Cập nhật mới

Khác Kho Báu của Nhà vua

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
348703071-256-k202514.jpg

Kho Báu Của Nhà Vua
Tác giả: HoangHoa_88
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thoa quen Trường trong một lần tình cờ nói chuyện qua mạng.

Trường hẹn Thoa sẽ tới thăm cô.

Thời gian gần nhau đã làm Thoa nảy sinh tình cảm với Trường, nhưng chính lúc đó cô nhận ra rằng Trường tới đây vì mục đích khác chứ không hẳn là chỉ muốn thăm cô.

Vậy mục đích thật sự của Trường là gì, và liệu anh có thành công?



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Kho Báu Của Nhà Vua
Anh bạn dưới thị


Trưa nay Thoa chẳng thể nào ngủ được, mặc dù cơn gió mát đầu thu tháng 9 đang luồn từ bãi ngô trước nhà, lọt qua ô cửa sổ , mơn man trên làn da thớ thịt như mời gọi vỗ về cô một giấc ngủ say.

Nhưng chiều nay cô có cuộc hẹn với một người, tâm trạng cô bồn chồn lo lắng không thể nào ngủ được.

Thoa dậy cho bầy gà ăn thóc, xắt thêm ít chuối rồi trộn cám cho ba con lợn đang nhớn trong chuồng, rồi xách thêm mấy xô nước từ giếng vào nhà cho mẹ, bà Liễn thấy con gái thoăn thoắt như vậy liền hỏi:

"Mới đầu chiều đã cho gà lợn ăn sớm thế Nhỏ ?"

Mẹ Thoa vẫn gọi tên con gái là Nhỏ như từ hồi bé, đến giờ con gái

đã đôi mươi vẫn gọi vậy.

" Nhỏ chiều nay có việc xuống chợ huyện nên Nhỏ cho bọn nó ăn sớm tí" , Thoa nói với từ trong bếp ra.

"Có việc !" , bà Liễn cũng hơi ngạc nhiên vì mấy tháng nay từ ngày thi tốt nghiệp cấp 3 xong thì con gái bà chỉ ở nhà với mẹ không đi đâu, rảnh rỗi thì cũng loanh quanh xóm làng thôi, hôm nay nghe con nói xuống thị trấn thì cũng lạ, nhưng thấy con gái có vẻ vui vui thì bà cũng an tâm.

" Con có việc thì cứ đi đi, để đó mẹ làm cho".

"Dạ"

Thoa miệng Dạ vậy chứ cô vẫn cố làm cho xong, mẹ cô chân bị viêm khớp đã mấy năm, cô muốn làm xong phần việc của mình đỡ đần cho mẹ, làm xong việc thì cô đi tắm rửa, rồi chọn bộ áo quần cô thích nhất, chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh lá, ôm trọn bờ eo thon được mẹ mua cho từ cuối năm lớp 10, nhưng ít mặc nên vẫn giữ được vẻ mới, Thoa xoay ngang xoay dọc ngắm nghía trước chiếc gương đã bị nứt chéo một đường .

Cô chào mẹ rồi đi ra cổng, bà Liễn nhìn theo bóng lưng con gái, từ ngày chồng mất nhà chỉ có hai mẹ con, bà thì sức khoẻ yếu dần, bà thương con gái vất vả, đánh sượt thở dài một tiếng rồi bà lủi thủi đi vào bếp.

Thoa đi qua nhà anh Huy ở đầu xóm, anh với Thoa là bạn bè chơi thân thiết từ nhỏ với nhau, hôm qua cô đã đánh tiếng mượn anh chiếc xe máy để xuống thị trấn.

Tới trước cổng thì thấy anh đang ghé lưng khiêng mấy bao ngô vào nhà, cô chào:

"Em chào anh ạ".

"A, Nhỏ đó hả em, mượn xe phải không, chờ a khiêng nốt mấy bao vào đã nhé."

Huy vừa làm vừa trả lời.

Thoa xấn lại bê bao ngô cuối kê lên vai Huy khi a cúi xuống, cô là con gái nhưng hay làm từ bé nên cũng quen việc lắm, Huy biết tính thật thà của Thoa nên cũng không câu nệ gì.

Nhưng Thoa quên mất đây là bộ áo quần đẹp nhất của cô để dành gặp một người cô đã mong chờ lâu nay, bụi ngô và đất trên bao đã làm bẩn cái vạt áo , cô thấy mà buồn ngẩn ngơ.

Huy đẩy xe ra cho Thoa, chiếc Jupiter đã hư bộ đề pa, mỗi lần nổ máy là phải đạp, anh lấy can xăng trong nhà ra đổ đầy bình, ở xóm miền núi này phải đi 5 cây số mới có cây xăng nên người ta thường hay mua xăng về trữ trong nhà.

Anh còn cẩn thận dặn:

" Xe đèn pha bị hư rồi, chỉ còn đèn Cos thôi, em có về muộn thì cẩn thận nhé."

"Dạ vâng ạ".

"Mà em đã quyết định đi học Kinh tế trong Đà Nẵng chưa?

Cố

gắng mà đi nhé, anh nghe thằng Tùng bạn cùng lớp của em nói điểm thi của em cao thứ hai trường đấy, không đi học là phí lắm em ạ."

Nghe anh Huy bỗng dưng nhắc đến chuyện học hành của mình, điều làm mình buồn phiền mấy bữa nay.

Thoa ngẩn người ra một lúc, rồi cười trừ:

"Em ở nhà với mẹ thôi anh ạ."

Huy lau mồ hôi, ngồi xuống uống ngụm nước chè Vằng, tính nói gì thêm mà rồi lại thôi.

" Ừ thôi em đi đi".

Thoa nấn ná chưa đi, cô ngồi xuống thềm , mắt nhìn xuống chân, miệng nói lí nhí như sợ ai nghe thấy:

" Em nhờ anh thêm việc này được không ạ?"

Thấy điệu bộ rụt rè của cô em, Huy hỏi:

" Sao hả em?"

" Tối nay em có người bạn ở thị xã lên chơi ít hôm, anh cho bạn ấy ở nhờ nhà anh vài ngày nhé."

Hơi ngạc nhiên vì lần đầu nghe Thoa có bạn ở dưới Thị, tính hỏi thêm mà thấy vẻ ngại ngùng nên anh cũng thôi, anh chỉ khẽ "Ừ" .

