*Chú ý: truyện chỉ mang tính chất giải trí.
Những tình tiết, các nhân vật đều không có thật.
**Tác giả chỉ đăng trên một tài khoản duy nhất của Wattpad.
Vui lòng không sao chép, đạo nhái dưới mọi hình thức.
----------------------------------------------------------
Rạng sáng hôm sau, khi sương còn dày đặc như tấm màn trắng đục trải dài trên những mái nhà người dân.
Sion vươn vai, bước ra ngoài.
Con đường đất còn ẩm ướt sương đêm.
Cô bước đi, để lại những dấu lõm nhỏ nhanh chóng bị hơi lạnh nuốt chửng.
Cô dừng lại bên thành giếng, rồi ngáp hơi, múc gáo nước lạnh buốt tạt lên mặt.
"Br..."
Cô run lên, hắt hơi: "Lạnh quá!"
Sion đứng bên giếng một lúc, để làn gió sớm mai thổi qua mái tóc dài rối bù.
Nước lạnh vẫn nhỏ giọt từ cằm cô, rơi xuống nền đất tạo thành những vòng tròn nhỏ.
Cô nhìn về phía chuồng ngựa, nơi ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu vẫn còn le lói qua khe ván.
Tiếng thở khò khè của Mordred vọng ra, giống hệt tiếng con rồng hoang đang canh giữ kho báu nó vừa cướp được.
"Mordred..."
Phía căn nhà, Zalix mơ màng tỉnh giấc.
Mái tóc nâu hạt dẻ cậu nhóc rối bù, quần áo xộc xệch.
Bên ngoài, tiếng Birnyrn rít lên.
Nó chui đầu vào trong cửa sổ, đôi tai nhọn cụp lại, tỏ ra vẻ vui mừng, liếm liên tục lên khuôn mặt cậu.
"Thôi nào Birnyrn."
Zalix ngồi dậy, kéo chăn ra khỏi người, rùng mình một cái, rồi liếc ra ngoài.
Cậu nhóc thấy Toal – cha của mình – đang nhìn về phía chuồng ngựa, tỏ ra vẻ bất an.
Trên tay Toal là ít thảo mộc, băng gạc và ít nước sạch.
Phải, Mordred vẫn như thế: hung hăn, khó đoán, cứ như con thú hoang bị thương.
Đúng lúc đó, Sion cũng vừa kịp đến, khuôn mặt còn hơi ẩm ướt.
"Sao vậy, Toal?!"
Sion hỏi.
"Không có gì,..."
Toal cúi thấp mặt xuống: "Chỉ là..."
Lời chưa dứt, bất ngờ Zalix chạy vụt qua, mang theo một túi thảo mộc.
Toal lẫn Sion giật mình, vội lao vào trong chuồng ngựa.
Không phải họ lo cho Mordred, mà sợ rằng hắn sẽ xé xác chính đứa con của họ.
"Zalix, quay lại đây!!"
Bên trong, mùi cỏ khô, máu khô và thảo dược hòa quyện lại thành thứ hương khó chịu.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu treo lủng lẳng chiếu lên khuôn mặt Mordred tái nhợt, mồ hôi lấm tấm, đôi môi nứt nẻ.
Hắn nghiêng đầu, nhìn Zalix, tỏ vẻ khó hiểu.
Zalix đứng sững lại ngay trước mặt hắn.
Đôi mắt cậu nhóc mở to, không chút sợ hãi.
Túi thảo mộc trong tay cậu khẽ run, nhưng không phải vì sợ, mà vì phấn khích xen lẫn lo lắng.
Cậu nhóc đặt túi xuống, quỳ một gối, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Mordred.
"Không sao chứ?"
Zalix nhẹ nhàng hỏi.
Giọng của nhóc con trong trẻo, hồn nhiên và ngây thơ khiến Mordred khựng lại.
