Cập nhật mới

Khác KHOÁ THUỶ TINH ( VỰC SÂU VÀ CÁNH BƯỚM )

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
396024450-256-k485151.jpg

Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Tác giả: minchou0807
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ Vực sâu không thấy đáy x Cánh bướm bị bẻ gãy ]

Nếu năm tám tuổi kia, tôi không bướng bỉnh thì tốt rồi, chỉ là bị mẹ đánh mắng vài câu, vì cái gì mà chạy ra ngoài chứ?.

Để rồi bị một con quái vật nhắm tới, cắn mãi không buông.

@nguon Tiểu Thất

Thể loại:
Cường thủ hào hoạt, nữ chính lạc quan, nam chính cuồng chiếm hữu.



hệ​
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Giới thiệu


Truyện được reup lại chỉ để tiện đọc lại sau này, không có mục đích thu lợi nhuận.

Truyện được reup lại chưa có sự đồng ý của dịch giả nên yêu cầu không copy bê đi nơi khác.

Truyện rất hay, tình tiết cuốn lắm ạ, ai chưa đọc được có thể đọc tại đây.

Dựa trên góc nhìn của nữ chính, nhưng hãy cẩn thận với nam chính.
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Chương 1. Tên Của Anh Ta


Chị gái tôi, Liên Huân, từ nhỏ đã là một học sinh ưu tú.

Khi còn đi học, chị ấy từ một trường trọng điểm cấp quận thi lên trường trọng điểm cấp thành phố, sau đó dễ dàng đỗ vào một trường song nhất lưu hàng đầu tại Đế Đô.

Sau khi tốt nghiệp, chị ấy đến làm tại một công ty thuộc top 500 toàn cầu, không những được coi trọng trong công việc mà còn nhanh chóng chinh phục được vị trí tổ trưởng dự án.

Hiện tại dù chỉ mới đi làm được nửa năm, nhưng có thể xem là thành công mỹ mãn, tình cảm với bạn trai cũng ổn định.

Hôm nay lễ Giáng Sinh, chị gái đưa bạn trai về nhà ra mắt

Vừa gặp mặt, người đàn ông bề ngoài xuất chúng, phong thái nho nhã, còn mang theo một đống quà gặp mặt liền nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ bố mẹ tôi.

Đây là lần đầu tiên bạn trai chị đến nhà chúng tôi, nhưng lại không phải lần đầu tôi gặp anh ta.

Trước đó mẹ tôi từng cử tôi đi thăm dò lý lịch của " anh rể tương lai " này, vậy là tôi mặt dày đi theo chị gái ăn trực mấy bữa cơm.

Chắc anh ta cũng đoán được mục đích của tôi nên cư xử với tôi rất chu đáo và lịch sự, sau bữa ăn còn gọi thêm cho tôi một ly trà sữa hay bánh pudding gì đó.

Tôi không thể nói là thích , bởi vì ánh mắt của người đàn ông này rất lãnh đạm, biểu cảm cũng ít, giống như chẳng quan tâm đến điều gì, với chị gái tôi càng không có dáng vẻ dính nhau của các cặp đôi đang yêu đương cuồng nhiệt.

Nhưng tôi cũng không thể nói là ghét, vì chị gái tôi từ trước đến nay cũng là người có tính tình lạnh nhạt như hoa cúc.

Vì thế hai người họ ở chung một chỗ đúng là kẻ tám lạng người nữa cân.

Mà dù sao người là do chị gái chọn, chắc cũng không thể tệ được.

Nên tôi nói đỡ vài câu trước mặt mẹ, xem như xứng đáng đối với những gì anh ta tiếp đãi tôi.

Quà gặp mặt được mang vào từng chuyến, rất nhanh đã chất đầy phòng khách.

Mẹ tôi vừa mừng vừa trách: " Ây Cư Diên, cháu đến chơi là được rồi còn mang theo nhiều đồ như vậy, thật lãng phí quá."

Cư Diên chính là tên của anh ta.

Cư Diên hơi cụp mắt xuống, xem như đáp lại sự khách sáo của mẹ tôi rồi đưa cho bà một hộp quà, vừa nhìn đã đoán được rất đắt tiền.

" Dì, đây là quà cháu tặng dì.

Chúc dì Giáng Sinh vui vẻ."

" Cái đứa trẻ này..."