Thoa biết tính anh Huy ít nói nhưng nhiệt tình, thật bụng, ba mẹ anh thì làm và ở trên rẫy, nhà chỉ có mình anh.

Cô nghĩ bạn cô ở đây cũng không bất tiện cho anh Huy lắm.

" Em cảm ơn anh, chào anh em đi ".

Không biết Thoa cảm ơn vì Huy vì đã giúp cô hay vì đã không hỏi gặng chuyện Người bạn kia.

Hỏi nữa chắc cô chui xuống đất mất, giờ tâm trạng cô cứ rối bời.

Thoa và anh Bạn ấy biết nhau qua một lần tình cờ nói chuyện trên Facebook, hai con người xa lạ chưa từng gặp mặt nhưng cái nhiệt tình sôi nổi của anh ấy đã làm Thoa có cảm tình.

Những gợi ý , hướng dẫn khi gặp bài toán khó của anh ấy làm Thoa biết ơn và ngưỡng mộ, những lần chúc ngủ ngon mỗi tối làm Thoa vùi mặt vô gối thẹn thùng, những dòng tin nhắn ấy từ từ nhen nhóm trong tâm hồn cô thiếu nữ ấy một thứ tình cảm đầu đời mới lạ, tươi mát như cơn mưa đầu xuân tưới trên những chồi non xanh biếc.

Anh bạn ấy hỏi cô rất nhiều về nơi cô ở, anh nói thích gần gũi thiên nhiên, sông suối núi rừng, nói khi nào Thoa thi xong anh sẽ lên chơi.

Đã từ lâu anh muốn thăm mảnh đất Minh Hoá xinh đẹp, cứ nghĩ anh nói cho vui, ai ngờ mấy ngày trước anh nhắn :

" Thứ năm này anh lên chơi nha cô bé".

"Dạ anh lên thật hả"

" Ừ, thật chứ, thanh niên nói là làm mà, chiều đó đón a nhé, a bắt xe đò lên ."

"Dạ, vâng anh".

Cái sự nồng nhiệt của anh chàng Thị xã ấy làm Thoa không thể từ chối, đến giờ cô vẫn tự trách mình sao đồng ý nhanh vậy.

Mà kể từ hôm nhắn hẹn nhau ấy đến hôm nay không thấy anh nhắn lại, đến ngày hẹn cũng không nhắn báo cho cô đã lên xe chưa.

Điều đó làm cô có lúc nghĩ người ta chỉ hẹn bâng quơ chứ không thật, nhưng dù sao đã hẹn rồi thì có sao cũng phải đi đón người ta, không thì áy náy lắm.

Cô gái 18 ấy cứ vậy mang theo những hồi hộp, lo lắng, rẽ qua cây Đa đầu làng theo hướng đường lớn mà đi, ngọn gió cuốn lại mùi hương bồ kết trên mái tóc kẹp nơ hồng còn sót lại vài viên gỉả đá của cô thôn nữ rồi tan biến.

Từ xã của Thoa lên Huy tâm huyện là thị trấn Qui Đạt cũng gần 12 cây số.

Tới chỗ hẹn cũng mới 3h chiều, Thoa đứng đợi dưới gốc cây sung cổ thụ.

Đây là nơi mà người nhà các xã thường đứng đón xe hay chờ nhà xe trả hàng, trả khách , dần dà khi điện thoại cho nhà xe chỉ cần nói đón ở cây Sung, hoặc trên xe thì nói cho em xuống cây Sung là hiểu, như một trạm xe tự nhiên vậy.

Từ thị xã Ba Đồn lên Qui Đạt theo tuyến đường quốc lộ 12A chỉ có một chuyến trong ngày, thường khoảng hơn 4h mới tới, vậy là còn hơn một tiếng nữa.

Thoa đắn đo có nên ghé nhà con Hằng mượn thỏi son điểm chút lên môi.

Mà có lẽ thôi, từ lúc thi xong đến giờ Hằng thưa nói chuyện với Thoa hẳn, Thoa nhắn hỏi gì cũng không buồn trả lời, hồi còn đi học Thoa hay bày vẽ bài vở cho, lúc ấy sao mà thân thiết thế, nghĩ cũng buồn.

Mặt trời nắng đang còn gắt, mồ hôi đã rịn lấm tấm trên trán, Thoa dựng xe rồi lót dép ngồi sau gốc cây tránh nắng và bụi đường cuốn lên khi những chiếc xe tải vút qua, cô chẳng muốn cái áo của mình lem luốc thêm chút nào.

Không biết làm gì cô liếc mắt nhìn vài con kiến đang hè nhau rinh một chiếc lá về tổ.

Nhìn đàn cá lia thia đang vẫy đuôi lách tách bơi theo mương nước.

Nhìn con ốc bươu đang bò chậm chạp lên máng mương nước, tự hỏi lúc anh ấy tới thì con ốc đã bò tới miệng máng chưa nhỉ?

Cứ nghĩ tới đó là tim Thoa cứ đập hụt một nhịp, không biết là đang mong xe tới mau hay đừng tới sớm quá, tâm trạng cô cứ xoay mòng mòng như chiếc lá xoáy tròn trong dòng nước.

Những dòng suy tư của cô gái cứ trôi theo từng nhịp phút giây của thời gian, bỗng nghe " Cạch " rồi "Ối", Thoa ngước lên thì thấy một người một xe đã bổ sóng xoài ở trên đường nhỏ phía trước, phía sau là một xe bò kéo chở đầy mấy bao than củi bị lật nhào, có vài bao than bị đứt dây buộc miệng , than đổ tung toé ra cả đường.

Thoa nhận ra là bác Dực ở xã bên, nhà bác ấy thường đốt củi lấy than rồi đem xuống chợ huyện bán.

Từng bao than được chất lên chiếc xe bò kéo, rồi lòn cái càng xe qua người, ép vào phần đùi và bụng, ngồi lên xe nổ máy là chạy.

Thoa chạy lại thì thấy cái càng xe đã đè xuống chân bác Dực, cô gỡ cái càng, nâng càng cho bác Dực đứng dậy.

Người đàn ông nhận ra người giúp mình là con bà Liễn , bác xuýt xoa:

"Nãy lên cái dốc xe tự nhiên chết máy, trôi xuống bác đỡ không kịp".

" Dạ chân tay bác có bị sao không ạ,"

" Ừ bác không sao, chỉ trầy xước chút, mà cháu có việc đi đâu dưới này thế ?"

" Dạ cháu có chút việc bác ạ".

