Cập nhật mới

Fanfiction Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
402952472-256-k644380.jpg

Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng
Tác giả: ZhangMuling
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thiên Phong

CP Dazai x Chuuya

° Một kẻ ngốc nghếch muốn cho một tên ngây ngô cầm lấy.

° Câu chuyện này như dòng nước bào mòn tản đá gai góc đến khi nó nhẵn nhụi không còn chút sát thương.

° Không phải ngọt ngào như đường mật nhưng lại ngọt đến trong lòng, càng không phải chỉ là cho nhau dằn vặt mà là dí dỏm giằng co.

• Ở một thế giới khác chúng ta cũng sẽ khác sao.

• Hiện đại, Hào môn thế gia, Trúc mã, Truy thê, Cường cường, Tình cảm.

_Khai văn ngày 17.10.2025_



truythê​
 
Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng
Phần 1


"Anh có thể bỏ qua cho tôi được không!"

Cậu trai với vóc dáng nhỏ con bực bội gằn từng chữ như đang nén giận, cậu ta ôm trán với một cánh tay đang nổi gân, tay còn lại cầm túi nilong đựng vài quả táo vừa mới mua.

Đứng đối diện cậu là một chàng trai cao gầy, đôi mắt bình tĩnh đạm nhiên, nhưng hành động của anh ta có vẻ không được như vâỵ.

Anh ta theo cậu từ chỗ làm việc cho tới tận trước cửa nhà cậu.

May mắn anh là người cậu quen biết nếu không thì anh ta đã nằm đo ván trước nhà cậu rồi.

_Trước kia hai nhà bọn họ rất thân nhau, cũng vì tranh chấp mà tan vỡ, nhà cậu là truyền nhân võ thuật còn sót lại sau thời chiến, gần như không ai tìm thấy được cách đánh người hung ác giống như môn võ nhà bọn họ.

Ngửi được mùi kiếm lời cả hai nhà vốn là thân thiết với nhau nay lại càng thân hơn hợp sức tâng bốc tạo công ty.

Nhà anh ta rất có năng lực Marketing không đầy hai năm nhãn hiệu nhà anh ta cùng võ thuật nhà cậu đã cùng nhau vượt lên dẫn đầu trong ngành dạy võ.

Chiêu thức càng là được bọn họ phân tích tách ra tổ hợp lại để người mới dễ dàng thực hiện hơn.

Cảm giác học xong cơ thể khỏe khoắn, công phu mèo quào, mấy dân rảnh rỗi hưng phấn mà trả tiền.

Nhưng ai biết được hai bên bình thường thân đến mặt chung một quần ba mẹ đột nhiên quay mặt không nhận người, nhà cậu sang nước ngoài còn bên anh ta thì vẫn ở lại làm to làm lớn Marketing lấn sân sang các ngành nghề khác.

Mà vừa rồi cậu lại về nước một mình, lần này trở về là vì cậu bị cha mẹ đuổi đi lập nghiệp.

Nhìn cha mẹ để lại cái công ty nhỏ tồi tàn cậu thở hổn hển gọi đến nước ngoài dò hỏi.

Ba mẹ cậu vừa uống rượu vừa phơi nắng hờ hững nói với cậu đây là tài sản lập nghiệp của mình.

Cha mẹ ơi thời đại nào mà còn nuôi con trai nghèo như vậy, nhà chúng ta giữ lại truyền thống đó làm gì, giữ cái cần giữ thôi là được mà, ví dụ như là võ thuật đấy!

Khốn đốn hơn là ngay cả mảnh đất mà công ty cậu trú ngụ cũng không phải là của cậu...

Nhìn cái mặt vừa quen vừa lạ kia cậu chỉ muốn chạy đi thôi.

Cái tên này hồi bé cứ hay trêu chọc mình giống con gái, bây giờ cậu còn để tóc dài anh ta sẽ cười cậu cho coi.

Nhưng mà tệ hơn thế, anh ta trực tiếp đem cậu làm trò tiêu khiển, mượn danh khảo sát công ty quang minh chính đại bám theo cậu.

Cậu kéo mũ xuống thấp khó chịu ra mặt quay người đi.

Anh ta vuốt lại tóc, cười cợt tiếp tục không tha cho cậu mà đi thẳng vào nhà cùng.

Dazai: "Em sống một mình ở căn nhà to thế này không buồn à?"

Chuuya: "Không.

Tôi thích yên tĩnh hơn."

Cậu buông bịch xuống bàn tìm dĩa.

Dazai: "Nếu em không chê, anh có thể dọn qua ở với em ngay và luôn nè~"

Mí mắt của cậu giật bang bang như muốn đánh tỉnh cái đầu óc nóng như núi lửa của cậu.

Gọt táo xong cậu thẳng tay đưa qua bên Dazai.

"Anh ăn rồi đi về giùm tôi, tôi không có nhu cầu nuôi thêm sinh vật nào hết."

