    Nhưng vừa vào bên trong thì miệng không thừng thét lên aiyo dễ thương quá đi ——

    Trời ạ, đây là giống chó gì thế.

    Xoay người dán vào tay Đồng Kỳ: “Mua con này, mua con này, aaa, tớ cảm thấy con kia cũng được ——“

    Đồng Kỳ cười cười: “Cậu cũng mua một con không?“

    Đồng Mạn bĩu môi: “Tề Hạo sợ chó.“

    Đồng Kỳ nhịn cười.

    Đi xem một vòng, sau cùng, Đồng Kỳ chọn một con Samoyed, là giống chó của Mỹ, ba tháng sau sẽ rất lớn.

    Đồng Mạn ở một bên vẫn luôn ôm lấy chú chó Phốc sóc nói: “Nhà cậu lớn như vậy, nuôi hẳn hai con luôn đi?“

    Đồng Kỳ xoa xoa đầu chú chó Phốc sóc: “Một con tớ đã chăm không nổi rồi, sao chăm được hai con, hay là cậu đem một con về nhà nuôi đi?“

    Vẻ mặt Đồng Mạn mất mát: “ Không nuôi được mà. “

    Cô lưu luyến không buông được chú chó Phốc sóc, nắm lấy sợi dây của Samoyed, xoa đầu nó, người phụ trách Khuyển Xã an ủi cô: “Thực ra Samoyed dễ chăm hơn giống Phốc sóc, quan trọng nhất là tính khí dễ gần, nuôi chó giống như nuôi con vậy, phải kiên nhẫn, bình thường rãnh rỗi thì dắt nó ra ngoài vận động, trên trang web của chúng tôi thường đăng những video huấn luyện chó, cô nhớ xem nhiều thêm.“

    Đồng Kỳ nhận lấy tư liệu mà ngừoi chăm sóc đưa cho, đáp: “Vâng.“

    Con Samoyed này là do chó của bạn người phụ trách Khuyển Xã sinh, chó đực, hơn nữa còn là giống Mỹ thuần chủng, cho nên người phụ trách rất không nỡ, dặn dò rất nhiều cho đến tận cửa, Đồng Kỳ cười bắt tay người phụ trách: “ Có thời gian thì ghé nhà tôi thăm nó, cô biết địa chỉ rồi đúng không? “

    “Ừ, biết rồi.“

    Trò chuyện với người phụ trách thêm chút nữa, hai người một chó mới lên xe, Đồng Mạn vốn ngồi ở ghế lái phụ, thì bây giờ nhất định phải ngồi ghế sau cùng với Samoyed.

    Đồng Kỳ quay đầu nhìn phía sau, hỏi cô: “Tối nay cậu đến nhà tớ ăn cơm không?“

    Đồng Mạn ôm lấy đầu Samoyed trả lời: “Tới nha.“

    Đồng Kỳ mỉm cười, quay lại, khởi động xe, Đồng Mạn hỏi: “Cậu định đặt tên cho nó là gì vậy?“

    Đồng Kỳ suy nghĩ một lát: “Chưa nghĩ ra, cậu có gợi ý gì không?“

    “Gọi Xuyên ca đi?“

    “Hừ ——“ – Đồng Kỳ nhìn cô ấy.

    “Cậu hiểu mà.“ – Đồng Mạn đưa tay vỗ vỗ vai Đồng Kỳ.

    Đồng Kỳ cười nhẹ.

    Đồng Mạn định đến nhà Đồng Kỳ ăn cơm, kết quả là xe mới chạy được nửa đường, Tề Hạo gọi điện thoại đến, nói anh đi công tác về rồi, Đồng Mạn chỉ đành về nhà.

    Đồng Kỳ quay đầu xe, đưa Đồng Kỳ về trước cổng tiểu khu của họ, Đồng Mạn không nỡ, xoa đầu rồi ôm nó cọ cọ một hồi sau mới nói: “Xuyên ca, có thời gian tao lại ghé thăm mày.“

    Đồng Kỳ buồn cười, nói: ” Cậu thôi được rồi đấy. ”

    Đồng Mạn chọc chọc vào mũi Đồng Kỳ: “Trước kia cậu và anh ta không có chút liên lạc, hiện tại duyên phận đã tới, cậu còn không mau bắt lấy? Cậu thực sự định độc thân cả đời sao?”

    Đồng Kỳ nhìn Đồng Mạn, nửa ngày, cười cười, nói: “Đi vào đi.”

    Đồng Mạn đứng thẳng người, thở dài, lập tức xoay người đi về phía tiểu khu.

