─── ✦ ───
seonghyeon's pov
Mùa xuân năm lớp mười một đến rất chậm.
Không có cảm giác rạo rực, chỉ là những buổi sáng trời lành lạnh, sân trường còn đọng nước mưa, và gió thổi qua hàng bàng non nghe rất khẽ.
Và tôi bắt đầu chú ý đến cậu vào một ngày như thế.
Hôm ấy, giáo viên chủ nhiệm đổi chỗ ngồi─cái ngày mà mối duyên của chúng tôi nảy mầm.
Keonho kéo ghế lại bên cạnh tôi, đặt cặp xuống, quay sang hỏi bằng giọng rất nhỏ và cũng rất nhẹ nhàng:
"Tớ ngồi đây được chứ?"
Tôi gật đầu.
Chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng không hiểu sao, tim tôi lại đập nhanh hơn một nhịp.
Cậu không phải người nổi bật.
Không quá ồn ào, không hay cười lớn.
Cậu học khá, nói chuyện vừa đủ, luôn mang theo mùi giấy vở rất quen.
Những ngày đầu khi ngồi cùng nhau, chúng tôi chỉ nói với nhau những câu rất ngắn: mượn bút, hỏi bài, nhắc nhau nộp bài tập, đôi khi là vài cái chạm tay nhẹ nhưng cũng khiến tim tôi loạn nhịp.
Một điều tưởng chừng như bình thường, thế mà bằng cách nào đó, cậu dần trở thành một phần trong những ngày đến lớp của tôi, nếu thiếu đi có lẽ ngày hôm ấy sẽ là một ngày tẻ nhạt.
Mùa xuân làm con người ta dễ hy vọng.
Tôi bắt đầu mong những buổi sáng đến trường sớm hơn một chút, chỉ để được ngồi vào chỗ và thấy cậu đã ở đó.
Tôi bắt đầu để ý cách cậu gạch chân những công thức toán, cách cậu nhíu mày khi suy nghĩ, và cả cách cậu luôn đẩy ghế lại cho tôi mỗi lần tôi đứng dậy.
Chúng tôi không thân quá nhanh.
Chỉ là thân dần, rất chậm, như mầm cây nhú lên sau mưa xuân.
Có những buổi chiều tan học, trời còn nắng nhạt, chúng tôi cùng đi một đoạn ngắn trước khi rẽ hướng.
Cậu hỏi tôi thích môn gì, tôi hỏi cậu ước mơ sau này.
Những câu chuyện không lớn, nhưng lại khiến tôi nhớ rất lâu.
Tôi không dám gọi đó là thích.
Chỉ là... mỗi khi không thấy cậu trong lớp, tôi lại thấy thiếu thiếu điều gì đó.
Mùa xuân trôi qua, nhường chỗ cho mùa hè.
Rồi mùa thu.
Rồi lại một mùa xuân khác đến - mùa xuân năm cuối.
Lúc ấy, chúng tôi đã quen nhau đủ lâu để im lặng cũng không thấy ngượng.
Nhưng cũng vì thế, tôi bắt đầu sợ.
Sợ nếu không nói ra, mọi thứ sẽ trôi qua như một mùa xuân chưa kịp nở hoa.
Áp lực thi cử khiến ai cũng mệt mỏi.
Những buổi học thêm kéo dài, những tối thức khuya, những giấc mơ về tương lai còn rất mơ hồ.
Tôi thấy cậu trầm hơn trước.
Cậu vẫn ngồi cạnh tôi, vẫn hỏi han, nhưng ánh mắt có gì đó xa xôi.
─
Một buổi chiều, trời lại mưa xuân.
Sân trường vắng hơn thường ngày.
Chúng tôi trú mưa dưới gốc bàng cũ, nơi lá non đang rung lên vì gió.
Keonho, cậu im lặng rất lâu, rồi nói:
"Tớ sợ sau này... mọi thứ sẽ khác."
Tôi không biết trả lời thế nào.
Tôi cũng sợ như cậu.
Sợ rằng cả hai sẽ không còn được như bây giờ nữa..
Chúng tôi đứng đó, nghe tiếng mưa rơi, không ai nói thêm câu gì.
Nhưng từ hôm ấy, tôi biết: tình cảm này không còn là điều tôi có thể giả vờ không nhận ra nữa.
Không còn là thứ tình cảm mơ hồ mà ngày ấy tôi chưa thể nhận ra.
Ngày cuối cùng của mùa xuân năm ấy đến trong nắng nhẹ.
Trường tổ chức buổi chụp ảnh kỷ yếu.
Ai cũng cười, cũng nói, cũng cố giữ lại khoảnh khắc của tuổi mười tám.
─
Sau buổi chụp, Keonho nhắn tôi ra sân trường.
Cậu đứng dưới gốc bàng, nơi chúng tôi từng trú mưa.
Lá non đã xanh hơn trước rất nhiều.
Cậu đưa tôi một tờ giấy gấp gọn.
Tay cậu run nhẹ.
Keonho ngập ngừng nói:
"T-tớ không giỏi nói mấy chuyện này, nên tớ viết ra."
Tôi không biết bên trong tờ giấy đó sẽ có gì, nhưng tôi mong nó sẽ là một điều gì đó, điều mà tôi có thể cảm thấy hạnh phúc khi mở nó.
Tôi mở tờ giấy
"Tớ thích cậu.
Từ mùa xuân năm ngoái.
Tớ không biết tương lai sẽ thế nào,
nhưng nếu có thể, tớ muốn đi cùng cậu từ bây giờ."
Tôi ngẩng lên.
Cậu nhìn tôi, ánh mắt lo lắng nhưng rất chân thành.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mọi do dự trong mình tan đi.
Tôi nhận ra: mình cũng đã chờ câu nói này từ rất lâu rồi.
Tôi mỉm cười, nói khẽ:
"Vậy thì... mình bắt đầu từ mùa xuân này nhé."
Cậu không nói gì, chỉ cười.
Nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút được điều gì đó rất nặng.
Chúng tôi không nắm tay ngay.
Không hứa hẹn điều gì xa xôi.
Chỉ đứng cạnh nhau, dưới tán cây đang xanh, trong một buổi chiều rất bình thường.
Nhưng mùa xuân hôm ấy, với tôi, là mùa xuân đẹp nhất.
Sau này, khi đã rời khỏi cổng trường, khi mỗi người bước đi trên con đường riêng, tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác ngày hôm đó.
Cảm giác chọn ở lại, giữa vô vàn điều có thể trôi qua.
Thanh xuân không dài.
Nhưng mùa xuân năm ấy,
chúng tôi đã đến với nhau -
và điều đó đủ để tôi mỉm cười mỗi khi nhớ lại.