Dazai: "Vậy thì tiếc quá, anh cứ nghĩ sẽ được ngủ cùng Chuuya bé nhỏ chứ."

"Có thôi đi không cái tên này!"

Nhìn mặt cậu hồng lên anh không biết là do xấu hổ vẫn là tức giận, càng nhìn lại càng muốn cắn một cái.

Dazai: "Tiếc thật~ vậy mai anh đón em đi làm nhé.

Ngủ ngon con sên nhỏ của tôi."

Con sên nhỏ nào đó khó chịu vò đầu, lại vỗ hai má đỏ ửng, cậu rất muốn ra sân bay ngay bây giờ để về bên ba mẹ kế thừa tài sản.

Cậu sợ lập nghiệp lắm rồi.

Hiển nhiên ngày hôm sau vừa bước khỏi cửa là đã có người nào đó chờ sẵn, anh dang tay ôm lấy eo cậu cười tủm tỉm kéo cậu vào xe.

Cậu cũng rất bất lực, mắng cũng mắng rồi, đánh cũng đánh rồi còn muốn cậu làm gì nữa, nhìn khóe miệng anh ta vẫn còn chút màu xanh nhạt cậu hơi chột dạ ngồi im.

Dazai: "Đã ăn sáng chưa, anh chở em đi ăn nhé?"

"Không phải.

Em ăn rồi mà."

Nghe được lời nói có phần chột dạ của cậu, anh ta nhướng mày nhìn qua gương chiếu trên xe ngắm cậu một vòng.

Dazai: "Vậy ta đến công ty nhỉ?"

"Ừm."

Chuuya không được tự nhiên móc ra điện thoại nhắn tin đến cho người mẹ ở tận nước nào của mình.

[Mom]

Gọi mẹ làm gì vậy con yêu~

[Baby]

Có người muốn theo đuổi con giờ phải làm sao hả mẹ!?

[Mom]

Gì?

Hahaha con trai tôi sao mà ngây thơ quá.

Thế con có ghét người ta không?

[Baby]



Một xíu.. (Cười trừ ing)

[Mom]

Vậy chắc con đánh người ta rồi hả?

[Baby]

Đánh rồi... người ta không để ý, vẫn còn đi theo con.

[Mom]

Chỉ trách con trai nhà ta quá đẹp thôi, haizz nếu lúc sinh con ra ta không truyền hết sắc đẹp cho con thì tốt rồi ~ (Rầu rĩ icon)

[Baby]

...mẹ à đừng chạy trật.

[Mom]

Thế nó có làm gì quá đáng với con không?

[Baby]

Người đó là keo dán chuột thành tinh luôn rồi!

Đi đâu theo đó còn muốn dọn vô nhà ở chung với con.

[Mom]

Nó vẫn chưa làm gì con chứ?

[Baby]

Không!

Không có làm gì hết, con chỉ thấy khó chịu thôi.

[Mom]

Vậy thì người ta là chân thành đó mà.

Nếu không con lại chờ mấy ngày xem có chán hay không.

[Baby]

Nhưng đã hơn hai mươi ngày rồi mẹ à, mệt chết đi được.

[Mom]

Hay người ta chỉ thích cái tính khó thuần của con mà thôi, con thử thay đổi thái độ xem người đó có gì lạ không.

[Baby]

Cũng đúng.

Vừa lúc xe dừng trước công ty, cậu đem điện thoại nhét vào túi, bên hông cửa đã bị người kéo ra.

Dazai: "Em ở trong công ty có gì không khỏe thì báo anh nhé, hôm nay anh phải đi họp rồi tiếc ghê."

Vừa nói anh lại vừa đưa tay chỉnh lại mũ cho cậu, cậu không để ý chuyện này vì trong đầu cậu đang cấu tứ ra một kế hoạch khác.

Kế hoạch trăm ngàn lỗ hỏng nhưng vì bí quá hóa liều mà được đưa vào ứng dụng.

"Ừm..

đi đường cẩn thận.."

Anh ta cười như thể mèo liếm được cá, phủi phẳng nếp gấp trên cổ áo cậu, chờ cậu đi vào công ty mới vui vẻ lái xe đi mất.

[Ba]

Thế nào rồi!

Có hiệu quả không?

[Nhóc con]

Em ấy vừa bảo con đi nhớ cẩn thận!

Em ấy lo lắng cho con. (Cười càng rỡ icon)
 
Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng
Phần 2


Dường như hai người có chút hiểu lầm gì đó thì phải...

Dù sao thì cả hai đều rất hài lòng với những gì mình làm và đạt được.

Thấy được cái gã ngày nào cũng cứ đi sau mình như biến thái kia đã bắt đầu cố ý rời xa mình.

Chuuya như được giải thoát vui vẻ lên, búng búng trên đầu xinh đẹp mũ cậu đi đường như đi trên mây bắt xe đi làm.

Cậu cũng không quên gửi tin nhắn quan tâm người nào đó kia.

