Cập nhật mới

Khác Kết Hôn Âm Dương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
325919891-256-k528726.jpg

Kết Hôn Âm Dương
Tác giả: npncyj
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Minh hôn hay còn được biết với tên Âm hôn (đám cưới ma) là một hủ tục ghê rợn của người Trung Quốc.

Đám cưới này là sự kết duyên giữa hai người đã mất hoặc 1 người vừa mất và một người... còn sống.

Hủ tục Kết Hôn Âm Dương này một lần nữa lại được tái hiện dưới ngòi bút của tác giả 0 giờ sáng .

Người mình yêu là thật, nhưng lúc về ra mắt gia đình thì hình như có cái gì đó không đúng, câu chuyện tình yêu như trong ngôn tình của nữ chính sẽ ra sao?

Tóm tắt câu chuyện :

Từ Dương dẫn tôi về nhà anh, ra mắt bố mẹ anh



kinhdi​
 
Kết Hôn Âm Dương
Chương 1: Phong bao lì xì (Hồng bao)


Ngày tết, tôi theo Từ Dương về nhà anh.

Lần đầu gặp mặt, bố mẹ anh đã cho tôi hai phong bao lì xì, một lớn một nhỏ, một đen một đỏ.

Lúc đó tôi rất ngạc nhiên, tại sao hai người cùng lúc cho lì xì, lại khác xa nhau đến thế?

Nhưng mẹ của Từ Dương nói đó là tập tục của vùng này, nên tôi cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.

Cũng nghĩ việc chỉ có thế, nhưng không ngờ là mẹ của Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì trước mặt mọi người, tôi lúc đó có chút không vui lắm, làm gì có cái lý nào vừa nhận được lì xì đã mở ngay trước mặt người cho thế này?

Ngay đến trẻ con đến tết cũng biết phải đợi người lớn đi khỏi rồi mới len lén mở lì xì ra xem.

Nhưng mẹ của Từ Dương lại nói: "Mở phong bao lì xì này ra, sau này dù có làm người hay làm ma đều vẫn là người của nhà họ Từ."

Tôi đưa ánh mắt cứu trợ về phía Từ Dương, Từ Dương lại chỉ đứng một bên cười cười, gật gật đầu với tôi, để tôi làm theo lời của mẹ anh.

Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành mở bao lì xì nhỏ màu đỏ ngay trước mặt người lớn.

Phong bao lì xì nhỏ màu đỏ là của mẹ Từ Dương lì xì cho tôi.

Từ ngoài sờ thì thấy, bên trong là một tờ giấy mỏng tang, mở ra thì tôi cũng không bất ngờ lắm, đó là một tờ 100 tệ.

Tôi cũng không chê quà gặp mặt có chút mỏng, bởi vì nó là của mẹ Từ Dương cho tôi, bao lì xì của bố Từ Dương là "phong bao màu đen" thì lại quá long trọng – dày như viên gạch vậy đó!

Cũng không biết bên trong đựng bao nhiêu tiền, có thể cũng đến ba bốn vạn tệ.

Nhưng đúng lúc tôi định mở phong bao "màu đen" ra, thì một bóng người bất ngờ chạy ra, nhào vào lòng mẹ Từ Dương, nũng nịu kêu bụng đói muốn ăn cơm.

Đây là chị của Từ Dương, cũng là chị chồng tương lai của tôi.

Chị ấy có chút đáng thương, nghe nói hồi nhỏ bị ốm sốt một trận, sốt cao làm ảnh hưởng đến não, từ đó trí não chỉ như trẻ lên năm mà thôi, điên điên khùng khùng, cả ngày không biết làm gì.

Sắc mặt mẹ của Từ Dương bỗng biến đổi.

Tôi có cảm giác, bà ấy không chịu đựng được đứa con gái ngây ngô của mình, đẩy cô ấy đến mấy lần, còn một mực giục tôi mở phong bao lì xì của bố Từ Dương ra xem, càng giục càng gấp, gấp như muốn nhanh chóng đi đầu thai đến nơi.

Tôi có chút không vui, cảm thấy bà ấy đối xử với con gái có chút bạc bẽo, đúng lúc tôi muốn bà ấy chăm sóc chị chồng tương lai của tôi một chút đã, thì mẹ Từ Dương đã không chịu đựng được, liền đẩy mạnh một cái, không ngờ đẩy cô ấy vào người của bố Từ Dương một cái.

Thung!!!

Khi bố Từ Dương ngã xuống đất, một âm thanh nặng nề phát ra.

Từ Dương và mẹ anh liền lúc biến sắc.

Tôi vừa hay muốn chạy lại đỡ, họ liền đột nhiên chạy đến nhấc bố Từ Dương lên trước, cũng chẳng biết họ có phải cố ý hay không, khi đỡ ông ấy lên còn để lưng ông ấy đối mặt với tôi.

Nhưng có như thế đi chăng nữa, tuy tôi cũng đang hốt hoảng, nhưng cũng nhận ra được sắc mặt của bố Từ Dương từ đầu đến giờ đều không hề biến đổi.

Thường thì người già xương cốt rệu rã, có ngã một cái thì cũng không phải vừa, nhưng bố Từ Dương lại không hề kêu lấy một tiếng!

"Dương à, con đưa bố con về phòng đi, mẹ đi làm cơm cho chị con ăn."

Mẹ Từ Dương vội vã chỉ đạo, cũng không quan tâm đến việc giục tôi mở phong bao lì xì nữa, liền đi ngay vào bếp.

Tôi vốn dĩ muốn cùng Từ Dương đưa bố anh vào phòng, thấy sắc mặt anh có vẻ lạ lạ, cứ tránh cánh tay của tôi, cũng không cho tôi động vào người ông, còn nói một mình anh ấy có thể chăm sóc được bố, sau đó thì đỡ bố anh và mau chóng đi mất.

Len lén nhìn bóng hai người họ rời đi, mà trong lòng tôi cảm thấy buồn buồn.

Lần về cùng Từ Dương này, tôi cũng đã chắc chắn sẽ lấy anh, hơn nữa cũng muốn bên anh trọn đời này, nhưng Từ Dương đến bố anh còn không để tôi chạm tới, lúc anh gạt tay tôi coi tôi cứ như người ngoài vậy.

Bây giờ thì không còn ai, bên cạnh cũng chỉ còn có bà chị điên điên khùng khùng, tôi định bụng mở phong bao lì xì ra xem bố Từ Dương cho mình rốt cục là bao nhiều tiền, nếu nhiều quá, thì tôi sẽ trả lại – bố Từ Dương nhìn gầy gò như khúc củi, sắc mặt như người bệnh, còn cho tôi quà ra mắt nhiều như thế này, còn không bằng là dùng số tiền này để bố Từ Dương đi chữa bệnh.

