Cập nhật mới

Khác Khắc Ghi Một Đời

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
315134278-256-k692903.jpg

Khắc Ghi Một Đời
Tác giả: Calanthiee
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện lấy bối cảnh lịch sử, còn mọi chi tiết khác đều là hư cấu.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Khắc Ghi Một Đời
Chương 1: Ký Ức


Nhắc đến lịch sử Trung Hoa, không thể nào không nhắc đến vị vua máu lạnh tàn bạo nhất lịch sử -- Tần Thủy Hoàng, vị hoàng đế đầu tiên của giai thoại xứ Trung.

Thần dân đều biết sự độc ác, lạm quyền của hắn nhưng lại chẳng có ai thấu cho nỗi tiếc hận tột cùng về người con gái xinh đẹp tuyệt trần, người mà hắn dùng cả đời chẳng thể quên được...

"Nếu kiếp sau hóa thành sỏi đá, ta nguyện đứng dưới bước chân chàng.

Nếu kiếp sau hóa thành hải âu, ta nguyện vượt muôn trùng biển đến .

Nếu kiếp sau hóa thành loài hoa dại, ta nguyện nở rộ chờ chàng hái.

Nếu kiếp sau ta vẫn là ta, chỉ mong trọn kiếp vĩnh viễn không gặp lại....."

Năm 221 TCN, Nước Tần thống nhất Trung Hoa.

Doanh Chính lên ngôi vương, tự xưng là hoàng đế, hiệu Tần Thủy Hoàng, đế vương duy nhất của triều đại nhà Tần.

Mùa xuân, mùa mà mọi hoa đào rực nở trước sớm mai, những cánh hoa rơi xuống lặng lẽ như tô điểm cho vũ nữ áo đỏ đang uyển chuyển nhảy múa.

Các triều thần lần lượt kính rượu cho nhau mà không một ai chú ý đến người đang ngồi ở vị trí chủ trì lúc nhìn thấy vũ nữ kia liền cứng đờ.

Không ai khác, chính là hắn, đế vương triều -- Tần Thủy Hoàng.

Vũ nữ biết yến tiệc này là đại thọ năm thứ 44 của hoàng đế, trường hợp này không được phép mắc phải sai lầm, nếu không chỉ có vạn kiếp bất phục.

Đôi chân uyển chuyển đi lại nhẹ tựa lông hồng, cách tay trắng ngần lấp ló sau từng vạt áo, tà lụa đỏ bay phấp phới giữa biển trời cánh đào rơi..

Mọi chuyện dường như đều ổn thỏa cho đến khi một bước trượt chân, nàng té ngã trước bao nhiêu quan thần, âm thanh ồn ào thoáng chốc ngưng đọng lại.

Thái giám bên cạnh Hoàng Thượng rất thức thời:

"To gan, mau mang xuống đánh 20 trượng".

Cất lời, mặt vũ nữ liền trắng bệch, thân phận nữ tử liễu yếu đào tơ làm sao có thể chịu được 20 trượng?

"Đỡ nàng dậy".

Từ xa một giọng nói đầy uy lực của người đã trải qua sóng gió, ngay lập tức liền có hai hộ vệ đỡ nàng ta dậy.

Quan trong triều dường như bất ngờ với hành động của vị vua nổi tiếng tàn bạo này, đây là lần đầu tiên hắn tha chết cho người ngang nhiên xúc phạm đến hắn.

Không quản ánh mắt người khác, Tần Thủy Hoàng đích thân đến chỗ nàng mang theo ánh mắt hờ hững dò xét

"Nàng tên gì?"

Thiếu nữ vẫn còn sợ hãi, thẹn khi đối mặt với đấng quân vương, đôi mắt lặng lẽ ngước lên:

"Thần..Thần thiếp tên Lục Dung".

Mặc dù đã độ tuổi trung niên nhưng gương mặt hắn vẫn mang vẻ khảng khái, đủ để biết hồi trẻ hắn cũng là nam nhân tuấn tú, rạng người, đáng tiếc lại là một con người lòng lang dạ sói.

"Nàng có nguyện ý về Hậu cung của ta không?".

Dứt lời, không chỉ Lục Dung còn đang ngỡ ngàng mà ngay cả các quan thần cũng bàn tán xôn xao.

Hậu cung 3000 phi tần, có người nào mà không xinh đẹp tuyệt trần, có người nào mà không đàn ca múa giỏi, liệu hắn nhìn trúng nàng ở điểm nào?

"Thần thiếp xin cảm tạ long ân".

Lục Dung cúi đầu e thẹn , vẫn đôi má hồng đào đỏ hây hây, vẫn khuôn mặt trái xoan yêu kiều, vẫn giọng nói nhẹ nhàng thanh thoát...Dường như, đang đánh thức tâm trí hắn một hình bóng in sâu đến tận tâm gan.

