Cập nhật mới

Khác Kẻ diên yéu như thế nào vậy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397592079-256-k491898.jpg

Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
Tác giả: goyangiabx
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chỉ đơn giản là điên thôi, có anime nữa , 1 vài otp yêu tick của tôi
Mmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmas
Đói rồi



điênphê​
 
Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
Sát Nhân và vợ thằng khác


Kẻ Sát Nhân và Người Vợ Bé Nhỏ

Hắn, một sát nhân máu lạnh 38 tuổi, sống ngoài vòng pháp luật với sở thích giết chóc.

Cao 1m95, cơ thể rắn chắc như đá, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt góc cạnh với một vết sẹo dài chạy dọc má trái, khiến hắn vừa đáng sợ vừa toát lên sức hút nguy hiểm.

Công việc bấp bênh, hắn lang thang từ vụ cướp này đến vụ giết người khác, không có nơi gọi là nhà.

Nhưng tất cả thay đổi vào một đêm định mệnh.

Hắn đột nhập vào một căn hộ cao cấp ở tầng 50, nơi hệ thống cách âm và bảo mật tối tân khiến nó trở thành mục tiêu hoàn hảo.

Hắn nhanh chóng hạ gục nam chủ nhân, một người đàn ông giàu có, với lưỡi dao sắc lạnh.

Định phóng hỏa để xóa dấu vết, hắn chợt nhìn thấy bức ảnh cưới trên tường.

Người đứng cạnh nạn nhân không phải nữ, mà là một chàng trai xinh đẹp, trắng trẻo, mềm mại như một đóa hoa.

Hắn sững sờ, ánh mắt dán chặt vào bức ảnh.

"Đây là vợ hắn," hắn lẩm bẩm, "giờ là vợ ta."

Hắn lặng lẽ mò vào phòng ngủ, nơi A Liên, chàng trai xinh đẹp ấy, đang cuộn tròn trong chăn, ngủ ngon lành.

A Liên, với làn da trắng mịn, mái tóc đen mềm mại, và cơ thể nhỏ nhắn đầy đường cong, khiến trái tim sát nhân rung lên một nhịp lạ.

Hắn không giết cậu, mà nhẹ nhàng thay khóa cửa, khóa chặt mọi cửa sổ, biến căn hộ thành một lồng giam sang trọng.

Hắn xử lý xác người chồng cũ, đặt cái đầu vào một góc khuất, rồi ngồi đó, ngắm nhìn A Liên ngủ, lòng trỗi dậy một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt.

Sáng hôm sau, A Liên tỉnh dậy, nũng nịu gọi: "Chồng ơi..."

Hắn bước vào phòng, ánh mắt tối sầm trong bóng tối.

A Liên, chưa nhận ra sự khác lạ, quàng tay ôm cổ hắn, ra lệnh: "Bế em ra ngoài đi."

Hắn mỉm cười, bế cậu lên, cảm nhận cơ thể mềm mại, cặp mông tròn đầy đặn áp vào ngực hắn.

Hắn hít sâu, mùi hương ngọt ngào từ A Liên khiến máu trong người hắn sôi trào.

Khi ra phòng khách, ánh sáng ban ngày làm rõ mọi thứ.

A Liên giật mình, nhận ra người bế mình không phải chồng.

Cậu giãy giụa, cố thoát ra, nhưng giọng hắn khàn đặc vang lên: "Ngoan, không thì em sẽ như cái xác kia."

Hắn chỉ tay vào cái đầu trên bàn.

A Liên tái mặt, nước mắt tuôn rơi, cơ thể run rẩy.

Hắn đặt cậu xuống ghế, kéo vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Giờ ta là chồng em.

Nếu không ngoan, ta sẽ lấy cái đầu kia nấu canh cho em uống."

A Liên, sợ hãi tột độ, chỉ biết gật đầu, nước mắt lăn dài.

Hắn lau nước mắt cho cậu, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt xinh đẹp.

Hắn cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, vết sẹo trên mặt càng làm tăng vẻ nguy hiểm.

A Liên nhìn hắn, vừa sợ hãi vừa bị cuốn hút bởi sức mạnh áp đảo.

Hắn thì thầm: "Em yêu, đừng nhìn anh thế, anh nứng đấy."

Sự Chiếm Hữu Mãnh Liệt

Ba ngày đầu, hắn cố kìm nén dục vọng, chỉ ôm A Liên ngủ, cảm nhận cơ thể mềm mại của cậu trong vòng tay.

Hắn dịu dàng, vỗ về, gọi cậu là "vợ bé nhỏ".

Nhưng đến ngày thứ tư, hắn không chịu nổi nữa.

Dục vọng bùng nổ, hắn đè A Liên xuống giường, ánh mắt cháy bỏng như muốn nuốt chửng cậu.

Hắn liếm mút từng centimet trên cơ thể A Liên, từ cổ trắng ngần đến vòng ngực mềm mại, rồi xuống cặp mông tròn trịa.

"Vợ thơm ngọt quá," hắn gầm gừ, giọng khàn đục.

A Liên, dù sợ hãi, không thể kìm được những tiếng rên khi cơ thể bị kích thích.

Hắn, với dương vật to lớn, ngoằn ngoèo, mạnh bạo đâm vào lỗ hậu mềm mại của cậu.

A Liên khóc lóc, giọng run rẩy: "Sẽ mang thai mất...

đừng bắn vào trong!"

Hắn, hứng thú, phát hiện tử cung ẩn sâu trong cơ thể đặc biệt của cậu.

"Ai từng bắn vào trong em chưa?" hắn hỏi, mắt lóe lên dục vọng.

A Liên, ấm ức, đấm vào ngực hắn: "Chỉ có ngươi, tên khốn!"

Hắn cười lớn, hôn sâu vào môi cậu, vỗ về: "Cho anh đi, sinh con cho anh."

Chưa kịp để A Liên phản ứng, hắn tăng tốc, giã mạnh mẽ, rồi bắn tinh sâu vào trong tử cung cậu.

A Liên, vừa đau vừa sướng, cơ thể run rẩy, dâm đãng dưới sự chiếm hữu tàn bạo.

Sau đêm đó, cậu giận dỗi, cấm hắn vào phòng ngủ suốt một tuần.

Hắn, dù nhớ mùi hương ngọt ngào của vợ, đành ngủ ngoài sofa, ánh mắt luôn dõi theo cậu.

Sự Thay Đổi của Kẻ Sát Nhân

Hắn, một kẻ chỉ biết giết chóc, bắt đầu thay đổi vì A Liên.

Từ một tên sát nhân máu lạnh, hắn học cách nấu ăn, vụng về chuẩn bị những bữa sáng đơn giản để lấy lòng cậu.

Hắn còn ra ngoài kiếm tiền, không phải bằng cách giết người, mà tham gia sàn đấu ngầm.

Với sức mạnh kinh người và bản tính bạo lực, hắn nhanh chóng trở thành ác chủ bài, chỉ sau một đêm đã nổi danh.

Tiền kiếm được, hắn mang về mua quần áo đẹp, đồ trang sức, cố làm A Liên vui.

Nhưng mỗi đêm, hắn vẫn chiếm hữu cậu, mạnh bạo và thô tục.

A Liên, dù ban đầu phản kháng, dần trở nên ngoan ngoãn, cơ thể nhạy cảm hơn dưới sự kích thích liên tục.

Hắn thì thầm: "Em là của anh, mãi mãi."

A Liên, dù vẫn sợ hãi, không thể phủ nhận sự rung động trước sự tận tụy của hắn.Thói Kiêu Kỳ của Vợ Bé Nhỏ

A Liên, với vẻ đẹp mê hoặc và tính cách ngày càng kiêu kỳ, dần không còn sợ hãi tên sát nhân như trước.

Từ một chàng trai nhút nhát, run rẩy trước sự áp đảo của hắn, cậu giờ đây trở nên đỏng đảnh, quen được nuông chiều.

Hắn, dù là một sát nhân máu lạnh, lại cam tâm làm mọi thứ để lấy lòng A Liên, từ nấu ăn, kiếm tiền, đến mua những món quà cậu thích.

Cậu sai khiến hắn như từng sai khiến người chồng cũ, giọng nũng nịu nhưng đầy uy quyền, khiến hắn vừa mê đắm vừa bất lực.

Hôm đó, hắn vui vẻ trở về căn hộ tầng 50, tay xách hộp dâu tây thượng hạng mà A Liên yêu thích.

Nhưng ngay khi chạm vào cửa, hắn nhận ra có dấu vết lạ – một kẻ to gan đã dám xâm nhập vào "lãnh địa" của hắn.

