Khác [Keonhyeon] The Whisper

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406945889-256-k119573.jpg

[Keonhyeon] The Whisper
Tác giả: minuitquill
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi cánh cửa Maze tầng ba khép lại mà không cần ai chạm vào, Hogwarts bắt đầu chơi một trò rất cũ: chọn người, thử lòng, rồi đòi giá.

Eom Seonghyeon thề rằng cậu chỉ muốn sống yên ổn qua năm học này-đọc sách, làm bài, và tuyệt đối không để ai nhìn thấy những ký hiệu cậu đã giấu dưới đáy ngăn kéo.

Ahn Keonho thề rằng cậu chỉ tò mò.

Chỉ là tò mò thôi.

Tò mò vì một Ravenclaw lạnh lùng lại phản ứng như bị chạm vào vết thương mỗi khi thấy rune cổ.

Tò mò vì Hogwarts có quá nhiều luật, mà Seonghyeon lại giống một ngoại lệ còn khó chịu hơn cả cậu.

Trong khi James, huynh trưởng năm bảy, bất lực cố giữ cả nhóm "đi đúng tuyến hướng dẫn", Martin Edwards lại coi mê cung như trò săn kho báu, còn Kim Juhoon thì âm thầm làm điều khó nhất: giữ bình tĩnh cho tất cả, kể cả khi cậu bắt đầu nhận ra, chính Hogwarts đang trả lời Seonghyeon trước tiên.

Một câu chuyện về dấu ấn bị đánh thức, những lời nói dở dang, và cách một nhóm người hoàn toàn không hợp nhau lại trở thành đáp án duy nhất cho một lời tiên tri bị lãng quên.

Warning: Truyện được gõ vào lúc 5h sáng bởi 1 nhỏ khùng đang ôn thi cuối kỳ ở trường kỹ sư đã quá chán học toán lý hóa tin và cổ lên cơn thèm fic KeonHyeon Hogwarts mà chưa có ai viết mấy.

Cổ chưa đọc Harry Potter đủ nhiều để bám canon tuyệt đối, nên nếu có chỗ lệch nhẹ xin nhẹ tay.

Mỗi chương có thể đổi vibe (trầm trầm ám ám hoặc điên điên đá đá) tùy tình trạng tinh thần.



seonghyeon​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • The Child Of God
  • [Keonhyeon] Đanh Đá Giả Tạo
  • Dear, Santa [Keonhyeon]
  • [keonhyeon] Cá ăn thịt Mèo
  • [keonhyeon] Đệ Nhất Gian Thần
  • [Keonhyeon] The Whisper
    Intro + Warning


    Tại Hogwarts, có những thứ được mặc định là không đổi: cầu thang sẽ thích đổi hướng, thư viện sẽ luôn có khu vực "cấm sờ", và Gryffindor cùng Slytherin có thể tranh cãi vì mọi lý do trên đời, kể cả khi chẳng ai nhớ lý do ban đầu.

    Eom Seonghyeon luôn tin rằng rắc rối chỉ đến khi người ta chủ động bước vào.

    Vì thế cậu tránh đám đông, tránh sự chú ý, và tránh Ahn Keonho, một Slytherin có thói quen tiến gần mọi giới hạn như thể giới hạn sinh ra để bị trêu ngươi.

    Nhưng vào một buổi hướng dẫn Maze tưởng như vô hại, chính Hogwarts mới là kẻ quyết định ai được đi tiếp, ai bị giữ lại, và ai sẽ là người đầu tiên nghe thấy đá tường gọi tên mình.

    Ở một góc khác của câu chuyện, Kim Juhoon nhận ra có những thứ không thể "xoa dịu" bằng giọng nói nhẹ nhàng: cái thói quen lao lên của Martin Edwards, trọng lượng James đang gánh mà không kêu ca, và sự bồn chồn trong ánh mắt Keonho mỗi khi Seonghyeon cố tỏ ra bình thản.

    Có những đêm, điều nguy hiểm nhất không phải tiếng hét—mà là khoảnh khắc một người định mở miệng để chứng minh mình ổn.

    Và khi dấu rune đầu tiên hiện lên trên bức tường tưởng như vô tri, một sự thật đơn giản cũng lộ ra: bí mật không chỉ nằm trong Maze.

    Bí mật đang nằm trong chính họ.

    "Có những câu trả lời không nằm trong sách.

    Chúng nằm trong cách một người cố im lặng khi bị gọi đúng tên."

    - Eom Seonghyeon

    ___________________________________________

    Warning : trừ việc có thể là vibe mỗi chương 1 kiểu, thì có thể OOC nặng (tại càng viết càng lệch thiết lập đầu rồi 🥲).

    Ngoài ra thì cổ cũng không có lịch ra chương cố định, có lúc cổ spam liền, có lúc cổ lặn khá lâu vì trường thi nhiều vicieo ...

    Nếu có ngày fic nổi lên thật thì mong mọi người đừng giục chap, tại giục là cổ trốn.

    Anw thì nếu đã ghé tới đây, chúc bạn đọc vui.

    Độ dài dự kiến: 20-30 chương (?)

    Start date: 7h25 - 26/01/26 (CET)
     
    [Keonhyeon] The Whisper
    Chương 1


    Gió tháng mười một lùa qua những khe cửa sổ cao của Đại Sảnh, kéo theo cái lạnh mỏng như một lớp sương.

    Bên dưới những trần vòm lấp lánh bùa sao, Hogwarts vẫn ồn ào theo cách rất riêng: tiếng ghế kéo, tiếng bát đĩa chạm nhau, tiếng tranh cãi vụn vặt về bài tập và Quidditch, và những lời chào vội của học sinh chạy qua hành lang vì sợ muộn giờ.

    Eom Seonghyeon ngồi ngay ngắn ở bàn Ravenclaw như một dấu chấm câu giữa dòng náo nhiệt.

    Trước mặt cậu là một tờ da thuộc ghi chằng chịt các ký hiệu, nét bút đều và gọn, không phải bài luận, cũng chẳng phải ghi chép môn học.

    Chỉ là một thứ cậu luôn mang theo, thứ cậu không cho phép mình gọi tên.

    Kim Juhoon đặt khay bữa sáng xuống cạnh cậu.

    Không hỏi, không cằn nhằn.

    Cậu chỉ đẩy nhẹ một cốc cacao nóng về phía Seonghyeon, như thể đó là phần hiển nhiên trong nhịp sống của cả hai.

    "Ăn đi," Juhoon nói, giọng nhẹ.

    Seonghyeon không ngẩng đầu ngay.

    Cậu gõ một cái lên mép tờ da thuộc rồi che lại nhanh đến mức giống phản xạ.

    Ở bàn Slytherin, có người đã nhìn thấy động tác đó, và nhìn thấy nó hơi lâu hơn cần thiết.

    "Cậu nhìn tớ như mẹ tớ nhìn tớ ấy," Seonghyeon nói.

    Juhoon nhướn mày.

    "Tớ không ép cậu ăn rau."

    Seonghyeon bật cười khẽ, nhận cốc cacao.

    Đúng như mọi khi, Juhoon là người duy nhất có thể kéo cậu ra khỏi những vòng suy nghĩ mà không cần hỏi "cậu ổn không", câu hỏi ấy đôi khi còn làm tình hình tệ hơn.

    Ở bàn Gryffindor phía đối diện, Martin Edwards đang cười đến mức gần như sặc nước bí đỏ.

    James, huynh trưởng năm bảy, cao lớn, áo choàng được cài gọn, nhưng vẫn mang vẻ lộn xộn cố hữu của người luôn chạy trước lịch, vừa túm cổ áo Martin như dằn mặt, vừa nói gì đó khiến vài đứa Gryffindor khác đập bàn hưởng ứng.

    "Anh thề, nếu em còn dùng bùa làm lông con cú dựng đứng lần nữa, "

    "Em chỉ thử thôi!"

    Martin la lên, giơ hai tay đầu hàng nhưng mắt vẫn sáng rỡ vì phấn khích.

    "Với lại nó trông ngầu mà!"

    Juhoon liếc sang.

    "Nhìn họ kìa."

    Seonghyeon "ừ" một tiếng.

    Cậu biết James và Martin từ lâu, kiểu người mà chỉ cần đứng chung một hành lang cũng khiến không khí bớt nặng.

    Nếu Hogwarts là một cơ thể sống, James giống như tim, còn Martin giống như một cục năng lượng chạy sai hướng nhưng không ai nỡ tắt đi.

    Cậu định quay về với bữa sáng thì có cảm giác... bị nhìn.

    Không phải kiểu nhìn lơ đãng.

    Là kiểu nhìn có chủ đích.

    Như ai đó đang đo đạc.

    Seonghyeon ngẩng đầu lên và thấy Ahn Keonho ở bàn Slytherin.

    Keonho không ngồi cùng một nhóm rõ ràng.

    Không phải bị cô lập, chỉ là cậu ta chọn vị trí hơi tách ra, đủ gần để nghe hết những chuyện quan trọng, đủ xa để không bị kéo vào những "luật bất thành văn" của Slytherin.

    Ngón tay Keonho đang lăn một đồng xu giữa các đốt, động tác nhanh, không cần nhìn.

    Khi Seonghyeon bắt gặp ánh mắt ấy, Keonho không quay đi, không phải vì khiêu khích, mà vì cậu ta vốn không có thói quen rút mắt khỏi một thứ làm mình tò mò.

    Rồi cười, rất nhẹ, như một dấu chấm phá.

    Seonghyeon lập tức cúi xuống, như thể cái nhìn ấy là một cơn gió lạnh thổi qua gáy.

    Cậu ghét cảm giác bị chú ý.

