Cập nhật mới

Khác KHẢI HUYỀN BÓNG TỐI

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392966633-256-k851433.jpg

Khải Huyền Bóng Tối
Tác giả: ryuseidagiu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Chúng ta không được sinh ra để chiến thắng, Julian.."

Umbrael - thành phố cuối cùng trước vực Diệt Vong - đang mục nát từng giờ.

Dưới ánh trăng rạn nứt, xác thiên thần rơi không phát ra tiếng động.

Máu của họ không đỏ.

Nó hát.

Julian Edward Ashbourne - một thiên thần ngây ngốc với đôi mắt xanh vô tội - đặt chân vào nơi này chỉ với một câu hỏi: "Thiện là gì?"

Và cậu bắt đầu nhận ra: không có định nghĩa nào đúng.

Một lời tiên tri đã chết.

Một chiến binh bị nguyền rủa.

Một kẻ phản bội mang gương mặt thiên thần.

Và một tình yêu bị xé xác bởi hai chiến tuyến.



gl​
 
Khải Huyền Bóng Tối
Giới thiệu


Ashes Beneath the Angel’s Wings.

Thế Giới Câu Chuyện – "Thời đại của bóng tối"

Tên thế giới : Aethernoctis

Đây là một thế giới tồn tại song song với thế giới loài người, được chia làm 3 cõi:

1.

Thượng Giới (Elysium) – nơi cư ngụ của các Thiên Thần, ánh sáng chói lóa nhưng lạnh lẽo và đầy luật lệ nghiêm khắc.

Thiên thần ở đây không phải lúc nào cũng "tốt", mà thường là công cụ thi hành ý chí của Thượng Đấng.

2.

Hạ Giới (Nethergrym) – lãnh địa của Ác Quỷ, một cõi hỗn loạn, méo mó, nơi linh hồn bị hành hạ và các nghi lễ cấm kỵ được thực hiện.

3.

Trung Giới (Umbrael) – là nơi con người sinh sống, nhưng đã bị ăn mòn bởi những "vết nứt linh giới" khiến cả thiên thần lẫn ác quỷ có thể lách qua.

Trung giới giờ đây chìm trong u ám, dịch bệnh tâm linh, những linh hồn oan khuất và ma quỷ lang thang.

Vào thời khắc giao mùa của hai nghìn năm, một lời tiên tri cổ xưa được tái hiện:

“Khi thiên thần sa ngã và ác quỷ rơi lệ, thế giới sẽ bị thiêu đốt bởi lưỡi gươm của kẻ vô danh.”

Một vết nứt linh giới khổng lồ xuất hiện giữa Umbrael – cho phép cả Thiên Thần lẫn Ác Quỷ xâm nhập tự do hơn bao giờ hết.

Nhưng đáng sợ hơn, một thực thể cổ xưa bị phong ấn – vượt qua cả Thiên Thần lẫn Ác Quỷ – đang dần tỉnh giấc.

Cả hai phe buộc phải lao vào một cuộc chiến giành quyền kiểm soát nhân loại và phong ấn đó.

Umbrael – thành phố cuối cùng trước vực thẳm.

Nơi những ánh sáng cuối cùng của thiên đàng rụng xuống như tro tàn.

Nơi những lời cầu nguyện vỡ vụn trong cổ họng của kẻ đang hấp hối.

Và nơi những thiên thần không còn tin vào thiên đường – vẫn khoác lên mình đôi cánh trắng để chiến đấu, dù dòng máu của họ đã nhuốm đen từ lâu.

Julian Edward Ashbourne được đưa tới Umbrael vào một ngày mưa máu – mái tóc tím nhạt còn vương bụi đường, đôi mắt xanh dương trong vắt vẫn mang ánh sáng hi vọng – một điều hiếm thấy ở bất kỳ ai còn sống nơi đây.

Cậu không phải kiểu thiên thần trong truyền thuyết, không có hào quang, không có thanh kiếm ánh sáng, chỉ có đôi cánh gãy tạm bợ và một trái tim chưa từng nếm mùi chiến tranh.

Umbrael không giống bất cứ nơi nào mà cậu từng biết.

Thành phố này không ngủ, không thở, không chết hẳn – chỉ mục rữa từ bên trong.

Và ở nơi ấy, Julian gặp Hant Alexander Ravenscroft – một chiến binh thiên thần tóc bạch kim, mắt đen sâu tựa vực thẳm, người luôn giữ im lặng như đá tạc, nhưng trong sự thinh lặng ấy ẩn chứa thứ gì đó… vỡ vụn.

Họ là hai mặt của một đồng xu.

Một ánh sáng chưa tàn, và một bóng tối vẫn còn đứng vững.

Julian nhanh chóng hiểu rằng nơi này không đơn giản là “chiến trường giữa Thiện và Ác”.

Phe thiên thần chỉ là những kẻ phòng thủ tuyệt vọng.

Họ không tấn công.

Họ không truy đuổi.

