Cập nhật mới

Khác Khế ước quỷ dị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399536448-256-k535968.jpg

Khế Ước Quỷ Dị
Tác giả: Hachiru01
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mẫn Hoa một cảnh sát hình sự vì đã hi sinh trong nhiệm vụ nên đã xuyên không tới một thế giới khác đầy rẫy những câu chuyện tâm linh quỷ dị, không thể lí giải được bằng khoa học.

Mở đầu truyện cô trong vai một cô gái nhà quê tên Ngọc Nhi, bị bố mẹ nuôi ép minh hôn với người con đã chết của nhà phú hào để lấy tiền hưởng già .

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc như vậy, liệu Mẫn Hoa có thể trốn thoát ra khỏi nơi đó được không ?



yuri​
 
Khế Ước Quỷ Dị
Lời Bạt


Chào mọi người mình là Tẩu , đây là bộ truyện kinh dị tâm linh đầu tay mình viết nên còn non tay , mong mọi người rộng lượng bỏ qua những sai sót nhỏ ạ .

Truyện mình viết thể loại tâm linh, kinh dị , hành động , đấu trí , hài và bách hợp .

Vì lần đầu viết chuyện về chủ đề này nên mình miêu tả có thể nó không đủ kinh dị hay kịch tính mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ 🥹
 
Khế Ước Quỷ Dị
Bí Mật


Tôi tên Mẫn Hoa , là một cảnh sát hình sự .

Trong lần làm nhiệm vụ ngăn chặn đánh boom tại trung tâm thương mại , vì sơ sút trong quá trình dò mìn mà cả nhóm tôi đã bị thiệt mạng đi một nữa.

Mọi người đã cố gắng hết sức cầm cự để hoàn thành nhiệm vụ , nhiệm vụ dần chuyển hướng tích cực thì , cả đội của tôi đã được đội cứu hộ viện trợ .

Trong căn phòng tĩnh lặng , tiếng máy chạy tim kêu tít tít liên hồi cùng với tiếng va chạm của dao kéo , mọi người ai cũng căng thẳng dành dựt từng nhịp sống cho người nằm trên bàn kia .

Sau một hồi vất vã , tiếng nhịp tim từ máy dần yếu đi và về con số 0 , mọi thứ dường như dừng lại trong chốt lát .

Mẫn Hoa từ bàn mổ từ từ mở mắt ra , mọi người vây quanh cô với vẻ mặt buồn bả .

Mẫn Hoa từ từ ngồi dậy , cô cảm giác người mình hình như đã nhẹ đi đôi phần , cô liếc nhìn xung quanh phòng .Mẫn Hoa quay lại nhìn chiếc giường mình đang nằm .

- !!??? , mình ... mình đã chết rồi sao .

Mẫn Hoa nhìn cái xác bản thân không còn chút sức sống nào nằm đó .

Bỗng có một tiếng chuông ngoài cửa phòng cấp cứu , tiếng chuông kêu liền 2 3 tiếng " ting , ting " rồi cánh cửa phòng cấp cứu từ từ mở ra.

Bên ngoài phòng tối đen chỉ có làn sương mù dày đặc , làn sương bắt đầu lăn lỏi vào phòng mổ , nó tiến đến gần giường mổ của Mẫn Hoa , làm Mẫn Hoa cảnh giác lui về phía sau rồi ngã xuống giường.

Tỉnh dậy một lần nữa , Mẫn Hoa đã thấy mình đang ở một nơi xa lạ không phải là phòng cấp cứu lúc nãy nữa mà là căn nhà tồi nàn , tường thì làm bằng đất , mái thì lập bằng rơm rạ .

Nhìn như mấy nhà ở các bản làng nhỏ trên núi vậy , trong lúc Mẫn Hoa đang suy nghĩ thì có một bà lão bước vào phòng .

- Tính ngủ đến bao giờ nữa hả con kia , dậy dọn nhà cho tao .

Bà lão lại giường trên tay cầm cây chổi đánh liên tục vào người Mẫn Hoa ,điên tiết Mẫn Hoa liền bật dậy né sang một bên mắng bà ta với giọng khó chịu .

- Nè , nè bà già .