Mắt hắn lóe lên tia sát khí, tay nắm chặt gậy sắt, bước vào trong với sự cảnh giác của một con thú săn mồi.

Đột nhiên, một bóng đen lao ra, con dao sắc lẹm sượt qua vai hắn, rạch một đường sâu, máu chảy đỏ thắm.

Kẻ đột nhập, một tên biến thái khác không kém gì hắn, gầm gừ với ánh mắt điên cuồng.

Cuộc chiến diễn ra khốc liệt.

Hắn đập mạnh gậy sắt vào đầu đối thủ, nhưng tên kia cũng chẳng vừa, phản công với những nhát dao hiểm ác.

Hai kẻ điên cuồng lao vào nhau, ngang sức ngang tài, máu bắn tung tóe khắp phòng khách sang trọng.

Cuối cùng, với sức mạnh vượt trội, hắn đập nát đầu tên kia, máu và óc vương vãi trên sàn.

Nhưng bản thân hắn cũng thảm hại không kém – cơ thể đầy vết thương, một vết chém sâu trên cánh tay lộ cả xương, máu chảy lênh láng.

Đúng lúc đó, A Liên bước ra từ phòng ngủ, mặc bộ đồ ngủ thỏ trắng ngắn cũn, ôm sát cơ thể, lộ cặp mông tròn đầy và đôi chân thon dài.

Cậu nhăn mặt, giọng kiêu kỳ nhưng gợi cảm: "Chồng, lần sau anh đừng làm bẩn sàn nhà!

Hỏng hết nội thất rồi kìa!"

Dù lời nói mang vẻ trách móc, nhưng âm điệu nũng nịu của cậu vang lên như một lời làm nũng, khiến trái tim hắn tan chảy.

Hắn, dù đau đớn, vội vàng nhận sai: "Anh xin lỗi, bé yêu.

Em vào phòng nghỉ đi, anh mua dâu tây cho bé đây."

A Liên hừ nhẹ, ôm hộp dâu tây, lườm hắn một cái rồi quay vào phòng, kệ hắn đứng đó với cơ thể đầy máu.

Trong lòng cậu nghĩ, dù không có hắn, chắc chắn sẽ có kẻ khác tranh nhau làm chồng cậu.

Bởi từ khi sinh ra, A Liên đã mang mệnh "hồng nhan họa thủy", một lời nguyền khiến những người đàn ông xung quanh cậu hóa điên cuồng.

Mệnh Hồng Nhan Họa Thủy

A Liên không phải lần đầu chứng kiến sự điên rồ vì mình.

Thanh mai trúc mã của cậu năm xưa bị một tên thầy giáo si mê cậu giết chết.

Suốt ba năm cấp ba, tên thầy giáo ấy sủng ái cậu, cho cậu điểm cao dù không học hành, chỉ vì mê đắm vẻ đẹp của cậu.

Sau khi tốt nghiệp, A Liên gặp người chồng đầu tiên, một người đàn ông giàu có đã xử lý tên thầy giáo và cầu hôn cậu.

Nhưng chỉ một năm sau, hắn – tên sát nhân hiện tại – xuất hiện, giết chết chồng cậu và chiếm hữu cậu.

Bên cạnh A Liên luôn là những kẻ biến thái, sẵn sàng giết chóc để có được cậu.

Cậu biết, cái thai trong bụng mình là của hắn, nhưng cậu không muốn sinh con.

Cậu sợ rằng đứa trẻ chưa kịp chào đời, cha nó đã bị một kẻ điên khác hạ sát.

Vì thế, cậu giữ kín bí mật, sống kiêu kỳ để che giấu nỗi sợ hãi và day dứt trong lòng.

Sự Nuông Chiều và Dục Vọng

Hắn, sau khi xử lý cái xác và lau sạch máu trên sàn, xịt nước hoa để xóa mùi tanh.

Dù đau đớn với những vết thương rỉ máu, hắn tự băng bó, uống thuốc giảm đau, rồi tắm rửa sạch sẽ.

Hắn biết mình phải sống, phải mạnh mẽ, để ở bên "vợ bé nhỏ".

Trước đây, hắn sống nay chết mai, chẳng màng đến mạng sống.

Nhưng giờ, vì A Liên, hắn muốn sống lâu hơn, muốn chiếm hữu cậu mãi mãi.

Xong xuôi, hắn vào phòng, ôm lấyਮ: lấy A Liên, làm nũng: "Bé yêu, anh đau quá."

A Liên, dù giận dỗi, không thể cưỡng lại vẻ đáng thương của tên sát nhân.

Cậu kéo hắn xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn: "Bảo bối nhìn anh đau, bảo bối cũng đau."

Hắn, dù đau đớn vì vết thương, không kìm được dục vọng.

Hắn đè A Liên xuống, hôn sâu, tay lướt trên cơ thể mềm mại, kích thích cậu đến rên rỉ.

Đêm đó, họ quấn lấy nhau, cơ thể A Liên run rẩy dưới sự chiếm hữu mãnh liệt của hắn, dâm đãng và quyến rũ hơn bao giờ hết.

A Liên không bao giờ nghĩ rằng tên sát nhân – người đàn ông cao lớn, đầy sẹo, và máu lạnh – lại là kẻ cuối cùng ở bên cậu suốt 60 năm.

Hắn, từ một kẻ giết người không chớp mắt, đã dành cả cuộc đời để bảo vệ và chiếm hữu A Liên, người mang mệnh "hồng nhan họa thủy".

Vẻ đẹp của A Liên, dù thời gian trôi qua, vẫn giữ được sự mềm mại, quyến rũ, khiến vô số kẻ si mê, cả nam lẫn nữ, sẵn sàng đánh đổi mạng sống để có được cậu.

Nhưng hắn, với sức mạnh kinh người và bản năng sát thủ, đã giết chết tất cả – ước chừng 15 đến 20 người – để giữ A Liên bên mình.

Cơ thể hắn, qua năm tháng, trở thành một tấm bản đồ của những vết sẹo to nhỏ, mỗi vết là minh chứng cho một trận chiến đẫm máu vì A Liên.

Hắn không bao giờ kể lại những lần đối mặt tử thần, chỉ lặng lẽ ôm cậu mỗi đêm, thì thầm: "Bé yêu, em mãi là của anh."

A Liên, dù kiêu kỳ và đỏng đảnh, dần quen với sự hiện diện của hắn.

Cậu không yêu hắn sâu đậm như cách hắn yêu cậu, nhưng cậu trân trọng sự bảo vệ tuyệt đối mà hắn dành cho mình.

Hắn là kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc tranh giành điên cuồng, và A Liên chấp nhận sống bên hắn, như một định mệnh không thể tránh.

Họ có một đứa con trai, đặt tên là Hắc Liên, mang vẻ ngoài giống hệt cha – cao lớn, góc cạnh, với ánh mắt sắc lạnh – nhưng may mắn thừa hưởng chút mềm mại từ A Liên, khiến cậu bé không quá đáng sợ.

Tính cách của Hắc Liên, tuy nhiên, lại giống cha: bạo lực, chiếm hữu, và mãnh liệt.

Từ nhỏ, cậu bé đã bị cha dạy dỗ nghiêm khắc, thậm chí bị đánh vào đầu bằng gậy sắt mỗi khi vô tình đứng quá gần mẹ hoặc tỏ ra "thích" mẹ quá mức.

Hắn ghen tuông đến mức điên cuồng, không cho bất kỳ ai, kể cả con trai, chạm vào A Liên quá lâu.

A Liên chỉ cười nhẹ, vuốt tóc con trai, an ủi: "Bảo bối, cha con chỉ yêu mẹ quá thôi."

Hắc Liên lớn lên, chứng kiến tình yêu ám ảnh của cha dành cho mẹ.

Cậu biết mẹ không yêu cha sâu đậm, mà chỉ xem cha như người bảo vệ mạnh mẽ nhất, kẻ sống sót qua hàng tá kẻ si mê khác.

Nhưng cậu cũng thấy cha hy sinh tất cả vì mẹ, từ việc từ bỏ cuộc sống lang thang để trở thành ác chủ bài của sàn đấu ngầm, đến việc tự tay nấu ăn, dỗ dành mẹ mỗi khi cậu giận dỗi.

Hắc Liên thầm ngưỡng mộ cha, nhưng cũng khao khát tìm được một người như mẹ – xinh đẹp, mềm mại, quyến rũ – để yêu thương và chiếm hữu.

Tuy nhiên, cậu sớm nhận ra rằng người như mẹ chỉ có một, và đã thuộc về cha từ lâu.

Thời gian không tha thứ cho bất kỳ ai.

