Buổi sáng thứ ba ,Tiếng chuông báo thức lúc 6 giờ 30 phút từ chiếc điện thoại rẻ tiền của tôi vang lên, xé toạc giấc mơ lộn xộn của tôi về một bãi biển đầy nắng.
Tôi mở mắt, trân trân nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm mốc.
Tôi là Nam,năm nay 26 tuổi và là nhân viên văn phòng cấp thấp tại một công ty Logistic có cái tên dài ngoằng mà chính nhân viên cũng chẳng buồn nhớ hết, nằm lọt thỏm trong một tòa nhà hạng C ở cái thành phố chật chội này.
Cuộc đời tôi là một chuỗi những vòng lặp không hồi kết như thức dậy, đánh răng rửa mặt, mặc cái áo sơ mi trắng đã bắt đầu ố vàng ở cổ, thắt cà vạt lệch, và lao ra đường để hít bụi mịn.
”Sáng nay tắc đường kinh khủng”
tôi lầm bầm trong khi nhích chiếc xe máy từng mét một giữa biển người.
Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ rầm rì, mùi khói xăng nồng nặc hòa quyện với mùi bánh mì pate từ xe đẩy lề đường tạo nên cái thứ ”hương vị cuộc sống” đặc trưng mà người ta hay ca ngợi trên tivi.
Đến công ty lúc 7 giờ 59 phút.
Vừa kịp chấm công.
Cái máy chấm vân tay kêu ”Tít” một tiếng khô khốc, như thể nó cũng đang ngán ngẩm khi thấy cái mặt tôi.
”Nam!
Cái báo cáo xuất nhập tồn kho quý 3 đâu?
Anh bảo mày gửi trước 8 giờ mà giờ vẫn chưa thấy email đâu cả!”
Giọng nói chua loét của sếp Hưng vang lên ngay khi tôi vừa đặt mông xuống ghế.
Ông Hưng là hiện thân của mọi tính xấu nơi công sở: Hói đầu, bụng phệ, thích soi mói những lỗi lặt vặt và luôn tin rằng quát tháo nhân viên là bí quyết của lãnh đạo tài ba.
”Dạ, mạng công ty sáng nay hơi lag, em đang load file ạ,”
Tôi đáp lại bằng cái giọng đều đều đã được luyện tập qua hàng nghìn lần bị mắng.
Tay tôi di chuột, nhấn nút “ Gửi ” cái email đã nằm sẵn trong hòm thư đi từ tối qua.
Một sự phản kháng nhỏ nhoi, hèn mọn của kẻ làm thuê.
Bên cạnh tôi, chị Lan là kế toán trưởng của bộ phận, người phụ nữ 34 tuổi với sở thích dũa móng tay và buôn chuyện xuyên lục địa
”Ông Sếp lại lên cơn hay gì rồi”
Lan thì thầm, mắt vẫn dán vào màn hình Excel nhưng miệng thì nhai kẹo cao su nhóp nhép.
”Hôm qua vợ Sếp đến công ty làm loạn lên vì thấy tin nhắn lạ trong máy ổng đấy.
Nay ông Sếp trút giận lên đầu mày là phải.”
”Em quen rồi chị ơi”
tôi cười nhạt, mở file công việc ra.
Những con số nhảy múa trước mắt tôi.
Hàng nghìn dòng dữ liệu vô hồn.
Thùng carton, pallet gỗ, container 40 feet...
Cuộc đời tôi đang bị chôn vùi dưới những con số này sao?
Buổi trưa, tôi đi ăn cùng Tuấn, thằng nhóc thực tập sinh mới vào làm được hai tuần.
Tuấn là đại diện tiêu biểu của thế hệ sinh viên mới ra trường: Tóc nhuộm highlight, đeo tai nghe không dây 24/7 và luôn mồm nói về ”tự do tài chính”.
”Anh Nam, anh định làm ở đây cả đời thật hả?”