Bà nghĩ bà là ai mà đánh tôi vậy , trên đời này chỉ có mẹ tôi là được quyền đánh tôi thôi .

Bà là cái thá gì mà dám đánh tôi .

Bà già nghe xong trợn tròn mắt nhìn Mẫn Hoa , bà không tin người con gái nuôi trước mặt mình từ một đứa hèn hạ yếu đuối chịu nhục giờ thì lại dám cả gan cãi lời bà .

- Ngọc Nhi mày dám .

- Vì tao thương hại mày là trẻ mồ côi nên mới nhận mày về nuôi

- Cho mày có nhà thế mà mày dám cãi lại tao hả con khốn .

Bà già ra sức chửi rủa Mẫn Hoa , nhưng trông cô có vẻ không quan tâm gì bao .

Trong lúc bên trong đang nội chiến thì bên ngoài có tiếng người bước vào , một lão già khôm lưng da ngâm nhăn xị , mặt cau có đi vào , có vẻ như ông ta là gia chủ ở đây .

Vì không muốn gây thêm rắc rối nên Mẫn Hoa xách lấy mấy bộ quần áo bẩn trên giường rồi rời đi trước ánh nhìn khó chịu của hai người kia .

Sau một hồi suy ngẫm Mẫn Hoa đã nhận ra , hình như cô đã xuyên sách rồi .

Hiện tại cô đang ở trong thân phận của một người phụ nữ tên Ngọc Nhi và cô là con gái nuôi của gia đình này.

Nhưng cô vẫn chưa hiểu giữa cô gái này và hai ông bà kia có chuyện gì khiến cho bọn họ có vẻ như bất hoà đến vậy .

Mẫn Hoa vừa ngồi ngẫm nghĩ vừa giặt quần áo .

Bà già lại tới , lần này có vẻ như bà không còn cáu giận dữ như lúc nãy nữa mà là vẻ mặt nghiêm nghị xen chút khinh miệt .

- Tí mày cùng tao xuống phố , tao cần phải mua đồ để bíu ông bà nhà Triệu .

Sau khi bà lão nói xong là rời đi liền , Mẫn Hoa ngồi đó mặt trông chán nản thở dài .

Cô ấy tự trách bản thân sao đời khổ quá , sao không xuyên sách vào chỗ nào nhà giàu hào môn mà lại là cái làng nhỏ rách nát này cơ chứ .

Giặt xong quần áo , Mẫn Hoa đứng dậy vào nhà , cô thấy bà lão ngồi sẵn trong đó đợi mình , sau khi thấy Mẫn Hoa vào bà bảo cô chuẩn bị nhanh để cả hai xuống làng .

Mẫn Hoa cũng nghe lời cầm lấy cái túi hoa trên đầu tủ rồi cùng bà lão xuống làng , đường xuống làng cực kì khó khăn , đã thế bà lão còn bắt Mẫn Hoa phải cõng mình xuống núi vì kính lão đắc thọ nên Mẫn Hoa cắn răng cõng bà lão .Đồi ngoằn ngoèo khó đi còn nhiều đá to nữa ,mất cả nữa ngày cuối cùng cả hai mới xuống được làng .

Mẫn Hoa thở dốc , do lâu ngày chưa vận động leo trèo nhiều khiến cô dễ mất sức , Mẫn Hoa vừa thở vừa trách bà lão

- Trời ạ , đã già yếu rồi còn chọn nhà trên núi chi vậy bà già .

Leo mệt muốn tụt hơi mất

Bà lão nghe Mẫn Hoa nói xong tức muốn tím mặt , muốn chửi nhưng định bụng lại thôi .

Bà ta lẫm bẫm trong miệng về việc sau khi thân chủ tỉnh dậy thì trở nên khác biệt hơn , có lẽ bà lão không biết rằng Ngọc Nhi mà bà ta biết giờ đã không còn nữa mà là một người khác hoàn .

Cả hai cùng nhau vào chợ , ở đây đông đúc nhìn qua giàu hơn trên núi nhiều .

Bà lão vừa đi vừa lựa đồ , còn Mẫn Hoa lẽo đẽo theo sau ngắm nhìn xung quanh .

