Cập nhật mới

Khác Judgment of Souls - Phán Quyết Linh Hồn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401643111-256-k15274.jpg

Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
Tác giả: Lobomdia
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Ngay từ đầu, cả hai đã không nên gặp nhau..."



siêunhiên​
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
Chương 1


Cơn mưa phảng phất trong đêm nơi dương giới, nơi người quỷ chẳng thể phân biệt.

Tôi cầm ô đi qua những con hẻm nồng nặc mùi máu tanh, đi thật nhanh rồi thành chạy, tôi chưa từng muốn dính đến chúng, lũ sinh vật kỳ lạ.

Chúng hình như đã phát hiện ra mà đuổi theo, nếu hỏi rằng sao tôi không cầu cứu ai đó nhưng sự thật là chẳng ai thấy chúng ngoài tôi, có lẽ đây chính là nghiệp báo mà chính gia đình tôi phải trả.

Tôi núp vào một của hàng nhỏ gần đó, thấy chúng đã đi mất tôi mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn quanh cửa hàng là một tông trầm bổng của sắc nâu thoang thoảng mùi trầm hương.

Bỗng ánh mắt cô chạm vào một cậu thiếu niên đứng ở quầy hàng nhìn cô chằm chằm với vẻ khó chịu, nhận ra ánh mắt ấy tôi mới biết rằng mình chạy vào mà không nói tiếng nào đã vậy còn nhìn ngó xung quanh rồi làm mấy hành động vô cùng kì lạ.

"Thật là ngại quá, có người cứ bám theo tôi nên tôi chỉ đành núp vào đây.

Thật lòng xin lỗi"

Cô cúi đầu xin lỗi, cậu thiếu niên không nói gì chỉ lặng lẽ đi lại đẩy cô ra khỏi cửa hàng rồi lập tức treo biển đóng của khiến tôi vô cùng khó hiểu, không thể không nghĩ 'người gì mà kì lạ', dù tôi biết câu này sẽ hợp với tôi hơn bất kì ai.

Cơn mưa đã vơi bớt, đường về nhà cũng dễ dàng hơn, qua mấy con hẻm lại là phố xá tấp nập, người người qua lại, ánh đèn từ các tòa nhà, xe cộ như chiếu sáng cả một mảng trời.

Tôi ghé vào một cửa hàng tiện lợi mua chút đồ ăn vặt yêu thích rồi đi một mạch về nhà, căn nhà tuy rộng nhưng lại vô cùng u tối, lắm lắm khiến tôi tự hỏi như vậy thì có được tính là nhà hay không?

Tôi nhìn xuống phố xá tấp nập từ trên sân thượng, ngoài con người ra còn có vô vàn những sinh vật vất vưởng, hình hài không rõ, như thể bị che bằng một tấm lưới vậy.

Theo lẽ thường thì tôi cũng sẽ được đến trường như bao bạn bè khác nhưng điều đó đã khép lại khi tôi nhận ra mình có thể thấy chúng.

Vậy nên bay giờ tôi chỉ có thể đi làm ở một cửa hàng làm bánh nho nhỏ với tiêu chí sẽ về trước khi mặt trời lặn, tôi muốn né chúng hết sức nhưng chẳng lần nào là thành công cả.

Chiều đó, tôi đã gặp lại cậu thiếu niên đã đuổi tôi đi, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào cửa hàng đồ ăn nhanh, thấy cậu ta cứ nhìn chằm chằm tôi tưởng cậu đói nên liền hỏi thăm.

"Cậu đói à?"

Cậu đưa mắt nhìn về phía cô rồi thẳng thừng rời đi, để lại cô cô đứng đó quê một cục.

"Này, tôi hỏi cậu đấy, đừng có lơ người ta vậy chứ, mất lịch sự quá đấy"

Cậu hơi quay mặt lại nhìn, chỉ quăng cho cô một câu cộc lốc.

"nhìn lại bản thân đi"

Tôi cứng họng, ngẫm lại lời nói của bản thân lúc nãy đúng là chẳng khác gì đang ám chỉ bản thân cả, đúng là nhục mặt mà.

