Ngôn Tình Kết Hôn Với Đối Thủ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
872,353
0
0
ABLVV87rob38bG7Yg1Sutw90T56Bb7oS3EyjvKVMAPzG420K_fl8BJucjBSD0tRod1Wfb_K_zu6F7mYbM8vjFKrfINQLizcEyzfWYHq8Ot12h3cxflwcXgEmJzN2HzSpvqRjaVXxmrFh5SqcMqLb_wISaRHE=w215-h322-s-no-gm

Kết Hôn Với Đối Thủ
Tác giả: Bạo Táo Bạch Dương
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Sau khi chia tay với bạn trai, tôi xuyên đến năm năm sau.

Khi ấy tôi đã kết hôn và sinh con luôn rồi.

Tôi bấm vào số điện thoại mà tôi để tên là “Anh xã”, vừa mới cất tiếng đã gọi tên bạn trai.

“…”

Đầu dây bên kia chìm vào thinh lặng trong thoáng chốc, sau ấy, những lời oán thán đã vang lên:

– Em vẫn còn nhớ nó quá nhỉ, nhưng giờ em đã cưới anh rồi nên có hối hận cũng chịu thôi.

Hả?

Sao giọng nói này giống đối thủ của tôi thế nhỉ??​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Tỉnh Rượu Cùng Chủ Nợ Kết Hôn
  • Sau Khi Sủng Văn Kết Thúc
  • Kết Hôn Với Bố Của Bạn Trai
  • Kết Hôn Rồi Dụ Dỗ Em
  • Sau Khi Kết Hôn Cùng Đại Gia Che Dấu Thân Phận
  • Cuộc Sống Hàng Ngày Sau Khi Kết Hôn Của Tôi Và Tống...
  • Kết Hôn Với Đối Thủ
    Chương 1


    Sau khi chia tay với bạn trai, tôi xuyên đến năm năm sau.

    Khi ấy tôi đã kết hôn và sinh con luôn rồi.

    Tôi bấm vào số điện thoại mà tôi để tên là “Anh xã”, vừa mới cất tiếng đã gọi tên bạn trai.

    “…”

    Đầu dây bên kia chìm vào thinh lặng trong thoáng chốc, sau ấy, những lời oán thán đã vang lên:

    - Em vẫn còn nhớ nó quá nhỉ, nhưng giờ em đã cưới anh rồi nên có hối hận cũng chịu thôi.

    Hả?

    Sao giọng nói này giống đối thủ của tôi thế nhỉ?

    *

    Cảm ơn La Stella đã đề cử truyện và Nhất Sinh Nhất Thế đã cung cấp raw cho em Khoai
    2764.png


    1.

    Ánh trăng sáng của người yêu quay về nên anh đã nói chia tay với tôi.

    Tôi chìm trong nỗi đau tột cùng nên đã đi đến quán bar giữa đêm hôm khuya khoắt để mượn rượu giải sầu. Nào ngờ tôi lại gặp được một anh chàng giống hệt đối thủ của mình, thành thử tôi bám lấy anh để bắt anh phải chịu trách nhiệm cho cái sự thất tình của tôi.

    Sau đó…

    Sau đó tôi xuyên đến năm năm sau, bên cạnh tôi xuất hiện thêm một bé Đậu.

    2.

    Bộ dạng yếu ớt nằm liệt giường của tôi khiến bé Đậu vô cùng lo lắng.

    Bé con vươn bàn tay nhỏ xíu ra sờ trán tôi rồi cất giọng bí ba bí bô:

    - Mẹ, mẹ khó chịu ở đâu ạ?

    Tôi nằm trên giường giả chết, im thin thít không nói câu nào.

    Người nhà với nhau, ai biết gì đâu!

    Đã thất tình đi uống rượu rồi mà tỉnh dậy thấy mình già đi năm tuổi, chẳng những vậy còn có con nữa chứ.

    Nói đến con, tôi – một bệnh nhân sắp thọt đã bàng hoàng bật dậy.

    Tôi nhéo gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của nhóc con nhà mình.

    Mắt to, hai mí, làn da trắng hồng, mũi thẳng ơi là thẳng…

    Mặt mũi xinh trai thật đó.

    Ngặt nỗi không giống tôi lắm, nhưng trông cũng quen quen, hình như tôi đã nhìn thấy khuôn mặt này ở đâu đó rồi thì phải.

    Tôi cứ nhìn trái nhìn phải làm cho bé Đậu sốt ruột.

    - Mẹ, mẹ làm sao thế?

    - Bố con là ai?

    Cả hai lên tiếng cùng một lúc.

    Bé Đậu ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt ngỡ ngàng.

    - Mẹ, mẹ cãi nhau với bố dữ vậy à?

    Tôi nhếch môi, quả thật không thể nói với một đứa trẻ rằng tôi là người của năm năm trước xuyên đến đây.

    Tôi trả lời qua quýt: “Mẹ đang thử con đó.”

    Bé Đậu nhìn tôi đầy khinh bỉ, đoạn mò mẫm trên giường một lúc mới tìm được điện thoại rồi đưa cho tôi. Sau đấy nhóc con khuyên bảo tôi như người lớn:

    - Mẹ hiểu nhầm bố cái gì thì cứ nói thẳng ra đi, đừng dăm ba bữa lại cãi nhau nữa. Tháng này chưa đến ngày hai mươi đâu mà bố đã ngủ ở sofa nửa tháng rồi đó.

    Tôi: “?”

    Thế rốt cuộc năm năm sau tôi kết hôn với ai mà tình cảm căng như dây đàn thế này?

    Tôi cầm điện thoại, mở khóa bằng vân tay rồi ấn vào danh bạ.

    Số điện thoại đề tên “Anh xã” được ghim lên đầu nên tôi ấn gọi luôn.

    Ting ting~

    Cuộc gọi được kết nối nhưng đầu bên kia không nói gì hết mà chỉ có tiếng hít thở.

    Tôi vô thức nuốt nước miếng, bồn chồn một cách khó hiểu.

    Tôi cũng tò mò năm năm sau tôi đã kết hôn với ai.

    Không hiểu sao vừa mở lời đã gọi ra một cái tên quen thuộc.

    - Triệu Ngạn Ninh.

    Vừa nói xong tôi đã hối hận rồi.

    Anh chia tay tôi vì ánh trăng sáng, tôi chắc chắn sẽ không quay lại với anh nên rất có thể tôi sẽ không kết hôn với anh.

    Y như rằng, tiếng thở ở đầu bên kia ngưng bặt trong tích tắc, sau ấy một giọng nói oán thán đã cất lên:

    - Em hối hận vì đã cưới anh chứ gì?

    - Nó là thằng tệ bạc mà em vẫn nhớ nó mãi thế? Em đã kết hôn với anh rồi, giờ hối hận cũng chịu thôi.

    Hả?

    Sao giọng nói này giống đối thủ của tôi vậy?

    Tôi trợn tròn mắt, giọng đanh hẳn lại:

    - Anh là chồng em? Hay là bố của con em?

    Tô Dạ Kỳ ở đầu dây bên kia nghiến răng nghiến lợi vặc lại tôi:

    - Không thì em nghĩ là ai? Triệu Ngạn Ninh à?

    Cứu tôi với!

    Xuyên đến năm năm sau cũng được, kết hôn sinh con thì cũng đành chịu thôi nhưng tại sao chồng tôi lại là đối thủ một mất một còn từ hồi vắt mũi chưa sạch thế này!

    3.

    Tôi với Tô Dạ Kỳ là thanh mai trúc mã, nhưng bọn tôi chưa bao giờ hòa hợp với nhau.

    Bởi vì hồi bé tôi muốn có một cô em gái cơ.

    Cái thời đi học nhà trẻ, tôi ỷ vào thân mình bụ bẫm của mình để bắt ép Tô Dạ Kỳ về nhà với tôi. Sau đó tôi sẽ thay váy cho anh mặc, đã vậy còn chụp cả đống ảnh anh mặc váy nữa.

    Từ đó về sau, Tô Dạ Kỳ ghim tôi tới chếc.

    Lúc lớn lên, anh đã có thể chống cự và bắt nạt tôi rồi.

    Cướp đồ chơi của tôi, cướp đồ ăn vặt của tôi...

    Sau bao lần bị gank như vậy, tôi cũng ghim anh tới chếc.

    Hồi tiểu học, bọn tôi lúc nào cũng đấu võ với nhau. Hôm nay anh nhét nhện vào hộp đồ chơi của tôi thì ngày mai tôi ném chuột vào cặp anh.

    Đến khi lên trung học, bọn tôi bắt đầu đấu kết quả học tập với nhau. Kì này anh đứng nhất thì kì sau tôi sống chết phải đè bẹp anh xuống hạng hai.

    ...

    Cứ vậy, hai chúng tôi đánh nhau hết năm này qua năm khác, học cùng cấp ba rồi chung đại học với nhau luôn.

    So bì với nhau từ thành tích đến đủ mọi khía cạnh khác nhau, thậm chí còn cạnh khóe với nhau cả về người yêu.

    4.

    Khi ấy vừa mới tốt nghiệp đại học.

    Ngày nào tôi cũng phải tăng ca ở công ty mà mình thực tập, bạn tôi tự dưng nói với tôi rằng Tô Dạ Kỳ đang hẹn hò với một cô gái hoàn hảo về mọi mặt.

    Nghe vậy, tôi khinh khỉnh khịt mũi, tự hỏi cô gái hoàn hảo về mọi mặt nào sẽ tia anh đây.

