Khác [Kamen Rider Ex-aid] Tổng hợp đoản

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
253300786-256-k461769.jpg

[Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
Tác giả: Bloodinme
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Những đoản văn siêu cấp ngọt ngào của những cặp tôi ship trong phim 🙂)



paradoxemu​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Kamen rider Gair
  • Star riders
  • Ghost Rider: Tốc Độ Địa Ngục
  • Kamen Rider Farzo
  • [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParaEm] Nếu Emu là Bugster của Parado (1)


    【M: Chúc mừng cậu đã trở thành bác sĩ thực tập.

    Như vậy là đã có thể bước gần hơn đến ước mơ làm bác sĩ rồi a (*≧▽≦)】

    Parado nở nụ cười nhẹ, thích thú nhìn icon mặt cười trên màn hình.

    Hắn đưa tay xoa xoa mái tóc xoăn của mình, nhanh chóng trả lời lại.

    【P: Thế nhưng cảm thấy rất vất vả a.】

    【M: Đừng như vậy chứ!

    Đó chẳng phải là giấc mơ từ bé của cậu sao.

    Cố gắng lên nào, rồi nó sẽ thành công thôi (ง •̀ω•́)ง✧】

    Parado thích thú nở nụ cười, hắn cong cong đôi mắt, đưa tay ôm chầm lấy màn hình trong lòng.

    Lát sau liền nhanh chóng trả lời lại.

    【P: Thế nhưng hiện tại ta đang làm bác sĩ thực tập khoa nhi.

    Rất nhiều trẻ con, thật phiền!】

    M nhanh chóng nhắn lại, nhưng qua ngôn từ lại không có một điểm trách móc, cũng không phải thái độ phê bình mà là một lời khuyên dành cho những người thân cận.

    【M: Không thể nói như vậy a.

    Đối với người bệnh, đặc biệt là trẻ nhỏ cần phải kiên trì.

    Bác sĩ là vì người bệnh suy nghĩ a (・∀・)】

    Parado buông một tay ra, nhẹ đặt trên ngực.

    Hắn khẽ cụp mắt, cảm nhận thứ cảm xúc lạ lẫm đột ngột ập tới.

    Lát sau hắn ngẩng đầu, ngón tay thon dài nhanh thoăn thoát di chuyển trên màn hình điện thoại.

    【P: M cũng rất thích hợp để trở thành bác sĩ nha】

    【M: Đừng nói như vậy!】

    Parado sờ ngực, cụp mắt mím mím môi.

    Đột nhiên hắn cảm thấy thực khổ sở.

    M là đang... khổ sở sao?

    Đột nhiên trong đầu hắn bật lên cái suy nghĩ đó.

    Cái suy nghĩ đã ám ảnh hắn từ rất lâu.

    Hắn cũng chẳng rõ tại sao mình lại có những suy nghĩ giống vậy nữa.

    Parado cùng M cũng chỉ là bạn quen được trên mạng.

    Lần ấy là khi hắn cùng M chơi đối kháng trong một tựa game hắn vô cùng yêu thích: Knock Out Fighter.

    Và hắn thua, thua bởi cái tựa game mà hắn tự hào nhất.

    Nhưng hắn không hề tức giận mà còn rất thích thú, vì thế hắn chủ động đi làm quen với M.

    Parado cứ nghĩ M phải thuộc dạng người kiêu ngạo và lạnh lùng lắm.

    Nhưng chỉ sau một lúc trò chuyện, M liền lộ ra là một con người hòa đồng và thân thiện.

    Parado cũng nhận ra giữa mình và M có rất nhiều điểm chung.

    Cả hai đều cực kì thích chơi game, đều ưa thích nhiều thể loại giải đố và đối kháng.

    Có nhiều lúc cả hai người tựa như bằng hữu đã chơi game lâu năm cùng nhau vậy.

    Parado có nhiều lúc tưởng như có thể cảm nhận được tâm tình của M.

    Dù chỉ là mơ hồ, cũng chỉ là dao động rất nhỏ nhưng hắn biết đó tuyệt đối không phải cảm xúc của hắn.

    【P: M, ngươi đang suy nghĩ gì?】

    Rất nhanh M đã trả lời lại, một câu trả lời không chút kẽ hở.

    【M: Không có gì.

    Trong lúc thực tập thì nhớ chú ý đến thân thể, Parado (^-^)】

    Parado mím môi, ngoại trừ trò chơi, M chẳng chịu nói với hắn bất cứ vấn đề gì.

    Cho đến bây giờ, hắn cứ tưởng cả hai đã rất thân đến mức đủ biết lẫn nhau những thông tin cá nhân thì M, vẫn chưa hề nói một thứ gì về cuộc sống của mình.

    【P: Yên tâm đi M.

    Cơ thể của ta vẫn rất tốt a】

    Ánh sáng từ màn hình hất lên khuôn mặt đầy ý cười của thiếu niên.

    Cậu tắt điện thoại, ngồi dậy đưa mắt nhìn bóng người xa xa đằng kia.

    "Ngươi lại ngồi chơi nữa sao?"

    Thiếu niên nở nụ cười nhẹ, đứng dậy để ánh sáng chiếu rọi rõ ràng hơn để bóng dáng phía xa kia.

    "Có sao đâu!

    Ta cũng đang làm việc đấy thôi Graphite"

    Graphite hừ lạnh, siết chặt cây thương trong tay, lạnh giọng.

    "Thế thì nghiêm túc vào đi!"

    "Rồi rồi"

    Giọng nói đầy ngã ngớn của thiếu niên vang lên.

    Cậu xoay người đưa mắt nhìn khung cảnh toàn thành phố trước mặt.

    Nụ cười trên môi vẫn như lúc trước nhưng ánh mắt lại ẩn ẩn nỗi buồn.

    ----------------------------------

    "Henshin"

    Ánh sáng màu xanh lam sáng lên, bao quanh toàn cơ thể Parado.

    Lát sau hắn xuất hiện với một bộ giáp màu xanh trắng.

    "Perfect Puzzle"

    "Nào... giờ thì ta chữa bệnh thôi nhỉ"

    Parado vỗ vỗ tay, lao nhanh về phía Bugster Aranbura để lại vị bác sĩ thiên tài còn đang đứng ở phía sau.

    Hiiro lát sau cũng biến thân, bước sang dạng cấp 2 cũng bắt đầu vào ca phẫu thuật.

    Ca phẫu thuật kết thúc với cú chém xoay người đầy tiêu sái của Hiiro và tiếng game chiến thắng vang lên ngay sau đó.

    "Game Clear"

    Cả hai người chưa kịp nghỉ ngơi thì đột nhiên Game Area xuất hiện.

    Cũng là lúc ấy Hiiro và Parado bị những viên đạn từ đâu lao tới bắn vào người.

    "Ai đó?"

    Parado chật vật quỳ một gối, cau mày nhìn chằm chằm về một phía.

    Ở đó từ bao giờ đã xuất hiện một bóng người.

    Người ấy cũng khoác lên mình bộ giáp biến thân, một thân màu hồng.

    Parado chẳng mất một chút thời gian liền đoán được đó là loại trò chơi nào: Mighty Action X.

    "Ngươi rốt cuộc là ai?"

    Hiiro trầm giọng lên tiếng.

    Nhưng người kia chẳng nói lời nào, trong tay vẫn cầm chặt một cái máy gì đó rất kì dị mà không ngừng bắn về phía họ.

    Cả hai người Hiiro và Parado đều bị thương, thanh năng lượng liền nhanh chóng tụt xuống.

    Cứ tưởng rằng kẻ bí ẩn kia sẽ vẫn tiếp tục tấn công thì khi hai người ngẩng đầu lên, bóng dáng kia đã biến mất.

    【P: M, ta hôm nay cảm thấy không ổn chút nào a.

    Ta bị thương mất rồi】

    Vừa trở về nhà, Parado đã nhanh chóng lôi điện thoại ra nhắn cho M một tin.

    Không phụ sự kì vọng của hắn, phía bên kia đã nhanh chóng đáp lại.

    【M: Rõ ràng tôi đã dặn cậu là chú ý cơ thể rồi a (O∆O).

    Rốt cuộc cậu đã bị làm sao vậy?【

    Parado khẽ cười, nhắn.

    【P: Chẳng có gì a.

    Chỉ là đang chữa bệnh cho người khác thì có kẻ đánh ta bị thương thôi【

    Nụ cười trên môi Parado càng sâu hơn khi trong lòng truyền tới cảm giác lạ lẫm.

    Nó giống như sự pha trộn giữa sự lo lắng và... chột dạ.

    【M: Vậy cậu có ổn không đấy?【

    【P: Cảm thấy rất ổn a.

    Nhưng chẳng hiểu sao khi gặp được người đó ta lại có cảm giác đã gặp được ngươi ấy, M【

    Điện thoại trong tay Parado vẫn sáng lên nhưng không hề thấy một tin trả lời từ phía người kia.

    Parado cũng chẳng quan tâm tới việc ấy, hắn đang đưa tay lên chạm nhẹ vào ngực.

    Parado nhẹ nhàng cảm nhận từng cảm xúc mới lạ đột nhiên xuất hiện trong lòng.

    Có lo lắng, sợ hãi và chột dạ.

    M... ngươi đang sợ hãi điều gì vậy?
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParaEm] Nếu Emu là Bugster của Parado (2)


    【P: M, M!

    Ta muốn gặp ngươi a】

    Parado mở đầu một ngày mới bằng cách nhắn tin cho M với ngôn từ chứa đầy sự nũng nịu.

    【M: Chào buổi sáng a Parado.

    Cậu cảm thấy cơ thể thế nào rồi? (^-^)】

    "Lại lảng tránh ta"

    Parado mím môi, nhanh chóng khôi phục lại tâm trạng, cười đùa.

    【P: Đã đỡ nhiều rồi a.

    Kì thực vết thương cũng không đến mức gọi là nghiêm trọng】

    【M: Thế nhưng không có nghĩa là cậu không quý trọng bản thân mình.

