Tôi quay đầu lại.
Cổ tôi tự xoay trước khi kịp nghĩ.
Cái lạnh ở gáy lan thẳng xuống sống lưng, nhanh như một cái giật.
Tiếng bước chân vừa ở phía sau đã thành một bóng đổ ập xuống, cắt ngang ánh đèn đường màu cam.
Tôi không nhìn thấy mặt hắn.
Chỉ thấy một vệt sáng lóe lên từ tay hắn, mảnh và sắc, xé toạc màn mưa.
Mùi nước mưa biến mất.
Trong một nhịp, tôi không biết mình đang thở ở đâu.
Ngực tôi nặng như có ai ngồi lên.
Lưỡi tôi nếm thấy vị sắt dù miệng hoàn toàn khô.
Rồi điện thoại rung trên mặt bàn, không to, nhưng dai.
Nó bò qua lớp gỗ như một con côn trùng.
Tôi với tay, quờ trúng cốc nước tối qua chưa uống hết.
Nước nghiêng, lạnh dính vào đầu ngón tay.
Màn hình sáng lên.
08:03.
Trong đầu tôi trống một nhịp.
Như ai đó vừa kéo thẳng một sợi dây trong ngực.
Tôi ngồi bật dậy.
Chăn trượt xuống.
Không khí buổi sáng bám vào da tôi mỏng và lạnh, kiểu lạnh của một căn phòng chưa kịp có nắng.
Tôi nhìn quanh, cố bấu lấy một thứ quen thuộc để hiểu mình đang ở đâu.
Góc phòng.
Cái móc treo áo.
Và bộ áo đen đó.
Áo cử nhân.
Nó treo rất ngay ngắn, phủ lên chiếc mắc như một bóng người đứng yên.
Từ tối qua đã vậy.
Tối qua…
Nhật Hạ đã đứng đó, tay vuốt thẳng từng nếp, mắt nghiêng nghiêng như soi một thứ quý.
Đầu tôi nhói nhẹ.
Một câu nói bật lên, rõ quá mức, như vừa mới nói xong.
“Lam nhớ đến sớm nhé.
Chị muốn chụp nhiều hình lắm.”
Tôi nhớ ra, lễ bắt đầu lúc chín giờ.
Còn một tiếng.
Nhưng tôi chưa thay đồ.
Chưa tắm.
Chưa mua hoa.
Chưa làm gì hết.
Cổ họng tôi khô.
Tôi nuốt xuống.
Cảm giác nuốt như kéo giấy nhám.
Bên ngoài cửa sổ, trời không sáng hẳn.
Mây dày.
Mưa đêm còn đọng lại, bám trên kính thành những vệt dài.
Một chiếc xe máy chạy qua vũng nước dưới đường, tiếng nước tạt “xoẹt” lên vỉa hè.
Tôi bật dậy.
Bàn chân chạm nền gạch lạnh toát.
Điện thoại lại rung.
Tin nhắn của Nhật Hạ.
Chỉ một dòng.
“Dậy chưa?
Đừng trễ nha.”
Không có icon.
Không có “hihi”.
Nhật Hạ luôn viết kiểu đó, gọn, như đã tin tôi hiểu.
Ngực tôi hụt một cái.
Tôi quăng điện thoại lên giường, lao vào nhà tắm.
Vòi nước mở ra, tiếng nước xối xuống nền nghe quá to trong căn phòng bé.
Tôi chà mặt, tay run vì vội.
Xà phòng sủi bọt, mùi hương chanh sả nồng lên.
Sạch.
Nhưng không hiểu sao cái sạch đó làm cổ họng tôi co lại.
Trong một nhịp rất ngắn, tôi thấy hành lang trắng và mùi sát trùng, như một giấc mơ vừa vụt qua khi tôi còn nằm trên giường.
Tôi nhắm mắt một cái.
Rồi mở ra, kéo mình trở lại.
Tôi nhìn mình trong gương.
Mắt hơi sưng vì ngủ muộn.
Tóc bết.
Cổ áo ngủ nhăn.
Tôi kéo tóc lên, buộc đại.
Sợi thun cắn vào da đầu, đau một cái nhỏ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt mình lâu hơn một nhịp.
Trong lòng mắt có gì đó lạnh và mỏng, như lớp kính.
Nó không thuộc buổi sáng này.
Nó giống cái cảm giác vừa nãy, khi mùi sạch bỗng biến thành mùi bệnh viện.
Tôi chớp mắt.
Rồi quay đi.
Tôi không có thời gian để đẹp.
Tôi chỉ cần kịp.
Trong phòng, Nhật Hạ đã để sẵn chiếc áo sơ mi trắng cho tôi từ hôm qua.
Nó nằm trên ghế, được gấp phẳng, như thể nếu phẳng đủ thì sáng nay tôi sẽ không gây rắc rối.
Tôi kéo áo lên.
Cúc áo trượt qua lỗ cúc, hơi lệch.
Tôi không tháo ra cài lại.
Tay tôi cứ đi, như bị ai đó đẩy từ phía sau.
Ví tiền.
Chìa khóa.
Điện thoại.
Tôi nhìn quanh tìm túi.
Túi treo ở móc cửa.
Cái móc cũ kêu “cạch” một tiếng khi tôi giật mạnh.
Âm thanh khô gọn đó làm tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, vô lý và thừa thãi.
Tôi đứng khựng lại một giây, như thể tiếng “cạch” vừa kéo tôi ra khỏi đường ray.
Rồi tôi tự kéo mình đi tiếp.
Tôi mở cửa.
Hành lang chung cư hẹp, mùi ẩm và mùi dầu ăn từ nhà ai đó bốc lên.
Đèn hành lang chớp nhẹ, yếu ớt như sắp tắt.
Tôi bước nhanh, giày đập xuống nền “lẹp xẹp”, tiếng vang lại trong khoảng hẹp.
Tôi xuống tầng trệt, đẩy cửa kính.
Cửa nặng.
Tay tôi trượt vì ẩm.
Cửa bật ra, gió tạt vào mặt tôi, lạnh và ướt.
Mưa lất phất.
Không phải mưa to.
Chỉ là loại mưa khiến tóc ướt mà người ta không kịp nhận ra.
Tôi phóng xuống đường.
Xe cộ buổi sáng đã đông.
Tiếng còi ngắn, tiếng phanh rít.
Mùi xăng trộn với mùi nước mưa.
Tôi nép sát lề, giơ tay gọi xe ôm công nghệ, ngón tay quẹt màn hình liên tục vì mạng chậm.
Tôi nhìn đồng hồ.
08:12.
Một tiếng còn lại vỡ ra thành những mảnh nhỏ, mỗi mảnh cắt vào da.
Điện thoại rung.
“Tài xế đang đến.”
Tôi đứng dưới mái hiên một tiệm tạp hóa.
Bên trong, người ta đang mở cửa cuốn, tiếng sắt kéo lên kèn kẹt.
Nước mưa chảy dọc mép mái, nhỏ xuống thành nhịp đều, “tách… tách…”.
Tôi nhìn ra đường.
Tôi tưởng tượng Nhật Hạ đang đứng ở trường, áo cử nhân trên người, mặt trang điểm nhẹ, tóc chải gọn.
Chị sẽ nhìn quanh tìm tôi, sẽ giả vờ bực, rồi cười ngay khi thấy tôi chạy tới.
Nhật Hạ đã ủi áo cử nhân đến ba lần.
Tôi biết vì mỗi lần ủi xong chị đều treo lại, đứng lùi một bước nhìn, như nhìn một tấm bằng đã treo sẵn lên đời mình.
“Cuối cùng chị cũng làm được rồi, Lam ơi.”
Giọng chị lúc nói câu đó mỏng, nhưng sáng.
Sáng như ánh đèn vàng trong phòng khi chị vẫn còn thức, còn tôi đã giả vờ ngủ.
Tôi cắn môi.
Tay thì trống trơn.
Tôi nhớ ra, Nhật Hạ thích hướng dương.