" Ừ bác cảm ơn cháu nhiều nhé, cũng may gặp được cháu"

Thoa ái ngại nhìn mớ than đen sì ngổn ngang giữa đường, cô lí nhí chào bác rồi quay gót về cây sung.

Ngoảnh lại cô thấy bác Dực với cái chân tập tễnh, khom lưng vác từng bao than lên xe, mỗi lần dùng sức bác lại xuýt xoa, nhăn nhó, trong lòng cô trào lên nỗi hổ thẹn khôn cùng, cô thấy sao mình lại kém cỏi thế, đeo lại cái khẩu trang che mặt cô đi nhanh như chạy về phía người hàng xóm tội nghiệp ấy:

" Bác để cháu giúp một tay ạ".

Cũng không chờ bác kịp nói gì thêm, cô đã xấn vào ôm bì than bỏ lên chiếc xe càng, bì than không nặng nhưng to, nên mỗi lần ôm là cứ phải sát người.

Một bì, hai bì, rồi ba bốn bì, bây giờ cả người cô đã như lọ lem, than đen cả một vạt áo trước ngực và bụng, cái cổ thon trắng ngần cũng bị bụi than lem bẩn, mồ hôi thấm ướt cả lưng áo, với bộ dạng của mình giờ cô chỉ mong cái anh chàng thị xã ấy đừng có tới, người gì đâu nhắn hẹn xong là im bặt luôn.

Cô thương mình rồi giận lây qua anh bạn ấy, vừa buồn vừa tủi, chợt sống mũi cay cay, rồi nước mắt đã ngân ngấn ở khoé mi, ngắn dài trên má, cô gái tội nghiệp ấy cúi xuống hốt mớ than vung vãi trên đường cũng là để che giấu đi nổi buồn tủi trong lòng.

Lại có thêm người qua đường nữa đến giúp vác nốt hai bao than lên xe, vén vén mấy hột than còn sót lại với Thoa rồi cho vô bì.

" Bác ngồi lên xe đi rồi cháu lòn càng ( xe) vào cho ạ" - người kia nói với bác Dực.

" Bác cảm ơn".

" Nhỏ ơi bác đi nhé, bữa nào qua nhà bác lấy buồng chuối về nhé, chuối chín mấy buồng rồi cháu ạ."

Thoa " dạ vâng ạ" , chờ bác nổ máy đi thì cô cũng lủi thủi về gốc sung , cô buồn bã ngồi thẫn thờ, cũng không để ý là người kia đi theo sau mình.

" Này em gái, lấy chai nước mà rửa tay này".

Thoa ngước lên thì nhận ra người đi đường khi nãy giúp bác Tâm, thì ra người ta cũng chờ ở đây như mình.

" Dạ em cảm ơn "

Thoa hai tay đón lấy vì lúc này cô cũng cần nước sạch, cởi cái khẩu trang đen nhẻm ra rồi rót nước từ chai để rửa tay.

" Ơ , Thoa ! có phải em là Thoa không ?

"

Nghe gọi tên mình, Thoa ngơ ngác ngước lên, chỉ thấy người con trai kia cũng cởi khẩu trang ra, nhoẻn miệng cười.

" Là anh Trường đây, facebook Đặng Trường đây".

Thoa mắt tròn xoe, đứng hình trong giây lát, cô nhìn người thanh niên đứng trước mình, đúng là anh Trường , anh bạn thị xã cô đang chờ đang đợi.

Nhìn anh Trường cũng không khác trong ảnh là bao, trán cao, mũi thẳng, cặp môi dày toát vẻ rắn rỏi, cô thẹn thùng cúi gầm mặt xuống:

" Anh tới lúc mô em không biết ?"

" Anh xuống xe chỗ cây sung này thì không thấy em đâu, tưởng em chưa tới, nhìn phía đường nhỏ thấy xe càng đổ than nên a lại giúp, cũng không biết đó là em."

Thì ra do Thoa và Trường chưa thấy hình dáng ngoài đời của nhau bao giờ, cộng thêm cứ mải lúi húi hốt than nên không biết nhau.

Trường giúp Thoa dội nước rửa tay, anh lấy trong ba lô ra chiếc khăn lạnh, xé ra rồi lau lau cổ cho Thoa, vẻ tự nhiên của anh ấy làm Thoa đỡ phần nào ngại ngùng.

" Nhìn em xinh hơn trong ảnh đấy ",

Bất chợt được khen làm Thoa đỏ ửng mặt.

" Đưa chìa khoá xe đây anh lái cho nào, ngồi sau cho vững nhé, anh có kinh nghiệm ngã xe lắm".

Thoa tủm tỉm cười, cô ngồi sau bờ vai rộng của anh thanh niên ấy, ngoái lại nhìn chú ốc sên dưới mương đã bò lên tới bờ từ lúc nào.

Đối với Trường thì đây là lần đầu tiên anh đặt chân lên mảnh đất này.

Minh Hoá là huyện cuối cùng phía cực tây của Quảng Bình, có biên giới giáp nước bạn Lào, từ chỗ Trường lên tới đây cũng gần trăm rưỡi cây số.

Con đường bê tông mà hai người đang đi kéo dài hút mãi tới những mái nhà dưới chân núi, lúc này mặt trời đã xế bóng, ánh chiều tà mấp mé sau dãy Trường Sơn hùng vĩ, từng dãy núi đá vôi cao vút đan xen vào nhau , những ruộng lúa xanh ngát hai bên đường, gợn từng đợt sóng dập dìu theo gió, thoảng lên mùi lúa sữa, ven đường từng con trâu đang lững thững đi về.

Bức tranh làng quê yên bình làm Trường cảm thấy dễ chịu, anh lái xe chậm chậm để tận hưởng thêm khoảnh khắc này, mà không biết rằng cô gái phía sau mình cũng đang muốn đường xa thêm chút.

" Quê em đẹp quá Thoa ạ."

" Dạ không vui bằng thị xã đâu anh ạ, sợ không có chỗ nào chơi anh nhanh chán ạ".

" Chỉ sợ em đuổi anh thôi chứ không có chuyện anh chán đâu , mà đợt vừa rồi em thi tốt nghiệp điểm cao không ?"

"Dạ em được 25,5 điểm anh ạ."

" Ồ!

Điểm em cao quá, anh chúc mừng nha, sắp được làm sinh viên rồi đó".