    Tôi sẽ cảm thấy tức giận đấy (・`ω'・)】

    Parado nở nụ cười nhẹ, nhắn lại.

    【P: Ta đã biết a.

    Nhưng M, ta thật sự rất muốn gặp ngươi】

    【M: Hình như đã đến giờ đi làm rồi đấy.

    Cậu nên đi ngay thôi.

    Tôi cũng có việc bận nữa nên chúng ta sẽ gặp nhau sau vậy ヽ(・∀・)ノ 】

    Parado chưa kịp phản ứng thì thấy trạng thái hoạt động của M đã ngắt.

    Hắn mím chặt môi, cau mày.

    Chỉ có kẻ mù mới không nhận ra là M đang cố gắng lảng tránh câu hỏi ấy của hắn.

    Tại sao vậy?

    Rõ ràng cả hai người có thể gặp nhau cơ mà!

    Parado cất điện thoại, khoác lên mình chiếc áo blouse màu trắng quen thuộc rồi bắt đầu bước đến căn cứ CR.

    "Haiz..."

    M nhàm chán buông điện thoại xuống, cất vào trong túi áo.

    Đưa mắt nhìn quang cảnh thành phố bên dưới sau lớp kính.

    Nhẹ giọng hỏi người đang đứng sau ghế.

    "Thế...

    Graphite đâu rồi?"

    Người kia bật cười, bỏ tay vào túi quần rồi trả lời.

    "Đi làm theo kế hoạch rồi.

    Coi như là cho hắn có chút thời gian vui đùa đi!"

    M nhàm chán chóng cằm, lấy ra từ túi áo một cái máy chơi game rồi từ tốn phá đảo một cách nhanh chóng.

    "Nếu như ta không lầm thì ngươi cũng có mặt trong kế hoạch đó mà nhỉ, Kuroto?"

    M liếc mắt nhìn Kuroto đang đứng một bên, bên tai là âm thanh quen thuộc truyền đến từ trò chơi mà cậu thích nhất: Mighty Action X.

    "Game clear"

    "Chờ chút cũng chẳng sao cả.

    Dù sao thì cậu có muốn tham gia cùng không?"

    Kuroto khẽ cúi người, khuôn mặt sáp lại gần M.

    M mở mắt, lạnh nhạt nhìn hắn ta rồi dùng chân đẩy ghế lùi ra xa.

    Cúi đầu bình tĩnh chơi tiếp màn tiếp theo của Mighty Action X.

    "Để sau đi.

    Bây giờ ta không có hứng"

    Bởi vì M cúi đầu nên cũng chẳng thấy được nụ cười đang dần mất đi của Kuroto.

    Hắn phất phất tay, bình thản đi về phía cửa.

    "Vậy thì chào nhé!"

    Cánh cửa đóng lại, chỉ còn một mình M ở trong phòng.

    Cậu cụp mắt, buông máy chơi game ra mà đưa tay chạm nhẹ vào ngực.

    Ở nơi đây, đang dần truyền đến cái cảm xúc bất mãn khác lạ.

    M mím chặt môi, nhắm mắt lại để bản thân tan thành từng mảnh thể rồi biến mất.

    Căn phòng nhanh chóng chìm vào trong im lặng.

    Hiện giờ bên phía CR đang gặp phải khó khăn với một Kamen Rider vô cùng đặc biệt: Mighty Action X.

    Bọn họ tấn công hắn là vì muốn lấy lại những Gashat đã bị đánh cắp bởi kẻ đó.

    Parado cau mày đứng một bên, đưa mắt nhìn mọi người đã biến thân đang lao vào tấn công Kamen Rider lạ mặt kia.

    Hắn mím môi, tên này không phải là tên hôm bữa.

    Tên hôm trước tấn công hắn cùng Hiiro là Ex-aid phiên bản màu hồng.

    Còn tên này là màu đen.

    Parado không hề biến thân, hắn vẫn đứng ở một bên cùng Poppy đưa mắt nhìn mọi người trong CR đang dần bị đánh gục.

    Nhưng rồi cái tên cướp mọi người nghĩ đã bị bệnh Game xuất hiện.

    Hắn cầm trong tay thứ vũ khí kì lạ mà Ex-aid màu hồng đã cầm hôm trước.

    Thứ vũ khí đó phát ra ánh sáng màu xanh lục, bao quanh cơ thể tên cướp và rồi cơ thể hắn biến đổi.

    Trở thành một con quái vật, trở về đúng với bản chất của mình: Bugster.

    Taiga liền mất kiểm soát khi nhìn thấy hình dạng đó, tức giận thét lớn lên.

    "Graphite!"

    Anh lao lên, tấn công Graphite nhưng vẫn bị hắn ta đánh bại dễ dàng.

    Kamen Rider màu đen kia tiến đến gần Parado và nói.

    "Đánh với ta đi!"

    Chất giọng khàn khàn đã bị xử lí truyền thẳng đến tai Parado.

    Hắn cau mày, nở nụ cười đầy hứng thú.

    "Rất sẵn lòng!"

    Parado rút ra Gashat, trong lòng đầy vui mừng.

    M, hãy nhìn ta đi!

    Ta sẽ cứu vớt số phận người bệnh, sẽ đánh bại những kẻ có ý định ngăn cản cuộc phẫu thuật.

    Ta sẽ làm tất cả cho ngươi xem.

    "Perfect Puzzle"

    Parado lao lên, tấn công Kamen Rider màu đen kia.

    Nhưng cấp 2 vẫn sẽ gặp khó khăn với cấp 3.

    Parado khụy gối xuống, hắn bật cười nhưng cũng nhanh chóng đứng dậy.

    Hai đôi mắt vì vui vẻ mà cong thành một vòng cung.

    "Đây thật là một trò chơi đầy hấp dẫn a"

    Hắn cười, giang rộng cánh tay.

    "Trái tim ta đều đang sôi trào cả rồi!"

    Parado lại lần nữa lao lên.

    Thế nhưng cũng nhanh chóng bị đánh gục.

    Parado quỳ một gối trên đất, cau mày nhìn tên kia đang chuẩn bị tung đòn kết liễu thì đột nhiên có một điều gì đó rất lạ.

    Một Game Area khác đột ngột xuất hiện, bao trùm lấy tất cả bọn họ.

    Cùng lúc đó giọng nói máy móc vang lên.

    "Mighty Action X"

    "Lại một Ex-aid nữa sao?"

    Poppy ở một bên hết toáng lên.

    Không chỉ mình cô mà mọi người đều đồng loạt giật mình.

    Họ đưa mắt nhìn về bóng dáng đột ngột xuất hiện giữa sân.

    Một màu hồng, còn lại thì giống hệt Kamen Rider màu đen kia.

    Parado vội đặt tay lên ngực, siết chặt lại.

    Lại lần nữa, cái cảm giác quen thuộc này lại lần nữa ập tới khi hắn nhìn thấy bóng dáng màu hồng đó.

    Ex-aid hồng rút ra vũ khí của mình.

    Đột ngột lao lên tấn công Ex-aid đen.

    "Ngươi làm cái gì vậy Emu?"

    Graphite ở bên cạnh hét toáng lên, nhưng Ex-aid hồng kia lại vờ như không nghe thấy, vẫn tiếp tục công kích Ex-aid đen.

    "Rốt cuộc cậu đang làm gì vậy?"

    Ex-aid đen lên tiếng, vừa chật vật tránh đi từng đợt tấn công của Ex-aid hồng.

    Lần này giọng nói khàn khàn qua xử lí lại lần nữa xuất hiện, nhưng giọng nói lại đang phát ra từ Ex-aid hồng kia.

    "Ta đã nói, có đụng đến ai cũng đừng đụng đến Parado.

    Hắn là con mồi của ta"

    Ex-aid đen lùi ra một khoảng cách khá xa.

    Hắn tặc lưỡi rồi xoay người biến mất.

    Ex-aid hồng vẫn đứng đó, chầm chậm đưa mắt nhìn về phía Graphite.

    Graphite cau mày, nhanh chóng biến mất.

    Chỉ còn một mình Ex-aid hồng đứng đó, đưa mắt nhìn Parado đã giải trừ dạng biến thân.

    Hai người cứ đứng đó nhìn chằm chằm nhau.

    Cuối cùng Ex-aid hồng quay đầu rời đi.

    Sự việc ngày hôm nay đã để lại cho bọn họ chấn động không hề nhỏ chút nào.

    【P: M, M.

    Hôm nay ta gặp được một chuyện vô cùng phi lí lắm nhé.

    Có hai tên giống nhau như đúc nhưng lại đánh nhau đấy!】

    Parado vội vàng nhắn tin ngay cho M khi vừa về đến nhà.

    Ngay lập tức đã có phản hồi.

    【M: Ô, vậy sao.

    Nghe có vẻ thú vị nha (≧▽≦).

    À mà ngày hôm nay của cậu thế nào rồi?】

    【P: Chẳng ra sao cả.

    Vẫn như bình thường thôi, chỉ là lũ nhóc con rất phiền phức】

    【M: Cậu không nên nói như thế.

    Bọn chúng vẫn còn nhỏ mà (・∀・) 】

    Parado mím môi, cuối cùng cũng quyết định nhắn lại.

    【P: M, ta muốn gặp ngươi.

    Chúng ta có thể gặp nhau không?】

    Parado hồi hộp chờ phản hồi, cỡ chừng một đến hai phút sau mới có câu trả lời.

    【M: Không phải là tôi không muốn.

    Chỉ là có một chút chuyện thôi.

    Nếu may mắn thì có thể chúng ta sẽ gặp được nhau đấy (^-^) 】

    【P: Vậy sao?

    Ta hảo mong chờ a】

    M khẽ cụp mắt nhìn dòng chữ ấy.

    Cậu thu lại tầm mắt, liếc nhìn bóng người đang chật vật thở dốc bên cạnh.

    "Tại sao lại làm vậy chứ Emu?"

    M, không, phải là Emu.

