Khác |Keria - Con Rối Không Dây - 1|

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
69,678
Điểm tương tác
0
Điểm
0
407887599-256-k128799.jpg

|Keria - Con Rối Không Dây - 1|
Tác giả: wthksh
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ở Valerion, mỗi học sinh đều có một gia tộc đứng phía sau.

Minseok thì không.

Nhưng chỉ sau vài ngày bước vào Học viện LCK Hoàng Gia,
tên em đã xuất hiện trong những cuộc bàn luận của giới thượng lưu.

Và từ khoảnh khắc đó,
em không còn là người ngoài cuộc nữa.



zeus​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT] [P1 - EDIT] Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Nghìn Tầng...
  • [201-400]Lão công một vạn tuổi - Bắc Phong Xuy
  • [1-200] Trọng Sinh Chi Bá Ái Manh Thê - Sướng Ái
  • Quỷ Bí Chi Chủ - Quyển 4
  • [201-400] Xuyên việt chi khí tử hoành hành - Diệp...
  • [1-200] Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư - Tòng...
  • |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    ARC I - MÀU TRẮNG BƯỚC VÀO


    ARC I – MÀU TRẮNG BƯỚC VÀO

    ____

    Ngày đầu tiên đặt chân đến thành phố Valerion,

    Ryu Min-seok không mang theo gia huy.

    Ở Valerion, điều đó gần như là một tội lỗi.

    Imperial Royal Academy of Saint Aurelian – Valerion

    (Người trong giới gọi ngắn gọn là Học viện Aurelian hoặc đơn giản hơn — The Academy) không dành cho những người vô danh.

    Nơi đây chỉ có con cháu của các gia tộc lâu đời,

    những người sinh ra đã được dạy cách lãnh đạo, cách thống trị,

    và cách không bao giờ cúi đầu.

    ____

    Minseok bước vào với bộ đồng phục chưa kịp may gia hiệu.

    Và chỉ trong một buổi sáng,

    tên em đã được nhắc đến trong phòng hội đồng.

    Một người dừng lại giữa cầu thang đá cẩm thạch, nhìn em như thể đang đánh giá một món tài sản mới.

    Một người khác giữ cánh cửa quá lâu, ánh mắt không hề che giấu sự tò mò.

    Có kẻ cười nhạt, có kẻ im lặng quan sát, có kẻ đã bắt đầu tính toán.

    Ở Valerion, không ai làm gì mà không có lý do.

    Và không ai tiếp cận Minseok... chỉ vì vô tình.

    Em không thuộc về bất kỳ gia tộc nào.

    Nhưng bằng cách nào đó,

    mọi gia tộc quyền lực nhất học viện

    đều đang để mắt đến em.

    Có người muốn bảo vệ.

    Có người muốn chiếm hữu.

    Có người muốn lợi dụng.

    Và có người... chỉ đơn giản là không chấp nhận việc em đứng ngoài hệ thống của họ.

    Minseok không hiểu vì sao mình lại trở thành trung tâm của một cuộc tranh giành thầm lặng.

    Em chỉ biết rằng từ khoảnh khắc bước qua cánh cổng sắt đen của học viện,

    số phận của em đã không còn do mình quyết định.

    Ở Valerion,

    con rối đáng sợ nhất

    không phải là con rối có dây.

    Mà là con rối

    không biết ai đang giữ dây của mình.



    Ở Valerion, màu sắc không chỉ để phân biệt.

    Chúng là huyết thống.

    Là danh dự.

    Là quyền lực được truyền qua nhiều thế hệ.

    Đỏ – Thuần huyết tối thượng

    Những gia tộc mang màu Đỏ là nền móng của Valerion.

    Tên họ của họ được khắc trên cổng sắt học viện, trên những bản hiến chương cổ, trong mọi nghi lễ long trọng.

    Họ không cần tranh giành vị trí cao nhất.

    Họ sinh ra đã đứng ở đó.

    Con cháu Đỏ được dạy cách ra lệnh trước khi được dạy cách xin lỗi.

    Một cái liếc mắt của họ đủ khiến không khí trong phòng thay đổi.

    Trong hội đồng, lời của Đỏ không phải đề nghị.

    Là quyết định.



    Tím – Quý tộc cận quyền

    Tím không đội vương miện.

    Nhưng họ đủ gần để chạm vào nó.

    Các gia tộc Tím thao túng chính trị, sắp xếp hôn ước, điều khiển liên minh giữa các dòng họ.

    Họ hiếm khi lên tiếng trước đám đông.

    Nhưng những gì họ thì thầm sau cánh cửa đóng kín

    có thể thay đổi vận mệnh của cả học viện.

    Nếu Đỏ là quyền lực công khai,

    Tím là quyền lực sau bức rèm nhung.



    Xanh dương – Danh giá và chuẩn mực

    Gia tộc Xanh dương là hình mẫu hoàn hảo của Valerion.

    Thành tích xuất sắc.

    Lịch sử trong sạch.

    Danh tiếng không tì vết.

    Họ duy trì luật lệ, bảo vệ truyền thống, và giữ cho hệ thống không sụp đổ.

    Con cháu Xanh dương được nuôi dạy để trở thành "bộ mặt" của học viện —

    hoàn hảo đến mức không ai dám nghi ngờ.



    Xanh lá – Hiệp sĩ và bảo hộ

    Xanh lá là những gia tộc từng đổ máu vì Valerion.

    Họ đại diện cho sức mạnh, kỷ luật và lòng trung thành.

    Không sắc sảo như Tím.

    Không cao ngạo như Đỏ.

    Nhưng nếu có xung đột xảy ra,

    Xanh lá là những người đứng đầu tiên và lùi cuối cùng.

    Họ không cần danh tiếng.

    Họ cần lời thề.



    Hồng – Liên kết và ảnh hưởng

    Gia tộc Hồng không mạnh vì quyền lực hay vũ lực.

    Họ mạnh vì mối quan hệ.

    Những buổi tiệc, những lời mời, những nụ cười xã giao — đều là công cụ của họ.

    Hôn ước giữa các gia tộc lớn thường được sắp xếp thông qua Hồng.

    Họ là cầu nối.

    Và cũng là sợi dây trói buộc.



    Vàng – Tài phiệt mới nổi

    Vàng không có lịch sử dài như Đỏ.

    Nhưng họ có tiền.

    Những gia tộc Vàng xây dựng thư viện mới, tài trợ cho các nghi lễ, và đảm bảo học viện không bao giờ thiếu thốn.

    Một số quý tộc cũ coi thường họ.

    Nhưng không ai dám phủ nhận ảnh hưởng của Vàng.

    Vì trong thế giới quý tộc,

    tiền có thể không mua được huyết thống —

    nhưng có thể mua được cơ hội.



    Trắng – Không huy hiệu

    Trắng là màu của những người không có gia phả được công nhận.

    Không lịch sử.

    Không huy chương tổ tiên.

    Không cái họ khiến người khác phải đứng dậy khi nghe đến.

    Họ được nhận vào vì tài năng đặc biệt, học bổng,

    hoặc vì một quyết định không bao giờ được công khai.

    Trong mắt nhiều gia tộc, Trắng là khoảng trống.

    Nhưng trong một hệ thống được xây dựng trên huyết thống,

    khoảng trống đôi khi lại là điều đáng sợ nhất.

    Vì nó không thể được kiểm soát.

    Và Minseok...

    mang màu Trắng.



    Nhưng Valerion chưa bao giờ là một hệ thống bất biến.

    Bởi vì bên dưới những bộ đồng phục thêu chỉ vàng và những nghi lễ trang trọng,

    vẫn tồn tại một sự thật không ai dám nói lớn:

    Có những kẻ không chấp nhận màu sắc mình được sinh ra cùng.

    Họ sẽ đổi họ.

    Đổi liên minh.

    Đổi cả danh dự.

    Hôn ước có thể được sắp xếp vì lợi ích.

    Gia tộc có thể "nhận nuôi" một cái tên mới nếu cái tên đó đủ giá trị.

    Và những bí mật có thể bị chôn vùi... nếu có người sẵn sàng trả giá.

    Ở Valerion, việc leo lên một tầng lớp cao hơn không phải điều không thể.

    Chỉ là cái giá phải trả

    thường không bao giờ được công khai.

    Có kẻ đánh đổi lòng trung thành.

    Có kẻ đánh đổi tình cảm.

    Có kẻ đánh đổi chính mình.

    Và đôi khi,

    một màu sắc mới trên ngực áo

    không có nghĩa là huyết thống đã thay đổi.

    Chỉ có nghĩa là

    ai đó đã giật đúng sợi dây.


     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    01. Thành Phố Không Dành Cho Người Vô Danh


    01.

    Thành Phố Không Dành Cho Người Vô Danh



    Valerion được xây dựng trên đá trắng và bí mật.

    Thành phố nằm cao hơn mặt biển, quanh năm phủ một lớp sương mỏng như tấm màn che.

    Những tòa dinh thự cổ kính nối tiếp nhau dọc đại lộ trung tâm, mái vòm nhọn, cửa kính màu phản chiếu ánh nắng lạnh lẽo của buổi sáng.

    Ở đây, người ta không hỏi bạn học ở đâu.

    Họ hỏi bạn thuộc về ai.

    Chuyến tàu đến Valerion dừng lại lúc sáu giờ mười hai phút.

    Ryu Minseok là người cuối cùng bước xuống.

    Không ai chờ em ở sân ga.

    Những học sinh khác được đón bằng xe riêng mang biểu tượng gia tộc khắc nổi trên cửa xe.

    Tài xế mặc đồng phục găng tay trắng, cúi đầu khi chủ nhân của họ bước vào.

    Minseok kéo vali của mình qua nền đá xám lạnh.

    Âm thanh bánh xe lăn nghe quá rõ giữa không gian sang trọng ấy.

    Trong túi áo khoác của em là một phong thư dày, đóng dấu sáp đỏ của Imperial Royal Academy of Saint Aurelian.

    Dấu sáp đã hơi nứt sau nhiều lần em mở ra đọc lại.

    "Chúng tôi trân trọng thông báo..."

    Một câu mở đầu đủ để thay đổi cuộc đời người khác.

    Nhưng ở Valerion, một lá thư trúng tuyển không đủ để đảm bảo bạn sẽ được tôn trọng.



    Cánh cổng sắt đen của học viện cao gần gấp đôi chiều cao một người trưởng thành.

    Trên đỉnh cổng là biểu tượng thanh kiếm và vòng nguyệt quế — huy hiệu của Saint Aurelian.

    Minseok đứng trước cổng vài giây lâu hơn mức cần thiết.

    Học viện rộng đến mức giống một thành phố thu nhỏ: sân lát đá cẩm thạch, đài phun nước ở trung tâm, những dãy nhà cổ kính nối liền bằng hành lang vòm cao.

    Và học sinh.

    Rất nhiều học sinh.

    Tiếng giày da chạm nền đá vang đều đặn.

    Những bộ đồng phục được cắt may hoàn hảo, cổ áo thêu chỉ màu — đỏ sẫm, tím đậm, xanh dương sâu thẳm, xanh lá trầm, hồng nhạt, vàng ánh kim.

    Chỉ cần nhìn cổ tay áo, người ta đã biết vị trí của bạn trong hệ thống.

    Minseok bước qua cổng.

    Một nhịp im lặng rất nhỏ xảy ra.

    Không phải ai cũng nhận ra ngay.

