Cánh cửa chính kết nối giữa bên ngoài và bên trong của ngọn Ma Lâu to lêu nghêu chọc trời ấy bật mở ra nhẹ nhàng nhưng lại nặng trĩu âm vang trong không gian đặc quánh, hiu quạnh.
Nơi nơi khắp dãy vách phòng chỗ thì những lọ thuốc ma thuật được đặt ngổn ngang từ sàn nhà đến các hàng kệ xếp chồng chất.
Khu thì chất chứa đầy những quyển bùa chú, những cây chổi bay cho đến những khung xương đa dạng kích thước của những con thú được rải khắp chốn.
Bên ngoài trời cũng sầm tối nhưng cũng chả quan trọng bởi nơi đây vốn âm u, hão huyền.
Seonghyeon nhẹ nhàng di chuyển đến bên chiếc mộc căn nơi phòng khách mà gã thường hay ngồi để nghiên cứu một số cách pha chế thuốc.
Song, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đặt đứa trẻ mà ban nãy cậu quyết định đem về.
" Chà "
Chất giọng khàn khàn một lần nữa vang lên, dù không lớn nhưng cũng đủ khiến cho âm thanh trở nên vang vọng khắp ma thành.
Đứa bé cũng vì thế mà giật mình nhưng nó không khóc ngược lại nó trở nên lim dim, đôi mắt nó nặng trĩu đầy mệt mỏi.
Có lẽ bé con đã nằm ngoài gốc cây cô đơn đó cũng đã lâu rồi.
Thế nên vừa khi Seonghyeon chạm tay thử lên trán nó, đôi bàn tay không một hơi ấm vương đang sờ vào một thớ thịt da nóng ran.
Báo hiệu cho một cơn sốt đã và đang ập đến đứa nhỏ.
Ấy vậy, cảm nhận được cảm giác mát lạnh đến từ bàn tay đang chạm vào của Seonghyeon, đứa trẻ liền lắc lắc đầu vào sâu hơn như thể muốn nhiều hơn nữa.
Điều này khiến chàng phù thuỷ trẻ kia như có một tia điện đi ngang từ dọc sống lưng, gã liền thụt tay lại nhanh chóng.
" Nằm im đó cho ta "
Nói rồi trở người đi vào căn phòng chứa nhiều chai lọ kia, không biết khoảng bao lâu nhưng một lúc sau cậu đi ra và trên tay đang cầm một miếng thịt sống của thỏ.
Tiến nhanh lại phía đứa bé đang nằm rồi quơ quơ miếng thịt qua lại.
" Đói không "
Dường như không có động tĩnh gì từ đứa nhóc ấy cả, khi Seonghyeon tiến lại gần hơn để xem xét tình hình thì cậu mới phát hiện là nó đã say giấc mộng.
Không chần chừ gì thêm, liền ném phăng miếng thịt ấy vô vách tường lạnh lẽo đằng sau.
Thấy đứa trẻ đang nằm ngủ kia , để ý kỹ thì thấy cơ thể nó đang run lên bần bật.
Song, không biết từ đâu ra trên tay cậu đã có một chiếc khăn nhưng so với đứa bé thì nó to như chiếc chăn vậy, cậu từ từ đắp lên cơ thể nhỏ bé kia sinh linh kia rồi nhanh chóng lướt ngồi lên chiếc sofa to chành ngay gần đó.
Nằm quay mặt về phía chiếc ghế kia rồi không biết ngủ từ khi nào ai hay.
______________________________
Sáng tinh mơ hôm sau,
Seonghyeon vừa tỉnh ngủ và bước dậy khỏi chiếc ghế kia, mơ mơ màng màng tiến lại chỗ đứa bé mà tối qua gã đặt nó vào đấy.
" Này, ngươi tỉnh ch-- "
Lời nói tính phun ra rồi nhưng lại thụt lại vô trong họng bởi bên trong chiếc ghế làm bằng rễ cây cổ thụ đó.
Đứa trẻ đã không còn thấy nữa, chiếc ghế trống trơn nhưng vẫn còn tấm khăn hôm qua cậu đắp lên người nó.