    Bạn tôi nói mát: “Người ta được cả thế giới xoay quanh, mỗi cậu là không thôi.”

    Tôi nghiêng đầu kẹp điện thoại vào vai, vừa nghe máy vừa gõ bàn phím.

    - Đừng hề nữa, cái loại chó như ổng á hả?

    - Làm sao, người ta cao mét 88, đẹp trai, học vấn cao, nhà giàu, hút gái lắm luôn.

    Tay tôi đang gõ phím chợt dừng lại. Tôi cãi: “Thế cũng không cản được cái nết chó má của ổng. Tớ thích gì là ổng phải cướp cho bằng được. Mười sáu tuổi tớ mới biết yêu, thích trai đẹp lớp bên, mà hồi đó tớ với ổng cũng hòa hợp lắm nên tớ mới nhờ ổng giới thiệu hai đứa với nhau. Xong cậu đoán đi, trai đẹp lớp bên chạy sang nói với tớ là cậu ấy thích con chó kia hơn, nhờ tớ tác thành cho hai người.”

    - ... Ra đó là lí do cậu đi cặp kè với hoa khôi mà cậu ấy thích à?

    - Chứ gì nữa? Ổng bẻ cong trai đẹp của tớ thì tớ cũng phải để hoa khôi mở to mắt ra mà nhìn cái mặt chó của ổng chứ.

    Bạn tôi thở dài rồi nói tiếp:

    - Thôi không nói nữa. Tô Dạ Kỳ có bạn gái thật rồi đấy, tớ nghĩ đường tình cảm của cậu sắp thua cậu ấy rồi.

    - Còn khướt nhé!

    Tôi lại ngừng gõ phím, nói to dõng dạc ba chữ này.

    Vậy là nửa tháng sau, tôi có người bạn trai tên là Triệu Ngạn Ninh.

    Hiền hòa, đẹp trai, ưu tú, chặt đẹp con chó Tô Dạ Kỳ ở mọi mặt.

    Tiếc thay, Triệu Ngạn Ninh lại chia tay với tôi vì ánh trăng sáng của anh đã về nước.

    Anh nói chia tay tôi ngay trước mặt Tô Dạ Kỳ, nếu không thì tôi đã chẳng đến bar uống rượu rồi.

    Không ngờ lại xuyên một phát đến năm năm sau, còn sinh bé Đậu cho con chó Tô Dạ Kỳ này nữa chứ.

    5.

    Chẳng mấy chốc, Tô Dạ Kỳ đã về nhà.

    Bé Đậu Giang Tinh Tinh mở cửa cho anh.

    Tô Dạ Kỳ hai mươi bảy tuổi chững chạc hơn lúc tôi chưa xuyên không rất nhiều. Anh cao hơn trước, nom phong độ hẳn lên.

    Tôi ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn anh vừa vào nhà đã ôm Giang Tinh Tinh vào lòng.

    Hai bố con quây quần bên nhau, hai gương mặt còn giống nhau như đúc.

    Tôi đã bảo mà, sao trông Giang Tinh Tinh lại quen thế không biết, hóa ra tôi đã sinh ra phiên bản mini của đối thủ đời mình.

    - Hừ!

    Tôi khịt mũi.

    Nếu đây là năm năm trước, tên chó Tô Dạ Kỳ chắc chắn sẽ hừ lại tôi.

    Cơ mà tôi không ngờ Tô Dạ Kỳ lại bế con đi đến bên tôi, sau đó quỳ một chân xuống chỗ tôi, tay anh cầm đóa hoa hồng mà tôi chẳng biết từ đâu ra.

    Anh ngẩng lên, khuôn mặt điển trai chìm đắm trong hai chữ “dịu dàng”.

    - Vợ ơi, anh xin lỗi, hôm nay anh không nên gắt với em như vậy.

    Tôi hết cả hồn vì hành động của anh, cứ ngồi đực trên ghế mãi.

    Ngay sau ấy, Tô Dạ Kỳ đứng dậy ôm eo tôi, cất giọng nũng nịu: “Vợ ơi, anh chỉ không muốn em nhắc đến tên thằng khác thôi, nhất là cái loại tệ bạc đấy.”

    Giang Tinh Tinh đứng bên cạnh thấy vậy cũng bu vào. Nhóc con ngước gương mặt giống hệt Tô Dạ Kỳ lên nhìn tôi rồi làm nũng: “Mẹ ơi, mẹ đừng yêu người khác nhé. Tinh Tinh không cần đổi bố đâu ạ.”

    Tôi: “…”

    6.

    Mười giờ tối, tôi nằm trên giường mà đầu óc vẫn mụ mị.

    Sao Tô Dạ Kỳ lại nhõng nhẽo với tôi nhỉ?

    Năm năm sau chồng tôi là anh thật sao?

    Thậm chí tôi còn sinh bé Đậu với anh?

    Mãi đến khi Tô Dạ Kỳ bước ra khỏi phòng tắm với thân trên tr*n tr** trong chiếc quần ngủ rộng thùng thình và mái tóc còn ướt rượt.

    Tôi nhìn những giọt nước trượt từ quai hàm sắc nét xuống đến xương đòn, dọc theo cơ ngực săn chắc đến tận cơ bụng V-line của anh…

    Tâm trí bật ra một suy nghĩ, đừng bảo tôi kết hôn với anh vì bị nhan sắc của anh hớp hồn đấy nhé?

    Tôi mất giá đến vậy à?

    Tôi ngơ ngẩn nhìn Tô Dạ Kỳ c** tr*n nửa thân trên ở trước mặt mình. Khi anh càng bước gần đến bên tôi, tôi kìm lòng chẳng đặng mà nuốt nước miếng.

    - A~

    Tô Dạ Kỳ khẽ cười, yết hầu quyến rũ lăn lên lăn xuống.

    Sau đó, anh bỗng nhào đến ôm tôi vào cái khắc tôi không hề phòng bị, dụi mái tóc sũng nước vào lòng tôi.

    Anh ngẩng đầu lên, tựa cằm vào vai và cổ tôi, hôn lên chiếc cổ trắng nõn gầy guộc của tôi, trong khi tay anh luồn xuống dưới gấu áo tôi...

    Cảm giác âm ấm dinh dính trên cổ làm người tôi mềm oặt đi, tôi đẩy anh ra nhưng chẳng khác nào đang nghênh đón anh âu yếm mình.

    Anh hôn đến tận tai tôi, hơi thở nơi anh nóng bỏng hết đỗi.

    Tôi gắng gượng nói lời từ chối: “Tô, Tô Dạ Kỳ, đừng như vậy.”

    Anh hôn tới nỗi tai tôi đỏ bừng lên. Anh nói ậm ờ: “Vợ ơi, anh muốn…”

    Dường như cơ thể tôi đã quá thân thuộc với anh nên tôi khó mà giãy ra được.

    Mãi đến khi anh hôn lên môi tôi và tôi ngơ ngác cắn phải đầu lưỡi anh thì anh mới tạm thời dừng lại.

    Tôi thở hổn hển tựa vào lòng anh, tâm trạng rối bời khôn cùng.

    Tại sao năm năm sau tôi lại mất giá thế này, một cái hôn thôi mà không chống cự nổi.

    Tô Dạ Kỳ ôm eo tôi, cất giọng khàn khàn: “Vợ ơi, sao thế em?”

    Tôi ẩn anh ra, cố quỳ xuống giường rồi giải thích cho anh biết tôi là người đến từ năm năm trước.

    Vậy nhưng Tô Dạ Kỳ không tin.

    Anh không cho tôi từ chối, còn đẩy tôi xuống giường rồi nũng nịu trên người tôi.

    - Vợ, em đừng lấy cớ nữa, hôm nay anh chắc chắn phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.

    Tô Dạ Kỳ bỗng tỏ ra tủi thân khi tôi vẫn khước từ anh.

    - Vợ, chẳng lẽ em vẫn giận anh vụ điện thoại đó à?

    Tôi: “?”

    - Em đã bảo em đến từ năm năm trước, em không phải vợ anh.

    Tô Dạ Kỳ hỏi một câu trí mạng: “Thế em vẫn là Giang Kiến Nguyệt đúng không?”

    - Em là Giang Kiến Nguyệt của năm năm trước.

    - Thế em vẫn là vợ anh mà!

    Tôi: “…”

    - Với lại giờ này năm năm trước mình đã yêu nhau rồi, Tinh Tinh còn nằm trong bụng rồi.

    !

    - Năm năm trước bọn mình yêu nhau rồi? Em còn mang thai?

    Tô Dạ Kỳ thấy mặt tôi nghiêm túc quá thì bối rối hẳn đi: “Vợ ơi, em sao thế? Tinh Tinh năm nay bốn tuổi rồi, giờ này năm năm trước em phải mang thai rồi.”

    Nói xong anh tự dưng buột ra một câu: “Vợ, đừng bảo em mất trí nhớ đấy nhé.”

    7.

    Tô Dạ Kỳ bếch tôi đến bệnh viện để chụp X-quang gấp.

    Sau khi bác sĩ chẩn đoán tôi không bị thương ở đâu hết thì anh mới yên lòng.

    Đến lúc về nhà, chúng tôi quyết định nói chuyện với nhau trên sofa.

    - Vợ ơi, khụ, Giang Kiến Nguyệt, em đến từ năm năm trước thật đấy à?

    - Đúng, em bị mất trí nhớ thật đấy.

    Cả hai giọng nói đồng thời vang lên.

