Cập nhật mới

Khác Kẻ Xa Lạ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404718389-256-k475169.jpg

Kẻ Xa Lạ
Tác giả: phongthanh2020
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những vụ án giết người hàng loạt đầy bí ẩn liên tục xảy ra.

Các nạn nhân mang những thân phận khác nhau, thời gian gây án không tuân theo bấy kỳ quy luật nào và động cơ phạm tội cũng không hề rõ ràng... khiến cảnh sát liên tục gặp khó khăn trong việc điều tra phá án.

Động cơ giả, tự chui đầu vào rọ, hết thảy những con người đó đều cùng chung mục đích bảo vệ một bí mật động trời.

Cùng với đó, một loạt sự thật tàn khốc cũng dần được hé lộ...


***

"Chú biết điều đáng sợ nhất khi săn thỏ hoang là gì không?"

Chung Ninh giẫm ga, nghiến răng ken két, tự hỏi tự đáp: "Chú tưởng mình phát hiện một ổ thỏ, nhưng xốc da thỏ lên lại bàng hoàng nhận ra, bên dưới toàn là sói!"



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Kẻ Xa Lạ
MỞ ĐẦU


Ngay khi ánh đèn chiếu đầu tiên rọi tỏa, Đặng Lệ Quyên bước nhón chân qua bên trái hai mươi tư bước rồi xoay người đứng lại.

Theo như sự tính toán vừa nãy, vị trí này chính là trung tâm sân khấu.

Bấy giờ đã là đêm khuya, dưới khán đài tối mịt.

Chẳng biết là sự bố thí của đèn đường hay ánh trăng ngoài nhà hát, luồng sáng lẫn theo muôn hạt tuyết se sắt cùng luồng vào ô cửa sổ nằm trên hai bờ tường cao ngất ngưởng trong khán phòng, trông không khác nào đám trộm cướp.

Chúng bám một cách quái dị trên đôi giày ba lê đỏ rực chị đang đi, ảo mờ nhoang nhoảng tựa như giấc chiêm bao huyền ảo.

Đặng Lệ Quyên khẽ gật đầu với khán phòng, đoạn hít một hơi sâu.

Lớp phấn chất lượng thấp phủ trên gương mặt chị đã trôi bớt cùng với nhịp thở nặng.

Thế nhưng chị không bận tâm.

Chị ưỡn ngực, xương sống căng hết sức ra phía trước, đặt tay ở thế 2, chân khép lại, chỉ xòe ra mỗi phần mắt cá và đứng thế chân 1.

Nhìn chị giống hệt như một người lính đầy kiêu hãnh sắp được sĩ quan cấp tướng duyệt binh, mắt đỏ gay, không biết là vì hồi hộp hay hưng phấn nữa.

Đúng lúc này, tiếng nhạc cất lên.

Khúc violin duet vang lên đầu tiên mang giai điệu du dương êm ái như đôi tình nhân đang thủ thỉ quyến luyến.

Đặng Lệ Quyên quay mặt trong vô thức, đưa mắt nhìn về phía bờ tường tại lối hành lang giữa tầng một và tầng hai khán phòng, nơi treo một bức ảnh quảng bá cao cỡ một người trưởng thành, trong ảnh là một cặp nam nữ vũ công mặc đồ ba lê trắng tinh khôi.

Nữ vũ công nhón một chân với gương mặt kiêu kỳ, khinh thường tất thảy mọi thứ; nam vũ công quỳ một chân trước nữ vũ công, cứ như đang đau khổ khát cầu sự cứu rỗi của cô gái nọ.

Như bị kích thích, Đặng Lệ Quyên nhìn chòng chọc đôi vũ công trên bức ảnh.

Chị nín thở, siết eo và hơi ngồi xổm xuống như bị ai thụi mạnh.

Chính vào giây phút ấy, chị bỗng bật nhảy.

Dáng hình nhỏ gầy gắng sức bay lên không, đôi giày đỏ thẳm họa nửa vòng tròn chưa đạt chuẩn rồi đáp xuống sàn một cách chẳng hệ nhẹ nhàng.

Lúc này, chị đã hoàn thành một bước nhảy nhỏ vụng về.

Tiếng vỗ tay rần trời vang lên.