    Đồng Kỳ nhìn theo bóng dáng cô ấy đi vào tiểu khu, lúc này mới quay đầu xe, trong lòng lại có chút phiền não, cô cầm một điếu thuốc, ngậm ở khóe môi, châm lửa.

    Nhẹ nhàng hít một hơi, nicotine vờn quanh ở trong miệng, làm cho tâm trạng của Đồng Kỳ tốt hơn rất nhiều, cô ngẩng đầu nhìn con chó màu trắng ở phía sau trong gương.

    Chó là một loài rất trung thành, cô mỉm cười và lái xe về nhà.

    Tiêu Ngọc Mai mở cửa, vừa nhìn thấy Đồng Kì trong tay dắt một chú chó đi vào, hơi sửng sốt hỏi: “Mẹ tưởng con nói đùa, thật sự mang theo một con chó trở về chơi với con?”

    Đồng Kì nói: “Nhà quá lớn, ba mẹ thì không ở lại lâu, chờ hai người đi rồi, con chỉ ở một mình, nuôi con gì đó cho nó nhảy qua nhảy lại cũng vui.”

    Tiêu Ngọc Mai: “……”

    Bà đưa tay sờ sờ đầu nó, thấp giọng nói: “Biết cô đơn tịch mịch, thì con tìm đối tượng đi, nuôi chó thì tính là gì.”

    Đồng Kỳ nghe thấy, nhưng không lên tiếng.

    Cô dẫn chó con đi đến nơi ở của nó.

    Ăn xong cơm tối, Đồng Kỳ trêu chọc Samoyed, cô ngẩng đầu nhìn Tiêu Ngọc Mai: “Mẹ, mẹ thấy đặt tên gì cho nó là đẹp?“

    Đồng Lập Khải khẽ nhướng cặp kính: “Kêu Caca đi, không phải con luôn muốn có anh trai sao?“

    Đồng Kỳ: “Ba, ba cũng tâm linh quá đó.“

    Tiêu Ngọc Mai cũng cười.

    Lúc này chuông cửa vang lên, Đồng Kỳ đứng dậy đi mở cửa, Liêu Thành Xuyên mặc áo sơ mi trắng quần đen, cổ áo mở một nửa, giống như vừa mới trở về, anh ấy đưa cái chén trong tay cho Đồng Kỳ: “Trả lại cho cô, đã rửa sạch.“

    Đồng Kỳ thu lại tầm mắt từ gương mặt anh tuấn kia về, đưa tay nhận lấy: “Rửa sạch rồi thì tốt.“

    Giọng nói của Tiêu Ngọc Mai truyền đến: “Là hàng xóm sao? Mời cậu ——“

    “Rầm ——“ – Đồng Kỳ trực tiếp đóng sầm cửa, xoay người lại.

    Tiêu Ngọc Mai đã đi tới huyền quan, vừa nhìn liền hỏi: “Ngừơi đâu?“

    Đồng Kỳ đáp: “Đi rồi.“

    Tiêu Ngọc Mai: “Sao không mời người ta vào nhà ngồi?“

    “Có gì hay đâu mà ngồi mẹ.“

    Đồng Kỳ đưa cái chén cho Tiêu Ngọc Mai, mỗi lần đối mặt với Liêu Thành Xuyên cảm xúc của cô đều dao động, cô không muốn bà thấy.

    Tiêu Ngọc Mai bất lực: “Không chút lịch sự.“

    Đồng Kỳ ngồi xổm xuống, vuốt vuốt lông chó.

    Điện thoại trên bàn reo lên.

    Đồng Kỳ cầm lên.

    Là Liêu Thành Xuyên gửi Wechat đến.

    [ Liêu Thành Xuyên: Xém chút mũi tôi đã bị đập bẹp. ]

    [ Đồng Kỳ: Đang giấu một ngừoi đàn ông trong nhà. ]

    [ Liêu Thành Xuyên: … ]

    Bên kia không hồi âm, Đồng Kỳ lướt lại lịch sử trò chuyện của hai người, cực kì buồn chán đọc lại.

    Đồng Kỳ đối mặt với bất kỳ ngừoi đàn ông nào cũng thấy thoải mái.

    Chỉ có Liêu Thành Xuyên là tâm tư cô quá nhiều, cho nên cứ như bị bó tay bó chân.

    ***

    Liêu Thành Xuyên rất hiếm khi tổ chức sinh nhật, nhưng không thiếu người giúp anh tổ chức. Sắp đến sinh nhật anh, fan lão bà trên Weibo(*) bắt đầu tag anh, không chỉ chúc anh sinh nhật vui vẻ thậm chí còn có người đặc biệt gửi quà đến cửa công ty, mấy ngày nay Triệu Hoa có thêm một phần công việc.

