Cập nhật mới

Khác Kho truyện không hồi kết: CHUYỆN KINH DỊ LÚC NỬA ĐÊM

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
306524430-256-k935366.jpg

Kho Truyện Không Hồi Kết: Chuyện Kinh Dị Lúc Nửa Đêm
Tác giả: Cha-la-wan
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện gồm nhiều chương, mỗi chương là một câu chuyện khác nhau hoàn toàn:



maquy​
 
Kho Truyện Không Hồi Kết: Chuyện Kinh Dị Lúc Nửa Đêm
CHƯƠNG 1: ĐÊM TRUNG THU


Ánh trăng lờ mờ len lỏi vào trong con đường làng, tiếng hát du dương ngân nga vang khắp lối đi, trên tay của bọn trẻ cầm theo những chiếc lồng đèn mang những hình thù khác nhau, chúng đang rực cháy nhờ vào những ngọn nến vẫn cứ tỏa sáng leo lét bên trong.

Bọn chúng xếp theo một hàng dọc để cùng nhau dạo chơi đêm Trung Thu, vừa đi vừa hò hát.

Đi đến cuối con đường làng, không biết rằng, bọn chúng đã gặp thứ gì mà phải vứt hết lồng đèn trên tay để chạy thoát thân, có lẽ như thứ đó vô cùng kinh khủng.

Riêng đứa trẻ dẫn đầu nhóm thì đã mất tích từ lúc này.

Và chẳng còn ai hay biết thêm tung tích về cậu bé đó cả, dường như cậu đã bốc hơi hoàn toàn khỏi thế gian này, và thứ đó là cái gì... thì nó vẫn mãi là một bí ẩn.

Không một ai biết rõ hình hài của nó, riêng họ chỉ biết rằng, chỉ cần ai nhìn thấy nó, lập tức sẽ bị bắt theo cùng, một đi không trở lại.

HẾT
 
Kho Truyện Không Hồi Kết: Chuyện Kinh Dị Lúc Nửa Đêm
CHƯƠNG 2: GIÁNG SINH AN LÀNH


Giáng sinh cũng đã đến, với bao sự lạnh lẽo của tuyết trời phủ trắng khắp thành phố.

Những đứa trẻ nao nức, hứng khởi chỉ mong sớm gặp ông già Noel, cưỡi những chú tuần lộc trên trời cao, gieo rắc niềm hạnh phúc cho mọi trẻ nhỏ trong phố.

Những món quà sẽ được gửi thông qua đường ống khói.

Nhưng đó chỉ là trong cổ tích, sự thật ngọt ngào đó, không hề tồn tại.

Đêm nay đã là giáng sinh, thế nhưng cha mẹ Cindy phải đi gặp một người bạn mới trở về Mỹ, sau bao năm lập nghiệp bên nước Việt Nam.

Trước lúc họ rời đi, mẹ Cindy đã bảo ban cô con gái đủ điều khi phải ở nhà một mình.

Năm nay Cindy cũng 16 tuổi, họ có chút bất an khi vừa mới hôm qua, bản tin đưa tin, rằng đã có một tên tội phạm cực kì nguy hiểm đã vượt ngục.

Thế nên, những gì mẹ cô dặn, cũng là những điều cô hay quên làm, rằng hãy khóa cửa nẻo cẩn thận.

Một giờ sáng...

Ít khi có dịp ở nhà một mình, không sợ cha mẹ rầy la, nên đến tận bây giờ cô vẫn còn thức trắng.

Cindy đang ngồi trên một chiếc ghế sofa và ăn vặt, mắt đắm chìm vào chiếc ti vi đang phát phim.

Bỗng tiếng chuông cửa reo lên leng keng, thế là Cindy đưa tay, cầm lấy điều khiển rồi bấm dừng ti vi, đi ra xem ai vừa nhấn chuông vào lúc đêm khuya.

Xe cộ ngoài phố càng lúc lưa thưa, ánh đèn đường nhấp nháy tù mù.

Nhìn qua một lỗ nhỏ trên mặt cửa, Cindy trông thấy bên ngoài, là một hộp quà được đặt vẻn vẹn dưới đất, đóng gói kín kẽ.

