Cập nhật mới

Đô Thị  Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,389
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczNUbxjx9ELd5P8NbyDotoAgfitPfFnpWZTVUBgJFerlJFLpZvIbgsrsfFGtwSwZ9kaKZU9oC83a6_ypRxm9_pK08CY_IjOIe_egQ7SI_CqjEjwIqzuHeMqWApXWZkgkEHzwReDGAVHruDnHue0bkXxB=w215-h322-s-no-gm

Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Tác giả: Hà Hiểu Ngư
Thể loại: Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hà Hiểu Ngư

Tran / Editor: Quỷ Cổ Nữ

Thể loại: HE, Vả mặt, Hiện đại

Độ dài: 19

Giới thiệu

Mẹ chồng ở nhà trút giận lên người con gái tôi, ngày hôm sau tôi báo công an đưa bà ta vào tù!​
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 1: Chương 1


Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái.

Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”.

Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn.

Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi.

Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi.

Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai.

Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp.

Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?”

Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to.”

Tôi bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi Điềm Điềm vào cửa nhìn thấy mẹ ngồi trên sofa bị dọa sợ đến khóc! Anh còn cảm thấy em chuyện bé xé ra to à?”

“Đấy không phải do em chiều quá, con bé mới không thân cận với bà nội à?”

Tôi nghe anh ta nói xong, lập tức giận đến đau ngực, dứt khoát cúp máy.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 2: Chương 2


Buổi tối, tôi ôm bụng nấu cơm trong phòng bếp.

Điềm Điềm nắm góc áo tôi một giây không rời, chỉ loanh quanh trong phòng bếp.

Con bé thích nhất xem phim hoạt hình mà cũng không dám về phòng khách xem.

Trên bàn cơm, mẹ chồng Cát Tú Lan mới nếm một miếng canh thịt bò Tây Hồ đã phun ra “Phì phì phì”.

“Tôn Giai Di, cô muốn hại chết tôi phải không! Sao canh này ngọt vậy? Cô không biết tôi có bệnh tiểu đường à? Cố ý chứ gì!”

Bà ta đột nhiên ném cái thìa vào trong bát canh, trợn mắt nổi bão với tôi.

Tôi cũng bị dọa rồi, nhưng không đợi tôi bừng tỉnh, con gái Điềm Điềm đã “Òa” khóc.

“Khóc khóc khóc, chỉ biết khóc! Cái đồ nuôi tốn tiền, mày gào tang gì!”

Tôi vội vàng ôm con gái, trấn an cảm xúc của con bé, mới phát hiện cánh tay con gái bị canh nóng bắn vào, đỏ lên một khoảng.

Tôi cũng không còn lòng dạ nào cãi nhau với mẹ chồng, vội vàng ôm Điềm Điềm đến phòng vệ sinh dùng nước lạnh rửa.

“Gào, gào, gào, cũng chỉ biết khóc. Còn khóc là tao vứt mày ra đống rác! Phế vật vô dụng!”

Trong phòng khách vẫn truyền đến tiếng mắng của Cát Tú Lan, phiền nhiễu không ngăn nổi lọt vào lỗ tai tôi.

“Nuôi cho lắm cũng chỉ là đồ tốn tiến! Tôi bị mù mắt mới có thể để hai đứa hàng rách mẹ con cô vào cửa! Đáng thương cho thằng Tần nhà tôi, bốn đời hương khói đơn truyền, sẽ phải hủy ở trên tay hai đống thịt nát chúng mày.”

Điềm Điềm ôm cổ tôi nơm nớp lo sợ, đến tiếng khóc đều nghẹn về.

Nhìn ánh mắt lo lắng hãi hùng khủng hoảng của con gái, tôi cảm thấy phẫn nộ đến cực độ.

Tôi ôm con gái đứng ở cửa phòng vệ sinh nhìn mẹ chồng vừa mắng vừa mồm to gắp đồ ăn dùng bữa.

“Canh chỉ thả chút hành tây khử tanh, nấu chín có chứa vị ngọt. Mẹ không thích thì đừng ăn, không cần trừng mắt hù dọa trẻ con. Con bé là cháu gái của mẹ, cũng là con gái của anh Tần, không phải kẻ thù của mẹ.”

Cát Tú Lan sửng sốt một lát, lập tức “Bốp” một tiếng vỗ đũa xuống mặt bàn.

“Cô nói cái gì? Cô còn dám tranh luận! Đồ đ ĩ không sinh được con trai còn dám lên mặt cho tao xem à? Xem tao có đánh chết mày không!”

Đúng lúc bà ta muốn xông lên thì chồng tôi gọi video về.

Tôi tức muốn hộc máu mở video, hô lên với chồng ở bên kia màn hình: “Tần Thư Viễn, đây là mẹ anh!

Anh nhìn xem mẹ anh muốn đánh chết mẹ con tôi này!”

Tôi chuyển điện thoại qua, muốn cho chồng thấy rõ ràng khuôn mặt dữ tợn kia của Cát Tú Lan.

Trong phút chốc Cát Tú Lan biến sắc mặt như kịch đổi mặt, cướp lấy di động của tôi.

Khuôn mặt già nhăn nheo kia biến thành dáng vẻ khóc lóc, nặn ra nước mắt từ đôi mắt cá chết, khóe miệng méo xệch ch ảy nước miếng.

“Con ơi, tâm can của mẹ ơi! Mẹ bị vợ con bắt nạt đến lòng uất ức. Con không ở nhà, vợ con còn muốn đuổi mẹ đi.

Con ơi! Mẹ bị bệnh tiểu đường, vợ con còn cố ý cho đường vào canh, muốn mưu sát mẹ đây này.”
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 3: Chương 3


Buổi tối, tôi ầm ĩ với mẹ chồng đến trong lòng nghẹn muốn chết.

Một đêm không ngủ ngon, buổi sáng mơ màng rời giường đưa con gái đi nhà trẻ.

Chờ tôi trở lại, cơm thừa canh cặn tối hôm qua trên bàn còn chưa dọn, bữa sáng càng không thấy bóng dáng.

Tôi liếc về cửa phòng ngủ phụ, cũng không biết bà già kia đã dậy sớm ra ngoài thể dục hay vẫn là nằm ở trong phòng.

Tôi không muốn ở lại trong nhà bèn hẹn bạn thân đi dạo phố.

Mãi đến khi nhà trẻ tan học, tôi mới vội vàng đi đón con gái Điềm Điềm.

“Mẹ, mình có thể đừng về nhà không?” Điềm Điềm ôm tôi, trên mặt mang theo do dự và hoảng loạn.

Tôi mềm giọng nhẹ nhàng an ủi Điềm Điềm: “Làm sao vậy, Điềm Điềm? Con muốn đi đâu chơi à?”