    Chúng tôi nhìn nhau, tôi quay mặt đi trước. Tô Dạ Kỳ chợt mỉm cười.

    - Giờ anh tin em đến từ năm năm trước rồi.

    Tôi không cãi nhau với anh nữa mà vội vàng hỏi: “Bọn mình là đối thủ cơ mà? Sao em lại kết hôn với anh?”

    Tô Dạ Kỳ dang tay cười hiền.

    - Bác sĩ bảo cưới đó!

    Điều kiện tiên quyết của việc bác sĩ bảo cưới là tôi phải ngủ với anh!

    Nhưng bọn tôi vừa gặp đã bổ vào mặt nhau rồi nên chắc chắn không thể có chuyện đó được.

    Tôi nhìn Tô Dạ Kỳ với vẻ nghi ngờ, anh hờ hững giải thích:

    - Lúc đó em ghét anh. Nếu em không mang thai thì bọn mình sẽ không ở bên nhau.

    Từ lúc xuyên không đến giờ, tôi đã nhìn thấy sự kiên nhẫn và dịu dàng anh dành cho Giang Tinh Tinh, cũng cảm nhận được sự nồng nhiệt và nũng nịu mà anh dành cho tôi của năm năm sau.

    Vậy ra tất cả là giả hết hả?

    - Thế nên anh kết hôn với em vì trách nhiệm thôi đúng không?

    Tô Dạ Kỳ lặng thinh, tôi gật đầu ra vẻ hiểu biết:

    - Thôi được rồi, nếu đã như vậy thì bọn mình ly…

    - Anh không muốn!

    Hết chương 1.
     
    Kết Hôn Với Đối Thủ
    Chương 2


    8.

    Mọi thứ xung quanh bỗng trở nên quay cuồng, tâm trí tôi cũng đảo điên.

    Phòng khách tĩnh lặng đã hóa thành quán bar nhộp nhịp.

    Hình như tôi đang nằm trong lòng một người đàn ông nào đó. Giọng anh rất quen, đúng là Tô Dạ Kỳ rồi.

    Anh gọi “Giang Kiến Nguyệt”.

    Anh ôm tôi vào lòng, dẫn tôi thoát khỏi dòng người ồn ã rồi đưa tôi lên xe, sau đó chở tôi về nhà.

    Anh vừa bế tôi về phòng vừa gào ầm lên với tôi:

    - Giang Kiến Nguyệt, em lên cơn thần kinh à? Đêm hôm khuya khoắt còn vào bar một mình uống say bét nhè như thế này, đã thế còn uống rượu người lạ đưa cho mình nữa. Em không sợ nguy hiểm à? Chỉ vì một thằng đàn ông thôi mà bễ đến mức này?

    Mắt tôi mờ đi, không biết đây là năm năm trước hay năm năm sau nữa.

    Người tôi nóng bừng và èo oặt hẳn đi. Trong men say, tôi thấy Tô Dạ Kỳ đang điên tiết cũng thật đẹp trai làm sao, làm tôi chẳng thể kìm lòng muốn hôn lên bờ môi ấy.

    Người nóng ghê á, khó chịu điên lên được.

    Mà Tô Dạ Kỳ cứ hé môi để quyến rũ tôi.

    Tôi mất kiên nhẫn, hôn lên đôi môi đang lải nhà lải nhải ấy. Trong thoáng chốc, cả thế giới chìm trong tĩnh lặng.

    Tôi nóng lòng muốn c** s*ch quần áo của Tô Dạ Kỳ ra.

    Anh sững lại, sau đó cánh tay rắn chắc của anh ôm chặt lấy eo tôi để chặn bàn tay ngỗ ngược của tôi lại. Giọng anh càng lúc càng khàn đi: “Giang Kiến Nguyệt, em có biết em đang làm gì không?”

    Tôi cứ víu lấy áo anh, không hiểu sao vừa mở miệng đã ăn nói ngang ngược:

    - Biết chứ, anh cứ nằm xuống đi.

    Tô Dạ Kỳ khẽ cười, giọng anh khàn lắm lắm rồi.

    Cuối cùng, anh buông bàn tay đang trói buộc tôi ra, ngước đôi mắt tựa sao trời nhìn tôi rồi nở nụ cười hớp hồn người.

    - Được.

    Vậy là anh để mặc tôi muốn làm gì thì làm.

    Ngặt nỗi đến thời khắc cuối cùng rồi, anh lại ngăn tôi lại rồi với tay lấy cái hộp con con trên tủ đầu giường ra, đoạn cất giọng kìm nén vô cùng:

    - Không muốn có thai ngoài ý muốn thì phải đeo vào.

    Anh chỉ nói một câu này thôi mà tôi sực nhớ ra Tô Dạ Kỳ của năm năm sau đã nói rằng “bác sĩ bảo cưới”.

    Tôi: “…”

    Tắt lứng luôn!

    Tôi tỉnh rượu ngay tức khắc, lí trí đã chiến thắng d*c v*ng.

    Tôi cố gắng kìm chế không chạm vào làn da nóng bỏng ấy, trả hết quần áo cho anh rồi nói với anh bằng cái vẻ cây ngay không chịu chết đứng: “Từ bé đến giờ anh lúc nào cũng làm người ta khó chịu, nhìn mặt anh thế này, em… Em không hứng được.”

    Tô Dạ Kỳ: “?”

    Tôi chẳng buồn để tâm đến gương mặt đỏ bừng tới đờ đẫn trong phút chốc của anh nữa.

    Tôi quay người xuống giường, bước vào phòng tắm rồi mở nước lạnh.

    - Giang Kiến Nguyệt, em có biết em là người chọc anh trước không hả?

    Tôi đóng cửa để chặn mọi tiếng gào thét cay đắng của Tô Dạ Kỳ.

    Tôi đắm mình trong bồn tắm lạnh ngắt, ôm lấy gương mặt ửng hồng của mình rồi thầm thở dài: “Nguy hiểm thật, suýt nữa thì phải cưới cái thứ chó má Tô Dạ Kỳ rồi.”

    9.

    Đến khi tôi ra ngoài phòng tắm, Tô Dạ Kỳ đã bình tĩnh lại nhưng anh vẫn lạnh lùng lắm.

    Thấy tôi đi ra, anh cứ nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt sắc lẹm như dao.

    - Giang Kiến Nguyệt, trêu anh vui không?

    Tôi lặng thinh.

    Ánh mắt Tô Dạ Kỳ đanh lại, anh bắt đầu nói móc:

    - Sao, vẫn chưa buông được người yêu cũ à?

    Tôi gườm anh, nhào ụp xuống giường rồi kéo chăn đắp kín người.

    Không buông cái đách ý.

    Tôi sợ mang thai phải cưới anh đó.

    - Giang Kiến Nguyệt, nói đi.

    Anh nói với giọng điệu cộc cằn, kéo chăn ra rồi ôm tôi vào lòng.

    Tôi kề sát bên anh, hai bên nhìn nhau tóe lên ngọn lửa mập mờ một cách khó hiểu.

    Tôi cứ tròn mắt nhìn anh như thế, đặng quyết định nói gì đó để xua tan đi bầu không khí này.

    - Không phải không buông được mà là em sợ mình dính bầu.

    Tô Dạ Kỳ chợt nhăn mặt: “Anh có thể đeo…”

    Tôi lắc đầu từ chối: “Không được.”

    Nếu đúng theo những gì Tô Dạ Kỳ của năm năm sau giải thích thì bọn tôi cấn bầu trước khi kết hôn.

    Với mối quan hệ căng như dây đàn thế này thì tôi chắc chắn sẽ phá thai sau khi phát hiện mình dính chưởng, chắc chắn sẽ không sinh Giang Tinh Tinh.

    Tuy nhiên sự thật là Giang Tinh Tinh đã ra đời, tôi kết hôn với Tô Dạ Kỳ.

    Điều đó chứng tỏ có gì đó đã ngăn cản tôi phá thai.

    Thành thử, để không phải cưới Tô Dạ Kỳ, không ngủ với anh là cách giải quyết êm đẹp nhất.

    Tôi đã tỉnh táo hơn sau khi tắm, nhưng nom Tô Dạ Kỳ có vẻ bất mãn vì h*m m**n của mình lắm.

    Tôi cong môi, cười như không: “Sao anh lại muốn ngủ với em thế?”

    Đôi tai anh ửng đỏ ngay tức khắc. Tôi lại cố ý hạ giọng thầm thì vào tai anh:

    - Đừng bảo anh thích em đấy nhé?

    Hiếm lắm mới thấy con người luôn mồm luôn miệng như anh không khịa tôi ảo tưởng mà lại xấu hổ rống to lên: “Còn lâu nhé.”

    Hừ, thế thì tốt.

    10.

    Sau đêm ở khách sạn, tôi hết đỗi sung sướng vì mình đã thoát chết.

    Song chẳng ngờ, một kiếp nạn nữa lại đến với tôi.

    Vì lí do chính sách nên các doanh nghiệp trên cả nước có sự xáo trộn, không rõ tình hình hiện tại sẽ ra sao. Trong khi đó, nhà tôi và nhà anh luôn gắn bó khăng khít với nhau nên hai bên quyết định sẽ làm thông gia để cùng nhau vượt qua chặng đường khó khăn này.

    Mà hai đứa bọn tôi là sự lựa chọn hợp lí nhất.

    Khi biết tin, tôi chạy đến để đấu tranh với ông nội.

    Ông xoa đầu tôi rồi lơ luôn sự phản đối của tôi.

