Khác [KaoJane_JaneKao] CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG KỊP NÓI LỜI YÊU

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407762185-256-k845091.jpg

[Kaojane_Janekao] Chiến Trường Không Kịp Nói Lời Yêu
Tác giả: atusviettruyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một đơn vị đặc nhiệm khắc nghiệt, Đại úy Kao Supassra nổi tiếng là người phụ nữ lạnh lùng, ít nói và tuyệt đối nguyên tắc.

Với cô, công việc luôn đặt trên tất cả - không ngoại lệ, không cảm xúc.

Ngày Trung úy Jane Methika được điều chuyển về đội của Kao, bầu không khí vốn đã nghiêm túc lại càng trở nên căng thẳng.

Jane trái ngược hoàn toàn với cấp trên của mình: ấm áp, cứng đầu và không ngại tiến về phía người khác, kể cả khi liên tục bị từ chối.

Bất chấp sự xa cách của Kao, Jane vẫn kiên trì mỗi ngày xuất hiện trong phòng làm việc ấy - chỉ để nói vài câu, mang một ly cà phê, hoặc đơn giản là ngồi im bên cạnh.

Sự bướng bỉnh đó dần làm lung lay bức tường mà Kao dựng lên suốt nhiều năm.

Giữa những buổi huấn luyện khắc nghiệt, các nhiệm vụ nguy hiểm và áp lực chiến trường, hai con người tưởng như không thể hòa hợp ấy lại âm thầm tiến gần nhau hơn lúc nào không hay.

Nhưng khi một nhiệm vụ tối mật được giao xuống, mọi thứ bắt đầu đổi hướng.

Lời hứa trước ngày lên đường.

Một ánh nhìn chưa kịp nói hết lòng mình.

Và những cảm xúc bị chôn sâu sau danh xưng quân hàm.

Liệu trong thế giới nơi sinh mạng luôn treo trên lằn ranh mong manh, tình cảm có đủ mạnh để vượt qua im lặng, trách nhiệm và những điều không thể nói thành lời?



kaojane​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Civil War(Nội chiến)
  • 👑🌊Đại Chiến Tử Cấm Thành🌊👑
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Cuộc Chiến Cuối Cùng
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • [Kaojane_Janekao] Chiến Trường Không Kịp Nói Lời Yêu
    CHƯƠNG 1: SỰ MỞ ĐẦU


    Sáng thứ Hai, doanh trại quân khu 7 đông nghịt hơn thường lệ.

    Ba đội đặc nhiệm tập trung dưới sân: 007 bên trái, 009 bên phải, và 012 ở chính giữa chờ xuất kích.

    Không khí căng thẳng đến mức nghe rõ tiếng giày nghiến trên nền xi măng.

    Chỉ huy trưởng Đại tá Thành bước lên bục, giọng vang dội:

    “Theo quyết định điều chuyển nhân sự số 127/BQP, kể từ hôm nay, Đại úy Jane Methika chính thức là đội trưởng đội 007, đồng thời phụ trách phối hợp tác chiến với đội 009.”

    Đội 007 vỗ tay rào rào.

    Mấy anh em đội 012 đứng gần đó cũng phụ họa theo cho vui.

    Riêng đội 009 im phăng phắc, mười tám con người đứng thẳng như tượng.

    Jane bước lên bục.

    Cô cao ráo, nụ cười thoải mái như thể đang dự tiệc chứ không phải đứng trước cả trăm con người đang dò xét.

    “Xin chào mọi người.

    Tôi là Jane.

    Về sau phiền mọi người nhiều rồi.”

    “Ố ồ!

    Cuối cùng 007 cũng có người ra dáng!” – Thiếu úy Nam, đội phó đội 012, huýt sáo.

    Cả sân cười ồ.

    Đội 007 hãnh diện.

    Đội 009 vẫn im.

    Chỉ huy trưởng quay sang: “Trung úy Kao Supassra, đội trưởng đội 009.”

    Jane đưa mắt tìm kiếm.

    Một người phụ nữ đứng ở hàng đầu, thẳng lưng, mắt nhìn về phía trước, không nhìn Jane, không nhìn ai.

    Sắc sảo.

    Lạnh.

    Đẹp một cách dữ dội.

    “Rất hân hạnh.”

    Jane chìa tay.

    Kao nhìn bàn tay trước mặt.

    Hai giây.

    Ba giây.

    Không bắt.

    “Biết rồi.”

    Kao quay người, bỏ về chỗ.

    Cả sân lặng như tờ.

    Thiếu úy Nam đứng hình, tay còn giơ giữa chừng định pha trò tiếp nhưng nuốt luôn lời vào bụng.

    Jane đứng yên, tay vẫn giơ giữa không trung.

    Một thoáng ngỡ ngàng, rồi cô thu tay về, bỏ vào túi quần.

    “Ồ,” – Jane khẽ cười với chính mình – “căng đấy.”

    ---

    Buổi trưa, căn tin doanh trại chưa bao giờ sôi động đến thế.

    “Mày thấy chưa?

    Trung úy Kao khinh thường Đại úy Jane kìa!”

    “Trung úy Kao ai cũng khinh thường mà.

    Bả ghét tất cả.”

