Lưu ý: Hơi 18+, mập mờ là chân ái(?), đây là nhánh phụ của truyện không liên quan gì đến nhánh chính, nếu Dazai cường thế điên cuồng hơn và đặc biệt không có kiên nhẫn để lấy lòng thì Chuuya sẽ thế nào?
_______________________
Trên cửa số ban công phòng ngủ của Chuuya lại lạc lõng trơ ra một chậu hoa Dã Quỳ.
Dazai nghe bảo đó là chậu hoa mà Chuuya được nhân viên tặng vào dịp sinh nhật cùng với những món quà khác.
Nó chả hợp với công chúa của tôi tẹo nào.
Anh thầm nghĩ.
Vừa vào nhà, Chuuya đã cảm thấy có điểm gì là lạ.
Kệ để giày mất hút một đôi dép lê, thay vào ô lại là một đôi giày da mới toanh.
Mẫu giày này cậu quen lắm, không đến ba giây đã nhận ra đây là đồ của ai.
Bực bội đá phanh cái cửa phòng khách, cậu vừa dùng sức định chửi bới thì chợt nhận ra bên trong chả có ai.
Anh ta đi vào dạo một vòng rồi mang dép lê đi về à?
Trong đầu cậu bỗng lướt qua ý nghĩ không tưởng.
Có người rảnh tới vậy luôn á?
Hay vào đây ăn nhờ rồi để cậu dọn?!
Mở nhanh cánh cửa tủ lạnh, mọi thứ vẫn như cũ, bình thường đến quái lạ.
Vò đầu bức tai, Chuuya không hiểu nổi đi kiểm tra từng gian phòng.
Không có, cũng không có...
Đến phòng ngủ cậu căng thẳng giật chốt cửa mở nhanh.
Hoàn toàn không có ai.
"Lạ vậy nhỉ?
Tên điên đó lại làm trò mèo gì đây."
Khắp nhà như hiện trường đổ vỡ của chai nước hoa xa xỉ nào đó vậy.
Run rớt da gà đang nổi trên tay, cậu dần bình tĩnh trở lại, mở ra ban công hứng trọn cơn gió nhẹ vừa đến.
Trong túi quần điện thoại rung lên vì tin nhắn.
Chuuya phiền muộn rút ra điện thoại tìm đọc tin nhắn vừa nhận được.
[Dazai Osamu]
Chuuya!
Anh đã theo đuổi em lâu như vậy, em đồng ý từ công chúa trở thành hoàng hậu của tôi chứ?
[Công Chúa]
Đồ điên!
Đừng chọc giận ông và nên xin lỗi trước khi ông đây đánh nát bộ lòng của mày!!
Dazai ánh mắt trong tích tắc đã đen như mực, có lẽ hắn không đủ kiên nhẫn chơi trò chơi gia đình và làm quen lâu dài với cậu, ngay từ đầu anh nên làm nhanh gọn một lượt, không nên để đêm dài lắm mộng.
Cậu nóng nảy đóng mạnh cửa định ngồi bệch trên giường, nhưng sao cơ thể của cậu không nghe sai khiến lại lảo đảo như say rượu mắt mờ như say xe.
Nhàn nhạt hương khí cứ ngỡ là mùi nước hoa mà tên kia vô ý để lại khắp nhà như án treo có hiệu lực, vô hình quấn lấy giật cậu xuống sàn.
Trong cái liếc mắt cậu thấy được trong góc mấy đóa hoa Dã Quỳ bị người chà đạp bẹp dí ở dưới đất, nước sốt văng ra như đang cảnh báo cho sự tàn ác của thủ phạm.
Trong vài giây cuối cậu thấy được đôi dép lê quen thuộc dần tiến về phía cậu.
_________________________________
Rầm!
Leng keng toái âm đập vào màn tai.
Dazai quen thuộc cười, mở ra phòng ngủ, trên giường ngồi một thân thể bé nhỏ chi chít dấu vết hoan ca.
"Con mẹ nó!
Đồ khốn nhà anh, có mau thả ông đây ra không?!!"
Cậu không ngờ cái người mà hay trêu chọc mà chiều chuộng cậu trước kia lại biến thành một tên đê tiện như vậy.
Giống như chó bị xích lại hạn chế phạm vi hoạt động, cho ăn đúng giờ, hẹn giờ dắt đi dạo.
Còn đáng hận hơn là ngay cả chó cũng không giống như cậu bị chủ biến thái hãm hiếp đi!
"Em còn thiếu thứ gì sao?
Hay mấy ngày nay thời gian ra ngoài quá ít chăng?
Anh sẽ suy xét lại."
Anh nghiêng đầu tay vê cằm tự hỏi, ánh mắt nuông chiều như nhỏ giọt, từng giọt va vào Chuuya trái tim, nhưng đó là Axit mà không phải mật hoa, nó chỉ làm trầm trọng vấn đề hơn thôi.
Cậu cắn răng không trả lời, vì cậu biết anh ta không cần, giống như cậu có thể nói ra ý tưởng nghịch ngợm của mình nhưng cuối cùng vẫn phải nghe theo anh ta dừng hết mọi chuyện để đi học vậy.
"Ây~ phu nhân của tôi bị làm sao vậy?
Giận nữa hả?"
