Cập nhật mới

Khác Kẻ mang Dấu Ấn Sao Chép - Dị Tinh Thập Nhị

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405997993-256-k238019.jpg

Kẻ Mang Dấu Ấn Sao Chép - Dị Tinh Thập Nhị
Tác giả: slime9990
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một Thế giới với tên gọi là nguyên sơ giới

các lỗ hổng không gian xuất hiện giữa các thành phố, dị thú từ dị giới tràn vào như tai ương sống.

Nhân loại buộc phải tiến hóa để tồn tại-mỗi người khi tròn mười sáu tuổi sẽ thức tỉnh một Dấu Ấn, biểu hiện cho ý chí, khát vọng và bản chất sâu nhất của linh hồn.

Nhưng không phải mọi Dấu Ấn đều được sinh ra bình đẳng.

Và cũng không phải ai có Dấu Ấn... cũng được phép sống.

Thất Tinh, một thiếu niên bình thường, chứng kiến em gái mình-người mang Dấu Ấn Trọng Lực thao túng hiếm có-bị Giáo hội Tà Thần cướp đoạt, rơi vào hôn mê vĩnh viễn.

Trong tuyệt vọng, khi mọi trật tự mà hắn tin tưởng sụp đổ, Dấu Ấn Sao Chép của Thất Tinh thức tỉnh... muộn hơn bất kỳ ai-ở tuổi mười chín.

Dấu Ấn ấy cho phép hắn sao chép năng lực từ việc quan sát, từ mẫu vật, thậm chí từ thi thể, chứa đựng vô hạn trong cơ thể.

Nhưng không một hệ thống nào có thể đo lường hắn-bởi Ma Lực của Thất Tinh vượt xa giới hạn thế giới.

Ẩn mình sau một chiếc mặt nạ cừu vô danh, Thất Tinh tự xưng là Dị Tinh - Bạch Dương, bịa ra một tổ chức không tồn tại: Thập Nhị Dị Tinh, nơi mười hai chòm sao đứng ngoài tinh đồ của Thần Linh.

Không ai biết rằng... tổ chức ấy chỉ có một người.

cuộc phiêu lưu và trận chiến với Giáo hội Tà Thần, dị thú cấp tai ương, các di tích Thần bị chôn vùi, Âm Giới luân hồi linh hồn, và những vị Thần đang ngủ quên để rồi khám phá sự thật của thế giới .



fa​
 
Kẻ Mang Dấu Ấn Sao Chép - Dị Tinh Thập Nhị
CHƯƠNG 1: DẤU ẤN THỨC TỈNH TRONG TUYỆT VỌNG


Thành phố Minh Dã về đêm luôn sáng.

Không phải ánh sáng dịu dàng của sao trời, mà là thứ ánh sáng nhân tạo lạnh lẽo, chảy tràn trên những mặt kính cao ốc, phản chiếu lên bầu không khí đầy bụi Ma Tố.

Người ta nói rằng nếu đứng trên nóc một tòa nhà đủ cao, sẽ thấy cả thành phố như một sinh vật khổng lồ đang thở — mỗi nhịp hô hấp là một luồng Ma Tố bị hút vào rồi thải ra.

Ma Tố tồn tại khắp nơi.

Trong không khí, trong lòng đất, trong máu của mọi sinh vật.

Nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng nó.

Trong thế giới này, mỗi người khi bước sang tuổi mười sáu đều sẽ thức tỉnh Dấu Ấn — một ký hiệu hiện rõ trên da thịt, phản ánh sâu thẳm nhất bên trong con người: ý chí, cảm xúc, mong muốn.

Có người thức tỉnh Dấu Ấn Nguyên Tố, điều khiển lửa hay sấm sét.

Có người là Tinh Thần, tác động vào tâm trí.

Có người là Cường Hóa, biến thân thể thành vũ khí.

Và có số rất ít... mang Dấu Ấn Khái Niệm — thứ vượt ngoài lẽ thường.

Thất Tinh đứng trước cửa phòng hồi sức đặc biệt của bệnh viện trung tâm, lưng dựa vào bức tường lạnh ngắt.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhiều ngày liền, tóc rối bời, áo khoác sẫm màu nhăn nhúm như chưa từng được cởi ra.

Hắn không bị thương.

Nhưng dáng vẻ đó còn tệ hơn cả .

Bên trong căn phòng kia, em gái hắn đang nằm bất động.

Máy móc kêu lên những âm thanh đều đặn, vô cảm.

Mỗi nhịp "bíp" vang lên giống như đang đếm ngược thứ gì đó mà hắn không dám nghĩ tới.

— "Tình trạng vẫn chưa ổn định," bác sĩ nói nhỏ, ánh mắt tránh né.

"Tổn thương tinh thần quá nghiêm trọng.