Chị nói hướng dương nhìn như mấy đứa trẻ ở cô nhi viện: lúc nào cũng cố ngẩng lên, dù trời có xám.
Tôi nhìn đồng hồ lần nữa.
08:15.
Tôi không kịp chạy vào chợ.
Rồi, một chiếc xe ôm dừng trước mặt.
Mũ bảo hiểm đưa ra.
Kèm theo một chiếc áo mưa mỏng gấp đôi, còn vương mùi nhựa ẩm.
“Có phải Nguyệt Lam không?”
Tôi gật đầu với ông và nói tên trường.
Miệng nói nhanh hơn bình thường.
Lưỡi tôi vấp nhẹ ở một chữ rồi tự kéo lại, như thể nó cũng đang chạy.
Tôi kéo áo mưa khoác vội lên người, chui tay vào ống tay còn dính nước, rồi mới leo lên xe.
Mưa vẫn tạt vào mu bàn tay tôi khi tôi bám vào yên.
Da tay lạnh.
Tôi kéo tay vào trong áo mưa một chút.
Xe lao đi.
Nhà cửa lùi lại phía sau thành những mảng màu xám.
Đèn đường còn chưa tắt hẳn.
Nước bắn lên từ bánh xe, mùi đường ướt xộc vào mũi.
Tôi cố hít một hơi sâu.
Nhưng ngực tôi cứ co lại.
Như thể trong tôi có một cái gì đó đang đếm ngược, không phải thời gian, mà là một thứ khác.
Một thứ không gọi tên được.
Tôi mở điện thoại.
Nhắn cho Nhật Hạ.
“Em đang tới.
Đừng giận.”
Tin nhắn báo Đã gửi.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Không có Đã xem.
Cũng không có ba chấm nhảy múa.
Chỉ có ánh sáng yếu dần.
Tôi nhìn đồng hồ.
08:27.
Rồi màn hình tối sầm.
Trong cái đen ngòm đó, tôi thấy mặt mình méo xệch đi một giây trước khi nó tắt ngấm.
Xe lao đi, nhưng cảm giác trong bụng tôi như đang trôi ngược dòng nước.
Lạnh và nặng.
Tôi nuốt xuống, cổ họng lại khô.
Tôi tự nhủ: kịp.
Vẫn kịp.
Tôi chỉ cần kịp đến đó.
Xe không trả lời tôi.
Chỉ có tiếng máy nổ đều đều dưới chân, và tiếng mưa lách tách vào áo mưa như ai gõ móng tay lên nhựa.
Tôi nhìn lưng người lái trước mặt.
Lưng ông hơi cong, áo khoác sẫm màu thấm nước ở vai.
Mùi mưa trộn với mùi xăng, bám sát mũi.
Tôi quẹt màn hình lần nữa cho sáng lên.
Con số nhảy một cái.
Tôi tắt đi ngay, như sợ nhìn lâu thì nó sẽ chạy nhanh hơn.
Gió tạt ngang.
Một vệt nước lạnh chui vào cổ áo.
Tôi rùng mình.
Bàn tay tôi tìm chỗ bám.
Ngồi sau xe, hai tay tôi bám vào yên, không dám siết mạnh quá.
Áo mưa thì mỏng dính vào cổ tay, lạnh và ướt.
Bác tài xế chạy đều.
Đều đến mức làm tôi phát cáu trong lòng, nhưng mặt tôi vẫn im.
Ông rẽ sớm, tránh ổ gà, tránh vũng nước sâu.
Mỗi lần thắng lại, xe khựng rất nhẹ, như sợ làm người phía sau ngã.
Gương chiếu hậu rung rung, tôi thấy một góc mặt ông: da nhăn, mí mắt sụp, tóc bạc lẫn trong tóc đen.
Tôi mở miệng một lần.
Rồi đóng lại.
Câu “chú chạy nhanh giúp con” mắc ở cổ họng như một mảnh xương.
Tôi nhìn đôi tay ông trên tay lái.
Gân nổi.
Khớp ngón tay to, dày.
Tôi thấy mình vô duyên nếu thúc một người như vậy chạy nhanh hơn trong mưa.
Tôi chỉ biết nhìn đồng hồ.
08:34.
Con số nhảy lên như tim đập.
Xe vẫn đều.
Vẫn an toàn.
Vẫn đúng luật.
Và trong bụng tôi, cái cảm giác trôi ngược dòng nước vẫn không chịu tan.
Tôi nhìn qua vai ông, đường trơn loáng.
Xe khác phóng qua, nước bắn lên một vệt lạnh vào ống quần tôi.
Tôi rùng mình, không biết vì nước hay vì thời gian.
Chữ “kịp” trong đầu tôi nghe mỏng như giấy.
Tôi không dám nhìn đồng hồ nữa.
Mỗi lần màn hình sáng lên là tim tôi lại giật một cái, như bị ai búng vào ngực.
Tôi chỉ nhìn đường.
Đèn xe quét qua những mặt đường loang nước.
Vệt trắng của vạch kẻ bị mưa kéo dài ra, nhòe như chữ viết bị tẩy.
Bác tài xế vẫn chạy đều, tay lái chắc, mỗi lần lách qua một chiếc xe khác là lách rất từ tốn, như đang giữ cho tôi khỏi ngã khỏi chính cái nhịp gấp trong người mình.
Một chiếc xe tải đi ngược chiều lao qua, gió hất mạnh.
Áo mưa của tôi phập vào người nghe “phạch” một tiếng.
Tôi nín thở.
Rồi thở ra, chậm, như tự nhắc mình còn đang ngồi trên yên xe, chưa phải đứng ở trước cổng trường.
Ở xa, giữa màn mưa xám, có một mảng đỏ bỗng hiện lên.
Ban đầu chỉ là một vệt màu.
Rồi nó lớn dần, rõ dần, như ai đang kéo một tấm vải ra khỏi sương.
Cổng trường bắt đầu hiện ra sau một khúc cua.
Nó cao, rộng, treo băng rôn đỏ.
Chữ vàng nổi bật trên nền mưa xám, sáng lên như một vệt sơn mới.
Người đứng trước cổng đông hơn tôi tưởng.
Áo trắng, áo đen, áo dài, áo vest.
Ô che sát nhau.
Mùi nước hoa trộn với mùi áo mưa nhựa và mùi đường ướt.
Bác tài xế tấp vào lề, thắng lại.
“Đến rồi con.”
Giọng ông bình thường, như vừa chở tôi đi chợ.
Tôi trả tiền, tay luống cuống.
Ông nhìn tôi một cái, hơi lâu, rồi gật đầu như thể hiểu tôi đang vội mà không cần tôi nói.
Tôi kéo áo mưa ra khỏi vai, gấp đôi thật nhanh cho khỏi nhỏ nước, đưa lại cho ông.
Rồi tôi đội mũ bảo hiểm đưa lại, miệng bật ra một tiếng “dạ” mỏng.
Rồi tôi chạy.
Giày tôi dẫm lên những vệt nước, bắn lạnh lên bắp chân.
Áo sơ mi dính vào lưng.
Tôi len qua người, xin lỗi liên tục nhưng tiếng xin lỗi bị mưa nuốt mất.
Trên bậc thềm, một tấm thảm đỏ đã ướt sũng, màu đỏ thẫm đi, dính bùn ở rìa.
Tôi nhìn đồng hồ.
08:59.
Tôi gần như không tin mắt mình.
Một phút.
Tôi thở dốc, ngực đau như bị ai bóp.
Tôi kéo tóc ra khỏi trán, tay run, rồi lại buộc đại lên lần nữa cho gọn.
Tôi lau mặt, nhưng nước trên mặt tôi không biết là mưa hay mồ hôi.
Tôi ngẩng lên.
Nhật Hạ đứng ở bên phải cổng, dưới mái hiên, cùng một nhóm bạn.
Áo cử nhân đen khoác lên người chị không còn là một tấm bóng.
Nó đổ theo vai chị, ôm lấy dáng người gầy mà thẳng.