Khi A Liên bước sang tuổi 80, vẻ đẹp của cậu đã phai mờ, nhưng đôi mắt vẫn trong veo, và cơ thể vẫn giữ được nét mềm mại của ngày nào.

Hắn, nay cũng 80 tuổi, tóc bạc trắng, cơ thể đầy sẹo và vết thương cũ, vẫn nhìn A Liên với ánh mắt si mê như thuở ban đầu.

Hắn không còn sức để cầm dao hay chiến đấu, nhưng vẫn luôn đứng chắn trước cậu, như thể sẵn sàng giết thêm hàng chục kẻ nếu ai dám nhòm ngó.

Một buổi sáng mùa thu, A Liên lặng lẽ ra đi trong giấc ngủ, khuôn mặt thanh thản như một thiên thần.

Hắn, ngồi bên giường, nắm tay cậu, không khóc, chỉ lặng lẽ thì thầm: "Bé yêu, đợi anh."

Hắn tự tay chuẩn bị mọi thứ cho A Liên, chọn một ngọn núi xanh mướt, nơi có suối chảy và hoa nở quanh năm.

Hắn thiết kế một ngôi mộ đôi, với quan tài làm từ gỗ đào ngàn năm, chạm khắc hình rồng phượng mạ vàng, lộng lẫy như dành cho hoàng đế và hoàng hậu.

Hắn đặt A Liên vào quan tài, mặc cho cậu bộ đồ ngủ thỏ trắng mà cậu yêu thích nhất, mái tóc bạc trắng được chải chuốt cẩn thận.

Sau đó, hắn leo vào quan tài, ôm lấy cơ thể lạnh giá của cậu, đóng nắp lại.

Trong bóng tối, hắn mỉm cười, thì thầm: "Bé yêu, giờ không ai cướp em khỏi anh nữa."

Hắn uống một liều thuốc độc, ôm chặt A Liên, và nhắm mắt, rời đi cùng cậu trong vòng tay vĩnh cửu.

Hắc Liên, nay đã trung niên, tự tay an táng cha mẹ.

Cậu đứng trước ngôi mộ đôi, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn.

Cha cậu, một sát nhân máu lạnh, đã dành cả đời để yêu thương và bảo vệ mẹ, dù biết mẹ không yêu mình sâu đậm.

Mẹ cậu, người mang mệnh "hồng nhan họa thủy", đã sống một cuộc đời đầy drama, nhưng cuối cùng ra đi thanh thản bên người đàn ông mạnh mẽ nhất.

Hắc Liên khắc lên bia mộ dòng chữ: "Tình yêu vượt thời gian, mãi bất diệt."

Cả đời Hắc Liên, cậu không tìm được người như mẹ.

Những người cậu gặp, dù xinh đẹp, không ai có được nét mềm mại và quyến rũ chết người như A Liên.

Cậu sống độc thân, tiếp quản sàn đấu ngầm của cha, trở thành một huyền thoại như cha từng là.

Nhưng trong lòng cậu luôn mang hình bóng của mẹ – người mà cha cậu đã yêu đến mức điên cuồng.

Hắc Liên biết, cha cậu không chỉ là kẻ chiến thắng trong cuộc tranh giành mẹ, mà còn là người duy nhất dám sống và chết vì mẹ.

Cậu thầm hứa sẽ bảo vệ ngôi mộ đôi của cha mẹ, để không ai quấy rầy giấc ngủ vĩnh cửu của họ.
 
Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
Yêu


Chương 1: Tình Yêu Dưới Lưỡi Dao

Trong căn biệt thự tráng lệ nằm ẩn mình giữa rừng thông lạnh giá ở ngoại ô Seoul, Thanh Thu đứng trước gương lớn, đôi mắt đen tuyền lấp lánh như mặt hồ đêm.

Mái tóc trắng dài óng ánh, mượt mà như tơ lụa, chảy xuống lưng cậu, hòa quyện với ánh sáng bạc từ ánh trăng xuyên qua cửa sổ.

Ở tuổi 40, cơ thể cậu vẫn giữ được nét yêu kiều, hài hòa giữa sự mạnh mẽ của nam giới và nét mềm mại của nữ giới.

Thanh Thu là một kỳ quan của tạo hóa, một người song tính với vẻ đẹp khiến cả thiên thần lẫn ác quỷ phải ngoảnh nhìn.

Cậu khẽ vuốt mái tóc, đôi môi mọng đỏ khẽ cong lên một nụ cười mỉa mai.

"Ba người chồng," cậu lẩm bẩm, "nhưng không một ai thực sự thuộc về ta."

Bác Son, người chồng đầu tiên, bước vào phòng với dáng vẻ uy quyền.

Ở tuổi 52, hắn vẫn toát ra khí chất của một kẻ nắm trong tay quyền lực tối cao của Hàn Quốc.

Đôi mắt sắc lạnh của hắn quét qua Thanh Thu, ánh nhìn như muốn nuốt chửng cậu.

"Thu, tối nay em đẹp quá," hắn nói, giọng trầm nhưng đầy占有欲 (ham muốn chiếm hữu).

Hắn tiến lại gần, bàn tay chai sạn lướt qua eo cậu, kéo cậu vào lòng.

"Đừng làm ta chờ lâu."

Thanh Thu không kháng cự, nhưng ánh mắt cậu lạnh lùng.

"Anh luôn thế, Bác Son.

Chỉ biết đòi hỏi."

Cậu đẩy nhẹ hắn ra, quay lại nhìn ra cửa sổ.

"Mai Súc và Ti Sâu đâu?

Họ cũng muốn phần của mình, đúng không?"

Bác Son cười khẩy, không chút phật ý.

"Mai Súc đang ở dưới hầm, mày mò với mấy thí nghiệm chết tiệt của hắn.

Còn Ti Sâu... ai mà biết?

Có lẽ đang vẽ thêm một 'tác phẩm nghệ thuật' mới."

Hắn nhấn mạnh từ "tác phẩm" với giọng mỉa mai, nhưng trong mắt lại ánh lên sự tôn trọng kỳ lạ dành cho hai người bạn, cũng là hai người chồng còn lại của Thanh Thu.

Quá Khứ: Duyên Nợ Định Mệnh

Thanh Thu sinh ra đã là một lời nguyền, hoặc có lẽ, một phép màu.

Tỷ lệ 1/10.000 để trở thành người song tính khiến cậu trở thành báu vật trong mắt Bác Son từ khi cậu còn là một đứa trẻ sơ sinh.

Bác Son, khi ấy đã là một nghị sĩ đầy tham vọng, bị lời tiên tri của một bà đồng ám ảnh: hoặc sống cô độc cả đời, hoặc yêu một người sâu sắc đến mức đánh mất bản thân.

Hắn, một kẻ ái kỷ, không thể chấp nhận sự cô độc, và càng không thể chấp nhận việc yêu ai hơn chính mình.

Nhưng khi nhìn thấy Thanh Thu, một đứa trẻ với đôi mắt đen thuần khiết và làn da trắng như tuyết, hắn đã dao động.

Hắn giết cha mẹ cậu không chút do dự, mang cậu về nuôi như một món đồ quý giá.

Nhưng khi Thanh Thu lớn lên, cơ thể cậu phát triển vượt xa mọi kỳ vọng: đẹp đẽ, hoàn hảo, với tử cung có thể mang thai – một điều hiếm có.

Bác Son, dù tàn nhẫn, không thể giết cậu.

Hắn yêu cậu, yêu đến mức ám ảnh.

Mai Súc, bạn thân của Bác Son, bước vào cuộc đời Thanh Thu như một cơn bão.

Với IQ 203, hắn là một thiên tài, nhưng cũng là một kẻ điên rồ bị ám ảnh bởi những thí nghiệm nguy hiểm.

Khi?...

Khi Bác Son nhờ hắn kiểm tra cơ thể đặc biệt của Thanh Thu, Mai Súc không chỉ bị cuốn hút bởi sự độc đáo của cậu mà còn bởi vẻ đẹp siêu thực.

Hắn tuyên bố: "Thằng nhóc này không phải người, nó là một tác phẩm nghệ thuật.

Tao muốn nó."

Bác Son và Mai Súc, hai kẻ quyền lực và điên rồ, thống nhất chia sẻ Thanh Thu.

Họ chờ cậu đủ tuổi để kết hôn, biến cậu thành vợ chung của cả hai.

Nhưng số phận lại thêm một vòng xoáy khi Ti Sâu xuất hiện.

Ti Sâu, một sát nhân hàng loạt với bàn tay vấy máu hơn 1000 mạng người, bị Mai Súc bắt giữ để làm vật thí nghiệm.