“Bà nội… bà nội ở nhà, con sợ.”

Nghe con gái nói, trái tim tôi thắt lại đau đớn.

Tôi hôn lên mặt con gái một cái, lập tức nói: “Vậy chúng ta tạm không về nhà nhé. Mẹ đưa con đi công viên giải trí chơi.”

Vì suy xét đến cảm xúc của con gái, tôi đưa con bé đến trung tâm thương mại, công viên trò chơi, cơm chiều cũng ăn ở trung tâm thương mại, mãi đến hơn 8 giờ mới về nhà.

Nhưng mà tôi không nghĩ tới, khi chúng tôi đứng ở cửa nhà, lại vào không được nhà.

Cho dù tôi xoay chìa khóa thế nào thì đều không đút vào được ổ khóa.

Tôi gọi điện thoại cho bên quản lý tòa nhà, đợi trong chốc lát, bên quản lý tòa nhà phái một bảo vệ trực ban đến.

“À, là nhà cô.” Dường như bảo vệ trực ban biết gì đó, trên mặt mang theo biểu cảm kỳ lạ: “Buổi chiều, bà cụ nhà cô nói với bên quản lý là mất chìa khóa, anh Tần đặc biệt gọi điện thoại để bên quản lý tòa nhà tìm thợ sửa khóa đến thay khoá cửa. Cô không làm mất chìa khóa nữa đấy chứ?”

Bà cụ nhà tôi? Mất chìa khóa? Thay khoá cửa?

Mấy từ này đập về phía tôi lập tức làm tôi hiểu được hóa ra bà già Cát Tú Lan này lại giở trò!

Chờ bảo vệ đi rồi, tôi tức giận đá cửa phòng, gọi Cát Tú Lan mở cửa.

Gọi bảy tám phút, trong phòng vẫn không hề có động tĩnh.

Tôi gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, lại không ai nghe máy, gửi tin nhắn cũng không trả lời.

Tôi tức giận đưa con gái đi thuê phòng khách sạn ở khu gần đó.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 4: Chương 4


Ngày hôm sau tôi nhận được điện thoại của Tần Thư Viễn giục tôi về nhà.

Sau khi anh ta nhìn thấy tôi và Điềm Điềm thì oán giận: “Anh mới đi công tác, hai người đã ầm ĩ túi bụi. Có thể để anh bớt phiền lòng tí không?”

Nghe Tần Thư Viễn trách cứ, trong lòng tôi bốc lên một ngọn lửa vô danh.

“Anh đã từng thấy mẹ chồng nào đuổi cháu gái, đuổi con dâu của mình ra khỏi cửa nhà, khóa ở ngoài cửa chưa?”

Tần Thư Viễn không thể tin nổi nhìn tôi, quát lớn: “Mẹ anh nói lúc ra ngoài đi dạo làm mất chìa khóa rồi.”

“Em cũng thật là…, bụng vậy rồi còn ra bên ngoài đi dạo. Mẹ anh lại không có điện thoại của em, không tìm thấy em, không tìm thợ khóa đổi khóa thì em bảo một bà lão như mẹ anh phải đi đâu? Nếu trong nhà có trộm cướp vào thì phải làm sao bây giờ?”

“Anh…” Tôi tức giận đến gào to, không ngờ Cát Tú Lan lại trả đũa như này.

Cảm xúc của tôi lập tức bùng cháy, nói không lựa lời: “Bà ta điếc hay liệt? Tối hôm qua tôi gõ cửa lâu như vậy mà có ra mở cửa đâu.”

Tần Thư Viễn nhăn mày lại, chỉ vào tôi mắng: “Ngang ngược! Tôn Giai Di, cô quả nhiên là đồ đàn bà đanh đá độc miệng!”

Tôi độc miệng? Tôi đanh đá? Tôi đang muốn châm chọc lại thì nghe thấy con gái khóc nức nở: “Bố mẹ ơi, đừng cãi nhau nữa.”

Tôi lại vội vàng trấn an cảm xúc của Điềm Điềm, không quan t@m đến Tần Thư Viễn nữa.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 5: Chương 5


Vừa đẩy cửa nhà ra, tôi đã nhìn thấy Cát Tú Lan ngồi trên valy đồ lau nước mắt.

“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Tần Thư Viễn vội vàng nhào qua giữ chặt cánh tay Cát Tú Lan.

Cát Tú Lan khóc khan hai tiếng nói: “Đều do mẹ không tốt, mẹ sai, làm các con cãi nhau, để các con phiền lòng.

Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi chỉ cần con trai của mẹ sống tốt, cho dù mẹ ở nông thôn cô độc chết già cũng không làm bố con thất vọng, không làm liệt tổ liệt tông nhà họ Tần thất vọng.”

Bà tay cầm tay Tần Thư Viễn vuốt v3: “Nhưng mà, trước khi đi mẹ còn muốn dặn dò con một câu. Con trai à, con là độc đinh bốn đời nhà họ Tần. Nhà họ Tần không thể đoạn tuyệt hương khói trên tay con được.”

Trong đôi mắt cá chết của Cát Tú Lan ngấn nước mắt, đứng dậy xách túi dưới mông lên muốn đi ra cửa.

“Mẹ.” Tần Thư Viễn vội vàng cản lại, ôm cánh tay Cát Tú Lan hét lên giận dữ với tôi.

“Tôn Giai Di, rốt cuộc cô muốn làm gì! Nhất định phải ép mẹ tôi dập đầu nhận sai với cô à?”

“Già mà không chết là xảo trá”, chiêu “Lấy lui làm tiến” này, Cát Tú Lan diễn rất đạt!

Tôi lạnh lùng nhìn Cát Tú Lan biểu diễn, không muốn dây dưa với bà ta. Bà ta muốn đi hay ở, tùy bà ta thôi.

Tôi mặc kệ Tần Thư Viễn, ôm Điềm Điềm về phòng ngủ chính.

Tối hôm qua ở khách sạn một đêm với con gái, tôi còn chưa tắm rửa thay quần áo cho con bé.

Chờ tôi cầm quần áo tắm rửa, ôm Điềm Điềm vào phòng vệ sinh rửa mặt, đã không thấy Cát Tú Lan ở phòng khách.

Cửa phòng ngủ phụ khép hờ, tôi nghe được Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn dùng giọng địa phương thì thầm nói chuyện.

Tuy rằng tôi không biết tiếng địa phương của bọn họ, nhưng kết hôn bảy tám năm với Tần Thư Viễn, tôi vẫn có thể nghe hiểu một vài từ.

Chỉ nghe Cát Tú Lan nói tướng mạo, bát tự, đoán mệnh, cháu trai gì đó.

