Kẻ Sát Nhân và Người Vợ Bé Nhỏ
Hắn, một sát nhân máu lạnh 38 tuổi, sống ngoài vòng pháp luật với sở thích giết chóc.
Cao 1m95, cơ thể rắn chắc như đá, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt góc cạnh với một vết sẹo dài chạy dọc má trái, khiến hắn vừa đáng sợ vừa toát lên sức hút nguy hiểm.
Công việc bấp bênh, hắn lang thang từ vụ cướp này đến vụ giết người khác, không có nơi gọi là nhà.
Nhưng tất cả thay đổi vào một đêm định mệnh.
Hắn đột nhập vào một căn hộ cao cấp ở tầng 50, nơi hệ thống cách âm và bảo mật tối tân khiến nó trở thành mục tiêu hoàn hảo.
Hắn nhanh chóng hạ gục nam chủ nhân, một người đàn ông giàu có, với lưỡi dao sắc lạnh.
Định phóng hỏa để xóa dấu vết, hắn chợt nhìn thấy bức ảnh cưới trên tường.
Người đứng cạnh nạn nhân không phải nữ, mà là một chàng trai xinh đẹp, trắng trẻo, mềm mại như một đóa hoa.
Hắn sững sờ, ánh mắt dán chặt vào bức ảnh.
"Đây là vợ hắn," hắn lẩm bẩm, "giờ là vợ ta."
Hắn lặng lẽ mò vào phòng ngủ, nơi A Liên, chàng trai xinh đẹp ấy, đang cuộn tròn trong chăn, ngủ ngon lành.
A Liên, với làn da trắng mịn, mái tóc đen mềm mại, và cơ thể nhỏ nhắn đầy đường cong, khiến trái tim sát nhân rung lên một nhịp lạ.
Hắn không giết cậu, mà nhẹ nhàng thay khóa cửa, khóa chặt mọi cửa sổ, biến căn hộ thành một lồng giam sang trọng.
Hắn xử lý xác người chồng cũ, đặt cái đầu vào một góc khuất, rồi ngồi đó, ngắm nhìn A Liên ngủ, lòng trỗi dậy một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt.
Sáng hôm sau, A Liên tỉnh dậy, nũng nịu gọi: "Chồng ơi..."
Hắn bước vào phòng, ánh mắt tối sầm trong bóng tối.
A Liên, chưa nhận ra sự khác lạ, quàng tay ôm cổ hắn, ra lệnh: "Bế em ra ngoài đi."
Hắn mỉm cười, bế cậu lên, cảm nhận cơ thể mềm mại, cặp mông tròn đầy đặn áp vào ngực hắn.
Hắn hít sâu, mùi hương ngọt ngào từ A Liên khiến máu trong người hắn sôi trào.
Khi ra phòng khách, ánh sáng ban ngày làm rõ mọi thứ.
A Liên giật mình, nhận ra người bế mình không phải chồng.
Cậu giãy giụa, cố thoát ra, nhưng giọng hắn khàn đặc vang lên: "Ngoan, không thì em sẽ như cái xác kia."
Hắn chỉ tay vào cái đầu trên bàn.
A Liên tái mặt, nước mắt tuôn rơi, cơ thể run rẩy.
Hắn đặt cậu xuống ghế, kéo vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Giờ ta là chồng em.
Nếu không ngoan, ta sẽ lấy cái đầu kia nấu canh cho em uống."
A Liên, sợ hãi tột độ, chỉ biết gật đầu, nước mắt lăn dài.
Hắn lau nước mắt cho cậu, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp.
Hắn cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, vết sẹo trên mặt càng làm tăng vẻ nguy hiểm.
A Liên nhìn hắn, vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút bởi sức mạnh áp đảo.
Hắn thì thầm: "Em yêu, đừng nhìn anh thế, anh nứng đấy."
Sự Chiếm Hữu Mãnh Liệt
Ba ngày đầu, hắn cố kìm nén dục vọng, chỉ ôm A Liên ngủ, cảm nhận cơ thể mềm mại của cậu trong vòng tay.