Thứ duy nhất hắn không thể tìm thấy trên người Lục Dung suy cho cùng chỉ là đôi mắt to tròn lonh lanh như sướng sớm ban mai, là một đôi mắt biết cười, là một đôi mắt ao ước nhân dân thái bình, ao ước được sống một cuộc đời tự do du ngoạn, là đôi mắt nhìn hắn với thái độ hờ hững, tuyệt vọng cũng là đôi mắt cả cuộc đời này hắn cũng không thể nhìn thấy được nữa......

Cứ như vậy, mùa xuân năm 216 TCN, Lục Dung được Tần Thùy Hoàng nạp thành phi.

Không hiểu bằng cách nào, nàng nghiễm nhiên trở thành nữ nhân được sủng ái nhất trong Đông cung lạnh lẽo hơn 3000 thê thiếp này...

Đêm xuân lạnh lẽo, tiếng cầm vang lên nhẹ nhàng mà thê lương như ai oán cuộc đời nghiệt ngã.

Vẫn dải lụa đỏ tươi, Lục Dung uyển chuyển nhảy múa, một điệu múa nhẹ nhàng mà tinh tế hòa vào tiếng cầm sâu lắng.

Đã mấy tháng nay bệ hạ đều đến cung của nàng, mỗi lần đều yêu cầu nàng múa cho hắn xem.

Nhờ điều này mà nàng đã phải chịu không ít bao nhiêu ánh mắt căm giận của nữ nhân khác.

Kiếp chồng chung, nào mấy ai chịu được cảnh đơn côi lẻ bóng?

Tiếng đàn kết thúc, Lục Dung liền chạy tới sà vào lòng hắn.

Không hiểu sao Tần Thủy Hoàng nổi tiếng tàn bạo mà lại có thể yêu chiều nàng đến như vậy ?

Có lẽ hắn say mê điệu múa cùng nhân sắc tuyệt trần của nàng đi..

"Bệ hạ, ngài đừng lúc nào cũng yêu cầu thần thiếp nhảy múa cho chàng xem được không ?

Xem này, người ta rộp hết cả chân rồi.."

Hắn sững sờ một lúc nhưng ngay lập tức xoa xoa chân cho nàng.

"Được rồi, chỉ cần nàng muốn ta có thể làm tất cả mọi thứ".

Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, xoa đầu.

Vẫn ánh mắt ôn nhu như vậy, nhưng ánh mắt đó tựa như hắn đang nhớ da diết một người, ánh mắt trìu mến tràn ngập xót thương.

Đã một năm trôi qua, hắn vẫn vậy, mỗi lần đều nhìn nàng bằng ánh mắt thâm tình như thế.

Nhiều lúc Lục Dung còn nghĩ người hắn nhìn không thật sự là nàng mà là một người con gái khác đang ẩn chứa sâu bên trong nàng...

Kể từ khi vào chốn Hậu cung rối ren này.

Tưởng chừng một vũ nữ không địa vị như nàng sẽ phải chịu nhiều ghẻ lạnh.

Khác với sự nghi ngờ của nhiều người, Tần Thủy Hoàng lại vô cùng sủng ái nàng, mọi thứ nàng muốn hắn đều không tiếc thứ gì kiếm cho nàng.

Thậm chí hắn còn chém đầu nhiều quan thần khi phản đối việc phong Lục Dung không quyền thế thành Quý phi.

Mỗi lần nàng thắc mắc, hắn đều cười khẽ, nhẹ nhàng nói muốn bù đắp cho nàng.

Lục Dung không hiểu nổi rốt cuộc mình có diễm phúc gì khiến một bạo quân khiến dân chúng phẫn uất lại yêu thương nàng như thế...

Thấy Lục Dung ngơ ngác, Tần Thủy Hoàng liền gõ nhẹ vào đầu nàng:

"A Phòng đang thất thần gì sao?".

A Phòng là nhũ danh mà Tần Thủy Hoàng đặt cho nàng, mỗi lần gọi nàng bằng cái tên này hắn đều mang thanh âm vô cùng ôn nhu, da diết như đã gọi đi gọi lại hàng nghìn lần..

"Tại người bệ hạ ấm áp quá, thần thiếp không tự giác mà ngủ mất".

Khuôn mặt Lục Dung nghịch ngợm, lém lỉnh, cười ngây ngô phải biết nàng là người duy nhất được hắn cho phép không cần giữ phép tắc rườm rà như vậy.

3000 phi tần thì sao?

Trăm hoa đua sắc thì sao?

Cũng chỉ thua giai nhân trong ngực hắn lúc này thôi.

Tần Thủy Hoàng chỉ cười khẽ :

"Nàng ngồi đây để ta họa cho nàng một bức ".

Dứt lời hắn đi tới sau thư án, cầm bút, châm mực.

Hắn ngơ ngác nhìn nàng, trong con mắt mang vẻ luyến tiếc.

Chấm bút trên giấy, dừng lại hồi lâu, mãi cho đến khi Lục Dung nhắc nhở hắn mới hoàn hồn lại.