Nhưng khi tôi bắt đầu mở phong bao, chị chồng tương lai bỗng nhiên nắm chặt lấy tay tôi!

Cô ấy dùng hết sức nắm chặt tay tôi, làm cho tôi đau thấu cả xương!

"Nếu muốn sống mà rời khỏi đây, thì đừng mở cái phong bao này ra!"

Chị chồng tương lai cứ như biến thành con người khác, ánh mắt sắc lẹm, âm thanh ghìm xuống khe khẽ, đâu phải điệu bộ của người điên như lúc nãy?

Cô ấy vốn là giả vờ điên!

Mà câu nói này có nghĩa là gì?

Tôi vừa muốn hỏi thêm một chút gì nữa, Từ Dương liền đi ra.

Chị chồng tương lai đột nhiên sắc mặt biến đổi, lại bày ra một điều cười dại dại, cướp lấy phong bao lì xì đen trên tay tôi, vừa hét vừa chạy xa: "Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát!

Sinh ra là người, chết là ma..."

Nghe thấy bài đồng dao như vậy, tôi ngạc nhiên hết sức, trước đó chị ấy rõ ràng là người bình thường, hay trong câu hát đồng dao đó có nhắc nhở tôi gì đó?

Vừa nghĩ vậy, đột nhiên kết nối với những cảm giác trước đó mà tôi cảm thấy – Nhà Từ Dương, có thể không đơn giản như tôi nghĩ!

Từ Dương nhanh chóng tiến lại gần tôi, sắc mặt nghiêm trọng làm tôi thấy sợ: "Sao em lại đưa phong bao đó cho chị ấy?

Lúc này trong tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ngoài mặt lại giả vờ như không có chuyện gì: " Là chị ấy cướp trong tay em, làm sao em biết chị ấy sẽ cướp đi chứ!"

"Để anh đi lấy phong bao lì xì về."

Từ Dương nhấc chân định chạy luôn theo.

Tôi ngay lập tức kéo tay anh, "Không sao đâu, đều là người nhà cả, tiền trong tay ai, cũng giống nhau cả thôi không phải sao?"

Từ Dương nói: "Chị anh là người điên, làm sao đưa tiền cho người điên được?

Không được, để anh chạy theo lấy lại!

Tôi liền kéo anh: " Dương, lời của chị anh là như thế nào?"

Từ Dương mặt biến sắc, có chút tránh xa ánh mắt của tôi, nói:"Làm gì có ý gì, Em đừng nghĩ linh tinh, cũng không biết kẻ thất đức nào dạy chị ấy nói những lời xằng bậy đó, từ nhỏ tới lớn đã nói đi nói lại câu nói đó, có lúc lên cơn, một ngày nói vài ba đến chục bận."

Nói xong, anh hất mạnh tay của tôi ra, chạy theo hướng chị chồng tương lại.

Lúc gặp lại chị chồng, cũng là thời gian ăn tối.

Trông chị ấy không được ổn cho lắm, mặt mũi thâm xì sưng húp, nhìn là biết vừa bị đánh, chỉ nhìn tôi lấy một cái, rồi cúi đầu ăn cơm, rồi không ngẩng đầu lên nữa.

Từ Dương thì lại mang phong bao lì xì về, đặt ngay ngắn trước mặt tôi, trước mặt bố mẹ anh, giục tôi mau chóng mở ra.

Tôi lại bị vào thế không có đường lùi.

Thật không biết vì sao, họ lại cứ phải bắt tôi phải mở phong bao lì xì trước mặt họ.

Tôi nhìn trộm chị chồng một cái, muốn tìm chút thông tin gì đó từ chỗ chị ấy, nhưng chị ấy chỉ cúi đầu vừa và cơm vào mồm, còn vừa cười ngu ngốc, tiếng cười đó, cũng giống như 1 tiếng trước đây lúc Từ Dương bảo tôi mở phong bao lì xì như lời mẹ anh nói – Này cô, tôi đã sắp xếp hết cho cô rồi!

Tôi cúi thấp đầu nhìn chăm chăm vào phong bao màu đen, nghĩ xem mình có nên lấy mạng ra để thử, mở cái phong bao xem bên trong rốt cục là thứ gì?

Mà lúc đó, tôi phát hiện ra, phong bao màu đen này dường như khác so với cái phong bao trước.

Cái phong bao màu đen trước không hề có hoa văn gì.

Mà chiếc phong bao lần này lại có một vài hoa văn, mà màu sắc của hoa văn với màu của phong bì tương đối giống nhau, nếu không chú ý sẽ không thể phát hiện ra.

Hóa ra là đã bị đổi rồi.

Chị chồng vẫn cứ cười một cách quái dị.

Tôi có chút yên tâm, nên mở phong bao ngay trước mắt cả nhà Từ Dương.
 
Kết Hôn Âm Dương
Chương 2: Bài vị thứ 13


Lúc tôi mở phong bao ra, mặt tức giận đến méo mó.

Tiền âm phủ!

Là tiền âm phủ bóng loáng!

Trên đó in: Ngân hàng thiên địa thông dụng!

Từ Gia lại dùng tiền âm phủ làm quà gặp mặt?

Tôi định phát tiết, nhưng tiếng cười của chị chồng làm tôi sực tỉnh , chiếc phong bao này đã qua tay chị ấy!

Thế là tôi phẫn nỗ mắng vào mặt chị ta: "Cái bà điên này, có phải là bà đã cố tình động tay chân với phong bao này, đổi tiền thật thành tiền âm phủ thế này không ?"

Từ Dương chặn tôi lại , dáng vẻ và ngữ điệu ngọt ngào như được bôi mặt lên: "Không sai đâu, La Hy em không sai đâu, chị anh không đổi phong bao , đây là phong bao bố mẹ anh đã cho em.

"

Tôi phẫn nộ không ngừng: "Cho em tiền âm phủ ?!"

Từ Dương cười hihi rồi nói: "Đúng rồi đây là tập tục của vùng này, trưởng bối sẽ chuẩn bị cho dâu con, một người cho tiền dương, một người cho tiền âm .Em thấy đấy, tiền mặt thì để người dương dùng, còn tiền âm phủ thì để người âm dùng, ý nghĩa là, em nhận lễ này, từ nay về sau, lúc em sống là người nhà anh, nếu chết sẽ là ma nhà anh, cả cuộc đời này sẽ không rời xa nhau !"