Chợt trong phòng đối diện có tiếng gì đó sột soạt, phù thuỷ Eom vì thế mà tỉnh cả ngủ và giờ đây gã đang trong tư thế phòng thủ tiến chầm chậm lại hướng phát ra âm thanh đáng nghi.
Và rồi cậu lao thẳng vào, bên trong mọi đồ vật thường ngày đã lộn xộn nay lại còn rối tung thêm.
Mọi thứ đảo lộn, nằm sõng soài chung quanh gian phòng.
Seonghyeon nheo mắt lạị thì thấy trong phần tứ tung đó có một chỏm tóc quen mắt lò ra.
Tiến thêm vài bước lại gần thì mọi chuyện cũng đã sáng toả.
Bên chỗ đó đứa nhóc hôm qua từ nằm gọn trong chiếc ghế ngoài sảnh giờ đây đang nằm im re nhìn về phía Seonghyeon.
Tư thế nó nằm ngửa, hai tay bé xíu đỏ hồng giơ giơ ra rồi vẫy vẫy khi nhìn thấy cậu.
" Oà...oà "
Giọng nó cất lên, âm vang cao vút, Seonghyeon không ngờ là nó lại khoẻ nhanh tới vậy.
Mới hôm qua còn đang nóng ran, mà cũng không cần chăm này kia nữa.
Vậy mà bây giờ nhìn trông vẻ hoạt bát, năng động hơn hẳn.
Hình như nó đang đòi được bế lên, tay cứ giơ về hướng cậu.
" Nào, lại đây "
Nói rồi gã ẩm nó lên vào trong lòng mình, được đà nó cứ thế rúc vào sâu hơn người cậu.
Nhìn gần vào gương mặt nhỏ bé kia, mắt to, đặc biệt là hàng lông mi cong vút, đôi mày đậm rõ nét, mũi cao thẳng, môi cũng ửng hồng trông thấy.
" Chà nhìn vậy lớn lên tốn gái phết "
Cứ thế cậu bế nó đi vòng quanh toà tháp giống như đang giới thiệu từng ngõ ngách, căn phòng nơi này từ đây về sau sẽ là chỗ ở chính thức của nó.
Là một thế giới mở đầu với bao điều thú vị và giật gân đang chờ.
Hồi lâu khi đã dẫn nó hết từ đây sang đó thì gã mới từ từ đi về sảnh chính rộng lớn, đặt nó lại vào chiếc mộc căn rồi lẩm bẩm cái gì đó trong miệng.
Thật vậy, từ đâu một bình sữa ấm nóng như mới được pha đã nằm gọn trong bàn tay lạnh lẽo của gã.
Đưa lên trước mặt của người đang nằm kia như mời gọi.
" oa....ừm.."
Tiếng của đứa bé kia lại vang lên sau khi thấy chiếc bình đang chứa những chất rắn màu trắng đục và sánh mịn kia.
Nó quơ tay chới với lên trên rồi miệng liên tục kêu vang.
Làm cho toà ma lâu vốn huyễn hoặc và im lìm kia trở nên có âm dội.
Seonghyeon liền đưa bình sữa trong tay vào miệng của nó, mà không hay rằng nơi khoé miệng của cậu đã cong lên một điệu cười nhẹ.
Đứa bé thuận thế cũng đưa tay lên đỡ chiếc bình như thể đang tự cầm uống mặc dù người cầm hết trọng lực là Seonghyeon.
Bỗng cậu nheo mắt lại khi vừa nhìn thấy thứ gì đó vừa đập vô thị giác, ở dưới cánh tay trái của đứa trẻ từ đâu xuất hiện một thứ gì đó đen đen, đúng hơn là một dòng chữ nhỏ được viết trên đấy.
Gần thêm chút nữa thì Seonghyeon cũng đã nhìn thấy những con chữ ghi gì, đó là một nét chữ thẳng tắp được để lại bằng máu khô đen sẫm.
Nổi bật lên hẳn so với màu da của người kia.
Aнn Keonнo