Hắn trốn thoát, nhưng thay vì chạy trốn, hắn lại bị mê hoặc bởi Thanh Thu.

Ti Sâu, với tâm hồn đen tối và sở thích biến mỗi vụ giết người thành một tác phẩm nghệ thuật, lại tìm thấy ở Thanh Thu một "tác phẩm" sống động mà hắn không thể cưỡng lại.

Và thế là, bộ ba kỳ lạ này gắn kết với nhau, với Thanh Thu là trung tâm của mọi dục vọng.

Hiện Tại: Ba Đứa Con, Ba Lời Nguyền

Thanh Thu đã sinh ba đứa con, mỗi đứa mang một phần tính cách của những người cha của mình.

Kim Sinh, 20 tuổi, là bản sao của Bác Son: thông minh, tham vọng, và lạnh lùng.

Cậu ta đang từng bước tiến vào giới chính trị, được Bác Son dìu dắt để trở thành người kế thừa.

Somi Chi, cô con gái 17 tuổi với mái tóc hồng phấn nổi bật, là một cô bé ngang bướng, luôn chống đối mọi quyền lực.

Nhưng vẻ đẹp của cô thừa hưởng từ Thanh Thu khiến cả ba người cha phải đau đầu vì những kẻ theo đuổi cô.

Còn Tê Cha, 16 tuổi, bỏ học và dành cả ngày trong viện nghiên cứu của riêng mình, chế tạo bom.

Cậu ta gọi những vụ nổ là "nghệ thuật," một sự thừa hưởng đáng sợ từ Ti Sâu.

Ba người chồng của Thanh Thu, dù yêu cậu đến mức điên cuồng, lại không màng đến con cái.

Họ để mặc lũ trẻ tự phát triển, chỉ có Bác Son là chăm chút bồi dưỡng Kim Sinh vì mục đích riêng.

Thanh Thu, dù là trung tâm của gia đình kỳ lạ này, luôn cảm thấy cô đơn.

Cậu yêu con, nhưng không thể yêu những người chồng của mình.

Họ không phải là người, họ là những con quái vật khoác vỏ bọc con người.

Chương 2: Dục Vọng Dưới Ánh Trăng

Đêm đó, Bác Son kéo Thanh Thu vào phòng ngủ chính.

Hắn không thích chờ đợi, và Thanh Thu biết điều đó.

Cậu để mặc hắn cởi bỏ áo choàng lụa trên người mình, để lộ cơ thể trắng ngần hoàn hảo.

Bác Son ngắm cậu như ngắm một bức tượng sống, đôi mắt hắn cháy bỏng dục vọng.

"Em là của ta," hắn thì thầm, nhưng Thanh Thu chỉ cười nhạt.

"Ta là của chính ta," cậu đáp, giọng lạnh như băng.

Bác Son không giận.

Hắn thích sự kiêu ngạo của cậu.

Hắn đẩy cậu xuống giường, bàn tay mạnh mẽ nhưng đầy kiềm chế lướt qua từng đường nét cơ thể cậu.

Thanh Thu không kháng cự, nhưng cũng không đáp lại.

Cậu để hắn làm những gì hắn muốn, như một con búp bê sống động.

Cửa phòng đột nhiên bật mở.

Mai Súc đứng đó, đôi mắt sáng rực như một kẻ mất trí.

"Bác Son, mày độc chiếm vợ tao lâu quá rồi đấy," hắn gầm gừ, bước vào.

Trên tay hắn là một lọ dung dịch màu xanh kỳ lạ.

"Thu, thử cái này cho tao.

Nó sẽ làm em cảm thấy... khác biệt."

Thanh Thu nhíu mày.

"Lại là thí nghiệm của anh?"

Cậu đã quá quen với những ý tưởng điên rồ của Mai Súc.

Nhưng trước khi cậu kịp phản đối, Ti Sâu xuất hiện từ bóng tối, con dao sắc lạnh lấp lánh trong tay.

"Nếu muốn thí nghiệm, để tao cắt nó trước," hắn nói, giọng trầm đục đầy nguy hiểm.

Cả ba người chồng nhìn nhau, không khí căng như dây đàn.

Thanh Thu thở dài, đứng dậy, kéo áo choàng che lại cơ thể.

"Các anh, đủ rồi.

Tôi không phải món đồ để các anh tranh giành."

Nhưng họ không nghe.

Bác Son nắm tay cậu, Mai Súc tiến lại gần với lọ dung dịch, còn Ti Sâu thì lặng lẽ vung dao, không phải để tấn công, mà để đe dọa.

Thanh Thu biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, nơi cậu bị cuốn vào cơn lốc dục vọng của ba con quái vật.

Chương 3: Cơn Giận Dưới Ánh Trăng

Trong căn biệt thự lạnh lẽo, Thanh Thu nằm trên chiếc ghế dài sang trọng trên sân thượng, ánh nắng nhè nhẹ chiếu lên cơ thể cậu, làm nổi bật làn da trắng ngần và mái tóc bạc óng ánh.

Ở tháng thứ năm của thai kỳ, bụng cậu đã nhô lên rõ rệt, nhưng cơ thể vẫn giữ được sự dẻo dai và quyến rũ lạ thường.

Là một người song tính, sức bền và khả năng phục hồi của Thanh Thu vượt xa người thường.

Dù đêm trước bị ba người chồng "hành hạ" kịch liệt, cơ thể cậu vẫn nhanh chóng lành lại, đầy đặn và tràn sức sống.

Ti Sâu, người chồng thứ ba, ngồi bên cạnh, vòng tay rắn chắc ôm lấy Thanh Thu.

Hắn đã từ bỏ con đường giết chóc để trở thành người huấn luyện quân đội cho Bác Son, nhưng sức mạnh phi thường và cơ bắp hoàn hảo của hắn vẫn khiến người khác phải e dè.

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Thanh Thu, giọng trầm ấm hiếm hoi: "Em nghỉ ngơi đi, đừng lo gì cả.

Anh ở đây với em."

Thanh Thu nhắm mắt, khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cậu luôn có một khoảng trống không thể lấp đầy.

Đột nhiên, lão quản gia 60 tuổi, người đã trung thành phục vụ gia đình này suốt 30 năm, chạy vội lên sân thượng.

Gương mặt ông tái mét, đôi tay run rẩy cầm một chiếc máy tính bảng.

"Cậu chủ, có chuyện lớn rồi!"

Lão quản gia, vốn nổi tiếng với sự điềm tĩnh, lần này lại hoảng loạn đến mức làm Thanh Thu giật mình ngồi dậy.

Ti Sâu cau mày, đỡ Thanh Thu ngồi thẳng.

"Chuyện gì mà ông rối lên thế?"

Hắn gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

Lão quản gia nuốt nước bọt, đưa máy tính bảng cho Thanh Thu.

Trên màn hình là hình ảnh kinh hoàng: Somi Chi, cô con gái 17 tuổi của cậu, nằm bất động trên mặt biển, cơ thể trương phình, đôi mắt vô hồn mở to.

Thanh Thu cảm thấy máu trong người như ngừng chảy.

Đôi mắt đen tuyền của cậu mờ đi, cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng Ti Sâu.

Cậu ngất xỉu.

Ti Sâu lập tức bế Thanh Thu xuống phòng phục hồi, ra lệnh cho quản gia: "Gọi hai tên kia về ngay!"

Hắn đặt cậu lên giường, kiểm tra nhịp tim và hơi thở, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh của một kẻ từng nhuộm máu ngàn người.

Chỉ trong vòng một giờ, Bác Son và Mai Súc đã có mặt tại biệt thự.

Bác Son, vừa từ một cuộc họp bí mật với các quan chức cấp cao trở về, vẫn mặc bộ vest đen quyền lực.

Mai Súc, với áo blouse trắng dính vài vết hóa chất, vừa rời phòng thí nghiệm nơi hắn đang chữa trị cho Tê Cha – đứa con trai út bị bỏng vì nghịch bom.

Cả hai lao vào phòng phục hồi, nơi bác sĩ tư nhân của gia đình đã cho Thanh Thu uống thuốc an thần.

Mai Súc, với đôi mắt sáng rực như kẻ mất trí, kiểm tra lại tình trạng của Thanh Thu.

Hắn thở phào khi xác định cậu an toàn, thai nhi trong bụng vẫn ổn định.

"Thu không sao," hắn nói, giọng khô khốc.

"Nhưng chuyện này... chúng ta phải xử lý."

Ba người chồng bước ra ngoài, để lại Thanh Thu nằm nghỉ.

Trong phòng họp, không khí nặng nề như trước cơn bão.

