Khác [Juvenilelaw/NolSean] Bản án từ "kẻ dối trá"

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405258561-256-k666099.jpg

[Juvenilelaw/Nolsean] Bản Án Từ "Kẻ Dối Trá"
Tác giả: LeeHaeYoomin
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Trước khi tôi 18 tuổi, thứ phán xét tôi không phải con người-mà là thứ do tôi tạo ra"

Học sinh cấp 3 và vô vàn những bí ẩn vẫn còn được che đậy sau lớp mặt nạ hoàn hảo- Park Si Eon.

AI sẽ thống trị loài người, câu nói đấy đã được Si Eon nghe thấy ở đâu đó, nhưng không để tâm.

Chẳng biết từ lúc nào, đã có ánh mắt ẩn hiện trong bóng tối mà sát xao theo dõi cậu.

Thế giới quan của cậu đảo lộn theo "người bạn mới".

Đoá hồng rực rỡ lặng lẽ nằm gọn trong chiếc hộp, tựa điềm báo chẳng lành cho sự an nguy của thiếu
niên.

Mong manh và dễ vỡ.

Au: tự tin là người đầu tiên viết Fic cho con chiến mã Juvenile Law trên Wattpad 😋.

Mọi người thử đọc bộ này trên W€btoon đi nha, thể loại action hay lắm á.
*Note* Bias của Au là Sean/Si Eon, nên sẽ không có gì lạ khi tôi buff/quan tâm ẻm.

Viết truyện để rèn kỹ năng diễn đạt, từ ngữ, xin hãy góp ý cho tôi nếu có chỗ nào không hợp lí .



소년법칙​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • ( Stilu ) Mãi Mãi Là Bạn
  • XUI - BẦN
  • Linh Băng mau chạy
  • Băng đánh thuê Lá úa
  • [Juvenilelaw/NolSean] Ngây thơ
  • [Juvenilelaw/Nolsean] Bản Án Từ "Kẻ Dối Trá"
    Chương 1.


    Tiếng lạch cạch từ bàn phím vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch, xung quang im lặng đến mức có thể nghe thấy từng giọt nước đang nhỏ tong tong xuống mặt sàn.

    Hơi thở nặng nhọc, gấp gáp phát ra từ cậu thiếu niên đang co chân bó gối trước màn hình máy tính.

    Ánh sáng màn hình bỗng loé lên rồi vụt tắt, kéo theo tia lấp lánh trong ánh mắt thiếu niên mà trả lại đôi mắt đục ngầu, như thể chẳng thiết tha gì tới cuộc sống .

    "Chậc...

    Còn tưởng là sắp thành công rồi."

    Ngồi vắt vẻo trên cái ghế cao nửa mét ,miệng vừa làu bàu vừa cố gõ thêm vài cái trên phím máy, cậu ta vô vọng mà đập bàn cái rầm.Chết tiệt.

    Căn phòng bừa bộn toàn sách và sách, lẫn vào đó là vài đĩa game sứt mẻ.

    Một số cái đã vỡ thành nhiều mảnh, phản chiếu lại tia nắng yếu ớt chiếu qua khe rèm cửa mà hiện ra một dải ánh sáng lấp lánh như cầu vòng.

    Nhìn tuyệt thật.

    Cậu thiếu niên kia rời khỏi khu vực ban đầu, mò mẫm trong bống tối, miệng lẩm nhẩm gì đó khó nghe.

    "Sách...vở...sáng nay không học được cái deet gì hết."

    Chết tiệt.

    "Chậc"

    Chẳng biết là lần tặc lưỡi thứ mấy trong ngày, cậu ta cuối xuống ôm cái chân phải mà xuýt xoa, ra là bị mảnh vỡ của đĩa game găm vào chân.

    Căn phòng còn lộn xộn hơn lúc ban đầu.