[Chuuya]

Hôm nay lại phải họp sao, anh vất vả quá nhỉ.

Nhìn châm châm điện thoại Dazai cuối cùng mãn nguyện xem đi xem lại tin nhắn.

Trên mặt tươi cười rút đi ranh mãnh cùng tính kế, lộ ra tuổi trẻ bồng bột tình yêu vẻ ngoài.

[Dazai]

Anh mệt quá à.. nhà Chuu Chuu có chịu chứa đào phạm không, anh dọn qua liền. (Cầu xin jpg)

Đã mất cảnh giác với Dazai, cậu suy nghĩ trong chốc lát, dù sao thì mấy ngày nay nghe anh ta kêu thảm cũng đáng thương.

Nói chuyện trên điện thoại cứ như là bạn bè tốt với nhau, có lẽ Dazai cũng dần bỏ cuộc ý nghĩ ban đầu, muốn trở lại như trước kia trêu chọc túm tóc nhau ngày tháng.

Do dự không bao lâu cậu quyết đoán đồng ý thỉnh cầu của con nghiện nào đó sắp bị tư bản bào mòn.

[Chuuya]

Chiều nay tới cổng nhà ông sủa gâu gâu hai tiếng, nếu ông đây thương tình thì ra thu lưu mày ~ (Khiêu khích mặt)

[Dazai]

Còn có chuyện tốt như vậy!

Ông chủ!

À không bố!

Chiều nay con dọn qua liền. (Lao tới jpg)

[Chuuya]

Mặt anh còn dày hơn lớp lông chó nhà tôi (Ghét bỏ ing)

[Dazai]

Cưng ăn gì anh cúng..

à.. anh mua hehe-

[Chuuya]

Chiều nay em lau sạch đế giày chờ anh hưởng dụng (Mặt cười, mặt cười)

[Dazai]

Quý hóa quá anh có mang giày rồi, không cần em tốn công vì anh mà lau giày đâu ~

[Chuuya]

(Nổi nóng. jpg)

[Dazai]

(Chạy đua jpg)

Cứ như vậy Dazai đánh bậy đánh bạ đánh trúng tâm của người nào đó, gãi đúng chỗ ngứa hòa hoãn được hình tượng của mình trong lòng cậu.

Thuận tiện rãi cái dối, bò nha bò, bò được vào cửa nhà người ta.

Anh tắt điện thoại, hơi khẩn trương chải lại đầu tóc, khó chịu nhìn mình trong gương.

Thường ngày không ra dáng thì đẹp trai lắm mà, sao hôm nay nhìn kiểu gì cũng thiếu thiếu.

Lạch cạch phát ra một hồi thanh âm trong phòng, cuối cùng cũng buông tay, anh nằm vật xuống giường, thon dài ngón tay chọc điện thoại.

Vào ẩn nặc app, bên trong là hình ảnh lắc lư của cậu, không biết khi nào anh ta đã cài camera lên đồng hồ thông minh của Chuuya.

Thậm chí còn có cả thanh âm, nhìn trên màn hình lắng nghe bên kia truyền tới sên nhỏ giọng nói, anh ta cười híp mắt, lười biếng như con mèo sắp ngủ tựa đầu lên cánh tay.

Cậu tưởng anh không theo sau cậu à, không phải đâu chỉ là dùng một loại theo dõi khác để dõi theo cậu thôi.

Ở nhà ông bố nào đó đánh cái rùng mình, không biết dạo này thằng nhóc nhà ông có tiến triển gì không, hay lại bị người ta chửi cho không biết.

Buổi chiều cuối cùng cũng đến, hai người không hẹn mà cùng lúc chạm mặt nhau ở cổng bảo vệ ở khu.

Xuất ra giấy tờ, cậu mang theo anh đi vào trong, đi không bao lâu đã tới nơi, căn nhà cũ đã được cậu chỉnh mới.

Mà anh cũng chẳng xa lạ gì, trước kia vốn dĩ anh hay qua bên này ăn ké buổi sáng cơ mà.

Vì trước kia nhiều người ở nên phòng cũng xem như là đủ nhiều cho cả nhà ở, mình cậu lại thêm anh cũng không chật chội gì.

"Tối nay anh muốn ngủ phòng nào."

Dazai: "Vậy em ngủ phòng nào?"

Treo mũ và áo khoác, cậu tay không bước vào nhà ngồi bệch lên ghế đối diện Dazai.

"Thì cái phòng mà ba mẹ em ở trước kia đó, anh không chê thì ngủ phòng em hồi trước đi, mấy phòng khác không có đồ đạc gì đâu."

Anh ta thả mình trên ghế, giống thứ không xương chảy tà xuống thành.

Giọng nói cứ tưng tửng như hồi trước nói một đằng trả lời một nẻo.

"Tối anh ngủ dưới gầm giường em nha, chỗ lạ sợ ma ghê~ "

Chuuya: "Làm gì thấy ghê!