Dù trước đây hai anh em có hay trao đổi chuyện bài vở, Trường cũng nhận thấy cô bé này khá thông minh nhanh nhẹn, nhưng anh cũng không khỏi ngạc nhiên khi điểm của Thoa lại cao như vậy.

Ở chỗ anh mấy đứa học sinh thị xã học thêm ngày đêm mà cũng ít người đạt 25 điểm, cô bé này giỏi quá.

" Nhà em là ở xã Huy Hoá phải không?"

" Dạ đúng rồi anh ạ."

" Thế xã Hoá Sơn là nằm chỗ nào ?"

"Dạ Hoá Sơn giáp với xã em luôn đó anh, mà sao anh lại hỏi Hoá Sơn, anh cũng có bạn ở đó hả ?"

" À, không phải, anh hỏi cho biết thôi".

Chạy xe được một lúc thì tới cây đa đầu làng, Thoa chỉ đường cho Trường lối vào nhà Huy, lúc ấy đã chập choạng tối.

" Tối nay anh ở nhà bạn em nha, anh ấy tên Huy", Thoa nói.

" Anh ở vậy có phiền người ta không em ?".

" Tính anh ấy hiền lắm ạ, em cũng nói trước với anh ấy rồi, không sao ạ."

Trường cũng biết không có cách nào hơn, đi từ thị trấn về đây ít hàng quán, không có nhà nghỉ khách sạn nào, với lại trong tâm lí anh cũng muốn ở trong nhà dân cho gần gũi.

Hai người tới nơi thì Huy đang kê lại cái cửa chính bị lỏng cái bản lề, Trường chào hỏi xong thì cũng lại phụ giúp một tay.

" Anh nhích lên một tí, rồi rồi "

"Chỗ dưới này cũng bị lỏng rồi, cho em mượn cái búa"

" Vẫn còn nghe cọt kẹt, em phụ anh nâng cửa lên ráp lại xem thế nào".

Làm việc cùng nhau là cách nhanh nhất để làm quen và hiểu nhau, vẻ nhiệt tình cuả Huy đã làm Trường có cảm tình như thế.

Thoa thì xuống bếp vo gạo nấu cơm, nhặt rau nấu canh.

Lúc hai người con trai xong việc thì cô đã cũng bưng mâm cơm lên.

Thoa chào hai người rồi xin phép về.

" Em ở lại ăn cơm với bọn anh đã", Huy nói.

" Dạ cho em xin phép về, hai anh ăn cơm đi cho nóng ạ, trưa mai em mời anh Huy anh Trường qua nhà em ăn cơm ạ."

Thoa nóng lòng về xem mẹ cô ở nhà cơm nước sao rồi, Huy cũng hiểu điều đó nên không nài nỉ gì nhiều.

Cô gái ấy chỉ muốn đưa mắt nhìn người bạn kia một cái nhưng không dám, cứ thẹn thùng, mắt nhìn xuống đất rồi đi ra.

" Thoa, chờ anh chút".

Tiếng Trường gọi làm Thoa tim đánh cái thịch, con người ta thường khi lo lắng quan tâm cái gì mà cái đó tới thì kiểu gì cũng giật mình, chỉ thấy Thoa quay lại miệng nói mà như không nói :

" Dạ gì đó anh Trường".

Trường mở ba lô ra rồi lấy vật gì đó đưa lại cho Thoa, anh cười nói:

" Anh có cái này cho em".

" Ôi dạ thôi, em không nhận đâu"

" Em cứ nhận lấy, hồi trước anh chả bảo em thi tốt thì anh sẽ có quà rồi còn gì, không nhận anh buồn đấy".

Trường cầm tay rồi dúi dúi túi quà cho Thoa, cũng may lúc đó trời đã tối, cô đứng dưới bóng cây nhãn trồng trước cổng nên Huy và Trường không thấy được cái mặt đã đỏ lựng của cô gái, cô lí nhí cảm ơn Trường rồi đi về., cái chạm tay lúc nãy vẫn còn ấm nóng, tê rần rần trông người cô thôn nữ.

Đi đường xa đói bụng nên Trường ăn rất ngon cơm, dĩa rau muống xào tỏỉ, cá khô chiên mắm, thêm dĩa trứng gà rán, một bát canh nước rau muống vắt thêm quả chanh thẻ, húp mát tận ruột.

Ăn xong Huy lấy ấm nước chè ra bỏ trước hiên, rồi đi ra cây nhãn lấy cây sào chọc chọc, một chùm nhãn rơi xuống, giống nhãn Nhà tuy nhỏ quả hơn nhãn lai nhưng ngọt lịm.

Buổi tối ở quê yên tĩnh lạ thường, cả một màn đêm đen bao phủ làng quê núi rừng, chỉ điểm lưa thưa vài ánh đèn leo lét, tiếng ếch nhái ì ọp kêu nghe vui tai đến lạ.

" Em làm nghề chi hả Trường ?

"

" Dạ em là kỹ sư điện, em làm cho công ty Đài Loan anh ạ.

"

" Công việc lương cao không ?"

" Dạ cũng tàm tạm vậy anh ạ, nhưng tuần trước em xin nghỉ việc rồi ".

" Em tìm được công việc lương cao hơn hả ?

"

" Dạ không phải, công việc bắt buộc em phải gò bó, mà tính em thích bay nhảy, nên em không muốn tiếp tục nữa, đợt này em nghỉ ngơi một thời gian rồi tìm hướng đi khác."

Bản thân Huy thấy không có việc gì là không gò bó con người ta cả, anh chỉ mong thanh niên trẻ này nghỉ việc không phải là một sai lầm.

" Anh Huy có phải là người Nguồn không ạ ?

", Trường hỏi.

" Không phải, anh cũng là người Kinh thôi, Thoa thì mới là người Nguồn ".

Trường cũng hơi ngạc nhiên vì anh Huy là người Kinh, vì Trường biết ở đây hơn chín mươi phần trăm là đồng bào người Nguồn, Nguồn ở đây nghĩa là vùng thượng lưu, từ đây những nhánh sông lớn nhỏ sẽ hợp lại để tạo thành sông Gianh cuồn cuộn đổ ra biển.

" Có phải người ở đây mang họ Đinh nhiều nhất đúng không anh ?

"

" Đúng rồi em, họ nhà anh là họ Nguyễn, còn đa số là họ Đinh, như Thoa là Đinh Thị Thoa, còn mẹ Thoa là Đinh Thị Liễn".