    Càng ghét hơn khi người chú ý là Keonho, "đứa ngoại lệ" mà cả trường từng bàn tán, vì Sorting Hat đã do dự quá lâu trước khi Keonho bước về phía Slytherin.

    Seonghyeon không quan tâm chuyện nhà nào ghét nhà nào.

    Cậu chỉ không thích những thứ khiến người ta trở thành tâm điểm.

    Và nếu đúng là Keonho đã từng đứng trước cái ranh giới ấy, thì việc cậu ta luôn ngồi lệch khỏi "phe" của mình bỗng nhiên nghe... hợp lý đến khó chịu.

    Juhoon nhìn theo hướng mắt cậu.

    "Keonho à?"

    Seonghyeon nhấp cacao, cố làm như không nghe.

    Juhoon thở ra rất khẽ.

    "Cậu ta trông như người sẽ làm phiền người khác chỉ vì thấy thú vị."

    Seonghyeon đặt cốc xuống.

    "Không 'trông như'.

    Cậu ta là thế."

    Juhoon bật cười, rồi chuyển chủ đề như thường lệ, cách cậu luôn làm để không đẩy Seonghyeon vào thế phải giải thích.

    Nhưng đúng lúc đó, một tiếng "choang" vang lên phía gần cửa Đại Sảnh.

    Một nhóm học sinh năm dưới làm rơi khay, bát súp lăn lóc.

    Giáo sư McGonagall đi ngang qua, chỉ cần liếc là mấy đứa kia đã tự động dựng thẳng lưng.

    Hogwarts là vậy: ồn ào, nhưng có những ranh giới vô hình khiến ai cũng tự biết dừng.

    Seonghyeon tưởng mình đã trở lại an toàn trong cái ranh giới ấy.

    Cho đến khi James tiến thẳng về phía bàn Ravenclaw.

    "Seonghyeon!"

    James gọi, giọng vang vừa đủ để cả bàn quay lại nhìn.

    "Juhoon!"

    Juhoon nhấc mắt, hơi ngạc nhiên.

    "James?"

    James chống tay lên bàn, cười một cái đầy vẻ "tớ có chuyện hay".

    Martin đứng sau anh, cầm một cuộn giấy da lớn, mép giấy còn dính sáp niêm phong màu xanh.

    "Chiều nay," James nói, "có buổi hướng dẫn đặc biệt.

    Maze tầng ba.

    Kiểu... thám hiểm có kiểm soát."

    Martin đưa cuộn giấy ra như đang giới thiệu báu vật.

    "Có bản đồ tạm thời!

    Và, " Cậu dừng lại một nhịp để tạo kịch tính, "và có cửa dẫn xuống khu thư viện ngầm."

    Juhoon nghiêng đầu.

    "Thư viện ngầm?"

    "Ừ," James gật.

    "Nghe nói là phần phụ của thư viện chính, dành cho tài liệu cổ.

    Kiểu... những thứ không để trẻ con tự ý sờ vào.

    Nhưng hôm nay họ cho vài nhóm vào, để 'làm quen' và 'học cách tự bảo vệ trong không gian có bùa cổ'.

    Đại loại vậy."

    Seonghyeon không nói gì, nhưng tim cậu giật một nhịp.

    Maze.

    Thư viện ngầm.

    Tờ da thuộc dưới cuốn sách như nóng lên.

    Juhoon nhìn sang cậu, ánh mắt bình thản mà tinh tế.

    "Cậu muốn đi không?"

    Seonghyeon không thể trả lời ngay.

    Vì "muốn" là một từ nguy hiểm.

    Muốn nghĩa là thừa nhận sự tò mò.

    Thừa nhận sự liên quan.

    Thừa nhận rằng có một thứ trong Hogwarts đang gọi tên cậu theo cách mà cậu không giải thích được.

    James vẫn đang thao thao.

    "Bọn tớ thiếu người biết suy luận.

    Martin thì... thôi khỏi nói.

    Juhoon thì giữ nhịp tốt.

    Seonghyeon, cậu ấy là Ravenclaw, nên chắc chắn sẽ không để bọn tớ chết trong hành lang."

    Martin chớp mắt, nói nhanh như đỡ ngượng: "Seonghyeon là Ravenclaw mà, chắc... kiểu mấy câu đố không làm cậu kẹt đâu."

    Juhoon cắt ngang: "Martin."

    Martin ngậm miệng, cười trừ.

    Seonghyeon định từ chối.

    Thật ra, cậu luôn từ chối những thứ khiến cậu trở thành một phần của nhóm ồn ào.

    Nhưng Maze... thư viện ngầm...

    Seonghyeon hiểu quá rõ: càng né, Hogwarts càng đẩy cậu vào.

    "Được," Seonghyeon nói, ngắn gọn.

    Juhoon liếc cậu, một cái liếc như đóng dấu "tớ biết mà".

    James vỗ tay một cái.

    "Tuyệt.

    Vậy chiều nay gặp ở hành lang tầng ba."

    Anh vừa quay đi thì một bóng người bước đến, như thể đã chờ sẵn khoảnh khắc này.

    Ahn Keonho.

    Cậu ta xuất hiện bên cạnh James và Martin như một người vốn dĩ thuộc về đó.

    Không có vẻ xin phép.

    Không có vẻ do dự.

    Sự tự nhiên ấy không giống kiểu "xin vào nhóm", mà giống kiểu đã từng đứng cạnh nhau đủ lâu để thôi phải diễn.

    "Maze tầng ba?"

    Keonho hỏi, giọng lười nhác.

    "Nghe vui."

    James cười.

    "Mày nghe hết rồi à?"

    Keonho nhún vai.

    "Em chỉ đi ngang."

    Seonghyeon biết đó là nói dối.

    Nhưng Keonho nói dối theo kiểu không cần người khác tin, chỉ cần người khác không thể bắt bẻ.

    Martin reo lên: "Keonho đi cùng bọn mình đi!

    Có thêm người mạnh thì càng tốt!"

    Juhoon nhìn Martin, nụ cười như có như không.

    "Cậu mời kiểu gì mà nghe như sắp đánh nhau thế?"

    Martin đỏ mặt.

    "Ý tớ là... nếu có rắc rối..."

    Keonho đưa mắt sang Seonghyeon.

    "Nếu có rắc rối, Ravenclaw sẽ xử lý chứ?"

    Seonghyeon cảm thấy cổ họng mình khô đi.

    Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng Keonho lần này, không tránh.

    "Không phải việc của tớ," Seonghyeon đáp.

    Keonho cười.

    "Ồ."

    Một tiếng "ồ" thôi, nhưng nghe như thể cậu vừa tìm được nút bấm đúng chỗ.

    James như không nhận ra dòng điện nhỏ giữa hai người.

    Anh khoác vai Keonho.

    "Đi thì đi.

    Nhưng nhớ, đây là hướng dẫn, không phải đột nhập."

    Keonho nghiêng đầu, giả vờ nghiêm túc.

    "Vâng, huynh trưởng."

    Seonghyeon thấy Juhoon hơi dịch về phía cậu, một kiểu đứng gần để cậu không phải đứng một mình trước ánh mắt của Keonho.

    Không phải vì Juhoon sợ, mà vì Juhoon hiểu: Seonghyeon không thích bị ép vào những trò kéo co xã hội.

    "Chiều gặp," James nói, rồi kéo Martin đi trước khi Martin kịp kể thêm ba câu nữa.

    Keonho không đi ngay.

    Cậu ta đứng đó thêm một nhịp, nhìn Seonghyeon như thể đang cân nhắc nói gì.

    Seonghyeon nắm chặt cán cốc cacao.

    "Eom Seonghyeon," Keonho nói.

    Seonghyeon cau mày.

    "Gì?"

    "Không có gì," Keonho đáp.

    "Chỉ là... tên cậu nghe hay."

    Seonghyeon khựng lại.

    Câu đó... vô hại.

    Nhưng nó khiến cậu khó chịu theo cách khó gọi tên, vì nó không phải trêu chọc rõ ràng, cũng không phải tấn công.

    Nó giống như Keonho đang đặt một sợi chỉ vào tay cậu, chờ cậu tự thắt nút.

    Juhoon lên tiếng, giọng vẫn dịu: "Keonho, cậu đừng làm Seonghyeon căng thẳng từ sáng."

    Keonho quay sang Juhoon, nụ cười lịch sự hơn.

    "Tớ chỉ khen thật."

    Juhoon đáp lại bằng một cái nhìn bình thản đến mức khó chịu, kiểu nhìn của người hiền nhưng không mềm.

    "Khen cũng có nhiều cách."

    Keonho nhướn mày, như thể thích thú vì tìm thấy một người không dễ bị dắt mũi.

    "Được rồi.

    Chiều gặp."

    Cậu ta quay đi.

    Seonghyeon thở ra, nhận ra mình đã giữ hơi quá lâu.

    Juhoon nhấp một ngụm nước bí đỏ, rồi nói như tiện miệng: "Tớ nghĩ cậu ta không ghét cậu."

    Seonghyeon đáp ngay: "Tớ không cần cậu ta ghét hay không."

    Juhoon "ừ" một tiếng, không tranh cãi.

    "Nhưng cậu ta sẽ kéo cậu vào chuyện của cậu ta, nếu cậu cho phép."

    Seonghyeon im lặng.

    Vấn đề là... có những chuyện không cần "cho phép" cũng kéo người ta vào.
     
    [Keonhyeon] The Whisper
    Chương 2


    Chiều đến nhanh hơn Seonghyeon mong muốn.

    Hành lang tầng ba lạnh và tối hơn những tầng dưới.

    Những khung tranh cổ treo dày, vài bức tranh ngáp dài, vài bức lén liếc người đi qua như muốn buôn chuyện.