Hai ngày sau, tôi lại bắt gặp cậu ta đứng trước một cửa hàng hoa.

Đầu cô liền nhảy số, lần trước là cửa hàng đồ ăn nay lại là hoa có khi lại là tìm hiểu để tặng người yêu nếu vậy thì cũng dễ hiểu chuyện cậu lạnh nhạt với tôi.

Nay tan làm khá muộn, mặt trời đã dần lặn nhưng tôi còn phải ghé siêu thị mua đồ ăn, cuối cùng vẫn là đã tối.

Tôi đi nhanh trên con đường vòng, tuy là xa hơn khá nhiều nhưng vẫn tốt hơn là việc thấy chúng trong mấy con hẻm hôi thối đấy.

Về nhà an toàn, tôi nằm dài trên chiếc giường nhỏ, chú mèo tam thể nhà tôi thấy tôi về cũng biết đường mà áp lại nạp năng lượng cho tôi, căn nhà mình tôi ở sớm đã nguội lạnh tình người.

Bên ngoài lúc này bỗng vang lên tiếng la ó dữ dội, tôi tò mò đã núp sau tấm rèm ban công xem tình hình, ngay dưới nhà tôi không hiểu sao lại có một đám linh hồn kì lạ la ó cào cửa liên hồi.

Tôi hốt hoảng liền trốn trong chăn, đám đó có màu vàng,một loại màu tôi chưa từng thấy trước đây.

Mãi sau, mọi thứ lặng lại, tiếng la ó kêu than cũng không còn, tôi lấy hết dũng khí ra ngó xuống dưới kiểm tra, không còn gì cả tôi mới thở dài một hơi nhẹ nhõm nhưng liền bị dọa sợ khi chúng áp tay lên cửa kính bò lên.

Tôi đóng chặt rèm,lùi lại mấy tiếng, hơi thở gấp gáp, nhịp tim cũng nhanh hơn, con mèo cứ nhìn về phía ban công mà kêu thé lên làm tôi hoảng càng thêm hoảng đến khi có một mũi tên bay thẳng vào nhà tôi, tôi đơ ra hoàn toàn không hiểu gì.

Mũi tên ấy vụt qua, mấy thứ linh hồn đó cũng biến mất, khiến thể không thể không hỏi bản thân rằng 'Rốt cuộc mũi tên đó là gì vậy?'.

Tôi quay ra sau nhìn, mũi tên đã không còn, một nỗi đau rát truyền đến từ má khiến cô bất giác đưa tay lên kiểm tra, có máu, có vẻ là bị sượt qua, không quá sâu.

Tôi dùng bang cá nhân băng lại rồi đến ban công kiểm tra, kính không vỡ vậy mà mũi tên lại có thể bay thẳng vào nhà.

Kì lạ, quá kì lạ.

Cảm thấy nghĩ nhiều cũng chẳng chi tôi quyết định đi ngủ,dù sao mấy chuyện kì lạ thế này tôi cũng sẽ thích ứng sớm thôi.
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
Chương 2


Hôm sau tôi vẫn đi làm như mọi hôm, nhưng trên đường đến chỗ làm tôi đã gặp lại đám bạn cũ hồi xưa, trong đó đặc biệt có một cô bạn luôn muốn làm thân với tôi dù tôi chẳng rõ lý do tại sao.

"Hoàn Nhã, lâu rồi mới gặp mà... cậu sao vậy?"

Tôi ngước nhìn, một cô bạn xinh xắn với mái tóc cột đuôi ngựa đứng trước mặt tôi, tôi đảo mắt nhìn những người xung bạn xung quanh, tất cả đều đang nhìn về đây.

Chẳng gì lạ, cô bạn trước mặt đây là Khả Lạc, đóa hoa hướng dương của lớp gần như là của khối hồi đó mà.

"Tôi không sao, cậu đừng lo"

Tôi lấy lại vẻ thường ngày mà mỉm cười đáp.

"Vậy thì tốt quá, tớ thấy cậu hơi im nên tưởng cậu không khỏe.

Nhưng mà này...má cậu bị sao vậy?"

