Khác Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
363664009-256-k105617.jpg

Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]
Tác giả: HasukoRen
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại : Chiến tranh, drama, chính trị, xuyên không, NE, Boylove, Countryhumans
-------------------------------------------------------------------
Việt Nam cùng với một người xuyên không về thế chiến thứ II
Mục đích của y vô cùng đơn giản - Coi việc mình xuyên không là một cơ hội để tập luyện thân thể và đầu óc tại một thế giới khác để chuẩn bị cho chiến tranh ở thế giới hiện tại có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

-------------------------------------------------------------------
Tôi mới viết nên còn non tay, có gì sai sót mong các bạn bỏ qua
Nếu trong đây có NOTP của bạn thì mong bạn lướt, ko comment toxic, ko đục thuyền nhé ^^
❗Lưu ý: Đây là AU của tác giả.

Mọi sự việc diễn ra trong truyện đều chỉ là AU, không liên quan đến lịch sử - chính trị, không nhằm mục đích tuyên truyền, bôi nhọ một quốc gia hay cá nhân nào.

Tất cả chỉ là fanfic AU và để thỏa mãn đam mê viết lách.❗



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Choker- Rewrite the world
  • 12 CUNG HOÀNG ĐẠO : KẺ ĐƯỢC CHỌN
  • Kẻ Mở Lối
  • AI marketing là gì?
  • Viral Marketing Là Gì?
  • Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]
    II. Mong muốn?


    Buổi chiều ngày xx tháng xx năm xxxx,

    Việt Nam đang ngồi trong phòng làm việc với xấp giấy tờ trên tay - là một số văn bản về quân sự.

    Y vừa đón tiếp America tới đất nước của y.

    Mới hôm qua y đã phải tiếp China, hôm nay America lại kéo đến, hai người này hình như không muốn cho y nghỉ ngơi.

    Đối thoại với hai cường quốc này thực sự rất tốn tế bào não, cả hai đều muốn có được y, vì y là một quân cờ quan trọng trong bàn cờ chính trị của họ.

    Vì vậy Việt Nam cần đảm bảo không có sai sót gì trong lời nói của mình, cẩn trọng từng chi tiết, cảnh giác cao độ 24/24.

    Điều này khiến y rất mệt mỏi.

    Nhìn y sau mỗi cuộc "gặp gỡ" mà xem : Trông y có vẻ không bộc lộ gì ra ngoài chứ thực ra y rất mừng khi "gặp gỡ" xong hai người đó.

    Việt Nam đặt xấp giấy trên tay xuống, khuôn mặt hoàn mỹ quay về phía cửa sổ.

    Đằng sau lớp kính kia là hình ảnh dãy phố yên tĩnh đắm mình trong nắng nhạt, xa xa là triền đồi mờ ảo, nhẹ nhàng ẩn mình trong lớp sương mù.

    Một buổi chiều mùa thu tuyệt đẹp.

    Thật yên bình.

    Y mỉm cười nhẹ sau ý nghĩ đó, ước gì nó có thể mãi mãi như thế này.

    Nhưng thực tế thì chả bao giờ tốt đẹp như thế cả.

    Có lẽ cảnh tượng tuyệt vời đó sớm sẽ chẳng còn, thay vào đó là khung cảnh đầy mùi máu tanh, xác chết nằm ngổn ngang, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và những thứ ghê tởm hơn nữa....

    Haizzz...

    - Việt Nam thở dài, y lại nghĩ đến chiến tranh nữa rồi.

    Chẳng phải y bi quan quá đâu, nhìn tình hình thế giới hiện tại thì đúng là khó lòng mà lạc quan lên được.

    Y đứng dậy, đi ra ngoài.

    Ở ngoài vẫn tốt hơn là ngồi lì ở trong phòng.

    Mọi người trong Phủ có vẻ làm rất chăm chỉ làm việc.

    Y không muốn quá để tâm vào những suy nghĩ vu vơ mà bản thân vừa liên tưởng tới, y còn việc khác quan trọng hơn.

    Hiện tại còn một đống giấy tờ chưa được xử lí đang chờ y, và y phải đi mang cái chỗ đó tới phòng làm việc.

    Việt Nam đẩy cửa bước vào một căn phòng, trước mặt y là một người rất quan trọng của bộ máy chính trị Việt Nam - Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Anh có vẻ đang bận làm việc nên không để ý đến y.

    - Này Đảng!

    Tôi tới lấy tài liệu.

    Cậu đã chuẩn bị xong chưa?

    - Việt Nam dựa lưng vào cánh cửa hỏi

    Anh ngước đầu lên nhìn : Xong rồi!

    Chỉ chờ ngài tới nhận thôi!

    - Nói rồi anh đi tới một cái tủ, mở nó ra và đặt lên bàn một chồng giấy tờ khá cao - Mời ngài!

