Cole ngồi sụp xuống ghế khi thầy Vern tắt đèn để chiếu đoạn video nào đó mà thầy đã chọn để dạy thay, nhằm cứu vãn thể diện sau vòng công kích đầy nhục nhã của Janet trước khi chuông reo.
Nói cho công bằng thì nhỏ ấy chỉ đang bênh vực Tucker sau khi thầy Vern đã làm một màn thông báo hoành tráng với cả lớp rằng Tuck đã trượt bài kiểm tra thứ Sáu tuần trước.
Tucker úp mặt vào cánh tay trên bàn ngồi đối diện Cole, và cậu muốn cố an ủi thằng bạn nhưng lại chả hứng, mệt chăng.
Đêm qua, cậu đã có một đêm tệ hết sức.
Cha cậu về nhà với ý định trút giận lên ai đó, và ở nhà Hill, "ai đó" đó luôn là Cole, ngay cả trước khi gia đình đến bến bờ tan vỡ.
Sau khi cuối cùng cũng đã thoát khỏi Arthur Hill và chặn cửa phòng mình lại, cậu đã trằn trọc, trở mình, và cuối cùng chợp mắt được một chút thì lại gặp cơn ác mộng - cơn ác mộng cậu luôn gặp những ngày gần đây, với sinh vật trong rừng bắt đi em gái cậu.
Lúc đó đã quá đêm và cũng quá gần rạng đông, để cậu có thể lén sang nhà Rust, nên cậu đã phải kinh qua những giờ còn lại trong cơn hoảng loạn tột độ, cảm thấy sức nặng của người em gái đã chết đè nặng lên phổi và rồigiật mình vì tiếng kẽo kẹt trong nhà, bóng tối dường như nhạt nhòa và chuyển động dị thường trước mắt cậu, dù cậu biết đó chỉ là một màn thị giác đánh lừa nhưng ngôi nhà đang co giãn như thật vậy.
Cửa phòng học mở ra và một bóng người nhỏ bé bước vào một cách rụt rè.
Thầy Vern dừng video và quắc mắt nhìn đứa học sinh đi trễ.
"Hình như tôi đã bỏ lỡ thông báo nào cho phép học sinh tự do bước vào lớp bất cứ khi nào chúng thích hả!"
Ông thầy quát lên, và cô gái đứng hình, chớp chớp đôi mắt to như mắt hươu nhìn người đàn ông với vẻ không thể tin được.
"Em là học sinh mới ạ?
Em phải đợi ở văn phòng quản lý để nhận..."
Cô bắt đầu giải thích, Cole nhăn mặt vì biết điều đó sẽ chẳng giúp ích gì cho cam, cũng như chẳng có cách nào để cảnh báo cho cô.
"Tôi không đến đây mỗi ngày để nghe học sinh cãi bướng.
Trò sẽ ngồi xuống và không gây thêm gián đoạn nào nếu trò biết điều gì có ích cho mình."
"Xin lỗi thầy ạ..."
Cô trông như vừa bị sét đánh.
Cole cảm thấy tội nghiệp cho cô, nhưng sự tò mò của cậu đã bị kích thích bất chấp cái mệt mỏi.
Không phải ngày nào thị trấn Kettle Springs, Oregon cũng có học sinh mới, và càng không phải là những cô gái như cô nàng này.
Cole có thể nhận thấy ngay cả từ đây, cô nàng này có điều gì đó đặc biệt.
"Thế đủ rồi!
Phạt lại sau giờ học!"
Thầy Vern đứng dậy và chỉ thẳng vào cô, "Trò muốn cãi à?
Sẽ là một tuần đấy!"
Cô trông như sẵn sàng từ bỏ việc tranh cãi để xé toạc mặt lão ra, và Cole cắn vào má trong, cân nhắc các lựa chọn trong mường tượng.
Cậu quyết định tin vào linh tính của mình – chuyện này đáng để mạo hiểm.
"Thôi nào thầy Vern, cô ấy thậm chí còn chưa làm gì sai!"
Cậu lên tiếng trước khi bắt gặp ánh mắt cô, cậu vẫy tay, tậm chí thổi một nụ hôn gió, và gật đầu về phía chiếc ghế trống bên cạnh mình.
"Ồ, thế trò ấy không làm gì sao?"
Thầy Vern lắp bắp, "Cả lớp nghe này, Cole Hill đưa ra ý kiến đấy!
Cả lớp mau dừng việc đang làm lại và sùng bái dưới chân trò ấy đi!
Trò, Hill, có thể tham gia cùng trò kia trong giờ phạt lại sau giờ học."
Cole làm vẻ kinh ngạc; cậu diễn phần mình cần diễn để mọi ánh mắt, bao gồm và đặc biệt là của thầy Vern, dán chặt vào cậu trong khi cô nàng mới lấy lại bình tĩnh và đến ngồi vào chỗ bên cạnh cậu.
Cô ngồi phịch xuống và Cole khoanh tay lẩm bẩm "sao cũng được" để thầy Vern cảm thấy mình đã thắng.
"Biết vậy đã đăng ký lớp gia công kim loại."
Cô lẩm bẩm, và Tucker ngẩng đầu khỏi bàn ném cho cô một ánh nhìn khó hiểu.
"Lớp gia công kim loại?"
Tucker thì thầm, nhìn cô từ đầu đến chân, "Này gái, nói thật đi, không đời nào cô là dân gia công kim loại.
Ở lớp đó thì có cái gì chứ."
Rust học lớp gia công kim loại, cậu nhớ.
Cole có lẽ nên cảm thấy mình thật là một thằng dị thảm hại khi để ý thời khóa biểu của một cậu con trai chỉ thích cậu để thỏa mãn ham muốn tình dục, nhưng cậu không thể kiểm soát được trái tim mình muốn gì, và dường như nó muốn Rust đến tất thảy.
Cái trái tim ngu ngốc, tồi tệ, vô dụng.
Dù vậy, cậu không nghĩ thời khóa biểu của Rust có liên quan gì đến cô nàng vừa mới đến.
"Ừ thì, ít nhất lớp đó không có thầy Vern nên nhìn đã khá ổn rồi."
Cô nàng lẩm bẩm, và Tucker suy nghĩ một lúc trước khi gật đầu.
Janet lóe lên ánh mắt tán dương – chắc nhỏ đó chấm cô rồi, Cole nhận ra.
Hiếm khi Janet tỏ ra ưu ái ai, nhưng điều đó chỉ khẳng định những gì Cole đã biết: cô nàng này thặt sự đặc biệt.
