Khác [Kakuiza] Milo và đồng bọn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
346,907
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
289123520-256-k975201.jpg

[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Tác giả: Lacalaca334
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Warning: OOC, lệch nguyên tác, có chửi tục và có thể có tình tiết 18, vân vân mây mây



tr​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Hồi tưởng nhưng lố


Viết vì ngẫu hứng nên đừng gạch đá nhé mọi người

_______

Vioss là một vùng đất yên bình được cai trị bởi một vị vua, nơi phép thuật tồn tại tối ưu hóa tiện nghi của mọi người.

Nơi đây truyền tai nhau về một truyền thuyết đẫm cmn máu, một phù thủy đem hết lòng thù hận của mình giáng xuống làm nhấn chìm một nửa đất nước vào biển sâu, gã ta tàn bạo, hiếu chiến và cực kì khát máu.

Điều này không ai trong nước mà không biết đến

Gã sống ở sâu trong khu rừng phía đông, nơi những sinh vật to lớn kì dị sẵn sàng xé xác bất cứ ai bước vào mỗi khi màn đêm buông xuống

*

"Thôi đéo chơi nữa!"

Năm lá bài đập xuống sàn rồi văng tứ tung

Izana, gã phù thủy trong truyền thuyết, kẻ giết người không gớm tay nay lại ngồi đánh bài với mấy bọn trong "lâu đài" của riêng hắn

Thoạt nhìn bề ngoài rất giống một cung điện u ám đến đáng sợ, những hàng rào sắt kiên cố để bầy quạ đậu lên tạo ra âm thanh hãi hùng.

Nơi này kín đáo không để chút ánh sáng từ bên trong lọt ra ngoài cũng như từ phía bên ngoài lọt vào trong, nhưng mà nhìn zậy chứ hỏng phải zậy nha quí zị.

Bên trong nó giống một cái Penhouse với tông màu trắng chủ đạo, 7749 cái đèn chùm pha lê trải dài từ ngoài vào trong và N+ căn phòng chất đủ thứ đồ hoặc để trống

Izana là phù thủy nhưng hắn không "ở bẩn" như kẻ khác mà suốt ngày để bọ với dơi trong nhà, hắn nói thẳng ra là ghét cay ghét đắng chúng

RẦM!!!

Một cú đạp làm văng mẹ cánh cửa vào tường làm nó nứt ra, sự tức giận khi thua 500k và thiếu nợ bọn thuộc hạ sấp mặt nó cay đến thế à

Từ đâu ra một hình bóng cao liêu xiêu xuất hiện, cả thân trải đầy một màu xám tro được làm từ gỗ, sinh vật đó tiến lại và dẹp cái cánh cửa đã gãy làm đôi kia đi.

Không chỉ một mình Izana, trong này có cả kẻ hầu và đám thuộc hạ đáo để

Bíng boong....

Tiếng chuông reo lên làm cả đám sững người, Kakuchou trong phòng vẫn cầm bộ bài lên tiếng

"Tao tưởng quả chuông hỏng con mẹ nó rồi vì mấy chục năm nay có ai bấm đâu?"

"Chết mẹ tao lỡ kêu người dọn luôn đống bầy nhầy toang hoang trước cửa rồi, quả này thằng nào nó thấy thì tin đồn lan đi rồi chỗ này trở thành địa điểm du lịch luôn"

Izana hoảng lên, vì chẳng phù thủy éo nào mà lại đi biến nhà của mình thành Penhouse sáng sủa thế này được, đành kêu bọn hầu có bao nhiêu đồ trong nhà hay trong cống thì chất lên ngay chỗ cửa chính để tạo nên cái background có mùi và trông sợ hơn tí

"Nó chuẩn bị mở cửa rồi!"

Shion nhìn về phía cánh cửa rồi quay lại hét vào với gương mặt lo sợ vl

"Từ từ bố mày đang makeup!!"

Izana cáu lên cầm cái mascara kẻ cho đậm rồi in một đống phấn lên mặt.

Cả đám đang chơi bài thì hoảng lên thế này đây

"Rồi chưa!?

Tao mở cửa đây!"

Shion mở cửa ra, bọn đứng phía sau thả đá khô vào chậu nước tạo hiệu hứng mây khói như sau những lần chơi cỏ phê pha

"Kẻ nào giờ này lại đến đây?"

Izana cũng đổi giọng, một chất giọng lạnh cả sống lưng bao trùm lấy không gian trước mặt

"Tao đây"

"Tao là thằng nào?"

"Tao là cái thằng-"

Người kia chưa kịp hết câu đã bị đạp cho một cú bật ra sau

"Đitconme"

Kẻ trước mặt đây là thằng đầu buồi rẻ rách từng đạp gã rơi từ vách núi xuống nhưng may mắn đã sống sót, sau vụ đó Izana như bị chấn thương sọ não và động kinh nhẹ

"Khoan đã!

Quên chuyện mối thù đó đi!"

Kẻ đó ngồi dậy và nhìn chủ nhà

"Ô hô hô, đáng ra người nói câu đó phải là tao cục cướt đáng yêu ạ"

Izana, phù thủy trẻ nhếch mép nặn ra một nụ cười méo mó nhìn người trước mặt với ánh mắt khinh bủy

"Tiễn vong!"

Nói rồi cánh cửa lớn đóng sầm lại

....

"Ĩ mẹ mệt vãi nồi"

Hắn than thở vớ lấy chai nước tẩy trang ộc lên mặt, đám hầu trong nhà bắt đầu dọn đống "phế liệu" kia đi rồi khử luôn cái mùi nồng nặc ấy

Ring....ring...ring....

Tiếng chuông reo lên, cả đám bắt đầu nhìn về phía chiếc điện thoại để bàn và buông những lời hoang mang

"Cái điện thoại dính lời nguyền rồi, tao nhớ là gần trăm năm nay có ai gọi đến đâu"

Kakuchou lên tiếng, cả đám thì ai cũng tin vì trước đó người Izana thu nạp về đầu tiên là gã

Vị phù thủy trẻ của chúng ta chỉ im lặng và nhấc điện thoại lên

"..."

"Izana, quên cái mối thù đó đi được không, tao chỉ muố-"

"Im mẹ mồm đi, đừng để tao lên mạng livestream chửi cho mày bay màu thằng khốn nạn"

"Tao chỉ-"

"Fangirl của tao còn chưa đủ để chứa hết cái mùi như sít của mày và sự khốn nạn như cái cách mày đẩy tao xuống vực năm đó"

Nói rồi Izana cúp máy, xét về trình chửi nhau thì anh đây best cmnr nên trong nhà cũng chẳng ai dám ho hen gì
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Lí do được nhặt về


Sau vụ có kẻ gõ cửa lâu đài của gã, Izana bắt đầu tăng thêm sự nguy hiểm cho khu rừng.

Bây giờ cũng đã dần sáng, hoạt động cả đêm rồi nên bây giờ đánh một giấc cũng không tồi, trước khi ngủ gã còn dặn đám thuộc hạ chặn mọi tiếng ồn lại nếu không hắn sẽ cho thấy cảnh tan nhà nát cửa là như thế nào

"Liệu hồn mà câm cmn mồm lại đấy không tao trù bây éo bao giờ trúng sổ số"

_____

"Meo..."

Một con mèo có màu xanh kì lạ từ đâu nhảy vào, tính loài mèo vốn tò mò, nó bắt đầu nhảy lên cái bàn gỗ và chuẩn bị khua đổ cái bình Izana thích nhất

Nhưng chưa kịp động đến cái bình thì nó đã bị tóm lên và một phát bay ra ngoài cửa chính

Kakuchou khi có lệnh thì hắn luôn là kẻ thù của sự ồn ào dù cho có là tiếng động nhỏ nhất

"trời ơi...xem con mồn lèo tội nghiệp bị ném đi kìa"

Âm thanh phát ra như tiếng vọng trầm bị nhòe đi, trên chiếc đèn chùm cỡ lớn là hai con hổ mang với kích thước khủng đang trườn bò với cái lưỡi chút chút là lại thò ra, chúng buông lời mỉa mai và khinh bủy sinh vật bốn chân kia.

Đó là anh em là Haitani, từng làm loạn trong thị trấn và bị người của hoàng gia tóm được, cứ ngỡ đời thế là hết nhưng Izana từ đâu xông đến lôi cái chuồng nhốt hai anh em còn trong hình dạng hổ mang kia đi

"Còn trẻ thì đừng trải sớm, còn non thì đừng nghe yang hồ mạng"

Đó là những gì Izana đã nói với họ, sau việc đó hai anh em đã theo chân vị phù thủy trẻ này đến bây giờ

"Xuống đi hai thằng điên, cái đèn nó mà rơi xuống thì bây cũng thành rắn luộc đấy"

Kakuchou mặt không biến sắc mà từ từ đóng cửa lại, bây giờ không phải thời gian để đùa khi chủ nhà đang ngủ.

Hai con rắn cũng từ từ lết cái thân dài xuống đất rồi trở về dạng người

"Chán mày thật đấy, ít khi thấy mày buôn chuyện phiếm với bọn này nhỉ"

Ran lên tiếng nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng từ đối phương

"Lâu lâu cũng kể một tí về bản thân xem nào"

"Tao không có gì để kể hết"

Thấy vậy Ran bắt đầu hóa thành hổ mang rồi quấn quanh người Kakuchou, từng cú siết "yêu" từ từ chặt lại, cái đầu rắn thè lưỡi đối diện với gương mặt đang cau có kia

"Tụi tao muốn nghe cách mày gặp Izana thế nào đấy, kể ra thì chẳng phải quý quá sao"

Dù gì cũng chẳng có gì làm và thằng điên này nó siết kinh quá nên gã đành bất lực mà đồng ý

Ngồi xuống cái ghế êm ái và nhìn hai bọn hóng chuyện nóng lòng muốn nghe "tiểu sử" của hắn, chất giọng trầm vang lên thuật lại tất cả sự việc của lần đầu gặp mặt

"Loài rồng bọn tao vốn dĩ sống ở cạnh hố dung nham nên loài người chẳng thể bén mảng đến..."

Tất cả như ùa về một lúc, một lí do nào đó mà hắn bị đám người nhỏ bé kia đẩy đến đỉnh núi tuyết vĩnh hằng, sức lực hiện tại không còn nhiều, bọn chúng thì khá cứng đầu

Máu từ hông trái cứ chảy xuống do thanh kiếm của tên hoàng tử chết tiệt nào đó ghim vào, gã lấy chút sức còn lại mà tàn sát tất cả

Kết thúc...nền tuyết trắng được nhuốm một màu đỏ tươi của máu, con rồng đen nằm thu mình lại trong một cái hang chờ ngày chết đến gần, hơi thở nặng nhọc cứ thế phả ra.

Tầm nhìn giờ đã mờ đi nhưng bóng dáng của một kẻ mặc áo choàng đen ấm áp cứ thế tiến lại gần

Còn một kẻ nữa sao?

Tưởng chừng như đã giết hết bọn chúng nhưng bây giờ còn kẻ khác sẽ trực tiếp cướp đi cái mạng này, nghĩ mà ức.

Con rồng đen lấy lại ý thức mà động đậy, nhấc được cái cơ thể mang trọng lượng cả tấn này lên không phải dễ dàng nên nó đã nhanh chóng gục xuống

"Ta sẽ không làm hại ngươi"

Giọng nói ấm áp phát ra, một chàng thanh niên với mái tóc bạc phất phơ trước từng đợt gió lạnh rít lên, đôi mắt tím vô hồn nhìn chằm chằm vào gã và nở một nụ cười như búp bê...không sự sống

Tay đưa ra dần dần chạm vào gã thì một hơi thở mạnh như cố ý ngăn bàn tay nhỏ đó lại, "bé" rồng lớn trước mắt gầm gừ như xua đuổi kẻ trước mắt

Cuối cùng Izana đã rút tay lại và hắn đi ra sau con rồng, lo sợ kẻ bé nhỏ đấy sẽ làm gì mình mà vô thức Kakuchou cử động mạnh khiến thanh kiếm ăn sâu vào vết thương hơn

"Ta sẽ rút thanh kiếm này ra, nằm im đi"

Lập tức bối rối trước câu nói, gã cử động đôi cánh bất chấp ngăn Izana lại nhưng không thành

"Xong rồi"

Thanh kiếm ấy rơi xuống mặt tuyết, hắn đã cứu gã ư?

Kẻ bé nhỏ tưởng chừng vô hại này?

Tại sao?

Loài rồng vốn một lòng một dạ, ân nhân cứu một mạng thì đáp một mạng.

Gã hóa thành người và nhìn kẻ trước mặt

Izana không nói gì mà chỉ cười cười rồi ném cho hắn cái áo choàng của mình

"Về với ta...ta sẽ trị thương cho ngươi"

Khoảng khắc ấy trái tim lạnh như băng hà lập tức nứt đi một vệt, sau khi vết thương lành lại gã không trở về mà muốn ở lại với ân nhân của mình, khi nào đáp được một mạng gã mới yên tâm mà buông xuông

"Được rồi, vậy ở lại với ta...ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn..."

....

"Cảm động ghê"

Ran cười cười thích thú

"Nghe xong tao ngứa hết cả người"

Rin đẩy gọng kính rồi nhìn Kakuchou

Bíng....boong...

Tiếng chuông cửa, lần hai!?

Kakuchou cau mày đứng dậy, gã bước nhanh ra phía cửa chính thầm nghĩ "lại là gã kia?"

Bíng...boong...

Không thấy ai mở cửa, kẻ ở ngoài cứ thế mà kéo cánh cửa ra, thật thô lỗ...và nhận lại từ cái tính cách như sít đấy là gương mặt của một con rồng đang nhìn chằm chằm vào mình, hoảng hồn mà ngã ra sau

"T-tôi đến...để- để giao...thư"

Kẻ đó run cầm cập để lại lá thư nhỏ rồi chạy đi mất, nhưng vừa ra phía cổng thì bị những sinh vật lạ kia vồ lấy rồi, bộ dạng tả tơi lúc nãy khiến Kakuchou cũng phải cảm phục vì giao được bức thư này đến tận đây, mà khoan...thư á!?

"Có chuyện gì kia?"

Izana bé bỏng thức rồi, hắn tiến lại đưa tay ra ý bảo Kakuchou giao ra thứ trên tay gã

Kakuchou cũng chẳng nói gì mà đưa cho hắn, mở bức thư ra, một dòng chữ đen dài xuất hiện trên trang giấy

"Tôi là vua của vương quốc Vioss, tôi có một lời thỉnh cầu ngài phù thủy đây, nếu không phiền ngài có thể dạy phép thuật cho hoàng tử của vương quốc này không.

Bao nhiêu cũng được miễn ngài chấp nhận"

Phù thủy từng làm nên chuyện động trời mà bây giờ lại đi làm giáo viên quèn cho một tên từng đâm [chồng] thuộc hạ của mình à?

