Nhất sách - Xuyên mạ dã hĩ!
Chương 1: Xuyên con mẹ nó không rồi...
Đau...
Có tiếng người văng vẳng bên tai...ai đó chạm khẽ vào bả vai tôi
Tiểu thư...tiểu thư.
Vệ Chi cố gắng mở mắt...chống chọi với ánh sáng gay gắt đang chiếu vào mặt mình
Gì thế này?
Trần nhà toàn bằng gỗ, chạm trổ hình mấy con gì kiểu rồng phượng khá là đẹp mà còn hơi bị nhiều, từng cái vảy đều sáng long lanh dưới ánh mặt trời.
Đây là đâu...hay là...hế hế...mình rơi vào kho tàng đồ cổ nào chăng?
Tôi hít thêm một hơi, cố trấn định nhìn xuống chiếc giường mình đang nằm, lập tức lại muốn cạn lời.
Cái gường có mùi trầm thoang thoảng, lại còn to như cái nhà luôn....Chăn mình đang đắp màu vàng nhạt, nhẹ bẫng như một tờ giấy.
Cái giường này chắc phải trăm triệu là ít, Vệ luật sư coi tiền là nhất lập tức tính toán
Tôi nuốt nước bọt đánh ực nhắm chặt mắt lại một hồi rồi từ từ mở mắt ra.
Có thể là mình bị thương quá nặng, ảnh hưởng đến thị giác rồi.
Á đù...sao vẫn một đống rồng thế kia
- Người đâu, mau gọi tôn y phu đến đây.
Tiểu thư tỉnh rồi....
Giọng nói vô cùng trong trẻo dịu dàng, đượm vẻ lo lắng chân thành.
Tôi vội nhìn sang bên cạnh.
Một cô bé xinh xắn, tuổi chừng 13 14 mặc váy gấm màu xanh nhạt đang lo âu nhìn tôi.
Câu hỏi đây có phải là bệnh viện không tự giác bị nuốt trở về.
Trần nhà trạm khảm thú bay, giường gỗ thơm, chăn lông chim siêu nhẹ....hỏi câu này có thể được đi bệnh viện thật nhưng là nhà thương điên mất.
- E hèm, Đây...đây là đâu?Là...thư phòng của tiểu thư.Thư phòng.....từ này nghe quen à nha...Mà cô bé này nói một thứ ngôn ngữ gì đó rất vui tai, không hẳn là tiếng Việt, cũng không phải là tiếng Trung...nhưng thế quái nào tôi lại hiểu nhỉ ?Tôn y, Tôn y phu đâu.
- Cô bé đưa tay che miệng rồi hét lên một tiếng thất thanh - Tiểu thư trúng tà rồi.
Chưa dứt lời thì một người đàn ông cao lớn râu tóc trắng phớ như nhuộm highlight, lại còn thắt bím từ trên đính đầu xuống không biết ở đâu ra bỗng phi thân vào phòng.
Tôi cảm tưởng như tóc mình bị ông ta làm cho bay thẳng đứng lên .
Đại ca tóc bím túm lấy tôi, lắc như battender lắc rượu miệng thảm thiết kêu to:
- Cục bột nhỏ, bảo bối của ta, trân châu nghìn năm của ta....con ..làm sao rồi.
Cha mẹ thiên địa quỷ thần ơi..bột với bẹt gì ở đây, Vệ Chi tự nhủ, đưa tay ra sờ chòm râu bạc trước mắt rồi ...không còn biết gì nữa.
*
Vệ đại nhân, bản quan đã bắt mạch cho tiểu thư nhưng tuyệt đối không hề có chút gì sai lệch.
Mạch trầm ổn, tim gan tì phế đều rất sung mãn.
Tôn y phu trầm ngâm ngắm nhìn vị tiểu thư đang nằm thiêm thiếp trên giường, chậm rãi giải thích.