Cậu chỉ vào chiếc băng cá nhân trên má tôi, tôi bất giác đưa tay chạm vào nó.

"Hôm qua chọc còn mèo nhà tôi hơi quá nên bị cào ấy mà"

"...Vậy à, cậu đúng là bất cẩn thật đấy"

Cậu ta cười, một nụ cười tỏa nắng khiến tất cả đều phải ngoái nhìn.

Một người nổi bật như cậu ta ấy mà lại muốn thân thiết với một người như tôi.

Tôi không tự nhận là hướng nội hay ghét xã hội hay gì, tôi bản tính thất thường tính tình cũng không nhất định mọi thứ là tùy tâm trạng.

Trò chuyện được đôi lời, cảm thấy phiền phức tôi liền tạm biệt qua loa rồi đi thẳng đến chỗ làm việc.

Hôm nay, cậu vẫn đứng đó, trước cửa hàng hoa.

Như cảm nhận được cái nhìn, cậu liếc mắt nhìn tôi rồi rời đi.

"Kì lạ..."

Bằng một sự thúc đẩy nào đó, tôi đi đến chỗ cửa hàng hoa đó, những bông hoa tươi tắn tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời.

Tôi đưa tay định chạm vào những bông hao thì một giọng nói dịu dàng vang lên.

"Em thích hoa sao?"

Tôi dừng hành động lại, quay sang nhìn anh.

Một chàng trai với mái tóc nâu, đôi mắt xanh lục, nước da trắng và nụ cười hiền dịu nhìn tôi.

"Có chút thôi ạ"

"Em thích hoa nào?

Chọn đi, anh tặng em"

Tôi lúng túng xua tay.

"Không cần đâu ạ!"

"Không cần ngại, hôm nay kỉ niệm khai trương được 1 năm.

Anh tặng em coi như là tạo vận may cho năm tới"

"...Em cảm ơn"

Anh nhẹ nhàng vỗ vai tôi, tươi cười rạng rỡ.

"Được rồi, lựa vào bông đi.

Anh làm thành bó cho em"

Cô lựa được vài ba loại, trong suốt thời gian đó anh luôn tìm mọi chủ đề nói chuyện với cô.

Tôi cũng mở lòng hơn, cảm giác thoải mái hơn thành ra tôi cũng nói chuyện nhiều hơn.

Anh đưa tôi bó hoa với những bông hoa tôi đã chọn.

"Thật đẹp"

"Đúng là vậy, hoa ở tiệm anh thật sự rất đẹp rất thơm nữa"

"Anh không nói hoa"

"Vâng?"

Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi,nụ cười hiền dịu đó vẫn luôn hiện hữu trên môi anh nhưng chẳng hiểu sao lúc này tôi lại thấy nụ cười ấy thật lạ

"Cảm ơn anh vì bó bông.

Em có việc nên đi trước đây ạ"

"Được, rảnh thì cứ ghé chơi nhé..."

Tôi quay lưng rời đi, tâm trạng hỗn độn chẳng rõ là đang vui hay buồn chỉ cảm thấy lâng lâng khó tả.

"Anh sẽ luôn bên cạnh em"

Trong tiệm hoa nụ cười anh dần trở nên tươi hơn, bầu không khí ấm áp và thơ mộng dần biến mất chỉ còn lại ánh mắt luôn hướng về phía cô

Trên đường về nhà, tâm trạng tôi cũng tốt hơn đôi lúc lại hửi bó bông

"Cho tôi bó bông đó được không?"

Tôi ngước nhìn, là cậu ta, chủ cửa hàng mà tôi đi lầm.

"Tại sao?"

"Tôi thích bó đó"

Cậu chỉ vào bó hoa tôi ôm.

"Thích thì tự mua đi.

Sao lại muốn bó này?"

"Cho tôi bó đó, coi như việc cô xâm nhập trái phép vào nhà tôi tôi sẽ bỏ qua"

"Hả??

Cậu ghim việc nhỏ nhặt đó đến vậy sao?"

"Thế giờ tôi vào nhà cô tự nhiên ha?"

