Khác [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
88,964
Điểm tương tác
0
Điểm
0
316952374-256-k361344.jpg

[ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
Tác giả: Aiki_Kim
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đọc mô tả và thông tin của fanfic này ở chap ###
_Hoàn_



kurotsukki​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Quyển 2) [EDIT] Xuyên nhanh: Công Lược Nam Phụ
  • [12 chòm sao] Ngày Xửa Ngày Xưa
  • [ Lâm Giang Tiên - Trần gian ]
  • VỊ VUA TÀN NHẪN [THE WICKED KING - HOLLY BLACK]
  • [Identity V][JackxNaib] Nhiễm Thanh
  • [Naruto LN] Naruto Retsuden: Uzumaki Naruto và định...
  • [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    ###


    Xin chào mình là Aiki, rất vui vì bạn đã ghé thăm.

    Cre ảnh bìa truyện: @lazy_catww in Twitter

    Nhân vật thuộc về bộ Haikyuu của Haruichi Furudate.

    Cốt truyện thuộc về Aiki Kim.

    Thể loại : Đam mỹ, 1×1, ABO ( dự đoán kết HE )

    Couple chính: Kageyama × Hinata.

    Mô tả:

    Kageyama và Hinata là thanh mai trúc mã, họ lớn lên cùng nhau, ở nhau như hình với bóng.

    Hinata là một Omega lặn còn Kageyama thì lại là một Alpha trội.

    Cả hai đang ở cùng nhau với tư cách là bạn thân từ khi vừa vào cấp ba.

    Một mối tình đơn phương mười (từ hai phía) mấy năm liệu có thể kết được trái ngọt? (Chắc rồi đó(-_-) )

    Lịch đăng chap: 8h tối các ngày thứ 2, thứ 4, thứ 6

    Bắt đầu đăng tải chap 1 vào ngày nào hợp phong thủy xin cảm ơn😁

    *tên truyện sẽ có thể cập nhật lại*

    Bổ sung: (9/6/2024)

    Mình không biết các bạn có xem # của mình hay không nhưng nếu các bạn đã chọn đọc truyện thì hãy tôn trọng otp của người khác.

    Có lẽ mình nhạy cảm nhưng mình rất khó chịu khi các bạn đọc truyện và cmt kiểu như "buồn quá, sao lại otp này,.." bla bla.

    Nếu không được các bạn có thể dừng đọc và không cần cmt đại loại như những câu trên, không phải otp của các bạn các bạn buồn.

    Việc các bạn nói về otp của mình như vậy mình cũng không thoải mái.

    Xin cảm ơn.

    P/s: truyện có couple phụ là Kuroo * Tsukishima không phải Kuroken.
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    1.


    Mười năm là quá lâu cho một cuộc tình đơn phương, thế nhưng tôi đã đơn phương một người tận mười bốn năm trời hơn nữa lại là một omega đơn phương một tên Alpha.

    Cậu ta là một alpha trội cao, rất cao, học khá tốt còn thể chất thì vượt trội hay có thể nói là sự thông minh của cậu ấy không áp dụng lắm vào việc học nhưng đối với thế thao cụ thể hơn là bóng chuyền thì có thế dùng chữ thiên tài để miêu tả và cũng .....rất đẹp trai.

    Người khác nhìn vào sẽ phán cho cậu ta hai từ "hoàn hảo" nhưng với tôi thì không.

    Cậu ta xấu tính, ích kỉ và cực kỳ cực kỳ đáng ghét.

    Thế nhưng tất cả những điều đấy cậu ta chỉ thể hiện nó với một mình tôi thôi.

    Đúng vậy, không đùa đâu.

    Yêu đơn phương mà đặc biệt như thế thì còn gì bằng nhỉ?

    Thật ra cũng chẳng phải tôi quan trọng gì (trong suy nghĩ của tôi), cậu ta và tôi là thanh mai trúc mã cơ mà.

    Là bạn thân với nhau nên cậu ta rất thoải mái hay nói thẳng ra là tự nhiên một cách vô điều kiện khi ở cạnh tôi.

    Ừ nhỉ, rất là tự nhiên luôn..ash cái tên Bakayama Tobio đó.

    Sao tôi có thể thích cậu ta cơ chứ?

    Aaaaaaaaa.

    Bây giờ tôi muốn đấm cậu ta rồi.

    Những dòng chữ trên là những gì đã diễn ra k h ô n g b i ế t bao nhiêu lần trong đầu của cậu sinh viên omega năm hai nghành điện tử kỹ thuật Hinata Shouyo.

    Cậu đã dành 4 năm để nghỉ ngơi và ăn chơi sau đó quay lại học để lấy bằng tốt nghiệp và bắt đầu một công việc ổn định trong khi Kageyama đã tốt nghiệp và ra trường làm việc tại một công ty về đồ dùng thể thao được 4 năm hơn và đang giữ chức giám đốc điều hành.

    Cả hai đều đã 27 tuổi và chưa một mảng tình vắt vai..thật ra thì chỉ có Hinata thôi còn Kageyama thì rất đào hoa, điều đấy thì đương nhiên đối với một alpha cao to đẹp trai thế nhưng đối với cậu ta_Kageyama thì bọn họ chỉ là 419, sau 1 đêm rồi chia tay.

    Từ đó không gặp lại và vì thế số người yêu (miễn cưỡng) cũ của cậu ta đã lên 2 chữ số rồi hơn thế tất cả những người qua lại cùng Kageyama đều là beta.

    Hinata ngồi nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài ô cửa kính trong, y thầm mong trời mưa thật to để mai không cần phải đi thi hai môn chuyên nghành đầy đau khổ.

    Hinata và Kageyama ở chung từ khi lên cấp 3.

    Hai người đã mua hằn một căn hộ chung nằm ở trong tâm thành phố X khi Kageyama vừa vào năm 2 đại học còn Hinata bắt đầu có tiếng tăm trong sự nghiệp ăn không ngồi rồi ( đối với gia đình và bạn bè thôi )

    Gia cảnh của hai đứa thì đều rất tốt, gia đình rất khá giả nhà cũng sát bên nhau chỉ mỗi tội là hai bạn trẻ lại thích tự do nên mới dọn ra ngoài ở riêng.

    Ba lớn, ba nhỏ của Hinata có phản đối gì không khi con trai bảo bối của họ là một omega mà lại ở cùng với một tên alpha trội?

    Câu trả lời là không!

    Từ khi Kageyama ra đời thì hai bị baba của Hinata đã mặc định cậu ta là con rễ của mình và ngược lại.

    Ba lớn và ba nhỏ của Kageyama đặc biệt thương Hinata, thương còn muốn hơn con trai của mình vì ba nhỏ của cậu ấy muốn có một bé con là omega nhưng tiếc là cả cậu ta và chị gái cậu ta đều là alpha...trội!

    Trời càng lúc càng nổi gió lớn, không khí cũng ẩm thấp hơn làm cho chút tin tức tố vị rượu quýt ( quýt lên men á quý vị) của y có thêm phần nồng hơn trong không khí.

    Hinata tất bật chạy đi đóng cửa sổ ở lầu ba rồi chạy xuống lầu 2 tắt điện sau đó là xuống lần một.

    Lúc bàn chân nhỏ của y đặt xuống bậc thang cuối cùng cũng là lúc cánh cửa chính mở ra.

    Kageyama đã về.

    .....

    ....

    "Của cậu, tôi đi ngang qua sạp trái cây dưới công ty mua về"

    Kageyama đưa cho y một bọc quýt tươi nhìn rất ngon mắt.

    "Oi!

    Quýt nè nhìn thích ghê"

    Hinata đưa tay cầm lấy túi quýt từ tay của Kageyama, hai mắt sáng quắc lên mở to tròn đi vào trong bếp.

    .....

    "Nè ,nè, nè, boke cậu không chào đón tôi luôn cơ à?

    Uổng công mua quýt về cho cậu quá đi"

    Kageyama bất mãn lên tiếng, chân cũng rảo bước theo sau Hinata và trong bếp.

    Tay máng áo khoác vào giá đỡ quay sang định chất vấn Hinata thêm vài câu thì đã bị một cục cam lè ôm choàng lấy.

    Mùi tin tức tố thơm nồng mang mát của quýt lại thoang thoảng qua chút vị cồn nhè nhẹ như có như không của Hinata là thứ mà Kageyama tham lam nhất.

    Hắn đưa tay vòng qua ôm trọn một vòng eo của y, đầu gục hẳn xuống vai dụi vào hõm cổ trắng ngần vì cắm rễ trong nhà của Hinata.

    "Đừng mắng nữa, mừng cậu về nhà Kageyama "

    Dường như đã quá quen với sự giận lẫy cũng như hành động có phần lố quá so với thân phận bạn thân kia của Kageyama, Hinata chủ động ôm lấy người hắn cao giọng mà dỗ.

    Rõ ràng, Kageyama được dỗ rất vui vẻ, tay ôm Hinata không có ý định buông.

    "Hừ...mừng trễ quá đó"

    Hinata chỉ cười tít cả mắt vỗ vỗ lưng của Kageyama, cả hai chỉ vừa ôm chưa tới một phút thế nhưng Hinata đã bị bao trọn trong vòng tin tức tố (1) mạnh mẽ của Kageyama.

    ****

    (1) Tin tức tố của Kageyama có mùi rượu vang nho, loại rượu vang được làm từ loại nho Concrod

    (Hình minh họa.

    Cre: gg)
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    2.


    Hinata và cả Kageyama ở nhà đều không dùng thuốc ức chế hay bất kì loại miếng dán nào để kiểm soát tin tức tố.

    Kageyama muốn như vậy.

    Cậu ấy muốn khi ở nhà được chìm trong mùi hương của Hinata và ngược lại.

    Cậu ta muốn trên người của Hinata Shouyo có mùi của mình.

    Một sự đánh dấu chủ quyền tuyệt đối.

    Như vậy thì có bao giờ bị mất kiểm soát không nhỉ?

    Có.

    Kì phát tình của Hinata đều trãi qua cùng với Kageyama, kiểu như "bed" friend thay vì best friend nhưng cũng trong kì phát tình thôi còn những ngày thường thì rất ít khi cũng bởi Kageyama là alpha trội.

    Tay ôm người Hinata siết lại đem y dán chặt vào lòng ngực hắn.

    Cả hai đứng ôm nhau như vậy tận năm phút hơn mãi đến khi Hinata co chân giẫm cho Kageyama một cú đau điếng thì hắn mới chịu buông ra.

    "Đau, đồ ngốc này💢"

    "Không làm vậy cậu sẽ buông tôi ra à?"

    Hinata xoay người đem đồ ăn đã được chuẩn bị từ trước ra hâm nóng lại trong khi Kageyama vẫn còn đang hậm hực vì bị đạp.

    Bữa tối của họ cứ như vậy bình yên trôi qua.

    Kageyama sau khi ăn xong sẽ rửa chén còn Hinata thì lên phòng đi tắm.

    Căn hộ của họ mua tổng cộng 1 phòng khách, 1 nhà bếp ở tầng trệt có 2 phòng ngủ, một phòng ngủ lớn chiếm cả một tầng ở lầu ba và một phòng ngủ nhỏ ở lầu hai, căn phòng ở lầu hai là để cho khách còn Hinata và Kageyama thì ngủ cùng nhau.

    Tiếng nước vòi sen vang lên sau tấm của kính, phòng tắm ở phòng họ khá to, bên trong được chia thành hai phần.

    Một góc được dựng lên bằng tấm kính trong để tắm vòi, bên ngoài có một bồn tắm rất to dư sức để bồn tắm play, nhà vệ sinh là một phòng riêng biệt.

    Cửa phòng được mở ra, mùi tin tức tố của Hinata táp thằng vào mặt Kageyama nồng hơn so với bên ngoài.

    Cũng phải thôi, Hinata đã cắm rễ trong phòng cả ngày để làm bài tập cuối năm cơ mà.

    Trong phòng được thiết kế với 2 màu đen và trắng, kê một chiếc giường lớn trãi ga giường màu xám xanh trông rất sạch sẽ.

    Trên giường vẫn còn chiếc bàn nhỏ đặt cái laptop vẫn còn mở của Hinata.

    Đối diện giường là TV và cạnh ngay đó là phòng tắm.

    Hinata từ lâu đã không còn khóa cửa khi đi tắm, cánh cửa chỉ khép hờ nên tiếng nước vang ra hẳn bên ngoài.

    Nói sao đây?

    Dù sao cũng mang danh là alpha trội đương nhiên với sự tự nhiên không chút phòng bị này Kageyama thực sự thấy..rất khát.

    Cởi bỏ áo sơ mi quăng đại vào sọt đồ, Kageyama lạch cạch cởi quần áo chỉ mặc độc nhất một chiếc quần cọc đi vào phòng tắm.

    Hinata nheo mắt lại vì nước nhìn qua lớp kính mờ lên tiếng ngờ vực.

    "Kageyama?

    "

    "Ừm"

    Nhận được câu trả lời Hinata cũng yên tâm mà tắm tiếp không quan tâm tới Kageyama đang tiến lại gần.

    Hắn xả nước vào bồn tắm, kiêng nhẫn ngồi đợi nước đầy trong khi Hinata từ trong tấm kính ló đầu ra nhìn.

    Kageyama nhìn lại rồi đứng lên đi vào trong cùng Hinata, người nào đó đang trần như nhộng đơ người nhìn theo Kageyama đi vào.

    "Hể?"

    Kageyama làm ướt người, bây giờ trên người cũng không còn một mảnh vải.

    Hinata đứng kế bên không thể không cảm thán cái body này thật sự không dùng thì tiếc.

    "Gội đầu cho tôi"

    Kageyama nói như ra lệnh rồi cuối đầu xuống.

    Hinata không nói không rằng thật sự làm theo.

    Dòng nước theo làn da trắng hồng chảy xuống, toàn bộ đều thu vào tầm mắt của Kageyama từ trên nhìn xuống.

    Hinata xoa xoa cái đầu của hắn thật sự hơi chật vật vì chiều cao chênh lệch hơi quá.

    Tay Kageyama đặt hờ trên eo của Hinata rồi từ từ siết lại thu nhỏ khoảnh cách giữa hai người.

    "Nè, cái tay của cậu đặt vào đâu đó?"

    "Eo cậu"

    Kageyama tỉnh bơ mà trả lời.

    Hinata cũng bất lực rồi.

    Tay vỗ vỗ đầu hắn.

    "Rồi rồi cậu xả nước đi."

    "Ừm"

    Sau tiếng ừm của Kageyama, Hinata vòng ra ngoài tắt nước đang chảy xuống bồn tắm đã trào ra ngoài, tay với lấy lọ tinh dầu nhỏ xuống bồn tắm mùi lavender thoang thoảng bốc lên.

    Sau đó Hinata định đứng lên đi ra ngoài thì bị Kageyama kéo lại

    "Đi đâu?"

    "Ra ngoài.

    Cậu bị ngốc à, tắm xong chả lẽ ngủ trong đây?"

    "Ngâm bồn cùng tôi"

    "Hehehe cậu định phòng tắm pl..á đau"

    Hinata bị Kageyama gõ một cái vào đầu rồi một tay nhấc người Hinata thả vào bồn nước.

    Tự bản thân của Kageyama cũng ngồi vào.

    Yên bình, hòa thuận là những từ có thể miêu tả hai người bọn họ.

    Ngâm bồn hơn mười phút thì người của Hinata đã nhũn ra vì hơi nóng.

    "Đi ra thôi, lát cậu chín mất"

    Kageyama đứng lên, tay bế bổng Hinata lên quấn cậu trong khăn đem ra ngoài.

    Lau người thay quần áo xong, Kageyama và Hinata thay phiên sấy khô tóc cho nhau rồi nằm yên vị trên giường.

    ...(......có khác gì người yêu đâu mà đơn với chả phương )

    Hinata nằm gọn hơ trong lòng Kageyama nghe hắn đều đều kể về ngày hôm nay của mình.

    "À..mai tôi đưa cậu đi thi, thi xong gọi cho tôi.

    Suga-san muốn hẹn chúng ta cafe "

    "Được a, còn tưởng mai phải.."

    Hinata chưa nói hết câu thì trời sấm đánh rầm một tiếng, mưa bắt đầu nặng hạt rơi lộp độp bên ngoài.

    Chắc chắn bên ngoài rất lạnh.

    Hinata vô thức rúc vào lòng Kageyama, Kageyama hắn cũng rất vui lòng mà ôm lấy y.

    Tay hắn với lên công tắc cạnh giường.

    Tắt đèn.

    ***

    T/g: nếu mọi người đã ghé qua đọc thì cho mình xin 1 vote làm động lực nha:3
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    3.


    6h sáng.

    Kageyama thức giấc theo thói quen hằng ngày, ngoài trời vẫn còn lắc rắc mưa.