Trong hơn mấy mươi năm hành nghề của mình, ông chưa từng gặp trường hợp nào kỳ lạ như vậy.
Tôn y phu suy nghĩ một hồi lâu rồi chợt nghĩ ra, quay lại phía Tô Thi, nguyệt cơ thân cận trong phủ:
- Tiểu thư mấy hôm vừa rồi có từng xảy ra chuyện gì?
- Bẩm, tiểu thư...chỉ bị ngã....bị ngã một cái lúc treo đèn lồng thôi ạ.
Hôm qua...hôm trước hôm qua nữa......tiểu thư vẫn hoàn toàn bình thường?
- Bình thường là bình thường thế nào?
Các ngươi nhìn nó như thế này mà bảo là bình thường à?
- Vệ đại nhân xin bớt nóng giận.
Nếu đại nhân mắng người lớn tiếng, e là sẽ kinh động đến tiểu thư.
Tôn y phu nhanh chóng nhảy vào can thiệp.
Từ lâu ông đã nghe đồn Thái định khanh Vệ Thanh cực kỳ nuông chiều, bao che cho cô cháu gái này.
Xem ra lời đồn không hề sai.
Vệ Thanh nghe nói vậy thì tự giác im bặt như thể chưa từng la hét bao giờ.
Ông ta lo âu nhìn Tôn y phu rồi cúi đầu, chắp tay thi lễ:
- Tôn y phu, ông nhất định phải cứu được Cục bột nhỏ nhà ta.
- Đại nhân, xin chớ lo.
Tiểu thư thực sự không có nguy hiểm gì cả.
Chỉ là não bộ có chút chấn thương mà thôi.
- Chấn thương não bộ?
Đôi râu bạc của Vệ đại nhân lại nhỏng lên như cái cần ăng ten
- Không rõ tiểu thư đã ngã như thế nào, cái này bản quan sẽ kiểm tra cụ thể tình huống rồi báo cáo với đại nhân sau.
Sau khi ngã không có biểu hiện bất thường, vài ngày sau mới phát bệnh như vậy thì e là trong não có máu cục, hoặc bị tổn thương, Phần tổn thương đó sẽ làm tiểu thư tạm thời quên đi một phần ký ức.
Nếu là do máu cục thì phải mổ đầu ra mới có thể biết được.
- Mổ đầu?
Lần này thì Vệ đại nhân thực sự rít lên.
Nếu không phải tôn trọng vị tôn y nghe nói là đệ tử 27 đời của Thiên tâm y thánh Ngô Dịch An thì ông ta đã nện cho lão một trận rồi - Ông thử đưa đầu đây cho lão phu mổ một nhát xem có nhớ ra được ngày xưa nằm trong bụng mẹ như thế nào không?
- Vệ Đại nhân.
- Tôn y phu bình tĩnh nhướn cái cổ già nua lên đối diện với vị quyền cao chức trọng trước mặt, không mảy may hoảng sợ - Bản quan cũng không cho rằng cần phải mổ đầu tiểu thư.
Phương pháp tốt nhất hiện tại là chờ đợi, từ từ tiểu thư sẽ nhớ ra.
Bên cạnh đó phải bồi bổ sức khỏe.
Vệ đại tiểu thư.. rất gầy
- Gầy ...cái...Vệ Thanh định gào lên là cái đầu nhà ông nhưng rồi bất giác lại không nói gì - Cục bột nhỏ quả thật là hơi gầy...chẳng còn là cục bột nữa mà giống như cái cúc áo mất rồi.
*
Khi tôi lần nữa tỉnh dậy thì cũng đã xế chiều.
Mắt cũng bắt đầu quen dần với mấy chục sinh vật lạ nằm vắt vẻo trên đầu.
Xem ra mình thực sự đã xuyên không, cụ thể là trôi dạt về một thời kỳ cổ đại nào đó, căn cứ theo kiến trúc và trang phục của những người xung quanh.