Hắn dịu dàng, vỗ về, gọi cậu là "vợ bé nhỏ".
Nhưng đến ngày thứ tư, hắn không chịu nổi nữa.
Dục vọng bùng nổ, hắn đè A Liên xuống giường, ánh mắt cháy bỏng như muốn nuốt chửng cậu.
Hắn liếm mút từng centimet trên cơ thể A Liên, từ cổ trắng ngần đến vòng ngực mềm mại, rồi xuống cặp mông tròn trịa.
"Vợ thơm ngọt quá," hắn gầm gừ, giọng khàn đục.
A Liên, dù sợ hãi, không thể kìm được những tiếng rên khi cơ thể bị kích thích.
Hắn, với dương vật to lớn, ngoằn ngoèo, mạnh bạo đâm vào lỗ hậu mềm mại của cậu.
A Liên khóc lóc, giọng run rẩy: "Sẽ mang thai mất...
đừng bắn vào trong!"
Hắn, hứng thú, phát hiện tử cung ẩn sâu trong cơ thể đặc biệt của cậu.
"Ai từng bắn vào trong em chưa?" hắn hỏi, mắt lóe lên dục vọng.
A Liên, ấm ức, đấm vào ngực hắn: "Chỉ có ngươi, tên khốn!"
Hắn cười lớn, hôn sâu vào môi cậu, vỗ về: "Cho anh đi, sinh con cho anh."
Chưa kịp để A Liên phản ứng, hắn tăng tốc, giã mạnh mẽ, rồi bắn tinh sâu vào trong tử cung cậu.
A Liên, vừa đau vừa sướng, cơ thể run rẩy, dâm đãng dưới sự chiếm hữu tàn bạo.
Sau đêm đó, cậu giận dỗi, cấm hắn vào phòng ngủ suốt một tuần.
Hắn, dù nhớ mùi hương ngọt ngào của vợ, đành ngủ ngoài sofa, ánh mắt luôn dõi theo cậu.
Sự Thay Đổi của Kẻ Sát Nhân
Hắn, một kẻ chỉ biết giết chóc, bắt đầu thay đổi vì A Liên.
Từ một tên sát nhân máu lạnh, hắn học cách nấu ăn, vụng về chuẩn bị những bữa sáng đơn giản để lấy lòng cậu.
Hắn còn ra ngoài kiếm tiền, không phải bằng cách giết người, mà tham gia sàn đấu ngầm.
Với sức mạnh kinh người và bản tính bạo lực, hắn nhanh chóng trở thành ác chủ bài, chỉ sau một đêm đã nổi danh.
Tiền kiếm được, hắn mang về mua quần áo đẹp, đồ trang sức, cố làm A Liên vui.
Nhưng mỗi đêm, hắn vẫn chiếm hữu cậu, mạnh bạo và thô tục.
A Liên, dù ban đầu phản kháng, dần trở nên ngoan ngoãn, cơ thể nhạy cảm hơn dưới sự kích thích liên tục.
Hắn thì thầm: "Em là của anh, mãi mãi."
A Liên, dù vẫn sợ hãi, không thể phủ nhận sự rung động trước sự tận tụy của hắn.Thói Kiêu Kỳ của Vợ Bé Nhỏ
A Liên, với vẻ đẹp mê hoặc và tính cách ngày càng kiêu kỳ, dần không còn sợ hãi tên sát nhân như trước.
Từ một chàng trai nhút nhát, run rẩy trước sự áp đảo của hắn, cậu giờ đây trở nên đỏng đảnh, quen được nuông chiều.
Hắn, dù là một sát nhân máu lạnh, lại cam tâm làm mọi thứ để lấy lòng A Liên, từ nấu ăn, kiếm tiền, đến mua những món quà cậu thích.
Cậu sai khiến hắn như từng sai khiến người chồng cũ, giọng nũng nịu nhưng đầy uy quyền, khiến hắn vừa mê đắm vừa bất lực.
Hôm đó, hắn vui vẻ trở về căn hộ tầng 50, tay xách hộp dâu tây thượng hạng mà A Liên yêu thích.