    Emu ngồi thẳng dậy, đưa đôi mắt đầy lạnh nhạt nhìn Kuroto.

    "Kuroto, ta thực tình không muốn cản trở kế hoạch nhưng... ban nãy người đã nổi sát tâm"

    Cái nghiến răng của Kuroto lọt vào tầm mắt Emu.

    Cậu thở dài, đút hai tay vào trong túi áo.

    Nhẹ giọng nói.

    "Được rồi.

    Từ giờ trở về sau ta sẽ không làm ảnh hưởng đến kế hoạch nữa.

    Chỉ mong ngươi đừng làm gì quá đáng với Parado"

    "Tại sao vậy chứ?"

    Kuroto hét toáng lên.

    Emu ngay lập tức đứng dậy, nắm lấy cổ áo Kuroto rồi kéo xuống.

    Cậu kề mặt sát lại gần hắn, nghiến răng nói.

    "Bởi vì hắn là con mồi của ta.

    Chỉ có ta mới được phép đánh bại hắn"

    Cậu thả tay ra, lùi lại một bước.

    Lạnh nhạt nhìn Kuroto đang đưa một tay che mặt.

    "Còn ngươi thì cứ ở đó tiếp tục phát huy tài năng của mình đi.

    Ta vẫn còn cần nó đấy"

    Dứt lời cậu xoay người rời đi.

    Căn phòng giờ đây chỉ còn một mình Kuroto.

    Graphite từ lâu đã đi làm việc của hắn rồi.

    Kuroto thở dốc, đứng tựa vào cái bàn gần đó.

    Trên môi nở một nụ cười đầy điên cuồng.

    Hắn không hề cảm thấy tức giận, hắn còn cảm thấy sung sướng ấy chứ.

    Bởi tất cả những Gashat bọn người kia dùng là do hắn tạo ra, Gashat Ex-aid hồng cũng là do hắn tạo ra.

    Dù hắn có bị đánh bại đi nữa thì thứ đáng sợ nhất vẫn là tài năng của hắn.

    "Emu a Emu.

    Ngươi cần dùng tài năng của ta sao?"

    Nếu ngươi đã cần thì ta sẽ cho ngươi thoải mái sử dụng.

    Bất cứ lúc nào ngươi muốn, bất cứ lúc nào ngươi thích.

    Nếu đó là điều có thể giữ được ngươi ở đây, Emu à.
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParaEm] Nếu Emu là Bugster của Parado (3)


    【P: M, M.

    Chào buổi sáng!】

    Vừa mới thức dậy Parado đã hớn hở nhắn tin cho M.

    Hắn nhận ra việc này đã góp một phần quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của hắn mất rồi.

    Parado sau khi vệ sinh cá nhân xong, hắn quay lại nhìn vào chiếc điện thoại liền có chút hụt hẫng.

    "M hôm nay bận việc sao?"

    Parado lầm bầm, quyết định nhắn lại một tin nữa.

    【P: M, ngươi sao vậy?】

    Hắn ngồi yên một chỗ chờ đợi, thế nhưng hôm nay lại không giống với mọi ngày.

    M không hề trả lời lại hắn.

    【P: Ngươi bận việc sao?】

    Vẫn không có phản hồi.

    Parado mím chặt môi, cụp mắt.

    【P: Nếu ngươi bận thì trả lời ta sau cũng được.

    Ta đi làm đây】

    Parado tắt điện thoại, đem cất vào túi áo.

    Hắn đứng dậy, bắt đầu sửa soạn rồi bước ra ngoài.

    "Lạch cạch..."

    "Game clear"

    Tiếng động ngừng hẳn, điều đó khiến cho kẻ đang ngồi trên ghế kia cảm thấy rất kì lạ.

    "Sao vậy Emu?"

    Kuroto ngẩng đầu, đưa đôi mắt khó hiểu nhìn chằm chằm vào thân ảnh màu trắng đang nằm dài trên bàn kia.

    Emu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng hạ tay xuống, đặt nhẹ lên ngực.

    Nơi đây của cậu đang truyền đến cảm giác chán nản và buồn rầu.

    Parado... gặp chuyện gì à?

    "Nè Kuroto!

    Điện thoại ta hỏng mất rồi.

    Mua ta cái mới đi"

    Emu nhanh chóng khôi phục lại tâm trạng, tiếp tục chơi tiếp màn tiếp theo của Mighty Action X.

    Hiển nhiên cậu đã bỏ qua cái bản mặt cạn lời của Kuroto.

    "Ta chưa từng thấy kẻ nào như cậu đấy Emu"

    Kuroto đưa một tay che mặt, giọng đầy ý cười.

    Emu chẳng phản ứng gì, vẫn tiếp tục chơi game.

    "Game clear"

    Tiếng chúc mừng chiến thắng lại lần nữa phát ra từ máy chơi game của Emu.

    Cậu ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn nụ cười đầy hứng khởi của Kuroto.

    "Ngươi gặp chuyện gì à?"

    Emu tò mò bước lại đứng ở phía sau Kuroto.

    Hắn buông tay, ngồi dựa vào ghế, cong mắt nhìn hàng loạt dãy dữ liệu đang đua nhau chạy trên màn hình máy tính.

    "Chẳng có gì.

    Chỉ là hôm nay ta có khách thôi"

    Emu không nói gì, chỉ nhìn chăm chú vào màn hình.

    Bỏ qua luôn cả cái nhìn của Kuroto.

    Bất chợt cậu lên tiếng.

    "Nếu vậy thì ta phải tạm lánh mặt đi rồi"

    Vừa dứt lời cơ thể Emu liền nhòe đi và rồi biến mất.

    Cậu vừa rời đi thì Parado cũng lập tức xuất hiện.

    Hắn đến là trả lại Gashat do tên cướp kia trộm mất.

    Kì thực hắn không muốn trả đâu a.

    Nhưng mà M có dặn, nếu như đồ người khác mất mà mình nhặt được phải đem trả lại cho họ.

    Nhưng nếu Kuroto đã cho thì hắn đành phải nhận vậy.

    Parado vừa bước ra ngoài, Emu liền xuất hiện nhưng không phải mỗi mình cậu mà còn có Graphite.

    Trong khi Emu còn đang chăm chú chơi game thì Graphite lại bực tức hét lên.

    Hắn tức giận bởi vì Parado đã tiêu diệt đồng đội của hắn.

    Emu ngồi trên bàn, nhanh chóng buông máy chơi game ra nở một nụ cười nhìn Graphite.

    "Chẳng sao cả.

    Ta có thể tạo ra đồng đội mới mà.

    Thứ ta cần mới là dữ liệu"

    Cậu lại tiếp tục ngồi chơi.

    Kuroto ngồi một bên, bình thản nhìn Graphite đang rời đi sau khi nói một câu.

    "Perfect Puzzle...

    Tôi sẽ triệt hạ hắn!"

    Emu thu lại nụ cười, âm trầm nhìn vào bóng lưng của Graphite.

    Kuroto từ lúc Parado bước vào đã chìm vào im lặng, nụ cười luôn nở trên môi hắn cũng biến mất dạng.

    "Cậu thật sự không giống như đã từng tiếp xúc với người bệnh"

    Hiện giờ ở CR, Poppy đang luống cuống đưa mắt nhìn hai người.

    Một bên là vị bác sĩ ngoại khoa thiên tài - Hiiro.

    Một bên là game thủ thiên tài - Parado.

    Parado nhấc mắt nhìn Hiiro đang ăn bánh một bên.

    Anh lại nói tiếp.

    "Thế mà cậu lại cố gắng gia tăng độ tiếp xúc với người bệnh.

    Vì sao phải làm như vậy?"

    Hiiro như vậy đánh giá, hoặc cũng có thể là đang chất vấn Parado.

    "Ta quả thực sẽ không tiếp xúc với họ"

    Parado sảng khoái thừa nhận, hắn vẫn tiếp tục chơi game, khóe môi dần nhếch lên.

    "Trong mắt ta, trực tiếp đánh bại Bugster mới là cách thắng nhanh nhất.

    Bất quá ta là bác sĩ a, đối với người bệnh cần phải kiên trì, nên vì người bệnh suy nghĩ"

    Parado buông máy chơi game, tay phải chỉ ngực, cười đến xán lạn.

    "Trái tim ta đang nhảy nhót này.

    Ta thực sự rất phấn khởi đâu"

    Chỉ cần M cao hứng thôi, như vậy là đủ rồi.

    Ngươi cũng đang dõi theo ta mà phải không M?

    "Nè nè Kuroto.

    Mua ta điện thoại mới!"

    Kuroto thu tay, nở nụ cười bất đắc dĩ nhìn về phía thiếu niên đang hậm hực đứng kế bên.

    "Tại sao cậu lại muốn mua điện thoại mới?"

    Emu ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác, đưa ngón tay lên gãi má.

    "À thì...

    Mãi chơi game nên làm mất nó rồi"

    Kuroto thu lại tầm mắt, vẫn giữ nguyên nụ cười.

    "Được thôi!

    Chốc nữa sẽ có điện thoại mới cho cậu.

    Nhưng thật sự đây là lần đầu tiên ta thấy một kẻ kì lạ như cậu đây Emu"

    Emu vùi mặt vào cổ áo, không trả lời.

    【M: Oa oa.

    Xin lỗi cậu Parado.

    Điện thoại tôi bị hỏng nên không trả lời tin nhắn của cậu được.

    Xin lỗi Q^Q】

    Vừa mở điện thoại lên, Parado liền vui mừng khi thấy tin nhắn của M.

    【P: Thế tại sao điện thoại ngươi lại hỏng?】

    【M: Tôi là đang chơi game nên sơ ý để nó rơi xuống.

    Xin lỗi cậu Ọ v Ọ】

    Parado bật cười, bao cảm xúc uất ức ban sáng đều tan biến.

    Hắn nhanh chóng nhắn lại.

    【P: Không phải lỗi của ngươi a M.