Mỗi lần chị nghiêng người nói gì đó, tà áo khẽ quệt vào đùi, vải sột soạt như tiếng giấy mỏng.
Dây tua trên mũ rung nhẹ theo gió.
Nền vải đen làm da chị sáng hơn, đôi mắt chị cũng sáng hơn.
Chị đang nhìn ra phía đường.
Như đang đợi.
Khi thấy tôi, mặt chị đổi ngay.
Không phải đổi từ buồn sang vui.
Mà như có ai bật đèn bên trong chị.
Nhật Hạ cười rất tươi.
Nụ cười đầy đủ, không dè chừng.
Nó làm tôi thấy mình vừa được tha cho một tội gì đó mà tôi còn chưa kịp nhận.
Chị bước nhanh về phía tôi, kéo tôi vào trong mái hiên.
Tay chị chạm vào vai tôi, ấm và chắc.
“Thấy chưa,”
Chị nói, giọng thở ra như nhẹ nhõm.
“Chị biết em sẽ tới đúng giờ mà.”
Tôi muốn cười lại, nhưng môi tôi hơi cứng.
Tôi chỉ gật đầu, cố nuốt xuống cái nhói trong cổ họng.
Nhật Hạ nghiêng đầu nhìn tôi.
Tóc chị được kẹp gọn, vài sợi con bám vào thái dương vì ẩm.
Chị đưa tay vuốt sợi tóc đó ra sau tai, động tác nhỏ mà làm tôi thấy yên.
“Có lạnh không?”
Chị hỏi.
Tôi lắc đầu.
Hai hàm răng tôi vẫn va vào nhau rất khẽ.
Nhật Hạ không nói gì thêm.
Chị chỉ luồn tay xuống, nắm tay tôi.
Nắm như cách chị vẫn nắm.
Không đau.
Chắc.
Ấm.
Và trong lúc chị kéo tôi đi vào trong, tiếng loa trong sân trường bắt đầu vang lên, rè rè rồi rõ dần, như mở một cánh cửa.
Một buổi lễ sắp bắt đầu.
Tiếng loa kéo dài một nhịp rồi im, như thử mic.
Trong khoảng im đó, tôi nghe rõ tiếng mưa rơi lên mái hiên, nghe tiếng ô khép lại lách tách, nghe cả tiếng người cười nói bị giữ ở mức vừa đủ.
Nhật Hạ siết tay tôi thêm một cái, như nhắc tôi đi sát.
Chị kéo tôi đứng lên.
Và ngay khi chúng tôi bước ra khỏi khoảng trống nhỏ trước cửa, đám người phía ngoài đã tràn vào như nước.
Những chiếc ô nghiêng qua nghiêng lại, nhỏ giọt xuống vai, xuống tóc.
Nhật Hạ nắm tay tôi, kéo tôi lách qua những chiếc ô đang nhỏ nước.
Tay chị ấm.
Ấm kiểu người vừa chạy một đoạn, hơi thở còn nóng ở cổ.
“Bên này.”
Chị dẫn tôi vào dãy ghế dành cho phụ huynh.
Ghế nhựa xếp thẳng hàng, mỗi ghế dán một con số nhỏ.
Tôi ngồi xuống, đùi chạm mép ghế trước, lạnh.
Nhật Hạ cúi người xuống ngang tầm tôi, tóc chị ẩm, vài sợi dính vào má.
Chị chỉnh lại cổ áo sơ mi của tôi một cái thật nhanh, như sợ tôi bị lạc giữa biển người nếu không có một dấu hiệu nào đó thuộc về chị.
“Ngồi yên nha,”
Chị nói.
Giọng chị thấp, gọn, nhưng mắt chị cười.
“Lát chị nhìn xuống, chị thấy em trước.”
Tôi gật đầu.
Nhật Hạ bóp nhẹ tay tôi thêm một cái, rồi buông ra.
Cái buông tay đó làm lòng bàn tay tôi trống hẳn đi, như mất nhiệt.
Chị quay lưng chạy về phía khán đài.
Áo cử nhân đen bám theo chuyển động của chị, lúc vướng ở đầu gối, lúc bật nhẹ ra sau như một cái đuôi nhỏ.
Mỗi bước chân làm dây tua trên mũ nảy lên, chạm vào gò má chị rồi lại văng ra, lấp lánh vài giọt mưa.
Nhật Hạ hòa vào hàng áo đen phía sau sân khấu.
Tôi ngồi lại dưới mái hiên.
Mưa lấm tấm rơi ngoài rìa.
Nước nhỏ xuống thành nhịp đều đều.
“Tách… tách…”
Tôi mở điện thoại.
Màn hình ướt.
Tôi lau bằng vạt áo một lần.
Lau thêm lần nữa, kỹ như lau một tấm kính, như thể chỉ cần sạch là mọi thứ sẽ rõ.
Camera trước.
Camera sau.
Tôi chọn camera sau.
Ngón tay tôi đặt sẵn lên nút quay.
Móng tay tôi cấn vào mặt kính, đau một chút.
Tôi nhìn đồng hồ.
09:00.
Tiếng loa vang lên, rè rè rồi rõ dần.
Một giọng MC đọc chương trình, kéo dài cuối câu như hát.
Bên dưới, người ta xê dịch ghế, gấp ô, gọi nhau nhỏ.
Có tiếng trẻ con bị dỗ nín.
Có tiếng ai đó khịt mũi.
Tôi nghe tim mình đập ngay trong tai.
Tên từng người được gọi.
Từng cái tên.
Từng tràng vỗ tay.
Từng tiếng “cố lên” bật ra rồi tắt.
Tôi không vỗ tay được.
Tôi chỉ nhìn lên sân khấu, như nhìn một cánh cửa.
Tôi sợ mình chớp mắt và bỏ lỡ chị.
Rồi cái tên ấy vang lên.
“Chu Nhật Hạ.”
Một nhịp.
Tôi hít vào mà không thấy không khí vào phổi.
Nhật Hạ bước ra.
Chị đứng dưới ánh đèn, áo đen làm da chị sáng lên.
Trên vai áo có vài giọt mưa còn đọng, lấp lánh như hạt thủy tinh.
Chị chỉnh lại chiếc mũ một cái, rất nhỏ.
Dây tua rung nhẹ, rồi nằm yên.
Mắt chị đảo xuống phía dưới.
Nhanh.
Chính xác.
Khi thấy tôi, chị cười.
Nụ cười đó không chỉ là vui.
Nó giống một cái chạm.
Một câu “chị thấy em rồi” không cần nói.
Tôi giơ điện thoại lên.
Khung hình rung nhẹ vì tay tôi run.
Tôi cố ép tay mình đứng yên, nhưng ngón cái vẫn run như có điện.
Nhật Hạ đứng trước micro.
Chị đặt hai tay lên bục, đầu ngón tay trắng đi vì siết.
Rồi chị thả ra, như tự nhắc mình đừng run.
Chị hít vào.
Micro thu cả tiếng hít.
“Hôm nay… mình rất vui vì đã trở thành tân cử nhân.”
Tiếng vỗ tay bật lên như một cơn sóng.
Rồi lùi xuống.
Nhật Hạ nuốt xuống.
Tôi thấy cổ họng chị nhúc nhích.
“Dù mình không có đầy đủ ba mẹ như bao gia đình khác…”
Chị cười rất nhẹ, như xin lỗi vì làm người ta chùng lại trong một ngày vui.
Nhưng mắt chị đỏ lên, nhanh và thật.
Nó không kịp giả vờ.
“…nhưng mình vẫn có đầy đủ tình yêu thương từ các sơ.”
Tôi nghe ai đó ở bên trái khẽ “ừ” một tiếng, nghẹn.
Nhật Hạ nhìn thẳng, rồi giọng chị mềm đi một chút.
“Và đặc biệt là từ em mình — Chu Nguyệt Lam.”
Tên tôi rơi khỏi miệng chị như một vật ấm.
Tôi giật nhẹ.
Cái giật đó kéo một giọt nước mắt ra, không báo trước.