Tuấn vừa xúc thìa cơm rang dưa bò vừa hỏi, ánh mắt nó nhìn tôi đầy vẻ thương hại pha lẫn khó hiểu.
”Lương thì bèo, sếp thì hãm, công việc thì chán.
Em thề, hết tháng thực tập này em 'té' luôn.
Em đang xây kênh trên mạng xã hội, tháng kiếm trăm củ nhẹ nhàng.”
Tôi nhìn nó, nhếch mép cười trừ.
”Ừ, chú giỏi.
Anh già rồi, chỉ mong ổn định thôi.
Có bảo hiểm, có lương cứng là được.”
”Ổn định là chết mòn đấy anh ơi!”
Tuấn thuyết giảng, tay múa may làm rơi cả hạt cơm ra bàn.
”Đời người chỉ sống một lần, phải cháy hết mình chứ.
Anh nhìn anh xem, anh... nhạt nhẽo quá.”
“Nhạt nhẽo” từ đó găm vào đầu tôi.
Đúng, tôi nhạt nhẽo.
Tôi là một nhân vật quần chúng hoàn hảo.
Một nhân vật quần chúng trong cái game cuộc đời vĩ đại này.
Tôi không có bi kịch gia đình đẫm nước mắt để mọi người thương cảm, cũng chẳng có tài năng thiên bẩm nào để tỏa sáng.
Tôi chỉ... tồn tại.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa tầm tã.
Cơn mưa rào bất chợt khiến cả thành phố ướt sũng.
Tôi tan làm muộn vì phải sửa lại định dạng văn bản trong bản hợp đồng cho sếp Hưng.
Về đến chung cư, tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi dưới sảnh mua một hộp mì Ý đóng gói và một lon bia.
Cô nhân viên thu ngân nhìn tôi với đôi mắt lờ đờ, quẹt mã vạch như một cái máy, không buồn chào hỏi và tôi cũng chẳng bận tâm.
Ai cũng mệt mỏi cả thôi.
Căn hộ của tôi nằm ở tầng 12.
Nó nhỏ, tường sơn màu trắng ngà đã cũ, đồ đạc tối giản vì tôi chẳng có tiền mua sắm gì nhiều.
Tôi ném cái balo lên ghế sofa, nới lỏng cà vạt, quăng nó vào một góc.
Tôi hâm nóng hộp mì, khui lon bia, ngồi phịch xuống sàn nhà, dựa lưng vào ghế sofa.
Tôi không bật đèn, chỉ để ánh sáng vàng vọt từ đèn đường hắt qua khung cửa sổ.
Tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài kính tạo nên một giai điệu buồn tẻ.
Tôi xúc một thìa mì, đưa lên miệng.
Vị sốt cà chua công nghiệp chua loét, sợi mì bở rạc.
Rè... rè...
Bóng đèn tuýp trên trần nhà bỗng chớp tắt.
Tiếng kêu rè rè của tắc-te vang lên, nghe như tiếng mài dao trong đêm khuya thanh vắng.
”Lại cái gì nữa đây?”
Tôi ngước lên, nhíu mày.
”Mới thay tháng trước mà.”
Tôi định đứng dậy kiểm tra thì bỗng nhiên, một luồng khí lạnh buốt sống lưng ập đến.
Không phải cái lạnh của máy điều hòa, mà là cái lạnh của tử khí.
Lông tay tôi dựng đứng cả lên.
Bức tường phía đối diện – nơi treo cái tivi cũ – bắt đầu biến đổi.
Lớp sơn trắng bong tróc ra từng mảng lớn, rơi lả tả xuống sàn như vảy nến.
Nhưng bên dưới lớp sơn không phải là gạch vữa.
Đó là một màu đen thăm thẳm.
Không gian như bị bẻ cong.
Bức tường phồng lên, rồi nứt toác ra với một âm thanh “RẮC”chói tai như xương gãy.