Nói xong, anh ta vui vẻ nắm lấy tay tôi, mười ngón đan nhau, ánh mắt nhìn tôi ngọt ngào cứ như lúc đầu mới yêu nhau vậy .

Nhưng tôi cảm thấy buồn nôn !

Làm gì có ai thật lòng muốn kết hôn, mà đối phương lại tặng tiền âm phủ ?

Tôi đứng dậy, tức giận đẩy tay Từ Dương ra, về phòng thu dọn hành lý, lúc chuẩn bị đi thì bị Từ Dương chặn ngày ngoài cửa.

Anh ta lo lắng nhìn tôi: "La Hy, em muốn đi à?

"

Tôi lườm anh ta lấy một cái, rồi nói một cách rành rọt: "Từ Dương, chúng ra chia tay đi!"

Từ Dương lắc đầu.

Tôi hít một hơi thật sâu, nói: "Từ Dương, ngày trước khi chúng ta yêu nhau, anh không hề nói cho em sự thật, rằng anh có một bà chị bị điên, cũng không nói cho em sức khỏe của bố anh không tốt, nhà anh nghèo thì em cũng chấp nhận rồi, ai bảo em yêu anh ?

Nhưng nhà anh lại tặng em tiền âm phủ !!"

Anh bảo em nhịn nổi không ?

Tôi không muốn nói nhiều hơn nữa, cũng muốn mau chóng rời khỏi nơi kì dị này, thế là tôi đẩy Từ Dương ra, muốn đi ngay .

Đột nhiên đằng sau gáy đau đớn !

Trước khi hôn mê, tôi cố gắng xoay người lại, nhìn rõ người đã dùng gậy để đánh tôi - là Từ Dương.

Anh ta như biến thành người khác, mặt biểu lộ sự tuyệt tình đến lạ !

Rầm !!!

Tôi ngã ra đất.

Trong mơ hồ, cảm giác Từ Dương kéo chân tôi lôi đi, anh ta vừa đi vừa nói khe khẽ: "Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát !"...

Giọng hát của anh ta, so với bà chị điên khùng, càng khủng kiếp ...

...

Lúc tôi tỉnh dậy đã không biết mình đang ở đâu .

Tôi kẽ động đậy, phát hiện mình đang bị trói chân tay, tôi bây giờ đang nằm trên đất, giống như một con côn trùng, chỉ có thể khẽ động người.

Trước mặt ngồi xẩm một bóng người.

Đó là chị của Từ Dương.

Lưng chị ra hướng vào tôi, không biết đang làm gì.

Tôi cố gắng nhướn dài cổ ra để nhìn cho rõ, chị của Từ Dương đang bày một hàng cơm trắng, mỗi bắt cơm đều cắm ba nén hương, không biết đang muốn cúng bái ai.

Hơn nữa, trong phòng này rõ ràng có bàn thờ, không biết vì sao lại bày hết xuống đất ?

Không biết có phải do chị của Từ Dương phát bệnh, nên mang hết đồ thờ đặt trên bàn cúng xuống đất chơi không ?

Tôi khẽ ho một hai tiếng, đợi chị của Từ Dương quay đầu lại, tôi cố gắng làm ra vẻ thân thiện hỏi :"Chị ơi, chị đang cúng cho ai đấy ?"

Từ Dương khẽ mở miệng cười, điệu cười làm tôi không rõ điên giả hay điên thật .

Chị ra bắt đầu từ cái linh bài thứ hai bắt đầu, từng cái vừa chỉ vừa nói: "Em dâu, em dâu, em dâu "...

Có tất cả 13 cái bài vị, chị ta nói 12 tiếng em dâu .

Tôi có chút không hiểu: "Sao lại nhiều em dâu thế ?

Chị rốt cục có bao nhiêu cậu em trai?"

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu, lại bắt đầu đếm từ chiếc bài vị thứ hai, một bài vị là một tiếng "em dâu", đếm đi rồi lại đếm lại.

Tôi lại thấy mơ hồ, sau đó rốt cuộc hiểu ra :" Những người này có phải vợ của Từ Dương không?

Từ Dương lấy 13 người vợ ?

"

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu.

"Không phải lấy 13 người" Tôi không hiểu lắm .

Chị của Từ Dương chỉ vào cái bài vị cuối cùng - cái bài vị đó có hơi khác so với bài vị khác, điều này thì tôi cũng nhận ra rồi, đó là một bài vị không có chữ, tất cả các linh vi khác còn đều có họ có tên .

Chị của Từ Dương nói: "Của em "

"Á...

"

Tôi còn chưa chết, sao phải lập bài vị !

Vừa nghĩ đến đây, tôi lạnh hết cả sống lưng !

Đúng rồi.

Chính vì tôi chưa chết, nên trên bài vị kia không khắc tên tôi.

Nếu mà như vậy...

Trước đó những người có tên khắc trên linh vi đó, đều đã chết .

Từ Dương lấy 12 người vợ, chết 12 người, mà mình lại là người xấu số thứ 13...

Chả trách khi chị của Từ Dương tỉnh đã nhắc tôi điều đó !

Nếu không mau chóng chạy thoát ra ngoài, tôi cũng sẽ chết ở đây !

"Chị ơi cứu em !

Tranh thủ lúc này không có người, chị giúp em bỏ dây trói này ra.

Chỉ cần chị mở trói giúp em, em sẽ đưa chị thoát ra khỏi đây, em sẽ tìm một bác sĩ tốt, để chữa bệnh cho chị, để chị có thể sống một cuộc sống bình thường !

Có được không ?"

Tôi ôm hy vọng nói với chị của Từ Dương.

Chị của Từ Dương lắc lắc đầu.

Chị ta chỉ tay vào bài vị đầu tiên, nói hai từ: "Của tao !"

Tôi ngây ngốc.

Trên bài vị đó ghi: "Ôn Như Ca chi bài vị " mà trên đó chữ Ca thiếu một nét phẩy.

Mà chị của Từ Dương cười ám muội.

Tôi lạnh sống lưng !

"Chị họ Ôn?

Chị không phải chị ruột của Từ Dương ?!"

Tôi ngạc nhiên hỏi.

" đồng, dưỡng, dâu " Ôn Như Ca ngồi xuống, cầm bát cơm thứ nhất lên ăn, vui vẻ cười nói: "Sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng nhà tao, ăn cơm nhà tao, ngủ trên nắp quan tài nhà tao, là người hay ma đều không thể thoát !...

