Cập nhật mới

Ngôn Tình Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,494
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMJ5F4wDWkbr2_tpN2fE7M5WVMs8Nv3MY_JUxzfUxZjVocbdP6cQRUO_GaXfEz6ZE-ufoBhQn1KsyMM2RkFQrjIxZJICKAubr0k2K9JEXenmgY2x7MmH10PFOaol9ZDAmWNa4Oydv4AT4z3AGDWs9m5=w215-h322-s-no-gm

Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Anh ta ấm ức, nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi:
“Ban ngày cái tên đàn ông đó là ai?!”

Thấy tôi không trả lời, anh lại đỏ hoe mắt, vòng tay ôm lấy tôi.

“Hắn chắc chắn không giàu bằng anh, cũng chẳng đẹp trai bằng anh, nên đừng có mà qua lại với hắn.”

Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc là điều gì đã khiến anh ta, sau ngần ấy năm chia tay, lại trở thành một tên si tình đầu óc toàn chuyện yêu đương như bây giờ?!​
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 1: Chương 1


Anh ta ấm ức, nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi:
“Ban ngày cái tên đàn ông đó là ai?!”

Thấy tôi không trả lời, anh lại đỏ hoe mắt, vòng tay ôm lấy tôi.

“Hắn chắc chắn không giàu bằng anh, cũng chẳng đẹp trai bằng anh, nên đừng có mà qua lại với hắn.”

Ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc là điều gì đã khiến anh ta, sau ngần ấy năm chia tay, lại trở thành một tên si tình đầu óc toàn chuyện yêu đương như bây giờ?!

“Cô dâu, cô có đồng ý không?”

Trong không khí trang trọng được người chủ hôn đẩy lên cao trào, tôi suýt chút nữa thật sự cảm nhận được niềm hạnh phúc khi kết hôn — nhưng chỉ có mình tôi biết rõ, người đàn ông trước mặt chẳng hề muốn cưới tôi một chút nào.

Có lẽ vì tôi ngẩn người quá lâu, nên Giang Ký Bạch – người đang nắm tay tôi – đã âm thầm siết nhẹ đầu ngón tay tôi một cái.

Tôi lúc ấy mới sực tỉnh:
“Tôi đồng ý.”

Buổi lễ tiếp tục.

“Được rồi, bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu.”

Giang Ký Bạch tiến lên một bước. Dù chúng tôi đã quen biết từ nhỏ, nhưng khoảng cách này vẫn khiến tôi hơi căng thẳng. Gần quá mức rồi.

Lần này, tôi còn căng hơn khi phải đứng trước hội đồng ký kết hợp đồng lớn.

Khi anh đặt tay lên cánh tay tôi, bản năng tôi là muốn lùi lại.

Chưa kịp phản ứng thì Giang Ký Bạch đã cúi đầu vén khăn voan của tôi lên.

“Hợp tác chút đi, sẽ không lâu đâu.”

Tôi vốn định nói: Không thể giả bộ hôn mà khỏi phải chạm thật sao?

Nhưng nụ hôn của Giang Ký Bạch đã áp lên môi tôi. Đúng như anh nói, không lâu.

Chỉ tầm hai giây, anh rời khỏi môi tôi, rồi những tiếng chúc phúc dưới sân vang lên.

Lễ cưới phiền toái này xem như hoàn thành một nửa. Nửa còn lại tôi chỉ đứng bên làm nền.

Dù tôi thường xuyên đi giày cao gót để làm việc, nhưng bộ váy cưới hôm nay thật sự quá nặng.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 2: Chương 2


Trọng lượng của nó khiến vai tôi bắt đầu đau. Lúc mọi người không chú ý, tôi tranh thủ nhúc nhích bả vai một chút.

Không ngờ lại bị Giang Ký Bạch nhìn thấy.

“Sắp xong rồi, đừng động đậy nữa, có nhiều người đang chụp ảnh đấy.”

Tôi trừng mắt nhìn anh, rồi lại nhanh chóng trở về làm một cô dâu ngoan hiền, dịu dàng.

Nghi lễ kết thúc, tôi lê bộ váy cưới nặng nề vào phòng thay đồ để đổi sang trang phục tiếp rượu. Vừa cởi được bộ váy cưới ra, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cô bạn thân làm phù dâu liền giúp tôi bóp vai.

“Nhìn cậu mệt rã rời luôn. Trước đó cậu nói Giang Ký Bạch không muốn cưới cậu, nhưng hôm nay nhìn chẳng giống vậy chút nào.”

Tôi mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.

“Anh ta để cậu nhìn ra thì mới lạ. Cậu tưởng anh ta lăn lộn trong giới giải trí mấy năm là vô ích sao?”

Bạn tôi giúp tôi tháo khăn voan, chuyên viên trang điểm thì nhanh chóng đến thay đổi kiểu tóc.

“Nhưng mà dù sao cậu cũng đâu thiệt gì. Như cậu nói, dù gì cuối cùng cũng phải liên hôn, lấy Giang Ký Bạch cũng không tệ. Anh ta đẹp trai lại có tiền.”

“Cậu hiểu gì chứ. Cậu nghĩ là vì mình không muốn liên hôn với người khác nên mới lấy Giang Ký Bạch à?”

“Không phải sao?”

“Dĩ nhiên là không. Từ nhỏ mình với anh ta đã đính hôn, anh ta như tên ngốc suốt ngày hét lên không cưới mình. Bây giờ chẳng qua là do gia đình ép buộc, không cưới thì sẽ bị chặn đường trong giới, nên mới đồng ý đấy.”

Bạn tôi nghe xong làm vẻ mặt: Thì ra là thế.

“Vậy cũng chẳng sao. Anh ta muốn tiếp tục sự nghiệp, cậu muốn đầu tư quỹ, hai người đều đạt được mục tiêu.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra, mọi ánh mắt lập tức dồn về người bước vào.

“Anh đến xem em chuẩn bị xong chưa.”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 3: Chương 3


Giang Ký Bạch như thể bị mọi người nhìn đến ngượng ngùng, đưa tay gãi mũi.

Anh vẫn mặc nguyên bộ lễ phục giống khi nãy.

“Gần xong rồi.”

Tôi đưa mắt nhìn vào gương, chẳng muốn tỏ ra thân thiết với anh. Tôi vẫn còn nhớ như in anh đã từng chê tôi thế nào lúc nhỏ.

Giang Ký Bạch không rời đi, tựa vào khung cửa, vừa đứng đó vừa trả lời tin nhắn.

Trên Weibo giờ toàn là tin anh kết hôn. Thực ra cũng chẳng có gì to tát, anh vốn là diễn viên nổi tiếng, từng đoạt vài giải thưởng, được công nhận cả về xuất thân lẫn diễn xuất.

Nên khi tin kết hôn được công bố, chẳng mấy ai phản đối.

Chỉ là nhiều người cảm thán: Hóa ra những gia đình như vậy, cuối cùng vẫn đi đến chuyện liên hôn thương mại.

Khi chuyên viên trang điểm làm xong tóc, tôi xách váy chuẩn bị bước ra. Vừa bước qua ngưỡng cửa thì bị vấp một cái.

Giang Ký Bạch nhanh tay giữ lấy cánh tay tôi, rồi rất tự nhiên khoác tay tôi lên tay anh.

“Cẩn thận một chút, lát nữa em cứ lấy nước lọc giả làm rượu là được.”

Tôi gật đầu, không từ chối đề nghị đó. Quả thật tôi không thể uống rượu.

Khách khứa khá đông. Đến cuối ngày, tôi cảm giác như chân mình sắp tê liệt. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho mấy cô bạn làm phù dâu, tôi lên xe trở về nhà.

Giang Ký Bạch cũng ngồi trên xe, nhưng anh đã uống quá chén.