    Đèn đuốc cháy xanh nhạt, thứ ánh sáng khiến da người trông tái hơn bình thường.

    Một giáo sư đứng chờ ở cửa dẫn vào Maze: Professor Clearwater, giáo viên phụ trách phần hướng dẫn đặc biệt hôm nay.

    Bà mặc áo choàng màu xám than, cổ áo cao, nhìn như vừa bước ra từ một trang sách cổ.

    Bên cạnh là một chiếc giá gỗ đặt vài cuộn giấy da, một chiếc đồng hồ cát, và một hộp kim loại khắc hoa văn.

    "Đúng giờ," James nói, hơi thở còn gấp như vừa chạy.

    "Professor."

    Martin đứng sau anh, mắt sáng như đèn pha.

    Keonho dựa lưng vào tường, trông không hề vội.

    Juhoon và Seonghyeon đến cuối cùng, không phải vì chậm, mà vì Seonghyeon ghét đứng đợi trong hành lang khi có người qua lại nhìn chằm chằm.

    Professor Clearwater nhìn cả nhóm, gật đầu một cái.

    "Tốt.

    Các em là nhóm số bốn."

    Seonghyeon nhìn cuộn giấy da trong tay bà, thấy dấu sáp xanh giống cái Martin cầm buổi sáng.

    Dấu sáp ấy khiến lòng bàn tay cậu lạnh đi.

    "Quy tắc đơn giản," Clearwater nói.

    "Maze là hệ thống hành lang và phòng thử thách được dựng từ rất lâu.

    Một phần đã được gia cố để phục vụ huấn luyện.

    Một phần khác... vẫn giữ bùa cổ.

    Vì vậy, không được tự ý tách nhóm.

    Không được tự ý chạm vào vật thể lạ.

    Và tuyệt đối không được cố mở những cánh cửa bị niêm phong."

    Keonho nghiêng đầu.

    "Nếu cửa tự mở thì sao ạ?"

    Professor Clearwater nhìn cậu, ánh mắt bình thản.

    "Thì các em đóng lại."

    Martin bật cười.

    James ho khan, cố giữ nghiêm túc.

    Clearwater đưa cho James một cuộn bản đồ.

    "Các em sẽ đi theo tuyến này, tới phòng trung tâm, lấy vật phẩm đánh dấu, một viên đá khắc rune, rồi quay lại.

    Các em được phép sử dụng bùa chiếu sáng, bùa mở khóa cơ bản trong trường hợp khẩn cấp, và bùa bảo vệ ở mức độ vừa phải."

    Seonghyeon nghe tới "rune" thì ngón tay bất giác co lại.

    Juhoon liếc sang cậu, không nói gì.

    "Bắt đầu," Clearwater nói.

    Cánh cửa đá mở ra.

    Một luồng khí lạnh tràn ra như hơi thở của một thứ đang ngủ.

    Bên trong tối đến mức ánh sáng hành lang phía sau bị nuốt mất chỉ sau vài bước.

    James rút đũa phép ngay.

    "Lumos," anh nói.

    Ánh sáng bùng lên, soi ra những bức tường đá ẩm và những đường khắc mờ, như dấu móng tay ai đó từng cào lên đá.

    Tiếng bước chân của năm người vang vọng, nhân lên, như có người thứ sáu bước cùng nhịp.

    Martin thì thầm "Tớ... tớ nghĩ mình nghe tiếng gì đó."

    "Đó là tiếng của chính cậu," Keonho nói, giọng thản nhiên.

    Martin quay sang, định phản bác thì Keonho đã đi trước một bước, cúi nhìn một ký hiệu trên tường.

    "Nhìn này.

    Có dấu bùa."

    Seonghyeon không muốn lại gần, nhưng đôi chân cậu tự động bước tới như bị kéo.

    Ký hiệu ấy... không phải bùa của lớp Charms.

    Nó giống một thứ cậu từng thấy trong những ghi chép mà cậu không bao giờ để ai chạm vào.

    Juhoon đứng cạnh, quan sát cả hai, rồi nói: "James, giữ ánh sáng cao lên chút."

    James nâng đũa phép.

    "Được."

    Ánh sáng dội lên cao, lộ ra một đoạn chữ khắc mờ.

    Không phải tiếng Anh hiện đại.

    Không hẳn Latin.

    Một thứ pha trộn, kiểu chữ mà chỉ những người thích đào bới lịch sử phép thuật mới từng thấy.

    Seonghyeon đọc thầm trong đầu, nhưng không để môi mình mấp máy.

    Keonho lại gần hơn, hơi nghiêng người, như vô tình chắn ánh sáng khỏi Seonghyeon một chút.

    "Cậu đọc được à?"

    Keonho hỏi nhỏ.

    Seonghyeon lập tức lùi nửa bước.

    "Không."

    Keonho cười khẽ.

    "Nói dối tệ."

    Seonghyeon nghiến răng.

    "Cậu bám theo tớ làm gì?"

    Keonho chớp mắt, giả ngây thơ.

    "Tớ đang đi theo tuyến bản đồ."

    James quay lại, thấy cả nhóm chậm lại thì gọi: "Này, đừng đứng im lâu quá.

    Maze có bùa làm rối phương hướng đấy."

    "Vâng," Juhoon đáp, kéo Seonghyeon đi trước một nhịp.

    "Đi thôi."

    Họ rẽ trái theo bản đồ.

    Hành lang hẹp dần.

    Trần thấp xuống, khiến James phải cúi đầu.

    Đằng xa, có một cái bóng chuyển động, chỉ là bóng của đuốc rung, nhưng Martin vẫn giật thót, tay rút đũa ra.

    "Cậu bình tĩnh," Juhoon nói với Martin, giọng trầm hơn bình thường.

    "Nếu cậu hoảng, cậu sẽ tự làm mình vấp."

    Martin gật gật, vẫn có vẻ cảnh giác nhưng hạ đũa theo lời Juhoon: "Ok, vậy thì cố gắng đi sát nhau!

    Keonho đi phía sau, thỉnh thoảng chạm tay lên tường, như đang cảm nhận rung động của bùa.

    Seonghyeon ghét cách cậu ta làm mọi thứ giống như một trò chơi, nhưng cũng không thể phủ nhận: Keonho có trực giác tốt.

    Đôi khi quá tốt.

    Hành lang mở ra một căn phòng tròn.

    Ở giữa là một bệ đá thấp, trên đó đặt một viên đá xám, mặt đá khắc rune, đúng như giáo sư nói.

    "Đấy," James nói, thở phào.

    "Nhanh gọn."

    Martin bước tới, mắt sáng rực, nhưng Juhoon giữ cậu lại bằng một cái nắm tay nhẹ.

    "Chờ đã."

    James nhíu mày.

    "Sao?"

    Juhoon nhìn Seonghyeon.

    "Cậu thấy gì không?"

    Seonghyeon không muốn trả lời.

    Nhưng đôi mắt cậu đã nhìn thấy: quanh bệ đá có một vòng dấu mờ, dấu của bùa niêm phong, nhưng không phải loại mà giáo sư nói "được gia cố an toàn".

    Nó cũ hơn.

    Sâu hơn.

    Và...

    đang hoạt động.

    "Có bùa," Seonghyeon nói, miễn cưỡng.

    Keonho "ồ" một tiếng, lần này không trêu.

    Cậu ta nhìn bệ đá, rồi nhìn vòng dấu dưới chân.

    "Vậy lấy thế nào?"

    James rút đũa phép, tự tin: "Alohomora, "

    "Không," Seonghyeon cắt ngang.

    Tất cả quay lại nhìn cậu.

    Seonghyeon ghét khoảnh khắc này: khoảnh khắc mình trở thành người nói "không" giữa những người vốn đã chuẩn bị nói "được".

    Nhưng nếu James dùng bùa mở khóa vào đây, vòng bùa có thể phản lại.

    Cậu không chắc sẽ xảy ra gì.

    Và "không chắc" trong Maze là một thứ đáng sợ.

    "Cậu chắc chứ?"

    James hỏi, giọng nghiêm túc hơn.

    Seonghyeon nuốt khan.

    "Đây không phải khóa cơ.

    Đây là... một loại niêm phong.

    Nếu phá thô, nó sẽ kích hoạt."

    Keonho nhìn cậu như thể vừa được xem một mánh khóe mới.

    Martin thì hơi há hốc miệng.

    Juhoon không ngạc nhiên, cậu chỉ nhìn Seonghyeon như kiểu "tớ biết cậu sẽ thấy".

    James hạ đũa phép.

    "Vậy làm sao?"

    Seonghyeon tiến một bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách.

    Cậu cúi xuống, quan sát vòng dấu.

    Nó không hoàn chỉnh, có một đoạn bị mòn.

    Như thể ai đó từng cố xóa, nhưng không xóa hết.

    Nếu chỉ chạm vào viên đá... có lẽ vẫn an toàn.

    Nhưng "có lẽ" không đủ.

    Keonho bất ngờ ngồi xổm xuống cạnh cậu, gần quá nhanh.

    "Đoạn này mòn," Keonho nói.

    "Giống như có đường vào."

    Seonghyeon quay phắt sang.

    "Đừng chạm."

    Keonho giơ hai tay lên.

    "Tớ chưa chạm."

    Nhưng khoảng cách giữa họ quá gần, gần đến mức Seonghyeon ngửi thấy mùi bạc hà nhạt từ áo choàng Keonho.

    Cậu thấy tai mình nóng lên, không hiểu vì tức hay vì bị xâm phạm không gian riêng.

    Juhoon bước tới, đứng giữa họ một chút, đủ để Seonghyeon thở dễ hơn.

    "James, cậu có thể giữ ánh sáng ổn định không?