Thầy Vern ra hiệu im lặng cho cả lớp trước khi Cole kịp phản ứng, và một sự im lặng bao trùm lớp học khi họ xem video về ký sinh trùng bên trong vật chủ con người.
--------------------------
Cole cựa quậy khi Rust liếm lên cổ cậu trước khi dừng lại ở một nụ hôn cắn nhẹ vào khoảng da mềm mại giữa quai hàm và tai - một trong những điểm yêu thích của cậu.
Rust dùng một tay vuốt ve hai cậu nhỏ của họ, trong khi tay kia đã đưa các đốt ngón tay sâu vào bên trong Cole, xoáy và mơn trớn mọi nơi khiến cậu thở gấp, run rẩy và sắp mất trí vì khoái cảm.
Cole cắn môi để kìm lại tiếng rên the thé, đứt quãng đang cố trào ra từ cổ họng.
"Chúa ơi, những điều tôi muốn làm với cậu bây giờ."
Rust thì thầm bên tai cậu.
Ngón tay anh xoáy theo cách khiến Cole cựa quậy và thở ra những tiếng "ah.." nhỏ, điều này khiến Rust rên lên với vẻ đau khổ lẫn thỏa mãn.
"Vậy à?
Thì làm đi."
Cậu thở hổn hển đáp lại khi Rust vuốt ve cậu nhỏ của họ và hông cậu đẩy vào tay cậu con trai kia.
"Ừm, nhưng việc đó sẽ tốn nhiều thời gian hơn phần còn lại của giờ nghỉ trưa, đúng không?"
Rust nói, giọng có chút du dương cho thấy sự thích thú của anh.
"Tớ có thể trốn tiết."
Cole đáp lại, háo hức và mong mỏi.
"Trước hết, tôi không thể trốn học được."
Rust thì thầm ngay trước khi mút dái tai Cole và các ngón tay anh lướt qua đầu cậu nhỏ của Cole, quẹt chất dịch của cả hai vào nhau.
"Chánnn."
Đó là tất cả những gì Cole có thể thốt ra trong một tiếng rên.
"Thứ hai, cậu cũng không thể trốn học được, không phải cậu đã bị giữ lại một buổi rồi sao?"
"Đó là, ô, à đúng rồi... làm lại đi, làm ơn đi Rusty, cho tớ..." cậu rên rỉ, và môi Rust áp vào cổ cậu khi cảm giác trở nên mãnh liệt hơn, Rust vuốt ve vùng da nhạy cảm của cậu cùng lúc với mọi thứ khác.
"Đó là...phạt chung ."
Rust dừng lại và lùi ra, Cole rên lên, cậu nhìn xuống Rust với vẻ bối rối.
"Phạt chung?"
"Cái- cái buổi phạt ở lại đó là tớ bị vạ lây, nhưng nghiêm túc đấy, cậu có thể quay lại làm ơn..."
"ÔI CHÚA ƠI!"
Giọng nói đó khiến Rust lùi ra xa và vội vàng kéo quần lên, vẻ kinh hãi hiện rõ trên mặt cậu khi nhìn về phía cánh cửa mà Cole đã quên khóa, quá háo hức để được đôi môi mình chạm vào Rust.
Quinn Maybrook đứng ở cửa, mặt đỏ ửng dữ dội trước khi dường như tự điều chỉnh mình về mặt tinh thần.
"Tớ xin lỗi, wow, ừm, hai người cứ tiếp tục đi, tớ đoán vậy..."
"Không, chúng tôi xong rồi."
Rust cắt ngang, và Cole biết điều đó có ý nghĩa sâu xa hơn là 'xong tạm thời'.
Cậu hoảng hốt khi Quinn quay gót bỏ đi, để lại lớp học trống trải.
"Không, đợi đã Rust," cậu van nài, kéo quần lên, "đừng.
Tớ sẽ nói chuyện với cô ấy, cô ấy sẽ không nói với ai đâu, tớ hứa."
"Cô ấy sẽ nói.
Chúng ta xong rồi, Cole."
"Làm ơn."
Cậu nắm lấy vai Rust, liếc nhìn lại cánh cửa trước khi tìm ánh mắt người kia, "Làm ơn để tớ nói chuyện với cô ấy trước khi cậu kết thúc, đừng—"
Cậu không biết mình định nói gì nữa và lời nói lạc dần trước khi cậu kiễng chân lên hôn đôi môi Rust.
Nếu đây là lần cuối, thì cậu cần một nụ hôn cuối cùng, dù vội vã và hoảng sợ.
Cậu quay người chạy theo Quinn, gọi tên cô dọc hành lang tầng hầm trường học trống trải không được sử dụng.
"Quinn.
Đợi đã!"
Cậu đuổi kịp cô và nắm lấy cánh tay, xoay cô về phía mình.
Cô vẫn đỏ mặt kinh khủng và từ chối gặp mắt cậu.
"Làm ơn đi Quinn, cậu—cậu không thể nói với ai."
"Nói... tớ đang ở loại thị trấn lạc hậu, mắc kẹt trong quá khứ nào vậy?
Người ta vẫn còn 'chơi ngoài' người khác vào năm 2025 sao?"
Cô nói, trông bối rối và hơi giận dữ — điều đó tốt, cậu có thể xoay xở với sự giận dữ, hầu hết mọi người rồi cũng sẽ giận cậu thôi.
"Ở đây?
Ừ, chắc chắn họ sẽ làm vậy, hoặc có lẽ không, nhưng tớ không thể mạo hiểm được.
Rust và tớ..." cậu hít một hơi, không chắc nên nói tiếp thế nào, tất cả những gì cậu biết là nếu không thể thuyết phục được cô, thì cậu sẽ mất đi phần ít ỏi còn lại của Rust, và điều đó không thể xảy ra, cậu không nghĩ mình sẽ sống nổi nếu nó xảy ra.
"Thiệt sự thì cậu và Rust rất dễ thương bên nhau."
Cô hoàn thành câu nói và cắn môi trước khi nhìn thẳng vào mặt cậu với biểu cảm vụng về và đáng yêu hướng về phía cậu, "và, ừm, chúc mừng nhé anh bạn, thật sự cho cả hai cậu, các cậu đều rất may mắn."
Mắt cô vô tình liếc xuống vùng háng của cậu và Cole bật cười hổn hển.
Quinn mỉm cười nhẹ nhõm, rõ ràng hài lòng với phản ứng của cậu, và Cole nới lỏng tay nắm của mình.
"Ừ, những 'phước lành' đó là một trong số ít thứ tớ có."
Cậu nói sau một lúc, trong khi cô cau mày và nghiêng đầu.
"Vậy là cậu và Ruston Vance hả?