Tựa đầu vào cửa sổ xe, không nói lời nào.

Xe chạy rất nhanh, đến nơi tôi mới sực nhớ: À, kết hôn rồi. Bây giờ ở là nhà của Giang Ký Bạch, không phải nhà tôi nữa.

Giang Ký Bạch được trợ lý đỡ lên lầu, tôi bước nhanh hơn một bước để mở cửa trước.

Nhìn căn phòng không có chút hơi người nào, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ.---

Đợi Giang Ký Bạch đi đóng phim rồi, tôi nhất định phải dọn về nhà mình ở.

“Phu nhân, tôi xin phép về trước.”

Tôi hờ hững gật đầu.

Sau đó vào phòng tắm tắm rửa, chăm sóc da xong xuôi, tôi bước ra thì thấy Giang Ký Bạch vẫn ngủ ngoài sofa.

Chậc.

“Chưa tỉnh rượu à?”

Tôi đẩy anh một cái, anh lăn ra ghế sofa, cũng may là tỉnh táo hơn chút.

“Vân Tranh, em đối xử với chồng mình vậy đấy à?”

“Chồng cái gì mà chồng? Rõ ràng là hai kẻ đối đầu bị buộc phải sống chung. Lúc nhỏ chẳng phải anh nói đánh chết cũng không cưới tôi sao? Giờ thì sao? Nhượng bộ rồi à?”

Tôi ngồi xổm trước mặt Giang Ký Bạch, nhìn thẳng vào mắt anh.

Một lúc sau, anh đưa tay chống lên trán.

“Chứ còn sao nữa. Em không cưới thì nhà không đầu tư cho quỹ. Tôi không cưới thì bị phong sát trong giới. Mỗi người có cái cần, bắt buộc phải nhượng bộ thôi.”

Thì ra là vậy. Tôi còn tưởng là vì lý do gì khác.

“Anh thật yếu đuối, mới vậy đã chịu thua?”

Giang Ký Bạch cười nhạt, ngồi bật dậy từ sofa.

“Vân Tranh, nói như thể em mạnh mẽ lắm ấy. Em cũng đâu có từ chối cuộc hôn nhân này?”

Tôi chống đầu gối đứng dậy, nhìn anh từ trên cao.

“Lúc nhỏ nói chết cũng không cưới tôi đâu phải tôi. Ở trong giới mà để người ta biết thì bị cười chết. Giang Ký Bạch, anh mất mặt rồi!”

“Tôi quan tâm chắc?”

À quên, anh vốn chẳng để tâm mấy chuyện này.

Tôi không muốn nói chuyện với Giang Ký Bạch nữa, quay người định về phòng ngủ.

Chưa đi được bao xa thì anh đã lẽo đẽo theo sau. Tôi dừng chân, nghi ngờ nhìn anh.

“Chúng ta chỉ là vợ chồng hữu danh vô thực thôi đúng không? Vậy anh theo tôi vào phòng làm gì?”

Giang Ký Bạch toàn người mùi rượu, kéo lỏng cà vạt.

“Vợ chồng hữu danh vô thực thì không cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng à?”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 4: Chương 4


Tôi bị lời ngụy biện của Giang Ký Bạch làm cho sững lại, suýt chút nữa tin là có lý.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đã là vợ chồng giả thì làm gì cần thực hiện nghĩa vụ?

“Anh bị điên à?!”

Giang Ký Bạch rõ ràng không vì lời tôi mà nổi giận, khóe miệng vẫn treo nụ cười quen thuộc.

Là kiểu cười mà anh thường dùng khi đối diện với truyền thông – ai cũng nói anh đối nhân xử thế dịu dàng chu đáo.

Chỉ có tôi – cô bạn thanh mai trúc mã – mới biết khi nhỏ anh tồi tệ đến mức nào.

Giang Ký Bạch đưa tay chống lên vai tôi, đẩy tôi vào trong phòng.

“Được rồi, tôi không có ý gì đâu, chỉ là quần áo tôi để trong đây. Em chẳng lẽ muốn tôi tắm xong đi ra mà không mặc gì?”

Tôi “xì” một tiếng. Dù có tr*n tr**ng thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

Nhưng tôi vẫn chủ động tránh sang một bên, để anh vào tủ lấy đồ rồi ôm đi ra ngoài.

Ngay khi anh vừa ra khỏi phòng, tôi lập tức đóng cửa lại và không quên khóa trái.

“Vân Tranh, em quên đây là nhà tôi rồi à? Nếu tôi thật sự muốn làm gì đó, thì dù em có khóa cửa cũng vô ích thôi.”

Giọng điệu Giang Ký Bạch ngoài cửa khiến người ta ngứa ngáy. Nếu không phải giờ đã cưới rồi, tôi thật muốn quay clip lại cho fan anh ta xem, để họ biết anh là loại người gì.

“Im đi, bớt thể hiện lại. Mai đưa chìa khóa cho tôi.”

Anh bật cười khẽ:

“Được rồi, được rồi.”

Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân rời đi.

Chờ đến khi cửa phòng tắm đóng lại, tôi mới yên tâm nằm xuống chiếc giường mới – phòng chính, trải ga đỏ thẫm rực rỡ.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 5: Chương 5


Tôi nằm xuống giường – chiếc giường tân hôn, trên trải ga đỏ rực rỡ.

Tôi dọn hết đống cánh hoa hồng, hạt đậu đỏ, đậu phộng ra một bên. Bên giường là xấp bao lì xì hôm nay thu được.

Tùy tiện mở một cái là biết bên trong không ít tiền, nhưng lúc này tôi chẳng có tâm trạng nào mà đếm.

Tin nhắn đến.

【Cậu vẫn còn sức nhắn tin với mình à? Là chưa bắt đầu hay đã xong rồi?】

Tôi còn chưa kịp trả lời, bên kia đã gửi tiếp.

【Nếu là đã xong, thì bạn gái nói thật, đàn ông kiểu này không đáng, cậu mới đi được bao lâu chứ?】

Tôi thật sự bị suy luận của cô bạn làm cho bực mình.

Tôi: 【Chưa có gì xảy ra hết.】

Cô ấy: 【Ngày cưới mà chẳng có gì? Là cậu không được hay là anh ta không được?】

Tôi: 【Chẳng phải, chỉ là vì liên hôn nên lấy nhau thôi, dính dáng càng ít càng tốt, lỡ sau này chia tay thì bớt rắc rối.】

Cô ấy: 【Cậu nói nghe cũng có lý.】

Mới nói được vài câu, tôi đã buồn ngủ rũ rượi. Đám cưới còn mệt hơn đi đàm phán làm ăn.

Điện thoại rơi khỏi tay, ý thức dần chìm vào bóng tối.

Tôi không hề biết, nửa đêm có một “tên trộm” lén lút chui vào phòng, giúp tôi cắm sạc điện thoại, còn kéo lại chăn cho tôi nữa.

Sáng hôm sau, tôi mở mắt ra nhìn thấy điện thoại đặt ngay ngắn trên tủ đầu giường, còn chưa tỉnh hẳn, thì vừa mở cửa đã thấy Giang Ký Bạch đang ngồi trước bàn ăn sáng.

“Lại đây ăn sáng đi.”

“Biết rồi.”

Tôi chưa kịp nghĩ thông mấy chuyện ban nãy, thì vì lời anh nói mà quên hết sạch.

Bữa sáng Giang Ký Bạch mua toàn là món tôi thích ăn.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 6: Chương 6


Tôi cũng không biết đó là món anh thích, hay là anh vẫn còn nhớ khẩu vị của tôi hồi nhỏ.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng thứ hai là tôi lại thấy là lạ. Làm sao anh có thể nhớ được những chuyện hồi nhỏ?