    Chỉ cần ngươi vẫn giữ liên lạc với ta là tốt rồi】

    Emu cụp mắt nhìn màn hình điện thoại đang phát sáng.

    Cậu mím môi, khẽ ngẩng đầu nhìn Kuroto rồi trả lời Parado.

    【M: Parado này...

    Có lẽ chúng ta sắp gặp nhau rồi đấy!】

    【P: Vậy sao M?

    A...

    Ta vui quá!

    Trái tim ta đang đập lên một cách sung sướng này】

    "Ừ...

    Tôi biết mà!"

    Emu nở nụ cười nhẹ, đưa tay lên chạm ngực.

    Cậu nằm dài ra bàn, ngửa cổ nhìn Kuroto đang đứng một bên.

    "Kuroto...

    Từ mai trở về sau ta cho ta chơi cùng với nhé!"

    Chưa để hắn phản ứng cậu đã ngồi dậy, đưa tay với lấy máy chơi game.

    "Ngươi không đồng ý ta cũng đi!"

    Kuroto nở nụ cười bất đắc dĩ, thở ra một hơi.

    Hắn bước đến gần, hai tay đặt hai bên cơ thể Emu.

    Chặn đường chạy của cậu.

    Emu thắc mắc ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc sắp chạm vào khuôn mặt của hắn.

    "Ta không cho cậu đi.

    Bởi nếu cậu đi rồi cậu sẽ vì tên đó mà phá vỡ kế hoạch"

    Emu nhếch mép, cười.

    "Đừng lo.

    Ta sẽ không phá hủy kế hoạch đâu"

    Emu tiếp tục cúi đầu chơi game, để lại cho Kuroto một bầu không khí đầy lúng túng.

    Hắn mong cậu vẫn sẽ tự tin mà nói lên câu đó.
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParaEm] Nếu Emu là Bugster của Parado (4)


    Parado cau mày nhìn Kiriya sau lớp áo giáp.

    Hình như ban nãy anh ta nói Ex-aid đen kia là Kuroto - Chủ tịch tập đoàn Genm đúng không?

    Parado còn đang đứng khó hiểu một bên thì Kiriya đã xông lên.

    Bắt đầu tấn công Ex-aid đen.

    Hiện giờ tên đó đang bị dồn vào thế bí và rồi bị Kiriya tung ra đòn kết liễu.

    Một vụ nổ xuất hiện, bao trùm lấy cả khu vực ấy.

    Ngay khi Kuroto cứ nghĩ bản thân sẽ phải bị lộ diện lúc này thì từ phía sau hắn, một bóng dáng chạy vụt lên và đưa tay ra.

    "Emu"

    Kuroto đưa mắt nhìn Emu rút Gashat của hắn.

    Vụ nổ cứ như bị chậm lại, Emu quay đầu nhìn Kuroto và nở nụ cười nhẹ.

    "Bùm..."

    Vụ nổ tiếp tục xảy ra và trở nên lớn hơn.

    "Nào...

    Đến giây phút lộ mặt rồi!"

    Kiriya sau lớp áo giáp nói, đưa mắt nhìn Parado và Hiiro vừa chạy tới.

    Thế nhưng sau làn khói ấy không phải là Kuroto như Kiriya đã nói, mà là một thân ảnh khác.

    Đó là một thiếu niên với mái tóc đen và đôi mắt cùng màu.

    Lớp áo khoác màu trắng bên ngoài khiến cậu càng trở nên nổi bật hơn.

    "Ngươi là ai?"

    Kiriya hét toáng lên.

    Còn Parado thì chậm chạp đưa tay lên đặt ngay ngực.

    "Lại nữa rồi!"

    Cái cảm giác quen thuộc này lại lần nữa ập tới, hệt như lúc hắn gặp được Ex-aid hồng kia.

    Thiếu niên quay đầu nhìn về phía họ, nở một nụ cười nhẹ trong khi tay đang đưa lên chiếc Gashat màu đen của Mighty Action X.

    "Vui thật đấy!

    Lần sau chơi tiếp nhé!"

    Vừa dứt lời cậu xoay người rời đi, ánh mắt như có như không liếc nhìn về phía Parado.

    Sự việc ngày hôm nay cứ thế kết thúc, và niềm tin mà mọi người dành cho Kiriya cũng đang giảm dần.

    【P: M, sao ta cứ có cảm giác rằng hôm nay ta đã gặp được ngươi rồi nhỉ?】

    Vẫn như thường lệ, Parado lại lần nữa lấy ra điện thoại nhắn tin cho M.

    Rất nhanh đã có trả lời.

    【M: Vậy sao?

    Có khả năng là chúng ta đã gặp nhau thật đấy (^-^)】

    Parado mím chặt môi, bất giác lại nhớ về thiếu niên vừa gặp sáng nay.

    Liệu có phải... là người đó không?

    【P: M, ngươi có thể cho ta xem ảnh của ngươi được không?

    Hoặc miêu tả hình dạng của ngươi cũng được】

    【M: Không được nha.

    Còn lí do vì sao là bí mật đó ^^】

    Parado cụp mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng.

    Vì sao vậy M, rõ ràng chúng ta đã quen thuộc nhau đến mức này rồi cơ mà?

    Tại sao ngươi vẫn không đến trước mặt ta?

    Emu buông điện thoại trong tay, nhàn nhạt đưa mắt nhìn người vẫn đang tức tối bên cạnh.

    Không tiếng động đưa tay đặt lên ngực.

    "A...

    Vẫn chưa phải lúc!"

    "Graphite đi đâu rồi?"

    Emu nhấc mắt nhìn Kuroto đang hét lên ở một bên.

    Nhàn nhạt đáp lại.

    "Graphite à?

    Hắn ta đang làm theo kế hoạch đấy chứ.

    Lấy cắp Gashat Proto rồi trở thành phần thưởng cho các Kamen Rider kia.

    Khi hắn bị đánh bại ta sẽ có được dữ liệu.

    Không tồi!"

    Emu nở một nụ cười thỏa mãn, tiến lại gần chỗ Kuroto.

    "Đừng tức giận.

    Dẫu sao ta vẫn đạt được mục đích khác mà.

    Để Kiriya bị hiểu lầm lại càng khiến kế hoạch của ta dễ dàng hơn"

    "Phải rồi nhỉ?"

    Emu thu lại nụ cười, âm trầm nhìn Kuroto đang cười một cách điên cuồng trước mặt.

    Có lẽ... cậu nên thử đi gặp trực tiếp Parado xem sao.

    Hiện giờ Parado đang ngồi trầm ngâm một mình ở một khu vực không người.

    Thật phiền a!

    Đó là lí do hắn chẳng bao giờ thích chơi cặp chơi đội với bất cứ ai, à mà ngoài trừ M ra.

    Parado đang rất đau đầu khi phải cố gắng khuyên đám người kia hợp tác cùng nhau để đánh bại Graphite.

    Kì thực hắn cũng có thể tự làm việc đó một mình a, nhưng khổ nỗi Dragon Knight Hunter Z lại là game chơi đội.

    "Xem ra cậu gặp khó khăn rất lớn nhỉ?"

    Một giọng nói trong trẻo truyền thẳng vào tai Parado.

    Hắn ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một thân ảnh khiến hắn phải bật dậy và vào thế phòng thủ.

    "Tại sao ngươi lại ở đây?"

    Đó là một thiếu niên với lớp áo khoác cao cổ màu trắng, áo trong màu đen cùng cái quần đồng màu.

    Đây là thiếu niên đã xuất hiện sau khi Ex-aid đen bị Kiriya đánh bại.

    "Bình tĩnh đã nào!

    Làm gì mà cẩn thận quá vậy"

    Emu nở nụ cười nhẹ, cong cong đôi mắt nhìn Parado.

    "Kì thực ta rất thích chơi game a.

    Cả cái cảm giác thách thức trong game cũng rất tuyệt.

    Nhưng ta cũng rất ghét những người không hợp tác khi chơi đội!"

    Emu bước lại gần lan can ven hồ, cậu đặt hai tay lên đấy và đưa mắt nhìn ra phía mặt hồ.

    Miệng nở một nụ cười, hỏi Parado.

    "Ngươi cũng như thế mà phải không?"

    "Rốt cuộc ngươi đang muốn nói gì?"

    Parado cau mày, nhìn chằm chằm vào thiếu niên kia.

    Emu mở to mắt nhìn Parado, quay đầu sang chỗ khác, giấu đi sự chua xót dưới đáy mắt.

    "Chỉ là ta muốn giúp ngươi thôi.

    Để trò chơi thêm thú vị ấy mà!"

    Emu bước lại gần Parado.

    Nhưng cậu tiến lại càng gần thì hắn càng lùi lại.

    Cậu đành đứng yên, đưa mắt nhìn Parado.

    "Được rồi!

    Để ta nói nhanh cách giải quyết cho ngươi!"

    Parado đưa mắt nhìn Emu đang không ngừng đưa ra kế hoạch cho mình.

    Hắn cảm thấy thắc mắc, rõ ràng Graphite cùng Emu là cùng phe cơ mà.

    Tại sao lại hại nhau cơ chứ?

    "Ổn rồi chứ!

    Chúc ngươi thành công!"

    "Này..."

    Parado chạy tới, đưa tay ra định chạm vào cơ thể thiếu niên.

    Nhưng thứ hắn nắm được chỉ có không khí cùng một ít mảnh thể còn sót lại từ cơ thể Emu.

    Parado đưa tay siết chặt vào ngực.

    Hắn cảm nhận rõ ràng sự quen thuộc đến từ người đó.

    M, có phải là ngươi không?
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParaEm] Nếu Emu là Bugster của Parado (5)


    Parado mở to mắt nhìn Ex-aid đen đã giải trừ biến thân trước mặt.

    Nếu Kuroto mới thực chất là Ex-aid đen, vậy thì thiếu niên kia là ai cơ chứ?

    Kuroto dùng thứ vũ khí kì lạ kia đồng loạt tấn công bọn họ.

