Cập nhật mới

Khác Kẻ điên đội lốt thiên tài

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
353063808-256-k937566.jpg

Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Tác giả: ClarkMali
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Elist, một người có tuổi thơ bất hạnh lại muốn gieo đau thương cho những người quanh cậu, tại sao ai cũng có một tuổi thơ tốt đẹp?

được bố mẹ yêu thương mà không phải cậu? tại sao lại bất công đến vậy...

-Linbo, một tiểu thiếu gia kiêu ngạo luôn coi mình là một trinh thám tài giỏi, tự cao mà không muốn cúi đầu? thật nực cười...

Hãy cùng nhau đi xem hành trình của họ sẽ thế nào nhé😀
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
mik mới vt nên còn khá non tay mong mn ủng hộ😀



trinhthám​
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
chương 1: Ám ảnh quá khứ


-KHÔNG!!

TẠI SAO CHỨ!!!

Những tiếng đòn roi vun vút đánh lên cơ thể nhỏ bé của cậu, thật đau đớn...

-Mẹ!

Con sai rồi mà, con thành thật xin lỗi, mẹ làm ơn tha cho con đi mà!!

Tiếng khóc nấc kèm theo những tiếng chửi mắng của một người phụ nữ vang vọng khắp dãy trọ, mọi người ở dãy trọ đều nghe được hết...Họ đau chứ... xót chứ...nhưng bản thân họ là người ngoài, họ không có quyền xen vào

-Tại sao?

Tại sao tao lại sinh ra thứ kinh tởm như mày!

Kh*n n*n!

Từ sau khi ba rời đi cùng tình nhân, mẹ đã luôn vậy...Mẹ luôn đánh đập cậu chỉ vì nhìn cậu giống ba sao?

Thật nực cười khi bản thân cậu lúc ấy lại nghĩ rằng nếu như bản thân cậu cố chịu thêm chút vết thương thì mẹ sẽ trở lại như xưa... sẽ yêu thương cậu và vỗ về...

Ngày 26/10/****

*Két* Tiếng cửa mở dần...

-MẸ?

Mẹ ơi?

Cậu đứng chết chân tại chỗ...Đôi bàn chân lạnh lẽo đang đung đưa giữa nhà...

-Mẹ ơi!!

Tại sao chứ?

Sao mẹ lại bỏ con!!

Cậu chạy vội lại ôm lấy đôi bàn chân đấy...Dù bà có đối xử thế nào với cậu thì bà vẫn là mẹ của cậu...

Người đã đưa cậu đến ánh sáng...

Ngày 27/10

Hôm nay là ngày tang của mẹ, mọi người đều đến viếng thăm và đưa ra những lời an ủi cho cậu bớt đau lòng

-Không sao đâu cháu ạ, sinh tử là chuyện bình thường mà...

Thôi cố lên cháu nhé.

Cậu chỉ biết câm nín mà nhìn theo bóng lưng từng người tới thăm

Ông trời thật biết đùa người...Tiếng kính vỡ choang như tắt đi những cảm xúc đau buồn ấy

-Á Á!!

Mắt...mắt của thằng bé..đ...đang ứa máu kìa!!!

Hả? mắt của cháu đang ứa máu sao?

Cậu bất giác đưa tay sờ lên mặt... cảm giác bản thân mình sờ phải thứ nước gì đó đang chảy trên mặt... bàn tay cậu run lên vì sợ hãi

Thứ duy nhất bản thân cậu nghe thấy bây giờ chỉ là tiếng xe cứu thương vang vọi khắp nơi.

Cảm giác đáng sợ ấy lại quay lại như muốn nhắc lại với cậu rằng bản thân mình là người gián tiếp đã khiến mẹ phải t* t*

Tại sao chứ?

Tại sao lại là tôi...

Tại sao chứ???
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 2: Ám ảnh quá khứ (2)


*tít tít tít*

Cậu chợt tỉnh dậy trong sự bàng hoàng, vội đưa tay lên bên mắt trái...

-Cái...cái?

Cái gì vậy?

Sao bên mắt trái này lại không thấy gì cả vậy?

Bỗng cửa mở ra

-Cậu tỉnh rồi à?

Có đau lắm không?

Cậu cảm thấy thật bất ngờ khi ngừoi đi vào lại là một ngừoi xa lạ chứ không phải bác sĩ

-Bác...bác là?

-À!

Bác là ngừoi đã đưa cháu vào viện này, thôi giờ cháu ổn rồi để bác đi gọi bác sĩ cho.

Bác vội vàng đáp rồi chạy biến ra ngoài, để lại cậu vẫn còn ngơ ngác ngồi trên giường bệnh

Bỗng một ngừoi mặc áo xanh vội vàng bước vào

-Chào cháu, để bác kiểm tra xem có gì đáng lo không.

Sau khi kiểm tra qua một lượt thì bác ấy đã rời đi, để lại cậu còn đang chưa hết bàng hoàng cùng với một cô y tá khá xinh

-Vậy cháu tên gì?

-Cháu ạ?

Cháu tên Elist

-Tên cháu nghe có phần hơi nữ tính nhỉ?

Nghe được câu này cậu liền cảm thấy chạnh lòng vì từ khi sinh ra ba mẹ cậu đã luôn mong muốn sinh ra một người con gái để sau này gả đi còn có của hồi môn mà sống qua ngày... cảm giác tự ti hoà cùng với sự tự trách khi bản thân lại là người gián tiếp gây nên cái ch*t của mẹ

Thấy mặt cậu biến sắc vậy cô y tá nhận ra mình đã lỡ lời vội vàng chuyển chủ đề:

-Ba mẹ cháu đâu?

Sao cô chỉ thấy bà của cháu thôi.

-Dạ...

Nhận ra mình lại lỡ lời, lúc này cô cảm thấy rất khó sử và tội lỗi nên quyết định im lặng cho qua...

-À thôi cô đi làm đây nhé cháu cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi nhé

-Dạ vâng ạ

Trong bầu không khí ngượng, cô cố gắng rời đi nhanh nhất có thể.

Bầu không khí im lặng bao trùm căn phòng, im lặng đến đáng sợ...

-Hey!!

Cậu đang làm gì ở đây vậy?

Nhìn theo hướng của câu nói phát ra đó, tôi bất ngờ khi gặp được cậu ấy...
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 3: Ám ảnh quá khứ (3)


Đó là một cậu bé khá cao ráo, khuôn mặt điển trai, cùng nụ toả nắng

-Cậu sao lại ở đây vậy?

Cậu bàng hoàng nhìn cậu bé trước mặt với vẻ bàng hoàng khó tả

-Cậu hỏi làm gì?

-Không=)) hỏi cho có thôi, tại nhìn cậu cũng chạc tuổi cậu nên qua bắt chuyện thôi

-Cậu cũng nói hơi nhiều rồi đó

-Vậy sao?

Xin lỗi nếu làm cậu cảm thấy không thoải mái nhé

-Ừ

Cậu bé ấy có vẻ khá lúng túng

-Vậy vậy sao?