Nhìn Lục Dung một lúc, Tần Thủy Hoàng bắt đầu đưa từng nét mực trên trang giấy, một nét, hai nét, hắn như phác họa ra người con gái yêu kiều rạng rỡ, đáng tiếc sau dáng người mềm mại cùng y phục đỏ tươi, hắn chẳng thể nào vẽ tiếp được nữa...

Hắn nhíu mày, thần sắc có chút ngẩn ngơ, sâu trông đôi mắt sắc sảo ấy lộ rõ vẻ đau đớn.

Hắn nhìn Lục Dung một lúc, nửa ngày cũng không vẻ ra được khuôn mặt .

Tần Thủy Hoàng cau mày, cố nhớ ra nhưng cũng chỉ mang máng một hình bóng mơ hồ, rối cuộc nàng trông như thế nào hắn cũng không còn rõ nữa.

Đã bao nhiêu lâu rồi hắn không được gặp nàng, đã bao nhiêu lâu rồi hắn không được nghe giọng nói đó, khuôn mặt kiều diễm năm ấy dường như ngày một dần phai trong tâm trí hắn...

Có lẽ, hắn thật sự đã già rồi.

Trong con ngươi đen láy lộ rõ sự đau đớn cùng tuyệt vọng.

Hắn nhìn thân hình trong trang giấy, tức giận xé toạc đi.

Lục Dung thẫn thờ, một năm trôi qua, dường như mỗi lần hắn vẽ nàng đều là bức tranh không có khuôn mặt.

Nhìn trang giấy bay phấp phới, Lục Dung không thể hiểu nổi, khuôn mặt nàng khó vẽ đến vậy sao?

Cho là vậy đi nhưng tại sao hắn lại cố chấp vẽ nàng đến như vậy rồi lại tức giận xé nát nó ..

''A Phòng, xin lỗi nàng, tâm trạng hôm nay của ta không được tốt lắm".

Tần Thuỷ Hoàng xoa mày, giọng nói đã không còn ấm áp như trước.

"Bệ hạ lo lắng quốc sự, đương nhiên phải cảm thấy mệt mỏi rồi, thần thiếp làm sao có thể trách ngài được''.

Lục Dung là cô nương nhanh nhẹn, khôn khéo, dễ dàng nhận ra sự thay đổi trong lời nói của hắn.

Mỗi lần vẽ tranh không thành, dường như hăn đều rơi vào trạng thái ảm đạm, bức tranh hắn định vẽ rốt cuộc là cái gì đây..?

"Bệ hạ, đêm cũng đã khuya, ngài hãy ở lại để thần thiếp hầu hạ chàng''.

Hậu cung hàng nghìn thê thiếp ,có được một đêm nồng với bậc đế vương cũng là điều bao nhiêu nữ nhân ao ước.

Cho đến nay Lục Dung luôn lấy điều này làm tự hào.

Ai bảo hắn chỉ say mê mỗi mình nàng..?

''Hôm nay ta hơi mệt, để khi khác đi''.

Nhìn gương mặt hồng hào dần trở nên thất vọng, Tần Thuỷ Hoàng xoay bước đi khỏi Hậu cung, thái giám và hộ vệ cũng đi theo sau lưng hắn.

Làm thân tín bên cạnh Tần Thuỷ Hoàng từ khi hắn mới lên ngôi đến cả khi hắn thống nhất đất nước và trở thành bạo quân, Vũ công công dường như hiểu rõ tâm trạng không tốt của hắn.

Như có áp lực vô hình, mọi hộ vệ đều im hơi lặng tiếng , nếu không có khi mình là người xui xẻo bị hắn nhắm trúng thì xong đời.

Ban đêm vẫn lạnh lẽo đến như vậy, Tần Thuỷ Hoàng cũng không biết mình nên về đâu.

Đi đến cây anh đào trong vườn thượng uyển, hắn chỉ lặng lẽ ngắm nhìn.

Cây đào này hắn cùng nàng trồng từ năm 4 tuổi, không biết tại sao đã mấy chục năm trôi qua, nó vẫn không một lần nở rộ.

Phải chăng, nỗi đau da diết khi chờ một người khiến nó trở nên héo mòn ?

Vũ công công lặng lẽ ngắm nhìn hắn chỉ thở dài, non sông xã tắc đã có, giấc mộng đế vương cũng đã hoàn thành , chỉ tiếc....trái tim bậc đế vương đã theo cách hoa đào mà bay...

Tần Thuỷ Hoàng lặng thinh , tiếp tục bước đi.

Hôm nay trời quang mây tạnh, ánh trăng vẫn sáng như năm nào, nhưng nụ cười ngây thơ, đôi mắt long lanh ấy giờ còn đâu?.

Âm thanh bình thản phát ra, không biết hắn đang hỏi ai hay đơn thuần chỉ hỏi chính thâm tâm hắn.

Có lẽ ngay cả chính hắn cũng không thể trả lời được.

" Tại sao....cho tới bây giờ vẫn không thể nào quên được ?''.
 
Back
Top Bottom