Cập nhật mới

Khác Khi Thần Linh Nhắm Mắt

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406097540-256-k673847.jpg

Khi Thần Linh Nhắm Mắt
Tác giả: Marry_5149
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thanh Hà là cô gái mang rối loạn tâm lý sau những năm dài sống trong bạo lực gia đình.

Cha là Trung úy được kính trọng, mẹ là chủ tịch công ty mỹ phẩm, anh trai xuất sắc, một gia đình hoàn hảo trong mắt người ngoài.

Nhưng phía sau vẻ hào nhoáng ấy, là vỏ bọc bệnh hoạn của một gia đình mục rữa từ bên trong khi ai trong gia đình cũng mắc chứng bệnh thích hành hạ người khác, trong một lần kháng cự mẹ đã ép Thanh Hà đến một ngôi làng hẻo lánh.

Tại đó, cô bị ép sống cùng người chú và trở thành nạn nhân của sự xâm hại.

Ở trường, cô tiếp tục bị bắt nạt; trong làng, cô bị xa lánh và đổ lỗi.

Mọi phản kháng đều bị xem là dối trá, nổi loạn.

Khi tuyệt vọng đến tận cùng, trên con đường tìm cách kết thúc tất cả, Thanh Hà gặp Hắc Miêu,cô gái tóc trắng mang theo lời hứa sẽ thay đổi cuộc đời cô... bằng máu và nước mắt của những người đã đẩy Hà vào đường cùng



trathu​
 
Khi Thần Linh Nhắm Mắt
khởi đầu


Tic tắc

Tíc tắc

.

.

.

"MÀY CÓ TỈNH KHÔNG THÌ BẢO?"

Tiếng người la hét máu trên trán tôi chảy xuống làm sao đây,tôi phải làm gì bây giờ

"A,nó tỉnh rồi kìa"

"ĐỊT MẸ CON LỒN NHÀ MÀY"

"Ơ"

Tôi chưa kịp định thần lại thì đôi giày của ai đó đạp thẳng vào đầu,bóng dáng Lilit và đám bạn của nó hòa lẫn vào máu và nước mắt của tôi

"Thầy giám thị tới rồi kìa tụi bây,đi thôi"

Vâng,và đó là chuyện bình thường trong chuỗi ngày đau khổ của tôi đấy,cô bạn khi nãy đánh tôi cô ấy tên là Lilit tôi không còn nhớ vì sao cô ấy lại làm vậy nữa chỉ nhớ rằng lần nào cô ấy đánh cũng rất đau

Đừng hỏi vì sao tôi không đánh lại,một nhóm 5 đến7 người cha tôi cx sẽ bị thương chút ít chứ đừng nói đền một cô gái gầy gò cao chưa đến 1m6 như tôi đây

"Lần sau cẩn thận hơn đấy"

Ông ta lạnh lùng nói rồi rời đi lẩm bẩm khi phải giải quyết chuyện của tôi tôi cũng đã chay sạn với nó rồi nên chỉ lặng lẽ đến phòng y tế

Khi vào lớp ai đó đã đổ keo lên ghế tôi cả lớp cười ồ lên

"Hahaa má nhìn nhỏ kìa, cút đi lớp này không giành cho con điếm đâu"

"Đúng rồi cút đi"

"Cút đi"

"Cút đi"

Tôi im lặng mặc cho họ mắng chửi chỉ biết cố gắng thoát ra khỏi cái ghế này

"Mày cần người giúp đỡ chứ gì con chó cái"

Là lilit tôi quay lưng lại định từ chối nhưng bạn cô ấy đã nắm lấy 2 tay tôi ghị ra trước tôi hét lên

"A!!ĐỪNG MÀ...đừng làm vậy mà tớ xin các cậu đấy"

Tôi hoảng loạn khóc lóc trong sợ hãi thì một thằng nào đấy tiếng lại đấm vào bụng tôi

"Ặc.."