    Đến khi kịp phản ứng thì hắn đã chạy đi mất.

    Emu đang ngồi gác chân chơi Mighty Action X trong một căn phòng kì lạ với đầy đủ thiết bị hiện đại.

    Lát sau cánh cửa mở ra, Kuroto vác một thân trọng thương về.

    Kuroto quả thật bị thương rất nặng, đến mức chết cơ mà.

    Nhưng hắn không hề bận tâm đến việc đó.

    Kuroto rút ra từ vũ khí một cái Gashat màu trắng.

    Trên đó là dòng chữ: Dangerous Zombie.

    Emu ngừng trò chơi, ngẩng đầu đưa mắt nhìn Kuroto.

    Cậu đứng dậy, nở nụ cười.

    "Mọi thứ quả thật là vẫn theo kế hoạch.

    Nhưng việc ngươi tự lấy dữ liệu cái chết của chính bản thân để hoàn thành Gashat khiến ta cảm thấy đáng sợ đấy"

    Emu dần thu lại nụ cười, đem cất máy chơi game, lạnh nhạt nhìn bộ mặt điên cuồng của Kuroto.

    Cậu đang bắt đầu cảm thấy chán nản mất rồi.

    ---------------------------

    Kuroto đã giết Kiriya.

    Đó là tin tức Emu vừa nhận được vừa cách đó vài ngày.

    Anh ta chết vào đúng dịp noel.

    Hay thật, bịt đầu mối.

    Thế nhưng Emu sẽ không trách Kuroto.

    Bởi bí mật mà Kiriya đã khám phá ra được không phải là thứ đơn giản.

    Kuroto không xử lí anh ta thì chính tay cậu sẽ xử lí.

    Nhưng... cậu cứ nghĩ Parado phải kích động lắm chứ.

    Vậy tại sao những ngày này cậu không cảm thấy bất cứ bất thường gì của Parado vậy?

    Thôi thì... cậu sẽ đích thân tìm gặp cậu ta vậy.

    "Sao trông ngươi không có chút đau khổ nào vậy?"

    Parado đang ngồi một mình ở gần cái ghế cạnh hồ thì đột nhiên có giọng nói xuất hiện.

    Hắn đưa mặt nhìn về phía đó liền thấy thiếu niên áo trắng hôm nọ.

    "Là ngươi sao?"

    Emu nghiêng đầu nhìn Parado.

    Quái lạ, rõ ràng anh ta không có bất cứ cảm xúc gì về cái chết của Kiriya cơ mà.

    Thế quái nào khi vừa nhìn thấy cậu thì lại kích động thế.

    "Ta là Emu.

    Ta đến đây để nói chuyện với ngươi.

    Không... cũng không được tính là nói chuyện"

    Emu lẩm bẩm nghiêng nghiêng đầu, nhưng rồi cậu ngước đầu nhìn chàng trai tóc xoăn đột nhiên chặn đứng đường đi của mình.

    "Ngươi cảm thấy như thế nào về cái chết của Kiriya?"

    "Chẳng sao cả!"

    Emu dần thu lại nụ cười sau khi nghe câu trả lời của Parado.

    Hắn nói tiếp.

    "Ta thực sự chẳng có tâm tình gì cả!"

    Emu đột nhiên thấy Parado đang ngày càng tiến lại gần mình.

    Cậu càng tránh thì hắn lại càng ép sát.

    Cậu vội vàng xoay người rồi biến mất.

    "Quả nhiên chính là ngươi"

    Parado lầm bầm, đột nhiên hắn nở một nụ cười đầy vui sướng.

    Hắn tìm ra rồi hắn tìm ra rồi.

    M, M, ta tìm thấy ngươi rồi.

    -----------------------

    "Cậu là đang bảo vệ tên Bugster đó sao?"

    Hiiro bực tức hét lên.

    Bị chất vấn như vậy, Parado giải trừ biến thân.

    Hắn cười một cách tùy ý.

    "Như vậy không phải rất thú vị sao?"

    Hắn đưa mắt nhìn thiếu niên áo trắng đứng phía xa tự xưng là Bugster.

    Dưới đáy mắt khó có thể phát giác được những tia hân hoan.

    "Làm ta càng thêm vui vẻ hơn nữa đi M"

    --------------------------------

    ""Ta sẽ đánh bại Parado".

    Ngươi đã nói như thế mà phải không?"

    Kuroto quỳ dưới đất, nghiến răng trừng mắt nhìn bóng dáng Emu đang đứng ở đằng xa.

    "Đây là hình phạt cho ngươi vì đã dám chống đối ta.

    Giấc mơ đó của ngươi sẽ tan vỡ"

    Emu đứng từ xa, nghiêng nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn nụ cười của Kuroto.

    Có một cảm giác bất an đang dần xuất hiện trong lòng cậu.

    "Parado"

    Kuroto quay đầu nhìn về phía Parado hét lớn lên.

    Hắn ta đưa tay chỉ thẳng vào chỗ Parado.

    "Lí do mà ngươi có thể biến thân dù chưa được phẫu thuật tương thích.

    Lí do Hiiro và Taiga muốn công kích ngươi.

    Câu trả lời chỉ có một"

    Sắc mặt cả ba người Hiiro, Taiga và Emu đều thay đổi.

    Hiiro và Taiga hét lên, vội vàng lao nhanh tới.

    "Đừng có nói!"

    Nhưng không kịp rồi.

    Kuroto vẫn là dùng hết sức hét lên.

    "Parado!"

    Đến lúc này ngay cả Emu cũng đã lao tới.

    "Đó là vì ngươi đã mắc phải bệnh Game đấy!"

    Emu siết chặt lấy cổ áo Kuroto, lạnh mặt nhìn nụ cười đầy thỏa mãn của hắn.

    Thế nhưng những gì Kuroto dự đoán lại không xảy ra.

    "Thật mất hứng.

    Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ nói ra tin tức gì đó có giá trị hơn chứ!"

    Parado đứng trước thông tin khủng bố đó lại chỉ dùng một mặt chán chường, lạnh nhạt nói.

    "Việc này ta sớm đã biết!"

    Parado không hề để tâm tới biểu tình khiếp sợ của mọi người sau khi nghe câu này, mà hắn đang hưởng thụ thứ tình cảm không phải của bản thân đang truyền từ đáy lòng.

    "Tại sao phải gạt ta Emu?"

    Parado gọi tên Emu, cau mày lộ ra biểu tình không vui.

    "Ta rất tức giận.

    Rõ ràng chúng ta mới là một!"

    Còn chưa từ khiếp sợ đi ra, mọi người liền nghe được câu nói ấy.

    Nghe như có vẻ bất mãn nhưng lại cảm thấy rất thân thiết.

    Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

    Emu đứng cách xa Parado, chần chừ nói.

    "Ngươi đang nói cái gì vậy?"

    Mọi người đều không nói mà cùng nhau bỏ qua việc Genm đang lặng lẽ trốn thoát.

    Đứng bên cạnh âm thầm quan sát việc đang xảy ra tiếp theo.

    Parado đột ngột tiến tới gần, đứng trước mặt Emu cúi đầu nhìn cậu.

    "Ta biết!"

    "Nhưng đừng sợ a Emu.

    Ngươi dù có là Bugster đi chăng nữa thì đều tốt cả.

    Chỉ cần ngươi từ trước tới nay bên cạnh ta là đủ rồi"

    Parado nắm lấy vai Emu, lộ ra biểu tình sắp khóc.

    "Rõ ràng vẫn nhìn ta, rõ ràng vẫn ở cạnh ta, rõ ràng vẫn cùng ta nhắn tin mỗi ngày.

    Vậy tại sao lại không đứng ở trước mặt ta chứ?

    Ta có thể cùng ngươi chiến đấu a.

    Lí do ta trở thành bác sĩ cũng chính là vì nguyện vọng của ngươi đấy chứ!"

    Được rồi, những người xem kia đều sợ hết hồn rồi kìa.

    Emu cảm nhận cảm xúc đang truyền đến nội tâm, cuối cùng liếc mắt nhìn Parado.

    Nở một nụ cười ôn nhu.

    "Parado, cảm ơn ngươi!"

    Cám ơn ngươi vì đã tiếp thu một kẻ là Bugster như ta.

    Vừa dứt lời, Parado liền cao hứng ôm chầm lấy Emu.

    "Bởi vì ngươi chính là ta, ta chính là ngươi a Emu!"

    "Ừ"

    Emu đưa tay đáp lại cái ôm của Parado.

    Ngươi chính là ta, ta chính là ngươi.

    Đây chính là điều mà ngay từ đầu đã quyết định.

    ------------------------

    "Parado-sensei, người kia là ai vậy?

    Là bạn của anh sao?"

    Cô y tá vừa tới hào hứng đưa mắt nhìn vị bác sĩ điển trai trước mặt.

    Giọng nói đầy kích động.

    A A, bác sĩ đẹp trai quá đi.

    "Ừ?

    Emu?"

    Parado theo lời nói mà ngẩng đầu, đưa mắt nhìn thân ảnh màu trắng đang đứng phía xa.

    Lập tức lộ ra nụ cười đầy sủng nịnh, sung sướng.

    Giọng nói đầy ôn nhu.

    "Không phải là bạn bè.

    Là người yêu!"

    "..."

    "??!!!"

    Parado lập tức chạy đi, để lại cô y tá còn đang rất hoang mang phía sau.

    Hắn ôm chầm lấy thiếu niên kia, sung sướng nói.

    "Emu Emu Emu"

    Emu nở nụ cười bất đắc dĩ quay đầu nhìn Parado, nói:

    "Ngươi sao vậy?"

    "Chúng ta về chơi game đi!"

    Emu gật gật đầu, bắt đầu bước đi.

    Parado vội đuổi theo phía sau, nắm lấy tay cậu rồi đan cả 10 ngón tay vào nhau.

    Hôm nay trái tim hắn đang đập một cách rộn ràng này, thật cao hứng đâu.
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [HiiEm] Bánh ngọt


    "Tôi về rồi đây!"