    “Nhưng đây là cấp trên mới đến, làm vậy có quá không?”

    “Đã ai bảo cô ấy là người bình thường đâu.”

    Thiếu úy Nam bưng khay cơm ngồi xuống bàn Jane: “Này Đại úy, đừng buồn.

    Trung úy Kao nổi tiếng khó ở rồi.

    Hồi tháng trước đội 012 sang mượn tài liệu, bả cũng không thèm nhìn mặt.”

    Jane gắp thức ăn, thản nhiên: “Tôi có buồn đâu.”

    “Thật?”

    “Thật.

    Mà sao anh ấy ấy… làm đội trưởng được?”

    Nam nhún vai: “Tài năng.

    Bả là người giỏi nhất quân khu về mảng trinh sát.

    Cấp trên muốn điều bả lên làm chỉ huy mấy lần rồi, bả không chịu.

    Thích ở lại 009.”

    Jane gật gù, mắt vẫn nhìn vào khay cơm.

    “Mà sao cô hỏi?”

    “Không có gì.”

    Nam đưa mắt nhìn Jane, rồi nhìn về phía dãy bàn bên kia, nơi Kao đang ngồi ăn một mình, không ai dám lại gần.

    “Cô… tính làm gì?”

    Jane cười: “Ăn cơm.”

    ---

    Chiều hôm đó, Jane gõ cửa phòng Kao.

    “Mời vào.”

    Jane đẩy cửa.

    Phòng làm việc nhỏ, ngăn nắp đến mức khó chịu.

    Kao ngồi sau bàn, mắt dán vào màn hình, tay gõ bàn phím lách cách.

    “Trung úy Kao, tôi đến để bàn về việc phối hợp tuần tra.”

    “Ngồi.”

    Jane ngồi.

    Kao đẩy tập tài liệu qua: “Lịch trình và khu vực phụ trách của đội 009.

    Đội 007 muốn điều chỉnh thế nào?”

    Jane cầm tập tài liệu, lật nhanh.

    Mọi thứ rõ ràng, chi tiết, không có chỗ để bắt bẻ.

    “Chị làm việc kỹ thật.”

    Kao không đáp, mắt vẫn nhìn màn hình.

    “Vậy tôi sẽ dựa trên khung này để sắp xếp lại đội 007.

    Khi nào xong tôi gửi chị duyệt.”

    “Được.”

    Jane đợi.

    Kao không nói thêm.

    Phòng làm việc im lặng đến mức nghe được tiếng kim đồng hồ tích tắc.

    “Thế… tôi về.”

    “Ừ.”

    Jane đứng dậy.

    Ra đến cửa, cô quay lại: “À này.”

    Kao ngước lên.

    Lần đầu tiên trong buổi gặp mặt này, mắt họ chạm nhau.

    “Sáng nay ở lễ ra mắt, tay tôi vẫn còn giơ lên chờ chị đó.”

    Kao không nói gì.

    Jane cười: “Lần sau tôi sẽ giơ lâu hơn.”

    Cánh cửa khép lại.

    Kao nhìn khoảng không trước mặt, mày hơi nhíu.

    Không phải khó chịu.

    Chỉ là… không hiểu.

    ---

    Năm ngày sau, Jane quay lại.

    “Chị bận không?”

    “Bận.”

    “Ừ, tôi ngồi đây chờ.”

    Jane mở laptop, ngồi xuống ghế.

    Kao nhìn cô, nhìn màn hình, nhìn lại cô.

    Không có lý do để đuổi.

    Ba mươi phút sau, Jane đứng dậy: “Thôi, về đây.

    Mai lại đến.”

    “Đừng đến.”

    “Mai gặp chị.”

    Kao không trả lời.

    Jane đi rồi, cô nhìn ra cửa, thở ra một hơi.

    Không phải nhẹ nhõm.

    Chỉ là… thở.

    ---

    Mười một ngày sau, lần thứ bảy Jane xuất hiện.

    Lần này cô chưa kịp mở miệng, Kao đã nói: “Tôi đang bận.”

    “Chị lúc nào cũng bận.”

    “Phải.”

    “Vậy khi nào chị rảnh?”

    Kao ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Jane: “Không bao giờ.”

    Jane nhướng mày, vẫn cười: “Cá không?”

    “…Cái gì?”

    “Cá với tôi.

    Nếu một ngày chị rảnh, chị phải mời tôi một bữa cơm.”

    Kao nhìn Jane như nhìn người mất trí.

    Nhưng cuối cùng cô chỉ cúi xuống, tiếp tục gõ bàn phím.

    “Nhảm.”

    “Im lặng là đồng ý.”

    Kao không thèm đáp.

    Nhưng cũng không phủ nhận.

    ---

    Buổi tối, đội 012 xuất kích.

    Nam đi ngang qua phòng Kao, thấy cửa hé mở, bên trong vẫn sáng đèn.

    Trên bàn làm việc của Trung úy, cạnh chồng tài liệu mật, có một lọ thuốc đau dạ dày còn nguyên tem.

    Nam đứng tựa vào khung cửa, cười nửa miệng: “Trung úy ơi, Đại úy Jane gửi thuốc à?”

