Hài Hước Kem Dâu Tan Chậm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
406660200-256-k703549.jpg

Kem Dâu Tan Chậm
Tác giả: CamVanDang
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Taehyungie, tao thích mày."

"Tao chỉ có một bạn nhỏ tên Jungkookie thôi."

fic ngọt ọ ~



taekook​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • AllTakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối
  • Trở thành Takemichi
  • AllTakemichi - Hạnh phúc cuối cùng.
  • [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
  • Kem Dâu Tan Chậm
    1


    "cạch cạch cạch.."

    Tiếng phấn vẫn lạch cạch trên bảng, tôi uể oải nằm xuống bàn, mắt không tự chủ nhìn sang thằng ngồi bên cạnh- Kim Taehyung.

    Kim Taehyung là một trong những thằng đẹp trai nhất lớp tôi.

    Khuôn mặt đẹp điên đảo của nó làm không ít nữ sinh trong trường mê đắm đuối.

    Người yêu cũ của nó có thể làm thành một cái slide dài vài chục trang.

    "Jungkook, mặt tao dính gì à?"

    Giọng nói trầm ấm vang lên kéo tôi về thực tại.

    Nãy giờ tôi đang nhìn chằm chằm vào nó một cách lộ liễu.

    Ngại quá đi mất!

    "À- à không, tao nhìn linh tinh thôi."

    Tôi lắp bắp trả lời nó.

    "Mày thú vị thật đấy Jungkook."

    Nó cười.

    Tôi có thể cảm nhận tai và mặt mình bắt đầu nóng lên rồi.

    Tôi biết vì sao đám nữ sinh lại mê nó như điêu đổ rồi đấy.

    "Haha..tao cảm ơn."

    Tôi ngồi thẳng dậy, tránh ánh mắt nó.

    Đang bối rối không biết phải làm sao thì trống đánh, tôi vội vàng xách cặp ra chỗ Jimin, không để mình có cơ hội tiếp xúc nhiều với nó.

    "Jimin ê, đi ăn tteokbokki không, tao bao!"

    Tôi vỗ vai thằng bạn mình, ánh mắt va phải cái hộp sữa trên bàn nó.

    "Wtf??

    Sữa ở đâu đây, mày có bao giờ uống sữa à?"

    "Sữa Yoongi tặng tao đấy, dễ thương vãi!!"

    Nó cầm hộp sữa mà nâng niu như báu vât.

    "Tình yêu dẻ rách, sống đơn giản như tao không phải tốt à?"

    Tôi bĩu môi nhìn nó.

    "Rồi một ngày mày cũng sẽ như tao thôi cưng."

    Nó đứng dậy khoác vai tôi, "Đi ăn tteokbokki thôi."

    "Không thèm nhé!"

    Sau khi ăn xong hai suất tteokbokki, một suất kimbap, tôi cảm thấy cực kì vui vẻ, hạnh phúc, yêu đời.

    "Đồ ăn ngon vãi mày ạ."

    Tôi gắp miếng tteokbokki trong bát của nó bỏ vào mồm.

    "Hôm nào tao với mày qua đây ăn tiếp, mày bao tao nhá."

    "Mới bị mẹ cắt tiền rồi, chắc phải đợi lâu đấy."

    Nó tỏ ra chán ghét khi thấy tôi ăn miếng tteokbokki cuối cùng của nó.

    "Kệ mày, tao không quan tâm."

    Tôi với lấy giấy ướt bên cạnh lau tay, "Về thôi."

    Jimin vươn vai, vứt cái túi sang cho tôi:

    "Ừ, năm giờ rồi, về sớm không mẹ chửi."

    Tôi tạm biệt nó khi vừa ra khỏi quán.

    Đen đủi thế nào đang đi thì bị mấy thằng ất ơ va phải, nó chưa thèm xin lỗi đã bỏ đi rồi.

    Tôi đang phân vân không biết có nên gọi Jimin đến đón không, bởi tay chân tôi đã bị thương không lái xe được.

    Bỗng nhiên một bóng đen đổ ập xuống người tôi.

    Ngẩng đầu lên thì thấy là bạn cùng bàn- Kim Taehyung.

    "Taehyung?

    Sao mày ở đây?"

    Tôi bất ngờ nhìn nó.

    "Nhà tao ở đoạn này.

    Mà mày bị ngã à?

    Có về được không?"

    "Tao không biết nữa, tao đang định gọi Jimin đến đón."