Tôi âm thầm phỉ nhổ mụ già này, mê tín lại ngang ngược!
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 6: Chương 6


Mấy ngày tiếp đó, tôi và Cát Tú Lan chưa từng có sắc mặt tốt với nhau.

Điềm Điềm cũng không dám ở chung một mình với Cát Tú Lan, mỗi đêm đều phải ngủ với tôi mới an tâm.

Thai được hai mươi tuần, Tần Thư Viễn lái xe đưa tôi đến bệnh viện làm sàng lọc bệnh Down và kiểm tra máu thường kỳ.

Chẳng qua Cát Tú Lan cũng muốn đi theo đồng hành, làm tôi cảm thấy vô cùng phiền lòng.

Lấy máu xong ở phòng xét nghiệm, Tần Thư Viễn ân cần cầm tăm bông giúp tôi đè vết kim.

Anh ta chân tay vụng về, đè vết kim còn chảy máu không ít, bông đều bị máu nhuộm đỏ.

Tôi tức giận đập vào cánh tay anh ta, đẩy anh ta ra, xoay người xin điều dưỡng miếng bông khác tự mình ấn.

Chờ tôi xoay người, lại nhìn thấy Cát Tú Lan nghiêng ngả chạy xa, theo thang cuốn đi xuống.

“Mẹ anh làm gì đấy?” Tôi nghi hoặc hỏi một câu.

Trên mặt Tần Thư Viễn hiện lên vẻ lúng túng và xấu hổ: “À à, bụng mẹ khó chịu, đi phòng vệ sinh.”

Tôi không nghĩ nhiều, còn mấy mục kiểm tra thai kỳ nữa, tôi lười quan t@m đến Cát Tú Lan.

Tần Thư Viễn đi theo tôi vào phòng siêu âm thai.

Bác sĩ cầm đầu dò siêu âm vừa rà quét vừa giải thích bộ phận và vị trí của thai nhi.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình trên trên vách tường đối diện, bên trong đang truyền đến tiếng tim thai.

Cho dù đây là lần thứ hai tôi mang thai, nhưng nhìn thấy con ở trong cơ thể, tôi vẫn cảm thấy rất thần kỳ, rất kỳ diệu.

“Thai nhi phát triển bình thường, mẹ bầu phải giữ tâm trạng tốt, như vậy thai nhi mới càng khỏe mạnh.”

Bác sĩ thu đầu dò siêu âm lại, đưa cho tôi mấy tờ giấy để lau gel bôi trơn trên bụng.

“Bác sĩ, anh xem con của chúng tôi về sau sẽ nghịch ngợm hay là dịu dàng?”

Tần Thư Viễn ngồi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng hỏi một câu.

Tôi hơi kinh ngạc, còn chưa rõ lắm thì đã nghe bác sĩ nói: “Khỏe mạnh là quan trọng nhất với bé con.”

Tôi nhìn Tần Thư Viễn, lại nhìn bác sĩ, không hé răng.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 7: Chương 7


Từ sau khi đi khám về, mấy ngày liền sắc mặt Tần Thư Viễn không thích hợp.

Tôi cho rằng anh ta gặp phải khó khăn gì trong công việc, hỏi anh ta, anh ta lại nói không có việc gì.

Thứ năm tôi đưa Điềm Điềm đi nhà trẻ. Hơn 10 giờ, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi nói bệnh tình của bố tôi chuyển biến xấu, nằm viện.

Tôi là con gái một trong nhà, sau kết hôn thì không sống cùng một thành phố với bố mẹ.

Sau khi cúp điện thoại, tôi chạy tới ga tàu cao tốc, ngồi hai tiếng mới về đến quê, lại “ngựa không ngừng vó” chạy tới bệnh viện.

Đến bệnh viện, thấy bố tôi nằm ở trên giường bệnh, tôi chua xót rơi lệ.

Lúc trẻ bố tôi quá phấn đấu, sau khi tôi kết hôn thì khám ra bệnh viêm dạ dày mãn tính. Mấy năm nay mẹ tôi vẫn luôn ở nhà chăm sóc, điều trị thân thể cho ông.

Tuy rằng bệnh viêm dạ dày mãn tính có xác suất thành ung thư thấp, nhưng nếu tiến thêm một bước phát triển thành viêm teo dạ dày thì xác suất sẽ rất lớn.

May mà chỉ sợ bóng sợ gió một trận. Bác sĩ nghiêm giọng dặn dò bố tôi cai thuốc lá, kiêng rượu, lại ở viện theo dõi hai ba ngày mới có thể xuất viện.

Biết bố không có việc gì, tôi lại nghĩ tới Điềm Điềm, vội vàng gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn bảo anh ta đón con gái tan học về.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 8: Chương 8


Hơn 7 giờ tối, Tần Thư Viễn gọi video tới.

Tôi nhận máy, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ tủi thân của Điềm Điềm xuất hiện ở màn hình.

“Mẹ ơi, khi nào mẹ về?”

Tôi nhìn Điềm Điềm rơi nước mắt, trong lòng cũng không chịu nổi.

“Điềm Điềm ngoan, ông ngoại bị ốm, mẹ ở đây chăm sóc ông ngoại. Con phải nghe bố, biết không?”

Nhìn con gái tủi thân rưng rưng, tôi lập tức muốn bay về, ôm con gái vào lòng an ủi.

“Bố đâu?” Tôi không thấy Tần Thư Viễn cũng không nghe được giọng anh ta.

Điềm Điềm cẩn thận liếc ra ngoài màn hình, nói nhỏ: “Mẹ ơi, bố với bà nội đang nói chuyện trong phòng.”

“Con gọi bố ra đây. Mẹ bảo bố ngày mai đưa con đến nhà ông bà ngoại ở hai ngày, được chứ?”

Điềm Điềm lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nói: “Thật ạ? Bố ơi, bố ơi…”

Cách màn hình, nhìn hình ảnh đong đưa, tôi đoán được Điềm Điềm đang cầm di động chạy đi tìm Tần Thư Viễn.

Hình ảnh video hiện lên, tôi nhìn thấy bản mặt già quái gở của Cát Tú Lan, còn cả Tần Thư Viễn với ánh mắt âm trầm. Tôi không nghĩ quá nhiều, nói với Tần Thư Viễn: “Thư Viễn, hai ngày này bố em nằm viện, em tạm không về.

Ngày mai tan học ở nhà trẻ, anh lái xe đưa Điềm Điềm qua bên mẹ em ở hai ngày, bố mẹ em cũng rất nhớ cháu gái.”

Tôi nhìn vẻ mặt Tần Thư Viễn như đang đè nén sự tức giận, sắc mặt đỏ lên.