Zalix đưa tay, muốn chạm vào hắn, nhưng thứ đáp lại lại là tiếng gầm của con thú hoang:
"Tránh xa ta ra!"
Zalix khẽ cười, rồi nghiền ít thảo mộc, ngâm nga hát.
Giọng hát non nớt, hơi lạc nhịp, nhưng lại mang theo thứ ấm áp mà Mordred chưa từng chạm vào.
[Tại sao?...] Hắn nheo mắt, suy nghĩ [Thằng nhóc này không sợ mình ư?...]
Đoạn, Zalix cẩn thận đắp thuốc cho Mordred.
Hắn buông lỏng cảnh giác, hơi thở ổn định lại.
Đúng lúc ấy, Toal cùng Sion lao vào, kéo Zalix ra xa.
Sion nhìn Mordred, ánh mắt màu bạc sắc lẹm tỏa ra sát khí, như lời cảnh báo đến hắn rằng: Đừng chạm vào đứa trẻ đó.
"Lần cuối cùng ta nhắc nhở ngươi, Mordred..."
Toal trừng mắt: "Nếu dám lại gần thằng bé, ta dám cá sẽ xé đứt cuống họng ngươi ra đấy!"
Mordred nhắm mắt lại, không phản ứng gì.
Rõ ràng hắn đang bối rối trước hành động của Zalix.
Một kẻ đã quen với mùi máu, sự cô độc, phản bội để rồi bị lợi dụng bởi chính người thân của mình.
Thật ngớ ngẩn!
Hắn nghĩ như thế.
Bên ngoài, tiếng vó ngựa xa xa vang lên.
Birnyrn vểnh tai lắng nghe, thét lên tiếng dài, rồi bỏ vào khu rừng đen.
Mordred giật mình, chống tay ngồi dậy, tỏ vẻ cảnh giác.
"Ngươi muốn chiến đấu nữa à, Mordred?"
Linghan nói: "Vô ích thôi."
Mordred siết chặt tay.
Tiếng vó ngựa càng lúc càng đến gần.
Một linh cảm xấu thoáng qua Sion và Toal.
Phải, chính xác tiếng đó là của đội quân Lục Giác của Evern.
Cô ta đến để tìm kiếm Sieg theo lối đường tắt cách ngôi làng khoảng ba dặm.
Toal nhìn Mordred và Linghan.
Người phụ nữ với cái tên "Nữ hoàng của máu" đó chính là ác mộng hoạt động dưới trướng tên Gấu Điên.
Một ả kỵ sĩ điên loạn.
Tiếng vó ngựa càng rõ mồn một.
Không phải vài con, mà là một đội hình cỡ tầm 25 con chiến mã.
Giữa màn sương dày đặc, những bóng đen cao lớn dần hiện ra.
Là những kỵ sĩ giáp nâu sẫm đeo huy hiệu con thỏ sáu tai một sừng màu đen trên cánh tay phải – biểu tượng của quân đoàn Lục Giác.
Toal ra hiệu, để Zalix bên trong chuồng ngựa, rồi cùng Sion chặn đường của Evern.
Tiếng vó ngựa bên ngoài đã dừng lại, thay vào là tiếng giáp sắt va chạm leng keng, tiếng thì thầm của binh lính và tiếng kim loại cọ xát khi chúng rút vũ khí.
"Sieg, ra đây cho ta!"
Giọng của Evern vang lên, trầm và lạnh nhạt.
Cô bước vào trong tầm nhìn, bộ giáp xám tro ánh lên giữa tia nắng yếu ớt.
Người dân trong làng xôn xao, nhiều người run rẩy lùi lại.
Cô nheo mắt, hét lên tiếng giận dữ:
"Ta biết các ngươi đang giấu hắn!
Nếu biết điều thì giao hắn cho ta, bằng không... ta sẽ san bằng cái làng này!"
Từ phía đám đông, Sion cùng Toal bước ra.