Bác Son, với ánh mắt sắc lạnh, lên tiếng đầu tiên: "Ta nghi ngờ đây là âm mưu của đám đối thủ chính trị.

Chúng muốn đánh vào điểm yếu của ta."

Hắn đập tay xuống bàn, giọng gầm lên.

"Dám đụng vào gia đình ta, chúng sẽ trả giá đắt."

Ti Sâu, ngồi tựa lưng vào ghế, lắc đầu.

Hắn lật lại bức ảnh chụp thi thể Somi Chi trên máy tính bảng, đôi mắt híp lại như một con thú săn mồi.

"Không phải.

Đây không phải vụ giết người.

Nhìn cách cơ thể trương phình, dấu vết nước biển trên da – con bé chết đuối, không có dấu hiệu bị tấn công.

Ta từng thấy hàng trăm thi thể, ta biết rõ."

Mai Súc gật đầu, xoa cằm.

"Ta sẽ đưa thi thể về phòng thí nghiệm, kiểm tra xem có dấu vết DNA hay chất lạ nào không.

Nếu có kẻ động vào con bé, ta sẽ truy ra tận gốc."

Hắn cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự điên rồ.

"Và nếu không, ta sẽ tìm cách khác để khiến kẻ liên quan phải hối hận."

Bác Son ra lệnh cho đội ngũ của mình điều tra mọi khả năng, từ đối thủ chính trị đến các băng đảng ngầm.

Nhưng cả ba người đều đồng ý một điều: họ không thực sự quan tâm đến cái chết của Somi Chi.

Với họ, Thanh Thu mới là trung tâm của thế giới.

Con cái, dù là máu thịt của cậu, chỉ là thứ yếu.

Họ ở bên Thanh Thu vì tình yêu ám ảnh, nhưng cũng vì cậu là sợi dây gắn kết gia đình kỳ lạ này.

Mất Somi Chi, họ chỉ lo Thanh Thu sẽ rời bỏ họ.

Cơn Giận của Thanh Thu

Khi Thanh Thu tỉnh lại, đôi mắt cậu đỏ hoe, nhưng ánh nhìn sắc bén như lưỡi dao.

Cậu ngồi dậy, không để ý đến ba người chồng đang đứng quanh.

Cậu hét lên, giọng run rẩy vì giận dữ: "Các người!

Các người không quan tâm đến con bé, đúng không?

Somi Chi là con gái tôi, là một phần cơ thể tôi!

Các người chỉ biết đến tôi, đến dục vọng của mình, nhưng con tôi thì sao?

Các người có bao giờ để tâm chưa?"

Cậu với tay lấy cốc sữa nóng trên bàn, ném mạnh vào ba người.

Cốc vỡ tan, sữa bắn tung tóe lên người họ.

Bác Son, Mai Súc và Ti Sâu đứng im, không một ai dám phản kháng.

Họ biết, khi Thanh Thu nổi giận, không ai có thể ngăn cản.

"Không làm rõ vụ này, đừng hòng nhìn mặt tôi!"

Thanh Thu gào lên, nước mắt lăn dài trên gò má.

"Tôi cho các người hai tháng.

Nếu không tìm ra nguyên nhân cái chết của con bé, đừng mơ đụng vào tôi.

Cấm dục hoàn toàn!"

Lời tuyên bố của Thanh Thu như một nhát dao đâm vào tim ba người chồng.

Bác Son siết chặt nắm tay, Mai Súc cắn môi đến rướm máu, còn Ti Sâu thì cúi đầu, bàn tay nắm chặt con dao trong túi áo.

Xa cách Thanh Thu, không được chạm vào cậu, không được yêu thương cậu – đó là điều không một ai trong số họ chịu nổi.

"Thu, bình tĩnh," Bác Son lên tiếng, giọng dịu dàng hiếm hoi.

Hắn bước tới, định xoa vai cậu, nhưng Thanh Thu gạt tay hắn ra.

"Đừng chạm vào tôi!" cậu lạnh lùng nói.

Mai Súc vội vàng lấy một cốc sữa mới, quỳ xuống cạnh cậu.

"Thu, em uống đi.

Em đang mang thai, đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe."

Hắn cố dỗ dành, nhưng ánh mắt Thanh Thu vẫn không chút lay chuyển.

Ti Sâu, người ít nói nhất, bước tới, đặt tay lên vai cậu.

"Anh hứa, Thu.

Anh sẽ tìm ra sự thật.

Dù là tai nạn hay có kẻ đứng sau, anh sẽ khiến mọi thứ rõ ràng."

Thanh Thu nhìn họ, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng đã dịu đi phần nào.

"Hai tháng," cậu lặp lại, giọng kiên quyết.

"Nếu các anh không làm được, đừng trách tôi."

Ba người chồng trao nhau ánh mắt.

Họ biết, thời gian không còn nhiều.

Với bản tính điên cuồng và quyền lực trong tay, họ sẽ lật tung cả thế giới để làm hài lòng Thanh Thu.

Không phải vì Somi Chi, mà vì họ không thể sống thiếu cậu.
 
Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
Hiếp dâm con ruột


Tiểu Đào, một thằng nhóc 16 tuổi, trắng trẻo, mềm mại như con gái, là niềm thèm khát của gã bố ruột khốn nạn – lão Đào, một gã già xấu xí, ở dơ, bụng bia phệ, lông lá xồm xoàm khắp người.

Nhà nghèo rớt mùng tơi, Tiểu Đào không được đi học, chỉ quanh quẩn làm việc nhà.

Quần áo cậu mặc toàn đồ cũ, rách nát.

Cái áo trắng cậu đang mặc, giặt nhiều đến nhăn nheo, mỏng dính, bị lão bố ác ý cắt lỗ ngay đầu vú, khiến hai núm vú hồng hào, to dài 2cm lồ lộ ra ngoài, cương cứng vì ma sát.

Quần thì lão bắt cậu mặc quần bé xíu của trẻ con, bó chặt cặp mông to núng nính, rách đúng chỗ lộ lỗ đít non mềm, hồng hào.

Khi Tiểu Đào kêu quần bó quá, chim nhỏ đau, lão lấy kéo cắt một lỗ ngay háng, khiến cặc nhỏ xinh của cậu lòi ra ngoài, lắc lư dâm dục.

Tiểu Đào, ngây thơ, không biết bộ dạng mình giờ như một con đĩ, mông cong, vú lộ, lỗ đít và cặc lòi ra, kích thích ham muốn biến thái của lão bố.

Lão Đào, ở nhà thường cởi trần, lộ thân hình lông lá, bụng bia to đùng, mặc quần đùi rách, không mặc quần lót.

Con cặc lão to dài, thâm đen, hôi tanh, lúc ngồi xuống thường lòi ra ngoài, cùng hai hòn dái to như quả trứng, lông lá xồm xoàm, rỉ dịch vàng khè.

Cơn dục vọng bẩn thỉu

Trong phòng khách, lão Đào ngồi xem phim khiêu dâm, tay xục con cặc bự, hôi tanh, bắn tinh trắng đục xuống sàn, mùi nồng tanh tưởi.

Tiểu Đào, đang còng lưng lau nhà, mông chổng cao như chó cái phối giống, lỗ đít hồng hào khép mở, lấp ló qua lỗ rách của quần.

Lão nhìn mà mắt đỏ ngầu, cặc cứng ngắc.

"Đm, lại đây lau tinh trùng tao bắn dưới sàn!" lão gầm, giọng thô bạo.

Tiểu Đào bò tới, cúi người lau, cố không nhìn con cặc lão lồ lộ ngay trước mặt, đầu khấc rỉ tinh, hôi thối vì lão cả tuần không tắm, người bốc mùi mồ hôi dính dớp.

Nhưng lão không chịu nổi nữa.

Lão túm lấy Tiểu Đào, kéo ngã vào người, cơ thể lông lá, hôi hám đè lên cậu.

"Đm, mày dâm thế này, tao phải địt!" lão gào, mắt lấp lánh dục vọng.

Tiểu Đào vùng vẫy, hét lên: "Bố, đừng... con là con trai bố..."

Nhưng lão chẳng màng, miệng thối hoắc hôn ngấu nghiến môi cậu, lưỡi già nhầy nhụa chọc vào họng, mút chùn chụt.

Hai tay lão bóp mạnh núm vú cậu, kéo dài ra như muốn xé.

Ngực Tiểu Đào, dù là con trai, lại hơi nhô lên như quả chanh, núm vú hồng hào, to dài, cương cứng, hấp dẫn lạ thường.

Lão cúi xuống, mồm to bú mút chùn chụt, cắn mạnh núm vú, khiến Tiểu Đào rên la, vừa đau vừa sướng, cặc nhỏ giật giật trong quần.