Không có vụ đó nha!"

"Chuu Chuu anh đói ~ anh vừa được gặp Thần minh á..."

Chuuya: : "Anh đói không thấy đường thì có.

Em nấu gì ăn đó đấy, miễn bàn."

"Ok luôn nè!

Giơ hai tay đồng ý !!"

Chuuya: "Không đồng ý là em bẻ tay anh á!

Đừng có làm cái dáng đó coi, muốn độn thổ với anh luôn đó."

Bữa ăn trôi qua suôn sẻ dưới sự cợt nhã của anh ta, cậu cảm thấy rất thoải mái với Dazai bây giờ, không như lúc trước có chút căng thẳng.

Nhưng mà sau khi rửa mặt đánh răng xong mọi chuyện lại tát vào đầu cậu một cách bất ngờ.

Tên khó ưa nào đó hiện tại đang ôm gối với mền ra vẻ đáng thương và cực kỳ đáng trách mắt trông mong nhìn cậu cản cửa phòng.

Hình như cậu nhớ cái này là phòng cậu mà nhỉ, sao giống như cậu đang làm ác bá chặn ngang đường đi về của người ta vậy chứ.

Dazai: "Anh nói thật anh ngủ không được... dạo này có nhiều chuyện khó nói xảy ra lắm, ngủ một mình cứ hay giật mình tỉnh giấc."

Chuuya: "Cho nên mày tìm tới ông đây là để?! (Xắn tay áo)"

Dazai: "Thật ra là cũng vì chuyện này nên mới đột nhiên muốn tới nhà em... anh chỉ nghĩ là giống trước kia ngủ chung rất an tâm không có nghĩ tới giờ lớn rồi mà không hỏi ý kiến của em..." (Cún con mắt ngấn lệ)

Bang một tiếng trên đầu ửng đỏ, anh vùi mặt vào gối hít hít mũi.

Cậu bực bội kéo gối mang theo anh ta vào phòng.

Giường rất lớn đủ chứa ba người lăn lộn, cậu cũng không bủn xỉn gì mà bắt người ta ngủ chỗ khác.

Chuuya: "Tối đừng có phát ra tiếng động kỳ quái gì đấy, em dễ tỉnh giấc đó!"

Dazai: "Tuân lệnh~"

Nằm xuống giường cậu cứ nghĩ là mình sẽ không ngủ được, ai ngờ mới mấy phút mà cậu đã ngủ thẳng tắp.

Bên cạnh Dazai không biết lúc nào đã nằm kề bên, anh đưa tay sang bên người kéo lấy chăn cho cậu, mặt kề cận cái cổ mảnh khảnh mũi còn mấp mấy ngửi mùi dầu gội còn sót lại.

Thả lỏng mà híp mắt nửa hờ ôm lấy cả thế giới chỉ gói gọn trong tầm tay, dần chìm vào giấc ngủ.

Ở tận Hawaii mẹ của cậu sờ sờ ngực, cảm giác tim đập nhanh hơn bình thường thì phải, bên cạnh pha trà chồng của bà cũng hiếu kỳ nhìn sang.

"Không có gì, gần đây thức khuya nhiều quá."
 
Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng
Phần 3


Sáng sớm, lờ đờ mở mắt ra Chuuya khó hiểu chậm chạp híp hai mắt.

Sao nghe tiếng chim hót mà lại tối thui thế nhỉ?

Hồn về được một nửa cậu mới cảm thấy được trước người ấm áp vật thể lạ.

À..

"Cái chó má gì thế!"

Rầm!!

Vừa may né được chậu hoa bay ngang mặt, Dazai tuy còn buồn ngủ nhưng vẫn híp mắt cười lấy lòng con cún bị giật thót đang xù lông nào đó.

Dazai: "Đừng như vậy mà Chuuya~ anh bị em hù cho đột quỵ mất."

Nói xong anh ta còn ôm cậu chặt hơn ban đầu, dùng mặt cọ qua lại trong lòng cậu.

Giống như chó con.

"!!!"

Cậu lắc đầu nhanh tay đấy anh ra khỏi người, mím môi bực bội.

Hai người mặt đối mặt không ai nói gì, cuối cùng Dazai chịu thua lăn qua lăn lại trên giường làm mình làm mẩy.

"Chuu hết thương anh rồi!

Nếu không né được thì đầu sẽ chảy máu đó, phải khâu mấy mũi á~ Hơn nữa anh còn đang ngủ, em làm như vậy mà còn tức giận với anh!

Anh làm sai cái gì huhuhu~"

Nghe được khúc đầu cậu có chút chột dạ nhìn đi chỗ khác, nhưng nghe qua khúc sau cậu lại muốn mắng chửi cái tên mặt dày này.

Rõ là đã nói trước không được làm loạn chỗ ai nấy ngủ cơ mà, mẹ cậu còn không thân mật đến ngủ cùng giường như vậy. (Nóng giận)

Giống như biết cậu đang nghĩ gì Dazai lăn lại gần, cằm đặt lên đùi cậu, tay chọt chọt lấy tay cậu gây chú ý.