    Emu mệt mỏi bước vào CR với hộp bánh trên tay.

    Đặt lên bàn trong sự hớn hở của Poppy.

    Cậu lảo đảo ngồi vào ghế, gác hai tay lên bàn.

    "Mệt chết đi được!

    Cảm giác phải chen chúc để mua được một cái bánh thật phiền quá!"

    Emu nằm dài ra bàn than thở trong khi Poppy đang đưa đôi mắt đầy lấp lánh nhìn hộp bánh.

    Cô nở một nụ cười thật tươi, vội lấy cái bánh ra, lại vội lấy dĩa và nĩa.

    Bàn tay Poppy nhanh thoăn thoắt cắt chiếc bánh thành từng phần bằng nhau.

    "Thôi nào!

    Ăn một miếng lấy năng lượng đi"

    Emu nâng mắt nhìn dĩa bánh được để ở trước mặt, cậu ngẩng mặt nhìn nụ cười của Poppy.

    Emu thở một hơi dài, đứng dậy, bước lại gần bàn nước.

    "Để tôi pha một ít trà!"

    Poppy cười nhẹ đưa mắt nhìn bóng lưng của Emu, tiếp tục để bánh ra dĩa.

    "Reng reng..."

    Điện thoại để bàn gần đó reo lên, Poppy đành buông con dao trong tay xuống, tiến lại gần nhấc điện thoại lên.

    "Vâng..."

    "Poppy Poppy"

    "Viện trưởng!"

    Giọng nói của viện trưởng đang không ngừng gọi tên Poppy qua chiếc điện thoại với sự vội vã.

    "Ở đây có việc gấp.

    Mau đến đây đi Poppy!"

    "Vâng vâng!"

    Poppy vội cúp máy, thay đổi trang phục rồi đưa ánh mắt đầy hối hả nhìn Emu.

    "Cậu ở đây một lát nhé!"

    Emu vừa gật đầu thì Poppy liền chạy bắn ra ngoài.

    Emu thở ra một hơi, cầm bình trà trong tay, ngồi vào bàn rồi rót trà vào ly.

    "Tuyệt thật đấy!"

    Cậu thỏa mãn nở một nụ cười sau ngụm trà.

    Emu cầm lấy nĩa, đưa tay bỏ một miếng bánh vào miệng.

    "Ngon thật!"

    Quả là không uổng công cậu dành ra cả hàng giờ để xếp hàng a.

    Cái vị ngọt vừa miệng này khiến tâm trạng mệt mỏi của cậu liền bay sạch.

    Hèn gì Hiiro-san cứ sau mỗi buổi phẫu thuật phải ăn một miếng bánh.

    "Tôi đến rồi!"

    Emu đưa mắt nhìn bóng người đang bước vào phòng.

    Liền nở một nụ cười thường trực.

    "Hiiro-san, cuộc phẫu thuật thuận lợi chứ?"

    Hiiro vẫn giữ một bộ mặt lạnh lùng nhìn Emu, nhẹ gật đầu.

    Emu bỏ nốt miếng bánh cuối cùng vào miệng.

    "Anh ngồi xuống đi.

    Tôi lấy anh miếng bánh cùng ly trà"

    Emu đứng dậy, định vòng qua Hiiro để đến bàn nước.

    Nhưng khi vừa bước ngang qua anh, thì bên tai cậu là giọng nói trầm lạnh quen thuộc của Hiiro.

    "Không cần đâu.

    Tôi ăn tại đây là được rồi!"

    "Hả?"

    Emu cảm thấy hoang mang.

    Ngay khi cậu chưa kịp phản ứng thì Hiiro đột nhiên bắt lấy cổ tay cậu, kéo cậu lại gần anh.

    Emu giật mình nhìn khuôn mặt phóng đại của Hiiro, càng giật mình hơn khi thấy trên môi là một thứ gì đó vô cùng mềm.

    "Hii..."

    Emu giật mình há miệng ra, điều đó lại khiến cho Hiiro có thêm cơ hội để thực hiện hành vi của mình.

    Hiiro tách hàm răng của Emu ra, luồn lưỡi mình vào trong và thoải mái hôn cậu.

    Emu cau mày, vội đẩy Hiiro ra nhưng eo cậu liền bị cánh tay của anh kẹp chặt lại, còn phần gáy bị bàn tay của anh đẩy lại gần khiến nụ hôn thêm sâu hơn.

    Emu khó khăn thở dốc, đôi mắt phủ đầy hơi nước nhìn chăm chú khuôn mặt của Hiiro.

    Nhưng nụ hôn vẫn không hề ngừng lại.

    "Ha...

    Ha..."

    Khi Hiiro dừng lại, anh liền rời khỏi đôi môi của Emu.

    Để lại giữa hai khóe môi là sợi chỉ bạc bị đứt đoạn do hơi thở gấp gáp của cả hai người.

    "Cảm ơn vì bữa ăn!"

    Emu cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, khuôn mặt gần nóng lên khi thấy cái liếm môi cùng nụ cười đầy thỏa mãn của Hiiro.

    Xem ra hôm nay cậu sắp bị ăn thật rồi!
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [KuroEm] Crystal


    "Emu, cậu giống như một viên pha lê vậy.

    Cậu mở lòng chào đón tất cả mọi người, lan tỏa nguồn sáng nhẹ nhàng.

    Thế nhưng pha lê cũng sẽ có lúc mất đi ánh sáng và vỡ thành từng mảnh"

    Trong tâm trí Kuroto, Emu hệt như một viên pha lê vô cùng quý giá.

    Cậu luôn tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ xoa dịu tâm hồn mọi người, cậu luôn chào đón bọn họ.

    Nhưng điều đó lại càng khiến hắn muốn phá hủy cậu hơn.

    Pha lê tuyệt vời ấy hắn không nắm được thì cũng đừng mong có ai giữ được nó.

    "Emu"

    "Vâng, có chuyện gì sao Kuroto-san?"

    Kuroto đưa đôi mắt bình thản nhìn nụ cười thường trực của Emu.

    Bất giác trong lòng hắn có một thứ cảm xúc gì đó không rõ tên.

    Hắn có để ý chứ, để ý rất rõ nữa là đằng khác.

    Nụ cười của Emu vẫn còn có một chút gì đó khá giả tạo, hệt như nụ cười hằng ngày của Kuroto.

    Giống, rất giống.

    "Cậu hệt như pha lê vậy!"

    Đúng vậy Emu à.

    Xinh đẹp, quý giá hệt như pha lê khiến tôi muốn chiếm làm của riêng.

    Nhưng cũng khiến tôi cảm thấy vô cùng chán ghét.

    "Hôm nay có chuyện gì sao?"

    Emu thắc mắc nhìn người đàn ông trước mặt.

    Vẫn là nụ cười cùng gương mặt kia, nhưng chẳng hiểu sao lại đem đến cho cậu một cảm giác gì đó rất khó tả.

    "Không có gì cả.

    Chỉ là đột nhiên muốn bắt chuyện với cậu thôi"

    Kuroto híp mắt, để lại cho Emu một sự lúng túng không hề nhẹ.

    Cậu ngượng ngùng cười, quay lại với công việc của mình.

    Kuroto ngồi trong văn phòng.

    Chống cằm đưa mắt nhìn quang cảnh thành phố sau lớp kính.

    A, hình như hắn lại bắt đầu nhớ về viên pha lê của hắn mất rồi.

    Kuroto đưa tay che đi nụ cười của mình, cụp mắt giấu đi sự điên cuồng dưới đáy mắt.

    Emu a Emu.

    Phải làm sao đây?

    Ta càng lúc càng muốn phá hủy cậu hơn rồi.

    Viên pha lê của ta.

    "Ahaha...

    Emu, cuối cùng viên pha lê của ngươi sẽ vỡ, bằng tay không phải của ai khác ngoài ta"

    Kuroto điên cuồng hét lên, hắn cười lớn một cách đầy phấn khích.

    Nhìn đi, hãy nhìn đi đám nhân loại kém cỏi kia.

    Viên pha lê quý giá ấy các ngươi không dám động đến thì cứ để ta chạm vào.

    Kuroto đưa đôi mắt đầy vui sướng nhìn bộ mặt khổ sở của Emu đằng xa.

    Trong lòng tự nhiên truyền đến cảm giác tự hào.

    Đây là viên pha lê hắn đã mất công bồi dưỡng.

    Là viên ngọc sáng giá nhất của hắn.

    "Emu...

    Cậu thật giống một viên pha lê"

    Đến khi cả hai người đã hợp tác với nhau, Kuroto vẫn nói Emu như vậy.

    Emu là viên pha lê vô giá, tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng hấp dẫn mọi người, trong đó có cả hắn.

    Đây là viên pha lên hắn yêu thích nhất, là viên ngọc hắn trân trọng nhất.

    "Emu...

    You are my crystal"
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [ParadEm] Chơi game


    "Emu, Emu, chơi game với ta"

    Emu buông tập tài liệu trên tay xuống, có chút buồn cười nhìn Parado đang ngồi kế bên.

    Cậu nhẹ giọng.

    "Có thể để lần sau được không.

    Tôi bây giờ có việc phải làm rồi"

    Parado nghe vậy, đột nhiên hét toáng lên khiến Emu giật mình mém ngã xuống đất.

    Cậu thắc mắc đưa mắt nhìn Parado.

    "Sao vậy?"

    "Không chịu!

    Ngươi đã ba ngày rồi không chơi game với ta"

    Emu tròn mắt nhìn Parado đang giãy nãy trước mặt.

    Hắn đây nha, làm trò này để làm phiền cậu từ nãy đến giờ rồi.

    Cậu bật cười đưa mắt nhìn hắn.

    Có ai biết được đây là kẻ đã bao lần ngáng chân bọn họ đâu.

    Bây giờ lại trong giống như một đứa trẻ đang giận dỗi vậy.

    "Thôi nào.

    Một chút nữa thôi là xong rồi"

    Parado bật dậy, mếu máo đưa mắt nhìn Emu, nức nở lên tiếng.