“Còn việc gì không? Không có việc gì thì cúp đây.”

Thái độ của Tần Thư Viễn lạnh nhạt không hề có tình cảm. Điều này làm cho tôi cảm thấy không thoải mái.

Tôi còn muốn nói thêm với Điềm Điềm vài câu, anh ta đã tắt video.

Chờ tôi gọi lại thì không ai nghe máy nữa.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 9: Chương 9


Buổi chiều thứ sáu, tôi gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, vẫn không ai nghe máy.

Bất đắc dĩ, tôi lại gửi voice chat cho cô giáo mần non của Điềm Điềm.

“Mẹ Điềm Điềm, hôm nay Điềm Điềm xin nghỉ không đến nhà trẻ. Chị không biết à?”

Nghe cô giáo gửi voice chat lại, tâm thần tôi không yên.

Tối hôm qua đã nói rồi, sau khi Điềm Điềm tan học sẽ đưa qua bên bố mẹ tôi. Sao đột nhiên lại xin nghỉ?

Tôi hơi luống cuống, lại không dám nói tình hình thực tế với bố mẹ bèn nói dối cuối tuần phải đi khám thai nên về trước một chuyến.

Chờ tôi vội vàng đi tàu cao tốc về đến nhà thì không nhìn thấy Tần Thư Viễn, Điềm Điềm cũng không ở nhà, Cát Tú Lan cũng không thấy.

Cả nhà đều không ở nhà, điện thoại còn không liên lạc được, lòng tôi nóng như lửa đốt.

Tôi lập tức muốn đến công ty của Tần Thư Viễn tìm anh ta.

Trong khoảng thời gian này, anh ta luôn tâm thần hoảng hốt, có lẽ công việc không thuận lợi nên dẫn Điềm Điềm đến công ty tăng ca.

Tôi đứng ở cửa chung cư chờ xe công nghệ đến, liếc mắt nhìn đám người nhảy ở quảng trường gần đó, đột nhiên cảm thấy có bóng dáng rất giống Cát Tú Lan.

Tôi bước nhanh qua, nhìn kỹ lại đúng là bà ta!

“Mẹ, Điềm Điềm đâu?” Tôi vọt vào, nôn nóng kéo tay bà ta.

“Làm gì đấy?” Cát Tú Lan nhìn thấy tôi kéo bà ta, mặt lập tức dài ra.

Tôi bất chấp thái độ ác liệt của bà ta, lại lần nữa hỏi: “Điềm Điềm đâu?”

Ánh đèn trên quảng trường u ám, dường như tôi nhìn thấy sắc mặt bà ta hơi hoảng loạn, nhưng rất nhanh lại bị che giấu đi.

Trong mắt bà ta toát ra vẻ hận thù, quát lớn: “Mẹ nào con đấy, đều là đồ vứt đi, đồ đê tiện! Có lòng tốt đưa nó đi tắm rửa, vậy mà không nghe lời còn cắn tôi. Nuôi con chó nó còn biết vẫy đuôi làm cho người ta thích, quả thực là đồ sói mắt trắng!

Con nhóc chết tiệt kia, tối hôm qua ầm ĩ mãi, tự mình không cẩn thận bị đập đầu, con trai tôi đã đưa đi viện rồi.”

Nghe Cát Tú Lan chửi rủa, còn cả tin tức Điềm Điềm bị thương, lo âu và lửa giận trong lòng xông lên đầu.

Tôi tức giận đến tát cho bà ta một cái: “Bà nói cái gì?!”

Tôi bóp cánh tay bà ta, mắt đỏ ngầu quát: “Sao con bé bị thương? Vì sao lại bị thương? Đi bệnh viện nào?”

Cát Tú Lan bị tôi tát, cả người đều ngây ra.

Bà ta chợt ngồi bệt xuống đất, vẻ mặt đưa đám gào to: “Ối dồi ôi… Mọi người đến mà xem, đây là con dâu tôi đấy.

Tôi có lòng tốt trông con cho nó, cực khổ không cần báo đáp mà nó ức h**p tôi. Nó tát tôi còn muốn bóp ch3t tôi. Người mẹ chồng đáng thương tôi đây hận không thể móc tim gan ra hầu hạ chúng nó, nó còn không hài lòng.”

Người vây xem càng nhiều, bà ta nói càng hăng say, lại vỗ đùi mình kêu “Ái ái”.

“Ôi trời ơi, ông trời không có mắt! Chồng tôi chết sớm, tôi vất vả tay phân tay nước tiểu nuôi con trai lớn. Không ngờ người đàn bà này quá ác độc, không nói việc cướp con trai tôi, vậy mà còn muốn tôi tiếp tục làm trâu làm ngựa cho nó! Tôi mệnh khổ mà, ông trời không có mắt mà! Còn không bằng cho tôi liều thuốc sâu chết luôn đi, đỡ phải bị người đàn bà này tra tấn đến chết, con trai khó xử…”

Cát Tú Lan dựa vào chỉ là lời ba xạo, bôi nhọ, chửi rủa và la lối khóc lóc, nhưng cách làm không biết xấu hổ này lại khiến tôi nhiều lần không đỡ được.

Đám người vây xem không biết chân tướng, ánh mắt nhìn về phía tôi lại tràn ngập khiển trách và chán ghét, làm tôi cảm thấy lưng như bị kim châm.

Lúc này tài xế xe công nghệ gọi điện thoại tới, tôi vội vàng đẩy đám người ra, nhanh chóng lên xe tìm Điềm Điềm.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 10: Chương 10


Sau khi lên xe, tôi vẫn luôn gọi điện thoại cho Tần Thư Viễn, cuối cùng anh ta cũng bắt máy.

Tôi hỏi thẳng Điềm Điềm ở bệnh viện nào, tầng mấy, phòng số mấy.

Có lẽ anh ta biết không giấu được, cũng không quanh co nói cho tôi biết Điềm Điềm ở phòng bệnh số mấy.

Chờ tôi đuổi tới bệnh viện, tìm được phòng bệnh, Tần Thư Viễn không ở đó, chỉ có một điều dưỡng kiểm tra phòng theo lệ thường.

Tôi nhìn thấy trên đầu Điềm Điềm quấn lấy băng trắng, nằm ở trên giường bệnh ngủ, khóe mắt còn có thể thấy rõ nước mắt.

Tôi nhìn mà đau lòng, nhưng tôi còn không biết tình hình cụ thể của Điềm Điềm, đành phải ngăn điều dưỡng kiểm tra phòng lại dò hỏi.

“Chị là mẹ của bé?” Điều dưỡng nhìn Điềm Điềm, sau đó có phần không kiên nhẫn với tôi.