Từ vết nứt đen ngòm đó, một thứ chất lỏng sền sệt màu tím rỉ ra, bốc mùi hôi thối nồng nặc khiến tôi buồn nôn.
RẦM!
Cả mảng tường nổ tung.
Gạch đá bắn tung tóe khắp phòng.
Tôi hét lên thất thanh, hất tung hộp mì đang ăn dở.
Sốt cà chua đỏ lòm bắn lên áo sơ mi trắng trông như vết máu.
”Cái... cái quái gì thế?!”
Tôi gào lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Tôi dùng cả tay và chân đạp loạn xạ xuống sàn để lùi lại phía sau, mắt mở to hết cỡ nhìn vào cái lỗ hổng đen ngòm kia.
Từ trong bóng tối, một cái đầu khổng lồ từ từ trườn ra.
Nó to bằng cả cái tủ lạnh, không có da, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn và những mảng vảy đen bóng nhầy nhụa bao phủ.
Nó không có mắt, chỉ có hai hốc xương sâu hoắm tối tăm.
Cái mồm nó rộng đến tận mang tai, lởm chởm hàng trăm cái răng nhọn hoắt dính đầy dãi nhớt.
”GRÀOOOOOO!!!”
Con quái vật gầm lên.
Tiếng gầm không thuộc về loài vật nào trên Trái Đất, nó mang theo sóng xung kích làm vỡ toang cửa kính ban công.
Gió mưa thốc vào phòng, tạt nước ướt sũng người tôi.
”Cứu...
Cứu với!
Có ai không!!”
Tôi hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt nước mũi trào ra.
Cổ họng tôi nghẹn đắng, tim đập mạnh đến mức như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài.
Con quái vật trườn hẳn ra khỏi tường.
Thân hình nó dài ngoằng, dị hợm với tứ chi khẳng khiu nhưng móng vuốt lại dài như những lưỡi liềm tử thần.
Nó quay cái đầu mù lòa về phía tôi, đánh hơi.
Nó đã tìm thấy con mồi.
”Đừng... lạy mày... tao không có gì đâu...”
Tôi run lẩy bẩy, co rúm người vào góc tường, tay tôi vớ lấy được cái điều khiển tivi run rẩy ném về phía nó.
Cái điều khiển đập vào đầu nó, vỡ tan tành.
Con quái vật dường như bị chọc giận.
Nó réo lên, lao về phía tôi với tốc độ của một tia chớp đen.
Tôi nhìn thấy cái móng vuốt sắc lẹm của nó vung lên, nhắm thẳng vào đầu tôi.
Cái chết đang đến dần phía tôi.
Một cái chết đau đớn và kinh hoàng.
”AAAAAAA!!!!”
Tôi nhắm tịt mắt, hét lên tiếng cuối cùng của cuộc đời, chờ đợi bóng tối nuốt chửng lấy mình.
Một giây
Hai giây
Ba giây
Không có đau đớn.
Không có máu tuôn chảy ra.
Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài kia bỗng dưng tắt ngấm.
Không gian im lặng một cách tuyệt đối.
Tôi he hé mở một bên mắt.
Cái móng vuốt chết chóc của con quái vật đang dừng lại ngay trước trán tôi, cách đúng một sợi tóc.
Nó đứng đó, bất động, mồm vẫn há to lơ lửng giữa không trung, không chạm đất.
Mọi thứ đã dừng lại.
Đóng băng
Khuôn mặt đang nhăn nhúm vì kinh hoàng của tôi từ từ giãn ra.
Tôi thở hắt ra một hơi dài, đưa tay lên vuốt lại mái tóc ướt nhẹp mồ hôi.
Ánh mắt sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự chán chường và mệt mỏi.
”Diễn cái cảnh la hét này tốn sức thật sự”
tôi nói với giọng bình thản.
Tôi đưa ngón tay trỏ, nhẹ nhàng đẩy cái móng vuốt khổng lồ của con quái vật sang một bên như gạt một cành cây khô chắn đường.