    Trời vào hạ là lại mưa suốt thôi.

    Cậu nhìn cục bông đang cuộn tròn trong chăn mà bật cười, sáng nào cũng vậy.

    Cứ thức dậy là Kageyama lại thấy Hinata cuộn thành một cục trong chăn.

    Mùi tin tức tố của y thoang thoảng bay trong không khí.

    Kageyama nhìn đồng hồ rồi lại nhìn Hinata khẽ lắc nhẹ người y.

    "Oi boke dậy thôi nào"

    Sau đó Kageyama chờ đợi Hinata tiếp nhận tín hiệu rồi đáp lại bằng một cái lắc người hắn mới rời khỏi giường.

    Lấy quần áo vào nhà tắm, vệ sinh cá nhân xong xuôi Kageyama đi ra thì Hinata vẫn còn nằm trên giường mắt thì đang cố gắng mở.

    Kageyama tiến lại giường xoa cái đầu tóc bù xù của y như một thói quen, tay trượt từ đỉnh đầu xuống gò má búng ra sữa nhéo nhẹ một cái.

    "Dậy mau, cậu sẽ trễ mất"

    "Ưm"

    Sau khi thấy Hinata đáp lời Kageyama cũng rời khỏi phòng xuống tầng trệt vào nhà bếp nấu bữa sáng.

    Hinata vẫn còn ngồi thừ trên giường, tau với lấy điều khiển ấn nút mở tấm rèm cửa kín bưng.

    Chào đón Hinata là một bầu trời đen kịt đang mưa lất phất.

    Ngồi nhìn trời khoảng năm phút thì Hinata rời giường.

    Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ cuối cùng Hinata cũng đặt chân được vào phòng bếp.

    Kageyama đang loay hoay bưng tô salad ra bàn, nhìn thấy Hinata cậu cười bảo y đi lại trông dùm hai quả trứng chiên trong chảo.

    Bữa sáng kết thúc vào lúc 6h55 Hinata lại lọ mọ đi lên lầu thay quần áo còn Kageyama ra ga lấy xe.

    Trời vẫn còn mưa và không có dấu hiệu nào là sẽ dừng lại.

    Hinata mặc một chiếc áo phông trắng cùng với yếm quần nhìn rất năng động.

    Còn Kageyama thì mặc vest.

    Sau khi đưa Hinata đến trường thì Kageyama cũng đến địa điểm gặp đối tác, người mà cậu gặp là Miya Atsumu.

    Miya Atsumu là một alpha có mùi tiền, chính xác thì tin tức tố của anh là mùi tiền mới.

    Anh và Kageyama quen biết nhau khi cậu vừa vào đại học.

    Atsumu là đàn anh trước 1 khóa của Kageyama.

    Mất khoảng 15ph lái xe đến điểm hẹn, là một quán trà nằm ở ngoại ô thành phố X.

    Kageyama bước xuống xe cùng với chiếc ô dù đen được mở bung trên đầu, ở đây là có thể nhìn thấy được Atsumu đang ngồi bên trong quán khuấy khuấy cái ly nước trước mặt.

    Kageyama bước vào, rũ chiếc ô ướt sũng rồi đặt vào chỗ để ô của quán.

    "Tobio-kun"

    Atsumu vừa thấy cậu đã vẫy tay gọi.

    Trời mưa nên quán khá vắng, chỉ có một vài vị khách ngồi trong góc phòng đang cắm mặt vào chiếc laptop có lẽ đang học.

    Nhìn hình ảnh đấy làm cậu nhớ tới Hinata môi vô thức mỉm cười rồi nhanh chóng thu lại.

    Tiến đến bàn của Atsumu ngồi xuống, Kageyama đánh giá một lượt từ trên xuống rồi lên tiếng.

    "Anh không thay đổi gì cả"

    Atsumu không tỏ ra khó chịu hay bực dọc gì với cách hành xử hơi thiếu lịch sự của Kageyama.

    Họ trước giờ luôn như vậy mỗi khi có dịp gặp đối phương.

    "Nè nè anh là sếp của cậu đó"

    Atsumu cười giọng nói mang đến 7 phần đùa giỡn, đúng vậy Kageyama đang làm cho công ty của nhà Miya đây là lời mời của anh khi cậu vừa tốt nghiệp và Kageyama rất vui lòng đồng ý.

    "Là anh năn nỉ tôi làm"

    Kageyama thản nhiên đáp trả, điều này cũng đúng nốt.

    Atsumu đã mặt dày đi đến tìm Kageyama năn nỉ cậu làm việc cho mình vì anh biết năng suất làm việc của Kageyama rất hiệu quả.

    Vấn đề lớn hơn chính là, anh vô cùng tin tưởng giao hết toàn bộ công việc của bản thân cho Kageyama còn mình thì trốn rúc ở nhà cậu em song sinh vì lười không muốn làm việc.

    Atsumu tỏ ra có chút ngượng nhìn Kageyama cười cười

    "Đúng đúng là anh năn nỉ cậu, anh sai"

    Kageyama định đáp lại Atsumu một câu đau hơn thế nhưng phải nuốt ngược vào khi thấy một cậu nhân viên (chủ quán) đi lại.

    Người kia có khuôn mặt giống y đúc Atsumu, là em trai song sinh của anh.

    Ừm, Miya Osamu là cậu em trai song sinh của Atsumu, cậu ấy cũng là alpha.

    Tin tức tố có mùi mận ngâm chua và cực kì mạnh mẽ.

    Hai anh em bọn họ đấm nhau rất giỏi và đều có bạn đời của riêng mình (thật ra của Osamu thì là alpha)

    Kageyama nhìn Osamu rồi nhìn xuống menu.

    "Tôi một ly cam"

    "Cậu chắc muốn oder một Hinata Shouyo nhỉ?"

    Atsumu cười hề hề lên tiếng châm chọc Kageyama.

    Anh định bụng sẽ xem Kageyama đỏ mặt nhưng tiếc quá cậu ta thản nhiên như không đáp lại.

    "Nếu được tôi cũng muốn"

    "..."

    "..."

    Cặp sinh đôi triệt để câm nín, xem ra không nói thì hơn.

    "Cậu dùng thêm bánh không Kageyama-kun?"

    Osamu cất tiếng hỏi, Kageyama im lặng một vài giây suy nghĩ.

    "Một gato chocolates mang về ít kem nhiều chocolate"

    "Cho Hinata-kun?"

    "Ừm"

    "Được"

    Cuộc nói chuyện của Atsumu và cậu kéo dài khoảng 1h đồng hồ, chủ yếu là về vấn đề công việc, sau khi Atsumu nhận một cuộc gọi điện thoại từ Kita (bạn đời của Atsumu) bảo mình cần ra ngoài thì anh đã cấp tốc cáo biệt chạy về ngay.

    Bạn đời của Atsumu là 1 omega thông minh, xinh đẹp tên Kita Shinsuke và anh ấy đang mang thai.

    Atsumu vốn rất yêu chiều Kita khi biết anh có thai lại còn yêu chiều hơn lúc nào ra ngoài đều đi cùng nhau, Atsumu bảo để an toàn cho cả ba ba và bé con trong bụng.

    Kageyama vẫn ngồi đấy nhìn lên đồng hồ, giờ này Hinata mới bắt đầu thi môn thứ hai.

    Đợi tầm nửa tiếng nửa anh mới chạy xe đến đón y.

    Trời bên ngoài vẫn đang mưa, bên trong có một người đang ngồi ngắm mưa như tâm trí lại đặt ở trên một Hinata Shouyo còn ở trường.

    ***

    (1) Bộ quần áo Hinata và Kageyama mặc

    (Cre: đang tìm vì lấy trên pin, khi tìm được artist Aiki sẽ cập nhật)

    T/g: hehe Ai xin sủi 2 tuần đi biển nha✨ sau 2 tuần thì tui sẽ quay lại và cập nhật lịch đăng truyện mới vì lịch học 1 tuần của tui kín mít.

    ( (づ。◕‿‿◕。)づđọc giả cho tui xin 1 vote làm động lực viết nha, mãi yew:3)
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    4.


    Kageyama thật sự ngồi đấy 30ph rồi rời đi.

    Trời bắt đầu chuyển mưa to, cây bên đường đều bị gió quật cho nghiêng ngả.

    Kageyama dừng xe ngay trước cổng chính của trường Hinata học, y ngồi yên trong xe, ghế sau là hộp bánh khi nãy.

    Ngồi đợi hơn 15ph thì điện thoại của cậu đổ chuông, màn hình hiện lên dãy số quen thuộc cùng dòng chữ "Quýt nhỏ".

    Kageyama khẽ cười, tay miết nhẹ theo dòng chữ kia rồi mới bắt máy.

    Giọng nói Hinata vang lên.

    "Kageyama?

    "

    "Ừm tôi đây.

    Cậu xong rồi?"

    "Hehe đúng rồi, tới đón tôi đi"

    Tiếng Hinata cười khúc khích vang tới bên đầu dây của Kageyama, lông mày hắn nhíu lại khi nghe một giọng nói xa lạ từ đầu dây bên kia.

    Có lẽ đang nói chuyện cùng Hinata.

    "Cần tôi đưa về không?"

    Người kia hỏi Hinata, Kageyama vẫn im lặng tay siết chặt cái điện thoại.

    Bây giờ mặt của hắn còn u ám hơn cả bầu trời ngoài kia nữa.

    "A.

    Không cần đâu Tsukishima"

    Tiếng Hinata trả lời làm Kageyama hài lòng rồi lại khó chịu.

    Gọi nhau thân thiết tới mức đó cơ à, bỏ cả "-kun" luôn à.

    Mùi giấm chua nồng khắp cả xe.

    "Hể, Kageyama cậu vẫn còn ở đó à?"

    Đương nhiên, ở lại bắt gian chứ.

    Kageyama bực bội lên tiếng.

    "Tôi đứng trước cổng trường cậu được gần 1 tiếng rồi" (điêu bỏ mẹ)

    "Cậu bị ngốc à, trời đang mưa đó"

    Sau đó là tiếng chạy cùng tiếng thở của Hinata.

    Kageyama nhìn qua cửa kính xe.

    Y thấy Hinata chạy từ trong ra bộ dạng hớt hải ngó nghiêng tìm chiếc xe của cậu.

    Kageyama bỗng nhiên thấy ngọt từ trong ra rồi lại đắng chát.

    Đứng cạnh Hinata là một người khá cao, tóc vàng ngắn mặt bộ quần áo đơn giản, tay người kia cầm dù che cho Hinata.

    Tsukishima Kei, một cậu bạn khá thân với Hinata từ khi còn học trung học.

    Cậu khá trầm tính nhưng nết lại thích cà khịa, học lực xuất sắc nên từ khi vào đầu năm nhất trung học Tsukishima đã chuyển đến thành phố này thay vì ở quên nhà để tiếp tục học và hiện tại cậu đang làm giảng viên thực tập chuyên ngành cơ khí tại trường của Hinata.

    Kageyama thì chẳng biết Tsukishima vì cậu chuyển đi khá sớm, còn Quýt nhỏ thì lại tăng động quá mức nên vào năm nhất trung học đầy 2 tuần thì cậu đã quen gần như cả khối rồi.

    Nếu Hinata không nhanh chóng tìm thấy xe của Kageyama thì cậu ta chắc bị ngâm chua trong giấm của bản thân mình mất.

    Cuối cùng thì Hinata cùng nhìn thấy hắn, chân nhanh chóng đi lại nhưng không chỉ một mình.

    Tsukishima cũng đi theo sau Hinata mà che dù cho cậu.

    Mặt Kageyama bây giờ đã đen như đít nồi.

    Hinata gõ gõ nhẹ lên cửa kính xe, Kageyama hạ kính xuống, tin tức tố của hắn xộc thẳng vào mặt của Hinata quả thực tin tức tố của một alpha trội là điều không thể đùa được đâu.

    Mắt y nhìn thẳng vào người phía sau Hinata, thả ra một lượng tin tức tố đe dọa như muốn nói rằng người này là của cậu.

    Tsukishima cũng chẳng khách khí gì mà nhếch môi cười nửa miệng ra bộ dạng thách thức Kageyama.

    QUẠO.

    Rất quạo

    Chữ duy nhất còn lại trong đầu Kageyama, Hinata nhìn thấy sắc mặt như muốn giết người kia của cậu cộng thêm cái lượng tin tức tố kia mà rén.

    Y quay đầu ra sau thì người kia vẫn giữ y nụ cười đó còn nhướn mày với cả cậu.

    Hinata chào tạm biệt Tsukishima trong sự bất an rồi mở cửa ngồi vào ghế phụ.

    Trong xe tràn ngập mùi tin tức tố của Kageyama.

    Mặt Hinata đỏ lự, mồ hôi nhễ nhại.

    Phần vì chạy mệt, phần vì tin tức tố của Kageyama làm cho nóng lên.

    Và Kageyama hài lòng vì điều đây nhưng cơ mặt vẫn không chút nào giãn ra.

    "Còn nửa tiếng nữa mới tới giờ hẹn với Suga-san"

    Hinata giật thót mình khi Kageyama lên tiếng, bộ dạng thực đáng thương.

    Kageyama bất lực, cậu đã là gì y đâu nhỉ?

    ( Đâu làm gì¯\_(ツ)_/¯ )

    "Ò"

    Hinata hơi co người lại trả lời Kageyama.

    Thực sự nhìn bộ dạng này sẽ có người bảo cậu ăn hiếp y mất.

    Hắn thở dài.

    "Bánh phía sau cho cậu, ăn chút đi không lát sẽ đói"

    Nghe tới đồ ăn Hinata bỗng chốc bay mất cảm giác tủi thân.

    Hai mắt sáng rỡ.

    "..."

    Kageyama câm nín rướn người ra sau đem hộp bánh đặt trên đùi Hinata.

    Cậu ngồi yên đây nhìn Hinata ăn bánh, ánh mắt dịu đi vài phần.

    Thần sắc cũng ôn hòa hơn khi Hinata đưa muỗng bánh tới cạnh miệng cậu.

    "Ăn hong?"

    Kageyama không trả lời há miệng ăn bánh, cứ như vậy Hinata 1 muỗng Kageyama một muỗng đến khi hết hộp bánh.

    Sau đó họ đến tiệm caffe như đã hẹn.

    "Hinata, Kageyama ở đây"

    Suga lập tức cười tươi đứng lên vẫy tay gọi 2 người khi vừa bước vào quán.

    Hinata cười tít cả mắt chạy vội tới ôm chầm lấy anh.

    Kageyama sau khi cất dù xong mới từ từ đi lại.

    "Suga-san"

    "Ừm ừm"

    Suga trả lời với Kageyama trong khi tay vẫn xoa đầu Hinata.

    "Hinata vẫn đáng yêu như vậy a~"

    Sau một hồi nhao nháo lên thì cũng ổn định lại 3 người ngồi cùng nhau nói chuyện.

    Sugawara Koshi là đàn anh của cả hai khi học trung học.

    Anh là một omega và đã có alpha của mình cũng là đàn anh cũng Hinata và Kageyama_Daichi Sawamura.

    Suga làm chủ trong một của hàng tiệc cưới và hoa cỏ.

    " Ok anh gọi hai đứa ra đây là để đưa thiệp cưới.'

    "HẢ, Suga-san em tưởng anh kết hôn rồ..um"

    Hinata nói gần như hét khiến Kageyama bất lực chặn miệng Hinata lại.

    "Để anh ấy nói xong đã Boke"

    Suga cười trừ, Hinata vẫn năng (tăng) động như hồi đó.

    "Là thiệp cưới của Akaashi "

    Hinata tròn mắt, Kageyama cũng không hơn gì mà bất động.

    "Akaashi kết hôn với Bokuto"

    Giọng Suga đều đều nhưng không giấu được sự vui mừng.

    "Hai người họ đặt nhà hàng của anh tổ chức nên anh cũng giúp đi đưa thiệp luôn ấy mà"

    Hinata mất một lúc để xử lí thông tin, còn Kageyama đã bình tĩnh ngồi im lặng.

    "Hai người họ kết hôn rồi vậy..

    Suga nhìn mặt Kageyama tiếp lời.

    "Khi nào thì hai đứa mới cưới đây?

    "

    im lặng bao trùm lấy Hinata.

    Y bất động vì chưa xử lý kịp thông tin vừa được hỏi còn Suga thì rất kiên nhẫn nói tiếp.

    "Kageyama và em cũng gần 30 rồi nên.."

    "Khoan đã Suga-san !"

    Suga dừng lại, Kageyama cười khổ mà nói.

    "Em và Hinata chỉ là bạn bè thôi, anh hiểu lầm rồi"

    Hiểu lầm cái rắm ấy, bạn bè kiểu đấy cơ à?

    Suga dùng ánh mắt nhìn thấu hồng trần lướt qua cả hai.