Mẹ vừa khách sáo vừa mở quà ra, sau đó kêu lên một tiếng kinh ngạc: " Ôi chao!

Cái này đắt quá rồi!"

Cư Diên tặng mẹ tôi một sợi dây chuyền ngọc trai thiên nữ.

Sợi dây chuyền này mẹ tôi đã ao ước từ nhiều năm nay mà vẫn chưa nỡ mua, một chuỗi có thể bằng cả năm tiền lương của bà.

Chị gái tôi cũng sửng sốt, hiển nhiên không ngờ được bạn trai mình lại tặng món quà đắt đến vậy.

Nhưng sau khi nhận được ánh mắt của Cư Diên, chị liền bước lên, dịu dàng đeo dây chuyền cho mẹ tôi: " Mẹ, mẹ nhận đi ạ, đây là tấm lòng của Cư Diên."
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Chương 2. Thừa Thãi


Mẹ tôi vuốt ve sợi dây chuyền mà mình ngày nhớ đêm mong, khóe mắt đỏ lên, vội xoay người về phía gương tường, nhân lúc vuốt tóc lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

Sau đó bà ngắm nhìn bản thân mình trong gương, cười không khép được miệng: " Sợi dây chuyền này đẹp quá, cảm ơn cháu nhiều nhé Cư Diên.

Dì với bố nó lấy nhau bao nhiêu năm mà ông ấy còn chưa từng mua cho dì món trang sức nào đắt tiền như này đâu."

Bố tôi đang bận bịu trong bếp nghe vậy thì thò đầu ra, yếu ớt nói: " Em cũng thật là, cháu nó tặng là nhận lấy ngay."

Mẹ tôi vốn còn hơi ngại, nghe vậy mạnh miệng hơn hẳn: " Con cái tặng thì sao không nhận được hả?

Chẳng lẽ tôi không xứng đeo mấy món đồ tốt chút à?"

Bố tôi không dám nói thêm gì nữa, rụt đầu vào bếp tiếp tục bận việc.

Cư Diên yên lặng, đợi đến khi họ tranh cãi xong mới mở lời: "Có một chai sâm panh, không biết nhà mình có ly thuỷ tinh không?"

Mẹ lập tức sai tôi: " Tiểu Hạ, đi lấy ly đi."

Tuy tôi vẫn luôn giả vờ xem chương trình truyền hình, nhưng trong lòng vẫn thầm mong chờ nhận được quà Giáng Sinh.

Mẹ đã nhận được vòng cổ, bố thì nhận được rượu và thuốc lá mà mãi vẫn không nhắc gì đến tôi, xem ra tôi không có phần rồi.

Nghe mẹ gọi, tôi bỏ qua chút thất vọng kia, " vâng" một tiếng, tỏ ra không quan tâm mà đi lấy ly.

Thật ra không có thì thôi, tôi cũng không nhất thiết phải có.

Ly được đặt trong tủ bếp, tôi lấy năm cái, chậm rãi rửa bên cạnh bồn nước.

Bố tôi đậy nắp nổi canh lại, đi đến giúp tôi rửa ly.

Ông khẽ hỏi: " Tiểu Hạ, con không vui sao?"

Tôi nghe xong nặn ra một nụ cười: " Làm gì có, con đang rất vui mà."

Ông lại hỏi: "Có phải vì Cư Diên không tặng quà cho con không?"

Tôi buồn cười lại có chút tức giận: "Anh ta đến gặp bố mẹ, đâu phải đến gặp con, sao lại phải mua quà cho con?

Tiền của anh ta thì không phải là tiền sao?"

Bố tôi vội vàng nói: "Xin lỗi, xin lỗi là bố sai.

Bố chỉ là thấy con hơi uể oải, sợ con cảm thấy mình bị ngó lơ..."

Tôi biết ý của bố là muốn an ủi tôi, nhưng câu cuối cùng lại khiến tôi nghẹn ngào.

Đúng là tôi đang giận vì chuyện đó.

Từ nhỏ đến lớn tôi bị ngó lơ còn ít sao?

Vì chị gái ưu tú hơn, nên trong nhà cái gì cũng phải ưu tiên cho chị.

Chị được mua quần áo mới, còn tôi thì mặc lại đồ cũ.