    (*) Weibo: nền tảng mạng xã hội ở Trung Quốc giống với Facebook được tập đoàn SINA ra mắt ngày 14 tháng 8 năm 2009. (Wikipedia)

    Chính là giải quyết quà sinh nhật.

    Còn có một số thiên kim tiểu thư danh gia vọng tộc theo đuổi anh, muốn dụ dỗ anh mà tự mình đem lễ vật được lựa chọn kỹ càng tới, chậm rãi ngồi ở phòng tiếp khách chờ anh, mời anh ăn cơm.

    Gần đây công việc của anh rất nhiều, không dư ra chút thời gian nào, chỉ có thể từ chối.

    Sáng sớm hôm nay đến công ty, bầu không khí của nhân viên có chút kỳ quái, Liêu Thành Xuyên nhìn họ một cái, xắn tay áo bước ra thang máy, Triệu Hoa bưng một ly cà phê vội vàng đi qua, khẽ gọi: “Liêu Tổng.“

    Liêu Thành Xuyên nhàn nhạt nhìn cô ấy, hỏi: “Sao vậy?“

    “Cái này ——“ – Triệu Hoa muốn nói lại thôi.

    Liêu Thành Xuyên thấp giọng nói: “Có gì thì nói.“

    “Anh đi vào văn phòng sẽ biết.“ – Triệu Hoa do dự nửa ngày rồi đáp.

    Liêu Thành Xuyên nhìn cô ấy một cái, đẩy cửa văn phòng ra.

    Trong phút chốc ngây ngẩn cả người.

    Trong văn phòng có hơn tám cái thùng, Triệu Hoa nhìn anh một cái, vội vàng tiến vào, nhân tiện cầm một cái hộp tinh xảo lên đưa cho Liêu Thành Xuyên: “Món quà này được đưa đến cùng với tám cái thùng kia.“

    Trên hộp có in logo của một thương hiệu đồng hồ nào đó, giá của một cái đồng hồ khoảng hơn mười vạn, anh nhìn một hồi, đưa tay cầm lấy tấm thiệp trên hộp.

    Trên tấm thiệp viết: “Chúc mừng Thần Quân, Đồng Kỳ.”

    Liêu Thành Xuyên nhíu mày.

    Nhìn những cái hộp còn lại, hỏi: “Bên trong mấy cái thùng kia là gì?“

    Triệu Hoa chần chừ một lúc, nói: “Sầu riêng.“

    Liêu Thành Xuyên: “ … “

    Cái cuối cùng anh không thích.

    Triệu Hoa nghi hoặc hỏi: “Giám đốc Đồng gửi nhầm thì phải? Anh không thích sầu riêng ai cũng biết mà.“

    Người bình thường có chút đầu óc cũng không làm như vậy.

    Đồng Kỳ lại không giống người không có đầu óc.

    Không lẽ… Triệu hoa nhướng mày: “Liêu Tổng, cô ấy cố ý?“

    Liêu Thành Xuyên nhìn mấy cái thùng kia, có một thùng đặt ở vị trí gần cửa đã bị xé giấy niêm phong ra, lông mày anh nheo lại, khều một cái, mũi nhọn của vỏ sầu riêng lộ ra, Liêu Thành Xuyên lui về sau hai bước, cười lạnh một tiếng: “Đem hết ra ngoài, chia cho mọi người ăn đi.“

    Triệu Hoa: “Vâng ạ.“

    Cô ấy lập tức nhìn về hướng chiếc đồng hồ trên tay Liêu Thành Xuyên: “Cần dọn luôn không? Cái này?“

    Liêu Thành Xuyên cúi đầu nhìn cái hộp trên tay, đặt nó trên bàn: “Không cần.“

    Phía bên kia, Đồng Kỳ đi đến cửa thông gió, phía sau nhà hàng có nhân viên đang vận chuyển hoa quả và thức ăn, cô đứng bên cửa sổ, ngón tay trắng thon dài kẹp điếu thuốc, cúi đầu nhìn, có ngọn gió thổi lên, thổi đến khói thuốc trên tay cô làm bay đi hết, đôi mắt đan phượng xinh đẹp khẽ nheo lại, một sợi tóc đen quấn quanh gương mặt cô, vừa mông lung vừa gọi cảm.

    Điện thoại di động trong tay kia vang lên.

    Cô giơ lên cúi đầu nhìn.