Họ chỉ ngồi giữa đống tro tàn, ngăn chặn một thứ gì đó – vĩnh viễn không được vượt qua cổng thành Umbrael.

Nhưng cổng đã nứt.

Bức tường phía nam – nơi Nancy Elowen Fairbairn, nhà tiên tri mù, phát hiện ra đầu tiên – đã đổi màu.

Cô mơ thấy máu rỉ từ trong đá.

Không phải máu người.

Máu ấy... có ký ức.

Nancy sống cùng Ashley Seraphine Ravenshire – một nữ chiến binh thiên thần lạnh lùng, sắc sảo như lưỡi kiếm sống.

Cả hai là người yêu – gắn bó như sinh mệnh – nhưng ngay cả tình yêu nơi này cũng như đèn trong bão: đẹp, nhưng dễ tắt.

Những dấu hiệu tà ám xuất hiện, những lời thì thầm trong bóng tối, những bức tượng đá tự xoay đầu trong đêm, mùi thịt cháy khi thắp nến.

Và… giấc mơ không ai dám nhắc tới: giấc mơ có giọng cười máu lạnh.

Ali Arabella Cavendish – một ác quỷ từng bị phong ấn hàng trăm năm – đã được thả ra.

Không ai biết ai đã phá phong ấn.

Nhưng từ ngày đó, những cái chết bắt đầu.

Không phải chết bình thường – mà là chết mất linh hồn.

Bị cắn xé bởi thứ không có hình dạng.

Và giữa những rối loạn ấy, một gương mặt xuất hiện trong giấc mơ của Julian – một người con trai từng khoác lên mình đôi cánh trắng như họ – nhưng giờ lại đang đứng giữa biển lửa.

Rowan Leontius Phantomhive – kẻ từng là thiên thần, giờ là lãnh đạo phe phản diện, xuất hiện như ác mộng sống.

Thứ hắn muốn không chỉ là chiến thắng, mà là chứng minh: thiên thần cũng có thể gục ngã – chỉ cần đúng lý do.

Rowan từng là bạn của Hant.

Nhưng lý do khiến hắn phản bội là bí mật chưa ai chạm đến.

Julian bắt đầu nhận ra có điều gì đó trong quá khứ đang bị che giấu.

Và cậu không biết… có nên tìm ra nó hay không.

Không ai tin nhau hoàn toàn trong Umbrael.

Eliora Viviene Rosethorne – cô gái xinh xắn – là người yêu của Hant, dịu dàng như giấc mộng, nhưng luôn bị nghi ngờ vì những lần biến mất không lý do.

Julian thấy cô lặng lẽ khóc vào đêm, bên cạnh một cuốn sách cổ ghi bằng máu.

Có những bí mật không nên đọc.

Và có những người – không hoàn toàn thuộc về một phe.

Như Liora Evelisse Thistledown – ác quỷ tóc hồng, vô cùng quyến rũ, điềm đạm và chơi đùa tâm trí con người như múa rối.

Cô không cần chiến đấu, chỉ cần nói chuyện, và ai nghe thấy cũng không còn là chính mình.

Julian đã chạm mặt cô một lần.

Chỉ một lần.

Nhưng từ đó, cậu bắt đầu nghi ngờ chính lòng tin của mình.

Cuối cùng, ở giữa cuộc chiến mờ mịt này, có một người – Anastasia Elsinore Alderwynd – luôn xuất hiện đúng lúc, cứu mạng đồng đội, đưa ra lời khuyên hoàn hảo.

Nhưng không ai biết cô đến từ đâu.

Và ai cũng tin cô… vì họ cần một người để tin.

Nhưng đôi khi, thứ đẹp nhất là thứ giả dối nhất.

Julian bắt đầu cảm thấy Umbrael không phải nơi cậu đến để chiến đấu.

Mà là nơi cậu đến để chọn phe.

Và không phải giữa ánh sáng hay bóng tối – mà là giữa hai thứ ánh sáng có màu khác nhau.

Có những trận chiến không diễn ra bằng kiếm, mà bằng ký ức.

Có những kẻ phản bội không vì quyền lực, mà vì tình yêu.

Và có những cái chết… không xảy ra trong chiến trận – mà trong lòng một người còn sống.

Julian không biết cậu sẽ làm gì, sẽ trở thành ai, hay sẽ mất đi những ai – nhưng cậu biết một điều:

"Khi đứng giữa địa ngục, đôi cánh thiên thần chỉ giúp cậu rơi chậm hơn một chút."

Và nếu phải rơi, cậu sẽ không rơi một mình.
 
Khải Huyền Bóng Tối
Chương 1 : Thành phố không có bình minh


Umbrael – Quận Gravenmoor – 2:47 sáng

Thành phố này chưa từng ngủ.

Không vì ánh đèn, mà bởi vì bóng tối nơi đây đủ dày để nuốt trọn cả giấc mơ lẫn sự im lặng.

Sương phủ kín những tòa nhà rêu phong, đặc quánh như lớp tro nguội phủ lên mặt đất.