"Giờ thì im lặng được rồi đấy nhức hết cả tai"

Lilit ra hiệu cho cô bạn nắm tay tôi kéo căng ra còn nó thì cầm cái ghế lên giựt mạnh

"Má hhaahaa chúng mày ơi nhìn nó như con heo khi sắp giao phối ấy"

"Con heo"

"Con heo"

"Con heo"

Một mảng ở sau váy tôi rách toạt tôi để lộ quần trong của mình ra phải làm gì đây?tôi chẳng biết nữa chỉ biết ngồi đó khóc.Đúng lúc giáo viên đi vào thì tôi mới có thể thoát đc tối trốn trong nhà vệ sinh khóc nấc từng tiếng

Tôi không thể báo cáo giáo viên vì họ cũng chẳng giúp tôi được gì.

"Đây là món quà của mẹ đấy!con thích nó chứ?"

Nhớ lại câu nói của mẹ lúc đưa tôi đến đây tôi lại càng khóc dữ dội hơn,ở đây chỉ là vùng nông thôn nghèo lạt hậu cả tivi cũng là thứ xa xỉ với họ và cả đám học sinh cứ lấy trò bắt nạt tôi làm thú vui càng khiến tôi buồn nôn hơn,đúng lúc đó tôi nghe tiếng nói chuyện của ai đó và giọng của Lilit

"Mày thấy con đĩ đó ở đâu không"

Lilit hỏi

"Không nhưng tao nghĩ nó chỉ trốn đâu đó quanh đây thôi,ha nếu tao bắt được nó tao sẽ dùng nó làm bao cát rồi đánh nó 100 cái haha"

Họ cười đùa như thể tôi chỉ là món đồ chơi của họ tôi sợ hãi bịch miệng lại nhưng Lilit lại lên tiếng

"Ồ vậy chúng ta sẽ chơi trò ai tìm đc bé cún Thanh Thanh trước người đó thắng chịu không?"

"Thắng?"

"Được đánh vào bụng nó 50 cái"

"Ồ tớ cũng được đánh sao?Bình thường cậu toàn đánh nó không"

"Tất nhiên nhưng nếu đó là m thắng"

"Được"

"Ồ nhưng thật tiếc quá rồi~tao đã thắng"

Cô ta gõ nhẹ lên cửa nhà vệ sinh khiến tôi giật bắn mình rồi chuyển qua đập vào cửa

"Ra đi con chó tao biết mày ở trong đó nếu mày ko ra tao sẽ đập nát cái này"

Cô ta chắc chắn sẽ làm vậy tôi biết mà vì vậy tôi ngoan ngoãn đi ra

.

.

.

.

Đã bao lâu rồi?

"Cái thứ 48"

"Cái thứ 49"

"LIlit ơi hình như nó đang ói ra máu này"

"Kệ mẹ nó, nếu nó chết ở đây tao chỉ ngồi cải tạo mấy năm thôi chứ có gì đâu phải sợ"

"Cái thứ 50,phù cuối cùng cũng xong"

"Thôi chúng ta về nào"

Họ bỏ mặt tôi lại như bỏ đống rác,tôi chỉ biết nằm đó run rẩy máu từ miệng,mũi tôi trào ra như nước tôi không biết bộ dạng tôi lúc này trông như thế nào chắc là đáng thương lắm,tôi cậu nguyện ai đó sẽ đến cứu tôi là ai cũng được xin hãy cứu tôi,làm ơn ai đó cứu tôi đi,giúp tôi,cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu cứu với làm ơn xin ai đó hãi cứu tôi với cứu tôi đi làm ơn cứu

"A..."

Khi tôi mở mắt dậy thì thấy mình đang ở bệnh viện mùi thuốc sát trùng khiến tôi khó chịu tỉnh giất ai đó đã đưa tôi đến đây?Là ai?

Đáp lại câu hỏi trong đầu tôi là một cô y tá trẻ

"Cháu tỉnh rồi à?"