"

Cô ta vừa đọc vừa ăn, mà ăn rất vui vẻ .

Đột nhiên một đợt gió lạnh người thổi vào, làm tôi cảm thấy ớn lạnh.

Mấy nén hương trước mặt bỗng chốc kì dị lạ thường, đốm lửa lúc tỏ lúc mờ, rồi theo một cách phản khoa học, bỗng chốc hương cháy dần đến gốc, cuối cùng thì tất cả tàn hương đều rơi xuống bát cơm trắng, đều tăm tắp một cách kì lạ, vừa hay che phủ hết cả bát cơm, không lộ một chút màu trắng nào của cơm.

Ôn Như Ca cũng vừa ăn xong bát cơm của cô ta.

Cô ta bê bát cơm cuối cùng, đi về phía tôi.

Tôi nhớ lại câu đồng dao mà cô ta và Từ Dương hay hát, xem ra Từ Dương giết vợ cũng có quy luật rồi, mà cho ăn cơm trắng cũng là bước thứ hai!

"Tôi không ăn!"

Tôi cố gắng phản kháng lại!

Nhưng Ôn Như Ca cũng không biết sức lực từ đâu, bóp được miệng tôi ra, nhét một thứ gì đó to như ngón tay cái vào miệng tôi.

Không phải là cơm trắng.

Tôi ngạc nhiên tột độ, lúc này mới phát hiện, bát trong tay Ôn Như Ca sạch sẽ, một hạt cơm cũng không có.

Tôi khẽ động cái miệng, hình như là thịt.

Thịt sống.

"Ọe..."

Khi phát hiện đó là một miếng thịt sống mềm mềm, dạ dày tôi lộn lên, tôi bắt đầu nôn!

Ôn Như Ca ngay lập tức bịt mồm tôi.

"Muốn sống, thì phải nuốt nó!"

Lúc này, trông cô ta có vẻ là bình thường.

Tôi cảm thấy cô ta không có ý hại mình, thế là cố gắng nhắm mắt nhắm mũi, nuốt miếng thịt sống kia.

Thấy tôi nuốt miếng thịt sống rồi, Ôn Như Ca mới bỏ tay ra, cười mãn nguyện.

Tôi thấy cô ta lúc này mới thấy có chút bình thường, thế là mau chóng hỏi: "Cô cho tôi ăn cái thứ đó rốt cuộc là cái gì vậy?"

"Thịt."

"Thịt gì vậy"

"Thịt của nó"
 
Kết Hôn Âm Dương
Chương 3: Mất tr*nh


"Nó?

Động vật gì vậy?

Gà hay vịt?"

Nhiều lúc tôi cũng không thể luân biệt được cái đại từ danh xưng thứ ba trong một câu nói uyên thâm trong thứ ngôn ngữ của chúng ta *"nó, hắn, cô ta" khi nói thì đều không có gì khác biệt, nên không thể biết được thứ cô ta muốn nói đến là thứ gì .

*Trong tiếng Trung Quốc thì ba từ này đều cùng một phát âm "ta", tuy chữ Hán thì viết khác nhau.

Ôn Như Cả nói nhỏ: "Thịt... người chết!"

"Ọe!"

Tôi thấy buồn nôn!

Chẳng trách mà tôi thấy, sao nghe mùi thối của thịt bị rữa!

Nhưng đáng ghét nỗi cả cơ thể của tôi bị trói chặt, không thể nôn một cách thoải mái.

Ôn Như Ca cười mỉm rồi nhìn tôi một hồi lâu, đột nhiên nói khẽ: "Hắn ta sẽ đến tìm cô"

"Ai?"

Tôi hỏi.

Nhưng cái con người điên khùng này không trả lời, cười haha rồi thu dọn bát đũa, đặt lại bài vị lên ban thờ, tôi đoán là cô ta muốn tôi nhìn cho rõ các bài vị nên đã đặt chúng xuống đất.

Cô ta thu dọn xong thì đi ra ngoài, lúc đi ra ngoài vẫn hát lại bài đồng dao, nhưng có chút thay đổi trong đó : " sinh ra là người, chết thành ma, nhận phong bao giấy trắng của Âm lão gia, ăn thịt của Âm lão gia, là người hay ma đều không thể thoát!..."

Cô ra hát khe khẽ, dường như sợ nhà Từ Dương nghe thấy lời cô ta hát, nhưng giọng điệu nghe ra là rất vui vẻ.

Nhưng tôi thì lại thấy lạnh cả sống lưng!

Không quan tâm lời bài hát kia là gì, tôi nghe như tôi dường như đã bị biến thành vật tế phẩm, từ vật tế phẩm cho Từ Dương nay lại thành một lão họ Âm.

Cô ta vì sao phải làm như thế?

Làm vậy là có dụng ý gì?

Cô ta rốt cuộc là đang giúp tôi, hay hại tôi?

Trong tôi đầy hoài nghi, thật là một chốc lát cũng không thể tự lí giải được, chỉ còn cách tạm gác lại các hoài nghi, nghiêng tai nghe ngóng động tĩnh của bên ngoài, nghe bên ngoài không thấy có động tĩnh gì, tôi mới cẩn thận dựng người dậy, đang muốn học như trong phim, kiếm cái gì đó để làm đứt dây trói, đột nhiên ---

Bụng tôi đau quặn!

Là miếng thịt đó!

Nó rốt cuộc cũng là thứ không sạch sẽ, ăn vào thì đúng là đau bụng không thể tránh khỏi rồi!

Nhưng sao lại đau vào cái lúc thế này...

...

Tôi đau đến mức ngất đi.

Cũng không biết mình ngất đi bao lâu, khi tỉnh lại, lại bị đau một kiểu khác.

Có người giữ chặt tôi từ phía sau, lạnh lẽo vô tình xuyên qua tôi, tôi tưởng là Từ Dương, tôi kêu lên; "Từ Dương dừng lại!"

"Từ Dương?"

Từ đằng sau vọng lại tiếng nói trầm và lạ tai.

Tôi bỗng cứng đờ người!

Tôi nghĩ mình bị giam như vậy, có thể bị Từ Dương làm điều đó, nhưng...nhưng tiếng nói sau lưng không phải là Từ Dương!

Chả lẽ Từ Dương trói tôi lại, vì muốn bán xác tôi làm điều xằng bậy, để kiếm chác?

Tôi không kịp nghĩ nhiều, người phía sau cười lấy 1 cái, nghe cũng không ra là cười hay là châm biếm: "Vật tế phẩm không sạch sẽ, dám lấy miếng thịt tôn quý của ta để kết thân?