Tôi khó hiểu xen lẫn khó chịu nhìn cậu.

"...Được rồi, được rồi.

Cho cậu"

Tôi dúi bó hoa vào tay cậu ta rồi nhanh chân bỏ đi.

Cậu nhìn theo bóng cô rời đi rồi lại nhìn bó hoa

"Xanh lục"
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
Chương 3


Cậu trở về nhà, bó bông ấy bị cậu quăng thẳng vào thùng rác.

Cậu không quan tâm đến một bó bông rẻ tiền này chỉ là muốn xác nhận sự thật mà thôi.

Cánh cửa được mở ra, anh chàng chủ tiệm hoa bước vào, cười nói vui vẻ với cậu.

Những ngày sau đó, tôi vẫn thường xuyên ghé qua cửa tiệm hoa nói chuyện với anh chủ tiệm, tôi cũng biết tên anh ấy là Khuyến Nguyệt, một cái tên kì lạ.

Tần suất gặp những thứ kì lạ đó cũng ít đi rất nhiều cho đến một hôm tôi phải đi làm về khuya, đi qua con đường vắng về nhà dường như xa hơn bao giờ hết.

Tôi bước nhanh trên con đường vắng, giọng cười và tiếng bước chân vang vọng xung quanh, trán tôi chảy mồ hôi lạnh.

Bỗng, một bàn tay khổng lồ nắm chặt lấy vai tôi khiến tôi sợ hãi chỉ muốn chạy đi nhưng không thể chạy được.

Tôi bị nhấc bổng lên cao, dường như hắn tính ném tôi đi, tôi nhìn thoáng qua hắn, là màu đỏ.

Nó đang tức giận, chắn chắn là như vậy.

Có lẽ số tôi đến đây là hết, tôi nhắm nghiền mắt chuẩn bị cho sự ra đi của chính mình.

Nhưng rồi tiếng thét vang lên, một sợi xích trói chặt hắn, lưỡi hái đầu sợi xích cắt đứt cánh tay hắn khiến cô rơi xuống đất.

Trong con hẻm tối này dù tôi có muốn cũng chẳng thể thấy rõ mọi thứ.

"Chạy đi"

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ trong bóng tối.

Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì chỉ biết cảm ơn rồi đâm đầu chạy đi, về đến nhà rồi ngồi bệt xuống sàn thở hổn hển, cả cơ thể còn hơi run lên vì sợ.

Chấn chỉnh tinh thần, tôi mới thấy giọng nói ấy khá giống với tên chủ tiệm nào đó nhưng ở bản trầm bổng hơn nên sau cùng tôi vẫn nghĩ là mình suy nghĩ linh tinh, nhưng về hành động đó chẳng hiểu sao lại khơi dậy trong tôi sự tò mò, rốt cuộc thì...anh ta là ai?

Hôm sau đến tiệm hoa, tôi vẫn thấy cậu ta đứng đó nhưng lần này là đang nói chuyện gì đó với anh chủ tiệm.

Ánh mắt anh thấy tôi liền vui vẻ vẫy tay, cậu ta chỉ liếc tôi một cái liền bỏ đi khiến anh chủ tiệm nhất thời cuống cuồng không hiểu, tôi chạy đến chỗ anh.

"Cậu ta quen anh ạ?"

"..Là bạn anh, vậy nên..xem lại cách xưng hô đi nhé"

Anh xoa đầu tôi.

"Bạn anh...em thấy anh ta thường xuyên đứng trước cửa hàng của anh.

Em còn tưởng anh ta theo dõi anh đấy"

Anh bật cười.

"Cậu ta là vậy đó, em đừng để tâm"

Chẳng hiểu sao nhưng có lẽ tôi hay đến đây không phải vì hoa mà là vì nụ cười của anh ấy, nó trong vắt, dịu dàng, ấm áp khiến tôi cảm thấy yên bình vô cùng.

Lúc nào cũng vậy chỉ cần tôi ghé qua đây anh sẽ đều tặng tôi một bông hoa, lắm lúc tôi thắc mắc anh tặng tôi thế này để làm gì nhưng lại chẳng bao giờ dám hỏi.