Tức là...tôi..Vệ Chi chân chính ở thời hiện đại đã ngoẻo rồi.
Rốt cục thì mình đã chéc như thế nào nhỉ?
Hôm đó là thứ Sáu, tôi cũng tăng ca như bao ngày.
Nửa đêm vừa buồn ngủ vừa mệt, lúc qua đường thì có một con chó...một con Husky suýt nữa bị xe tông thì phải...Rồi tôi lao ra cứu nó....có vẻ như tôi đã bị cái xe ô tô đó húc cho một phát bay vút lên như diều....Hình như...cũng không đau gì lắm...Sau đó mở mắt ra là đã đến đây.
Nhưng đây là đâu?
Đường Minh Hán Tống?
Hay là Thanh nhỉ?
Đọc truyện hay thấy các vị tiểu thư chạy về Thanh triều lắm.
Hay đây là Phó bản của Bộ Bộ Kinh Tâm...Nghĩ một lúc thì bụng cũng bắt đầu kêu ọt ọt.
Tôi lồm cồm ngồi dậy, thuận tay búi mớ tóc dài thượt lên quanh đầu.
Chân còn chưa chạm tới sàn thì một đôi dép vải trắng nõn trắng nà đã đặt ngay ngắn trước mắt:
Tiểu thư, để em mang giầy cho tiểu thư.Cứ để đó đi - Cả đời không được ai cưng chiều mà giờ có cả người xỏ giầy...cũng hơi bị ngại một chút đi.
Nhưng cô bé này xem chừng không buồn để ý đến cự tuyệt của tôi, cứ thế ấn giầy vào chân.
Đôi giầy vải cũng giống như các thứ vật dụng khác trong căn phòng này đều mỏng nhẹ và rất ấm áp.
Tôi lò dò bước ra phía ngoài, cẩn thận dò xét xung quanh rồi hỏi cô béEm tên là gì?
Hôm nay...ờ ngày tháng thế nào?
Cô bé đi giày cho ta xong thì len lén lùi lại, vẻ mặt cứng ngắc, hai tay siết chặt lại với nhau, các đầu ngón tay trắng bệnh cả ra
Tiểu .....tiểu thư, em là Tô Thi, còn năm nay là năm Khang Việt thứ 19.À há...Cái này nghe có vẻ là tên Quốc gia đây.
Tôi tự nhủ, theo thói quen giơ tay lên định sờ sờ dái tai một chút.
Vừa mới vung tay thì cô bé bỗng nhắm tịt mắt lại, co rúm người như thể sắp bị đánh.
Xem ra cái người từng sống trong thân thể này là một vũ nữ ( đàn ông hay đánh người là vũ phu, nên phụ nữ là vũ nữ...hé hé).
- Ờ...cô...à không em...nói tiếp đi.
Thế...đại ca tóc bạc hôm nọ là ai?
- Tôi tiếp tục hiền hòa hỏi, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bên cạnh giường ra hiệu cho cô bé ngồi lên bên cạnh mình.
Tô Thi rón rén ngồi lên cạnh ta, hai tay vẫn xoắn vào nhau.
Một lúc cô bé nuốt nước bọt đánh ực rồi nhỏ giọng giải thích:
- Lão gia là ông ngoại của tiểu thư ạ.Ông ngoại?
Hà cớ gì lại ở nhà ngoại mà không ở nhà nội.
Hé hé, đây là thời đại mẫu hệ?
-Tuy có chút khoái chí nhưng tôi vẫn cẩn thận kiểm tra lại thông tin - Cha mẹ ....chị...à ta...qua đời rồi à
Tô Thi tội nghiệp lập tức vã mồ hôi.
Thật tội nghiệp cô bé.
Nhưng ai bảo tôi là bệnh nhân mất trí nhớ cơ chứ
- Hầu gia và phu nhân vẫn khỏe ạ.
Có điều hiện giờ hai vị đang ở Định Châu để thẩm án.