    Nhưng rồi có người nhìn xuống ngực áo em.

    Khoảng trống.

    Không màu.

    Không huy hiệu.

    "Là nó à?" một giọng nữ thì thầm phía sau.

    "Học sinh Trắng."

    Chữ "Trắng" không được nói bằng sự trung lập.

    Nó giống như một nhận xét về lỗi thiết kế.

    Minseok không dừng lại.

    Em đã chuẩn bị cho điều này.

    Nhưng chuẩn bị không có nghĩa là không cảm thấy.

    Ánh mắt bám theo em suốt đoạn đường từ cổng đến bảng thông báo lớp học.

    Có người nhìn với sự tò mò thuần túy.

    Có người nhìn như đang tính toán.

    Có người thậm chí còn không thèm che giấu vẻ khinh miệt.

    "Ở đây không dành cho người vô danh đâu."

    Câu nói vang lên đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy.

    Minseok quay đầu.

    Một nam sinh đứng cách em vài bước.

    Cổ tay áo thêu chỉ xanh dương đậm, gia huy hình khiên bạc gắn ngay ngực trái.

    Nụ cười của cậu ta lịch sự.

    Nhưng ánh mắt thì không.

    "Cậu nên cẩn thận..." cậu ta nói tiếp, giọng vừa đủ nhỏ để chỉ hai người nghe.

    "Valerion không thích những thứ không thuộc về nó."

    Minseok nhìn thẳng vào mắt đối phương.

    "Vậy sao họ lại gửi thư mời tôi?"

    Một thoáng khựng lại.

    Chỉ một thoáng thôi.

    Nhưng đủ để Minseok nhận ra — không phải ai cũng thoải mái với sự tồn tại của em.

    Tiếng chuông vang lên khắp khuôn viên, cắt ngang cuộc đối thoại ngắn ngủi.

    Dòng học sinh bắt đầu di chuyển vào trong các dãy nhà.

    Người nam sinh kia liếc nhìn em thêm một lần trước khi quay đi.

    Nhưng trước khi Minseok kịp bước tiếp, một bóng người khác chặn lối em.

    Lần này, cổ áo thêu chỉ đỏ.

    Không cần nói gì, sự hiện diện của người đó đã đủ khiến những người xung quanh tự động tránh ra một khoảng.

    Ánh mắt người kia dừng lại trên khoảng trống ở ngực áo Minseok.

    Không cười.

    Không khinh thường.

    Chỉ quan sát.

    "Ryu Minseok."

    Giọng nói trầm, chắc.

    "Phòng hội đồng muốn gặp cậu sau giờ học."

    Không phải lời đề nghị.

    Là thông báo.

    Người đó quay lưng rời đi trước khi Minseok kịp hỏi thêm điều gì.

    Những tiếng xì xào bắt đầu dâng lên.

    "Ngày đầu tiên đã bị gọi lên hội đồng?"

    "Chưa từng có tiền lệ."

    "Trắng mà được tầng Đỏ chú ý..."

    Minseok đứng giữa hành lang rộng lớn, cảm nhận rõ ràng một điều:

    Em chưa kịp làm gì cả.

    Nhưng trò chơi đã bắt đầu.

    Và ở Valerion — khi hội đồng chú ý đến bạn vào ngày đầu tiên, hoặc bạn sắp được nâng lên.

    Hoặc bạn sắp bị loại bỏ.

    Chuông vào lớp kết thúc.

    Minseok siết chặt phong thư trong tay áo.

    Thành phố này không dành cho người vô danh.

    Nhưng có lẽ,

    điều khiến họ lo lắng nhất

    không phải là một cái tên không có gia huy.

    Mà là một cái tên

    không ai kiểm soát được.


     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    02. Huy Hiệu Trống Trên Ngực Áo


    02.

    Huy Hiệu Trống Trên Ngực Áo



    Chuông vào lớp vang lên.

    Âm thanh kim loại ngân dài giữa những mái vòm đá trắng, vọng qua đài phun nước trung tâm rồi dội ngược vào hành lang.

    Dòng học sinh bắt đầu tản ra.

    Những dãy cổ tay áo màu sắc chuyển động như những vệt sơn sống động trên nền đá xám.

    Đỏ đi thành nhóm.

    Tím đi thành nhóm.

    Xanh dương không cần nhìn ai vẫn có người theo sau.

    Không ai đứng một mình.

    Ngoại trừ Minseok.

    Em vẫn đứng nơi người có cổ tay thêu đỏ vừa rời đi.

    Ánh nhìn cuối cùng của người đó vẫn còn đọng lại như một vết mực chưa khô.

    Minseok cúi xuống.

    Trên ngực áo đồng phục mới tinh, ngay vị trí đáng lẽ phải có gia huy khắc nổi hoặc biểu tượng tầng, chỉ có một mặt kim loại trơn.

    Không màu.

    Không ký hiệu.

    Không viền.

    Một huy hiệu hoàn chỉnh về hình dạng — nhưng rỗng về ý nghĩa.

    Saint Aurelian chưa từng có tiền lệ này.

    Ở đây, màu sắc là hệ thống.

    Hệ thống là trật tự.

    Và trật tự là quyền lực.

    Một thứ không có màu không chỉ là ngoại lệ.

    Nó là lỗ hổng.



    Phòng học năm nhất nằm ở dãy phía đông.

    Cửa gỗ cao, tay nắm đồng sáng bóng.

    Minseok bước vào khi gần như tất cả đã ổn định chỗ ngồi.

    Bên trong, mọi thứ được sắp xếp không cần biển chỉ dẫn.

    Dãy bàn gần cửa sổ nhất — cổ tay áo đỏ.

    Phía đối diện — tím.

    Xanh dương ở trung tâm, chiếm diện tích lớn nhất.

    Xanh lá, hồng, vàng phân bố phía sau.

    Không ai nói ra quy định.

    Nhưng không ai ngồi sai vị trí.

    Minseok đứng lại một nhịp.

    Không có khu vực dành cho Trắng.

    Một vài ánh mắt ngẩng lên.

    Không nhiều.

    Chỉ đủ để tạo ra một làn sóng lặng.

    Một nam sinh cổ tay tím tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt từ mặt Minseok xuống ngực áo.

    Dừng lại.

    Khẽ nhếch môi.

    Không phải cười.

    Giống như ghi nhận một hiện tượng thú vị.

    Một nữ sinh phía dãy xanh dương thì thầm với người bên cạnh.

    "Thật sự không có gì à?"

    "Không có."

    "Ngay cả viền phân tầng cũng không?"

    Minseok nghe được.

    Em chọn chỗ ngồi cuối lớp.

    Một chiếc bàn trống sát tường đá.

    Vị trí trung lập nhất có thể.

    Giảng viên bước vào.

    Áo choàng đen dài, cổ áo thêu chỉ vàng ánh kim — màu của học thuật.

    Ông không cần giới thiệu.

    Ở Saint Aurelian, người giảng dạy không phải người ta nhớ mặt.

    Là người ta nhớ quyền hạn.

    Ánh mắt ông quét qua lớp một lượt.

    Dừng lại.

    Không quá lâu.

    Nhưng đủ.

    "Trước khi bắt đầu" ông nói, giọng đều và trầm

    "Ta muốn nhắc lại một điều."

    "Ở Saint Aurelian, mỗi người đại diện cho một hệ."

    Không ai cử động.

    "Và hệ thống chỉ vững khi mọi thành phần được xác định."

    Ánh mắt ông dừng trên Minseok.

    Không cần gọi tên.

    "Chúng ta sẽ xem ngoại lệ có làm thay đổi cấu trúc hay không."

    Không khí trong lớp nặng xuống.

    Không ai phản đối.

    Không ai bảo vệ.

    Bài giảng bắt đầu.

    Lịch sử các tầng.

    Sự hình thành của Valerion.

    Những gia tộc sáng lập.

    Minseok ghi chép đầy đủ.

    Nhưng em cảm nhận được điều khác đang diễn ra.

    Cứ mỗi lần em cúi xuống viết, ánh mắt từ phía trước lại quét qua.

    Không công khai.

    Nhưng có chủ ý.



    Giờ nghỉ giữa tiết.

    Âm thanh ghế kéo vang lên đồng loạt.

    Một nhóm cổ tay đỏ rời khỏi lớp trước.

    Không nhìn ai.

    Nhưng sự dịch chuyển của họ khiến người khác tự động tránh lối.

    Khi Minseok đang đóng sổ, một bóng người dừng trước bàn em.

    Không ngồi.

    Chỉ đứng.

    Bóng che khuất một phần ánh sáng từ cửa sổ kính màu.

    "Cậu thấy thế nào?" giọng nói nhẹ, gần như tò mò.

    Minseok ngẩng lên.

    Cổ tay áo người đó thêu tím đậm.

    Ánh mắt không khinh miệt.

    Cũng không thân thiện.

    Chỉ đang quan sát.

    "Về điều gì?"

    Minseok hỏi lại.

    "Về việc bước vào một nơi mà ai cũng có nguồn gốc."

    Ánh nhìn người kia hạ xuống ngực áo em.

    "Họ sẽ không để cậu trống lâu đâu."

    "Hoặc họ sẽ buộc cậu phải chọn."

    Minseok không trả lời.

    Người kia nghiêng đầu, như đang cân nhắc điều gì đó.

    "Hoặc..."

    "Một ngày nào đó, họ sẽ phải tự hỏi..."

    "Liệu màu sắc có thật sự là thứ kiểm soát được tất cả hay không."

    Bước chân phía hành lang vang lên.

    Người đó rời đi trước khi Minseok kịp hỏi tên.

    Khi cánh cửa đóng lại.

    Minseok lại nhìn xuống huy hiệu trên ngực mình.

    Ánh sáng từ cửa kính màu lần này chiếu thành một vệt đỏ nhạt.

    Chỉ là phản chiếu.

    Không phải thuộc về.

    Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

    Chiếc huy hiệu trống không còn giống một khoảng thiếu sót.

    Mà giống một lời thách thức.

    Và ở Valerion,

    Những lời thách thức hiếm khi được tha thứ.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    03. Cánh Cổng Sắt Đen


    03.

    Cánh Cổng Sắt Đen



    Giờ học cuối cùng kết thúc khi mặt trời đã ngả thấp sau những mái vòm đá trắng.

    Ánh sáng chiều ở Valerion không ấm.

    Nó nhạt và lạnh, như thể thành phố này chưa bao giờ hoàn toàn thuộc về mặt trời.

    Minseok rời khỏi dãy nhà phía đông cùng dòng người đang dần tách thành từng nhóm màu sắc quen thuộc.

    Đỏ đi về phía khu phía bắc.

    Tím rẽ qua sân phụ phía tây.

    Xanh dương tụ lại gần đài phun nước.

    Không ai gọi em.

    Không ai chờ em.

    Chiếc huy hiệu trống trên ngực phản chiếu ánh chiều thành một vệt xám nhạt.

    Ở trung tâm khuôn viên, đài phun nước vẫn chảy đều.

    Nhưng Minseok không dừng lại.

    Em đi về phía cổng chính.

    Cánh cổng sắt đen cao gấp đôi chiều cao một người trưởng thành đứng sừng sững giữa lớp sương mỏng đang dần hạ xuống.

    Ban sáng, khi em bước qua, nó chỉ là một lối vào.

    Bây giờ, nó giống một ranh giới.

    Hai cánh cổng khép kín.