Muốn chết!"

Chết??

Tôi lạnh co cả người lại!

Cũng không biết có phải do tôi co cứng người lại hay không, hắn ta kêu lên một tiếng, rồi càng lúc càng dồn dập mạnh hơn!

Dây trói càng tăng thêm sự đau đớn cho tôi, mà người kia lại không muốn giảm sự đau đớn đó cho tôi, chỉ có sự động chạm phần dưới, hắn ta không động chạm đến chỗ khác của tôi, thậm chí còn rất thô bạo!

Tôi đau quá ngất đi.

Chỉ là trong lúc hắn làm chuyện đó làm tôi có một chút ý thức, mê mê man man, tôi cảm thấy như hắn muốn tôi chết đi mới dừng lại, từ từ ra khỏi cơ thể tôi, không biết hắn ta nghĩ gì, đứng một bên nhìn tôi rất lâu ...

...

Tỉnh lại lần nữa, lần này là bị lạnh nên tỉnh dậy .

Cái chỗ mẫn cảm yếu đuối nhất của tôi, bị người ta dùng nước lạnh lau qua lại, tôi đau quá hét lên rồi tình dậy, chỉ thấy giữa hai chân là một cái đầu đen - là chị của Từ Dương, không, giờ phải là Ôn Như Ca mới đúng .

Cô ta cười ngây ngô, lau phần giữa hai chân đang tướm máu của tôi, động tác tương đối...không cẩn thận nhẹ nhàng chút nào.

Tôi nhịn đau, định đợi cô ta rửa xong thì hỏi xem có vấn đề gì, thì cửa đột nhiên một tiếng "toang" một tiếng, bị người ta đạp ra từ phía sau, mẹ của Từ Dương mặt cứng đờ đứng ở ngoài cửa!

Bà ta nhìn máu dưới sàn, lại nhìn động tác của Ôn Như Ca, bỗng nhiên cũng hiểu ra vấn đề.

"Cái con điên này!"

Mẹ của Từ Dương tức giận chạy lại, một chân đạp tưng chậu nước, cả người nhào vào người Ôn Như Ca để đánh .

Ôn Như Ca bị đánh, mau chóng nhổm người lên chạy, lúc này mẹ của Từ Dương mới lọ rõ sự hung hãn của mình, tóm lấy Ôn Như Ca mà đánh, bà ta đánh một cách thậm tệ, thường người ta nói: "Đánh người không đánh vào mặt " mẹ của Từ Dương lại cứ nhằm mặt Ôn Như Ca mà đánh, có thể thấy kinh khủng như thế nào !

Lúc này, Từ Dương đi vào.

Hắn ta ngăn mẹ lại .

Tôi cũng không biết là Ôn Như Ca là khùng thật hay giả, cô ta vừa nhìn thấy Từ Dương là giống như con mèo, trốn ngay sau lưng hắn, ôm lấy eo của hắn, động tác vô cùng thân mật, xem ra tình cảm của họ cũng rất tốt.

"Sao thế ?"

Từ Dương hỏi.

Mẹ hắn bực tức ném cái chậu gỗ, chỉ vào tôi mà nói: "Cái con điên này, không biết là nó ghen ăn tức ở hay sao, dám dùng ngón tay để làm con bé này mất tr*nh.

Dùng tay để làm mất tr*nh?

Tôi đơ người lại!

Nghĩ lại lúc này khi mẹ Từ Dương đi vào cái góc độ mà bà ta nhìn thấy, nhìn thấy cô điên đang ngồi quỳ giữa hai chân tôi, đặt tay vào chỗ đó, nên có thể bà ta hiểu lầm.

Tôi không muốn giải thích gì thêm, tôi cũng sợ sau khi mình nói chuyện đêm qua ra, tôi sẽ bị Từ Dương và mẹ hắn dồn sự phẫn nộ, trông thấy sự lỗ mãn của mẹ Từ Dương, tôi không muốn giống như Ôn Như Ca, bị đánh sứt đầu mẻ trán.

Từ Dương biến sắc, đẩy Ôn Như Ca ra, nhanh chóng chạy lại, lật hai chân tôi ra kiểm tra.

Tôi đỏ mặt, rồi không biết lấy dũng khí ở đâu, khép chặt hai đùi lại không để hắn xem.

Lúc này, mẹ hắn ném lại một cái khăn đầy máu, nói: "Còn nhìn cái gì ? dưới đất đầy máu còn chưa lau hết, mày có bị mù đâu mà không thấy?"

Từ Dương liền nói: "Có khi ** bà dì tới chưa niết chừng, làm gì mất tr*nh mà lại ra nhiều máu thế này được .

** : kì kinh nguyệt

"Để tao kiểm tra" Mẹ của Từ Dương đến gần tôi, vừa hay muốn gỡ hai chân của tôi ra, thì Từ Dương cũng muốn ngó vào, bà ta liền đẩy hắn ra, nói: "Cái này là chuyện đàn bà con gái, mày hiểu cái gì?

Cút một bên cho tao!"

Thế lfa Từ Dương ngây ngốc đứng bên cạnh, xem ra cũng rất căng thẳng .

Tôi lại không muốn cho người khác xem chỗ đó của mình, mẹ của Từ Dương hầm hầm nói: "Mày không mở chân ra là tao chém!"

Tôi đành phải mở chân cho bà ta kiểm tra .

Bà ta nhìn một cái liền hiểu ra: "Đã sưng như thế này rồi, đúng là cái việc tốt đẹp mà chị mày làm ra đây!"

Nói đoạn, lại muốn tìm Ôn Như Ca tính sổ, mà lúc nhìn lên, nào thấy bóng dáng Ôn Như Ca?

đành phải thôi.

Từ Dương sắc mặt trắng bệch, giật giật hai môi, hỏi tôi: "La Hy, vừa nãy...vừa nãy có thật là chị anh đã dùng tay, làm chuyện, chuyện này với em..."
 
Kết Hôn Âm Dương
Chương 4: Trả lễ


" Ừ !"

Tôi cũng không dám nói sự thật, đành phải gật đầu, trong đầu nghĩ cũng không biết con mẹ điên đó đứng về phía ai, nhưng theo cái kiểu điên điên của cô ta, nếu như cô ta có đứng ra phản bác lại tôi, chỉ cần tôi cứ nói như vậy, e rằng chẳng ai tin cô ta cả.

" Không sao, không sao đâu ..."

Từ Dương dường như bị đả kích rất lớn, cả người như đang run lên.