    Kao không ngước lên: “Cút.”

    “Dạ em cút liền.”

    Nam cười khà, sải bước dài về phía trực thăng.

    Đêm nay đội 012 có nhiệm vụ.

    Mai anh về, chắc chắn sẽ có thêm chuyện để trêu.

    Còn trong phòng làm việc nhỏ, Kao vẫn ngồi đó.

    Tay cô chạm vào lọ thuốc, xoay nhẹ, rồi đặt lại chỗ cũ.

    Không dùng.

    Nhưng cũng không vứt.

    ---
     
    [Kaojane_Janekao] Chiến Trường Không Kịp Nói Lời Yêu
    CHƯƠNG 2: NGƯỜI KHÔNG MỜI


    [1]

    Ngày thứ bốn mươi lăm.

    Jane đến.

    Cô đẩy cửa, kéo ghế, ngồi xuống.

    Mở laptop.

    Bắt đầu làm việc.

    Kao không ngước lên.

    "Hôm nay cô không có việc gì để làm à?"

    "Có."

    "Thế sao còn ngồi đây?"

    "Làm việc ở đây cũng được."

    Kao im lặng.

    Không đuổi.

    Nhưng cũng không chào.

    Một tiếng sau, Jane đứng dậy.

    "Về đây.

    Mai lại đến."

    "Đừng đến."

    "Mai gặp chị."

    Jane đi rồi.

    Kao nhìn cánh cửa, mày cau lại.

    Cô không hiểu.

    ---

    [2]

    Ngày thứ năm mươi.

    Jane đến, tay cầm hai ly cà phê.

    "Chị uống không?"

    "Không."

    "Vậy tôi uống hai ly."

    Jane ngồi xuống, mở laptop, vừa uống cà phê vừa gõ bàn phím.

    Kao nhìn ly cà phê thứ hai đang bốc khói trên bàn mình.

    "Cô mang đi đi."

    "Khuya rồi vứt đi uổng."

    "Thì cô uống."

    "Tôi no rồi."

    Kao không nói gì thêm.

    Năm phút sau, tay cô chạm vào ly cà phê.

    Uống một ngụm.

    Nguội rồi.

    Nhưng vẫn uống hết.

    Jane không ngước lên.

    Nhưng ngón tay cô gõ nhanh hơn một chút.

    ---

    [3]

    Ngày thứ năm mươi lăm.

    Jane đặt lên bàn Kao một hộp bánh.

    "Gì đây?"

    "Bánh khoai.

    Căn tin bán mới."

    "Tôi không ăn ngọt."

    "Ừ.

    Để tôi ăn."

    Jane mở hộp, cắn một miếng.

    Nhai.

    Nuốt.

    "Hơi ngọt thật.

    Nhưng bù lại mềm."

    Cô ăn hết cái bánh thứ nhất.

    Mở laptop.

    Làm việc.

    Kao nhìn hộp bánh còn hai cái.

    Nhìn Jane.

    Nhìn lại hộp bánh.

    Tan làm, Jane thu dọn đồ đạc.

    "Còn hai cái, chị bỏ vào tủ lạnh ăn dần."

    "Tôi không ăn ngọt."

    "Thì cho người khác."

    Jane đi rồi.

    Kao cầm hộp bánh lên, nhìn một lúc.

    Cô không cho ai cả.

    Cất vào ngăn kéo bàn.

    ---

    [4]

    Ngày thứ sáu mươi.

    Jane đến.

    Ngồi xuống.

    Mở laptop.

    Năm phút.

    Mười phút.

    Hai mươi phút.

    Kao ngước lên.

    "Hôm nay cô không có gì để nói?"

    "Chị muốn tôi nói gì?"

    "...Không có gì."

    "Thế tôi im lặng."

    Kao cúi xuống.

    Ba mươi phút sau, Jane đứng dậy.

    "Về đây."

    "Ừ."

    "Mai lại đến."

    "..."

    Kao không nói "đừng đến" nữa.

    Nhưng cô cũng không nói "ừ".

    ---

    [5]

    Ngày thứ sáu mươi lăm.

    Jane đến.

    Trên tay là một túi nilon nhỏ.

    Cô đặt lên bàn Kao một lọ thuốc dạ dày.

    "Gì đây?"

    "Thuốc.

    Dạ dày chị không tốt đúng không?"

    Kao nhíu mày.

    "Ai nói?"

    "Không ai nói.

    Hôm trước chị uống thuốc, tôi thấy vỏ trong thùng rác."

    Kao im lặng.

    "Tôi không cần."

    "Thì để đấy."

    Jane ngồi xuống, mở laptop.

    Kao nhìn lọ thuốc.

    Nhìn Jane.

    "Sao cô phiền phức thế?"

    Jane ngước lên, cười.

    "Nhiều người nói vậy lắm."

    Kao không trả lời.

    Cuối giờ, Jane đi rồi, Kao cầm lọ thuốc lên.

    Cô mở nắp, đổ một viên ra tay.

    Nhìn một lúc.

    Rồi bỏ lại vào lọ.

    Cất vào ngăn kéo bàn, cạnh hộp bánh khoai chưa mở.