    Rõ ràng thích nhau tới mức dính lấy đối phương mà là bạn bè sao?

    Thực sự có mối quan hệ bạn bè chung giường như thế sao?

    Ừ có.

    Đó là cặp đôi đơn bào trước mặt anh.

    Anh tin chắc.

    Suga cười nhẹ nhưng lại đằng đằng sát khí.

    Anh cất giọng.

    "Vậy sao?

    Anh cứ tưởng hai đứa quen nhau cơ"

    "Hề hề"

    Hinata cười ngu, mặt thì độn ra nhìn rất ngu.

    Thực sự nhìn rất mất mặt.

    Kageyama cũng không nhìn nổi dáng vẻ ấy mà trực tiếp che mặt Hinata lại bằng bàn tay của mình.

    Suga không đợi Kageyama phản ứng lại đã tiếp lời.

    "Thế...Hinata cậu bé Tsukishima Kei lần trước là người yêu em đúng không?"

    Nụ cười của Sugawara càng lúc càng kinh dị đối với Hinata.

    Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi y cảm giác được một ánh mắt chòng chọc nhìn thẳng vào người mình.

    Ánh mắt của Kageyama đầy sự thăm dò.

    Hinata bất giác rùng mình, tin tức tố cũng vì vậy mà vô thức phát tán ra.

    Không khí chẳng mấy chốc đã thoang thoảng mùi quýt kèm theo mùi thơm rất nhẹ của rượu.

    Kageyama sầm mặt lại tay đặt lên eo Hinata kéo vào sát người mình thấp giọng.

    "Thu lại tin tức tố của cậu.

    Muốn câu dẫn ai?"

    Kageyama biết rõ Hinata vì sợ mới vô tình để tin tức tố phát ra nhưng cậu lại vô cùng khó chịu bởi một người tên Tsukishima Kei.

    Hinata cuối đầu nhìn xuống chân lí nhí.

    "Không phải như vậy."

    Sugawara thu trọn cảnh tượng cẩu huyết này vào mắt.

    Anh biết mình chọc nhầm tổ kiến lửa rồi đành im lặng cười giả lả.

    Thực sự Suga cố tình làm như thế.

    Anh thương Hinata như em trai trong nhà.

    Anh muốn xác nhận một lần cho rõ ràng tình cảm của Kageyama dành cho Hinata là gì.

    Yêu.

    "Được rồi, anh hiểu rồi mà"

    Bầu không khí nặng nề (thật ra chỉ mỗi Hinata cảm thấy thế) Suga lên tiếng kéo Hinata về thực tại.

    Vậy mà cả ba người đã ngồi im lặng hơn 10ph.

    Kageyama cũng kiên nhẫn đợi Hinata bình tĩnh lại cùng với 1 lời giải thích.

    Ánh mắt Hinata chuyển từ người đàn anh sang người Kageyama.

    *Thịch*

    Tiếng tim Hinata giật thót lên, hẫng đi 1 nhịp khi y vừa đưa mắt sang đã mắt đối mắt với Kageyama.

    Đẹp trai thật đấy...nhưng cũng đáng sợ nữa.

    Vành mắt của Hinata đỏ ửng lên, con ngươi lay độngnước mắt đã ngấn nữa tròng mắt chỉ chực hờ Kageyama lên tiếng là sẽ rơi xuống.

    Kageyama bất động, gương mặt thoáng có vẻ nghệch ra vì biểu cảm hết sức tội nghiệp của ai kia.

    Thực sự rất dụ người.

    Phạm qui quá rồi.

    Kageyama đưa tay che mắt Hinata lại, cậu sợ nếu tiếp tục nhìn thì sẽ không kiềm được mà ức hiếp Hinata nhiều hơn.

    "Suga-san?"

    Kageyama lên tiếng thăm dò.

    Suga hơi mất tập trung giật mình bởi tiếng gọi của Kageyama.

    "Hở?"

    Kageyama nhìn anh, tay vẫn che mắt Hinata.

    Lòng bàn tay cậu cảm nhận rất rõ hàng lông mi run run của Hinata, vậy mà khóc rồi.

    Suga nhìn lại Kageyama rồi nhìn Hinata.

    Anh nhanh chóng bắt được sóng não Kageyama phát ra vội lên tiếng.

    "A..a..phải rồi, hôm nay hai đứa chắc cũng mệt rồi.

    Về nhé."

    Cơ mặt Kageyama dãn ra sau câu nói của anh, cậu nhìn qua người bên cạnh đã bắt đầu thút thít những tiếng nấc nghẹn vì khóc.

    Lòng bàn tay cậu đã bị nước mắt của Hinata làm cho ướt cả.

    "Boke về thôi."

    Hinata vẫn khóc, đầu gật gật tỏ ra đồng ý.

    Kageyama cởi áo khoác vest ra trùm lên đầu Hinata, mùi tin tức tố thơm thơm của Kageyama xộc thẳng vào mũi làm Hinata bất chợt thấy choáng.

    Kageyama đứng lên cúi đầu với Sugawara sau đó cầm tấm thiệp trên bàn lên, sau đó là xách Hinata lên.

    Xách theo đúng nghĩa đen.

    Trời vẫn còn mưa nên Kageyama bất đắc dĩ phải để Hinata tự mình đi, tay cậu còn bận cầm ô nên không bế y được.

    Cả hai im lặng cho đến khi về tới căn hộ của họ dù tin tức tố của Kageyama vẫn luôn được phát tán một lượng nhỏ đủ để cảnh cáo Hinata trong suốt đoạn đường trở về.

    Kageyama vẫn im lặng chờ Hinata mở khóa cửa, xe được Kageyama cho đậu vào khu nhà phụ bên cạnh.

    Đến lúc Kageyama vào nhà thì thấy Hinata đang loay hoay tìm cách lau khô áo cho cậu.

    Ánh mắt hắn lướt qua một lượt người y, sau đó sát khí lại một lần nữa dâng trào khi hắn nhớ đến chuyện khi sáng.

    Tin tức tố bắt đầu tỏa ra từ người Kageyama, mùi hương mạnh mẽ bắt đầu nuốt trọn bầu không khí trong căn bếp nhỏ.

    *rầm*

    Kageyama bổ nhào ghì Hinata xuống bàn ăn, áo vest tội nghiệp đang rơi nằm dưới sàn lạnh lẽo.

    Hinata kinh hãi mở to nhãn cầu nhìn Kageyama trước khi môi bị chặn đứng bởi một thứ mềm mềm lành lạnh.

    Kageyama cưỡng hôn y.

    ***

    T/g: thực sự thì toi đang phân vân không biết có nên viết H hay không🤔

    À, sẽ có vài tập ngoại truyện cho mấy cặp phụ nha.

    Theo cái lịch học dày đặc của tui thì chắc 1tuần 1 chap quá mọi người ơi(〒﹏〒)
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    5.


    Một sự im lặng bao trùm lấy Hinata.

    Y bất động vì chưa xử lý kịp thông tin vừa được hỏi còn Suga thì rất kiên nhẫn nói tiếp.

    "Kageyama và em cũng gần 30 rồi nên.."

    "Khoan đã Suga-san !"

    Suga dừng lại, Kageyama cười khổ mà nói.

    "Em và Hinata chỉ là bạn bè thôi, anh hiểu lầm rồi"

    Hiểu lầm cái rắm ấy, bạn bè kiểu đấy cơ à?

    Suga dùng ánh mắt nhìn thấu hồng trần lướt qua cả hai.

    Rõ ràng thích nhau tới mức dính lấy đối phương mà là bạn bè sao?

    Thực sự có mối quan hệ bạn bè chung giường như thế sao?

    Ừ có.

    Đó là cặp đôi đơn bào trước mặt anh.

    Anh tin chắc.

    Suga cười nhẹ nhưng lại đằng đằng sát khí.

    Anh cất giọng.

    "Vậy sao?

    Anh cứ tưởng hai đứa quen nhau cơ"

    "Hề hề"

    Hinata cười ngu, mặt thì độn ra nhìn rất ngu.

    Thực sự nhìn rất mất mặt.

    Kageyama cũng không nhìn nổi dáng vẻ ấy mà trực tiếp che mặt Hinata lại bằng bàn tay của mình.

    Suga không đợi Kageyama phản ứng lại đã tiếp lời.

    "Thế...Hinata cậu bé Tsukishima Kei lần trước là người yêu em đúng không?"

    Nụ cười của Sugawara càng lúc càng kinh dị đối với Hinata.

    Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi y cảm giác được một ánh mắt chòng chọc nhìn thẳng vào người mình.

    Ánh mắt của Kageyama đầy sự thăm dò.

    Hinata bất giác rùng mình, tin tức tố cũng vì vậy mà vô thức phát tán ra.

    Không khí chẳng mấy chốc đã thoang thoảng mùi quýt kèm theo mùi thơm rất nhẹ của rượu.

    Kageyama sầm mặt lại tay đặt lên eo Hinata kéo vào sát người mình thấp giọng.

    "Thu lại tin tức tố của cậu.

    Muốn câu dẫn ai?"

    Kageyama biết rõ Hinata vì sợ mới vô tình để tin tức tố phát ra nhưng cậu lại vô cùng khó chịu bởi một người tên Tsukishima Kei.

    Hinata cuối đầu nhìn xuống chân lí nhí.

    "Không phải như vậy."

    Sugawara thu trọn cảnh tượng cẩu huyết này vào mắt.

    Anh biết mình chọc nhầm tổ kiến lửa rồi đành im lặng cười giả lả.

    Thực sự Suga cố tình làm như thế.

    Anh thương Hinata như em trai trong nhà.

    Anh muốn xác nhận một lần cho rõ ràng tình cảm của Kageyama dành cho Hinata là gì.

    Yêu.

    "Được rồi, anh hiểu rồi mà"

    Bầu không khí nặng nề (thật ra chỉ mỗi Hinata cảm thấy thế) Suga lên tiếng kéo Hinata về thực tại.

    Vậy mà cả ba người đã ngồi im lặng hơn 10ph.

    Kageyama cũng kiên nhẫn đợi Hinata bình tĩnh lại cùng với 1 lời giải thích.

    Ánh mắt Hinata chuyển từ người đàn anh sang người Kageyama.

    *Thịch*

    Tiếng tim Hinata giật thót lên, hẫng đi 1 nhịp khi y vừa đưa mắt sang đã mắt đối mắt với Kageyama.

    Đẹp trai thật đấy...nhưng cũng đáng sợ nữa.

    Vành mắt của Hinata đỏ ửng lên, con ngươi lay độngnước mắt đã ngấn nữa tròng mắt chỉ chực hờ Kageyama lên tiếng là sẽ rơi xuống.

    Kageyama bất động, gương mặt thoáng có vẻ nghệch ra vì biểu cảm hết sức tội nghiệp của ai kia.

    Thực sự rất dụ người.

    Phạm qui quá rồi.

    Kageyama đưa tay che mắt Hinata lại, cậu sợ nếu tiếp tục nhìn thì sẽ không kiềm được mà ức hiếp Hinata nhiều hơn.

    "Suga-san?"

    Kageyama lên tiếng thăm dò.

    Suga hơi mất tập trung giật mình bởi tiếng gọi của Kageyama.

    "Hở?"

    Kageyama nhìn anh, tay vẫn che mắt Hinata.

    Lòng bàn tay cậu cảm nhận rất rõ hàng lông mi run run của Hinata, vậy mà khóc rồi.

    Suga nhìn lại Kageyama rồi nhìn Hinata.

    Anh nhanh chóng bắt được sóng não Kageyama phát ra vội lên tiếng.

    "A..a..phải rồi, hôm nay hai đứa chắc cũng mệt rồi.

    Về nhé."

    Cơ mặt Kageyama dãn ra sau câu nói của anh, cậu nhìn qua người bên cạnh đã bắt đầu thút thít những tiếng nấc nghẹn vì khóc.

    Lòng bàn tay cậu đã bị nước mắt của Hinata làm cho ướt cả.

    "Boke về thôi."

    Hinata vẫn khóc, đầu gật gật tỏ ra đồng ý.

    Kageyama cởi áo khoác vest ra trùm lên đầu Hinata, mùi tin tức tố thơm thơm của Kageyama xộc thẳng vào mũi làm Hinata bất chợt thấy choáng.

    Kageyama đứng lên cúi đầu với Sugawara sau đó cầm tấm thiệp trên bàn lên, sau đó là xách Hinata lên.

    Xách theo đúng nghĩa đen.

    Trời vẫn còn mưa nên Kageyama bất đắc dĩ phải để Hinata tự mình đi, tay cậu còn bận cầm ô nên không bế y được.

    Cả hai im lặng cho đến khi về tới căn hộ của họ dù tin tức tố của Kageyama vẫn luôn được phát tán một lượng nhỏ đủ để cảnh cáo Hinata trong suốt đoạn đường trở về.

    Kageyama vẫn im lặng chờ Hinata mở khóa cửa, xe được Kageyama cho đậu vào khu nhà phụ bên cạnh.

    Đến lúc Kageyama vào nhà thì thấy Hinata đang loay hoay tìm cách lau khô áo cho cậu.

    Ánh mắt hắn lướt qua một lượt người y, sau đó sát khí lại một lần nữa dâng trào khi hắn nhớ đến chuyện khi sáng.

    Tin tức tố bắt đầu tỏa ra từ người Kageyama, mùi hương mạnh mẽ bắt đầu nuốt trọn bầu không khí trong căn bếp nhỏ.

    *rầm*

    Kageyama bổ nhào ghì Hinata xuống bàn ăn, áo vest tội nghiệp đang rơi nằm dưới sàn lạnh lẽo.

    Hinata kinh hãi mở to nhãn cầu nhìn Kageyama trước khi môi bị chặn đứng bởi một thứ mềm mềm lành lạnh.

    Kageyama cưỡng hôn y.

    ***

    T/g: thực sự thì toi đang phân vân không biết có nên viết H hay không🤔

    À, sẽ có vài tập ngoại truyện cho mấy cặp phụ nha.

    Theo cái lịch học dày đặc của tui thì chắc 1tuần 1 chap quá mọi người ơi(〒﹏〒)
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    Ngoại truyện: AtsuKita (1)


    Chuyện kể về cách mà Atsumu bỏ liêm sĩ chỉ để rước Kita Shinsuke về nhà.

    _____________

    Miya Atsumu đã đổ Kita Shinsuke từ cái nhìn đầu tiên và....

    15/2/20xx

    "Kita-sannnnnn"

    "Hở?"

    "Em thích anh"

    "Ừm"

    .....

    18/2/20xx

    "Kita-san mình hẹn hò đi"

    "Không"

    "A..đau.

    Đừng vậy mà Kita-san"

    20/2/20xx

    "Kit.."

    "Đừng anh đang bận"

    "Kita-san chú ý đến em chút đi côn..hự đừng mà Kitaaaaaa"

    /Có 1 thanh niên tóc vàng bị đạp bay ra khỏi cửa văn phòng vì lắm mồm/

    27/2/20xx

    "Kita-sann em đi công tác về rồi nhớ anh quá đi~~~~"

    "Ừm"

    "Anh không nhớ em à?"

    "Không"

    "Oaaaaa Kita-sannn"

    "Im lặng"

    "Em thích anh chết đi được"

    "Im lặng Atsumu"

    "Em thi..."

    *rầm*

    Kita đặt mạnh cuốn sổ lên bàn và im lặng tiếp tục xem hồ sơ.

    Một Atsumu đứng bất động vì sợ lại bị anh người yêu (tương lai) đuổi ra ngoài.

    ...

    12/3/20xx

    "Kita-san, mai anh đi chơi cu.."

    "Atsumu em phiền quá đó."

    "Em xin lỗi ạ"

    /Atsumu đau một chút trong tim/

    *Nội tâm của Atsumu *

    AAAAAAAAAAA KITA-SAN BẢO MÌNH PHIỀN.

    Anh ấy có chú ý đến mình aaaaaaaaaa!

    _____

    26/3/20xx

    "Atsumu em có đó không?"

    "Kita-san!!!!!!!"

    *anh ấy tìm mình, anh ấy tìm mình kìa*

    "Tháng sau anh phải đi.."

    "ANH ĐI ĐÂU????"

    28/3/20xx

    "Kita-san anh đang soạn đồ đó à?"

    "Ừm"

    "Kita -san anh đừng đi được không?"

    "...."

    "Em hiểu rồi ạ"

    *nội tâm của Kita: cuối cùng em ấy cũng chịu thôi rồi.*

    5/4/20xx

    Có 1 Atsumu quăng hết đống công việc cho Kageyama mà đi theo tiếng gọi tình yêu sang đất Pháp.

    Kita: " =))))))) "

    ****

    T/g: heheheh cặp chính đang gây cấn ha nên tui quyết định chèn ngang cái ngoại truyện cho mấy cô mất hứng chơi( ˙꒳˙ ).