Hắn ra tun lên vuốt lại quần áo đang lộn tung trên người tôi, giống như là an ủi tôi, cũng giống như đang an ủi bản thân, hắn ta lập bập nói :" Anh không quan tâm đâu...Anh chẳng quan tâm chút nài việc đó đâu !

La Hy, anh yêu là yêu con người em, tuy nhiên...tuy nhiên anh cũng rất trân trọng lần đầu của em, nhưng...chẳng qua đây là một tai nạn.

Là do chị đã dùng tay để làm rách của em, lại không phải người đang ông khác làm rách nó, đều là người một nhà cả, không...không sao đâu..."

Thật độ lượng !

Nhưng, sự thật là có người đàn ông khác đã làm việc đó với tôi!

Nhưng tôi không nói.

Chỉ là, việc đến nước này, tôi cũng rõ cả rồi, việc tối hôm qua không phải nhà họ Từ sắp xếp, mà là cô ả điên khùng kia sắp xếp.

Một con mụ điên, cô ta rốt cuộc muốn cái gì chứ ?

Vừa hay tôi muốn im lặng, mẹ Từ Dương lạnh lùng mở miệng :" Dương à, ta không cho phép con lấy nó nữa !"

Từ Dương khựng lại :" Tại sao ạ ?"

Mẹ hắn ta không vui nói :" Cái gì tại làm sao ?

Mày còn chưa nhìn thấy rõ hay sao ?

Con bé này nó đã mất tr*nh !

Cơ thể nó đã không còn trong trắng nữa !"

Từ Dương tức kêu lên :" Đó là do chị làm ra thế !

La Hy cũng có phải do làm chuyện đó với người khác đâu !"

" Cho dù như thế, cơ thể nó cũng không còn sạch nữa !"

Mẹ hắn ta đảo mắt lên bài vị trên ban thờ, lạnh lùng nói:" mày đi sắp xếp đi "

Sắp xếp ?

Bài vị ?

Họ muốn tôi chết ư ?

Tôi nhanh trí, ngay lập tức nũng nịu với Từ Dương :" Dương, đừng giết em, em sẽ nghe lời anh!

Tất cả việc này, tất cả đều do chị anh bày ra, em có tội tình gì đâu !"

" Không được !"

Mẹ Từ Dương không để Từ Dương một cơ hội để suy nghĩ lại, nói là làm, bà ta quét một cái, liền quét ngay bài vị cuối cùng đó mang xuống, " loại đàn bà không sạch sẽ này nên băm nhỏ cho chó ăn !

Đừng mơ vào Từ đường nhà ta !"

" Dương--" Tôi cũng gọi trong gấp gáp !

Từ Dương còn niệm tình cũ, hắn ta hạ quyết tâm, đứng trước mặt tôi, che cho tôi, nói với mẹ hắn :" Mẹ, đủ rồi!

đã là người thứ 13 rồi, mẹ còn muốn thế nào ?

Đã 12 người rồi, con thích thì mẹ lại không, mẹ thích thì con lại không, đều đã bị bức đến chết! cứ như cách làm này của mẹ, Từ Gia chúng ta đến khi nào mới có hậu?"

Mẹ hắn nghe thế, rốt cuộc cũng bình tĩnh lại.

Bà ta trầm ngâm dò xét tôi một chút, so với Từ Dương mà nói thì ánh mắt của bà ta sắc hơn dao nhọn, thế là tôi có chút sợ hãi nép sau người Từ Dương.

Chắc cũng vì kiểu " khép nép dựa hơi" này mà bà ta nghĩ tôi đang ỷ lại vào con trai bà ta, thế kà bà ta thở ra một cái :" được rồi, sau bao nhiêu năm, thì tao cũng thấy mệt rồi.

Dù gì tối qua cô ta cũng ngủ trên nắp quan tài rồi, cũng đã là người nhà chúng ta.

Hai đứa bây đi động phòng đi !"

" Bây giờ ?!"

Đừng nói Từ Dương, ngay cả tôi cũng khựng lại !

Cái nhịp điệu này, cũng nhanh quá cơ !

Tôi vừa mới qua một trận, lại ngay lập tức thêm trận nữa ? cho dù có là bán thân, cũng cần nghỉ ngơi chứ ?

Mẹ Từ Dương không nói gì, quay ra ngoài đi mất.

Nhưng bà ta vừa ra ngoài, lại khóa trái cửa lại!

Vậy ý là, để tôi với Từ Dương làm chuyện đó ở đây ??

Điều này ...

Bà cũng nên cho một cái giường, cho cái chăn, không thì, cũng bỏ mấy cái bài vị kia đi !

Trước bài vị của người ta, cũng định làm chuyện đó ??

Từ Dương đưa ánh mắt " không còn cách nào khác" qua tôi .

Ánh mắt đấy, dường như có chút gì đó.

Hắn ta quỳ bên cạnh tôi .

Tôi đột nhiên căng cứng người lại .

Sau đó, hắn ta đưa tay nắm lấy đầu gối của tôi, lúc đó tôi trắng bệch cả mặt.

Cho dù lúc này có diễn như thế nào đi chăng nữa, nhưng cơ thể tôi thì rất thành thật - thực sự không muốn hắn ta động vào!

Từ Dương cũng không biết làm sao, tự nhiên tụt hứng, đi đến cửa, gõ gõ cửa, ngữ điệu nhẹ nhàng:" Tình Nhi, mở cửa giúp tôi ."

Cửa khậc cái mở ra .

Một trận gió âm tràn vào.

Từ Dương đi ra, và đóng cửa lại .

Nhưng tôi lại thấy rõ ràng - bên ngoài nào đâu cí người giúp hắn mở cửa !

Là do cửa tự mở ra !

Đúng rồi, " Tình Nhi " cái tên sao nghe quen quen?

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn lên đống bài vị, đảo mắt qua, cuối cùng cũng nhìn thấy cái tên trên bài vị thứ 7 " Phương Tình Nhi "

Lẽ nào " Tình Nhi " mà Từ Dương gọi lại là người đã chết "Phương Tình Nhi " ?

Vừa nghĩ tới đó, đột nhiên có một trận gió lạnh thổi qua tai tôi, tôi run lẩy bẩy, nhìn ngó xung quanh, nhưng trong Từ đường nhỏ này ngoại trừ tôi, cũng chỉ có 13 bài vị kia.

Tôi an ủi bản thân, chắc do tự mình nghĩ nhiều, nhưng tôi cũng lại nhận ra, một căn phòng khép kín thế này làm gì có gió nào vào được ?