Nhưng ngay khi chạm vào cửa, hắn nhận ra có dấu vết lạ – một kẻ to gan đã dám xâm nhập vào "lãnh địa" của hắn.
Mắt hắn lóe lên tia sát khí, tay nắm chặt gậy sắt, bước vào trong với sự cảnh giác của một con thú săn mồi.
Đột nhiên, một bóng đen lao ra, con dao sắc lẹm sượt qua vai hắn, rạch một đường sâu, máu chảy đỏ thắm.
Kẻ đột nhập, một tên biến thái khác không kém gì hắn, gầm gừ với ánh mắt điên cuồng.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt.
Hắn đập mạnh gậy sắt vào đầu đối thủ, nhưng tên kia cũng chẳng vừa, phản công với những nhát dao hiểm ác.
Hai kẻ điên cuồng lao vào nhau, ngang sức ngang tài, máu bắn tung tóe khắp phòng khách sang trọng.
Cuối cùng, với sức mạnh vượt trội, hắn đập nát đầu tên kia, máu và óc vương vãi trên sàn.
Nhưng bản thân hắn cũng thảm hại không kém – cơ thể đầy vết thương, một vết chém sâu trên cánh tay lộ cả xương, máu chảy lênh láng.
Đúng lúc đó, A Liên bước ra từ phòng ngủ, mặc bộ đồ ngủ thỏ trắng ngắn cũn, ôm sát cơ thể, lộ cặp mông tròn đầy và đôi chân thon dài.
Cậu nhăn mặt, giọng kiêu kỳ nhưng gợi cảm: "Chồng, lần sau anh đừng làm bẩn sàn nhà!
Hỏng hết nội thất rồi kìa!"
Dù lời nói mang vẻ trách móc, nhưng âm điệu nũng nịu của cậu vang lên như một lời làm nũng, khiến trái tim hắn tan chảy.
Hắn, dù đau đớn, vội vàng nhận sai: "Anh xin lỗi, bé yêu.
Em vào phòng nghỉ đi, anh mua dâu tây cho bé đây."
A Liên hừ nhẹ, ôm hộp dâu tây, lườm hắn một cái rồi quay vào phòng, kệ hắn đứng đó với cơ thể đầy máu.
Trong lòng cậu nghĩ, dù không có hắn, chắc chắn sẽ có kẻ khác tranh nhau làm chồng cậu.
Bởi từ khi sinh ra, A Liên đã mang mệnh "hồng nhan họa thủy", một lời nguyền khiến những người đàn ông xung quanh cậu hóa điên cuồng.
Mệnh Hồng Nhan Họa Thủy
A Liên không phải lần đầu chứng kiến sự điên rồ vì mình.
Thanh mai trúc mã của cậu năm xưa bị một tên thầy giáo si mê cậu giết chết.
Suốt ba năm cấp ba, tên thầy giáo ấy sủng ái cậu, cho cậu điểm cao dù không học hành, chỉ vì mê đắm vẻ đẹp của cậu.
Sau khi tốt nghiệp, A Liên gặp người chồng đầu tiên, một người đàn ông giàu có đã xử lý tên thầy giáo và cầu hôn cậu.
Nhưng chỉ một năm sau, hắn – tên sát nhân hiện tại – xuất hiện, giết chết chồng cậu và chiếm hữu cậu.
Bên cạnh A Liên luôn là những kẻ biến thái, sẵn sàng giết chóc để có được cậu.
Cậu biết, cái thai trong bụng mình là của hắn, nhưng cậu không muốn sinh con.
Cậu sợ rằng đứa trẻ chưa kịp chào đời, cha nó đã bị một kẻ điên khác hạ sát.
Vì thế, cậu giữ kín bí mật, sống kiêu kỳ để che giấu nỗi sợ hãi và day dứt trong lòng.
Sự Nuông Chiều và Dục Vọng
Hắn, sau khi xử lý cái xác và lau sạch máu trên sàn, xịt nước hoa để xóa mùi tanh.
Dù đau đớn với những vết thương rỉ máu, hắn tự băng bó, uống thuốc giảm đau, rồi tắm rửa sạch sẽ.
