Cập nhật mới

Fanfiction keonhyeon • chăm ốm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405268429-256-k823256.jpg

Keonhyeon • Chăm Ốm
Tác giả: euviisatellite
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

đã ốm lại còn bướng.

[ không mang fic euvi đi nơi khác!! ]



keonhyeon​
 
Keonhyeon • Chăm Ốm
cáo hư


hôm qua seonghyeon vừa đòi keonho cho em cùng đến hồ bơi, nó biết seonghyeon rất nhạy với nước, nếu ngâm người quá lâu thì sẽ thành ra ốm mất. nhưng em cứ mè nheo nó, đòi phải đi hồ bơi cho bằng được, keonho nó lại không thể cưỡng lại mỗi khi seonghyeon làm nũng, đành chiều ý em người yêu vậy.

"nhớ là chỉ bơi một chút xíu thôi đó."

"cún cứ lo xa thế nào ấy."

seonghyeon bĩu môi rồi hai chân tung tăng chạy ra xe đợi keonho chở đến hồ bơi. nhìn theo bóng lưng của seonghyeon, keonho nó thầm hạnh phúc và ước rằng seonghyeon chỉ là của riêng mình nó, chỉ thuộc về mỗi keonho thôi.

"bạn không cài thắt an toàn vào."

"em đợi cún cài cho em."

keonho cúi đầu rồi chồm người qua thắt dây an toàn cho seonghyeon, em nhân lúc đó hôn chụt vào má của keonho một cái rồi che miệng cười khúc khích, hai má em có chút hây hây đỏ ửng hồng, trông yêu lắm.

keonho nó lạ gì cái trò hôn trộm của seonghyeon, nhưng cũng phải giả vờ như đó là bất ngờ mà seonghyeon đối với nó. keonho cười nhếch rồi hôn lên cánh môi seonghyeon một chút, chỉ để lại cho em cảm giác vương vấn rồi nó rời môi. khiến seonghyeon phải luyến tiếc mà để keonho vòng qua bên ghế lái ngồi.

"cún toàn để em lưng chừng thôi."

"dạo này bạn đòi hỏi quá nhé."

"thế cún không thương em à?!"

seonghyeon khoanh hai tay lại trước ngực phồng má vẻ giận dỗi, em thích được keonho môi chạm môi với mình, vì nó hôn em rất điêu luyện, lại còn mang cho seonghyeon sự ngọt ngào của tình yêu nó dành cho em. seonghyeon muốn được nhõng nhẽo với keonho cơ đấy, em biết nó chiều chuộng em lắm ấy mà.

keonho chở theo seonghyeon nên nó chỉ đi với tốc độ vừa phải, sợ em sẽ mắng và cũng sợ sẽ gây nguy hiểm bên ngoài. seonghyeon luôn dặn dò nó lái xe phải cẩn thận, nhìn trước nhìn sau đủ thứ, nhưng có bao giờ nó đi một mình mà nó lái xe đàng hoàng, không ít lần keonho đã suýt gây tai nạn người ta rồi.

"cún ơi cún."

"dạ."

"em muốn ăn acai bowl."

"đợi anh tìm chỗ mua đã nào."

seonghyeon nhìn thấy được trông dáng vẻ của keonho, là chứa đựng biết bao nhiêu là yêu thương và tuyệt đối một lòng một dạ với seonghyeon. em biết trước đây nó không phải là một con người dễ dàng nghe theo ý người khác, khá vô tư và thô lỗ. nhưng từ ngày nó gặp được seonghyeon, keonho đã tự nhắc bản thân phải thay đổi để phù hợp với seonghyeon. hay nói kiểu khác, vì seonghyeon mà keonho trở thành phiên bản tốt hơn nó của hiện tại.

"cún cho em vào cùng với."

"nắm tay anh."

keonho vươn lấy đan năm ngón tay vào với seonghyeon, nhưng em không chịu, em muốn được khoác tay keonho như nhiều cặp đôi khác cơ. keonho thì sợ seonghyeon đi lạc nhưng em thì chỉ muốn được bao bọc trong cái khoác tay kè cặp của keonho.

cơ thể keonho săn chắc gấp đôi seonghyeon, và vì là một vận động viên bơi lâu năm nên cơ thể nó trông có vẻ vạm vỡ hơn một chút. nhưng vậy thì seonghyeon rất rất thích, keonho bảo vệ, che chở hay thậm chí là cái gối ôm di động cho seonghyeon, đều ổn cả.