Ờm...mình là Linbo, làm quen nhé?

-Elist

-Sao cậu lạnh lùng thế?

-Còn cậu lắm chuyện quá đó.

Bỗng căn phòng trở nên im lặng dần

-Tớ...tớ chỉ muốn kết bạn với cậu thôi mà.

-Tôi không cần bạn bè gì hết cậu mau về phòng của cậu đi đừng có làm phiền tôi nữa!!

-C...Cậu có chuyện gì đang buồn sao?

Câu nói ấy làm cậu như chết lặng khi nghe thấy câu nói ấy

-Cậu có ý gì?

Cậu bé ấy bước những bước khó khắn đến, nhìn thấy vậy cậu lại càng tò mò hơn về căn bệnh mà cậu bé kia bị

-Chận cậu bị gì sao?

Cậu bé kia như vớ được dây tơ cứu mạng

-Cậu quan tâm tớ sao?

Cậu bé ấy mang một khuôn mặt khá bất ngờ mà ngước mặt lên nhìn tôi, ánh mắt cậu bỗng sáng bừng lên

-Cậu đang thật sự quan tâm tớ sao?

-Cậu nghĩ hơi quá rồi đó... tôi chỉ muốn biết cậu bị gì vì tò mò thôi

Nói xong câu đó cậu có cảm giác như đã làm cho cậu bé kia buồn nên đã đổi chủ đề cho không khí bớt ngột ngạt

-Vậy nói được chưa?

-Thật ra tớ cũng chỉ nghe loáng thoáng qua về căn bệnh của tớ, nghe đâu là khá nặng...

Nghe vậy cậu cũng cảm thấy cậu bé cũng khá đáng thương nên thôi coi như là cho cậubta một cơ hội làm bạn vì dù sao ở trong đây lâu cũng sẽ khá chán

-Ờm, còn tôi bị tai nạn nên mất một bên mắt trái rồi

-Hở?

Thật sao...vậy chắc cậu đau lắm nhỉ

-Cậu đang thương hại tôi đó à?

Mà bị bệnh vậy cậu còn đứng đó làm gì ngồi được lên ghế không hay để tôi phải vác thây xuống giúp cậu?

Bỗng một tiếng cừoi phát ra từ phía cậu bé

-Ha ha!!

Cậu cứ bảo tớ là lắm mồm nhưng ngừoi nói nhiều nhất nãy giờ lại là cậu!!

-Cậu thôi đi!!

Lúc này mặt cậu đã đỏ bừng nên vì xấu hổ

Sau ngày hôm đấy Linbo cũng hay đến thăm và chơi cùng cậu, thật sự chơi cùng cậu ấy vô cùng vui, cũng nhờ có Linbo mà Elist có những ngày tháng yên bình...

-Quao!!!

Elist chính thức chị đã tìm được một giác mạc phù hợp với em rồi nè!!!

Cô y tá hồi trước bất chợt lao vào rồi hét lên khiến cậu giật mình

-Vậy sao?

Cậu vẫn vậy bên ngoài thì tỏ ra lạnh lùng vậy thôi chứ bên trong cậu đang rất vui mừng nhưng liệu rằng cậu có đủ tài chính để có thể trả tiền viện phí được không.

Nhìn ánh mắt đăm chiêu của cậu, cô y tá đó nhí nhảnh hỏi

-Sao vậy?

Cháu không thích sao?

-Dạ?

Dạ không ạ

Nghe vậy cậu vội vàng đáp lại

Nghe vậy cô y tá vui vẻ chúc mừng cậu, bỗng có tiếng báo động

*tít tít tít*

Nghe vậy mặt cô y tá có vẻ khá hoảng hốt vội vàng chào cậu rồi chạy vội ra ngoài

Thấy vậy cậu cũng khá tò mò vì không biết tiếng báo động ấy có nghĩa là sao?

Nhưng thôi kệ vậy giờ đây cậu còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi bản thân có thể tìm thấy được ánh sáng mới cho cuộc đời tăm tối của bản thân

-Thật mong chờ đến ngày ghép mắt...
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 4: Vụ án thứ nhất


*tut tut tut*

-Tch...Lại mơ về nó nữa rồi

Cậu vừa tình dậy liền với tay tắt chuông báo thức ngay cạnh rồi bật dậy để chuẩn bị cho một ngày học mới

-Chán thật!

Lại một ngày học nhàm chán nữa lại tới

Trên đường đi học cậu lại bắt gặp mấy tên đầu gấu ở trường

-Hử?

Kia là...

-A hức, làm ơn tôi sẽ trả tiền cho mấy cậu mà!!

Cậu bạn kia hét lên nhưng những tên đó có vẻ không muốn buông tha thì phải

-Bọn mày dám đánh nhau trong trường á?

Thầy Anthony đang tới để gông cổ lũ ngu như bọn mày lên phòng thầy uống nước rồi đấy

Nghe vậy bọn nó có vẻ khá bất ngờ và hoảng sợ vì thầy Anthony là một thầy giáo khá khó tính nên nhiều học sinh trong trường sợ thầy

Cậu liền chạy lại xem cậu bạn kia có ổn không

-Nè cậu ổn chứ?

-Hả à ờm...

Cảm ơn cậu đã giúp đỡ

-Hửm...

Cậu bắt đầu khám xét qua một lượt để chắc rằng cậu bạn kia không bị một vết thương nào đó làm ảnh hưởng đến tính mạng

-Cậu sao lại để bọn nó đánh đến mức này cơ chứ?

Cậu có đôi phần tò mò nên đã hỏi

-À không... không có gì đâu làm cậu phải lo rồi.

Cậu bạn kia có vẻ khá ngại ngùng nên đã vội vàng đứng dậy

Nghe chừng cậu ta có vẻ là một người tự ti nhỉ?

-Sao vậy?

Cậu không tin tưởng một người mới quen như tớ sao?

-Hả không không đâu? sao cậu lại nghĩ vậy?

Nghe vậy cậu bạn đó liền hốt hoảng mà giải thích

-haha tớ đùa thôi mà.

Nghe vậy cậu liền bật cười mà đáp lại

-Mà thôi cậu không sợ muộn học hả😀?

-Hả?

Nghe vậy cậu bạn kia liền kiểm tra đồng hồ

-Á!!

Chết rồi muộn mất thôi!!!

Biết mình sắp muộn nên cậu bạn kia vội vã sắp xếp lại đồ rồi vội vàng chào tạm biệt cậu để nhanh chóng tới trưởng không muộn

-Ừ bye!!

Hẹn gặp lại cậu ở trường nhé!!

Alex Edward...

* Keng keng *

-Xin lỗi thầy em tới muộn ạ!!

Rồi xong chỉ vì hóng hớt mà cậu lại tới muộn mất rồi...

-Vào đi sau này còn đi muộn nữa thì ra ngoài đứng cho tôi!!

Cậu nhanh chóng chạy lại chỗ ngồi không lại bị thầy mắng nữa

-Được rồi!!