Dấu hiệu... bị cưỡng ép can thiệp tách Dấu Ấn."

Cưỡng ép.

tách dấu ấn .

Hai từ đó khiến tay Thất Tinh siết chặt vào nhau .

Thất Tinh nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc, tiếng máy móc lạnh lẽo của bệnh viện mờ dần, bị kéo lùi bởi những hình ảnh cũ kỹ nhưng sắc nét đến đau lòng.

Hắn nhớ lại trại trẻ mồ côi năm ấy.

Một khoảng sân xi măng nứt nẻ, hàng rào sắt gỉ, và những đứa trẻ học cách lớn lên bằng việc tranh giành từng bữa ăn, từng cái chăn mỏng trong mùa đông.

Hắn lớn hơn những đứa khác vài tuổi.

Còn em gái hắn—Tử Nguyệt—lúc đó nhỏ xíu, gầy đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi ngã.

Ngày đầu tiên họ gặp nhau, con bé bị mấy đứa lớn hơn đẩy ngã, đầu gối trầy máu nhưng không khóc.

Chỉ ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa cố chấp.

Thất Tinh không nhớ vì sao mình lại bước tới.

Chỉ nhớ hắn kéo con bé dậy, đặt nó ra sau lưng mình, rồi nói một câu rất ngắn:

— "Từ giờ, đứng sau anh."

Từ đó, họ nương tựa nhau mà sống.

Hắn nhịn ăn để phần cho nó.

Nó giấu bánh mì khô trong áo, lén đưa cho hắn lúc đêm xuống.

Những đêm mất điện, cả hai co ro trong góc phòng, Tử Nguyệt nắm chặt tay hắn, thì thầm:

— "Anh đừng bỏ em nhé."

Hắn liền đáp:

— "Ừ."

Một lời hứa không thề thốt.

Nhưng hắn chưa từng quên.

Sau này, khi rời trại trẻ, thế giới ngoài kia không hề nhân từ hơn.

Hắn làm đủ thứ việc lặt vặt.

Còn Tử Nguyệt luôn là người học giỏi hơn, cười nhiều hơn, ánh mắt sáng hơn hắn tưởng.

Ngày con bé thức tỉnh Dấu Ấn, cả căn phòng rung chuyển.

Trọng lực méo mó.

Không khí nặng như chì.

Hắn còn nhớ rõ vẻ mặt hoảng sợ của Tử Nguyệt khi những đồ vật xung quanh lơ lửng, rồi rơi xuống trong hỗn loạn.

— "Anh ơi... em sợ."

Hắn ôm chặt lấy em gái rồi an ủi .

- "không sao cả".

Sau ngày thức tỉnh, cuộc sống của Tử Nguyệt thay đổi quá nhanh.

Người của Thánh Ấn Viện đến chỉ sau chưa đầy hai giờ.

Trang phục trắng, phù hiệu bạc, ánh mắt vừa đánh giá vừa lạnh lùng.

Họ kiểm tra Dấu Ấn Trọng Lực trên tay con bé rất lâu, rồi trao đổi với nhau bằng những thuật ngữ mà Thất Tinh không hiểu.

Cuối cùng, họ đưa ra quyết định.

— "Cô bé này có tư chất đặc biệt."

— "Sẽ được đặc cách thu nhận."

Tử Nguyệt được đưa đi trong cùng ngày.

Trước khi bước lên xe, con bé quay đầu lại nhìn hắn, gượng cười—một nụ cười vừa háo hức vừa bất an.

— "Anh yên tâm nhé."

— "Em sẽ mạnh lên."

Thất Tinh đứng tại chỗ, không níu giữ.

Hắn tin Thánh Ấn Viện.

Tin đó là nơi bảo vệ những người có Dấu Ấn.

Tin rằng em gái hắn... cuối cùng cũng có một tương lai an toàn.

Cho đến khi.....

Cuộc gọi từ bệnh viện đến vào một buổi tối mưa.

Giọng người ở đầu dây bên kia bình tĩnh đến tàn nhẫn.

— "Gia đình của bệnh nhân Tử Nguyệt?"

— "Cô ấy đang trong tình trạng nguy kịch."

Khi Thất Tinh chạy đến, giường bệnh đã sẵn sàng.

Và em gái hắn...

đã không còn tỉnh lại nữa.

Hồi ức kết thúc.

Thất Tinh mở mắt.

Trước mặt hắn vẫn là cánh cửa phòng hồi sức đặc biệt.

Vẫn là ánh đèn trắng lạnh lẽo.

Dấu Ấn không phải phúc lành tuyệt đối.

Nó là sức mạnh.

Mà sức mạnh thì luôn kéo theo lòng tham.

— Không phải dị thú gây ra .., Thất Tinh lên tiếng, giọng khàn đặc.

Là con người làm đúng chứ .

Bác sĩ im lặng.