    ---

    [6]

    Ngày thứ bảy mươi.

    Jane đến.

    Hôm nay cô không mang theo laptop.

    "Làm việc xong rồi?" – Kao hỏi.

    "Chưa."

    "Thế sao không mang máy?"

    "Hôm nay không muốn làm việc."

    "..."

    "Chỉ muốn ngồi đây thôi."

    Kao không nói gì.

    Một lúc sau, Jane lên tiếng:

    "Chị có bao giờ thấy mệt không?"

    Kao ngừng gõ bàn phím.

    "Mệt gì?"

    "Ở một mình."

    Im lặng.

    "Tôi quen rồi."

    "Quen không có nghĩa là không mệt."

    Kao không trả lời.

    Jane cũng không hỏi thêm.

    Họ ngồi im trong căn phòng nhỏ, nghe tiếng quạt trần quay đều đều.

    ---

    [7]

    Ngày thứ bảy mươi lăm.

    Jane đến.

    Đặt lên bàn Kao một hộp cơm.

    "Ăn trưa chưa?"

    "Chưa."

    "Ăn đi."

    "Tôi không đói."

    "Đói rồi sẽ ăn."

    Jane mở hộp cơm của mình, bắt đầu ăn.

    Kao nhìn hộp cơm trước mặt.

    Cơm trắng, thịt kho, rau luộc.

    Y hệt phần của Jane.

    Cô cầm đũa lên.

    Ăn.

    Jane không nói gì.

    Mắt vẫn nhìn vào màn hình laptop.

    Nhưng cô nhai chậm hơn.

    ---

    [8]

    Ngày thứ tám mươi.

    Jane đến thì thấy cửa phòng Kao khóa.

    Cô đứng ở hành lang, tay cầm ly cà phê nóng.

    Mười lăm phút.

    Ba mươi phút.

    Một tiếng.

    Kao bước ra từ phòng họp, thấy Jane đứng đó.

    "Cô làm gì ở đây?"

    "Chờ chị."

    "Sao không gọi?"

    "Chị bận họp."

    Kao nhìn ly cà phê trên tay Jane – chắc đã nguội từ lâu.

    "...Vào đi."

    Jane cười.

    "Ừ."

    ---

    [9]

    Ngày thứ tám mươi lăm.

    Jane bị cảm nhẹ.

    Cô vẫn đến phòng Kao.

    Kao nhìn mặt cô tái nhợt, giọng khàn khàn.

    "Về đi."

    "Không sao."

    "Về."

    "Ở đây tôi cũng làm việc được."

    Jane mở laptop.

    Hít hơi.

    Ho mấy tiếng.

    Kao đứng dậy, đi ra ngoài.

    Mười phút sau, cô quay lại, đặt lên bàn Jane một ly trà gừng nóng.

    "Uống."

    Jane nhìn ly trà.

    Nhìn Kao.

    "Chị pha cho tôi à?"

    "Mua ở căn tin."

    "Căn tin không bán trà gừng."

    Im lặng.

    "...Uống đi."

    Jane cầm ly trà lên, uống một ngụm.

    Nóng.

    Cay.

    Ấm bụng.

    "Cảm ơn chị."

    Kao không trả lời.

    Cô ngồi xuống, tiếp tục làm việc.

    Nhưng tai cô hơi đỏ.

    ---

    [10]

    Ngày thứ chín mươi.

    Jane đến.

    Hôm nay cô không mang gì cả.

    Cô ngồi xuống ghế, không mở laptop, không nói gì.

    Kao liếc nhìn.

    "Hôm nay không làm việc?"

    "Ừ."

    "Sao?"

    Jane im lặng một lúc.

    "Có người bảo tôi phiền phức quá, không nên đến nữa."

    Kao ngừng gõ bàn phím.

    "...Ai nói?"

    "Nhiều người."

    Im lặng.

    "Thế cô tính sao?"

    Jane nhìn Kao.

    "Chị muốn tôi tính sao?"

    Kao không trả lời.

    Jane đợi.

    Một phút.

    Hai phút.

    "Tôi về đây."

    Cô đứng dậy.

    "Jane."

    Jane dừng lại.

    Kao vẫn nhìn vào màn hình.

    Giọng cô đều đều.

    "Ngày kia tôi đi công tác.

    Ba ngày."

    Jane đứng yên.

    "...Ừ."

    Cô bước ra khỏi phòng.

    Ngoài hành lang, cô dừng lại, dựa lưng vào tường.

    Thở ra.

    Cười một mình.

    ---
     
    [Kaojane_Janekao] Chiến Trường Không Kịp Nói Lời Yêu
    CHƯƠNG 3: KHOẢNG CÁCH


    ---

    [1]

    Ngày thứ chín mươi lăm.

    Jane đến phòng Kao sau ba ngày chờ đợi.

    Kao đã trở về từ chuyến công tác.

    Vẫn ngồi đó, vẫn thẳng lưng, vẫn mắt dán vào màn hình.

    Không khác.

    Jane đẩy cửa.

    "Chào Trung úy."

    "Ừ."

    "Chuyến công tác tốt chứ?"

    "Tốt."

    "Có gặp vấn đề gì không?"

    "Không."

    Jane gật đầu.

