Thanh Hà đẩy cửa vào .
Căn phòng không đón cô bằng hơi ấm, mà bằng một sự im lặng đặc quánh, nuốt chửng lấy chút hơi tàn của sự sống.
Câu nói của mẹ vang lên trong đầu, lạnh buốt như một nhát dao rỉ sét
"Ở lại đây đi, ngôi làng này sẽ giúp con mạnh mẽ hơn"
Mạnh mẽ hay là chết dần trong sự thối rữa này?
Cô bước vào phòng tắm,một cái hốc tối tăm ẩm thấp, nơi rong rêu bám trên tường như những mảng ghẻ lở.
Khi vặn vòi, thứ tuôn ra không phải nước, mà là một dòng chất lỏng đặc sệt, lạo xạo cát và mùi tanh nồng của máu tại sao tôi lại ngửi thấy mùi máu?
Tôi bực bội đập mạnh tay vào bồn tắm, và như một phản ứng dây chuyền, hàng đoàn gián đen ngòm bò ra từ những kẽ nứt, bò lổm ngổm trên da thịt tôi,dường như tê liệt tôi không cảm thấy hoảng loạn mà,trong sự kinh tởm ấy tôi lại cảm nhận được hơi ấm từ mấy con gián
.
Giữa vũng bùn cát và côn trùng đó, tôi lẩm bầm, giọng bình thản như để khẳng định lại với bản thân
"Ngày mai, mình sẽ tự sát."
Bước ra ngoài , cô nhặt mẩu bánh mì khô khốc nằm lăn lóc trên sàn từ hai ngày trước.
Tại sao mẹ tôi lại không chuyển tiền cho tôi nhỉ?Hay do tiền đã bị gã chú,một con súc vật mà cô chỉ có thể gói gọn trong hai chữ
"kinh tởm"
lột sạch để đi chơi gái hết rồi?, Cô ngấu nghiến mẩu bánh đầy kiến và mốc xanh như một kẻ chết đói, cho đến khi răng mình chạm phải một thứ gì đó đắng ngắt,một mẩu đầu lọc thuốc lá.
Hóa ra bữa tối nay còn có thêm tàn thuốc của gã lợn đó.
Tôi ném mẩu bánh ra ngoài cửa nằm vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, hy vọng rằng cái lạnh này có thể giết chết tôi đi
Ngày nào của tôi cũng lặp đi lặp lại như vòng luẫn quẫn không lối thoát
Sáng,
"Địt mẹ con chó cái kia mày ra đây mau!"
Là gã chú tôi khi say hắn sẽ đánh tôi một trận rồi tôi mới đến trường
Trưa,
"A~xem này con đĩ nhỏ của lớp mình lại mang bộ dàng này đến trường rồi mọi người ơi!~"
Là Lilit,
"Em,học không lo,lo làm gì vậy hả ra ngoài cho tôi đứng cho tôi"
Là cô giáo
Tối
"Thanh Hà lại đây,nay tao hết tiền rồi mày thay mấy con đĩ ngoài kia đi"
Là chú tôi,nếu không có tiền..tôi sẽ phải làm tình với ông ta,cả làng đều biết ai cũng biết cả nên mọi người mới ghét bỏ tôi,
"Con..."
Tôi sợ hãi lùi lại nhưng bị hắn giữ lấy,đây cũng đâu phải lần đầu?Nhưng tôi vẫn muốn giữ chút phẩm giá cuối cùng của mình những lời lẽ của người trong làng như in sâu vào não tôi đến từng tế bào
"Con Thanh Hà lớp bên ấy mày biết không?"
"Sao vậy?"
"Tao nghe nói ba mẹ nó không cần nó nữa vì nó ngủ với cha nó bị mẹ phát hiện xong đuổi đến đây,rồi nó còn ngủ với chú mình nữa ấy"
"Vãi sao mày biết"
"Tao kế bên nó này,ngày nào cũng nghe tiếng rên ở nhà nó hết đó,nghe nói cho nó tiền là nó ngủ với ai cũng được luôn"
"Mày thử chơi nó coi tao cho m tiền"
Cả đám cười ồ lên
"Mày đùa kiểu gì vậy người nod lúc nào cũng hôi thúi hết,nó còn ở bẩn nữa"
"Ừ đúng rồi,bữa tao thấy nó lục thùng rác ăn đấy"
"Đúng rồi....."
Họ có biết là tôi đang nghe lén họ không nhỉ?Tôi căm ghét họ nhưng chính tôi cũng căm ghét tôi cơ mà?Tại sao tôi phải chịu những việc này chứ tại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao
tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao
"Meo~"
Một con mèo đen cắt ngang suy nghĩ tôi,tôi đã gặp nó vài lần khi ở trường rồi ở trường nó rất kì
Lạ chỉ nhìn chằm chằm mỗi tôi thôi nhưng nhìn nó tôi lại thấy khá sợ hãi
Nhưng bây giờ nó như phao cứu sinh lúc này của tôi vậy tôi đi theo nó đến trường à phải rồi
"Ngày mai,mình sẽ tự sát,"
Lời nói của tôi hôm qua,tôi nhanh chóng chạy lên sân thượng nhìn xuống dưới tôi vẫn còn rất sợ hãi nhưng khi nhớ lại những chuyện mình đã chịu tôi lại cảm thấy sống mới đáng sợ hơn khi định nhảy ai đó đã nắm lấy tay tôi
"Đừng nhảy,nếu cậu nhảy cậu sẽ hối hận đấy"
Tôi quay lại thấy một cô gái,cô ấy nhìn còn kì lạ hơn cả tôi nữa khi mắt cô ấy đỏ thẳm ,tóc thì lại trắng tươi,nhìn vào đôi mắt đó tôi như bị hút hồn mà làm theo lời cô ta nói,khi thấy tôi đã đi xuống cô ấy mới mở lời
"Cậu cảm thấy rất bất hạnh khi ai cũng kì thì cậu nhỉ?"
Tôi không đáp
"Cậu có căm ghét họ không?có muốn họ chết không?có muốn họ trải nghiệm những gì họ đã làm với cậu không?"
Tôi vẫn không đáp mà nhìn xuống ngón chân mình
Cô ấy có lẽ thấy thật vọng với tôi nhưng tôi không muốn cô ấy chú ý đến mình nữa ước gì mình tang đi trong không khí luôn thì càng tốt
Nhưng cô ấy lại áp hai tay vào mặt tôi rồi nâng lên buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt cô ấy
"Cậu có muốn trả thù không?"
"Có"
Tôi bất ngờ bởi chính câu trả lời của tôi