    Những thanh sắt uốn cong thành hoa văn tinh xảo, đỉnh cổng là thanh kiếm và vòng nguyệt quế — biểu tượng của Saint Aurelian.

    Bên ngoài cổng, Valerion trải dài với những mái nhà đá trắng và những con đường lát đá xám.

    Bên trong cổng, hệ thống vận hành như một cỗ máy kín.

    Minseok dừng lại trước cổng.

    "Cậu định trốn à?"

    Giọng nói vang lên phía sau.

    Không lớn.

    Nhưng đủ rõ.

    Minseok không quay lại ngay.

    "Không."

    "Vậy sao đứng ở đây?"

    Bước chân tiến lại gần.

    Tiếng giày da chạm nền đá vang chậm và đều.

    Người đó dừng cách em một khoảng vừa đủ để không bị xem là xâm phạm.

    "Những người thuộc hệ thường không đứng ở ranh giới."

    Minseok quay đầu.

    Ánh mắt người kia lướt qua ngực áo em một lần nữa.

    Lần này không phải tò mò.

    Mà là đánh giá.

    "Cậu không sợ sao?" người đó hỏi.

    "Sợ điều gì?"

    "Không thuộc về ai."

    Một cơn gió thổi qua, làm lớp sương lay động.

    Thanh sắt đen khẽ rung lên một tiếng kim loại rất nhỏ.

    Minseok nhìn thẳng về phía trước.

    "Ở đây..." em nói chậm rãi.

    "Người ta sợ những thứ không có nhãn."

    "Nhưng bên ngoài cổng..."

    Em đưa mắt nhìn về thành phố phủ sương.

    "Người ta sợ những thứ có quá nhiều nhãn."

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Người kia bật cười khẽ.

    Không phải cười chế giễu.

    Là cười vì vừa nghe thấy điều thú vị.

    "Cậu nên cẩn thận."

    "Cổng sắt đen không chỉ giữ người ngoài không vào."

    Minseok nhìn sang.

    "Có lúc nó cũng giữ người bên trong không ra."

    Tiếng bước chân khác vang lên phía xa.

    Nhiều hơn một người.

    Áp lực quen thuộc từ buổi sáng lại xuất hiện.

    Không cần nhìn cũng biết — cổ tay áo đỏ.

    Không ai lên tiếng.

    Nhưng không khí xung quanh thay đổi.

    Cánh cổng sắt đen đứng im lìm giữa lớp sương.

    Vững chãi.

    Lạnh lẽo.

    Như một lời nhắc nhở.

    Valerion không phải nơi người ta tự do rời đi.

    Và Saint Aurelian không phải nơi bạn bước vào mà không phải trả giá.

    Minseok khẽ siết tay.

    Chiếc huy hiệu trống trên ngực chạm vào lớp vải áo.

    Lạnh.

    Nhưng không nặng.

    Không màu.

    Nhưng không vô nghĩa.

    Khi những bước chân phía sau dừng lại cách em vài bước, Minseok không quay đầu.

    Em chỉ nói một câu đủ để gió mang đi:

    "Tôi chưa từng định rời khỏi đây."

    Phía sau, sự im lặng kéo dài hơn một nhịp.

    Rồi một giọng trầm vang lên — bình tĩnh, quyền lực:

    "Vậy thì đừng để cánh cổng này trở thành nơi cậu phải hối hận."

    Minseok không đáp.

    Cánh cổng sắt đen đứng đó, cao và im lặng.

    Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

    Nó không còn là lối ra vào.

    Nó là biểu tượng.

    Và trò chơi, từ lúc này,

    không còn giới hạn trong khuôn viên học viện nữa.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    04. Những Ánh Mắt Trên Cầu Thang Đá


    04.

    Những Ánh Mắt Trên Cầu Thang Đá



    "Phòng hội đồng."

    Hai từ đó lan nhanh hơn mọi tin đồn.

    Tòa nhà phía tây.

    Cầu thang đá trắng dẫn lên tầng ba không có tay vịn, chỉ có hai bức tường cao và cửa sổ hẹp hắt xuống những vệt sáng dài.

    Minseok đặt chân lên bậc đầu tiên.

    Âm thanh giày chạm đá vang vọng rõ ràng trong không gian kín.

    Chỉ mới bậc thứ ba, em đã cảm nhận được.

    Ánh mắt.

    Từ hành lang tầng hai.

    Từ đầu cầu thang.

    Từ phía sau lưng.

    Không ai cản đường.

    Nhưng cũng không ai rời đi.

    Những cổ tay áo đỏ đứng tựa vào lan can.

    Một vài tím lặng lẽ quan sát.

    Không ai nói.

    Nhưng tất cả đều biết — Trắng đang được gọi lên.

    Bậc thứ mười hai.

    Minseok không quay lại.

    Bậc thứ hai mươi.

    Không khí bắt đầu lạnh hơn.

    Bậc thứ ba mươi.

    Cánh cửa gỗ nặng hiện ra ở cuối cầu thang.

    Trên đó không có bảng tên.

    Chỉ có biểu tượng thanh kiếm và vòng nguyệt quế.

    Minseok gõ ba tiếng.

    "Vào."

    Giọng nói trầm, rõ, không cao nhưng đủ để người nghe tự động thẳng lưng.

    Em đẩy cửa.



    Phòng hội học sinh rộng hơn một lớp học thông thường.

    Một bàn dài đặt giữa phòng.

    Phía cuối bàn là ghế cao nhất.

    Người ngồi đó không mặc áo choàng giảng viên.

    Chỉ là đồng phục học sinh.

    Nhưng cổ tay áo thêu chỉ đỏ đậm hơn những người khác.

    Không cần giới thiệu.

    Không cần lên tiếng.

    Sự hiện diện đủ để căn phòng ổn định.

    Ánh mắt người đó dừng trên Minseok.

    Quan sát.

    Không khinh miệt.

    Không tò mò.

    Chỉ đánh giá.

    Bên tay phải anh ta, một người khác ngồi tựa lưng, cổ tay cũng đỏ, nhưng ánh nhìn sắc và trực diện hơn.

    Bên tay trái, một người với vẻ mặt điềm tĩnh, lật nhẹ tập tài liệu.

    Ở phía đối diện bàn, một người có cổ tay tím ngồi bắt chéo chân, môi nhếch nhẹ như thể đang thưởng thức một vở kịch thú vị.

    Gần cửa sổ, một người khác dựa vai vào thành ghế, im lặng, ánh nhìn không rời khỏi huy hiệu trống trên ngực Minseok.

    "Ryu Minseok."

    Giọng người ở ghế cao nhất vang lên.

    Không cần hỏi lại tên.

    "Cậu biết vì sao mình được gọi đến không?"

    "Không."

    Một nhịp im lặng.

    Người có cổ tay tím bật cười khẽ.

    "Cậu ta thật sự không biết."

    Người ngồi bên phải ghế trung tâm đặt tay lên bàn.

    "Saint Aurelian không giữ lại những thứ không xác định."

    "Nhưng hội học sinh thì có thể."

    Minseok giữ thẳng lưng.

    Ánh mắt lướt qua từng người trong phòng.

    Không ai đeo huy hiệu trống.

    Chỉ có em.

    Người ở vị trí cao nhất cuối cùng cũng đứng dậy.

    Anh ta bước xuống một bậc nhỏ, khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại.

    Khi anh ta dừng trước mặt Minseok, ánh sáng từ cửa kính màu phía sau tạo thành một quầng đỏ nhạt quanh viền tóc.

    Ánh nhìn anh ta dừng lại ở ngực áo em.

    "Trắng."

    Không phải gọi.

    Chỉ là xác nhận.

    "Ở đây," anh ta nói chậm rãi, "không có thứ gì tồn tại mà không có mục đích."

    Một khoảng lặng.

    "Câu hỏi duy nhất — mục đích của cậu là gì."

    Không khí trong phòng đặc lại.

    Người bên trái khẽ đóng tập hồ sơ.

    "Chúng tôi sẽ theo dõi cậu."

    Người cổ tay tím nghiêng đầu.

    "Không phải để bảo vệ."

    Người gần cửa sổ lên tiếng lần đầu tiên.

    "Và cũng không phải để loại bỏ.

    Chưa."

    Minseok nhìn thẳng vào người đứng trước mặt mình.

    "Vậy gọi tôi đến để làm gì?"

    Một thoáng im lặng.

    Rồi người ở vị trí cao nhất khẽ nhếch môi.

    "Để cậu hiểu."

    Anh ta quay về chỗ ngồi.

    "Cánh cổng sắt đen giữ người ngoài ở ngoài."

    "Nhưng cầu thang đá này..."

    Ánh mắt anh ta hướng về phía cửa.

    "Giữ người bên trong đúng vị trí của họ."

    "Đừng bước sai."

    Cuộc gặp kết thúc không có tuyên bố chính thức.

    Không lời đe dọa.

    Không lời bảo đảm.

    Khi Minseok mở cửa bước ra, ánh chiều đã tắt hẳn.

    Cầu thang đá trắng vẫn còn đó.

    Nhưng những ánh mắt ban nãy chưa rời đi.

    Họ đứng rải rác.

    Không nói.

    Chỉ nhìn.

    Nhìn huy hiệu trống.

    Nhìn bước chân của Trắng.

    Và Minseok hiểu một điều rất rõ.

    Từ hôm nay,

    Mỗi bước em đặt xuống bậc đá này

    Sẽ luôn có người đếm.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    05. Tên Em Trong Phòng Hội Đồng


    05.

    Tên Em Trong Phòng Hội Đồng



    Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng Minseok.

    Tiếng "cạch" vang lên khô khốc giữa hành lang vắng.

    Cầu thang đá phía trước vẫn còn vài học sinh đứng rải rác.

    Họ không nói gì.

    Chỉ nhìn.

    Minseok bước xuống từng bậc.

    Không nhanh.

    Không chậm.

    Không quay đầu.

    Đến khi bóng em khuất khỏi khúc ngoặt cầu thang, những tiếng thì thầm mới bắt đầu nổi lên.

    "Bao lâu rồi mới có người bị gọi lên ngày đầu tiên?"

    "Chưa từng."

    "Trắng mà được hội trưởng tự hỏi chuyện..."

    "Không phải hỏi chuyện."

    "Là xác nhận."



    Bên trong phòng hội học sinh, không khí vẫn chưa dịu xuống.

    Người ngồi ở vị trí trung tâm — cổ tay áo đỏ đậm hơn tất cả — đặt tay lên bàn.

    "Cậu nghĩ sao?"

    Người bên phải anh ta nhướng mày.

    "Về Trắng?"

    "Về Ryu Minseok."

    Cái tên được nói ra đầy đủ lần đầu tiên trong căn phòng này.

    Không phải như một học sinh.

    Mà như một biến số.

    Người cổ tay tím khẽ xoay bút giữa những ngón tay.

    "Điểm đầu vào cao bất thường."

    "Không thuộc gia tộc nào trong sáu tầng chính."

    "Không có hồ sơ bảo trợ."

    Người gần cửa sổ lật tập tài liệu mỏng.

    "Thư mời mang dấu trực tiếp từ hội đồng học viện."

    Một thoáng im lặng.

    "Không qua hệ đề cử."

    Người bên trái khẽ nói:

    "Tức là có người ở tầng trên muốn giữ cậu ta ngoài hệ thống."

    Người cổ tay đỏ ở trung tâm không đáp ngay.

    Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc ghế Minseok vừa đứng trước đó.

    "Không."

    Anh nói chậm.

    "Không phải giữ ngoài."

    "Là đặt vào giữa."



    "Tầng Đỏ sẽ không hài lòng."

    "Đỏ không cần hài lòng."

    "Còn Tím?"

    Người cổ tay tím bật cười khẽ.

    "Tím luôn thích những thứ chưa được gắn nhãn."

    "Chưa được gắn nhãn thì dễ thao túng hơn."

    Người gần cửa sổ khẽ lắc đầu.

    "Hoặc khó kiểm soát hơn."

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Tên Ryu Minseok nằm trên mặt bàn.

    Không có gia huy đi kèm.

    Không có màu bảo chứng.

    Chỉ có một chiếc huy hiệu trống.



    Ở tầng dưới, Minseok đã rời khỏi tòa nhà phía tây.

    Nhưng em không biết rằng — trong căn phòng không bảng tên ấy, tên mình đã được viết ra.

    Không phải trong danh sách lớp.

    Không phải trong sổ điểm.

    Mà trong danh sách theo dõi.



    "Chúng ta sẽ làm gì?" người bên phải hỏi.

    Người ngồi ở vị trí cao nhất tựa lưng vào ghế.

    Ánh chiều cuối cùng phản chiếu thành một vệt đỏ sẫm trên cổ tay áo anh.

    "Chưa làm gì cả."

    Một nhịp dừng.

    "Chờ."

    "Chờ cậu ta chọn?"

    "Không."

    Ánh mắt anh trầm xuống.

    "Chờ xem cậu ta khiến ai chọn trước."



    Tên Ryu Minseok

    Lần đầu tiên

    Được giữ lại trong phòng hội học sinh.

    Không phải vì xuất thân.

    Không phải vì thành tích.

    Mà vì sự trống rỗng.

    Và ở Saint Aurelian — một cái tên không thuộc về ai...thường là cái tên nguy hiểm nhất.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    06: Người Đứng Ở Tầng Đỏ


    06: Người Đứng Ở Tầng Đỏ



    Trong phòng hội đồng, khi cái tên ấy vừa được nhắc đến — không ai phản bác.

    Cũng không ai xác nhận.

    Chỉ có một khoảng lặng kéo dài đủ lâu để ai cũng hiểu rằng chuyện này...không đơn giản.

    Hội trưởng không nhìn lên.

    Ngón tay anh dừng lại trên mặt bàn.

    "Chưa đến lúc."

    Cuộc họp kết thúc ngay sau đó.



    Cùng thời điểm ấy.

    Ở dãy nhà phía Tây, em đang đứng một mình dưới cầu thang đá.

    Trường đã vắng gần hết.

    Tiếng gió lùa qua hành lang nghe rõ hơn cả tiếng thở của chính mình.

    Em không biết trong căn phòng phía trên, tên mình vừa được nhắc tới.

    Chỉ biết từ chiều nay, có điều gì đó lệch khỏi quỹ đạo bình thường.

    Ánh mắt của vài người dừng trên em lâu hơn cần thiết.

    Những câu nói đứt quãng khi em bước tới.

    Những khoảng im lặng bất thường.



    Em đóng tủ đồ lại.

    Tiếng kim loại vang lên khô khốc.

    Khi quay người định rời đi, ánh sáng phía trên cầu thang chợt đổi màu.

    Không phải tắt.

    Không phải sáng hơn.

    Mà là một lớp ánh đỏ rất mỏng phủ xuống bậc đá.

    Như ánh chiều tà còn sót lại.

    Nhưng bây giờ đã là tối.

    Em ngẩng lên.

    Ở chiếu nghỉ phía trên.

    Có người đang đứng đó.

    Không dựa lan can.

    Không bước xuống.

    Chỉ đứng.

    Tư thế thẳng.

    Bất động.

    Em không nhìn rõ mặt.

    Ánh đỏ phía sau khiến gương mặt người đó chìm trong bóng.

    Nhưng em biết...người đó đang nhìn mình.

    Không phải tò mò.

    Không phải thù địch.

    Mà là một kiểu nhìn...đã chờ từ rất lâu.



    Em không bỏ chạy.

    Không hiểu vì sao.

    Chân em tự bước lên một bậc.

    Tiếng giày chạm đá vang lên rất nhỏ nhưng nghe rõ trong không gian trống.

    Người kia không cử động.

    Khoảng cách giữa hai người không thay đổi.

    Gió từ phía trên thổi xuống lạnh hơn bình thường.

    Em nuốt khan.

    "Anh là ai?"

    Giọng em vang lên, mỏng và khẽ.

    Không có câu trả lời.

    Chỉ là một chuyển động rất nhẹ.

    Người kia nghiêng đầu.

    Đèn trên trần chớp một lần.

    Trong khoảnh khắc ánh sáng nhạt đi.

    Em thấy rõ một điều.

    Trên ngực áo người đó...không có huy hiệu!?

    Chỉ là khoảng trống.

    Giống hệt của em.



    Tim em đập mạnh hơn.

    Em bước thêm một bậc.

    Người kia cũng bước xuống một bậc.

    Không phát ra tiếng động.

    Khoảng cách vẫn giữ nguyên.

    Luôn giữ nguyên.

    Ánh đỏ phía sau lưng người đó dường như sâu hơn.

    Không giống hành lang.

    Không giống tầng ba.

    Mà như một khoảng không khác.

    Một nơi không thuộc về trường này.



    Đèn tắt.

    Chỉ trong một nhịp thở.

    Trong bóng tối ấy, em nghe thấy tiếng bước chân.

    Không phải phía trên.

    Mà là ngay sau lưng mình.

    Rất gần.

    Gần đến mức em cảm nhận được hơi lạnh lướt qua cổ.

    Em quay lại.

    Không có ai.

    Khi em nhìn lên lần nữa.

    Cầu thang trống.

    Không còn bóng người.

    Không còn ánh đỏ.

    Chỉ là bậc đá lạnh lẽo như chưa từng có ai đứng đó.



    Ở tầng ba, cửa phòng hội đồng mở ra.

    Hội trưởng bước ra hành lang.

    Anh dừng lại ở đầu cầu thang.

    Ánh mắt hướng xuống phía em.

    Không vội.

    Không hoảng.

    Chỉ lặng im.

    "Vẫn chưa ghi tên."

    Giọng anh thấp đến mức gần như hòa vào gió.

    Phía sau, một hội phó hỏi:

    "Có cần ngăn không?"

    Anh lắc đầu.

    "Chưa."



    Dưới cầu thang, em đứng một mình.

    Huy hiệu trên ngực vẫn còn.

    Nhưng lạnh hơn trước.

    Khi em đưa tay chạm vào...

    Bề mặt kim loại phản chiếu một hình bóng.

    Không phải hình của em.

    Mà là một người đứng ngay sau lưng.

    Gần đến mức...nếu quay lại chậm một giây.

    Có lẽ em đã chạm phải.


     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    07: Nụ Cười Thuộc Về Tầng Tím


    07: Nụ Cười Thuộc Về Tầng Tím



    Sau chuyện ở cầu thang đá, Minseok không kể cho ai.

    Không phải vì sợ.

    Mà vì chính em cũng không chắc mình đã thấy gì.

    Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, em nhận ra bàn bên cạnh đã có người ngồi.

    Một cậu bạn tóc đen, tay chống cằm, đang nhìn em như đã chờ từ trước.

    "Cậu là Minseok đúng không?"

    Giọng nói nhẹ, nhưng rõ.

    Em khựng lại.

    "Ừ."

    Cậu ta mỉm cười, đưa tay ra.

    "Siwoo."

    Son Siwoo.

    Cái tên vang lên rất tự nhiên, như thể hai người vốn đã quen từ lâu.



    Giờ ra chơi, Siwoo kéo ghế lại gần hơn một chút.

    "Cậu ở lại trường tối qua."

    Không phải hỏi.

    Là khẳng định.

    Minseok nhìn sang.

    "Sao cậu biết?"

    Siwoo nhún vai.

    "Trường này không có nhiều chỗ để trốn đâu."

    Nụ cười của cậu ta rất dễ chịu.

    Nhưng ánh mắt thì không.

    Nó quan sát kỹ hơn mức bình thường.



    Buổi chiều, khi Minseok đi ngang qua cầu thang phía Bắc — nơi ít người qua lại — em nhìn thấy ánh đèn lạ.

    Không phải đỏ.

    Mà là tím.

    Màu tím nhạt hắt ra từ tầng lửng phía trên.

    "Cậu cũng thấy rồi à?"

    Giọng Siwoo vang lên sau lưng.

    Minseok quay lại.

    "Thấy gì?"

    Siwoo không trả lời ngay.

    Cậu ta bước lên bậc đầu tiên của cầu thang.

    "Có những tầng không được ghi trong sơ đồ."

    Minseok im lặng.

    "Và có những người...

    được gọi tên trước khi họ biết."

    Siwoo nhìn thẳng vào em.

    Không còn cười.

    "Cậu đã được nhắc đến trong phòng hội đồng."

    Tim Minseok chùng xuống.

    "Cậu nói gì?"

    "Không phải ai cũng có huy hiệu trống."

    Siwoo liếc xuống ngực áo em.

    "Cậu nghĩ nó trống vì chưa được in tên sao?"



    Một tiếng cười vang lên từ phía trên.

    Rất khẽ.

    Minseok ngẩng lên.

    Ở chiếu nghỉ tầng lửng, có người đứng đó.

    Ánh tím phía sau làm viền bóng người trở nên rõ hơn.

    Lần này, Minseok nhìn thấy rõ gương mặt.

    Không xa lạ.

    Là một đàn anh khóa trên.

    Kim Geonbu.

    Em từng thấy anh ta vài lần ở sân bóng.

    Nhưng anh ta chưa từng cười như vậy.

    Khóe môi nhếch nhẹ.

    Ánh mắt như biết điều gì đó mà Minseok không biết.

    "Chào em."

    Giọng anh ta vang xuống.

    "Cuối cùng cũng lên tới đây rồi."



    Siwoo không nhìn lên.

    Chỉ nói nhỏ:

    "Đừng tin nụ cười đó."

    Minseok cảm thấy vai mình lạnh đi.

    Geonbu bước xuống một bậc.

    "Tin hay không, em vẫn sẽ phải chọn."

    "Chọn cái gì?"

    Minseok hỏi.

    Geonbu nhìn xuống huy hiệu trên ngực em.

    "Chọn mình thuộc về tầng nào."

    Ánh tím phía sau lưng anh ta sâu hơn.

    Không đáng sợ như Tầng Đỏ.

    Nhưng có gì đó... sai lệch.



    Ở đầu hành lang, một người khác đứng quan sát.

    Cao hơn, im lặng hơn.

    Han Wangho.

    Hội trưởng.

    Anh không bước lại gần.

    Chỉ nhìn Minseok từ xa.

    Ánh mắt anh không hoảng.

    Nhưng không còn bình thản như trước.

    "Chưa đến lúc."

    Anh nói khẽ.

    Không rõ là nói với ai.



    Trên cầu thang, Geonbu mỉm cười lần nữa.

    Lần này rõ ràng hơn.

    "Nụ cười thuộc về Tầng Tím."

    Và ánh đèn phía trên chớp một lần.

    Minseok không biết vì sao...

    Nhưng lần này em không thấy sợ.

