Chiều đến nhanh hơn Seonghyeon mong muốn.
Hành lang tầng ba lạnh và tối hơn những tầng dưới.
Những khung tranh cổ treo dày, vài bức tranh ngáp dài, vài bức lén liếc người đi qua như muốn buôn chuyện.
Đèn đuốc cháy xanh nhạt, thứ ánh sáng khiến da người trông tái hơn bình thường.
Một giáo sư đứng chờ ở cửa dẫn vào Maze: Professor Clearwater, giáo viên phụ trách phần hướng dẫn đặc biệt hôm nay.
Bà mặc áo choàng màu xám than, cổ áo cao, nhìn như vừa bước ra từ một trang sách cổ.
Bên cạnh là một chiếc giá gỗ đặt vài cuộn giấy da, một chiếc đồng hồ cát, và một hộp kim loại khắc hoa văn.
"Đúng giờ," James nói, hơi thở còn gấp như vừa chạy.
"Professor."
Martin đứng sau anh, mắt sáng như đèn pha.
Keonho dựa lưng vào tường, trông không hề vội.
Juhoon và Seonghyeon đến cuối cùng, không phải vì chậm, mà vì Seonghyeon ghét đứng đợi trong hành lang khi có người qua lại nhìn chằm chằm.
Professor Clearwater nhìn cả nhóm, gật đầu một cái.
"Tốt.
Các em là nhóm số bốn."
Seonghyeon nhìn cuộn giấy da trong tay bà, thấy dấu sáp xanh giống cái Martin cầm buổi sáng.
Dấu sáp ấy khiến lòng bàn tay cậu lạnh đi.
"Quy tắc đơn giản," Clearwater nói.
"Maze là hệ thống hành lang và phòng thử thách được dựng từ rất lâu.
Một phần đã được gia cố để phục vụ huấn luyện.
Một phần khác... vẫn giữ bùa cổ.
Vì vậy, không được tự ý tách nhóm.
Không được tự ý chạm vào vật thể lạ.
Và tuyệt đối không được cố mở những cánh cửa bị niêm phong."
Keonho nghiêng đầu.
"Nếu cửa tự mở thì sao ạ?"
Professor Clearwater nhìn cậu, ánh mắt bình thản.
"Thì các em đóng lại."
Martin bật cười.
James ho khan, cố giữ nghiêm túc.
Clearwater đưa cho James một cuộn bản đồ.
"Các em sẽ đi theo tuyến này, tới phòng trung tâm, lấy vật phẩm đánh dấu, một viên đá khắc rune, rồi quay lại.
Các em được phép sử dụng bùa chiếu sáng, bùa mở khóa cơ bản trong trường hợp khẩn cấp, và bùa bảo vệ ở mức độ vừa phải."
Seonghyeon nghe tới "rune" thì ngón tay bất giác co lại.
Juhoon liếc sang cậu, không nói gì.
"Bắt đầu," Clearwater nói.
Cánh cửa đá mở ra.
Một luồng khí lạnh tràn ra như hơi thở của một thứ đang ngủ.
Bên trong tối đến mức ánh sáng hành lang phía sau bị nuốt mất chỉ sau vài bước.
James rút đũa phép ngay.
"Lumos," anh nói.
Ánh sáng bùng lên, soi ra những bức tường đá ẩm và những đường khắc mờ, như dấu móng tay ai đó từng cào lên đá.
Tiếng bước chân của năm người vang vọng, nhân lên, như có người thứ sáu bước cùng nhịp.
Martin thì thầm "Tớ... tớ nghĩ mình nghe tiếng gì đó."
"Đó là tiếng của chính cậu," Keonho nói, giọng thản nhiên.
Martin quay sang, định phản bác thì Keonho đã đi trước một bước, cúi nhìn một ký hiệu trên tường.
"Nhìn này.
Có dấu bùa."