Hồi ấy anh còn ước được cách tôi càng xa càng tốt.

“Đang nghĩ gì vậy?”

Giang Ký Bạch đưa ly sữa đậu nành đến trước mặt tôi.

“Không có gì. Bao giờ thì anh vào đoàn phim?”

Đám cưới lần này sắp xếp theo lịch trình của Giang Ký Bạch. Lúc đề cập đến chuyện cưới xin, anh còn đang đóng phim trong đoàn cũ. Cũng chẳng ai hỏi ý kiến của anh, mọi việc chuẩn bị cưới cứ thế được sắp xếp đâu vào đấy.

Tất nhiên, ảnh cưới là bắt anh về chụp.

Chờ quay xong phim kia, anh bị gia đình “áp tải” về, nghỉ được hai ngày là kéo tôi đi đăng ký kết hôn.

Từ đó đến hôm nay, gần như không được nghỉ ngơi tử tế.

Giang Ký Bạch ngẩng đầu nhìn tôi có chút lạ lẫm, rồi lại cúi xuống ăn tiếp.

“Em quan tâm tôi bao giờ vào đoàn làm gì? Vân Tranh, dù là con lừa, cũng không bị bắt làm việc kiểu này. Hơn nữa em cũng đâu cần tôi kiếm tiền nuôi gia đình.”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Nếu là trước kia, đúng là tôi chẳng coi trọng mấy đồng thù lao của anh thật. Nhưng giờ thì khác.

“Tiền tôi đầu tư vào rồi, bây giờ đúng là thiếu chút tiền của anh thật.”

Giang Ký Bạch liếc nhìn tôi, rồi đứng dậy vào phòng. Tôi còn tưởng tôi nói nhiều khiến anh phiền.

Tôi tiếp tục ăn sáng. Hôm nay tôi được nghỉ, nhưng vẫn có việc cần xử lý.

“Cầm lấy.”

Anh đẩy một cái thẻ đến trước mặt tôi.

“Ý gì đây?”

Anh tiếp tục ăn, làm như không có gì xảy ra.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 7: Chương 7


“Lương mấy năm nay của tôi đấy, không phải em đang cần sao?”

Tôi nhất thời chẳng biết nên nói gì. Tôi vừa rồi còn chưa mở miệng đòi mà, anh làm sao biết được tôi đang nghĩ gì?

“Bộ dạng em tham tiền của tôi hiện lên hết trên mặt rồi còn gì.”

Dù bị nhìn thấu có hơi ngượng, nhưng tôi cũng không khách sáo mà nhận lấy thẻ.

“Mật khẩu là gì?”

Giang Ký Bạch lại liếc tôi một cái, như thể rất muốn giật lại cái thẻ.

“Ngày đi đăng ký kết hôn.”

Tôi khựng lại. Chẳng phải mới hai hôm trước sao? Lẽ nào anh còn đi đổi lại mật khẩu riêng cho dịp này?

Không nhìn ra anh là người như vậy.

Ăn sáng xong, tôi đem bát đũa bỏ vào máy rửa chén, coi như xong nhiệm vụ.

Việc rửa bát dĩ nhiên không đến lượt tôi động tay.

Giang Ký Bạch đang ngồi xem kịch bản ở ghế sofa.

Tôi làm việc mệt mỏi, tùy tiện cầm lên xem thử vài trang, vừa nhìn tên phim đã giật mình.

“Giang Ký Bạch, cho dù bố mẹ không ủng hộ anh theo nghề, cũng không cần nhận phim kiểu này chứ? Không được thì cứ tỏ ra nhún nhường một chút đi.”

Anh giật lại kịch bản trong tay tôi.

“Đây là kịch bản tôi từ chối rồi, ai như em, cái gì cũng tò mò.”

Liên quan gì đến tôi chứ, tôi đâu có trong giới, cũng chẳng phải cái gì cũng xem.

“Rốt cuộc bao giờ anh vào đoàn? Thật sự nhìn anh thấy ngứa mắt.”

Giang Ký Bạch khoanh tay, liếc xéo tôi.

“Em tưởng tôi đi rồi là có thể dọn về nhà sao? Em không biết bên nhà em hiện giờ chắc chắn có người của bố em canh sẵn à? Chỉ cần em dọn về, ông ấy sẽ lập tức tới tận nơi, tóm em về.”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 8: Chương 8


Dù không muốn thừa nhận, nhưng đúng là chuyện mà bố tôi làm ra thì không có gì là không thể.

Tôi đoán giờ trong nhà Giang Ký Bạch chắc cũng có người âm thầm quan sát rồi.

Tôi biết ngay mà, tiền của ông già đó đâu dễ lấy. Thôi thì đành từ bỏ ý định dọn về.

Dù sao mỗi ngày tôi cũng phải đi làm, thời gian ở cạnh Giang Ký Bạch cũng chẳng bao nhiêu. Đến lúc anh vào đoàn, thì dù không dọn đi, cũng chẳng khác gì sống một mình.

“À, suýt quên nói với em.”

Tôi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh.

“Còn chuyện gì mà tôi không biết sao?”

“Họ bảo tôi một tháng này không được vào đoàn. Nói là để hai chúng ta… bồi dưỡng tình cảm vợ chồng.”

Giang Ký Bạch nhấn từng chữ cuối cùng, nghe mà tôi chỉ muốn trợn trắng mắt.

Không nói đến chuyện chúng tôi đã sáu bảy năm không liên lạc, chỉ tính riêng thái độ của anh hồi nhỏ cũng đủ khiến tôi không muốn phát triển tình cảm rồi.

Hồi nhỏ, cứ hễ gặp là cãi nhau. Vì có hôn ước từ nhỏ nên Giang Ký Bạch càng nhìn tôi không vừa mắt.

Có lần bạn bè trêu ghẹo, Giang Ký Bạch trừng tôi nói: “Tôi sau này nhất định không cưới cô! Cô đừng có mơ!”

Lúc đó tôi còn là cô bé nhõng nhẽo, chưa nhận ra anh tồi tệ đến mức nào.

Mang tâm thế muốn làm bạn thân mà đến gần anh, ai ngờ lại bị anh quát vào mặt.

Tôi không kìm được mà bật khóc.

Cuối cùng anh bị người lớn phạt, đứng úp mặt ngoài hành lang.

Tôi đi ngang qua, anh còn lườm tôi, nhỏ giọng nói: “Tôi chính là không thích cô! Đồ nhỏ nhen!”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 9: Chương 9


Tôi bị anh mắng một trận, tất nhiên cũng không dễ chịu gì.

Chờ khi anh vừa quay lưng lại, tôi lập tức nắm tay mẹ Giang, mếu máo như sắp khóc.

“Ui chao, bảo bối sao vậy? Nói với dì xem nào.”

Tôi che mắt, chỉ vào lưng Giang Ký Bạch:
“Anh Ký Bạch bảo con là đồ xấu xí! Nhưng con không xấu mà!”

Anh nghe thấy lời tôi nói, định quay lại cãi, nhưng bố anh đã kịp túm cổ lôi vào trong rồi đánh thêm một trận.

“Thằng oắt, nói linh tinh gì thế hả! Vân Tranh sau này là vợ mày đấy, mày nói vợ mày như vậy hả?”

Giang Ký Bạch đâu phải loại dễ nhượng bộ.

Hôm đó anh bị ăn đòn te tua.

Còn tôi thì hiểu ra rằng anh thật sự không ưa tôi, từ đó mỗi lần đến nhà Giang, tôi đều không thèm nhìn mặt anh.

Cả hai đều không ưa nhau, thế thì dứt khoát khỏi cần làm thân.

Nhưng ngặt nỗi trước mặt người lớn lại phải giả vờ thân thiết, sau lưng dù chỉ mới nắm tay cũng phải rửa hai lần bằng xà phòng.