Chị không ăn được cay nên từ trước đến nay trên bàn không được có đồ cay.

Nhà có ba phòng ngủ, một phòng khách.

Bố mẹ ngủ phòng chính, chị ngủ phòng phụ, còn tôi thì ngủ ngoài ban công, vì sách vở của chị nhiều nên phải để trống một phòng làm phòng sách cho chị.

Mãi đến khi chị đi làm, chuyển đến chỗ ở gần công ty, tôi mới được dọn vào căn phòng trống đó, nhưng dù chị không còn ở nhà, mẹ tôi vẫn nhất định để dành phòng ngủ cho chị.

Tình cảm giữa tôi và chị gái cũng bình thường, một phần là do chị ấy luôn đắm chìm vào trong học tập, đối với những đãi ngộ mà mình luôn nhận được luôn xem là chuyện đương nhiên.

Phần khác là vì người thân và bạn bè xung quanh tôi cứ không ngừng bảo tôi phải học tập chị gái, như thể tôi kém cỏi lắm vậy.

Nửa năm nay chị ấy không ở nhà, cuộc sống của tôi đã dễ thở hơn nhiều.

Nhưng chị vừa trở về, sự náo nhiệt xung quanh lập tức khiến tôi trở nên thừa thãi.

Nhưng hôm nay là ngày vui, tôi cũng không muốn mặt nặng mày nhẹ khiến mọi người mất hứng, đành cố gắng tỏ ra phấn chấn: "Không có gì đâu bố, ly rửa xong rồi, con ra ngoài đây."
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Chương 3.Sinh ra để làm gì?


Thấy sắc mặt tôi khôi phục chút ít bố mới yên tâm, quay lại trông nồi canh.

Đến lúc ăn cơm, trên bàn toàn những món chị gái và Cư Diên thích.

Bàn ăn hình chữ nhật, bố mẹ ngồi đối diện với hai người họ, tôi ngồi quay mặt vào tường, lặng lẽ ăn trứng rán mà bố giấu dưới đáy bát cho tôi.

Mẹ tôi và chị gái thấy mùi trứng là buồn nôn, bố tôi lại sợ mẹ, nên chỉ có thể âm thầm dùng quả trứng rán này để an ủi tôi.

Cư Diên và chị gái tôi định đính hôn vào năm sau, hôm nay anh đến không chỉ để ra mắt, mà còn là đến để thăm dò phản ứng của gia đình tôi.

Mẹ tôi đã bị Cư Diên và quà tặng của anh ta chinh phục, cười tít mắt nói: "Chỉ cần tiểu Huân đồng ý thì hai bác không có ý kiến gì cả."

Chị tôi mỉm cười, đương nhiên rất hài lòng về người bạn trai mình đã chọn, nếu không thì đã chẳng đưa về ra mắt.

Chị liếc nhìn Cư Diên, lại quay sang nhìn bố mẹ: " Mùng Một Tết bố mẹ anh ấy mời chúng ta sang ăn cơm để bàn chuyện đính hôn, bố mẹ nhớ sắp xếp thời gian đấy."

Mẹ tôi lập tức đồng ý ngay: " Mùng Một thì chúng ta còn đi đâu được nữa?

Có chuyện gì mà quan trọng hơn chuyện đính hôn của con chứ!"

Kẻ xướng người họa, phối hợp vô cùng ăn ý.

Tôi ăn cơm không thấy vị gì, sau khi ăn xong bèn bê bát đứng dậy: " Con ăn no rồi, đi đọc sách trước."

Mẹ và chị tôi đáp "ờ" một tiếng, còn Cư Diên hình như hơi nâng mắt nhìn tôi.

Bố tôi có chút lo lắng: " Mới ăn có tí xíu sao mà no được?

Con đừng chỉ lo học mà làm bản thân mệt, lát nữa bố làm cho con chút đồ ăn khuya..."

Mẹ tôi ngắt lời ngay: " Nhà còn bao nhiêu đồ ăn thế cơ mà, sao để nó đói được?

Anh đừng có lo chuyện bao đồng nữa."

Nói xong lại quay sang tôi: " Sắp đến kì thi rồi, học hành thì học chị mày một chút, đừng có suốt ngày cắm đầu vào điện thoại nữa."

Tôi nhịn không phản bác, rửa bát của mình xong thì trở về phòng.