    "Ngươi đây là lần thứ mấy nói "một chút" rồi??

    Một chút của ngươi rốt cuộc là bao nhiêu?"

    Emu hoảng loạn, bối rối vung tay vung chân nhìn Parado.

    Cậu thật sự không hiểu nỗi, chỉ là mấy ngày không chơi game thôi mà.

    Rõ ràng cậu ta có thể tự chơi một mình a.

    "Thôi...

    Thôi được rồi!

    Tôi chơi với cậu là được chứ gì.

    Nín đi"

    Parado nghe vậy liền ngừng khóc, hắn nở một nụ cười thật tươi.

    Hớn hở nhìn Emu.

    "Thế thì phải có trừng phạt"

    "Huh?"

    Emu hoang mang nhìn Parado, sao đột nhiên cậu cảm thấy bất an quá vậy.

    "Nếu ngươi thua, ngươi phải làm theo lời ta.

    Và nếu ta thua, ngươi có thể làm công việc bất cứ lúc nào ngươi muốn mà không bị ta làm phiền"

    Emu cảm thấy Parado là đang có âm mưu.

    Nhìn đi, cái nụ cười tính kế rõ rành rành thế kia mà.

    Emu thở dài, cười nhẹ nhìn Parado ở đằng xa đang chuẩn bị dụng cụ.

    Thôi thì... chơi với cậu ta một chút vậy.

    "Game over"

    Emu ngơ ngẩn nhìn dòng chữ to đùng trên màn hình, cứng nhắc quay đầu nhìn Parado đang hớn hở kế bên.

    Cậu gằn giọng.

    "Chơi lại!"

    "Game over"

    "Chơi lại"

    "Game over"

    Emu tỏ vẻ, cậu tuyệt vọng quá rồi.

    Sao đột nhiên hôm nay cậu chẳng thắng lấy một ván nào vậy.

    Emu đưa tay ôm mặt, cố làm ngơ trước bản mặt hớn hở của Parado cùng đôi mắt lấp lánh đang nhìn cậu.

    "Rồi rồi.

    Cậu nói đi cậu muốn tôi làm gì?"

    Emu thở dài, bất đắc dĩ nói ra.

    Đột nhiên Parado nở nụ cười vui sướng, đưa tay đẩy ngã cậu xuống ghế.

    "Cậu làm gì vậy?"

    Emu hoang mang đưa mắt nhìn chàng trai đang nằm đè lên mình.

    Parado nở nụ cười, híp mắt nhìn Emu.

    "Trừng phạt a.

    Hôm nay ngươi sẽ bị ta "ăn sạch".

    Đền bù cho những ngày bỏ ta ở một xó"

    Emu đổ mồ hôi hột nhìn Parado.

    Khoan, vậy là cậu bị tính kế à.

    Cậu thề mai sau sẽ chẳng dám chơi game với Parado nữa đâu.

    Cậu thật sự không muốn bị đau hông chút nào.
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [AllEm] Loại Virus kì lạ


    À thì... mọi người biết rồi đấy.

    Tổ chức CR được thành lập là để chữa trị những bệnh nhân mắc phải bệnh Game.

    Mà căn bệnh Game là căn bệnh gây ra bởi một loại virus mới tên là Bugster.

    Cơ mà trên đời này có bao nhiêu bất ngờ, ai biết được thế giới ngoài kia trừ virus Bugster ra thì còn loại virus nào không chứ.

    À thì có đấy, chính xác hơn là nó đang diễn ra trên cơ thể toàn bộ mọi người ở CR, tất nhiên là không ngoại trừ một ai cả.

    --------------------------

    "Cái quái gì thế này?"

    Mới ngày sáng sớm thôi, khi mà trời đang rất đẹp.

    Cứ tưởng khi bầu không khí yên lặng của CR cứ thế diễn ra như thường ngày thì giờ đây!

    Nó... lại đang chìm trong sự hỗn loạn.

    "Có chuyện gì thế Poppy?"

    Emu vội chạy đến, thật tình, cậu còn đang bận chơi với đám nhóc kia a, thế mà chỉ vì giọng hét đầy uy lực của Poppy mà giờ phải chạy đến đây.

    "Em Em Em Em..."

    Poppy cứ không ngừng hoảng loạn gọi tên cậu một cách ngắt quãng, gọi tên cậu mà cứ bỏ đi phần phía sau.

    Emu nở một nụ cười bất đắc dĩ, vội vàng hỏi Poppy.

    "Từ từ đã nào.

    Nói cho tôi biết có chuyện gì nào?"

    Poppy không nói nên lời mà cứ đưa tay chỉ vào trong phòng.

    Emu nghi hoặc, đành mở cửa rồi bước vào phòng.

    Ầu, bây giờ chính cậu cũng ngạc nhiên theo Poppy rồi.

    "Hi...

    Hiiro-san?"

    Emu gọi tên người trong góc, người ấy bước về phía cậu.

    Đúng thật là Hiiro-san rồi, nhưng sẽ thật hoàn hảo hơn khi không có thứ gì đó đáng nghi trên đầu và sau lưng anh ta.

    "Emu"

    Emu nhận thấy, khi Hiiro-san gọi tên mình, thứ sau lưng anh cũng nhẹ nhàng cử động theo.

    "Anh... bị làm sao vậy?"

    "Chẳng biết nữa..."

    Hiiro nghi hoặc đưa tay lên sờ hai thứ nhú lên trên đầu.

    "... mới sáng nay đã nhận ra bị như vậy rồi"

    Emu đứng hình nhìn Hiiro, ôi Hiiro lạnh lùng thường ngày của cậu, sao nay có thêm hai thứ đó lại nhìn trong có chút đáng yêu quá vậy.

    Không, không được nghĩ như vậy.

    Emu đưa tay đánh đánh vào mặt, cậu liền đưa mắt nhìn Hiiro.

    "Nếu vậy thì ta cần phải gọi mọi người lại thôi.

    Anh cứ chờ ở đây nhé!"

    Chưa để Hiiro phản ứng, Emu đã chạy đi.

    Cậu liền báo tin cho Kiriya, cho cả Taiga lẫn Nico dù hai người họ đồng ý hơi nhanh so với những gì cậu tưởng tượng.

    Nhưng dù sao thì chỉ cần mọi người tụ tập lại đây thôi là sẽ nhận ra được rốt cuộc Hiiro bị làm sao.

    Cơ mà cậu mơ hơi đẹp rồi.

    "A Emu"

    "Kiriya-san!"

    Emu vui mừng chạy ra, thế nhưng cơ thể cậu lập tức cứng đờ lại khi thấy thứ trên đầu lẫn thứ sau lưng Kiriya đang không ngừng chuyển động theo từng bước gã đi.

    "Anou...

    Cái kia..."

    "Cái này sao?"

    Kiriya thản nhiên đưa tay sờ sờ thứ trên đầu.

    "À, nó là tai đấy.

    Còn thứ sau lưng tôi là đuôi đấy.

    Ngạc nhiên thật khi mà chúng lại là bộ phận của con vật"

    Xem ra không chỉ riêng mình Hiiro-san bị như vậy mà còn có cả Kiriya-san.

    Chắc có lẽ Taiga và Nico sẽ ổ-

    "Rầm!"

    "Này, đến xem thử coi tôi bị gì cái nào?"

    Taiga hung hăng mở cửa bước vào, hệt như tính cách của hắn.

    Đó sẽ rất bình thường cho đến khi Emu thấy một cái đuôi màu vàng đầy vằn đang không ngừng vẫy qua vẫy lại sau lưng hắn.

    "Ôi chà, không ngờ cậu cũng bị giống như tôi đấy Taiga"

    Kiriya lên tiếng, gã nhẹ nhàng đưa tay tháo chiếc kinh râm trên mắt nhìn chằm chằm Taiga.

    Hắn hoang mang đưa mắt nhìn Kiriya, rồi nhìn sang phía Hiiro mà có chút cạn lời.

    Nhưng may sao không chỉ có một mình hắn bị bệnh.

    Emu cố lấy bình tĩnh, đưa mắt nhìn ra phía sau Taiga, nhẹ hỏi.

    "Anh đến rồi thì Nico đâu?"

    "Tôi đây"

    Nico bước ra một cách ngại ngùng, dù cô có đanh đá thật nhưng dẫu sao cũng chỉ là một cô bé.

    Cô hiển nhiên cũng sẽ sợ hãi khi thấy mình bị gì đó bất thường.

    "Ngay cả em cũng có sao?"

    Emu cảm thấy hôm nay mọi người bị làm sao ấy!

    Rõ ràng mọi người ngoài kia vẫn bình thường, chỉ có các bác sĩ trong CR mới xuất hiện tình trạng như này.

    Mà khoan đã, liệu Poppy và Parado có bị vậy không?

    Nghĩ tới đó cậu vội vàng chạy ra khỏi phòng đi tìm Poppy.

    Nhưng chỉ vừa mở cửa thì một bóng dáng cao lớn đã ập tới ôm chầm lấy cậu.

    "Emu Emu"

    Emu khó khăn ngóc đầu lên, khi nhìn thấy Parado thì liền vui mừng.

    "Parado, cậu đây... rồi"

    Giọng cậu càng lúc càng thêm nhỏ khi nhìn thấy đôi tai thú đang chuyển động trên đầu Parado, cậu lại đưa mắt nhìn sang cái đuôi sau lưng hắn.

    Cái quái gì thế này?

    Chưa kịp để cậu kịp bình tĩnh, Poppy từ bên cạnh lao ra, ôm chầm lấy cậu mà nước mắt lưng tròng.

    "Emu Emu, tui cũng bị gì luôn rồi nè!!"

    Emu đưa mắt nhìn Poppy, ngó lên đầu cô liền thấy hai cặp sừng xoắn lại một cách đáng yêu.

    Thế giới quan trong cậu như đang sụp đổ.

    Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy nè?