“Người lớn anh chị trông con kiểu gì thế? Trên đầu bé bị rách miếng lớn, phải khâu hơn hai mươi mũi.”

“Tôi…” Tôi á khẩu không trả lời được, chỉ càng thêm đau lòng.

“Sau khi khâu, trạng thái của em bé vẫn ổn, nhưng có khả năng rất nhỏ não bị chấn động, còn cần ở lại viện quan sát.”

Tôi như bị sét đánh giữa trời quang! Tôi ngồi ở bên cạnh Điềm Điềm, nắm tay Điềm Điềm, cả người đều run lên.

Cục cưng trong lòng mẹ, mẹ xin lỗi con, đã làm con bị thương. Không chăm sóc Điềm Điềm cho tốt, trong lòng tôi vô cùng tự trách.

Nửa tiếng sau, Tần Thư Viễn chậm rì rì đi vào phòng bệnh.

Tôi nhìn thấy anh ta vào, tức giận vọt lên tát cho anh ta một cái.

Anh ta sững người, dường như không ngờ tôi sẽ “bạo lực” như vậy. Tôi nhỏ giọng quát: “Tần Thư Viễn, rốt cuộc tại sao Điềm Điềm bị thương?”

“Tôi mới rời đi chốc lát, Điềm Điềm đã bị thương, đầu khâu hơi hai mươi mũi. Anh làm bố kiểu gì đấy?!

Anh còn để con bé ở phòng bệnh một mình, bản thân thì chạy mất bóng. Anh còn là đàn ông không? Còn có tư cách làm bố không?!”

Tần Thư Viễn bị tôi răn dạy đến mặt đỏ lên, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hoảng.

“Con bé… con bé không muốn tắm rửa nên chạy trốn mới ngã đập đầu.”

Tôi hung tợn chỉ vào anh ta, còn muốn chửi anh ta một trận, nhưng điều dưỡng lại nói: “Nơi này là phòng bệnh, anh chị muốn cãi nhau thì đi ra ngoài!”

“Tôi còn phải đi công ty tăng ca, đi trước đây.”

Tôi nhìn bóng dáng Tần Thư Viễn chạy trốn, lần đầu tiên cảm thấy hối hận vì lựa chọn của mình.

Hơn nửa năm nay, tôi nhìn thấy rõ sự thay đổi của Tần Thư Viễn.

Đặc biệt là đầu năm nay, sau khi tôi mang thai, số lần anh ta đi công tác nhiều lên, về nhà cũng thường thường tinh thần hoảng hốt.

Tôi không biết đã xảy ra việc gì, hoặc là Cát Tú Lan rót cho anh ta bùa mê thuốc lú gì.

Cát Tú Lan đến đây không tới nửa tháng, anh ta đã giấu tôi cả việc con gái mình bị thương phải vào viện khâu đầu.

Đối mặt với sự chỉ trích của tôi mà anh ta vẫn có thái độ thờ ơ không thèm để ý, làm trái tim tôi quá băng giá.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 11: Chương 11


Cả ngày nay, tôi lo lắng hãi hùng lại vội vàng, cả người mệt không chịu được.

Tôi canh bên giường bệnh của Điềm Điềm, nằm bò ra chợp mắt trong chốc lát.

Không biết qua bao lâu, mơ màng nghe được ngoài hành lang có tiếng người nói chuyện.

“Ôi, thế đạo này, rốt cuộc là người xấu biến già rồi hay là người già biến xấu đây?”

“Đúng vậy! Khó trách hiện tại không ai dám đỡ người già. Nếu không có cameras làm chứng, vậy cậu nhóc kia bị oan rồi.”

“Người nhà kia nhìn cũng không thiếu tiền, vậy mà còn muốn đổ oan cho cậu nhóc cứu người. Thật là không có lương tâm.”

“Xã hội này, mấy chuyện không có lương tâm thiếu đạo đức này quá nhiều. Thôi bỏ đi.”

Tôi nghe đối thoại thì tỉnh lại, nhìn ra ngoài cửa, hai người mặc đồ điều dưỡng đi qua.

Có lẽ họ đang nói chuyện cậu nhóc nào đó đỡ cụ già sau đó bị đổ oan rồi có cameras trả lại trong sạch.

Cameras? Từ này đột nhiên làm tôi tỉnh táo lại.

Lúc trước Điềm Điềm vừa đầy tháng, tôi ở nhà cả ngày trông con và làm việc nhà, nhưng ngẫu nhiên phải xuống lầu vứt rác hoặc mua đồ ăn, vì thế mua một cái cameras có kèm thẻ nhớ 128G, để ở một góc trong phòng khách. Tần Thư Viễn không biết chuyện này.

Ban đầu dùng khá tốt. Mỗi lần sau khi Điềm Điềm ngủ, tôi đặt con bé ở phòng khách, sau khi ra cửa thì thông qua App ở di động trông con.

Nhưng sau đó Điềm Điềm lớn lên từng ngày, đến bây giờ đi nhà trẻ, tôi cũng quên mất luôn thứ này.

Hai năm trước tôi đã đổi điện thoại, không biết cameras còn kết nối được không.

Tôi lập tức download App từ kho ứng dụng trên di động, thông qua số di động đăng nhập tài khoản, vậy mà lần nữa kết nối được.

Quá vui mừng, tôi mở cameras xem hình ảnh giám sát, lập tức ngây ngẩn cả người.

Không phải Tần Thư Viễn nói đến công ty tăng ca à? Sao còn ở nhà?
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 12: Chương 12


Tôi lấy tai nghe Bluetooth trong túi, sau khi kết nối với điện thoại thì mở âm thanh.

Giọng của Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan truyền vào tai tôi một cách rõ ràng.

Nhưng mà bọn họ nói chuyện lại làm tôi không rét mà run, cả người nổi da gà.

“Con trai à, con là bốn đời độc đinh đấy. Nhà họ Tần không thể đứt hương khói trên tay con được.”

“Mẹ đã sớm nói với con rồi, con tiện nhân Tôn Giai Di kia, thân mình gầy gò, mông lép, không sinh được con trai đâu. Con lại cứ nhất định phải cưới nó.”

Lúc Cát Tú Lan nói đến tôi, vẻ mặt dữ tợn và oán hận: “Mẹ là người từng trải, không biết còn sống được bao năm nữa. Con tranh thủ ly hôn với nó, rời khỏi nó luôn, để nó dẫn cái đứa tốn tiền do nó sinh ra cút khỏi nhà họ Tần chúng ta!”

“Con lại sinh cho mẹ một đứa cháu trai béo tròn. Mẹ còn có thể trông hộ con mấy năm, cũng cho mẹ hưởng niềm vui gia đình.”