    "Nhà mày có gần đây không?

    Để tao đưa mày về."

    "Ôi thật á?"

    "Ừm, trên kia có quán sửa xe, mày chịu khó dắt lên đấy rồi tao đưa mày về."

    Nó mỉm cười nhìn tôi, nhìn nó đẹp trai đến mức tôi gần như quên mình đang bị thương.

    "Dạ!"

    Và cuối cùng tôi đã ngồi chễm chệ trên xe Kim Taehyung.

    Ngồi đằng sau nó, tôi ngửi thấy mùi cam chanh thơm cực kì!

    Trên lớp tôi không nói chuyện nhiều với nó vì đơn giản không có gì để nói cả.

    Đây cũng là lần đầu tiên tôi ngồi gần nó đến thế đấy.

    Ầy, nhìn tôi như cái thằng simp crush ấy, cứ dán mặt vào lưng Taehyung hít mùi cam chanh trên áo nó.

    Nhờ Taehyung tôi đã hiểu được cảm giác của thằng bạn tôi khi nó liên tục nhắc đến crush nó trước mặt tôi rồi.

    Đến cửa nhà tôi.

    Đang chuẩn bị cảm ơn Taehyung thì nó đã mở lời trước.

    "Mai mày còn đau thì tao chở mày đi học nhé?"

    Nó nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay tôi.

    "Thế có phiền quá không mày?"

    Tôi nói thật đấy.

    Nếu nó không đón thì tôi cũng có thể gọi Jimin mà.

    "Phiền gì, nhà tao cũng gần đây mà."

    "Vậy tao cảm ơn nhé!"

    Tôi mỉm cười nhìn nó.

    "Lưu số điện thoại tao vào đi, khi nào đi thì gọi tao đến đón."

    Nó lắc lắc điện thoại trên tay.

    "Được."

    .

    lần đầu tiên tui viết truyện, câu từ còn chưa tốt nên mong mọi người bỏ qua ạa!
     
    Kem Dâu Tan Chậm
    2


    Sáu giờ ba mươi phút sáng, đang ngủ ngon giấc thì tôi bỗng nghe thấy tiếng gọi của mẹ nói vọng lên.

    "Em thỏ ơi!

    Bạn đón đi học này, đẹp trai lắm."

    Tôi bật dậy, phóng như bay vào nhà vệ sinh.

    Chết thật! quên mất là hôm nay Taehyung sẽ đón tôi đi học.

    Lần đầu mà để bạn chờ thì mất mặt lắm.

    Vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống nhà thì đã thấy Taehyung ngồi cạnh mẹ tôi nói chuyện.

    Tôi gọi mẹ để lấy đồ ăn sáng, "Mẹ ơi!"

    "Ôi!

    Em thỏ nhà cô dậy muộn lắm, suốt ngày để gọi thôi."

    "Không sao đâu cô, như vậy cũng dễ thương mà."

    Taehyung cười xoà, tay vô thức đưa lên gãi đầu.

    "...."

    Hai người coi tôi là không khí đấy à?

    Không biết tôi là con mẹ hay là nó là con mẹ nữa.

    Tôi đi ra chỗ mẹ, lay lay vai mẹ, nói:

    "Mẹ ơi, đồ ăn sáng của em đâu?"

    "À đây, mẹ để cả sữa chuối cho em đấy, hai đứa đi học đi không muộn."

    "Nae~"

    Ra đến ngoài cửa, Taehyung chắc do thói quen nên định đội mũ cho tôi nhưng bị tôi ngăn lại.

    Nhiều người yêu cũ quá cũng khổ thật, quen tay miết.

    Đợi tôi đội mũ xong, Taehyung nói:

    "Tên ở nhà của mày dễ thương thế?

    Mẹ mày cũng thân thiện nữa."

    "Tao cảm ơn, mẹ tao hướng ngoại, thích bắt chuyện với mọi người lắm!"

    Tôi chống tay leo lên xe nó.

    Không biết tại sao mà hôm nay tôi thấy vui vẻ đến lạ.

    .

    "Ê này, mày đi nhanh thế?

    Chậm thôi!!!"

    Tôi hét lên, vỗ vai Taehyung.

    "Tại đợi mày muộn quá nên tao phải đi nhanh, không là muộn học cả hai đứa đó."

    Nó nhìn đường, nhưng tôi cảm nhận nó đang cười tôi vậy.