Cindy khẽ mở cửa bước ra, khum người xuống, cầm nó lên trên tay, để ý thấy có một bức thư nhỏ được máng ngay trên hộp quà, nội dung bên trong: "Gửi tặng con gái yêu".

Cindy nở một nụ cười, cô thiết nghĩ đơn giản, đây có lẽ là quà mà cha mẹ cô gửi tặng, nhân ngày giáng sinh này.

Mang hộp quà đó vào trong, đưa tay khép hờ cửa lại, mặc quên đi thảm kịch sắp diễn ra.

Đặt nó lên trên bàn, mở ra... thì kinh hoàng, bên trong hộp quà đó, là hai chiếc đầu đã bị chặt đứt của cha mẹ Cindy, cô nhìn vào đôi mắt người bố mà không khỏi xót xa, khẩu hình miệng của hai người họ như đang muốn thốt lên điều gì, có lẽ là: "Chạy ngay đi, Cindy".

Cindy hoảng sợ bỏ chạy lên trên lầu, chạy vào phòng rồi đóng cửa lại, chui vào tủ đồ lẫn trốn trong đó.

Khi này bỗng Cindy sực nhớ ra, mình đã quên mất lời mẹ dặn, cửa chính vẫn chưa khóa, như là một lời mời tử thần trong thầm lặng.

Đột nhiên, cô nghe thấy có tiếng bước chân, đang từng bước tiến lên lầu, vọng lại phía Cindy đang náu mình.

Tiếng cửa phòng mở ra: "Cụp", một người đàn ông với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khoác trên mình là bộ áo đỏ sờn nhám, tay hắn cầm theo một chiếc rìu sắt, đã nhuốm máu đỏ au, hắn ta nhẹ nhàng nói:

"Tủ đồ đó thật là đáng nghi".

Sau khi người dân phát hiện, chỉ thấy một vũng máu bám dày đặc trong tủ đồ.

Còn phần xác của Cindy đã đi về đâu, thì cho đến bây giờ, cảnh sát vẫn chẳng thể tìm thấy.

Mà tên sát nhân kia, vẫn chưa bị bắt, hắn vẫn còn đang ung dung tự tại ngoài vòng pháp luật.

Theo như hắn suy nghĩ, có lẽ chờ đến năm giáng sinh kế tiếp, số phận của bạn, cũng chẳng khác gì Cindy là mấy.

Hết
 
Kho Truyện Không Hồi Kết: Chuyện Kinh Dị Lúc Nửa Đêm
CHƯƠNG 3: ÔNG BA BỊ


Thuở nhỏ khi Luận mới 7 tuổi, hễ tối, bà cậu thường kể về những truyền thuyết dân gian, hoặc những câu chuyện truyền miệng cho đến hiện nay, mãi chẳng một lời lí giải chính đáng.

Những câu chuyện cứ cuốn Luận theo vào từng tình tiết đầy rùng rợn, bí hiểm, uẩn khúc.

Cho đến một hôm, bà của Luận nhắc đến một nhân vật, là một người đàn ông, luôn vác theo ba cái bị bên mình, chuyên rình mò bắt trẻ con, dân gian hay thường gọi "Ông Ba Bị".

Luận chẳng biết rằng, người đàn ông đó có thực sự tồn tại trên đời này không?

Dẫu nếu có, chắc rằng ông ta sẽ gieo rắc nỗi sợ lên tất tật trẻ nhỏ, giờ đây hằn lại trong tâm can Luận, là một cảm giác bất an, khắc khoải.

Hai năm sau, bà của Luận đã mất do tuổi già...

Vào một đêm định mệnh, khi đó ngoài trời gió thổi phần phật, thốc lên từng cơn, làm cho lũy tre cuối làng nghiêng ngã theo chiều gió.

Mưa tuôn rã rích xuống những hòn bia nấm mồ, sấm vang đùng đoàng, sau tiếng nổ lớn bất chợt là một tràng âm trầm xuống.

Khi ấy, cha mẹ của Luận không có nhà, vậy nên đêm nay Luận chỉ ở một mình.

Có lẽ đêm ngày hôm nay, ngay lúc mưa giông gió lùa, Luận sẽ chạm trán cơn ác mộng đời mình.