Nhắc đến Thoa , Huy thở dài: " Nhà ấy hoàn cảnh, hai mẹ con nương tựa nhau mà sống, tội nó, trúng đại học mà không có điều kiện theo học tiếp."

Trường đang uống ngụm nước chè, chưa kịp trôi xuống đã thấy tắc ở họng, nghe Thoa không thể đi học tiếp mà anh thấy xót xa, hai người chỉ trầm ngâm không nói gì nữa., chỉ nghe phía trên rừng tiếng thú kêu toang toác trong rừng vọng lại, rồi tan biến trong đêm.
 
Kho Báu Của Nhà Vua
Hồ Yên Phú


Buổi sáng hôm sau ngủ dậy đã hơn bảy giờ, Trường không thấy anh Huy , anh thong thả đi ra sân dạo vườn, ở đây đất đai rộng rãi, tạo cảm giác thoáng đãng mát mẻ, những ngôi nhà ở đây có nhiều khá nhiều gỗ, nhà nào khá giả thì ốp gỗ tường, gỗ trần, nhà nào kém hơn thì cũng gắng ốp gỗ mặt tường phía trước nhà, cửa chính thì dùng những tấm ván gỗ ghép lại.

" Em ngủ dậy rồi à ?", Huy ôm một bó thân ngô từ cổng đi vào hỏi.

" Dạ, em ngủ ngon quá,dậy không thấy anh đâu".

Nói chuyện lúc Trường mới biết anh Huy làm kinh tế khá giỏi, một mình anh gây dựng được một bầy lợn ri mười mấy con, lợn giống thì a mua dân đi rừng họ bẫy được.

Anh còn trồng mấy héc rừng cây keo, đào ao thả cá trắm, công việc làm từ sáng đến tối vẫn không hết.

Trường vào nhà, mặc cái áo khoác nắng rồi cũng không nói nhiều phụ việc với Huy, hai anh em người xẩy cỏ vườn, người thái ngô cho lợn ăn, rồi ra áo cá vét bùn đắp chỗ bờ bị sạt.

Thái độ nhiệt tình năng nổ của Trường làm Huy có mến cảm, gần gũi hơn so với những người thành thị khác mà anh từng gặp.

" Trường, nghỉ tay đã em, hôm qua Thoa có rủ anh em mình qua nhà ăn cơm, về rửa ráy thôi.

"

Sáng chưa ăn gì, lại thêm uống nước chè nên giờ Trường cũng đói cồn ruột, nhớ đến Thoa anh cũng tự hỏi không biết sáng nay cô bé ấy làm gì.

Bà Liễn không biết sáng nay con gái bà làm gì mà cứ thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười, mẹ gọi hai ba lần mới nghe tiếng.

Thoa thì chốc chốc lại lén mẹ mở cái ngăn tủ để sách vở của cô, lôi ra cái túi ni lon, trong đó là một cái mũ rộng vành màu xanh lơ có đính nơ, đó là món quà hôm qua Trường tặng cô, cô mân mê ngắm nghía rồi lại đội thử, lúc ấy làn da trắng của cô gái lại ưng ửng đỏ.

Thấy mẹ đi vào cô lại cất vào tủ, chuyện này cô đang giấu mẹ, mẹ biết lại trách nhận quà của người lạ.

" Mẹ ơi, trưa nay con nấu cơm, có anh Huy với bạn anh Huy tới ăn nữa mẹ nhé.",

" anh Huy " thì Thoa nói to, còn " bạn anh Huy" thì lí nhí , không biết bà Liễn có nghe rõ không.

Huy và Trường đi bộ tới nhà Thoa, ngôi nhà ở cuối xóm, đi qua một nương ngô rộng nữa mới tới, không ở co cụm cùng với những ngôi nhà khác, nhìn từ xa nhà Thoa nằm lưng chừng trên nửa quả đồi, xung quanh cây cối um tùm, cảm giác rất lạ.

Thấy hai anh tới Thoa nửa mừng nửa lúng túng, mời vào nhà uống nước.

Trường thấy nhà Thoa khá đơn sơ, ngôi nhà cảm giác được xây từ rất lâu rồi, ở gian giữa có một cái sập cũ làm bàn thờ, trên tường treo một bộ tên nỏ, một bộ bàn ghế ngồi học bài của Thoa kê ở sát cửa sổ để lấy ánh sáng.

Từ chiếc bàn này cô gái thôn quê đã chăm chỉ học , thi được điểm cao như vậy, Trường bất chợt nhìn sang Thoa với ánh mắt cảm phục.

Bắt gặp ánh mắt Trường đang nhìn mình, cô thẹn thùng đi xuống bếp dọn cơm.

Chỉ thấy lúc sau Thoa bưng lên một mâm cơm, giữa mâm có một dĩa bánh tròn tròn màu vàng nhạt, xung quanh là dĩa ốc luộc, dĩa rau xào, dĩa trứng rán, bày biện tươm tất.

" Đây là bánh gì vậy Thoa ?

", Trường hỏi.

" Dạ đây là cơm Pồi "

" Em chưa biết món ăn này hả ?

" , Huy hỏi.

" Dạ chưa, nhìn có vẻ giống xôi bắp anh hè ".

" Không phải xôi, cơm Pồi này chỉ ở huyện Minh Hoá anh mới có, là món đặc trưng của người Nguồn, người ta lấy ngô, sắn , gạo ngâm nước nóng khoáng 2 giờ, rồi đem giã cho thật mịn, nhào thành bánh, dùng lá chuối hoặc lá dong đùm lại rồi đem hấp " , Huy giải thích.

Trường dùng tay nhón một miệng ăn thử thì thấy vị bùi bùi, thơm mùi ngô, ăn kèm với ốc luộc tạo cảm giác béo ngậy, ốc này ở đây gọi là ốc đá, Thoa ra suối bắt về, đem ngâm để ốc nhả hết đất cát ra.

Đang đói bụng nên ăn vắt thêm một miếng to cho vào mồm, miệng khen :

" Ngon quá "

Vì vừa ăn vừa nói nên chữ " ngon quá " Trường nói ra như bị méo, làm Thoa và Huy cười giòn, bà Liễn cũng cười theo, không khí tự nhiên hẳn.

" Sao nhà mình lại ở cách xa xóm vậy hả O ?", Trường hỏi bà Liễn.

" O lấy chồng đã ở đây rồi c, nhà này có từ hồi ông bà để lại, sau ni ba của con Nhỏ lấy gỗ về sửa lại thôi .