    Giường chiếu bề bộn, chăn gối trải ra dưới sàn nhăn nhúm, lấp lên mấy quyển manga đã dính ít nước ngọt.

    Đầu giường vương vãi băng gạc, oxy già, ga giường bị mấy giọt thuốc đỏ bắn lên, mùi sát trùng khó ngửi loang khắp căn phòng.

    Bàn học cũng chả khá hơn là bao, khung ảnh bị đập vỡ, sách vở quăng tứ tung.

    Bút,cặp thì lăn lóc ngoài ban công, trông chẳng ra cái thể thống gì của một học sinh gương mẫu.

    Thế mà góc lúc nãy cậu vừa ngồi lại khác.

    Bức tường treo một tấm bảng nhỏ, trên đó dán đầy ảnh của ai đó, đính thêm vài ghi chú trong từng tờ note.

    Nhìn theo góc chụp ảnh, thấy rõ được đây là những bức ảnh được chụp lén, gương mặt mờ mịt, bóng dáng lướt qua như gió, tấm lưng thon gọn ẩn hiện trong đám đông.

    Đặc điểm nhận dạng của tên thiếu niên này là một cái đầu vàng choé, đỉnh đầu lưa thưa vài cọng tóc đen.

    Có lẽ bức đẹp nhất là khi tên đầu vàng này đang ngủ.

    Đôi lông mày thanh tú thả lỏng, ánh mắt nhắm nghiền được mái tóc loà xoà, rũ xuống che khuất.Toát ra phong thái tự do, tràn trề sức sống của lứa tuổi thiếu niên.

    Bờ môi hồng hồng, mấp mấy vài cái rồi chảy dãi, nom hài hết sức.

    Bên dưới đề tên Park Si Eon, không gian xung quanh tối om, chỉ mỗi chỗ cậu nằm ngủ là còn chút ánh sáng, chứng tỏ bức ảnh này chụp vào tối khuya.

    Tấm ảnh là trung tâm của cái bảng đen , mấy bức chụp lén xung quanh cũng chỉ làm nền để tấm này được nổi bật hơn.

    Vớ lấy cuốn tập được đặt gọn trên bàn máy tính, Huyn Ho-chủ nhân của căn phòng ,lật ra, cặm cụi viết gì đó vào trang giấy.

    "Gì đây?"

    Không phải là cuốn tập hàng ngày cậu dùng để ghi chép về Si Eon, mà là cuốn tập bị vẽ nguệch ngoạc của ai đó.

    FUCK!!!

    Điên mất thôi, hôm nay hết gặp bọn bắt nạt ở trường, rồi đến máy tính bị ai đó ngắt kết nối với camera.

    Bây giờ cuổn tập đến chết đi sống lại cũng không muôn cho ai biết lại biến mất, giờ đứa nào dám hó hé lại gần chọc cậu là bị mất luôn con mắt.(Trong nguyên tác cũng có tình tiết này)

    "Khoan, từ từ..."

    Cái hình xấu ma chê quỷ hờn này là cậu à, dù cậu có hơi ngáo thật, nhưng cũng đâu tới mức đó chứ

    Có bóng hình quen mắt xuất hiện trên trang giấy, cái người mà ngày nào ăn ,uống,ngủ, nghỉ cậu cũng nghĩ tới, không ai khác, chính là Park Si Eon.

    Nếu cuốn vở của Si Eon nằm trong tay cậu, đồng nghĩa với việc, cuốn vở của cậu đang ở trong tay Si Eon.

    Có lẽ sáng nay lúc Si Eon đang giúp cậu cất gọn sách vở bị rơi xuống đất vào cặp, cậu ta múa máy tay chân mà lấy nhầm cuốn tập đó của cậu.

    "Nhưng rõ ràng, là mình có đem cuốn đó theo đâu?, sao nó có thể ở trong cặp mình được"

    Chết tiệt.

    Chết tiệt.

    Chết tiệt.