Izana có đủ tự trọng để không nghĩ đến những thứ của cải dơ bẩn kia

"Thú vị quá, thư của vua à"

Ran đã theo sau nghe ngóng và nhìn vào bức thư, Izana chẳng phản ứng mà lập tức bóp nát bức thư rồi khiến nó bốc cháy thành tro sau đó quay vào trong

"Ôi trời ạ, nếu nắm được cơ hội này ai biết chừng lại giết được kẻ đã đâm thằng Kakuchou đâu nhỉ"

Ran: ông tổ cơ hội, chiến thần kế hoạch, vị vua tận dụng

Izana nghe thế cũng sững lại trong phút chốc rồi đi mất

"Trúng mánh rồi nhỉ" Ran cười thích thú

Kakuchou không rõ bọn này có ý định gì hay là chỉ nói do thú vui kì dị này thôi nhưng hắn mặc kệ, theo sau chân Izana luôn là điều hàng đầu hắn phải làm đầu tiên

Ngày mai sẽ thú vị lắm đây....
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Phù thủy nhỏ dính thuốc rồi


CÓ PỎN

CÓ PỎN!!!!!!!!!

Tôi báo trước đấy:"))) không thích thì lượn

_______

"Không cần theo đâu Kakuchou"

Dù nói vậy nhưng Izana biết rõ con rồng "nhỏ" này vẫn sẽ đi theo mình nên đành im lặng cả chuyến đi

Thị trấn này tấp nập hơn hẳn cánh rừng kia, đâu đâu cũng thấy người

Bước vào trong thành, được vị vua kia chào đón nồng nhiệt nhưng nhìn Kakuchou có vẻ không vui nên hắn xua tay bỏ qua hết ba cái trò màu mè này

Kéo dài cả tiết học thì Kakuchou chỉ đứng ở bên ngoài, không rõ trong kia Izana có ổn không, khoảng cách bây giờ chỉ là một cánh cửa lớn nhưng thật xa xăm.

Chiều đã buông xuống, tiết học kết thúc, nhà vua ngỏ lời muốn hắn ở lại nhưng Izana đã từ chối

Trên đường về thì mọi người vẫn còn đi lại trong không khí rạo rực với ánh đèn chiếu sáng hai bên con đường đá, Izana bắt đầu nhấc chân một cách nặng nề

"Kakuchou...khoan đã-"

Hắn đứng lại ôm lấy lồng ngực và thở một cách khó khăn, cả cơ thể đã nóng lên khiến mỗi bước chân khó khăn hơn bao giờ hết

"Izana, sao vậy?"

Gã tiến lại gần đỡ cơ thể nhỏ nhắn kia lại, Izana vùi vào lòng gã thở ra từng đợt khí ấm nóng, bất giác đôi mắt ấy liếc về phía tòa lâu đài kia một cách lạnh người, tên hoàng tử thối kia dắt hai tay ra sau lưng nhìn về phía họ tỏ ra khó chịu

Có lẽ tên khốn đó muốn chiếm lấy Izana của con rồng này, nước đi này mày đi sai rồi con ạ

Gã bế xốc Izana lên rồi biến mất giữa đám người nhưng chẳng ai nhận ra, hai anh em hóng chuyện giờ mới ló ra và nhìn về phía tên hoàng tử kia và nở một nụ cười ma mị kì quái

"Cho tên khốn đó một chút độc cho hắn nhớ đời nào Rinrin"

"Vui rồi đây"

Nói rồi hai anh em họ lẻn vào trong lâu đài và cái gì đến cũng đến, tên hoàng tử trúng độc và sẽ nằm liệt cả tuần ngay

_____

"Ha...Kakuchou..."

Izana nắm chặt lấy áo của gã, vùi mình vào vòng tay ấm áp kia

Izana bị tên hoàng tử kia bỏ thuốc nhưng không canh đúng thời gian rồi

Chỉ cần một lúc là đã về cung điện triệu đô của hắn, cảm giác trướng đến phát điên bắt đầu thâu tóm tâm trí của Izana

Kakuchou đưa hắn về giường và tiện tay bật đèn trong phòng lên

"Đừng...hah....bật đèn.."

Gã im lặng làm theo lời Izana nói tiến lại đặt hắn xuống chiếc giường lớn kia

Vừa đặt xuống thì vòng tay kia giữa lại không cho gã đứng dậy, cứ thế chống tay cúi xuống nhìn Izana, thấy phù thủy nhỏ vặn vẹo trên giường, hắn cũng trướng phát điên rồi đây, nhịn từ lúc ở trên đường tới giờ cũng đến giới hạn rồi nhưng vẫn cố nén lại hỏi hắn một câu

"Izana, cần gì không?"

Izana không đáp lại mà chỉ hôn lên môi Kakuchou, gã không phản ứng hệt như một người gỗ không cảm xúc, thấy vậy Izana mới lên tiếng

"Kakuchou- ha ức...làm ơn..."

Izana bây giờ đã bị dục vọng che mờ lí trí mà phát ra những âm thanh dâm đãng

"Tiến vào...hức trong này...đi..."

Kakuchou không muốn trả lời mà cúi xuống điên cuồng cấu xé cánh môi mềm mỏng kia, đưa lưỡi luồn lách vào bên trong khuấy đảo khoang miệng tham lam hút hết mật ngọt, hai tay lần mò cởi hết quần áo của Izana ném văng xuống sàn, gã gấp gáp lắm rồi

Căn phòng bây giờ tràn ngập âm thanh chùn chụt ướt át của nụ hôn khiến ai cũng phải đỏ mặt khi nghe

Từng ngón tay lạnh mơn trớn dọc cơ thể rồi bóp mạnh vào ngực Izana, vân vê đầu nhũ hoa đang cương cứng mà trêu đùa với nó

Khoái cảm ập đến nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng rên ư ử ở cuống họng do môi lưỡi của tên thuộc hạ cứ dồn dập không thôi

Dưỡng khí bị cướp đi kịch liệt kiến hắn phải đánh mạnh vào lưng Kakuchou gã mới chịu nhả ra kéo theo sợi chỉ bạc như sự luyến tiếc trong nụ hôn nồng nhiệt này

Gã cúi xuống hít lấy hít để mùi hương trong hõm cổ của Izana rồi cắn mạnh vào nó để lại dấu răng nổi bật lên hết cả trên làn da bánh mật

"Hah- ah...Kakuchou không...dấu...ức..."

Gã như bỏ ngoài tai mà tiếp tục cắn mút từ trên xuống, nơi nào hắn đi qua cũng để lại vô vàn dấu hôn ái muội, xương quai xanh bị cắn đến bật máu trông rất thảm thương

"Đừng-...Ahh"

Gã đã cắn lấy nhũ hoa rồi liên tục mút nó, Izana thật sự muốn dừng lại nhưng vì tiếp nhận khoái cảm mà ngực cứ ưỡn lên hệt như tự dâng hiến cho con rồng đói khát trước mặt

Đầu óc mơ đồ đã không còn để ý gì nữa, hai chân hắn bị ép dạng ra, khung cảnh trước mắt khiến thứ trong quần Kakuchou muốn nổ tung, chỉ một mình gã, một mình gã mới được quyền thấy cảnh tượng này thôi

Hai ngón tay bất ngờ đâm vào huyệt động nới lỏng nơi chật hẹp ra, cảm nhận được dị vật xâm nhập mà Izana thốt lên

"Đ...đau hah ahh...đau quá...Kakuchou..."

Cửa huyệt bắt đầu kẹp chặt lại ngăn chuyển động của Kakuchou, gã thấy vậy bèn hôn lên trán Izana thủ thỉ

"Thả lỏng ra, rồi sẽ sướng thôi"

Izana nuốt hết nước mắt mà thả lỏng, ngón tay thứ ba đã len lỏi vào được, vách thịt ấm nóng cứ ôm trọn lấy cả ba mà nuốt vào sâu bên trong

Izana rất ghét thứ được gọi là dục vọng, hắn ghê tởm điều đó vì con người chỉ để thỏa mãn mà bất chấp mọi hành động, hắn ta thấy rất ghê tởm chúng....vậy mà bây giờ lại nằm rên rỉ dưới thân tên thuộc hạ này, thật nhục nhã

Nghĩ lại thì vì cái miệng của thằng Ran mà Izana đã đi đến cái nơi chết tiệt đó và tách gã ra khỏi hắn gần cả ngày, Izana bị bỏ thuốc...gã mà muộn tí nữa thì chẳng biết chuyện gì đã xảy ra rồi.

Nhân tiện bây giờ nhân lúc tinh thần hắn bị lung lay, lấy cơ hội "trừng phạt" cũng được

Gã rút ba ngón tay ra rồi thoát y cho phía dưới đang cộm lên, nhìn thấy nó Izana bắt đầu tái xanh mặt mày

"Không, cái đó..."

Khủng vãi nồi!!

Nó mà vào là đi cả tổ tông ông bà luôn đấy!

Trong sự bối rối gã kéo Izana ngồi dậy trong sự ngơ ngác của hắn.

Bàn tay nổi gân tách hai cánh mông ra

"Kakuchou, gì– Hah ức AHHHH..."

Izana hét lên, một lực lún cán làm đầu óc hắn mê muội và rối tung lên, khoái cảm xen lẫn đau đớn ập vào nhau tạo nên cảm giác khó tả, vị phù thủy chỉ biết ngửa đầu rên rỉ mở miệng hớp lấy từng đợt khí mỏng manh, dịch vị không kiềm được mà chảy dài xuống cổ

Không để cho Izana có thời gian thích nghi, gã nâng mông cậu lên bắt đầu luân động, quá bất ngờ khiến hắn đã xuất ra chất tinh dịch trải đầy bụng của cả hai

"Ahh...hah ức...ah~ Kakuchou– dừng...hah ahhh..."

Bạch bạch bạch...

Tiếng da thịt đập vào nhau liên tục, cửa huyệt đã bắt đầu chảy máu tiết ra chất dâm đục tràn xuống drap giường

Cảm giác như bị một dòng điện nhỏ chạy ngang mà ưỡn người phản ứng, nước mắt sinh lí trào ra càng nhiều.

Tận dụng được điểm sướng này gã thuộc hạ bắt đầu thâu tóm nó bằng những chuyển động cầm thú hơn

"Kaku...chou- ahh...ah...~ hức dừng–...hah ahhh ra mất...hah"

Vừa dứt lời Izana lại ra thêm một lần nữa, cơ thể bây giờ đã mềm nhũn gục vào vai Kakuchou

Nhưng gã chưa ra, lập tức lật thân hình bé nhỏ kia lại rồi tiếp tục công việc

"Dừng đi mà– ahh...ức...ah ahh~"

Izana vùi mặt vào gối, tiếng rên rỉ giờ đã trở thành nức nở trước sự xâm nhập của Kakuchou, gã cũng chẳng nhịn được mà cắn mạnh vào cái gáy mẫn cảm kia, cứ liên tục được vách thịt này hút vào khiến hã phải thừa nhận rằng nếu được phép thì gã sẽ chơi Izana của gã đến hư hỏng cũng được

Và họ mây mưa đến gần sáng mai
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Đàn ông nội trợ là cảm giác thế nào?


Sáng hôm sau chỉ thấy Kakuchou bước ra khỏi phòng Izana, cậu bé kia vẫn đang trùm tấm chăn dày ngủ li bì với đầy dấu hôn trải dài hai bên vai.

Anh em Haitani vẫn thế, sáng nào họ cũng đi nghe ngóng tình hình trong nhà mà có hôm bắt gặp Shion nó hát trong nhà tắm rồi trượt chân ngã đập đầu xuống sàn

"Ô ra~ sao tên thuộc hạ nào lại bước ra từ phòng của chủ thế nhỉ"

Kakuchou bỏ ngoài tai mọi thứ mà tiếp tục bảo bọn hầu kia dọn dẹp mọi ngóc ngách trong nhà, hai con hổ mang kia vẫn trườn theo mà lẽo nhẽo nhiều chuyện

"Tối hôm qua ở trong đó đến sáng hôm sau mới bước ra là có điềm à nha"

"Hay là làm gì Izana rồi?"

Kakuchou vẫn im lặng, ngu gì mà nói ra cho chúng nó đồn à

20 phút

30

Thậm chí cả tiếng trời hai con rắn kia vẫn không tha cho gã, trong sự bất lực và hơi cáu gã quay ra như muốn tóm lấy hai anh em nhà kia

"Ngoài cái việc nhiều chuyện rồi đi đồn này nọ hai chúng mày không còn gì để làm à?

Sao không thử lết vào bếp làm gì đó ăn được đi"

Nói rồi gã đi mất để lại hai con rắn vẫn đang ngẩng đầu nhìn về phía gã

"Vào bếp?"

Ran lên tiếng, trước giờ hắn đâu ra lại làm cái trò này?

Ít nhiều thì chỉ để bọn hầu kia làm thôi chứ đời nào miệng ăn tay không làm này động vào cái chảo hay cái nồi đâu

"Đi thôi anh hai, thằng Kakuchou đã nói thế thì thử một lần xem sao"

Rin từ bao giờ đã biến lại dạng người rồi kéo đuôi thằng anh mình về phía căn bếp luôn gọn gàng sạch sẽ kia, nhưng chỉ trong phút chốc thôi...

Lạch cạch...XOẢNG!!!

Rin làm rơi bao nhiêu thứ đồ, đám hầu chỉ biến đứng ở góc bếp nhìn hai "mĩ nhân" làm loạn

"Chu choa mạ ơi, ông lấy đâu ra quả trứng khủng thế!?"

"Hả...tổ kền kền trên nóc nhà ấy, a...."

Ran đưa quả trứng vào miệng định nuốt chửng nó thì bị Rin nắm tay lại

"Làm gì có ích hơn việc cái gì cũng nuốt mà không nhai đi anh"

"Thế giờ làm gì?"

"Hừm...luộc nó chăng?"

"Luộc thế nào"

"cứ làm theo em"

[ Một lúc sau ]

"Gì zậy trời, sao nó...ọe"

"Má ơi mặn quá"

Hai anh em nôn thốc nôn tháo khi vừa cạp miếng trứng luộc siêu to kia

"Cái gì vậy nè Rin!??"

"Em nhớ là làm đúng theo trên mạng còn gì!"

"Ọe"

"Đúng theo trên mạng rồi mà trời!!"

Có lẽ hai thanh niên này cần một người vợ damdang để lo việc bếp núc

"Thôi húp miếng cà phê đi"

Ran đưa cho Rin một cốc cà phê rồi cầm lấy cốc còn lại

"Ặc khặc...gì đây!?"

"Gì là gì!????

Uệ khuệ, ặc..."

"Má ơi ông nhầm đường thành muối rồi!!"

Cả hai đã gục ngã trong căn bếp nhầy nhụa

"ăn đồ ngọt đi" Rin nói

"Ờ...giờ phải làm ra đồ ngọt nữa à" Ran thều thào nói không ra hơi do cốc cà phê quá mặn

*

Đầu tiên đổ 250g bột vào

"250g là bao nhiêu????