    Đừng lia."

    James gật, nâng đũa phép cao hơn.

    Seonghyeon hít một hơi, cố ổn định suy nghĩ.

    Cậu đưa đũa phép ra, nhưng không niệm bùa.

    Chỉ chạm đầu đũa xuống nền đá ngay cạnh đoạn vòng dấu mòn, như thử "nghe" bùa.

    Một rung động rất nhẹ chạy qua đầu đũa, như tiếng đàn dây căng.

    Seonghyeon rụt tay lại.

    Keonho nhìn cậu.

    "Cậu cảm được bùa?"

    Seonghyeon không đáp.

    James nói khẽ: "Seonghyeon, nếu cậu có cách an toàn, nói bọn tớ nghe."

    Seonghyeon biết mình đang bị ép vào việc phải lãnh đạo, dù cậu không muốn.

    Cậu nhìn viên đá.

    Rune trên mặt đá... không chỉ là đánh dấu.

    Nó giống một ký hiệu định vị.

    Một "mỏ neo" của một thứ lớn hơn.

    Cậu nhớ lại tờ da thuộc dưới cuốn sách sáng nay.

    Những nét bút của cậu, những ký hiệu cậu không dám viết thành chữ.

    Và câu mà cậu đã đọc được từ lâu trong một đoạn ghi chép rách nát:

    "Khi dấu ấn thức, tường đá sẽ trả lời."

    Seonghyeon không đọc thành tiếng, nhưng trong đầu cậu, câu ấy vang lên rõ ràng như lời thì thầm ngay sau gáy.

    "Chúng ta không lấy viên đá này," Seonghyeon nói, giọng chắc hơn cậu tưởng.

    Martin kêu lên: "Nhưng nhiệm vụ, "

    James nhíu mày.

    "Seonghyeon, "

    "Có thứ gì đó sai," Seonghyeon nói, cố giữ giọng bình tĩnh.

    "Đây không phải vật phẩm 'đánh dấu' bình thường.

    Nó... liên kết với bùa cổ.

    Nếu chạm vào, có thể kích hoạt cả hệ thống."

    Keonho nghiêng đầu.

    "Vậy ta quay về tay không?"

    Juhoon nhìn Keonho.

    "Không nhất thiết.

    Nhưng ta không liều."

    James im lặng vài giây, rồi gật đầu, quyết định nhanh như một huynh trưởng đúng nghĩa.

    "Được.

    An toàn trước.

    Ta quay lại báo giáo sư."

    Martin tiu nghỉu, nhưng vẫn gật.

    Cả nhóm quay lưng.

    Seonghyeon vừa bước ra khỏi phòng tròn thì nghe một tiếng "tách" rất khẽ phía sau, như tiếng khóa tự động gài lại.

    James quay lại ngay.

    "Gì thế?"

    Seonghyeon lạnh sống lưng.

    Cánh cửa đá của phòng tròn... không hề có cửa.

    Họ vừa bước qua một lối mở tự nhiên trong tường.

    Nhưng bây giờ, tường đã liền lại, như thể chưa từng có lối đi.

    Martin đứng sững.

    "Không... không phải chứ."

    Keonho cười khẽ, nhưng lần này không hẳn là vui.

    "Maze vừa đóng cửa sau lưng mình."

    Juhoon hít một hơi sâu.

    "James."

    James rút đũa phép, giọng gọn: "Bình tĩnh.

    Lumos vẫn còn.

    Ta tìm đường khác."

    Seonghyeon nhìn bức tường liền mạch trước mặt.

    Ở góc dưới, có một vết khắc mờ vừa hiện lên, như mực vô hình gặp ánh sáng.

    Một ký hiệu.

    Giống hệt ký hiệu trên tờ da thuộc của cậu.

    Seonghyeon cảm thấy tim mình chìm xuống, nặng như đá.

    Không phải Hogwarts "tình cờ" cho họ vào Maze hôm nay.

    Maze đã chọn họ.

    Và điều tệ nhất là: nó bắt đầu trả lời cậu trước tiên.

    "Seonghyeon?"

    Juhoon gọi khẽ.

    Seonghyeon giật mình, quay lại.

    Cậu nhận ra mọi người đang nhìn cậu, James chờ quyết định, Martin vung vẩy đũa, Keonho quan sát như săn mồi, còn Juhoon thì lặng lẽ đứng đó, như một điểm tựa.

    Seonghyeon mở miệng, định nói "không sao".

    Nhưng cậu không thể nói dối được nữa, không phải với bức tường đang hiện lên dấu ấn của chính mình.

    "Đi tiếp," Seonghyeon nói, giọng thấp.

    "Nhưng đừng chạm vào bất cứ thứ gì có rune."

    Keonho nhướn mày, nhìn cậu như vừa nghe thấy một lời hứa.

    James gật.

    "Được.

    Cả nhóm sát lại.

    Juhoon, cậu đi cạnh Martin.

    Keonho, "

    "Em đi sau," Keonho nói, mắt vẫn không rời Seonghyeon.

    "Để canh lưng cho Ravenclaw."

    Seonghyeon lườm.

    "Đừng gọi tớ như thế."

    Keonho cười, bước lui nửa nhịp, nhưng ánh mắt vẫn sáng.

    "Vậy để tớ gọi đúng tên.

    Eom Seonghyeon."

    Seonghyeon không đáp, quay đi trước khi mình phản ứng quá mức.

    Hành lang phía trước tối hơn, như thể ánh sáng của James bị hút dần.

    Những bức tường đá ẩm phản chiếu ánh đèn thành những vệt dài méo mó.

    Ở đâu đó rất sâu, có tiếng nước nhỏ giọt đều đều, như một cái đồng hồ đếm ngược.

    Và Seonghyeon hiểu: buổi "hướng dẫn có kiểm soát" này vừa chuyển thành một thứ khác, thứ mà Hogwarts đã giấu kỹ, và cậu đã cố giấu kỹ hơn.

    Nhưng Hogwarts không cho cậu trốn.

    Câu đố đã bắt đầu.
     
    [Keonhyeon] The Whisper
    Chương 3


    Ánh sáng từ đầu đũa của James yếu đi từng nhịp, không phải vì đuốc sắp tàn, mà vì hành lang phía trước như nuốt lấy nó.

    Bóng tối ở Maze không giống bóng tối bình thường, nó có trọng lượng, có nhịp thở, và có một kiểu kiên nhẫn của thứ đã nằm đó quá lâu.

    "Đi sát vào," James nói, giọng thấp.

    "Đừng để khoảng cách."

    Martin đi sát rạt bên cạnh Juhoon, vai cứng lại như bị đóng đinh, nhưng miệng vẫn bật ra một câu cộc để tự giữ nhịp: "Mẹ kiếp...

    đi sát thì đi sát."

    Juhoon không kéo cậu lại mạnh, cậu chỉ đặt bàn tay lên lưng Martin, một điểm chạm nhỏ nhưng đủ khiến Martin nhớ rằng mình không một mình.

    Martin hít vào một hơi ngắn, cười khan: "Ừ.

    Có người giúp neo lại rồi.

    Tớ không ngã đâu."

    Keonho đi sau cùng, đúng như cậu đã tự nhận.

    Nhưng "canh lưng" của Keonho không phải kiểu im lặng ngoan ngoãn.

    Cậu ta bước sát sau Seonghyeon hơn mức cần thiết, khiến Seonghyeon có cảm giác chỉ cần quay đầu là va phải.

    "Cậu định dẫm lên gót tớ à?"

    Seonghyeon bật ra, không quay lại.

    "Tớ mà dẫm thì cậu đã kêu từ nãy rồi," Keonho đáp, giọng thản nhiên đến đáng ghét.

    "Tớ đang giữ cậu trong tầm mắt."

    Seonghyeon siết chặt đũa phép.

    "Tớ không cần."

    "Ừ," Keonho nói.

    "Nhưng Hogwarts thì có vẻ cần."

    Câu đó làm Seonghyeon khựng lại một nhịp.

    James cũng liếc sang, nhưng không hỏi.

    Có những lúc huynh trưởng biết tốt nhất là không kéo dây thêm.

    Hành lang rẽ một lần nữa, rồi một lần nữa.

    Bản đồ trong tay James bắt đầu không khớp, đường vẽ trên giấy vẫn chỉ về phía "lối ra", nhưng tường đá trước mặt họ cứ mở ra những đoạn ngoặt mới, như cố tình kéo dài.

    "Maze đổi cấu trúc," James lẩm bẩm.

    "Không phải kiểu huấn luyện."

    Juhoon nhìn quanh, mắt cậu dừng lại ở những vết khắc mờ trên đá.

    "Mấy dấu này... hồi nãy không có."

    Seonghyeon không trả lời, nhưng cậu thấy tim mình chìm xuống: dấu rune đó không chỉ "có".

    Nó đang hiện ra.

    Như mực vô hình gặp ánh sáng, hoặc như một thứ đang thức dậy vì có người đi qua đúng chỗ.

    Và điều tệ nhất: nó hiện ra rõ nhất khi Seonghyeon đứng gần.

    James dừng lại trước một đoạn tường liền mạch.

    Không có cửa.

    Không có khe.

    Nhưng mặt đá ở đây sạch hơn những chỗ khác, như từng bị chạm nhiều lần.

    "Có gì đó," James nói.

    "Seonghyeon?"

    Seonghyeon biết mình ghét cái cách tên mình được gọi trong Maze, như bị chỉ định.

    Nhưng cậu vẫn bước lên, chậm rãi.

    Trên mặt đá, một đường rune mờ mảnh như sợi tóc chạy ngang, gần như không thấy.

    Seonghyeon đưa đầu đũa lại gần mà không chạm.