    "Huhu..muộn cũng được, nhưng tao không muốn gặp ông bà sớm đâu."

    "Yên tâm!

    Từ khi biết lái xe tới giờ tao chưa đụng phải ai đâu."

    Sau khoảng mười phút, chúng tôi đã có mặt trước cổng trường.

    Tôi lờ đờ xuống xe nó, tôi thề sẽ không bao giờ đi xe với Taehyung nữa, tra tấn người kiểu mới hay gì?

    "Mày vào lớp đi, tao đi cất xe đã."

    "Ừ, tao vào trước đây."

    Bước vào lớp, đập vào mắt tôi là ánh nhìn sắc lạnh của Jimin.

    Tôi đi đến chỗ nó, mồm vẫn còn nhai ổ bánh mì kẹp mẹ đưa.

    "Nhìn tao ghê thế?"

    "Mày đi học với Taehyung?

    Mày với nó thân nhau từ bao giờ?

    Sao không nói cho tao biết?"

    Nó hỏi dồn dập, tôi nghe xong không biết phải trả lời từ đâu.

    "Mày từ từ xem nào, tao có lý do chính đáng!"

    "Tao cần nghe tất-cả-mọi-chuyện."

    Nó hằn học nhìn tôi.

    "Thì hôm qua lúc ăn xong, tao đi về thì bị ngã xe, may gặp Taehyung ở đấy nên tao nhờ luôn.

    Xong nó bảo nó chở tao đi học nên tao đồng ý thôi."

    Tôi nhún vai, nhìn khuôn mặt nửa tin nửa ngờ của nó.

    "Thế mày ngồi trên xe của nó có cảm giác gì lạ không?"

    "Cảm giác gì được?

    Tao chỉ thấy nó thơm thôi."

    "À mà nay mày chở tao về nhé?

    Tao với Taehyung không quen, ngại nhờ."

    "Ừ chắc được, còn nếu Yoongie gọi đi chơi thì mày tự khắc nhờ Taehyung đi nhá!"

    Nó cười khúc khích, đẩy vai tôi.

    "Chán mày lắm đấy, Min lùn."

    Tôi đứng dậy về chỗ ngồi.

    "Tùng tùng tùng.."

    Tiết toán nhàm chán cuối cùng đã kết thúc.

    Tôi ra nhà xe, ngồi sẵn trên xe Jimin.

    Nó bận nói gì đó với Yoongi nên bảo tôi ra xe trước.

    Đang chơi game đợi nó thì ai đó gõ vào vai tôi, cứ ngỡ Jimin nên tôi định mắng nó một trận vì tội đi lâu.

    "Aish, mày đi lâu th-.."

    Tôi ngẩng đầu lên bắt gặp khuôn mặt của Taehyung.

    "Jungkook, về thôi?"

    "Ơ Taehyung hả?

    Nay tao nhờ Jimin chở về rồi.

    Mày về đi nha."

    "Tao chở mày về khi nào?"

    Jimin đến, theo sau nó còn có Yoongi.

    "Xuống xe tao đi, nay tao phải chở Yoongi đi học thêm toán cùng."

    Nó kéo tôi xuống xe nó, sau đó đẩy tôi qua chỗ Taehyung.

    Vãi?

    Nó phản bội tôi đấy à?

    Còn đi học thêm cùng thằng Yoongi nữa.

    "Tao với mày về nhà thôi!"

    Taehyung kéo tay áo tôi đi đến chỗ xe nó.

    Tôi quay lại nhìn Jimin với ánh mắt ghét bỏ.

    Từ giờ đừng có bạn bè gì nữa nhá!!

    .
     
    Kem Dâu Tan Chậm
    1


    "Wae? wae?

    Con KHÔNG ĂN CÁ ĐÂU!!"

    Jungkook phụng phịu khi thấy mẹ gắp cá vào bát cơm.

    "Thằng bé này, không thích ăn cá thì cũng phải ăn một ít chứ.

    Vậy mới có chất dinh dưỡng!"

    "Cá nhiều xương, chẳng thích í."

    Cậu ăn vội bát cơm để chuẩn bị đi học.

    "Sữa chuối mẹ để trong balo rồi đó nha."

    Mẹ Jeon nói vọng ra cửa khi thấy cậu đang xỏ giày.

    "Nae~"

    Cuộc đời này, ngoài ghét cá ra Jungkook còn rất ghét Kim Taehyung nữa.