    - Anh đưa tay về phía đó

    ( Chà, cũng kha khá ấy chứ! ) - Y thầm nghĩ

    - Cảm ơn!

    Bây giờ tôi đi đây, không phiền cậu làm việc - Y bê chồng giấy ra ngoài

    - Vâng!

    - Cánh cửa đóng lại

    2ph sau....

    Hiện tại Việt Nam đã yên vị ngồi trong phòng làm việc.

    Nhàm chán thật đấy, nhưng vẫn phải làm thôi.

    Y làm việc xuyên đêm, từ buổi chiều đến tận khuya.

    Chính vì vậy mà đôi khi nhìn y trông rất thiếu sức sống, đôi mắt trông có khác gì gấu trúc đâu chứ.

    Chồng giấy tờ dần thấp xuống, lúc này cũng đã 11 giờ đêm, bầu trời rực sáng bởi ánh trăng và những tinh tú tuyệt đẹp.

    Ánh đèn của thành phố sáng lấp lánh.

    Sau khi giải quyết nốt tờ giấy cuối cùng, Việt Nam đứng dậy, vặn mình để cho đỡ mỏi lưng.

    Y ngước nhìn đồng hồ, 11:30.

    ( Đã muộn vậy sao?

    Haizz, chắc bây giờ tắm cũng không sao đâu nhỉ? ) - Y mệt mỏi bước ra khỏi phòng làm việc

    Việt Nam cố gắng vác cái thân xác nặng nề đang muốn ngất luôn ra giữa đường để về nhà.

    Tuy nhiên, tâm trạng của y vẫn để ý đến xung quanh.

    Đường phố vắng tanh, không một bóng người, thi thoảng mới có những người đi chơi đêm hay ăn đêm về.

    Không khí mát mẻ, yên tĩnh, những chiếc lá xào xạc dưới đường cuốn theo gió.

    Thật tuyệt vời.

    Y thích như thế này.

    Cảm giác thoải mái của buổi đêm luôn khiến Việt Nam cảm thấy an toàn.

    Và hơn nữa, nó đánh động cái thứ suy nghĩ quái dị của y.

    Khi về tới nhà, Việt Nam quăng mình lên giường, y thực sự không muốn làm thêm một cái gì nữa ngoài việc nằm lì ở đây.

    Nhưng cũng vì tại cái tính sạch sẽ của y nên y lại cố gắng gượng dậy để tìm quần áo đi tắm.

    Việt Nam cởi áo khoác ngoài ra, nới lỏng cà vạt và tháo một cúc cổ để bớt khó chịu.

    10ph sau, Việt Nam bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc còn ướt và trên người chỉ mặc độc một chiếc quần đùi.

    Nhìn thân hình của y đi, nó thực sự quá tuyệt vời.

    Trên đó là những đường nét uyển chuyển mềm mại nhưng lại không kém phần rắn rỏi và mạnh mẽ, làn da màu đỏ nhạt không tì vết với vòng eo thon gọn đến mức phái nữ cũng phải ghen tị.

    Phần xương quai xanh sắc nét càng làm tăng thêm vẻ đẹp tuyệt mỹ của Việt Nam.

    Tuy nhiên, y tuyệt đối không có một đặc điểm nào mang tính "yếu đuối" của những người dưới cơ.

    Phần thân eo của y, những đường cơ bụng xuất hiện như ẩn như hiện, bắp tay và chân rắn chắc do đã được tập luyện và hình thành từ chiến tranh.

    Ngoài ra, những vết sẹo trong quá khứ cũng không hẳn là mờ nhạt hết, chúng vẫn còn nhưng ít hơn.

    Việt Nam lấy khăn lau đầu, khi tóc đã khô bớt thì y với chiếc áo phông trắng trên giường mặc vào.

    Y lại ngước nhìn đồng hồ lần nữa, 11:50.

    Xem ra vẫn chưa muộn lắm.

    Việt Nam thả mình lên chiếc giường, mặt nghiêng về phía cửa sổ.

    Ánh trăng huyền ảo hắt lên khuôn mặt hoàn mỹ của y.

    Đây là lúc mà Việt Nam nghĩ đến những thứ mà lúc bình thường y không nghĩ đến.

    Chiến tranh cứ quanh quẩn trong đầu y.

    Y muốn luyện tập khả năng thực chiến mà lâu ngày đã bỏ của y.

    Nhưng để có thể thực hiện được điều đó một cách tốt nhất thì phải ném y vào một trận chiến khốc liệt thật sự, mà bây giờ thì đào đâu ra thứ đó chứ.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Không biết do quá nghĩ nhiều tới chiến tranh hay sao mà Việt Nam lại liên tưởng tới Thế chiến thứ II, và bỗng dưng y lại muốn trở lại cái thế giới khốc liệt đó.