    Chỉ thấy mình đang đứng ở giữa một thứ lớn hơn cả mình.


     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    08. Lời Mời Không Có Chữ Ký


    08.

    Lời Mời Không Có Chữ Ký



    Ánh tím chớp một lần.

    Rồi tắt.

    Hành lang trở lại bình thường như chưa từng có gì xảy ra.

    Đèn huỳnh quang trắng lạnh.

    Tiếng gió lùa qua ô cửa sổ cuối dãy.

    Geonbu vẫn đứng trên bậc thang.

    Rất thật.

    Không biến mất.

    Không mờ đi.

    Minseok nuốt khan.

    "Chọn cái gì?"

    Giọng em lần này thấp hơn.

    Geonbu không trả lời ngay.

    Anh bước xuống thêm một bậc.

    "Chọn xem em muốn đứng ở đâu khi mọi thứ bắt đầu."

    Siwoo khẽ kéo nhẹ tay áo Minseok.

    "Đi xuống."

    Nhưng Minseok không nhúc nhích.

    Ở đầu hành lang, Wangho vẫn đứng đó.

    Hội trưởng không bước lại gần.

    Chỉ nhìn.

    Ánh mắt anh không can thiệp.

    Cũng không ngăn cản.

    Như thể đây là việc Minseok phải tự quyết.



    Geonbu rút từ túi áo ra một mảnh giấy gấp làm tư.

    Không đưa ngay.

    Chỉ xoay nó giữa những ngón tay.

    "Em đã được gọi tên trong phòng hội đồng."

    Anh nói rất nhẹ.

    "Không phải ai cũng được gọi."

    Minseok siết quai cặp.

    "Vì cái huy hiệu này?"

    Geonbu nhìn xuống ngực áo em.

    Huy hiệu trống.

    Không tên.

    Không ký hiệu tầng.

    Chỉ một nền kim loại nhạt màu.

    "Không," Geonbu đáp.

    "Vì em đến."

    Một khoảng lặng.

    Siwoo nhíu mày.

    "Đừng nghe."

    Geonbu lúc này mới đưa mảnh giấy ra.

    Không ép.

    Chỉ chìa giữa không trung.

    Minseok nhìn nó.

    Không có chữ bên ngoài.

    Không có dấu hiệu gì.

    "Cái gì vậy?" em hỏi.

    "Lời mời."

    "Đi đâu?"

    "Đến nơi không có trên sơ đồ."

    Giọng Geonbu không đùa.



    Gió từ cầu thang thổi lên.

    Minseok nhận ra tim mình không đập nhanh như lúc ở Tầng Đỏ.

    Cũng không lạnh như lần đầu bị gọi vào phòng hội đồng.

    Chỉ là... một cảm giác bị kéo về phía trước.

    Như thể mọi chuyện mấy ngày qua không phải tình cờ.

    Siwoo bước lên một bậc, đứng ngang Minseok.

    "Nếu nhận, cậu sẽ không quay lại như cũ được."

    "Như cũ là như nào?"

    Siwoo im lặng.

    Vì thật ra Minseok còn chưa có "như cũ".

    Em mới nhập học vài ngày.

    Mọi thứ vốn đã lạ.



    Ở đầu hành lang, Wangho cuối cùng cũng lên tiếng.

    "Đừng ép."

    Anh nói, giọng không lớn.

    Geonbu không nhìn anh.

    "Em ấy không phải người bị ép."

    Ánh mắt anh quay lại Minseok.

    "Em biết mình đã thấy gì ở cầu thang đá."

    Không phải câu hỏi.

    Minseok nhớ lại ánh đèn đỏ.

    Nhớ cảm giác như có ai đó gọi tên mình trong bóng tối.

    Em đưa tay nhận mảnh giấy.

    Siwoo siết chặt tay áo em thêm một lần.

    "Minseok."

    Lần đầu tiên cậu gọi tên em rõ ràng như vậy.

    Nhưng Minseok đã mở tờ giấy.

    Bên trong chỉ có một dòng:

    "Tầng lửng phía Bắc.

    6 giờ tối.

    Một mình."

    Không chữ ký.

    Không dấu hiệu.

    Minseok ngẩng lên.

    Geonbu đã lùi lại một bậc.

    Nụ cười vẫn còn đó.

    Không lớn.

    Nhưng đủ rõ.

    "Lời mời không có chữ ký." anh nói.

    "Vì người ký...là em."

    Ánh đèn hành lang chớp nhẹ.

    Wangho quay đi trước.

    Siwoo thở ra thật chậm.

    Và Minseok hiểu một điều..

    Em vừa tự bước thêm một bước.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    09. Bữa Trưa Của Kẻ Không Thuộc Về


    09.

    Bữa Trưa Của Kẻ Không Thuộc Về



    Minseok không kể với ai về mảnh giấy.

    Em vẫn đến lớp như mọi ngày.

    Vẫn chép bài.

    Vẫn trả lời khi bị gọi tên.

    Nhưng có gì đó không còn giống hôm qua.



    Giờ ăn trưa.

    Căn tin ồn ào hơn bình thường.

    Khóa trên chen sang khu vực lớp dưới.

    Tiếng khay inox va vào nhau.

    Tiếng gọi món.

    Tiếng ghế kéo loạt xoạt.

    Minseok đứng trong hàng, tay cầm khay.

    Em không biết nên ngồi ở đâu.

    Mới nhập học vài ngày.

    Chưa thân ai đủ để ngồi chung mà không thấy lạc lõng.

    Em liếc về phía dãy bàn gần cửa sổ.

    Siwoo đang ngồi đó.

    Nhưng bên cạnh cậu đã có người.

    Geonbu ngồi đối diện.

    Hai người không nói nhiều.

    Chỉ thỉnh thoảng trao đổi ánh nhìn.

    Minseok khựng lại một nhịp.

    Không phải vì sợ.

    Chỉ vì cảm giác... mình không thuộc vào bức tranh đó.



    Em chọn bàn ở góc.

    Một mình.

    Khay cơm vẫn còn bốc khói.

    Nhưng Minseok không thấy đói.

    Từ lúc nhận mảnh giấy, trong đầu em luôn hiện lên

    "Người ký... là em."

    Ký cái gì?

    Bước vào cái gì?

    Vì sao lại là em?



    "Ngồi một mình à?"

    Giọng nói vang lên phía trước.

    Minseok ngẩng lên.

    Một người cao hơn em nửa cái đầu, đặt khay xuống đối diện.

    Không đợi đồng ý.

    "Nghe nói cậu là học sinh mới."

    Giọng bình thản.

    Không thân thiện quá mức.

    Nhưng cũng không xa cách.

    Minseok gật nhẹ.

    "Ừ."

    Người kia chống khuỷu tay lên bàn.

    "Cậu được gọi vào phòng hội đồng rồi."

    Không phải hỏi.

    Minseok im lặng vài giây.

    "Chỉ là giới thiệu."

    "Ở đây không ai bị 'chỉ là' giới thiệu."

    Ánh mắt người kia dừng lại ở huy hiệu trên ngực Minseok.

    Huy hiệu trống.

    "Cậu thấy nó khác chưa?"

    Minseok cúi xuống nhìn.

    Vẫn trống.

    Nhưng...đường viền dường như đậm hơn hôm qua.

    Hay chỉ là ảo giác?



    Ở bàn gần cửa sổ, Siwoo nhìn sang.

    Geonbu cũng nhìn.

    Không trực diện.

    Chỉ đủ để Minseok biết mình đang bị quan sát.

    Không công khai.

    Nhưng rõ ràng.



    "Cậu nghĩ mình thuộc về đâu?"

    Người đối diện hỏi.

    Minseok nhíu mày.

    "Thuộc về cái gì?"

    Người kia cười nhẹ.

    "Ở đây ai cũng chọn một tầng."

    "Còn cậu?"

    Người kia không trả lời.

    Chỉ đứng dậy.

    Trước khi đi, để lại một câu:

    "Đừng để họ chọn thay."



    Minseok nhìn khay cơm đã nguội.

    Tiếng ồn căn tin dường như xa dần.

    Em chưa chọn gì cả.

    Nhưng mọi người đã bắt đầu nhìn em như thể em đã chọn.

    Ở bàn gần cửa sổ, Geonbu đứng lên trước.

    Đi ngang qua bàn Minseok.

    Không dừng lại.

    Chỉ nói đủ để em nghe:

    "6 giờ.

    Đừng trễ."

    Rồi rời khỏi căn tin.

    Siwoo vẫn ngồi đó.

    Ánh mắt cậu không vui.

    Không giận.

    Chỉ nặng.

    Minseok nhìn xuống huy hiệu lần nữa.

    Lần này em chắc chắn.

    Ở chính giữa lớp kim loại trống...

    Có một vệt tím rất nhạt.

    Gần như không thấy.

    Nhưng không còn hoàn toàn trống nữa.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    10. Khi Màu Trắng Bị Nhắc Tên


    10.

    Khi Màu Trắng Bị Nhắc Tên



    Buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường.

    Minseok không tập trung được vào bài giảng.

    Mỗi lần cúi xuống, em lại nhìn thấy huy hiệu trên ngực áo.

    Vệt tím rất nhạt.

    Như một đường xước.

    Nhưng nó ở đó.

    Không còn là tưởng tượng.



    Tiết cuối kết thúc lúc 4 giờ 40.

    Cả lớp bắt đầu thu dọn.

    Siwoo quay xuống nhìn em.

    "Cậu định đi thật?"

    Minseok ngẩng lên.

    "Đi đâu?"

    Siwoo im lặng một giây.

    "Đừng giả vờ."

    Minseok không trả lời.

    Vì em cũng không biết mình có đang giả vờ hay không.



    Khi lớp gần trống, một giọng nói khác vang lên từ cửa.

    "Minseok."

    Không lớn.

    Nhưng đủ để cả vài người còn lại trong lớp quay lại nhìn.

    Han Wangho đứng đó.

    Không mặc đồng phục học sinh như bình thường.

    Trên ngực áo anh là huy hiệu màu trắng.

    Không viền.

    Không ký hiệu.

    Chỉ trắng hoàn toàn.

    Minseok chưa từng thấy cái đó trước đây.

    Siwoo đứng dậy ngay.

    "Anh."

    Wangho không nhìn cậu.

    Ánh mắt anh dừng lại ở Minseok.

    "Em đi theo tôi một chút."

    Không phải mệnh lệnh.

    Nhưng cũng không phải lời mời.



    Hành lang giờ này yên tĩnh hơn.

    Wangho đi trước.

    Minseok đi sau.

    Không lên tầng tím.

    Không về phía cầu thang Bắc.

    Mà rẽ vào dãy phòng phía Tây — nơi ít khi có người lui tới.

    "Em thấy gì ở cầu thang đá hôm đó?"

    Anh hỏi mà không quay lại.

    Minseok do dự.

    "Ánh đỏ."

    "Còn tối qua?"

    "...Tím."

    Wangho dừng bước.

    Quay lại nhìn thẳng vào em.

    "Và hôm nay?"

    Minseok cúi xuống.

    Huy hiệu.

    Vệt tím vẫn còn đó.

    Nhưng dưới ánh đèn hành lang, nó nhạt đi.

    Gần như hòa vào nền kim loại trắng.

    "Em không chắc."

    Wangho nhìn rất lâu.

    Rồi anh nói một câu mà Minseok không hiểu ngay lúc đó:

    "Khi màu trắng bị nhắc tên, mọi màu khác sẽ tự lộ ra."