Mối quan hệ kiểu đó kéo dài đến khi lên cấp hai.

Dù suốt ngày như chó với mèo, nhưng rồi cũng thuận lợi bước vào kỳ thi chuyển cấp.

Tiểu học và cấp hai còn có thể nhờ bố mẹ sắp xếp học chung trường, nhưng lên cấp ba thì phải thi.

Tôi vì không muốn chung trường với Giang Ký Bạch nên rất cố gắng.

Khi có kết quả, tôi chọn nguyện vọng khác hẳn với anh.

Tôi còn tưởng với học lực của Giang Ký Bạch thì sẽ chọn trường quý tộc khác cơ.

Ai ngờ ngày nhập học lại gặp ngay anh ở cổng trường.

Thật sự là oan gia ngõ hẹp!
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 10: Chương 10


Đúng là oan gia ngõ hẹp!

Điều duy nhất khiến tôi thấy an ủi là lớp của tôi và lớp của anh ta — một ở đầu hành lang, một ở cuối hành lang.

Ngoài lúc cùng đi qua cửa chính, còn lại chúng tôi gần như không đụng mặt nhau.

Sau đó Giang Ký Bạch đi học nghệ thuật, một thời gian không có mặt ở trường. Tôi cũng không còn tâm trí để đối đầu với anh ta nữa.

Nhưng đến gần kỳ thi đại học, đột nhiên trong lớp có người nhắc đến chuyện tôi và Giang Ký Bạch có hôn ước từ nhỏ.

Hơn nữa còn đồn đại rất thật — nói rằng chúng tôi sẽ đính hôn ngay sau khi tốt nghiệp, đợi đến đủ tuổi là sẽ đi đăng ký kết hôn.

Nói rằng chúng tôi từ nhỏ đã rất thân, hiện tại còn sống chung.

Tôi nghe mà chỉ biết cảm thán trí tưởng tượng của mọi người thật phong phú.

Nhưng không biết tin đồn bắt nguồn từ đâu, mà tôi cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho rõ.

Dù sao thì nó cũng chẳng ảnh hưởng nhiều đến tôi, nên tôi cũng mặc kệ, chẳng buồn đính chính.

Tôi nghĩ chuyện đó rồi sẽ trôi qua như bao chuyện tầm phào khác, nhưng ai ngờ sau kỳ thi nghệ thuật, Giang Ký Bạch lại quay về trường.

Rõ ràng bên dãy phòng học của anh ta cũng có nhà vệ sinh, nhưng anh ta cứ thích vòng qua chỗ tôi để đi.

Rõ ràng tôi với anh ta chẳng hề có ánh mắt trao đổi gì, vậy mà mỗi lần anh ta xuất hiện, cả lớp lại quay sang nhìn tôi như thể có chuyện mờ ám giữa hai đứa.

Ánh mắt ấy kéo dài mãi cho đến kỳ thi đại học.

Tất nhiên, chẳng ai được ăn mừng lễ đính hôn của chúng tôi, vì căn bản không hề có.

Sau khi trưởng thành, tôi và Giang Ký Bạch chỉ gặp nhau khi có bố mẹ ở đó. Vì vậy, các bậc phụ huynh cũng không hề nghĩ tới chuyện mai mối thật.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 11: Chương 11


Sau đó Giang Ký Bạch đậu vào trường đại học ở miền Bắc, tôi thì học ở miền Nam. Từ đó hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

Có người bạn từng kể lại cảm nhận của Giang Ký Bạch về tôi – đối tượng hôn ước kia.

“Anh ấy ngồi ở một quán nướng, dù là nơi bình dân ồn ào nhưng lại khiến người ta có cảm giác như anh đang ngồi ở một nhà hàng kiểu Tây. Mọi người hỏi anh ấy nghĩ gì về cậu, Giang Ký Bạch chống tay lên lon bia, nói: ‘Cho dù có độc thân cả đời, tôi cũng không cưới cô ta.’”

Thế nên tôi hoàn toàn buông bỏ hy vọng về anh ta.

Nói đến mức ấy rồi, tôi cũng không phải kiểu người bám lấy người khác.

Sau khi tốt nghiệp đại học, bố tôi lại lôi chuyện này ra. Nhưng rõ ràng là tôi không định nghe theo ông.

Ai ngờ lão già đó lại dùng quỹ đầu tư để ép tôi.

Kết quả là tôi phải chủ động liên hệ lại với Giang Ký Bạch, từ đó mới có chuyện cưới xin như bây giờ.

“Tình cảm thì anh tự đi bồi dưỡng một mình đi, tôi không rảnh.”

Tôi ném gối vào người Giang Ký Bạch, rồi ôm laptop về phòng.

Chỉ cần nhìn thấy anh là thấy bực.

Ai ngờ chưa bao lâu sau, Giang Ký Bạch lại mở cửa bước vào, ném một cái gối xuống giường tôi.

Sau đó anh bê cả đống đồ vệ sinh cá nhân vào đặt trong phòng tắm của tôi.

“Anh làm gì đấy?”

Anh lướt ngang tôi, đặt gối xuống cạnh tôi, rồi lấy từ tủ quần áo ra một chiếc hộp vuông vắn.

Liếc qua là tôi né mặt đi ngay.

Một bịch bao cao su cho trẻ em.

“Bố mẹ tôi và bố mẹ em sắp tới rồi. Nếu em không muốn để họ phát hiện đêm tân hôn của chúng ta là ngủ riêng, thì đừng nói gì cả. Lát nữa nhớ đóng vai cho tốt vào.”

Anh ta bày trí căn phòng sao cho trông giống như có hai người đang sống chung.

Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên.---

Giang Ký Bạch đúng là diễn viên có khác, người còn chưa vào nhà mà anh đã lập tức nhập vai.

Anh kéo tay tôi, dẫn tôi ra cửa, rồi mở cửa đón khách.

Bố mẹ hai bên vừa vào là bắt đầu hỏi han Giang Ký Bạch đủ kiểu. Tôi chỉ muốn nói: không cần khách sáo thế đâu, hôm qua mọi người mới gặp nhau mà, sao giờ như thể lâu năm không gặp vậy?

Tôi ngồi bên cạnh, âm thầm đảo mắt một cái, thì bị Giang Ký Bạch nhẹ nhàng vỗ lên chân.

Anh không phải đang nói chuyện với bố mẹ tôi sao? Sao vẫn để ý được đến tôi vậy?

Vì hành động đó, ánh mắt của mọi người cũng chuyển sang phía tôi.

“Vân Tranh, giờ đã kết hôn rồi thì đừng quá bận rộn công việc nữa. Phải dành thời gian cho gia đình nữa chứ.”

Tôi cười gượng, gật đầu.

Nếu nói đến bận rộn, rõ ràng Giang Ký Bạch còn bận hơn tôi nhiều. Dù tôi đi làm, nhưng chủ yếu hoạt động ở nội thành. Còn anh ta thì liên tục chạy đoàn, có lúc phải bay ra nước ngoài dự sự kiện, quanh năm suốt tháng chẳng có mấy thời gian nghỉ.

Hơn nữa mục đích cuộc hôn nhân này vốn dĩ là để anh tiếp tục sự nghiệp, tôi thì lấy được khoản đầu tư từ bố. Vậy thì lý do gì khiến anh phải hy sinh sự nghiệp?

“Tôi biết rồi.”

Mẹ tôi tỏ vẻ hài lòng, nắm tay tôi vỗ nhẹ, rồi quay sang trò chuyện với mọi người.

Giữa chừng, bà lấy cớ đi vệ sinh, một mình đi về phía phòng ngủ chính.