    Nó đúng là một cơ hội tuyệt vời để luyện tập kỹ năng thực chiến của y.

    Ngoài cái lí do nghe rất chi là thực tế và khách quan kia, thì y còn một lí do nữa xuất phát từ bản thân y.

    Ai cũng biết Thế chiến thứ II là một cuộc đại chiến tranh tàn khốc nhất trong lịch sự thế giới, tất nhiên những dòng chữ trước chỉ là về góc độ lịch sự và khái quát, chắc chắn sẽ không thể chân thực như xét trên góc nhìn của những người lính trên chiến trường.

    Họ là những người trực tiếp giết chóc, trực tiếp nhìn mọi thứ xảy ra trên mặt trận, và là những người hiểu độ tàn khốc của chiến tranh nhất.

    Việc Việt Nam muốn trở lại cái thế giới khốc liệt đó là vì y muốn thỏa mãn cái thú vui độc hại của y.

    Trên mặt trận thì thiếu gì xác chết, chúng nằm ngổn ngang đầy dưới đất, mà y lại muốn thí nghiệm trên cái đống thịt người đó.

    Không biết từ khi nào y lại có một sự hứng thú đặc biệt với những xác chết - Cái chỗ mà có những tảng thịt nhầy nhụa vương vãi trên nền đất khi bị nổ xác, có một thứ mùi sắt đặc trưng của máu và thứ mùi khó ngửi của thịt bị thối rữa.

    Eww, nghĩ đến cũng hơi ghê đấy nhưng mà Việt Nam lại cảm thấy rất hưng phấn.

    Chết tiệt, cái sở thích này thật khó kìm chế, may là nó không chiếm hết quyền kiểm soát của y.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]
    III. Hệ thống


    Việt Nam nằm lăn lộn trên giường, y nhanh chóng rũ bỏ những suy nghĩ phi lí vừa nãy.

    Cơn buồn ngủ cũng dần tới, và y thở dài.

    Khoảng 2ph sau thì Việt Nam ngủ.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Không biết qua bao nhiêu lâu thì có thứ gì đó khiến y đột nhiên giật mình tỉnh dậy, và y chợt nhận ra không gian xung quanh mình rất xa lạ, tất cả đều bao trùm bởi màu đen tuyền, không lẫn bất kì một màu sắc nào khác.

    Việt Nam lập tức cảnh giác cao độ, y rút con dao găm nhỏ mà lúc nào cũng có ở sẵn trong người ra, đôi mắt sắc bén nhìn mọi thứ xung quanh với sự thận trọng.

    Cạch!

    Tiếng động làm Việt Nam chú ý, nó giống như được phát ra từ một loại máy móc.

    Y cẩn thận tiến từng bước tới nơi phát ra âm thanh lạ, đôi mắt vẫn không ngừng để ý mọi phía.

    Phía trước y có một luồng sáng mờ mờ, trông giống như ánh sáng của màn hình máy tính.

    Y nhìn kĩ thì thấy phía có một vật gì đó đang bay qua lại.

    Bỗng nhiên thứ đó bay về phía y, Việt Nam nắm chặt con dao, sẵn sàng chống trả.

    Một âm thanh điện tử vang lên:

    - Chào kí chủ - Cái thứ đó nói

    - Ngươi là cái gì?

    - Việt Nam nhướn mày, khoanh tay, tâm trạng thả lỏng đôi chút

    - Tôi là hệ thống của ngài

    - Hệ thống?

    - Có thể ngài không biết ngài đang chuẩn bị xuyên không đấy ạ, tôi là người phụ trách cho chuyến đi đó ^^

    Việt Nam cảm thấy vô cùng khó tin, mới phút trước y còn nằm trong phòng, phút sau y đã ở cái nơi quỷ quái này, còn cái gì mà xuyên không?

    Đây là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng à?

    - Tại sao?

    - À, không phải ngài rất muốn trở về Thế chiến thứ II sao?

    Tôi có thể giúp ngài thực hiện điều đó

    Nghe đến đây y lại càng không thể tin nổi, quay về quá khứ sao?

    Nghe viển vông hết sức.

    - Tại sao ta phải tin ngươi?

    - Tôi không thể giải thích cho ngài được, nhưng ngài yên tâm, sẽ không thiệt cho ngài đâu - Thứ đó bay vòng quanh y, bây giờ y mới thấy rõ nó trông như thế nào.

    Hình cầu, có bảng hiển thị ở mặt trước, còn biết thể hiện cảm xúc

    - Nghe này - Việt Nam nghiêm túc nói - Ta không biết ngươi là gì, cũng như ngươi từ đâu đến.

    Vì vậy ta không thể tin tưởng ngươi, cũng không thể đi theo ngươi.

    Trả ta về thế giới của ta mau

    ( Sao con người này đa nghi quá vậy?