"Dạ vâng"

"Khi con được chuyển đến đây cô đã rất bất ngờ khi cơ thể con chằn chịt vết thương như bị xe tông hay gì đó ấy,... cô không nghĩ rằng họ nói tìm thấy con trong nhà vệ sinh trường..."

Cô nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi

"Con cứ nói đi không cần phải sợ đâu cứ nói thật lòng mình đi,con đang bị bạo lực ở trường đúng không?"

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn tôi thì cuối đầu xuống ngập ngừng lên tiếng

"Dạ thôi cháu không sao đâu cô ạ thôi cháu xin phép về đây"

Cô ấy vẫn còn ráng giữ tôi lại nhưng tôi nhất quyết từ chối đi trên con đường làng mà đầu óc vẫn ong ong khi tôi quay đầu lại thì thấy đó là con mèo đen con mèo với đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi,tôi sợ hãy ráng chạy về nhà thật nhanh nhưng khi thấy bóng tôi khuất xa con mèo lên tiếng

"Đây không phải lần cuối cũng không phải là lần đầu"

Con mèo quay lưng đi về phía ngôi đền
 
Khi Thần Linh Nhắm Mắt
khởi đầu(2)


Thanh Hà đẩy cửa vào .

Căn phòng không đón cô bằng hơi ấm, mà bằng một sự im lặng đặc quánh, nuốt chửng lấy chút hơi tàn của sự sống.

Câu nói của mẹ vang lên trong đầu, lạnh buốt như một nhát dao rỉ sét

"Ở lại đây đi, ngôi làng này sẽ giúp con mạnh mẽ hơn"

Mạnh mẽ hay là chết dần trong sự thối rữa này?

Cô bước vào phòng tắm,một cái hốc tối tăm ẩm thấp, nơi rong rêu bám trên tường như những mảng ghẻ lở.

Khi vặn vòi, thứ tuôn ra không phải nước, mà là một dòng chất lỏng đặc sệt, lạo xạo cát và mùi tanh nồng của máu tại sao tôi lại ngửi thấy mùi máu?

Tôi bực bội đập mạnh tay vào bồn tắm, và như một phản ứng dây chuyền, hàng đoàn gián đen ngòm bò ra từ những kẽ nứt, bò lổm ngổm trên da thịt tôi,dường như tê liệt tôi không cảm thấy hoảng loạn mà,trong sự kinh tởm ấy tôi lại cảm nhận được hơi ấm từ mấy con gián

.

Giữa vũng bùn cát và côn trùng đó, tôi lẩm bầm, giọng bình thản như để khẳng định lại với bản thân

"Ngày mai, mình sẽ tự sát."

Bước ra ngoài , cô nhặt mẩu bánh mì khô khốc nằm lăn lóc trên sàn từ hai ngày trước.

Tại sao mẹ tôi lại không chuyển tiền cho tôi nhỉ?Hay do tiền đã bị gã chú,một con súc vật mà cô chỉ có thể gói gọn trong hai chữ

"kinh tởm"

lột sạch để đi chơi gái hết rồi?, Cô ngấu nghiến mẩu bánh đầy kiến và mốc xanh như một kẻ chết đói, cho đến khi răng mình chạm phải một thứ gì đó đắng ngắt,một mẩu đầu lọc thuốc lá.

Hóa ra bữa tối nay còn có thêm tàn thuốc của gã lợn đó.

Tôi ném mẩu bánh ra ngoài cửa nằm vật xuống sàn nhà lạnh lẽo, hy vọng rằng cái lạnh này có thể giết chết tôi đi

Ngày nào của tôi cũng lặp đi lặp lại như vòng luẫn quẫn không lối thoát

Sáng,

"Địt mẹ con chó cái kia mày ra đây mau!"