"Anh ngủ không an phận cho lắm, nhưng từ khi trưởng thành không ai ngủ cùng anh cả, thật sự không biết mình ngủ không yên như vậy."

Cậu khó chịu quay đi chỗ khác, anh ta kéo tay không cho cậu đứng dậy, đổi lại hai tay choàng ôm lấy eo cậu không bỏ.

"Sao lại không nói gì, không được giận à, không được giận~ mới sớm đã xị mặt rồi, không được giận à !!"

Chuuya: "Ai giận chứ, không có giận!

Không được nhét chữ cho em!!

Buông em ra, muốn rửa mặt."

Cậu bị anh chọc cười mới được thả đi vào phòng vệ sinh, cũng thật sự lâu lắm rồi không có cảm giác ...

ừm.. không tả được nó như thế nào nhỉ, chỉ biết nó rất hoài niệm lại bừng bừng sức sống.

Thú thật cậu có chút hối hận sau khi ném cái chậu vì lúc đó chỉ là theo bản năng, nhận ra là ai sau đó càng hối.

Nhưng đối mặt cái người hay chọc tức cậu kia, cậu không thể mở miệng chịu thua được, cũng may anh ta vẫn như trước kia luôn hóa giải mọi thứ với lý do hời hợt, phải thừa nhận là rất thích Dazai như vậy.

Chống cằm nhìn người đi mất, Dazai cười ngọt lịm lẩm bẩm một mình.

"Công chúa nhỏ vẫn dễ dụ như ngày nào ấy nhỉ"

"À..

ẻm lớn rồi sẽ không thích bị gọi là công chúa nữa, vậy gọi là tiểu thư đi, cũng đáng yêu mà.

Tiểu thư của tôi hôm nay cũng thật xinh đẹp."

Trong phòng làm việc của công ty mới lập nào đó, bị nhân viên cố ý hay vô tình liếc nhìn suốt giờ làm việc, vị sếp kính yêu cuối cùng chịu không nổi đập tay cái rầm xuống bàn.

Nước trong ly cà phê văng ra ngoài như bùn tẩm độc nhoen ố ra cả giấy trắng.

May mắn đây chỉ là bản sao của tài liệu gốc nếu không nhân viên còn có thể khóc to trước công ty ôm chân không cho cậu về.

Mấy nhân viên cấp trên trao đổi nhau qua ánh mắt, còn nhân viên đi sau họ lại e dè sợ sệt gần như muốn hòa làm một với cái bóng đàn anh đàn chị của mình ở bên cạnh.

Chuuya: "Nói đi!

Mấy ngày nay các người làm gì mà không tập trung đến vậy?"

Vốn dĩ giá trị đã eo hẹp, cạnh tranh lại khắc nghiệt như vậy mà các nhân viên cậu tuyển từ người quen toàn bộ đều không tập trung vào công việc.

Càng khó hiểu hơn là bọn họ sẽ lén nhìn cậu lúc cậu không để ý, rồi nháy mắt như ra tín hiệu riêng gì đó.

Cậu biết sau khi tuyển bọn họ vào cũng sẽ có nguy cơ, nhưng không ngờ nó lại tới sớm như vậy, vì đa số nhân viên đều là lớp trẻ mới gia nhập vào lĩnh vực kinh doanh, kinh nghiệm không đủ, bù lại trong nhà người thân họ đều là người trong lĩnh vực này mà điều quan trọng hơn nữa là tiền thuê "rất rẻ"!

Cậu có thể làm gì chứ phí đầu tư kinh doanh của cậu bị ba mẹ toàn bộ cắt mất, chỉ có tiền sinh hoạt của cậu là còn mở nhưng lại bị kiểm tra rất nghiêm ngặt hoàn toàn không có chỗ cho cậu moi chút ít ra để làm chuyện mờ ám.

Cô nàng tóc hồng có vẻ mặt bình tĩnh nhất đám giơ tay lắc lắc.

"Sếp ơi!

Em có câu hỏi không biết sếp có giận em không!?"

Cậu nhận ra đây là con gái nhà Kitshima, cậu có ấn tượng rất lớn với cô gái này vì ngày đầu đi làm cô ấy nói một câu làm cậu nghi ngờ nhân sinh tới bây giờ.

"Sếp!"

Cô gái tóc hồng hai tay giữ chặt Chuuya hai bàn tay giật lên giật xuống như thể cậu là cái máy tập tạ trong phòng Gym.

"Làm ơn nói với ba em rằng là em làm một ngày 12 giờ trong công ty cật lực vì dự án mà nỗ lực hết mình, thậm chí còn ở lại công ty qua đêm mỗi lần ông ấy hỏi anh nhé!

Em không cần lương đâu chỉ cần anh giúp em điều này thôi!!!"

