Khác KHI TỘI PHẠM YÊU CHỊ HỌC SINH ĐẠI HỌC

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406405538-256-k14671.jpg

Khi Tội Phạm Yêu Chị Học Sinh Đại Học
Tác giả: Thanhduong0009
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình yêu giữa 1 đại ca tội phạm và chị học sinh
thể loại truyện LGBTQ+



lgbtq​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Giã từ vũ khí - Ernest Hemingway
  • HÀO KHÍ ĐÔNG A
  • Người lính khi xưa[Đam Mỹ]
  • Khi Định Mệnh Gọi Nhau
  • Hùng Khí Việt Nam
  • Hào Khí Việt Nam
  • Khi Tội Phạm Yêu Chị Học Sinh Đại Học
    CHƯƠNG 1: NGOẠI LỆ ĐẦU TIÊN


    CHƯƠNG 1: NGOẠI LỆ ĐẦU TIÊN

    Không có đồng tiền nào là bẩn ngay từ đầu.

    Chỉ có cách con người chạm vào nó khiến nó trở nên không thể rửa sạch.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG hiểu điều đó từ rất sớm.

    Cô hiểu dòng tiền như hiểu nhịp thở của chính mình: lúc nào cần chảy, lúc nào cần ngừng, lúc nào phải biến mất.

    Trong thế giới của cô, con số không bao giờ nói dối.

    Chỉ có con người tự dối mình rằng mọi thứ vẫn ổn.

    Ba giờ sáng.

    Căn hộ tầng mười lăm tối om, chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop hắt lên gương mặt BẠCH THIÊN ĐƯƠNG.

    Những bảng tính mở liên tiếp, tài khoản chồng lên tài khoản, các mũi tên luân chuyển như một bản đồ mạch máu khổng lồ.

    Một khoản tiền vừa được rút khỏi công ty logistics ở biên giới.

    Ba phút sau, nó xuất hiện dưới dạng "học phí đóng góp" cho một quỹ giáo dục tư nhân.

    Hai mươi phút sau nữa, số tiền đó đã được chia nhỏ, trôi qua bốn ngân hàng khác nhau.

    Sạch sẽ.

    Hoàn hảo.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nhấp ngụm cà phê nguội, mắt không rời màn hình.

    Cô mới hai mươi ba tuổi.

    Nhưng đã làm việc này gần bốn năm.

    Không ai trong đường dây quan tâm tuổi tác.

    Chỉ cần kết quả.

    Và BẠCH THIÊN ĐƯƠNG chưa từng để họ thất vọng.

    Điện thoại rung.

    SỐ LẠ:

    "Tuần này đổi điểm trung chuyển."

    "Ở đâu?"

    Cô nhắn lại.

    "Khu gần Đại học Nam Thành.

    An toàn hơn."

    Bàn tay BẠCH THIÊN ĐƯƠNG dừng lại một nhịp.

    Đại học Nam Thành.

    Cô đọc tên đó lần thứ hai trong đầu.

    Không vì lo lắng, mà vì một cảm giác lạ lẫm — như một con số không nằm trong bảng tính.

    "Gửi địa chỉ."

    Cô trả lời.

    Buổi chiều hôm đó, khuôn viên ĐẠI HỌC NAM THÀNH đông đúc sinh viên.

    Ánh nắng xiên qua hàng cây, tiếng nói cười rải rác, hoàn toàn không giống nơi người ta giấu tiền bẩn.

    Chính vì vậy mà nó hoàn hảo.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG mặc áo hoodie xám, balo đơn giản, trông không khác gì sinh viên năm cuối.

    Cô bước vào quán cà phê nhỏ nằm sát cổng sau trường — điểm trung chuyển mới của quỹ "tài trợ học thuật".

    Cô chọn bàn trong góc, gọi cà phê đen.

    Mười phút sau, cửa quán mở.

    Và HỒ TIÊN bước vào.

    Khoảnh khắc đó, BẠCH THIÊN ĐƯƠNG ngẩng đầu lên theo phản xạ — không phải vì tiếng chuông cửa, mà vì cảm giác có gì đó... lệch khỏi trục quen thuộc.

    HỒ TIÊN mặc áo sơ mi trắng, quần tối màu, balo vải sờn nhẹ.

    Dáng người cao, gầy, vai thẳng.

    Không trang điểm.

    Tóc buộc thấp.

    Gương mặt không mềm mại theo kiểu sinh viên trẻ, mà mang nét chín chắn rất rõ — của người đã đi đường vòng trước khi quay lại giảng đường.

    Ánh mắt.

    Ánh mắt đó không lơ đãng.

    Không tìm kiếm.

    Nó quan sát.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG biết cảm giác này.

    Cảm giác bị nhìn thấy — dù mình chưa hề làm gì.

    HỒ TIÊN tiến đến quầy, gọi trà nóng.

    Khi quay người lại, ánh mắt hai người chạm nhau.

    Chỉ một giây.

    Nhưng đủ dài để BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nhớ rất rõ.

    HỒ TIÊN chọn bàn đối diện, cách hai mét.

    Không ngồi quá gần.

    Không quá xa.

    "Em không phải sinh viên khoa này."

    HỒ TIÊN lên tiếng trước.

    Giọng trầm, rõ, không thử dò, mà là khẳng định.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nhướng mày.

    "Chị dựa vào đâu?"

    "Dựa vào cách em nhìn quanh."

    HỒ TIÊN nói.

    "Sinh viên ở đây không quan sát lối thoát."

