Cập nhật mới

Khác Kẻ Săn Tìm Những Lời Nói Dối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406139514-256-k487885.jpg

Kẻ Săn Tìm Những Lời Nói Dối
Tác giả: Yinie234_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một thế giới , nơi mà mọi người đều đeo trên người thông qua những lời nói dối để đeo lên người mình những chiếc mặt nạ giả tạo.

Một nữ chuyên gia tâm lý lại mang năng lực có thể nhìn thấu những lời nói dối ấy



viễntưởng​
 
Kẻ Săn Tìm Những Lời Nói Dối
Sự Dối Trá Mang Màu Gì ?


Lâm Hạ Vy một chuyên gia tâm lý mang trong người một khả năng đặt biệt đó là có thể nhìn thấy được sự dối trá của người nào đó thông qua lời nói của họ.

Mỗi lần có người nói dối , cô chỉ cần nhìn vào làn khói toả ra từ người họ .

Một làn khói xám xuất hiện chứng minh đó là một lời nói dối .

Hạ Vy mang năng lực này từ khi 6 tuổi , cô muốn dùng năng lực này để trở thành một cảnh sát , có thể phá án tìm ra tội phạm , làm nhiều điều có ích cho đời.

Nhưng vì đời đưa đẩy cô trở thành một chuyên gia tâm lý .

Nhưng cô không để năng lực của mình bị phí hoài , ngày cô làm việc ở phòng khám tâm lý.

Đêm cô lại là người đi săn những lời nói dối .

Cô có một quán rượu bên ngoài bán rượu bên trong chuyên dùng để phục vụ cho những người muốn tìm ra những lời nói dối xung quanh họ .

Mỗi ngày tiền kiếm được ở văn phòng bí mật này có thể dư cho cô một cuộc sống dư dả .

Hôm nay khi cô đang làm việc tại phòng khám tâm lý như thường ngày.

Những tia nắng sớm chiếu vào phòng khám qua khung cửa sổ.

Hạ Vy tựa nhẹ người vào thành ghế, khép hờ mắt để tận hưởng mùi hương tinh dầu quế thoang thoảng, đối với cô những phút giây này nhẹ nhàng và yên bình nhất.

Vì ngoài những phút giây này , cô thường phải đối mặt với những bệnh nhân mang trong người tâm lý bất ổn.

Họ thốt ra những nụ cười quái dị, những tiếng khóc bất hạnh, những lời nói dối kì lạ, hay sự im lặng đáng gờm.

Mục đích của chúng đều là để che đậy những vết thương đang chôn sâu trong lòng họ.

Trong lòng cô đang nghĩ có lẽ hôm nay sẽ là ngày yên bình nhất trong tuần làm việc vì khung cảnh yên bình này.

Bỗng tiếng chuông gió nhẹ nhàng rung lên , tiếng phát ra nhẹ nhàng mang theo âm hưởng du dương khiến Hạ Vy phải ngẩng đầu nhìn tới cánh cửa đang bật mở.

Sau cánh cửa ấy là một ông lão mái tóc bạc phơ, trên tay ôm một chậu cây nhỏ đã hơi héo, ánh mắt dè dặt.

Ông ấy bước vào ngồi xuống chiếc ghế dành cho bệnh nhân.

Nở một nụ cười hiền hậu trái với sự dè dặt lúc nãy.

' Bác Sĩ , có cách nào để cây trở nên tươi tốt trở lại không ?

Tôi xem nó như là bà nhà tôi vậy , tôi đã chăm sóc nó rất kỹ , hằng ngày nói chuyện để nó không buồn mà nó vẫn muốn bỏ tôi đi sao ?'

Hạ Vy lắng nghe lời ông lão nói, chờ đợi một làn khói xám xuất hiện.

Cô cho rằng người vợ của ông đã mất khá lâu về trước, biểu hiện của ông chỉ là sự không chấp nhận được hiện thực của người già mà thôi.