    Si Eon sẽ phát hiện ra bí mật , rồi nó sẽ ghê tởm và không làm bạn với cậu nữa!

    Chết tiệt, chết tiệt, chết tiết.

    Như một đoạn nhạc, ý nghĩ đó cứ phát đi phát lại trong đầu Huyn Ho, cậu điên tiết lên , vò đầu bứt tóc mà suy nghĩ cách giải quyết, chỉ sợ khi Si Eon thấy được mọi thứ trong đó, tình bạn mong manh này thật sự chấm dứt.

    Hình ảnh Si Eon giở từng trang vở ra mà khám phá, vừa xuýt xoa nhận ra tên bạn mình giúp đỡ lại bệnh hoạn,chuyên rình mò, theo dõi người khác hiện ra, kết hợp với "tiếng nhạc" mà trở thành một bộ phim hoàn chỉnh.

    Trong bộ phim đó, cậu bị Si Eon tẩy chay, lạnh lùng và chửi rủa.

    Thật sự không muốn,không muốn,không muốn.Si Eon là cả thế giới của cậu mà, sao ông trời lại nỡ cướp đi một thiên thần xinh đẹp như vậy chứ(*) .

    Si Eon là người tuyệt vời nhất cậu từng gặp, Huyn ho không muốn vì sở thích bệnh hoạn của bạn thân mà đánh mất người quan trọng thêm lần nào nữa.

    Cậu tự thất vọng về bản thân mình "Như vậy cũng đáng."

    Rồi, tiếng chuông cửa vang lên, có lẽ mẹ đã về, nhưng mẹ đã đi gặp bà ngoại rồi mà?!

    (*) Au :Nói chứ đối với tôi Sean đẹp tựa tiên nữ vậy🙂))Sean là mật danh của si Eon(cho ai không biết)

    Au: Lần đầu tiên viết fanfic, nếu có chỗ nào mà mọi người không ưng ý, xin hãy góp ý cho tôi , tôi sẽ sửa lại.

    Nói thật chứ bộ Juvenile Law không nổi ở bên Việt mình, khá ít người đu nên cũng chẳng có fic để mình húp😢.

    Nếu muốn xem tranh thì có thể xem bên X, tg hay đăng tranh bên đó.
     
    [Juvenilelaw/Nolsean] Bản Án Từ "Kẻ Dối Trá"
    Chương 2.


    "Ắt xì!!!"

    Tiếng hắt hơi bất chợt rồi im bặt , gió đầu mùa ào ào lướt qua mái tóc rũ rượi, ướt sũng nước của cậu trai trẻ.

    Bàn chân loay hoay không yên mà liên tục đi qua đi lại, như đang sợ bỏ lỡ điều gì sắp xảy ra.

    Người đó hết đứng lại ngồi trước cửa nhà Huyn Ho , gấp gáp ngó nghiêng như lũ trộm chuyên nghiệp đang canh chừng gia chủ trước khi phi vụ "trộm cướp" hoàn thành.

    Dáng vẻ nôn nao , lúng túng này làm người đi đường nghi ngờ, rảo bước nhanh hơn khi đi ngang qua cậu rồi lấy điện thoại ra gõ lách cách.

    Cậu trai kia hơi nghiêng người vào tên đi đường lúc nãy, ngó xuống màn hình điện thoại rồi oang oang : "Ê, tôi không phải ăn trộm đâu, đừng báo cảnh sát."

    Thấy dáng vẻ ghê rợn nhơ ma da hiện hồn, người nọ tức tốc co giò rồi chạy, sợ ở lại thêm hai giây nữa thì tên "ma da" này sẽ kéo hắn xuống nước cùng đầu thai.

    ẮT XÌIIIIIII.