Nhớ lại lời Giang Ký Bạch vừa nói, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

May mà vừa rồi anh đã dọn dẹp lại phòng ngủ. Nếu không thì lộ tẩy mất rồi.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 12: Chương 12


Dù biết Giang Ký Bạch không thấy, tôi vẫn nhỏ giọng bày tỏ lòng biết ơn bằng một cái “like” vô hình.

Cuối cùng tiễn được cả nhà đi, tôi cảm giác còn mệt hơn cả hôm cưới hôm qua. Hôm qua là mệt vì phải cười, hôm nay thì là mệt vì não phải hoạt động liên tục.

Đúng là cáo già cả đám.

Nói mấy câu đơn giản mà toàn cạm bẫy, vô thức mà cũng dính vào.

“Tôi vào trong ngủ một lát, anh cứ làm việc của anh đi.”

Nói xong tôi vươn vai rồi vào phòng ngủ. Vừa nằm xuống đã ngủ ngay.

Xem ra hôm qua và hôm nay thật sự quá mệt rồi.

Tỉnh lại đã là buổi tối. Vừa mở mắt đã thấy cái gối đặt trước mặt.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng trong lúc ngủ, tôi cứ ngửi thấy một mùi hương dịu dịu vương trên đầu mũi.

Tôi nghiêng người, dịch lại gần gối của Giang Ký Bạch, rồi hít một hơi.

Quả nhiên là mùi hương trong giấc ngủ.

Tôi còn chưa xác định được đó là mùi gì thì tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi quay đầu lại thì thấy Giang Ký Bạch đang dựa vào khung cửa, cười cười nhìn tôi.

Không biết đã đứng đó bao lâu rồi.

Mặt tôi lập tức đỏ ửng. Vậy là hành động ngửi gối của tôi nãy giờ anh ta đều nhìn thấy?

Tôi nuốt nước bọt, định nói gì đó để chữa ngượng, thì anh ta đã lên tiếng trước.

“Không ngờ em còn có sở thích thế này đấy. Không sao, tôi sẽ không cười nhạo em đâu. Nhưng lần sau em có thể báo trước với tôi một tiếng được không? Dù sao tôi cũng có chút sạch sẽ. Nhỡ em ch** n**c miếng lên gối tôi thì sao?”

Tôi chưa để anh nói hết đã ném thẳng cái gối vào mặt anh.

“Giang Ký Bạch! Cút về phòng anh ngủ đi!”

Anh đỡ lấy cái gối, nhưng lại không mang về phòng mình.---

Trái lại, anh đặt cái gối lại lên giường tôi.

Tôi bực bội nói: “Anh bị điếc à? Hay là không hiểu tiếng người?”

Giang Ký Bạch nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Tự em dậy xem là biết.”

——

Tôi đứng trong phòng khách, nhìn khung giường trơ trọi mà hỏi:

“Cái giường đâu?”

“Bị bố tôi dọn đi rồi.”

“Dọn đi rồi?”

“Phải, ông bảo giường bên phòng tôi trông có vẻ dễ ngủ hơn, nên lúc em ngủ trưa, ông ấy sai người khiêng đi luôn.”

Tôi đập trán. Đúng là điên thật rồi.

“Vậy tối nay anh định ngủ ở đâu?”

Giang Ký Bạch thản nhiên: “Ngủ với em chứ đâu.”

Tôi lập tức nổi giận, ngủ với tôi? Anh ta nghĩ dễ vậy sao?

“Không được! Anh ngủ sofa hoặc nằm đất, tôi không đời nào ngủ chung với anh!”

Giang Ký Bạch không nói gì, chỉ vỗ nhẹ đầu tôi rồi gọi tôi ra ăn cơm, nói chuyện ngủ nghỉ để sau.

Lúc đó tôi cũng đói thật, đành tạm thời gác lại lòng tự trọng, theo anh ra ăn cơm.

Đến tối khi chuẩn bị ngủ, tôi mới nhớ ra chuyện này.

Nhưng lúc đó Giang Ký Bạch đã vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Tôi nghĩ, hay là bây giờ đem cái gối của anh vứt ra ngoài nhỉ?

Hoặc là tôi ra sofa nằm?

Nhưng nghĩ đến cái sofa hẹp đó, tôi lại lắc đầu.

Lỡ nửa đêm lăn xuống đất thì sao?

Thôi, đành để anh ta ra ngoài vậy.

Tôi vừa nhặt cái gối lên thì cửa phòng tắm mở ra.

Tôi chưa kịp quyết định nên bỏ cái gối xuống hay giữ lấy thì Giang Ký Bạch – với cái miệng lắm lời của mình – đã lên tiếng ngay:

“Sao? Buổi chiều ngửi chưa đã, giờ còn muốn tiếp tục?”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 13: Chương 13


“Anh đừng có nói bậy! Mau ra ngoài ngủ đi!”

Tôi ném gối trở lại giường, rồi lập tức chui vào trong chăn.

“Bên ngoài không còn chỗ ngủ nữa.”

“Tôi mặc kệ. Chúng ta đâu phải vợ chồng thật, làm sao có thể ngủ chung một giường được!”

Giang Ký Bạch liếc tôi, kéo kéo đai áo choàng tắm, rồi với tốc độ nhanh như chớp, chui thẳng vào chăn, giành mất hơn nửa cái chăn của tôi.

“Vân Tranh, em sợ gì? Tôi cũng không có hứng thú với em.”

“Á á á!!! Anh cút xuống giường cho tôi!”

Anh ta không phòng bị, bị tôi đá một phát văng xuống giường. Tôi lúc đó mới tỉnh táo lại, nhìn thấy Giang Ký Bạch mặt mũi tối sầm, chật vật bò dậy từ dưới đất.

“Vân Tranh, em muốn vừa cưới đã làm quả phụ à?”

Thật ra cũng không tệ…

Cuối cùng, vì trong lòng có chút áy náy vì đá anh một phát, tôi cũng đành để anh ôm chăn ngủ một nửa giường.

Sáng hôm sau, trước khi đi làm, tôi còn dặn anh nhớ mua cái giường mới.

Vừa đến công ty, tôi nhớ đến ảnh cưới tôi và Giang Ký Bạch được đăng lên Weibo.

Dù biết không ai dám tám chuyện trước mặt tôi, nhưng chắc chắn vẫn sẽ có rất nhiều ánh mắt tò mò.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần, nhưng không ngờ lại đông như vậy!

Tôi chỉ hận không thể giấu mặt vào túi áo, cảm giác sắp phát bệnh xã giao đến nơi.

Chỉ khi bước vào văn phòng riêng, tôi mới thấy nhẹ nhõm được chút.

Lúc ấy, thư ký xách túi đồ ăn bước vào.

“Giám đốc Vân, cà phê Giang tiên sinh mua cho cô. Anh ấy còn nhờ tôi nhắn, giường anh ấy đã đặt rồi, nhưng bị ba anh ấy chặn giữa chừng, nên tối nay lại phải làm phiền cô cho ở nhờ một đêm nữa.”

Tôi còn chưa kịp nuốt ngụm cà phê, đã phun ra hết.

Giang Ký Bạch! Anh giỏi lắm!---

Tuy tức giận thật, nhưng tôi cũng không thể đuổi Giang Ký Bạch đi. Lúc đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng về sau lại dần quen với việc có anh trong nhà.

Dù sao thì anh cũng rất… ngoan khi ngủ.

Ngoan đến mức tôi nghi ngờ mình đang ngủ cùng một con búp bê có nhiệt độ cơ thể.

Buổi tối nằm thế nào, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn nguyên như thế.

Cứng đờ như gỗ.

“Anh thật sự định nghỉ ở nhà một tháng luôn à?”

