Lâm Hạ Vy một chuyên gia tâm lý mang trong người một khả năng đặt biệt đó là có thể nhìn thấy được sự dối trá của người nào đó thông qua lời nói của họ.
Mỗi lần có người nói dối , cô chỉ cần nhìn vào làn khói toả ra từ người họ .
Một làn khói xám xuất hiện chứng minh đó là một lời nói dối .
Hạ Vy mang năng lực này từ khi 6 tuổi , cô muốn dùng năng lực này để trở thành một cảnh sát , có thể phá án tìm ra tội phạm , làm nhiều điều có ích cho đời.
Nhưng vì đời đưa đẩy cô trở thành một chuyên gia tâm lý .
Nhưng cô không để năng lực của mình bị phí hoài , ngày cô làm việc ở phòng khám tâm lý.
Đêm cô lại là người đi săn những lời nói dối .
Cô có một quán rượu bên ngoài bán rượu bên trong chuyên dùng để phục vụ cho những người muốn tìm ra những lời nói dối xung quanh họ .
Mỗi ngày tiền kiếm được ở văn phòng bí mật này có thể dư cho cô một cuộc sống dư dả .
Hôm nay khi cô đang làm việc tại phòng khám tâm lý như thường ngày.
Những tia nắng sớm chiếu vào phòng khám qua khung cửa sổ.
Hạ Vy tựa nhẹ người vào thành ghế, khép hờ mắt để tận hưởng mùi hương tinh dầu quế thoang thoảng, đối với cô những phút giây này nhẹ nhàng và yên bình nhất.
Vì ngoài những phút giây này , cô thường phải đối mặt với những bệnh nhân mang trong người tâm lý bất ổn.
Họ thốt ra những nụ cười quái dị, những tiếng khóc bất hạnh, những lời nói dối kì lạ, hay sự im lặng đáng gờm.
Mục đích của chúng đều là để che đậy những vết thương đang chôn sâu trong lòng họ.
Trong lòng cô đang nghĩ có lẽ hôm nay sẽ là ngày yên bình nhất trong tuần làm việc vì khung cảnh yên bình này.
Bỗng tiếng chuông gió nhẹ nhàng rung lên , tiếng phát ra nhẹ nhàng mang theo âm hưởng du dương khiến Hạ Vy phải ngẩng đầu nhìn tới cánh cửa đang bật mở.
Sau cánh cửa ấy là một ông lão mái tóc bạc phơ, trên tay ôm một chậu cây nhỏ đã hơi héo, ánh mắt dè dặt.
Ông ấy bước vào ngồi xuống chiếc ghế dành cho bệnh nhân.
Nở một nụ cười hiền hậu trái với sự dè dặt lúc nãy.
' Bác Sĩ , có cách nào để cây trở nên tươi tốt trở lại không ?
Tôi xem nó như là bà nhà tôi vậy , tôi đã chăm sóc nó rất kỹ , hằng ngày nói chuyện để nó không buồn mà nó vẫn muốn bỏ tôi đi sao ?'
Hạ Vy lắng nghe lời ông lão nói, chờ đợi một làn khói xám xuất hiện.
Cô cho rằng người vợ của ông đã mất khá lâu về trước, biểu hiện của ông chỉ là sự không chấp nhận được hiện thực của người già mà thôi.
Nhưng không chẳng có làn khói nào xuất hiện cả.
Ông ấy thật sự xem cái cây ấy là người vợ đã mất của mình.
Nói chính xác hơn ông xem cái cây như linh hồn của bà ấy.
Sự chân thành đến ngây ngô của ông lão khiến trái tim Hạ Vy thắt lại.
Trong một thế giới mà người ta lừa dối nhau ngay cả khi nói lời yêu thương, thì niềm tin tuyệt đối của một người lú lẫn tin rằng người vợ mình vẫn luôn bên cạnh mình, và khó chấp nhận khi người ấy rời xa mình nó như sự minh chứng ông chưa bao giờ ngừng nhớ về người vợ quá cố.
Điều đó thật sự quý giá.
' Ông đừng quá lo lắng, có lẽ cây không cần quá nhiều thuốc để khoẻ lại.
Có lẽ nó muốn được nghe thêm nhiều câu chuyện cũ.
Như thế nó sẽ rất nhanh khoẻ lại'
Ánh mắt ông lão sáng lên.
Ông nâng niu cái cây trong tay, gật đầu nhẹ nhàng cảm ơn Hạ Vy, sau đó rời khỏi phòng khám.
Nhìn đồng hồ bây giờ chỉ mới chín giờ hơn cô chợt nhận ra sáng giờ vẫn chưa có gì bỏ vào bụng.
Phòng khám của cô ở lầu 3 của một toà nhà, dưới sảnh toà nhà có một quán cơm rất ngon, cô vẫn thường hay ăn ở đó khi quá bận.
Cởi chiếc áo blouse trắng treo lên giá, cô bước vào thang máy mang trong mình tâm trạng chán chường.
' Chị Hạ Vy đấy à?
Hôm nay vẫn ăn như cũ hả chị ?'
Cô nhẹ gật đầu, người đó là Khánh An là chủ tiệm cơm ở đây.
Con bé ấy hồn nhiên dễ thương.
Lúc nào thấy cô cũng tươi cười như một mặt trời nhỏ tràn đầy năng lượng, cha mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông vào 5 năm trước.
Con bé cùng với em trai cùng dựa vào nhau mà sống của của cải cha mẹ để lại chỉ có quán ăn nhỏ này.
Ai trong khu cũng biết hoàn cảnh khó khăn của em nên mọi người ai cũng thương, thường xuyên ghé ủng hộ con bé.
Một lúc sau, Khánh An mang cơm ra cho cô.
Nhìn những vết chai trên tay em, ai nhìn cũng thấy xót xa, ở cái lứa tuổi nên đến trường lớp thì lại phải bươn chải kiếm tiền cho em đi học.
' Đây cơm của chị đây , chị ăn khi còn nóng nha'
Hạ Vy ăn xong rồi trở lại phòng khám của mình.
Đối mặt với những làn khói xám tịt bởi các bệnh nhân, đối với cô khoảnh khắc nói chuyện với ông cụ ban sáng là khoảnh khắc duy nhất mà mắt cô không bị lu mờ bởi những làn khói xám.
Sự chân thành của ông lão giống như một giọt nước tinh khiết rơi xuống mặt hồ tâm hồn đang dần cạn kiệt niềm tin của cô.
Chớp mắt đã đến năm giờ chiều, công việc của một chuyên gia tâm lý chỉ được cô giới hạn tới thời gian này.
Sau năm giờ chiều công việc thật sự của cô mới chỉ bắt đầu.
Chiếc xe của cô lao đi trong gió, đi xuyên qua những ánh đèn sáng trưng của con phố tấp nập người đi kẻ lại này.
Rồi chiếc xe của cô dừng lại ở một góc khuất của thành phố, xuống xe Hạ Vy đi sâu vào một con hẻm nhỏ.
Đeo cặp kính đen, bước vào nơi có tấm biển khắc khiêm tốn một chữ " Xám".
Biển hiệu của cửa tiệm cũng sáng lên cùng với sự bước vào của cô.
Đêm nay ai sẽ là kẻ nói dối ?