    Rune run nhẹ, rồi sáng lên đúng một nhịp, như đáp lại sự hiện diện của cậu.

    Martin hít mạnh qua mũi, run tay nhưng cố nhếch mép như đang cà khịa chính mình: "Ờ.

    Nó phản ứng.

    Tuyệt."

    Juhoon nhìn Seonghyeon, giọng khẽ nhưng chắc: "Cậu làm được."

    Martin đứng lệch nửa bước, tự nhiên chắn giữa Seonghyeon và bóng tối phía sau mà không nhận ra mình chắn sai góc: "Cứ làm đi.

    Nếu nó vồ thì... nó vồ tớ trước

    Seonghyeon muốn nói "không", nhưng bàn tay đã giơ lên.

    Cậu không niệm bùa mở khóa.

    Không dám.

    Cậu chỉ gõ rất nhẹ đầu đũa vào đúng điểm rune sáng lên, như gõ nhịp.

    Tách.

    Một tiếng nhỏ vang lên trong đá, như tiếng khóa cũ vừa chịu mở sau nhiều năm.

    Tường đá trước mặt nứt ra một đường mảnh, rồi trượt sang bên, lộ một khe hẹp đủ cho một người lách qua.

    Hơi lạnh thốc ra, nhưng lần này là hơi lạnh "bình thường" của lâu đài, không phải hơi lạnh của Maze.

    James thở ra, như vừa nín thở suốt cả đoạn đường.

    "Đi."

    Juhoon kéo Martin qua trước.

    Martin bước hụt một nhịp, chửi thề rất nhỏ: "Chết tiệt."

    Cậu quay lại định nói gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt Seonghyeon thì nuốt câu lại, chỉ gật cộc một cái như kiểu tớ hiểu.

    Keonho đi ngay sau Seonghyeon.

    Khi Seonghyeon lách qua khe đá, vai áo choàng cậu vướng lại.

    Keonho đưa tay giữ vạt áo cho cậu, động tác nhanh và tự nhiên như thể đã làm hàng trăm lần.

    Seonghyeon quay lại, ánh mắt sắc: "Cậu, "

    Keonho chỉ nhướn mày.

    "Cậu muốn để áo rách à?"

    Seonghyeon không nói tiếp.

    Cậu bước ra hành lang tầng ba, nơi ánh đuốc vàng rung nhẹ như chưa có gì xảy ra.

    Nhưng Seonghyeon biết có gì đó đã xảy ra.

    Vì ngay lúc cậu bước khỏi khe đá, rune trên tường phía sau nhấp nháy một cái cuối cùng, như một cái nháy mắt.

    Như thể lâu đài đã nhớ mặt cậu.

    Và như thể nó đang nói: chưa xong đâu.

    Hành lang tầng ba vẫn là hành lang tầng ba: đá lạnh, đuốc vàng, tranh treo tường buồn ngủ và những tiếng bước chân vọng lại.

    Nhưng năm người đứng đó đều biết, cái "bình thường" này chỉ là một lớp da khoác ngoài.

    James là người phá im lặng trước.

    Anh nhìn khe đá vừa khép lại, rồi nhìn thẳng lên trần vòm như thể hy vọng có một giáo sư nào đó sẽ nhảy ra từ bóng tối và giải thích tất cả bằng một câu "các em làm tốt lắm".

    Không có ai cả.

    "Được," James nói, giọng cố bình thản.

    "Chúng ta vừa...

    đi lệch tuyến hướng dẫn."

    Martin cười khan một tiếng, nhếch mép nhưng bàn tay vẫn chưa thôi run: "Anh nói như kiểu lạc xuống bếp thôi ấy.

    Ừ, bếp nhà ai mà đóng cửa sau lưng mình."

    Rồi cậu liếc cái chỗ khe đá biến mất: "Lần sau em mang chảo.

    Ít ra còn gõ được."

    Juhoon đặt tay lên cổ tay Martin một cái, không nắm chặt, chỉ chạm.

    Một nhịp chạm đủ khiến Martin hít sâu lại.

    Keonho đứng cạnh cột đá, mặt nghiêng đi một chút, mắt vẫn nhìn cái chỗ khe đá đã biến mất.

    Cậu ta nhìn kiểu người đã ghi nhớ từng chi tiết, và đang thử xem có cái gì "lặp lại" hay "đáp lại" không.

    Seonghyeon là người duy nhất không nhìn khe đá nữa.

    Cậu nhìn xuống tay mình.

    Không có dấu cháy.

    Không có vết cắt.

    Nhưng lòng bàn tay cậu lạnh, như vừa cầm một cục băng lâu năm.

    Đầu ngón tay còn cảm giác rung, rung của rune vừa "mở" trước mặt cậu, rung như một sợi dây đàn bị gảy.

    Seonghyeon ghét nhất là cảm giác này: cảm giác mình đã làm một thứ mà mình không nên làm, và đồng thời biết rõ, mình sẽ còn phải làm nữa.

    "Seonghyeon."

    Juhoon gọi tên cậu nhỏ thôi.

    Seonghyeon ngẩng lên.

    Juhoon nhìn cậu, mắt bình tĩnh nhưng sâu, như muốn hỏi: cậu có chắc cậu vẫn đứng vững không?

    Và như mọi khi, Juhoon không bắt cậu phải trả lời bằng lời.

    Seonghyeon gật một cái.

    Ngắn.

    Dứt.

    James thở ra, quyết định nhanh đúng kiểu huynh trưởng: "Giờ phải báo lại.

    Professor Clearwater đang chờ bọn mình."

    Martin giơ tay nhanh nhưng kìm lại giữa chừng, như sực nhớ không được làm loạn: "Khoan.

    Mình vừa 'mở' cái gì đó đúng không?"

    Cậu lầm bầm "Em cần chuẩn bị tinh thần mình sẽ bị phạt mức nào."

    James liếc Martin như đang cân đo giữa "nói thật để sống" và "nói dối để đỡ rắc rối".

    Rồi anh chọn một kiểu thứ ba: sự thật nhưng có kiểm soát.

    "Chúng ta không tự ý mở cửa niêm phong," James nói, giọng chắc.

    "Chúng ta... tìm lối ra khi Maze đóng lại.

    Và anh sẽ nói vậy."

    Keonho bật cười nhẹ.

    "Huynh trưởng nói dối chuyên nghiệp ghê."

    James quay phắt: "Anh không nói dối.

    Anh đang... chọn cách thuật lại."

    Keonho nhún vai, nhưng mắt cậu ta lại lướt qua Seonghyeon, như thể đang nói: thấy chưa, ai cũng phải chọn cách thuật lại.

    Seonghyeon không nhìn lại.

    Họ đi dọc hành lang trở về.

    Không ai nói thêm gì trong vài phút.

    Tiếng áo choàng sột soạt nghe như tiếng giấy cọ đá.

    Tranh treo tường nhìn theo, vài bức khẽ thì thầm, nhưng chỉ là thì thầm thường ngày, không phải thứ thì thầm của Maze.

    Và chính điều đó càng khiến Seonghyeon khó chịu.

    Vì nếu mọi thứ trở lại bình thường quá nhanh, thì cái bất thường vừa rồi càng giống thứ gì đó... có chủ ý.

    Đến khúc ngoặt cuối, họ thấy Professor Clearwater đứng ngay trước cánh cửa đá dẫn vào Maze.

    Bà không đi vào.

    Bà chỉ đứng đó như người canh cửa, hoặc như người không muốn bước vào thêm lần nào nữa.

    Ánh mắt Clearwater lướt qua mặt từng đứa, ...dừng lại một nhịp lâu hơn ở Martin (vì cậu rõ ràng đang cố tỏ ra không sợ, nhưng tay lại tố cáo), rồi dừng ở Seonghyeon (vì cậu rõ ràng đang cố không sợ).

    "Các em muộn," bà nói.

    James lập tức bước lên, đứng chắn trước nhóm theo phản xạ.

    "Thưa giáo sư, Maze...

    đổi cấu trúc.

    Tuyến bản đồ không còn khớp."

    Clearwater nhìn anh, rất lâu.

    "Các em có chạm vào vật thể bị niêm phong không?"

    "Không," James nói ngay.

    Seonghyeon nghe chữ "không" đó mà cổ họng se lại.

    Khe đá không phải "vật thể" theo kiểu viên đá rune ở phòng tròn, nhưng nó đã mở.

    Và nó mở vì cậu.

    Clearwater nhìn từng người.

    Ánh mắt bà dừng ở Keonho.

    "Em có làm gì không cần thiết không, Ahn Keonho?"

    Keonho cười, lịch sự vừa đủ.

    "Em chỉ đi theo nhóm."

    "Em là người mà 'chỉ' của em thường gây hậu quả," Clearwater nói, giọng không đổi.

    Keonho nhún vai, không phản bác.

    Clearwater quay sang Seonghyeon.

    "Eom Seonghyeon," bà gọi.

    Seonghyeon giật một nhịp.

    Cậu ghét cảm giác bị gọi đủ họ tên như thế.

    Nó giống như đóng dấu.

    "Dạ."

    Clearwater nhìn thẳng vào mắt cậu.

    "Em có thấy rune nào hiện lên không?"

    Tim Seonghyeon rơi xuống.

    James hơi quay đầu.

    Juhoon cũng quay.

    Martin ngơ ngác.

    Keonho, Keonho thì không ngơ ngác.

    Keonho nhìn Seonghyeon như thể câu hỏi này xác nhận một điều cậu ta đã nghi ngờ từ trước.

    Seonghyeon giữ mặt lạnh.

    "Em... thấy vài ký hiệu mờ.

    Nhưng em không chắc."

    Clearwater không hỏi tiếp "tại sao".