    Cô ngồi xuống ghế, mở laptop.

    Trong phòng chỉ còn tiếng bàn phím lách cách.

    Hai giờ sau, Jane đứng dậy.

    "Về đây."

    "Ừ."

    Không có "Mai lại đến" từ Jane.

    Cũng không có "Đừng đến" từ Kao.

    Nhưng ngày hôm sau Jane vẫn đến.

    ---

    [2]

    Ngày thứ một trăm.

    Jane đặt lên bàn Kao một túi nhỏ.

    "Quà?" – Kao nhướng mày.

    "Đặc sản.

    Chuyến công tác lần trước của tôi."

    Kao nhìn túi quà.

    Không mở.

    "Tôi không nhận."

    "Không phải quà.

    Là biếu."

    "Cũng thế."

    Jane cười: "Thì chị vứt đi."

    Cô ngồi xuống, làm việc.

    Cuối giờ, Jane đi rồi.

    Kao cầm túi quà lên, mở ra.

    Bánh đậu xanh.

    Loại cô từng ăn hồi nhỏ, trước khi vào quân ngũ.

    Cô nhìn miếng bánh rất lâu.

    Rồi cô bỏ lại vào túi, cất vào ngăn kéo.

    Ngăn kéo đã có hộp bánh khoai, lọ thuốc dạ dày, và bây giờ thêm túi bánh đậu xanh.

    Kao nhìn những thứ chất chồng trong ngăn kéo.

    Rồi cô đóng lại.

    ---

    [3]

    Ngày thứ một trăm linh năm.

    Thiếu úy Nam đội 012 ghé qua phòng Kao mượn tài liệu.

    Hắn thấy Jane ngồi đó, trên chiếc ghế quen thuộc, mắt dán vào màn hình.

    "Ố, Đại úy!

    Lại sang ngồi chơi à?"

    "Làm việc." – Jane không ngước lên.

    "Ờ làm việc, làm việc."

    Nam cười đểu.

    Hắn quay sang Kao: "Trung úy ơi, đội 012 mượn báo cáo tháng trước ạ."

    Kao lấy tập tài liệu từ tủ, đưa cho Nam.

    "Cảm ơn Trung úy.

    Thôi em đi đây."

    Hắn đi ra đến cửa, ngoái đầu lại nhìn Jane, rồi nhìn Kao, rồi cười tủm tỉm.

    Jane vẫn không ngước lên.

    Kao vẫn không nhìn hắn.

    Nhưng khi cánh cửa vừa khép lại, Kao lên tiếng:

    "Cô không thấy phiền à?"

    "Phiền gì?"

    "Người ta nói này nói kia."

    Jane ngừng gõ.

    Cô ngước lên nhìn Kao.

    "Chị thấy phiền à?"

    Kao không trả lời.

    Jane cúi xuống, tiếp tục gõ.

    "Tôi không quan tâm người ta nói gì."

    Im lặng.

    "Chỉ cần chị không đuổi là được."

    Kao vẫn không trả lời.

    Nhưng cô cũng không đuổi.

    ---

    [4]

    Ngày thứ một trăm mười.

    Jane đến, thấy cửa phòng Kao mở toang.

    Bên trong, Kao đang đứng trước tủ hồ sơ, tay cầm một chồng tài liệu dày.

    "Chị dọn dẹp à?"

    "Sắp xếp lại."

    "Cần giúp không?"

    "Không."

    Jane vẫn bước vào.

    Cô kéo ghế ngồi xuống, mở laptop.

    Kao liếc nhìn, không nói gì.

    Ba mươi phút sau, Kao với tay lấy một tập tài liệu trên kệ cao.

    Không với tới.

    Cô kiễng chân.

    Vẫn không tới.

    Jane đứng dậy, bước lại gần.

    Cô với tay lấy tập tài liệu, đưa cho Kao.

    Khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa cánh tay.

    Kao nhận tập tài liệu.

    Không nhìn Jane.

    "...Cảm ơn."

    "Không có gì."

    Jane quay về chỗ ngồi.

    Kao đứng yên một lúc, nhìn vào tập tài liệu trên tay.

    Rồi cô quay lại bàn làm việc.

    Không ai nói với ai câu nào thêm.

    Nhưng suốt buổi chiều hôm ấy, Kao không với lên kệ cao lần nào nữa.

    ---

    [5]

    Ngày thứ một trăm mười lăm.

    Jane bận huấn luyện tân binh, không sang phòng Kao được.

    Năm giờ chiều, tan huấn luyện.

    Jane về phòng, tắm rửa, thay quần áo.

    Sáu giờ tối, cô đứng trước cửa phòng Kao.

    Định gõ.

    Nhưng trong phòng tối om.

    Kao về sớm.

    Jane đứng đó một lúc.

    Rồi quay người bỏ đi.

    Hôm sau, Jane đến phòng Kao như thường lệ.

    Kao nhìn cô.

    "Hôm qua cô không đến."

    Jane ngỡ ngàng.

    "Chị… nhớ à?"

    "Tôi hỏi thôi."

    "Bận huấn luyện."

    "Ừ."

    Kao cúi xuống màn hình.

    Jane ngồi xuống ghế.