Hai cậu tạo là một cặp đôi dễ thương đấy."
"Tụi này không phải là một cặp, chỉ làm tình" cậu thì thầm, và có lẽ nét mặt cậu đã lộ ra quá nhiều khiến cô lại cau mày.
"Đó là tất cả những gì tụi tớ thực sự có."
"Cậu chấp nhận điều đó sao?"
Cô hỏi.
"Đương nhiên là không."
Cậu thừa nhận trước khi thở ra một hơi kiên định.
Cô xứng đáng biết một chút sự thật, đặc biệt nếu điều đó có nghĩa là cô sẽ giữ bí mật cho cậu.
"Nhưng sự thật là vậy.
Rust không muốn ai biết, không bao giờ."
"Cậu không ngại mọi người biết à?"
Cô hỏi, và cậu thấy mình nhún vai.
"Nếu tùy thuộc vào tớ, tớ sẽ nói với tất cả mọi người, ý là tớ sẽ tự giới thiệu kiểu 'này, tôi là Cole, tôi là thằng đã chinh phục được Ruston Vance chết tiệt đấy, bây tin được không?' Nhưng mà..."
"Nhưng Rust lại không thực sự ổn với con người thật của mình?"
Cô trông có vẻ băn khoăn, thậm chí thất vọng như thể Rust bằng cách nào đó đã làm cô thất vọng.
Cole vội vàng bênh vực anh.
"Không, tớ nghĩ nếu là bất cứ ai khác, cậu ấy sẽ ổn với điều đó."
Cậu liếc nhìn lại phòng học, Rust vẫn chưa ra nhưng cậu vẫn hạ giọng xuống thì thầm.
"Cậu ấy không xấu hổ vì là gay, cậu ấy xấu hổ vì đang làm tình với Cole Hill."
Thừa nhận sự thật này với một cô gái cậu mới gặp sáng nay là một canh bạc mạo hiểm, nhưng có điều gì đó về Quinn Maybrook khiến cậu cảm thấy đúng đắn, như thể họ được định mệnh sắp đặt để trở thành nhiều hơn bạn cùng lớp.
Có một sự kết nối sâu sắc giữa họ mà Cole không hiểu, nhưng cậu hoàn toàn tin tưởng, như thể linh hồn cậu đã gặp một người bạn tâm giao vậy.
"Có gì sai với Cole Hill chứ?"
Cô thách thức, và vẻ thất vọng trên mặt cô càng lúc càng rõ, "Cậu ấy nên cảm thấy may mắn mới phải."
"À, có rất nhiều điều sai với mình," cậu gãi má, "Tớ không trách cậu ấy vì điều đó đâu.
Tại tớ gây ra quá nhiều rắc rối, và thị trấn này thì luôn tìm mọi cơ hội để khiến cậu ấy gặp khó khăn nên..."
Cô bặm môi lại khi nghe điều đó và trông như đang suy nghĩ sâu xa, Cole cảm thấy một chút gánh nặng trong lòng mình được dịu bớt.
"Chỉ là tớ không muốn nó kết thúc, không phải theo cách này."
Cậu cầu xin, "Làm ơn hãy giữ nó cho riêng mình."
"Bí mật của cậu sẽ an toàn với tớ."
Cô nói to sau một lúc, và Rust bước ra khỏi phòng học, đi về phía họ, sự thận trọng hiện rõ trên mặt, "Nhưng cho rõ ràng nhé?
Nếu muốn giữ bí mật thì có lẽ đừng làm tình ở nơi công cộng- nơi bất cứ ai cũng có thể bắt gặp."
"Có những nơi không phải công cộng để làm tình à?"
Cole hỏi đùa và Quinn gật đầu, mắt mở to một cách hài hước.
"Ồ có chứ, phòng ngủ sẽ làm cậu kinh ngạc đấy."
"Ồhhh, phòng ngủ."
Cole vỗ tay lên đầu trước khi quay sang Rust, chọc nhẹ vào sườn cậu, "Sao chúng ta chẳng bao giờ nghĩ về điều đó nhỉ!"
Rust thở ra một hơi mà rõ ràng cậu đã nín từ nãy, cậu liếc nhìn giữa hai người trước khi mỉm cười với Quinn một cách e thẹn.
"Cảm ơn cậu."
Cậu thì thầm, "Đó là một yêu cầu lớn với ai đó nhưng tôi muốn cậu biết tôi thực sự cảm kích vì cậu đã giữ bí mật này."
"Chuyện các cậu làm thực sự không phải việc của mình."
Cô nói và mặt vẫn còn đỏ ửng, rõ ràng cô đang cố hết sức để không xấu hổ và tỏ ra bình thường.
"Và dù có nói thế nào đi nữa, mình thật sự nghĩ hai cậu hợp nhau đấy."
Cô giơ ngón tay cái lên một cách vụng về và Cole vui mừng khi Rust cũng giơ ngón tay cái đáp lại cô, cậu bắt chước nụ cười ngượng ngùng của họ và cũng giơ ngón tay cái lên.
Ánh mắt cậu bắt gặp mắt Rust qua đầu Quinn, và trái tim ngu ngốc, dại khờ, hoàn toàn đắm đuối vì Ruston Vance của cậu đau nhói và co thắt trong lồng ngực.
Điện thoại cậu rung lên trong túi, cậu lấy ra, Janet đang tìm cậu.
Chết tiệt.
"Thôi hai cậu chơi vui nhé," cậu vừa nói vừa gõ phím trả lời tin nhắn, "Bà chủ của tớ đang triệu hồi mình đây.
Nhỏ ấy giữ mình ghê lắm như trói bằng một sợi dây xích cực kỳ chặt ấy."
"Cậu mà bị xích lại..."
Rust lẩm bẩm và đôi mắt cậu làm cái điều chúng vẫn làm khi cậu sắp đùa, mở to đến mức khiến cậu trông vô cùng đáng yêu.
"Kinh quá cha."
Quinn nói với giọng đều đều trước khi nhoẻn miệng cười với Rust, "Mẹ cậu làm cơm trưa cho cậu chưa?"
"Rồi, sandwich thịt bò muối."
"Tuyệt!
Còn mẹ mình thì không, và tớ nghĩ cậu nợ tớ ít nhất một nửa."
"Cậu mặc cả ghê đấy Maybrook, nhưng được thôi."
Cole lắc đầu và vẫy tay chào họ trước khi quay gót đi lên tầng.
Janet sẽ tức giận vì cậu đã để cô ấy đợi, Tucker sẽ tò mò, còn Ronnie và Trent sẽ là những thằng khốn.