Trên đời này không lẽ thực sự có ma quỷ ?

Không thì, ai mở cửa cho Từ Dương đây ?

*

Tôi chờ một chút, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, bây giờ có khi là thời khắc tốt nhất để trốn.

Thế là tôi cố chịu đựng sự đau đớn, tóm lấy cột nhà, muốn dùng cái cột để làm đứt dây trói.

Nhưng không biết vì sao, cứ khi muốn áp sát cái cột, thì lại có một luồng gió lạnh đẩy ngã tôi, giống như ai đó muốn đẩy ngã tôi vậy .

Mới một hai lần đầu, tôi không nghĩ là có vẫn đề gì, nhưng nhiều lần, thì tôi không thể không run cả người, đặc biệt là trước mặt đặt ngay ngắn 12 bài vị kia...

Không có lẽ các cô ấy đang nhìn tôi đấy chứ ?

Tôi càng nghĩ càng thấy sợ, đột nhiên " păng" một tiếng, chiếc bài vị không tên cuối cùng đổ xuống !

Tôi thót cả tim, lần này mới nghĩ ra, Ôn Như Ca đã nói, cái bài vị đó là của tôi, chắc mấy người vợ trước của Từ Dương đang uy hiếp người mới đến ?

Nhưng qua một lúc, tôi lại thấy buồn cười, mấy bà này chẳng phải đều là Từ Dương hại chết chẳng phải vậy sao?

Họ sau khi chết thành ma, chả lẽ không oán hận Từ Dương hay sao mà còn giúp hắn ?

Tôi nghĩ lung tung một lúc, cửa Từ đường liền mở ra .

Mẹ Từ Dương và Ôn Như Ca bước vào.

Nhìn họ xem ra không có chút bất thường, mẹ Từ Dương vẫn vái vẻ lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, Ôn Như Ca vẫn cười ngây ngốc như vậy.

Họ đang mang cơm đến .

Ôn Như Ca đi sau lưng mẹ của Từ Dương, hai tay bưng cái mâm, tất cả các món đều úp một chiếc bát lên, nên không thể biết họ mang món gì tới .

Họ đi tới trước mặt tôi.

Mẹ Từ Dương nhẹ nhàng nói với tôi :" Hy Hy, đói chưa ?"

Tôi không lạnh mà run bắn người, ngay lập tức nói :" Không đói!"

Mẹ Từ Dương liền cười nói :" sao lại không đói?

Dương nó một bữa không ăn, sẽ rất là đói, con chắc cũng đói rồi, ta bảo chị con làm cho con ăn mấy món tủ của nó, hoàn toàn là vì chuyện lúc nãy mà tạ lỗi với con ."

Nói xong, bà ta liền đưa mắt qua Ôn Như Ca, Ôn Như Ca cười hihi, mở một cái bát ra - -

Bên trong là bàn tay đầy máu là máu !!
 
Kết Hôn Âm Dương
Cô chỉ còn có lựa chọn là tin tôi


Là tay của đàn bà.

Nhỏ nhắn, hơn nữa lại nhìn rõ vết chai tay, vừa nhìn là biết đây là tay thường xuyên phải làm việc nặng.

Ôn Như Ca cười hi hi, nhưng tôi đã nhìn thấy, tay bên phải của cô ta đã không còn, hơn nữa bên trên lớp vải bọc trên tay vẫn còn thấm máu, rõ ràng là vết thương mới...

đây hoàn toàn là một vết thương mới! sáng nay lúc cô ta lau vết thương cho tôi, hai bàn tay vẫn còn!

Chỉ trong chốc lát, mà người nhà họ Từ đã chặt mất tay của Ôn Như Ca?

Kinh khủng hơn...

Trong cái bát đựng cái tay bị đứt vẫn còn hơi ấm, vừa nãy tôi còn tưởng trong bát là máu tươi, giờ thì xem ra, đó thực ra là tương...

"Ọe..." sau lúc ăn thịt người chết, tôi lại thấy buồn nôn!

Ôn Như Ca càng cười ngây ngốc, dạ dày tôi lại càng lộn lên.

Cô ta lại cười ngốc nghếch rồi mở cái bát thứ hai.

Trong bát là cơm.

Một bát cơm trắng trộn máu.

Mỗi hạt cơm đều thấm máu đỏ tươi.

"Được rồi."

Mẹ Từ Dương nhẹ nhàng nói, chuyện vừa nãy ta cũng nghĩ kĩ rồi, con bị trói chặt như thế, người ta làm gì con, thì vốn dĩ là con cũng chẳng thể làm khác được.

Cái con điên này nó hại con mất trinh, cho nên nó phải cúi đầu xin lỗi con cho cẩn thận.

Ta đã hỏi nó rồi, rốt cuộc là cái tay nào làm hại con, thì ta chặt cái tay đó.

May mà nó chỉ dùng một bàn tay chạm vào con, nếu không thì ta lại phải chém cả hai tay nó, như vậy sau này nó sẽ không thể nấu cơm giặt quần áo hầu hạ chúng ta.

Nghe bà ta nói xong, da gà da vịt của tôi cũng rơi lả tả xuống đất!

Nhưng đáng sợ hơn, bà ta muốn tôi ăn cái bàn tay đó...

Không!

Ôn Như Ca lấy thìa xúc một thìa cơm, cười hi hi đưa về phía miệng tôi.

Mùi tanh tưởi xộc vào mũi, làm tôi không thể ngừng cảm giác buồn nôn.

"Ăn đi, cô ăn đi."

Ôn Như Ca dỗ dành, dáng vẻ có chút căng thẳng: "Cô không ăn, mẹ sẽ đánh tôi."

Nhưng tôi nuốt không trôi?

Tôi cố gắng tránh xa thìa cơm đang muốn chực nhét vào miệng mình, sau khi phản kháng một chặp, Ôn Như Ca quả nhiên không nhét được hạt nào vào miệng tôi, lúc đó mẹ Từ Dương sắc mặt đanh lại: "con không ăn, có nghĩa là không tha thứ cho Như Ca rồi phải không?"

Tôi không nhịn được kêu lên: "Vậy bà hãy chọn cách xin lỗi khác, dùng cách này để bồi thường, ai mà chịu được?"

Lời này làm Ôn Như Ca như nghĩ ra gì đó, Cô ta sợ sệt chớp chớp mắt: "Hy Hy không ăn, thì để con ăn.

Tôi ăn giúp cô, cô chỉ cần tha thứ cho tôi là được?"