    Gió trời bây giờ cũng quá lạnh rồi, nhất là đối với người vừa ngâm nước như cậu, cậu thôi đi tới đi lui mà ngồi xổm xuống bên cạnh chậu cây trước nhà Huyn Ho, vừa bứt vài cọng lá vừa ngán ngẩm phóng ánh mắt ra bên cạnh, chực chờ cánh cửa ngôi nhà mở ra.

    Chưa kịp ra mở cửa thì đã nghe thấy tiếng người kia bên ngoài, Huyn Ho cảm thấy kì lạ, giờ này ai còn tới tìm cậu được nữa, rõ ràng đã tan học lúc 5 giờ rồi mà.

    Ở trường ngoài bọn bắt nạt ra thì chỉ có mỗi Si Eon bầu bạn, cậu chỉ mong thứ đang chờ cậu bên kia là nụ cười tỏa nắng của Si Eon chứ không phải là lũ bắt nạt.

    Trực giác của Huyn Ho chẳng bao giờ sai.

    Vừa mở cửa ra, thì Si Eon từ bên cạnh đứng phắt dậy, hớn hở chào với ánh mắt lấp lánh như cún con, thiếu điều không thể đè cậu ra tại chỗ làm chuyện bậy bạ được, cả hai người đều chưa thành niên.

    Nhưng bộ dạng của Si Eon bây giờ có hơi ghê rợn , mãi tóc xuề xòa ẩm ướt phủ xuống trán, đôi mắt chỉ lộ ra một bên hệt mấy tên"wibu" , quan trọng hơn cả là ngoại trừ cái túi giấy Si Eon đang cầm trên tay, thì cả thân hình 1m70 của cậu không có chỗ nào khô ráo .

    " Huyn Ho, cậu quên đem áo đồng phục về này."

    - Không quan tâm tiếng tong tong của từng giọt nước đang nhỏ xuống sàn, Si Eon giơ túi giấy ra trước mặt Huyn Ho với vẻ "trượng nghĩa".

    "Tôi có bảo là cần cậu đem về à, để ở trường cũng được mà,làm gì có ai biết được mật khẩu tủ của tôi đâu?"

    Chậm lại một chút, Huyn Ho ung dung quét mắt qua tấm sơ mi mỏng tanh đã ngấm nước rồi nuốt ực, đánh giá bộ dạng "thảm hại' bây giờ của si Eon.

    "Thảm quá đấy, định chuyển kiếp là ma trôi sông à?"

    " Nếu thế thì người đầu tiên tôi kéo chân khi qua sông chính là cậu đấy."

    Cái tên ranh mãnh xấu xa này.

    Thầm cảm thán trong lòng, né người sang một bên dọn đường " Vào đi, tắm rửa sạch sẽ rồi hẵng về."

    Nếu không nhìn nhầm thì, cái tên đang đúng trước mặt Huyn Ho đang e ngại.

    Đùa chắc, có cái gì trước đây là cậu ta không dám làm đâu, giờ lại xấu hổ khi tắm trong nhà một thằng con trai á?!

    "Người tôi ướt sũng thế này rồi, không sợ nhà cậu bị bẩn hả, giờ tôi chạy về cũng được, đằng nào có chết người đâu."

    Hơn nữa vẫn còn "người" đang chờ tôi ở nhà.

    Nửa sau thì Si Eon không nói, cậu sợ gây hiểu lầm .

    Mở đèn lên mới thấy căn nhà của Huyn Ho trang hoàng ấm cúng đến mức nào.

    Dù sống một mình, nhưng ngoài phòng của của cậu thì mọi thứ đều gọn gàng sạch sẽ.

    Có lẽ là được dọn dẹp thường xuyên.

    "Nhà cậu lớn ghê."

    Si Eon không vào trong nhà mà đứng ngoài bậc thềm, cảm thán thốt ra những gì đang xuất hiện trong đầu cậu.

    "Vào nhà đi, đứng đó làm gì nữa."

    "Bẩn sàn..."