Điều đó khiến cậu bất chợt ước mình có thể chỉ ở lại với Rust và Quinn, nhưng biết rằng quá mạo hiểm.
Dù sao thì có lẽ họ cũng không muốn cậu ở đó.
----------------------------------------
Cole lục tung trong tủ đồ, cố gắng lờ đi những giọng nói bên cạnh.
Cậu vẫn còn bận tâm về việc Quinn biết sự thật, cách cô phát hiện ra, và việc Rust suýt nữa đã chấm dứt mọi chuyện.
Cậu có thể nhận thấy Quinn có chút phán xét Rust vì điều đó, chỉ một chút thôi, nhưng Cole có thể hiểu lý do của Rust.
Quinn không lớn lên trong việc phải nghe những lời bàn tán và chứng kiến tất cả những điều nhảm nhí mà Rusty và gia đình cậu phải chịu đựng, cô không biết mục tiêu mà điều đó sẽ đặt lên không chỉ lưng cậu mà còn cả Jim và Sybil, nếu mọi người biết Ruston Vance và Cole Hill có quan hệ với nhau.
Cole có một mức độ 'bất khả xâm phạm' nào đó - mọi người ghét cậu và bàn tán về việc cậu là một đứa vô dụng thế nào, nhưng không ai trực tiếp bức hại cậu vì điều đó như cách họ làm với nhà Vance, bởi làm vậy có thể xúc phạm Arthur Hill và không ai trong thị trấn nhỏ bé này dám đối đầu với bố cậu.
Rust có nhiều thứ để mất và thực sự chẳng được gì, bởi Cole không phải một giải thưởng mà ai cũng muốn, ít nhất là khi người ta thực sự hiểu cậu, và Rust hiểu cậu hơn bất cứ ai có thể hiểu một người.
Cole bỗng giật mình thoát khỏi dòng tâm tư khi nhận ra mọi thứ đã trở nên tĩnh lặng.
Không phải thứ tĩnh lặng mà não cậu tạo ra để chặn đứng và làm câm lặng thế giới xung quanh khi cậu rơi vào tuyệt vọng và sự tê liệt vô cảm, cũng không phải thứ tĩnh lặng đến từ tiếng ồn trắng của máu dồn lên tai khi một sức nặng đè lên ngực và bóp nghẹt phổi cậu trong lúc cậu vật lộn chống lại cơn hoảng loạn.
Đây là sự trống rỗng hoàn toàn của âm thanh, nó xảo quyệt và nguy hiểm, và nó khiến mọi bản năng động vật trong Cole dâng lên cao độ.
Cậu quay từ tủ đồ lại nhìn hành lang trường học trống trải, nơi chỉ vài phút trước Tucker và Matt đã đứng bên cậu, và phía bên kia Rust đang lục lọi trong tủ đồ cố giữ mình vô hình, bên cạnh Rust, Dorothy Shaw đang phàn nàn ầm ĩ về chị gái mình, và lũ trẻ chạy qua hành lang trong khi giáo viên la hét đuổi theo.
Giờ thì chẳng có gì cả.
Trống trải, tĩnh lặng và vô vọng hoang vắng, một hình ảnh hoàn hảo cho những gì Cole luôn cảm thấy kể từ khi Victoria biến mất.
Hoàn toàn trống rỗng, hoàn toàn vắng bóng đi sự sống.
Một tiếng cười khúc khích bị bóp nghẹt vang lên phía sau, cậu quay người lại, hướng về cuối hành lang nơi cầu thang đi lên dẫn đến các lớp học Anh và Sử, còn cầu thang đi xuống dẫn đến tầng hầm không sử dụng.
Em ấy đang ở đó, trong khoảng giữa hai cầu thang, vẫn mang đôi bốt mỏ vịt cao đến bắp chân với phần lông viền phía trên và chiếc mũ len đỏ của cậu mà con bé thường xuyên lấy trộm bất chấp những lời phản đối liên tục của cậu, nó mặc một trong những chiếc áo khoác mùa lạnh của cậu và nó trông quá rộng so với con bé.
Đúng rồi, đêm đó em ấy đã đến bữa tiệc lửa trại với trang phục mỏng manh và vì mệt mỏi với việc nó run rẩy, cậu đã đưa áo khoác cho con bé, dù sao thì cũng bớt đồ để Rust cởi ra khỏi người cậu.
Cậu nuốt nước bọt đặc quánh, cố tìm giọng nói nhưng Victoria mỉm cười và lại bật ra một tiếng cười khúc khích.
"Cole, sao anh lại không tìm em?"
Nó hét vọng cầu thang song anh đang tiến gần.
"Em đây, là em Victoria đây!"
"Không, không phải". nó nhoẻn miệng cười ngọt ngào và khi nó đang cười, có cái gì đó đen tuyền nhỏ giọt từ môi xuống cằm như nhựa đường mủ đen vậy, "Anh quên em rồi sao."
"Anh.. anh không có, anh thề mà!"
Cậu bỗng bật khóc và cái miệng cười từ đầy kèo ngọt giống mẹ giờ đây lại biến thành một thứ ghê tởm, như khi nó mách lẻo với cha về cậu hay khi Arthur Hill "mỉm cười" với cậu.
"Tất cả là lỗi tại mày, trong khi tao bị bắt đi thì mày lại dạng háng cho Ruston Vance."
Nó nhổ nước bọt trong khi nói, Cole thổn thức lắc đầu,"Có sướng không Cole?
Làm thứ đĩ đượi trong khi em gái bé bỏng cầu khẩn cần mày?"
Cole lảo đảo lùi lại, đầu óc rũ rượi như vừa bị tát mạnh.
Cậu và con bé đã, đang có những mâu thuẫn, họ đang cố vun đắp lại tình anh em để hiểu nhau hơn, nhưng ngay cả lúc tệ nhất, cậu chưa từng một lần nghĩ Victoria lại có thể nói ra những lời lẽ khủng khiếp và cay độc đến thế.
"Victoria..." cậu nức nở, "Xin em, anh-anh xin lỗi.
Anh rất xin lỗi nếu anh biết thì đã....làm ơn cho anh cơ hội sửa sai đi em, nói cho anh-nói cho anh biết em đang nơi đâu!" cậu van nài, thật thảm hại làm sao.
Khuôn mặt Victoria co giật và đột nhiên vẻ cười nhếch mép kinh khung của cha lặn mất tắm trên khuông mặt con bé, nó chớp mắt với vẻ kinh hãi và bối rối trước khi ánh mắt nó bắt gặp Cole.
"Cole?"