"Cộc... cộc".

Tiếng gõ cửa phát lên, hòa chung với cơn mưa dữ dội ngoài kia.

Tiếng gõ cửa chẳng ngừng, mà một lúc dần to hơn.

Luận chẳng biết đã khuya như vậy rồi, ai lại đến đây giờ này?

Phút sau tiếng gõ cũng im bặt, độ khoảng chừng vài giây, một tiếng động lớn bột phát vang lên, dội thẳng vào trong phòng ngủ của Luận, như thể có ai từ ngoài, vừa dùng một lực mạnh phá toang cánh cửa gỗ vốn rất kiên cố.

Luận bị thứ tiếng kia làm cho kinh hãi, nỗi sợ một lúc tràn dâng, cứ hễ khi, tiếng bước chân kia phát lên loanh quanh phòng, Luận như muốn tê dại đi, khi cảm giác hiểm nguy đang đến gần.

"Lộp cộp... lộp cộp".

Trong căn phòng lờ mờ, với cửa đã đóng lại, Luận chợt nhớ, cửa vẫn chưa chốt chặt, do vậy, kẻ kia có thể vào đây bất kể lúc nào.

Nghĩ đến cảnh đó, Luận biết rõ bản thân đang rơi vào trận địa tiến thoái lưỡng nan.

Điều tồi tệ nhất đã xảy ra, nắm chốt cửa bỗng có sự chuyển động, chỉ tầm chừng vài giây.

"Cụp".

Cửa phòng khẽ khàng mở, kêu lên những tiếng ẽo ẹt rợn hồn.

Một bóng người đen trũi nhỡ nhàng bước vào, sấm chớp vang trời, lóe sáng bừng lên sau đó liền tắt ngấm, trở lại với màn đêm ảm đạm, cơn sợ hãi đến kinh hồn bạt vía bởi Luận biết rõ tại đây không chỉ có một, mà vẫn còn vị khách không mời.

Thoáng chốc tia sét lóe lên, Luận kịp nhận dạng rõ kẻ đang đứng đối diện, đó là một người đàn ông dáng người gầy guộc, cao ngẳng nghiu, trên vai hắn có mang theo ba cái bị to lớn.

Luận biết rõ, kẻ đó chính là Ông Ba Bị, mà hai năm trước bà của cậu từng kể.

Hết
 
Kho Truyện Không Hồi Kết: Chuyện Kinh Dị Lúc Nửa Đêm
CHƯƠNG 4: CÔ BÉ ÁO ĐỎ


Trên con phố tối tăm, ánh đèn đường hắt xuống lờ mờ.

Nhà nhà san sát nhau cũng đã tắt đèn đi ngủ.

Tôi vừa đi bộ trên vĩa hè, mắt chìm đắm vào chiếc điện thoại, tay gõ phím để nhắn tin với bạn.

Thế mà vào lúc này, từ hướng trước mặt tôi, một cô bé áo đỏ đang đứng tại đó, cả người ướt sũng.

Tôi liền đi tới đon đả hỏi:

- Con à, cha mẹ con đâu?

Mà khuya thế này rồi, con còn đứng ở đây!

Cô bé không trả lời, tự động đưa tay cho tôi nắm, có lẽ ngụ ý cô bé ấy, muốn nhờ tôi đưa về.

Tôi liền nắm lấy bàn tay bé nhỏ ấy, một cảm giác lạnh thấu xương truyền vào cơ thể tôi.

Tôi vừa dắt cô bé ấy về, tay còn lại lướt điện thoại.

Tôi bấm vào Facebook, lướt một hồi gặp một bài viết, mà tá hỏa tam tinh, vì đó là một bài báo, nội dung kể về một cô bé với bộ áo màu đỏ, đã chết đuối cách đây hai ngày.

Sau cùng họ đã tìm thấy, xác cô bé ở ngoài con sông.

Đến khi này tôi mới chợt nhận ra, mà từ từ chậm rãi xoay đầu nhìn lại nơi cô bé, thì chẳng còn trông thấy ai cả, mà lòng bàn tay tôi, nó vẫn còn ướt.

-Hết-
 
Back
Top Bottom