Ngay khi vừa được phóng lên bầu trời xa vợi, dội vào nhà hát những tiếng nổ đùng đoàng, pháo hoa lập tức bung nở trên thinh không buổi sớm mai hãy còn chưa rạng.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2016, Trung tâm Triễn lãm Quốc tế tổ chức buổi bắn pháo hoa tại quảng trường để góp phần vào Gala năm mới.

Chúng vốn không hề liên quan gì đến Đặng Lệ Quyên, nhưng vào thời khắc này lại nghe như đang hò reo chị.

Đặng Lệ Quyên dẹp hết luồng suy tư, nín thở tập trung tinh thần, hai chân lần lượt dịch ra một ít, chuyển sang thế 2 rồi kiễng mũi chân.

Khốn nỗi mắt cá chân của chị bây giờ không thể gánh cả cơ thể nữa, nên chỉ sau vài giây, trán chị đã bắt đầu rịn mồ hôi mịn.

May thay tiếng nhạc đã to dần đúng lúc, nhịp trống bỗng nỗi lên, át hẳn tiếng đàn violin và đập vào màng nhĩ chị từng hồi.

Như đang tích năng lượng.

Đặng Lệ Quyên chậm rãi lùi ra sau hai bước rồi nhanh chóng thực hiện bước nhảy nhỏ về phía trước trong tư thế vụng về nghiêng ngả, chị tựa như thùng nước đầy tràn nhưng chưa cân bằng, có thể đổ sập xuống sân khấu bất cứ lúc nào và phóng ra luồng hơi đang cố nín nhịn.

"Grand Jeté¹!"

[¹Một điệu nhảy mà vũ công dang thẳng hai chân trước và sau trên không.]

Chị hô khẽ.

Hai chân gồng cứng lại một lúc và bật nhảy thật cao, tạo thành chữ nhất trên không trung.

"Uỵch!"

Quả nhiên chị vẫn không đáp vững.

Khoảnh khắc đáp đất, chị loạng choạng, đập đầu gối xuống sàn rất mạnh.

Do cú ngã điếng người này, nách áo da kém chất lượng rách toạc, để phần áo len bên trong tràn ra thành hình quả cầu đỏ, chỗ đầu gối trên chiếc quần da bóng cũng bị rách cả cái lỗ to bằng đồng xu một tệ.

Chị thở hồng hộc, đứng dậy nở nụ cười gượng gạo.

Cũng may tiếng hò reo bên tai vẫn nồng nhiệt, tiếng pháo hoa đằng xa cũng rộn ràng hơn, thành thử không ai bận tâm tới vũ đạo nghiệp dư của chị.

"Cảm ơn mọi người."

Đặng Lệ Quyên cúi đầu chín mươi độ hết sức nghiêm túc.

Đến giờ chị mới cẩn thận cởi đôi giày múa ra, cất vào túi áo.

"Màn diễn" tạm thời kết thúc, bông tuyết ngoài cửa sổ cũng ngày một nhiều hơn, phủ trùm lên khung cảnh một màu trắng dày cộm.

Hơn một nghìn bốn trăm ghế ngồi trống trơn trong nhà hát thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh trăng rọi.

"Cảm ơn mọi người."

Đặng Lệ Quyên lại cúi đầu nói lời cảm ơn trước nhà hát không một bóng người.

Đoạn, chị gỡ tai nghe điện thoại, ngẩn ngơ trông ra thế giới trắng xóa ngày cửa sổ.

Chị không nở xuống sân khấu.

Lạ thật, tuyết năm nay rơi vừa sớm vừa vội, chưa đến tháng Một mà đã đổ hết đợt này sang đợt khác.

Đã nhiều năm rồi chưa thấy mùa tuyết nào lớn đến thế...

Brừm, tiếng điện thoại rung làm chị hoàn hồn.

Chị cúi đầu liếc thoáng qua, hóa ra là tin tức được đề cử.

Trong ảnh là xác của một người đàn ông đã được làm mờ với tiêu đề đáng sợ: "Sát thủ giết trai đểu đã trở lại.

Gã đàn ông phải chết oan tiếp theo sẽ là ai?"

"Sát thủ giết trai đểu..."

Đặng Lệ Quyên nhìn phía sau.

Cách sân khấu chưa đến 2 mét có mười hai bình ga mini xếp ngay ngắn thành một vòng tròn với trung tâm là một gã đàn ông bị trói tay chân, nhét khăn vào miệng, đang liên tục giãy giụa và bật khóc nghẹn ngào.

