Tôi tức đến choáng đầu, nổi điên xông tới bàn, đem mấy tờ đề kiểm tra vừa phát xuống, có cái làm xong, có cái chưa làm xong, từng tờ từng tờ đều xé hết sạch.
Cái cuộc sống này tôi không sống nổi nữa rồi!
Tôi đúng là đồ ngu!
Xé hết rồi thì thứ hai nộp cái gì?
Mà tôi còn làm được hơn một nửa rồi cơ mà.
Tôi vội nhắn cho cậu bạn thân cùng lớp nhờ photo lại đề cho tôi.
Sau đó vừa lau nước mắt, vừa thu dọn đống giấy vụn khắp sàn.
Lúc cúi người nhặt từng mảnh vụn, đến chính tôi cũng thấy mình thật vô dụng, thật ngu ngốc, thật thảm hại.
Nhưng ai bảo cái mạng chó này của tôi lại nằm trong tay mẹ tôi chứ?
Hôm nay nếu tôi dám cãi lại bà thì ngày mai chắc chắn sẽ bị nhốt, cuối cùng lại phải nghe bố dỗ dành khuyên nhủ, cúi đầu nhận sai, ăn một trận mắng tơi bời mới có thể trở lại như bình thường.
Bởi vì cái quy trình đó đã xảy ra không biết bao nhiêu lần, nên việc né va chạm với mẹ đã trở thành phản xạ của tôi.
Thế nên chỉ có thể trút giận lên đống đề kiểm tra.
Thật là... chẳng ra làm sao.
Bạn tôi nhanh chóng trả lời: [Khi nào cậu đến lấy?]
Tôi nói: [ Tối nay không có tâm trạng, sáng mai 9 giờ gặp ở tiệm trà sữa, tôi mời cậu một ly.]
Cậu ấy lại hỏi: [Lại cãi nhau với mẹ à?]
Tôi đáp:[ Nói ra dài lắm.]
Cậu ấy gửi một cái icon gấu nhỏ tặng hoa, nói thêm: [ Đừng nghĩ nhiều, ngủ một giấc thật ngon, mai gặp. ]
Tôi gửi lại một icon gấu trúc kèm chữ OK, sau đó vứt điện thoại lên giường, vứt luôn cả người mình theo, nhắm mắt lại.
Vừa rồi tôi không ăn gì mấy làm bây giờ vừa đói vừa tức, nằm lăn lộn trên giường mãi mà chẳng thể nào ngủ được.
Bên ngoài là tiếng cười nói của mẹ tôi, ăn xong thì mời hai người kia ăn trái cây, xem tivi, tám chuyện.
Cuối cùng mẹ tôi nói: " Chao ôi, đã hơn 11 giờ rồi, lại còn mưa, lái xe nguy hiểm lắm, Tiểu Huân cũng lâu rồi không về nhà, hay là hai đứa cứ ngủ lại đi."
Chị gái và Cư Diên đồng ý ở lại, mẹ tôi lại bắt đầu bận rộn dọn phòng.
Một đám người cứ ra ra vào vào phòng tắm, rửa mặt, đánh răng.
Sau đó chị gái vừa lau tóc vừa bước vào phòng tôi.Vỗ vai tôi: " Tiểu Hạ, tối này chị ngủ cùng em nhé?"
Đến giờ này tôi cũng đã lơ mơ ngủ ậm ờ đáp "ừ" rồi lăn dịch vào phí trong.
Giường rộng 1m2, hai chị em quay lưng vào nhau cũng không đến mức chật chội.
Chị ngủ phòng tôi tức là Cư Diên sẽ ngủ phòng chị.
Một người ngoài còn có thể ngủ ở phòng phụ nhà tôi, còn tôi thì không được.
Tôi ôm lòng bực tức, nghe tiếng máy sấy ai đó sấy ngoài nhà tắm từ từ thiếp đi lúc nào không hay.
Không biết bao lâu sau, trên môi tôi cảm giác có gì đó trơn trượt, ấm áp.
Tôi hé mắt.
Nhưng trước mắt chỉ là một mảnh tối mờ mịt.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa vẫn rào rào không ngớt.
Còn thứ đang dán sát lên môi tôi ban đầu mềm mại, dịu dàng sau đó lại trở lên xâm chiếm, đến lúc này tôi nhận ra đó là một đôi môi.
Ý thức mơ màng, tôi không phân biệt được là mơ hay thực.
Tôi muốn cử động, muốn kêu lên, nhưng toàn thân không thể nào nhúc nhích, tôi vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt: Chuyện gì thế này?
Bị bóng đè sao?
Trước kia tôi cũng từng bị bóng đè, nhưng chưa bao giờ chân thực như thế.
Đúng lúc, một tia chớp loé sáng ngoài cửa sổ, tôi thoáng nhìn được khuôn mặt người đang hôn mình.
Là Cư Diên?
Tôi sao có thể lại mơ thấy anh ta?
Tia chớp lại loé qua, lúc này tôi có thể nhận định rõ người này là Cư Diên.
Hơi thở nam tính xa lạ bủa vây, tôi không thở nổi.
Chưa kịp lấy lại tinh thần, Cư Diên lại nâng cằm tôi lên, hôn xuống một lần nữa.
Nụ hôn này mang theo sự cường ngạnh khắc hẳn nụ hôn trước, cứ quấn lấy môi lưỡi tôi không rời.
Tôi ngày càng hít thở không nổi, cố gắng vươn tay, muốn kêu chị gái mình lại.
Nhưng tay vừa đưa đến giữa chừng liền bị " Cư Diên" chặn lại, ấn tay tôi xuống giường, mười ngón đan xen nhau, cả người bao phủ lên tôi.
Tôi kinh sợ đạp chăn một cái, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này.
Nhưng "Cư Diên" không cho.
Tôi cũng không thể tỉnh lại.