Nhưng không chẳng có làn khói nào xuất hiện cả.

Ông ấy thật sự xem cái cây ấy là người vợ đã mất của mình.

Nói chính xác hơn ông xem cái cây như linh hồn của bà ấy.

Sự chân thành đến ngây ngô của ông lão khiến trái tim Hạ Vy thắt lại.

Trong một thế giới mà người ta lừa dối nhau ngay cả khi nói lời yêu thương, thì niềm tin tuyệt đối của một người lú lẫn tin rằng người vợ mình vẫn luôn bên cạnh mình, và khó chấp nhận khi người ấy rời xa mình nó như sự minh chứng ông chưa bao giờ ngừng nhớ về người vợ quá cố.

Điều đó thật sự quý giá.

' Ông đừng quá lo lắng, có lẽ cây không cần quá nhiều thuốc để khoẻ lại.

Có lẽ nó muốn được nghe thêm nhiều câu chuyện cũ.

Như thế nó sẽ rất nhanh khoẻ lại'

Ánh mắt ông lão sáng lên.

Ông nâng niu cái cây trong tay, gật đầu nhẹ nhàng cảm ơn Hạ Vy, sau đó rời khỏi phòng khám.

Nhìn đồng hồ bây giờ chỉ mới chín giờ hơn cô chợt nhận ra sáng giờ vẫn chưa có gì bỏ vào bụng.

Phòng khám của cô ở lầu 3 của một toà nhà, dưới sảnh toà nhà có một quán cơm rất ngon, cô vẫn thường hay ăn ở đó khi quá bận.

Cởi chiếc áo blouse trắng treo lên giá, cô bước vào thang máy mang trong mình tâm trạng chán chường.

' Chị Hạ Vy đấy à?

Hôm nay vẫn ăn như cũ hả chị ?'

Cô nhẹ gật đầu, người đó là Khánh An là chủ tiệm cơm ở đây.

Con bé ấy hồn nhiên dễ thương.

Lúc nào thấy cô cũng tươi cười như một mặt trời nhỏ tràn đầy năng lượng, cha mẹ mất trong một vụ tai nạn giao thông vào 5 năm trước.

Con bé cùng với em trai cùng dựa vào nhau mà sống của của cải cha mẹ để lại chỉ có quán ăn nhỏ này.

Ai trong khu cũng biết hoàn cảnh khó khăn của em nên mọi người ai cũng thương, thường xuyên ghé ủng hộ con bé.

Một lúc sau, Khánh An mang cơm ra cho cô.

Nhìn những vết chai trên tay em, ai nhìn cũng thấy xót xa, ở cái lứa tuổi nên đến trường lớp thì lại phải bươn chải kiếm tiền cho em đi học.

' Đây cơm của chị đây , chị ăn khi còn nóng nha'

Hạ Vy ăn xong rồi trở lại phòng khám của mình.

Đối mặt với những làn khói xám tịt bởi các bệnh nhân, đối với cô khoảnh khắc nói chuyện với ông cụ ban sáng là khoảnh khắc duy nhất mà mắt cô không bị lu mờ bởi những làn khói xám.

Sự chân thành của ông lão giống như một giọt nước tinh khiết rơi xuống mặt hồ tâm hồn đang dần cạn kiệt niềm tin của cô.

Chớp mắt đã đến năm giờ chiều, công việc của một chuyên gia tâm lý chỉ được cô giới hạn tới thời gian này.

Sau năm giờ chiều công việc thật sự của cô mới chỉ bắt đầu.

Chiếc xe của cô lao đi trong gió, đi xuyên qua những ánh đèn sáng trưng của con phố tấp nập người đi kẻ lại này.

Rồi chiếc xe của cô dừng lại ở một góc khuất của thành phố, xuống xe Hạ Vy đi sâu vào một con hẻm nhỏ.

Đeo cặp kính đen, bước vào nơi có tấm biển khắc khiêm tốn một chữ " Xám".