Sao tách lòng đỏ khỏi lòng trắng được!!!???"

"5g muối là cái gì!???"

Đang bối rối hoảng loạn vl thì Sanzu với cái mặt nạ và 7749 lớp kem dưỡng da từ ngoài bước vào

"Quanque gì đây?

Hai bây vừa chơi đồ à?"

Vừa dứt lời đã bị Rin kéo đầu dì sát vào màn hình

"250g là bao nhiêu!!????"

Rin la làng dí mặt Sanzu vào gần màn hình hơn

"nó là cái gì!????"

Ran hét lên ôm đầu hoang mang

"Ĩ mẹ từ từ coi, thế 1kg bằng bao nhiêu gram"

Ran "Oh, 1000gram"

"Thế 1000gram trừ 750gram thêm 3gram bột nở là bao nhiêu!???"

Sanzu nhìn cái vid vẫn còn tiếp tục công đoạn làm bánh

Ran "Tao không biếtttttt"

Rin "Nó là cái gì!!!?????"

"Đệt mẹ đưa gói bột đây!!!"

Sanzu chìa tay ra

50 phút sau

"Ụ má quả thứ 30 rồi"

"Từ từ đi thằng bọ ngựa"

Sanzu tay run run đập quả trứng thứ 30 vào bát, do lần trước mạnh tay nên quả nào cũng nát hoặc vỡ lòng đỏ

...

Quả trứng lại nát bét

Ran như trầm cảm nặng nhìn quả trứng "Đệt mịa thằng kon một này, nhờ mày cũng như không"

"Má, nhẹ tay mà vẫn vỡ là sao" Sanzu cũng nản rồi

Ba người làm loạn giờ cái bếp cũng chẳng còn gì ngoài đống dụng cụ lăn lóc với trứng lẫn bột văng trên tường, bỗng Ran lên tiếng

"Gọi thằng khó ở ra đây đi!"

"KAKUCHOUUUUU"

"Đéo gì?"

Gã từ ngoài nhìn vào căn bếp

.....

"Wow, tao không ngờ đấy, ba thằng bây gộp lại cũng chẳng ra trò trống gì"

Trước giờ là luôn là Mucho làm phụ chứ thằng Xuân mó vào thì cái nịt cũng không còn rồi

"Chủ nợ gọi!"

Rin vớ lấy cái điện thoại ném cho Kakuchou

"Alo?"

"Izana, hẹn ở địa điểm cũ nhé, tôi không đến sâu hơn được"

Gã im lặng cúp máy, ba thằng ăn hại nghe ngóng được thì cũng an ủi

"Kakuchou tao biết mày–"

"Lại mua kem trộn số lượng lớn nữa rồi, thằng lùn này..."

Thôi ba anh lùi bước về sau....
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Sống chết có thuộc hạ


Sau khi nấu ăn không thành thì cả bọn ra khỏi bếp tìm gì chơi cho đỡ chán, mấy ngày như thế này mà Izana ngủ lâu như vậy thì có khi chán đến mòn xương

"Khoan ụ má!

Sanzu cục đá–"

Chưa kịp hết lời thì ả Xuân vấp phải cục đá ngang lối đi và ngã ra sàn, tướng ngã không thể nào thùy mị hơn làm bao nhiêu vàng bạc trong người rơi ra sàn hết

"Cái địt–..."

Kakuchou vẫn đang load, thằng này nó ngã ra vàng bạc được à?

Sanzu đứng dậy phủ áo rồi nhặt lại hết đống tiền vàng kia trước sự ngơ ngác của đồng bọn

"Nhìn cặk gì?"

Đó giờ chưa thấy người đẹp ngã ra tiền à, Sanzu là hồ ly, chuyện tiền của đối với hắn cũng chẳng có gì to tác.

Hồ ly nổi tiếng với tài ranh ma, chỉ cần vài câu rót mật vào tai là đối phương nôn hết tiền ra cho ả, vả lại ngoại hình cũng giống gái chứ không phải là không

Cùng lúc đó trong phòng Izana

Cơ thể vẫn còn mềm nhũn từ từ gượng dậy, cơ đau từ hông ập đến làm hắn nhăn mặt lại, cố gắng nhớ lại chuyện hôm qua mà trong lòng rất cay tên hoàng tử và cả cái cảnh mình nằm dưới thân thuộc hạ rên rỉ

"Chậc..."

Sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt, hắn đặt chân xuống sàn nhà lạnh toát rồi cố gắng đứng dậy chống lại cơn đau nhưng bất thành

"Có...thông...báo...." từng câu từng chữ kéo dài ra, một kẻ hầu đứng trước cửa phòng cầm tờ giấy giơ lên, gương mặt trông có vẻ bất cần

"Sủa"

"Thư từ hoàng tử vùng Vioss...với...nội dung....không phiền tối nay tôi có thể mời ngài phù thủy đây dùng bữa tối ở lâu đài không"

"Bảo thằng cha đó xéo mẹ đi"

"Và hai ta sẽ xuống tầng hầm chứng kiến sách tiên tri..."

"Sách tiên tri?"

Mắt hắn sáng lên, gần cả chục năm nay rồi, thứ hắn tìm kiếm bấy lâu lại ở trong cái lâu đài chết tiệt đó ư!?

"Nói với tên đó ta sẽ nhận lời"

"Tôi hiểu...rồi..."

....

Rồi how to nhấc cái xác này lên?

Bị con rồng khó ở kia hành cả đêm thì bây giờ còn đi đâu được!?

"Con Lan đâu!"

"Cóa thần thiếp"

Ran từ đâu xông tới mở cửa phòng

"Quàng thựng có gì chỉ bảo"

"Lấy một ít trà với mấy lọ trên kệ kia ra đây"

Ran nghe theo răm rắp không một lời than thở, gã tiến lại phía kệ tủ lấy ba cái lọ thuốc lạ kia xuống rồi tiện ngôn hỏi

"Chủ nhân của tôi ơi, ngài bị bệnh rồi sao?"

Âm thanh lúc trầm lúc cao chứa đầy ẩn ý trên nụ cười ma mị kia phát ra, Izana không nói gì mà chỉ che đi vết hôn trên cổ

"Nhanh tay lên, ta còn có việc"

Ran đặt đống đồ với tách trà được kẻ hầu kia đem vào xuống bàn rồi hỏi tiếp

"Trước giờ ngài không giấu chúng tôi chuyện gì, hôm nay có việc vậy ngài có thể nói rõ hơn không"

Ran đợi câu trả lời từ hắn, đến đây bắt buộc hắn phải nói thật nên không còn cách nào khác

"Đi gặp tên hoàng tử kia"

"Tôi hiểu rồi, vậy ngài cứ ở trong phòng thưởng thức tách trà đi nhé"

Nói rồi Ran bước ra ngoài tiện bật hộ cái đèn cho hắn, lúc đóng cửa lại thì thấy tên hầu kia đang chuẩn bị bước đi

"Yêu tinh lùn kia, ngươi là người vừa thông báo lời của hoàng tử cho Izana?"

"Vâng đúng vậy thưa ngài...hoàng tử đề nghị chủ nhân đến dùng bữa....tối..."

Ran không nói gì mà bước tiếp, nụ cười đầy đắc ý lại hiện lên không quên liếc về căn phòng kia một cái

_____

[ Tại căn phòng lớn nọ ]

"Mày hack à Kaku?"

"Hack đéo, tại mày chơi dở"

Muchou nhìn mấy lá bài của mình, toàn bài xấu nên rất nản, hắn ta đã thua Kakuchou 20 ván rồi

"Ô ra, chơi với nào"

Ran từ cửa bước vào, Rin thấy thế liền hỏi

"Sao anh đi lâu vậy?"

"Chủ nhân nhờ một chút việc thôi..."

Nói rồi ánh mắt ranh ma hướng về phía Kakuchou

"Ngài ấy bảo tối nay sẽ dùng bữa với tên hoàng tử kia nên phải có thời gian nghỉ ngơi đã"

Hiểu ý anh trai mình, hai cặp mắt cùng hướng về một phía lộ rõ câu nói "có chuyện vui rồi đây"

Kakuchou nghe vậy khẽ nhăn hàng chân mày rồi lén thở dài một hơi, Sanzu nằm ngang nằm ngửa trên ghế vẫy vẫy cái tai cáo như nghe được âm thanh của sự u ám liền lắc lắc chín cái đuôi qua lại thật uyển chuyển rồi thêm dầu vào lửa

"Trong một bữa tối của hoàng gia rượu là chính"

Izana tửu lượng rất thấp và ghét cay ghét đằng đồ có men, một khi đã uống phải hắn sẽ làm loạn mặc cho đối phương có là ai mà niệm chú xả hết "hàng" có được vào, điều này là tốt vì chẳng phải như vậy sẽ giết được tên hoàng tử kia sao?

Không hẳn, nếu uống đến não bị úng rượu luôn thì ném hắn lên giường lúc nào hắn cũng chẳng hay mà phản kháng đâu

Mà Kakuchou chẳng ngán ai cả, Izana của gã mà bị xước nhẹ thì chúng mày ăn cướt thay cơm, chấp mọi thể loại trên đời vì đơn giản một khi hắn đã điên thì máu tró hơn bao giờ hết

Rồi cái vương quốc đó cũng biến thành biển dung nham thôi

Tận dụng được cái này mà anh em Haitani mới có chuyện để hóng tiếp, hóng cái cảnh con rồng điên làm gỏi thằng hoàng tử rồi nướng chín luôn cái vùng đất ấy

"Tối nay vào lúc 7 giờ thì phải"

Ran cười đùa lén nhìn biểu cảm của Kakuchou, gã vẫn thế, vẫn im lặng.

Izana tối nay chắc chắn sẽ ép gã ở nhà vì biết rõ việc dùng bữa tối hay gì gì đó với kẻ lạ sẽ làm con rồng đó cực kì khó chịu mà nhè luôn đống dung nham trong miệng nướng chín kẻ trước mắt

Rồng mà, nó có biết gì đâu.

Bản tính loài rồng vốn đã vậy, chúng bất chấp mọi thứ để bảo vệ "kho vàng" của mình khỏi kẻ khác, nếu gây thù thì nó sẽ đến tận nhà gõ cửa rồi ăn 1 trả 10

_______

7 giờ đã điểm, như "kịch bản" hắn sẽ xin Izana cho đi theo rồi mặt dày một lúc sau đó lén theo chân hắn đến lâu đài

Bộ ba rạp xiếc Xuân, Đảm, Lan cũng theo sau hóng hớt

______

"Thật quý quá, ngài chấp nhận lời thỉnh cầu của tôi rồi"

Tên hoàng tử cũng đón tiếp hắn một cách nồng nhiệt rồi đưa hắn đến tòa cao nhất để dùng bữa, Kakuchou thì ngồi ở trên nóc lâu đài quan sát tình hình

Chỉ cần nước đi của mày sai một micron thôi là mày bay ngàn dặm con ạ
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Tàn phá


:")))

.

.

.

.

.

.

.

.

_________

Như dự đoán tên hoàng tử kia ép Izana uống rất nhiều còn trên nóc nhà thì Kakuchou bất lực, gã bị hai con hổ mang siết chặt đếch cử động được

"Kiên nhẫn đi, chút nữa anh em tao sẽ thả mày ra"

Kế hoạch của họ là để Kakuchou phát điên lên vì tất cả mọi sự tàn phá sẽ không dính gì tới họ được còn vừa hay có drama để hóng

Phía dưới kẻ thối nát kia đã bắt đầu giở trò đồi bại với Izana, hắn ta đã ôm lấy cậu rồi hôn nhẹ lên sau cổ, Izana chẳng thể phản kháng vì men rượu lấn áp suy nghĩ rồi, trông cậu lúc này thẫn thờ như một người gỗ không sự sống

Nhận thấy tình hình đã căng, anh em Haitani mới thả Kakuchou ra, ngay lập tức gã nhảy xuống phía dưới, không một tên lính canh nào có mặt ở đây mà đổi lại chỉ là đôi bàn tay dơ bẩn của tên hoàng tử sắp chạm xuống phần mông của Izana với đôi mắt hoang mang khi nhìn thấy gã

Cảnh tượng này làm Kakuchou sôi máu, những đường gân đã lộ rõ trên gương mặt gã, không khí lạnh trào ra tạo áp suất mà ép chặt lấy lồng phổi của đối phương

Từ phía xa nhìn lại, nơi người dân vẫn đang vui vẻ tụ họp thì tất cả các ánh mắt đều đổ dồn về phía lâu đài, tòa tháp cao bị một vật khổng lồ đánh sập gần một nửa, sinh vật to lớn ấy gầm lên đưa đôi mắt dữ tợn khủng khiếp nhìn kẻ phàm trần hèn mọn đang ôm "kho vàng" của hắn kia

Izana trong vô thức nghe tiếng gầm mà ngẩng đầu dậy và quay lại, gương mặt đã ửng đỏ với đôi mắt lờ đờ như muốn thiếp đi

"A....Rồng...Kakuchou..."

Cậu cười như một đứa trẻ rồi thoát khỏi vòng tay của kẻ kia mà đi lại ôm lấy con rồng đen trước mặt.

Trông cậu lúc này thật nhỏ bé, cả một vòng tay chỉ ôm được một chút thôi, Kakuchou nhìn Izana một lúc rồi lại hướng mắt về phía tên hoàng tử kia điều này đã đập vào mặt và chính thức in vào não hắn "người này là của bố mày"

Đám lính cũng từ đâu chạy lên giơ những thanh giáo nhọn về phía gã đe dọa, còn kẻ chết nhát kia chỉ biết lùi lại ỷ mình là hoàng tử mà nhận sự bao che

"Tới đây tới đây"

Sanzu lao vào bế Izana lên rồi vụt mất để Kakuchou tự xử đám giặc này

"Con rồng kia, đừng...đừng có tới đây!"

Tất cả đã quá muộn, gã phun ra những đợt lửa nóng nung chảy cả kim loại, hàng ngàn tấn dung nham bao trùm cả vương quốc, trong cảnh hỗn loạn là tiếng gầm của một con rồng cùng với những cái giậm chân vang trời, tất cả như sáng bừng trong đêm

Cả trăm tên lính ra sức dập những đám lửa như quái vật kia nhưng bất thành, một nửa số quân lính đã bị con rồng kia nuốt sạch, số ít còn lại bị giẫm đến nát xác, phút chốc những căn nhà gần đó đã bị đổ nát, tòa lâu đài cũng chẳng còn nguyên vẹn gì do sự càn quét của chiếc đuôi khổng lồ kia

Cứ thế tiếp diễn đến sáng mai

Khung cảnh này thì ai nhìn vào cũng không thể tin được đây từng là vùng đất màu mỡ và phát triển bậc nhất, những cái hố dung nham như ăn sâu vào lòng đất, đám lửa lớn cháy phừng phừng lan xa thiêu đốt cả một cánh rừng tạo cảm giác hãi hùng không tả siết

Con quái vật kia đã dừng lại, những ngọn giáo lại tiếp tục giơ lên, nhà vua lập tức hớt hải lên tiếng

"Hạ giáo xuống!"