Nó lăn xuống má, nóng.
Tôi chạm tay lên mặt, đầu ngón tay ướt.
Tôi không nhớ mình bắt đầu khóc từ lúc nào.
“Em ấy đã đồng hành cùng mình…”
Nhật Hạ nói tiếp, giọng chị khàn đi, rồi chị kéo nó thẳng lại như kéo một sợi chỉ sắp đứt.
“…vượt qua nhiều giai đoạn thử thách trong cuộc sống.”
Chị nhìn xuống.
Không phải nhìn chung.
Chị nhìn đúng về phía tôi.
Tôi thấy mình nhỏ xíu trong mắt chị.
Nhưng tôi cũng thấy mình là một thứ chị giữ rất chặt.
Tôi cố giữ điện thoại cho đỡ rung.
Màn hình nhòe.
Tôi lau không kịp.
Nước mắt rơi xuống cổ áo, thấm vào vải, lạnh dần.
“Hiện tại em ấy học lớp 12,”
Chị nói, rồi dừng lại một nhịp, như để giữ cái nghẹn không trào lên.
“năm sau… cũng chính là lúc em ấy giống mình…”
Nhật Hạ cười qua nước mắt.
“…bước lên bục, được công nhận là tân sinh viên.”
Bên dưới, có tiếng sụt sùi.
Một người mẹ hàng trước ôm vai con gái, bóp nhẹ.
Một người cha đưa tay lau mắt thật nhanh, kiểu lau như không muốn ai thấy.
Nhật Hạ hít một hơi sâu, rõ đến mức micro bắt được cả tiếng rung trong ngực chị.
“Mình rất mong chờ… về tương lai của cả hai chúng mình.”
Chị đứng yên.
Trong khoảnh khắc đó, tiếng mưa nghe rõ hơn.
Tiếng loa rè rè.
Tiếng ghế nhựa kêu cọt kẹt khi ai đó dịch người.
Tôi nhìn Nhật Hạ.
Tôi nhìn mái tóc ẩm của chị.
Tôi nhìn dây tua nhỏ rung nhẹ.
Tôi nhìn đôi mắt chị cố giữ mình không vỡ.
Và tôi nghĩ một điều rất lạ, rất vô duyên, ngay giữa buổi lễ.
Rằng nếu chị nhìn tôi thêm một giây nữa, tôi sẽ không chịu nổi.
Nhật Hạ cúi đầu chào.
Tiếng vỗ tay bùng lên, dày và nóng, như muốn nâng chị khỏi mặt sân.
Tôi vẫn giơ điện thoại.
Tôi vẫn quay.
Nhưng tôi nhìn chị bằng mắt nhiều hơn nhìn qua màn hình.
Nước mắt chảy xuống cằm.
Rơi vào cổ áo.
Lạnh.
Tôi không hề biết mình đang khóc.
Chỉ biết, giữa sân trường đông người, có một sợi dây vô hình buộc tôi với chị.
Chặt đến mức đau.
Và ở đâu đó, rất sâu trong bụng, cái cảm giác trôi ngược dòng nước lại nhúc nhích.
Như một lời nhắc.
Như một điều gì đó đang đến.
Tiếng loa lại rè lên, kéo tôi ra khỏi cái khoảnh khắc vừa mềm vừa nhói đó.
Một tràng vỗ tay nổi lên ở đâu đó phía trước, dày và đồng loạt, như sóng đập vào mặt sân.
Tôi chớp mắt.
Nước mắt trên má nguội đi rất nhanh.
Tôi đưa mu bàn tay quệt qua, vội và vụng, như xóa một dấu vết.
Màn hình điện thoại trong tay tôi sáng lên rồi tối lại, sáng lên rồi tối lại theo nhịp tôi vô thức chạm vào.
Không khí có mùi ẩm và mùi nhựa áo mưa.
Nó lùa vào ngực tôi lạnh.
Tôi ngồi thẳng lại, giữ máy trong lòng bàn tay, như giữ một cái phao.
Và buổi lễ bắt đầu trôi tiếp, như một bản nhạc có quá nhiều đoạn mở.
Giọng MC nối giọng thầy cô.
Những cái tên được gọi lên đều đều, như nước nhỏ.
Mỗi lần một người bước qua bục, tiếng vỗ tay lại dậy lên, rồi lắng xuống.
Tôi ngồi dưới mái hiên, tay vẫn giữ điện thoại, pin tụt chậm chậm như thời gian.
Mưa lất phất ngoài rìa.
Gió mang theo mùi đường ướt, mùi áo mưa nhựa, và mùi nước hoa của người ngồi cạnh tôi, ngọt đến mức làm tôi muốn quay mặt đi.
Một lúc sau, bụng tôi bắt đầu cựa quậy.
Ban đầu chỉ là một tiếng kêu nhỏ trong lòng, như ai gõ nhẹ.
Rồi nó cắn sâu hơn, âm ỉ.
Tôi đổi tư thế, ép tay lên bụng dưới lớp áo sơ mi.
Lạnh.
Cái lạnh không giúp gì.
Nó chỉ làm cơn đói sắc hơn.
Tôi nhìn quanh.
Một người mẹ ở hàng trước lấy khăn giấy lau mồ hôi cho con trai, lau rất kỹ như sợ con bị ướt mà lạnh.
Thằng bé nhăn mặt, rồi cười, rồi lại dựa đầu vào vai mẹ.
Ở hàng bên kia, một người cha ôm bó hoa to đùng, tay khệ nệ, vai ướt mưa, nhưng miệng vẫn cười nói ồn ào với mấy người thân đứng sát nhau dưới một chiếc ô.
Tiếng họ cười lan ra, nóng và đầy, như hơi thở của một căn nhà.
Tôi nhìn lên sân khấu.
Nhật Hạ ngồi giữa một rừng áo đen.
Chị thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, như đặt lên một thứ quan trọng.
Quanh chị là bạn bè, là tiếng gọi tên, là ánh đèn.
Còn tôi ngồi ở đây.
Một ghế nhựa.
Một cái bụng rỗng.
Một chiếc điện thoại cầm sẵn.
Trong khoảnh khắc đó, cơn đói trong tôi không còn chỉ nằm ở dạ dày.
Trên sân, Nhật Hạ đã phát biểu xong.
Chị trở về hàng ghế tân cử nhân phía dưới, tà áo phủ lên đầu gối, dây tua mũ thỉnh thoảng rung khi chị quay đầu.
Chị hay nhìn xuống chỗ tôi.
Không phải nhìn vu vơ.
Mỗi lần nhìn, mắt chị quét qua mặt tôi như kiểm tra.
Tôi cố ngồi thẳng.
Tôi gật đầu một cái, kiểu “em ổn”.
Nhật Hạ lại nhìn thêm lần nữa, nghiêng đầu như chưa yên tâm.
Lần thứ ba chị nhìn, tôi không giữ được nữa.
Tôi đưa tay lên bụng, xoa một vòng rất nhỏ.
Rồi tôi nhăn mặt.
Nhăn đúng một cái, đủ để chị thấy.
Tôi còn đưa ngón trỏ chạm môi dưới, cắn nhẹ, cái kiểu chị vẫn làm khi đói mà không muốn nói.
Nhật Hạ bật cười.
Chị cắn môi, cố nén, rồi đưa tay lên che miệng, vai rung rất khẽ.
Mắt chị vẫn hướng xuống tôi, như xin lỗi vì đang ở buổi lễ mà lại muốn cười.
Tôi thở ra.
Cơn đói vẫn ở đó, nhưng cái gì đó trong ngực tôi mềm đi một chút.
Nhật Hạ giơ tay lên, làm một động tác rất kín, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lại như gắp một miếng thịt.
Rồi chị đưa nó lên miệng giả vờ nhai.
Tôi suýt phì cười.
Tôi gật đầu lia lịa, như đồng ý một hiệp ước.
Buổi lễ vẫn tiếp tục.