    - Không được đâu, kết hôn là cách an toàn nhất rồi, Nguyệt Nguyệt ngoan nào.

    Tôi nháo nhào làm ầm lên mà ông nội cũng mặc kệ.

    Tôi chết lặng rồi.

    Tôi cố thoát khỏi cảnh bác sĩ bảo cưới nhưng không thoát được cảnh cưới chồng.

    Tôi không tin vào điều ác nên đêm đó tôi sang nhà Tô Dạ Kỳ, trèo tường rồi chạy dọc ban công để thó chân vào phòng anh.

    Tôi vừa mới vào phòng đã thấy Tô Dạ Kỳ khỏa thân bước ra khỏi phòng tắm.

    - Á á á, lưu manh kìa!

    Tôi vừa huýt sáo vừa hét ầm trời.

    Tô Dạ Kỳ đỏ mặt quơ lấy khăn tắm trên giường để che người. Anh luống ca luống cuống, đoạn vươn tay bịt miệng tôi lại, thì thầm lời đe dọa:

    - Không muốn cưới anh mà còn gào lên thế à? Với lại lưu manh phải là em chứ?

    Tôi vùng vẫy hết sức mình. Trong lúc giãy giụa, cả hai vô tình ngã xuống sàn.

    Khi ngã xuống, Tô Dạ Kỳ đã lấy thân mình làm đệm cho tôi.

    Cả hai ngã cái “rầm”.

    Đau ê ẩm.

    Tôi xoa khuỷu tay mình, ngồi dậy khỏi người Tô Dạ Kỳ rồi buông lời oán trách:

    - Sao lại bịt mồm em, nói tí thôi cũng không được à?

    Nhưng mãi mà không nghe thấy anh nói gì.

    Tôi ngoảnh lại thấy Tô Dạ Kỳ nhắm mắt nằm im dưới đất như thể đã ngất đi rồi.

    Ô hay trẻ con thật đấy, lớn tồng ngồng rồi mà còn giả chết để hù tôi như hồi còn bé.

    Tôi ngồi xuống, trợn trắng mắt lên án sự ấu trĩ của anh:

    - Này, đây không dễ chơi đâu nhé, dậy mau lên.

    - Sàn bẩn lắm, đừng đùa nữa.

    - Alo?

    Người anh vẫn cứng đờ ra như thế.

    Tôi thử giật tóc và đánh vào ngực anh nhưng không thấy anh phản ứng gì nên tôi bắt đầu hoảng.

    Tôi cố gắng ôm anh vào lòng, vỗ vào mặt anh nhưng anh vẫn nằm im. Tôi cuống quá vội vàng gọi xe cấp cứu.

    Ai ngờ tôi đang định gọi thì có bàn tay đã dằn điện thoại tôi xuống.

    Tô Dạ Kỳ!

    “Anh… Anh có sao không?” Tôi nghẹn ngào: “Anh làm em sợ đấy!”

    Bấy giờ tôi mới nhận ra mình đã khóc vì lo từ khi nào.

    Thím giúp việc ở dưới tầng cũng chạy lên, đứng ngoài gõ cửa.

    - Cậu chủ, có chuyện gì vậy? Tôi nghe thấy giọng của cô Nguyệt Nguyệt.

    Tô Dạ Kỳ cau mày xoa xoa gáy. Sau đó anh hắng giọng bình tĩnh trả lời thím khi thím hỏi lại: “Không sao đâu ạ, cháu vừa gọi điện cho cô ấy nhưng lỡ bật loa ngoài thôi ạ.”

    Thím giúp việc phải chắc chắn rằng anh không sao thì mới rời đi.

    Căn phòng quay về với tĩnh lặng.

    Tôi nhìn Tô Dạ Kỳ cau mày, không kìm được mà duỗi tay xoa nhẹ gáy anh:

    - Đau không?

    Anh duỗi tay lau nước mắt trên má tôi và cất giọng ôn tồn:

    - Anh không đau. Vợ, sao em lại khóc?

    - ?

    Tôi ngẩng đầu nhìn anh với vẻ hãi hùng.

    Tô Dạ Kỳ xoa đầu tôi, mỉm cười dịu dàng: “Hóa ra vợ anh năm năm trước vẫn giống hệt trong kí ức của anh.”

    11.

    Tôi ngồi đối diện Tô Dạ Kỳ, nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ rồi thử thăm dò:

    - Anh… Anh xuyên không từ năm năm sau về đây à?

    Phòng bật điều hòa thấp quá, tôi vừa nói vừa rùng mình.

    Tô Dạ Kỳ gật đầu, lấy chăn trên giường xuống đắp lên đôi chân trần của tôi.

    Đã vậy rồi, tôi hỏi anh những thắc mắc của mình về việc chúng tôi sẽ kết hôn trong tương lai.

    - Đêm em bị chia tay, chúng ta không phát sinh gì hết nhưng giờ mình sắp phải cưới nhau. Thế rốt cuộc đã có chuyện gì mà em với anh lại sinh ra Giang Tinh Tinh?

    Tôi thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra và tại sao tôi lại kết hôn với Tô Dạ Kỳ.

    Giả sử tôi thực sự kết hôn với anh thì có lẽ đó sẽ là hôn nhân trên hình thức mà thôi.

    Nhưng chuyện gì đã xảy ra với Giang Tinh Tinh mà tôi gặp vào năm năm sau?

    Tô Dạ Kỳ muốn vươn tay ra xoa đầu tôi nhưng bị tôi tránh đi.

    Anh cúi đầu cười, giọng điệu vẫn hiền hòa như năm năm sau:

    - Nguyệt Nguyệt, chúng mình được định sẵn là cặp đôi trời sinh mà.

    Tôi trợn mắt, cất giọng cao vống lên:

    - Sao mà thế được!

    Tô Dạ Kỳ xua tay cực kì đanh đá, vẻ ngoài ngả ngớn của anh bây giờ dần khớp với hình ảnh Tô Dạ Kỳ mà tôi quen thuộc.

    - Sao lại không chứ? Mình là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, chắc chắn là cặp đôi trời sinh rồi.

    Tôi nhảy bật khỏi giường, không khỏi sờ lên mu bàn tay nổi da gà vì lời nói của anh.

    - Tô Dạ Kỳ, tên chó này anh quên chúng ta là đối thủ truyền kiếp à? Như nước với lửa, có anh thì không có em, có em thì không có anh!

    Tô Dạ Kỳ đưa tôi cái chăn vừa bị tôi hất xuống rồi nói thờ ơ:

    - Thế em nói xem vì sao mình lại như nước với lửa?

    Nói đến đây thì tôi có thể chửi ba ngày ba đêm không hết.

    - Em thừa nhận hồi học mẫu giáo em không ngoan, bắt anh mặc váy là chuyện rất quá đáng nhưng anh cũng ngấm ngầm chịu đựng rồi trả thù khiếp thế còn gì. Tại sao anh lại nói với bạn cùng bàn của em rằng em là đứa b**n th**, bắt ép con trai mặc váy?

    Tô Dạ Kỳ nghe vậy thì sững người, dở khóc dở cười.

    - Chỉ vì cái chuyện cỏn con này?

    Tôi ngoảnh đầu lẩm bẩm: “Đây mà là chuyện cỏn con à. Vì anh toàn tung tin vịt nên tiểu học chả có bạn nam nào chơi với em hết. Nam thần em thích cứ thấy em là chạy biến đi, sợ em bắt người ta phải mặc váy đấy.”

    Tô Dạ Kỳ không kìm được nữa, cố nén nụ cười trên môi.

    - Em nói đấy là tin vịt nhưng em không mua váy cho bạn cùng bàn em mặc thật à?

    Tôi thấy nhột ghê gớm.

    Sự thật là có nhưng tôi chưa kịp hành động thì đã bị Tô Dạ Kỳ rút dây động dừng dập tắt luôn.

    “Em… Em chuẩn bị cho anh mặc mà.” Tôi mạnh miệng đáp trả.

    - Hồi lớp bốn bọn mình chốt kèo với nhau là điểm cuối kì của đứa nào thấp hơn thì phải thực hiện một yêu cầu của đứa kia. Lúc đấy anh thua, em bắt anh mặc váy thì anh cũng mặc rồi, đã thế còn bất hạnh để bị các bạn nhìn thấy, nhất là nam thần của em nữa, nó không chạy mới lạ đấy.

    Tôi ngẫm lại, hình như có chuyện đấy thật.

    - Em muốn anh mặc chứ có phải cho người ta mặc đâu, sao người ta lại chạy chứ?

    Bấy giờ, Tô Dạ Kỳ cười như hồ ly tinh: “Hồi bé anh tập judo mà còn bị em bắt mặc váy. Nam thần của em yếu như vậy, không chạy thì làm gì được nữa?”

    Tôi: “… Thế là phải trách em hả?”

    Tô Dạ Kỳ cong môi: “Anh không trách em.”

    Tôi đảo mắt rồi nói tiếp: “Còn hồi cấp hai anh vứt thư tình em gửi cho bạn nam lớp bên nữa? Lên cấp ba em thích hot boy của trường, em nhớ rõ lúc đó em nhờ anh giới thiệu hai đứa với nhau, thế mà hôm sau người ta chạy đến bảo em tác thành cho bọn anh. Chỉ trong một đêm, trai thẳng nói cho em biết người ta cong rồi… Còn cả đống chuyện nữa, chả lẽ em sai khi bảo bọn mình là kì phùng địch thủ à?”