    Mất hứng thoi đừng bỏ truyện cụa tui nghen(˘・_・˘)

    Spoil: chap sau sẽ có thịt (một ít thịt=} )
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    6.


    #lề: chap này tui sẽ ít xưng tên mà dùng hắn_Kageyama và cậu_Hinata nha

    Tui là lần đầu viết H nên vẫn còn sai sót có gì các cậu góp ý cho tui nhaa

    ________________

    "Um"

    Cái cảm giác lành lành từ môi hắn truyền tới làm cậu tê rần từ đỉnh đầu tới chân.

    5 giây đầu chỉ là môi chạm môi, nhưng cậu buông lơi hơi sớm rồi.

    Hắn từ hôn nhẹ chuyển sang cắn vành môi dưới của cậu.

    Tay mơn trớn nơi tuyến thể sau gáy Hinata.

    Một lần nữa cơ thể cậu run lên hơi thở bắt đầu hỗn loạn khi đầu lưỡi nóng ấm của hắn lướt qua môi cậu.

    Một lượng tin tức tố được hắn thả ra hòa lẫn vào không khí.

    Không biết vì tin tức tố hay bị hắn làm cho cuốn vào cơn đê mê mà cậu lại ngoan ngoãn hé miệng tiếp nhận đầu lưỡi của hắn.

    Hắn nhẹ nhàng tiến vào trong khoang miệng của cậu.

    Đầu lưỡi còn vươn chút vị ngọt của cái bánh khi nãy, Kageyama cứ vậy mà hôn sâu.

    Kageyama dùng lưỡi kéo lưỡi của cậu ra mút, hai cái lưỡi nóng ấm cứ quấn lấy nhau, nước bọt không kịp nuốt mà trào ra hai bên chảy xuống nền gạch lạnh lẽo.

    Kỹ thuật hôn của hắn thực sự rất tốt, còn cậu thì lại gà mờ không biết gì cả.

    Lần nào cũng bị hắn dồn ép tới mức không còn đường lui.

    Môi lưỡi còn bận hành hạ Hinata, tay của hắn cũng không yên một tay đặt trên gáy cậu.

    Nới tuyến thể nhạy cảm bị lòng bàn tay hắn gãi đến phát ngứa, cậu cứ cựa quậy trong lòng hắn làm dục hỏa của hắn sôi sục lên mỗi lúc một nhiều.

    Sau gáy chỗ tuyến thể bắt đầu điên cuồng tỏa ra tin tức tố, gáy của cậu đỏ ửng lên lan đến tận tai.

    Tinh tức tố của Hinata bắt đầu mất kiểm soát.

    Tay còn lại của hắn đặt trên eo của cậu, xoa bên ngoài lớp quần áo kia là không đủ với hắn.

    Tay nhanh chóng cởi dây yếm của cậu.

    Hinata hoảng hồn mở mắt ra.

    *thịch*.

    Lần thứ hai trong ngày cậu đối mặt với ánh mắt nóng hổi của hắn một cách trực tiếp như vậy, mặt nóng bừng lên chỉ thiếu mỗi cái cuống nữa là Hinata thực sự thành một trái quýt nhỏ rồi.

    Ánh mắt của Kageyama tràn đầy dục vọng xen lẫn vào đấy một cảm giác rợn người.

    Không biết vì sao Hinata lại sợ, cậu muốn rụt cổ lại nhưng môi vẫn bị áp chế bởi hắn.

    Không còn đường lui.

    Cậu thẹn quá hóa giận, mà giận lại không làm được gì tức đến bật khóc thành tiếng.

    Hắn dừng việc cắn mút môi cậu.

    Cả hai tách ra kéo theo hơi thở đầy nặng nề vì kiềm chế của hắn.

    "Sao lại khóc rồi?"

    Giọng nói trầm hẳn xuống của hắn làm tim cậu dao động, thực sự cậu yêu hắn nhiều tới mức không tài nào ghét hắn được dù hắn ức hiếp cậu thế này đây.

    "Hức..hức. .huuupmjm

    Nghĩ tới đó cậu lại khóc to hơn, khóc như thể Kageyama đã ức hiếp cậu nhiều lắm.

    "Thôi nào, Shou-chan"

    *thịch*

    Tim cậu lại hẫng một nhịp.

    Kageyama gọi cậu là Shou-chan?

    Cậu bất ngờ tới mức quên cả khóc, hai mắt mở to nhìn hắn.

    "Sao lại ngừng khóc rồi?"

    Hắn phì cười đưa tay miết theo đuôi mắt cậu, cuối người liếm giọt nước mắt còn động lại, Kageyama hôn vào má cậu giọng thì thầm.

    "Shouyo~"

    *hự*

    Tim cậu nhói lên, mặt nóng bừng bởi 1 câu Shouyo của hắn, khẽ nghiêng đầu tránh những nụ hôn liên miên xuống gò má đã chín của mình nhưng bất thành.

    Hắn giữ người cậu lại.

    Mắt đối mắt, cậu cứ chăm chăm nhìn vào sâu trong đáy mắt hắn mà không hề biết, quần áo của bản thân đang bị con sói trước mặt cởi bỏ gần hết.

    Ngón tay hắn nãy giờ vẫn đặt trên tuyến thể của Hinata ấn nhẹ, người cậu lập tức giật bắn mà hoàng hồn lại.

    Trên người cậu chỉ còn mỗi cái áo thun trắng còn lại thì trụi rồi.

    "C..cái gì vậy Bakayama????"

    "Chơi cậu.

    Không thấy sao?"

    Tỉnh.

    Rất tỉnh.

    Hắn tỉnh bơ mà trả lời song cuối người hôn lên cổ cậu.

    Hinata đập tay vào vai hắn ra ý phản đối.

    Phản đối được không?

    Không.

    Hắn sau khi thành công dỗ ngọt cậu lại tiếp tục công việc còn dang dở, bên dưới đã trướng đến phát đau từ bao giờ.

    Thực khó chịu.

    Mùi quýt thơm mát cứ tỏa ra từ người cậu khiến hắn gần như mất kiểm soát.

    Động tác cắn mút liền trở nên thô bạo, cậu bây giờ thì chạy đằng trời.

    Tiếng thở dốc của cậu làm hắn hưng phấn, tiếng khóc thút thít ấy gương mặt ấy hắn yêu chết đi được.

    Cổ , xương quai xanh đều đã đi qua, hắn tặc lưỡi.

    "Cái áo này....

    Vướng!"

    Nói xong là xé không để cho cậu ý kiến được câu nào.

    Cảnh xuân hiện ra ngay trước mặt.

    Chả phải lần đầu cả hai làm tình nhưng hắn quả thật là thực tủy biết vị nếm qua một lần lại không cách nào buông.

    "Không công bằng..hức..quả thực..

    K..không công bằng"

    Cậu uất nghẹn mà nói thành lời, sao đồ của cậu đều bị xé còn hắn thì vẫn quần áo chỉnh tề thế kia???.

    Chưa để cậu nói xong thì hắn đã ném thẳng cái áo sơ mi trên người qua một bên.

    Cuối người hôn cậu.

    Tin tức tố của Kageyama thả ra mỗi lúc một nhiều làm cậu phát choáng.

    Mùi rượu cứ thoang thoảng trong không khí mỗi lúc một nồng hơn và rồi...

    Hinata ngất lịm đi vì say rượu=)))))

    ***

    T/g: ai rồi cũng sẽ say thôi🥴:3 mọi người cho tui xin ý kiến xíu nha

    ( hong ai cmt đội chục cái quần 👖)

    P/s: hong ai cmt là chap sau toi đội quần thiệt đó
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    7.


    "Oi..Boke.

    Boke Hinata!!!"

    Kageyama nín lặng bởi người đang xỉn nằm ngủ như chết trong lòng.

    "Tin tức tố mà cậu còn say được ...."

    Kageyama tội nghiệp đành phải bế Hinata đi về phòng, lau người cho cậu qua một lượt rồi lại xuống lầu dọn lại đống ngổn ngang khi nãy.

    Tự mình phải xử lí cho bản thân mình, Kageyama đen mặt sau khi gần 1 tiếng đồng hồ dọn dẹp và giải quyết một số vấn đề phát sinh.

    Kageyama leo lên giường nằm đè lên người Hinata, mặt vùi vào cổ cậu lầm bầm.

    "Đồ ngốc nhà cậu, Hinata chết bầm."

    Hít một hơi thật sâu, mùi hương của Hinata cứ thoang thoảng thật dễ chịu.

    Kageyama không có ý định leo xuống.

    Anh nằm trên người Hinata thực thoải mái mà ôm trọn lấy người cậu tiếp tục lảm nhảm.

    "Tên Tsukishima đó là ai vậy?

    Cậu đi chơi với hắn à??

    Sao tôi không quen cũng chưa từng nghe cậu nhắc tới thế.?"

    "Sao cậu lại đi cùng hắn, hai người thân nhau lắm à.

    Suga-san cũng biết mà sao tôi không biết vậy?

    Cậu với hắn là gì của nhau vậy hả.

    Đồ ngốc nhà cậu.

    Tôi ghen đó"

    Kageyama lại hít một hơi kề sát lại cổ Hinata mà cắn thật sâu.

    Hinata vì đau mà hơi cự quậy nhưng không tỉnh.

    Kageyama lại tiếp tục lầm bầm.

    "Tên đó là Alpha phải không, sao cậu lại đi với Alpha.

    Cậu định rời bỏ tôi à.

    Cậu chán tôi rồi sao.

    Cậu có ý định gì à.

    Tôi nói cho cậu biết.

    Hinata Shouyo cậu là của tôi.

    Của một mình Kageyama Tobio tôi thôi."

    Nói xong Kageyama cảm giác người Hinata run lên từng cơn đứt quãng, anh ngẩn đầu lên nhìn cậu.

    "Tỉnh rồi?"

    Hinata gồng mình nằm im.

    Kageyama bực bội kề sát mặt cậu.

    "Shouyo ~"

    "AAAAAA"

    Hinata bật ra xa bịt tai lại, mặt đỏ lừ nhìn anh.

    Kageyama hừ lạnh.

    "Chê tôi?

    Cậu thích tên Tsukishima đó chứ gì.

    Được thôi."

    Mặt Kageyama tối sầm đứng lên chuẩn bị ra ngoài.

    Hinata hoảng hồn vội nhào tới ôm ngang hông anh.

    "A không có.

    Không có mà Kageyama"

    Kageyama đứng sựng lại nhìn bàn tay nhỏ đang ôm ngang người mình.

    Anh cố gắng nhịn cười ra vẻ đang giận dỗi lắm.

    "Buông ra."

    Câu vừa rồi nói ra Kageyama cũng giật mình, giọng anh hơi trầm quá rồi.

    Ngay lập tức tiếng nấc nghẹn vang lên phía sau anh.

    Kageyama giật mình quay nhanh người lại.

    Tình thế thay đổi rồi, xem ai dỗi ai nào.

    Kageyama vội vội vàng vàng áp tay vào hai má Hinata nâng lên, nước mặt lăn dài trên má cậu như có ai gãi vào lòng anh một cái.

    Toàn thân ngứa ngáy không thôi.

    Hinata khóc, tiếng thút thít nghẹn ngào làm Kageyama hưng phấn.

    Không đùa đâu.

    Kageyama tự mắng bản thân có vấn đề rồi.

    Mất một lúc để cả hai ổn định lại.

    Bây giờ trong phòng Kageyama đang ngồi dựa vào thành giường, Hinata ngồi trên đùi anh đối mặt với anh.

    Tay Kageyama miết theo sóng mũi của cậu nhẹ giọng dỗ dành.

    "Ngoan nín khóc nào"

    Hinata bản thân vốn đã dễ khóc dễ động lòng.

    Sau này khi đến tuổi phân hóa thành omega tự nhiên lại nhạy cảm hơn hẳn.

    Kageyama ở cùng cậu từ lúc chưa phân hóa đên bây giờ đương nhiên hiểu rõ.

    Hinata mếu máo ủy khuất cuối gầm mặt nhìn xuống bụng Kageyama.

    "Ngoan nào Shouyo, không giận nữa có được không?

    Hinata im lặng, mắt vẫn chưa từng nhìn vào mặt Kageyama mặc cho anh hạ giọng cầu xin.

    "Shouyo, nghe lời nào.

    Không giận nữa tôi sai rồi được không?"

    "..."

    "Shouyo đừng giận nữa mai tôi đưa cậu đi chơi có được không?"

    "Thật sao?"

    Hinata trời sinh bản tính ham chơi, cứ như một đứa trẻ vậy.

    Dỗ ngọt không đủ thì dùng cách này 10/10 sẽ thàng công.

    Kageyama cười xoa xoa má cậu.

    "Thật."

    "Tôi không có chê cậu..."

    Hinata cuối gầm mặt giọng lí nhí nói.

    Kageyama im lặng đợi Hinata nói tiếp nhưng ai ngờ đâu, ngay giây sau không nhận được phản hồi của Kageyama.

    Hinata khóc ầm lên vì tưởng Kageyama giận cậu.

    "Ơ..xin lỗi , xin lỗi cậu Shouyo tôi tưởng cậu còn nói tiếp ngoan nín nào."

    Kageyama vội vã tới mức cuống cuồng tay chân ấn đầu Hinata vào lòng mình, tay vuốt dọc theo sóng lưng cậu vỗ về.

    "Cậu..không giận thật sao?"

    "Ừm không giận"

    Hinata ỷ lại dụi vào lòng Kageyama, hành động của bạn thân đây sao?

    Ừ hai tên đơn bào "chơi" nhau nó thế.

    Sau một hồi im lặng Hinata ho khan nói nhỏ.

    "Kageyama cậu.."

    "Gọi tên tôi đi, nhưng làm sao?"

    Hinata đỏ mặt nắm chặt ngực áo của Kageyama.

    "Tobio..cậu..bên dưới cộm."

    "Khụ..."

    Nhìn Hinata khóc khi nãy mà Kageyama lên khi nào không hay, đến lúc nhận ra thì đã như này.

    Kageyama không kịp đỏ mặt thì lại nhìn thấy gáy Hinata đỏ ửng lên, Hinata còn ngại hơn cả cậu.

    Ừ nhỉ sao Hinata lại ngại tới mức này chứ.

    Kageyama trong lòng vui vẻ một tay ôm trọn Hinata vào lòng , tay còn lại đặt trên đỉnh đầu cậu.

    "Cộm sao?"

    *bùm*

    Tiếng đầu quýt nhỏ nhà ta nổ tung vì nóng.

    Hinata không nói thêm được câu gì chỉ ra sức gật đầu.

    Cây hàng của Kageyama cương cứng nãy giờ chọc vào mông cậu thực sự khó chịu.

    ****

    T/g: bất ngờ chưa mấy bà:33333

    Mọi người ủng hộ tinh thần tui bằng 1 vote nhaaa
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    8. (H+)


    Hinata khẽ rục rịch bò xuống khỏi người hắn nhưng vẫn bị giữ lại.

    Đầu lưỡi ấm nóng lướt qua gò má đỏ bừng của cậu.

    Quả thực Kageyama rất giỏi trong việc làm cậu hưng phấn.

    Mặt Hinata khi nãy bình tĩnh bao nhiêu thì bây giờ rối loạn bấy nhiêu.

    Trong không quá 2 phút cả người cậu đã đổ sụp xuống lòng ngực Kageyama bất lực ngăn chặn cái tay hư hỏng kia đang lộng hành trên người mình.

    Kageyama trở người lật úp Hinata xuống.

    Ánh mắt hắn âm trầm đặt trên vùng tuyến thể sâu gáy đã đỏ bừng lên không ngừng tỏ ra mùi thơm mát.

    Khát.

    Thật khát.

    Kageyama cuối đầu hít lấy một ngụm không khí lạnh pha chút tin tức tố quen thuộc của cậu.

    Lòng trào dâng cảm giác muốn đem omega nhỏ này giấu đi.

    Đem tất cả những gì thuộc về cậu nuốt trọn một lượt vào bụng để không một ai có thể chạm vào.

    Sự chiếm hữu của một alpha không đùa được đâu, huống chi Kageyama hắn lại là alpha trội.

    Căn phòng bao phũ bởi tin tức tố của cả hai, mùi rượu hòa vào hương quýt thơm mát cứ quấn lấy vào nhau tạo ra một mùi thơm vừa say lại vừa dễ chịu.

    Kageyama rút kinh nghiệm từ khi nãy, hắn không dám thả tin tức tố ra quá nhiều.

    Cậu lại say thì hỏng hết việc.

    Sự run rẩy của Hinata lại làm hắn hưng phấn.

    Một cơn ớn lạnh truyền tới khi Hinata cảm nhận được đầu lưỡi nóng hổi của Kageyama chạm vào tuyến thể của mình.

    Một cảm giác sợ hãi không nói thành lời.