Sau khi mua xong đồ , cả hai chuẩn bị đi về thì giữa chợ có xung đột , mọi người bắt đầu vây quanh xem có chuyện gì xảy ra .

Giữa chợ có hai người đàn ông đang kéo một chàng trai trẻ nhìn giống như người thành phố , chàng trai vừa la hét vừa khóc lóc trông rất thảm .

Mẫn Hoa liền tò mò hỏi bà lão họ đang làm gì thế , bà lão liền cười khẩy một cái rồi nói .

- Người ta đang tổ chức minh hôn đó

- Minh hôn ???

Bà lão không giải thích gì thêm mà lại kéo tay Mẫn Hoa ra khỏi đám đông .

Tiếng chàng trai khóc lóc gào thét phía sau khiến cho Mẫn Hoa càng tò mò , minh hôn là gì , sao giữa cái thôn nghèo này lại xuất hiện một người thành phố hiện đại cơ chứ , và lí do sao anh ta lại bị bắt đi .

Sau khi cả hai về nhà , Mẫn Hoa phải tấp bật trong bếp để chuẩn bị bữa tối , quần quật mãi mới xong .

Cô cảm thấy cuộc sống bây giờ tồi còn hơn cả kiếp trước nữa , thà sống một mình ưng ăn lúc nào ăn , ngủ lúc nào ngủ không ai quản còn hơn bây giờ phải lo cho mấy mạng người , đã thế gia cảnh còn nghèo khó nữa chứ .

Cơm nước xong , Mẫn Hoa liền lăn ra giường nằm .

Cả ngày làm việc quần quật , người Mẫn Hoa mệt lã chỉ muốn đánh một giấc tới sáng mà thôi .

Giữa đêm đang ngủ , thì Mẫn Hoa cảm thấy mắc vệ sinh , định bụng thức dậy đi vệ sinh chút rồi quay về ngủ tiếp, thì cô thấy ánh đèn lấp ló từ ngôi nhà phía đông của ông bà già .Có vẻ cả hai người họ vẫn chưa ngủ , nhà vệ sinh nằm cạnh phòng của hai ông bà dà nên Mẫn Hoa nhẹ nhàng đi qua không phát ra tiếng động vì sợ họ giật mình .

Mẫn Hoa chuẩn bị vào nhà vệ sinh thì nghe tiếng thì thầm , tò mò cô lén nhìn qua khe cửa mục nát của ngôi nhà , ánh sáng yếu ớt trong phòng hắc vào mặt cô hình bóng hai người già khôm đang ngồi trên bàn nói chuyện với nhau .

Sau khi nghe câu chuyện xong cô không thể tin vào những gì mình đã nghe được .

Ban đầu Ngọc Nhi là đứa trẻ mồ côi ba mẹ chết sớm nên đã sống trên chùa , nhưng rồi được hai ông bà nhận nuôi vì không thể sinh con được , Ngọc Nhi được hai người họ nhận nuôi vì họ nghe người ta đồn rằng , nếu không có con là do chưa tích đủ công đức .

Nên nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi , thì sẽ giúp họ có thêm nhiều công đức và may mắn hơn , lúc đủ công đức có thể sinh được con .

Sau khi nhận nuôi Ngọc Nhi mãi , họ vẫn chưa sinh được con nên đã đem lòng hận Ngọc Nhi và xem cô như là sao chổi , nhưng họ vẫn không thể đuổi cô đi được vì cần người phụng dưỡng khi về già .

Vì nhà nghèo không có tiền ăn nên cả ba thường xuyên phải kiếm việc vặt làm để có tiền mà sinh hoạt , ai thuê gì thì làm đấy chứ không có nỗi công việc làm ổn định, họ cũng cho Ngọc Nhi nghỉ học để đi kiếm tiền .

Đến khi có một gia đình có đứa con lớn bị chết sớm , vì sợ đứa con trai út sau này không cưới được vợ nên gia đình đã rao tìm vợ cho người đã chết , ai nhận cưới thì sẽ được thưởng cho một lượng vàng rất cao .