Binh lính phía Evern đồng loạt giương cung, sẵn sàng giết bất cứ ai dám ngáng đường.
"Khí tức này..."
Evernt nghiêng đầu: "Là cô!"
Sion nhíu mày, cố giữ bình tĩnh.
Người dân làng lùi dần về sau, trẻ con được kéo vào trong nhà, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng kim loại va chạm leng keng từ đội quân Lục Giác.
"Cô đến đây làm gì?"
Sion cất giọng.
"Chỉ là tìm con chó phản chủ thôi."
Evern đáp lại: "Ta đoán, cô không đần đến mức chỉ vì tên nhãi ranh mà bán cả mạng sống những người quanh đây đâu nhỉ?!"
Sion nhếch mép, nở nụ cười khinh bỉ.
Trước đây, cô đã từng chiến đấu với Evern trên đấu trường.
Dù cô ta biết rất rõ sẽ chết dưới tay cô, nhưng...
Cô vẫn chiến đấu đến khi ngã gục xuống.
Sion bước thêm bước về phía trước.
Ánh mắt bạc của cô dội vào Evern.
Cơn gió thoảng thổi qua, cuốn theo những sợi tóc bạc óng ánh của cô.
Nụ cười khinh bỉ trên môi cô dần tắt, thay vào đó chính là vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
"Kẻ cô tìm không có ở đây, Evernt."
Sion siết chặt chuôi kiếm: "Cút đi!"
Evern cười khàn khàn, khô khốc như tiếng đá ma sát.
Cô ta bước thêm một bước, mũi giày sắt chà xát trên nền đất tạo ra âm thanh chói tai.
Binh lính phía sau đồng loạt siết chặt vũ khí.
Không khí lập tức căng như dây đàn.
Toal lùi ngược lại, tay phải đặt lên chuôi dao săn bên hông, mắt không rời khỏi cô ta dù chỉ một chút.
"Là kẻ nào đã đâm vào bụng ta?..."
Evern trừng mắt: "Là kẻ nào đã cướp đi đứa con chưa chào đời của ta?
Là cô!
Tất cả đều là lỗi cô, Sion!
Vậy giờ... cô dám ngáng đường ta sao?!"
Từ trong chuồng ngựa, tiếng thở nặng nhọc của Mordred vang lên.
Hắn ngồi dậy, lưng dựa vào vách gỗ mục, đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối.
Linghan bên cạnh khẽ run.
Dù bị bịt mắt, nhưng cậu vẫn cảm nhận được rõ sát khí của hắn.
Cứ thể...
Bản năng khát máu của hắn đang trỗi dậy.
"Tệ thiệt rồi đây."
Linghan lắc đầu, giật đứt dây trói.
Mordred đưa tay vào tấm áo choàng rách rưới của hắn, lấy ra tấm băng đen hắn từng cởi ra, quấn lại quanh miệng.
"Vết thương của ngươi chưa lành đâu, Mordred."
Linghan vỗ vào vai hắn, cẩn thận đưa Zalix tránh xa ra: "Không khéo ngươi lại thành miếng muối khô cho lũ gia súc ăn đấy."
Mordred hừ lên một tiếng qua lớp băng quấn miệng, âm thanh trầm đục như tiếng gầm kìm nén trong lồng ngực.
Hắn đứng dậy, cố nén cơn đau, bước ngang qua Linghan và Zalix.
Bên ngoài, không khí đã căng đến cực điểm.
Evern giơ tay ra hiệu.
Binh lính lập tức giương cung, mũi tên đồng loạt chĩa thẳng vào Sion và Toal.
Ánh nắng yếu ớt xuyên qua màn sương sớm chiếu lên những mũi thép lóe sáng lạnh lẽo.
"Giết chúng!"
Hàng chục mũi tên lập tức bắn ra.
Vào thời khắc nguy hiểm, bất ngờ một bóng đen lướt qua, bảo vệ cả hai khỏi cửa tử.