Nào các em hôm nay cô sẽ thông báo rằng mấy ngày nữa trường chúng ta sẽ tổ chức Halloween

-Yeahh.

Cả lớp bỗng rầm rộ nên vì câu nói ấy

Nhưng chỉ có một người ngồi trong góc và nở một nụ cười khó hiểu...

Ngày 31/10

Cuối cùng ngày lễ này cũng đến!!

Cả trường đang trong không khí náo nhiệt thì bỗng có một người hét lên và vội vàng chỉ vào cái đèn lớn giữa hội trường

-Đó đó?

Đó là một cái gì vậy?

-------------------------------------------------------------------------------------------

Mik mới vt nên còn hơi gà🙂) mong mn ủng hộ và nhận xét để mình sửa ạ
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 5: Hiện trường #1


Lưu ý

cái này chỉ là tưởng tượng và hoàn toàn không có thật ngoài đời nên không thử nghiệm dưới mọi hình thức🙂))

đổi xưng hô nhé: Cậu= Elist (cho dễ phân biệt với các nhân vật khác )

============================================================

Theo phía chỉ tay của cô gái đó...

-Đ...đó, có cái gì đó đang treo trên cái đèn kia vậy kia vậy??

Lúc này có một thầy giáo đã thấy đám đông đang bao quanh cái đèn lớn treo giữa hậu trường

-Các em làm gì mà tụm hết vào đây vậy?

Mau tản ra nhanh lên.

Là thầy John, thầy ấy liền la lớn rồi chạy lại chỗ học sinh của mình

-Thầy...có cái gì đó đang được treo lơ lửng cùng với cả cái đèn ở giữa hậu trường kìa thầy

-Hửm?

Để tôi lên lấy nó xuống.

Sau khi hiểu khái quát vấn đề rồi John liền nhanh chân chạy lên để tháo dây treo đèn xuống.

Khi hạ xuống John liền chạy lại và thấy treo cùng cái đèn đó là một túi nilong đen bọc kín một cái gì đó khá nặng tay, sau một hồi loay hoay thì cuối cùng cũng mở ra được.

Khi vừa mở được miêng túi thì trong túi liền chảy ra một chất dịch màu đỏ thẫm và bốc lên một mùi tanh hôi đến đáng sợ.

Bỗng có một thứ theo quán tính mà lăn ra ngoài...

Những tiếng hét thất thanh vang lên

-A A!!!!

Đó...đó... là.. là là một cái đầu người sao!!!!!

============================

-Ở đây chỉ tìm được một cái đầu thôi sao?

Vậy có nghĩa là vẫn còn những mảnh thi thể của nạn nhân ở xung quanh đây...

Được rồi giờ chúng tôi xin nhờ thầy thông báo với các học sinh rằng mọi chuyện sẽ ổn và hãy thận trọng trong thời gian tới.

Đó là Robert một cảnh sát khu vực vừa được gọi đến để quan sát hiện trường

-Vâng ạ cảm ơn các anh đã đến giúp chúng tôi ạ...

Sau vài ngày thì người ta phát hiện ra nguồn nước của trường bắt đầu bị đổi màu khá kì lạ và có mùi khá khó chịu nên nhà trường đã cho gọi một số công nhân để về khám xét lại nguồn nước của trường xem nó có bị sao không

-Theo chúng tôi thì sau khi mang đi xét nghiệm thì nguồn nước nhà trường có vẻ đã bị ô nhiểm bởi một thứ gì đó tắc nghẽn ở mạch nước chính của trường, có vẻ là ở bình nước chính nên chúng ta cần kiểm tra thử nơi đó xem thế nào

Khi tới đó mọi người đã vô cùng sợ hãi khi thứ mà họ thấy lại là một số bộ phận đang bị tiêu hủy

-Tôi có nghe nói rằng trường của thầy đã có một vụ án khá gần đây đúng không có lẽ đây là một phần của cái đầu đó thì sao?

Nghe vậy thầy Baron ( thầy hiệu trưởng ) có vẻ rùng mình và vội đi báo cho bên cảnh sát đợt trước để kiểm chứng, một lúc sau thì đội cảnh sát cũng tới

-Chào thầy, chúng tôi đến từ sở cảnh sát và đến đây để kiểm tra lại sự việc

Một lúc sau có một nhân viên pháp y đến và đưa một tệp giấy và bảo:

-Đây là toàn bộ nội dung mà chúng tôi tìm hiểu được sau khi phân tích đầu của nạn nhân kia

-Cảm ơn rất nhiều ạ.

Thầy Baron vội vàng cúi gập người cảm ơn

***

-Tên nạn nhân: Mark Harold

-Đó là con của nhà Harold, người thừa kế duy nhất

Cảm thấy khá ngạc nhiên khi mà nạn nhân lần này lại là Mark, vì bình thường cậu là một người lễ pháp và rất thân thiện, mọi người xung quanh đều rát quý cậu bé ấy

-Vậy?

Là những cái thi thể kia đều là của nạn nhân hết sao?

-Có lẽ là vậy

Thầy Baron thở dài và những ngày đau đầu này có khả năng còn kéo dài nữa

Có vẻ mọi người bên dưới sân gần như không để ý rằng ở trên lầu đang có một ánh mắt khá nguy hiểm đang nhìn thẳng xuống như đang tìm kiếm con mồi vậy...

-Bùm!!

Cậu đang làm gì thế😀?

Elist từ đâu nhảy ra hù

-A!!

Cậu ở đây từ khi nào vậy?

Alex có vẻ đã bị hù sợ mà bật ngửa ra đằng sau...

-Cậu sao vậy?

Bộ thấy tớ cậu sợ lắm sao...

-Hả?

À ờm tớ đang khá tò mò về những người ở dưới sân kia thôi.

-Hửm?

Vậy sao?

Việc mà cậu làm liệu có thấy tội lỗi không Alex?

-Hả?

Alex có vẻ khá bất ngờ khi Elist biết được tên cậu ta chỉ sau khi gặp mặt lần đầu ở buổi trước

-Sao...sao?

Cậu biết được tên tôi và tại sao cậu lại nói như thế?

Cậu có ý gì sao?

Mặt Alex liền tối sầm lại và hạ tôn giọng xuống như muốn đe dọa lại cậu bạn bí ẩn kia

-Hử... tớ thì có ý gì chứ?

Tớ chỉ muốn hỏi một câu đùa vô tri thôi mòa😀.

Bỗng Elist nở một nụ cười kì quái lạ thường

-Cậu cười sao...?

-Tớ cảm thấy rất vui vì đã có thể nói chuyện vui vẻ cùng với cậu thôi, Bộ cậu không thấy thế hả...

Mặc dù có vẻ nghi ngờ nhưng vì thấy mặt của Elist có vẻ khá hiền lành nên đã bớt cảnh giác

-Ừm...

-Vậy cậu có muốn làm bạn với tôi không?

-Không!!

Mặt của Elist đơ ra...

-Eh???

Tại sao vậy?

-Tại tôi không thích thôi...