Hiếp dâm tàn bạo

Lão đè Tiểu Đào xuống ghế sofa, xé toạc quần cậu, lộ lỗ đít non mềm, hồng hào, khép mở như mời gọi.

Lão nhổ nước bọt, chọc ngón tay thô ráp vào, ngoáy mạnh, quấy đến khi lỗ đít cậu ướt nhẹp, mút chặt ngón tay lão.

"Đm, đít mày tham lam vãi!" lão cười đểu, lôi con cặc bẩn ra, thâm đen, hôi tanh, đầu khấc rỉ dịch vàng.

Không chút thương tiếc, lão đâm thẳng vào lỗ đít Tiểu Đào, xé toạc trinh hậu.

Tiểu Đào hét lên, đau như xé thịt, nhưng lão vỗ mông cậu đánh bốp, để lại dấu đỏ lằn.

"Câm mồm, để bố địt!" lão gầm, thúc mạnh, mỗi cú như trời giáng, con cặc to bự cày nát lỗ đít non mềm.

Tiếng nhóp nhép dâm dục vang khắp phòng, Tiểu Đào vừa đau vừa sướng, mắt ngân ngấn nước, rên la: "Sướng... bố ơi... nhẹ thôi..."

Lỗ đít cậu co bóp, mút chặt cặc lão, như con đĩ thực thụ.

Lão địt như điên, từ sofa đến sàn nhà, thay đủ tư thế, bắn tinh trùng hôi tanh, đặc quánh đầy trong lỗ đít Tiểu Đào.

Tinh dịch chảy lênh láng xuống đùi cậu, mùi tanh nồng lan tỏa.

Lão rút cặc ra, nhìn lỗ đít sưng đỏ, rỉ tinh, cười khùng khục: "Đít mày ngon hơn điếm , từ giờ mày là con đĩ của bố!"

Sau lần hiếp dâm đầu tiên, lão Đào không còn kiêng nể gì nữa.

Cứ thấy Tiểu Đào là lão đè ra, xé quần rách, nhét con cặc bẩn thỉu vào lỗ đít non mềm, địt tơi tả, bắn tinh trùng hôi tanh, đặc quánh đầy trong cậu.

Bụng Tiểu Đào trướng to vì chứa quá nhiều tinh dịch, nhìn như mang thai.

Lão, với bản tính khốn nạn, quay phim cảnh loạn luân hiếp dâm con trai, đăng lên ứng dụng đen kiếm tiền.

Những video dâm dục – Tiểu Đào rên la dưới con cặc bẩn của lão, lỗ đít ướt nhẹp, núm vú sưng đỏ – thu hút đám đàn ông biến thái, khiến lão kiếm được bộn tiền.

Tiểu Đào – Con đĩ của đám đàn ông biến thái

Lão Đào, thấy tiền chảy vào như nước, càng táng tận lương tâm.

Lão cho đám đàn ông già, xấu xí, kinh tởm hơn cả mình, trả tiền để được địt Tiểu Đào.

Có gã béo phệ, bụng to như lão, cặc hôi tanh, đầy nấm; có gã gầy nhom, răng vàng khè, hơi thở thối hoắc.

Họ không thương tiếc, đè Tiểu Đào ra, hiếp cậu tàn bạo.

Cậu, với cơ thể trắng trẻo, mông cong, lỗ đít non mềm, trở thành món đồ chơi tình dục hoàn hảo.

Có hôm, lão bắt cậu tiếp 2-3 gã cùng lúc.

Hai, ba con cặc to bự, hôi hám cùng đâm vào lỗ đít cậu, địt bành bạch, xé toạc hậu môn.

Tiểu Đào hét lên, vừa đau vừa sướng, lỗ đít sưng đỏ, rỉ máu và tinh trùng, nhưng đám đàn ông chỉ cười đểu: "Đm, đít mày chặt vãi, đúng là con đĩ ngon!"

Cơ thể Tiểu Đào dần thay đổi vì bị chơi quá nhiều.

Núm vú cậu, vốn hồng hào, giờ dài ra, sẫm màu như nho Mỹ, cương cứng liên tục vì bị bú mút, cắn kéo.

Lỗ đít cậu co dãn điêu luyện, mút chặt cặc đàn ông, ướt nhẹp nước dâm.

Cậu toát ra mùi hương dâm dục, kích thích ham muốn, giọng nói dẹo dẹo, ngọt như kẹo, khiến đám đàn ông càng điên cuồng.

Kỹ thuật bú cặc của cậu cũng thành thạo, mút chùn chụt, húp sạch tinh trùng bẩn, dù mùi hôi tanh khiến cậu nghẹn.
 
Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
Ennead


ENNEAD: Lời Nguyền Linh Hồn Đen

Dưới lòng đất Duat, nơi ánh sáng mặt trời chưa từng chạm tới, cung điện hoàng kim của Osiris tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như băng.

Những cột trụ đá đen khắc đầy phù chú cổ ngữ, sàn lát vàng ròng lạnh ngắt dưới chân.

Seth bước vào, áo choàng đỏ rực tung bay như ngọn lửa địa ngục, đôi mắt vàng rực cháy bỏng căm hận.

Hắn đến để chất vấn, để gầm gừ, để đòi lại sự thật bị che giấu.

"Osiris!

Tại sao ngươi giấu Horus?

Tại sao Nephthys sinh con mà không nói với ta?!"

Giọng Seth vang vọng trong đại điện trống rỗng.

Osiris ngồi trên ngai vàng đen, thân hình cao lớn, da xanh lá ánh ngọc bích, áo choàng trắng phất phơ như sương mù.

Nụ cười trên môi hắn hoàn hảo, dịu dàng, nhưng đôi mắt xanh lá lại lóe lên thứ ánh sáng quái vật, thứ ánh sáng chỉ Seth mới có thể đánh thức.

Hắn nâng ly rượu đỏ – thứ rượu được pha từ hoa sen đen của Styx, máu thần chiến tranh lấy từ lọn tóc Seth đốt thành tro từ năm hắn bảy tuổi, và tinh dịch của chính Osiris.

Ly rượu sóng sánh, tỏa ra mùi hương ngọt ngào chết chóc.

"Uống đi, em trai," Osiris nói, giọng trầm ấm như lời ru thần thánh.

"Rượu này sẽ giúp ngươi hiểu."

Seth không tin.

Hắn chưa bao giờ tin Osiris.

Nhưng kiêu ngạo, cái kiêu ngạo của thần chiến tranh, khiến hắn không thể từ chối.

Hắn giật lấy ly rượu, uống cạn một hơi.

Vị ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi lập tức biến thành ngọn lửa thiêu đốt toàn thân.

Máu trong người Seth sôi lên như dung nham, đôi chân run rẩy, đầu gối khuỵu xuống.

Hắn chống tay xuống sàn đá lạnh, gầm gừ:

"Ngươi...

đã bỏ gì vào rượu?!"

Osiris đứng dậy, bóng đen khổng lồ phủ lên Seth.

Hắn bước tới, từng bước chậm rãi, như một con thú săn mồi đã chắc chắn chiến thắng.

Ngón tay xanh lá lướt qua trán Seth, khắc một phù chú vàng óng – "Thuộc về Osiris – vĩnh viễn".

"Chỉ là một chút aphrodisiac của thần chết," Osiris thì thầm, giọng ngọt ngào như mật ong, nhưng lạnh lẽo như băng.

"Và một chút máu của ta.

Để em trai ta... ngoan ngoãn hơn."

Xiềng xích vàng lập tức quấn chặt cổ tay, cổ chân Seth, kéo hắn lên không trung.

Cơ thể Seth run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì lời nguyền linh hồn đang ăn mòn ý chí của hắn.

Osiris cúi xuống, hôn lên trán Seth – nụ hôn đầu tiên, nhưng không phải nụ hôn của anh trai, mà là nụ hôn của kẻ sở hữu.

Từ khoảnh khắc Seth được sinh ra dưới ánh trăng đỏ của sa mạc, Osiris đã biết: đứa em trai này sẽ thuộc về hắn mãi mãi.

Hắn tự tay cắt rốn cho Seth, liếm máu thần chiến tranh dính trên lưỡi dao, thì thầm: "Ngươi sẽ là của ta... từng giọt máu, từng hơi thở."

Năm Seth ba tuổi, Osiris lén cắt một lọn tóc đỏ, đốt thành tro, trộn vào rượu của mình, uống mỗi đêm như một nghi thức thiêng liêng.

Năm Seth bảy tuổi, Osiris khắc phù chú "Thuộc về Osiris" lên xương bánh chè của em trai khi cậu ngủ, để mỗi bước đi là nhắc nhở ai là chủ nhân.