    Tuyến thể là vị trí nhạy cảm nhất của omega, cũng là điểm kiêng kị không được chạm vào dù đã trãi qua bao lần như thế nào Hinata vẫn không có cách nào kiềm soát sự sỡ hãi của bản thân.

    Cơ thể không tự chủ mà run lên dữ dội hơn.

    Hắn đương nhiên cảm nhận được omega của hắn đang sợ.

    Tin tức tố đã phản ánh lên điều đấy.

    Kageyama thấy được sự bất an từ lượng tin tức tố mà cậu vô thức tỏa ra.

    Hắn bế xốc cậu dậy.

    Một cơn ớn lạnh nữa lại truyền tới khi hơi thở của hắn phả vào tuyến thể của cậu, hắn ôm lấy cậu nhẹ giọng dỗ dành.

    "Đừng sợ, Shouyo đừng sợ có được không?"

    Đừng sợ cái *** ấy sợ muốn ch** đi được ở đó mà không sợ.

    Hắn tưởng bị thao túng hoàn toàn không có cách nào phản đối thì bình thường à.

    Đầu óc thần kinh.

    Tâm lí có vấn đề.

    Hẳn là vậy.

    Đầu thì nghĩ như thế, mắng hùng hồn như thế nhưng Hinata lại chỉ bật ra được những tiếng thổn thức nấc nghẹn kèm theo tiếng rên rỉ khe khẽ khi hắn lại tiếp tục công việc đang dang dở.

    Tư thế này làm thứ kia vào sâu hơn, bụng cậu đã nhô lên thành một quả đồi nhỏ, bên tai vang lên tiếng thở dốc đầy mãn nguyện của Kageyama

    "Shouyo~"

    "Hức..Kage..Tobio đừng chậm lại chút đi xin cậu nhanh quá rồi..aaa"

    Vừa nói Kageyama vừa thúc mạnh vào cùng với tiếng la của Hinata.

    Tin tức tố của Kageyama được hắn nhẹ nhàng thả ra để cậu quen dần, Hinata bây giờ chính là bị bao bọc trong hương rượu còn Kageyama lại ôm trọn cậu vào lòng cùng với mùi quýt dễ chịu.

    Thật tốt.

    Nếu làm cho cậu có thai thì càng tốt.

    Đúng vậy, nếu có thai...

    Nghĩ tới đó hắn bật cười lên một tiếng.

    Khoang sinh sản của cậu thế mà rất nhiệt tình tiếp nhận hắn.

    Kageyama nhận được một cơn tê dại từ đỉnh đầu truyền tới ngón chân

    Đêm đấy Hinata đã dành cả đêm chỉ để gào lên mắng Kageyama sau đó chỉ còn tiếng rên khe khẽ.

    ***

    T/g: đủ high chưa, chưa thì cũng hết rồi có nhiêu hóng nhiêu đi ha. :3

    Hãy dành cho tui 1 vote làm động lực nha mãi yêu(「'・ω・)「

    _Đã chỉnh sửa để hong bị dí_
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    9.


    Trời tờ mờ sáng, căn phòng hỗn độn nào quần nào áo tứ tung dưới sàn.

    Trên giường là hai cá thể đang ôm nhau ngủ say.

    Trên mặt người kia còn cười rất mãn nguyện.

    Kageyama vùi đầu vào tóc em "người yêu" mà ngủ.

    Thực dễ chịu, hắn rất thích cái cảm giác này nên ngủ rất ngon.

    (Chứ hong phải do tối qua vận động nhiều đâu nha mọi người)

    Hinata bị quầng cho một đêm.

    La đến độ không thể nào cất giọng nói lên được nữa mới thiếp đi.

    Cậu nằm gọn hơ trong lòng hắn ngủ cũng rất say.

    Mùi thơm man mát tỏa ra đều đều hòa vào mùi rượu từ người Kageyama.

    Thật yên bình.

    Một buổi sáng như bao ngày nếu không tính đến tối qua.

    Cả hai ngủ đến tận giữa trưa Hinata mới rục rịch người he hé mắt.

    Khung cảnh mờ mờ rồi rõ dần, vẫn là căn phòng ngủ quen thuộc.

    Cậu toang ngồi dậy thì một cơn đau từ eo truyền tới cộng thêm một lực tay khủng khiếp ấn người cậu ngược xuống.

    Giọng Kageyama trầm khàn thều thào bên tai.

    "Shouyo, tối qua mệt rồi.

    Ngủ chút nữa đi."

    Hinata đỏ mặt nghiêng đầu nhìn qua Kageyama mắt vẫn nhắm nghiền.

    Đẹp..khụ bình tĩnh lại nào.

    Hinata khẽ trở người xoay mặt đối diện với Kageyama, cậu ui một tiếng vì đau nước mắt sinh lí cũng tự trào ra nơi khóe mắt.

    Kageyama mở mắt ra vội kéo người Hinata vào lòng mình, tay vòng qua ôm lấy eo cậu mà xoa. (*)

    Hinata khẽ rùng mình nhưng vẫn nằm im hưởng thụ, bàn tay Kageyama đi tới đâu nơi đó lại tê rần lên thế mà lại dễ chịu thật sự.

    Hinata rúc vào lòng anh dụi dụi.

    Toàn bộ đều thể hiện sự ỷ lại tuyệt đối vào alpha trước mặt, Kageyama cực kì hài lòng tay hơi dùng sức khiến người cậu khẽ run.

    "Đau sao?"

    Hinata không trả lời chỉ lười biếng gật đầu rồi lại nhắm tịt mắt tay quờ quạng ôm lấy hông anh tiếp tục giấc ngủ dang dở.

    Kageyama phì cười, động tác cũng nhẹ lại.

    Ánh mắt lại đặt trên tuyến thể trắng ngần của Hinata.

    Anh nuốt một ngụm nước bọt, tay đưa lên chạm vào làn da mịn màng ấy.

    Ngay phút ấy, gáy Hinata đỏ bừng lan đến tai cậu, Hinata định rục cổ lại rồi lại nhưng rồi thôi.

    Cậu thì thào.

    "Tobio?"

    "Aaaa"

    Kageyama bất ngờ hét lên ôm chầm lấy người cậu.

    Chờ chút, chờ chút đã anh Tồ.

    Eo!

    Cái eo của bé đau đó anh bình tĩnh đã.

    Hinata khóc không thành tiếng chỉ biết rên khẽ lên một tiếng trong cổ họng.

    Kageyama biết mình lỡ tay liền vội vã dỗ dành omega trong lòng.

    "X..xin lỗi Shouyo tôi lỡ tay, tôi hơi..um..phấn khích?"

    Hinata nghe hai chữ cuối mặt đã đỏ lại còn đỏ hơn.

    Tự Kageyama cảm nhận được anh làm liều (liều cả tối rồi sợ méo gì nữa) tay mân mê trên tuyến thể của cậu.

    Hinata run run nhưng không phản kháng, cậu vẫn sợ Kageyama lại giận nên đành nằm im dỗ ngọt anh.

    Kageyama không thấy cậu không phản kháng.

    Được nước lấn tới, môi kề với tuyến thể trắng nõn.

    Mùi quýt xộc lên khiến Kageyama khô hết cả cổ.

    "Shouyo?"

    Kageyama gọi một tiếng thăm dò, Hinata lồm cồm bò dậy.

    Mắt cậu nhìn thẳng vào mắt anh.

    "Tobio."

    "Hửm?"

    "Chúng ta là gì của nhau?"

    .....

    Kageyama im lặng, bọn họ là gì chứ.

    Người yêu sao?

    Không.

    Không phải người yêu, cũng không phải bạn thân.

    Có bạn thân nào lại làm những chuyện này.

    Người tình sao.

    Kageyama không nghĩ vậy.

    Hinata quan trọng hơn nhiều.

    Bầu không khí trầm xuống.

    Ánh mắt của Hinata dời sang chỗ khác.

    "Xin lỗi."

    "Hể?

    Oi này Shouyo."

    Cậu một bụng ấm ức lê thân mỏi nhừ vào nhà tắm.

    Kageyama nhìn theo trong sự ngỡ ngàng.

    Ủa hắn vừa làm gì sai à?

    Rõ ràng là đang tìm câu từ sao cho phù hợp để nói mà.

    Kageyama thộn mặt ra không hiểu được tâm tư của "người yêu" cũng là một cái tội.

    Dù giận là giận nhưng việc Kageyama hứa đưa cậu đi chơi vẫn diễn ra theo đúng lịch trình ( đã được xếp lại 4, 5 ngày vì eo bé nó đau đi không nổi)

    Hinata chầm chậm bước xuống cầu thang, mấy hôn nay cậu vẫn luôn bực bội với hắn.

    Hắn làm gì cũng không vừa mắt, vừa nhìn thấy là đã muốn đạp đi.

    Kageyama cũng thật tội nghiệp, vừa đi làm vừa nấu ăn lại vừa dỗ dành Hinata cả một tuần nay.

    Lại có một ông sếp cuồng vợ cứ luôn đùn đẩy trách nhiệm công việc cho hắn thành ra Kageyama phải gọi là thân tàn ma dại.

    Kageyama ngồi đợi Hinata, cả người dù mệt mỏi vẫn tỏa ra một khí chất alpha hoàn hảo đến từng milimet.

    Hinata bực bội quăng xái túi đồ vào mặt hắn.

    Một Kageyama không biết bản thân mình đã sai ở đâu khổ không nói thành lời.

    Kage-đang-đau-khổ-vì-vợ-giận-yama bất lực lãnh trọn cú đập ấy.

    Vì sao không tránh đi?

    Không dám.

    Tránh đi kẻo lại làm cho Hinata giận thêm lại khổ.

    Kageyama bây giờ quả thực rất khổ tâm.

    ****

    (*) Hình dưới đây là cho ai hong tưởng tượng được ôm như lào nha.

    Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa và theo truyện thì ôm như này nhưng hong có mặc đồ ( ˙꒳˙ )

    (Cre artist : ai tìm được artist cho tui xin đi tại artist xóa bài trên Twitter rồi này toi lấy trên Pin á)

    T/g: dramu dramu tới eheheheehhehe

    Ngược kum?

    Ngược kum? (Tác giả nết hơi nhây🙂)) )

    ____

    Chap sau là ngoại truyện AtsuKita (2) nha xong là đợi đến khi mạch truyện chính kết thúc thì tui mới ra tiếp ngoại truyện á oke bai
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    Ngoại Truyện AtsuKita (2)


    8/6/20xx

    "Hm......Kita-san thích gì nhỉ?"

    /có một Atsumu mất cả tháng trời đắng đo để mua quà sinh nhật cho crush/

    5/7/20xx

    "Kita-sannn sinh nhật vui vẻ:333🎉"

    "Cảm ơn em"

    "Em thích anh"

    "Ừm"

    "Kita-san lạnh lùng quá điiii"

    Atsumu đã tặng cho anh một đôi giày thể thao màu trắng.

    9/9/20xx

    "Kita-san em thích anh"

    "Ừm"

    "Ơ Kita-sann"

    "Hửm?"

    "Hehe em vẫn thích anh"

    "..."

    5/10/20xx tại Pháp

    "Sinh nhật vui vẻ Atsumu "

    "Oaaaaaaaa em cảm động chết mất Kita -sannnn"

    /lần đầu tiên Atsumu bổ nhào ôm lấy Kita mà không bị đấm vào mặt /

    9/10/20xx

    "Kita-san trời lạnh rồi đó"

    "Cảm ơn áo khoác của em"

    "Anh hôn em một cái cảm...ơ Kitaaaaa"

    /Kita bỏ đi để 1 con cáo vàng chạy theo muốn thục mạng /

    23/10/20xx

    "Kita-san~~"

    "Hửm"

    "Em thích anh"

    "Ừm"

    "Lại ừm"

    Kita nhìn Atsumu đang triệt để xuống tinh thần kia.

    Atsumu nhìn lại anh bộ dạng hết sức đáng thương.

    "Chó vàng"

    "Hể?"

    "Em giống cho chó vàng ở tiệm bánh khi sáng"

    "HỂ??????"

    *Kita: đều rất đáng yêu*

    Kita phì cười làm Atsumu cứ đờ người ra mà nhìn anh.

    27/10/20xx

    "Ki..Kita-san anh phát tình?

    "Atsumu..

    "

    8/11/20xx

    "Kita..ớ..Kita -sann sao anh lại khóc?"

    "Cút đi!"

    Atsumu bất động khi thấy tờ giấy xét nghiệm có thai hơn 2 tuần của Kita.

    "Kita-san anh đừng khóc mà.

    Em sẽ nuôi anh và co...aaaaa đau đau Kita-san rớt con mất anh ơi."

    Ngày hôm đó là ngày Atsumu hạnh phúc nhất cuộc đời.

    (T/g: cua không được thì làm người ta có bầu thế à😑)

    29/12/20xx

    "Hì hì Kita-san~ uống thuốc thôi"

    "Atsumu tháng 1 tới mình về nước đi, anh không muốn sinh con ở đây."

    "Công việc của anh xong rồi sao?"

    "Sẽ xong trong tuần này"

    "Oh~ vâng ạ"

    /Atsumu ôm lấy người của Kita vào lòng xoa xoa bụng của anh trong khi Kita nhăn mặt vì đống thuốc bổ sung cho thai kì/

    10/1/20xy

    Kita và Atsumu để trở về quê nhà.

    24/1/20xy

    "Kita-san~"

    "Hửm"

    "Anh lấy em nha"

    Atsumu quỳ gối trước mặt Kita tay còn cầm hộp nhẫn đưa trước mặt anh.

    Kita bất động, tay vẫn còn đặt trên bụng khẽ động đậy.

    "Không"

    "HỞOOOOOOOOO..hu oa con ơi ba nhỏ con không chịu lấy baaaa"

    Atsumu bổ nhào ôm ngang bụng Kita vừa nói vừa dụi vào cái bụng nhỏ mới 3 tháng của của anh.

    Kita phì cười tay đặt trên đầu Atsumu xoa xoa.

    4/2/20xy

    "Kita-san"

    "Hửm?"

    "Anh lấy em nha"

    Atsumu cầu hôn lần thứ 2.

    Kita im lặng một lúc, anh chưa kịp mở miệng nói thì Atsumu đã nước mắt lưng tròng ôm lấy bụng anh mà gào lên.

    "Con ơi ba nhỏ con lại từ chối ba"

    *cốp*.

    Kita bực mình mà gõ một cái rõ đau lên đầu Atsumu làm cậu nín cả la.

    "Em gào nữa anh liền từ chối."

    "Em có không gào thì anh cũng có đồ ...ể..khoan đã.

    Anh nói vậy là sao vậy Kita-sann"

    10/3/20xy

    Atsumu đang xoa bụng Kita.

    "Bé con mau lớn nhé, để ba còn làm đám cưới chứ mày cứ nằm trong đây ba không mần ăn gì được."

    Nói xong lại dè chừng nhìn Kita đang ngủ say.

    Anh mà tỉnh dậy chắc Atsumu thăng thiên mất.

    ***

    T/g: Và tính tới mạch truyện chính hiện tại thì độ tầm tháng 4 tháng 5 tức là Kita bầu được 6, 7 tháng rồi á.

    Okeeee kết thúc ngoại truyện AtsuKita nha bai bai

    Tui quên mất tiêu luôn mọi người, đáng ra là thứ 5 tuần trước đăng chap này mà Ai lỡ dại ngủ quên luôn.

    Nay định đăng bù mà ai dè đâu tui quên tiếp, nhớ ra là qua giờ up truyện rồi.

    Mai tui đăng bù thêm 1 chap nha.

    7h30 sáng.
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    10.


    Hinata nhìn Kageyama bị đau lại xót.

    Vội vã đi lại xem mặt hắn như nào.

    "Đỏ hết rồi.."

    Giọng nói của cậu đầy sự đau lòng.

    Kageyama đang ngồi, Hinata đứng đối diện hắn một tay nâng mặt một tay xoa xoa trán đang đỏ lên.

    "Shouyo.

    Đau lắm"

    Kageyama hạ giọng làm ra vẻ uất ức lắm.

    Mắt cũng đỏ lên thật giống alpha bị omega ngạo kiều ném ra đường rồi nhặt về lại vậy.

    "Xin lỗi cậu, đau lắm không?

    Sao không né đi"

    Kageyama nghe ra được sự đau lòng của cậu, thời cơ tới rồi sao mà không chộp lấy cho được.

    Kage-tâm-cơ-yama vòng tay qua eo cậu ôm chặt, mặt úp vào bụng cậu mà dụi.

    "Cậu sẽ giận"

    ...

    1 giây

    2 giây

    3 giây

    .....

    1 phút

    2 phút.

    5 phút

    Hinata đứng im 5 phút, Kageyama bắt đầu thấy gì đó sai sai.

    Cậu sao lại im lặng vậy.

    "Shouyo xin lỗi cậu tôi..ơ..Shouyo?"