Rồi Alex vội vàng đi mất

-Hử...Cậu chột dạ sao??

Eh...Đúng là một chú chó đang yêu mà.

Elist bỗng nở một nụ cười khá đáng sợ

-Không lâu đâu...Rồi cậu cũng sẽ thấy được giá trị thật sự của tớ thôi Alex ạ

* keng keng *

-Hửm?

Vào lớp rồi sao...nhanh vậy mới ra chơi có xíu hà...

Elist liền vội vàng chạy vào lớp không lại muộn tiết nữa.

-Thật mong chờ đến ngày đó...ngày mà cậu nhận ra được giá trị thật sự của tớ~
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 6: Hiện trường #1 (2)


-Hả thật sao?

Cậu lấy thông tin này ở đâu vậy...Cẩn thận bị tên đấy nghe thấy thật đấy

-Mấy cậu đang nói tôi sao?

Alex bớt chợt xuất hiện ngay sau lưng hai cô bạn đó

-Việc mà mấy cậu đang làm liệu có thấy bản thân mình như mấy con chuột cống hôi hám không vậy?

Hay bản thân hai cậu đã quá quen với việc bôi nhọ danh dự của người khác rồi?

-Cậu cậu?

Cậu dám nói với bọn tôi như thế à?

Đúng là thứ kinh tởm thì nói cái gì nó cũng tởm

-Này này??

Những người tự coi mình là thượng đẳng thì chỉ toàn là mấy cái đứa đến cả mấy cái thứ đạo đức tiêu biểu nhất cũng không biết đấy nhỉ Alex?

-Elist?

Cậu xuất hiện ở đây từ khi nào vậy?

Nghe theo tiếng nói phát ra, Alex liền quay lại thì thấy Elist đã thình lình xuất hiện ngay phía sau

-Mấy cái loại người đến cả phép lịch sự tối thiểu nhất như mấy cậu còn không biết thì nên xem lại xem ai mới là người tởm lợm nhất ở đấy.

Có vẻ như Elist thật sự tức giận vì lúc này vẻ mặt của cậu đã toát lên một tia giận dữ

-Nếu như không phải vì hai cái mồm đi chơi xa như mấy cậu thì bạn của tôi đã không tốn thời gian như này rồi

-À?

Thì ra là cậu cũng cùng là loại người như cậu ta à?

Hay...hai người đang yêu nhau?

Mẹ tởm vậy?

-Loại người như vậy sao?

Ý bọn mày là gì đây mấy con chuột cống hôi hám?

Bản thân bọn mày chắc có hơn à?

Nghe theo mấy tin đồn đó?

Thì ra cũng chỉ là bọn ' Ếch ngồi đáy giếng'

-Hả?

Tao thích thì tao nói thôi bản thân mày cấm được à?

Mẹ đi thôi nói chuyện với mấy thứ này chỉ tổ bẩn người

-Ê!

Con mắm kia ý mày là gì hả?

Alex vội vàng chặn họng của Elist lại

-Đủ rồi kệ họ đi Elist!

-Eh?

Elist vội quay lại rồi giữ lấy vai của Alex

-Cậu?

Nhớ tên tớ sao?

Lúc này, Alex bỗng rợn người vì con người trước mặt cậu đây đã thay đổi tâm trạng một bất ngờ

-Alex cậu ổn chứ?

Elist liền ghé sát mặt của Alex rồi hỏi

Chắc vì do bất ngờ quá nên Alex đã vô tình đẩy ngã Elist xuống đất

-Eh?

Sao cậu đẩy ngã tớ vậy?

-Hả?

Không?

Tôi xin lỗi

Vì có vẻ khá hốt hoảng nên Alex vội vàng chạy khỏi

-Mồ...đẩy người ta ngã đau như vậy mà không giúp đứng lên gì...Đúng là một con người nhẫn tâm mà!!

Đúng là NHẪN TÂM THẬT ĐÓ

------------------------------------------------------------------------

Ngày hôm sau

-Ê?

Mọi người biết tin gì chưa?

Hôm qua nghe nói cảnh sát người ta đã bắt thầy John về vì nghi thầy là hung thủ đấy

-Hể?

Thật sao?

Không thể nào thầy ấy rất yêu thương học sinh mà, tớ chắc chắn không phải đâu vì chỉ biết rằng thầy là người gặp cuối cùng thôi đúng không?

-Um...Đúng là thầy ấy thật sự không có khả năng thật

Mọi chuyện có vẻ không khả thi thật rồi...phải làm sao giờ nhỉ

-------------------------------------------------------------------------

Tuần sau...

-Ê!!

Hôm nay thầy John được thả ra rồi đó

Elist nhanh nhảu rủ Alex qua nhà thầy, có lẽ cậu đã nhận ra mối quan hệ của họ có cái gì đó không giống như mối quan hệ thầy trò bình thường

-Cũng được

-Okeeee vậy hẹn cậu tan học nhé, mình đi đấy

Elist sau khi hoàn thành được mục đích liền vui vẻ mà trở về lớp

-Cậu có vẻ hơn hở nhi có chuyện gì sao?

Cậu bạn ngồi kế thấy cậu có chuyện gì đó nên đã lên tiếng hỏi

-Không có gì đâu chỉ là tớ có chuyện này thù vị muốn đi khám phá vào chiều nay thôi, một chuyện rất rất thú vị

-----------------------------------------------------------------

5 giờ chiều ngày hôm ấy

-Được rồi

*cốc cốc cốc*

-Moi moi!!

Có ai ở nhà không?

-Hửm hình như không có ai ở nhà cả

-Vậy mình đi đường vòng đi

-Đường vòng?

Elist vừa cười vừa chỉ tay về phía cách cửa đang mở, có vẻ đó là cánh cửa dẫn ra vườn nhà thầy John

-Đúng rồi là đường vòng đó

Elist vội kéo tay Alex chạy về phía cánh cửa

-Ây!!

Làm như vậy là đột nhập trái phép đo

-Bu ri Bu ri!!

Kệ đi mò!!

Alex liền bất lực mà chạy theo

-Ể?

Kia là gì vậy

Elist liền chỉ tay vào bên trong nhà ( vì cửa sau vườn nhà thầy là cửa kính nên có thể nhìn xuyên vào )

Nhìn theo hướng chỉ tay của Elist

-Đó...đó là... là??

-------------------------------------------------------------------------------------------

Đợi chương sau đi sẽ biết nó là gì:3

Mik mới tập viết à nên không đc hay lắm mong mn ủng hộ:3
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 7: Trốn tránh


-Cảm ơn các em đã sớm báo cho các anh biết

-Dạ...không có gì ạ...

Mang trong mình những lỗi lo ám ảnh về những sự việc mấy nay

———————————————————————-

Mấy ngày sau

-Sau khi xem xét thì nạn nhân đợt này lại là mẹ của thầy giáo John kia sao?

-Hum.. sau khi xét nghiệm thì có thể hiểu như vậy, có lẽ bà ấy không thể chịu được khi bị hàng xóm xì xào về việc anh ấy bị coi là kẻ giết người chăng?