Phía dưới đất là vài chục quân lính còn sót lại, gã cố tình để thừa sao?

Âm thanh trầm vọng như phát ra từ trong bụng vang lên làm đám lính khiếp sợ mà lùi lại vài bước

"Đã làm hại đến chủ nhân của ta, dù có là vua của một nước cũng không đủ tư cách để được tha thứ"

Lời nói gươm dao đủ để khẳng định chủ quyền của gã và sự quan trọng của vị phù thủy kia với con rồng này, gã đã rủ lòng thương mà để tên hoàng tử kia sống sót

Nói xong gã bung cánh ra rồi bay đi mất, hướng về cái cung điện ngoài u ám trong penhouse kia

_________

"Kakuchouuuuu mày đang ở cái xó nào rồi!!

Về đi người ơi Izana nó sắp phá nhà rồiiiii"

Shion như muốn khóc thét với Izana, trong nhà hở tí lại phát ra âm thanh đổ nát, chỗ thì ướt sũng, chỗ thì cháy rực do ma thuật làm nên

"Ngăn lại mau lênnnnnn trứng của taoooooooo"

Ran hét lên rồi chạy tứ tung vì không cản được Izana lại

Tiếng mở cửa vang lên làm cả đám đứng hình rồi hiện lên vẻ vui mừng xông ra

"KAKUCHOUUUUU"

"Thôi đi lũ điên, Izana đâu?"

Cả đám chỉ tay lên chiếc đèn chùm đang đung đưa kia, Izana miệng vẫn niệm chú chuẩn bị đốt cháy tấm rèm cửa

"Izana"

Nghe được tiếng gọi thân thuộc, cậu phù thuỷ nhìn xuống phía dưới và tiếp tục cười

"Ka...ku...chou"

Cậu ngã người xuống phía dưới, theo phản xạ mà để gã đỡ cậu.

Nhận thấy tình hình đã hết rắc rối, cả đám kia mới kéo nhau đi đánh bài

"Rồng nhỏ..."

Thứ men kia vẫn còn làm đau rát cuống họng cậu, chúng len lỏi vào lí trí mà đánh đổ sự kiên cường.

Hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ gã rồi lẩm bẩm vài câu không rõ nghĩa

Kakuchou chẳng nói gì, gã im lặng đưa cậu về phòng rồi tắt mẹ cái đèn của ả Lan bật lên

Vừa đặt Izana xuống, cậu bất giác chồm dậy hôn lấy gã một cái, hai tay vẫn vòng ra sau giữ chặt cổ gã không buông như muốn đu lên người gã luôn

Gã không phản ứng mà chỉ đưa tay tóm lấy phần eo nhỏ của cậu làm cậu giật mình rên nhẹ một tiếng

"Ưm...nhột quá"

Cái ôm kia lại chặt hơn kéo gã sát xuống giường, bả vai nhỏ nhắn vẫn còn in những dấu hôn cũ lộ ra trước mắt làm gã không kiềm được chỉ muốn cắn mạnh vào rồi nghiến cho đến bật máu nhưng làm vậy khi chưa có sự cho phép cũng tính là tội phải không, đang đấu tranh tâm lí một cách căng thẳng thì Izana lên tiếng

"Muốn không...?"

.

.

.

______

Chap sau sẽ cóa H=")))
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Lại tắt đèn lần nữa


CÓ PỎNNNNNMNNNM

đọc kĩ rồi lướt xuống:")))))

.

.

.

.

.

_______

Gã có chút bối rối với câu nói của Izana

Chủ nhân của gã chưa bao giờ ngỏ lời gạ tình với ai, chỉ là do men rượu đánh đổ lí trí, chắc chắn khi tỉnh rượu sẽ phạt gã một phen cho chừa, việc lúc trước cũng chỉ vì bắt buộc nên gã mới dám làm chuyện dậy trời đấy thôi

Thấy Kakuchou vẫn lặng thinh, hai tay ôm chặt gã hơn nhưng có vẻ gã không chú ý đến cậu mà lo suy nghĩ chuyện vẩn vơ nào đấy

"Kakuchou, ta đang gọi ngươi, đừng phất lờ lời của chủ nhân như thế"

Izana gọi gã và kéo tâm trí đang lung lay trước tình cảnh này của gã về thực tại, Kakuchou bừng tỉnh mấp máy môi rồi đợi cậu nói tiếp

"Ta vừa hỏi ngươi, muốn hay không...?"

Do dự định mở miệng nói lời từ chối thì hai bàn tay nhỏ nhắn kia kéo sát mặt gã về phía mình

Mắt đối mắt, gã không kịp phản ứng mà đã nhận lại một câu

"Ngươi không có quyền...từ chối"

Gương mặt của Izana vẫn gợi tình như vậy, trong ánh đèn vàng hắt lên mập mờ, đôi mắt tím biếc đang nhìn chằm chằm vào gã kia óng ánh như kim cương, quả thực ngày thường đôi mắt này chỉ chứa cảm giác lạnh lẽo và vô hồn nhưng bây giờ nhìn như cả dãy ngân hà đang tràn ngập trong này

Gã biết, gã chẳng có quyền từ chối cái gì từ Izana cả, hôm nay bắt buộc chủ nhân gã phải nói ra câu này thì chắc là gã phạm tội nặng rồi

Không chần chừ, gã cởi hết những thứ vướng víu trên người Izana, cúi xuống cắn lấy cánh môi kia, mút mát nó rồi luồn lưỡi vào trong khuấy đảo khoang miệng tham lam hút hết mật ngọt.

Nụ hôn như đè Izana sát vào chiếc gối êm ái khổng lồ kia, một cái gì đó khiến cho cậu thực sự khó chịu nhưng vẫn muốn tiếp tục

"Ư...ưmm...."

Dù rất muốn được môi lưỡi với Kakuchou nhưng gã hôn rất bạo và dồn dập và điều đó khiến cho dưỡng khí của cậu bị cướp đi nhanh chóng, không chịu nổi sự công kích này, cậu bấu chặt lấy cánh tay gã mà ghim móng tay của mình vào nhằm ngăn gã lại và thoát khỏi nụ hôn

Ngược lại, chút đau đớn này làm gã hứng hơn, không ngừng cấu xé hai cánh môi của người trước mắt

Dưỡng khí giảm đi trầm trọng, mặt Izana lại ửng đỏ thêm, dịch vị không kiểm soát được trào ra ngày càng nhiều cho những cái hôn ướt át, chân cố gắng đạp con thú đói khát trước mặt ra nhưng đều bị chặn lại

Ít lúc sau gã mới rời môi cậu xuống phần cổ vẫn còn những vết cắn cũ chưa kịp lành kia và tiếp tục đánh dấu, trong khoang miệng Izana lúc này chứa đầy nước bọt của cả hai, chúng như đặc lại mà dính nhớp một cách dâm đãng

Nước mắt cũng đang trực chờ đọng lại trên hàng mi cong dài mà chảy xuống, cả cơ thể mảnh khảnh chốc chốc lại run lên do tiếp nhận khoái cảm.

Phải thừa nhận làm tình với Kakuchou sướng chết đi được, gã luôn đãi ngộ cậu một cách nhiệt tình nhất khiến cho bản thân quên mất chính mình mà phát ra tiếng rên thỏa mãn

"Ưm...Kaku– ahh~ đau...đau quá...ưm hức..."

Hai ngón tay trực tiếp đâm vào, len lỏi sâu trong huyệt động ẩm ướt mà xoay ngang xoay dọc rồi chạm vào điểm mẫn cảm sau đó rời đi làm Izana có chút hụt hẫng, cậu như cứ gần đến đỉnh lại tụt xuống một cách hờ hững, cố gắng nói rõ từng câu từng chữ cho Kakuchou nghe trong sự tức giận của mình

"Nhanh lên...ah hahh...đâm vào ưmm...đi..."

Đôi mắt ngấn lệ nhìn lên trần nhà rên rỉ không thôi, hai tay lại bấu vào vai gã đẩy ra nhưng vẫn không được, men rượu như tước đi hết sức mạnh của cậu vậy, nó để dục vọng làm chủ mọi thứ và điều đó không dễ chịu chút nào

Bỗng chốc Kakuchou ngồi thẳng dậy, hai ngón tay cũng thoát khỏi huyệt động mà vác một chân cậu lên vai trong sự thắc mắc

"Gì vậy?

Kakuchou ngươi– ahhh dừng lại!"

Bị gã cắn một cái rõ đau vào phần đùi non, Izana hét lớn, tay không còn điểm tựa mà bám vào drap giường

Một dòng máu nhỏ bất chợt chảy xuống, gã đã nghiến nó đến thảm thương rồi lại cắn mút đủ chỗ

"Ngươi...hức...."

Izana khóc rồi, cậu lấy tay che mặt lại một lúc nén tất cả cơn đau từ phía đùi ập đến, xong xuôi thì mới dám hé mắt ra nhìn xuống

Đập vào mắt cậu lúc này là con hàng của Kakuchou, sự bối rối lúc này khiến cậu phải tự hỏi rằng tại sao nó có thể vừa khít với phía dưới của mình

Kakuchou nhìn biểu cảm của Izana không khỏi dở khóc dở cười, đem phần đầu cạ vào huyệt động đang co thắt dữ dội phía dưới và lên tiếng

"Nếu tôi cho vào bây giờ thì sao?"

"Khoan đã–"

Âm thanh đã đứt quãng do sự xâm nhập bất ngờ của gã, cậu mở to mắt ngửa đầu về sau rên rỉ.

Huyệt động như muốn nuốt lấy thứ vừa dài vừa khủng kia, từng tấc thịt bao trọn lấy dương vật gã không rời, nó luôn chặt như vậy dù cách đây mấy hôm gã đã chơi cậu một lần

Cũng chẳng có thời gian để đợi Izana thích nghi, phía dưới bắt đầu luân động nhắm vào điểm sướng mà đâm chọc.

Khoái cảm một lần nữa ập đến như cơn sóng thần nuốt hết lí trí ép cậu phát ra những âm thanh dâm đục

"Ahh...ah chỗ đó- Hah...sướng quá ah ah~ ưm Kakuchou...ức hah....tiếp...tục đi ahhh..."

Từng ngón chân đã co chặt lại, hai bên đùi bị ép dạng ra khiến thứ kia chôn sâu vào bên trong hơn

Gã cúi xuống mút lấy khuôn ngực cậu, đưa đầu lưỡi đảo qua đảo lại làm nhũ hoa phủ một tầng nước bọt, phía dưới lại ra vào nhanh hơn làm chất dâm dịch trào ra thấm vào drap giường

Căn phòng bây giờ chẳng có âm thanh gì ngoài tiếng da thịt đập vào nhau lên tục với tiếng rên rỉ trong trẻo ham muốn nhiều hơn

Izana không nhớ mình đã ra bao nhiêu lần trong lúc đó, chỉ mơ hồ nhìn được gương mặt của tên thuộc hạ kia

Bất ngờ một dòng tinh dịch bắn ra nhiều đến trào khỏi cửa huyệt, Izana bây giờ mềm nhũn, bụng cậu như trồi lên một quả đồi nhỏ

Trận này làm cậu chảy rất nhiều mồ hôi, mái tóc bạc bết lại dính đầy trên trán, lồng ngực liên tục phập phồng đón lấy từng đợt khí một cách yếu ớt, Kakuchou hình như đã buông tha mà rời khỏi huyệt động

Nhưng không

Gã lật người cậu lại rồi tiến vào trong đâm rút nhiều hơn

"Ahhh Kakuchou– dừng ah ah~ đừng...ưm ahhh hah, ức...ta bảo– hah ahh ah..."

____________

[ trong khi đó ở căn phòng khách rộng rãi ]

Ran ngồi đấy lướt face, ống quần theo thói quen xắn cao lên cho mát

"Hây!"

Rin từ đâu lao đến dán thứ kì lạ lên chân hắn

"Gì đây Rindou?

Âu sít vỗn lài!"

Ran đưa tay định bóc nó ra nhưng có vẻ nó rất dính

Bất ngờ Sanzu từ phía sau kẹp chặt hai cánh tay Ran lại

"Mẹ thằng lìn này!

Thả tao raaaa, mẫu thân mày!"

"Triệt lông nào anh hai"

Rin cười cười nắm lấy một đầu của miếng dán triệt lông kia

Trái tym íu đúi bắt đầu khóc thét

"Rồi nè, 1...2..."

Ran cố nén lại tiếng hét cho 1s sau đó

"3!!!!"

Đếm xong Rin giật mạnh miếng dán và bao nhiêu sợi lông chân là bấy nhiêu nỗi đau đều dính mẹ trên miếng dán

"Ư!!!!

Ứ!!!!!!!!!!!!"

Sanzu thả hai tay Ran ra, ổng giãy giụa chân rồi lăn xuống sàn, đâu đó trong cảnh tượng hãi hùng này có thể thấy ánh mắt đau đớn như muốn khóc kia đã phải chịu sự dày vò đau khổ từ chính người thân của mình, đau lắm....mà trên nỗi đau đó lại là tiếng cười khốn nạn đi vào khí quyển của hai con người độc ác...

Nụ cừi đã tắt...đằng sau nước mắt

"Má ơi trắng tinh một mảng luôn nè"

Rin chụp lại phần chân bị thứ keo dính kia tước đi cái đàn ông [lông chân]

Và hai tên bày trò ngồi up ảnh kèm vid có tên "sự đau đớn của anh" lên face và cười tới tối
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Anh em concac


"Đủ...đủ rồi Kakuchou ahh...dừng-"

Quá kiệt sức nên cậu đã ngất đi ngay sau đó, gã như muốn hành chết cậu rồi, 7 hiệp là quá đủ à không vượt quá mức đủ rồi

Kakuchou chỉ im lặng rồi lấy khăn lau cho cậu xong dọn dẹp lại bãi chiến trường gã gây ra.

Sau khi bước đến cửa còn không quên cảnh báo cấm kẻ nào bước vào

Gã xoa bóp lại khớp vai của mình rồi đi ra phòng khách nơi mấy bọn thuộc hạ khác hay tụ tập

_________

"Chúng mày làm gì cười kinh thế?

Con Lan nó bị cái gì thế kia"

Gã điềm tĩnh hỏi hai con người đang cười nội thương trước mặt, Ran thì nằm bất tỉnh dưới sàn với vũng nước mắt tràn lan, Shion như ngáo đá vì chính mình cũng không hiểu chúng nó đang làm cái gì

Vãi?