    Tô Dạ Kỳ nghe tôi tố cáo cả tràng dài như vậy thì không chịu được nữa mà cười phá lên, mãi mới đứng dậy được.

    - Thế em có nghĩ đến chuyện anh yêu đơn phương em không?

    Tôi há hốc mồm, trợn tròn mắt.

    Anh nói tiếp: “Nguyệt Nguyệt, anh không biết vì sao em lại xuyên không đến năm năm sau, anh cũng không biết vì sao anh lại xuyên không về nhưng anh phải nói cho em biết. Anh – Tô Dạ Kỳ đây đã thích em từ bé rồi. Anh cưới em vì anh tình nguyện làm điều đó, Giang Tinh Tinh cũng không phải sự cố bất ngờ.”

    Anh mỉm cười rạng rỡ khi nói ra những câu chữ ấy, tỏa ra tia sáng dịu dàng biết bao.

    Tô Dạ Kỳ đột nhiên ngã cái “rầm” xuống đất.

    Tôi: “!”

    Tôi vỗ vào mắt, giật tóc anh mà anh không phản ứng!

    - Mọi người nhanh lên, Tô Dạ Kỳ ngất mất rồi.

    Hết chương 2.
     
    Kết Hôn Với Đối Thủ
    Chương 3


    12.

    Ở bệnh viện, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy Tô Dạ Kỳ tỉnh lại về trạng thái ban đầu.

    Tô Dạ Kỳ của năm năm sau rất tốt, rất dịu dàng với tôi. Thành thật thì tôi thích mẫu hình như vậy nhưng tôi vẫn thấy khó chịu đến lạ.

    Cơ mà Tô Dạ Kỳ của bây giờ cũng bớt gai mắt rồi, mặc dù anh vẫn chó như vậy.

    Anh nằm bắt tréo chân trên giường bệnh giục tôi gọt táo cho anh xong còn chê ỏng chê eo.

    - Giang Kiến Nguyệt, em nạo cả vào quả rồi, định cho anh ăn mỗi hột à?

    Anh cứu tôi nên mới bị thương như vậy, tôi phải nhường nhịn anh.

    Tôi cảm thông gặm hết chỗ táo mình vừa mới gọt, sau đó đưa cho anh hột táo rồi mỉm cười rất đỗi dịu hiền:

    - Nè, ăn đi!

    Tô Dạ Kỳ: “…”

    Anh ta cầm lấy lõi táo nhưng không hiểu sao mặt lại đỏ ửng lên. Mắt anh cứ đảo lia lịa giữa tôi và quả táo, giọng điệu cũng õng ẹo hẳn lên:

    - Hừ, em cho bệnh nhân ăn cái này á hả? Đã vậy còn toàn nước bọt nữa chứ, muốn hôn anh gián tiếp thì cũng đừng dùng cách như này…

    Ủa, sao cứ thấy Tô Dạ Kỳ lạ lạ ta?

    Chỉ một quả táo bị tôi gặm sạch mà anh có thể liên tưởng đến hôn?

    Tôi nhớ Tô Dạ Kỳ của năm năm sau từng nói anh đã thích tôi từ hồi còn bé, hả, chẳng lẽ là thật à?

    Tôi cầm quả táo khác lên và nhìn Tô Dạ Kỳ, khi thấy anh định ăn lõi táo đó thật thì tôi thấy buồn nôn vô cùng.

    Tôi giật lấy lõi táo mà anh vừa đưa lên miệng rồi ném vào thúng rác: “Anh định ăn thật đấy à?”

    Tô Dạ Kỳ cầm lấy nửa quả táo mà tôi đưa rồi lầu bầu: “Em đưa cho anh mà?”

    - Em đưa cái gì anh cũng ăn à?

    - Đúng!

    Tô Dạ Kỳ gật đầu với vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

    Anh thích tôi thật sao?

    Mặt tôi đỏ bừng lên.

    Tôi hắng giọng, khi gặp vấn đề không biết phải làm gì, tôi thường bắt đầu bằng việc mắng anh trước:

    - Tô Dạ Kỳ, anh bệnh hả, rác cũng ăn là sao?

    Tô Dạ Kỳ nín thinh, chỉ vào bộ đồ bệnh nhân của mình.

    Ừ thì, cũng vào viện rồi, đúng là bệnh thật.

    Tô Dạ Kỳ ở phòng bệnh đơn, giờ chỉ có hai chúng tôi ở đây nên bầu không khí ngượng ngùng đến lạ.

    Tôi ăn miếng trả miếng với anh ấy từ khi còn nhỏ, đây là lần đầu tiên hai đứa ở chung một mái nhà mà không cãi nhau long trời lở đất.

    Tôi mở lời gợi chuyện trước.

    - Khụ… Ừm thì, ông nội em nói với em về chuyện kết hôn rồi. Anh nghĩ thế nào?

    Tô Dạ Kỳ ngẩng đầu lên, dừng lại hành động ăn táo rặt vẻ nghiêm túc rồi cất giọng sâu xa:

    - Còn nghĩ gì được nữa, đây là chuyện tốt cho hai bên gia đình, chả lẽ em không muốn vậy à?

    Ôi, anh thích tôi thật này!

    Tôi còn cố tình nhắc đến bạn gái tin đồn của anh: “Thế bạn gái của anh phải làm sao bây giờ?”

    Tô Dạ Kỳ tắt thở, mặt tái xanh lại: “À thì chia tay thôi.”

    Tôi hùa theo với vẻ thích thú: “Chia tay luôn hả!”

    Tôi biết anh không có người yêu, sau khi tin đồn lan ra thì anh cũng đã giải thích cho tôi rồi.

    Tuy nhiên sau khi tôi yêu Triệu Ngạn Ninh, anh lại dẫn người bạn gái mà mình từng phủ nhận xuất hiện trong buổi hẹn hò của tôi và Triệu Ngạn Ninh.

    Hồi đấy tôi tưởng anh bị điên, giờ nghĩ lại thì chắc là anh đang ghen rồi!

    Tô Dạ Kỳ gật đầu lia lịa: “Ờ, chia tay rồi, không ảnh hưởng đến đám cưới của bọn mình đâu.”

    Đoạn anh bắt đầu nói dỗi hờn: “Thế bạn trai cũ của em thì sao, không ảnh hưởng đến đám cưới đâu nhỉ!”

    Tôi vặc lại ngay: “Em đã đồng ý chuyện cưới xin đâu.”

    Tô Dạ Kỳ bực đến nỗi chả buồn ăn táo nữa. Anh gào ầm lên: “Em vẫn chưa buông được nó à?”

    Xong rồi lại kháy khịa: “Ánh trăng sáng của người ta về rồi đấy, em còn thích nó làm cái gì nữa?”

    Tôi cực kì thích chí khi thấy anh nổi quạu như vậy.

    Tôi ung dung ăn táo, tranh thủ đáp lời anh: “Cái gì cũng thích luôn.”

    13.

    Tô Dạ Kỳ bị tôi chọc tức nên nhất quyết đòi xuất viện. Sau khi nhìn kết quả thấy không có vấn đề gì thì tôi chiều anh luôn.

    Vừa mới đưa anh về nhà đã gặp phải cô Chu – “mẫu hậu” của anh.

    Cô Chu thấy tôi thì cười tươi đến mức khóe mắt hiện ra nếp nhăn: “Cô cứ sợ Nguyệt Nguyệt chê thằng con nhà cô cơ. Thấy hai đứa hòa hợp thế này là cô yên tâm rồi.”

    Cô vừa nói vừa nhìn tay tôi đang vòng qua eo của Tô Dạ Kỳ với ánh mắt ẩn ý.

    Tôi: “…”

    Giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được rồi.

    Anh vẫn còn bận tâm và bức bối với việc tôi nói mình vẫn còn thích Triệu Ngạn Ninh, còn liên tục tấn công tôi là đồ simp rách nữa chứ.

    Tôi điên tiết định bấu anh mà thôi, nào ngờ lại bị mẹ anh hiểu lầm.

    Bấy giờ, Tô Dạ Kỳ mỉm cười ngoan ngoãn quá trời: “Mẹ, bọn con vẫn luôn hòa hợp mà.”

    Cô Chu che miệng cười trộm: “Con đạt được điều con muốn rồi đấy. Thằng nhóc này, sau này đừng có làm Nguyệt Nguyệt buồn đấy.”

    Nói xong cô lại quay sang tôi: “Nguyệt Nguyệt, nếu nó dám bắt nạt con thì con cứ nói với cô, cô hành nó ra bã cho.”

    Tôi sững sờ ngay tại trận, còn Tô Dạ Kỳ thì cười gian xảo.

    Gai mắt thật đấy!

    Tôi chạm vào cơ bụng săn chắc của Tô Dạ Kỳ rồi bấu mạnh vào nó.

    - Á á á! Đau đau đau, Giang Kiến Nguyệt đồ điên này.

    14.

    Tôi không được quyền khước từ chuyện đám cưới.

    Mẹ tôi nhướng mày, định ra kết cục của câu chuyện này bằng những lời dịu dàng nhất:

    - Con là con gái một trong nhà, chắc chắn phải nối dõi tông đường. Mẹ thấy thằng bé A Kỳ cũng ổn, từ nhỏ đã chạy theo con như cái đuôi. Ngoài việc không biết dỗ con gái ra thì mẹ thấy nó cũng đẹp trai, IQ cao, cưới nó về không thiệt cho mình. Nếu con không thích nó thì cưới về sinh con rồi ly hôn cũng được. Mẹ chỉ nói vậy thôi, đừng làm khổ mình, cứ vun đắp tình cảm trước, không được cầm trịch thì sau này mình thay người khác.