Nụ cười của cậu bỗng nhiên méo sệch như có cái tạ kéo nó xuống, nhưng vì mồi câu không cần lương hấp dẫn quá nên cậu đã đồng ý.

Từ đó mà công ty cậu trở thành một công ty với cái danh bốc lột sức lao động của nhân viên đến kiệt lực và kèm theo cái tiếng tiền lương rất cao đến nỗi con em các gia đình hào môn trong lĩnh vực kinh doanh đều không kìm lòng được cũng đổ xô đạp phá cửa công ty của cậu mà chen vào một chân.

Đúng nghĩa có tiếng mà không có miếng nào.

Tất nhiên là họ cũng không phải dạng người có tiền mà không có tài, chỉ là trong lứa trẻ này đều mắc bệnh lười biếng trên đống tiền của ba mẹ mình thôi.

Chính là có ý nghĩ, kiếm thêm để làm gì trong khi tiền mà ba mẹ họ làm ra có thể nuôi họ mất đời con cháu.

Thành ra thật sự họ không có mục tiêu nào cao cả hết.

Nhưng mà ai cũng biết ba mẹ của mình sẽ làm gì nếu họ biết được việc này, thái quá hơn là sau khi bị phát hiện thì chính ba mẹ của họ lại trở thành ác quỷ tư bản bắt họ tăng ca dành càng nhiều thời gian hơn vào công việc, theo châm ngôn nếu làm không được vậy thì làm nhiều chắc chắn sẽ được nên họ lại càng khó khăn.

Dẫn đến việc họ còn vui vẻ xây tổ trong công ty mà không muốn về nhà.

Ở đây họ cảm thấy được tự do không bị ai trách móc và đặt trách nhiệm nặng nề.

Chuuya...(Có cảm giác bị nói xấu sau lưng là chuyện thế nào/ Không có khiếu làm ăn ing)

Mấy cái ý nghĩ sáng tạo lẫn thiết kế kỳ quái đều được sếp xem qua mà không phải bị đem đi vứt vào thùng rác rồi nhận lại cơn mưa răng dạy, nói thật họ thích cảm giác được sống như vậy, cũng vì vậy mà có vài người theo cậu từ lúc đầu tới giờ đều không sợ cậu mà họ càng giống bạn bè của cậu hơn. (Ít nhất là họ nghĩ vậy.)

"Sếp có người yêu rồi đúng không!"

Phụt!

Uống chút nước để ngấm cổ họng khô khốc, Chuuya không được như ý nguyện mà phun miếng nước mới đớp ra ngoài.

Chuuya: "Gì!

Ai đồn!!

Đứa nào đồn mà ác ôn vậy.

Người đâu mang ra đây cho tôi, đuổi liền!"

Kitshima Haoka: "Sếp bớt nóng!

Muốn đuổi là đuổi cả nhà bọn em luôn á, nguyên bộ phận làm việc của tụi em đồn ầm lên ai cũng biết hết rồi, còn việc ban đầu ai đồn thì có trời mới biết."

Không biết cô với đồng nghiệp tìm đâu ra quạt với nước đá, đem khí lạnh thổi vù vù lên người Chuuya.

Chuuya...

Ừm, công ty mình đúng là nhân tài lớp lớp, hạ hỏa vật lý hiểu biết một chút..

Con mẹ nó!

Nếu không phải vì cái thanh tiến độ lập nghiệp đang lên cao thì cậu đã hất bàn đuổi hết cả đám về nhà rồi.

Tác giả có lời muốn nói.

Sau khi vứt 2 phần trước bỏ xó cho chủ kênh edit khá lâu sau, lần này ta quay lại với phần 3 và rà quét lại một lần hai phần trước.

Wow!

Các người biết ta thấy gì không, con người nào đó nói với ta yêu Dazai nhất, lại edit sai chính tả hahahaha!!

Người ta cười tủm tỉm cưng hết phần, mà tên này lại cho mồm con hắn có mùi cười chết đi được (Ôm bụng jpg)

Được rồi, Dazai cười tủm tủm phải không hahahaha Dazai biết hắn có cái người yêu thích ruột thừa như vậy sao .
 
Kẻ Theo Dõi Ngông Cuồng
Xé Nát Cánh Hoa Dã Quỳ Đó


Lưu ý: Hơi 18+, mập mờ là chân ái(?), đây là nhánh phụ của truyện không liên quan gì đến nhánh chính, nếu Dazai cường thế điên cuồng hơn và đặc biệt không có kiên nhẫn để lấy lòng thì Chuuya sẽ thế nào?

_______________________

Trên cửa số ban công phòng ngủ của Chuuya lại lạc lõng trơ ra một chậu hoa Dã Quỳ.

Dazai nghe bảo đó là chậu hoa mà Chuuya được nhân viên tặng vào dịp sinh nhật cùng với những món quà khác.

Nó chả hợp với công chúa của tôi tẹo nào.

Anh thầm nghĩ.