Hai tiếng trôi qua bằng tiếng loa rè rè, bằng những tràng vỗ tay, bằng những cái đứng lên ngồi xuống của người ta.
Tôi nhìn đồng hồ vài lần, mỗi lần nhìn xong lại thấy bụng mình rỗng hơn, như bị ai vét sạch.
Cuối cùng, tiếng nhạc bế mạc vang lên, kéo dài, hơi chói tai.
Người ta bắt đầu đứng dậy.
Ghế nhựa kêu cọt kẹt, ô bật ra, tiếng gọi nhau vang khắp sân.
Nhật Hạ chạy về phía tôi.
Không còn giữ dáng nghiêm trang nữa.
Chị lao tới, nhanh và gấp như sợ tôi biến mất giữa biển người.
Dây tua trên mũ nảy lên theo nhịp chạy, kéo theo vài giọt mưa bắn lên má chị.
“Đói lắm hả?”
Chị hỏi, vừa hỏi vừa cười.
Tôi nhìn chị, nhìn cái mặt sáng bừng đó, rồi gật.
“Đói đến mức sắp đau bao tử,”
Tôi nói, giọng nhỏ, như than thở với chị thôi.
Nhật Hạ đưa bó hoa hướng dương lên.
Vàng rực, như ai mang một mảng nắng tới giữa trời mưa.
Giấy gói hơi ướt ở mép, nhưng hoa vẫn đứng thẳng.
Chị nhét bó hoa vào tay tôi.
“Tặng em cầm,”
Chị nói.
“Chụp hình.”
Tôi ôm bó hoa.
Cánh hoa chạm vào cổ tay tôi, mềm và khô hơn tôi tưởng.
Mùi hoa thoang thoảng, chen vào mùi ẩm của mưa.
Nhật Hạ đứng sát bên tôi.
Vai áo cử nhân chạm vào vai tôi, vải lạnh nhẹ vì mưa, nhưng người chị nóng.
Tôi giơ điện thoại lên.
Bấm.
Màn hình chớp một cái.
Nhưng khung hình không chịu bám vào mặt chị.
Nó cứ kéo nét ra phía sau, vào băng rôn đỏ, vào khoảng tường ướt nước, vào một chỗ không ai đứng.
Tôi chạm lên màn hình đúng chỗ mắt Nhật Hạ, chạm thêm lần nữa, như gõ cửa.
Nhật Hạ cúi đầu nhìn điện thoại tôi, cười khẽ.
“Máy em sao vậy?”
Tôi lắc đầu.
Tôi bấm lại.
Lần này máy bắt nét được, nhưng khi xem lại, mặt Nhật Hạ hơi nhòe đi như bị một lớp sương phủ mỏng.
Không rõ rung vì tay tôi, hay vì mưa, hay vì một cái gì đó khác.
Tôi định chụp thêm thì pin nhảy xuống đỏ.
Tôi đứng khựng.
Tôi nhớ rõ lúc nãy nó còn cao hơn.
Nhật Hạ nhìn thấy, chị bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi như trêu.
“Thôi, vậy chụp ít thôi.
Giữ pin còn đặt xe đi ăn.”
Chúng tôi chụp thêm vài tấm.
Dưới cổng trường.
Bên cạnh băng rôn đỏ.
Trước một hàng cây ướt nước.
Nhật Hạ kéo tôi sát vào, mũ cử nhân nghiêng đi một chút, dây tua chạm vào trán tôi làm tôi nhột.
“Cười lên,”
Chị nói.
Tôi cố cười, và lần này nó ra được thật.
Giữa lúc tôi đang xem lại ảnh, Nhật Hạ nghiêng đầu về phía tôi, giọng chị hạ xuống như nói bí mật.
“Xong rồi ăn gì?”
Tôi nhìn chị.
Mưa vẫn lất phất.
Người vẫn đi qua đi lại.
Nhưng câu hỏi đó làm cả buổi sáng trở nên bình thường lại, theo cách dịu nhất.
Tôi mở miệng, chưa kịp nói.
Nhật Hạ cũng mở miệng cùng lúc.
“Thịt nướng.”
Chúng tôi nói trùng nhau.
Một nhịp im.
Rồi cả hai bật cười.
Nhật Hạ cười đến mức mắt chị cong lại, còn tôi cười đến mức bụng đau hơn một chút, nhưng là cái đau dễ chịu.
Chị đưa tay chạm vào gáy tôi, ấn nhẹ một cái, như dấu chấm.
“Đi thôi,”
Chị nói.
“Hôm nay… chị bao.”
Tôi ôm bó hướng dương chặt hơn.
Trong đầu tôi đã hiện ra mùi thịt nướng trên than, tiếng xèo xèo, cái nóng phả vào mặt.
Tôi nghĩ, cuối cùng cũng tới đoạn dễ thở của ngày hôm nay.
Chúng tôi bước xuống bậc thềm.
Nền gạch còn ướt, trơn nhẹ.
Bàn chân tôi chạm vào một vũng nước mỏng, lạnh len qua đế giày rồi biến mất ngay, như một cái chớp mắt cuối cùng của cơn mưa.
Tiếng người phía sau ùa ra.
Ghế nhựa cọt kẹt.
Ô bật “phụp” một loạt.
Những câu “chúc mừng nha” bay lẫn trong tiếng cười, dội lên dưới mái hiên rồi tan ra ngoài sân.
Nhật Hạ nghiêng đầu tránh một chiếc ô quét ngang, kéo tôi sát vào bên mình.
Bó hướng dương trong tay tôi chạm nhẹ vào vạt áo cử nhân của chị, giấy gói sột soạt một cái nhỏ.
Chúng tôi vừa ra khỏi mái che.
Và nắng tát thẳng vào mặt.
Lúc chúng tôi bước khỏi cổng trường, ánh sáng trưa tràn xuống thẳng mặt sân, chói đến mức mắt tôi phải nheo lại.
Mọi thứ vừa ướt vừa sáng, nước đọng trên lá cây phản chiếu thành những mảnh gương nhỏ.
Bó hướng dương trong tay tôi cũng sáng lên, vàng đến mức hơi đau.
Nhật Hạ đi trước nửa bước, vẫn giữ thói quen đó.
Chị luồn tay kéo tôi né dòng người đang đổ ra, tiếng chúc mừng, tiếng gọi nhau, tiếng cười trộn vào nhau như một thứ nóng hổi.
Đến gần cổng, hơi nóng từ mặt đường bốc lên, mùi nhựa đường sau mưa hăng hắc.
Tôi thấy mồ hôi rịn ở gáy, chảy xuống lưng một vệt mảnh, ngứa.
Tôi đổi bó hoa sang tay kia.
Và vì đổi tay, tôi va vào ai đó.
Không mạnh.
Chỉ đủ để vai tôi sượt qua một thân người gầy.
“Tôi xin lỗi…”
Tôi bật ra.
Người đàn ông khựng lại đúng một nhịp.
Rất nhỏ.
Nhỏ như kiểu ai đó vừa bước hụt, rồi tự kéo mình đi tiếp ngay.
Tôi kịp thấy đầu ông cúi thấp hơn, vành nón che gần hết mặt.
Tôi cố nghiêng người nhìn lên.
Ông lại cúi xuống nữa, như tránh ánh nhìn của tôi.
Mùi từ người ông tạt ngang qua, không phải mùi mồ hôi.
Là mùi sắt nồng, gắt, như kim loại bị hơ nóng rồi dập vào nước.
Nó chui thẳng vào mũi tôi.
Tôi không bịt mũi.
Tôi chỉ nín thở.
Không hiểu sao tôi làm vậy.
Như một phản xạ học từ rất lâu: đừng để nó vào trong mình.
Người đàn ông vẫn đi.
Áo ông rộng, bẩn, dính vào lưng như một lớp bụi cũ.
Bước chân kéo đi trên nền gạch nóng đều đều, nhưng có một khoảnh khắc, gót chân ông chậm lại, chỉ một nhịp, như thể ông đang nghe xem tôi có quay theo không.
Rồi ông đi tiếp.