    "Trắng là gì?"

    "Là thứ chưa chọn."

    Một khoảng lặng.

    "Em nghĩ mình chưa chọn gì?"

    Wangho nói tiếp.

    "Nhưng trường này không đợi."



    Từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân.

    Không vội.

    Không giấu.

    Geonbu xuất hiện ở khúc rẽ.

    Ánh mắt anh dừng lại ở Wangho trước.

    Rồi mới chuyển sang Minseok.

    "Anh nói với em ấy rồi à?"

    Wangho không đáp.

    Geonbu tiến lại gần hơn.

    "6 giờ."

    Anh nhắc lại.

    "Em biết chỗ."

    Minseok nhìn giữa hai người.

    "Rốt cuộc màu trắng là cái gì?"

    Geonbu nhìn xuống huy hiệu của Wangho.

    "Là thứ nguy hiểm nhất."

    Wangho khẽ nhíu mày.

    Geonbu tiếp lời:

    "Vì trắng không thuộc về đỏ.

    Không thuộc về tím.

    Không thuộc về bất kỳ tầng nào."

    Anh nhìn thẳng Minseok.

    "Nhưng khi trắng bị gọi tên...nó sẽ phải chọn."

    Hành lang lặng xuống.

    Minseok không biết vì sao tim mình lại bình tĩnh đến vậy.

    Em chưa nói đồng ý.

    Chưa nói sẽ đi.

    Nhưng em biết mình sẽ không bỏ qua 6 giờ tối.



    Khi đồng hồ treo tường chỉ 5 giờ 52.

    Huy hiệu trên ngực Minseok...

    vệt tím biến mất.

    Trở lại hoàn toàn trắng.

    _____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    ARC II - TRÒ CHƠI CỦA QUÝ TỘC


    ARC II - TRÒ CHƠI CỦA QUÝ TỘC



    Minseok đã nghĩ mọi chuyện chỉ xoay quanh những tầng lạ.

    Tầng Đỏ.

    Tầng Tím.

    Huy hiệu trống.

    Nhưng em đã nhầm.

    Những tầng đó chỉ là lớp vỏ.

    Thứ thực sự vận hành ngôi trường này... là một trò chơi.

    Không được ghi trong nội quy.

    Không tồn tại trong sơ đồ.

    Không ai công khai nói ra.

    Nhưng tất cả những người "được gọi tên" đều biết.



    Trong ngôi trường này tồn tại một hệ thống ngầm.

    Những học sinh bình thường sẽ không bao giờ chạm tới nó.

    Chỉ những người mang huy hiệu đặc biệt —

    những người bị gọi vào phòng hội đồng ngay khi vừa nhập học —

    mới được kéo vào.

    Họ gọi nó là:

    Trò chơi của Quý Tộc.



    Không có luật được phát trên giấy.

    Không có bảng xếp hạng công khai.

    Nhưng có phân tầng.

    Đỏ.

    Tím.

    Và Trắng.

    Đỏ là quyền lực công khai.

    Tím là quyền lực trong bóng tối.

    Trắng là thứ chưa thuộc về phe nào — nhưng có thể nghiêng cán cân.

    Vì vậy màu trắng luôn bị nhắc tên.

    Và khi màu trắng bị nhắc tên...

    trò chơi chính thức bắt đầu.



    "Quý tộc" không phải vì họ giàu.

    Mà vì họ có quyền quyết định.

    Quyết định ai được bảo vệ.

    Ai bị cô lập.

    Ai được nâng lên.

    Ai bị đẩy xuống.

    Một lời nói trong phòng hội đồng có thể thay đổi vị trí của một người trong trường.

    Một cái nhìn trên cầu thang có thể khiến tin đồn lan khắp khối.

    Một lựa chọn — có thể khiến ai đó biến mất khỏi trò chơi.



    Minseok chưa chọn phe.

    Nhưng ngay khoảnh khắc huy hiệu em chuyển trắng hoàn toàn lúc 5:52 — tên em đã được đưa vào danh sách.

    Không phải người chơi tự do.

    Mà là quân cờ trung tâm.

    Và trong Trò chơi của Quý Tộc...

    Quân cờ trắng luôn là thứ nguy hiểm nhất.



    ARC II bắt đầu khi Minseok bước qua cánh cửa không có trên sơ đồ.

    Và lần đầu tiên nhìn thấy...

    Những người thực sự điều khiển trò chơi này.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    11. Quy Tắc Không Được Viết Ra


    11.

    Quy Tắc Không Được Viết Ra



    6 giờ đúng.

    Minseok đẩy cánh cửa ở tầng lửng phía Bắc.

    Bên trong không tối.

    Nhưng ánh sáng không đến từ đèn.

    Những dải đèn mảnh chạy dọc tường, ánh trắng lạnh, gần như vô trùng.

    Phòng không lớn.

    Một bàn dài.

    Bảy chiếc ghế.

    Bốn người đã ngồi sẵn.

    Geonbu đứng tựa vào tường.

    Wangho ngồi ở đầu bàn.

    Không ai mặc đồng phục đầy đủ.

    Nhưng tất cả đều đeo huy hiệu.

    Đỏ.

    Tím.

    Và một màu trắng duy nhất.

    Là của Minseok.



    "Đến rồi."

    Giọng Wangho không cao.

    Không chào hỏi.

    Không giới thiệu.

    Chỉ xác nhận.

    Minseok bước vào.

    Cánh cửa phía sau tự đóng lại.

    Không có tay nắm bên trong.

    Em nghe rõ tiếng "cạch".

    Không to.

    Nhưng dứt khoát.



    "Em biết mình đang bước vào cái gì không?"

    Một người ngồi bên phải lên tiếng.

    Minseok lắc đầu.

    "Không."

    Người đó cười nhạt.

    "Tốt."



    Wangho đặt một tờ giấy trắng giữa bàn.

    Hoàn toàn trống.

    "Đây là luật."

    Minseok nhìn.

    "Không có gì."

    "Đúng."

    Wangho nhìn thẳng vào em.

    "Trò chơi này không có luật được viết ra."



    Geonbu lên tiếng, giọng trầm hơn thường ngày.

    "Nhưng vẫn có quy tắc."

    Anh giơ một ngón tay.

    "Quy tắc một — không ai rời khỏi trò chơi sau khi đã được gọi tên."

    Ngón thứ hai.

    "Quy tắc hai — mọi quyết định đều có giá."

    Ngón thứ ba.

    "Quy tắc ba — nếu không chọn phe, em sẽ bị chọn thay."



    Minseok đứng yên.

    "Còn quy tắc bốn?"

    Người ngồi phía đối diện em mỉm cười.

    "Không ai nói ra quy tắc bốn."

    Không khí trong phòng không căng.

    Nhưng nặng.

    Rất nặng.



    Wangho đẩy tờ giấy trắng về phía Minseok.

    "Em nghĩ màu trắng là an toàn."

    Minseok không đáp.

    "Nhưng trắng là màu dễ bị nhuộm nhất."

    Một khoảng lặng.

    Rồi Wangho nói:

    "Từ ngày mai, mọi hành động của em sẽ được tính."

    "Được tính như thế nào?"

    Geonbu trả lời:

    "Ảnh hưởng."



    "Ví dụ." một người khác nói thêm.

    "Nếu em ngồi ăn trưa với tầng Đỏ ba ngày liên tiếp, cán cân sẽ nghiêng."

    "Nếu em công khai đứng cạnh tầng Tím trong một vụ việc, cán cân sẽ lệch."

    "Nếu em bảo vệ một người bị nhắm tới... trò chơi sẽ ghi nhận."

    Minseok siết tay.

    "Và nếu em không làm gì?"

    Wangho nhìn em.

    "Không làm gì cũng là một nước đi."



    Trên tường phía sau họ, một màn hình mỏng bật sáng.

    Không có tên.

    Chỉ có ba cột màu:

    ĐỎ

    TÍM

    TRẮNG

    Dưới cột TRẮNG, chỉ có một ký hiệu.

    Một dấu chấm.

    Minseok.



    "Trò chơi của Quý Tộc không phải để giải trí."

    Wangho nói.

    "Nó dùng để duy trì trật tự."

    "Và để thử xem..."

    Geonbu nhìn thẳng vào em.

    "... ai xứng đáng trở thành người điều khiển nó."

    Căn phòng im phăng phắc.

    Minseok nhìn tờ giấy trắng trước mặt.

    Không chữ.

    Không mực.

    Nhưng em biết — Từ khoảnh khắc bước vào đây, mỗi bước em đi ngoài kia đều đang được quan sát.



    Khi Minseok quay người bước ra, cánh cửa mở ra trước khi em chạm vào.

    Hành lang tối hơn bình thường.

    Và điện thoại trong túi rung nhẹ.

    Một tin nhắn không có số gửi.

    Chỉ một dòng:

    Nước đi đầu tiên đã bắt đầu.

    Minseok ngẩng lên.

    Cuối hành lang,

    Siwoo đang đứng đó.

    Nhìn em.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    12. Bàn Tay Giữ Cửa Quá Lâu


    12.

    Bàn Tay Giữ Cửa Quá Lâu



    Siwoo không hỏi em đã thấy gì trong căn phòng đó.

    Cậu chỉ đứng ở cuối hành lang.

    Nhìn.

    "Xong rồi?"

    Minseok gật.

    "Ừ."

    Không ai nói thêm về 6 giờ.

    Như thể nếu không nhắc tới, nó sẽ không tồn tại.



    Hai người cùng đi xuống cầu thang.

    Không phải cầu thang phía Bắc.

    Cầu thang chính.

    Có học sinh đi ngang.

    Có tiếng nói chuyện.

    Có tiếng cười.

    Bình thường đến mức đáng ngờ.

    "Cậu định chọn bên nào?"

    Siwoo hỏi khi gần tới cửa ra sân sau.

    Minseok không trả lời ngay.

    "Chưa biết."

    Siwoo khẽ thở ra.

    "Chưa biết... cũng là một lựa chọn."



    Gió chiều lạnh hơn bình thường.

    Minseok đẩy cửa kính ra ngoài.

    Cửa nặng.

    Phải dùng lực.

    Em bước ra trước.

    Rồi nghe tiếng "cạch".

    Cửa không đóng lại.

    Minseok quay đầu.

    Siwoo vẫn đứng bên trong.

    Một tay cậu giữ cửa.

    Giữ hơi lâu.

    Không hẳn vì cần.

    Chỉ là...chưa buông.

    "Cậu không cần đi theo mình."

    Minseok nói.

    Siwoo nhìn em.

    "Không phải theo."

    Một nhịp ngắt.

    "Chỉ là chưa muốn đứng ở phía đối diện."



    Câu nói đó không lớn.

    Nhưng đủ làm Minseok khựng lại.

    Trong trò chơi vừa được công bố, mọi hành động đều được tính.

    Nếu ai đó đứng cạnh em quá lâu — liệu có bị tính là nghiêng về trắng?

    Siwoo buông cửa.

    Nhưng không rời đi.

    Hai người đứng song song ngoài sân.

    Không nói gì.



    Ở tầng hai, một ô cửa sổ mở hé.

    Geonbu đứng đó.

    Không che giấu.

    Không lộ liễu.

    Chỉ nhìn.

    Bên trong, có lẽ màn hình đã cập nhật.