" Nhà ở trên cao thế này không sợ lũ O nhỉ ?

"

Nghe Trường hỏi vậy bà Liễn cũng chỉ " Ờ " chứ không nói gì thêm, bà nhớ lại những trận mưa lớn khi đến mùa, nước lũ cuộn cuộn đổ về dưới xóm dưới làng, nhà bà mặc dù trên cao không lo lũ tới, nhưng quả đồi này cứ như chực sẵn sàng đổ sụp xuống lúc nào, những lần ấy bà như ngồi trên đống lửa, bà chỉ biết chắp tay cầu khấn ông Pụt phù hộ che chở .

Sau những lần ấy, bà muốn chồng dọn nhà xuống dưới ở với xóm làng, nhưng chồng bà nhất quyết không nghe, rằng nhà này ông bà tổ tiên đã ở được, thì mình cũng ở được, tính chồng bà xưa nay vẫn rắn rỏi, khó lay chuyển như vậy.

Ăn xong bà Liễn vào phòng nghỉ, còn ba người ra sân ngồi nói chuyện, hôm ấy tiết trời mát mẻ, ngồi dưới hiên nhà Thoa có thể phóng tầm mắt ra xa những bãi ngô , những ngôi nhà dưới xóm, cuộc chuyện càng lúc càng sôi nổi.

Huy và Thoa nghe Trường kể nhiều chuyện ở công ty cũ, chuyện về công nghệ, về những người vượt khó khởi nghiệp thành công, cả hai nghe rất hứng thú, chợt Trường hỏi:

" Ở gần đây có hồ Yên Phú đẹp lắm phải không ?"

" Dạ đi theo đường này chút là tới anh ạ"

" Vậy hôm nay làm hướng dẫn viên cho anh bữa được không ?"

"Dạ được", Thoa bẽn lẽn.

Vậy là ba người quyết định đi hồ Yên Phú chơi, chỉ thấy Thoa vào nhà xin phép mẹ, lúc sau đi ra, trên tay cầm theo bộ nỏ tên.

Trường ngạc nhiên hỏi, Thoa chỉ cười cười không nói.

Bọn họ đi bộ trên con đường nhỏ, hai bên đường hàng dương xỉ rì rào tiếng gió, đi một chốc thì tới một kiểu đầm phá rộng trải dài ngút, phía xa là những dãy núi đá vôi đan xen nhau, trùng trùng lớp lớp, cả một daỉ đất hoang sơ nguyên thuỷ, không nhà cửa, không có bàn tay con người canh tác nông nghiệp, Trường ngắm nhìn đến mê mẩn.

Hồ Yên Phú khá rộng, xung quanh là ba bốn khe nước chảy vào, nước trong thấy đáy, Trường quay lại hỏi Thoa:

" Có phải hồi trước ngay tại đây đã từng có một đoàn làm phim người Mỹ về đây làm phim phải không ?"

" Anh cũng biết chuyện này hả, họ về đây làm phim con khỉ đột to to ấy anh ".

Trường biết đó là phim King Kong, là phim bom tấn cuả Hollyword hẳn hoi, anh không khỏi thầm thán phục người Mỹ giỏi , ngay cả những nơi xa xôi như vậy mà họ cũng tìm tới được để làm phim cho đúng ý đồ của họ.

" Lại đây bắt cua đá với anh ", Huy rủ.

Chỉ thấy Huy đi lại một khe suối, khom khom bẩy từng cục đá lên, bẩy đến hòn thứ ba thì lộ ra một con cua đang tìm cách trốn, Huy tay nhanh như cắt thọc xuống túm lấy chú cua, đưa Trường xem, giống cua suối này dân ở đây gọi là cua đá, không to lắm nhưng nhìn chắc nụi.

Trường khoái chí, học theo Huy cũng lom khom bẩy đá tìm cua.

Hồi lâu ngước lên chợt thấy Thoa đứng trên một tảng đá, lấy một mũi tên lắp vào nỏ, nhẹ nhàng ngồi xuống, chân trái quì gối trên đá, chân phải làm điểm tựa cho tay, đầu nghiêng nghiêng, mũi tên hướng xuống suối.

Cả nguời cô bất động như một bức tượng, chỉ thấy ngọn gió phất phất vài gọn tóc trước trán.

Nghe " phụt" một tiếng, mũi tên rời nỏ lao cắm xuống suối, khi Thoa lấy lên thì một con cá đã bị xiên trong tên, cô gái dơ lên vẫy vẫy khoe với Trường, làm anh chàng kinh ngạc mồm há ra không ngậm lại được, chỉ đến khi con cua đá cầm trên tay kẹp càng vào thịt mới giật mình, la oai oái, nhảy lon ton rồi ngã cái oạch, Thoa không nhịn được bụm miệng cười ngặt nghẽo, cô lại lắp tên, mỗi lần " bụp" là một chú cá lại bị xiên.

Hồi sau cả bọn kiếm củi đốt thành than đỏ, nướng cua và cá ăn.

Anh Huy đi về phía chân núi, lúc sau trở ra trên tay cầm một nhánh cây nhiều lá, anh nói:

" Đây là lá mưng, tí hai đứa kẹp với cá nướng ăn hợp lắm, chừ anh phải về cho bầy lợn ăn chiều, hai đứa cứ ngồi chơi nhé."

Trường biết anh Huy nhiều việc nên cũng không ở lại được, anh nằm ngửa ra đất, miệng ngậm một bông cỏ lau, ngắm nhìn bầu trời xanh ngắt, chốc chốc lại có bầy cò trắng bay qua, đây là cuộc sống mà anh muốn, con người anh không thích ồn ào chật hẹp của đô thị, chỉ muốn phóng đãng thoải mái giữa đất trời như vậy.

"Nếu không phải lo cơm áo gạo tiền, anh sẽ về đây ở".

"Người ta thích ở phố nhà cao cửa rộng hơn chứ ạ ", Thoa vừa lật cá vừa trả lời Trường.