Trong không khí lơ lửng một mùi khó tả – ẩm mốc, khói kim loại cháy dở và nhang chưa tàn – như thể thành phố này đang mục rữa từ bên trong.

Giữa làn sương mờ ảo, hai bóng người lặng lẽ bước đi song song.

Không tiếng chân, không lời nói.

Họ di chuyển như thể sợ đánh thức thứ gì đó đang thở ở dưới lòng đất.

Người bên trái cao lớn, khoác một chiếc áo choàng than chì dài chạm gót.

Mái tóc bạch kim đổ nhẹ xuống trán, lấp lánh ánh vàng mờ từ cột đèn đường gỉ sét.

Đôi mắt đen sâu thẳm, bất động, như giếng không đáy phản chiếu một bầu trời không sao.

Hant Alexander Ravenscroft.

Một cái tên luôn đi kèm ba từ: khó gần, nguy hiểm, và trung thành tuyệt đối.

Bên phải anh là một thái cực hoàn toàn khác – Julian Edward Ashbourne, với mái tóc tím nhạt và đôi mắt xanh trong vắt như ánh sáng đầu thu.

Áo choàng trắng ngà lay nhẹ theo bước chân.

Cậu đi như nhảy múa – vô tư, thảnh thơi, như thể đang dạo chơi trong công viên chứ không phải giữa lòng một thành phố ma.

“Cậu có thấy nơi này quá yên tĩnh không?” – Julian cất tiếng, giọng nói nhẹ tênh như làn gió lướt qua lá.

“Không.” – Hant đáp.

Một từ.

Không hơn.

Julian cười khẽ.

Không trách, không ngạc nhiên.

Cậu đã quen với cách Hant hiện diện – không cần lời nói, không cần biểu cảm.

Chỉ cần sự hiện diện, là đủ.

Họ dừng lại ở một ngã ba nhỏ – nơi thời gian có vẻ đã quên lối ghé qua.

Một căn nhà gỗ nằm lọt thỏm giữa những khối bê tông cao tầng, như ký ức lạc loài giữa hiện tại lạnh lùng.

Cửa sổ bị đóng đinh bằng ván gỗ.

Vách tường in vệt cháy đen, gợi nhớ điều gì đó đã từng gào thét nơi đây.

“Vụ mất tích thứ bảy trong tháng.” – Julian thì thầm.

Ánh mắt hướng về bóng tối phía trước, như nhìn xuyên vào ký ức xa xăm.

“Tôi đã nói – cậu không cần đi cùng.” – Hant lên tiếng.

Giọng anh đều, thấp, như tiếng máy cũ chạy chậm – không lạnh, nhưng xa.

“Nếu tôi không đi cùng cậu... thì ai sẽ pha trò?” – Julian nghiêng đầu, mỉm cười.

Hant quay sang.

Trong một khoảnh khắc, ngắn thôi – ánh mắt anh dịu lại, rồi lại trở về nét vô cảm thường trực

“Chẳng ai cười đâu.”

“Tôi có cười mà.” – Julian nói, và nháy mắt.

Im lặng.

Hơi thở của đêm như dừng lại.

Rồi Hant hỏi, không báo trước:

“Cậu không sợ nơi này sao?”

Julian nhìn anh, đôi mắt trong vắt mà kiên định.

“Nếu cậu ở đây, thì không.” – Cậu đáp.

“Còn nếu không có cậu... tôi nghĩ mình vẫn sẽ sợ, nhưng sẽ sợ ít hơn so với việc để cậu lại một mình.”

Gió thổi qua con phố, mang theo tiếng thở dài rệu rã của thành phố.

Từ xa, chuông nhà thờ ngân ba hồi trầm đục – tiếng vọng lạc giữa hồn phố chết.

Bên kia đường, có gì đó khẽ lay động.

Một bóng đen.

Vụt qua.

Quá nhanh để nhìn rõ.

Julian giật mình quay đầu – nhưng Hant đã đưa tay ra, lòng bàn tay úp xuống – ra hiệu: im lặng.

Cả hai cảm nhận được.

Không phải bằng mắt, mà bằng bản năng.

Có thứ gì đó đang nhìn họ.

“Đừng để ý.

Không phải lúc này.” – Hant nói, khẽ như hơi thở.

Julian gật đầu.

Nhưng trong đôi mắt cậu, ánh lên tia gì đó... là tò mò?

Hay sợ hãi?

Rất khó phân biệt.

Họ rẽ vào con hẻm sau căn nhà mục nát.

Sương dày đến mức tưởng như có thể bóp nghẹt cổ họ.

Đèn đường tắt hẳn.

Mọi tiếng động bị nuốt chửng trong một nỗi im lặng đặc quánh.

Và trong không gian đó – nơi mà thời gian như ngừng trôi – Julian liếc nhìn Hant một lần nữa.

Cậu mở miệng định nói gì đó... nhưng rồi lại thôi.

Đêm ở Gravenmoor chưa bao giờ dài đến thế.
 
Back
Top Bottom