Không quay lại.
Không một tiếng cằn nhằn.
Chỉ có cái lưng gầy nghiêng đi trong nắng, xa dần như thể cú va chạm vừa rồi chưa từng tồn tại.
Tôi đứng khựng đúng một nhịp.
Nhật Hạ quay đầu.
“Gì vậy em?”
Chị hỏi, mắt quét nhanh qua người tôi rồi nhìn theo hướng tôi vừa va vào.
Tôi chỉ kịp thấy lưng ông xa dần giữa đám đông.
Một cái lưng gầy, hơi nghiêng, như mang theo cả cái nắng.
“Không sao,”
Tôi nói, cố nói nhẹ.
“Em lỡ đụng.”
Nhật Hạ “ừ” một tiếng, nhưng mắt chị vẫn dõi theo thêm một thoáng.
Chị nhíu mày rất mỏng, rồi thả ra như thói quen tự gấp một chuyện lại.
“Đi,”
Chị nói, kéo tay tôi.
“Thịt nướng.”
Chúng tôi đi.
Nắng làm đường dài hơn bình thường.
Mỗi bước chân như dính nhẹ vào mặt đất.
Tôi cố không nhìn lại.
Nhưng trong bụng tôi, cái cảm giác trôi ngược dòng nước nhúc nhích một cái, rất nhỏ, như ai đó đưa ngón tay chạm vào thành cốc.
Rồi im.
Quán thịt nướng nóng như một cái lò.
Tôi đặt bó hướng dương xuống chiếc ghế trống sát bên, dựa nó vào chân bàn cho khỏi vướng.
Mùi khói than bám vào tóc, vào áo, vào cả mấy cánh hướng dương.
Tiếng “xèo xèo” nổi lên ngay khi miếng thịt chạm vỉ nướng, dầu bắn lách tách.
Hơi nóng phả thẳng vào mặt làm mắt tôi cay.
Nhật Hạ ngồi đối diện tôi, xắn tay áo sơ mi một chút, cười như vừa thoát khỏi một bộ phim dài.
“Ăn đi, ăn nhiều vô,”
Chị nói, rồi tự tay gắp cho tôi miếng đầu tiên.
Miếng thịt còn hơi đỏ ở giữa, rìa cháy xém.
Tôi cuốn vội với rau, chấm, đưa lên miệng.
Vị mặn và ngọt nổ ra trên lưỡi.
Cái đói trong người tôi dịu đi như được dỗ.
Nhật Hạ nói nhiều.
Chị nói về trường.
Về mấy thầy cô “khó ở” mà chị vẫn qua được.
Về cái thư viện lạnh, cái máy photo hay kẹt giấy.
Về cảm giác đứng trên sân khấu, nhìn xuống thấy tôi.
“Chị nhìn xuống là chị biết em khóc,”
Chị nói, môi vẫn cười nhưng giọng chùng một nhịp.
“Em tưởng em giấu giỏi lắm hả?”
Tôi cúi xuống chén, giả vờ gắp thêm rau.
“Em không biết,”
Tôi nói nhỏ.
“Tự nhiên nó rơi.”
Nhật Hạ bật cười, rồi lấy giấy chấm vào khóe mắt tôi một cái rất nhanh, như chấm mực thừa.
Khói bay lên, cuộn giữa chúng tôi như một bức màn mỏng.
Trong màn khói đó, mặt chị sáng và rõ.
Rõ đến mức tôi tự nhiên muốn nhìn lâu hơn một chút, như sợ nếu chớp mắt, chị sẽ nhòe đi như mấy tấm ảnh lúc nãy.
Tôi cố nuốt xuống cảm giác đó.
Tôi bảo mình đang nghĩ linh tinh.
Nhật Hạ gắp thêm nấm cho tôi, rồi chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn tôi qua làn khói.
“Em muốn học ngành gì?”
Tôi đang nhai, suýt nghẹn.
Tôi uống một ngụm nước, rồi nói đại, vì tôi sợ nói chậm là chị sẽ đoán ra tôi chưa nghĩ kỹ.
“Marketing… hoặc thiết kế.
Em… thích mấy cái đó.”
Nhật Hạ “ừ” một tiếng thật dài, mắt chị sáng lên như vừa thấy một cái bảng hiệu.
“Marketing cũng được.
Thiết kế cũng được,”
Chị nói.
“Miễn là em học cái mà em chịu được lâu.
Không phải chịu kiểu… chịu đựng.
Mà chịu kiểu… ngày nào cũng còn muốn mở mắt ra làm tiếp.”
Chị cười, rồi đưa đũa chỉ vào tôi, nghiêm túc hẳn.
“Nhưng phải vô trường đã.
Năm sau em thi, em phải đậu.”
Tôi bật cười.
“Em biết rồi.”
“Biết là một chuyện.”
Nhật Hạ nói, rồi thở ra như người đang tính toán thật.
“Chị sẽ dành dụm.
Chị kiếm thêm ca tối.
Tiền học phí… chị lo.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Chị đừng nói kiểu đó,”
Tôi nói nhỏ.
“Em cũng đi làm mà.
Em đâu có để chị gánh hết.”
Nhật Hạ nhìn tôi một lúc.
Mắt chị không cứng.
Chỉ là nhìn kiểu người đang kiểm tra xem tôi có nói thật không.
“Em đi làm thêm được,”
Chị gật.
“Nhưng em đừng làm như chị.”
Tôi nhíu mày.
“Là sao?”
Nhật Hạ cười nhạt một cái, rất nhanh.
“Làm đến mức quên mình đang sống.”
Chị không nói thêm.
Chị gắp một miếng thịt, đưa lên miệng nhai, như nuốt luôn câu đó vào trong.
Tôi kéo câu chuyện ra khỏi chỗ sâu quá.
“Vậy… chị tính sao?
Chị tốt nghiệp rồi.
Chị định làm gì?”
Câu đó làm Nhật Hạ sáng lại ngay.
Chị đặt đũa xuống, hai tay chụm lại như đang cầm một thứ vô hình.
“Chị muốn xin vô công ty kia,”
Chị nói.
“Không phải vì sang.
Mà vì ở đó… chị học được nhiều.
Nếu may mắn, vài năm nữa chị lên được vị trí ổn.
Lúc đó mình đổi phòng trọ.”
Chị đưa mắt nhìn quanh quán như nhìn một căn phòng khác ở trong đầu.
“Phòng có cửa sổ lớn,”
Chị nói.
“Có nắng vào buổi sáng.
Em không phải thức dậy trong cái lạnh kiểu… không có nắng.”
Tôi im một nhịp.
Câu đó nghe nhẹ, nhưng nó chạm đúng chỗ mà tôi không hay nói.
Nhật Hạ lại tiếp, như sợ tôi buồn.
“Và mình mua một cái bàn học đàng hoàng.”
Chị cười.
“Bàn mà em ngồi viết không bị nghiêng, không bị cấn chân.”
Tôi hừ một tiếng, giả vờ khó chịu.
“Bàn nghiêng cũng học được mà.”
“Không.”
Nhật Hạ lắc đầu.
“Em xứng đáng có bàn không nghiêng.”
Chị nói câu đó gọn và chắc, như đóng dấu.
Tôi cúi xuống nhìn khói cuộn lên từ vỉ nướng.
“Tương lai nghe… xa quá,”
Tôi nói, giọng nhỏ.
Nhật Hạ đưa tay qua, chạm nhẹ vào cổ tay tôi.
“Xa cũng được,”
Chị nói.
“Miễn là nó có thật.”
Tôi nhìn chị.
Mắt chị sáng, nhưng không phải kiểu mơ mộng.
Nó là kiểu sáng của người đã đi qua nhiều thứ rồi, nên biết cái gì là phải giữ.
“Rồi sau này,”
Chị nói tiếp, giọng chị hạ xuống như kể một bí mật.
“Em sẽ có bạn.
Có người yêu cũng được.
Nhưng… em đừng chọn người làm em phải co lại.”