Bọn này hít cần tập thể à

Gã cũng chẳng để ý lắm, bước đến sofa rồi ngồi xuống đọc sách như chẳng có gì xảy ra

Quá chăm chú mà gã không quan tâm bọn dở hơi kia bày trò con bò gì, được một lúc gã bước vào phòng bếp lấy ít nước để uống thì sau cánh cửa Rin khúc khích nén lại cái cười khốn nạn của mình và giơ máy quay về phía Kakuchou, gã khó hiểu làm lơ cho đến khi

Sanzu chống cằm nằm trên bàn ăn với quả quần áo Izana hay mặc

"Moahhh"

Hắn nháy mắt đưa tình với kẻ trước mặt cố tình chọc điên Kakuchou để xem gã phản ứng thế nào

"Ĩ mẹ mày thằng điên!"

Gã vớ nhẹ đôi dép của mình lên ném vỡ đầu Sanzu

Ngay lúc đang nốc cốc nước thì tiếng gọi của sự buê đuê gọi gã quay lại

"Ka...ku...chou"

Sanzu từng câu từng chữ gọi gã, đứng trước mặt với bộ váy ngắn màu xám khói, đằng sau là thằng bày trò đang cười không ra tiếng...Rindou

"Hãy đến với em đêm này"

Ả Xuân từ từ bước những bước đi "thục nữ" về phía gã rồi chớp chớp đôi mắt xanh kia

"Mẹ bọn hâm, tránh xa bố mày ra"

Gã càng lùi lại hắn càng tiến tới cho đến khi chạm đến cái cửa rồi chạy đi

"Má nó tha tao!"

Gã shook vailon ra, hai con mắt như muốn rơi ra ngoài vì cảnh tượng muốn ung thư thị giác và tra tấn lỗ tai kia

"Kakuchou anh iu, đến đây nào bấy bề"

Cả hai đuổi bắt chạy vòng vòng quanh biệt phủ, Rin chạy theo sau cầm máy quay cười không ngừng

"Úp sọt nó đi"

Rin la làng bám theo suốt cho đến khi Kakuchou chạy vào phòng khách

"Hộc...hộc..."

Cả người hắn như bốc hơi vì chảy mồ hôi quá nhiều, ánh mắt vẫn hoang mang như nhìn thấy gì đó khủng khiếp, Ran vừa tỉnh dậy nên cũng chẳng hiểu nổi gã bị gì

"Đến đây đi người iu ớiiii"

Sanzu xông vào thì như chết lặng, cả đám nhìn nhau rồi nội tâm hắn bắt đầu gào thét

Nương tử nó Muchou về bao giờ thế?

Cả lũ nhìn nhau rồi đứng hình 5s, Ran thì cười như mới ngủ dậy

"Cô nương đây ăn mặc thiếu vải thế này còn xông vào đây là ý gì thế?"

Sanzu chẳng nói gì mà lặng lẽ rời khỏi phòng, đồ ăn tối cũng chẳng thèm động đến mà ôm chân ngồi trầm tư một góc

"Thôi, zui lên, ún miếng cô cô nớt ik"

Rin tiến đến an ủi nhưng Sanzu vẫn thế

"Để tao yên..."

Trong lúc đó Kakuchou cũng trầm cảm không kém, hình ảnh vừa nãy khiến gã chẳng còn tâm trạng động đến cái gì

"Ổn không bro?"

"..."

Shion nhìn gã, ánh mắt thẫn thờ ấy như lạc vào chốn mây mờ mà làm trào cả cốc trà đang rót

Shion không hỏi gì thêm mà đi mất, một lúc sau thì hắn quay lại

"Êy Kakuchou"

Gã quay sang nhìn Shion chống tay lên bồn rửa bát và nhìn gã chằm chằm trong bộ váy hoa dài

"Thấy tao- á hự"

Chưa kịp hết câu thì bị Kakuchou cho ăn tát vì cái tội nhờn

Kisaki đã xong công việc dài 7749 ngày, vừa bước vào bếp thì nhìn thấy cảnh tượng hoa tàn chim vỡ giọng này với Hanma vẫn khư khư ôm tay hắn

"Má...bọn này điên hết rồi"

Hết Rin, Sanzu rồi giờ cả Shion, ba người như vừa chơi thuốc lắc mà bày đủ trò chọc tức người khác

- Ai rồi cũng nghiện mặc váy thôi

________________Rin___________
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Cây muốn lặng mà gió cứ hãm lìn


.

.

.

.

.

.

Là một cá nhân nghiêm túc nên luôn bị lôi ra làm trò cười, gã bây giờ chỉ muốn nhìn "vua" của mình, không nói gì cũng được, chỉ nhìn thôi

Tận tay bưng thứ đồ ăn Izana thích nhất và một cốc nước vào trong phòng cậu, vị phù thủy dường như cũng chỉ mới thức dậy, tấm lưng ê ẩm dựa vào cái gối lớn kia và nhìn đăm chiêu về trước.

Gã không nói gì mà đặt đồ ăn lên đầu tủ vì biết rõ Izana bây giờ đang rất ức gã, chỉ cần không vừa ý câu nào hay mở miệng thôi là cũng sẽ ăn trọn cơn phẫn nộ kia

....

Gã ngồi cạnh đấy nhìn Izana, không gian yên lặng này cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu mà híp mắt lại gượng nở một nụ cười

"Sao không nói gì?"

Gã im lặng mấp máy môi, dường như chẳng có gì để nói hết

"được rồi, ra ngoài đi Kakuchou, ta cần nghỉ ngơi"

Nghe xong gã đứng dậy bước ra ngoài, bật đèn phòng lên rồi đóng cửa lại.

Căn phòng của Izana luôn tối như vậy vì đơn giản cậu lười ấn vào cái công tắc

Rải bước trên sàn nhà bằng gạch men trắng, gã bắt đầu cảm thấy có mùi không ổn khi liên tục cảm thấy có người theo dõi mình nên đành lách vào căn phòng cạnh đó, đây là thư viện và cũng may gã đang muốn đọc sách để quên đi chuyện hôm nay

Lật từng cuốn sách to nhỏ khác nhau, Izana từng nói rất thích nơi này dù cậu đếch thèm đọc một cuốn sách nào trong này nên nói chung đây là nơi Kakuchou thường đến nhất

Ngồi được một lúc thì Sanzu từ đâu bước vào, hắn có vẻ đã hết bị "thuốc chơi" vì nét mặt bây giờ trông đã nghiêm túc hơn

"Thấy mày hay đến đây nhỉ"

"...Ờ"

Sanzu dần tiến lại ngồi cạnh gã, chống cằm hết nhìn ra ngăn sách trước mặt rồi lại quay sang nhìn Kakuchou, gã cũng hơi khó chịu khi bị người khác nhìn chằm chằm như vậy

"...."

"Kakuchou này"

"Gì"

Sanzu không nói tiếp mà cứ nhìn gã, giống kiểu mĩ nữ ngày đầu biết iu mà ngồi ngắm crush.

Thấy gã có vẻ không để ý hay thắc mắc tại sao mình không nói tiếp nên hắn đành quất luôn câu tiếp theo

"Mày đẹp lắm Kakuchou"

"Đéo gì thế?"

Gã lộ ra vẻ mặt khó hiểu nhưng vẫn nhìn vào cuốn sách

"Không có gì, đọc tiếp đi, mày đẹp lắm...cả cánh tay này nữa, đẹp vãi lìn bấy bề ạ"

Nói rồi hắn bắt đầu chạm vào cánh tay Kakuchou và vuốt ve

"Cái đéo gì-?"

Gã vừa dứt lời thì Sanzu đã choàng tay qua ôm lấy cổ

"Cho chế xem body nào cưng"

"Địt mẹ đừng có trổ bóng ở đây"

Gã dùng khuỷu tay đẩy Sanzu ra vì đang bận cầm sách, hắn thì cứ dí sát mặt vào định hôn

"Tao bảo đừng có trổ bóng ở đây ĩ mẹ mày!"

"Tao biết mày muốn mà Kakuchou, ngại gì bấy bề ớiii, đừng ngại ngùng gọi tên nhau đi hớ hơ"

"mẹ mày buông raaa"

Rin thì đã lẻn vào sau Sanzu và trốn sau kệ sách mà giơ máy quay về phía hai người kia, Sanzu chẳng có ý gì với gã, chẳng qua chỉ là thấy gã nghiêm túc nên muốn chọc gã điên lên chơi thôi

"Thôi thôi tao đùa"

Hắn buông vòng tay kia ra rồi rời khỏi thư viện, Rin cũng đi theo sau, tất cả trở về im lặng

Cứ tưởng như thế là hết

Kakuchou đọc xong sách thì cũng đứng dậy bước ra ngoài, vừa mới mở cửa thì đập vào mắt gã là Sanzu với bộ váy ngắn hôm trước và đôi guốc 30cm

"Tới đây nào anh iu"

"Mẫu thân mày xê raaa"

Sanzu tiến tới bắt đầu bày trò khùng điên thì từ phía xa, nơi ba hướng đi cắt nhau xuất hiện một hình bóng

Ran đứng đấy cầm cốc nước, mặt không biến sắc nhìn chằm chằm về phía họ và bao nhiêu nước vừa uống dội ngược lại trào ra khỏi mũi

"Anh hai!?"

Rin cầm máy quay đứng đó nãy giờ đang hoang mang vãi cức vì nước từ mũi thằng anh mình cứ trào ra như suối

"Đitconme Sanzu!!

Ngừng đi!!"

"Hả?"

Rin hét lớn khiến hắn dừng chân và nhìn theo ánh mắt đang hoang mang của Rin

Ran vẫn đứng đấy nhưng đó không phải vấn đề, vấn đề là...

Muchou từ đâu bước đến sau Ran và nhìn thấy Sanzu

Vãi sít mình tưởng ổng đi làm gì đó ngày mai mới về!?

Nội tâm của Sanzu lúc này:

"Làm gì mà hai bây đứng đây nhìn kinh thế?"

Shion vừa mới tắm ra thì thấy Ran và Muchou cứ đứng đấy nên đi lại hỏi thì thấy cảnh tượng mà họ đang thấy

Hắn bắt đầu hỏi "...Bây có thấy cái mà tao đang thấy không?"

Muchou mặt không biến sắc trả lời

"Có, thấy rất rõ"

Sanzu nuốt nước mắt vào tym và chạy đi mất, hắn lao vào phòng của mình rồi ngồi khóc thầm đến cạn nước mắt

.

.

.

.

Hẹn gặp ở chap sau:")))
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Buồn của Kakuchou


:"))) có thể chap này sẽ nhạt

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

___________

Sau cả tuần nằm liệt giường để Kakuchou chăm sóc thì bây giờ Izana đã khá hơn, cậu chẳng phải động tay việc gì vì đã có gã lo hết

"Được rồi ta tự làm được"

Đến cả việc rót nước gã cũng phải làm thay cậu cho bằng được, cứ thế mặt dày kề kề sát bên cả ngày

____________

"Trời ơi đụ má!!!!

Nail của taoooo"

Ran chẳng biết thế nào mà ngựa ngựa làm gãy bộ móng 30 củ mới làm

"Anh hai bình tĩnh!"

"Hai thằng kia, đi làm tí việc không?"

Sanzu từ đâu ngó vào phòng cả hai rủ rê đi bày trò, hiểu ý muốn làm việc gì nên Rin tiếp lời

"Tao có trò này vừa hay muốn thử"

_________

Kakuchou vẫn đứng sau Izana quan sát, trót dại một phút ngắm cậu mà đánh mất sự phòng bị để ba bọn kia bịt mồm lôi đi mà Izana không phát hiện

Khi kéo ra được khỏi phòng thì Ran mới lên tiếng

"Trời ơi bắt được thằng simp trúa Izana này"

"Đĩ mẹ buông ra!"

"Đừng để tao hấp diêm con mắt của mày Kakuchou"

Trời ơi rén liền!

Sanzu mà nói thế thì hắn làm thật đấy, có khi ảnh hưởng đến não mà tự tử luôn, Kakuchou biết chắc sẽ là mặc váy rồi bắt gã nhìn đến khi mù mắt mới thôi nên đành im lặng xem chuyện gì xảy ra tiếp theo

Gã bị kéo vào phòng của Ran và Rin rồi bị trói chặt vào ghế

"Cái đéo gì-" gã nhăn mày nhìn ba kẻ trước mắt

Bỗng Rin lôi ra một cây guitar ném cho Ran, cảm thấy có điềm nên định buông lời chửi rủa nhưng nghĩ đến lời của Sanzu vừa nãy nên gã đành im lặng xem bọn này ủ mưu tính kế gì

"Rồi, zô nè"

"Hai ba..."

"Anh sẽ vì em làm thơ tình ái"

"Cái địt- đụ má thaaa"

"Anh sẽ gom mây kết hình lâu đài hớ hơ"

"Mẹ mày im mồm lại!!!

Rannn"

Rồi cứ thế gã ngồi nghe hết bài Lâu đài tình ái do Ran hát và cái giọng ám ảnh đấy in sâu vào đầu gã...mãi mãi....

Bọn nó chơi thêm vài bài hát nữa sau đó cởi trói cho Kakuchou, gã lập tức lao vào bếp uống một cốc nước và rửa mặt cho tỉnh táo

"Am ờ ba bí gơ..."

Ran âm thầm đi theo gã như một bóng ma và đứng trước cửa bếp với cây guitar vừa nãy

"Má nó, đừng ám tao nữa" gã bất lực không buồn quay lại nhìn

.....

- There's some whores in this house

There's some whores in this house

There's some whores in this house (hol' up)

[Lời bài WAP]

"Cái củ lìn gì–?"

Gã quay lại nhìn thì thấy Sanzu trong bộ váy rất sẹc xy đang nhìn gã với ánh mắt của sự "thèm thuồng" Rin thì đứng đấy bật nhạc vặn to volume và cười như điên cùng Ran

"Kakuchou anh iu"

Hắn nháy mắt một cái rồi từ từ tiến lại gần gã làm Kakuchou càng lùi về sau

"Nào, hãy đến đây đến đây đừng ngại ngùng, chờ chi người hỡiiiii"

Nói rồi hắn lao tới vồ lấy Kakuchou

"AAAAAAAAA!!!!!!!

Ĩ mẹ mày xê ra!!!!"

Gã kịp né và lượn đi như một cơn gió trong sự hoảng loạn, cảnh tượng vừa rồi đã đủ hiếp dâm mắt gã còn combo bài Wap làm gã như mất thính giác tạm thời

- EM DẤU IU ƠI, ANH ĐANG QUAY VỀ MƯỜI NĂM XA VẮNG

Từ đâu ra tiếng nhạc ồn ào vang vọng cả căn penhouse làm Kakuchou muốn ứa nước mắt, đang chạy về phía hai lối đi phía trước thì Sanzu bất ngờ xuất hiện ở đấy

"Đàm Vĩnh Hưng cho mọi nhà, Kakuchou đến đây nào bấy bề, cùng xây lâu đài tình ái nàooooo"

Gã lập tức đứng lại và chạy ngược về phía sau, Sanzu không vừa mà đuổi theo sát bên.