”Này, quái vật mẫu số 402”
Tôi vỗ vỗ vào cái má nhớp nháp của con quái vật.
”Mày diễn sâu quá rồi đấy.
Định chọc mù mắt tao thật à?”
Con quái vật vẫn đứng im như tượng sáp.
Lớp da thịt đỏ hỏn của nó bắt đầu rung lắc, rồi bong tróc ra, lộ những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây chạy loạn xạ bên dưới.
Tôi đứng dậy, phủi bụi và vụn mì Ý trên quần âu.
Tôi bước qua vũng nước mưa đọng trên sàn, đi về phía bức tường đã vỡ nát.
Bên ngoài lỗ hổng đó không phải là hành lang chung cư, mà là một khoảng trắng vô tận, lơ lửng hàng vạn mảnh giấy và hồ sơ.
Tôi quay người lại.
Không phải nhìn vào con quái vật, cũng không phải nhìn vào căn phòng bừa bộn.
Tôi nhìn thẳng vào “BẠN”
Đúng, là bạn đấy.
Người đang cầm điện thoại hoặc nhìn màn hình máy tính để đọc dòng này.
Đừng có nhìn ra sau lưng, tôi đang nói chuyện với bạn mà.
”Chào độc giả ”
tôi nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ châm biếm.
”Xin lỗi vì màn kịch rẻ tiền vừa rồi nhé.
Nhưng mà quy trình của một cuốn tiểu thuyết mạng nó phải thế.
Phải có đời thường nhàm chán, rồi phải có biến cố kinh dị giật gân ở cuối chương 1 để câu view, giữ chân độc giả.”
Tôi búng tay một cái
TÁCH
Con quái vật khổng lồ sau lưng tôi vỡ tan thành hàng triệu điểm ảnh pixel vuông vức, rồi biến mất vào hư không như chưa từng tồn tại.
Căn phòng chung cư rách nát cũng mờ dần, thay vào đó là một không gian thư viện khổng lồ, vô tận, nơi những kệ sách cao chạm trời bay lơ lửng.
“Để tôi giới thiệu kĩ càng hơn về tôi”
”Tôi là Nam nhưng tôi không phải là cái thằng nhân viên văn phòng 26 tuổi, nhu nhược, sợ sếp mà gã tác giả vừa bịa ra đâu.”
Tôi kéo một chiếc ghế bành bọc nhung đỏ từ không trung ra, ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ.
”Tôi là Kẻ Lưu Trữ.
Tôi là tổng hợp của vô số kịch bản, cốt truyện, nhân vật bị lỗi, bị từ chối, bị vứt vào sọt rác của trí tưởng tượng nhân loại.
Tôi không do tác giả tạo ra, tôi là hệ quả của sự lười biếng và sự hỗn loạn trong văn học.”
Tôi với tay lấy một tập hồ sơ đang bay qua mặt.
”Đứa tác giả viết ra cái truyện này – cái kẻ đang muốn viết một cái gì đó ‘sâu sắc’, ‘hài hước’, ‘châm biếm’ ấy mà – hắn ta văn chương không tới nơi tới chốn đâu.
Hắn dùng AI để hỗ trợ, nhưng tư duy thì sáo rỗng.
Hắn muốn tôi làm nhân vật chính, muốn tôi kể chuyện đời thường?”
“Được thôi, tôi sẽ kể.”
Tôi lật tập hồ sơ ra, ánh mắt trở nên sắc sảo.
”Nhưng tôi sẽ không kể theo ý hắn.
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về những thế giới không hoàn hảo mà tôi đang quản lý.
Những kịch bản game lỗi nơi NPC nhận ra mình chỉ là dữ liệu.
Những tiểu thuyết ngôn tình ba xu nơi tổng tài thực ra là một gã có bệnh án tâm thần.
Hay những câu chuyện ‘người tốt việc tốt’ nhưng đằng sau là cả một âm mưu truyền thông bẩn thỉu.”
”Ở đây, tôi có tất cả.