“Mẹ!” Trên mặt Tần Thư Viễn có phần do dự: “Có cần làm xét nghiệm lần nữa không? Nhỡ đâu bọn họ kiểm tra sai, là giả thì sao?”

Cát Tú Lan phẩy tay, nói với vẻ chém đinh chặt sắt: “Nhà người ta làm việc chuyên nghiệp, sao có thể sai chứ!”

Nói xong, khuôn mặt già kia của bà ta đỏ lên như quét mỡ, đầy hưng phấn: “Hơn nữa, không phải bà chủ mà con đang qua lại đã mang thai à? Mẹ đã tìm người bói rồi, trong bụng bà chủ kia nhất định là con trai!”

“Con à, nghe mẹ khuyên, nhân cơ hội này ly hôn với đồ đê tiện Tôn Giai Di đi, đuổi nó ra khỏi nhà. Con có thể cưới hỏi bà chủ kia đàng hoàng, mẹ cũng có thể được bế cháu trai! Mẹ là mẹ ruột của con mà còn hại con chắc?”

Tần Thư Viễn tiếp tục nói gì, thậm chí trên mặt là biểu cảm gì, tôi không thể nào nghe lọt được nữa.

Tôi cảm giác hình ảnh trên cameras này giống ác ma làm người ta căm ghét. Tôi vội vàng thoát App.

Tôi cảm thấy thế giới của mình đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong đầu loạn như cào cào, cả người vẫn luôn nặng nề rơi xuống như là muốn rơi vào trong địa ngục vậy…

Trước kia lúc không liên lạc được với Tần Thư Viễn, tôi cũng từng hoài nghi anh ta có vấn đề.

Nhưng tôi càng bằng lòng tin tưởng đó là vì anh ta gặp khó khăn trong công việc. Tôi vẫn luôn trăm phương nghìn kế tìm cớ, lấy lý do giúp anh ta.

Mãi đến giờ phút này thông qua cameras, chính tai nghe được hai mẹ con Cát Tú Lan và Tần Thư Viễn nói chuyện, tôi mới thật sự hoàn toàn tỉnh ngộ.

Hóa ra gần đây Tần Thư Viễn bận bịu công việc, tâm thần hoảng hốt, đều là biểu hiện giả dối.

Anh ta vội vàng đi chăm sóc bồ nhí ở bên ngoài, không màng gia đình. Ngày xưa, rõ ràng là anh ta chủ động theo đuổi tôi, chủ động nói sẽ yêu tôi cả đời, sẽ không phản bội tôi.

Vì anh ta, tôi bỏ công việc lương cao, toàn tâm toàn ý hỗ trợ anh ta, ở nhà làm bà nội trợ, trông con làm việc nhà.

Tuy rằng tôi và Cát Tú Lan có xung đột, nhưng cũng sợ làm anh ta khó xử, bản thân mình bị khinh bỉ cũng nuốt ở trong bụng tự chịu.

Không ngờ, tôi bất chấp nguy hiểm mang thai lần hai cho anh ta, lại đổi lấy phản bội và thương tổn như vậy!
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 13: Chương 13


Tôi bắt đầu ôm thái độ hoài nghi với lời Tần Thư Viễn nói rằng “Điềm Điềm tự ngã đập đầu bị thương”.

Tôi cố nén đau đớn trong lòng, lại lần nữa mở App ra, tra tìm video trong thẻ nhớ.

Tôi mua cái cameras này có tính năng khá tốt, có thể lưu trữ nội dung trong ba mươi ngày gần nhất.

Điềm Điềm bị thương ở nhà, nếu thật sự có mờ ám, vậy chắc chắn sẽ bị quay lại.

Tôi lật xem video ngày hôm qua ở tính năng “Xem lại”, tua đến thời gian tối hôm qua sau khi Điềm Điềm gọi video với tôi.

Tôi cố nhịn tính tình muốn bùng nổ, nhìn hình ảnh, hận không thể cầm đao giết súc sinh kia!

Ngày hôm qua sau khi cúp máy, không bao lâu sau Cát Tú Lan hùng hổ lôi kéo Điềm Điềm từ phòng ngủ phụ đến phòng khách.

Điềm Điềm khóc sướt mướt không chịu, Cát Tú Lan lại chửi rủa bằng một loạt những từ ngữ dơ bẩn.

Điềm Điềm vẫn luôn gọi “Bố ơi cứu con, mẹ ơi cứu con”, nhưng Tần Thư Viễn lại không xuất hiện.

Cát Tú Lan lôi Điềm Điềm xềnh xệch giống như lôi vải rách trên đất.

Điềm Điềm giãy giụa bò lên nhào vào trên người Cát Tú Lan cắn vào mu bàn tay bà ta một cái.

Không ngờ Cát Tú Lan đập tay vào đầu Điềm Điềm, cả người Điềm Điềm không đứng vững, đâm đầu vào góc bàn tivi ở phòng khách.

Trên đầu con bé lập tức nhỏ máu tươi tong tỏng, nhuộm dần nửa khuôn mặt nhỏ của con bé.

Điềm Điềm ngã xuống đất co giật ngay tại chỗ.

Mãi đến lúc này, Cát Tú Lan vẫn còn đang nhục mạ Điềm Điềm, nói trẻ con giả ngây giả dại, đê tiện.

Thậm chí bà ta đi đến bên cạnh Điềm Điềm, dùng chân đá lên người Điềm Điềm.

Phát hiện Điềm Điềm không động đậy, bấy giờ bà ta mới luống cuống gọi Tần Thư Viễn, bảo Tần Thư Viễn ôm Điềm Điềm đưa đi viện.

“Súc sinh! Hai đứa súc sinh!”

Tôi không nhìn nổi nội dung phía sau nữa.

Tôi tức giận đến run người.

Bọn họ là mưu sát, mưu sát con gái tôi!

Tôi hận không thể về nhà ngay bây giờ, giết hai mẹ con nhà này!
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 14: Chương 14


Nhìn Điềm Điềm nằm ở trên giường bệnh, trái tim tôi như dao cắt.

“Hổ dữ còn không ăn thịt con! Tần Thư Viễn, đến con gái ruột của mình mà anh không chịu cứu, anh quá ác độc!”

Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi quyết định muốn báo cảnh sát.

Ngày mai chờ bác sĩ điều trị chính đến, tôi sẽ tìm bác sĩ xin tất cả hồ sơ bệnh án của Điềm Điềm.

Tôi muốn lấy hồ sơ bệnh án và video của Điềm Điềm làm chứng cứ để báo án!

Tôi muốn cho Cát Tú Lan phải bị báo ứng!