Từ trong chuồng ngựa, tiếng gầm trầm thấp vang lên.
Cùng lúc ấy, Mordred đột ngột xông ra, hệt con mãnh thú.
Hắn cúi thấp người xuống, tóm lấy một tên lính, xé toạc cổ họng.
Máu tên lính xấu số phun ra, nhuộm đỏ trên khuông mặt của hắn.
Evern trừng mắt, nhìn người đồng đội ngã xuống.
Hắn khẽ nghiêng đầu, máu còn đọng trên cằm nhỏ giọt xuống đất.
Đôi mắt đỏ rực của hắn chỉ còn lại bản năng thuần túy của sinh vật đã chết được kéo về từ địa ngục: Một con quái thú thực thụ.
"Chết tiệt..."
Mordred giơ tay, lao thẳng về phía Evern.
Cô ta kịp đưa kiếm chặn lại.
Tiếng va đập vang lên, đẩy lùi Evern ra ba bước, giày sắt cày xước mặt đất thành hai vệt dài.
"Cảm giác này... tiêu rồi!"
Sion ném thanh kiếm từ xác tên lính xấu số đưa cho Toal, cùng cậu xông vào đội hình.
Cậu về phía đám lính gần nhất, lưỡi lóe lên như tia chớp, cắt đứt gân chân hai tên trong chớp mắt.
Chúng ngã quỵ, la hét ôm lấy vết thương.
Sion lao lên, chém ngang một nhát, chặn đứng mũi giáo đang nhắm vào lưng Mordred.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng xương gãy, tiếng la hét hòa quyện thành bản nhạc hỗn loạn giữa làn sương mờ ảo.
Evern nghiến răng, dùng tay còn lại rút dao găm từ thắt lưng, đâm mạnh vào sườn Mordred.
Lưỡi dao xuyên qua lớp giáp, cắm sâu vào da thịt hắn.
Hắn đau đớn, máu tươi nhỏ xuống từng giọt, loạng choạng.
Thừa thời cơ, cô lập tức ra hiệu với giọng điệu sắc lạnh:
"Giết chết hắn!"
Mười mấy tên lính còn lại lập tức buông cung, rút kiếm và khiên lao tới như đàn sói đói lao vào con mồi.
Mordred thở hổn hển, máu từ vết đâm ở sườn thấm đẫm vạt áo choàng rách rưới của hắn.
"Mordred, nguy hiểm!"
Sion hét lên.
Mordred trừng mắt, nhảy lùi lại, né đòn của binh lính Evern.
Mùi rỉ sắt, máu tanh hòa vào nhau càng khiến hắn phát điên.
Phía chuồng ngựa, Zalix bồn chồn, lo lắng cho Mordred.
Cậu nhóc siết chặt tay, ánh mắt hướng về phía con dã thú đang tắm máu tươi và gia đình mình.
"Không ổn..."
Zalix run lên, sợ hãi: "Làm gì đi chứ, Ling!
Họ sẽ chết đấy!"
Linghan im lặng, không đáp lại.
Tiếng thét thảm của binh lính vang lên, rồi chúng gục xuống.
Chỉ còn đâu đó khoảng năm sáu tên chụm lại.
Còn Evern, cô thở dốc từng nhịp, liếc qua phía chuồng ngựa.
Ánh mắt cậu nhóc dội vào cô, rồi vội cúi đầu xuống.
[Tên nhóc đó...]
Evern khựng lại.
Mái tóc nâu hạt dẻ, mắt như viên hồng ngọc của Zalix rất giống với đứa trẻ cô từng cứu khi đi ngang qua khu ổ chuột.
Chớ trêu thay, nó đã chết trong tay bọn cướp.
Một sinh mệnh đáng thương...
Và tội lỗi.
*Tch* Evern tặc lưỡi: "Rút quân!"
Những tên lính còn sống vội vã rút về, biến mất trong làn sương.