Những thói hư tật xấu của con người, những sự thật mà các bạn cố tình lờ đi khi đọc hay xem nó ở thế giới thực, tôi sẽ phơi bày hết bằng một cách khiếm nhã có khi là một cách thô lỗ và đôi khi... có cả những câu chuyện cảm động thật sự, những hạt ngọc ẩn giấu trong đống rác rưởi này.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bạn, ánh mắt như xuyên thấu qua màn hình.
”Các bạn thích đọc truyện để trốn tránh thực tại đúng không?
Thích những thế giới hoàn hảo nơi cái thiện luôn thắng cái ác?
Xin lỗi, ở chỗ của Nam, không có chuyện đó đâu.
Thế giới trong tay tôi cũng nát bét như cái thực tại của các bạn vậy.
Nhưng ít ra, ở đây tôi thành thật.”
”Mỗi chương tiếp theo sẽ là một hồ sơ.
Một câu chuyện riêng biệt.
Tôi sẽ quản lý chúng, sắp xếp chúng.
Sẽ có lúc hài hước đến mức bạn phì cười, cũng có lúc châm biếm sâu cay khiến bạn nhột gáy.
Và tôi hứa, sẽ có những cao trào, nhưng phải từ từ.
Đừng mong mì ăn liền.”
Tôi đóng tập hồ sơ lại cái
BỘP
”Được rồi, màn chào hỏi thế là đủ.
Con AI và lão tác giả này bắt đầu mỏi tay rồi và giới hạn từ ngữ cũng sắp hết.
Tôi phải quay lại đóng vai gã nhân viên văn phòng Nam để chuẩn bị cho màn kịch ngày mai đây.”
Tôi đứng dậy, không gian thư viện biến mất, căn phòng chung cư tồi tàn hiện lại.
Tôi lại là gã Nam ướt sũng nước mưa, nhưng nụ cười trên môi tôi thì đầy bí hiểm.
”Hẹn gặp lại ở hồ sơ số 1.
Và nhớ kỹ lời tôi: Đừng tin vào tác giả.
Đừng tin vào cốt truyện.
Hãy nghi ngờ tất cả.
Vì ngay cả thế giới bạn đang sống, biết đâu cũng chỉ là một bản nháp lỗi mà tác giả nào đó quên xóa đi thôi.”
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ghi chú của Nam #01:
Chào độc giả, Nam đây.
Mấy dòng này là tôi lén viết thêm vào cuối chương, thằng tác giả không kiểm soát được đâu.
1.
Về con quái vật: Các bạn có thấy nó giống con Alien không?
Tác giả nghèo nàn ý tưởng quá nên mượn tạm đấy.
Lần sau tôi sẽ yêu cầu hắn cho tôi đánh nhau với con gì đó trông thơ mộng hơn chút, ví dụ như một con Thiên nga khổng lồ biết bắn laser chẳng hạn.
2.
Về nhân vật Tuấn: Thằng bé đó thực ra là lấy nguyên mẫu từ thằng em họ của tác giả.
Nó cũng đang ảo tưởng sức mạnh y hệt vậy.
Đừng cười nó, ai trẻ mà chẳng ngu ngơ.
3.
Về văn phong: Nếu các bạn thấy lúc thì văn vẻ nghiêm túc, lúc thì chợ búa, lúc thì sến súa... thì đừng trách tôi.
Tôi là tập hợp của nhiều kịch bản mà.
Nhân cách tôi nó cũng ”đa hệ” như cái nồi lẩu thập cẩm vậy.
4.
Cảnh báo: Chương sau sẽ không còn màn giới thiệu này nữa đâu.
Chúng ta sẽ đi thẳng vào vấn đề.
Chuẩn bị khăn giấy đi, hoặc thuốc trợ tim cũng được.
Tùy độ mặn của câu chuyện.
Ký tên:
Kẻ Lưu Trữ (Đẹp trai hơn tác giả nhiều)