Cả hai cứ thế người chạy kẻ theo sau trong tiếng nhạc xập xình

"Kakuchou"

Izana đứng ở phía cánh cửa của căn phòng nọ, tay đưa ra vẫy gã lại, Kakuchou cũng thuận theo mà chạy nhanh vào

Sau khi cánh cửa đóng lại thì tá hỏa ra đó là Sanzu, hắn dùng cả ảo giác lên gã mà chính gã cũng không nhận ra vì đã quá mệt mỏi

"Surprise motherfucker"

"Cái *ẹc* mẹ mày!!!"

Gã ép người vào cửa vặn lên vặn xuống cái tay cầm nhưng không mở được

"Tới đây nào Ka...ku...chou"

"Ĩ mẹ mày thả tao ra!!!!!"

Sau đó vì tiếng động lạ quá ồn ào mà Izana từ đâu xuất hiện mở cánh cửa ra

....

Hình ảnh Sanzu đu lên người Kakuchou xuất hiện, gã cứng giọng không thể giải thích gì với vị vua của mình

Một phút tưởng niệm bắt đầu

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

:"))))
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Không có muối đâu


Sau vài ngày thử nghiệm thì tôy thấy các bạn có vẻ thích cái vụ Sanzu mặc váy đuổi Kakuchou sml=)) nên là....đọc đi rồi biết=)) chap này tôi sẽ phân ra những đoạn khác nhau để cacban đọc một cách ngắn gọn=)))

.

.

.

________

Bây giờ là giờ nghỉ của Thiên Trúc, ai cũng về phòng nghỉ ngơi hết và tất cả im ắng khiến bệnh gây nghiệp của Sanzu nặng thêm

Bên phòng Kakuchou gã cũng chẳng ngủ được vì vừa gặp ác mộng, cứ xoay qua xoay lại trằn trọc đến khó chịu.

Bỗng tiếng gõ cửa vang lên và buộc gã phải rời giường đi ra mở cửa

Phía ngoài không có ai, hai bên trái phải chẳng có lấy một bóng người, gã nghĩ chắc do ảo giác rồi trở về giường tiện tay tắt đèn

Gã bật đèn ngủ lên rồi tiếp tục nằm đó cố gắng chợp mắt, bất giác gã lật người sang trái và trong ánh đèn vàng ấy hiện lên gương mặt đang nhìn chằm chằm vào mình, gương mặt đang đắp một cái mặt nạ dưỡng da màu đen với đôi mắt không chớp, thề là ai nhìn cảnh này cũng phải "mày ơi, tao bĩnh ra quần rồi" nhưng Kakuchou thì khác

"Đụ má!!!!!!"

Từ đâu ra, phép thuật nào biến vào tay gã một quả sầu riêng nặng mùi siêu to chuẩn bị đập vào mặt kẻ nằm trên giường mình

"Địt mẹ, Kakuchou!!!

Bố mày đâyyyy, Sanzu đây– Áh hự"

[Các bạn tự nghĩ cái kết đi:")))]

_______

"Mệt chết được"

Ran than thở theo sau Kakuchou, bây giờ là nửa đêm, họ có nhiệm vụ tắt đèn mọi lối đi ít khi tới, đứng trên cầu thang nhìn xuống khoảng không đen xì do ánh sáng đã dập tắt, gã đưa tay nhấn công tắc và cầu thang cũng đã trở nên tối như vậy nhưng vẫn có thể thấy hình bóng kì lạ cuối cầu thang

Kakuchou thấy lạ liền bật đèn lên nhìn lại nhưng không thấy ai, cả hai cùng chứng kiến nhưng không ai biết đó là cái gì, gã tiếp tục tắt đèn đi sau đó bật lại và hình bóng kia cứ thế từ từ tiếp lại gần sau mỗi lượt tắt đèn

"Âu sít vãi cức!"

Khi sinh vật đó đã tiến gần đến tầm mắt họ thì Ran hét lên và tát một cái rõ đau vào mặt nó rồi Kakuchou vác hắn lên chạy, cái bóng đó cũng đuổi theo sát đít

"Cái mẹ gì thế!???"

Gã cũng hoảng vcl ra nên chưa kịp nhìn đó là ai thì Ran lên tiếng

"Tao không biết!!....à hình như là Sanzu"

"Thế thì sao mày tát nó, làm tao tưởng ma" gã đứng lại khi nghe đến cái tên Sanzu và chuẩn bị thả Ran xuống thì...

"Nó đang mặc váy và chạy như điên về phía tao với mày"

"Địt địt địt địt địt!!!!!!!!!!"

Gã tiếp tục xốc Ran lên rồi chạy, phía sau là Sanzu đang mặc chiếc váy màu xanh dương đuổi theo với tướng chạy hai hàng

Nếu phải nói về việc ma ghê hơn hay trình makeup của Shion ghê hơn thì chắc chắn hai ông tướng đấy sẽ chọn Sanzu mặc váy ghê hơn

_______

Kakuchou đang đứng trong bếp gọt táo thì Shion từ đâu lao vào lấy một miếng ăn ngon lành

"Đây là táo của Izana" Gã vừa gọt táo vừa lên tiếng

"Thì sao, tí nữa mày nói mày ăn thì Izana cũng chẳng thèm trách mày"

"Nhưng đây là–"

"Tao biết là táo của nó rồi"

Lúc đang rót trà thì hắn cũng lao vào húp một miếng cho đã cái mồm

"Shion, đây là trà của–"

"Tao biết là của Izana rồi"

Trong lúc làm việc

"Đó là nhật kí–"

"Tao biết là của Izana rồiii"

Và cứ thế...

"Tao biết cái này là của Izana"

"Tao biết, tao biết" và..."tao biết"

....

"Shion–"

"Tao biết là của Izana rồi"

"Không, ý tao–"

"Tao biết là của nó rồi sao mày nói mãi thế?"

"Cái này là thức ăn của chó..."

[To be continued]

_______

Cuộc trò chuyện giữa Ran và Sanzu:

"Thấy mấy hôm nay mày bị ăn tát hơi nhiều đấy Sanzu"

"Tao bị oan"

"Kể nghe xem"

Hồi tưởng:

Kakuchou mở cửa tủ lạnh lấy nước, mọi chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu gã không đóng cửa tủ lại và thấy Sanzu đứng sau đấy, gã quyết định mở ra đóng lại thêm một lần nữa...hắn biến mất sau một cái đóng tủ và lại xuất hiện như vậy cho đến khi mặc một cái váy và áo trái tim, ngựa ngựa đội thêm tóc giả rồi bôi son tréc phấn và nhét hai quả bưởi vào ngực

Và người đẹp Sanzu bị ăn tát

Có lần Kakuchou đang đứng bóc thư thì Sanzu xuất hiện

"Ê"

"Gì"

"Lúc nãy có thằng hỏi ước mơ của tao là gì ấy, biết tao trả lời sao không"

"...."

"Xây lâu đài tình ái cho tao và m–"

Chát!

"Á hự"

Cả lúc đang ngồi đọc sách

"Kakuchouuuu mày đẹp trai quá"

"...."

"Người gì mà cao quá, trưởng thành trững trạc vãi nồi, phải chăng là trai ba–"

Chát!

Kết thúc hồi tưởng

"Tao nghĩ mày bảo nó như vậy là sai lầm nên nó mới tát mày"

"Tao bị oan đó Annabelle"

Chát!

"Đĩ mẹ mày!"
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Rượu và kẻ lạ


:")))) cái này có thể sẽ tục hơn mấy chap khác

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

__________

"Ngửi thấy mùi gì không?"

"Có, mùi điếm đấy"

Ran cười cười nhìn vào con đường nồng nặc hương nước hoa và khói thuốc lá kia, hôm nay hắn phải đi theo Kakuchou tìm Sanzu vì có việc cần bàn bạc theo lệnh Izana

Thứ âm thanh ồn ào và tiếng cười của lũ gái ngành khiến họ phải tự hỏi tại sao Sanzu lại chọn cái chỗ này để lui tới, vì không biết vị trí chính xác nên buộc họ phải đi dò hỏi từng quán một

"Anh trai, vui vẻ tí không~?"

Một ả đàn bà với mái tóc đỏ buông xõa tiến lại ôm lấy tay gã, cạ bộ ngực khủng kia đưa hành động câu dẫn

Gã chẳng phản ứng mà một tay lạnh nhạt hất con đàn bà kia đi rồi bước tiếp

"Kakuchou, chẳng biết phí của trời là gì cả...ả ta có vẻ là hàng thượng hạng đấy"

Ran híp mắt đưa cái cười kinh bỉ nhìn vào kẻ đang ngã dưới đất rồi lại bước nhanh theo Kakuchou

Sau một hồi dò hỏi thì họ đặt chân tới một quán rượu lớn, bên trong có thể nghe rõ tiếng cười lớn xen lẫn những câu nịnh bợ chán ngấy

"Giờ thế nào?"

"Đẩy cửa từng phòng một"

Tính của gã luôn thẳng thắn và chẳng ngại mọi thủ đoạn nào chỉ để hoàn thành nhiệm vụ, Ran nghe vậy cười một cách thích thú rồi tiếp lời

"Được được, nghe hơi liều đấy"

Từng cánh cửa gã mở ra một cách bạo lực là những hình ảnh ghê tởm không thể tả, nhưng rồi cũng chỉ lướt sơ tìm con hồ ly kia rồi đi mất

"Này!

Tên kia!"

Như bỏ ngoài tai mọi thứ mà bước tiếp, âm thanh ồn ào kia dần biến mất khi họ tiến sâu hơn và rồi thay vào đó là những tiếng rên la thỏa mãn nhưng Kakuchou không ngại mà mở tung cửa ra chỉ để nhìn sơ qua rồi lại bước

Họ tổng cộng đã leo lên 3 tầng và mở gần cả chục cánh cửa, khi đến tầng cao nhất và tiến đến căn phòng cuối cùng thì đột ngột bị hai người phụ nữ ngăn lại

"Cho hỏi ngài có đặt trước căn phòng này không, với lại bây giờ trong đó đã có người nên vui lòng khi khác hãy đến"

"Bọn ta đến tìm người"

Kakuchou nóng máu rồi, nãy giờ mỏi cả mắt nhưng chưa tìm được con hồ ly kia bây giờ lại có cục đá cản đường làm gã điên hơn bao giờ hết

"Mở đường cho bọn này nào"

Ran từ đằng sau ngó ra cười tà nhìn kẻ trước mặt, họ có vẻ khá sợ hãi khi biết hai ông tướng này có thể ăn thịt người, đang chìm trong sự bối rối thì Kakuchou bước qua rồi một mạch kéo cánh cửa kia

"Quý....quý khách!"

Tay đưa ra định ngăn lại nhưng đã muộn, gã đã mở tung cửa ra và trước mặt có vẻ là một tên tài phiệt, kẻ dơ bẩn đấy đã vung cả khối tiền để ngồi vào căn phòng này với rượu quý và cả tá phụ nữ

"Ôi trời ngài thật biết đùa đấy!

Hử...?"

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng, ánh mắt hoang mang hướng về gã một cách bất ngờ, một trong số đó đột nhiên có người lên tiếng

"Tụi bây, tiễn khách"

Khách ở đây có vẻ không phải là hai người họ mà là tên đang ngồi tận hưởng nãy giờ kia, ông ta bị kéo đi một cách không thương tiếc

"Nên nhớ là tao đã bỏ bao nhiêu tiền ra cho chúng mày!

Buông tao ra!!"

Khi hình bóng kia đã bị lôi xuống khuất cầu thang thì người vừa rồi lại lên tiếng

"Không ngờ là lại tìm đến tận đây đấy...nhớ ta sao hửm...?"

Khoác lên người chiếc kimono rực rỡ đủ hoa văn, nó đẹp một cách rất lộn xộn, trên tóc thì cài những chiếc trâm vàng lấp lánh điểm xuyến thêm vài bông hoa đỏ, người đó từng bước từng bước tiến lại rồi ghé sát mặt gã, ngón tay đưa lên vẽ một đường dài từ trên ngực xuống buông lời hoa mĩ hỏi kẻ trước mặt

"Gì cơ, đây là người mà Haruchiyo-san đã nói á, bây giờ mới có cơ hội nhìn tận mắt nhỉ"

Căn phòng lại nhộn nhịp lên và nếu để ý thì Ran đã lượn đi săn từ lúc gã đẩy cửa vào đây rồi

Bàn tay to lớn kia nắm chặt vào cổ tay Sanzu và kéo ra một cách lạnh nhạt, gã đưa đôi mắt đáng sợ kia nhìn người đang nửa tỉnh nửa mơ trước mặt rồi nói

"Izana giao lệnh tìm mày, giờ thì về đi"

Sanzu hắn không đáp, chỉ dần hạ tay xuống rồi bước lại phía chiếc bàn kia và rót lấy một chén rượu loại nặng

"Kẻ đồng ý nâng chén với ta, khi cạn rồi ta mới tự hỏi...hà cớ gì chàng lại không uống?"

Rượu đã dâng đến miệng, chỉ đợi gã uống lấy một ngụm nhưng có ai tự hỏi tại sao hắn làm thế không...?

Sanzu thừa biết gã sẽ từ chối rồi một mực lôi hắn về nhưng vẫn đánh liều một phen

"Sanzu"

"Không, lời của kẻ trước mặt chỉ có giá trị khi uống hết chén rượu này thôi Kakuchou ạ"

Gã lại im lặng, nhìn xuống phần cổ áo lỏng lẻo kia có thể thấy bên trong là hàng xấp tiền với đá quý các loại, bảo sao hôm đó Sanzu nó ngã ra vàng được

Nếu bây giờ từ chối hắn sẽ cứng đầu dính chân ở đây và không chịu về, có khi giận quá mà tuồn đi mất rồi lại cất công tìm nên gã đành nuốt cục tức xuống và cầm lấy chén rượu từ tay Sanzu mà uống hết, thứ men này trôi tuột xuống làm cổ họng đau rát, nồng lên mùi đặc trưng của hoa quả và nhiều thứ khác, tất cả như một giấc mơ chẳng ai muốn thoát khỏi

"Rồi, giờ quý ngài đây muốn nói gì nào"

Hắn cười và len lỏi ngón tay vào lòng bàn tay lạnh ngắt của đối phương rồi nhẹ nhàng lấy đi chén rượu đã hết

"Izana có việc cần nói với mày, San...zu"

Gã nhíu mày lại vì sự khó chịu của loại rượu này, nó cứ ngày một nhiều lên và cái cảm giác cay nồng cứ thế trào ra

Sanzu nghe vậy ngửa cổ tay ra thả rơi chén rượu xuống bên cạnh rồi nói

"Giải tán đi, tiếp khách thế này đủ rồi, ta về đây"

Trong cái quán rượu này hắn là người có quyền nhất, không có chức vụ gì cao nhưng đủ để đạp mẹ quản lí xuống thành bảo vệ, muốn thuê hắn không phải điều dễ dàng nên ra về sớm cũng như chuyện cơm bữa

_______

Sau khi về cảnh tượng hiện ra là cái cười của Sanzu và gương mặt hơi ửng đỏ của Kakuchou, miệng Ran thì dính đầy máu chưa kịp lau cứ thế bước vào nhà

"Trời má, ba đứa bây vừa làm cái mẹ gì vậy?"