Hai vợ chồng già nghe vậy liền nảy ra ý định đem bán đứa con nuôi để lấy tiền tận hưởng tuổi già , không ngờ trong lúc Ngọc Nhi đi hái nấm thì lại vấp chân ngã xuống đèo , may thay bị trật khớp chân với trầy da nhẹ .

Nhưng từ khi tỉnh dậy cô đã như con người khác vậy , điều đó khiến cho ông bà già cảnh giác cô rất nhiều .

Cô không tin nỗi mới chuyển sinh đến đã bị ông bà già này bán sống cho người chết rồi , định rời đi thì cánh cửa kêu cái két một cái .

Hai ông bà già trong nhà bổng nhiên im bặt rồi quay đầu cái rặt 180 độ về phía hướng cô đứng , ánh mắt đen ngàu sâu lóm vô hồn nhìn chằm chằm về phía cô đứng .

Sợ bị phát hiện cô nhịn đái chạy một mạch về phòng đóng cửa , tắt đèn , leo lên giường quấn chặt chăn lại nằm im niệm phật .

Nhìn khuôn mặt kì dị đó khiến cô cảm giác cảm giác ớn lạnh tận xương tuỷ , mặc dù đã từng trãi qua nhiều vụ án giết người rùng rợn nhưng mà đối với các câu chuyện tâm linh quỷ dị thì đây là lần đầu tiên cô gặp phải .

Mãi niệm phật trong lòng , cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay .

Tỉnh dậy trời đã sáng , sáng nay bà già kia không tới làm phiền , Mẫn Hoa thấy hơi lạ nên ra sân xem thử hai người kia đang làm gì .

Sân nhà không một bóng người , có vẻ như hai người kia đã đi đâu đó từ sớm rồi , Mẫn Hoa đi vào bếp tính tìm gì đó bỏ bụng rồi mới tìm đường thoát .

Ăn uống một hồi no nê , cô lấy chiếc cuốc trong kho , cục than và một tấm vải bỏ vào giỏ tre rồi ra ngoài , bên ngoài trời mù mờ , xám xịt có thể sẽ mưa bất cứ lúc nào , Mẫn Hoa tranh thủ đi thăm dò núi trước .

Cô dự định hai , ba hôm nữa sẽ trốn ra khỏi làng trước khi ông bà già kia bắt đi làm lễ minh hôn , trước hết là vẽ lại bản đồ của đường núi dễ đi trước rồi sẽ đến đường làng , trong hai ngày này cô phải chuẩn bị đầy đủ để ngày thứ ba tẩu thoát .

Trong lúc này cô không thể chuồn đi luôn được , lỡ bắt sống thì lại toang đã thế còn bị tăng độ đề phòng của hai người kia nữa , cứ cư xử như chưa có chuyện gì xảy ra là được , mò mãi mới tới được chân núi là lúc trời cũng đã bắt đầu đen rồi, Mẫn Hoa cất vội tờ bản đồ đã vẽ vào áo rồi đi về , sợ hai người kia đã về nên cô vội lên lại núi .

Đang đi thì trời bắt đầu đổ cơn mưa lớn , Mẫn Hoa liền chạy vội , đi một lúc đường bắt đầu lầy ra khó đi và trơn trợt hơn , Mẫn Hoa cố gắng bám sát hàng cây và vách đá để lên dốc .

Đang đi thì cô đứng hình một lúc , trực giác cô thúc bảo hình như nãy giờ có người đang nhìn chằm chằm mình , không phải một ánh nhìn mà tận hai ánh nhìn .

Cơ thể cô bắt đầu đổ mồ hôi lạnh , cô đứng bất động tại chỗ không dám chạy , cô không biết ánh mắt kia là người hay động vật .

Nãy giờ thăm dò cũng không thấy con vật thú dữ nào ở đây cả , thế thì hai ánh mắt kia là của ai vậy , cô run sợ nhưng không thể chạy được vì đường bùn trơn trợt , đánh liều cô cuối người nhặt cục đá to tố lại chỗ cô cảm giác có người nhìn mình kia , một tiếng " bụp " .

Không có chuyện gì xảy ra , cô thở phào nhẹ nhỏm , chắc là do hôm qua bị hù một vía nên giờ còn ám ảnh thôi , Mẫn Hoa tiếp tục đi lên núi .