    Kageyama ngẩng phắt mặt lên nhìn Hinata.

    Mắt cậu ầng ậng nước, mũi và má đều đỏ lên.

    Hinata thổn thức.

    "Hu..hu...xin lỗi..hức.."

    *rầm*

    Nghe tiếng gì không?

    Tiếng tam quan đổ nát của Kageyama.

    Chết rồi, có phải hắn diễn lố quá rồi không?

    Kageyama ôm lấy người cậu vỗ về.

    "Không sao, không sao rồi.

    Xin lỗi Shouyo làm cậu lo a?"

    Hinata gật gật đầu rúc vào lòng hắn.

    Quả thực khi nãy cậu rất đau lòng.

    Chả hiểu sao mấy hôm nay cậu lại rất mẫn cảm.

    Sau 1 lúc vật vã thì cả 2 cũng tới được khu vui chơi.

    Kageyama nhìn cậu thoáng hơi ngẩng người.

    "Shou-chan em sao vậy?"

    (Đổi xưng hô ahahahahahha(「'・ω・)「)

    Hinata cuối gầm mặt hai tay nắm chặt vạt áo của bản thân.

    Nhìn không ra là đang nghĩ gì.

    "Shou-chan."

    Kageyama kiên nhẫn kêu tên cậu.

    Đến khi Hinata ngẩng đầu lên thì hắn lại một lần nữa bật ngửa người.

    Hinata lại khóc rồi.

    "Em sao vậy?

    Không vui sao?

    Em đau eo à?"

    Hinata lắc đầu, mắt cậu cứ đăm đăm nhìn xuống chân.

    Hắn lo lắng cậu bị gì nên cứ sốt sắng cả lên.

    Kageyama cúi người nhìn Hinata.

    Cậu nhìn anh rồi lí nhí.

    "Tobio"

    "Ơi anh đây, làm sao?"

    "Em không muốn ở đây..hức..em..em"

    Chưa nói được hết câu nước mắt cậu lại tuôn ra một tràng.

    Kageyama vội vã lau đi rồi bế hẳn cậu lên.

    "Được, không ở đây nữa.

    Ngoan không khóc."

    Hinata thút thít gật đầu, cậu bình thường sẽ rất ngại nhưng sao hôm nay, cậu chỉ muốn gần sát bên anh như này thôi.

    "Tobio"

    "Ơi"

    "Em..em muốn tin tức tố của anh"

    Hinata lầm bầm đủ để Kageyama nghe được điều đấy.

    Hắn hơi ngẩng người.

    Lúc trước cho dù phát tình cậu cũng không yêu cầu như này.

    Kageyama lo lắng, vừa bế cậu đi thật nhanh ra xe vừa nói.

    "Em thấy không khỏe chỗ nào sao?"

    Hinata lắc đầu.

    Cậu chỉ là thấy bất an lắm.

    Chả hiểu sao trong lòng cứ bồn chồn khó chịu chỉ muốn ở cùng anh thôi.

    Kageyama mở cửa xe bế cậu ngồi luôn vào ghế lái.

    Tay ôm ngang người tay còn lại vuốt vuốt mái tóc bồng bềnh của cậu.

    Hinata nằm im thin thít, cậu mệt mỏi tựa vào người anh.

    "Có thật là em ổn không Shouyo?

    "

    'Ưm"

    Hinata gật đầu dụi vào cổ hắn, Kageyama biết ý liền tỏa tin tức tố ra an ủi cậu.

    Hinata giảm bớt được cơn bồn chồn trong lòng, nhẹ nhõm mà thiếp đi lúc nào không hay.

    "Tobio, em muốn ăn nho"

    "Ừm được, về sẽ mua cho em"

    ....

    Đáp lại anh là một khoảng im lặng.

    Kageyama hạ mắt nhìn vào người cậu.

    Ngủ rồi.

    Hinata khẽ he hé mắt nhìn.

    Là căn phòng quen thuộc.

    Xung quanh vắng lặng.

    Im ắng tới mức có thể nghe luôn được tiếng thở của cậu.

    Đảo mắt một vòng tìm hình bóng quen thuộc nhưng không thấy.

    Hinata đột nhiên muốn khóc.

    Cậu làm sao thế này.

    Cứ không có Kageyama bên cạnh là tim lại nhói lên khó chịu vô cùng.

    Bò xuống giường Hinata thút thít đi tìm hắn.

    "Huhu Tobio anh đâu rồi..hu"

    *cộp cộp cộp*

    Tiếng bước chân vội vàng chạy lên lầu.

    Kageyama thở hồng hộc nhìn cậu.

    "Shouyo em làm sao"

    Hinata bổ nhào vào người hắn.

    Kageyama quẳng luôn bọc nho đang cầm trên tay mà đỡ cậu.

    "Được rồi được rồi không sao"

    Hinata cạp vai hắn .

    Cố gắng dụi vào cổ Kageyama tìm mùi hương quen thuộc.

    Kageyama rũ mi thả tin tức tố ra.

    Cậu nằm gọn im lặng trong lòng hắn.

    Hôm nay Hinata thật lạ.

    Không hiểu sao hắn lại có một linh cảm gì đấy nhưng không rõ ràng.

    Căn phòng chìm vào im lặng, Kageyama ngồi đấy tay ôm người của cậu vào lòng.

    Hinata cứ thút thít mãi, hắn khó khăn lắm mới dỗ dành được cậu nằm im.

    Tin tức tố của Kageyama thả ra đều đều.

    Hinata ngẩng đầu nhìn hắn.

    "Tobio "

    "Anh đây.

    Shouyo làm sao?"

    Linh tính mách bảo Kageyama cần phải dịu dàng với cậu hết sức có thể.

    Dù không biết để làm gì nhưng giọng điệu của hắn nghe rõ mồn một sự nuông chiều vô điều kiện dành cho cậu.

    Hinata được alpha dỗ dành tâm trạng tự nhiên tốt lên, cậu thều thào.

    "Em đói"

    "Em muốn ăn gì?"

    Kageyama xoa gáy cậu, Hinata khẽ chớp chớp hàng mi ươn ướt rồi lại nhìn anh.

    "Em muốn ăn kem"

    "Kem?"

    "um"

    Hinata đột nhiên lại rất muốn ăn kem, Kageyama có chút khó xử.

    Nếu ăn kem giờ này không đau bụng mới lạ.

    Kageyama định bụng sẽ dỗ ngọt Hinata bằng mấy quả nhỏ bị hắn không thương tiếc quẳng đi để ôm omega của hắn khi nãy.

    Định là thế nhưng bây giờ Kageyama đang rảo bước về nhà, tay còn cầm theo hộp kem vừa mua.

    Kage-tha-hoá-yama thầm mắng bản thân vô dụng rồi lại tự an ủi bản thân.

    "Ăn một chút chắc không sao."

    Hinata ngồi trên giường trông ra cửa phòng.

    Kageyama vừa rời đi được 5ph.

    Cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên làm cổ họng cậu khô khốc.

    Hinata bất động nhưng nước mắt lại lăn dài trên má.

    Sao lại thấy tủi thân thế này?????

    ****

    T/g: Mọi người tặng thi 1 vote để lấy động lực nha
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    11.


    Kageyama trở về nhà sau khoảng 7, 8 phút gì đấy.

    Đập thẳng vào mắt anh là một Hinata Shouyo cuộn tròn trong tấm chăn mỏng mùa hè.

    "Shouyo?"

    Hinata ngẩng đầu lên nhanh tới nổi làm đau chính bản thân cậu.

    Chỉ nghe thấy tiếng xuýt xoa than đau xen lẫn tiếng nấc rất khẽ của Hinata.

    Kageyama sầm mặt lại.

    Cảm giác khó chịu đến khô đắng cả miệng làm Kageyama bực bội.

    Hai ngày nay Shouyo cứ khóc suốt.

    Kì phát tình đầu tiên của cậu cũng không tới nổi như này.

    Hắn bước vào phòng, tay còn cầm theo hộp kem.

    "Huhuhu...Tobio"

    Hinata ngước lên nhìn cùng với đôi mắt sưng

    Cổ họng hắn khô rát đến khó chịu.

    Chỉ mới có 10ph mà Hinata đã thành ra thế này.

    "Sao lại khóc ra nông nỗi này?"

    Hinata ngậm ngùi cụp mắt.

    Cậu muốn được ôm cơ, muốn chui vào lòng hắn chứ không phải nghe hắn trách mắng như này.

    Ừ Hinata cảm thấy Kageyama là đang mắng mình, thật khó ưa, Kageyama không hiểu lòng người, Kageyama không thích cậu.

    Nghĩ tới đó Hinata khóc càng lợi hại hơn.

    Cậu cảm thấy Kageyama ghét cậu.

    (T/g: logic ngộ ha:33 nhưng tui thích vậy đó chịu hong chịu buộc chịu)

    Kageyama cảm giác nhưng mình vừa mới nhặt thêm về một đứa nhỏ phải chăm vậy.

    Thật sự khổ tâm quá mà, nhìn một con người đã 27 tuổi kia khóc mà hắn cảm thấy bất lực.

    Dù biết cậu là omega nhưng cũng không tới nổi mà đụng là khóc như này, chắc chắn là bị làm sao rồi.

    Kageyama đặt hộp kem xuống, hắn bế cậu lên ôm vào lòng mà vỗ về.

    "Không sao, ngoan nào nín đi Shouyo"

    Hinata đáp lại hắn bằng những tiếng thút thít đầy uất ức.

    "Có phải cậu khó chịu ở đâu không?

    Hay là cậu lại suy nghĩ lung tung về tận thế hả?"

    Vào thời gian cả hai vừa lên năm hai cao trung, có một thời gian Hinata lúc nào cũng bất an.

    Cậu dính lấy anh bất kể lúc nào.

    Kể cả lúc đi vệ sinh cũng vậy.

    Suốt 1 tháng như vậy cho tới khi Kageyama không chịu nổi nữa mới hỏi cậu.

    Cuối cùng vỡ lẽ ra Hinata đã nghe đâu đấy về ngày tận thế, nói đâu còn 2 tháng nữa để sống nên cậu mới dính lấy anh.

    Thật sự Kageyama đã cười đến đau bụng trong khi mắt của cậu đã đỏ ửng lên ầng ật nước.

    Hinata khẽ rục người, ánh mắt thoáng mờ mịt rồi lại thôi.

    Cả người cậu cứ run lên từng đợt.

    Kageyama nhận ra bản thân vừa chọt đúng chỗ ngứa vội vàng xin lỗi.

    "Khụ..Không sao, không sao nữa rồi Shouo không phải lo.

    Dù có chuyện gì thì anh vẫn ở cạnh em mà"

    Kageyama im lặng đợi câu trả lời của Hinata nhưng chỉ thoáng nghe qua cậu lí nhí cái gì đấy rồi lại im lăng.

    "Hả?

    Em nói to lên chút anh không nghe."

    Hinata chỉ lắc đầu ngồi dậy.

    Với lấy hộp kem.

    1 muỗng...

    ....

    ....

    ...

    Chờ đợi muỗng thứ 2 hả?

    Hong có đâu, ăn một muỗng rồi cậu lại không muốn ăn nữa.

    Kageyama đành phải mang đi cất.

    Một buổi tối ồn ào.

    1 tháng đã trôi qua, Hinata dạo này rất lạ.

    Cứ nửa đêm là lôi đầu hắn dậy đòi ăn, Kageyama cũng chiều cậu mà đi mua nhưng cứ ăn 1, 2 miếng là thôi.

    Hinata thì không sao nhưng Kageyama đã lên 2 cân rồi.

    Việc học ở trường đã kết thúc và Hinata được nghỉ hè sớm.

    Cả ngày cậu ở trong nhà.

    Kageyama cũng chuyển công việc từ công ty về nhà để ở cùng cậu.

    Hinata cứ bồn chồn lo lắng và luôn muốn gần anh nên Kageyama không nỡ để cậu một mình.

    Bây giờ là giữ tháng 5, còn khoảng 1 tháng nữa là tới đám cưới của Bokuto, Kageyama dạo này cũng bận rộn sắp xếp công việc cho ổn thoả tất cả để đi ăn cưới.

    Đám cưới của Bokuto sẽ được diễn ra ở bãi biển trong suốt một tuần.

    Họ sẽ phải sắp xếp hành lí và bay đến đảo Ishigaki(*)

    ****

    (*) Đảo Ishigaki nằm ở phía Nam của Nhật Bản

    T/g: Sắp end rùi.

    Tặng tui 1 vote làm động lực nha(◍•ᴗ•◍)❤
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    12.


    Trước cửa căn nhà ba tầng đặt 4, 5 chiếc vali, bên cạnh còn có một "cậu nhóc" 27 tuổi với mái tóc bồng bềnh như mây.

    Hinata đứng phe phẩy tay quạt lấy chút gió mát vào cái thời tiếng 38 độ C của ngày hè.

    Kageyama từ trong ga xe đi ra che dù cho cậu.

    "Đồ ngốc này, em cảm nắng mất.

    Cảm rồi thì không tham dự đám cưới của Bokuto-san được đâu."

    Hắn vừa nói vừa xoa xoa đầu cậu,

    Hinata nhe răng cười.

    Đã 2 tháng kể từ lần cuối cả 2 làm tình, không hiểu sao kể từ lần đó Kageyama trở nên cẩn thận hơn hẳn.

    Mọi vấn đề ăn ngủ của Hinata đều được hắn chăm rất kĩ.

    Một thứ linh tính mách bảo Kageyama phải làm như vậy.

    Mắt anh chăm chăm nhìn vào người omega nhỏ "của mình".

    Tay cậu đang bấu víu vạc áo khoác sơ mi bên ngoài của hắn.

    "Shouyo, có nóng quá không em?"

    Hinata lắc lư cái đầu cười hì hì.

    "Có anh mà"

    "Có anh thì làm sao?

    Đỡ nóng hơn hả?"

    Hinata toang trả lời hắn nhưng xe đã tới.

    Họ sẽ đi đến sân bay và bay thẳng ra đảo.

    Bokuto và Akaashi đang chờ ở đấy theo như lời của Suga-san nói.

    Trên xe điều hòa mát rượi, cảm giác khoan khoái chưa được bao lâu thì một cơn choáng ập tới.

    Hinata mặt tái xanh, tay quơ quàng tìm Kageyama.

    Hắn lập tức khẩn trương ngồi dậy.

    Một tay ôm lấy người cậu, tay còn lại nắm lấy cái tay kia của cậu.

    "Em làm sao vậy Shouyo?"

    "Em..um.."

    Hinata bụm miệng lại, mặt trắng bệch cắt không còn một giọt máu.

    Hai đầu mày hắn nhíu lại gần như dính vào nhau.

    Tay vuốt dọc theo sóng lưng cậu trấn an.

    "Sao lại say xe?

    Trước giờ em có bị đâu "

    Hinata khổ sở lắc đầu.

    Cảm giác buồn nôn cứ tràn lên cổ họng làm cậu không dám mở miệng.

    Bác tài xế nhìn thấy cảnh này phì cười hỏi hắn.

    "Hai vợ chồng à?

    Mới cưới nên đi tuần trăng mật đúng không.

    Omega nhỏ này của cháu không sao chứ?"

    Hắn nghệch người ra, chưa kịp mở miệng giải thích thì bị câu tiếp theo của bác tài chặn lại.

    "Coi chừng là có thai rồi đấy, con trai nhỏ nhà bác lúc trước cũng như này đây."

    Nói rồi ông bác cười rất lớn, có vẻ như rất hạnh phúc.

    Mặt Kageyama thoáng chốc bay sạch vẻ lo âu rồi lại thoáng qua vẻ ngờ nghệch.

    Sao hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này ấy nhỡ?

    Có thai.

    Có khi nào là thật không...

    Cắt ngang đoạn suy nghĩ của Kageyama là tiếng yếu ớt của Hinata.

    "Tobio, em chết mất."

    Kageyama vội vàng ôm lấy người cậu, ánh mắt thăm dò nhìn vào bác tài.

    "Ôi dào, bác là beta.

    Không sao.

    Không sao"

    Kageyama gật đầu, nhẹ nhàng thả ra tin tức tố bao phủ lấy người của cậu.

    Hinata lập tức thấy khá hơn, cảm giác buồn nôn cũng không còn nữa thay vào đấy là cảm giác buồn ngủ.

    Sau đó không biết bằng cách nào mà cậu đã ngồi trên ghế hạng thương gia của máy bay.

    Từ lúc nhận được tin tức tố an ủi của anh thì cậu cứ mơ màng, mọi việc đều do Kageyama sắp xếp.

    Hinata lim dim ngủ, tay đưa sang bên cạnh ý muốn chạm vào người hắn.

    Kageyama nhìn thấy bàn tay nhỏ ấy của cậu đưa sang vội giữ lấy.