    Một nhịp im lặng.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG bật cười nhẹ.

    "Chị học ngành gì?"

    "Luật."

    HỒ TIÊN đáp.

    "Năm cuối."

    À.

    Giải thích được ánh mắt đó.

    "Còn em?"

    HỒ TIÊN hỏi.

    "Em học... tài chính."

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nói thật — theo một nghĩa nào đó.

    "Bao nhiêu tuổi?"

    Một câu hỏi riêng tư.

    Nhưng HỒ TIÊN hỏi như đang điền vào hồ sơ.

    "Hai mươi ba."

    "Chị hai mươi tám."

    Lớn hơn năm tuổi.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG ghi nhận chi tiết đó rất nhanh.

    "Em là BẠCH THIÊN ĐƯƠNG."

    "HỒ TIÊN."

    Họ không bắt tay.

    Giữa họ tồn tại một khoảng cách vô hình — không phải ngại ngùng, mà là cảnh giác.

    "Em đến đây vì quỹ tài trợ?"

    HỒ TIÊN hỏi.

    "Vâng."

    "Em biết quỹ đó lấy tiền từ đâu không?"

    Một câu hỏi sắc.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nhấp cà phê, giấu phản ứng.

    "Không phải việc của em."

    "Thế à."

    HỒ TIÊN khẽ cười.

    "Vậy em làm việc rất giống luật sư."

    "Chị đang điều tra?"

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG hỏi.

    "Chưa."

    HỒ TIÊN đáp.

    "Chỉ đang nghi ngờ."

    Nghi ngờ.

    Một từ nguy hiểm.

    "Chị nghi ngờ gì?"

    HỒ TIÊN nhìn thẳng vào mắt cô.

    "Nghi ngờ em không sạch."

    Không khí giữa họ chùng xuống.

    Xung quanh, quán cà phê vẫn ồn ào.

    Không ai để ý hai người phụ nữ đang nhìn nhau như hai đầu của một bàn cờ.

    "Chị học luật,"

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nói chậm,

    "nên hẳn biết nghi ngờ không phải bằng chứng."

    "Chị cũng biết,"

    HỒ TIÊN đáp,

    "người sạch thật sự không sợ bị nhìn."

    Một đòn phản công gọn.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG đứng dậy.

    "Em phải đi."

    "Em sẽ còn quay lại."

    HỒ TIÊN nói.

    "Vì tiền."

    Một câu nói bình thản.

    Nhưng khi BẠCH THIÊN ĐƯƠNG bước ra khỏi quán, tim cô đập nhanh hơn bình thường.

    Không phải vì bị phát hiện.

    Mà vì lần đầu tiên, có người nhìn thẳng vào cô, không bị che bởi tiền hay quyền lực.

    Đêm đó, BẠCH THIÊN ĐƯƠNG không ngủ.

    Cô rà lại toàn bộ hệ thống, kiểm tra từng giao dịch liên quan đến Đại học Nam Thành.

    Không sai.

    Không rò rỉ.

    Không dấu vết.

    Vậy mà ánh mắt HỒ TIÊN cứ hiện lên.

    Điện thoại rung.

    "Con bé ở quán cà phê là ai?"

    "Người của em à?"

    "Không."

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG trả lời.

    "Chỉ là sinh viên."

    "Cẩn thận.

    Đừng để cảm xúc chen vào."

    Cô tắt máy.

    Cảm xúc?

    Cô chưa từng nghĩ mình có thứ đó trong công việc.

    Nhưng khi nghĩ đến HỒ TIÊN — dáng đứng thẳng, ánh mắt tỉnh táo, giọng nói không nhượng bộ — BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nhận ra một sự thật khó chịu:

    Lần đầu tiên, cô không muốn đối phương rời đi.

    Ba ngày sau, họ gặp lại.

    Trong thư viện.

    HỒ TIÊN đang ngồi giữa chồng sách luật tài chính.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG đứng ở kệ đối diện, tay cầm một cuốn về kiểm toán.

    "Trùng hợp?"

    HỒ TIÊN hỏi, không ngẩng đầu.

    "Có lẽ."

    "Chị không tin trùng hợp."

    "Em thì có."

    HỒ TIÊN đóng sách, nhìn cô.

    "Em đang làm gì ở đây, BẠCH THIÊN ĐƯƠNG?"

    "Em học."

    "Em trốn."

    Một câu khẳng định.

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG bước lại gần.

    Khoảng cách giữa họ rút ngắn đến mức nguy hiểm.

    "Nếu em trốn,"

    cô nói khẽ,

    "chị định bắt em à?"

    Ánh mắt HỒ TIÊN tối lại.

    "Nếu em phạm tội... chị sẽ."

    Một nhịp im lặng.

    Rồi BẠCH THIÊN ĐƯƠNG mỉm cười — nụ cười thật nhất từ trước đến nay.

    "Vậy chị đừng yêu em."

    HỒ TIÊN khựng lại.

    "Vì em,"

    BẠCH THIÊN ĐƯƠNG nói,

    "là người chị không nên chạm vào."

    Cô quay đi, để lại HỒ TIÊN đứng giữa thư viện, tim đập loạn nhịp.

    Ngoài kia, dòng tiền vẫn chảy.

    Và trong khoảnh khắc đó, cả hai đều không biết —

    điều nguy hiểm nhất không phải là bị phát hiện,

    mà là yêu nhầm người đứng ở phía bên kia pháp luật.
     
    Back
    Top Dưới