Tới gần trước cổng nhà , cô nhìn vô trong , trong nhà tối ôm không một ánh đèn , bên ngoài mây đen kịt , làm cho khung cảnh nhà trông ma mị u ám đến đáng sợ , nhìn là không dám vô rồi .

Cô tự hỏi giờ này rồi hai ông bà gìa kia không về sao , không nghĩ nhiều , Mẫn Hoa chạy vào nhà , leo mãi mới về tới nhà Mẫn Hoa quăn cái giỏ tre sang một bên rồi ngồi bệch xuống cái ghế gỗ cạnh đó thở dài .

Ngoài trời vẫn tiếp tục mưa có vẻ sẽ kéo dài tới sáng mai mới ngừng , Mẫn Hoa đi đun nước nóng để tắm , trong khoảng thời gian rảnh rỗi đó cô chuẩn bị bữa ăn cho tối nay , để hai người kia về đỡ phải càm ràm .

Xong xuôi , cô đi tắm rồi ra ăn sớm , ngồi đợi mãi trời đã tối rồi hai người kia vẫn chưa về , leo trèo trên núi một ngày đã mệt , cô đành về phòng ngủ sớm vậy .

Đang trong cơn say , mơ màng cô nghe thấy bên ngoài có người đang gõ cửa gọi tên mình , người gọi hình như là bà già một tiếng cốc , hai tiếng cốc , một giọng nói lạnh lẽo đang gọi cô .

- Ngọc Nhi mở cửa .

Âm thanh đấy cứ lặp đi lặp lại khiến Mẫn Hoa bị đánh thức hoàn toàn , cô tự hỏi giờ cũng đã khuya rồi , bà già đến phòng tìm mình làm gì không biết .

Cô nằm trên giường một tay dụi mắt còn lại miệng thì hỏi người ngoài kia rằng , giờ này đến phòng mình làm gì vậy , thì một tiếng nói lạnh lẽo đáp lại cô .

- Mở cửa cho ta đi Ngọc Nhi , nhà phía đông hư đèn rồi ta không thể ngủ được , ta muốn vào đây ngủ với con .

Mẫn Hoa nghe mà rợn mình , bà ta thường ngày vẫn hay cáu bẩn với mình mà , giờ đâu ra ấm áp dữ vậy , bịp thiệt .

Trong lúc Mẫn Hoa đang đắn đo không biết nên mở cửa hay không thì người ngoài kia bắt đầu nóng ruột thúc giục cô mở cửa .

Để chắc ăn mình không bị hù thêm vía nữa , Mẫn Hoa tới gần cửa sổ bị dán đầy giấy trong phòng mình , lấy tay xé một miếng nhỏ nhìn trộm ra ngoài .

Bên ngoài sân tối đen như mực , cô chỉ nhìn mờ mờ người đứng trước của phòng mình đúng là bà già thật , nhưng trông bà ta vẫn hơi kì , đã mãi chăm chú nhìn nhìn cổ bà già quay một cái về phía Mẫn Hoa đang nhìn từ vẫn lặp lại câu mở cửa ra, ánh mắt kì dị và nụ cười kéo tận mang tai .Khiến cho Mẫn Hoa mặt không còn một két máu nào lùi lại , tiếng đập cửa ngày càng mạnh , với cái cánh cửa gỗ mục nát như vậy không sớm thì muộn cũng bị con quỷ ngoài kia một cước đá bay thôi .

Mẫn Hoa như dồn vào đường cùng , cô không biết cách nào để đối phó với con ma ngoài kia , một khi nó đã vào rồi thì xác định chết thôi chứ kungfu võ nghệ cũng chả cứu nỗi cô , hình sự thì thường không đi đôi với tâm linh mà .

Trong trường hợp này cô chết chắc rồi , trong lúc đang suy nghĩ tìm cách giải quyết , con ma đã đá bay cánh cửa , mãnh gỗ nhỏ bay lả chả tới chỗ Mẫn Hoa .

Con ma đứng bất động nhìn cô với ánh mắt đáng sợ .
 
Back
Top Bottom