"cún cún, cái kia đẹp quá kìa."

seonghyeon chỉ tay vào hàng móc khoá ngay bên cạnh, nó có hai chìa keyring có hình con cáo và con cún, trông hợp hai đứa lắm nên seonghyeon muốn mua để thêm vào bộ sưu tập đồ đôi với keonho.

không cần đợi seonghyeon nói muốn mua, keonho đưa thẻ cho em rồi bảo mua bao nhiêu tuỳ thích. dm thế này thì, seonghyeon nào mà không yêu cho được, nhỉ?

keonho bên này cũng đã mua acai bowl xong, đến chỗ em người yêu thì thấy em đang trả giá với chị nhân viên, dù rằng nó không quá đắt nhưng đối với seonghyeon như vậy thì là đã quá giá tiền cho phép rồi.

"chị, thanh toán giúp em hai cái keyring này nhé."

nó kéo tay seonghyeon để em đứng phía sau lưng, quay đi mà không nói với seonghyeon câu nào. em giận dỗi mà bỏ ra ngoài xe, keonho biết em khó chiều, nên nó rất chịu khó để chiều theo ý của em.

mua xong, keonho vào trong xe thì thấy seonghyeon ngồi ở ghế sau chứ không ngồi ghế phụ cùng nó.

"bạn hôm nay hư quá rồi đấy."

"em không hư mà! cún mắng em à?"

seonghyeon bĩu môi hai mắt ướt nhoè đi như sắp khóc. keonho đưa acai bowl cho em rồi chồm đến hôn lên môi của em, chỉ một vài hành động nhỏ đã xoa dịu được con người bướng bỉnh của seonghyeon.

"seonghyeonie ngoan, đừng giận anh nữa, anh chở bạn đi hồ bơi mà."

"không phải vì cún là người yêu em thì không có giấc mơ đấy đâu."

keonho nhẹ nhàng xoa đầu seonghyeon, chỉ một chút bướng bỉnh thế thôi chứ seonghyeon em không phải là kiểu người khó nghe lời. chỉ là em biết keonho sẽ luôn kiên nhẫn để dỗ dành em, nên seonghyeon mới làm càn.

biết mình được cưng.

đến hồ bơi nơi keonho thường hay lui tới để tập luyện mỗi khi rảnh, bao nhiêu năm qua thì đam mê và ước mơ của keonho vẫn chưa từng vụt tắt. nó ngày càng được lửa lớn, nhờ có sự đồng hành và ủng hộ của seonghyeon. và cũng nhờ nó cứ đi đi về về ở hồ bơi, khơi sự tò mò cho seonghyeon, phần nào ảnh hưởng đến sở thích đổi mới của seonghyeon.

"mát thật đó."

seonghyeon chạy lên trước keonho, nó sợ em trượt chân lại ngã vật ra nên nhanh chóng kéo em lại, đánh nhẹ vào mông seonghyeon mắng yêu.

"anh bảo là đi cẩn thận mà? bạn hư đúng không?"

"em xin lỗi cún mà, cún đừng mắng em.."

keonho sẽ ngay lập tức nổi đoá vì seonghyeon không chịu nghe lời nó mà đi nhanh trên nền nước thế này. nhưng chỉ cần seonghyeon mếu máo mắt long lanh đáy nước, keonho lập tức dịu lại và xoa đầu yêu chiều seonghyeon.

"anh không mắng bạn, chỉ nhắc bạn để bạn không bị ngã thôi."

"em biết là cún sẽ không nỡ mắng em mà, nhỉ?"

seonghyeon ôm hai má keonho nắn nắn, em trông cái mặt nó nhặng xị lên lo lắng cho em mà hạnh phúc, dáng vẻ của người được yêu được chiều, không phải ai cũng cảm nhận được.

keonho dẫn em di thay đồ rồi cùng nó xuống hồ, keonho gặp nhảy xuống một cách nhanh gọn và đẹp mắt, keonho như cá thả về hồ, trông nó uyển chuyển và hoà mình sâu trong lòng nước mát rượu của những ngày cuối hạ.

xuống nước chưa được bao lâu cơ mà keonho đã thấy seonghyeon hắt xì liên tục, nhận ra là seonghyeon có dấu hiệu hơi cảm nên nó luống cuống bơi lên bờ với em.

"anh đưa bạn về nhé."

"em chưa bơi xong mà, không về đâu."

"nhưng bạn hắt xì đỏ cả mũi rồi này."