Con bé gọi, và cậu tưởng nó sẽ lại thỉnh cầu cậu đừng ruồng bỏ nó như trong những cơn mộng mị nghiệt ngã trước đó, nhưng rồi đôi mắt nó mở to, con bé liếc nhìn lên trần nhà trước khi ánh mắt nó lại dán xuống người cậu và gào lên: "Cole, nó đang đến đó anh!
Chạy đi, Cole, chạy đi!
Nó muốn anh, đừng để nó bắt anh , như cái cách nó đã bắt em!".
Từ trần nhà, một vũng chất lỏng đen đặc sệt như mực xuất hiện, và xuyên qua lớp bùn nhầy nhụa đó, hàng chục cánh tay gầy guộc đến mức phi nhân cũng những xúc tu vươn ra về phía em gái cậu.
Con bé khẽ nói điều gì đó mà cậu chẳng thể hiểu và khi những cánh tay quái gở đó cùng xúc tu cuối cùng cũng tóm được Victoria, trong tích tắc, chúng kéo nó lên trần nhà.
Cole thét lên.
"Cole?
Cậu ổn chứ, anh bạn?"
Tucker nói, và cậu chớp mắt, đột nhiên trở lại hành lanh đông đúc, tim cậu đập như muốn nhảy ra khỏi ngực và hơi thở vỡ ra từng hồi nấc cuống quýt, hoảng loạn, nhưng ngoài ra không cho thấy dấu hiệu có chuyện bất thường.
Không ai nhìn cậu như thể cậu bị loạn trí, tốt, ngay cả Tucker cũng chỉ trong bối rối một cách thường tình chứ không phải quá lên " Trời ơi cậu ấy phát điên rồi!".
Cậu lén nhìn về phía Rust, cậu trai kia vẫn đang sục sạo tìm gì đó trong ba lô, xếp ra xếp vào những tệp tài liệu cũ tái sử dụng cho bất cứ thứ gì để chuẩn bị cho lớp tiếp theo, Cole biết Rust ghét một chiếc ba lô nặng trĩu sách vở.
Rusty cảm nhận được ánh mắt ai đó đang chằm chằm nhìn mình và quay lại, bắt gặp ánh mắt Cole trong giây lát rồi nhướng mày kiểu " Có chuyện gì?". .
Điều đó như nói với Cole rằng hết thảy những gì cậu trải qua: không ai nghe thấy tiếng hét của cậu và cũng không ai để ý đến nỗi khiếp sợ trên khuôn mặt cậu, không ai quan tâm chút nào.
"A lô, Cole có ở đó không?"
Tucker thử lại lần nữa và Cole nhìn đi chỗ khác, tránh ánh mắt của Rust, chớp mắt liên tục.
"Xin lỗi, cái gì cơ?"
"Nghiêm túc đấy anh bạn."
Tucker rên rỉ và Matt cười lớn.
"Chắc cậu ấy đang nghĩ đến chuyện làm ướt cây tăm của mình trong lỗ của cô gái mới đấy."
Matt nói và Cole đấm nhẹ vào bụng cậu ta, dù cậu ước mình đấm mạnh hơn chút.
" Tởm lợm quá đấy, đừng nói cô ấy như thế."
"Ôi nhìn kìa, anh chàng nhỏ bé cứng cỏi "bị thiến" của chúng ta."
Matt chế giễu khi đẩy Cole, đang cắn môi và tránh ánh nhìn cáo buộc của Rust từ bên kia hành lang, "Nhưng nghiêm túc đấy, để lại vài đứa con gái của cậu cho tụi tôi với."
"Tôi đã để lại Ronnie cho cậu rồi, cậu nghĩ mình còn có cửa với bao nhiêu cô nữa?"
Cole cà khịa, đồng thời đẩy Matt sang một bên.
Cậu thấy buồn nôn khi nhắc đến Ronnie—hay bất kỳ cô gái nào—theo kiểu đó, nhưng lúc này cậu chỉ muốn Matt im mẹ miệng.
Hơn nữa, Ronnie vốn là kiểu người có quan điểm khá lệch lạc về vai trò giới; có lẽ nhỏ ấy thậm chí còn chẳng bận tâm.
Thực tế, rất có thể Ronnie sẽ nổi giận với Matt vì cái đề xuất ngớ ngẩn rằng cậu ta có thể "có thêm cơ hội" với những đứa con gái khác chứ không phải Ronnie Queen.
"Ohhh, cay thật đấy!"
Tucker ré lên, còn Matt thì trừng mắt nhìn Cole.
"Nhưng nghiêm túc này, giữa cậu với Janet thì nhỏ đó đúng là thứ duy nhất hai người nói tới."
Điều đó không đúng.
Thứ Cole thực sự muốn nói tới suốt thời gian qua là Rust—anh thích gì, ghét gì, nghĩ thế nào về mọi chuyện—nhưng cậu biết mình không được phép thao thao bất tuyệt về Rust Vance.
"Quinn... ngầu vãi ra."
Cậu đành nói thay thế.
"Rất vui vì cậu nghĩ vậy."
Một giọng nói xen vào khi Quinn xuất hiện ngay bên cạnh cậu.
Cole nở một nụ cười rạng rỡ với cô, bất chấp những tiếng trêu chọc từ Matt và Tucker.
Quinn chỉ liếc họ một cái cho có lệ rồi huých nhẹ vào hông cậu.
"Cậu dẫn mình đi một vòng trong thị trấn được không?
Mình nghe nói cậu là người nổi tiếng về khoản này."
"Ai nói cậu chuyện đó thế, cô nàng mới?"
Matt hỏi, vẻ không tin nổi, trong khi Tucker khịt mũi cười khẩy.
"Một chú chim nhỏ mách mình thôi."
Cô đáp tỉnh bơ.
Một làn ấm áp bỗng nở ra trong lồng ngực Cole.
Cậu không thể giải thích nổi mối gắn kết giữa mình với Quinn, chỉ biết nó rất mạnh và mỗi lần nhìn thấy cô, cậu lại lâng lâng một cách ngớ ngẩn.
"Này, cuối tuần này, thứ Sáu, cậu nên đi chơi với bọn mình," cậu đề nghị.
Khuôn mặt Matt sầm xuống, nhưng Cole làm ngơ—giống như cách cậu lờ đi cái trần cầu thang với vệt đen nhơ nhuốc kỳ lạ khi cả bọn bước lên.
"Chỉ có bọn mình thôi, kiểu... siêu chill, không có gì điên rồ đâu."
"Ừm, được thôi."
Quinn nhún vai, rồi cong môi cười tinh nghịch với cậu.
"Nhưng nói trước nhé?
Mình cũng thích hơi điên một chút."
"Ghi nhận."