Đôi mắt đầy sợ hãi trợn to với Đặng Lệ Quyên, cứ như đang nhìn con yêu quái ăn thịt người vậy.

"Đoàng!"

Lại có tiếng pháo hoa nổ dội vào nhà hát vắng nghe ong ong, cứ như đang thúc giục Đặng Lệ Quyên.

Chị ngoái đầu nhìn tấm áp phích trên lối hành lang, đồng thời giật chiếc khăn bịt miệng gã ta: "Tôi nhảy đẹp không?"

"Mày...

Mày..."

Gã đàn ông ngoạc mồm đớp luồng không khí lạnh thấu xương, không buồn trả lời câu hỏi của Đặng Lệ Quyên mà chỉ nhìn chị với nét mặt hãi hùng, mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh thi nhau túa ra: "Tóm...

Tóm lại là mày muốn làm gì?"

"Yên tâm, tôi sẽ giải thoát cho anh ngay thôi."

Đặng Lệ Quyên ngó lơ gã.

Thời gian gấp rút, chị rút ngòi nổ đã bện sẵn từ van bình ga rồi lần nữa bện chúng lại với nhau thành sợi dây thừng to cỡ ngón cái như bện tóc.

"Tha cho tôi đi.

Xin cô đấy...

Van cô đấy..."

Gã đàn ông càng thêm hoảng hồn, thét the thé như heo sắp bị làm thịt.

Đặng Lệ Quyên mắt điếc tay ngơ, nắm chặt ngòi nổ đã bện xong và nhảy xuống sân khấu.

"Tôi biết lỗi rồi, van cô thả tôi, tôi không bao giờ dám làm vậy nữa!"

Gã ta gào khóc, khóc kìm nổi cơn run.

Nỗi sợ trước cái chết làm gã mất kiểm soát, mùi nước tiểu ngai ngái bốc lên.

Đặng Lệ Quyên lườm gã đàn ông với vẻ khinh bỉ: "Đã muộn rồi.

Đáng ra mày không nên nhiều lần..."

"Thỏ con ngoan, mở cửa ra nào.

Không mở không mở, không mở đâu..."

Giọng hát thiếu nhi non nớt cắt lời Đặng Lệ Quyên.

Ra là điện thoại chị đổ chuông.

Chị dừng tay, lấy điện thoại ra khỏi túi và nhìn dãy số hiện trên màn hình, ngần ngừ một lát rồi từ chối cuộc gọi.

"Thỏ con ngoan, mở cửa ra nào..."

Chuông điện thoại lại reo lên lần nữa, lần này là số điện thoại khác, song Đặng Lệ Quyên vẫn từ chối.

"Thỏ con ngoan..."

Lại thêm tiếng chuông nữa.

Chị thẳng tay tắt nguồn điện thoại.

Thấy màn hình đã đen hẳn, chị mới thả điện thoại vào túi, tiện thể lấy cây bật lửa ra.

Một tấm ảnh thò ra khỏi túi vì động tác của chị.

Ảnh đã được ép màng nhưng vẫn hoen ố, hẳn nhiên đã rất cũ rồi.

Bốn người phụ nữ trong ảnh ăn mặc lòe loẹt, hớn ha hớn hở đứng sát nhau trước một căn nhà gạch đỏ hai tầng và cười tươi trước ống kính.

Trên ảnh còn có một dòng chữ không biết do ai viết: Chị em khắp thiên hạ, đều là người một nhà.

Đặng Lệ Quyên ngơ ngác đọc dòng chữ trên tấm ảnh mà thấy lòng đắng cay.

"Chấm dứt ở đây thôi."

Cuối cùng Đặng Lệ Quyên nhấn bật lửa.

Tấm ảnh bị đốt ngay tức khắc, bốn gương mặt cười hóa tro trong ngọn lửa, ngòi nổ to bằng ngón tay cái cũng bắt lửa từ tấm ảnh.

Đốm lửa bốc lên phừng phực, lao nhanh tới chỗ gã đàn ông như con rắn đang thè lưỡi.

"Đoàng!"

Xa kia pháo hoa phóng lên, thỏa thích bung nở trong đêm tuyết, rực rỡ lung linh!
 
Back
Top Bottom