Về phần Tần Thư Viễn, tôi đã không còn bất kỳ tình cảm gì với anh ta. Có ly hôn thì cũng phải làm anh ta rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng!

Nửa đêm, Điềm Điềm đột nhiên bị doạ tỉnh, nhìn thấy tôi ở bên cạnh, con bé cực kỳ vui vẻ.

Con bé vừa khóc vừa cười nói: “Mẹ ơi, tốt quá! Có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con.”

Nghe Điềm Điềm nói những lời này, tôi cảm thấy bản thân bị cảm giác áy náy sâu sắc vây quanh khiến mình không thở nổi.

Tôi dỗ con gái ngủ tiếp. Nhìn con gái dần yên tâm, khuôn mặt bình an, tôi càng thêm kiên định với quyết định của chính mình.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 15: Chương 15


Ngày hôm sau, Tần Thư Viễn và Cát Tú Lan đều không đến bệnh viện.

Tôi nhờ bạn thân đến bệnh viện tạm thời chăm sóc hộ Điềm Điềm, tôi cầm bệnh án của bác sĩ điều trị, copy một phần video Cát Tú Lan đánh Điềm Điềm đến đồn công an phường báo án.

Thân là mẹ Điềm Điềm, người giám hộ hợp pháp, tôi có quyền với bất kỳ tổn thương nào trên người con gái mình, cho dù người kia là người thân trực hệ của con bé, là bà nội của con bé, tôi đều phải để bà ta nhận trừng phạt nên có.

Khi tôi dẫn hai cảnh sát nhân dân về đến nhà, vừa hay nhìn thấy Cát Tú Lan đang ném thứ gì đó vào túi đựng rác màu đen.

Tôi liếc mắt một cái, trong túi đựng rác cỡ lớn đều là ảnh gia đình tôi dán trong nhà.

Tôi hừ lạnh một tiếng, nói với cảnh sát nhân dân: “Bà ta chính là Cát Tú Lan, là hung thủ cố ý làm con gái tôi bị thương.”

“Tôi không có! Tôi không phải! Đổ oan cho người tốt!” Cát Tú Lan lớn giọng gào to.

Bà ta lại chỉ vào tôi sỉ nhục chửi rủa, dùng cả tiếng địa phương kèm lời thô t ục, biểu cảm như muốn ăn sống tôi.

“Con đ ĩ này đổ oan cho tôi! Đồng chí, con đ ĩ này đang bôi nhọ tôi. Các anh phải bắt nó lại!”

Có lẽ cảnh sát nhân dân thấy bà ta lớn tuổi, ban đầu vẫn khuyên nhủ dạy bảo là chính.

Cát Tú Lan lại không nghe, thậm chí còn cảm thấy cảnh sát nhân dân không dám làm gì bà ta.

Tôi và cảnh sát nhân dân nhìn thấy bà ta chạy vào phòng bếp, lúc chạy ra đã cầm một con dao phay muốn chém tôi.

Đến mức này thì cảnh sát nhân dân không bình tĩnh nổi nữa. Hai người vọt lên, dứt khoát ấn bà ta xuống sàn nhà, còng tay lại.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 16: Chương 16


“Tôn Giai Di, cô muốn làm gì!”

Lúc này, Tần Thư Viễn đi vào từ ngoài cửa, nhìn thấy Cát Tú Lan bị hai cảnh sát nhân dân đè trên sàn nhà, sắc mặt anh ta thay đổi 180 độ.

“Tần Thư Viễn, đồ súc sinh nhà anh! Hổ dữ không ăn thịt con! Điềm Điềm bị thương là bởi vì anh dung túng!”

Tôi cho rằng khi mình nhìn thấy Tần Thư Viễn thì có thể bình tĩnh dứt khoát nói việc ly hôn.

Nhưng tôi vẫn đánh giá cao cảm xúc của mình, trực tiếp nhào qua muốn tát anh ta một cái.

“Tôn Giai Di, đồ đê tiện nhà cô! Con bé Điềm Điềm không phải do mẹ tôi đánh! Đã nói với cô rồi, đó là ngoài ý muốn! Là con bé tự mình không nghe lời, mẹ tôi muốn đưa nó đi tắm rửa, nó không chịu, tự mình đụng vào góc bàn! Rốt cuộc cô muốn làm gì? Điên rồi hả?”

Tần Thư Viễn vẫn còn nói dối, còn cố che giấu chân tướng!

Sau khi Tần Thư Viễn nói xong thì quay sang nói với hai cảnh sát nhân dân: “Đồng chí cảnh sát, mẹ tôi có bệnh tiểu đường, tim cũng không quá tốt. Các anh đối xử với người già như vậy, hợp lý à?”

Một cảnh sát trẻ nói với lời lẽ chính nghĩa: “Đồng chí này, vừa rồi mẹ cô cầm dao định làm hại cô Tôn. Chúng tôi chỉ áp dụng thủ đoạn kịp thời, mời anh đừng gây cản trở người thi hành công vụ.”

Nghe cảnh sát nhân dân nói, giờ phút này Tần Thư Viễn rít gào về phía tôi như sư tử bị chọc giận.

“Tôn Giai Di, lại là cô! Quả nhiên mẹ tôi nói không sai, cô là đồ tai họa! Tôi ngàn không nên vạn không nên, ngày xưa không nên cưới cô!”

Tôi đột nhiên cảm thấy Tần Thư Viễn thật đáng buồn.

Đến bây giờ, anh ta cũng không biết vì sao tôi báo án.

Thậm chí cũng không biết, tôi đã biết tất cả âm mưu của họ.

“Tôn Giai Di, tôi cầu xin cô, có thể đừng hành mẹ tôi nữa không! Nhà họ Tần chúng tôi không chịu nổi bị hành như vậy.”

Tôi dứt khoát quát: “Không được!

Khi bà ta đánh con gái của tôi, khi anh khoanh tay đứng nhìn, khi anh cấu kết với mẹ anh muốn hãm hại tôi, tôi đã sớm chết tâm! Không trừng trị đồ súc sinh các người theo pháp luật, tôi nuốt không trôi cơn giận này!”

Tôi cười to ha ha ha: “Nếu không muốn người biết, trừ phi mình đừng làm. Hai người cho rằng chút âm mưu quỷ kế này có thể đánh bại tôi à?”

Tôi chỉ vào cameras mình đặt ở góc lúc trước: “Người làm, trời nhìn! Tất cả âm mưu quỷ kế của các người, đều bị tôi ghi lại hết!”

Tần Thư Viễn theo ngón tay của tôi rốt cuộc nhìn thấy cameras giấu ở trên đỉnh điều hòa phòng khách.

Anh ta ngồi bệt xuống đất, ánh mắt vô thần nhìn Cát Tú Lan.