"Ở phố chỉ có nhà cao cửa rộng, chứ ở đây có cả sông rộng núi dài, chả thích hơn à "

Thoa tủm tỉm cười, bất chợt cô khe khẽ hát:

"Giã tèng thì giã cho sòng

Để cho cá chết đầy sông đầy bờ

Giã tèng thì giã cho sòng

Đến khi chia cá nhớ công đâm tèng"

"Em hát bài gì nghe lạ thế ?", Trường hỏi

"Dạ là bài Hò thuốc cá người Nguồn quê em hay hát, hồi trước mỗi lần ra sông bắt cá người ta lấy rễ cây Tèng giã ra, rồi dùng đá đắp thành kè phía hạ, phía nguồn sông thì cho nước rễ Tèng hoà vào suối, một lúc sau cá trúng nước rễ sẽ chết nổi lên ạ ."

" Ủa thế mình ăn cá vào không độc à ."

" Dạ không anh, rễ cây Tèng ni hay lắm, chỉ làm cá chết chứ các loài khác như ốc lươn tôm cua không sao, người ăn vào cũng không sao."

Lần đầu Trường biết tới có loại rễ cây hay như vây.

"Mà ai dạy em bắn nỏ hay thế ?

"

"Dạ ba em."

" Chắc ba em bắn nỏ giỏi lắm, lúc nào rảnh em chỉ anh cách bắn nỏ nhé ?

"

" Dạ".

Thoa nhớ lại hồi ba cô còn sống, cô thường theo chân ba đi săn thú trong rừng, mỗi lần ba khoá con thú nào trong tầm mắt thì nó khó lòng thoát được, săn được con thú là cô lại dành cầm để về khoe mẹ, lúc về cứ bắt ba cô cõng từ rừng về tận nhà, nghĩ lại thương ba quá.

Thấy Thoa có vẻ trầm tư, trường biết mình lỡ nhắc đến người ba đã mất của cô, anh lảng qua chuyện khác:

" Ôi cá chín rồi thì phải, thơm quá"

Thoa lựa một con cá vàng rụm cuốn lá rồi đưa cho Trường, thịt cá thơm béo ăn kèm với vị chát của lá rất hợp vị.

Chợt có tiếng xe máy rít ga, phá tan không gian yên tĩnh, hai người ngước lên thấy có đôi chiếc xe máy đi tới, một nhóm người hai trai một gái, trên tay cầm thùng bia và một túi đồ ăn, Thoa khẽ " A" một tiếng nhỏ rồi hơi cúi mặt xuống, Trường hỏi :

" Em có quen hả ?"

' Dạ, là bạn em'

Một thanh niên nhóm kia bất giác cũng nhận ra Thoa, hất đầu cho hai người còn lại đi theo.

" Thoa, em cũng ra đây chơi hả ?"

Trường thấy thanh niên này tóc nhuộm, xăm tay, anh khẽ gật đầu chào, nhưng anh ta không thèm để ý, mắt chỉ nhìn chăm chăm Thoa

" Ơ Thoa, lâu ngày quá ", cô gái trong nhóm kia cũng cất tiếng chào.

Thoa nhận ra Hoa, bạn cùng lớp cũ với mình, gặp bạn cũ Thoa thấy vui, từ hồi thi xong hai đứa chưa gặp lại.

" Hôm trước Thoa nhắn hỏi mượn thỏi son, mà lúc ấy mình bận đi chơi, hồi về nhà thì cũng quên trả lời mất, xin lỗi nha."

Hoa vô tình hay vô duyên mà nói ra chuyện này làm Thoa vừa lúng túng vừa thẹn.

" Đây là bạn trai Thoa hả, có người yêu mà dấu nha ?"

" Không ...không phải, là anh..

Trường", Thoa lập bập giải thích.

Hoa đập đập vai cô bạn rồi cười cười, cô chủ động chìa tay ra bắt tay với Trường:

" Chào anh, em là Hoa bạn cùng lớp với Thoa, anh ở đâu ạ ?"

"Mình là Trường, ở dưới Ba Đồn lên đây chơi.", Trường bắt tay đáp lễ.

" Ôi vậy hả, tuần trước em cũng xuống thị xã chơi với chị, tiếc quá, không biết anh sớm."

" Đây là anh Đạt và anh Quảng", Hoa giới thiệu.

" Bọn em ở Huy Hoá đây luôn hả ?"

" Dạ không, bọn em ở xã Xuân Hoá, hôm nay lên đây chơi."

Trường khẽ đưa mắt chào, chỉ thấy hai thanh niên kia mắt lờ đờ, phảng phất mùi rượu, chắc đã nhậu ở đâu đó, giờ tới đây nhậu tăng hai.

Người xăm ở tay là Đạt, lúc này cậu ta mới chìa tay ra bắt tay Trường :

" Chào anh, hôm nay tình cờ gặp, nhậu với bọn em chung cho vui nhé."

Tính Trường hào sảng nên cũng không câu nệ gì, nhậu được vài lon, có tí men vào Trường thấy tinh thần sôi nổi hẳn, Hoa cứ tíu tít hỏi chuyện này chuyện kia, anh cũng vui vẻ trả lời.

Đạt xé miếng gà nướng đem theo mời Thoa, Thoa cũng khẽ cảm ơn rồi không nói gì.

Đạt vốn dĩ thích Thoa từ trước, nhưng mấy lần theo đuổi tỏ tình đều bị cô lảng tránh, nay sẵn có tí men trong người.

Chỉ thấy Thoa làn da trắng bóc, mắt tròn long lanh, miệng chúm chím như hoa hé, chỉ hận nỗi không dơ tay chạm vào được.

Nhưng tuyệt nhiên Thoa đến nửa cái liếc mẳt nhìn mình cũng không, chỉ chốc chôc ngước lên nhìn cái anh tên Trường kia, bất chợt nảy sinh trong lòng đố kị, hắn hỏi:

" Anh Trường quen Thoa lâu chưa ?"

"À bọn anh cũng mới nói chuyện được mấy tháng đây thôi."

Mới chỉ quen mấy bữa mà đã hẹn nhau lên đây chơi rồi, còn hắn thì theo đuổi hai năm trời mà chưa được Thoa đi chơi riêng buổi nào, càng nghĩ càng ức.

Thanh niên tên Quảng bên kia cũng đang hậm hực không kém, hắn đang tán tỉnh con bé Hoa, mà từ đầu buổi đến giờ nó chỉ chăm chăm hỏi han cái anh thị xã kia, chốc chôc lại còn đặt tay vỗ vỗ lên đùi anh ta, hắn cười cười rồi hỏi Trường:

" Anh ở đây chơi lâu không, anh có thích đánh bóng chuyền không, ở đây bọn tui chiều nào cũng chơi, khí nào hẹn anh giao lưu với bọn tui nhé."