Seonghyeon không muốn lại gần, nhưng đôi chân cậu tự động bước tới như bị kéo.
Ký hiệu ấy... không phải bùa của lớp Charms.
Nó giống một thứ cậu từng thấy trong những ghi chép mà cậu không bao giờ để ai chạm vào.
Juhoon đứng cạnh, quan sát cả hai, rồi nói: "James, giữ ánh sáng cao lên chút."
James nâng đũa phép.
"Được."
Ánh sáng dội lên cao, lộ ra một đoạn chữ khắc mờ.
Không phải tiếng Anh hiện đại.
Không hẳn Latin.
Một thứ pha trộn, kiểu chữ mà chỉ những người thích đào bới lịch sử phép thuật mới từng thấy.
Seonghyeon đọc thầm trong đầu, nhưng không để môi mình mấp máy.
Keonho lại gần hơn, hơi nghiêng người, như vô tình chắn ánh sáng khỏi Seonghyeon một chút.
"Cậu đọc được à?"
Keonho hỏi nhỏ.
Seonghyeon lập tức lùi nửa bước.
"Không."
Keonho cười khẽ.
"Nói dối tệ."
Seonghyeon nghiến răng.
"Cậu bám theo tớ làm gì?"
Keonho chớp mắt, giả ngây thơ.
"Tớ đang đi theo tuyến bản đồ."
James quay lại, thấy cả nhóm chậm lại thì gọi: "Này, đừng đứng im lâu quá.
Maze có bùa làm rối phương hướng đấy."
"Vâng," Juhoon đáp, kéo Seonghyeon đi trước một nhịp.
"Đi thôi."
Họ rẽ trái theo bản đồ.
Hành lang hẹp dần.
Trần thấp xuống, khiến James phải cúi đầu.
Đằng xa, có một cái bóng chuyển động, chỉ là bóng của đuốc rung, nhưng Martin vẫn giật thót, tay rút đũa ra.
"Cậu bình tĩnh," Juhoon nói với Martin, giọng trầm hơn bình thường.
"Nếu cậu hoảng, cậu sẽ tự làm mình vấp."
Martin gật gật, vẫn có vẻ cảnh giác nhưng hạ đũa theo lời Juhoon: "Ok, vậy thì cố gắng đi sát nhau!
Keonho đi phía sau, thỉnh thoảng chạm tay lên tường, như đang cảm nhận rung động của bùa.
Seonghyeon ghét cách cậu ta làm mọi thứ giống như một trò chơi, nhưng cũng không thể phủ nhận: Keonho có trực giác tốt.
Đôi khi quá tốt.
Hành lang mở ra một căn phòng tròn.
Ở giữa là một bệ đá thấp, trên đó đặt một viên đá xám, mặt đá khắc rune, đúng như giáo sư nói.
"Đấy," James nói, thở phào.
"Nhanh gọn."
Martin bước tới, mắt sáng rực, nhưng Juhoon giữ cậu lại bằng một cái nắm tay nhẹ.
"Chờ đã."
James nhíu mày.
"Sao?"
Juhoon nhìn Seonghyeon.
"Cậu thấy gì không?"
Seonghyeon không muốn trả lời.
Nhưng đôi mắt cậu đã nhìn thấy: quanh bệ đá có một vòng dấu mờ, dấu của bùa niêm phong, nhưng không phải loại mà giáo sư nói "được gia cố an toàn".
Nó cũ hơn.
Sâu hơn.
Và...
đang hoạt động.
"Có bùa," Seonghyeon nói, miễn cưỡng.
Keonho "ồ" một tiếng, lần này không trêu.
Cậu ta nhìn bệ đá, rồi nhìn vòng dấu dưới chân.
"Vậy lấy thế nào?"
James rút đũa phép, tự tin: "Alohomora, "
"Không," Seonghyeon cắt ngang.
Tất cả quay lại nhìn cậu.