Một ngày nghỉ hiếm hoi, tôi nhìn Giang Ký Bạch vẫn nhàn rỗi ở nhà, trong lòng thấy không công bằng. Tại sao tôi bận muốn chết, còn anh thì rảnh rỗi đến vậy?

Giang Ký Bạch đặt kịch bản lên đùi, nhấp ngụm cà phê, rồi chỉ vào nó:

“Gọi là nghỉ thì oan cho tôi quá. Tôi đang học tập, nghiên cứu vai diễn đấy. Chỉ là không bận như Vân tổng thôi, ai bảo ngành của chúng tôi đặc thù như vậy, cứ nhàn nhã là chính.”

Tôi nhìn cái vẻ mặt đáng ghét của anh, chỉ hận không thể lấy cái ly cà phê tạt vào người anh cho bõ tức.

Chờ lúc nào anh bận rộn trở lại, tôi nhất định phải trả đũa bằng những lời châm chọc ác liệt nhất.

Anh chăm chú đọc kịch bản, thỉnh thoảng còn gạch chú thích lên đó.

Tôi hiếm khi được nghỉ, nên chẳng muốn động vào công việc. Tùy tiện bật tivi xem chơi.

Không chọn kênh, mở đại một bộ phim truyền hình.

Vừa thấy nam chính xuất hiện, da đầu tôi lập tức tê rần.

Có ai nói cho tôi biết tại sao lại tình cờ bật đúng bộ phim của Giang Ký Bạch vậy trời?!

Anh nghe được âm thanh quen thuộc, ngẩng đầu lên nhìn tivi.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 14: Chương 14


“Dù biết em rất ngưỡng mộ tôi, nhưng xem phim tôi đóng ngay trước mặt tôi, tôi vẫn thấy hơi ngượng. Thế này đi, tôi vào phòng đọc kịch bản, em cứ thoải mái xem.”

Nói xong anh đứng dậy định đi, tôi vội vàng nhào tới, không kìm được lực, ngã đè lên người anh.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Khóe môi hơi nhếch lên.

“Vân tổng, em có biết hành động của mình trong giới gọi là gì không?”

Tôi cố lấy lại bình tĩnh: “Gọi là gì?”

Anh ghé sát tai tôi, khẽ nói: “Hành vi của một fan cuồng phát rồ vì tình yêu.”

Tôi lập tức ngồi bật dậy khỏi người anh.

“Ai yêu anh chứ! Đừng tự mình đa tình. Tôi chỉ bấm nhầm kênh, tôi chưa từng xem phim nào của anh hết!”

Tôi nhanh tay đổi kênh, lần này là phim thiếu nhi. Tôi không tin còn dính tới anh được nữa.

“Ồ, nhưng bộ này tôi lồng tiếng đấy.”

Tôi đổi tiếp!

“Cái này tôi hát nhạc phim.”

Đổi nữa!

“Bộ này tôi vai khách mời. Năm phút nữa sẽ tới phân cảnh của tôi.”

Tôi dứt khoát tắt luôn tivi, ngẩng đầu nhìn Giang Ký Bạch.

Từ biểu cảm của anh, tôi rút ra được một điều:

“Thừa nhận đi, anh có cảm tình với tôi.”

“Không ngờ anh cũng chăm chỉ thật, ngành nào cũng chen vào một chút.”

Giang Ký Bạch vuốt tóc, cười nói: “Khen đấy à? Tôi chỉ là có hứng thú với nhiều thứ, lại may mắn có chút tài năng.”

Tôi bước lại gần, dồn anh vào góc tường, rồi nở nụ cười rạng rỡ trêu chọc:---

“Đáng tiếc là đóng bao nhiêu phim như vậy, anh vẫn chưa nhận được giải thưởng nào lớn. Mong Giang tiên sinh trong năm mới sẽ tiếp tục cố gắng.”

Nói xong, tôi vỗ tay một cái rồi xoay người vào phòng ngủ, nghĩ tới dáng vẻ nghẹn họng của anh khi bị tôi chọc quê, tâm trạng tôi bỗng tốt lên hẳn.

Tôi ngồi tựa vào đầu giường, mở lại Weibo cá nhân mà lâu rồi chưa dùng tới.

Tài khoản không có chứng nhận, chỉ là một cái nick bình thường, theo dõi một người, có vài follower rác.

Thật ra, Giang Ký Bạch không hề như tôi nói là “không nổi tiếng”.

Chỉ là anh thiếu một cơ hội để tiến xa hơn thôi.

Vừa vào Weibo, đã thấy tràn ngập tin tức về anh.

Từ sau khi kết hôn, tôi chưa từng để ý phản ứng của fan về chuyện này, cũng chẳng biết có bị mất fan hay không.

Tôi bấm vào tài khoản Weibo của anh.

Bài viết mới nhất là bài đăng vào ngày cưới – ảnh cưới kèm tuyên bố chính thức.

Phía dưới là vô số bình luận.

Bình luận 1: Đột nhiên thấy xúc động, anh ấy còn trẻ mà đã cưới rồi.

Bình luận 2: Nhưng công khai thế này vẫn hơn mấy nghệ sĩ giấu giấu diếm diếm, tôn trọng và ủng hộ, mong anh có thêm nhiều tác phẩm hay.

Bình luận 3: Cảm giác khó nói thành lời, có lẽ vì hình ảnh của anh ấy quá gần gũi nên khi thấy tin kết hôn, mình chỉ thấy như một người bạn thân đột nhiên bảo sẽ cưới vợ. Chỉ có thể chúc phúc, không hề cảm thấy thất vọng.

Bình luận 4: Anh ấy vốn là diễn viên, không phải ngôi sao thần tượng, ở tuổi này kết hôn cũng bình thường.

Bình luận 5: Nhưng sao mình lại cảm thấy hai người này giống kiểu liên hôn thương mại nhỉ, dù sao thì...

Chưa kịp nói hết, tôi cũng đoán được câu sau. Dù sao xuất thân của Giang Ký Bạch cũng chẳng phải điều gì bí mật.

Mọi người đều biết nhà anh rất giàu.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 15: Chương 15


Thêm vào đó, nụ cười giả tạo của chúng tôi, và việc trước giờ không hề có tin đồn gì.

Người ngốc cũng đoán ra giữa chúng tôi chắc chắn không thân như lời tuyên truyền.

Bình luận 6: Nhưng chị dâu thật sự xinh đẹp, đẹp hơn nhiều nghệ sĩ trong giới luôn ấy!

Bình luận 7: Nếu cưới được người đẹp như vậy thì dù là liên hôn thương mại tôi cũng đồng ý!

Bình luận 8: Chỉ có mình tôi thắc mắc là khi nào anh ấy quay lại hoạt động vậy? Bạn tôi làm trong công ty của chị dâu, bảo là sau đám cưới chị ấy lập tức đi làm lại luôn!

Bình luận 9: Vậy anh ấy ở nhà làm gì vậy?! Học theo chị dâu mà chuyên nghiệp một chút có được không?

Dưới bình luận đó là một phản hồi khá dài của Giang Ký Bạch, phải bấm vào mới xem hết được.

Giang Ký Bạch: Ở nhà chăm vợ, mấy người không có vợ mới suốt ngày giục tôi đi làm. Một nhà chỉ cần một người chăm chỉ là được rồi.

Tôi tắt Weibo. Không ngờ anh lại dám viết trắng trợn như vậy.

Mặt tôi hơi đỏ lên.

Sao lại nói kiểu mập mờ như vậy cơ chứ!

Chúng tôi rõ ràng chẳng có quan hệ gì thật mà!

Vừa đặt điện thoại xuống, Giang Ký Bạch gõ cửa bước vào.

“Tôi vào được chưa?”

“Có chuyện gì?”

“Bạn tôi sắp tới chơi, có muốn đi siêu thị mua chút đồ không?”

