KAMEN RIDER FARZO Tập 1: Khởi Đầu Của Ký Ức
Thành phố Suginami, Tokyo – 22:47 PM
Đèn đường vàng vọt phủ lên mặt đường nhựa ẩm ướt sau cơn mưa.
Từng vòng bánh xe đạp lăn đều, nước văng nhẹ lên ống quần.
Thiên, sinh viên năm cuối ngành Kỹ thuật Dữ liệu Thần kinh, hít sâu bầu không khí đêm.
Trên vai cậu là một chiếc túi đen in logo "AI Memory Lab".
Trong đó – thứ mà chính tay cậu đã dành gần hai năm để hoàn thiện – Farzo Driver, thiết bị truy xuất và tái tạo ký ức người dùng.
Nếu thật sự ký ức có thể ghi lại bằng dữ liệu… vậy những điều ta lãng quên có phải đã từng tồn tại?
Và… mình có thể tìm thấy họ chứ?
Câu hỏi đó luôn hiện hữu mỗi khi Thiên nhìn lên bầu trời – nơi ở quê hương Việt Nam, bố mẹ cậu đã biến mất trong một vụ tai nạn bí ẩn khi đang làm việc cho một tổ chức công nghệ ký ức tại Mỹ.
Không thi thể, không lời giải thích.
Tất cả chỉ còn là... khoảng trắng.
Phòng trọ nhỏ – 23:12 PM
Thiên bật đèn, đặt Driver lên bàn.
Nó gọn gàng như một thắt lưng thể thao, nhưng phần lõi có khe cắm module phát sáng.
Cậu khởi động hệ thống bằng giọng nói.
"Khởi động hệ thống thử nghiệm.
Tìm kiếm ký ức bị khóa lần một."
Một luồng sáng xanh dương bao phủ quanh người cậu.
Trên màn hình ảo xuất hiện một vùng dữ liệu ký ức bị phong ấn – màu đen, lấp ló ánh đỏ tím như vết nứt.
Thiên nhíu mày.
"Dạng ký ức nhiễu...?
Không, mình đâu có... tạo vùng dữ liệu đó."
Ngay lúc ấy, hệ thống rung nhẹ.
Ánh sáng tím thoáng qua.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên – mơ hồ như vọng từ chính trong đầu cậu.
"Ngươi chạm vào ký ức… nhưng ký ức cũng đang chạm vào ngươi."
Mắt Thiên mở to, gỡ Driver ra.
Mồ hôi rịn trên trán.
"Ảo giác?
Hay… chính thiết bị đang phản hồi ký ức của mình?"
Cậu không biết rằng – vào khoảnh khắc ấy, thứ gì đó mờ tối đã bám vào dữ liệu của Driver.
Một "hạt giống ký ức đen" đang hình thành.
Trường Đại học Khoa học Kỹ thuật Tokyo – Sáng hôm sau
Phòng hội thảo lớn.
Thiên đứng trước đám đông sinh viên và giáo sư, trình bày về dự án “Phân tích – tái tạo ký ức bằng dữ liệu thần kinh”.
Cậu nói tự tin, ánh mắt sáng rực đam mê.
"Ký ức là nền tảng con người.
Nếu có thể định hình lại, chữa lành tổn thương, hay phát hiện những điều ta quên lãng… thì chúng ta có thể cứu lấy tâm trí."
Phía cuối khán phòng, một sinh viên đứng dậy.
Đồng phục chỉnh tề, ánh mắt sắc lạnh.
Phong – người vừa chuyển từ đại học Mỹ về theo diện đặc cách.
Một thiên tài, nhưng kiệm lời và bí ẩn.
"Cứu lấy tâm trí... hay định hướng nó theo cách cậu muốn?
Cậu tạo ra một thiết bị có thể thay đổi ký ức.
Nếu nó rơi vào tay kẻ xấu, ai sẽ chịu trách nhiệm?"
Khán phòng im bặt.
Thiên khựng lại.
"…Tôi tạo ra nó để tìm lại sự thật."
Phong cười nhạt, rời khỏi phòng không nói thêm.
Trong mắt anh là sự nghi ngờ – nhưng cũng có gì đó rất cá nhân.
Đêm – Khu phố công nghệ – 22:03
Một tiếng hét vang lên từ con hẻm tối.
Thiên chạy tới, thấy một người đàn ông đang ngã quỵ.
Trong mắt nạn nhân là hình ảnh vỡ vụn – như ai đó vừa xé ký ức ra khỏi đầu ông.
Một bóng mờ lơ lửng gần đó, mờ ảo, không hình thể rõ ràng.
Nó phát ra sóng dữ liệu đen nhánh.
"Không thể nào…
đó là dữ liệu ký ức... bị sống hóa?!"
Cậu đeo nhanh Farzo Driver.
Ánh sáng xoáy quanh người, dữ liệu hội tụ thành giáp sắt màu trắng ánh xanh – Kamen Rider Farzo xuất hiện lần đầu.
Trận chiến đầu tiên
Form: Data Breaker Form
Bộ giáp nhẹ, linh hoạt.
Vũ khí: Gậy năng lượng “Memory Pulse”.
Kỹ năng: “Scan Memory” – tìm điểm yếu ký ức địch.
Farzo chạm gậy lên mặt đất – các đường ký ức đan xen hiện lên không trung.
Nhưng đối thủ quá bất định, liên tục biến dạng.
Nó là ký ức sống hóa – không có nhân dạng, không lời nói, chỉ có bản năng cướp ký ức người khác.
Farzo tung đòn “Memory Slash” – gậy xoay tròn, cắt qua dữ liệu địch.
Nhưng một đòn phản công khiến hệ thống Driver chập chờn – vết nứt màu tím lại xuất hiện.
Giọng nói cũ lại vang lên:
"Càng dùng sức mạnh… ta càng lớn lên…"
Farzo dồn toàn lực tung chiêu kết liễu “Memory Crash”.
Địch tan biến thành bụi dữ liệu.
Nhưng khi ánh sáng lắng xuống, cậu nhận ra: ký ức của nạn nhân đã bị mất hoàn toàn.
Góc tối – Trên tầng thượng gần đó
Phong đứng khoanh tay, nhìn Thiên.
"Lại là cái ánh sáng ấy…
Không thể để mọi thứ lặp lại.
Nếu cần… mình sẽ là người ngăn cậu."
Từ trong khoảng không, một vệt đen nhỏ cuộn lại… như đang cười.
Nhưng không ai nhìn thấy.
Không ai nghe thấy.
Chỉ có một điều chắc chắn:
Thứ gì đó...
đã bắt đầu chuyển động.