Giáng sinh cũng đã đến, với bao sự lạnh lẽo của tuyết trời phủ trắng khắp thành phố.
Những đứa trẻ nao nức, hứng khởi chỉ mong sớm gặp ông già Noel, cưỡi những chú tuần lộc trên trời cao, gieo rắc niềm hạnh phúc cho mọi trẻ nhỏ trong phố.
Những món quà sẽ được gửi thông qua đường ống khói.
Nhưng đó chỉ là trong cổ tích, sự thật ngọt ngào đó, không hề tồn tại.
Đêm nay đã là giáng sinh, thế nhưng cha mẹ Cindy phải đi gặp một người bạn mới trở về Mỹ, sau bao năm lập nghiệp bên nước Việt Nam.
Trước lúc họ rời đi, mẹ Cindy đã bảo ban cô con gái đủ điều khi phải ở nhà một mình.
Năm nay Cindy cũng 16 tuổi, họ có chút bất an khi vừa mới hôm qua, bản tin đưa tin, rằng đã có một tên tội phạm cực kì nguy hiểm đã vượt ngục.
Thế nên, những gì mẹ cô dặn, cũng là những điều cô hay quên làm, rằng hãy khóa cửa nẻo cẩn thận.
Một giờ sáng...
Ít khi có dịp ở nhà một mình, không sợ cha mẹ rầy la, nên đến tận bây giờ cô vẫn còn thức trắng.
Cindy đang ngồi trên một chiếc ghế sofa và ăn vặt, mắt đắm chìm vào chiếc ti vi đang phát phim.
Bỗng tiếng chuông cửa reo lên leng keng, thế là Cindy đưa tay, cầm lấy điều khiển rồi bấm dừng ti vi, đi ra xem ai vừa nhấn chuông vào lúc đêm khuya.
Xe cộ ngoài phố càng lúc lưa thưa, ánh đèn đường nhấp nháy tù mù.
Nhìn qua một lỗ nhỏ trên mặt cửa, Cindy trông thấy bên ngoài, là một hộp quà được đặt vẻn vẹn dưới đất, đóng gói kín kẽ.
Cindy khẽ mở cửa bước ra, khum người xuống, cầm nó lên trên tay, để ý thấy có một bức thư nhỏ được máng ngay trên hộp quà, nội dung bên trong: "Gửi tặng con gái yêu".
Cindy nở một nụ cười, cô thiết nghĩ đơn giản, đây có lẽ là quà mà cha mẹ cô gửi tặng, nhân ngày giáng sinh này.
Mang hộp quà đó vào trong, đưa tay khép hờ cửa lại, mặc quên đi thảm kịch sắp diễn ra.
Đặt nó lên trên bàn, mở ra... thì kinh hoàng, bên trong hộp quà đó, là hai chiếc đầu đã bị chặt đứt của cha mẹ Cindy, cô nhìn vào đôi mắt người bố mà không khỏi xót xa, khẩu hình miệng của hai người họ như đang muốn thốt lên điều gì, có lẽ là: "Chạy ngay đi, Cindy".
Cindy hoảng sợ bỏ chạy lên trên lầu, chạy vào phòng rồi đóng cửa lại, chui vào tủ đồ lẫn trốn trong đó.
Khi này bỗng Cindy sực nhớ ra, mình đã quên mất lời mẹ dặn, cửa chính vẫn chưa khóa, như là một lời mời tử thần trong thầm lặng.
Đột nhiên, cô nghe thấy có tiếng bước chân, đang từng bước tiến lên lầu, vọng lại phía Cindy đang náu mình.
Tiếng cửa phòng mở ra: "Cụp", một người đàn ông với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khoác trên mình là bộ áo đỏ sờn nhám, tay hắn cầm theo một chiếc rìu sắt, đã nhuốm máu đỏ au, hắn ta nhẹ nhàng nói:
"Tủ đồ đó thật là đáng nghi".
Sau khi người dân phát hiện, chỉ thấy một vũng máu bám dày đặc trong tủ đồ.
Còn phần xác của Cindy đã đi về đâu, thì cho đến bây giờ, cảnh sát vẫn chẳng thể tìm thấy.
Mà tên sát nhân kia, vẫn chưa bị bắt, hắn vẫn còn đang ung dung tự tại ngoài vòng pháp luật.
Theo như hắn suy nghĩ, có lẽ chờ đến năm giáng sinh kế tiếp, số phận của bạn, cũng chẳng khác gì Cindy là mấy.
Hết