    Vỗ vỗ nhẹ vài cái như an ủi rồi đặt lên đùi mình nắm chặt.

    Suốt cả chuyến bay tay của cậu vẫn đặt trên đùi anh, Kageyama rất hài lòng về việc đấy.

    Hinata ngủ rất say, cái tay nhỏ thỉnh thoảng lại cào vào đầu gối anh nhưng không thức giấc.

    "Shouyo, dậy thôi."

    Tiếng gọi của Kageyama kéo cậu dậy khỏi giấc mơ kì lạ.

    Cậu mơ thấy ...

    Mơ thấy bản thân ngồi ở giữ một núi à không, hàng núi nho tim tím.

    Một trái nho lăn long lóc lại gần cậu.

    Nó có khuôn mặt của Kageyama, bản thân cảm thấy thú vị, Hinata đưa tay với lấy trái nho.

    Quả nho này hơi lại, nó to hơn cả bàn tay cậu.

    Lại rất cứng.

    Tính tò mò khiến Hinata vô thức đưa tay cào cào lên lớp vỏ tím rịm kia. (*)

    Chỉ nghe thấy tiếng Kageyama gọi tên cậu kêu dậy.

    Vậy là cậu tỉnh luôn.

    Làm thủ tục xong xui thì cả hai được tiếp đón bởi hai người một gần như lạ một người thì quen đối với Kageyama.

    Hai bóng dáng cao ngồng.

    Người coi trai tóc đen thấp hơn người ...thấp hơn..

    Nhận ra người quen rồi.

    Đó là cái người mà cầm ô che cho Hinata hôm đấy.

    "A, Tsukishima, Kuroo-sann."

    Tiếng Hinata cất lên.

    Kageyama chớp mắt, đầu cuối nhẹ xuống hơi chếch về bên trái, bên Kuroo đang đứng.

    "Kuroo-san"

    "Oi chào em Kageyama-kun, chào Chibi-chan~"

    Kuroo giơ tay vẫy vẫy chào hai người.

    Hinata có vẻ khá phấn khích chỉ thiếu nước nhảy cẫng lên thôi.

    Tsukishima từ tốn bước lại sau Kuroo, người cậu vẫn cao dong dỏng và mặt thì vẫn thiếu đánh như cũ.

    Đó là suy nghĩ của Kageyama sau khi cố gắng nở một nụ cười xả giao với Tsukishima.

    "Hề"

    Tsukishima cười khinh khỉnh với hắn rồi quay sang Hinata.

    "Cậu vẫn còn ở chung với tên này à?"

    "Thì sao?"

    Tiếng Kageyama cất lên, mùi súng nồng quá đi.

    "Cậu ấy là omega, cậu là alpha.

    Hm..ở với cậu như này coi chừng cả đời này tên lùn kia cũng không có được bạn đời ."

    Tsukishima cố tình như vô ý đâm chọc vào tim đen của hắn.

    Gân xanh đã nổi đầy trán rồi.

    Kuroo và Hinata chỉ biết nép về một góc bấu víu lẫn nhau.

    "Chibi-chan anh sợ."

    "Kuroo-san em cũng sợ"

    ***

    T/g: tặng tui 1 vote làm động lực nha
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    13.


    Hai ánh mắt chòng chọc nhìn về phía họ sau cuộc hội thoại ngắn ngủi ấy.

    Tsukishima lại lên tiếng.

    "Độc tài"

    Kageyama nhìn Hinata rồi lại nhìn vào Tsukishima.

    "Cậu thích Shouyo?"

    "Ồ, tôi muốn đưa cậu ấy về nhà.

    Tetsurou nhỉ."

    "Khụ."

    "Ểh???

    Kuroo-san anh có sao không"

    Kuroo đột nhiên bị nhắc đến lập tức sặc không khí.

    Hinata lo lắng hỏi thăm.

    Anh xua tay ý bảo không sao.

    Vừa ngẩng đầu lên Kuroo đã bắt gặp ánh mắt đầy sự bỡn cợt của Tsukishima nhìn anh.

    Trong tít tắt, cả người Kuroo như có một luồn điện chạy dọc theo sóng lưng tê rần.

    "Đ..được rồi.

    Cất súng vào hết đi"

    "Em đã làm gì cậu ta đâu?"

    Tsukishima nhún vai rảo bước đi về chiếc xe đang đậu.

    Vừa đi cậu còn thuận tay kéo luôn cả Hinata theo .

    Hinata chỉ biết ý ới chưa hiểu chuyện gì thì bản thân đã bị một bóng dáng cao lớn khác ôm lên.

    "???"

    "Bỏ tay khỏi người em ấy."

    Kageyama đanh giọng.

    Hắn thực sự khó chịu với tên tóc vàng này.

    "Tobio, anh ơi"

    "Anh đây"

    Kageyama dịu hẳn giọng xuống khi nghe thấy tiếng gọi mềm mại của cậu.

    Hắn mặc kệ luôn sự hiện diện của 2 cái bóng đèn chạy với tần suất lớn kia cuối đầu hôn lê khóe miệng cậu.

    Hinata vẫn mềm giọng.

    "Anh đừng giận nha."

    "Không có giận Shouyo mà ."

    Hai chóp mũi chạm nhau.

    Kageyama ôn như xoa đầu cậu tuy nhiên lại không thả Hinata xuống.

    "Đi"

    Hắn nhướn mày nhìn về chỗ đang phát ra ánh sáng cực đại kia.

    Hai cái bóng đèn đang bị dồn cầu lương bỗng chốc đứt cáp.

    Kuroo nhếch mép nhìn hắn, tay anh giơ lên giữ gáy Tsukishima ấn chặt xuống mà hôn.

    Người Tsukishima bỗng chốc cứng đờ.

    5s

    10s

    Cậu nhíu mày nhìn cái tên thích làm theo ý mình kia co chân đạp vào nơi nào đó của anh.

    Cú đạp không mạnh lắm đâu.

    Kuroo vật vã ôm lấy nơi nào đó.

    Mặt tái mét.

    "Tsukki sao em nỡ..."

    Chỉ thấy trên môi Tsukishima hơi đỏ lên cùng với nụ cười khinh khỉnh như thường lệ.

    "Đáng đời anh"

    .

    Đáng ra chỉ mất khoảng nửa tiếng để đón họ về khu resort nghỉ dưỡng mà Bokuto đã bao trọn trong vòng 2 tuần.

    Thế nhưng nhờ cái nết cà khịa của Tsukishima và sự ghen tuông của Kageyama mà họ trễ hơn nửa tiếng so với lịch

    Bước xuống xe, Hinata tươi tỉnh hơn so với lúc ở sân bay.

    Cậu ngó nghiên khắp nơi tìm người quen.

    "Aasaaaaaa Yamaguchii"

    Cậu con trai với mái tóc màu xanh rêu giật mình quay đầu lại nhìn cậu.

    "A!

    Hinataa"

    Cả hai đang định lao vào nhau thì đã có hai người khác giữ lại.

    "Shouyo em không được chạy đâu"

    Kageyama nhẹ giọng nhắc nhỡ.

    "Tadashi em cũng vậy"

    Bên cạnh Yamaguchi là một người con trai không có tóc...

    Cả ba người Tsukishima, Kageyama và Hinata lập tức cuối đầu chào anh.

    "Tanaka-san!".

    "Chào mấy đứa"

    Tanaka vẫn như vậy kể từ lần cuối họ gặp nhau.

    "Ồ, nhóc là thằng bé vừa xin vào câu lạc bộ là đã chuyển đi phải không?"

    Một người con trai rất...lùn so với đám người bọn họ.

    "Noya-senpai"

    "A Shouyo chào em, ồ có cả Kageyama nữa lâu quá không gặp"

    Cả bọn đang nói chuyện vài ba câu thì nghe tiếng gọi của Kuroo.

    "Kenma!"

    "Hể"

    Người con trai với mái tóc hai màu đen vàng đang cắm đầu vào điện thoại.

    Chỉ một chút nữa thôi thì bức tường kia sẽ chào đón cái trán sưng đỏ của anh.

    "Kenma"

    Hinata giơ tay vẫy lia lịa, Kageyama đứng bên cạnh cậu im lặng.

    Kenma cười đưa tay lên chào lại.

    "Chào cậu Shouyo "

    "Kenmaaa cậu...vừa quay đi là cậu đi mất tiêu"

    Yamamoto chạy hớt hải ra.

    Anh thở dốc tay giữ lấy vạc áo của Kenma.

    "Cậu không cần xin lỗi"

    "Cậu mới phải là người nói xin lỗi chứ???"

    _____

    Cuộc nói chuyện kết thúc sau khoảng nửa tiếng đồng hồ.

    Cả hai đã nhận phòng, bây giờ Hinata đang nằm ườn trên nệm.

    "Tobio"

    "Em làm sao hả Hinata "

    Hinata bật dậy.

    "Anh vừa nói gì?"

    Kageyama nhìn cậu, hơi nhíu mày rồi nói.

    "Em làm sao hả?

    Đúng không?"

    Hinata lắc đầu.

    "Không, chữ cuối"

    Hắn bỗng nhiên nhận ra vấn đề, môi nở một nụ cười hài lòng.

    "Hinata?"

    "...."

    Hinata im lặng.

    Cảm giác bức bối khó chịu lại lần nữa dấy lên trong cậu.

    Kageyama cũng không dỗ dành hay giải thích gì thêm.

    Chỉ nhắc nhỡ Hinata đi tắm để dùng bữa tối.

    Hắn nằm trên sofa nhắn tin với ai đó.

    Hinata bước ra từ phòng tắm.

    Hơi nước tỏa ra một làn khói mờ bao phủ lấy cậu.

    "Tobio?"

    "Ơi anh đây"

    Mắt Hinata đã ầng ậng nước."

    "Anh ơi em đau"

    "HẢ, em làm sao?"

    Kageyama lập tức bật dậy, hắn vội vàng chạy lại cửa nhà tắm đỡ lấy người cậu.

    "Em làm sao?

    Đau ở đâu nói anh xem.

    Đau lắm không?

    Đi bệnh viện nhé"

    Hinata lắc đầu, tay xoa xoa bắp chân đang căng cứng.

    "Bắp chân em"

    "Bắp chân?

    "

    "Vâng"

    "Chuột rút?"

    Kageyama cuối người, vòng tay qua khớp gối bế hẳn người cậu lên.

    Lúc cả hai đã ngồi được lên giường thì Hinata đã khóc rồi.

    Cảm giác cơ căng cứng đau buốt mà không làm gì được.

    Lúc tập luyện khi còn ở trong đội bóng thời trung học, cậu cũng có đôi lần bị chuột rút nhưng chưa bao giờ thấy tủi thân như vậy.

    Vừa đau vừa khó chịu, Hinata chỉ biết lẳng lặng rơi nước mắt.

    Cũng không dám phát ra tiếng sợ hắn nghe thấy lại lo.

    Kageyama loay hoay xoa bóp bắp chân cho cậu, hắn nhíu mày vừa xoa vừa lầm bầm gì đấy.

    Đến khi bắp chân cậu đã trở lại bình thường Kageyama mới ngẩng đầu lên nhìn cậu.

    Đồng tử hắn hơi co lại khi chạm mắt với cậu.

    "Không sao rồi.

    "

    Hắn ôm lấy người cậu vỗ về, tay xoa xoa tấm lưng nhỏ mà an ủi.

    Hinata thấy ấm lòng, cậu lại rúc vào lòng anh như một thói quen.

    ***

    T/g: hehehe đám cưới xong 1, 2 chap nữa là end rồi
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    14.


    Đèn trong phòng đã tắt từ bao giờ, không gian tĩnh mịt chỉ còn nghe được tiếng thở khe khẽ.

    Hinata vẫn nằm trong lòng Kageyama mà ngủ.

    Thi thoảng lại nghe thấy tiếng cậu nấc nghẹn.

    Kageyama im lặng, tay vuốt dọc sống lưng cậu đều đều, tin tức tố cũng được hắn kiểm soát thả ra một lượng vừa đủ để omega trong lòng cảm nhận được sự an toàn.

    Tay còn lại cầm điện thoại xử lí một số việc cần thiết cho ngày trọng đại của Bokuto.

    "Shouyo?"

    Kageyama thăm dò gọi tên cậu.

    Không nghe tiếng trả lời của Hinata, đáp lại anh vẫn là tiếng thở của cậu.

    Nhẹ nhàng đỡ người Hinata nằm xuống giường.

    Kageyama cố gắng không làm cậu thức giấc nhưng vẫn là chọc cho Hinata mơ màng cầm lấy tay hắn.

    "Tobio?"

    "Anh đây.

    "

    Kageyama xoa đầu cậu, nửa quỳ ngửa ngồi bên mép giường dỗ dành Hinata vào giấc ngủ sâu.

    Thật lâu sau đấy hắn mới dám rút tay ra.

    Lịch trình đều đã sắp xếp cả rồi, cả lịch đến bệnh viện kiểm tra cũng đã hẹn xong.

    Kageyama lẩm nhẩm lại mọi thứ để chắc chắn không có sai sót gì.

    Chỉ mong, hai ngày này trôi qua thật nhanh để hôn lễ sớm được tiến hành.

    Bên ngoài khu resort là bãi biển lộng gió.

    Từng đợt gió to cứ thổi vào đại sảnh, hàng cây dừa được trồng dọc theo đường vào resort bị gió thổi cong hết cả thân.

    Tít trên cao lại là những vì sao lấp lánh.

    Buổi đêm ở vùng biển quả thật rất đẹp.

    Đẹp hơn so với ở nơi thành thị kia và cũng lạnh nữa.

    Nhưng vẫn không lạnh bằng lòng người.

    Một bóng người nhỏ nhắn ngồi trên bãi cát mịn.

    Quả đầu kia thì nhìn vào là biết ngay Kenma đang ngồi đấy.

    Có ai từng nghĩ tới việc tin tức tố của một omega lặn thì sẽ như thế nào?

    Nó không mạnh mẽ như một omega trội nhưng cũng không quá dẫn dụ như một omega thường.

    Mùi tin tức tố của omega lặn rất dịu, rất dễ nhận ra.

    Kenma vẫn luôn dán miếng ức chế trên gáy nên không lọt ra một chút mùi hương của tin tức tố nào.

    Cậu ngồi ôm chân nhìn ngắm bầu trời đêm.

    Rất lâu rồi Kenma mới ngồi nhìn trời như này.

    Rất lâu rồi Kenma mới yên tĩnh như này.

    Kể từ khi cậu và người kia chia tay.

    Họ chia tay trong êm đẹp.

    Anh không náo cậu không khóc.

    Hết yêu nên chia tay.

    Hết yêu?

    Nên chia tay?

    Có lẽ vậy.

    Chính bản thân cậu là người nói lời chia tay, cũng chính bản thân cậu cảm thấy mơ hồ vì lí do chia tay.

    Bây giờ bên cạnh anh là một người khác.

    Người đó có vẻ rất yêu anh.

    Anh có vẻ đang hạnh phúc, và bây giờ họ là bạn.

    Một cuộc tình 4 năm không công khai, chưa bao giờ có một danh phận.

    Họ biết đến cậu là đàn em thân thiết nhất của anh.

    Chưa một ai biết cậu là người mà anh từng thương.

    Chưa một ai biết, chưa một ai nghi ngờ.

    Anh và cậu yêu nhau từ lời bộc bạch của cậu.

    Chia tay cũng vì yêu cầu của cậu.

    Chưa bao giờ cậu nghĩ cho anh.

    Kenma cảm thấy có lỗi, đáng ra cậu nên quan tâm đến anh nhiều hơn.

    Có lẽ từ khi bắt đầu họ đã sai rồi.

    Anh không sai.

    Cậu sai.

    Kenma gục mặt xuống hai khớp gối.

    Cảm giác sóng mũi hơi cay, mắt cũng rát nữa.

    Thật muốn khóc.

    Tại sao cậu lại tới đây chứ?

    Đáng ra cậu chỉ nên gửi thiệp thôi.

    Lúc chiều cậu đã thấy anh.

    Rõ ràng đã lơ đi tại sao anh còn gọi tên cậu.

    Kenma bắt đầu sự hỗn độn trong đại não.

    "Tsukki cẩn thận chút, em té mất"

    "Hờ, em chứ không phải là anh"

    Kenma sững người, cậu không dám ngẩng đầu lên.

    Đó là giọng của Kuroo và... và Tsukishima người yêu của anh.

    Bên trong đại sảnh có hai bóng người nhìn ra bãi cát.

    "Nè nè Akaashi em thấy bọn họ không?"

    "Vâng, em thấy "

    Bokuto và Akaashi đứng cạnh nhau.

    Sẽ không cần nói tới chi tiết cái tay của Bokuto đang siết eo của Akaashi lại gần sát người mình đâu.