    Kèo này mà không kéo được ngài ấy đi thì chỉ có chết -x-")

    - À , chúng ta thương lượng chút đi.

    Ngài coi như tôi năn nỉ ngài xuyên không cùng tôi, đằng nào thì cũng đúng thứ ngài muốn, chứ ngài mà từ chối là tôi mất việc luôn đấy ^^"

    - Điều đó thì liên quan gì đến ta?

    - Việt Nam thản nhiên hỏi

    - Thôiii, tôi năn nỉ ngài, làm ơn làm phước đi với tôiiii T^T

    Việt Nam quả thực là không muốn đi, bởi y là người đứng đầu của một đất nước, thiếu y trong một thời gian chắc chắn đất nước sẽ loạn mất, còn cả cái lũ muốn chiếm đất nước của y nữa.

    Cho dù y có muốn đi chăng nữa thì y cũng không thể bỏ người dân của mình được.

    Và biết đâu cái thứ kia được giao nhiệm vụ bắt y đi thì sao?

    Không thể tin tưởng được

    - Ta nói lại lần nữa, mau trả ta về lại thế giới của ta mau - Việt Nam nhấn mạnh

    - Tôi biết mình không thể bắt ngài đi, nhưng ngài thử nghĩ mà xem, ngài vừa có thể quay về Thế chiến thứ II, vừa có thể luyện tập khả năng thực chiến của ngài.

    Hơn nữa, thời gian 1 tháng ở bên đó chỉ bằng với 1 phút ở thế giới này thôi, ngài không phải lo về vấn đề thời gian.

    Làm ơn, năn nỉ đi với tôi điii ;v;

    Việt Nam khẽ nhướn mày bắt đầu cân nhắc, nếu là thật thì đúng là có nhiều lợi ích thật, nhưng... mồi ngon thì sao mà lại không có bẫy chứ, miếng phô mai chỉ có thể ở trong bẫy chuột thôi.

    Quả thật y có chút dao động, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy không thể tin được.

    - À - Thứ đó nói - Ngài có muốn gặp "họ" không?

    - Ai?

    Một làn khói nhẹ bay xung quanh y, cuối cùng tụ hợp lại một chỗ, bắt đầu hình thành hình người.

    Khi làn khói đó tan biến thì y cũng nhận ra đó là gì, Đông Lào - Một nhân cách thất lạc của y sau chiến tranh.

    Phải nói là y rất ngạc nhiên nhưng bên ngoài cũng chỉ có một cái nhướn mày đầy ẩn ý.

    - Anh hai~ Em nhớ anh lắm đó~ - Cậu lao đến ôm y

    - Cậu... thực sự là Đông Lào?

    - Việt Nam nhíu mày

    - Vâng, không lẽ anh không nhận ra em sao?~ - Đông Lào có chút tủi thân nhìn y, lâu lắm rồi cậu mới được gặp lại người anh trai yêu quý này, vậy mà y vẫn còn nghi ngờ

    - À... chỉ là anh cảm thấy có chút không đúng... ^^ - Việt Nam khẽ cười

    - Này, không phải ngươi nói là "họ" sao?

    Tại sao chỉ có một người?

    - Y quay sang nhìn hệ thống

    - À, cô ấy đây - Hệ thống bay sang một chỗ khác, lát sau nó dẫn ra một sinh viên nữ tầm khoảng 23 tuổi, rất xinh đẹp.

    - Cô là...?

    - Việt Nam nhìn người con gái lạ mặt đang đứng đối diện mình

    - Ngài có thể gọi tôi là Tử Thiên, bởi vì tôi không có tên cố định - Cô nói

    ( Không có tên cố định sao? ) - Y thầm nghĩ - Vậy cô từ đâu đến vậy?

    - Y có cảm giác cô gái này không đơn giản

    - Tôi là con lai

    - Con lai?

    - Nói một cách đơn giản thì, tôi là sản phẩm sau hàng trăm năm lai tạo từ một số quốc gia trên thế giới, trong đó có cả ngài.

    Người ta gọi tôi là một country đặc biệt, bởi vì tôi không có lãnh thổ, không có văn hóa riêng, nhưng tôi bất tử giống như những country khác

    - Chúng ta có thể không nói chuyện như thế này được không?

    - Việt Nam gãi đầu - Chứ tôi cảm thấy cậu không cần phải xưng hô khách sáo thế đâu

    - Được thôi - Tử Thiên nhún vai

    - Đại khái là tôi đã hiểu, nhưng mà có một số chuyện tôi muốn hỏi cậu...

    - Vậy cậu cứ việc

    - Cậu cũng bị cái thứ đang bay kia bắt vào không gian này à?

    - Ừ

    - Sao tôi thấy cậu không xuất hiện ở thế giới của tôi vậy?

    Hoàn toàn không có ai nhắc gì về cụm từ "con lai" cả?