Tôi phì cười, vì tự nhiên câu đó rơi xuống giữa thịt nướng.
“Chị nói như mẹ vậy.”
Nhật Hạ nhăn mũi.
“Chị có làm mẹ được đâu.”
Chị nói, rồi cười.
“Chị chỉ… làm chị thôi.”
Chị gắp một miếng thịt cho tôi, đặt thẳng vào chén như một thói quen chăm sóc.
“Nhưng em nghe chị,”
Chị nói, rồi không nhìn thẳng vào tôi nữa, mắt dạt đi như tránh một thứ gì đó mềm quá.
“Tại vì… em chỉ có chị.”
Câu đó không được nói bằng giọng bi lụy.
Nó được nói như người ta nói một sự thật đơn giản.
Tôi mở miệng, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi không nói “em cũng vậy”.
Tôi chỉ cúi xuống, gắp thịt cho chị, đặt vào chén chị như trả lại một cái chạm.
“Em nghe,”
Tôi nói.
Một câu rất nhỏ.
Nhật Hạ nhìn tôi, cười.
“Vậy tốt.”
Chị lại quay về với cái hào hứng của chị, như thể vừa chạm vào một vết thương rồi đóng nó lại ngay.
“Năm sau em vô trường,”
Chị nói, bắt đầu đếm trên tay,
“chị sẽ dẫn em đi hết.
Chỗ ăn rẻ.
Chỗ photo rẻ.
Chỗ mua sách cũ.
Chỗ thư viện yên.”
Chị chỉ đũa vào tôi.
“Và em sẽ không được bỏ bữa như hôm nay.”
Tôi bật cười.
“Em có cố ý đâu.”
“Không cố ý cũng không được,”
Chị nói nghiêm, rồi lại cười ngay.
“Vì em mà đau bao tử là chị điên lên.”
Tôi lắc đầu, nhưng trong lòng tôi, cái gì đó ấm lên, rồi đau nhẹ, như sợi dây được kéo căng.
Nhật Hạ lại hỏi, như đang dựng tương lai bằng từng câu nhỏ.
“Em muốn ở lại thành phố hay về quê?”
“Ở lại,”
Tôi trả lời nhanh.
Nhật Hạ gật, mắt chị lóe lên.
“Ừ.
Ở lại.”
Chị nói, như tự xác nhận.
“Mình ở lại, mình sống đàng hoàng.
Mình… có nhà.”
Chị nói chữ “nhà” rất khẽ.
Nhưng nó rơi xuống bàn như một vật nặng.
Tôi nhìn chị.
Tôi muốn tin.
Tôi cũng tin.
Ít nhất là trong khoảnh khắc này, giữa mùi khói thịt nướng và tiếng “xèo” đều đều, tương lai của hai chị em nghe gần hơn một chút.
Ngoài cửa quán, nắng trưa vẫn trắng.
Khi ra khỏi quán, áo tôi ám mùi khói.
Tóc tôi cũng vậy.
Mùi đó bám vào cổ họng, làm tôi khát.
Tôi uống nước đến cạn một nửa chai trong một hơi.
Nhật Hạ kéo mũ cử nhân xuống thấp hơn một chút để che nắng, trông vừa buồn cười vừa đáng yêu.
Bó hướng dương giờ đã hơi rũ ở vài cánh ngoài, như mệt vì nóng.
“Đi đường hẻm cho nhanh,”
Chị nói.
“Nắng quá.”
Con hẻm nằm giữa hai dãy nhà, đầu hẻm có một tấm tôn chắn tạm, loang lổ và nóng.
Bước vào trong, nắng bị cắt phăng, chỉ còn lại bóng râm lẫn mùi ẩm của tường cũ.
Tiếng xe ngoài đường lớn lùi lại phía sau, như bị ai đóng cửa.
Trong hẻm vắng hơn tôi nhớ.
Mấy nhà đóng cửa.
Một sợi dây phơi treo cao, quần áo khô cứng.
Nước từ máy lạnh nhỏ xuống “tách… tách…”
đều đều, giống nhịp mưa hồi sáng, chỉ khác là nó không mát.
Nhật Hạ đi trước.
Chị vẫn nắm tay tôi.
Tay chị nóng.
Tôi nhìn lưng chị, nhìn áo cử nhân đen giờ không còn lấp lánh mưa nữa, chỉ còn hấp nhiệt.
Dây tua mũ thỉnh thoảng chạm vào vai chị, rung nhẹ rồi yên, như một sinh vật nhỏ.
Chúng tôi rẽ qua một khúc cua.
Hẻm càng vào sâu càng yên.
Yên đến mức tôi nghe được tiếng bụng mình tiêu hóa, nghe cả tiếng tim mình gõ vào xương sườn.
Tôi không biết vì sao mà bước chân tôi chậm lại một chút.
Nhật Hạ quay đầu, nhìn tôi.
“Sao?”
Chị hỏi.
Tôi định nói “không sao.”
Nhưng cổ họng tôi lại khô, như lúc sáng, chỉ khác là lần này không có mùi sát trùng, chỉ có mùi khói than và nắng.
Tôi bặm môi.
“Em hơi… chóng mặt,”
Tôi nói, nói dối nửa câu để có lý do.
Nhật Hạ lập tức đổi tay, nắm chặt hơn, kéo tôi sát vào phía tường để tránh một chiếc xe máy phóng qua đầu hẻm.
“Đi chậm thôi,”
Chị nói.
“Về tới phòng rồi nghỉ.”
Tôi gật.
Tôi nhìn xuống nền hẻm.
Một mảng nước nhỏ đọng lại từ cơn mưa sáng, sót lại trong bóng râm.
Nó lặng như gương.
Khi tôi bước ngang, mặt nước rung nhẹ, rồi yên.
Trong cái rung đó, cái cảm giác trôi ngược dòng nước trong bụng tôi lại nhúc nhích.
Rất sâu.
Rất khẽ.
Như một lời nhắc không chịu đi mất.
Nhật Hạ kéo tôi đi tiếp, giọng chị vẫn đều, vẫn ấm, vẫn nói về tương lai như nói về một bữa ăn ngày mai.
Còn tôi, ôm bó hướng dương sát ngực, bước trong cái hẻm vắng, tự nhủ: chỉ cần về tới phòng.
Chỉ cần về tới đó.
Và mọi thứ sẽ bình thường.
Đúng lúc mắt tôi nhìn xuống và tôi nghe thấy.
Không phải tiếng xe.
Không phải tiếng người.
Là tiếng bước chân.
Rất nhanh.
Nhanh đến mức không phải “đi” nữa.
Là chạy.
Một tràng dồn dập, sát tới mức như đang chạy thẳng vào lưng tôi.
Tôi chưa kịp ngẩng đầu.
Chưa kịp quay.
Chưa kịp hít vào.
Bàn tay Nhật Hạ buông tay tôi.
Không phải buông kiểu thả.
Là buông kiểu kéo tôi ra khỏi một đường thẳng.
Chị đẩy tôi.
Cú đẩy không làm tôi ngã, nhưng làm tôi hụt chân.
Vai tôi giật ra sau.
Bó hướng dương trên tay bật lên, giấy gói sột soạt.
Một cánh hoa chạm vào cổ tay tôi, mềm, rồi rơi.
Và trong đúng khoảnh khắc tôi mất thăng bằng.
có một thân người lướt sát qua tôi.
Nhanh đến mức tôi chỉ kịp nhận ra mùi.
Một thứ hăng gắt kiểu kim loại nóng tạt ngang qua mũi tôi, chua và sắc, như vừa chạm nước.
Quen đến rợn người, như thể tôi vừa bị kéo ngược lại đúng khoảnh khắc lúc trưa, lúc vai tôi sượt qua hắn.
Nó lướt đi rất nhanh, nhưng cái vị tanh vẫn kẹt lại ở cổ họng, bẩn và khó nuốt.
Tôi quay lại theo phản xạ.
Nhưng lúc đó, tôi không nhìn thấy gì hết.