    "Đau em đó Koutaro"

    "Xin lỗi em Akaashi "

    Bokuto miệng thì nói vậy nhưng tay thì vẫn kéo người Akaashi lại gần mà ôm trọn người cậu.

    Akaashi vẫn đứng im trong lòng anh, thỏa mãn cảm giác chiếm hữu được alpha của một omega trội.

    "Chuyện của bọn họ rắc rối thật"

    "Có lẽ vậy ạ"

    Cuộc hội thoại ngắn ngủi như đầy cẩu huyết ấy được thu gọn trong tầm mắt của Yamaguchi tội nghiệp.

    Cậu chỉ là đi xuống hóng gió thôi mà????

    Cuối cùng cậu vẫn là ngậm ngùi quay ngược lên phòng.

    Tâm trạng hóng gió mất sạch rồi.

    Hóng đủ cơm rồi về ngủ thôi.

    ****

    T/g: hôm bữa có bà nào hỏi tui sao cốt truyện là KuroTsukki mà #KuroKen á thì chap này chính là lời giải thích nha.

    Đương nhiên là sẽ có chap nói riêng về chuyện tình của họ hoặc là sẽ lồng vào cốt truyện chính.

    Tui ưu tiên phương án 2 hơn á tại vì tui lên sẵn sườn hết rùi nên vậy nha.
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    15.


    Buổi sáng ở biển rất lạnh.

    Không khí lạnh mang theo hơi muối.

    Trên phòng không khí có vẻ ấm áp hơn, 2 thân ảnh nằm sát nhau đang thở đều.

    Hinata Shouyo cuộn người trong lòng Kageyama, cậu ngủ có vẻ rất sâu.

    Kageyama đã dậy từ khi nãy.

    Bây giờ mới hơn 6h sáng.

    Người nằm trong lòng anh hơi cự quậy, Hinata trở mình.

    Cậu xoay lưng về phía Kageyama, mắt vẫn nhắm nghiền.

    *ting*

    Điện thoại Kageyama sáng đèn, hiện trên màn hình là dòng tin nhắn của Kuroo.

    [Em và Chibi-chan đã dậy chưa?]

    [7h có mặt dưới sảnh nha, hôm nay chúng ta đi dạo một vòng quanh đảo]

    Kageyama hơi nhăn mày, 7h còn hơi sớm đối với Hinata.

    Dù sau thì đến đây rồi vẫn là gọi Hinata dậy.

    "Hinata"

    Anh lây người cậu, lây hai ba cái rồi quyết đoán nhấc bổng người Hinata lên luôn.

    "Sớm"

    Giọng nói khàn khàn vẫn chưa tỉnh ngủ của cậu vang lên.

    Lòng Kageyama chợt cảm giác hơi ngưa8 ngứa.

    "Dẫn cậu đi chơi"

    Không nghe tiếng trả lời, Hinata lười nhác dụi đầu vào cổ anh.

    Hai tay cậu buông xuôi phó mặc cho số phận.

    "Hinata"

    ....

    "Hinata Shouyo!"

    "Dậy rồi"

    Cậu lập tức nhảy xuống khỏi tay anh, lật đật chạy vào nhà tắm theo thói quen dù mắt vẫn nhắm.

    Nhìn là biết chuyện này đã xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi nên cậu mới thuần thục như vậy.

    Người tính đâu bằng trời tính, đây có phải ở nhà đâu....

    *Cộp*

    Kageyama đang xếp lại chăn thì quay đầu lại nhìn.

    Hinata ngồi xổm xuống đất, tay ôm trán đưa lưng về phía anh.

    "..."

    "Đau..huhu"

    Hinata vốn chỉ hơi đau rồi thôi nhưng không thấy anh có phản ứng lo lắng thì uất ức lắm.

    Cuối cùng cậu quyết định.

    Làm mình làm mẩy.

    Quả thực mà nói, sự cưng chiều của Kageyama dành cho Hinata không có cách nào diễn tả bằng lời.

    Anh lập tức hùa theo cậu, miệng tuôn hàng loạt câu tự trách rồi lại nhẹ giọng dỗ dành.

    Cứ như vậy người náo người dỗ.

    Buổi sáng cuối cùng cũng "an tĩnh" mà trôi qua.

    Dưới sảnh resort bây giờ đã có một nhóm người đứng xếp hàng.

    Cao ngồng có thấp tịt cũng có.

    Nổi bật quá thể cũng có mà mờ tới mức gần như không ai nhận ra cũng có.

    "Nishinoya-senpai có vẻ cao hơn nhỉ."

    Tsukishima cười nửa miệng, theo sau đó là Yamaguchi cũng tiếp lời.

    "Cũng đỏ nữa"

    Nishinoya hôm nay mặc một bộ quần áo đỏ chói cùng đôi giày thể thao độn cũng không cao mấy thành công đem anh lên 1m65.

    Tanaka bên cạnh nghe thế thì chẳng thể nào nhịn nổi cười mà vỗ bộp bộp vào lưng người bạn chí cốt đang nổi quạo của mình.

    "..."

    "Kenma sáng sớm ra em lại chơi game đấy à?"

    *[Kenma đừng chơi game nữa, không tốt cho sức khoẻ của em đâu.

    Anh đau lòng đó] *

    ( đoạn nằm trong *[]* là kí ức nha)

    Kenma hơi khựng lại, Yamato bên cạnh giơ ngón cái lên với Kuroo.

    "Cũng chỉ có Kuroo-san là bảo được cậu ấy" (*)

    Kenma im lặng đem máy game bỏ vào túi quần.

    Mắt cậu vẫn chưa từng ngẩng dời sang chỗ khác chỉ chăm chăm nhìn xuống nền gạch.

    "Đương nhiên rồi, Kenma người quan trọng đối với anh mà."

    *[Kenma chính là người quan trọng nhất của anh]*

    "Có câu nói quài"

    Yaku thình lình xuất hiên sau lưng Kuroo.

    Anh giật mình quay đầu lại.

    "Lev?"

    Lev cười cười, cậu nhóc giơ tay chào anh rồi lại chỉ xuống dưới.

    Kuroo lại hiểu ý cậu mà hạ tầm mắt xuống.

    "À, thấy được rồi.

    Chào buổi sáng Yaku" (*2)

    Giọng nói mang rõ ràng ý muốn ăn đấm thay cơm sáng của Kuroo lại kèm theo cái hành động nhìn xuống đấy nữa.

    "Trẩu"

    Yaku tạt hẳn một chậu nước lạnh vào mặt Kuroo, lạnh đến tê tái.

    Lòng người thật đáng sợ, anh quay sang đưa ánh mắt cầu cứu Tsukishima.

    Cậu lập tức đáp trả.

    "Không chỉ vậy còn hèn nữa"

    "phụt..."

    Tsukishima nói ra câu đấy là Kenma bật cười.

    Cậu nhìn Tsukishima giọng nhẹ tênh.

    "Nói đúng lắm"

    Mỗi người một câu, lời nói như mũi giáo đâm xuyên qua người của Kuroo vậy.

    Lòng người không chỉ đáng sợ , còn đáng lạnh nữa.

    Anh còn định lên tiếng thì bị Suga cắt ngang.

    "Nói nữa sẽ nhục"

    Cả đám không nhịn được mà bật cười, chỉ mỗi Kuroo là gần như hoá đá.

    Sáng nay bước chân nào xuống giường trước ấy nhỉ?

    Tiếng cửa thang máy mở ra, mọi người đồng loạt quay đầu.

    "Hey hey hey chào mọi người"

    Bokuto và Akaashi bước ra từ cửa thang máy, cuối cùng thì nhân vật chính cũng tới rồi.

    "Chào mọi người"

    Akaashi điềm đạm chào hỏi.

    Bọn họ thật lâu mới đông đủ như này.

    Như này lại thật nhớ lúc học trung học.

    Tiếng cửa thang máy lại mở ra.

    Kageyama và Hinata cũng xuống rồi.

    "Đồ đệ của tui kìa"

    "Bokuto-san"

    Hinata cùng với Bokuto cứ như hai đứa trẻ lâu ngày mới gặp nhau.

    Hai người bọn họ giống như quên luôn sự hiện diện của người khác vậy.

    Cười cười nói nói.

    Kageyama và Akaashi nhìn nhau, hai người không hẹn mà đồng loạt thở dài.

    Không chỉ hai người, còn có cả Kuroo nữa.

    ****

    (*): tui hong có nhớ cách mà Kuroo với Yamato xưng hô như nào 😢, mọi người ai có nhớ nói tui biết nha.

    -Kuroo-san

    -Kuroo-senpai...

    Hay là cái khác mà chắc hong phải cái khác đâu, tại Yamato năm 2 còn Kuroo thì năm 3 theo đúng cốt truyện gốc mà nhỡ.

    (*2) thôi chết rầu mấy bà, tui cũng hong nhớ Kuroo với Yaku xưng hô như nào rồi.

    Chắc phải cày lại quá.

    T/g: Oke hehehe dành cho tui 1 vote làm động lực nha.
     
    [ Kagehina ] Mỗi Cậu Nghĩ Vậy
    16.


    Nhóm bọn họ bon chen với dòng đời cả một ngày, kéo nhau hết chỗ này đến chỗ khác.

    Vui thì vui thật nhưng Hinata cảm thấy rất mệt.

    Cảm giác hai chân cậu như sắp rã ra.

    Hinata vẫn luôn nắm góc áo của Kageyama bấu víu mà đi tiếp.

    Hắn đương nhiên nhận ra sự mệt mỏi của cậu.

    Khó khăn lắm mới kéo Hinata được ra khỏi nhóm người bên Akaashi.

    Kageyama để cậu ngồi trên băng ghế, hắn ngồi xổm trước mặt cậu.

    Tay Kageyama xoa xoa bàn tay nhỏ của cậu, tay còn lại vén tóc mái Hinata lên.

    "Em mệt hả?"

    Hắn vừa hỏi vừa nâng tay cậu lên, áp môi lên mu bàn tay trắng trắng.

    Mắt chưa lần nào rời khỏi gương mặt đỏ ửng vì trời nắng cả Hinata.

    "Em không biết nữa"

    Hinata lắc lắc đầu, cậu không biết bản thân mình làm sao nữa.

    Cảm giác bức bối, khó chịu và rất mệt mỏi.

    "Tobio"

    "Anh đây"

    "Cho em...cho em chút tin tức tố của anh đi"

    Hinata ngã người về trước ôm lấy người của Kageyama, cậu dụi đầu vào cổ hắn cố gắng tìm mùi hương quen thuộc.

    Kageyama hơi sững người trong giây lát, tay hắn đặt trên lưng cậu khẽ vỗ về.

    Cuối cùng Kageyama quyết đoán nhấc bổng Hinata lên để cậu ngồi trên đùi mình.

    "Hinata ngoan, ráng chịu chút được không?"

    Tay cậu đang ôm cổ hắn siết lại, đem bản thân dán vào người của Kageyama.

    Cảm giác bất lực và tủi thân.

    Hinata tự cảm thấy bản thân thật kì cục.

    Nước mắt cứ không tự chủ mà lăn dài trên má.

    Hinata nén tiếng nấc nghẹn vào trong, cậu gục mặt trên vai hắn.

    Kageyama biết, đương nhiên nhận thấy được cơ thể của cậu đang run rẩy trong lòng hắn.

    Muốn chửi thề.

    Kageyama khó chịu mà đổ quạo cho mọi thứ rơi vào tầm mắt hắn.

    "Mẹ kiếp"

    Kageyama ấn đầu cậu vào sâu trong vai hắn.

    Tay vẫn vuốt theo sống lưng Hinata, Kageyama đưa mắt nhìn sang nhóm người bên kia.

    Akaashi là người nhận ra nhanh nhất, anh nhìn Hinata đang trong lòng Kageyama rồi lại nhìn biểu cảm vặn vẹo miễn cưỡng gọi là cười của hắn.

    Anh khẽ gật đầu với hắn, có lẽ vì cũng là omega nên Akaashi nhận thấy được sự bất an của Hinata.

    Anh quay người đi phẩy tay ý bảo Kageyama không cần lo, rồi kéo đoàn người ồn ào đi mất.

    Kageyama đợi một lúc rồi cũng đứng dậy bắt xe về resort.

    Hinata người nóng bừng từ nãy giờ vẫn chưa từng tách ra khỏi người hắn.

    Kageyama cảm giác cổ khô rát đến khó chịu.

    Ngồi trên nệm mềm mại nhưng cả người hắn như đang có hàng trăm cây kim đâm chọt tới phát cáu.

    "Hinata?

    "

    Hắn thấp giọng thăm dò tình hình của omega nhỏ trong lòng.

    Hinata rúc càng sâu vào lòng Kageyama khi nghe giọng hắn.

    Cậu bắt đầu khóc nấc lên.

    "Hức..huhuhu Tobio"

    Đồng tử đen co rút ngay khi tiếng khóc của cậu truyền tới, Kageyama cảm thấy bản thân mình đang lơ lững nơi nào đấy.

    Tay hắn vỗ vỗ lưng cậu, hai đầu mày nhíu chặt cùng với giọng nói đầy nặng nề.

    "Hinata, em làm sao?

    Có phải khó chịu không, bụng em đau sao?"

    Hắn còn định đỡ người cậu dậy xem xét tình hình thì cơn đau nhói từ bả vai truyền tới.

    Kageyama khựng người lại.

    Omega không có răng nanh nhọn như alpha như cũng đủ để rách thịt.

    Mùi máu tươi xộc vào khoang miệng, Hinata cụp mắt, giọng vẫn nghẹn lại nghe như rất tủi thân.

    "Tobio..có phải em làm gì sai không?"

    Hinata chậm chạp nói hết câu, cậu vẫn nằm im trong lòng hắn, môi vẫn kề sát dấu răng còn đang rướm máu trên bả vai Kageyama.

    Hinata vẫn luôn không hiểu, tại sao đột nhiên hắn không gọi tên của cậu nữa.

    Hinata cảm thấy bản thân mình đã làm gì khiến cho hắn chán ghét.

    Tâm lí của omega thay đổi thất thường, suy diễn lung tung.

    Không biết đã có bao nhiêu lí do ngỗn ngang trong đầu cậu rồi.

    "Không.

    Em không làm gì sai cả"

    Tay hắn đặt trên đầu cậu, là một alpha trội Kageyama ít nhiều cũng biết được sự bất an của omega trong lòng.

    Kageyama chỉ cảm thấy cậu là đang lạ chỗ nên làm nũng.

    Nhưng hắn suy nghĩ đơn giản quá rồi, bản thân một omega đã rất nhỏ bé.

    Bất an đối với họ như là một bản năng sinh tồn.

    Omega cảm thấy bất an khi gặp nguy hiểm và khi cảm thấy xa cách với alpha của mình.

    Đối với những omega đang mang thai thì việc đấy còn kinh khủng hơn cả việc chết đi, đó cũng là nguồn cơn của sự tiêu cực và căn bệnh trầm cảm trong thai kì.

    Rất nguy hiểm nếu như không nhận ra kịp thời, nhẹ thì sảy thai, nặng thì của mẹ lẫn bé con đều ra đi mãi mãi.

    Hinata không biết bản thân vì sao lại khó chịu như vậy, cậu cho đến hiện tại vẫn chưa biết trong người mình đang có một sinh linh nhỏ.

    "Tobio"

    "Anh đây"

    Kageyama ôn thuận nhất có thể, hắn cố gắng tạo cho Hinata cảm giác dễ chịu hơn dù đến giờ hắn vẫn chưa nhận ra sự thay đổi bất thường của cậu.

    "Anh ơi"

    "Anh đây, ngày mai hôn lễ kết thúc anh đưa em đến viện kiểm tra nhé?"

    Hinata vốn muốn hỏi rõ lí do vì sao hắn không còn gọi cậu là Shouyo như trước thế mà lại nuốt ngược vào trong khi nghe đề nghị của hắn.

    Hinata không thích bệnh viện.

    Cậu cảm thấy nó lạnh lẽo và đáng sợ.

    Tin tức tối mùi quýt bắt đầu lan toả ra trong không khí, miếng dán chặn tin tức tố ở sau gáy đã hết tác dụng.

    Kageyama rất nhanh tay, hắn gỡ luôn miếng dán trên gáy của cậu ra.

    Phần gáy trắng hồng lộ ra ngay trước mặt hắn.

    "Có rát không"

    ***

    T/g: drop hết 2 tuần ha, xin lỗi vì sự bất tiện này tại vì tui hơi bận tron hai tuần rồi á.

    Còn về truyện thì tui đang phân vân về cái kết của truyện .

    Lỡ mà có gì mấy bà đừng có giân tui nha, tại dòng đời xô đẩy chứ hong phải tui muốn đâu mấy bà ơi.

    Mấy bạn đọc truyện thấy hay thì cho mình xin 1 vote làm động lực nha, baibai
     
    Back
    Top Dưới