    - Tôi phải xuất hiện càng ít càng tốt, để tránh làm ảnh hưởng đến mọi người

    - Ừ, vậy thì tôi hiểu rồi

    - Này, có phải ngươi muốn bọn ta phải quay về Thế chiến thứ II đúng không?

    - Việt Nam nhìn hệ thống đang bay vòng quanh Tử Thiên

    - Vâng, đúng rồi ạ.

    Ngài đã cân nhắc muốn đi chưa ạ?

    - Tạm thời ta tin ngươi lần này, ta cảnh cáo ngươi đừng có mà giở trò gì đấy - Y cảnh giác nói

    - Vậy thì cảm ơn ngài nhéee!!

    Mà tiện nói luôn, ngài có thể gọi tôi là Ryuu!

    Chứ ngài không cần phải gọi tôi là "Cái thứ đang bay kia" đâu.

    Chúng ta bắt đầu xuyên không được chứ?

    - Ừm

    ------------------------------------------------------------------------------------------------

    Chap này hơi ngắn rồi 🙂))
     
    Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]
    IV. Thông tin


    .

    .

    .

    Việt Nam không biết còn chuyện gì xảy ra sau khi y bất tỉnh không nữa, y chỉ nhớ lúc đó đầu y bỗng dưng choáng váng, chóng mặt, thằng em trai của y thì hình như biến thành một làn khói nhạt, bay về phía y, còn Tử Thiên thì cũng bị tình trạng giống y, cô ấy hơi khụy người xuống, sau đó thì mắt y tối sầm và y không còn biết gì nữa.

    Một tia hoảng sợ xẹt ngang qua đầu Việt Nam, y nghi lại có chuyện không hay xảy ra, và y bắt đầu lo cho cái mạng của y.

    ( Haizz...

    Biết thế đã không tin ngay từ đầu rồi... ) - Y thầm nghĩ.

    Liệu bây giờ đã đủ để gặp ông bà tổ tiên gia phả dòng họ chưa ấy nhỉ?

    Y không biết, nhưng còn nước còn tát, nếu thực sự đúng là có chuyện xảy ra thì cứ bình tĩnh đối mặt thôi, chứ còn làm gì nữa.

    Y bất tỉnh trong sự bất an...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Chắc là thời gian trôi qua cũng không lâu lắm, Việt Nam tỉnh dậy nhờ mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong bệnh viện.

    Cái thứ mùi phenol cộng với cả rượu cồn xộc thẳng khoang mũi khiến y cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng nhờ nó mà y mới tỉnh dậy.

    Việt Nam thận trọng nhìn mọi thứ xung quanh, căn phòng không có ai hết, chí ít vẫn còn an toàn.

    Ryuu đột nhiên xuất hiện khiến y có chút giật mình, nó đang bay vòng vòng trước mặt y.

    - Ngươi... làm gì ở đây?

    - Việt Nam khẽ nhíu mày

    - Tôi muốn xin lỗi ngài vì sự bất tiện của việc xuyên không ấy mà ^^

    - Ừm, vậy còn chuyện gì khác không?

    - Việt Nam thở dài nhẹ nhõm

    - Ngài biết là tôi không thể xuất hiện ở ngoài như thế này được, bởi vì thời kì này chưa có thứ nào tiên tiến như vậy, vậy nên những lần sau tôi chỉ có thể xuất hiện ở trong đầu ngài thôi, kiểu thần giao cách cảm ý.

    Đông Lào cũng vậy, khác là cậu ấy biến thành một dạng nhân cách của ngài, vậy nên cậu ấy có thể điều khiển cơ thể ngài.

    ( Nghe có vẻ giống đa nhân cách? ) - Việt Nam thầm nghĩ - Ừm, hết chưa?

    - Và còn thông tin của nguyên chủ nữa, lẽ nào ngài muốn bị nghi ngờ sao?

    - Tất nhiên là không, nhưng bản thân ta như thế nào ở trong quá khứ ta lại không biết à?

    - Vâng, cái đó thì tôi biết, nhưng nó không hoàn toàn giống mà có một chút sự thay đổi

    - Vậy sao?

    - Vâng - Ryuu hiện ra một cái bảng điện tử, trên đó là thông tin cơ bản của nguyên chủ ở thế giới này, nói đúng hơn là "con người của y" trong quá khứ nhưng có sự thay đổi nhỏ

    ---------THÔNG TIN CỦA NGUYÊN CHỦ---------

    1.

    Tính cách: Vui vẻ, hòa đồng, hay quan tâm người khác, thân thiện, sôi nổi, có niềm tin tuyệt đối vào Cộng Sản, biết cảm thông và có mối quan hệ tốt với mọi người, hướng ngoại, có chút mơ mộng, ngây thơ, trong sáng,...