“Ờ, được.”

Lúc đi siêu thị cùng anh, tôi mới nhận ra có gì đó sai sai.

Tôi đi theo anh làm gì cơ chứ, tôi có biết nấu ăn đâu, chuyện này liên quan gì đến tôi?

Nhưng đã đi rồi thì cũng đành đẩy xe đi theo.

Đột nhiên, bên tai vang lên tiếng của hai cô gái:

“Là anh ấy không? Còn đây là chị dâu à? Có thể chụp ảnh chung được không?”

Gặp fan của Giang Ký Bạch rồi.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 16: Chương 16


Chụp ảnh chung? Đương nhiên là không thể rồi.

Nhưng tôi lại có một điểm yếu chí mạng: không thể từ chối được mấy cô em gái đáng yêu.

Thế là tôi chỉ có thể nhìn sang Giang Ký Bạch cầu cứu, nếu anh ta còn dám giả vờ không biết, tôi sẽ trực tiếp véo thịt anh ta một cái cho nhớ đời.

May là lần này anh không làm bộ nữa. Anh đặt mấy món đồ đang cầm xuống, rồi đưa tay kéo tôi từ phía sau ra, xoa đầu tôi nhẹ nhàng.

Tôi còn chưa kịp nổi cáu thì đã thấy ánh mắt của hai cô gái kia sáng rỡ như sao trời.

Thôi được rồi… như vậy cũng không phải không chấp nhận được.

“Xin lỗi nha, cô ấy hơi ngại, chụp ảnh với tôi thôi nhé, đừng làm khó cô ấy.”

Dù có hơi tiếc nuối, nhưng được chụp hình với thần tượng là đủ khiến họ vui mừng khôn xiết. Chụp vài tấm là họ lễ phép rời đi.

Chờ hai cô gái đi rồi, tôi mới kéo khẩu trang và mũ lưỡi trai của anh xuống.

“Tôi sẽ không bao giờ đi siêu thị với anh nữa.”

Giang Ký Bạch đi phía sau, giọng mang ý cười:

“Không ngờ Vân tổng oai phong ngoài thương trường lại sợ chụp ảnh với người lạ nhỉ.”

“Khác nhau hoàn toàn.”

“Khác chỗ nào?”

Tôi cứng họng, không biết trả lời sao, đành im lặng. Hồi nhỏ Giang Ký Bạch đã rất khó chịu, lớn lên rồi vẫn chẳng khá hơn là bao.

Mua xong đồ, tôi theo anh về nhà. Cả đoạn đường, anh không cho tôi xách bất kỳ món gì. Tôi cũng chẳng hiểu anh rủ tôi theo làm gì khi mà tôi không giúp được gì.

Bạn bè của anh đều là người trong giới.---

Mỗi người đến đều quấn kín từ đầu đến chân. Biết thì biết là tới ăn cơm, không biết lại tưởng đến nhà tôi để giao dịch bí mật.

“Sao chị dâu.”

“Chào mọi người.”

“Sao chị dâu.”

“Chào các cậu.”

“Sao chị dâu.”

“Chào chào.”

Nhìn căn phòng khách chật ních người, tôi lập tức chuồn vào bếp.

“Không ngờ anh cũng được lòng người quá nhỉ.”

Giang Ký Bạch không thèm liếc tôi lấy một cái, tay thoăn thoắt làm cá.

“Lăn lộn trong giới bao lâu nay, tuy chưa nhận được giải lớn nào, nhưng bạn thì vẫn có vài người. Em nói có phải không?”

Tôi biết ngay là anh đang châm chọc chuyện tôi nói hôm trước.

Có người ngoài ở đây, tôi cũng không tiện phản bác.

“Ra ngoài tiếp khách đi, hai chúng ta cùng ở trong bếp thế này nhìn kỳ lắm.”

“Tôi sợ xã giao, tôi không ra đâu.”

“Cái này đâu còn là chuyện em muốn nữa.”

Giang Ký Bạch không để tôi kịp phản kháng, trực tiếp đẩy tôi ra khỏi bếp, còn không quên đóng cửa lại.

Tôi vừa xoay người thì đã chạm ánh mắt của một đám người.

Chỉ còn cách cười gượng, tay chân luống cuống đi ngồi vào mép ghế xa nhất.

Rồi màn hỏi đáp bắt đầu.

Ví dụ như hai người quen nhau thế nào, quen bao lâu rồi, hồi nhỏ Giang Ký Bạch là người thế nào, vì sao lại đột ngột kết hôn, sao trước đó không thấy tin tức gì.

“Cái gì mà không có? Lần đó tụi tôi uống rượu chung, lần duy nhất thấy Giang ca say, miệng cứ gọi tên chị dâu suốt.”

Tôi ngẩn người, còn chưa kịp xác nhận thì cửa bếp bật mở.

Giang Ký Bạch bưng một đĩa thức ăn bước ra.
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 17: Chương 17


Ăn cơm thôi, mọi người rửa tay đi nào.”

Mọi người cùng nhau đứng dậy, đi rửa tay. Chỉ còn tôi ngồi lại trên ghế, trong đầu cứ nghĩ mãi về lời người bạn kia nói.

“Em nghĩ gì vậy, gọi ăn cơm rồi kìa.”

Bàn tay hơi lạnh của Giang Ký Bạch chạm vào má tôi, khiến tôi bừng tỉnh.

“Biết rồi!”

Tôi ngồi cạnh anh.

Bàn ăn đầy đủ món ngon, nhưng tôi lại không nhớ nổi tên ai ra ai.

Nhìn con cá chiên đặt giữa bàn, tôi định gắp một miếng nhưng ngại phải lọc xương. Ăn cá là phiền nhất khoản đó.

Định rụt tay về thì Giang Ký Bạch đã gắp cho tôi một miếng.

“Không có xương đâu, ăn đi.”

Tôi sững người, ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đang nhìn tôi bằng ánh mắt… khó tả.

“Giang ca với chị dâu tình cảm quá ha. Ai nói họ là liên hôn thương mại nhỉ? Nhà cậu liên hôn kiểu vậy sao?”

Sự thật là đúng vậy.

Còn chuyện vì sao Giang Ký Bạch lại phản ứng thế, tôi cũng không biết.

Mọi người ánh mắt khó hiểu, còn anh thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.

Bữa ăn kết thúc, tôi phải thừa nhận — ăn cũng mệt.

Tiễn đám bạn anh về xong, tôi càng khẳng định một điều: Giang Ký Bạch không đơn giản như tôi tưởng.

Liệu anh có mưu đồ gì khi kết hôn với tôi?

Tối đến, tôi nằm trên giường thấy hơi khó chịu.

“Giang Ký Bạch, anh thích tôi đúng không?”

Câu hỏi vừa thoát ra, tôi mới nhận ra mình hơi quá trực tiếp.

Người nằm bên cạnh không trả lời.

Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều của hai người.

Tôi bắt đầu thấy căng thẳng.

“Nếu anh không trả lời thì coi như chưa nghe thấy cũng được… Ê Giang Ký Bạch! Anh làm gì vậy?!”---

Tôi còn chưa nói hết, thì Giang Ký Bạch đã lật người đè tôi xuống.

Tư thế này… không an toàn cho lắm.

Anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi, tay chống hai bên đầu tôi.

Tôi thử đẩy anh ra, nhưng không xê dịch nổi.

“Nếu anh có gì thì nói luôn đi, đừng cứ im im như vậy. Anh không mệt chứ tôi mệt đấy.”

Anh bật cười, tay hơi khuỵu xuống, trán chạm vào trán tôi.

“Vân Tranh, em đúng là chậm hiểu. Tôi đã thể hiện rõ ràng vậy rồi, em còn hỏi tôi làm gì, phá hỏng hết không khí.”