Mọi thứ bị kéo chậm lại, như ai đó vặn nhỏ thế giới.
Tôi thấy lưng Nhật Hạ.
Áo cử nhân đen phủ lên người chị.
Dây tua trên mũ rung lên một cái, cắt một đường mỏng trong không khí.
Nhật Hạ xoay người.
Chị không xoay về phía tôi.
Chị xoay về phía sau.
Về phía tiếng bước chân.
Chị lao tới.
Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn thấy mặt chị nghiêng đi, mắt mở lớn hơn bình thường.
Không phải vì sợ.
Là vì chị đã quyết.
Một vệt sáng lóe lên.
Mỏng.
Sắc.
Như một tia nắng bị bẻ cong.
Rồi một âm thanh rất lạ.
Không lớn.
Chỉ là một tiếng “phập” nhỏ, như ai ấn mạnh ngón tay vào một trái cây chín.
Nhật Hạ khựng lại.
Chị đứng yên đúng một nhịp.
Một nhịp dài bất thường, như thể thế giới chờ chị hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Miệng chị mở ra.
Không có tiếng.
Mắt chị nhìn thẳng vào tôi.
Tôi nhìn xuống theo ánh nhìn đó.
Con dao ở ngay ngực chị.
Nó không cần phải cắm sâu để tôi hiểu.
Chỉ cần nó ở đó là đủ.
Kẻ đó rút dao ra.
Cái rút dứt khoát.
Như rút một cây kim khỏi vải.
Nhật Hạ chao người.
Tay chị đưa lên, không chạm được vào đâu.
Những ngón tay co lại, rồi thả ra, như không biết phải giữ lấy chỗ nào của mình.
Áo cử nhân của chị… không đỏ lên ngay.
Trên nền vải đen, tôi không nhìn rõ màu.
Chỉ thấy một mảng vải bỗng sẫm lại, bóng ướt đi dưới nắng, như ai đổ nước lên rồi nó nặng trĩu xuống.
Mảng ướt đó lớn dần.
Chậm.
Kiên nhẫn.
Như một thứ đang lén chiếm chỗ.
Tôi không nghe tiếng mình hét.
Vì tôi không hét được.
Cổ họng tôi khóa lại.
Hơi thở kẹt trong ngực, nóng lên, rồi lạnh.
Kẻ đó quay lưng chạy.
Bước chân hắn lại dồn dập.
Xa dần.
Nuốt vào tiếng người.
Nuốt vào nắng.
Nuốt vào mọi thứ như thể hắn chưa từng tồn tại.
Chỉ còn Nhật Hạ.
Chỉ còn tôi.
Bó hướng dương trượt khỏi tay tôi.
Nó rơi xuống nền gạch nóng.
Cánh vàng văng ra, dính nước, dính bụi, nằm bẹt xuống như những cái miệng mở mà không kịp kêu.
Nhật Hạ nhìn tôi.
Chị cố nói.
Môi chị động đậy.
Một chữ gì đó.
Tôi không nghe được.
Tôi chỉ thấy chị cố giữ thẳng lưng thêm một chút, như giữ cho tôi đừng hoảng.
Rồi đầu gối chị mềm đi.
Cả người chị đổ xuống, chậm, rất chậm, như một tấm màn bị tháo khỏi móc.
Tôi bước tới.
Bước đầu tiên của tôi nặng như dẫm qua nước.
Bước thứ hai, chân tôi quỵ.
Tôi đưa tay ra.
Bàn tay tôi chạm vào vai áo cử nhân của chị.
Vải vẫn còn ấm nắng.
Ấm đến mức vô lý.
Và trong khoảnh khắc đó, thứ duy nhất bật lên trong đầu tôi không phải là tiếng kêu.
Là một câu chị nói hồi sáng, trong trẻo, háo hức, như vẫn còn đứng trước gương:
“Lam nhớ đến sớm nhé.”
Tôi mở miệng.
Tên chị mắc lại.
Không ra được.
Chỉ có hơi thở của tôi vỡ ra từng mảnh, ngắn và khô.
Và tôi hiểu, muộn mất rồi.
Không phải muộn vì tôi trễ giờ.
Muộn vì có những thứ xảy ra nhanh hơn mọi lời hứa.
Tiếng người vỡ ra quanh tôi.
Không phải một tiếng.
Là nhiều tiếng chồng lên nhau, như ai đổ cả chợ xuống con hẻm.
Có tiếng gọi tên, tiếng chân chạy, tiếng ai đó hoảng quá nên cười khan, rồi nấc.
Tôi vẫn quỳ.
Bàn tay tôi vẫn đặt trên vai áo đen của chị.
Vải ấm nắng, và ướt.
Ướt kiểu nặng dần, dính dần, như thể nó đang giữ tôi lại.
Tôi nhìn xuống.
Bó hướng dương nằm bẹp trên nền gạch.
Mấy cánh vàng dính nước, dính bụi.
Một cánh bị giày ai đó giẫm lên, gãy ngang, vẫn vàng, nhưng không còn ngẩng nữa.
Tôi muốn gọi chị.
Miệng tôi mở ra, nhưng âm thanh không qua nổi cổ họng.
Nó mắc lại, khô và sắc, như có ai nhét bông vào trong phổi.
Có người chạm vào vai tôi.
Tôi giật.
Một bàn tay khác kéo tôi ra.
Tôi chống cự theo bản năng, không phải vì tôi mạnh, mà vì tôi không biết nếu buông ra thì chị sẽ rơi mất.
“Để em ấy thở…”
Ai đó nói.
Một cái gì đó trắng lóa trượt vào tầm mắt tôi.
Không phải ánh nắng.
Là một tấm khăn.
Rồi là một băng gạc.
Rồi là mặt ai đó cúi sát, mồ hôi nhỏ xuống, mùi cao su và mùi kim loại.
Tôi nghe tiếng “rẹt” của băng keo.
Tiếng “bíp” đâu đó bắt đầu, lạc điệu với tiếng tim tôi.
Có tiếng còi.
Xa.
Rồi gần.
Nó xé thẳng qua tất cả những âm thanh còn lại, kéo cả thế giới thành một sợi dây dài.
Trong tiếng còi đó, tôi chợt thấy mình rất nhỏ, như một đứa trẻ bị lạc trong một sân trường quá rộng.
Chân tôi mất cảm giác trước.
Như ai rút cái chốt khỏi đầu gối tôi.
Tôi vẫn cố bám vào vai áo đen của chị, nhưng bàn tay tôi trượt đi, ướt và nóng.
Ngực tôi siết lại.
Mắt tôi tối sầm một nhịp, rồi thêm một nhịp nữa.
Tôi đổ ập xuống, ngay cạnh chị.
Rồi tôi bị nhấc lên.
Lưng tôi chạm vào cái gì đó cứng.
Lạnh.
Có dây siết qua người, ép tôi lại, như sợ tôi chạy đi mất.
Tôi nhìn lên.
Trời trắng.
Không phải trắng của nắng.
Trắng như giấy ướt.
Những khuôn mặt nghiêng qua tôi, nhòe ra rồi tụ lại, miệng họ mở ra nhưng tiếng họ không tới được chỗ tôi.
Tôi cố nín thở.
Trong mũi tôi thoáng qua một mùi gắt rất quen thuộc.
Mùi sắt.
Như thể người khi nãy tôi va phải… vừa lướt qua lần nữa, ở ngay sát rìa của mọi thứ.
Tôi muốn quay đầu.
Nhưng cổ tôi không còn nghe lời.
Thế giới trôi đi.
Tiếng còi kéo dài thành một đường mảnh.
Rồi đứt.
Còn lại chỉ là ánh sáng trên đầu, lạnh và đều, như một cái nhìn không chớp.
Rồi tối.
Không phải tối hẳn.
Là một khoảng mơ màng, nơi mọi thứ bị nhấn xuống dưới nước.
Và trong nước đó, có một cái tên cứ nổi lên, dội vào thành ngực tôi, không chịu chìm.
Tôi gọi.
Nhưng nó chỉ thành hơi.