Hắn biết mình phải sống, phải mạnh mẽ, để ở bên "vợ bé nhỏ".
Trước đây, hắn sống nay chết mai, chẳng màng đến mạng sống.
Nhưng giờ, vì A Liên, hắn muốn sống lâu hơn, muốn chiếm hữu cậu mãi mãi.
Xong xuôi, hắn vào phòng, ôm lấyਮ: lấy A Liên, làm nũng: "Bé yêu, anh đau quá."
A Liên, dù giận dỗi, không thể cưỡng lại vẻ đáng thương của tên sát nhân.
Cậu kéo hắn xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn: "Bảo bối nhìn anh đau, bảo bối cũng đau."
Hắn, dù đau đớn vì vết thương, không kìm được dục vọng.
Hắn đè A Liên xuống, hôn sâu, tay lướt trên cơ thể mềm mại, kích thích cậu đến rên rỉ.
Đêm đó, họ quấn lấy nhau, cơ thể A Liên run rẩy dưới sự chiếm hữu mãnh liệt của hắn, dâm đãng và quyến rũ hơn bao giờ hết.
A Liên không bao giờ nghĩ rằng tên sát nhân – người đàn ông cao lớn, đầy sẹo, và máu lạnh – lại là kẻ cuối cùng ở bên cậu suốt 60 năm.
Hắn, từ một kẻ giết người không chớp mắt, đã dành cả cuộc đời để bảo vệ và chiếm hữu A Liên, người mang mệnh "hồng nhan họa thủy".
Vẻ đẹp của A Liên, dù thời gian trôi qua, vẫn giữ được sự mềm mại, quyến rũ, khiến vô số kẻ si mê, cả nam lẫn nữ, sẵn sàng đánh đổi mạng sống để có được cậu.
Nhưng hắn, với sức mạnh kinh người và bản năng sát thủ, đã giết chết tất cả – ước chừng 15 đến 20 người – để giữ A Liên bên mình.
Cơ thể hắn, qua năm tháng, trở thành một tấm bản đồ của những vết sẹo to nhỏ, mỗi vết là minh chứng cho một trận chiến đẫm máu vì A Liên.
Hắn không bao giờ kể lại những lần đối mặt tử thần, chỉ lặng lẽ ôm cậu mỗi đêm, thì thầm: "Bé yêu, em mãi là của anh."
A Liên, dù kiêu kỳ và đỏng đảnh, dần quen với sự hiện diện của hắn.
Cậu không yêu hắn sâu đậm như cách hắn yêu cậu, nhưng cậu trân trọng sự bảo vệ tuyệt đối mà hắn dành cho mình.
Hắn là kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc tranh giành điên cuồng, và A Liên chấp nhận sống bên hắn, như một định mệnh không thể tránh.
Họ có một đứa con trai, đặt tên là Hắc Liên, mang vẻ ngoài giống hệt cha – cao lớn, góc cạnh, với ánh mắt sắc lạnh – nhưng may mắn thừa hưởng chút mềm mại từ A Liên, khiến cậu bé không quá đáng sợ.
Tính cách của Hắc Liên, tuy nhiên, lại giống cha: bạo lực, chiếm hữu, và mãnh liệt.
Từ nhỏ, cậu bé đã bị cha dạy dỗ nghiêm khắc, thậm chí bị đánh vào đầu bằng gậy sắt mỗi khi vô tình đứng quá gần mẹ hoặc tỏ ra "thích" mẹ quá mức.
Hắn ghen tuông đến mức điên cuồng, không cho bất kỳ ai, kể cả con trai, chạm vào A Liên quá lâu.
A Liên chỉ cười nhẹ, vuốt tóc con trai, an ủi: "Bảo bối, cha con chỉ yêu mẹ quá thôi."
Hắc Liên lớn lên, chứng kiến tình yêu ám ảnh của cha dành cho mẹ.
Cậu biết mẹ không yêu cha sâu đậm, mà chỉ xem cha như người bảo vệ mạnh mẽ nhất, kẻ sống sót qua hàng tá kẻ si mê khác.