Tiểu thư lại ốm nên hầu gia đưa người sang đây tịnh dưỡng.
Cái từ thẩm án khiến tôi bất giác nhíu mày.
Tôi dám cam đoan với ...đám sinh vật trên đầu là bản thân có trái tim vô cùng công bằng chính trực, chưa từng bao che cho tội ác bao giờ..Hà cớ gì chéc rồi lại vẫn liên quan đến hai từ xử án.
Không nha...ông trời đã cho tôi cơ hội để nằm dài, có người đi giầy tận chân thì không có án với iếc gì hết..
Mà nhân tiện....cái đám sinh vật trên đầu tôi là cái quái gì thế nhỉ.
Trông khá giống rồng, nhưng lại không phải là rồng.
- Tiểu Thi, thế đây là cái gì?
Tiểu Thi bé nhỏ đã thôi sợ hãi, bắt đầu chuyển sang giai đoạn ngạc nhiên khó đỡ.
Nhưng cô bé vẫn hết sức tận tình nghiêm túc chỉ vào sinh vật có cái đầu khá to bờm xờm, lông khảm bạc, hai mắt gắn ngọc lưu lý và cánh đỏ sẫm trên trần nhà, nhỏ giọng giải thích.
- Đây là chim Thương Dực ạ và còn bên kia - cô bé lại tiếp tục chỉ vào ảnh còn lại - ngựa Thảo Túc ạ.
Thần thú lại không phải rồng phượng mà chim với ngựa à?
Cái quốc gia này cũng ...dị ra phết.
Nhưng thôi...bây giờ đói bụng rồi, phải ăn đã, học tập tính sau...
Bé Tô Thi nhìn mặt đoán lòng, lập tức mang đến cho tôi một chén canh nhỏ thơm nức mũi.
Canh khá là ngon, nhìn thoáng qua có đủ mầu sắc xanh của rau củ non mềm, cà rốt vàng ruộm, nấm thì trắng nõn mịn màng.
Tô Thi nhin tôi chằm chằm.
Vẻ sợ hãi lúc đầu lại hiện ra trong ánh mắt.
Mãi đến khi tôi ôm bát nhỏ nhẹ húp một miếng thì cô bé mới thở hắt ra, miệng lắp bắp
- Ơn trời...ơn...trời tiểu thư ăn rồiT
- hế tôi..à ta.....trước đây không ăn những thứ này sao?
- Không ạ.
Hôm nào thiện phòng cũng phải làm lại ba bốn lần.
Có hôm tiểu thư chê là nấm không được trắng
Lần này thì đến lượt ta há hốc cả mồm.
Chị gái này trước kia là một cô ả đáng ghét, hay đánh đập kẻ dưới, lại còn có nhiều đòi hỏi vô lí nữa.
Cái nết thế này không biết có bị cái đẹp oánh chết không.
Tôi lập tức cố gắng lần từng bước chậm rãi về phía chiếc gương đồng ở cuối phòng.
Trong gương hiện lên một thân hình gầy yếu mảnh mai tưởng như hắt hơi một cái là bay.
Dung nhan của cô gái trong gương không có gì nổi trội, miễn cưỡng có thể gọi là thanh tú.
Duy chỉ có đôi mắt dài mảnh, lấp lánh nét cười có chút gì như giễu cợt người đối diện.
Cái kiểu nhìn này thực sự là rất khiến người ta muốn đánh.
Ngắm nghía bản thân trong gương một lúc lâu, lại giơ ra hai bàn tay mảnh dẻ thon gầy.
Xem ra ông trời cũng có chút không công bằng, muốn đòi lại chút lợi tức nên một thân sở học akido của tôi hoàn toàn bị tịch thu.
Tôi nắm lòng bàn tay lại, đang định đấm một phát thử xem thì ngoài cửa phòng có tiếng la hét thất thanh
Chết người rồi.....Cứu với...có người chết....