    (*) Lưu ý: NC hiện đang bị dính dáng bởi một số tin đồn liên quan đến việc NC thích Phó tổng chỉ huy - China

    2.

    Gia đình: Anh cả VNCH ( Kẻ thù ), anh hai MTDTGPMNVN( Người đồng hành ), em út NC; ( Bố đã mất )

    (*) 3.

    Lí do ở bệnh viện: Khi đang làm nhiệm vụ kiểm tra một nhà máy của quân Đức vừa bỏ lại, bỗng nhiên nhà máy đó bị sập khiến NC và Laos bất ngờ nên chưa kịp chạy thoát, NC bị một thanh sắt không may rơi vào đầu, bất tỉnh và được đồng đội đưa ra ngoài cùng Laos.

    Bệnh viện kết luận đầu NC không bị chấn thương quá nặng, nghỉ ngơi vài ngày là sẽ bình thường.

    4.

    Thân phận: Chỉ huy ĐCS

    ------------------------------------------------------------------------------------------------

    Vietnam chống tay ngồi dậy, đọc rất điềm tĩnh, nhưng khi đến dòng "Lưu ý..." thì cau mày lại

    ( Tin đồn liên quan đến việc thích Phó tổng chỉ huy...

    Cái qq gì đây...? ) - Y khẽ nắm chặt tay lại, bắt đầu muốn đấm cho cái thứ nào đó đang hiện cho y cái bảng chết tiệt này.

    Dằn cơn giận xuống, y phân tích những thông tin nhận được.

    Phần tính cách nói thật bây giờ rất rất là không hợp với y, y không còn là kẻ mê muội tin tưởng tuyệt đối vào Cộng Sản nữa.

    Y đã trở nên thực tế và tự thiêu mình trong sự thật phũ phàng quá nhiều, đến nỗi bây giờ y không còn niềm tin tuyệt đối vào một cái gì nữa.

    Nhưng, vẫn có thể thay đổi.

    Cái cớ bị thanh sắt rơi vào đầu thật quá hoàn hảo, y có thể nhờ đó mà thay đổi "nhẹ" cái tính cách của NC.

    Gia đình thì vẫn vậy, không có gì thay đổi.

    Ngoài ra không còn gì phải bận tâm nữa.

    - Được rồi, ngươi đi đi - Vietnam ngẩng đầu lên

    - Vâng ạ ^^ - Ryuu biến mất

    Không khí trở nên yên ắng, và bây giờ y rất muốn hút thuốc lá.

    Y không hay hút thuốc, thường thì khi nào căng thẳng thì y mới hút thôi.

    Vietnam khẽ nhoài người về phía cái tủ bên cạnh giường, người đau ê ẩm.

    Trùng hợp là trong đó có một bao thuốc lá cùng với bật lửa, y thắc mắc tại sao lại có thuốc lá trong tủ cạnh giường bệnh nhân, không phải bệnh viện cấm hút thuốc hay sao?

    Trước mắt có thuốc thì hút đã, chứ không y sẽ nổ tung bởi cơn giận của mình mất.

    Vietnam rút một điếu thuốc trong bao ra, châm lửa rồi đưa lên miệng rít một hơi, thành thạo nhả một làn khói trắng nhạt ra xung quanh, mắt khẽ nhắm lại hưởng thụ.

    Y cảm thấy mình dần tỉnh táo hơn, và nhận thấy không phải có mỗi đầu bị tổn thương, cánh tay trái cũng bị trầy khá nhiều.

    Chút này thì không thấm vào đâu cả, so với những vết thương khác có phần quá nhẹ.

    Đang chill chill thì y nghe thấy có tiếng bước chân ở bên ngoài, trong đó lẫn những giọng nói mà y đã quá quen thuộc.

    Nghe qua Vietnam đoán có khoảng 5 người bên ngoài, nhưng tình hình khá là bất tiện khi y chưa kịp hưởng thụ nốt chỗ thuốc lá chưa hút hết.

    Mà kể cả có hết đi chăng nữa cũng vẫn bị phát hiện thôi, đã vậy thì lỡ rồi lỡ nốt luôn.

    Y nhớ là y của quá khứ cũng từng hút thuốc, thậm chí nghiện là đằng khác.

    Có vẻ không cần lo lắng gì nhiều.

    Ngoài của vọng lên tiếng nói của một người đàn ông:

    - Vietnam sao rồi?

    Cậu ấy đã tỉnh lại chưa?

    Một kẻ khác đáp lại:

    - Thưa ngài, lúc tôi ra ngoài thì cậu ấy vẫn chưa tỉnh, có khi bây giờ cũng thế...

    Có người thở dài:

    - Haizz, cậu ấy đã bất tỉnh 5 ngày nay rồi, liệu không có chuyện gì xảy ra chứ?

    Tiếng người đàn ông đó lại vọng lên:

    - Chắc là không sao, bệnh viện đã nói rồi.