Biển hiệu của cửa tiệm cũng sáng lên cùng với sự bước vào của cô.

Đêm nay ai sẽ là kẻ nói dối ?
 
Kẻ Săn Tìm Những Lời Nói Dối
Vị Khách Hàng Đầu Tiên


Trong căn phòng phía sau bức tường của quán rượu mang ánh đèn vàng nhẹ nhàng, đây là văn phòng làm việc của Hạ Vy.

Cô dùng căn phòng này để đón tiếp những vị khách đến đây muốn tìm kiếm sự thật, ngồi vào cái ghế dành cho riêng bản thân mình.

Vị khách đầu tiên của văn phòng sự thật bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hạ Vy.

' Tôi là Kiều Thư, tôi muốn nhờ cô thăm dò xem người chồng sắp cưới có thật lòng với tôi không.

Anh ấy tên là Văn Phong.'

Cùng với lời nói kết thúc cũng là lúc bức ảnh vị thanh niên kia được đặt trên bàn.

Hạ Vy cầm lấy bức ảnh trên bàn nhìn qua một chút.

Không có gì quá bất ngờ vì hằng ngày văn phòng này đón tiếp khá nhiều người phụ nữ đến đây để kiểm tra người yêu, chồng mình.

Cô vui vẻ gật đầu vì đây là một việc kiểm tra không quá khó khăn mấy.

Sau khi tìm hiểu và bàn bạc, hai người đã hẹn nhau cuối tuần sẽ gặp mặt người thanh niên kia.

Cùng với việc Kiều Thư đã chuyển cho Hạ Vy một nữa số tiền coi như là đặt cọc.

Tiếng cao gót vang lên cùng với tiếng đóng cửa dứt khoát.

Chỉ còn lại Hạ Vy trong căn phòng.

Cô thở dài nhìn vào chàng thư sinh trong bức hình, anh ta mang một vẻ ngoài thu hút lại còn là người có học thức.

Gia đình lại là gia đình giàu có nhiều đời, liệu cô gái mang tên Kiều Thư này muốn biết sự thật về người mình muốn cưới hay là muốn tìm một lý do để từ bỏ cuộc hôn nhân này ?

Trong thế giới của Hạ Vy đôi khi người ta muốn tìm kiếm sự thật không phải chỉ vì muốn biết mà đôi khi muốn tìm kiếm sự thật vì cần một cái cớ mà thôi.

' Cốc...Cốc...Cốc'

' Bà chủ đang nghĩ gì mà hăng say thế ?'

Người vừa nói đó là Hạnh Trúc là nhân viên quán rượu ở đây, cũng là số ít người biết về năng lực của Hạ Vy.

' Bà chủ lại dùng năng lực của mình để đi soi mói đời tư của người khác à ?'

Một ly nước được đặt lên bàn của Hạ Vy.

Cô cầm ly nước trên tay mỉm cười nhẹ.

' Cô đi điều tra giúp tôi xem cô gái này sao lại biết đến văn phòng của chúng ta '

Văn phòng sự thật này có một luật lệ chỉ tiếp những người cầm danh thiếp có kí hiệu đặt biệt mới có thể vào đây.

Danh thiếp này chỉ phát cho những người đã từng dùng dịch vụ kiểm tra sự thật này.

Đối với người lần đầu tới cầm theo danh thiếp mà Hạ Vy chưa từng gặp mặt quả thật là một điều đáng nghi.

' Cô nghi ngờ cô gái này sao ?'

Hạ Vy im lặng không trả lời câu hỏi này như một sự ngầm khẳng định.

Cô đặt ly nước xuống bàn, cầm chiếc danh thiếp vào cửa của kiều Thư.

Đôi tay lướt nhẹ trên những hoạ tiết khắc trên danh thiếp ấy, đôi tay dừng lại trên hoạ tiết hoa hồng được khắc ở góc trái của tấm danh thiếp.