Cậu mỉm cười, tự ép mình đẩy lùi những tàn dư cuối cùng của cơn hoảng loạn, rồi tiếp tục trò chuyện thân thiện với cô nàng đang sánh bước bên cạnh.
-------------------------------------------
Cole choàng tỉnh, há hốc miệng hít lấy hít để không khí.
Bóng tối nặng nề đè ép, còn những cái bóng trong phòng cậu dường như đang chuyển động, biến dạng, quái dị và gần như lại gần—gần hơn nữa.
Cậu cào vào cổ mình, nghẹn thở dù chẳng có gì chặn lại, vậy mà cảm giác ngạt thở vẫn siết chặt.
Một luồng nóng bừng chạy khắp người như cơn sốt, nhưng môi cậu run lên lách cách, các ngón tay tê dại khi một tay quờ quạng nơi cổ họng.
Tay còn lại đặt lên ngực, lòng bàn tay ấn mạnh vào xương ức, xoa theo những vòng chậm nhưng đau, cố bám lấy cảm giác đó để kéo mình về thực tại.
Mọi thứ vẫn như đang khép lại.
Cole không thể hoàn toàn xua đi cảm giác điềm gở,cảm giác cái chết đang đến gần.
Nó đang tiến lại.
Gần hơn.
Gần hơn nữa—
"Cole, chạy đi anh!"
Cậu thút thít, nghe lời cảnh báo của Victoria vang vọng trong đầu.
Cole siết chặt mắt, một tay với sang chộp lấy điện thoại trong khi tay kia vẫn tiếp tục xoa mạnh ngực.
12:48.
Cậu thở ra một hơi dài rồi ngã lưng xuống giường.
Cậu không nhớ lần cuối mình thật sự ngủ trọn một đêm là khi nào, chắc chắn không phải từ sau chuyện của Victoria; có lẽ còn sớm hơn nữa, trước khi đợt hóa trị cuối cùng của mẹ thất bại.
Cậu trằn trọc một lúc, cố tự thuyết phục rằng mình có thể tự ngủ lại như một người bình thường, thay vì phải trở thành một kẻ thảm bại.
Nhưng điều đó chỉ kéo dài cho đến khi, với một tiếng hậm hực, cậu liếc nhìn giờ lần nữa—1:11 sáng—rồi đá tung chăn ra, trong lòng bứt rứt và chán nản.
Cậu chẳng buồn thay đồ: vẫn là chiếc quần short ngủ bằng cotton và cái áo hoodie rộng thùng thình, cũ sờn—áo của Rust.
Cậu cũng không mang tất, thậm chí chẳng xỏ giày.
Chộp lấy điện thoại, Cole tiến đến bệ cửa sổ, mở ra rồi bò ra ngoài.
Cậu men theo mái nhà một cách cẩn trọng, sau đó trèo xuống các trụ cột dẫn đến hiên có mái che.
Cậu xỏ chân vào đôi ủng cao su cũ được giấu nép sang một bên, chỗ mà cha cậu sẽ không để ý, rồi quay mặt về phía khu rừng.
Cole ghét việc phải đi vào rừng một mình vào đêm khuya.
Trước đây cậu chẳng bận tâm, nhưng dạo gần đây, mỗi tiếng cành cây gãy răng rắc, mỗi chuyển động khe khẽ của mấy con thú nhỏ rồi đột ngột rơi vào im lặng khi cậu đi ngang qua đều khiến thần kinh cậu căng như dây đàn.
Vấn đề là, dù đang ở một mình, cậu chưa bao giờ còn cảm thấy thực sự đơn độc.
Cảm giác như có thứ gì đó đang theo sau cậu—một thứ gì đó hiểm ác.
Nó rình rập, phủ bóng lên cậu, chờ đợi, rồi chờ đợi, chờ đợi cậu sơ hở.
Nhưng cậu không cho nó cơ hội.
Cole bước đi nhanh nhẹn và có mục đích, không bao giờ vội đến mức tự biến mình thành con mồi để nó đuổi theo.
Cậu không la cà, ánh mắt luôn ghim xuống bàn chân và con đường phía trước, tuyệt nhiên không ngoái nhìn xung quanh hay ngước lên những tán cây.
Chỉ đến khi cậu tới cái cây—cái cây của cậu.
Thật ra nó chẳng phải của cậu, thậm chí cũng không phải của cha cậu.
Nó thuộc về nhà Vance.
Cái cây nằm sâu chừng mười inch bên trong ranh giới đất của họ, nhưng ngay khoảnh khắc Cole nhìn thấy nó, cảm giác đè nén lập tức rút lui.
Lần nào cũng vậy, cậu dừng lại, đặt tay lên thân cây, cảm nhận lớp vỏ sần sùi với những đường vân nổi rõ.
Đó là một cái cây đặc biệt, độc nhất vô nhị trong khu vực và chính sự khác biệt ấy nên từ lâu Cole đã yêu nó.
Gia đình Rust chăm sóc cái cây rất kỹ, gọi nó là một cái cây linh thiêng.
Nghĩ đến vậy, Cole gần như thấy áy náy về cách mình đã khắc dấu lên thân cây ấy.
Hồi đó cậu còn nhỏ—khi cậu và Rust vẫn công khai là bạn bè.
Một buổi chiều nọ, Cole lẻn sang và dùng con dao bỏ túi in logo Cole mà cậu mua ở một cửa hàng quà lưu niệm để khắc lên thân cây.
Giờ đây, các ngón tay cậu dịu dàng lần theo vết khắc ấy: CH + RV.
Cole biết rằng nói Jim và Sybil không hài lòng thì còn là nói giảm; cậu cũng biết ngay cả Rust hẳn sẽ chẳng vui vẻ gì.
Đó là một cây táo gai hay có lẽ là cây rowan, cậu không nhớ rõ—nổi bật giữa những rặng thông, tuyết tùng và độc cần của vùng Tây Bắc Thái Bình Dương.
Với Rust và nhánh gia đình bên mẹ cậu ấy, cái cây này mang một ý nghĩa quan trọng nào đó.
Cole biết họ chăm sóc nó rất kỹ, điều đó đồng nghĩa với việc hẳn họ đã nhìn thấy vết khắc—chỉ là không nói gì.
Khi còn nhỏ, điều ấy từng mang lại cho cậu một niềm khoái chí thầm kín, như thể họ ngầm chấp thuận.
Nhưng bây giờ, nó chỉ còn là một điều không nói thành lời.
Giống như Victoria.
Cole khẽ lướt ngón tay qua chữ cái đầu trong tên Rust thêm một lần nữa, rồi tránh xa những món lễ vật đặt gần gốc cây, với tất cả sự kính trọng mà Cole Hill có thể có.