    Lời nói của mẹ đã thức tỉnh tôi, có khả năng đây là lí do tôi sinh Giang Tinh Tinh.

    Thành thử tôi bắt đầu phải hẹn hò với Tô Dạ Kỳ để xây dựng tình cảm gia đình.

    15.

    Có hôm sau khi tan làm, Tô Dạ Kỳ lái xe đến đón tôi tới nhà hàng ăn tối.

    Trên đường đi, tôi nhận được điện thoại của bạn, nó bảo mình đang tổ chức tiệc sinh nhật cho bạn trai, nhắc tôi phải ăn mặc lồng lộn để đến dự.

    Kể từ khi biết Tô Dạ Kỳ phải lòng mình từ khi còn nhỏ, tôi luôn thấy gượng gạo mỗi khi ở riêng với anh nên nghe bạn nói vậy thì tôi đã đồng ý ngay tắp lự.

    Tô Dạ Kỳ đợi tôi cúp điện thoại rồi hỏi địa chỉ và lái xe tới đó mà không nói một lời.

    Khi đến nơi, tôi đang định mở cửa thì anh đã giữ tôi lại.

    Anh chỉ vào áo len và quần bò của tôi, mở lời nhắc nhở: “Em định mặc cái này à?”

    Tôi cúi đầu nhìn bộ quần áo sặc mùi hiến thân cho tư bản của mình rồi hỏi anh với vẻ khó hiểu: “Không được à?”

    Tô Dạ Kỳ điềm tĩnh nhìn tôi, dài giọng hỏi ngược lại:

    - Người yêu cũ của em dẫn ánh trăng sáng đến đây đấy, em nhất quyết mặc như này à?

    ?

    Còn lâu nhé!

    Nhớ đến cảnh thằng chó Triệu Ngạn Ninh ôm lấy ánh trăng sáng rồi nói xin lỗi với mình mà tôi phải siết tay thành nắm đấm!

    Nếu không phát sinh chuyện xuyên không thì tôi đã giải quyết chuyện này từ lâu rồi.

    Hôm nay hai đứa nó còn dâng mình đến cửa, đừng bảo bạn tôi cố tình gọi tôi đến để cho tôi trút giận đấy nhé?

    Tôi hùng hổ chỉ huy Tô Dạ Kỳ: “Quay đầu, về căn nhà gần nhất của em, em gọi người mang lễ phục đến.”

    Tô Dạ Kỳ chợt ho khan, nói giọng ngường ngượng:

    - Ở ghế sau có một bộ vừa size em đó, em xem có thích không?

    Tôi ngoảnh lại nhìn, thấy một hộp quà màu đỏ to bự ở đằng sau.

    Tôi xuống ghế sau rồi mở hộp ra, bên trong là một chiếc váy thời trang cao cấp màu đỏ hở lưng phối với trang sức vô cùng lộng lẫy.

    Tôi múa tay múa chân, chiếc váy đúng cỡ tôi mặc, còn là thương hiệu tôi mê nhất nữa chứ.

    - Đẹp quá, anh còn biết size của em cơ đấy.

    Tôi thầm thà thầm thì, không hiểu sao Tô Dạ Kỳ tự dưng lại ho khan hoài không ngớt.

    Tôi ngước lên thấy d** tai anh đỏ bừng vì ho, còn mắt thì ngân ngấn nước.

    Tôi kìm lòng chẳng đặng mà trêu anh khi nghĩ đến chuyện anh đơn phương mình: “Anh lén đo vào hôm em say chứ gì? Thảo nào lại ôm eo em đỏ cả lên như thế, ra là cố ý cả.”

    Giờ đầu anh cũng sắp bốc khói luôn rồi, anh quay lại phân bua với tôi:

    - Anh, anh không mà…

    Ngay sau đó anh đã quay phắt đi, cất giọng nghèn nghẹn xấu hổ vô cùng:

    - Giang Kiến Nguyệt! Em thay đồ mà sao không nói gì hết!

    Tôi kệ xác anh. Sau khi thay váy xong, tôi xoay lưng về phía anh: “Kéo khóa cho em.”

    Tô Dạ Kỳ vẫn im thin thít, tới lúc tôi mất kiên nhẫn quay lại định giục anh thì một bàn tay ấm áp đã chạm nhẹ vào lưng tôi, nóng đến lạ thường.

    Tiếng kéo khóa khe khẽ vang lên.

    Sau khi hoàn thành, mặt tôi cũng đỏ hết cả lên.

    Tôi ra vẻ bình tĩnh lấy gương ra, đeo trang sức lên và tô cho mình một màu son đỏ quyền quý.

    Khi mọi thứ đã đâu ra đấy, tôi mới nhận ra Tô Dạ Kỳ đã im ắng từ rất lâu rồi.

    Tôi không quen với việc anh lặng im như thế khi ở bên tôi nên đã buông lời cợt nhả: “Không nói gì vì ngại à?”

    Anh không trả lời, đôi tai thì cứ đỏ rực lên.

    16.

    Châm chọc anh xong thì mặt tôi cũng đỏ theo, mãi đến khi bước vào phòng tiệc mới dịu bớt.

    Kẻ thù truyền kiếp từ bé đến giờ lại yêu thầm tôi, ai mà chịu được cơ chứ.

    Tôi kể với bạn bè về việc Tô Dạ Kỳ thích tôi từ nhỏ nhưng đứa nào cũng nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ rồi nói:

    - Anh ấy không thích cậu thì chạy theo cậu khắp nơi làm gì?

    - Từ bé đến giờ cậu lúc nào cũng cướp bữa sáng của ổng. Ổng hổ báo thế nhưng lúc nào cũng chia phần cho cậu mà.

    - Hồi cấp hai dậy thì, có đứa giật tóc cậu, kéo áo lót của cậu, Tô Dạ Kỳ đứng sau đập chúng nó tơi bời đấy.

    - Đến khi lên cấp ba, cậu ấy lấy hết can đảm để tỏ tình với cậu, ai ngờ cậu lại thích hot boy xong còn bảo cậu ấy giới thiệu hai người với nhau. Tô Dạ Kỳ nén buồn để hợp tác cho cậu nhưng lại phát hiện ra hot boy là gay nên cậu ấy bảo hot boy đi nói thẳng với cậu. Nào đâu cậu còn mắng cậu ấy bẻ cong hot boy nữa chứ.

    - Mấy chuyện này thì thôi bỏ qua, nhưng cậu vẫn còn chó nữa cơ. Hồi tốt nghiệp đại học, Tô Dạ Kỳ có tin đồn hẹn hò với bạn nữ kia, tớ kể cho cậu nghe để xem cậu nghĩ thế nào, ai mà biết cậu lại cong tớn lên đi yêu bạn trai mới luôn đâu.

    - Chậc chậc, hồi cậu công khai hẹn hò cái thằng khỉ đó, Tô Dạ Kỳ buồn đến nỗi uống rượu cả đêm.

    Tôi “đón nhận” ánh mắt xem thường của mọi người, tủi thân nói: “Nhưng anh ấy có tỏ tình với tớ đâu, sao tớ biết anh ấy thích tớ, với lại anh ấy cứ so đo với tớ suốt ngày. Cậu xem, đến giờ anh ấy cũng có giải thích cho tớ mấy chuyện kia đâu, thế tớ không được ghét anh ấy à?”

    Mấy đứa cười mỉa, đồng thanh nói: “Nếu cậu không nói mình chỉ thích người mạnh mẽ… Thôi, cậu là đứa ngốc trong tình yêu mà, gặp phải cậu đúng là kiếp nạn của Tô Dạ Kỳ. Nhưng nghe nói hai cậu sắp cưới rồi, cuối cùng Tô Dạ Kỳ cũng được toại lòng.”

    Hội bạn tôi còn vừa nói vừa chỉ vào cặp đôi thân quen đang đứng ở trong góc: “Đừng xoắn xuýt chuyện này nữa, nhiệm vụ hôm nay của cậu là xử đẹp trai đểu, thấy gì kia không? Bạn trai cũ của cậu với ánh trăng sáng đấy. Nó lúc nào cũng coi khinh cậu, nghĩ cậu là gái hạng xoàng à? Ánh trăng sáng vừa về nước đã đá cậu rồi. Đi đi, cho cái thằng mất nết đấy nhìn thấy Nguyệt Nguyệt “hạng xoàng” của chúng ta.”

    Tôi nhìn theo hướng mọi người chỉ.

    Người yêu cũ của tôi - Triệu Ngạn Ninh - người đã vứt bỏ tôi chỉ vì ánh trăng sáng của mình đang mặc một bộ vest màu đen, khoác tay cô gái mặc váy dạ hội trắng.

    Triệu Ngạn Ninh chia tay với tôi không chỉ vì chưa dứt tình với ánh trăng sáng mà còn bởi anh ta thấy nhà tôi bình thường, xong toàn mặc đồ giản dị nên không thể giúp đỡ được gì cho sự nghiệp của anh.

    Thế nên sau khi ánh trăng sáng xuất thân từ gia đình giàu có trở về, anh ta đã đá phăng tôi đi.

    Đây là những gì Triệu Ngạn Ninh đã nói với bạn bè của mình trong bản ghi âm mà Tô Dạ Kỳ đã gửi cho tôi trước khi tôi say quắc cần câu vào đêm hôm đó.

    Hết chương 3
     
    Kết Hôn Với Đối Thủ
    Chương 4


    17.