    Huyn Ho hiểu bây giờ Si Eon đang nghĩ gì trong đầu, chẳng ai muốn làm nhà người khác bẩn cả, nhất là khi ngôi nhà đang rất sạch sẽ, ngăn nắp.

    Thấy Si Eon vẫn còn chần chừ, Huyn Ho lại gần Si Eon, kéo phắt cái cặp đang vắt vẻo trên vai cậu xuống.

    Không kịp để cậu định hình , Huyn Ho lại nhanh tay lột áo cậu thêm lần nữa.Nhanh nhẹn và dứt khoát.Với chiều cao chênh lệch gần 10cm, thì việc này đối với Huyn Ho dễ như trở bàn tay.

    "Ắt xì"-Si Eon không nhịn được mà hắt hơi, nếu bây giờ không thay đồ thì khả năng cao ngày mai cậu sẽ nằm liệt giường.

    "Phòng tắm ở cuối hành lang, để tôi chuẩn bị đồ giúp cậu" Huyn Ho nhanh chóng khuất dạng sau câu thang, nơi dẫn lên phòng cậu ấy.

    Làn nước trượt xuống cơ thể Si Eon, để lộ dáng người gầy nhưng săn chắc, những đường nét không phô trương mà rõ ràng qua từng chuyển động.

    Vai cậu không quá rộng, lưng thẳng, xương bả vai nhô nhẹ khi cậu giơ tay gội đầu.

    Nước bám trên làn da sáng màu, chảy dọc theo cánh tay, qua cổ tay rồi rơi xuống sàn thành những tiếng khẽ vang.

    Mái tóc ướt sẫm dính vào trán và gáy, làm gương mặt cậu trông trầm hơn thường ngày, bình thản nhưng có gì đó căng nhẹ.

    Cậu cúi đầu một chút, nước men theo sống cổ rồi xuống ngực, nhịp thở đều nhưng không hoàn toàn thả lỏng.

    Hơi nước khiến hình ảnh phản chiếu trên gạch men mờ đi, chỉ còn lại những đường viền cơ thể thấp thoáng, không rõ ràng.

    " Tắm nhanh đi, cậu muốn bị cảm à?"

    Tiếng nhắc nhở của Huyn Ho bên ngoài vọng vào, làm cậu giật mình mà quên đi cảm giác kì lạ đang âm ỉ lan khắp cơ thể ban nãy.

    "Tôi biết rồi, chờ một chút..." ngẫm lại một chút, cậu hơi nghiêng người về phía cửa nhà tắm, nhẹ giọng "....Với cả cậu giúp tôi lấy khăn mặt được không"

    "OK"

    Không có gì xảy ra sau đó.

    Si Eon đứng dưới vòi sen, để nước chảy đều xuống mái tóc và vai.

    Làn nước ấm làm dịu đi những căng thẳng còn sót lại, trượt dọc theo cánh tay rồi rơi xuống sàn thành nhịp đều đặn.

    Hơi nước dâng lên, phủ mờ gạch men, khiến không gian như khép kín lại, chỉ còn lại tiếng nước và hơi thở chậm rãi của cậu.

    Cậu nghiêng người một chút để nước chạm vào vai và gáy, nhắm mắt lại, cố thả lỏng.

    Cảm giác nước chảy liên tục khiến thời gian như trôi chậm hơn, mọi suy nghĩ tạm lắng xuống.

    Hít một hơi sâu, nhanh chóng xả nước lần cuối, như muốn kết thúc sớm khoảnh khắc khó chịu ấy.

    Hơi nước vẫn dày đặc, nhưng Si Eon biết, khi bước ra khỏi phòng tắm này, cảm giác kỳ lạ kia có thể vẫn còn theo cậu thêm một lúc nữa.

    Au: không có lịch đăng cụ thể , một tuần nhiều nhất hai chương.

    Sắp cuối cấp nên Au không có nhiều thời gian , thông cảm ạ
     
    Back
    Top Bottom