Seonghyeon ghét khoảnh khắc này: khoảnh khắc mình trở thành người nói "không" giữa những người vốn đã chuẩn bị nói "được".
Nhưng nếu James dùng bùa mở khóa vào đây, vòng bùa có thể phản lại.
Cậu không chắc sẽ xảy ra gì.
Và "không chắc" trong Maze là một thứ đáng sợ.
"Cậu chắc chứ?"
James hỏi, giọng nghiêm túc hơn.
Seonghyeon nuốt khan.
"Đây không phải khóa cơ.
Đây là... một loại niêm phong.
Nếu phá thô, nó sẽ kích hoạt."
Keonho nhìn cậu như thể vừa được xem một mánh khóe mới.
Martin thì hơi há hốc miệng.
Juhoon không ngạc nhiên, cậu chỉ nhìn Seonghyeon như kiểu "tớ biết cậu sẽ thấy".
James hạ đũa phép.
"Vậy làm sao?"
Seonghyeon tiến một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách.
Cậu cúi xuống, quan sát vòng dấu.
Nó không hoàn chỉnh, có một đoạn bị mòn.
Như thể ai đó từng cố xóa, nhưng không xóa hết.
Nếu chỉ chạm vào viên đá... có lẽ vẫn an toàn.
Nhưng "có lẽ" không đủ.
Keonho bất ngờ ngồi xổm xuống cạnh cậu, gần quá nhanh.
"Đoạn này mòn," Keonho nói.
"Giống như có đường vào."
Seonghyeon quay phắt sang.
"Đừng chạm."
Keonho giơ hai tay lên.
"Tớ chưa chạm."
Nhưng khoảng cách giữa họ quá gần, gần đến mức Seonghyeon ngửi thấy mùi bạc hà nhạt từ áo choàng Keonho.
Cậu thấy tai mình nóng lên, không hiểu vì tức hay vì bị xâm phạm không gian riêng.
Juhoon bước tới, đứng giữa họ một chút, đủ để Seonghyeon thở dễ hơn.
"James, cậu có thể giữ ánh sáng ổn định không?
Đừng lia."
James gật, nâng đũa phép cao hơn.
Seonghyeon hít một hơi, cố ổn định suy nghĩ.
Cậu đưa đũa phép ra, nhưng không niệm bùa.
Chỉ chạm đầu đũa xuống nền đá ngay cạnh đoạn vòng dấu mòn, như thử "nghe" bùa.
Một rung động rất nhẹ chạy qua đầu đũa, như tiếng đàn dây căng.
Seonghyeon rụt tay lại.
Keonho nhìn cậu.
"Cậu cảm được bùa?"
Seonghyeon không đáp.
James nói khẽ: "Seonghyeon, nếu cậu có cách an toàn, nói bọn tớ nghe."
Seonghyeon biết mình đang bị ép vào việc phải lãnh đạo, dù cậu không muốn.
Cậu nhìn viên đá.
Rune trên mặt đá... không chỉ là đánh dấu.
Nó giống một ký hiệu định vị.
Một "mỏ neo" của một thứ lớn hơn.
Cậu nhớ lại tờ da thuộc dưới cuốn sách sáng nay.
Những nét bút của cậu, những ký hiệu cậu không dám viết thành chữ.
Và câu mà cậu đã đọc được từ lâu trong một đoạn ghi chép rách nát:
"Khi dấu ấn thức, tường đá sẽ trả lời."
Seonghyeon không đọc thành tiếng, nhưng trong đầu cậu, câu ấy vang lên rõ ràng như lời thì thầm ngay sau gáy.
"Chúng ta không lấy viên đá này," Seonghyeon nói, giọng chắc hơn cậu tưởng.
Martin kêu lên: "Nhưng nhiệm vụ, "
James nhíu mày.
"Seonghyeon, "
"Có thứ gì đó sai," Seonghyeon nói, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Đây không phải vật phẩm 'đánh dấu' bình thường.