    - Hay là ta vào thăm cậu ấy đi?

    - Thì đằng nào cũng đưa Laos về phòng mà

    - Vậy ta vào thôi

    Cạch!

    Cánh cửa phòng mở ra, những người đó bước vào.

    Y điềm nhiên kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đôi mắt đỏ thẫm như huyết sắc khẽ nhìn cánh cửa mở với vẻ bình tĩnh.

    Y muốn xem họ phản ứng như thế nào khi thấy một người ngoan hiền như "Vietnam của quá khứ" hút thuốc ngang nhiên ngay trong bệnh viện mà không chút sợ hãi như Vietnam đang ngồi đây?

    ------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Kẻ Lạ Mặt Đến Từ Thế Giới Khác [ Countryhumans/Vietall/Xuyên Không ]
    V. Từ đâu?


    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ...

    Khoảng không chìm vào yên lặng khi cánh cửa được đẩy ra, yên ắng tới độ có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

    Họ chắc chắn là đang rất sốc, hoặc là sửng sốt tới mức không thể thốt lên nổi từ nào, Vietnam đi guốc trong bụng họ rồi, chẳng còn lạ gì nữa.

    Y đưa ánh mắt của một kẻ lạnh lùng là bản chất nhìn những người ở trước cửa phòng, rất bình tĩnh ngẩng đầu đưa điếu thuốc lên miệng..., có phần khiêu khích?

    - V-Vietnam!!??

    - Một người thanh niên mặc bộ áo blouse trắng cầm bảng theo dõi sức khỏe mấp máy nói tên y.

    - Hửm?

    - Vietnam nhìn anh ta

    Ha, cái dáng vẻ này, y thừa biết là ai rồi.

    Người đồng chí tốt của y, Cuba chứ còn ai nữa.

    Còn cái người mặc quân phục đứng sau anh chắc chắn là tên "hàng xóm tốt tính" của y, China.

    Kia là North Korea, người đang chống nạng là Laos.

    Tất cả nhìn y với con mắt sửng sốt.

    Riêng China trông có vẻ đang suy nghĩ, hai bên mày nhíu lại.

    Vietnam biết hắn đang nghĩ gì.

    Mới tỉnh mà đã thay đổi 180 độ như thế này thì ai chẳng nghi ngờ, y phải diễn rồi.

    Sau giây lát bất ngờ, họ lao vào ôm y.

    Laos vội vàng tới nỗi suýt ngã ra sàn vì quên mất mình còn đang chống nạng.

    Cuba thiếu tí nữa là ném luôn bảng theo dõi sức khỏe.

    China thì bình tĩnh nhất, chỉ hơi giật mình.

    Còn anh bạn North Korea khiến y cảm thấy rất thú vị.

    Tuy trông rất lạnh lùng, kiệm lời, hay cáu kỉnh và rất ghét người khác gần mình, vậy mà lại là kẻ chiếm chỗ nhanh nhất.

    Không động tác thừa, nhanh như tên bắn.

    Tuy vậy, sắc mặt không biến đổi gì nhiều, chỉ có chút vui vui, ngoài ra không biểu lộ gì.

    Vietnam chỉ đọc được từng ấy thôi, y cũng không muốn biết nhiều về North Korea.

    Người y để tâm nhất chính là China - Kẻ đã biểu lộ sự nghi ngờ ngay đầu tiên.

    Bởi vì y biết, khi hút thuốc, cảm giác quyền lực của y sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới người khác, dù có áp chế cỡ nào cũng không thể giấu được.

    Vietnam thận trọng nhìn đám người đang ôm mình với ánh mắt "ngây thơ" nhất có thể, thầm nghĩ họ khóc lóc làm cái gì, có giải quyết được gì đâu.

    Y khẽ cử động cánh tay đang băng bó của mình, gạt người đang ở gần mình nhất là Laos ra, rất nhẹ.

    - Có chuyện gì à?

    - Vietnam, ơn trời cậu đã tỉnh rồi!!!

    - Laos bật khóc.

    Cậu là người tỉnh đầu tiên trong vụ sập nhà máy, ngày nào cũng nhìn người nằm cùng phòng mình với vẻ mặt lo lắng.

    - Ừm, tôi không sao, đừng làm quá lên vậy - Vietnam tỏ vẻ quan tâm, tuy nhiên lời nói bật ra lại nhẹ tênh, hờ hững, không một chút cảm xúc khiến Laos ngạc nhiên nhưng rồi cũng thôi cũng không nghĩ nhiều.

    Cuba vội vàng gạt hết những người xung quanh ra, cẩn thận kiểm tra vết thương cho y.

    Anh xem một lúc rồi mừng rỡ ghi vào bảng theo dõi sức khỏe:

    - Vietnam, có lẽ trong lúc hôn mê cậu đã hồi phục rất tốt, cậu có thể xuất viện trong vòng 2 tuần nữa rồi!