"Bóng chuyền anh cũng có biết nhưng chơi không giỏi, nhưng khi nào rảnh thì giao lưu bữa cho vui."

" Hồi trước cũng có mấy thằng thị xã đánh với bọn tui, bị bọn tui dợt cho ba séc trắng, dân thị được cái mẽ chứ chả được đếch gì."

Nói xong hai thằng nhìn nhau cười ha hả, dơ cốc cụng nhau uống ực ực, Trường nghe tên kia xỉa xói thì sinh lòng khó chịu, anh khẽ nhau mày rồi nhìn qua Thoa.

Thoa cũng nhìn anh rồi như hiểu ý, cô nói:

" Thôi mọi người ở lại, bọn em xin phép về trước."

Lại còn " bọn em", Đạt cố nén cơn tức lại, hắn cười với Thoa:

" Em đi bộ hả, để anh lấy xe chở về."

Chỉ thấy Thoa và Trường nhổm dậy đi về, không ngó ngàng gì đến hắn, hắn gằn giọng:

" Này anh Trường, ở dưới thị thế nào tui không biết, nhưng ở đây có cái lệ vào ba ra bảy, anh về trước thì uống hết bảy cốc."

Trường quay lại quắc mắt nhìn, trong người anh đã nổi cơn nộ khí, bất giác thấy tay Thoa đã cầm tay mình giật giật, ánh mắt cô van lơn, nhờ vậy mà anh kìm cơn giận xuống, anh cũng không muốn gây chuyện ở đây.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, tên Đạt mặt đỏ tía, văng tục:

" Đĩ mẹ, còn dám trừng mắt với bọn này à."

Lời nói vừa dứt khỏi mồm thì hắn đã xông tới Trường lao vào như con trâu đực, Trường biết không thể tránh khỏi, a mím chặt môi, chờ đúng đà tên Đạt lao tới, hai tay túm lấy vai đối thủ, nghiêng người ngửa ra sau, chân đạp ở bụng hất mạnh một cái.

Chỉ thấy Đạt bay ngửa ra sau rồi rơi cái bịch, Trường cười khẩy:

" Đánh bóng thì có thể tao thua nhưng đấu vật thì chưa chắc bọn mi ăn tao đâu nhé."

Đạt đau điếng lồm cồm bò dậy, hắn biết Trường có nghề, nhưng vừa bị chơi một vố vừa thẹn vừa tức.

Hắn gầm lên một tiếng lao tới ôm bụng Trường vật xuống, hai thằng cứ vậy ôm nhau lăn lộn giữa đất.

Đạt dùng cùi chỏ chấn vào hàm trường một cú, Trường thọc lại vào mạng sườn hắn một cú, không ai chịu thua ai, nhưng Trường quên mất đối thủ có hai chứ không phải một người.

Chỉ thấy tên Quảng lúc này lựa một que củi to bằng bắp tay đang đỏ lửa lầm lũi đi tới.

Trường thấy đó nhưng đang bị khoá nhau với tên Đạt không thể nhúc nhích được, cái que gỗ đó mà phang xuống thì anh không xong rồi.

Quảng thấy Trường đã bị mắc cứng nên cứ lừ lừ đi tới, hắn ta có phần bình tĩnh hơn thằng bạn.

Thật lòng tức thì có tức nhưng hắn không muốn đến mức đánh nhau, nhưng giờ đã lỡ rồi thì không thể không ra tay hùa theo giúp đồng bọn được.

Hắn từ từ giơ que củi lên tính nhắm ống chân Trường chuẩn bị phang xuống, Trường chỉ biết than thầm hôm nay không xong rồi.

Chỉ nghe ' Phập" một tiếng, một mũi tên cắm ngay trên que củi.

Lực bắn làm tàn lửa bay tung toé, rơi trên đầu tên Quảng làm hắn la oai oái, ném thanh củi xuống phủi phủi đầu.

Khi định thần quay lại thì thấy Thoa đã lắp mũi tên thứ hai, đứng vững chải, mặt nghiêm nghị, nhắm thẳng vào mình, Thoa nói như quát:

" Anh Đạt, thả người ra."

Cả Đạt và Quảng đều đã biết cái tài bắn nỏ của Thoa từ lâu, mũi tên vừa rồi bắn ra vừa nhanh vừa chuẩn, cả hai khẽ động một chút là mũi tên đang căng dây nỏ kia lại động theo, biết mình đã bị khoá trong tầm ngắm của cô gái.

Chỉ sợ động thủ thêm thì mũi tên tiếp theo e là không phải cắm vào khúc gỗ, trong lòng không lạnh mà run.

Cả hai chỉ biết lườm một cái, văng tục thêm vài câu rồi ra xe nổ máy về thẳng.

Hoa cũng liếc nhìn Trường ái ngại, nhìn Thoa một cái rồi ra xe đi về cùng.

Chờ bọn ngổ ngáo kia đi hẳn, Thoa mới bỏ nỏ xuống chạy lại Trường, thấy miệng anh máu chảy ròng ròng, cuống quýt lấy khẩu trang lau máu cho anh.

Nước mắt đã chảy ròng ròng trên má, không kìm được ngồi xuống ôm mặt khóc nức nở, anh lên đây chơi với cô mà để anh lại ra nông nỗi này.

Trường cười hề hề bảo anh không sao, anh khẽ nắm lấy đôi vai run rẩy của cô gái, thầm cảm phục cô gái nhỏ nhắn mà dũng cảm ấy, anh biết lần này anh đã mắc nợ cô.

Để dỗ Thoa, Trường lấy một con cá nướng chấm muối ớt rồi cho vào miệng nhai nhồm nhoàm.

" Em nhìn này, anh có đau đâu, đang ăn được nè."

Vừa nói xong, muối ớt xát vào vết thương làm anh rát không chịu được, lại ôm mồm xuýt xoa ôi da.

Thoa thấy cũng tủm tỉm cười, lau nước mắt rồi cùng Trường đi về.

Lúc ấy nắng đã ngả chiều, in bóng hai người trên con đường đất, đàn cò cũng chao cánh tìm thêm ít mồi trước khi trời tối.

Đêm ấy Trường nằm ngủ mơ thấy bóng dáng một nữ thần trên bờ suối, đôi mắt long lanh, tay cầm một cái nỏ, nhoẻn miệng cười với anh, anh cười lại thì thấy đau ở miệng, rồi lại xuýt xoa..
 
Back
Top Bottom