Ban đầu định đóng sầm cửa lại, nhưng cuối cùng, tôi hèn nhát, chỉ dám khép nhẹ.

Mẹ tôi vẫn đang lải nhải ngoài phòng khách: " Con bé này lần thi thử vừa rồi chỉ đủ qua được điểm chuẩn của trường hạng nhất, đúng là chẳng khiến người ta bớt lo chút nào.

Giá mà nó được như chị nó thì tốt biết mấy..."

Tôi dựa vào cửa, nước mắt bỗng chốc rơi xuống.

Ngày nào cũng chê tôi không bằng chị, vậy thì lúc trước còn sinh ra tôi để làm gì?

Sao không bóp chết tôi luôn đi!

Thầy cô đều khen tôi đã tiến bộ rất nhiều, chỉ có bà ấy là vĩnh viễn nói tôi chẳng khiến bà bớt lo.
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Chương 4


Tôi tức đến choáng đầu, nổi điên xông tới bàn, đem mấy tờ đề kiểm tra vừa phát xuống, có cái làm xong, có cái chưa làm xong, từng tờ từng tờ đều xé hết sạch.

Cái cuộc sống này tôi không sống nổi nữa rồi!

Tôi đúng là đồ ngu!

Xé hết rồi thì thứ hai nộp cái gì?

Mà tôi còn làm được hơn một nửa rồi cơ mà.

Tôi vội nhắn cho cậu bạn thân cùng lớp nhờ photo lại đề cho tôi.

Sau đó vừa lau nước mắt, vừa thu dọn đống giấy vụn khắp sàn.

Lúc cúi người nhặt từng mảnh vụn, đến chính tôi cũng thấy mình thật vô dụng, thật ngu ngốc, thật thảm hại.

Nhưng ai bảo cái mạng chó này của tôi lại nằm trong tay mẹ tôi chứ?

Hôm nay nếu tôi dám cãi lại bà thì ngày mai chắc chắn sẽ bị nhốt, cuối cùng lại phải nghe bố dỗ dành khuyên nhủ, cúi đầu nhận sai, ăn một trận mắng tơi bời mới có thể trở lại như bình thường.

Bởi vì cái quy trình đó đã xảy ra không biết bao nhiêu lần, nên việc né va chạm với mẹ đã trở thành phản xạ của tôi.

Thế nên chỉ có thể trút giận lên đống đề kiểm tra.

Thật là... chẳng ra làm sao.

Bạn tôi nhanh chóng trả lời: [Khi nào cậu đến lấy?]

Tôi nói: [ Tối nay không có tâm trạng, sáng mai 9 giờ gặp ở tiệm trà sữa, tôi mời cậu một ly.]

Cậu ấy lại hỏi: [Lại cãi nhau với mẹ à?]

Tôi đáp:[ Nói ra dài lắm.]

Cậu ấy gửi một cái icon gấu nhỏ tặng hoa, nói thêm: [ Đừng nghĩ nhiều, ngủ một giấc thật ngon, mai gặp. ]

Tôi gửi lại một icon gấu trúc kèm chữ OK, sau đó vứt điện thoại lên giường, vứt luôn cả người mình theo, nhắm mắt lại.

Vừa rồi tôi không ăn gì mấy làm bây giờ vừa đói vừa tức, nằm lăn lộn trên giường mãi mà chẳng thể nào ngủ được.

Bên ngoài là tiếng cười nói của mẹ tôi, ăn xong thì mời hai người kia ăn trái cây, xem tivi, tám chuyện.

Cuối cùng mẹ tôi nói: " Chao ôi, đã hơn 11 giờ rồi, lại còn mưa, lái xe nguy hiểm lắm, Tiểu Huân cũng lâu rồi không về nhà, hay là hai đứa cứ ngủ lại đi."

Chị gái và Cư Diên đồng ý ở lại, mẹ tôi lại bắt đầu bận rộn dọn phòng.

Một đám người cứ ra ra vào vào phòng tắm, rửa mặt, đánh răng.

Sau đó chị gái vừa lau tóc vừa bước vào phòng tôi.Vỗ vai tôi: " Tiểu Hạ, tối này chị ngủ cùng em nhé?"

Đến giờ này tôi cũng đã lơ mơ ngủ ậm ờ đáp "ừ" rồi lăn dịch vào phí trong.