Hắn sắp xếp mọi thứ.

Hôn lễ giữa Seth và Nephthys không phải vì liên minh, mà để giữ Seth trong tầm tay.

Đêm tân hôn, Osiris cho Nephthys uống thuốc ngủ, tự mình nằm cạnh Seth, thì thầm: "Đêm đầu tiên của ngươi... phải là của ta."

Hắn che giấu Horus để Seth không bao giờ có con, phong ấn tử cung Nephthys bằng phù chú máu.

Hắn tạo ra chiến tranh để Seth luôn cần hắn, để mỗi lần Seth bị thương, Osiris có thể tự tay liếm máu vết thương, thì thầm: "Máu ngươi ngon hơn rượu Styx..."

Osiris cởi áo choàng, để lộ thân thể thần thánh hoàn hảo, nhưng lần này, hắn không che giấu nữa.

Con cặc xanh lá khổng lồ, gân guốc, gai góc, rỉ nhựa độc – thứ chỉ cứng khi nghĩ đến Seth – hiện ra, ngạo nghễ như một thanh kiếm thần thánh.

"Nhìn đi, Seth," Osiris nói, giọng khàn khàn vì hưng phấn.

"Chỉ ngươi mới khiến ta lộ ra con quái vật này."

Hắn xé toạc áo choàng đỏ của Seth, để lộ cơ thể trắng mịn, mông cong, núm vú hồng run rẩy.

Seth gầm gừ, cố vùng vẫy, nhưng xích vàng siết chặt hơn, cắt vào da thịt.

Osiris đè Seth xuống giường đá đen, đâm thẳng con cặc gai góc vào lỗ đít hắn – không bôi trơn, không thương xót.

Gai nhỏ li ti cào xé thành trong, máu đỏ thẫm chảy thành dòng.

Seth hét lên, đau đớn xen khoái lạc bệnh hoạn.

Osiris ngậm lấy núm vú Seth, hút máu thần chiến tranh như uống rượu.

Mỗi cú thúc, hắn rút một mảnh linh hồn Seth bằng phù chú máu, nhét vào lọ xương pharaoh trên ngai vàng.

Hắn thì thầm vào tai Seth, giọng ngọt ngào nhưng tàn nhẫn:

"Ngươi đẹp nhất khi đau đớn... khi khóc... khi cầu xin ta.

Ta sẽ cắt linh hồn ngươi thành 77 mảnh, giữ trong 77 lọ khác nhau, để ngươi không bao giờ rời khỏi ta."

Seth van xin, nước mắt vàng rơi:

"Dừng lại... ta có Nephthys... ngươi có Isis..."

Osiris cười, nụ cười quái vật:

"Vợ?

Ta địt Isis để che mắt thiên hạ.

Chỉ ngươi mới làm ta cứng.

Ngươi là của ta, Seth.

Linh hồn, cơ thể, máu, nước mắt... tất cả."

Osiris không dừng lại.

Hắn treo 77 lọ linh hồn quanh giường đá, mỗi lọ chứa một mảnh ký ức Seth – ký ức về Nephthys, về tự do, về căm hận.

Hắn khắc tên mình lên xương sườn Seth, để mỗi nhịp tim là nhắc nhở ai sở hữu.

Mỗi đêm trăng tròn, Seth tự động quỳ, mở miệng ngậm cặc Osiris, mông tự động chổng cao, linh hồn tự động rỉ máu vào lọ.

Hắn giữ một lọ tinh dịch của Seth, dùng để phù phép khiến Seth không thể rời khỏi Duat quá ba ngày.

Hắn cắt móng tay Seth, nghiền thành bột, rắc vào rượu của mình.

Hắn lấy nước mắt Seth, pha vào dầu thắp đèn, để ánh sáng trong cung điện luôn mang mùi của Seth.

Seth vẫn là thần chiến tranh, nhưng mắt vàng giờ đây trống rỗng.

Mỗi khi ánh trăng tròn, hắn tự sờ lên ngực, nơi phù chú Osiris rực sáng, thì thầm:

"Ta thuộc về Osiris... linh hồn, cơ thể, máu, nước mắt... tất cả."

Osiris ngồi trên ngai vàng, vuốt ve lọ linh hồn cuối cùng, mỉm cười hoàn hảo nhưng quái vật:

"Em trai ta... cuối cùng cũng là của ta.

Vĩnh viễn.

Không lối thoát."
 
Kẻ Diên Yéu Như Thế Nào Vậy
16vs21


Mùa tựu trường vẫn còn cái nắng gay gắt của tháng Chín.

Đường Nguyễn Thị Minh Khai kẹt cứng xe đạp Thống Nhất, xe máy Dream II, và vài chiếc Wave Trung Quốc mới nhập.

Tiếng còi xe inh ỏi lẫn với tiếng loa phát thanh phường: "Nhắc nhở học sinh đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông..."

Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai – ngôi trường công lập danh tiếng nhất quận 3 – vừa được sơn sửa lại nhờ khoản tài trợ 200 triệu đồng từ Tập đoàn Đóng tàu Sài Gòn.

Sân trường lát gạch men Terrazzo bóng loáng, phòng học lắp quạt trần Panasonic Nhật Bản, bảng đen thay bằng bảng trắng nhập khẩu.

Bảng hiệu đồng mới tinh khắc dòng chữ: "Nhà tài trợ chính: Ông Trần Văn Hải – TGĐ Tập đoàn Đóng tàu Sài Gòn".

Trong sân trường, đám học sinh lớp 10 tụ tập thành từng nhóm.

Đám con nhà giàu mặc đồng phục trắng phau may đo riêng, giày Bata trắng, đeo đồng hồ Casio G-Shock.

Đám trung lưu thì đồng phục vải thường, giày bata đen.

Còn đám nghèo – hiếm hoi lắm – thì vá vai, vá khuỷu, cặp sách là bao ni-lông cũ.

Trần Tuấn Kiệt – cậu ấm út nhà họ Trần

Trần Tuấn Kiệt, 16 tuổi, lớp 10A1.

• Chiều cao: 1m70, vai rộng, cơ bắp săn chắc nhờ tập gym ở CLB California quận 1.

• Da: trắng hồng nhờ kem Pond's và tắm trắng bằng sữa dê nhập khẩu.

• Tóc: chải ngược bóng mượt bằng keo Gatsby, vuốt ngược kiểu "đầu đinh hai mái" đang thịnh hành.

• Mắt: một mí, sắc lẹm, luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt.

• Đồng phục: may đo riêng tại tiệm Minh Khang đường Lê Lợi, vải cotton Ai Cập, cổ áo thêu chữ "K" nhỏ xíu.

• Cặp sách: da cá sấu thật, bên trong không sách vở mà là:

• Chai nước hoa Guy Laroche 100ml (giá 1,2 triệu, bằng 3 tháng lương công nhân).

• Máy Game Boy Color tím trong suốt, chơi Pokémon Red.

• Hộp thuốc lá Jet mới khui (20 điếu, mua ở tiệm tạp hóa gần cầu Mr.

Điền).

• Tạp chí FHM bản Hồng Kông, bìa có cô người mẫu mặc bikini.

• Truyện tranh Doraemon bản Nhật in lậu, giá 15 nghìn/cuốn.

Kiệt là con út của ông Trần Văn Hải (giám đốc tập đoàn đóng tàu) và bà Lê Thị Kim Loan (phó tổng công ty xuất khẩu thủy sản).

Anh cả Trần Tuấn Anh đang du học ngành kỹ thuật hàng hải tại Mỹ, nên mọi kỳ vọng đổ dồn lên anh.

Kiệt được "thả" cho chơi bời, chỉ cần không làm mất mặt gia đình.

Nhà tài trợ trường, nên thầy cô nhắm mắt trước mọi vụ:

• Đánh nhau với học sinh trường Lê Hồng Phong (Kiệt cầm đầu, dùng gậy bóng chày).

• Hút thuốc trên sân thượng (bị bảo vệ bắt gặp, chỉ nhắc nhở suông).

• Tổ chức cá độ bóng đá Euro 2000 trong lớp (cược tiền triệu, thầy chủ nhiệm biết nhưng im lặng).

Nguyễn Chính Minh – "ông cụ non" lớp 10A1

Ngồi bàn cuối cùng, góc khuất nhất lớp, là Nguyễn Chính Minh, 21 tuổi.

• Chiều cao: 1m88, gầy trơ xương (48kg), vai hẹp, xương sườn lộ rõ dưới lớp áo đồng phục.

• Da: ngăm đen, đầy tàn nhang, tay chân nổi gân xanh vì lao động từ nhỏ.