    Có lẽ cột TRẮNG không còn là một dấu chấm đơn độc nữa.



    "Cậu nghĩ họ muốn gì ở mình?"

    Minseok hỏi.

    Siwoo không nhìn lên tầng hai.

    "Họ muốn xem cậu sẽ làm gì khi bị đặt vào giữa."

    "Còn cậu?"

    Siwoo im lặng một lúc.

    Rồi nói nhỏ:

    "Mình không thích bị tính điểm."



    Tiếng chuông điện thoại vang lên.

    Không phải tin nhắn lần này.

    Là thông báo nội bộ của trường.

    Một dòng chữ ngắn:

    Từ tuần này, sẽ có đánh giá lại vị trí học sinh theo hoạt động ngoại khóa và tương tác tập thể.

    Minseok nhìn màn hình.

    Siwoo cũng nhìn.

    Hai người đều hiểu.

    Trò chơi đã tràn ra ngoài căn phòng trắng.



    Trước khi rời sân, Minseok quay lại đẩy cửa vào trong.

    Cửa sắp đóng.

    Nhưng em giữ nó lại.

    Chỉ một chút.

    Chỉ lâu hơn bình thường.

    Không ai ở đó.

    Nhưng camera ở góc trần vẫn sáng đèn đỏ.

    Bàn tay em giữ cửa.

    Không buông ngay.

    Không bước hẳn vào.

    Cũng không hoàn toàn đứng ngoài.

    Và ở một nơi nào đó trong tòa nhà, một con số vừa thay đổi.

    _____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    13. Một Lời Hứa Trên Danh Nghĩa


    13.

    Một Lời Hứa Trên Danh Nghĩa



    Sáng hôm sau.

    Bảng thông báo trước lớp được thay mới.

    Không có danh sách kỷ luật.

    Không có xếp hạng.

    Chỉ một dòng:

    Điều chỉnh vị trí lớp trưởng và cán sự tạm thời theo đánh giá nội bộ.

    Minseok đứng trước bảng.

    Em chưa từng đăng ký gì.

    Chưa tham gia hoạt động nào.

    Vậy mà tên em...

    ở đó.

    "Minseok – Hỗ trợ điều phối khối 10."

    Em không nhớ mình đồng ý.



    "Chúc mừng."

    Giọng Geonbu vang lên phía sau.

    Không mỉa mai.

    Cũng không thân thiện.

    "Anh không biết mình được đề cử."

    Minseok quay lại.

    Geonbu nhìn bảng.

    "Không ai hỏi em."

    Một nhịp dừng.

    "Trò chơi không cần sự đồng ý."



    Trong lớp, không khí thay đổi rất khẽ.

    Một vài ánh nhìn lâu hơn bình thường.

    Một vài tiếng thì thầm tắt ngay khi em bước qua.

    Siwoo đặt cặp xuống bàn.

    "Cậu nhận à?"

    "Có lựa chọn sao?"

    Siwoo nhìn em.

    Có.

    Nhưng từ chối cũng là một tuyên bố.



    Tiết thứ hai, Minseok được gọi lên phòng hội đồng.

    Không phải phòng trắng.

    Phòng chính thức.

    Wangho ngồi ở vị trí hội trưởng.

    Bên cạnh là Hyeonjoon và Dohyeon.

    Không khí công khai hơn.

    Có biên bản.

    Có giấy tờ.

    "Chức danh này chỉ là tạm thời."

    Wangho nói.

    "Trong ba tuần."

    "Sau đó?"

    "Nếu em giữ được sự cân bằng."

    "Còn nếu không?"

    Hyeonjoon mỉm cười nhẹ.

    "Cán cân sẽ tự điều chỉnh."



    "Vì sao là em?"

    Minseok hỏi thẳng.

    Wangho nhìn em.

    "Vì em chưa thuộc về ai."

    Một câu trả lời đơn giản.

    Nhưng đủ khiến tim em nặng xuống.



    Trước khi rời phòng, Dohyeon đưa cho em một tập giấy.

    "Đây là danh sách những học sinh đang được 'quan sát'."

    Minseok lật qua.

    Có tên quen.

    Có cả Siwoo.

    Có cả một vài người em chưa từng nói chuyện.

    Cuối danh sách, một dòng viết tay:

    Người đảm bảo: Minseok.

    Em ngẩng lên.

    "Đảm bảo cái gì?"

    Wangho trả lời:

    "Rằng họ sẽ không bị đẩy ra khỏi trò chơi nếu chưa đến lượt."

    Một lời hứa.

    Không bằng mực.

    Nhưng bằng vị trí.



    Khi Minseok bước ra khỏi phòng hội đồng, hành lang đông hơn thường ngày.

    Siwoo đứng chờ.

    "Có chuyện gì?"

    Minseok nhìn cậu.

    Trong đầu em vang lại quy tắc hai:

    Mọi quyết định đều có giá.

    "Không có gì."

    Em nói.

    Rồi thêm một câu — không biết vì sao mình nói ra:

    "Mình sẽ không để cậu bị kéo xuống."

    Siwoo khựng lại.

    "Cậu vừa hứa gì đó à?"

    Minseok nhìn thẳng.

    "Chỉ trên danh nghĩa."



    Ở tầng hai, phía sau lớp kính mờ,

    Geonbu nhìn xuống.

    Màn hình phía sau anh cập nhật.

    Cột TRẮNG vẫn còn một ký hiệu.

    Nhưng bên dưới đã xuất hiện một đường mảnh.

    Liên kết.

    Một lời hứa — dù chỉ trên danh nghĩa — vẫn được tính là một nước đi.

    _____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    14. Bữa Tiệc Của Tầng Hồng


    14.

    Bữa Tiệc Của Tầng Hồng



    Thiệp được đặt ngay trong ngăn bàn.

    Không tên người gửi.

    Chỉ có một con dấu sáp màu hồng nhạt.

    Không ký hiệu.

    Không nội dung dài dòng.

    Tối thứ sáu.

    19:30.

    Phòng sinh hoạt đa năng.

    Phía dưới, một dòng nhỏ hơn:

    Trang phục tự do.

    Màu sáng được khuyến khích.



    "Cậu nhận rồi à?"

    Siwoo hỏi khi thấy tấm thiệp trên tay Minseok.

    "Ừ."

    "Cậu biết đó là gì không?"

    Minseok lắc đầu.

    Siwoo nhìn quanh lớp, hạ giọng.

    "Tầng Hồng không thuộc hệ thống chính thức."

    "Nhưng lại có sức ảnh hưởng nhất."



    Tối thứ sáu.

    Phòng sinh hoạt đa năng chưa bao giờ sáng đến vậy.

    Đèn treo thấp.

    Nhạc vừa đủ nghe.

    Bàn tiệc bày đồ ngọt, nước ép, bánh nhỏ trang trí tinh tế.

    Không giống tiệc học sinh.

    Giống một buổi gặp mặt chọn lọc.

    Minseok bước vào.

    Huy hiệu trắng trên ngực phản chiếu ánh đèn.

    Lập tức có vài ánh nhìn hướng về em.

    Không soi mói.

    Mà đánh giá.



    "Chào mừng."

    Một cô gái tiến lại gần.

    Tóc buộc cao.

    Son môi hồng nhạt.

    Huy hiệu trên cổ áo không phải Đỏ.

    Không phải Tím.

    Là hồng.

    "Em là Minseok đúng không?"

    "Vâng."

    Cô ấy mỉm cười.

    "Bọn chị chỉ muốn xem người giữ màu trắng trông như thế nào."



    Tầng Hồng không bàn về chiến lược công khai.

    Họ nói về:

    – Ai đang được chú ý.

    – Ai đang bị cô lập.

    – Ai nên được nâng hình ảnh.

    – Và ai nên "biến mất" khỏi trung tâm.

    "Em biết không," cô gái nói, tay cầm ly nước lấp lánh,

    "một người có thể bị loại khỏi trò chơi mà không cần ai đụng tay."

    "Chỉ cần tin đồn."

    "Chỉ cần thay đổi cách nhìn."



    Ở góc phòng, Minseok thấy Geonbu.

    Anh không tham gia.

    Chỉ đứng quan sát.

    Ánh mắt không hài lòng.

    Còn Wangho — không xuất hiện.

    Tầng Hồng không thuộc quyền kiểm soát của anh.



    "Bọn chị không muốn kéo em về phe."

    Cô gái tiếp tục.

    "Chỉ muốn đề nghị hợp tác."

    "Hợp tác cái gì?"

    "Giữ hình ảnh trung lập."

    Minseok nhíu mày.

    "Trắng mà bị hiểu lầm là nghiêng về Đỏ hay Tím...sẽ rất nguy hiểm."

    Một khoảng lặng.

    "Nhưng nếu được Tầng Hồng bảo trợ... em sẽ luôn được nhìn theo cách có lợi."



    Minseok nhìn quanh.

    Tiếng cười nhẹ.

    Tiếng ly chạm nhau.

    Không ai tranh cãi.

    Không ai nâng giọng.

    Nhưng từng câu nói đều có mục đích.

    Đây không phải chiến trường.

    Đây là nơi định nghĩa chiến trường.



    Điện thoại Minseok rung nhẹ.

    Một tin nhắn từ số lạ:

    Đừng ký thêm lời hứa nào nữa.

    Không tên.

    Nhưng em biết là ai.

    Minseok đặt ly nước xuống.

    Nhìn cô gái trước mặt.

    "Nếu em từ chối thì sao?"

    Cô ấy cười.

    "Bữa tiệc vẫn tiếp tục."

    "Nhưng ánh đèn có thể không còn chiếu vào em nữa."



    Khi Minseok rời khỏi phòng sinh hoạt đa năng, âm nhạc vẫn vang phía sau.

    Cánh cửa đóng lại.

    Hành lang tối hơn hẳn.

    Huy hiệu trắng trên ngực em phản chiếu ánh đèn cuối cùng từ bên trong.

    Một tia hồng thoáng lướt qua bề mặt kim loại.

    Rồi biến mất.

    Ở đâu đó trong hệ thống, một tầng mới vừa bắt đầu để ý đến em.

    Và trong Trò Chơi của Quý Tộc — được chú ý đôi khi còn nguy hiểm hơn bị nhắm tới.

    _____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    15. Những Kẻ Muốn Leo Lên


    15.

    Những Kẻ Muốn Leo Lên



    Sau bữa tiệc Tầng Hồng, mọi thứ thay đổi rất khẽ.

    Không ồn ào.

    Không công khai.

    Nhưng Minseok bắt đầu cảm nhận được ánh nhìn khác đi.

    Không còn chỉ là đánh giá.

    Mà là đo lường.



    Ở căn tin.

    Có ba học sinh bàn bên cạnh cố tình ngồi sát hơn bình thường.

    Không nói chuyện với em.

    Nhưng đủ gần để nghe.

    "Nghe nói cậu ấy được hội đồng chọn."

    "Chưa thuộc phe nào."

    "Thế thì dễ tiếp cận."

    Minseok vẫn ăn.

    Không nhìn sang.

    Nhưng từng chữ lọt vào tai.



    Buổi chiều, một học sinh lớp 11 chặn em ở cầu thang.

    "Chào."

    "Anh là?"

    "Chỉ là người muốn hợp tác."

    Anh ta không đeo huy hiệu màu rõ ràng.

    Chỉ là đỏ nhạt.

    Loại chưa chính thức.

    "Nghe nói em có quyền bảo đảm người khác không bị loại."