Nó... liên kết với bùa cổ.
Nếu chạm vào, có thể kích hoạt cả hệ thống."
Keonho nghiêng đầu.
"Vậy ta quay về tay không?"
Juhoon nhìn Keonho.
"Không nhất thiết.
Nhưng ta không liều."
James im lặng vài giây, rồi gật đầu, quyết định nhanh như một huynh trưởng đúng nghĩa.
"Được.
An toàn trước.
Ta quay lại báo giáo sư."
Martin tiu nghỉu, nhưng vẫn gật.
Cả nhóm quay lưng.
Seonghyeon vừa bước ra khỏi phòng tròn thì nghe một tiếng "tách" rất khẽ phía sau, như tiếng khóa tự động gài lại.
James quay lại ngay.
"Gì thế?"
Seonghyeon lạnh sống lưng.
Cánh cửa đá của phòng tròn... không hề có cửa.
Họ vừa bước qua một lối mở tự nhiên trong tường.
Nhưng bây giờ, tường đã liền lại, như thể chưa từng có lối đi.
Martin đứng sững.
"Không... không phải chứ."
Keonho cười khẽ, nhưng lần này không hẳn là vui.
"Maze vừa đóng cửa sau lưng mình."
Juhoon hít một hơi sâu.
"James."
James rút đũa phép, giọng gọn: "Bình tĩnh.
Lumos vẫn còn.
Ta tìm đường khác."
Seonghyeon nhìn bức tường liền mạch trước mặt.
Ở góc dưới, có một vết khắc mờ vừa hiện lên, như mực vô hình gặp ánh sáng.
Một ký hiệu.
Giống hệt ký hiệu trên tờ da thuộc của cậu.
Seonghyeon cảm thấy tim mình chìm xuống, nặng như đá.
Không phải Hogwarts "tình cờ" cho họ vào Maze hôm nay.
Maze đã chọn họ.
Và điều tệ nhất là: nó bắt đầu trả lời cậu trước tiên.
"Seonghyeon?"
Juhoon gọi khẽ.
Seonghyeon giật mình, quay lại.
Cậu nhận ra mọi người đang nhìn cậu, James chờ quyết định, Martin vung vẩy đũa, Keonho quan sát như săn mồi, còn Juhoon thì lặng lẽ đứng đó, như một điểm tựa.
Seonghyeon mở miệng, định nói "không sao".
Nhưng cậu không thể nói dối được nữa, không phải với bức tường đang hiện lên dấu ấn của chính mình.
"Đi tiếp," Seonghyeon nói, giọng thấp.
"Nhưng đừng chạm vào bất cứ thứ gì có rune."
Keonho nhướn mày, nhìn cậu như vừa nghe thấy một lời hứa.
James gật.
"Được.
Cả nhóm sát lại.
Juhoon, cậu đi cạnh Martin.
Keonho, "
"Em đi sau," Keonho nói, mắt vẫn không rời Seonghyeon.
"Để canh lưng cho Ravenclaw."
Seonghyeon lườm.
"Đừng gọi tớ như thế."
Keonho cười, bước lui nửa nhịp, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
"Vậy để tớ gọi đúng tên.
Eom Seonghyeon."
Seonghyeon không đáp, quay đi trước khi mình phản ứng quá mức.
Hành lang phía trước tối hơn, như thể ánh sáng của James bị hút dần.
Những bức tường đá ẩm phản chiếu ánh đèn thành những vệt dài méo mó.
Ở đâu đó rất sâu, có tiếng nước nhỏ giọt đều đều, như một cái đồng hồ đếm ngược.
Và Seonghyeon hiểu: buổi "hướng dẫn có kiểm soát" này vừa chuyển thành một thứ khác, thứ mà Hogwarts đã giấu kỹ, và cậu đã cố giấu kỹ hơn.
Nhưng Hogwarts không cho cậu trốn.
Câu đố đã bắt đầu.