• Mắt: sâu hoắm, đen láy, luôn cúi gằm khi nói chuyện.

• Tóc: cắt ngắn tựa lính nghĩa vụ, tự cắt bằng kéo cũ.

• Đồng phục: vải thường, vá vai trái, vá khuỷu tay phải, cổ áo sờn chỉ.

• Cặp sách: bao ni-lông cũ đựng:

• 3 cuốn giáo khoa mượn thư viện (Văn, Toán, Lý).

• 1 cuốn vở ô ly 96 trang (viết cả hai mặt).

• 1 cây bút bi Thiên Long đã hết 2/3 mực.

• 1 hộp cơm nhựa cũ (để ăn trưa).

Minh đến từ xã Tân Phước, Tiền Giang.

• Năm 15 tuổi mới biết chữ (trước đó giúp bà nội làm ruộng, chăn vịt).

• Nhờ trưởng thôn vận động bà con quyên góp, cậu mới được lên Sài Gòn học lớp 6 (năm 1994).

• Điểm số luôn đứng đầu khối, được học bổng miễn 100% học phí + 150 nghìn/tháng tiền ăn.

• Tối nào cũng đạp xe ship cơm tấm ở chợ Tân Định (từ 18h-22h, kiếm 15-20 nghìn/ngày).

• Ngủ trong phòng trọ 12m² ở hẻm 42 Tân Định, chia sẻ với 3 người lao động khác (giá 300 nghìn/tháng).

Bữa trưa của Minh: bát cơm trắng + 3 lát dưa chua muối (mua ở quán cơm bình dân 2 nghìn/bát).

Ăn vội trên sân thượng để tránh ánh mắt dè bỉu của lũ bạn giàu.

Lần đầu trên sân thượng – 11h45, thứ Sáu tuần thứ 3

Kiệt trốn tiết Địa lý (thầy dạy buồn ngủ, lại còn bắt chép bài dài).

Cậu leo lên sân thượng tầng 5 – nơi ít người lên, chỉ có vài thùng nước cũ và dây phơi quần áo của bảo vệ.

Kiệt rút hộp Jet, châm lửa bằng bật lửa Zippo khắc chữ "K".

Lần đầu hút thuốc, khói cay xè cổ họng, cậu ho sặc sụa, nước mắt giàn giụa, ngồi bệt xuống sàn xi-măng.

Tiếng cười khẽ vang lên từ góc tường.

Kiệt quay phắt lại:

Minh ngồi xếp bằng, dựa vào tường, trước mặt là bát cơm trắng với vài lát dưa chua vàng ươm, bên cạnh là cuốn Vật lý 10 mở trang bài tập về nhà.

Cậu ăn chậm rãi, từng muỗng nhỏ, mắt dán vào sách.

Kiệt đứng phắt dậy, tiến lại gần, giọng gằn:

• "Mày cười gì, thằng nhà quê?"

Minh ngẩng lên.

Đôi mắt sâu hoắm nhìn thẳng Kiệt không chút sợ hãi, nhưng miệng im bặt.

Cậu đặt muỗng xuống, cúi đầu tiếp tục ăn.

Kiệt tức điên.

Cậu bước tới, giơ tay phải – đầu thuốc lá còn đỏ – dí sát vào mu bàn tay trái của Minh.

Xèo một tiếng.

Mùi da thịt cháy khét lẹt.

Minh nhăn mặt, tay run run, nhưng không kêu, chỉ siết chặt nắm đũa bằng tay phải.

Vết bỏng đỏ rực, nổi bọng nước.

Kiệt cười khẩy, dùng mũi giày Bata trắng đạp mạnh vào bát cơm.

Bát nhựa rơi xuống, cơm trắng vương vãi lẫn với bụi bẩn và mẩu thuốc lá Kiệt vừa vứt.

Dưa chua lăn lóc dưới sàn.

Lúc ấy Minh mới ngửa mặt nhìn thẳng.

Khuôn mặt tầm thường đầy tàn nhang, đôi mắt sâu thẳm như giếng làng quê bị bỏ hoang.

Không căm hận, không sợ hãi – chỉ là một sự trống rỗng đến lạnh người.

Kiệt túm tóc Minh giật mạnh lên:

• "Mày nhìn gì?

Tin tao móc mắt mày không, thằng nghèo kiết xác?"

Cậu buông tay, quay lưng bỏ đi, để lại Minh quỳ nhặt từng hạt cơm rơi.

Cậu dùng tay không lau sạch bụi, bỏ lại vào bát, rồi tiếp tục ăn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhà kho và sự cố – tháng 10/2000, tiết Thể dục

Hai tuần sau, Kiệt nghiện nặng cái cảm giác "làm chủ".

Cậu chia tay Lan Anh – lớp phó văn nghệ – sau khi nhỏ từ chối vào nhà kho lần thứ ba.

Nhỏ khóc lóc: "Kiệt, mình sợ... lỡ có thai thì sao?"

Kiệt nhún vai: "Mày sợ thì biến.

Tao không thiếu người."

Nhưng cơn nứng tuổi dậy thì vẫn hành hạ.

Tiết Thể dục, Kiệt kéo Lan Anh (lần cuối) vào nhà kho sau trường – nơi chứa bóng ném, dụng cụ thể dục cũ kỹ, mùi ẩm mốc và phân chuột.

Trong kho tối om, chỉ có ánh sáng lọt qua khe cửa.

Kiệt đẩy nhỏ sát tường, tụt quần, thúc mạnh.

Lan Anh rên rỉ khe khẽ, bộ ngực lắc lư dưới lớp áo đồng phục.

Đang cao trào, cánh cửa kho bật mở.

Minh bước vào, tay cầm chùm chìa khóa bảo vệ đưa, tìm bóng ném cho tiết sau.

Cậu liếc thấy cảnh tượng: Kiệt đang đè Lan Anh, quần tụt đến đầu gối.

Minh không nói gì, lặng lẽ nhặt quả bóng, đóng cửa lại.

Tiếng khóa lách cách.

Kiệt mất hứng, cặc mềm nhũn.

Lan Anh hoảng loạn mặc đồ, chạy mất.

Kiệt ngồi bệt dưới sàn, quần tụt, cặc vẫn cứng vì cơn giận.

Cậu đấm tường, chửi thề: "Đù má thằng khốn!"

15 phút sau – tiết cuối

Mọi người về hết.

Minh quay lại cất bóng.

Kiệt đóng sầm cửa, cầm gậy bóng chày nhôm (mượn của đội bóng trường), đập mạnh vào đầu Minh.

Ầm!

Máu tuôn xối xả, bê bết mặt, chảy xuống cổ áo trắng.

Minh ngã quỵ, tay ôm đầu, máu nhỏ từng giọt xuống sàn.

Kiệt gầm lên:

• "Mày cứ như kì đà cản mũi vậy!

Làm bố mất cả hứng!

Giờ cặc tao vẫn cứng đây!"

Cậu túm cổ áo Minh, dí mặt cậu vào đũng quần phồng rộp.

Ai ngờ, Minh dùng răng kéo khóa quần.

Cặc Kiệt bật ra – còn dính dịch từ lần trước với Lan Anh.

Minh thì thầm, giọng run run, dáng vẻ hèn mạt lấy lòng:

• "Em... em giúp anh bú cho hết."

Kiệt cười nhếch, buông cổ áo:

• "Bú đi, thằng biến thái."

Minh quỳ xuống, tay run run nắm lấy cặc Kiệt.

Lưỡi cậu quấn quanh đầu khấc, mút sâu, nuốt ực tinh trùng khi Kiệt bắn.

Cậu sướng run người, lần đầu được phục vụ đến thế.

Kéo quần, Kiệt ném xấp tiền 5 triệu xuống đất (tờ 50 nghìn mới tinh, rút từ ví da cá sấu):

• "Tiền thuốc men.

Nhìn đầu mày đầy máu tởm vãi."

Minh chờ Kiệt đi khuất, tay mò vào quần.

Lần đầu cậu nứng – dậy thì muộn vì suy dinh dưỡng từ nhỏ.

Cặc cậu to gấp đôi Kiệt, thô ráp, dài ngoằng, nổi gân xanh.

Hình ảnh tưởng tượng: Kiệt quỳ mút cho cậu.

Dòng tinh đặc sệt bắn ra sàn xi-măng.

Minh lẩm bẩm, giọng khàn đặc:

• "Phí thật... cho bé cưng uống sẽ tốt hơn."

Cậu nhặt tiền, đếm từng tờ: "Nhà giàu chịu chi phết, tận 5 triệu."
 
Back
Top Bottom