    Ban đầu là Hiiro, tiếp đến là Kiriya, rồi tiếp nữa là Taiga và Nico, cuối cùng là Parado và Nico.

    Tại sao mọi người ở CR lại bị như vậy?

    Liệu cậu có bị như vậy luôn không?

    Trong khi Emu còn đang hoang mang về cuộc đời thì Parado, người đang ôm cậu đột nhiên cảm thấy cơ thể Emu sắp xảy ra chuyện gì đó.

    Quả thật, một làn khói trắng đột nhiên bao trùm lấy cậu khiến hắn có chút hoảng sợ.

    Thế nhưng khi nó tan đi, đập vào mắt mọi người là một đôi tai dài.

    "Là thỏ sao?"

    Poppy ôm miệng hét lên, không chỉ cô đó cũng là tiếng lòng của mọi người ở đây.

    Đúng thật, đôi tai dài ấy chỉ có loài thỏ mới có.

    Nhưng mọi người nghĩ Emu là thỏ trắng sao?

    Nhầm rồi nhá!

    Là thỏ đen, đôi tai ấy là màu đen.

    "A, Emu cũng giống chúng ta rồi này"

    Parado reo lên, còn Emu thì lại đang run rẩy đưa tay chạm vào đôi tai trên đầu.

    Rồi sau đó nhẹ nhàng ngất đi trong vòng tay của Parado.

    Dù sao thì chuyện này cậu tiếp thu không nổi.
     
    [Kamen Rider Ex-Aid] Tổng Hợp Đoản
    [AllEm] Loại virus kì lạ (2)


    Sau khi Emu tỉnh dậy, cậu buộc phải tiếp thu sự thật rằng bản thân và mọi người trong CR mọc tai và đuôi thú.

    Tất nhiên bọn họ sẽ không để yên việc này.

    Bởi vậy hiếm khi nào có đầy đủ mọi người tụ tập tại căn cứ mà lại yên bình như thế này.

    "Giờ ta nên xác định trước đã"

    Hiiro nhẹ nhàng lên tiếng rồi đưa mắt nhìn từng người.

    "Ta có thể dựa vào hình dáng đôi tai và đuôi để xác định loài thú của từng người"

    "Trước tiên là Emu, bởi cậu là loại dễ đoán nhất.

    Một con thỏ đen"

    Emu nằm dài ra bàn một cách chán ngán.

    Hiiro đưa mắt nhìn cậu thật lâu rồi lên tiếng tiếp.

    "Tiếp theo là Taiga, một con báo"

    Taiga hằn học ngồi trên ghế, cau mày đưa tay cầm lấy cái đuôi của bản thân.

    "Nico là một con mèo, dễ nhận thấy quá rồi"

    Nico ngồi một bên hét lên.

    "Này, vậy thì anh cũng là một con mèo đấy nhá.

    Một con mèo ba tư"

    Hiiro đặt nắm tay lên miệng rồi nhẹ ho, che đi sự ngượng ngùng trước cái nhìn chăm chăm của mọi người.

    Anh lên tiếng.

    "Tiếp đến là Kiriya, dù có chút khó nhận ra nhưng qua màu cam của tai và đuôi thì tạm thời có thể xác định anh là một con cáo"

    "Vậy sao?"

    Kiriya bình thản đưa tay ôm lấy cái đuôi bồng bềnh của bản thân.

    Hiiro tiếp lời.

    "Chắc có lẽ Poppy là một con cừu đi"

    Poppy ở một bên nghi hoặc đưa tay sờ vào cái sừng trên đầu, trong lòng lại ngầm thừa nhận lời nói của anh.

    "Cuối cùng là Parado, có thể là chó sói"

    Parado ở một bên phồng má, đưa tay ôm lấy vòng eo Emu.

    "Là chó sói đen"

    Hiiro làm lơ câu nói đó của Parado, dẫu sao nó cũng chẳng đúng trọng tâm mấy.

    Sau khi đã xác định xong, mọi người mới bắt đầu đi vào vấn đề.

    "Vậy rốt cuộc chúng ta bị làm sao vậy?"

    Emu nằm dài ra bàn, đúng lúc cậu cứ tưởng rằng sẽ chẳng có ai trả lời cậu thì một giọng nói đầy kiêu ngạo vang lên.

    "Ahaha...

    Ta biết đấy"

    Tiếng cười đầy quen thuộc ấy vang lên cuốn theo sự chú ý của mọi người.

    Hàng loạt những hạt sáng nho nhỏ bay ra từ màn hình máy chơi game trong phòng, dần dần ngưng tụ lại thành hình người trước mặt mọi người.

    Hẳn ai cũng biết đó là người nào rồi, là Kuroto đấy.

    Nhưng nếu như ta không thấy đôi tai và cái đuôi thú cũng xuất hiện trên người hắn.

    "Ý ngươi là sao?"

    Taiga cau mày, gằn giọng.

    Nhưng Kuroto lại chỉ khoanh tay, nhẹ nhàng đáp lại.

    "Lí do các ngươi mọc ra tai và đuôi thú kì thực cũng chẳng to tát là bao.

    Đó là do các ngươi mắc phải một loại virus, mà loại virus này do ta chế tạo ra"

    "HẢ?!!"

    Mọi người hét lên, tròn mắt nhìn Kuroto.

    Còn hắn thì lại đang hét lên một cách điên cuồng.

    "Quả nhiên ta là Kami.

    Ta là Chúa!"

    Poppy liền xuất hiện bên cạnh hắn, đánh vào đầu hắn một cái rõ to.

    Đến lúc này hắn mới nghiêm túc trở lại.

    "E hèm, thật sự thì loại này vẫn chưa có thuốc giải đâu.

    Nên tốt hơn hết các ngươi đừng nên ra ngoài thì hơn"

    Taiga liền lao lên đánh hắn một cái, nhưng Kuroto lại nhanh tay hơn, hắn tự phân tách bản thân rồi hiện ra ở một bên.

    "Chuyện này tệ rồi đây!"

    Hiiro khoanh tay cau mày, anh còn có công việc của mình chứ, chẳng lẽ phải bỏ hay sao?

    Nhưng anh cũng chẳng muốn vác bộ dạng này ra ngoài chút nào.

    "Làm sao đây?

    Làm sao đây?"

    Trong mọi người có vẻ đã tiếp thu được sự việc này, nhưng có lẽ chỉ riêng Emu là vẫn chưa thích ứng được.

    Hai tay cậu cầm chặt lấy tai thỏ của mình, áp chúng vào má.

    Đôi mắt cứ không ngừng lo lanh ngập hơi nước.

    Bất giác trong phòng vang lên tiếng nuốt bọt.

    Có vẻ như thuộc tính động vật sẽ ảnh hưởng đến người sở hữu.

    Emu ngày xưa mạnh mẽ biết bao nay lại trở nên nhút nhát đến vậy.

    Mà cũng chẳng đúng lắm, bởi gặp người khác thì họ cũng sẽ chẳng tiếp thu nổi việc này đâu.

    "Emu Emu"

    Parado nhìn vậy liền lao lên ôm chầm lấy cậu, Emu run lên một trận vội đưa mắt nhìn Parado.

    "Emu đáng yêu thật nha"

    Parado nhếch môi nhìn Emu, phảng phất dưới đấy mắt kia chính là sự kích động.

    "Emu là một con thỏ, Parado là một con sói.

    Vậy chẳng phải Parado có thể ăn Emu sao?"

    Emu ngớ người ra trong chốc lát, nhưng rồi lại nhanh chóng run rẩy.

    Ăn sao?

    Ăn á hả?

    "Này này, không được đâu"

    Giọng nói của Kiriya vang lên, cùng lúc đó cậu cảm thấy như có thứ gì đó mềm mềm xù xù vòng qua vùng bụng mình.

    "Nếu cậu là sói ăn được Emu, thì chẳng phải loài cáo cũng là loài ăn thịt sao?"

    Emu nghe vậy lại lần nữa ngẩn người, đôi mắt phảng phất như có nước sắp chảy ra.

    Kuroto đứng một bên, nhẹ nhàng bước tới ôm cậu rồi đứng ra xa.

    "Phải rồi tôi quên nói mất.

    Loài thú mà các người biến thành sẽ dựa trên một phần tính cách của vật chủ.

    Và tất nhiên khi đã biến thành loài thú nào rồi thì đặc tính của loài thú ấy cũng sẽ ảnh hưởng đến vật chủ.

    Thí dụ như Emu đây"

    Kuroto đẩy Emu ra đứng trước mặt mọi người trong khi tay còn đang ôm cậu.

    Còn Emu thì vẫn vậy, run rẩy đưa mắt nhìn mọi người xung quanh.

    Cậu chính là minh chứng rõ ràng nhất cho lời nói của Kuroto.

    Emu mạnh mẽ, tăng động ngày xưa nay đã bị thay thế bằng sự nhút nhát, ngượng ngùng.

    Cơ mà trải nghiệm này cũng không tệ chút nào.

    "À mà Kuroto-san, anh là loài nào thế?"

    Kuroto đưa tay ôm Emu, nhẹ cười.

    "Mèo đen"

    Emu ngẩn người đưa mắt nhìn Kuroto, nhưng cậu chưa kịp phản ứng đã lần nữa vào chầm vào cái ôm của người khác.

    "Vậy anh nói xem đến khi nào mới có thuốc giải đây?"

    Emu ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt của Hiiro.

    Cậu ngượng ngùng đẩy anh ra, có chút mất tự nhiên mà đưa tay vuốt vuốt đôi tai thỏ.

    Hành động ấy trong mắt những người ở đây chính là quá đỗi dễ thương, quá đỗi đáng yêu.

    Kuroto liền nhún vai.

    "Ai biết được!

    Cơ mà hình dạng này cũng đâu có tệ đúng không?

    Cứ việc tận hưởng đi nhé"

    Dứt lời hắn đã biến mất trong sự bàng hoàng của mọi người.

    Kuroto à, thật sự việc này không vui chút nào đâu.
     
    Back
    Top Bottom