"kệ em! em thích được bơi, thích được đắm mình giống cún cơ!"

nói rồi seonghyeon ào người xuống làn nước, bơi ra chỗ có độ sâu nhỉnh hơn chiều cao của seonghyeon một chút, kĩ năng bơi của em còn rất yếu, chỗ nước thấp đôi khi seonghyeon còn sảy chân. vậy mà hôm nay, em dám phóng mình ra tận giữa hồ.

keonho bơi khoảng hai, ba sải tay sải chân là đến chỗ của seonghyeon. nó thấy em cứ chìm mãi dưới đáy hồ, keonho nhanh lặn xuống rồi kéo tay em lên. seonghyeon sau hôm nay chắc chắn sẽ ốm nặng lắm đấy.

trong lòng keonho như rực lửa nóng, nó nhanh đưa seonghyeon lên bờ rồi choàng khăn tắm cho em. nó còn không thèm để ý đến sắc mặt của seonghyeon lúc này.

"bạn hôm nay chẳng ngoan chút nào, cứ như thế từ lần sau anh không cho bạn đi bơi đâu."

biết bản thân hơi xem thường keonho, vì em cứ luôn nghĩ rằng keonho không thật sự quá để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh đó, nên cứ thế mà lướt qua. nhưng đến tận hôm nay, cái khoảnh khắc mà nó nắm chặt tay em từ dưới đáy hồ lên tới tận trên hồ và choàng khăn tắm cho em, với kèm theo nhiều lời trách mắng khác. seonghyeon biết nó giận em rồi, mà nó cũng buồn em nhiều lắm.

"cún, đừng giận em mà cún ơi.."

"em xin lỗi, em không cố ý làm như thế mà, do nước nên em bị cuốn theo thôi.."

"đừng giải thích gì thêm, anh không muốn nghe bạn nói."

đến cả nói chuyện keonho cũng không muốn, seonghyeon vừa thấy tủi vừa thấy tự trách. biết vậy lúc đó, em chỉ nên ở gần keonho và bơi trong gần bờ một chút, thì bây giờ mọi chuyện đã khác.

thay đồ lau người cho em xong, keonho không nói không rằng một mình cơ thể ướt sũng nước lỏng bỏng xách đồ ra xe mà không đợi em nữa. seonghyeon lủi thủi theo sau, keonho nó vẫn có ngoái đầu nhìn lại và đợi em. nhưng em thì cứ cúi gầm mặt nên em chẳng thấy được ánh mắt của nó lúc đó như thế nào.

là ánh mắt của sự lo lắng kèm nhiều trách mắng nhưng lại không nỡ nói ra.

"choàng khăn vào đi cún, lạnh là cún ốm đó."

nó không trả lời, seonghyeon lục lọi trong túi đồ để lấy cái khăn choàng lên người cho keonho. nó kéo tay em lại rồi không cho em nhúc nhích.

"không cần đâu." keonho cứ thế mà chẳng chịu nguôi giận với em.

vẫn tranh thủ nó cài dây an toàn cho em, seonghyeon chồm người hôn lên má keonho, bước đầu của dỗ cún là thơm lên má.

"ngồi yên đi seonghyeonie, anh không kiên nhẫn đâu đấy."

ý nó 'không kiên nhẫn' ở đây là với sự ngọt ngào yêu kiều của seonghyeon. vẫn đang còn chút giận hờn nên keonho không muốn nguôi ngoai quá dễ dàng, em lại chẳng chịu nghe lời nó đâu.

keonho trở lại ghế lái của mình, tay nắm chắc vô lăng rồi đạp mạnh ga phóng nhanh về nhà. nó không màng tới lời dặn của seonghyeon, hay ngay bây giờ em đang ngồi kế bên nó. keonho đang rất giận, và seonghyeon em biết điều đó.

"bình thường hiền khô mà giận lên trông sợ quá vậy.."

seonghyeon mặt tái nhợt và mệt mỏi, em không sợ vì tốc độ lái xe của seonghyeon, mà hình như người em bắt đầu ngấm nước hồ bơi rồi phát sốt lên.

đoạn đường từ hồ bơi về nhà hôm nay có vẻ nhanh hơn một chút. nhưng seonghyeon đã không còn có thể gắng gượng lên để ngắm đường phố như mọi lần. em gục xuống bên thành cửa sổ xe mà thiếp đi, hai mắt nhắm nghiền trong cơn sốt mê man.

"anh đã nói là sẽ ốm mà, sao bạn bướng thế không biết.."

keonho ngoài mặt nó trách mắng hờn dỗi seonghyeon, chứ trong lòng nó thì seonghyeon là nhất, lo lắng quan tâm cho seonghyeon nhiều nhất cũng chỉ là keonho thôi.

đưa tay lên sờ trán em, nóng hổi đến khó chịu. khoé mắt seonghyen trông có vẻ ươn ướt, chắc là lại mơ thấy ác mộng hoặc tự trách bản thân chuyện ban nãy làm keonho giận rồi.