-Cũng có thể hiểu như vậy, nhưng cách mà bà ấy ch*t cũng khá là lạ đấy vì có thể cho rằng bà ấy vì phiền lòng nên mới t* t* nhưng mà bà ấy cũng đã có tuổi rồi, việc bà ấy ch*t vì bị mất máu quá nhiều khi lấy một cái gì đó đập vào đầu mình thì cũng lạ đấy

-Việc này phải nói là rất phi lí nhưng việc người ta cho rằng bà ấy t* t* vì mấy cái lời kia thì thật ấu trĩ

-Người ta già rồi nên có lẽ tâm lí không còn ổn định như xưa cũng coi ổn đấy chứ

-Nhưng mà sau khi nhìn qua tấm ảnh hiện trường thì tôi thấy khá kinh đấy

-Cậu mà cũng biết sợ mấy cái này sao?

*Reng reng*

-Cậu tới nghe điện thoại xem ai gọi tới đi kìa!!

-Biết rồi nói hoài

Anh cảnh sát bước từng bước nặng nề tới nơi có tiếng chuông điện thoại

-Alo?

*Tut tut*

-Mẹ?

Hình như là mấy đứa trẻ con nghịch rồi

-Bọn trẻ con hiện nay thiếu ý thức vậy kìa...

*Reng reng*

-Lại nữa sao?

Bọn trẻ này đùa dai thật

Anh cảnh sát vừa quay người đi đã phải trở lại để nghe điện thoại, trên mặt anh ta có vẻ đang hiện rõ tâm trạng bực bội

-Alo?

————————————————————————

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm nhưng qua câu nói đầu tiên có thể thấy anh ta đang rất hoảng loạn

-Alo??

Cảnh sát khu vực đó phải không??

"À vâng?

Cho hỏi anh cần giúp gì ạ?"

Vì nghe có vẻ người này vừa gặp một thứ gì đó rất đáng sợ nên đầu bên cảnh sát cũng phải lo lắng theo từng tiếng thở hổn hển của người đàn ông bên đầu dây này

-Tôi cần mấy anh tới cứu tôi ngay lập tức!!

Hắn hắn đang đến đây!!

Cứu tôi với

" À dạ vâng tất nhiên chúng tôi sẽ đến ngay lập tức phiền anh nói rõ địa chỉ cụ thể để chúng tôi có thể đến đó giải cứu anh!!"

-Tôi...tôi...

*tut tut*

-------------------------------------------------------

-Không ổn rồi!!

Anh cảnh sát vừa cúp máy liền hốt hoảng quay ra mà la lớn

-Có chuyện gì sao?

Anh cảnh sát thứ hai nhìn anh với ánh mắt khó hiểu

-Tôi nhận được một cuộc gọi cầu cứu!!

Mau liên kết với nhà đài tìm vị trí phát sóng của số điện thoại này

-------------------------------------------------------

Ngày hôm sau...

-Hế lô Alex!!

Chúng ta cùng đường này đi cùng không?

Elist từ đầu chạy qua khoác lấy vai Alex, Elist để ý sắc mặt mấy nay của Alex có vẻ không tốt dù vậy nhưng Elist cũng không thể làm gì vì cũng có mấy lần cậu hỏi rồi nhưng lại không nhận được câu trả lời đến từ vị trí của Alex

-Nè!!

Cậu không nghe tớ nói à?

Elist bất ngờ hét lớn làm mọi người xung quanh để ý đến hai người họ

-Trời?!

Sao cậu lại hét lên vậy!!

Alex hốt hoảng quay qua bịp lấy miệng của Elist

-Ại ậu ông ú ý ến ớ ( Tại cậu không chú ý đến tớ)

-Haiz đúng thật là mà nhanh chân đến trường thôi không lại muộn giờ của tôi mất!

Giờ Alex mới để ý rằng giờ cũng đã gần đến giờ chuông reo rồi

*Tại trường

-Cậu biết tin gì chưa?

Mẹ của thầy John đã t* t* đấy nghe nói rằng mẹ của thầy không chấp nhận được những lời nói ác ý của hàng xóm đấy!

-Eh thật sao?

Tớ nghe nói bà ấy bị xuất huyết não hay gì đó nên mới ch*t mà mà bà ấy tr*o c* chứ có phải là bị đập đầu đâu mà lại xuất huyết nhỉ

-Hửm?

Cậu có biết mấy cô bạn kia nói về cái gì không?

Elist quay qua ghé sát mặt Alex

-Nghe đâu là vì cái vụ án của mẹ thầy hôm đó đó?

Mà cậu né ra đi đừng có sát vào gần tôi!!

Alex giật mình mà theo phản xạ tự nhiên đẩy Elist qua một bên

-Eh?

Hôm đấy tớ với cậu là nhân chứng nhỉ?

Thú vị quá trời!!

Elist nói vói một giọng bỡn cợt khiến Alex cảm thấy khó chịu

-Cậu thôi đi!!

Người ta đã đi rồi để yên đi!!

Alex nói với một giọng khó chịu và bỏ đi

-Hửm?

Chứ không phải vì cậu có cảm tình với người đó sao...?

Elist nhìn theo bóng lưng của Alex và cười cợt con nai tơ đó

-Ừm...Elist à liệu cậu giờ có bận cái gì không?

Liệu rằng cậu có thể giúp tớ vài chuyện được không?

Một cô gái cùng lớp với Elist lại gần và ngỏ ý nhờ sự giúp đỡ của cậu

-Hửm?

Không thành thật xin lỗi, tôi không có thời gian rảnh để giúp cậu được.

Elist quay ra và nói với một giọng nói rất lạnh nhạt khác với cả giọng nói vừa nãy mà cậu nói với Alex

-Hả?

Thành thật xin lỗi vì đã làm phiền cậu...Cô gái đó nói với giọng sợ hãi

---------------------------------------

Tan học hôm đấy...

-Hửm có tiếng xe cảnh sát ở kia? cậu có muốn tới đó xem không?

Một cô gái đang đứng cùng bạn đã quay qua hỏi bạn của cô ấy

-Lại án mạng nữa hả?

Sạo gần đây có quá nhiều vụ rồi...Cô gái đứng bên cạnh thở dài

-Hửm cái gì ở kia sao?

Elist đi lại và cúi sát người cô bạn kia để hỏi

-Hả?

À ừm thì có thêm một vụ án mạng nữa thì phải.

-Ừm cảm ơn cậu rất nhiều...

Elist liền đi lại gần với hiện trường vụ án nhìn vào vũng máu khô ở hiện trường

-Sao đã phát hiện sớm rồi nhỉ?

Mồ chán ghê~
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 8:Khám nghiệm


-Thật không ngờ đấy, mới hôm trước có người mất giờ lại thêm một thi thể nữa?

Cứ như là thị trấn này đang bị ma ám vậy đó.