    Tim cô đập nhanh hơn một nhịp.

    ---

    [6]

    Ngày thứ một trăm hai mươi.

    Mưa.

    Jane đến phòng Kao, vai áo ướt một mảng.

    Kao nhìn vệt nước trên vai cô.

    "Không mang ô à?"

    "Quên."

    Im lặng.

    Kao đứng dậy, đi ra góc phòng.

    Cô lấy từ tủ đồ một chiếc khăn bông trắng, đặt lên bàn.

    "Lau đi."

    Jane cầm chiếc khăn.

    Thơm.

    Mềm.

    "Của chị à?"

    "Của tôi."

    "Đưa tôi rồi chị lấy gì dùng?"

    "..."

    "Tôi có nhiều."

    Jane không hỏi thêm.

    Cô lau tóc, lau vai áo.

    Chiếc khăn thấm nước, hơi ướt.

    "Để tôi giặt rồi trả."

    "Không cần."

    "Nhưng..."

    "Không cần."

    Jane im lặng.

    Cô gập chiếc khăn lại, đặt lên góc bàn.

    "Vậy tôi để đây."

    Kao không trả lời.

    Cuối giờ, Jane đứng dậy.

    Chiếc khăn vẫn nằm đó.

    Cô không mang đi.

    Kao nhìn chiếc khăn.

    Một lúc sau, cô cất vào ngăn kéo.

    Ngăn kéo đã đầy.

    ---

    [7]

    Ngày thứ một trăm hai mươi lăm.

    Jane ngồi ở phòng Kao, làm việc.

    Bỗng nhiên, cô lên tiếng:

    "Chị này."

    "Gì?"

    "Chị có bao giờ thấy tôi phiền không?"

    Kao ngừng gõ.

    "Có."

    Jane cười khẽ: "Vậy sao chị không đuổi thẳng?"

    Im lặng.

    "Đuổi rồi cô vẫn đến."

    "Ừ nhỉ."

    Jane chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ.

    "Vậy chị đuổi mạnh hơn đi."

    Kao không trả lời.

    Một lúc sau, Jane nghe tiếng Kao, rất nhỏ:

    "...Mệt."

    Jane quay sang.

    Kao vẫn nhìn vào màn hình.

    Mặt không biểu cảm.

    "Mệt rồi."

    Không rõ là mệt vì đuổi, hay mệt vì điều gì khác.

    Jane nhìn cô một lúc.

    "Vậy để tôi phiền thêm chút nữa."

    Cô cúi xuống, tiếp tục gõ bàn phím.

    Kao không nói gì.

    Nhưng cô cũng không đuổi.

    ---

    [8]

    Ngày thứ một trăm ba mươi.

    Jane đang ở phòng Kao thì điện thoại reo.

    Cô nghe máy, mặt biến sắc.

    "...Bao giờ? ...

    Ở đâu? ...

    Tôi xuống ngay."

    Cô đứng dậy, cất vội laptop.

    "Có chuyện gì?" – Kao hỏi.

    "Đội 007 gặp vấn đề.

    Tôi phải xuống ngay."

    Jane chạy ra cửa.

    "Jane."

    Cô dừng lại.

    "...Đi cẩn thận."

    Jane quay đầu lại, nhìn Kao.

    Kao vẫn ngồi đó, mặt vẫn lạnh, mắt vẫn nhìn vào màn hình.

    Nhưng tay cô ngừng gõ.

    "Ừ."

    Jane mở cửa chạy đi.

    Cánh cửa để ngỏ.

    Kao nhìn khoảng trống trước mặt.

    Một lúc lâu sau, cô đứng dậy, bước ra đóng cửa.

    Rồi cô ngồi xuống, tiếp tục làm việc.

    Đến tối, cô vẫn chưa hoàn thành xong báo cáo.

    ---

    [9]

    Ngày thứ một trăm ba mươi lăm.

    Jane trở lại phòng Kao.

    Kao không hỏi cô đã giải quyết vấn đề gì, thế nào, xong chưa.

    Cô chỉ liếc nhìn Jane một cái, rồi cúi xuống màn hình.

    Jane ngồi xuống ghế.

    "Tôi về rồi."

    "Ừ."

    "Có người bảo tôi đi cẩn thận."

    Kao im lặng.

    "Tôi đi cẩn thận lắm."

    Kao vẫn im lặng.

    Jane cười: "Thành ra về trễ, không kịp cảm ơn."

    "..."

    "Cảm ơn chị."

    Kao không trả lời.

    Nhưng tay cô gõ bàn phím chậm lại.

    Rất chậm.

    ---

    [10]

    Ngày thứ một trăm bốn mươi.

    Jane đến phòng Kao, thấy trên bàn có một hộp bánh mới.

    "Chị mua bánh à?"

    "Biếu."

    "Ai biếu?"

    "...Người ta."

    Jane nhìn hộp bánh.

    Rồi nhìn Kao.

    "Chị nhận quà của người ta à?"

    Kao không trả lời.

    "Hiếm khi chị nhận quà nhỉ."

    "..."

    "Người ta là ai vậy?"

    Kao ngước lên, nhìn thẳng vào Jane.