"nín ngoan, seonghyeonie ngoan không khóc. anh thương anh thương."

biết em chỉ thiếp đi vì cơn sốt mê man chứ không ngủ, nên keonho nhẹ nhàng dỗ dành em. vừa lúc thì cũng đã về đến nhà, keonho chạy xe thẳng xuống gara rồi ôm seonghyeon chạy lên phòng, tìm khăn chườm ấm cho em rồi nó chuẩn bị cháo và thuốc men các thứ.

seonghyeon vẫn còn cảm giác lạnh run khu ở trong hồ bơi quá lâu, nằm cuộn tròn trong cái chăn bông mà em vẫn cứ thổi tay hít hà từng hơi. hừ hừ vài tiếng nhỏ, seonghyeon đau đầu đến khó tả.

keonho nó đâu có biết nấu cháo, nên cứ mày mò một hồi thế nào lại bỏng mất vào tay. nhưng nó không quan tâm vì ít nhất bây giờ nó vẫn nấu được bát cháo nóng cho seonghyeon, thuốc cũng có sẵn. bây giờ chỉ chờ seonghyeon chịu ăn hết bát cháo ấy rồi uống thuốc thôi.

em siêu ghét những viên thuốc, cứ ám ảnh mấy cái vị đắng nghét ở cổ họng rồi tan dần trong miệng mà nuốt nước mắt.

"em không muốn uống thuốc, cún cất thuốc đi.."

"phải uống, bạn sốt cao thế lại còn nghẹt mũi, bạn muốn anh lo chết à?"

"cún biết em ghét thuốc rồi còn gì!"

seonghyeon hai má phụng phịu, cố gắng húp nhanh bát cháo rồi lại trùm chăn bông quanh người trốn đi đống thuốc ma quái trước mặt.

keonho biết chắc kiểu gì seonghyeon cũng sẽ bày trò để trốn uống thuốc. nhưng nắm được điểm yếu của seonghyeon, keonho nó cao tay hơn em rồi.

"anh vừa đặt acai bowl rồi, chắc lát nữa người ta giao ấy."

"thật á?!"

seonghyeon lật chăn ra mắt sáng rực nhìn keonho, nó nhân lúc sơ hở, bóp má seonghyeon đưa thuốc vào miệng seonghyeon, em cố vùng vẫy nhưng đó là điều không thể.

nó uống vội một ngụm nước, nhanh chóng cúi sát xuống với miệng của seonghyeon.

chụt chụt

tiếng hai vành môi va chạm nhau vang lên khe khẽ, seonghyeon một tay để lên ngực nó đẩy ra, nhưng cũng một tay vòng qua ôm vào cổ nó. keonho khống chế thành công con cáo bướng bỉnh này uống thuốc tử tế.

nhân tiện thì, nó với em, hoà quyện đôi môi lại với nhau một chút, xích gần với nhau thêm một chút. keonho dùng lưỡi đẩy viên thuốc xuống cổ họng seonghyeon, tránh việc em đẩy ngược viên thuốc ra ngoài.

một bên khoé miệng của seonghyeon đã chảy nước, keonho dùng tay nó quẹt đi nhanh rồi đắm nghiền lấy đôi môi tội nghiệp của seonghyeon, đang dần sưng đỏ và đau rát vì nụ hôn quá sâu của keonho.

không chịu dứt, seonghyeon đành cắn vào lưỡi nó để keonho rời khỏi môi của em.

"rõ ràng..hức, cún lợi dụng em, hức.."

seonghyeon bị nó cưỡng hôn đến nấc cục, keonho vuốt ve hai bên má đỏ hây hây của seonghyeon, nhẹ nhàng đưa cho em một vài viên kẹo ngọt, bằng miệng của nó.

lại một lần nữa seonghyeon bị keonho khống chế đôi môi xinh tươi, nhưng lần này không còn nhẹ nhàng và ngọt ngào. viên kẹo đã giúp nó tăng thêm khoái cảm mà thô bạo với seonghyeon, tay nó ghì chặt tay seonghyeon xuống giường. em bị hút đi hết dưỡng khí, đành quẫy đạp hai chân để hòng thoát ra khỏi keonho.

"cáo hư, tối nay, bạn chịu phạt đi."

_

hỏng có gì, chỉ là fic viết tặng sinh nhật cho vk mìn sẵn tặng cho mn dịp đầu tuần thuii hjhj, ngủ ngon nha cả nhà mìn 💗❤️‍🔥
 
Back
Top Bottom