    Bà chỉ gật đầu rất chậm, như thể đã nghe đủ.

    "Được rồi," bà nói.

    "Từ giờ, Maze sẽ bị hạn chế lại.

    Những gì xảy ra hôm nay... không phải chuyện để các em tự xử lý."

    James gật, nhưng mắt anh rõ ràng muốn hỏi: vậy chuyện gì vậy?

    Anh nuốt câu hỏi xuống, vì biết hỏi cũng không được trả lời.

    Clearwater đưa tay ra.

    "Bản đồ."

    James đưa cuộn giấy da.

    Clearwater chạm đũa phép lên bản đồ.

    Mực trên giấy loang ra như bị nước ăn, rồi những đường vẽ biến dạng trong chớp mắt, tuyến họ đi bị gạch xoá, thay bằng những đường ngoằn ngoèo như vết nứt.

    Martin "hừ" một tiếng rất nhỏ, nửa muốn chửi thề nửa muốn cười: "Ờ.

    Thay đổi thật."

    Cậu quay sang Juhoon, nói nhỏ, "Tớ ghét mấy cái biết tự sửa đề."

    "Đúng," Clearwater nói.

    "Và nếu nó thay đổi khi các em ở trong đó, thì nghĩa là bùa cổ đã 'tỉnh'."

    Seonghyeon cảm thấy Juhoon đứng gần hơn một chút.

    Không chạm, chỉ gần.

    Clearwater đóng bản đồ lại, nhét vào hộp kim loại.

    "Các em về phòng sinh hoạt chung.

    Nghỉ ngơi.

    Và tuyệt đối không tự ý quay lại tầng ba tối nay."

    Keonho hỏi, giọng vô tư: "Nếu nó gọi bọn em thì sao ạ?"

    Clearwater nhìn Keonho như nhìn một mồi lửa.

    "Thì em tắt đi."

    Keonho cười.

    "Nếu em tắt được thì em đã tắt rồi."

    Clearwater không đáp.

    Bà mở cửa hành lang, nhường đường cho cả nhóm.

    Khi họ đi qua, Seonghyeon nghe giọng Clearwater rất nhỏ, như chỉ dành cho cậu.

    "Em đã từng thấy những ký hiệu đó trước đây."

    Đó không phải câu hỏi.

    Đó là một lời khẳng định.

    Seonghyeon không dám quay lại.

    Cậu chỉ bước nhanh hơn, tim đập vào lồng ngực như một tiếng gõ cửa.

    Keonho đi cạnh cậu, không chọc.

    Điều đó còn tệ hơn.

    Ra đến hành lang rộng, James mới thở mạnh, như thể vừa thoát khỏi một cuộc tra khảo.

    "Ok," anh nói, cố kéo nhịp nhóm về lại "đời thường".

    "Ai về nhà nấy.

    Đừng tự đâm đầu vào cái gì nữa."

    Martin gật cái cộc, như tự đóng dấu kỷ luật cho bản thân: "Em biết rồi."

    Keonho ngắt lời, nhẹ nhàng: "Martin, cậu thề nhiều quá."

    Martin nhếch mép "Ừ, tớ sợ.

    Nhưng tớ vẫn đi.

    Khác nhau chỗ đó."

    Juhoon cười khẽ, rồi nói với James: "Tụi em còn tiết DADA sáng mai."

    James cau mày.

    "Sau vụ này mà còn học DADA...

    đúng là Hogwarts."

    Seonghyeon đi im.

    Trong đầu cậu, rune trên tường vẫn nhấp nháy như dư ảnh.

    Đêm đó, Seonghyeon không ngủ.

    Cậu nằm trong ký túc xá Ravenclaw, nghe tiếng gió quệt qua cửa sổ.

    Trong bóng tối, những câu chữ cứ muốn thành hình, như ai đó đang viết lên không khí.

    Seonghyeon kéo tờ da thuộc ra, đặt lên bàn, châm nến nhỏ.

    Cậu không viết thêm.

    Cậu chỉ nhìn.

    Vì cậu sợ: nếu cậu viết, Hogwarts sẽ coi đó là một lời đáp.

    Ở giường bên, vài bạn cùng phòng thở đều.

    Thế giới vẫn quay như thường.

    Nhưng Seonghyeon biết, có một thứ trong lâu đài đang thức, và nó đã nhận ra cậu.
     
    [Keonhyeon] The Whisper
    Chương 4


    Sáng hôm sau, Hogwarts có một kiểu "bình thường" khiến người ta phát cáu.

    Bình thường là hành lang vẫn đổi hướng đúng lúc ai đó đang vội.

    Bình thường là những bức tranh vẫn tranh luận về chuyện từ hai trăm năm trước như thể hôm qua mới xảy ra.

    Bình thường là tiếng giày gõ lên đá nghe như có ai đi phía sau, dù quay lại chẳng thấy ai.

    Và bình thường nhất, là việc Seonghyeon chưa kịp quên ánh mắt của Professor Clearwater khi bà hỏi về rune, thì lịch học đã kéo cậu về với một tiết Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám như chưa hề có Maze nào cả.

    Chỉ có điều, Seonghyeon biết: lâu đài không quên.

    Nó chỉ giả vờ.

    Juhoon đi cạnh cậu, bước chân đều, tay ôm sách như một người đã quen với việc sống giữa những thứ bất an mà vẫn giữ được nhịp thở bình thường.

    "Ngủ được không?"

    Juhoon hỏi, giọng thấp vừa đủ để không ai nghe.

    Seonghyeon nhìn thẳng phía trước.

    "Tạm."

    Juhoon nghiêng đầu, như cân đo câu trả lời.

    "Ừ."

    Không vạch trần.

    Không truy hỏi.

    Juhoon luôn làm vậy, đặt một câu hỏi vừa đủ, rồi để Seonghyeon tự quyết định có muốn mở cửa hay không.

    Nhưng chính vì thế, đôi khi Seonghyeon còn thấy khó chịu hơn: cậu ghét cảm giác bị hiểu quá rõ.

    Họ rẽ vào một hành lang dẫn xuống khu lớp học thực hành.

    Gió từ cầu thang xoáy lên, thổi tắt một ngọn nến treo tường.

    Ánh sáng rung nhẹ một cái, rồi lại ổn định, như thể một bàn tay vô hình vừa vuốt thẳng lửa.

    Seonghyeon khựng lại.

    Juhoon cũng dừng.

    "Sao?"

    "Không có gì."

    Seonghyeon lắc đầu, nhưng mắt vẫn bám vào ngọn đèn vừa tắt.

    Tối qua, trong Maze, ánh sáng của James cũng từng bị hút đi như vậy.

    Không giống gió.

    Không giống bất cẩn.

    Giống như... có thứ gì đó ăn ánh sáng.

    Seonghyeon không muốn nói ra.

    Cậu đã tự nhủ hàng chục lần rằng Maze chỉ là một sự cố.

    Chỉ là một bùa cổ hoạt động sai cách.

    Chỉ là một chuyện sẽ được giáo sư xử lý, rồi mọi thứ trở lại đúng đường ray.

    Nhưng trên đời này, những thứ "chỉ là" thường là thứ bắt đầu tệ nhất.

    ***

    Lớp Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám hôm nay đông hơn bình thường.

    Không phải vì môn này đột nhiên hấp dẫn.

    Mà vì có tin đồn: giáo sư mới của học kỳ này là người "khó chịu nhưng giỏi".

    Hogwarts luôn thích hai kiểu giáo sư DADA: hoặc rất vui, hoặc rất đáng sợ.

    Giỏi thì... hên xui.

    Seonghyeon bước vào, chọn chỗ gần cửa sổ, thói quen của người thích có đường rút.

    Juhoon ngồi cạnh, cách vừa đủ để không quá thân mật, vừa đủ để người khác nhìn vào vẫn thấy họ đi cùng nhau.

    Ở phía bên kia phòng, James đã ngồi vào vị trí "có thể nhìn được hết lớp", dáng ngồi nửa thả lỏng nửa cảnh giác, thứ dáng mà chỉ những người làm huynh trưởng lâu năm mới có.

    Martin ngồi cạnh anh, cái cách cậu ta nghiêng người nói chuyện nhỏ với James khiến ghế cứ rung rung, như thể cậu ta không thể ngồi yên trong một không gian có bốn bức tường.

    Và rồi Keonho bước vào.

    Cậu ta không đến muộn.

    Không đến sớm.

    Đến đúng kiểu khiến người ta phải nhìn.

    Áo choàng Slytherin trên vai Keonho không gọn ghẽ, cổ áo hơi mở, như thể cậu ta không quan tâm việc mình trông ra sao.

    Nhưng thứ khiến người ta chú ý lại không phải sự luộm thuộm ấy, mà là dáng đi, tự tin đến mức người khác khó chịu, thoải mái đến mức như thể luật lệ chỉ là kiến nghị.

    Keonho liếc một vòng lớp, rồi như vô tình dừng mắt ở Seonghyeon.

    Seonghyeon lập tức cúi xuống, mở sách nhanh hơn cần thiết.

    Juhoon thì nhìn Keonho một nhịp rất ngắn rồi quay đi, như thể "đừng mơ".

    Keonho cười khẽ, ngồi xuống hàng ghế phía sau, đúng sau lưng Seonghyeon một dãy.

    Chẳng có lý do nào để làm vậy, ngoài lý do Keonho thích làm người khác biết rằng cậu ta có thể làm thế.

    Seonghyeon cầm bút, đầu bút gõ lên mép sách hai cái.

    Một nhịp.

    Hai nhịp.

    Dừng.

    Cậu nhận ra mình đang tự đếm, như thể nhịp đếm có thể giữ thứ gì đó khỏi trào ra.

