Cập nhật mới

Khác Kẻ Nhập Vai [Vô Hạn Lưu]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405611131-256-k433122.jpg

Kẻ Nhập Vai [Vô Hạn Lưu]
Tác giả: mieumieuthichviet
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên: "[Vô Hạn Lưu] Kẻ Nhập Vai"

Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết

Giới Thiệu
Thế giới này chưa bao giờ xoay quanh một người.

Nhưng, nếu... nếu tầm nhìn đột ngột xoay quanh một người, nếu ánh đèn duy nhất chiếu rọi bóng dáng của kẻ bị đẩy lên sân khấu...

Bức màn được kéo lên, không thể chạy trốn càng không tồn tại chỗ trốn, mọi ánh mắt dò xét đan xen nhiều cung bậc cảm xúc xa lạ như thủy triều đột ngột đổ dồn đến.

Trên sân khấu không một chỗ riêng tư, ngay cả giây phút cuối cùng trước khi tia sáng trong mắt hoàn toàn lụi tàn cũng được phô bày một cách chính xác...

Một sân khấu với những màn kịch hoành tráng được xây dựng để thu hút sự chú ý của các đấng tối cao.
____
Đôi lúc bị chú ý cũng chẳng phải điều gì tốt đẹp.

Sự quan sát chăm chú khiến người ta run rẩy, nhưng không, hoàn toàn không phải vì sợ hãi hay tuyệt vọng mà vì... kích động.

[Hồ Sơ Người Sống Sót

Tên: Phong Linh

Tuổi: 18

Giới Tính: Nữ

Nghề Nghiệp: Kẻ Sắm Vai

Lớp: SS]

Suỵt, đừng lên tiếng, họ có thể nghe thấy tất cả, đừng khiến họ mất hứng.

_Chào mừng đến với sân khấu của thần linh_
_____
"Mỗi người đến với sân khấu này đều có một mục đích khác nhau, mỗi mục đích lại thúc đẩy những hành động và tạo ra từng cái kết khác biệt.

Mục đích của nhóc là gì?"

"Sự thật.

Tôi chỉ muốn, tìm thấy sự thật."
________
Lưu ý: Nữ chính và cốt truyện chỉ số thông minh phụ thuộc vào tác giả, chỉ số IQ của tác giả không cao, kiến thức chuyên môn là tra sách, Google và AI nên...

Đừng quá tin tưởng 🙏.

#mieumieuthichviet #vohanluu #kinhdi



vohanluu​
 
Kẻ Nhập Vai [Vô Hạn Lưu]
Chương 1: Sân Khấu Của Thần Linh.


Chương 1: Sân Khấu Của Thần Linh.

Trong một căn phòng trắng xóa với chiếc giường biệt lập, một cô bé nhỏ gầy khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi mặc bộ đồng phục bệnh nhân màu trắng, mái tóc đen dài mềm mại rũ xuống tự nhiên che khuất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.

Cô bé ngồi co ro trên giường, ôm đầu gối cúi mặt, hơi dựa người vào chiếc gối duy nhất – đồ vật thứ hai tồn tại trong căn phòng ngoài chiếc giường – bộ dạng như đang ngẩn ngơ, lại giống đang chờ đợi một ai đó.

Đôi tai bên dưới mái tóc khẽ động đậy, đi cùng với tiếng tích tắc rất nhỏ là âm thanh lộc cộc khe khẽ vọng lại từ hành lang.

Cô bé không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Chưa đầy ba phút, cánh cửa phòng lạch cạch vài tiếng đã mở ra.

Người hộ sĩ đẩy chiếc xe chở đầy các lọ thuốc được dán nhãn bước vào, im lặng lấy chiếc lọ có nhãn “004 – PL” đổ vào tay cô bé.

Chưa kịp để người hộ sĩ đưa ly nước, cô bé đã đổ hết đống thuốc trên tay vào miệng rồi nuốt xuống.

Người hộ sĩ không nói gì, buông cốc nước, đôi mắt đen kịt nhìn chăm chăm vào cô bé.

Một lúc sau, khuôn mặt vô cảm của người hộ sĩ hơi động đậy, một nụ cười thân thiện có đôi phần kỳ quái hiện lên cùng với tiếng nói dịu dàng cứng nhắc.

“Linh Linh, uống thuốc xong thì ngủ ngoan nhé.”