    [ Liêu Thành Xuyên: Cám ơn đồng hồ và… … sầu riêng của cô. ]

    Sáu dấu chấm kia, thật đúng là một lời khó nói hết.

    Đồng Kỳ không nhịn cười được.

    [ Đồng Kỳ: Đừng khách sáo nha. Liêu Tổng sinh nhật vui vẻ, không biết là anh thích đồng hồ hơn hay là thích sầu riêng hơn? ]

    [ Liêu Thành Xuyên: Tốn kém rồi. ]

    [ Đồng Kỳ: Không đâu, chút tiền thôi mà. ]

    [ Liêu Thành Xuyên: … … ]

    Nhìn màn hình có thêm sáu dấu chấm.

    Đồng Kỳ lại cười, đứng bên cửa sổ rít thêm một hơi thuốc.

    Lúc trước cô bỏ tiền mua mấy cái thông tin, cộng thêm hai ba tấm hình của anh đã tốn của cô không ít tiền.

    Năm đó tuổi nhỏ, vừa ngốc vừa khờ vừa ngây thơ, cô còn vì anh mà đi học chơi bóng rổ.

    Thuốc cháy đến đầu ngón tay, Đồng Kỳ dụi tắt nó, từ chỗ cửa thông gió đi ra, quay về văn phòng.

    Buổi chiều còn có rất nhiều việc phải làm.

    Nhưng đến hơn sáu giờ chiều, cô vẫn đúng giờ về nhà, tuần trước ba mẹ cô đã về quê, ông nội cô thân thể không khỏe, cử động không tiện, ở nhà cần có người chăm sóc.

    Hai người vừa đi, căn nhà lớn chỉ còn lại cô và chó nhỏ.

    Lông chó dài màu trắng, thân hình lại lớn, cuối cùng cô đặt tên cho nó là Bạch Tổng.

    Vì để chăm sóc Bạch Tổng, cô mời một dì giúp việc theo giờ đến, những lúc cô không có ở nhà, sẽ để dì ở nhà trông chừng nó.

    Về đến nhà, Bạch Tổng liền từ trong phòng chạy ra, dụi đầu vào chân cô, Đồng Kỳ vội vàng buông túi xách, ngồi xuống ôm lấy nó: “Hôm nay có ngoan không?“

    Dì giúp việc đi từ phòng bếp ra tới, cười nói với cô: “Ngoan lắm, không có sủa đông sủa tây, cũng được coi là biết nghe lời đó. Đúng rồi, dì có nấu canh, làm thêm hai món ăn, con đợi chút là ăn được rồi.“

    “Dạ, cám ơn dì.“

    “Vậy dì đi nha.“ – Dì giúp việc theo giờ cầm lấy túi đồ đi ra khỏi nhà, đóng cửa lại, trong nhà bây giờ chỉ còn lại Đồng Kỳ và Bạch Tổng.

    Yên tĩnh hai giây, Đồng Kỳ đứng dậy mở tivi, có âm thanh phát ra, Bạch Tổng đi quanh chân Đồng Kỳ, cô đi xem cái ổ nhỏ của nó.

    Có thức ăn cho chó trong bát.

    Cô yên tâm rồi, đứng dậy đi ăn cơm, sau đó đi tắm. Lúc Đồng Kỳ tắm xong đi ra đã sắp đến chín giờ rưỡi, cô lau tóc, cầm lấy điện thoại, một tay xoa cổ Bạch Tổng đang nghiêng ngả trên sofa.

    Chuông cửa vang lên.

    Cô đứng lên, đi đến huyền quan, nhìn qua mắt mèo.

    Bên ngoài có một người đàn ông đang đứng, ngừoi đàn ông này … cô lại nhìn thêm lần nữa.

    Liêu Thành Xuyên!

    Đồng Kỳ sững sờ, chuông cửa lại vang lên.

    Cô lui về phía sau một chút, mở cửa.

    Đồng Kỳ nở nụ cười: “Liêu Tổng, có việc trọng đại gì không?“

    Liêu Thành Xuyên giơ tay kéo kéo cổ áo, tầm mắt ở trên mặt cô quét một vòng, dừng lại ở bờ vai trắng như tuyết của cô.

    Tổi nay cô mặt váy ngủ mỏng, vải rất mềm, rất mỏng, trên tóc còn có giọt nước đang rơi xuống, từng giọt trượt trên da thịt cô, Liêu Thành Xuyên không nghĩ rằng có thể nhìn thấy hình ảnh này. Cổ họng anh trượt lên xuống, môi mỏng khẽ nhếch: “Cùng ăn bánh sinh nhật không?“

    - -----oOo------
     
    Back
    Top Dưới