Tôi nghẹn lời.

“Vậy… rốt cuộc anh có thích tôi không?”

“Thích.”

Con ngươi tôi hơi giãn ra. Trước khi hỏi câu này, tôi cũng từng nghĩ đến khả năng đó, nhưng khi chính miệng anh thừa nhận, tôi vẫn cảm thấy thật hoang đường.

Rõ ràng trước đây Giang Ký Bạch không hề thể hiện điều đó.

“Anh nghiêm túc chứ?”

Anh cọ cọ chóp mũi vào mũi tôi, khẽ nói: “Còn nghiêm túc hơn cả vàng. Vân Tranh, chỉ là em không tin tôi thôi.”

Giọng điệu anh khi nói câu này mang theo chút uất ức.

Cún con thấm mùi trà xanh?

“Giang Ký Bạch, anh nói tử tế vào, đừng có cọ tôi nữa.”

Anh cười, đầu gối cọ qua lớp chăn chạm vào chân tôi, mũi lại cọ nhẹ lên mũi tôi lần nữa.

“Cọ chỗ nào? Trên hay dưới?”

“……”

Tốc độ leo dốc của xe hơi nhanh đấy!

Tôi vùng lên, đẩy anh ngã xuống giường, rồi tự ngồi dậy thở hổn hển.

Vừa rồi thiếu chút nữa bị nghẹt thở rồi.

Nhìn thấy anh vẫn đang cười, tôi giơ chân đá nhẹ một cái.

“Xuống ngủ ghế đi!”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 18: Chương 18


Giang Ký Bạch ngoan ngoãn ôm gối và chăn ra ngoài, nhưng vẫn không quên phát huy hết sở trường "chó con trà xanh" của mình.

Đứng ở cửa, mắt nhìn tôi đầy ấm ức:

“Em thật sự bắt tôi ra ngoài ngủ sao?”

Tôi dựa vào tủ đầu giường, không nể nang gì:
“Không thương lượng. Ra ngoài ngủ. Giờ tôi không muốn thấy mặt anh.”

Thế là Giang Ký Bạch đành ôm chăn rời đi.

Vừa khi anh đóng cửa lại, tôi liền đi chân trần ra khóa trái cửa.

Rồi tiếng anh vọng từ ngoài vào:

“Bảo bối à, giữa người với người chẳng lẽ không có tí tin tưởng nào sao?”

Tôi bị tiếng “bảo bối” làm tai đỏ ửng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói vọng ra:

“Tin tưởng thì tôi có, nhưng không phải với anh. Vì anh có tiền án rồi.”

“Vậy thì chúc ngủ ngon.”

Tôi không trả lời. Đi chân trần quay lại giường, mặt bỗng dưng nóng bừng.

Dùng mu bàn tay áp lên má.

Lại âm thầm mắng Giang Ký Bạch mấy câu, tôi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, tôi còn chưa biết nên đối mặt với anh thế nào.

Mở cửa bước ra, tôi đã nghe thấy tiếng đồ vật rơi xuống đất, rồi là tiếng rên đau.

Tôi vội vàng chạy ra, liền thấy Giang Ký Bạch đang ngồi phệt dưới đất, trông vẫn còn ngơ ngác.

Anh ngồi trên chăn, tóc tai rối bù, một tay chống lưng, một tay chống xuống sàn.

Vừa thấy tôi, còn chưa để tôi kịp trêu chọc, anh đã lên tiếng trước, đầy oan ức:

“Đêm qua tôi ngủ mà suýt gãy lưng. Em thì chẳng sao, nhưng lưng tôi mà hỏng thì đời sống tương lai của em có khi chẳng còn vui vẻ gì đâu.”
 
Kết Hôn Với Kẻ Từng Nói Sẽ Không Bao Giờ Cưới Tôi
Chương 19: Chương 19


Tôi không muốn để anh ta tiếp tục luyên thuyên thêm nữa, vội vàng bước tới kéo anh dậy.

“Còn đau không?”

Giang Ký Bạch gật đầu: “Đau.”

Tôi thử ấn nhẹ vào thắt lưng anh một cái. Anh lập tức rên lên:

“Đừng, đừng, chỗ đó đau nhất đấy!”

Tôi ngồi xổm xuống, định kiểm tra kỹ hơn, ai ngờ vừa chạm vào anh liền lập tức kéo tôi xuống — làm tôi ngã ngồi vào lòng anh.

“Giang Ký Bạch!”

Tôi ngẩng đầu định mắng thì phát hiện ánh mắt anh rất chăm chú.

“Vân Tranh, tôi nghiêm túc đấy.”

“Gì cơ?”

“Tôi thật sự thích em. Không phải do gia đình ép, không phải vì thỏa thuận, mà là vì tôi thật lòng muốn ở bên em.”

Tôi hơi sững người.

Cảm giác đó đến bất ngờ quá. Dù vừa tối qua anh cũng đã nói như vậy, nhưng lời hôm nay lại khác.

Có thể là vì anh nói lúc trời sáng.

Có thể là vì tôi đang ngồi trong lòng anh.

Cũng có thể là vì, tôi đã không còn là cô bé bị tổn thương bởi một câu nói của anh hồi nhỏ nữa rồi.

Tôi chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn anh.

“Vậy thì đừng để tôi thất vọng.”

Ánh mắt anh sáng lên, lập tức kéo tay tôi lại:

“Vậy là em đồng ý ở bên tôi rồi?”

Tôi gật đầu.

Giang Ký Bạch nở nụ cười rạng rỡ, đứng dậy định ôm tôi, nhưng lại vì đau lưng mà khựng lại.

Tôi bật cười.

“Thấy chưa, đã bảo rồi, già rồi thì đừng cố sức quá.”---

Tôi đưa anh vào phòng, để anh nằm xuống nghỉ.

Sau đó tự mình vào bếp nấu cháo cho anh.

Kỹ năng nấu nướng của tôi dở tệ, nhưng tôi vẫn cố gắng hết sức, đến khi nếm thử thấy tạm được mới đem ra.

Anh uống một ngụm, nhíu mày: “Mặn.”

Tôi cầm thìa múc lại một muỗng, thử xong thì nói: “Không mặn mà?”

Giang Ký Bạch nhăn mặt: “Mặn là mặn, không cãi.”

Tôi vừa tức vừa buồn cười, đành bỏ thêm ít nước vào cho loãng ra, lại đưa cho anh.

Anh ăn một cách miễn cưỡng, nhưng vẫn ăn hết bát.

Tôi cất đồ, rửa bát xong quay lại phòng thì thấy anh đã nằm ngủ.

Tôi nhẹ nhàng đắp chăn lên người anh, ngồi xuống mép giường nhìn khuôn mặt đang say ngủ.

Đây là người mà tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ có khả năng yêu mình.

Là người từng thề thốt không cưới tôi, từng lạnh nhạt, từng đối đầu tôi suốt cả thời niên thiếu.

Nhưng bây giờ lại là người chủ động thừa nhận tình cảm, chủ động tiến về phía tôi, dẫu rằng tôi từng bước lùi.

Tôi khẽ thở dài, lấy tay vuốt nhẹ lên tóc anh.

Dù sau này chuyện gì xảy ra, dù có cãi nhau, hay gặp khó khăn, chỉ cần vẫn còn ở bên nhau, tôi tin là sẽ vượt qua được.

Anh cựa mình một chút, rồi như cảm nhận được hơi thở của tôi, tay vươn ra nắm lấy tay tôi, vẫn nhắm mắt, khẽ thì thầm:

“Đừng đi…”

Tôi mỉm cười, cúi người xuống thì thầm vào tai anh:

“Tôi không đi đâu cả.”

— <b>Hoàn</b> —
 
Back
Top Bottom