    "Đừng kích động," Juhoon nói mà không nhìn cậu.

    "Cậu càng phản ứng, cậu ta càng được đà."

    Seonghyeon nghiến răng.

    "Tớ có phản ứng gì đâu."

    Juhoon "ừ" một tiếng, nhưng trong đó có chút hàm ý: cậu vừa phản ứng xong đấy.

    Giáo sư bước vào đúng lúc chuông vang.

    Đó là một người đàn ông tầm trung, áo choàng màu đen, tóc sẫm được chải gọn, mắt sắc như cắt.

    Ông không cười, cũng không nhìn quanh lớp kiểu "làm quen".

    Ông bước thẳng lên bục, đặt một hộp gỗ xuống bàn, rồi quay lại.

    "Ta là Professor Vane," ông nói, giọng đều, không to mà vẫn khiến cả lớp im.

    "Từ hôm nay, ta phụ trách Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.

    Môn này không phải để các trò chép bài và ngáp.

    Môn này là để các trò còn sống khi gặp thứ không muốn các trò sống."

    Một vài tiếng nuốt khan vang lên.

    Professor Vane mở nắp hộp.

    Bên trong là những con bù nhìn nhỏ bằng gỗ, mỗi con có khắc dấu runic mờ, trông vừa như đồ chơi, vừa như đồ nguyền rủa.

    "Bài hôm nay," ông nói.

    "Bùa gây rối nhận thức và các phản xạ phòng thủ cơ bản.

    Cụ thể: Confundus và một biến thể khiến mục tiêu mất thăng bằng.

    Ai không biết tự dựng khi bị bùa đánh trúng, sẽ là gánh nặng."

    Ánh mắt ông quét qua lớp.

    Dừng lại ở James.

    Rồi dừng ở Keonho.

    Không phải nhìn kiểu "một học sinh".

    Là nhìn kiểu "một vấn đề".

    Keonho ngồi thản nhiên như thể không nhận ra.

    Seonghyeon ngồi thẳng hơn.

    Professor Vane tiếp tục: "Ta sẽ chia nhóm năm người.

    Bốc thăm."

    Trên bàn có một túi vải.

    Mỗi người lên bốc một mảnh giấy.

    Seonghyeon biết kết quả trước khi mở tay.

    Như thể Maze chưa từng thả họ ra, chỉ đổi sang một căn phòng khác.

    Seonghyeon mở mảnh giấy.

    Nhóm số bốn.

    Juhoon mở mảnh giấy.

    Nhóm số bốn.

    James, nhóm số bốn.

    Martin, nhóm số bốn.

    Keonho, nhóm số bốn.

    Seonghyeon nhắm mắt một giây.

    Đương nhiên.

    Juhoon thở ra, như thể nhận án.

    James nhìn mấy đứa nhỏ, nhún vai như kiểu "thôi thì số phận".

    Martin thì reo: "Tuyệt!

    Nhóm mình lại cùng nhau!"

    Keonho cười, nghiêng người về phía Seonghyeon một chút, giọng nói chỉ vừa đủ để Seonghyeon nghe: "Hogwarts thích bọn mình ghê."

    Seonghyeon quay phắt lại.

    "Đừng nói như thể cậu hiểu Hogwarts."

    Keonho chớp mắt.

    "Tớ chỉ nói thật."

    Juhoon chen vào ngay, giọng mềm nhưng cắt: "Keonho, tập trung đi.

    Lát nữa trúng bùa rồi ngã là phiền lắm."

    Martin cười khì, như bị câu đó trúng tim: "Keonho mà ngã á?

    Không đời nào."

    Keonho nhướn mày.

    "Cậu đang thách à?"

    Martin: "Tớ đang tin."

    James chống nạnh.

    "Hai đứa thôi.

    Đừng 'tin' kiểu khiến anh phải viết báo cáo."

    Professor Vane phát cho mỗi nhóm một con bù nhìn.

    "Bù nhìn này được yểm bùa phản hồi," ông giải thích.

    "Các trò niệm Confundus hoặc bùa mất thăng bằng vào nó, nó sẽ phản lại một phiên bản yếu hơn vào người niệm hoặc người đứng gần nhất, tùy theo sai sót."

    Martin lẩm bẩm: "Nghe đã thấy không công bằng."

    Professor Vane nghe được, vẫn không đổi mặt: "Đời vốn không công bằng.

    Phép thuật chỉ làm nó nhanh hơn."

    Cả lớp tản ra thành nhóm, đứng ở khoảng trống để thực hành.

    Nhóm của Seonghyeon đứng ở góc gần cửa, nơi có cột đá và một khung cửa sổ hẹp.

    James đứng trước, giọng huấn luyện viên.

    "Được rồi.

    Nhịp như thế này: một người tấn công, một người quan sát, một người sẵn sàng dựng khi có chuyện, hai người còn lại hỗ trợ."

    Martin giơ tay: "Tớ tấn công trước!"

    Juhoon nhìn Martin, dịu dàng: "Cậu vừa nói xong là tớ thấy lo rồi."

    Martin cười: "Tớ sẽ cẩn thận mà!"

    Keonho khoanh tay, dựa vào cột.

    "Để Martin trước cũng được.

    Xem thử cái bù nhìn này 'thông minh' đến đâu."

    Seonghyeon nhìn Keonho.

    "Cậu đừng có gây thêm rắc rối."

    Keonho nghiêng đầu.

    "Cậu cứ nói như thể tớ sinh ra để gây rắc rối."

    Seonghyeon bật ra, không kịp kiềm: "Vì cậu đúng là thế."

    Martin "ồ" một tiếng, mắt sáng lên như vừa thấy drama.

    James liếc Martin.

    Martin lập tức làm động tác khóa miệng.

    Juhoon nhìn Seonghyeon, nhỏ giọng: "Nhẹ thôi."

    Seonghyeon cắn môi.

    Cậu ghét việc Keonho có thể kéo câu chữ từ cổ họng cậu ra như kéo dây.

    Cậu càng ghét việc cậu biết Juhoon nhìn thấy hết.

    Martin bước lên, giơ đũa phép.

    "Confundus!"

    Một tia sáng mờ bắn vào bù nhìn.

    Con bù nhìn rung nhẹ, rồi mắt gỗ của nó lóe lên.

    Và ngay lập tức, một tia phản hồi bật ngược lại, không mạnh, nhưng đủ làm Martin chao đảo như say.

    Martin: "Ơ, "

    Cậu lảo đảo, chân vấp vào chính chân mình.

    James đã sẵn, đưa tay kéo áo choàng cậu lại.

    "Đứng chắc," James nói, giọng bình tĩnh.

    "Đừng chống lại bằng lực, chống bằng nhịp thở."

    Martin cố đứng lại, cười gượng.

    "Tớ... tớ ổn."

    Juhoon tiến tới, chạm nhẹ vai Martin.

    "Ổn rồi."

    Seonghyeon nhìn bù nhìn.

    Rune trên trán con bù nhìn vừa sáng lên một nhịp rất ngắn.

    Giống nhịp rune trong Maze.

    Seonghyeon lạnh sống lưng.

    Keonho cũng nhìn thấy.

    Seonghyeon biết vì Keonho nghiêng người sát hơn một chút, giọng thấp: "Cậu thấy không?"

    Seonghyeon đáp cực nhanh: "Không."

    Keonho cười khẽ.

    "Nói dối tệ."

    Juhoon nhìn qua, ánh mắt như nhắc: Đừng.

    Keonho giơ hai tay đầu hàng một cách giả tạo.

    "Được rồi.

    Không hỏi nữa."

    Nhưng câu đó nghe như lời hứa ngược: tạm thời thôi.

    Đến lượt Juhoon.

    Juhoon đứng thẳng, giơ đũa phép, động tác gọn và chậm.

    "Confundus."

    Tia sáng của Juhoon ổn định hơn Martin.

    Bù nhìn rung, rune lóe, rồi phản hồi một tia yếu bật ra.

    Juhoon chỉ khẽ nghiêng người, như né một cơn gió.

    Tia phản hồi sượt qua vai áo choàng, khiến vạt áo lay nhẹ.

    Martin tròn mắt.

    "Cậu né kiểu gì hay vậy?"

    Juhoon cười.

    "Tớ không né.

    Tớ chỉ...

    đoán nó sẽ đi đâu."

    Keonho lẩm bẩm: "Hufflepuff mà chơi vậy thì ai chơi lại."

    Juhoon đáp lại không nhìn: "Cậu thử đi."

    Keonho nhướn mày, như được mời.

    James thực hiện sau đó, chuẩn và sạch.

    Bù nhìn phản hồi, James dựng bằng một bùa bảo vệ sơ khởi, một lớp màng mỏng như kính hiện lên trong nửa giây rồi tắt.

    "Protego," James nói, như nhắc cả nhóm.

    "Đấy," anh quay lại.

    "Nếu thấy tia phản hồi, dựng ngay.

    Không cần ngầu."

    Martin nhìn James như nhìn thần tượng.

    "Anh vừa làm như trong phim."

    James xoa đầu Martin.

    "Đừng nói 'phim'.

    Hogwarts không có phim."

    Martin: "Ý em là, "

    James: "Anh hiểu."

    Seonghyeon cảm thấy nhịp nhóm bắt đầu vào guồng.

    Và chính lúc đó, cậu thấy Keonho đẩy người lên.
     
    [Keonhyeon] The Whisper
    Chương 5


    Đến lượt Keonho.

    Keonho bước ra trước bù nhìn như bước vào sân Quidditch: không cần khởi động, chỉ cần nhìn.

    Seonghyeon nhìn cậu ta, cố đoán xem Keonho định làm gì.

    Keonho giơ đũa.