    "Liên quan gì đến cô?"

    Jane khựng lại.

    Rồi cô cười.

    "Không liên quan."

    Cô mở laptop, bắt đầu làm việc.

    Hai người ngồi trong phòng, im lặng.

    Tiếng bàn phím của Jane nhanh hơn thường lệ.

    Kao không giải thích.

    Jane không hỏi thêm.

    Nhưng chiều hôm ấy, Jane về sớm hơn mọi khi.

    Và sáng hôm sau, cô vẫn đến.

    ---
     
    [Kaojane_Janekao] Chiến Trường Không Kịp Nói Lời Yêu
    CHƯƠNG 4: RẠN NỨT


    ---

    [1]

    Ngày thứ một trăm bốn mươi lăm.

    Jane đến phòng Kao, thấy cửa đóng.

    Cô gõ.

    Không ai trả lời.

    Gõ lần nữa.

    Vẫn im lặng.

    Jane đứng ở hành lang, nhìn cánh cửa gỗ màu nâu sẫm.

    Đã ba tháng rưỡi cô đến đây mỗi ngày, và chưa bao giờ cửa đóng.

    Cô lấy điện thoại, soạn tin:

    "Chị đi đâu vậy?"

    Không trả lời.

    Năm phút.

    Mười phút.

    Ba mươi phút.

    Jane về phòng mình.

    ---

    [2]

    Chiều hôm đó, Jane gặp Thiếu úy Nam ở căn tin.

    "Ơ Đại úy!

    Hôm nay không sang phòng Trung úy Kao à?"

    "Cửa đóng."

    "Ờ, bả đi công tác rồi.

    Sáng nay đi, chiều mai về."

    Jane gật đầu.

    Nam nhìn cô: "Sao mặt cô buồn thế?

    Mới có một ngày không gặp mà."

    "Tôi có buồn đâu."

    "Mặt cô viết chữ 'buồn' to đùng kìa."

    Jane không trả lời.

    Cô cúi xuống ăn cơm.

    Nam lắc đầu, cười thầm.

    ---

    [3]

    Ngày thứ một trăm bốn mươi sáu.

    Jane đến phòng Kao từ sáng sớm.

    Cửa vẫn đóng.

    Cô ngồi ở hành lang, dựa lưng vào tường, mở laptop làm việc.

    Tám giờ.

    Chín giờ.

    Mười giờ.

    Kao bước vào hành lang lúc mười giờ rưỡi.

    Cô thấy Jane ngồi đó, lưng thẳng, mắt dán vào màn hình, tay gõ bàn phím.

    Dừng lại.

    "Cô làm gì ở đây?"

    Jane ngước lên.

    Cười.

    "Chờ chị."

    "Sao không vào phòng họp mà ngồi?"

    "Ở đây cũng được."

    Kao nhìn cô một lúc.

    Rồi mở cửa phòng.

    "Vào đi."

    Jane thu dọn laptop, đứng dậy.

    Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa, cô khựng lại.

    Trên bàn Kao, cạnh chồng tài liệu, là một hộp bánh mới.

    Hộp bánh giống hôm trước.

    Jane không nói gì.

    Cô ngồi xuống ghế, mở laptop.

    Kao ngồi xuống bàn, bắt đầu làm việc.

    Căn phòng im lặng.

    Nhưng lần này, sự im lặng nặng hơn mọi khi.

    ---

    [4]

    Ba giờ chiều.

    Jane vẫn ngồi đó, nhưng mắt không nhìn vào màn hình nữa.

    Cô nhìn ra cửa sổ.

    Kao liếc nhìn cô.

    Rồi lại cúi xuống.

    Một lúc sau, Jane lên tiếng:

    "Ai tặng chị hộp bánh đó?"

    Kao ngừng gõ.

    "Liên quan?"

    "Không liên quan.

    Chỉ hỏi thôi."

    "...Bạn cũ."

    Jane gật đầu.

    Không hỏi thêm.

    Nhưng đến cuối giờ, khi đứng dậy ra về, cô nói:

    "Bạn cũ tốt nhỉ.

    Còn nhớ tặng quà."

    Kao nhìn theo cô ra cửa.

    Không nói gì.

    ---

    [5]

    Ngày thứ một trăm năm mươi.

    Jane đến phòng Kao, thấy trên bàn có hai hộp bánh.

    Một hộp cũ, một hộp mới.

    Cô nhìn một lúc.

    Rồi ngồi xuống, mở laptop.

    Kao không giải thích.

    Jane không hỏi.

    Nhưng hôm đó, Jane về sớm hơn mọi khi.

    Lúc ra cửa, cô nói:

    "Mai tôi bận.

    Không đến được."

    Kao gật đầu: "Ừ."

    Jane đi rồi.

    Kao nhìn cánh cửa.

    Rồi cô nhìn hai hộp bánh trên bàn.

    Cô cầm lên, mở ngăn kéo, bỏ cả hai vào trong.

    Ngăn kéo đã đầy, phải ấn mạnh mới đóng được.

    ---

    [6]

    Ngày thứ một trăm năm mươi mốt.

    Jane không đến.

    Kao ngồi một mình trong phòng.

    Tiếng bàn phím lách cách.