Nhưng cậu cũng thấy cha hy sinh tất cả vì mẹ, từ việc từ bỏ cuộc sống lang thang để trở thành ác chủ bài của sàn đấu ngầm, đến việc tự tay nấu ăn, dỗ dành mẹ mỗi khi cậu giận dỗi.
Hắc Liên thầm ngưỡng mộ cha, nhưng cũng khao khát tìm được một người như mẹ – xinh đẹp, mềm mại, quyến rũ – để yêu thương và chiếm hữu.
Tuy nhiên, cậu sớm nhận ra rằng người như mẹ chỉ có một, và đã thuộc về cha từ lâu.
Thời gian không tha thứ cho bất kỳ ai.
Khi A Liên bước sang tuổi 80, vẻ đẹp của cậu đã phai mờ, nhưng đôi mắt vẫn trong veo, và cơ thể vẫn giữ được nét mềm mại của ngày nào.
Hắn, nay cũng 80 tuổi, tóc bạc trắng, cơ thể đầy sẹo và vết thương cũ, vẫn nhìn A Liên với ánh mắt si mê như thuở ban đầu.
Hắn không còn sức để cầm dao hay chiến đấu, nhưng vẫn luôn đứng chắn trước cậu, như thể sẵn sàng giết thêm hàng chục kẻ nếu ai dám nhòm ngó.
Một buổi sáng mùa thu, A Liên lặng lẽ ra đi trong giấc ngủ, khuôn mặt thanh thản như một thiên thần.
Hắn, ngồi bên giường, nắm tay cậu, không khóc, chỉ lặng lẽ thì thầm: "Bé yêu, đợi anh."
Hắn tự tay chuẩn bị mọi thứ cho A Liên, chọn một ngọn núi xanh mướt, nơi có suối chảy và hoa nở quanh năm.
Hắn thiết kế một ngôi mộ đôi, với quan tài làm từ gỗ đào ngàn năm, chạm khắc hình rồng phượng mạ vàng, lộng lẫy như dành cho hoàng đế và hoàng hậu.
Hắn đặt A Liên vào quan tài, mặc cho cậu bộ đồ ngủ thỏ trắng mà cậu yêu thích nhất, mái tóc bạc trắng được chải chuốt cẩn thận.
Sau đó, hắn leo vào quan tài, ôm lấy cơ thể lạnh giá của cậu, đóng nắp lại.
Trong bóng tối, hắn mỉm cười, thì thầm: "Bé yêu, giờ không ai cướp em khỏi anh nữa."
Hắn uống một liều thuốc độc, ôm chặt A Liên, và nhắm mắt, rời đi cùng cậu trong vòng tay vĩnh cửu.
Hắc Liên, nay đã trung niên, tự tay an táng cha mẹ.
Cậu đứng trước ngôi mộ đôi, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn.
Cha cậu, một sát nhân máu lạnh, đã dành cả đời để yêu thương và bảo vệ mẹ, dù biết mẹ không yêu mình sâu đậm.
Mẹ cậu, người mang mệnh "hồng nhan họa thủy", đã sống một cuộc đời đầy drama, nhưng cuối cùng ra đi thanh thản bên người đàn ông mạnh mẽ nhất.
Hắc Liên khắc lên bia mộ dòng chữ: "Tình yêu vượt thời gian, mãi bất diệt."
Cả đời Hắc Liên, cậu không tìm được người như mẹ.
Những người cậu gặp, dù xinh đẹp, không ai có được nét mềm mại và quyến rũ chết người như A Liên.
Cậu sống độc thân, tiếp quản sàn đấu ngầm của cha, trở thành một huyền thoại như cha từng là.
Nhưng trong lòng cậu luôn mang hình bóng của mẹ – người mà cha cậu đã yêu đến mức điên cuồng.
Hắc Liên biết, cha cậu không chỉ là kẻ chiến thắng trong cuộc tranh giành mẹ, mà còn là người duy nhất dám sống và chết vì mẹ.
Cậu thầm hứa sẽ bảo vệ ngôi mộ đôi của cha mẹ, để không ai quấy rầy giấc ngủ vĩnh cửu của họ.