Khu đất của nhà Vance không phải mênh mông vô tận, nhưng là thứ họ phải đánh đổi rất nhiều mới giữ được.
Khi nhà Hill đến, họ mua gần như mọi thứ từ những người xung quanh, rồi chia tách và bán lại.
Phần lớn mọi người nhận về một mảnh nhỏ của thứ từng là của mình.
Nhưng nhà Vance thì không,chưa bao giờ bán, chưa bao giờ khuất phục trước dòng tiền cũ tràn về phía tây.
Mảnh đất ấy vẫn là của họ, và căn nhà nhỏ, khiêm nhường, khác hẳn với tòa biệt thự kiểu Victoria mà nhà Hill dựng lên, đã được truyền từ đời Vance này sang đời Vance khác.
Đó là lý do Cole biết Rust sẽ không bao giờ rời đi.
Đây là nhà của cậu ấy, là quyền thừa kế khi sinh ra và Rust yêu nơi này bằng cả trái tim.
Cole cũng yêu nó, nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ nói điều đó với Rust.
Cậu không có tư cách, dù gì cậu cũng là một Hill.
Dẫu vậy.
Khi men theo lối mòn xuyên qua rừng, bước ra khoảng trống nơi căn nhà nằm nép mình bên trong, Cole lần đầu tiên cảm thấy an toàn kể từ lần ghé thăm trước.
Cậu cúi xuống nắm một vốc sỏi trên lối xe chạy rồi đi vòng ra phía sau nhà.
Cậu ném một viên đá nhỏ và chờ đợi.
Ném thêm một viên nữa, rồi lại chờ.
Phải đến lần thứ năm, Rust mới xuất hiện ở cửa sổ phòng ngủ, ngáp dài, bàn tay thò dưới chiếc áo cotton để gãi bụng.
Tim Cole chao đảo, giật mạnh trong lồng ngực—như van nài được lao ngay tới cậu con trai đang sở hữu nó.
Và Cole là ai mà dám từ chối trái tim mình?
Rust mở cửa sổ mà không nói một lời, rồi lùi sâu hơn vào phòng ngủ, nhường chỗ cho Cole chui vào sau khi cậu trèo lên theo ống thoát nước và giàn leo.
Cole tháo đôi ủng cao su, đặt gọn sang bên hông nhà rồi trèo lên bằng chân trần.
Trước đây cậu từng vụng về khi làm chuyện này, nhưng giờ thì, giống như lén rời khỏi chính ngôi nhà của mình, cậu bước vào nơi này một cách dễ dàng.
Khi đã ở trong phòng Rust, một căn phòng không bị vấy bẩn bởi quá nhiều văn hóa hay xao nhãng, sạch sẽ và giản dị trong thiết kế.
Rust cất tiếng bằng giọng thì thầm khàn khàn, buồn ngủ:
"Khó ngủ à?"
"Ừ."
Cole thì thầm đáp lại khi trèo lên chiếc giường êm ái với khung gỗ thấp làm thủ công, khẽ run lên vì cái lạnh rất riêng của một đêm thu vùng Tây Bắc Thái Bình Dương.
"Tớ ở lại được không?"
Lúc nào cậu cũng hỏi, nhưng điều đó thật ra là thừa, cả hai đều biết.
Nếu Rust không muốn, cậu ấy đã mặc kệ những viên sỏi ném vào cửa sổ, hoặc xua Cole đi.
Nếu không có khung cửa sổ mở sẵn để chui vào, Cole hẳn sẽ rời đi trong thất vọng và lạc lõng— cậu sẽ chẳng bao giờ leo lên.
"Vẫn là giấc đó à?"
Rust hỏi, vừa chà mặt vừa trèo lên chiếc giường cỡ queen mà cậu ấy mới nâng cấp gần đây.
Hồi lần đầu thấy nó, Cole đã huýt sáo trêu chọc đủ kiểu; Rust đáp lại không chậm một nhịp, hoàn toàn thản nhiên: "Muốn ở lại thì thôi nói đi."
Thế là Cole im bặt.
Cậu không hề ảo tưởng rằng việc đổi giường là vì mình hay vì những lần họ gần gũi—đây là nhà của Rust, và cậu ấy đang lớn lên.
Cole chẳng liên quan gì đến chuyện đó, dù có được hưởng ké lợi ích.
"Ừ... nhưng hơi khác một chút."
Cole khẽ ậm ừ khi Rust vòng tay rắn chắc ôm trọn lấy cậu.
Đó là tất cả những gì họ từng nói về những cơn ác mộng.
Rust chưa bao giờ gặng hỏi, còn Cole thì chưa bao giờ chia sẻ nhiều hơn câu: "Tớ gặp ác mộng, tớ ở lại được không?"
Việc đào sâu, hỏi han chi tiết để an ủi nhiều hơ, đó là ranh giới của người yêu.
Và Cole không ngốc đến mức nghĩ rằng mình có ý nghĩa gì hơn một mối quan hệ dễ dãi đối với Rust.
Dẫu vậy, vào những đêm như thế này, khi Rust dụi mũi và môi vào mái tóc Cole, khi Cole áp đầu lên lồng ngực Rust và được xoa dịu bởi nhịp tim thùm thụp, đều đặn—cậu vẫn cho phép mình giả vờ.
Giả vờ rằng mình đang hẹn hò với Rust.
Rằng chàng trai đẹp mã đang ôm lấy cậu là của cậu.
Rằng tình cảm ấy được đáp lại.
Rằng cậu được yêu thương và trân trọng, không chỉ bởi một ai đó, mà là bởi Ruston Vance.
Cole thiếp đi trong ảo tưởng ấy, khi cảm nhận được một nụ hôn nhẹ của Rust đặt lên đỉnh đầu mình.
-------------------------------------------
Cậu tỉnh dậy trong cơn ngái ngủ khi chiếc điện thoại rung lên trong túi chiếc hoodie mượn của Rust.
Rust thường dậy sớm, còn Cole thì hoàn toàn ngược lại—nhưng hẳn là cậu đã kiệt sức hơn bình thường, bởi đến cả chuông báo thức cũng không khiến cậu giật mình như mọi khi.
Cole nhẹ nhàng gỡ hai người ra, và mỉm cười khi Rust khẽ thở ra một hơi đầy lưu luyến, lẩm bẩm gì đó không rõ trong giấc ngủ, tay với ra tìm kiếm cơ thể vừa được ôm sát.
Nụ cười của Cole mềm hẳn lại.