Shion ngồi trên ghế đưa gương mặt hoang mang như đéo thể ngờ được nhìn chằm chằm vào họ

"Hỏi nhiều quá, đưa thằng Sanzu về là được rồi" Ran lên tiếng xong lượn đi tìm Rindou

Kakuchou chẳng nói gì cũng đi mất để Sanzu ở lại

[Cạch]

Khi cả hai đi mất tiếng cửa lại vang lên, Izana bước vào và như đã nói cậu sẽ nói chuyện với Sanzu về vấn đề gì đấy nhưng mở đầu cho chúng lại là câu:

"Mày ép Kakuchou uống rượu?"

Shion thấy có điềm lên cũng lẻn đi mất

Sanzu thì gật đầu rồi đợi câu hỏi tiếp theo và cứ thế đến hết những gì cần hỏi

Đêm hôm đó Kakuchou ngồi trầm cảm trong bếp với gương mặt như tiền đình giai đoạn cuối, trong cơn bất lực gã thốt ra câu

"Rượu đéo gì kinh thế"

[Theo lời thuật lại của Kakuchou thì uống vào xong cứ gặp ảo giác, ảo giác tên là Sanzu mặc váy ẻo lả trước mặt gã]
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Nhạt:")))


Mấy hôm nay tôi bí quá nên là...:"))

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_______

Kakuchou vừa thức dậy và bước xuống bếp uống một cốc nước để tỉnh táo trước rồi mới làm những việc khác sau

Vừa bước xuống bếp thì gặp Shion gác chân lên bàn với bộ váy in hình Hellokitty chấm bi trắng, gã giả mù rồi mở tủ lạnh tiện hỏi

"Sao lại mặc cái củ lìn đó?"

"Vì tao thích"

Gã đéo thể tin được Shion lại có một cái sở thích...nữ tính như vậy, vừa bước sang bên cạnh rửa nốt cái đĩa Izana ăn bánh hôm qua thì Muchou bước đến với đôi khuyên tai chà bá lửa, gã khó hiểu thốt lên

"Từ khi nào mà mày..."

Đang lạc trong suy tư rối bời thì Ran xuất hiện mở tủ đựng đĩa phía trên lên lấy một cái xuống, Kakuchou cũng quay sang nhìn xem nó có bị tửng giống bọn kia không

"Hello honey"

Ran lên tiếng rồi gập lên gập xuống ngón tay khoe bộ nail dài 3 mét sau đó quay đi lấy bánh

Wtf Cardi B????

Gã cố gắng trấn an bản thân lại rồi tự nhủ

"Chắc hôm qua mộng du lỡ chơi quá liều thôi, không sao hết....đúng rồi tất cả chỉ là ảo giác, cả Kisaki mang guốc cũng là-"

Đệt, gã quay ra rồi quay vào tận hai lần mới nhận ra Kisaki đang mang guốc, bọn này điên hết rồi

"Bây, đừng làm tao sợ"

Gã lên tiếng và sợ hãi đến nỗi đổ cả mồ hôi hột nhưng đáp lại chỉ là câu

"Sợ gì?

Tụi tao có làm gì đâu"

Để tránh khỏi khung cảnh này gã quyết định đi ra ngoài sân để ăn bữa sáng thì gặp Sanzu đang leo cây nhưng cũng chỉ có mỗi hắn là bình thường

"Làm gì thế thằng kia?"

Gã ngước lên cái cây cao 8 mét nhìn Sanzu đang đu trên cành rồi lấy lực nhún lên nhún xuống khiến nó rung rinh

"Tao đang đu-"

Cành cây bất ngờ gãy và Sanzu ngã sấp mặt xuống đất

....

"Để tao đi gọi thằng Muchou"

Nói rồi hắn quay vào trong nhà và nhìn thấy Shion đứng pose dáng ở cửa

"Ohayo onii- Áh"

Hắn ăn trọn cú tát phũ phàng kia rồi đứng rưng rưng nước mắt

Kakuchou thì đi vào bếp tìm người kia, vừa mở cửa ra thì thấy Rin nhìn chằm chằm vào gã

"Á đụ mẹ mày!"

Ran cùng lúc nghe tiếng hét liền ngó vào

"Gì thế man?....á đụ má con ơi, sao khóc kiểu gì trôi cả mascara thế?"

Nói rồi hắn tiến lại đưa tay lau đi vết mascara đang chảy nhòe nhoẹt kia và vô tình chọc bộ nail vào mắt em trai mình

"Đụ má!!!!!!!!"

Rin hét lên rồi ôm mặt giãy giụa, cùng lúc Izana đặt con dao trên tay xuống thớt rồi tiến lại

"Mày khóc kiểu gì thế?"

Nói rồi cậu cũng đưa tay lau đi cho Rindou

"...."

"À quên tao vừa mới cắt ớt"

"..."

"Rindou?"

Rin đứng bất động với hai hàng nước mắt chảy dài, nỗi đau nuốt trọn vào tim nhưng không ngăn được nước mắt trực trào

Kakuchou thì dẹp luôn ý định đi tìm Muchou rồi rời khỏi bếp, sau một lúc ngồi ngoài phòng khách suy tư thì Izana bước vào đột ngột ôm lấy gã

"Izana...!?"

"Yên đi"

Gã để vậy cho cậu ôm một lúc rồi câu nói tiếp theo bật ra làm gã cứng người

"Tao vừa mới ngã vào đống xác đang phân hủy dưới tầng hầm"
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Cái chết gang tấc


Trời hôm nay đã chuyển đông, sương mai đọng lại trên nhánh cây gầy gò vươn ra sớm đã hóa thành những giọt qua lê nhỏ lấp lánh, từng đợt gió lạnh đến vô tâm cứ thế tạt vào bóng hình mảnh khảnh của một thiếu niên trẻ nhưng không vì thế mà cậu có chút lung lay phản ứng, cứ đăm chiêu nhìn về nơi xa xăm kia, cái nơi mà chỉ trong chốc lát thôi sẽ biến thành một vùng đất hoang tàn không bóng người, chỉ còn lại làn khói đen kịt với bụi tro bay ngập trời đến cay mắt

Đôi đồng tử thạch anh tím kia từ lúc nào đã như sâu lại nhưng vẫn giữ nét vô hồn vốn có, hàng mi cong dài trắng xóa như nền tuyết khẽ khép lại thả hồn theo mây trời bay về nơi vô định một lúc

Hôm nay Izana đã đi một mình

Cậu đến đây, tàn phá nơi này để tìm viên ngọc có ghi trong sách, tự hỏi liệu có ổn không khi đi một mình, liệu cái mạng này chính hôm nay sẽ bị tước đi không ai thương tiếc, cậu không muốn dựa dẫm quá nhiều với ai đặc biệt là Kakuchou, gã luôn đi theo cậu để 24/7 kề kề sát bên bảo vệ và chăm sóc từng li từng tí.

Hơi thở ấm nóng phả ra tiếp xúc với không khí lạnh tạo nên làn hơi nước mỏng dần tan đi, đôi chân in trên nền tuyết bước hai bước nữa rồi ngừng lại hẳn, đôi môi mỏng không vì khí hậu mà khô lại bắt đầu nói ra một tràng ngôn ngữ lạ nhưng chỉ đủ để nhìn như cậu đang lẩm bẩm liên tục

Và rồi một tia sáng chiếu xuống thành phố nơi xa xa khuất sau đám tuyết còn rơi kia sau đó biến mất, để lại là một ma thuật khủng khiếp càn quét hết mọi thứ khi bọn dân thường thấp kém kia còn đang say giấc hoặc đã mới thức nhưng còn ngái ngủ

Trong khoảng khắc âm thanh hãi hùng đó bùng lên, tiếng vũ khĩ sắc bén lách cách từ sau lưng chĩa thẳng vào thân ảnh với chiếc áo choàng đen phất phơ trong gió, cậu từ từ hạ chiếc mũ rộng liền với nó rồi khẽ quay mặt liếc đám vệ binh của hoàng gia đã tập kích từ trước kia, áp xuất lại đè nén một cách nặng nề khiến ai cũng phải khiếp sợ rè chừng từng bước, trong phút chốc cậu bật nhảy lên cao rồi đáp xuống làm mặt đất xung quanh nứt ra, không khó để hạ gục đám vệ binh quèn này nên một phút đắc tâm mà trúng phải "bùa" của chúng, mặt trận dưới chân sáng lên thiêu đốt mọi thứ nhưng phản xạ như thần của cậu đã kịp né tránh, đám lửa này cháy rất dai nên đành rút lui về sâu trong rừng.

Thân ảnh vượt qua như cơn gió tiến vào sâu hơn, khiến chỗ lửa này tắt cũng khiến cậu mất đi gần một nửa sức mạnh, trên đường còn gặp bẫy mà bị mũi tên sượt ngang cánh tay nên máu cứ thế chảy ra

Đúng là đen như sít chó mà

_______

Tiếng bước chân lộp cộp phát ra liên tục, Kakuchou đứng ngồi không xong cứ thế đi đi lại lại, chốc thì nhìn ra cửa sổ chốc thì tặc lưỡi lo lắng cho Izana không biết cậu ra sao rồi

"Làm gì mà căng thẳng thế?

Mày biết rõ Izana chẳng phải loại người dễ nhằn gì mà"

Dù nói thế để trấn an con rồng trước mặt chứ Shion hắn cũng chẳng giấu nổi sự nôn nóng mà thở dài một hơi, ngay lúc quay đi mở lời rủ Kakuchou ăn gì chung thì hơi lạnh tràn vào làm hắn bất ngờ quay lại

Kakuchou phóng ra cửa sổ đi tìm "kho vàng" của gã rồi, để lại một bầu không kí lạ lùng hắt vào trong lối đi ảm đạm, gã đã thề sẽ bảo vệ Izana đến cùng rồi

_______

Vì trận phục kích bất ngờ thêm cả bọn lính khác bao vây trong rừng làm Izana có phần thất thủ, nếu dùng ma thuật bây giờ cậu sẽ kiệt sức mà chết mất, hơi thở nặng nhọc khó khăn điều hòa không khí trong lồng phổi

Cậu tung ra ma thuật dọn dẹp gọn gàng đám lính quanh rừng rồi lấy chút sức yếu ớt còn lại tiến về trước

Không ổn rồi, tầm nhìn cứ lúc trong lúc mờ rất khó chịu, cậu đã đến giới hạn nhưng vẫn ngoan cố bước đi, giữ tỉnh táo cho đến phút chót

Bấy giờ tâm trí cậu mới lóe lên một câu hỏi, đúng hơn là một tấm thư hy vọng vỏn vẹn một câu duy nhất

"Kakuchou...liệu có đến không?"

Bỗng bước chân kia dừng lại, đưa đôi mắt tím biếc ngước nhìn cảnh quan trắng xóa trước mắt lồng vào hình bóng quen thuộc đang dần tiến nhanh tới bao trọn lấy thân thể nhỏ bé đang run lên vì lạnh này, bất giác cảm thấy sự an toàn đã kề bên mà vô thức nở một nụ cười gọi tên kẻ phía trước

"Kakuchou..."

Gã đưa tay về phía cậu như muốn đỡ lấy hình bóng đó nhanh nhất để nó không vụt khỏi vòng tay một lần nữa, vẻ mặt gã trước giờ điều là sự điềm tĩnh lạnh lùng nhưng bây giờ lại toát lên vẻ lo lắng tột độ và gào tên cậu, nhưng hai bên tai bây giờ chỉ nghe được tiếng ù ù giống một khoảng cách vô hình ngăn cản sự an toàn kia đến với mình...cậu không xứng sao?

"Izana!"

Bỗng một tia sáng lóe lên và trong khoảng khắc đó, bóng hình kia ngã gục trước mặt gã, một mũi tên đã ghim thẳng vào người cậu làm máu trào ra nhuốm đỏ cả nền tuyết lạnh, Kakuchou lúc này như sụp đổ hoàn toàn, theo phản xạ mà đỡ lấy cậu rồi quỳ xuống nâng gương mặt thanh tú kia lên

"Lạnh nhỉ?"

Izana có vẻ vẫn còn ý thức để nói những lời cuối cùng trước khi rời xa nhân giới, cậu híp mắt mỉm cười thủ thỉ với kẻ trước mặt

"Nó làm ta nhớ lần đầu gặp ngươi...Kakuchou"

Gã thì hơi sững người mấp máy môi, từng chuỗi kí ức ùa về như cuốn băng tua nhanh vô tận

"Năm đó ngươi bị thương nặng, cũng cái...thời tiết thế này ta đã ra tay cứu ngươi một mạng, nhưng hôm nay...có vẻ ta không xứng nhận lại được lời báo đáp như thế"

Nhìn người thương bấy lâu đang hấp hối trong vòng tay ấm áp của gã, Kakuchou cố ngăn hàng nước mắt kia trực trào.

Máu đã loang ra nhuốm đỏ cả nền tuyết trắng làm gã càng thêm đau lòng mà thắt tim lại

"Nhớ phải sống cho đáng cái mạng ta cố gắng giữ gìn này đấy..."

Nói rồi mọi thứ như buông xuôi, tất cả trở về câm lặng, chỉ còn người...và kẻ thuộc hạ này thôi....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_______

Tôi dọa cacban thế thôi, phù thủy mà=))) chết thế éo nào được nên là...Izana hù Kakuchou tí thôi

_______

"Izana...."

"Được rồi về thôi, vết thương sẽ cần thời gian lành lại"

Gã bắt đầu hoang mang và nhìn Izana dần mở mắt

"Đỡ ta về, nhé?"

"....vâng"

...
 
[Kakuiza] Milo Và Đồng Bọn
Thành phố vô tình vẫn có em


"Hai bây mà ngồi đó tình tứ tí nữa thì Izana ngỏm mẹ từ lâu rồi"

Sanzu bước ra từ trong phòng Izana với cái kìm cắt cáp siêu to làm cả bọn hoang mang

"Mày đã làm gì với cái kìm đó?"