    Nhưng thay vì hướng vào bù nhìn, cậu ta chĩa hơi lệch sang, đúng vào khoảng không cạnh vai Seonghyeon.

    Seonghyeon giật mình.

    "Này, "

    Keonho niệm nhanh: "Locomotor Wibbly."

    Seonghyeon: "Cậu điên, !"

    Tia bùa bắn ra.

    Không trúng Seonghyeon.

    Nó trúng vào bù nhìn theo một góc lệch, như một cú đánh thử.

    Bù nhìn rung mạnh hơn thường lệ.

    Rune trên trán nó sáng lên rõ ràng hơn.

    Rồi phản hồi bật ra.

    Nhưng thay vì phản vào Keonho, nó phóng thẳng vào Seonghyeon.

    Seonghyeon cảm giác chân mình như hóa nước.

    Thăng bằng biến mất.

    Cậu loạng choạng, tay bám lấy không khí.

    Juhoon bật lên ngay: "Seonghyeon!"

    James đã đưa đũa lên: "Protego, "

    Nhưng quá muộn.

    Seonghyeon ngã về phía trước.

    Và Keonho, như thể đã chờ đúng khoảnh khắc ấy, bước lên một nhịp, kéo Seonghyeon vào ngực mình để đỡ.

    Tay Keonho giữ chặt khuỷu tay cậu, chắc đến mức Seonghyeon biết nếu mình vùng vẫy sẽ càng giống bị ôm.

    Seonghyeon vừa bực vừa xấu hổ, má nóng bừng.

    "Buông ra."

    Keonho cúi xuống gần tai cậu, giọng bình thản đến đáng ghét: "Nếu tớ buông, cậu ngã lần hai."

    Seonghyeon nghiến răng: "Cậu làm cái trò gì thế?"

    Keonho đáp, mắt vẫn nhìn thẳng vào bù nhìn như không có chuyện gì: "Thử phản hồi."

    Juhoon đứng sát bên, giọng trầm nhưng không lớn: "Keonho.

    Đủ rồi."

    Keonho quay sang, nụ cười mất đi một chút.

    "Tớ chỉ thử."

    James chen vào, giọng huynh trưởng: "Thử trong giới hạn.

    Lần sau báo trước."

    Martin đứng bên cạnh, mắt mở to, nửa sợ nửa phấn khích: "Seonghyeon ổn không?"

    Seonghyeon cố đứng thẳng, nhưng chân vẫn mềm.

    Keonho vẫn giữ khuỷu tay cậu như thể cậu là đồ dễ vỡ.

    Seonghyeon quay sang Keonho, giọng lạnh.

    "Cậu thử trên người khác mà không hỏi?"

    Keonho nhìn cậu, ánh mắt nghiêm túc hơn trước một chút.

    "Tớ không nghĩ nó sẽ phản vào cậu."

    Seonghyeon bật ra một tiếng cười khan.

    "Tớ nên cảm ơn vì cậu 'không nghĩ' à?"

    Martin "ui" một tiếng như bị câu đó cắt trúng.

    Juhoon đặt tay lên cánh tay Seonghyeon, kéo Seonghyeon ra khỏi Keonho một cách rất nhẹ nhưng rất dứt khoát.

    "Cậu ngồi xuống đi."

    Seonghyeon vừa muốn phản đối vừa thấy... nhẹ nhõm.

    Keonho nhìn cái khoảng trống vừa bị Juhoon tạo ra, rồi nhún vai, như thể không quan tâm.

    Nhưng Seonghyeon thấy bàn tay Keonho siết đũa chặt hơn một chút.

    Professor Vane đã quan sát từ xa.

    Khi nhóm họ bắt đầu gây chú ý quá mức, ông bước tới như một bóng tối có tiếng giày.

    "Nhóm bốn."

    Ông nói.

    "Ai vừa dùng Locomotor Wibbly?"

    Keonho giơ tay, không chối.

    "Em."

    Professor Vane nhìn thẳng.

    "Tại sao?"

    Keonho đáp gọn: "Em muốn kiểm tra phản hồi của bù nhìn."

    Professor Vane gật đầu một cái, như chấp nhận động cơ.

    "Kết quả?"

    Keonho nhìn sang Seonghyeon.

    "Nó không phản ngẫu nhiên.

    Nó chọn mục tiêu."

    Seonghyeon giật mình, nhưng giữ mặt lạnh.

    Professor Vane nhìn Seonghyeon.

    "Trò có nhận xét gì không, Eom Seonghyeon?"

    Seonghyeon không thích cách giáo sư gọi đầy đủ tên cậu.

    Như bị đóng đinh.

    "Rune trên bù nhìn sáng lên mạnh hơn bình thường," Seonghyeon nói, giọng đều.

    "Và phản hồi đi theo... một kiểu định hướng."

    Professor Vane: "Định hướng theo cái gì?"

    Seonghyeon ngập một nhịp.

    Cậu không thể nói "theo tôi".

    Không thể nói "nó giống Maze".

    Không thể nói "Hogwarts đang trả lời tôi".

    Cậu chọn một đường vòng.

    "Theo người đứng gần nhất với góc niệm."

    Keonho cười rất nhẹ, như thể hiểu "đường vòng" đó đang che cái gì.

    Professor Vane im lặng một nhịp, rồi nói: "Tốt.

    Vậy lần tiếp theo, các trò sẽ luyện phản xạ dựng chắn.

    Protego.

    Không được chủ quan.

    Ta không muốn bất kỳ ai trong lớp này lăn ra sàn như một cây chổi gãy."

    Martin thì thào: "Cây chổi gãy..."

    James đá nhẹ vào giày Martin.

    Professor Vane quay đi, nhưng trước khi đi, ông dừng lại ở bù nhìn.

    Ông chạm đũa phép lên trán nó.

    Rune trên đó tắt phụt, như bị bóp nghẹt.

    "Lạ," ông nói, đủ nhỏ để chỉ nhóm nghe.

    "Bù nhìn loại này không nên phản ứng mạnh như vậy."

    Seonghyeon thấy sống lưng lạnh toát.

    Juhoon nhìn Seonghyeon, ánh mắt hỏi: Cậu ổn không?

    Seonghyeon gật rất khẽ.

    Keonho, ở phía đối diện, nhìn cả hai người một nhịp lâu hơn bình thường.

    Trong ánh mắt đó có thứ gì đó không còn là trò đùa.

    Buổi học tiếp tục với bài luyện Protego.

    James hướng dẫn Martin dựng chắn đúng nhịp, Martin loay hoay vài lần rồi làm được, cười rạng rỡ như vừa giành cúp.

    Juhoon dựng chắn gọn như thể đã luyện từ lâu.

    Keonho dựng chắn theo kiểu nhanh và sắc, đẹp đến mức vài đứa Slytherin khác cũng quay lại nhìn.

    Seonghyeon dựng Protego một lần.

    Lớp chắn của cậu hiện lên, nhưng thay vì trong suốt, nó có một vệt ánh xanh bạc mỏng chạy dọc như một nét rune, chỉ xuất hiện một nhịp, rồi biến mất.

    Seonghyeon đứng chết lặng.

    Juhoon không nhìn thấy, vì đang quay sang chỉnh tư thế cho Martin.

    James thì bận quan sát cả nhóm.

    Nhưng Keonho nhìn thấy.

    Seonghyeon biết vì Keonho không cười nữa.

    Keonho bước tới gần, rất chậm, như sợ làm cậu giật mình.

    "Cậu vừa thấy cái đó không?"

    Seonghyeon quay phắt sang: "Không."

    Keonho thở ra, giọng nhỏ: "Cậu lại nói dối."

    Seonghyeon nghiến răng, mắt đỏ vì tức, tức Keonho, tức bản thân, tức cái lâu đài chết tiệt cứ kéo cậu vào.

    "Cậu muốn gì?"

    Seonghyeon hỏi, giọng thấp, sắc.

    Keonho nhìn cậu một nhịp lâu, rồi nói câu khiến Seonghyeon hụt hơi:

    "Tớ muốn cậu đừng một mình."

    Seonghyeon khựng lại.

    Trong vài giây, cậu không biết phản ứng thế nào.

    Vì nếu Keonho tiếp tục trêu chọc, Seonghyeon sẽ có lý do để ghét.

    Nhưng câu này... không cho cậu lý do dễ dàng.

    Juhoon bước tới đúng lúc, đứng giữa hai người như một đường ranh.

    "Seonghyeon, hết tiết rồi.

    Đi ăn thôi."

    Martin chạy tới, cười: "Đi ăn!

    Tớ đói muốn chết!"

    James khoác vai Martin, kéo đi trước, miệng lẩm bẩm: "Đừng nói 'chết' trong DADA..."

    Keonho nhìn theo, rồi quay lại nhìn Seonghyeon.

    "Chiều gặp."

    Seonghyeon đáp nhanh như bắn: "Không hẹn."

    Keonho cười, cuối cùng cũng trở lại đúng vẻ Keonho.

    "Ừ.

    Không hẹn."

    Nhưng khi Keonho quay đi, Seonghyeon thấy cậu ta liếc về phía bù nhìn lần nữa, như thể đang nhớ cái rune đã lóe lên, như thể đang ghép những mảnh mà Seonghyeon cố giấu.

    Seonghyeon siết chặt sách trong tay.

    Ở mép bìa da, có một vệt sáng mỏng chạy qua, như một đường mực vô hình vừa được viết thêm.

    Chỉ một từ, chưa thành câu.

    PITCH.

    Seonghyeon nhìn mà thấy cổ họng mình khô lại.

    Maze không ở đây.

    Nhưng Hogwarts vẫn đang thì thầm.
     
    Back
    Top Bottom