Cát Tú Lan nghe tôi nói xong, nhìn Tần Thư Viễn, lại nhìn về phía cameras, trên gương mặt già kia hiện lên vẻ dữ tợn.

“Mày muốn đoạn gốc rễ của nhà họ Tần tao, tao liều mạng với mày!”
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 17: Chương 17


Tôi nằm viện, cùng bệnh viện với Điềm Điềm.

Cát Tú Lan nhân lúc cảnh sát nới lỏng tay, mang còng tay lao về phía tôi.

Tôi bị bà ta đụng trúng bụng, té ngã ở cửa. Sau một cơn đau nhức, dưới người tôi chảy ra máu tươi.

Cảnh sát nhân dân cuống quýt lần nữa đè Cát Tú Lan lại, sau đó gọi xe cứu thương đưa tôi đến bệnh viện.

Bé thứ hai của tôi bị sinh non.

Cuối cùng mẹ tôi vẫn biết tin, sau khi bố tôi ra viện thì chạy đến chăm sóc tôi và Điềm Điềm.

Phòng ở là tôi mua, nhưng mẹ tôi không dám đưa Điềm Điềm về ở.

Bà sợ Cát Tú Lan quá ác độc, bôi thuốc độc lên bát đũa thìa trong bếp, sẽ không cẩn thận trúng chiêu. Trong lúc nằm viện, tôi vẫn luôn tự hỏi rốt cuộc Tần Thư Viễn làm sao vậy.

Tần Thư Viễn mất bố từ nhỏ, gia cảnh nghèo khó, là Cát Tú Lan vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi lớn.

Từ nhỏ anh ta đã rất hiếu thuận với Cát Tú Lan, cũng rất nghe lời, nói là “con trai cưng của mẹ” cũng không đủ.

Kết hôn nhiều năm như vậy, sở dĩ tôi chịu đựng, nhường nhịn Cát Tú Lan là vì không muốn anh ta bị khó xử kẹp giữa hai bên.

Tần Thư Viễn cũng thường xuyên khuyên tôi “Đừng so đo với mấy bà ở quê” “Làm con mà không hiếu thuận thì còn là người ư”.

Cũng thật sự khiến tôi rất khó buông những lời ác độc hoặc là không qua lại với Cát Tú.

Chỉ là tôi thấu hiểu cho sự hiếu thuận của anh ta, suy nghĩ cho lập trường của anh ta, không ngờ hiện giờ lại biến thành như vậy.

Trong lúc tĩnh dưỡng, nhàn rỗi không có việc gì, tôi một lần nữa lật lại video “xem lại” trong cameras.

Tôi bắt đầu xem từ lúc Cát Tú Lan lên nhà tôi, xem rồi cuối cùng tôi phát hiện vấn đề.

Hóa ra tất cả âm mưu quỷ kế, công khai xảy ra ở ngay trong phòng khách.

Lúc trước Tần Thư Viễn dẫn Cát Tú Lan và tôi cùng đến bệnh viện kiểm tra đường huyết.

Sau khi tôi lấy máu, Tần Thư Viễn phối hợp với Cát Tú Lan giấu bông thấm máu của tôi đi.

Sau đó Cát Tú Lan tìm một bệnh viện chui, thông qua máu tôi để xét nghiệm, giám định giới tính của cái thai thứ hai ra là con gái.

Đúng vì kết quả xét nghiệm này đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Tần Thư Viễn.

Anh ta hoàn toàn đứng về phía Cát Tú Lan, thành đồng lõa làm Điềm Điềm bị thương.

Cho dù trước đó, anh ta đã phản bội tôi, có bồ nhí ở bên ngoài.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 18: Chương 18


Sau khi ra viện, tôi dẫn Điềm Điềm trở về quê.

Qua mấy ngày, Tần Thư Viễn đầy tiều tụy chủ động tìm đến cửa.

Anh ta quỳ gối ở cửa nhà tôi cầu xin tôi có thể cho giấy hòa giải.

Nếu không có giấy hòa giải, có khả năng Cát Tú Lan sẽ bị phán tội “Cố ý gây thương tích” xử khoảng bảy năm tù có thời hạn.

Tôi nhìn anh ta, nhớ lại cảnh lần đầu tiên tôi gặp anh ta vào mười mấy năm trước.

Tần Thư Viễn khí phách hăng hái, vô cùng tự tin và phóng khoáng kia dường như đã biến mất trên người anh ta.

Còn lại chỉ còn vô tận âm u và đen tối.

Tôi không nói mấy lời ác độc với anh ta, chỉ đưa cho anh ta một đơn ly hôn chia thành hai bản.

Ý tôi rất rõ ràng, anh ta muốn giấy hòa giải, vậy phải đồng ý điều khoản trên đơn ly hôn.

Nội dung điều khoản chủ yếu có ba điều: Một là Tần Thư Viễn tự nguyện bỏ quyền nuôi nấng Điềm Điềm; hai là đồng ý cho Điềm Điềm sửa họ; ba là tự nguyện rời khỏi nhà với hai bàn tay trắng.

Tần Thư Viễn cầm giấy thỏa thuận ly hôn, im lặng một lúc lâu, cuối cùng ký tên và ấn dấu vân tay vào chỗ ký tên.

Tôi cũng dựa theo yêu cầu của tư pháp, viết tay một bản giấy hòa giải.

Nửa tháng sau, luật sư mang kết quả xét xử đến cho tôi. Cát Tú Lan bị phán tội “Cố ý gây thương tích” xử ba năm tù có thời hạn.
 
Khi Bà Nội Trợ Vùng Lên
Chương 19: Chương 19 (Hoàn)


Có người nói, hôn nhân là lần đầu thai thứ hai của phụ nữ.

Có lẽ kỹ thuật đầu thai của tôi thật sự bất hạnh, đầu thai sai, dẫn tới sống không bằng chết.

Nhưng đáng ăn mừng là tôi kịp thời còn biết quay đầu khi đi sai đường.

Thế giới này có quá nhiều ác ý với phụ nữ, nhưng may mà tôi tỉnh ngộ sớm.

Tôi không chỉ thoát khỏi Tần Thư Viễn, càng khiến mẹ chồng ác ma Cát Tú Lan nhận được trừng phạt nên có.

Tuy rằng “Nhà” trên danh nghĩa của tôi đã tan nát, nhưng tôi càng có tự do.

Từ nay về sau, tôi sẽ dùng hết sức bảo vệ con gái, để Điềm Điềm không bao giờ gặp phải sự sỉ nhục của bất kỳ kẻ nào.

Tôi muốn cùng con bé bắt đầu một cuộc sống mới.
 
Back
Top Bottom