Là gã chú tôi khi say hắn sẽ đánh tôi một trận rồi tôi mới đến trường

Trưa,

"A~xem này con đĩ nhỏ của lớp mình lại mang bộ dàng này đến trường rồi mọi người ơi!~"

Là Lilit,

"Em,học không lo,lo làm gì vậy hả ra ngoài cho tôi đứng cho tôi"

Là cô giáo

Tối

"Thanh Hà lại đây,nay tao hết tiền rồi mày thay mấy con đĩ ngoài kia đi"

Là chú tôi,nếu không có tiền..tôi sẽ phải làm tình với ông ta,cả làng đều biết ai cũng biết cả nên mọi người mới ghét bỏ tôi,

"Con..."

Tôi sợ hãi lùi lại nhưng bị hắn giữ lấy,đây cũng đâu phải lần đầu?Nhưng tôi vẫn muốn giữ chút phẩm giá cuối cùng của mình những lời lẽ của người trong làng như in sâu vào não tôi đến từng tế bào

"Con Thanh Hà lớp bên ấy mày biết không?"

"Sao vậy?"

"Tao nghe nói ba mẹ nó không cần nó nữa vì nó ngủ với cha nó bị mẹ phát hiện xong đuổi đến đây,rồi nó còn ngủ với chú mình nữa ấy"

"Vãi sao mày biết"

"Tao kế bên nó này,ngày nào cũng nghe tiếng rên ở nhà nó hết đó,nghe nói cho nó tiền là nó ngủ với ai cũng được luôn"

"Mày thử chơi nó coi tao cho m tiền"

Cả đám cười ồ lên

"Mày đùa kiểu gì vậy người nod lúc nào cũng hôi thúi hết,nó còn ở bẩn nữa"

"Ừ đúng rồi,bữa tao thấy nó lục thùng rác ăn đấy"

"Đúng rồi....."

Họ có biết là tôi đang nghe lén họ không nhỉ?Tôi căm ghét họ nhưng chính tôi cũng căm ghét tôi cơ mà?Tại sao tôi phải chịu những việc này chứ tại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao

tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại saotại sao tại sao tại sao tại sao

"Meo~"

Một con mèo đen cắt ngang suy nghĩ tôi,tôi đã gặp nó vài lần khi ở trường rồi ở trường nó rất kì

Lạ chỉ nhìn chằm chằm mỗi tôi thôi nhưng nhìn nó tôi lại thấy khá sợ hãi

Nhưng bây giờ nó như phao cứu sinh lúc này của tôi vậy tôi đi theo nó đến trường à phải rồi

"Ngày mai,mình sẽ tự sát,"

Lời nói của tôi hôm qua,tôi nhanh chóng chạy lên sân thượng nhìn xuống dưới tôi vẫn còn rất sợ hãi nhưng khi nhớ lại những chuyện mình đã chịu tôi lại cảm thấy sống mới đáng sợ hơn khi định nhảy ai đó đã nắm lấy tay tôi

"Đừng nhảy,nếu cậu nhảy cậu sẽ hối hận đấy"

Tôi quay lại thấy một cô gái,cô ấy nhìn còn kì lạ hơn cả tôi nữa khi mắt cô ấy đỏ thẳm ,tóc thì lại trắng tươi,nhìn vào đôi mắt đó tôi như bị hút hồn mà làm theo lời cô ta nói,khi thấy tôi đã đi xuống cô ấy mới mở lời

"Cậu cảm thấy rất bất hạnh khi ai cũng kì thì cậu nhỉ?"

Tôi không đáp

"Cậu có căm ghét họ không?có muốn họ chết không?có muốn họ trải nghiệm những gì họ đã làm với cậu không?"

Tôi vẫn không đáp mà nhìn xuống ngón chân mình

Cô ấy có lẽ thấy thật vọng với tôi nhưng tôi không muốn cô ấy chú ý đến mình nữa ước gì mình tang đi trong không khí luôn thì càng tốt

Nhưng cô ấy lại áp hai tay vào mặt tôi rồi nâng lên buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt cô ấy

"Cậu có muốn trả thù không?"

"Có"

Tôi bất ngờ bởi chính câu trả lời của tôi
 
Back
Top Bottom