Cậu ước gì mình có thể ở lại, chui trở lại vòng tay Rust, ngủ thêm chút nữa rồi thức dậy trong đó.
Nhưng bình minh đã gần kề, và cậu phải quay về.
Không kìm được, Cole cúi xuống, khẽ lướt môi chạm vào sống mũi Rust, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ đến mức gần như không tồn tại.
"Tớ yêu cậu."
Cậu thì thầm, khẽ đến nỗi như chưa từng nói ra.
"Yêu cậu bằng cả trái tim này, Rusty."
Cậu khịt mũi, rút người lại rồi cẩn thận tiến về phía cửa, lần xuống cầu thang.
Cole đã học được một bài học nhớ đời: đừng bao giờ cố trèo ra cửa sổ khi đang vội.
Cậu rón rén xuống từng bậc thang, băng qua hành lang để ra cửa sau thì nghe thấy một tiếng hắng giọng.
"Colton."
Cole xoay phắt người lại, liếc về phía bếp—nơi Jim và Sybil đang ngồi bên bàn, cà phê trên tay, hóa đơn bày la liệt trước mặt.
"À...
ờ... chào Jim, Sybil."
Cậu nhăn mặt.
Cole biết gọi thẳng tên riêng có lẽ là bất lịch sự, nhưng cậu chưa bao giờ giỏi đối phó với người lớn.
"Tôi không biết là cháu ở lại qua đêm," Jim nói qua kẽ răng, "tưởng hai đứa đã thôi mấy chuyện đó sau một độ tuổi nhất định rồi chứ."
"À, vâng... bọn cháu chỉ là... học bài thôi ạ."
Cole chống chế một cách yếu ớt.
Jim mỉm cười—một nụ cười nguy hiểm, hoàn toàn không chạm tới ánh mắt.
"Ồ, học bài lúc bốn giờ sáng à?"
"Không ạ, ý cháu là... tối qua.
Cháu lỡ ngủ quên."
"Ừ," Jim nói, mắt mở to ra, "chắc cũng muộn lắm nhỉ, vì cháu đang mặc có thế này, mà lúc bọn tôi đi ngủ thì không thấy cháu ở đây."
Cole cúi xuống nhìn chiếc quần ngủ cotton ngang đùi của mình, phía trên là chiếc hoodie rộng thùng thình của con trai họ, rồi thầm rủa.
"Giữ lời lẽ."
Cả hai người đồng thanh nhắc nhở.
Cole cười gượng—cậu chưa bao giờ chắc chắn mình nên cư xử thế nào trước nhà Vance.
"Dạ... thì... bọn cháu nhớ ra là hôm nay có bài kiểm tra khá muộn, nên cháu nghĩ là sang đây nhanh một chút, rồi bọn cháu học bài, và... chắc là ngủ quên mất.
Trong lúc học."
"Học bài à."
Jim gật đầu, giận dữ ra mặt và hoàn toàn không tin.
Sybil khịt mũi một tiếng.
"Jim, thôi đi, đừng có bắt nạt cậu bé nhà Hill nữa."
Bà lắc đầu rồi quay sang liếc Cole, "Nào, lại đây ăn ít trứng với thịt xông khói đi con, gầy đến mức có thể xếp vào dạng suy dinh dưỡng rồi đấy."
"Ừ, cứ tự nhiên ăn trứng với thịt xông khói của tôi đi," Jim cười—một nụ cười mang tính đe doạ.
Dù vậy, Cole vẫn nhẹ nhàng bước vào bếp, lấy một hai miếng thịt xông khói để làm vừa lòng mẹ của Rust.
Cậu vừa nhét nửa miếng vào miệng thì Jim tiếp lời:
"Ý tôi là... cháu đã tự nhiên lấy khá nhiều rồi mà—ví dụ như con trai tôi, đúng chứ?"
Cole sặc mạnh.
Cổ họng đau rát khủng khiếp, cậu hoảng sợ vì nghĩ miếng thịt mắc lại thì Jim đã vòng qua bàn, vỗ mạnh, không hề thân thiện, vào lưng cậu.
"Cẩn thận đấy Colton," Jim nói khi không khí tràn lại vào phổi Cole, "Rust sẽ đau lòng lắm nếu có chuyện gì xảy ra với cháu."
Sybil xua tay đuổi chồng mình đi, vừa xoa lưng vừa vỗ nhẹ cho Cole, đưa cho cậu cốc nước.
Cole uống cạn một hơi.
"Đừng để ý ông ấy," bà thở dài, quay lại bếp lục đục làm gì đó trong khi Cole dần lấy lại hơi thở.
Một chiếc bánh mì kẹp trứng được đặt vào tay còn trống của cậu.
"Đi xuyên rừng như thế kiểu gì cũng ốm thôi."
"Cháu ổn mà, cô V."
Cole trấn an, vừa lùi qua bếp về phía cửa sau, "thật đó ạ...
ờ... cháu phải đi đây, để còn chuẩn bị đến trường."
"Này nhóc."
Jim gọi khi Cole đã mở cửa và bước ra ngoài một bước.
Cậu quay lại, người đàn ông nhìn chằm chằm cậu rồi nói, giọng đều đều lạnh lẽo, "Chúc may mắn."
"Ơ... dạ—"
"Trong bài kiểm tra."
Ông ta cười toe toét, toàn bộ hàm răng lộ ra, đôi mắt lạnh băng như thể đang cố kìm một cơn bùng nổ.
"À."
Cole cười gượng, "vâng... bài kiểm tra, dạ... cảm ơn... thưa chú."
Cậu rời đi, dừng lại dưới cửa sổ phòng Rust để lấy đôi ủng của mình, rồi bắt đầu lê bước rời khỏi vùng an toàn, trở lại với bầu không khí nặng nề, bóp nghẹt của nơi gọi là nhà.
Notes của tác giả:
Jim và Sybil trong câu chuyện này biết con trai mình là gay và họ đã biết từ lâu rằng Cole Hill lén vào nhà qua cửa sổ ban đêm.
Họ đang cố gắng để Rust có thời gian và sẽ tự nói với họ về toàn bộ chuyện này khi cậu sẵn sàng (ý của Sybil).
Jim ghét ý tưởng bất cứ ai ngủ với con trai bé bỏng của ông, và việc đó lại là thằng con của Arthur Hill thì càng như muối xát vào vết thương (trong câu chuyện này, Jim Vance là kiểu hỗn hợp giữa Hopper từ Stranger Things và Ron Swanson từ Parks and Rec, với một chút, và ý tôi là một chút rất nhỏ, Dean Winchester từ Supernatural).
Mình sẽ để note của tác giả nếu đề cập tới câu chuyện.