"Thì tao lấy để cắt băng gạc"

Hắn trả lời Kakuchou một cách bình thản rồi bước đi

"Thôi Izana không sao thì tốt, giờ lượn đi ăn tí gì đã bọn mày"

Ran phẩy tay rồi cả bọn đi theo vào trong bếp, thấy Kakuchou cứ đứng đó nên bị kéo đi nốt

_______

"Sanzu, mày bị gì mà hở tí lại ôm lưng thế"

Shion tay cầm miếng bánh lên tiếng hỏi

"Tao ngã từ trên cây xuống"

Kakuchou tiếp lời

"Rụng như sung luôn"

Ran: cười.mp3

Rin thì đứng trong góc bếp chơi golf, lỡ tay đánh mạnh quá quả golf nó đập vào tường rồi văng ra rơi trúng đũng quần của Ran

"Địt mẹeeeeeeeeeeeee"

Trong lúc Ran đang ôm quần khóc thì cả bọn hỏi han xem có sao không

"Nát...rồi"

Shion ăn hết miếng bánh rồi nói "Quả này nghỉ lấy vợ, thôi nín đê"

"Bây xàm quá" Kakuchou đứng dậy rồi rời khỏi bếp luôn, gã đang rất lo cho Izana mặc dù Sanzu nói vết thương không quá nặng, ân hận vì mình đã không làm được gì trong lúc đó, gã thực sự rất thấy có lỗi

_______

Tay đặt cuốn sách xuống bàn rồi lại nhìn người đang tựa lưng trên giường kia, gã đã đọc cho cậu hết một quyển dày thế này, nói ra thì không phải Izana không thích tự đọc lấy hay lười, đơn giản chỉ là cậu muốn Kakuchou đọc nó và cũng muốn nghe chất giọng trầm ấm đấy nhiều hơn, chỉ có ở bên gã mới cho cậu cảm giác an toàn nhất.

Căn phòng cũng dần lặng thinh vì đôi bên không nói lấy một lời với nhau, Kakuchou ở đây mục đích chính chỉ để Izana sai vặt mình, cái gì cũng được, miễn là cậu hài lòng

Từ nãy đến giờ gã luôn cúi gằm mặt xuống không nhìn cậu dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, biết rõ người trước mặt đang cảm thấy ân hận nhưng cậu cũng chẳng biết nên nói gì cho phải, mà tại sao lại suy nghĩ trước khi nói làm gì, đây đâu phải là con người cậu, một kẻ không ngại mà bật ra quan điểm của chính mình chẳng quan tâm đối phương tức giận hay khó chịu, cậu luôn ưu tiên bản thân hàng đầu mặc cho kẻ khác có ra sao

"Kakuchou, nhìn ta"

Câu nói này như một mệnh lệnh nhưng lại chứa phần nào sự an ủi và tha thứ, Izana lại mỉm cười, một cái cười nhạt nhòa để che đi cái cảm xúc lạ lùng chết tiệt kia, Kakuchou chần chừ một lúc rồi cũng ngẩng mặt lên nhìn người trước mắt, bây giờ nằm gọn trong tâm trí gã chỉ có hình bóng bấy giờ của Izana, mọi thứ xung quanh như mờ đi chừa lại một thân ảnh quen thuộc

"Ngươi trả lời xem, tại sao đám con người kia lại ghét ta"

Một câu hỏi đơn giản ai cũng có thể trả lời lại khiến gã căng não suy nghĩ, không phải gã không biết mà là vì ánh mắt kia đang trông chờ điều gì từ gã, dù câu trả lời là gì thì thứ khiến Izana hài lòng đến ông trời còn không biết, ngay lúc định nói thì Izana lại cắt ngang lời gã

"Bởi vì ta đẹp, họ ghen tị nên mới căm ghét ta"

Nói rồi cậu bật cười, nụ cười ấy lại gián tiếp là cho gã cảm thấy tội lỗi hơn, chỉ xém chút nữa thôi...là nụ cười ấy đã không còn rồi.

Thời tiết bây giờ vẫn còn lạnh, tuyết rơi phủ kín mặt đất làm gã lại nhớ về Izana vào khoảng khắc đó, nơi mọi thứ như sụp đổ, chỉ còn nền tuyết trắng nổi bật lên màu máu loang ra dần dần, khoảng khắc tầm mắt va vào nụ cười mỉm nhạt nhòa kia, khoảng khắc gã được niếm thử thứ được gọi là cái chết của người thương nó đau lòng đến mức nào.

Không biết ngày mai ra sao, chỉ cần dù cho trời có sập thì gã quyết không để Izana tuột khỏi tầm tay một lần nữa

Rồi tất cả lại đi vào im lặng, Izana cậu tự hỏi gã cảm thấy thế nào về mình, liệu là sự chán ghét hay thương hại?

Lại một lần nữa suy tư, đã biết bao lần cậu gặp phải cảm giác này, nó cứ lâng lâng khó tả, làm cậu rất khó chịu mà suy nghĩ về nó mãi, không lẽ sẽ có bước ngoặc của cuộc đời thống khổ này đây?

Đang lạc lối trong sự mơ hồ của cảm xúc, bàn tay ấm nóng kia đưa ra một thứ chói mắt khiến cậu bừng tỉnh nhìn về phía nó, đó là viên ngọc cậu nỡ bỏ lại vì bị tấn công bất ngờ, Kakuchou đã đem nó về đây trong lúc Sanzu đang chữa trị cho cậu

"Thứ này..."

Tay đưa ra nhận lấy viên ngọc rồi nhìn ngắm nó, Kakuchou không biết đã làm gì mà biết được mục đích cậu đến vùng đất ấy để tìm viên ngọc này, dù bị thiêu cháy trong đám tro nhưng nó vẫn giữ được vẻ lấp lánh kiêu sa như ban đầu.

Đưa mắt nhìn Kakuchou vẫn đang sụp mí mắt xuống, đôi lúc nghe câu hỏi của cậu làm gã có phần bối rối, giống một chú cún đang cảm thấy tội lỗi, nghĩ đến khiến cậu bất giác phì cười

"Kakuchou, ta ổn, nghe này, nếu lúc đó ngươi không đến kịp thì ta đã chết rồi, vậy nên đừng trách bản thân nữa"

Câu nói thốt ra làm gã bất ngờ mấp máy môi rồi thôi, gã biết rõ đã nhận được sự an ủi từ Izana nhưng vẫn trách bản thân không làm được gì

"Tôi sẽ vào đây nếu có việc ngài cần bảo"

Nói rồi gã đứng dậy, gã vẫn thấy rất bức rứt và điều đó Izana hiểu rõ, biết rằng cái cơ thể cường tráng kia lại băng rừng vượt suối hành hạ bản thân đến mức chết đi sống lại rồi lết xác về đây như không có chuyện gì, trong khoảng khắc cậu đã kịp nắm lấy cánh tay Kakuchou nhưng gã cũng không chịu quay lại nhìn cậu một cái

"Ở lại với ta"

Gã đã im lặng cả tiếng trời rồi, chẳng hiểu sao cậu lại đủ kiên nhẫn để dỗ gã nữa [đúng là con đix tình yêu mà, nghiệt chủng]

Nhưng kẻ trước mặt cũng ngoan ngoãn ngồi lại theo lời cậu, cả hai cứ thế im lặng, kẻ nhìn xuống kẻ nhìn lên.

Izana cũng cố gắng mọi cách giữ gã lại rồi để bản thân quá mệt mà thiếp đi, Kakuchou liền đứng dậy chỉnh cho cậu nằm xuống rồi kéo chăn lên cao, bật đèn ngủ lên sau đó bước ra khỏi phòng

_______

"Nhìn tao nè bây!"

"Sanzu xuống hộ tao, mày ngã phát là ăn cám đấy thằng lìn"

Rin hét lên nhưng có vẻ Sanzu không nghe mà vẫn đu nhiệt tình trên cành cây cao, cái thời tiết thế này mà đi trèo cây thì ai chẳng sợ

Thấy Kakuchou ngồi trước thềm nhà có vẻ đang tính trời tính đất gì đấy, Ran đành tiến lại ngồi sát bên rồi hỏi

"Làm gì mà ngồi đây?

Ra chơi với chúng nó kìa"

Nói vậy thôi chứ hắn biết rõ ông tướng mặt liệt này có bao giờ giở trò khùng điên, thấy đối phương vẫn im lặng nên Ran bắt đầu kể truyện đợi gã lên tiếng

"Tao từng nghe qua một câu truyện nhỏ, nó nói về một chàng trai đánh mất một cô gái vào mùa hạ, mà mùa hạ á?

Nghe chẳng lãng mạn gì nhỉ, cái mùa mấy lá cây phong rụng như mưa ấy, cô gái đó bị bệnh ung thư nên qua đời ở bệnh viện, chẳng trách chàng trai luôn rời bỏ mà đi theo đám bạn"

"Nghe xàm quá"

Gã lên tiếng rồi, cả ngày hôm nay như bị kiệm lời nhưng bây giờ đã nói được một câu thì có mà mừng nín thở

"Ừ nghe xàm thật"

Ran tiếp lời như thể chậm một giây thôi là Kakuchou không nói nữa

"Ít nhất mày cũng nên chia sẻ gì đấy, đừng có giấu trong lòng mãi người ta bảo cứng đầu cứng cổ đấy"

Nói rồi Ran đứng dậy cầm cục tuyết ném vào đầu Rin, Sanzu đang đu trên cây thì lại gãy cành tiếp đất bằng mặt

_____

Lăn qua lăn lại thì trời cũng sắp tối, cả bọn kéo nhau vào nhà rồi tìm gì lấp bụng, Kakuchou cũng đem đến cho Izana vài cái bánh ngọt với đồ uống nhưng cậu đã đi đâu mất rồi

_____

Vù vù.....

Âm thanh gió rít trong đêm tối báo hiệu một cơn bão tuyết đang nổi lên, Kakuchou mặc sống mặc chết lao đi tìm Izana, trong cái thời tiết thế này thêm vết thương của Izana vẫn chưa lành làm gã rất lo lắng

Cảm nhận được mùi khói ở phía xa, tốc độ cũng thế tăng lên như linh cảm có điều xấu sảy đến, trong cơn lo lắng và hoảng loạn thì như có thứ từ phía xa đang lao nhanh đến gã, vì cơn bão tuyết đã nổi lên nên tầm nhìn bị hạn chế

"Izana!"

Gã như tìm thấy ánh sáng của sự tự do, cơ thể nhẹ nhõm vì biết Izana vẫn an toàn

Nhưng khi đến gần thì một lực đẩy yếu ớt né tránh gã đến gần mình

"Kakuchou...chạy đi"

Sững người trước câu nói không được bao lâu thì vị phù thủy bắt đầu che miệng lại và một tràng máu cứ thế trào ra

"Chất độc...không bao lâu nữa"

Hơi thở nặng nhọc từng bước từng bước lùi về sau, trong đêm bão tuyết thế này làm Kakuchou càng sốt ruột muốn đưa Izana về nhà càng nhanh càng tốt

"Izana, hãy về nhà..."

"Không!

Mau chạy đi, bọn chúng....đang tìm ngươi"

"Nhưng-!"

Rồi như một cơn gió, Izana quay lại hứng trọn một thanh kiếm lao như bay về phía Kakuchou

"Izana!!!"

Gã đưa tay đón lấy cơ thể sắp gục xuống kia, cậu thì cố lấy lại ý thức rút phăng thanh kiếm kia đi làm máu trào ra càng nhiều

Cơn bão cũng giảm được một chút, đủ để thấy gương mặt của người kia, gã quỳ xuống nền tuyết ôm chặt lấy thân ảnh nhỏ bé trong vòng tay, không còn một chút hơi ấm nào

"Izana..."

Ai nói với gã đây chỉ là mơ đi, rồi sáng mai khi mặt trời chiếu vào cửa sổ, Izana vẫn ngồi đấy và nở một nụ cười với gã

"Ngươi khóc đấy à?"

Giọng nói vang lên cùng một nụ cười nhạt nhòa

"Kakuchou này...có vẻ ta cũng đến lúc...phải trả giá rồi"

Vòng tay ấm áp kia bất chợt ôm chặt cậu hơn, biết cũng đã muộn rồi, bây giờ có cố gắng cũng chẳng làm được gì, cơn gió lạnh kia cũng chẳng ngừng mà rít lên từng đợt gió lạnh

"Trước khi ta có thể...nhắm mắt, Kakuchou này..."

....

"Tôi đây"

Bàn tay nhỏ kia đưa lên, vuốt lấy gương mặt hờ hững đến đau lòng của gã, cậu thấy rất hạnh phúc khi lại có kẻ khóc thương cho cái chết của mình

"Ta yêu ngươi lắm, nếu có kiếp sau...hãy gặp nhau trước khi tìm được một nửa khác tốt hơn nhé, vì vậy nên...kiếp này hãy sống cho tốt"

"...."

"Ta yêu ngươi lắm...Kakuchou"

Rồi trong khoảng khắc mọi thứ như chậm lại, bàn tay kia rơi trên nền tuyết lạnh....

Cậu ấy đi mất rồi...bỏ lại gã ở nơi này, mùa xuân của gã đi rồi...

....

"Tôi cũng yêu em...Izana"

Đợi một ngày em tỉnh lại và nói lời yêu tôi một lần nữa...nó thực sự khó lắm

Tại sao trong phút chót họ mới nói ra lòng mình....?

Họ lo sợ phản ứng của đối phương sẽ là chán ghét và ruồng bỏ ư, cái chết có nghĩa là kết thúc cho một cuộc tình chớm nở giữa cả hai sao...

Em đã rời khỏi vòng tay tôi trong đêm tuyết lạnh ấy như lúc hai ta lần đầu gặp mặt, tôi tự hỏi người phải trả giá là ai trong khi kẻ đem tương tư cả đời lại là tôi

Thật tiếc khi cho đến cuối cùng em không thể nghe tôi chấp nhận cái tình cảm em cho là sai trái này....

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_______

Nắng sớm lọt vào khe cửa chiếu lên gương mặt vẫn đang say giấc kia, trong ánh nắng có thể thấy những sợi vải và bụi nhỏ bay bay trong không khí, cảnh vật lặng thinh bị đánh thức bởi tiếng chuông báo ồn ào, người đó ngồi dậy và đưa đôi bàn tay chạm lên gò má

"....mình khóc sao?"

Đã 6 giờ sáng rồi, tiếng xe cộ tấp nập xa xa phía dưới kia lại rộ lên cho một ngày mưu sinh vất vả nữa, sau một lúc rời giường đi vệ sinh cá nhân thì tiếng gõ cửa vang lên rồi giọng nói quen thuộc đánh thức con người còn đang ngái ngủ kia

"Izana...tôi vào nhé?"

"....ờ"

Khi người trước cửa bước vào, Izana đã đứng trước mặt rồi cười cười nói

"Kakuchou này, đêm qua tôi có một giấc mơ rất buồn cười đấy"

"Là gì thế?"

"Tiết lộ một chút thôi đấy" cậu nháy mắt rồi nói tiếp

"Chuyện phù thủy và một con rồng"

....

_____

Cacban đừng khóc, toy không bao giờ ngược OTP của mình đâu=)) chap này cũng sẽ khép lại và ai vã hàng Kakuiza thì đợi toy viết rồi theo dõi nhé=))) hứa có đầu tư hơn

Cảm ơn vì đã theo dõi, xin chaò và hẹn gặp lại:3

(Ôi mẹ ơi tôi lỡ bấm bỏ đăng:"))) )
 
Back
Top Bottom