Cô bé không trả lời, chỉ giật giật thân thể trực tiếp nằm xuống tự mình đắp chăn rồi đặt hai tay hai bên người, tư thế chẳng khác gì được đúc ra từ sách giáo khoa, chẳng biết vô tình hay cố ý lại trùng hợp tránh bàn tay tái nhợt vừa vươn ra của người hộ sĩ.

Người hộ sĩ thu tay lại, không tỏ ra buồn bực hay tức giận, chỉ im lặng nhìn cô bé.

Qua một lúc, tiếng lộc cộc lại vang lên, chẳng bao lâu, tiếng đóng cửa khe khẽ cũng truyền đến.

Thế nhưng cô bé lại chẳng có chút phản ứng, vẫn nằm yên không nhúc nhích, tựa như thật sự đã ngủ dưới tác dụng mạnh của thuốc.

Lại thêm một thời gian, không biết là bao lâu, tiếng lộc cộc thứ hai lại vang lên, rất nhỏ, cùng với tiếng lạch cạch, căn phòng lần thứ hai rơi vào im lặng.

Cô bé vẫn không chút động đậy, nằm im lặng.

Chờ đến khi tiếng lộc cộc ngoài cửa sổ dần xa, cô bé mới lặng lẽ xoay người, cổ họng lên xuống một lúc, những viên thuốc trước đó đã lần nữa nằm trong lòng bàn tay.

Nhìn viên nhộng đen tuyền lúc nhúc ẩn hiện dưới lớp phấn trắng dần hòa tan, cô bé không thét chói tai, cũng chẳng run rẩy, khuôn mặt giấu dưới lớp tóc không nhìn ra biểu cảm chỉ có thể biết được là cô bé đang nhìn những viên thuốc trong tay mình.

Vài giây sau, lòng bàn tay cô bé chậm rãi khép lại.

Lạch cạch.

Tiếng thét chói tai rất nhỏ vang lên rồi nhanh chóng hòa vào trong không khí cùng làn khói đen mỏng bốc lên qua kẽ ngón tay.

Cô bé nhắm mắt, xoay người nằm xuống, tư thế chẳng chút sai lệch với lúc nãy.

Tiếng lộc cộc lại vang lên bên ngoài hành lang, nhưng cánh cửa không mở ra nữa, chỉ có âm thanh không ngừng vang vọng quanh quẩn trước cửa.

Và thế là, cùng với tiếng động sởn gai ốc ấy, cô bé nhắm mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ say.

___

Thân thể không ngừng rơi xuống trong bóng tối vô tận mà đặc sệt, có ánh sáng le lói không biết từ đâu cứ lập lòe, tựa như bảo vệ, lại như đang thu hút càng nhiều sự tồn tại đáng sợ nơi xa.

Phong Linh cuộn người trên mặt đất, đôi mắt bị mái tóc che khuất chẳng rõ mở hay nhắm, chỉ có sự im lặng đáp lại sự im lặng, tĩnh mịch như một bức tranh lớn được treo trong một bảo tàng nghệ thuật để mặc mọi người thưởng thức.

Có thể là một giây, cũng có thể là một giờ, đối mặt với bóng tối, thời gian dường như đã trở thành một nắm cát trôi tuột qua kẽ tay không thể đong đếm.

[Tính tong tính tong~] Âm thanh đột ngột vang lên, nghe như ai đó đang giả tiếng chuông cửa.

Im lặng, vẫn là im lặng.

Không nhận được hồi đáp âm thanh kia cũng không giận, vẫn tiếp tục phát ra những tiếng động như đập cửa, tra chìa khóa, mở cửa.

[Lộc cộc lộc cộc, lạch cạch, cạch.]

[Ta đa!

Chào mừng những người còn sống và sắp chết~, ngài Hề Hước đáng yêu của các vị đã đến và mang đến cho mọi người một phần thưởng còn đặc biệt hơn cả cái chết bị ăn sống, phanh thây, rơi vào dòng dung nham sôi sục,…]

[Chúc mừng các bạn – Những con người xui xẻo tột cùng!

Những giống loài may mắn đến cực điểm! – đã đặc biệt nhận được sự chú ý của thần linh.

Biết ơn đi!

Vì được có cơ hội đứng trên sân khấu này!

Hãy hiến dâng tất thảy và đừng để cả cái chết cũng khiến sự nhàm chán lan rộng.] Giọng nói ấy cao vút đầy hưng phấn khuấy động bầu không khí sôi sục rồi từ từ trầm hẳn, sự lạnh lẽo dường như có thể xuyên thấu qua lớp lớp không gian chĩa mũi sắc nhọn cảnh cáo.