    Taehyung tưởng mình học giỏi là hống hách, suốt ngày ra vẻ ta đây với cậu.( Không phải vậy nhưng Jungkook nghĩ vậy.)

    Hôm nay đến trường muộn, một phút nữa mới vào lớp mà Taehyung đã nằng nặc đòi ghi cậu vào sổ rồi.

    Cái gì mà một phút cũng là đi muộn, rõ ràng Jungkook vừa đến cổng trường thì trống đánh mà.

    Jungkook vào lớp mang theo cơn tức giận mà đập balo xuống bàn một cái mạnh.

    Jimin- bạn thân cậu thấy thế liền hỏi:

    "Thằng Taehyung đang làm lớp trưởng mà được đi sao đỏ khi nào đấy?

    Nó ghi tao vào sổ kìa!"

    Cậu trút hết cơn bực bội với Jimin.

    "À!

    Thằng Hoseok hôm nay nghỉ nên thầy bảo nó coi thay."

    Jimin kêu lên một tiếng như vừa nhớ ra điều gì đó.

    Tùng tùng tùng.

    Giờ truy bài kết thúc, các lớp chuẩn bị đón chờ tiết học đầu tiên của ngày đầu tuần.

    Thầy Lee bước vào theo sau là một bạn nữ, có vẻ là học sinh mới.

    Cả lớp xôn xao trước sự xinh đẹp của bạn nữ đó.

    "Chào các bạn!

    Mình là Choi Ami, học sinh mới.

    Mong mọi người giúp đỡ ạ!"

    Ami cúi gập người 90 độ hoàn hảo.

    "Vậy Ami ngồi cùng bàn với Jungkook và Taehyung nhé!

    Bàn ba người ở góc lớp đó."

    Thầy Lee chỉ tay về phía bàn hai người.

    Ôi!

    Đã muốn ngồi xa Taehyung rồi mà giờ thầy lại xếp thêm người vào nữa.

    Nhưng không sao Jungkook sẽ ngồi ngoài để Ami ngồi giữa.

    "Cậu ngồi giữa nha?"

    Jungkook ngỏ lời khi thấy Ami đi đến chỗ mình.

    "A...tớ muốn ngồi ngoài í, nhìn bảng cho dễ."

    Ami xua tay từ chối.

    "..."

    Thế là cậu phải ngồi cạnh Taehyung à?

    Jungkook chán nản chuyển balo vào trong ngồi.

    Nhìn mặt Taehyung ghét thật á, chỉ muốn lao vào đấm vài phát cho hả giận thôi, nhịn lâu lắm rồi!

    Jungkook ấn tượng với bạn Ami này lắm.

    Ami xinh gái, da trắng lại cực kì thân thiện và hợp tính với cậu luôn.

    Mới nói chuyện vài ngày mà hai đứa như thân nhau lâu rồi ấy.

    "Ê Jungkook, Ami hai đứa mày nói lắm thế?

    Thằng Taehyung ghi vào sổ lớp trưởng rồi kìa."

    Jimin quay xuống cười nói.

    "Vãi chưởng?

    Thật đấy à?"

    Jungkook sốc thì thôi rồi.

    "Ừ, nó mới đăng lên group lớp kìa."

    Ami bấm vài cái trên điện thoại rồi nói.

    "Ê từ từ..sao không có tên mày mà lại có tên tao?"

    Cậu ngó vào xem cùng Ami.

    "Chịu!"

    Ami nhún vai.

    Kim Taehyung đáng ghét!

    Chắc chắn là thích Ami rồi nên mới không ghi nó.

    Phải hỏi cho ra lẽ mới được, lớp trưởng mà thiên vị.

    Nghĩ là làm, khi Taehyung vào lớp cậu liền hỏi một loạt câu hỏi để tỏ ra sự tức giận của mình.

    "Tao thấy mày nói chứ tao có thấy Ami nói đâu."

    Taehyung đáp một câu tỉnh bơ.

    "Rõ ràng là mày thích nó mà?

    Chứ Ami trong giờ cười với tao suốt í."

    Jungkook bật lại tanh tách.

    "Không biết, tao thấy mày nói thôi."

    Taehyung chống cằm, vẻ mặt thách thức nhìn cậu.

    "Tao không biết đâu, xoá đi.

    Thầy Lee biết là chửi tao đó."

    Jungkook ủ rũ gục xuống bàn.

    "Phải coi thái độ của mày nữa."
     
    Back
    Top Bottom