Sự im lặng đó chính là câu trả lời.

Giáo hội Tà Thần....

Chỉ có chúng mới dám làm điều cấm kỵ nhất của thế giới này: Cấm Tọa Tước — nghi thức cưỡng ép tước đoạt Dấu Ấn của người khác.

Một hành vi bị mọi quốc gia liệt vào đại cấm kỵ, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất.

Em gái hắn...

đã thức tỉnh Dấu Ấn .

Không chỉ là một Dấu Ấn bình thường, mà là Trọng Lực Thao Túng — một Dấu Ấn Khái Niệm hiếm đến mức chỉ tồn tại trong ghi chép của Thánh Ấn Viện.

Chính vì sức mạnh đó, em gái hắn đã bị chúng chú ý.

Hắn là một kẻ không Dấu Ấn, không thiên phú.

Một "kẻ bình thường" trong xã hội nơi sức mạnh quyết định địa vị này .

Những người vô Ấn vẫn có thể tu luyện.

Qua 2 cách chú pháp và khế ước Khí Linh — những con đường thay thế tồn tại từ thời cổ đại, được các hiền triết tạo ra để chống lại sự bất công tuyệt đối của Dấu Ấn.

Nhưng cái giá luôn rất lớn đó chính là sinh mệnh .

Thất Tinh cúi đầu, trán chạm vào bức tường lạnh.

Hắn gần hai mươi tuổi.

Quá tuổi thức tỉnh Dấu Ấn tiêu chuẩn, cũng không có thiên phú tu luyện.

Trong nhận thức chung, điều đó đồng nghĩa với việc cả đời này hắn sẽ là Phàm Nhân — Cấp 0.

Không Dấu Ấn.

Không năng lực.

Không tư cách bước vào thế giới thật sự phía sau bức màn đô thị yên bình giả tạo này.

Nhưng ngay lúc đó, hắn cảm nhận được một thứ gì đó.

Mà là từ sâu bên trong.

Ma lực.

Nó đang chuyển động.

Không nó đang....

đổ vào cơ thể .

Không khí xung quanh bắt đầu nhiễu loạn .

Đèn hành lang bệnh viện chớp tắt liên tục.

Một y tá hét lên khi thiết bị theo dõi đột nhiên nhiễu loạn.

Thất Tinh ngẩng đầu nhìn vào cổ tay mình.

Trên cánh tay phải của hắn, làn da bắt đầu nóng rực.

Một cảm giác bỏng cháy lan dọc theo mạch máu, giống như có thứ gì đó đang khắc sâu vào cơ thể hắn.

Đây ..đây là dấu Ấn ư !

Một hình dạng chưa từng được ghi nhận chính thức hiện ra, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản.

Những đường nét như vì sao xếp thành vòng tròn, đan xen những ký hiệu lạ mắt — không thuộc bất kỳ hệ thống Dấu Ấn chuẩn nào của Thánh Ấn Viện.

'Dấu Ấn Sao Chép' thông tin đột nhiên hiện ra trong tâm trí hắn.

Cùng lúc đó, thế giới trước mắt hắn vỡ ra.

Không gian như bị xé toạc thành từng lớp thông tin.

Hắn nhìn thấy... mọi thứ.

Ma Tố lưu động trong hành lang.

Cấu trúc chú pháp khắc trên tường bệnh viện.

Dấu Ấn mờ nhạt trên da những người xung quanh.

Thất Tinh hiểu ra trong khoảnh khắc.

-Hắn có thể sao chép.

-Năng lực cho phép hắn sao chép 100% mọi thứ .

Ma Lực trong cơ thể hắn... quá lớn.

Lớn đến mức chính bản thân hắn cũng không hiểu nổi vì sao một con người lại có thể chứa đựng được lượng Ma Lực như vậy.

Hắn đứng dậy , đi đến bên giường bệnh của em gái từ từ vươn tay.

chạm vào em gái.

Một luồng thông tin đổ ập vào ý thức hắn .

Hắn đã sao chép được từ em gái 'dấu ấn trọng lực thao túng' mặc dù đã yếu đi .

Nhưng thế là đủ.

Đủ để hắn trả thù.

Ánh mắt Thất Tinh lạnh đi.

Không có tiếng gào thét.

Không có nước mắt.

Chỉ có một ý niệm duy nhất khắc sâu vào Dấu Ấn vừa thức tỉnh:

"Ta sẽ tìm ra tất cả các ngươi giết từng kẻ một , giáo hội tà thần các ngươi sẽ không ai có thể sống sót "

Bên ngoài bệnh viện, bầu trời thành phố Minh Dã rạn nứt.

Một lỗ hổng không gian vừa hình thành giữa những tòa nhà cao tầng.

Dị thú gầm lên trong bóng tối.
 
Back
Top Bottom