Moruk vừa nhìn vào tấm bạt đang che đi thi thể của người đàn ông đen đủi ấy; vài phút trước, ta mới được chứng kiến một người có nước ra xanh nhợt nhạt cùng với đôi mắt thâm quần như tô lên một vẻ thần bí đến rùng mình.

-Giờ chỉ còn mong rằng bên pháp y có thể kiếm thêm được thông tin để nhanh chóng tìm ra hung thủ thôi, không được để quá lâu dẫn đến lọt mất...

Cảnh sát trưởng Ruk lên tiếng phá tan bầu không khí có phần nặng nề này, anh quay qua nhìn thẳng vào vị bác sĩ pháp ý đang đứng trầm ngâm như đang suy tính một điều gì đó

-Được rồi!

Trước hết hãy phân chia công việc ra trước đã, Ruk phiền anh cố gắng giữ trật tự, đảm bảo mọi ngừoi dân không bị hoảng loạn trước nhưng thông tin không mấy khả quan này.

Vị bác sĩ quay ra và đặt tay lên vai vị cảnh sát trưởng Ruk mà nói

-Được rồi nào mọi người mau giải tán nào!

———————————————————————

Sau khi kiểm tra thì ta có thể thấy phần đầu của nạn nhân có vẻ đã có những va đập lớn nhỏ dẫn đến có những chỗ xuất huyết bất thường, phần xương sườn phải bị gãy cái số 2 đến 8 còn trái thì 3 đến 7

Men theo vị trí giữ xương đòn cắt dọc xuống sườn, khoang ngực đầy máu, nhiều vết thương rách lớn nhỏ có vẻ là do xương sườn bị gãy đâm thủng

-Qua đó ta có thể thấy bằng những vết thương mà tử vong

Inver là pháp ý chính cho đợt khám nghiệm này, là một nữ pháp ý tài ba trong ngành

-Có lẽ là sau khi chết nạn nhân còn bị hung thủ bạo hành và việc nạn nhân bị tai nạn giao thông do xe cán qua còn lưu vết bánh xe tại đùi trái, khi ở hiện trưởng các anh còn tìm kiếm thêm được những manh mối nào nữa không?

Inver cầm lấy một trong những tấm ảnh được chụp tại hiện trường mà nghiên cứu

-Theo tôi được biết, nạn nhân là thầy giáo John; 27 tuổi , đang sinh sống và làm việc tại khu ****; mẹ thầy giáo xấu số này vừa mất cách đây không lâu, theo một số học sinh kể rằng thầy giáo này là một thầy giáo giỏi, rất yêu thương và quan tâm học sinh và được đồng nghiệp trong trường kính trọng và nể phục

-Theo một số nguồn tin từ học trò thì thầy John có thói quen là sẽ luôn mang theo bên bản thân mình một loại nước hoa mùi hoa nhài vì trên người thầy giáo này luôn nồng nặc một mùi gì đó rất lạ và được một số học sinh nói là giống mùi hoa nhài nên tôi suy đoán rằng thầy sẽ luôn mang bên mình lọ nước hoa kiểu thế.-Peter tiếp lời

-Hưm đúng thật là trên thi thể có một mùi hoa nhài thoang thoảng nhưng cũng khá lạ khi thi thể được tìm thấy khi đang trong tình trạng ướt sũng nhưng mùi hương lại không bay hết mà còn đọng lại một ít, có lẽ việc mà thầy giáo này làm trong trường có thể là buôn bán chất cấm vì khi khám nghiệm tôi có thấy trên cánh tay phải mà thầy giáo này có vết hằn nhẹ có lẽ là do đeo đồng hồ một thời gian dài cùng với những vết chấm li ti như tiêm chích, cùng với đó là trong lớp của thầy đã từng có một học sinh bị bắt do tiêm chích loại thứ bột không rõ gốc gác.

-Điều này cũng chưa thể xác minh ngay được vì chỉ là suy đoán, giờ chỉ còn cách chờ ADN có kết quả mà thôi, trong thời gian qua mọi người vất và rồi nên nghỉ ngơi xíu còn có sức mà làm.

—————————————————————-

Ngày hôm sau, Ruk đến cạnh vỗ vai Moruk và nói:

-Nay có một cậu thanh niên thám tử thiên tài sẽ đếm đây giúp ta đấy, thế nên!

Nhờ cậu đây đi đón cậu trai đó nhé kia ở sân bay nhé!

-Ủa=)) Alo?

Sao lại là em???-Moruk quay ra và nhìn Ruk với một ánh mắt khó hiểu

—————————————————————

Đến sân bay...

-Alo sếp à?

Em đến sân bay rồi đây, mà sao mãi không thấy chàng thanh nên màn sếp nói đâu thế sếp?

Đầu dây bên kia liền đáp: "Cậu cứ từ từ, cậu thanh niên kia chỉ vừa xuống máy bay thôi, giờ thì chờ xíu nữa cậu đó tới liền"

-Èo thế mà sếp cứ bảo em là muộn rồi làm em cong cả đít lên.

Bỗng một bàn tay đặt lên vai viên cảnh sát trẻ

-Tôi thấy anh mặc đồ cảnh sát, anh có phải là Moruk không?

Cậu cảnh sát Moruk liền giật mình mà quay phắt ra đằng sau:

-Hết hồn?

Cậu đứng đây từ khi nào mà sao không có một tiếng động nào vậy?

-Hì hì!

-Thôi được rồi, cậu trai trẻ cậu có phải là vị thám tử thiên tài đó không?

-Dạ đúng rồi ạ!

Tự giới thiệu với anh trai đây, em là thám tử thiên tài mà mọi người hay nhắc đến!

Em là Thám tử Charles hay còn được gọi với cái tên thân thuộc hơn khi em còn ở đây và sau này anh cứ gọi em là Linbo Charles...
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 9: mảnh thi thể còn lại


Trong quá trình đợi xét nghiệm ADN thì bên phía cảnh sát cũng đã có một cuộc gọi thôi báo về việc một học sinh phát hiện ra một mảnh thịt không xác định cùng với một vài ngón tay đang phân huỷ nặng .

Sau khoảng 30 phút sau thì cảnh sát xuất hiện, hiện trường lúc này vô cùng hoảng loạn; các học sinh đang bu lại vây kính cả hiện trường, cho đến khi Baron-thầy hiệu trưởng bắt loa lên: "Được rồi các em mau giải tán đi nào!!

Giải tán nhanh để cảnh sát điều tra!!