Một dòng kí ức chạy vụt qua trong tâm trí cô.

Thế giới này mang theo một quy luật bất di bất diệt.

Có người nói dối sẽ có người đi tìm sự thật và đó là công việc của những người có năng lực như Hạ Vy.

Cô xoay chiếc ghế của mình rồi đứng dậy cầm lấy chiếc áo khoác đang treo trên giá, cầm lấy chiếc túi hàng hiệu mà cô luôn nâng niu.

Trước khi trở về cô bước lại chiếc gương nhỏ đang treo gần cửa điều chỉnh cổ áo, nhìn vào đôi mắt chứa đựng bao sự thật của thế giới tàn nhẫn.

Một lần nữa nụ cười xuất hiện trên môi cô.

Tiếng lách tách của ổ khoá vang lên, báo hiệu một ngày làm việc của cô bây giờ mới thật sự kết thúc, và cánh cửa cũng khép lại thế giới toan tính ngoài kia.

Bỏ lại ánh đèn vàng cùng không khí cổ xưa của quán rượu.

Cô đi thẳng vào màn đêm sương mờ ảo, một chút mưa phùn, những cơn gió nhỏ thổi qua những khe hở của tóc cô.

Đi thật nhanh đến nơi xe đang chờ sẵn.

Chiếc xe dừng lại trước sảnh của một tòa cao ốc chọc trời nằm ngay trung tâm thành phố.

Khác với vẻ cũ kỹ, nhuốm màu thời gian của quán rượu, nơi đây là biểu tượng của sự hiện đại và xa hoa.

Nhân viên bảo vệ cúi chào khi Hạ Vy bước qua cửa xoay bằng kính lớn.

Bước vào thang máy dành cho khu chung cư cao cấp.

Nhẹ nhàng nó đưa cô lên tầng 35 mà không cho phép có sự chậm trễ nào cả.

Cửa thang máy mở, tiếng khoá từ vang lên.

Bước vào căn nhà, nơi Hạ Vy thuộc về, cả dãy đèn led cảm biến sáng lên.

Đủ để soi rõ những đường nét tinh tế của nội thất mang màu sắc phương Tây.

Cô bỏ chiếc túi xách lên ghế, bước lại nơi cửa kính có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố sáng đèn phía dưới.

Những phương tiện thay phiên nhau chen chúc dưới lòng đường.

Ở độ cao này cho phép cô thu trọn những điều này vào một tầm mắt.

Cô tháo chiếc đồng hồ đang đeo trên tay, đặt xuống bàn.

Rồi thả mình lên chiếc sofa rộng lớn.

Căn nhà này quá rộng để một người ở và cũng rất yên tĩnh.

Cô luôn cô độc như vậy, bởi lẽ sở hữu một năng lực có thể nhìn ra sự thật và dối trá có thể giúp cô kiếm ra tiền nhưng nó lại dứt khoác vạch trần tất cả các lời nói dối cho dù nó là lời nói dối ngọt ngào nhất.

Những người bạn, những người yêu trước của cô cũng chính bởi năng lực này của cô.

Đã tự đưa bản thân cô ra xa bọn họ.

Cái giá phải trả là sự cô độc.
 
Kẻ Săn Tìm Những Lời Nói Dối
Những Mảnh Ghép Ngược Chiều


Hạ Vy thức dậy khi ánh nắng dịu dàng của buổi sáng, chiếu ánh sáng dịu vào căn phòng ngủ của căn chung cư.

Báo hiệu cho một ngày làm việc mới sắp bắt đầu.

Cô thức dậy, sau khi làm những công việc cần thiết.

Cô nhâm nhi ly cà phê sáng, tay vẫn không rời tấm danh thiếp khắc hình hoa hồng bí ẩn kia.

Mang trong mình sự quen thuộc, một chút bí ẩn.

Lại muốn biết sau tấm danh thiếp này đang có điều bí ẩn gì ?