    - Cuba vui vẻ nói

    - Ồ, vậy sao?

    - Chất giọng lạnh tanh mang chút mỉa mai của China vang lên.

    Vietnam nhướn mày, tỏ ra thích thú với câu nói của hắn, khóe miệng y hơi nhếch lên một chút.

    China giật mình, đây không phải là biểu cảm thường thấy của Vietnam khi hắn nói như vậy.

    - Thôi nào China, sao anh có thể nói như vậy, cậu ấy mới tỉnh lại mà, anh không thể quan tâm người khác hơn một chút sao?

    - Laos không hề phát giác ra sự kì lạ của y, cậu phàn nàn

    - Vậy tôi nên nói như nào cho phải phép đây?

    Có phải hỏi xem vị này có muốn xung phong đi vào lại cái nhà máy đó không à?~

    - Anh...

    - Ay~ Xem ra phó Tổng chỉ huy có vẻ không thích tôi rồi, vậy xin mời ngài ra khỏi đây, thứ lỗi cho kẻ này không thể ra tiễn được~ - Vietnam cười, đưa tay tiễn khách.

    Mọi người sửng sốt nhìn y, y đưa ánh mắt ngây thơ nhìn China, y không muốn nghe tên hàng xóm kia lải nhải nữa, hơn nữa cũng chả có lấy một thông tin hữu ích nào cho y cả.

    China cau chặt mày, hắn thừa hiểu ra ý tứ trong câu nói vừa nãy, đồng thời cũng lờ mờ nhận ra có gì đó không ổn ở y.

    Vietnam nhìn biểu cảm của hắn, biết mình đã chọc đúng điểm huyệt, y vui vẻ vứt điếu thuốc lá vào thùng rác cạnh giường.

    China đưa mắt nhìn Vietnam, hắn bấy giờ mới nhận ra y vừa hút thuốc:

    - Vietnam... cậu hút thuốc trong bệnh viện, không sợ bị kỉ luật sao?

    - Oh, bị phát hiện rồi~

    Cuba quay lại nhìn y:

    - Vietnam, cậu không biết là hút thước lá rất có hại cho sức khỏe hay sao??

    Và... tại sao lại có thuốc lá trong phòng cậu?!

    - Cái này làm sao mà tôi biết được, tôi tìm thấy nó trong ngăn tủ mà - Y gãi đầu, tỏ ra lúng túng

    - Vietnam, nghe đây.

    Tôi lấy danh nghĩa phó Tổng chỉ huy ra lệnh cho cậu khi xuất viện phải tới văn phòng để kiểm điểm lại bản thân vì vi phạm nội quy bệnh viện!

    - China đứng nghiêm, nhấn mạnh từng chữ với Vietnam.

    Y chống cằm, khóe miệng cười tươi, nhìn kẻ đang ra lệnh cho mình với một sự thể hiện rõ ràng đang coi lời nói của hắn không ra gì, không hề có một chút hối lỗi nào.

    Điều này khiến cho China vô cùng tức giận, nhưng hắn chưa kịp nói gì thì y đã lên tiếng trước:

    - Ah, xem ra phải phục tùng mệnh lệnh của vị Phó tổng chỉ huy này rồi~ - Ánh mắt đỏ như huyết sắc của y lướt qua China mang vẻ khiêu khích, hắn tối sầm mặt lại.

    Những người xung quanh ngơ ngác nhìn hai người "công kích" lẫn nhau, Cuba ho khan vài tiếng:

    - Ờ, nếu như Vietnam đã tỉnh rồi thì mọi người hãy ra ngoài đi, cho cậu ấy được nghỉ ngơi.

    China không cần nói đến lần thứ hai, bước ra khỏi phòng rất nhanh, Cuba và North Korea đi theo sau.

    Trước lúc đóng cửa, North Korea còn quay lại nhìn y một cái, nhưng y giả tảng như không quan tâm đến nó.

    Sau khi người đi hết, trong phòng chỉ còn lại y và Laos, cậu ấy liếc liếc xung quanh rồi nói:

    - Vietnam, vừa nãy trông sắc mặt của China trông không được tốt lắm, cậu chọc giận ngài ấy rồi - Laos lo lắng.

    Y không nói gì, chỉ lẳng lặng mường tượng lại chuyện vừa xảy ra.

    Khóe miệng y cong lên thành đường bán nguyệt, y biết kiểu gì hắn cũng nghi ngờ mình, nhưng y đâu thể cấm được.

    Tối hôm đó:

    - Thông báo khẩn cấp!!!!

    Chỉ huy mất tích ở bệnh viện rồi!!!!

    - Một viên y tá chạy hớt hải ra ngoài đại sảnh.
     
    Back
    Top Bottom