Tách – tiếng búng tay vang lên phá tan bầu không khí đông đặc, giọng nói tự xưng là ngài Hề Hước lại lần nữa cất lên, cao vút đầy phấn khởi, tựa như chẳng có phút giây nào là không vui sướng.

[Và bây giờ, một đặc ân cho những cừu non, rút thưởng nào!]

Tiếng vỗ tay, hoan hô và hò hét ẩn hiện loáng thoáng tựa như ảo giác vờn quanh trở nên rõ ràng hơn đôi chút.

Phong Linh lần đầu tiên sau khi rơi vào nơi này động đậy, cô không ngồi dậy hay làm gì khác, chỉ hơi giật giật cơ thể vì đôi phần không khỏe khi bên trong có gì đó bị chạm vào.

Dừng một thoáng, cơn đau xuyên thấu xương thịt đột ngột truyền đến, chẳng biết bắt nguồn từ đâu, nó nhanh chóng lan rộng như nhện giăng tơ quấn chặt lấy từng tấc dây thần kinh.

Cơ thể Phong Linh hơi run rẩy, những giọt mồ hôi ngưng tụ vì sự đau đớn vượt qua ngưỡng chịu đựng của con người.

Trong cơn mơ màng, Phong Linh cảm thấy mình dường như nghe thấy từng tiếng thét dài, thảm thiết mà tuyệt vọng, tựa như một kẻ bị đau đớn bóp nát mọi nhân tính chỉ còn lại phần “con” – hoang dại, đầy thú tính.

Sự đau đớn khiến cô chẳng thể nào phân biệt được tiếng hét ấy là từ nơi nào hay của chính bản thân.

Ý thức cô cứ mơ màng nhưng không tắt hẳn, đặc biệt là khi cơn khủng hoảng tưởng chừng chẳng thể nào chịu được ấy cứ kéo dài, đau đớn dường như cũng trở thành một thói quen, một thói quen mà không một ai mong muốn.

Phong Linh tỉnh táo hơn đôi chút, cô loáng thoáng nghe được tiếng lộc cộc quen thuộc đang gấp gáp đến gần nhưng ngay cả một ngón tay cũng chẳng thể động đậy nói.

Giọng nói nọ lại lần nữa vang lên, mang theo sự tiếc nuối giả tạo.

[Ôi những cừu non xui xẻo, họ còn chẳng có cơ hội dùng sinh mệnh của bản thân để khiến thần linh chú ý.

Nhưng may mắn thay, vẫn còn khá nhiều cừu non trụ lại, à há, xem ra họ xuất sắc hơn so với lứa trước.

Để xem nào, để xem nào, ồ!

Quý vị thân mến!

Ngài Hề Hước có tin vui đặc biệt muốn chia sẻ~ một chức nghiệp phế vật cùng lớp SS!!!

Xuất sắc!

Một màn thể hiện ngớ ngẩn đến xuất sắc!

Để chúng ta cùng chứng kiến đó là ai nào…

E hèm, hửm, ồ, thú vị, thú vị thật.

Ngài Hề Hước không thấy người đó trong đây, xem ra chuông cửa tính tong cũng có thể bị vài con chuột nhắt quấy phá.]

Giọng nói vừa dứt lời, âm thanh lộc cộc đột nhiên im bặt, tiếng thét chói tai vang lên rồi đứt hẳn, tựa như tiếng vang cuối cùng được phát ra của sinh mệnh dần đến hồi kết, vài chất lỏng sền sệt, lạnh lẽo, không rõ màu sắc mang theo mùi tanh hôi rơi vào người Phong Linh.

[Ring ring ringggg.

Ngài Hề Hước đáng yêu đang gọi cừu non, cừu non có nghe không~.

Ái chà chà, xem ra có vài nơi bị mất sóng rồi quý vị à.

Nhưng không sao, chúng ta có thể thấy cừu non đặc biệt và ngạo mạn đó trên sân khấu, bắt đầu thôi nào!]

[Kéo màn!]

_____

Góc của Miêu Miêu: Lịch lên bộ này là thứ ba hàng tuần nhé, thứ năm với bảy thì cày lấp hố cũ.

P/s: Trên là lịch cũ rồi, bộ này ra sau nên sẽ ưu tiên lên mấy bộ cũ trước.

#mieumieuthichviet
 
Back
Top Bottom