Anh dựa lại gần như cao quý báo săn làm nũng với nó con mồi để tỏ lòng vui vẻ trước khi ăn.
Cuối cùng cậu cũng chịu không được, một tay dùng sức đấm vào gương mặt đẹp trai đó.
Dazai như đã biết trước ngửa đầu về sau, nắm đấm sượt ngang mặt, cậu hụt một hơi liền trắc trở ngã nhào.
Đón chờ cậu là cái ôm và lòng ngực trần trụi tràn đầy sinh lực của người nào đó.
Áo tắm đang mặc bị cái tay tà dâm của tên bệnh hoạn kéo xuống, anh hít một hơi như muốn nuốt luôn cậu vào bụng chẹp miệng đánh giá.
"Em mới tắm hả, sao mà người thơm thế này, anh thơm một cái nhé."
Xấu hổ lại giận dữ Chuuya chống gối muốn đá anh ra, nhưng mà cái cơ thể cơ bắp của cậu do không tập luyện một thời gian mà đã mất mát lực lượng đến nổi cái tên gà mờ này cũng có thể cưỡng chế đè cậu xuống.
Thật oan cho anh quá, vì muốn đè cậu mà anh đã phải trả giá rất nhiều để rèn luyện thân thể đủ khỏe mạnh đấy chứ, không phải ăn may như ai đó nghĩ đâu.
Hai tay bị cưỡng chế để ra sau lưng đè nặng, cần cổ yết hầu bị trêu đùa đáng thương chạy lên chạy xuống vẫn không thoát khỏi răng nanh của dã thú liếm láp.
Cái tay tùy tiện đã chờ không kịp sờ mó vuốt ve đùi cậu, tiến gần rồi xâm nhập vào bên trong khe hẹp mẫn cảm.
"Đệt!
Cái tên dâm dê nhà anh, chuyện này tới chừng nào mới kết thúc đây hả!"
Xoa ấn một hồi dạo quanh, anh ta đã lột ra bộ mặt giả cười dữ tợn, liếm môi híp mắt đánh giá cục thịt màu mỡ trước mắt.
"Khi nào ăn hết em thì tính, trước hết anh phải ăn no đã."
/Mẹ nhà anh!
Ăn cỡ này còn chưa đủ à!/
Không chần chờ gì dã thú đã tiến công vào nơi ẩm ướt chật hẹp, nó thô bạo chen rộng con đường, tự tạo lối mòn để thuận tiện ra vào hơn.
Mềm mại nhớp nháp rêu trên vách bị đè ép phun ra nước sốt, đáng tiếc cũng chả thể mọc chân chạy đi đâu bị đi qua đi lại đầu báo đỉnh đến dập nát chảy ròng.
Mọng nước cỏ diệp cũng không được yên ổn bị đạp cái nát nhừ nước sốt văng tung tóe ướt cả mảng cằn cõi đất khô cằn.
Mềm thịt kích thích vuốt mèo, như nghiện cỏ bạc hà mà lăn qua lộn lại, chú ý trọng điểm dồn dập dẫm vào càng nhiều nước địa phương.
Dính nước lông mèo ướt rũ, nhưng vẫn hăng hái tiến càng sâu, nó thề muốn đi tới cuối để lại mùi của mình làm đánh dấu lãnh thổ lá cờ.
Trên đường cũng rất đói khát cắn xuống hai quả chín rụt anh đào ngậm trong miệng đỡ thèm.
Căng bóng đất lành kích thích nó vươn ra móng vuốt chà sát lên trên lưu lại từng dấu hằn.
Con mồi dãy dụa vang lên thanh âm như thánh ca thôi thúc nó càng ra sức tiến về phía trước.
Đến cuối cùng con mồi kiệt sức dãy dụa, máu chảy đầm đìa trải chăn thành con đường tơ lụa dẫn nó đến chung điểm.
Kiêu ngạo ngưỡng cao đầu dã thú bước đến mục đích, nó để lại một mớ hỗn độn ở bên trong cùng lưu lại mùi, lưu luyến trải qua từng mảng đã dập nát lưu đầy đất chất lỏng hoa, rút khỏi nơi mà nó cho là cực kỳ ấm áp sung sướng cùng thoải mái.
Ừm...
Cậu nằm liệt trên giường hai mắt đờ đẫn, trông đầu trống rỗng, trên người lại thêm một đống dấu vết đỏ lừ.
Lại nữa rồi, từ không thể tin được nóng giận, đến cảm thấy bình thường ghét bỏ, cậu còn không biết là mình có tài năng kháng áp lực như vậy nữa là.
Tên khốn nạn kia còn lười biếng hơn, nằm vất vưởng ở bên cạnh, tay còn không chịu yên sờ vết cắn trên người cậu.
Chuuya mắt trợn trắng, đau răng đến không được đá một cái.
Không tránh không né Dazai ôm bị đá bụng, mặt vẫn mang có tố chất thần kinh cười nhìn cậu, được nước lấn tới ôm lấy eo cậu xoa nắn.
"Bớt giận, bớt giận, giận hư thân, hại thân, không thể giận được."
Anh cong người ủng cả người cậu ở trong lòng, thấp thấp an ủi.
Lại cứng rắn như tường thép không cho cậu lựa chọn nào.