Người đi tìm sự thật lúc nào cũng muốn biết sự thật.

Trong thế giới của cô sự thật được định dạng theo màu sắc.

Sự thật chính là màu sắc của thế giới, lời nói dối không thể nào che dấu được bởi những làn khói xám bao quanh lấy họ.

Cuộc gọi từ Hạnh Trúc kéo cô ra khỏi những dòng suy nghĩ về một thế giới xám xịt.

' Bà chủ tôi đã điều tra trong suốt 5 năm qua chúng ta không hề đón tiếp vị khách nào mang tên Kiều Thư cùng với tấm danh thiếp hoa hồng nào cả.

Tấm danh thiếp hoa hồng này thuộc về một người phụ nữ tên Trương Ái Di...

Có điều người này đã qua đời cách đây một năm, và Kiều Thư không hề có bất kì liên hệ nào với người đàn bà họ Trương này cả.

Có điều...'

Sự do dự của Hạnh Trúc làm cô có chút căng thẳng, vẫn áp tai vào điện thoại chờ nghe câu nói tiếp theo của Hạnh Trúc.

' Văn Phong thì có'

Văn Phong chẳng phải người chồng sắp cưới mà Kiều Thư muốn kiểm tra hay sao.

Mang trong người đầy sự hoài nghi.

' Văn Phong chính là con trai nuôi của bà Trương – Vị khách sở hữu tấm danh thiếp hoa hồng của văn phòng sự thật.

Bà ấy mất trong một vụ tai nạn bí ẩn, vụ tai nạn ấy không được làm rõ.

Đến giờ cái chết của bà Trương vẫn còn là một bí ẩn.

Sau cái chết của bà Trương, Văn Phong được nhận lại gia đình họ Văn trở thành con trai trưởng của nhà họ Văn.

Cha hắn là Văn Nam người đứng đầu nhà họ Văn.'

Một dòng kí ức len lỏi vào tâm trí của cô.

Bà Trương có thể đưa tấm danh thiếp này cho con trai bà ấy nhưng làm sao một người đã từng thề độc rằng sẽ mang theo tất cả những gì mình biết về văn phòng sự thật xuống mồ có thể đưa tấm danh thiếp này cho một người không có quan hệ huyết thống được ?

Kết thúc cuộc gọi mang theo vô vàn những suy nghĩ.

Rốt cuộc thân phận thật sự của Văn Phong là ai ?

Tại sao hắn lại có được tấm danh thiếp của bà Trương ?

Và tại sao tấm danh thiếp lại nằm trong tay Kiều Thư ?

Có rất nhiều mảnh ghép còn đang len lói sau bức màn tối mang tên sự thật.

Ban đầu chỉ là kiểm tra xem tên chồng sắp cưới có thật lòng hay không ?

Bây giờ mọi thứ dường như đang kéo cô lao vào một vòng xoáy, nó thôi thúc cô hãy đến đây, như đang có một làn khói xám bao quanh cô.

Cô đang bị lôi vào một vụ việc bủa vây bởi sự dối trá.

Cuối tuần đến,buổi gặp mặt được sắp xếp tại một triển lãm nghệ thuật đương đại — nơi Văn Phong chủ trì.

Buổi triển lãm này được mở không chỉ để gia đình nhà họ Văn có thể trưng bày các tác phẩm đương đại giàu về giá trị tài chính mà còn là nơi để Văn Nam - Cha của Văn Phong kêu gọi đầu tư cho dự án mới sắp tới của ông ta.

Hạ Vy xuất hiện tại buổi triển lãm của Văn Phong cùng với chiếc váy trắng thanh lịch, có thêu những hoa tiết đính đá pha lê sang trọng.

Phối cùng chiếc túi xách cầm tay cùng tông màu và đôi giày cao gót trắng làm toát lên vẻ đẹp cũng như thể hiện sự giàu có của một gia tộc.