    Hội chị em tôi đi về phía bọn họ còn tôi bước theo sau.

    Ánh trăng sáng Tần Ánh cực kì phấn khích khi thấy chị em tôi đến, còn tiến lên chào hỏi thắm thiết.

    Triệu Ngạn Ninh khoác tay Tần Ánh đứng bên cạnh mỉm cười, nom như một quý ông đích thực.

    Bạn thân Gia Gia của tôi đột nhiên quay sang Triệu Ngạn Ninh, hỏi Tần Ánh một cách thân mật: “A Ánh, trai đẹp này là ai đây?”

    Tần Ánh chưa kịp trả lời thì bạn tôi đã che miệng cười trộm: “Trai đẹp giống hệt thằng đểu cáng vừa mới đá Nguyệt Nguyệt của tớ đấy!”

    Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình giàu thường sẽ có EQ cao, Tần Ánh đang định giới thiệu bỗng im bặt, khóe môi vẫn cong lên một nụ cười gượng gạo.

    Triệu Ngạn Ninh rất hiếm có được cơ hội như thế này, thấy hầu hết ánh mắt của mọi người tập trung hết về đây nên anh ta không khỏi muốn thể hiện bản thân.

    Anh ta tiếp lời, nói với cái điệu hài hước: “Đấy là lỗi của tôi, hi vọng sự có mặt của tôi không làm cho cô Nguyệt Nguyệt phải buồn.”

    Nói xong còn mỉm cười hòa nhã nữa chứ.

    Nếu không biết sự thật thì anh ta quả là một quý ông lịch lãm rồi đấy.

    Gia Gia cười khẩy, đáp lời anh: “Ôi, tên khôn đó hẹn hò với Nguyệt Nguyệt của tôi chưa đến nửa tháng thì đã cong đuôi chạy theo ánh trăng sáng vừa mới về nước, bỏ rơi Nguyệt Nguyệt của tôi luôn mà. Ôi, A Ánh ơi, cậu nói xem nó có hèn không cơ chứ!”

    Nụ cười trên mặt Triệu Ngạn Ninh sượng cứng lại, nét mặt anh ta tái nhợt hẳn đi, đôi mắt ánh lên vẻ bất ngờ.

    Tần Ánh không cười được nữa, cô ấy buông tay Triệu Ngạn Ninh ngay tức khắc.

    Bạn bè xem kịch xong rồi thì kéo tôi vào, để tôi đối mặt với hai người bọn họ.

    Tôi ngẩng cao đầu và mỉm cười, đưa tay ra chào Tần Ánh: “Chào cô Tần, tôi là Giang Kiến Nguyệt.”

    Tần Ánh đờ đẫn bắt tay tôi: “Cô chủ của tập đoàn Giang thị sao? Tôi ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi!”

    Tôi khẽ nắm chặt tay cô ấy rồi buông ra.

    Tôi nhìn lướt qua hai người họ, lúc thấy Tần Ánh nhìn Triệu Ngạn Ninh với ánh mắt không mấy thiện cảm thì tôi mới thoát khỏi cảm xúc bức bách khi bị bỏ rơi.

    Hồi trước Triệu Ngạn Ninh chê tôi ăn mặc bình dân, đá tôi đi chỉ vì gia thế của Tần Ánh.

    Tôi không biết anh đã nói gì nhưng lại dẫn Tần Ánh đến dằn mặt tôi.

    Bây giờ tôi khoe ra gia thế nằm ngoài tầm với của Triệu Ngạn Ninh, e rằng anh ta đang hối xanh ruột vì cái tính thấy người sang bắt quàng làm họ của mình.

    Còn về phần Tần Ánh, có lẽ cô ấy sẽ phủi sạch quan hệ với Triệu Ngạn Ninh sớm thôi.

    Với sự lan truyền của hội chị em Gia Gia, loại cặn bã Triệu Ngạn Ninh đừng có mơ đến chuyện đổi đời bằng cách bám váy các chị đẹp được nữa.

    Xem ra, tương lai sau này của anh ta sẽ khó khăn lắm đây.

    Hừ, trai tệ xứng đáng bị như vậy.

    18.

    Sau khi hội Gia Gia diễn xong tiết mục hành hạ trai đểu với tôi xong thì chạy đi mỗi người một nơi, còn mình tôi đứng trong góc nhấp từng ngụm rượu vang ngon ngọt.

    Chẳng hiểu Tô Dạ Kỳ ở đâu ra đưa cho tôi miếng bánh ngọt.

    - Đừng uống mỗi rượu không, ăn lót dạ đi không lát nữa say đấy.

    Tôi bỉ bôi chỉ vào chiếc váy bó sát eo: “Ăn bánh sẽ bị căng bụng.”

    Tô Dạ Kỳ cúi đầu cười khẽ, sau đó cởi áo vest ra rồi khoác lên vai tôi.

    Áo rất dài, che được cả hông tôi.

    Anh cúi xuống chỉnh lại cổ áo cho tôi rồi mỉm cười hài lòng.

    - Che hết rồi, người khác không thấy được đâu.

    Tôi ngước lên nhìn đôi mắt sáng ngời của anh, nhìn thẳng vào mắt anh khi anh đang đứng thẳng người.

    Hồi trước thấy anh cười tôi sẽ nghĩ anh đang giễu cợt mình. Vậy nhưng sau khi biết anh thích mình, tiếng cười khe khẽ của anh lại khiến tôi thấy ngưa ngứa trong tim.

    Mãi sau, anh ta mới nhìn đi chỗ khác với đôi tai đỏ bừng, đoạn nói lắp ba lắp bắp:

    - Em, sao em lại nhìn anh?

    Tôi mím môi cười ngọt ngào, nói: "Tô Dạ Kỳ, cảm ơn anh đã đưa cho em đoạn ghi âm để em nhìn rõ được bộ mặt thật của Triệu Ngạn Ninh. Cảm ơn anh vì đã tổ chức bữa tiệc này cho em được xả cơn tức.”

    Tô Dạ Kỳ quay đi, ngượng ngùng nói: “Em biết vậy rồi mà còn uống say khướt như thế, làm anh lo sốt vó lâu ơi là lâu.”

    Tôi ngượng chín mặt khi nhớ lại cảnh tượng xấu hổ đêm đó: “Em bực mình vì bị mất mặt trước mặt anh thôi.”

    Nói xong tôi chạy đi nói chuyện đùa giỡn với hội chị em của mình.

    Hầy, tôi nghĩ mình sẽ không thể kiểm soát được con tim nếu cứ ở bên cạnh Tô Dạ Kỳ thêm nữa.

    Lúc rời đi, hình như tôi nghe thấy tiếng Tô Dạ Kỳ cười ngây ngốc ở đằng sau.

    Chậc, giá mất sạch không còn cọng nào.

    19.

    Sau bữa tiệc ấy, tôi đã ngầm chấp nhận cuộc hôn nhân này.

    Kể từ đó, Tô Dạ Kỳ luôn đến đón tôi tan làm và dẫn tôi đi ăn. Thậm chí chúng tôi còn đi chơi với nhau, mặc dù anh ăn nói vẫn bỗ bã như vậy. Ví dụ như khi ăn kẹo bông, anh sẽ cười tôi bị lem hết lớp trang điểm; sau khi ra khỏi nhà ma thì mỉa tôi hét lên như tiếng gà gáy; lúc chơi tàu lượn siêu tốc thì chê tôi chơi không ra gì mà vẫn cứ thích chơi.

    Vậy nhưng anh lại cẩn thận lau đi vết kẹo dính trên mặt tôi, ôm tôi vào lòng lúc bị nhân viên trong nhà ma hù dọa, nắm chặt tay tôi khi chơi tàu lượn siêu tốc. Thế nên tôi quyết định sẽ tha thứ cho cái tính chó của anh.

    Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng chốc đã đến tháng mười một.

    Tôi đang cực kì rối bời về bí mật trong tương lai.

    Trong tương lai, tôi sẽ mang thai Giang Tinh Tinh trong năm nay, nhưng bây giờ tôi với Tô Dạ Kỳ còn đang dừng ở bước nắm tay nhau hết đỗi trong sáng, có Giang Tinh Tinh ở đâu mới được chứ.

    Chúng tôi đã đính hôn rồi, đám cưới sẽ diễn ra vào tháng sáu năm sau.

    Nếu năm nay tôi không bầu Giang Tinh Tinh, vậy bé con sau này còn là Giang Tinh Tinh nữa không?

    Nhớ lại khoảng thời gian ngắn ngủi được kề cận với Giang Tinh Tinh, tôi thấy nhóc con đáng yêu vô cùng tận.

    Vậy sao mình không ngủ với Tô Dạ Kỳ nhỉ?

    20.

    Tôi lén nhờ thím giúp việc nấu canh thuốc bổ cho tôi, sau đó ngày nào cũng mang đến cho Tô Dạ Kỳ uống.

    Ai dè uống được nửa tháng rồi mà Tô Dạ Kỳ vẫn thờ ơ, không chịu tiến thêm bước nữa ngoài nắm tay.

    Lúc đó đã gần giữa tháng mười một nên tôi đành nghiến răng học hỏi kinh nghiệm từ bạn thân Gia Gia.

    Sau khi chế nhạo bọn tôi là những đứa ngốc trong tình yêu, Gia Gia đưa cho tôi xem một số đơn hàng và nói rằng đã đặt hết mọi thứ cho tôi rồi, đêm nay tôi chỉ cần rủ Tô Dạ Kỳ đến nhà mình là được.