Mau trở lại phòng học và giữ trật tự"

Sau tiếng loa, tất cả đã ổn định lại, các học sinh đã vào hết trong lớp lúc này các viên cảnh sát mới được tiếp xúc gần hơn với hiện trường tìm thấy thi thể

Một người trong đó không kìm được mà phải nôn ra tại chỗ, một mùi hôi tanh nồng kinh khủng xộc thẳng vào mũi họ khiến họ bất giác mà vội vàng bịt mũi lại

Xuất hiện trước mắt họ lúc này là một đống thịt bầy nhầy khủng khiếp đang phân huỷ nặng, những con dòi lúc nhúc đang đục khoét vô sâu trong những miếng thịt đang dần nhão ra, lúc này Inver đi tới và lấy trong cặp đồi nghề của kình ra vài ba cái túi zip rồi lấy đồ gắp chuyên dụng gắp những vật chứng vào trong từng chiếc túi nhỏ, những miếng thịt tái nhợt đi đang chảy ra một thứ chất dung dịch màu đen hôi tanh mà không phải ai cũng dám đứng lại gần

Bỗng có một tiếng nói phát ra:

-Mọi người có nghĩ đây là mảnh thi thể còn lại của cậu trai trẻ Mark kia không?

- Là Linbo, chàng thám tử trẻ tuổi

Cậu chàng bước đến và nhìn vào đống thịt xay nhão kia, cậu vươn tay ra sờ vào những ngón tay tái nhợt, xung quanh nó còn được bọc bởi một lớp máu khô

Khi đang ngắm nghía vật chứng kia, một âm vang khiến Linbo phải bất giác rùng mình:

-Èo ơi!

Zai đẹp mà sao ở dơ quá à!- không khí bỗng im ắng lạ thường mọi ánh nhìn đều ngước sang bên tiếng phát ra thứ âm thanh đó

-Ủa=)) em làm gì mà mọi người nhìn em dữ vậy?

Elist lên tiếng cắt ngang bầu không khí có phàn ngột ngạt này, thầy hiệu trưởng quay ra với vẻ mặt bất ngờ:

-Elist sao em còn ở đây tôi đã bảo phải vào trong phòng học rồi mà!

-Tại em đánh rơi đồ ở sân trường nên em vội chạy xuống tìm thôi mà ai ngờ gặp phải zai đẹp ở bẩn này đâu!!- Elist nhanh nhảu đáp lời thầy rồi quay qua nhìn về phía Linbo

Linbo lúc này đang đứng như trời trồng nhìn thẳng về phía cậu trai nhỏ con vừa mới chê cậu ở bẩn, nhưng lòng kiêu hãnh của một cậu thiếu gia sùng sục nổi lên, cậu gằn giọng đáp lời:

-Cậu nói ai ở bẩn?

Việc của cậu à mà vác cái mặt lol xuống?

Ngon vào đây làm hộ phát- Ánh mắt phừng phừng lửa hận nhìn về phía cậu trai kia

Bị nhìn bằng ánh mắt như vậy Elist cũng không khỏi rùng mình mà run rẩy cất lời:

-Không ở bẩn thì thôi có cần phải nói tôi thế không?-Cậu bạn liền nhanh chóng chạy đi chỗ khác tránh bị Linbo nắm đầu lôi đi

Linbo quay qua hỏi thầy hiệu trưởng Baron rằng:

-Thằng nhóc kia là thằng ranh nào đấy thưa thầy?

Looking at it makes my eyes itch ( nhìn là thấy ngứa hết cả mắt )

Ngay lúc này có vẻ như mọi ngừoi đã ngầm đoán được tính cách của cậu bé Linbo này như thế nào rồi

Nhưng cũng đâu vừa, một lúc sau Elist chạy qua và hét to:

-Handsome guy is dirty ( Thằng đẹp zai ở bẩn )

Mọi người xung quanh không thể gắng gượng nổi mà oà lên cười làm cho Linbo muốn đội chục cái quần lên đầu=))

——————————————————

Vài hôm sau, bên cảnh sát cũng nhận được kết quả về cuộc khám nghiệm ấy, cũng không có gì khá bất ngờ khi cái đống thịt nhão kia là của cậu Mark kia

-Bọn này kinh thật!

Lộng hành gớm vaiz, kể ra cũng được đâu đó gần tháng rồi mới tìm thấy để gia đình còn an táng-Ruk lên tiếng sau khi nhìn vào tờ xét nghiệm

Nữ pháp y Inver bước tới vỗ vai Ruk rồi nói:

-Thôi giờ cũng muộn rồi nghỉ thôi không là không tốt cho sức khoẻ đâu.

——————————————————

*Ở nhà Inver:

Nữ pháp y bước tới chỗ chồng mà nũng nịu:

-Chồng à?

Sao mặt anh trông buồn thế có gì sao?

Baron-Thầy hiệu trưởng quay là nắm lấy đôi bàn tay nhỏ đang đặt trên vai mà cất tiếng

-Em yêu à?

Không có gì đâu chỉ là mấy nay anh thấy mọi thứ xung quanh quay như mòng mòng vậy, hết học sinh rồi lại đến giáo viên, liệu rằng mọi thứ còn ổn được cho đến khi anh rời khỏi ngôi trường đó không?

Gương mặt ông như muốn khóc vậy, Inver cúi người xuống ghé sát tai chồng mà thủ thỉ:

-Anh à... yên tâm đi nếu nhưng anh không phản bội em và anh trai em thì anh sẽ ổn thôi mà...

Một nụ cười kì dị gần lộ rõ trên gương mặt xinh đẹp của nữ pháp y khiến cho Baron lạnh gáy đến rùng mình, liệu rằng có thật sự ổn nếu như mà nghe theo lời của người vợ này không?

Baron quay qua hôn nhẹ lên mái tóc của Inver

Thấy mọi chuyện có vẻ ổn nên Inver dần thu mình lại đứng thẳng lưng lên mà cất cao giọng:

-Được rồi!

Vào ăn cơm đi, em mới mua ít thịt tươi ở siêu thị đấy!

Ngon lắm đấy!

Nghe vậy Baron liên đứng lên cùng vợ mình bước vào phòng ăn, ngồi vào bàn ăn ông liền cất giọng mà khen không ngớt

-Um!

Em yêu à nhìn mấy món này ngon quá đi!

-Hửm!?

Phải ngon chứ vì thịt này có tên là BOROSE mà...

-Ưm?

Tên hơi lạ với mọi khi nhỉ, nhưng mà nhìn ngon quá trời!

Loại mới hả em?

-Dạ đúng rồi ạ...

———————————————————-

*Bên phía Linbo

-Nực cười vaiz?

Tại sao tao lại phải học cùng lớp với cái thằng E E gì đấy!

Gương mặt nhăn nhó cộng thêm với một giọng nội lực gào thé trong phòng ngủ của mình

————————————————————

*Sáng hôm sau

-Được rồi các anh chị im lặng cho tôi đi nào!

Nay lớp chúng ta sẽ có thêm một bạn mới nữa.

Linbo từ ngoài bước vào với một gương mặt vui vẻ mà đứng cạnh giáo viên, nhìn xuống dưới lớp mà cất giọng

-Chào tôi là Linbo, các cậu không cần phải biết họ của tôi đâu chỉ cần biết là được rồi.

Mọi người dưới nhà đang xôn xao bỗng im lặng, chắc có lẽ đã cảm thấy người bạn mới này thật kiêu ngạo.

-So what?

What's wrong with me not wanting to say my last name?( sao nào?