Tia nắng yếu ớt dần hiện lên, phản chiếu qua lớp máu tươi và xác chết dưới nền đất.
Tại sao lại chiến đấu?
Tại sao?...
Đó là những gì Mordred nghĩ sau trận đối đầu.
Sion thở gấp, lo lắng nhìn Mordred.
Mùi máu tươi, xác chết và hơi ẩm đã kích thích hắn.
Vết thương cũ của hắn rách ra, đau đớn.
"Mordred..."
Sion tiến tới, muốn chạm vào hắn, nhưng đáp lại cô là cú né tránh từ hắn.
"Đừng chạm vào ta!"
Hắn loạng choạng, ôm vết thương bỏ vào trong rừng, để lại trên đường đi từng giọt máu màu đỏ thẫm.
Người dân làng Teain từ từ hé mở cánh cửa, lấp ló nhìn Sion và Toal, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
Đúng vậy...
Chính họ đã mang tai hoạ đến cho vùng đất yên bình này.
"Lũ chó của Barmam sẽ lần ra sớm thôi."
Sion nói, sắc mặt lo ngại: "Ta phải đi khỏi đây."
Là nơi cô thuộc về, nơi cô từng hạnh phúc.
Phốc chóc, nó đã thành địa ngục bởi lòng nhân từ của cô.
Đó là câu già làng Klin trước khi qua đời đã nói với cô.
Một lời cảnh báo.
Trong chuồng ngựa, Linghan chậm rãi bước ra cùng Zalix.
Cùng lúc đó Birnyrn đã quay lại.
Nó thè lưỡi, thở phì phò, nằm xuống.
Cậu nhóc run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn về bóng dáng Mordred vừa khuất sau rặng thông dày đặc.
"Ling..."
Zalix kéo vạt áo Linghan: "Mordred đã..."
Linghan siết chặt tay, nghiến răng.
Toal quay người, ánh mắt quét qua ngôi làng đang dần mở cửa.
Những khuôn mặt sợ hãi, ánh nhìn vừa biết ơn, vừa căm ghét đan xen.
Cũng phải, cậu biết rõ cảm giác ấy.
Vì...
Cậu đã từng như thế.
"Không biết sao ngươi có thể thoát ra, nhưng..."
Toal gãi đầu, bước đến gần Linghan: "Cảm ơn đã bảo vệ nó."
Linghan cúi đầu, im lặng.
Hôm trước, chính cậu đã suýt tấn công Zalix.
Và giờ, cậu lại bảo vệ tên nhóc này.
Sion đứng cách đó không xa, thanh kiếm nắm chặt trong tay, máu kẻ thù còn dính trên lưỡi thép.
Cô nhìn về phía rừng, nơi những giọt máu của Mord tạo thành một đường đứt quãng đỏ thẫm trên nền đất.
Toal bước tới bên cô, nhẹ nhàng đặt tay lên vai như muốn an ủi cô.
"Sẽ ổn thôi, Sion."
Chuẩn bị xong tư trang.
Sion đỡ Zalix trèo lên lưng Birnyrn.
Lớp lông đen tuyền của con thú khẽ cọ vào đùi khiến cậu nhóc hơi ngứa ngáy.
Linghan nhìn về cánh cửa gỗ cũ kỹ ở ngôi nhà gần nhất.
Một đứa trẻ khoảng năm tuổi đang nép sau chân mẹ, đôi mắt tròn xoe đầy kinh hoàng nhìn chằm chằm về hướng họ.
Sion khẽ quay đầu, xong nhắm mắt, nghiến răng:
"Xin lỗi..."
Cô trèo lên lưng Birnyrn, nước mắt rơi xuống.
Nó gầm lên, giang rộng đôi cánh to lớn, bay lên, để lại phía dưới là ngôi làng nơi cô từng thuộc về.
Một sự kết thúc...
Và cũng là trang sách mới của các chiến binh...