    Tối hôm đó tôi nhận được một kiện hàng hỏa tốc, vừa nhận đã mở ra ngay.

    Gia Gia đảm bảo rằng những thứ con bé gửi cho tôi tối nay sẽ giúp tôi có được thứ mình muốn.

    Khi vừa khui hàng, tôi cầm lấy chiếc váy ngủ ren s*x* hình con bướm mà mặt đỏ bừng lên.

    Gia Gia gọi điện đến, cười cực kì thô bỉ.

    - Hê hê, Nguyệt Nguyệt phải mặc cái váy này đó nhé. Nếu không thành công thì tức là Tô Dạ Kỳ hỏng rồi. Ngoan, nếu người ta hỏng thì mình tranh thủ đổi người khác.

    Nói xong nó cúp máy ngay lập tức.

    Giờ đến lượt Tô Dạ Kỳ gọi tới.

    - Nguyệt Nguyệt, anh mua hoành thánh ở quán em thích rồi đây. Mười phút sau anh đến nhé.

    Mười phút sau, Tô Dạ Kỳ sửng sốt khi vừa vào nhà đã được tôi ôm vào lòng.

    Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt điển trai của anh đã đỏ ửng lên, hai tay thõng xuống không biết đặt vào đâu.

    Tôi đỏ mặt kéo tay anh ôm lấy eo mình rồi dẫn anh vào căn phòng ngủ ngập tràn hoa hồng.

    Tắt đèn, dưới ánh trăng, bóng người đong đưa đến khi trời tỏ.

    21.

    Giữa tháng mười hai, tôi cầm cây que thử hai vạch và thở nhẹ một hơi.

    Ổn rồi, Tiểu Tinh Tinh của mẹ.

    Tôi gọi cho ông nội, mẹ và mọi người xung quanh để báo tin vui nhưng lại quên nói cho Tô Dạ Kỳ.

    Buổi tối, tôi đang sung sướng phè phỡn ở nhà họ Giang hưởng thụ sự chiều chuộng của cô Chu thì nhận được cuộc gọi của Tô Dạ Kỳ.

    Tô Dạ Kỳ nói buồn thiu: “Nguyệt Nguyệt, em đang tăng ca hả? Anh về nhà không thấy em.”

    Mấy hôm nay, tôi ở lại căn hộ của công ty để dễ dàng thân mật với Tô Dạ Kỳ.

    Tôi ăn tổ yến, đắc chí đáp lời anh: “Em ở nhà em á!”

    Tô Dạ Kỳ bày tỏ nỗi u uất: “Hả? Nguyệt Nguyệt, sao em lại về nhà?”

    Cô Chu ở bên cạnh giành lấy điện thoại của tôi: “Thằng nhóc này, Nguyệt Nguyệt mang thai mà không chịu về nhà còn định đi đâu nữa? Ở cái nhà bé tí đấy con có chăm lo tử tế được không?”

    Tô Dạ Kỳ đờ đẫn, lát sau như sực ra điều gì đó, anh hưng phấn hỏi: “Ớ! Mang thai? Ai cơ, Nguyệt Nguyệt ạ?”

    Bác Tô và cô Chu có vẻ bực bội nên đã mắng Tô Dạ Kỳ hết lời.

    Tôi bật cười ha hả khi thấy anh bị mắng thậm tệ như vậy.

    Thoáng chốc, dường như tôi đã nhớ ra rằng mình còn chưa nói cho anh biết chuyện mình mang thai.

    Hi hi, xin lỗi anh nha!

    22.

    Năm năm sau, Giang Tinh Tinh tròn bốn tuổi, trông giống hệt bạn nhỏ mà tôi đã gặp khi xuyên không, đáng yêu lanh lợi lại như cục bông.

    Tô Dạ Kỳ cũng càng ngày càng giống cái người hiền dịu ân cần quan tâm tôi mà tôi đã được nhìn thấy.

    Một ngày nọ, tôi vô tình lục ra một quyển nhật kí cũ khi đang tìm lại cuốn sổ cũ trong phòng làm việc.

    Đó là cuốn nhật kí Tô Dạ Kì viết ngắt quãng trong suốt mười năm qua, trải dài từ hồi cấp ba đến giờ.

    *

    Ngày 21 tháng 4 năm 2013.

    Ngày mai chắc chắn phải tỏ tình với Nguyệt Nguyệt, cố gắng lên nào!!!!

    Ngày 22 tháng 4 năm 2013.

    Huhuhuhu Nguyệt Nguyệt nói cô ấy thích hot boy lớp bên cạnh, bảo mình đi kết bạn với người ta để tiện thể sau này giới thiệu hai người với nhau.

    Mình khó chịu lắm, nhưng mình không từ chối được Nguyệt Nguyệt QAQ.

    Ngày 28 tháng 4 năm 2013.

    Chà, hot boy là gay.

    Ha ha, Nguyệt Nguyệt vẫn là của mình.

    Ngày 4 tháng 5 năm 2013.

    Nguyệt Nguyệt giận rồi, bảo mình bẻ cong hot boy!

    Trời đất chứng giám, mình chỉ thích Nguyệt Nguyệt thôi.

    Mình muốn được giải thích nhưng không nói ra thành lời, đáng độc thân lắm tôi ơi!

    Ngày 1 tháng 7 năm 2018.

    Mình dính phải tin đồn hẹn hò với một bạn nữ, nó còn lan đến tai Nguyệt Nguyệt nhưng mình đã phân trần với Nguyệt Nguyệt luôn rồi.

    Hi hi, mình thông minh quá mà!

    Ngày 20 tháng 7 năm 2018.

    Áaaa! Nguyệt Nguyệt có bạn trai, tại sao vậy? Có chuyện gì xảy ra thế?

    Ngày 25 tháng 7 năm 2018.

    Mình rất khó chịu và cũng rất buồn, phải nghĩ cách giành Nguyệt Nguyệt lại thôi.

    Ngày 1 tháng 8 năm 2018.

    Nguyệt Nguyệt bị thằng khốn đó đá rồi, bạn của nó ghi âm lại lời nó nói khinh thường Nguyệt Nguyệt rồi gửi cho mình.

    Nguyệt Nguyệt còn đau khổ vì cái thằng mất dạy này nữa chứ. Không được rồi, mình phải cho cô ấy nghe ghi âm thôi.

    Ngày 3 tháng 8 năm 2018.

    Nguyệt Nguyệt đến bar uống rượu hết ly này đến ly khác, mình không thể nhìn được nữa nên đã dẫn cô ấy về nhà.

    Nguyệt Nguyệt say rượu đáng yêu quá đi mất, mình muốn hôn cô ấy…

    Nguyệt Nguyệt ngọt thật đó, nhưng may mà Nguyệt Nguyệt không làm gì nữa, nếu không mình sẽ không thể kìm nén được.

    Ngày 4 tháng 8 năm 2018.

    Hai bên gia đình kết thông gia, đã vậy Nguyệt Nguyệt còn không hề phản đối!!!

    Mình muốn được ôm người đẹp về nhà!

    Ngày 2 tháng 9 năm 2018.

    Mình quyết định tỏ tình với Nguyệt Nguyệt nhưng hình như Nguyệt Nguyệt biết tình cảm của mình rồi, cô ấy cứ trêu mình mãi.

    He he, cô ấy đỏ mặt mà mình cũng đỏ mặt, cô ấy cũng thích mình đúng không!

    Ngày 16 tháng 11 năm 2018.

    Nguyệt Nguyệt đêm nay đẹp quá, mình rất thích con bướm đó!

    Nhưng mình làm rách con bướm rồi, ừ, phải mua lại mười bộ nữa!

    *

    Đọc đến đây tôi đỏ bừng cả mặt, thảo nào đợt sau anh lại lôi ra lắm váy con bướm như vậy.

    Tôi thấy cụm từ "váy ngủ hình con bướm" xuất hiện ở bên dưới với tần suất cực nhiều nên đã skip đến ngày gần nhất.

    *

    Ngày 4 tháng 5 năm 2023.

    Mình nằm mơ thấy Nguyệt Nguyệt của năm năm trước xuyên không đến hiện tại.

    Cô ấy chất vấn việc bọn mình là kẻ thù không đội trời chung nhưng lại kết hôn và sinh ra Giang Tinh Tinh.

    Hì hì, bọn mình không phải kẻ thù không đội trời chung đâu, bọn mình là đôi thanh mai trúc mã được duyên trời tác hợp cho đấy.

    Ngày 6 tháng 5 năm 2023.

    Mình lại nằm mơ, hôm nay mình trở về năm năm trước.

    Nguyệt Nguyệt hỏi mình, rốt cuộc lí do gì đã khiến mình và cô ấy sinh Giang Tinh Tinh.

    Khà khà, mình bảo đó là vì tình yêu!

    Huhuhu, nhưng Nguyệt Nguyệt năm năm trước không tin mình gì cả, buồn quá trời!

    Nhưng mình thích Nguyệt Nguyệt từ bé đến giờ mà, cô ấy lại chẳng chịu tin!!!!!



    Còn rất nhiều rất nhiều nữa, tôi không khỏi cong cong khóe môi khi lật mở từng trang.

    Dù tôi tỉnh ngộ muộn nhưng tôi cũng đã yêu anh sau thời gian đằng đẵng được anh yêu.

    Anh nói đúng, chúng tôi là cặp đôi trời sinh.

    Cuộc đời vẫn còn rất dài, chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc bên nhau.

    Hết truyện.
     
    Back
    Top Dưới