Làm lu mờ đi bao nhiêu tiểu thư khuê cát.

Văn Phong là người chủ trì buổi triển lãm này.

Ai cũng biết gia tộc hắn lớn mạnh thế nào, Kiều Thư là vợ sắp cưới của hắn.

Không ai nói những ai cũng biết Kiều Thư có gia thế như thế nào mới có thể sánh đôi bên Văn Phong.

Và nếu Hạ Vy đến đây với thân phận là bạn của Kiều Thư thì những gì cô đang làm là điều bình thường.

Kiều Thư đã có mặt ở đó, tay trong tay với một nam thanh niên.

Dáng cao, ngũ quan thanh tú, đường nét trên mặt sắc sảo.

Bộ âu phục trang trọng, đeo trên tay chiếc đồng hồ đính đá sáng bóng, Tạo hình này làm người ta liên tưởng tới một người đàn ông thành đạt, rất đáng để dựa dẫm.

Nhưng sau người đàn ông thành đạt này có bao nhiêu bí mật đang đợi người khác bóc tách.

Thấy Hạ Vy, Kiều Thư cùng Văn Phong chủ động tiến lại gần.

'Giới thiệu với anh, đây là Hạ Vy, người bạn mà em đã kể'

Kiều Thư mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự hạnh phúc.

Hạ Vy mỉm cười nhìn vào làn khói xám xuất hiện quanh gương mặt xinh đẹp của Kiều Thư, điều đó chứng minh Kiều Thư đang nói dối.

Một lời nói dối vô hại để che dấu thân phận thật của Hạ Vy.

Văn Phong đưa tay ra lịch thiệp

' Rất vui được gặp cô, tôi là Văn Phong.

Cảm ơn cô đã chăm sóc cho Kiều Thư lúc tôi không có mặt.'

Hạ Vy mỉm cười lịch sự đáp lại cái bắt tay của Văn Phong.

Cái bắt tay này làm cô nổi cả da gà cảm thấy có một luồng gió lạnh ở phía sau lưng.

' Tôi nghĩ tôi cần đi xem thêm các bức tranh ở phòng triển lãm này, những bức tranh đương đại này mang một nét đẹp bí ẩn, ẩn chứa trong nó có lẽ là nhiều bí mật chưa được khám phá lắm nhỉ ?'

' Cô Lâm quả nhiên là một người có mắt nhìn, cô cứ tự nhiên đi tìm hiểu những bí ẩn sau các bức tranh này.

Biết đâu cô lại là người phát hiện ra bí mật của chúng.'

Quay mặt đi về hướng ngược lại Hạ Vy lấy trong người ra một chiếc tai nghe, đeo lên tai, thả tóc xuống để che giấu.

Đi về hướng của một bức tranh, bên ngoài thì đang quan sát bức tranh.

Nhưng thực chất là đang quan sát con mồi của ngày hôm nay - Văn Phong.

Bất ngờ, ánh nhìn của mọi người hướng về phía cầu thang chính.

Sự xuất hiện của Văn Nam người đứng đầu gia tộc họ Văn và cũng là cha của Văn Phong - xuất hiện.

Trái ngược với vẻ thư sinh của con trai, Văn Nam mang một phong thái áp đảo, đôi mắt sắc lạnh như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện.

Ánh mắt ông ta luôn hướng thẳng về phía cô – Lâm Hạ Vy.

Một ánh mắt lạnh lùng, giống như ông ta cũng có thể sở hữu một năng lực đó là nhìn vào ai cũng có thể khiến họ phải khiếp sợ.

Đáp lại ánh mắt ấy, Hạ Vy chỉ nở một nụ cười nhẹ.

Bỗng một bàn tay xuất hiện, kéo Hạ Vy đi ra xa khỏi đám đông lúc tầm nhìn của cha con nhà họ Văn đang khuất.

Nhìn thấy người đó Hạ Vy vô cùng bất ngờ...
 
Back
Top Bottom