Có chuyện gì khi tôi không muốn nói họ của bản thân mình ra sao? )

-Được rồi các em, em có thể chọn chỗ ở bất kì chỗ nào mà em muốn nhưng tôi nhắc rõ lại cho em nghe...-Giáo sư ở giảng đường quay qua và nhìn thẳng vào mắt của Linbo

-Do not break the rules when entering my classroom( không được phạm quy khi bước vào lớp của tôi )

Linbo cười khảy mà nhìn giáo sư, cậu ta chỉ tay ra phía trước nhìn theo nơi cậu chỉ mọi người đều rất bất ngờ

-I want to sit with you, E or something ( tao muốn ngồi với mày, thằng E gì gì đó )
 
Kẻ Điên Đội Lốt Thiên Tài
Chương 10: manh mối dẫn đến con đường mòn


-Chào nha!

Từ hôm nay tôi sẽ là bạn cùng bàn của cậu, mong rằng một đứa như cậu đừng làm phiền tôi trong thời gian tới- Linbo bước tới cái bàn trống cạnh Elist

Nhận thấy cậu bạn này có vẻ gì đó rất thú vị khiến cho Linbo có cảm giác vừa lạ vừa quen

-Hể??

Mồ sao phải ngồi cùng với người đẹp trai mà ở bẩn vầy nè;-;-Elist nằm vật ra bàn thở dài thường thượt khiến cho Linbo nghe xong mà chỉ muốn cho cậu ta một trận.

-Cậu biết đó tôi cũng đâu phải người hèn mọn gì đâu mà không sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn như cậu 😘

Elist vừa nói vừa nhếch mép lên cười, cậu quay lại hất một bên tóc qua một bên, ánh mắt khiêu khích chiếu thẳng vào người cậu thám tử tự kiên trước mặt

-Ha?

Tôi nói cho cậu biết tôi không có vấn đề ở đâu để mà cậu nói tôi khó khăn cả, cậu biết đấy ngồi cạnh tôi là một vinh dự to lớn mà cậu có thể nhận được đấy hiểu không?

Loại người tầm thường như cậu làm sao hiểu được giá trị tuyệt vời của thám tử tài ba nổi tiếng, nào như một kẻ thua cuộc ngồi ở xó nơi mà chỉ dành cho những người tầm thường đến mức tầm thường vậy.

Vừa nói vừa chỉ thẳng tay vào mặt Elist với giọng nói kháy đểu khiến cho bầu không khí xung quanh họ nồng nàn mùi thuốc súng.

Bỗng một viên phấn bay đến đập thẳng vào chiếc chán chứa sự ảo tưởng của Linbo

-Tôi đã nhắc trước cho cậu rồi không được phép phá vỡ những quy tắc trong giờ học mà nhà trường đưa ra, tôi không muốn mới đầu buổi mà đã phải vắc cái thân voi của cậu lên phòng hiện trưởng để kiểm điểm đâu nên là HÃY IM LẶNG TRONG CÁI LỚP NÀY HỘ TÔI!!

Những tiếng cười khúc khích vang vọng xung quanh như mỉa mai cái thứ gọi là lòng tự trọng cao ngất của ai đó mới chuyển tới

Linbo- nhân vật chính trong cậu chuyện vừa ngại vừa xấu hổ khi bị nhắc đến trước một tập thể đông như vậy.

-* Mẹ kiếp cái lớp này dám làm tôi xấu hổ, các người cứ đợi đấy *

——————————————————————

*Ra chơi

-Mồ thằng hâm đó, tại sao khi ấy mình lại chọn ngồi cạnh nó vậy trời đáng lí ra mình phải lựa chọn một chỗ ngồi cạnh của sổ hay trai xinh gái đẹp chứ!!

Bỗng ánh mắt của Linbo va vào sự quý phái của một người phụ nữ "Violet"

Nhận ra là người quen cậu liền tiến lại gần, kính cẩn chào hỏi đối phương:

-Kính chào phu nhân, cho hỏi sao hôm nay cô lại đến trường cháu làm gì vậy ạ?

Đối phương cũng niềm nở mà đáp lại lời chào ấy:

-Ô Linbo đấy à?

Đây là ngôi trường mới mà cháu mới vào sao?

Ta cứ nghĩ việc một cậu bé thông minh như cháu sẽ chọn một ngôi trường danh giá nào đó cơ.

-Vậy cho hỏi cô đến đây để làm gì vậy an

-À ta đến đây mục đích là để thay chị dâu ta đến gặp hiệu trưởng bàn về vụ việc của Mark

-Mark?

Ồ vậy hoá ra cô lại là người nhà của cậu trai xấu số đó sao, chia buồn cùng gia đình

Vẻ mặt của Violet khá là bình thường, bình thường đến mức không ai nghĩ rằng cô ấy đang đau buồn vì người cháu của cô ta mới bị sát hại một cách dã man như vậy, vẻ mặt ấy cũng khiến Linbo phải giật mình tưởng trừng như đã nhìn nhầm vào một thứ gì đó, một thứ gì đó KHÔNG PHẢI CỦA NGƯỜI THÂN ĐỐI VỚI NHAU

-Vậy thôi cô đi nhé!!

Cô ấy vui vê nhảy chân sáo đến phòng thầy hiệu trưởng, thật nực cười người đã có chồng và 2 đứa con gái như cô ấy lại đang tằng tíu với một thầy giáo đã có tuổi trong trường này cơ chứ

- Thật là nguy hiểm quá mém tí là cô ta biết mình đang giả bộ thân thiện rồi, bám theo cô ta có lẽ sẽ có thêm manh mối chăng?

Trong suốt quãng đường đi tới phòng giáo viên Linbo có để ý xung quanh đây im ắng lạ thường so với những khu khác khiến cậu chột dạ mà lo lắng theo

Khi cố gắng lắng nghe hết những gì mà đôi tình nhân họ nói trong phòng, những thông tin đó khiến cậu đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác:

-Hả?

Vậy ra Mark không phải con cháu nhà Harlod?

Mà là giống với người tình cũ của bà là thầy hiệu trưởng Baron!!

Nhưng vì thầy Baron ham mê tiền bạc nên đã ruồng bỏ bà để đi theo gia đình nhà Inver.

*Wao chuyện này càng gây rồi đấy*

-Nhưng rằng mình vẫn tự hỏi mục đích của cô ả muốn là gì?

Tài sản gia đình nhà Harlod sao?

Thấy mọi người truyền miệng rằng ông Harlod bị "yếu" rằng là ông mãi mà không kết hôn, đến gần U40 rồi thì mẹ của Mark xuất hiện và đẻ cho ông một người con trai.

Đó giờ mình cứ nghĩ việc này chỉ có trong flim thôi chứ...

Bỗng một tiêng hỏi phát ra bên mép tai cậu:

-Này đang làm gì ở đó vậy?

Linbo giật mình quay ngược lại phía sau, cậu ta trợn tròn mắt lên khi nhìn thấy người đó :

-C...Cậu?

Sao lại ở đấy?
 
Back
Top Bottom