Vừa vào nhà, Chuuya đã cảm thấy có điểm gì là lạ.

Kệ để giày mất hút một đôi dép lê, thay vào ô lại là một đôi giày da mới toanh.

Mẫu giày này cậu quen lắm, không đến ba giây đã nhận ra đây là đồ của ai.

Bực bội đá phanh cái cửa phòng khách, cậu vừa dùng sức định chửi bới thì chợt nhận ra bên trong chả có ai.

Anh ta đi vào dạo một vòng rồi mang dép lê đi về à?

Trong đầu cậu bỗng lướt qua ý nghĩ không tưởng.

Có người rảnh tới vậy luôn á?

Hay vào đây ăn nhờ rồi để cậu dọn?!

Mở nhanh cánh cửa tủ lạnh, mọi thứ vẫn như cũ, bình thường đến quái lạ.

Vò đầu bức tai, Chuuya không hiểu nổi đi kiểm tra từng gian phòng.

Không có, cũng không có...

Đến phòng ngủ cậu căng thẳng giật chốt cửa mở nhanh.

Hoàn toàn không có ai.

"Lạ vậy nhỉ?

Tên điên đó lại làm trò mèo gì đây."

Khắp nhà như hiện trường đổ vỡ của chai nước hoa xa xỉ nào đó vậy.

Run rớt da gà đang nổi trên tay, cậu dần bình tĩnh trở lại, mở ra ban công hứng trọn cơn gió nhẹ vừa đến.

Trong túi quần điện thoại rung lên vì tin nhắn.

Chuuya phiền muộn rút ra điện thoại tìm đọc tin nhắn vừa nhận được.

[Dazai Osamu]

Chuuya!

Anh đã theo đuổi em lâu như vậy, em đồng ý từ công chúa trở thành hoàng hậu của tôi chứ?

[Công Chúa]

Đồ điên!

Đừng chọc giận ông và nên xin lỗi trước khi ông đây đánh nát bộ lòng của mày!!

Dazai ánh mắt trong tích tắc đã đen như mực, có lẽ hắn không đủ kiên nhẫn chơi trò chơi gia đình và làm quen lâu dài với cậu, ngay từ đầu anh nên làm nhanh gọn một lượt, không nên để đêm dài lắm mộng.

Cậu nóng nảy đóng mạnh cửa định ngồi bệch trên giường, nhưng sao cơ thể của cậu không nghe sai khiến lại lảo đảo như say rượu mắt mờ như say xe.

Nhàn nhạt hương khí cứ ngỡ là mùi nước hoa mà tên kia vô ý để lại khắp nhà như án treo có hiệu lực, vô hình quấn lấy giật cậu xuống sàn.

Trong cái liếc mắt cậu thấy được trong góc mấy đóa hoa Dã Quỳ bị người chà đạp bẹp dí ở dưới đất, nước sốt văng ra như đang cảnh báo cho sự tàn ác của thủ phạm.

Trong vài giây cuối cậu thấy được đôi dép lê quen thuộc dần tiến về phía cậu.

_________________________________

Rầm!

Leng keng toái âm đập vào màn tai.

Dazai quen thuộc cười, mở ra phòng ngủ, trên giường ngồi một thân thể bé nhỏ chi chít dấu vết hoan ca.

"Con mẹ nó!

Đồ khốn nhà anh, có mau thả ông đây ra không?!!"

Cậu không ngờ cái người mà hay trêu chọc mà chiều chuộng cậu trước kia lại biến thành một tên đê tiện như vậy.

Giống như chó bị xích lại hạn chế phạm vi hoạt động, cho ăn đúng giờ, hẹn giờ dắt đi dạo.

Còn đáng hận hơn là ngay cả chó cũng không giống như cậu bị chủ biến thái hãm hiếp đi!

"Em còn thiếu thứ gì sao?

Hay mấy ngày nay thời gian ra ngoài quá ít chăng?

Anh sẽ suy xét lại."

Anh nghiêng đầu tay vê cằm tự hỏi, ánh mắt nuông chiều như nhỏ giọt, từng giọt va vào Chuuya trái tim, nhưng đó là Axit mà không phải mật hoa, nó chỉ làm trầm trọng vấn đề hơn thôi.

Cậu cắn răng không trả lời, vì cậu biết anh ta không cần, giống như cậu có thể nói ra ý tưởng nghịch ngợm của mình nhưng cuối cùng vẫn phải nghe theo anh ta dừng hết mọi chuyện để đi học vậy.

"Ây~ phu nhân của tôi bị làm sao vậy?

Giận nữa hả?"

Anh dựa lại gần như cao quý báo săn làm nũng với nó con mồi để tỏ lòng vui vẻ trước khi ăn.

Cuối cùng cậu cũng chịu không được, một tay dùng sức đấm vào gương mặt đẹp trai đó.

Dazai như đã biết trước ngửa đầu về sau, nắm đấm sượt ngang mặt, cậu hụt một hơi liền trắc trở ngã nhào.