    Năm giờ chiều, cô ngước lên nhìn đồng hồ.

    Rồi nhìn ra cửa.

    Không ai đến.

    Sáu giờ, cô thu dọn bàn làm việc.

    Ra về.

    Đi ngang qua phòng Jane, cô thấy đèn tắt.

    Kao đứng lại một chút.

    Rồi bước tiếp.

    ---

    [7]

    Ngày thứ một trăm năm mươi hai.

    Jane đến.

    Nhưng hôm nay cô không mang laptop.

    Cũng không mang cà phê.

    Không cười.

    Cô ngồi xuống ghế, im lặng.

    Kao liếc nhìn.

    Rồi tiếp tục làm việc.

    Mười phút.

    Hai mươi phút.

    Ba mươi phút.

    "Có chuyện gì?" – Kao hỏi.

    "Không."

    "Mặt cô viết 'có chuyện' rồi kìa."

    Jane bật cười.

    Tiếng cười khô khốc.

    "Hôm trước chị nói bạn cũ tặng quà."

    "Ừ."

    "Bạn cũ đó... là ai vậy?"

    Kao im lặng.

    "Người yêu cũ."

    Căn phòng như ngừng lại.

    Jane nhìn Kao.

    Kao nhìn màn hình.

    "...Bao lâu rồi?"

    "Năm năm."

    "Giờ quay lại à?"

    Kao không trả lời.

    Jane đứng dậy.

    "Tôi về."

    "Jane."

    Jane dừng lại.

    "...Ngồi xuống."

    Jane không ngồi.

    Cô đứng đó, nhìn Kao.

    Kao vẫn nhìn màn hình.

    "Không quay lại."

    "..."

    "Chỉ gặp lại bạn cũ.

    Họ tặng bánh.

    Không có gì khác."

    Jane im lặng.

    "Tôi không cần biết."

    "Cô hỏi, tôi trả lời."

    Jane nhìn Kao rất lâu.

    Rồi cô ngồi xuống.

    Nhưng không mở laptop.

    Chỉ ngồi đó, nhìn ra cửa sổ.

    Kao cũng không làm việc nữa.

    Cô nhìn màn hình, nhưng không thấy chữ.

    ---

    [8]

    Chiều hôm đó, khi Jane ra về, Kao gọi:

    "Mai đến không?"

    Jane quay lại.

    Ngỡ ngàng.

    "Chị hỏi thật à?"

    "...Chỉ hỏi thôi."

    Jane cười.

    Lần đầu tiên sau mấy ngày, nụ cười trở lại.

    "Đến chứ."

    "Ừ."

    Jane đi rồi.

    Kao ngồi yên.

    Tay cô mở ngăn kéo, nhìn những thứ chất chồng bên trong.

    Hộp bánh khoai.

    Lọ thuốc dạ dày.

    Túi bánh đậu xanh.

    Chiếc khăn bông trắng.

    Và hai hộp bánh của người cũ.

    Cô đóng ngăn kéo lại.

    ---

    [9]

    Ngày thứ một trăm năm mươi lăm.

    Jane đến phòng Kao, thấy trên bàn không còn hộp bánh nào.

    Cô nhìn quanh.

    Không thấy.

    "Chị vứt bánh rồi à?"

    "Ăn rồi."

    "Ăn hết hai hộp?"

    "Một hộp.

    Hộp kia cho người khác."

    Jane nhướng mày.

    "Cho ai?"

    "..."

    "Người hay đến phòng tôi mỗi ngày."

    Jane ngỡ ngàng.

    "Chị... cho tôi à?"

    "Ừ."

    "Nhưng tôi không thấy."

    "Để dưới bàn cô."

    Jane cúi xuống nhìn.

    Dưới gầm bàn, cạnh chân ghế, là một hộp bánh còn nguyên.

    Cô cầm lên.

    Nhìn Kao.

    "Sao chị không nói?"

    "Cô không hỏi."

    Jane bật cười.

    Cười thật sự lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày.

    "Cảm ơn chị."

    Kao không trả lời.

    Nhưng khóe môi hơi cong.

    Rất nhẹ.

    Rất khẽ.

    Đủ để Jane thấy.

    ---

    [10]

    Ngày thứ một trăm sáu mươi.

    Jane vẫn đến.

    Kao vẫn im lặng.

    Nhưng có gì đó thay đổi.

    Những buổi chiều, khi Jane ngồi làm việc, Kao thỉnh thoảng ngước lên nhìn cô.

    Rất nhanh.

    Rồi lại cúi xuống.

    Những buổi sáng, khi Jane đến, trên bàn luôn có một ly cà phê nóng.

    Không ai nói ai mua.

    Nhưng Jane biết.

    Và những buổi tối, khi Jane về, Kao thường đứng ở cửa nhìn theo.

    Chỉ đến khi bóng cô khuất sau hành lang, Kao mới đóng cửa.

    Họ không nói với nhau về những điều ấy.

    Nhưng cả hai đều biết.

    Một người đang mở lòng, dù chưa sẵn sàng thừa nhận.

    Một người đang chờ, dù không biết phải chờ bao lâu.

    ---
     
    Back
    Top Dưới