Giường rộng 1m2, hai chị em quay lưng vào nhau cũng không đến mức chật chội.

Chị ngủ phòng tôi tức là Cư Diên sẽ ngủ phòng chị.

Một người ngoài còn có thể ngủ ở phòng phụ nhà tôi, còn tôi thì không được.

Tôi ôm lòng bực tức, nghe tiếng máy sấy ai đó sấy ngoài nhà tắm từ từ thiếp đi lúc nào không hay.

Không biết bao lâu sau, trên môi tôi cảm giác có gì đó trơn trượt, ấm áp.

Tôi hé mắt.

Nhưng trước mắt chỉ là một mảnh tối mờ mịt.

Ngoài cửa sổ tiếng mưa vẫn rào rào không ngớt.

Còn thứ đang dán sát lên môi tôi ban đầu mềm mại, dịu dàng sau đó lại trở lên xâm chiếm, đến lúc này tôi nhận ra đó là một đôi môi.

Ý thức mơ màng, tôi không phân biệt được là mơ hay thực.

Tôi muốn cử động, muốn kêu lên, nhưng toàn thân không thể nào nhúc nhích, tôi vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt: Chuyện gì thế này?

Bị bóng đè sao?

Trước kia tôi cũng từng bị bóng đè, nhưng chưa bao giờ chân thực như thế.

Đúng lúc, một tia chớp loé sáng ngoài cửa sổ, tôi thoáng nhìn được khuôn mặt người đang hôn mình.

Là Cư Diên?

Tôi sao có thể lại mơ thấy anh ta?

Tia chớp lại loé qua, lúc này tôi có thể nhận định rõ người này là Cư Diên.

Hơi thở nam tính xa lạ bủa vây, tôi không thở nổi.

Chưa kịp lấy lại tinh thần, Cư Diên lại nâng cằm tôi lên, hôn xuống một lần nữa.

Nụ hôn này mang theo sự cường ngạnh khắc hẳn nụ hôn trước, cứ quấn lấy môi lưỡi tôi không rời.

Tôi ngày càng hít thở không nổi, cố gắng vươn tay, muốn kêu chị gái mình lại.

Nhưng tay vừa đưa đến giữa chừng liền bị " Cư Diên" chặn lại, ấn tay tôi xuống giường, mười ngón đan xen nhau, cả người bao phủ lên tôi.

Tôi kinh sợ đạp chăn một cái, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này.

Nhưng "Cư Diên" không cho.

Tôi cũng không thể tỉnh lại.
 
Khoá Thuỷ Tinh ( Vực Sâu Và Cánh Bướm )
Chương 5.Yến Lạc


Đợi "Cư Diên" đi rồi, tôi nằm đưa lưng về phía chị gái, ở tronh chăn cuộn tròn người.

Bên ngoài trời vẫn còn đang mưa, chị gái vẫn ngủ say, mọi thứ giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Nhưng kỳ lạ là thân thể tôi vẫn còn sót lại cảm giác vừa rồi, rõ ràng mà mạnh mẽ nhắc nhở tôi vừa xảy ra chuyện gì.

Ác mộng này thật quá đáng sợ, chẳng hiểu sao tôi có thể mơ thấy một giấc mơ như vậy.

Vì quá chột dạ, trời còn chưa sáng hẳn tôi đã tỉnh dậy.

Không dám nhìn phòng phụ của chị gái, tôi như kẻ trộm rón rén chui vào nhà vệ sinh, ngồi trên buồn cầu mà đầu đau như búa bổ.

Khéo hơn là "bà dì" vừa hay ghé đến thăm tôi.

Tôi ném quần dính bẩn vào máy giặt, tranh thủ lúc mọi người con chưa thức, lặng lẽ chuồn khỏi nhà.

Ngồi trong quán ăn sáng cách nhà hai con phố, tôi vừa ngáp vừa chờ đĩa bánh cuốn.

Đang buồn ngủ thì bạn nối khố của tôi - Yến Lạc, cuối cùng cũng đến.

Cậu ấy có thói quen chạy bộ buổi sáng, giờ chắc vừa chạy xong, thân hình cao ráo cuốn trong áo khoác gió, vừa thở ra từng làn hơi nóng vừa chạy vào.