Nói đoạn, cô ta liền quỳ xuống, từng miếng cơm to xúc vào miệng.

Cách làm này của cô ta, càng làm tôi cảm thấy buồn nôn kinh khủng!

Tôi không dám nhìn trực diện, nhắm chặt mắt, và quay đầu đi.

Qua một lát, Mẹ Từ Dương mở miệng nói, ngữ điệu nhẹ nhàng trở lại: "Hy Hy, con tha thứ cho nó rồi chứ?"

Tôi nhìn cũng không dám nhìn, mau chóng đáp lời: "Tha thứ rồi, tha thứ rồi!"

Tiếp đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân đi.

Đợi tiếng bước chân đi khỏi, tôi tưởng họ đều đã đi mất, thế là tôi từ từ mở mắt ra, trong phòng bóng bà lão yêu quái đã không còn, nhưng Ôn Như Ca vẫn quỳ trước mặt tôi, và đang ăn bàn tay... của cô ta

Ọe...

Tôi lại nôn thốc nôn tháo, lúc mở mắt ra lần nữa, tôi ngạc nhiên thấy sắc mặt của Ôn Như Ca có chút khác thường, Cô ta không còn dáng vẻ ngốc nghếch nữa, mặt tuy không có biểu hiện gì, nhưng trong ánh mắt lộ rõ tia sắc lẹm...

Cô ta lại tỉnh lại rồi?

Tôi có chút bất ngờ, lúc này Ôn Như Ca cũng đã xong xuôi, cô ta ợ hơi, mà tiếng ợ đó, nó lại giống như tiếng muốn nôn.

Sau khi ăn xong, cô ta đứng lên, cơ thể loạng choạng, có chút không vững.

Tiếp đó, cô ta nhanh nhanh chóng chóng chạy ra đóng chặt cửa.

Sau khi đóng cửa, cô ta đột nhiên chạy vào góc phòng, tay dựa vào tường khổ sở nôn hết cả ra.

Nhìn dáng vẻ của cô ta, tôi nghĩ hóa ra cô ta cũng là người bình thường.

Nhưng ngay sau đó, cô ta lại bất bình thường trở lại, bởi vì cô ta lại cố nuốt những thứ vừa chực nôn ra lại vào trong!

Và nếu đó là động tác nuốt lại!

Thì cô ta rốt cuộc là đang làm gì đây??

Một lúc sau, cô ta dường như bình thường trở lại, hít lại một hơi lấy sức, cơ thể và bước đi có chút ổn định trở lại.

Cô ta đi tới ban thờ, lấy tay đặt bài vị thứ hai đến thứ mười hai dốc ngược xuống.

Sau đó, cô ta mới đi tới trước mặt tôi.

Tôi nhìn cô ta, có chút lo sợ.

Cô ta nhìn xuyên qua tôi, nhìn ra sau tôi cũng tận năm bước chân, thò chân đạp đổ hai cái bát, sau đó mới cười mỉm nói nhỏ với tôi: "Cô đừng sợ, nếu tôi muốn hại cô, vừa nãy tôi đã không ăn thay cô rồi."

Giọng điệu này, lại có chút bình thường!

Tôi nuốt nước bọt, hỏi: "Cô rốt cuộc là ngốc thật, hay giả vờ ngốc?"

"Là ngốc thật, nhưng không hoàn toàn ngốc."

Ôn Như Ca nói.

Cô ta quay người đi về phía ban thờ, lấy bài vị đầu tiên mang đến trước mặt tôi: "Cô gái nhìn thấy gì không?

Tên của tôi thiếu một nét phẩy."

Tôi gật gật đầu.

Ôn Như Ca nói: "Nét phẩy này, chính là một phần hồn trong ba hồn bảy vía của tôi, vì thiếu đi nét phẩy này, nên một phần hồn đó còn lưu lại trong xác của tôi.

Vì thế nên tôi có thể sống dật dờ như một con người, nhưng cũng không thể giống một con người bình thường.

Chỉ có khi nào ăn cơm trắng của nhà họ Từ, linh hồn mới tạm thời quay trở lại thể xác, tôi mới có thể tỉnh lại.

"

Tôi hỏi: "Thế cô rốt cuộc muốn làm gì?"

Ôn Như Ca nói: "Tôi muốn cứu cô."

Tôi cười ha ha, thật không muốn tin.

Ôn Như Ca thở ra một hơi, khe khẽ nói: "La Hy, bây giờ có ngoài việc tin tôi ra, còn lựa chọn nào khác không?"

Dường như là không có.

"Cô có thể cởi trói cho tôi không?

Sau đó hãy nói cho tôi biết về tất cả mọi chuyện này?"

Tôi hỏi.

Ôn Như Ca nhét vào tay tôi một vật, nhanh chóng nói: "giữ cho kĩ, đêm nay người đó nếu lại đến tìm cô, cô hãy đưa cái này cho người đó, hắn ta thấy nó sẽ cứu cô ra khỏi đây."

"Đây là cái gì?"

Tôi muốn hỏi, vì hai tay bị trói ra đằng sau, không thể biết được Ôn Như Ca nhét cái gì vào tay mình, chỉ cảm thấy trong tay mình là một vật như thanh gỗ nhỏ, vừa hay có thể đặt vừa trong lòng bàn tay.

Mà giờ nhìn Ôn Như Ca.

Cô ta.

Lại cười ngốc nghếch!

Nhìn ánh mắt đó, dường như lại biến thành con ngốc mất rồi!

Tôi biết thời gian tỉnh táo của cô ta ngắn, nhưng không ngờ là nó lại ngắn đến thế, tôi còn chưa kịp hỏi người đêm nay đến là ai!

Chẳng lẽ, lại là cái người mà đêm qua đã...với tôi?

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, đây là từ đường của nhà họ Từ, mà Từ Dương với người nhà hắn đều không biết về người đó, vậy chỉ có thể – người đó là do Ôn Như Ca tìm đến!

Đó là ai?

Hắn ta thực sự sẽ cứu tôi ra khỏi đây?

Bây giờ, cô điên Ôn Như Ca đã thu dọn xong bát đĩa, cũng sắp xếp lại ngay ngắn các bài vị trên ban thờ, rồi đi ra ngoài rồi.

Đợi có người vào lần nữa, cũng là mấy giờ đồng hồ sau rồi.

Lần này đi vào là ba bà già mặc y phục màu đỏ, lúc bước vào thì cơ thể uốn éo, mặt tươi như hoa, cứ như là có hỉ sự gì to lắm.
 
Back
Top Bottom