    Minseok im lặng.

    "Anh có vài cái tên muốn đề xuất."

    "Em không có quyền thêm người."

    "Nhưng em có thể đề cập."

    Anh ta nghiêng đầu.

    "Em biết không, trong trò chơi này, quan hệ quan trọng hơn phe phái."



    Tin nhắn bắt đầu nhiều hơn.

    – Một lời mời học nhóm.

    – Một đề nghị tham gia dự án.

    – Một người tự nguyện "hỗ trợ" em trong vai trò mới.

    Tất cả đều quá đúng lúc.



    "Cậu thấy không?"

    Siwoo nói khi hai người ngồi ở hành lang cuối dãy.

    "Bọn họ không muốn đứng về phía cậu."

    "Bọn họ muốn leo qua cậu."

    Minseok dựa lưng vào tường.

    "Vì mình trắng?"

    "Vì cậu ở giữa."

    Siwoo nhìn thẳng.

    "Ở giữa là vị trí thuận lợi nhất để bước lên."



    Tối hôm đó.

    Trong phòng trắng.

    Màn hình cập nhật.

    Không chỉ ba cột màu nữa.

    Dưới cột TRẮNG, ngoài Minseok,

    đã xuất hiện những chấm nhỏ mờ hơn.

    Không phải thành viên.

    Mà là những người đang tiếp cận.

    Geonbu khoanh tay.

    "Họ bắt đầu rồi."

    Wangho nhìn màn hình.

    "Không ngăn lại sao?"

    "Không."

    Wangho trả lời bình thản.

    "Đây là phần thú vị nhất."



    Sáng hôm sau, một tin đồn lan nhanh.

    Rằng Minseok đang âm thầm lập danh sách riêng.

    Rằng ai tiếp cận em sớm sẽ được ưu tiên.

    Rằng Tầng Hồng đã bảo trợ em.

    Rằng Tầng Đỏ đang cân nhắc đưa em vào nhóm chính thức.

    Không cái nào được xác nhận.

    Nhưng cũng không cái nào bị phủ nhận.



    Minseok đứng trước gương nhà vệ sinh.

    Huy hiệu trắng vẫn nguyên vẹn.

    Không đỏ.

    Không tím.

    Không hồng.

    Nhưng ánh mắt người khác nhìn vào nó...

    đã khác.

    Không còn là màu trống.

    Mà là bậc thang.



    Khi em bước ra khỏi nhà vệ sinh,

    Một học sinh khóa dưới đứng chờ.

    "Anh... nếu em đứng về phía anh, em có được bảo đảm không?"

    Minseok nhìn cậu ta.

    Không biết tên.

    Không biết thuộc tầng nào.

    Chỉ biết ánh mắt đó — giống ánh mắt của những người đang leo.

    "Em muốn gì?"

    "Chỉ là không bị loại."

    Một yêu cầu đơn giản.

    Nhưng trong trò chơi này,

    không ai leo lên chỉ để đứng yên.



    Ở tầng trên.

    Geonbu nhìn xuống cảnh đó qua lan can.

    Khẽ nói:

    "Trắng bắt đầu thu hút."

    Wangho đáp:

    "Không."

    Ánh mắt anh không rời Minseok.

    "Trắng bắt đầu bị sử dụng."



    Và lần đầu tiên,

    Minseok nhận ra một điều.

    Nguy hiểm không nằm ở việc chọn phe.

    Mà nằm ở việc trở thành thang cho người khác leo lên.

    Vì khi họ đã lên đủ cao...

    Họ sẽ không cần cái thang nữa.

    ____
     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    16. Đổi Họ


    16.

    Đổi Họ

    ____

    Ngày thứ ba sau bữa tiệc Tầng Hồng.

    Minseok bắt đầu quen với việc có người đứng gần hơn bình thường.

    Không ai công khai bám theo.

    Chỉ là khoảng cách giữa em và người khác...ngắn lại.



    Ở căn tin.

    Cậu khóa dưới hôm trước không ngồi sát.

    Nhưng bàn của cậu ta đổi.

    Từ góc phòng sang bàn phía sau Minseok.

    Không nói chuyện.

    Nhưng đủ gần để mỗi khi Minseok đứng dậy, cậu ta cũng đứng.

    Jaehyuk ngồi ở dãy bàn trên, cùng Jihoon và Dohyeon.

    Họ lớn hơn.

    Họ không cần quay đầu nhiều.

    Chỉ liếc một cái là đủ thấy.

    Jaehyuk khẽ hỏi:

    "Cậu ta theo bao lâu rồi?"

    Dohyeon đáp gọn:

    "Từ hôm qua."

    Jihoon không nhìn xuống ngay.

    Chỉ khi Minseok bước ra khỏi căn tin, cậu ta mới nói:

    "Còn lâu."



    Buổi chiều.

    Trong giờ thảo luận mở.

    Cậu khóa dưới lần đầu tiên nhắc tên Minseok trước lớp.

    "Em nghĩ ý của anh Minseok hợp lý."

    Không phải "bạn Minseok".

    Là "anh".

    Cách gọi nghe nhỏ thôi.

    Nhưng là một đường nối.

    Hyeonjoon — người lớn tuổi nhất trong nhóm trên — đặt bút xuống.

    Ánh mắt anh dừng ở Minseok lâu hơn bình thường.



    Ra hành lang.

    Minseok đi một mình.

    Nhưng không hoàn toàn.

    Tiếng bước chân phía sau cách em đúng ba nhịp.

    Không sát.

    Không xa.

    Em dừng lại.

    Tiếng bước chân cũng dừng.

    Minseok quay lại.

    Cậu khóa dưới nhìn thẳng.

    "Em chỉ muốn học hỏi."

    Không hề xấu hổ.

    Không hề lùi.



    Từ tầng trên, Dohyeon tựa lan can nhìn xuống.

    "Bắt đầu gắn tên rồi."

    Jaehyuk khoanh tay.

    "Chưa đâu."

    Jihoon đứng cạnh, ánh mắt bình thản.

    "Đợi đến khi người ta gọi nó là 'người của Minseok'."

    "Lúc đó mới thật sự đổi."



    Chiều muộn.

    Hai học sinh lớp khác nói chuyện ngay sau lưng Minseok.

    "Thằng kia là người của Trắng hả?"

    "Ừ.

    Đi cùng Minseok suốt mà."

    Minseok nghe rõ.

    Cậu khóa dưới cũng nghe rõ.

    Nhưng cậu ta không đính chính.

    Chỉ im lặng đi chậm lại, để khoảng cách giữa mình và Minseok... vừa đủ để người khác thấy.



    Tối.

    Trong phòng trắng.

    Những chấm mờ dưới tên Minseok vẫn chưa thành màu.

    Nhưng chúng không còn rải rác.

    Chúng bắt đầu tụ lại thành cụm.

    Geonbu nhìn màn hình.

    "Có người chọn đứng dưới nó."

    Wangho đáp nhẹ:

    "Không."

    "Có người đang thử viết họ của nó."



    Sáng hôm sau.

    Minseok vừa rẽ vào cầu thang phụ thì có người đứng sẵn ở chiếu nghỉ.

    Không chặn đường.

    Chỉ đứng đó.

    Park Dohyeon.

    "Em đi cùng cậu ta bao lâu rồi?"

    Giọng anh bình thản, không nặng nề.

    Minseok biết anh đang nói ai.

    "Em không đi cùng ai cả."

    Dohyeon nhìn xuống sân.

    Cậu khóa dưới đang đứng dưới tán cây, cách đủ xa nhưng vẫn trong tầm mắt.

    "Ừ."

    "Nhưng người ta nghĩ khác."

    Minseok im lặng.

    Dohyeon quay lại nhìn em.

    "Em biết vì sao bọn anh chưa nói gì không?"

    "Vì đó là lựa chọn của em."

    "Nhưng nếu em không nói rõ..."

    "...thì lựa chọn đó sẽ bị hiểu thành quyết định."

    Một câu không đe dọa.

    Chỉ là cảnh báo.



    Dohyeon bước xuống trước.

    Đi ngang qua Minseok, anh nói thêm rất khẽ:

    "Đừng để người khác đứng sau lưng em đủ lâu."

    "Rồi người ta sẽ gọi em bằng tên của họ."

    Minseok đứng lại một lúc.

    Lần đầu tiên cảm thấy...

    Không phải mình đang bị leo lên.

    Mà là mình đang bị đặt vào một vị trí.

    Và nếu không tự bước ra, người khác sẽ thay em quyết định.


     
    |Keria - Con Rối Không Dây - 1|
    17. Đổi Máu


    17.

    Đổi Máu



    Mọi thứ không nổ tung.

    Chỉ... dịch chuyển.



    Cậu khóa dưới không còn đứng xa nữa.

    Hôm nay, cậu ta nói chuyện với hai người khác trong lớp Minseok.

    Cười.

    Trao đổi số.

    Không nhắc Minseok.

    Nhưng khi có người hỏi:

    "Cậu quen ai ở đây?"

    Cậu ta trả lời rất gọn:

    "Anh Minseok."

    Không giải thích thêm.

    Chỉ thế là đủ.



    Buổi trưa.

    Danh sách dự án được cập nhật.

    Một cái tên bị gạch khỏi nhóm trung lập.

    Thay vào đó là cậu khóa dưới.

    Không ai biết ai đề xuất.

    Nhưng tất cả đều biết vì sao.

    Jaehyuk nhìn bảng một lúc lâu.

    "Bắt đầu thay người rồi."

    Hyeonjoon khoanh tay.

    "Nhẹ tay thật."

    Dohyeon không nói.

    Chỉ nhìn Minseok.



    Minseok đứng trước bảng.

    Không ai trực tiếp buộc tội.

    Không ai hỏi em có liên quan không.

    Nhưng ánh nhìn đã khác.

    Không còn là "bậc thang".

    Mà là "nguồn".



    Chiều.

    Jihoon xuất hiện trong phòng thảo luận.

    "Em thấy chưa?"

    Minseok không quay lại.

    "Thấy gì?"

    "Máu mới."

    Jihoon nhìn danh sách.

    "Mỗi khi có người mới được bơm vào..."

    "...sẽ có người cũ bị đẩy ra."

    Ở góc lớp, người vừa bị gạch tên đang thu dọn đồ.

    Không phản ứng.

    Chỉ im lặng.



    Minseok bước ra hành lang.

    Cậu khóa dưới đuổi theo.

    "Em không làm gì sai."

    "Em chỉ nắm cơ hội."

    Minseok dừng lại.

    "Cơ hội của ai?"

    Cậu ta không trả lời.

    Vì cả hai đều biết.



    Tầng trên.

    Geonbu nhìn xuống danh sách thay đổi.

    "Trắng bắt đầu ảnh hưởng."

    Wangho lắc đầu.

    "Không."

    "Trắng bắt đầu bị dùng để lọc máu."



    Tối.

    Trong phòng trắng.

    Dưới tên Minseok, một trong những chấm mờ chuyển sang màu nhạt.

    Chưa phải thành viên chính thức.

    Nhưng không còn trung lập.

    Quá trình đã bắt đầu.



    Và Minseok hiểu.

    Đổi họ là khi người ta gắn tên em vào phe.

    Đổi máu là khi vì em — người khác bị thay thế.

    Và từ khoảnh khắc đó, em không còn đứng ngoài được nữa.

    ____
     
    Back
    Top Dưới