Thấy tôi cũng ở đó, Yến Lạc kéo khoá áo gọi bà chủ: " Dì, cho con một phần giống cậu ấy."

Bà chủ đang làm bánh cuốn ngoài cửa ừ một tiếng.

Yến Lạc tiện tay lấy hai ly sữa đậu nành miễn phí rồi ngồi xuống đối diện, đưa tôi một ly để làm ấm tay: " Sao dậy sớm thế, ở nhà bị ấm ức gì à?

"

Nhờ cậu ấy hỏi tôi mới nhớ ra tối qua mình có than phiền với cậu ấy về mẹ.

Nhưng giờ tình hình có chút khác biệt rồi, so với giấc mơ kia, mẹ tôi không còn tính sát thương gì nữa.

Có điều chuyện này tôi không thể nói ra.

Khó mở miệng quá.

Tôi ép mình quay về chuyện trước mắt: " Thì còn ai ngoài bà ấy, ngày nào cũng lải nhải bảo tôi phải học tập theo chị gái, phiền chết đi được.

Làm hôm qua tôi tức phát điên lên, xé hết đề kiểm tra luôn rồi."

Yến Lạc nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc: " Vậy nên mới kêu tôi photo giúp à?

Này, hay là tôi cho cậu cái đồ gặm Cà Ri nhé, sau này đừng xé đề nữa, chuyển sang cắn nó đi."

Cà Ri là con chó cậu ấy nuôi.

" Không thèm!"

Nghĩ tới đống bài tập hôm nay phải làm bù, tôi đau khổ tới mức quên cả giấc mơ với Cư Diên: " Quán trà sữa chưa mở, lát nữa tôi qua nhà cậu làm tập được không?"

" Được."

Bánh cuốn mang ra, cậu ấy lấy điện thoại: " Tôi nhắn cho mẹ cậu một tiếng, cậu cứ ăn đi."

Tôi cảm động nói: " Không có cậu thì tôi không biết sống sao, Yến Tử."

Yến Lạc nhăn mặt: " Biến, biến, biến, đừng gọi tôi là Yến Tử."

Mẹ tôi vẫn giữ thái độ khách sáo với Yến Lạc, qua lời cậu ấy, nhắn buổi trưa tôi phải về nhà ăn cơm.

Tôi liếc qua điện thoại Yến Lạc, nói: " Ê, hỏi xem chị tôi với bạn trai chị ấy khi nào đi."

Yến Lạc vừa nhắn vừa hỏi: " Bạn trai chị Liên Huân thế nào?"

" Bố mẹ tôi đều thích anh ta, hai người họ sang năm sẽ đính hôn."

" Nhanh vậy à?

Chẳng phải mới quen nhau nửa năm thôi sao...

Này, mẹ cậu nói họ ăn sáng xong sẽ đi."

Yến Lạc nói.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Yến Lạc đặt điện thoại xuống, hỏi: " Cậu không thích bạn trai của chị cậu à?"

Nhắc đến Cư Diên da gà tôi nổi lên từng đợt: " Bọn họ thích là được, thôi không nói nữa, mau ăn đi, đồ nguội rồi."

"Ừ"

May mà cậu ấy không hỏi gì thêm.

Ăn xong Yến Lạc mua thêm hai phần bánh cuốn và sữa đậu mang về, tôi theo cậu ấy về nhà.

Bố mẹ Yến Lạc rất dễ gần, tôi ở nhà cậu ấy còn thoải mái hơn ở nhà mình.

Bố Yến ăn sáng xong liền đi chạy xe, mẹ Yến làm việc nhà, nghe nói tôi đang "tới tháng" còn pha nước đường đỏ trứng gà và đưa thêm túi chườm nóng cho tôi.

Tôi ngồi trên giường Yến Lạc, vừa thoải mái vừa dễ chịu, không nhịn được ngả người ra " aya" một tiếng.

Yến Lạc ôm bài tập đi vào, thấy dáng vẻ tôi thì buồn cười: " Buồn ngủ thì ngủ một lát đi."

Tôi cũng định thế, lập tức cởi áo khoác, chui vào chăn: " Nửa tiếng nữa nhớ gọi tôi dậy nha, không thì bài tập không xong mất."

Cậu ấy kéo rèm, ném qua cho tôi một cái bịt mắt: " Biết rồi, ngủ đi."
 
Back
Top Bottom