Đón chờ cậu là cái ôm và lòng ngực trần trụi tràn đầy sinh lực của người nào đó.

Áo tắm đang mặc bị cái tay tà dâm của tên bệnh hoạn kéo xuống, anh hít một hơi như muốn nuốt luôn cậu vào bụng chẹp miệng đánh giá.

"Em mới tắm hả, sao mà người thơm thế này, anh thơm một cái nhé."

Xấu hổ lại giận dữ Chuuya chống gối muốn đá anh ra, nhưng mà cái cơ thể cơ bắp của cậu do không tập luyện một thời gian mà đã mất mát lực lượng đến nổi cái tên gà mờ này cũng có thể cưỡng chế đè cậu xuống.

Thật oan cho anh quá, vì muốn đè cậu mà anh đã phải trả giá rất nhiều để rèn luyện thân thể đủ khỏe mạnh đấy chứ, không phải ăn may như ai đó nghĩ đâu.

Hai tay bị cưỡng chế để ra sau lưng đè nặng, cần cổ yết hầu bị trêu đùa đáng thương chạy lên chạy xuống vẫn không thoát khỏi răng nanh của dã thú liếm láp.

Cái tay tùy tiện đã chờ không kịp sờ mó vuốt ve đùi cậu, tiến gần rồi xâm nhập vào bên trong khe hẹp mẫn cảm.

"Đệt!

Cái tên dâm dê nhà anh, chuyện này tới chừng nào mới kết thúc đây hả!"

Xoa ấn một hồi dạo quanh, anh ta đã lột ra bộ mặt giả cười dữ tợn, liếm môi híp mắt đánh giá cục thịt màu mỡ trước mắt.

"Khi nào ăn hết em thì tính, trước hết anh phải ăn no đã."

/Mẹ nhà anh!

Ăn cỡ này còn chưa đủ à!/

Không chần chờ gì dã thú đã tiến công vào nơi ẩm ướt chật hẹp, nó thô bạo chen rộng con đường, tự tạo lối mòn để thuận tiện ra vào hơn.

Mềm mại nhớp nháp rêu trên vách bị đè ép phun ra nước sốt, đáng tiếc cũng chả thể mọc chân chạy đi đâu bị đi qua đi lại đầu báo đỉnh đến dập nát chảy ròng.

Mọng nước cỏ diệp cũng không được yên ổn bị đạp cái nát nhừ nước sốt văng tung tóe ướt cả mảng cằn cõi đất khô cằn.

Mềm thịt kích thích vuốt mèo, như nghiện cỏ bạc hà mà lăn qua lộn lại, chú ý trọng điểm dồn dập dẫm vào càng nhiều nước địa phương.

Dính nước lông mèo ướt rũ, nhưng vẫn hăng hái tiến càng sâu, nó thề muốn đi tới cuối để lại mùi của mình làm đánh dấu lãnh thổ lá cờ.

Trên đường cũng rất đói khát cắn xuống hai quả chín rụt anh đào ngậm trong miệng đỡ thèm.

Căng bóng đất lành kích thích nó vươn ra móng vuốt chà sát lên trên lưu lại từng dấu hằn.

Con mồi dãy dụa vang lên thanh âm như thánh ca thôi thúc nó càng ra sức tiến về phía trước.

Đến cuối cùng con mồi kiệt sức dãy dụa, máu chảy đầm đìa trải chăn thành con đường tơ lụa dẫn nó đến chung điểm.

Kiêu ngạo ngưỡng cao đầu dã thú bước đến mục đích, nó để lại một mớ hỗn độn ở bên trong cùng lưu lại mùi, lưu luyến trải qua từng mảng đã dập nát lưu đầy đất chất lỏng hoa, rút khỏi nơi mà nó cho là cực kỳ ấm áp sung sướng cùng thoải mái.

Ừm...

Cậu nằm liệt trên giường hai mắt đờ đẫn, trông đầu trống rỗng, trên người lại thêm một đống dấu vết đỏ lừ.

Lại nữa rồi, từ không thể tin được nóng giận, đến cảm thấy bình thường ghét bỏ, cậu còn không biết là mình có tài năng kháng áp lực như vậy nữa là.

Tên khốn nạn kia còn lười biếng hơn, nằm vất vưởng ở bên cạnh, tay còn không chịu yên sờ vết cắn trên người cậu.

Chuuya mắt trợn trắng, đau răng đến không được đá một cái.

Không tránh không né Dazai ôm bị đá bụng, mặt vẫn mang có tố chất thần kinh cười nhìn cậu, được nước lấn tới ôm lấy eo cậu xoa nắn.

"Bớt giận, bớt giận, giận hư thân, hại thân, không thể giận được."

Anh cong người ủng cả người cậu ở trong lòng, thấp thấp an ủi.

Lại cứng rắn như tường thép không cho cậu lựa chọn nào.
 
Back
Top Bottom