Và lắm lúc chính tôi cũng muốn kể anh ấy nghe về chuyện của mình, có lẽ chỉ để mong chờ một sự đồng cảm hoặc chỉ đơn giản là muốn xem phản ứng của anh sẽ thế nào.

"Khuyến Nguyệt, em...em có chuyện muốn nói!"

"Em nói đi"

"Thật ra, em...ah!"

Một đợt rung lắc dữ dội khiến tôi mất thăng bằng, anh dường như đã lường trước được mà ôm lấy tôi, kéo tôi xuống gầm bàn quầy thanh toán, nhẹ nhàng trấn an tôi.

"Động đất sao ạ?"

"Hoàn Nhã, ở yên đây, anh ra ngoài xem sao"

Chẳng để anh rời đi tôi khẽ kéo tay anh.

"Nguy hiểm lắm"

Anh mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra.

"Không sao, anh ra kiểm tra lát rồi vào ngay, em đừng lo"

Nói rồi anh liền rời đi, tôi muốn theo nhưng chân lại cứng đờ, chẳng thể di chuyển như thể có gì níu giữ lại vậy.

Khoảng mười lăm phút sau anh quay lại, vẫn nụ cười dịu hiền đó đỡ tôi đứng dậy.

Ấy vậy mà giờ đây chân tôi lại có thể di chuyển lại được, quái lạ... .

Tôi không hỏi gì thêm về việc ban nãy vì nhìn anh có vẻ cũng chẳng muốn đề cập đến nó là bao.

"Lúc nãy em nói có chuyện muốn nói với anh mà nhỉ?

Chuyện gì vậy?"

Tôi nhìn anh rồi lắc đầu vui vẻ.

"Chỉ là hôm qua em đã gặp được đàn mèo rất đáng yêu thôi"

Tôi không muốn anh biết nữa.

Với anh, tôi nghĩ lại nếu để anh biết, tôi lại sợmình sẽ bị khinh miệt, sẽ bị nói là đồ điên.
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
CHƯƠNG 4


Cuối tuần đó, tôi đã tự thưởng cho mình một chuyến đi chơi ở ngoại thành, đi hít thở không khí trong lành, chỉ mong tránh xa những thứ ghê rợn đó.

Nhưng không, tôi không những không tránh được mà nó còn đáng sợ và nhiều hơn ở thành phố gấp mấy lần, con tim bé nhỏ của tôi có thể là nằm tại đây được rồi.

Tôi đã có được số liên lạc với anh Khuyến Nguyệt nên cũng thường xuyên gọi cho anh hay chụp hình quang cảnh cho anh xem, có lẽ tôi đã rung động với anh đôi chút, mọi sự nghi ngờ trước đây cũng bỗng chốc mà tan biến hết.

Dù đi chơi rất vui vào ban ngày và rất đau tim vào ban đêm nhưng ít nhiều gì thì bản thân tôi cũng đã có rất nhiều kỉ niệm với nơi đồng quên thanh bình này, đặc biệt là tôi đã có một bé pet bám đuôi vô cùng và có nó là một linh hồn, dù vậy nhưng nó lại có màu trắng, là một màu tôi chưa từng thấy ở tất cả những con trước đây, ấy mà nó còn biết nói chuyện.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy thì ra linh hồn cũng có con tốt đến như vậy.

Tôi về lại thành phố sau một tuần chữa lành, tôi đã tặng cho Khuyến Nguyệt và bà chủ tiệm bánh cái chuông gió coi như là quà.

Khuyến Nguyệt đã vui đến mức tặng lại cho tôi cả một bó hoa to đùng dù tôi đã hất lòng từ chối nhưng càng từ chối thì anh lại càng cắm nhiều hoa hơn nên tôi chỉ đành ngậm ngùi nhận bó bông ấy, bà chủ tiệm bánh tôi làm thêm cũng tặng tôi mấy cái bánh quy nho nhỏ coi như quà cảm ơn.

Trên đường về, tôi đã gặp lại anh ta đứng trước cửa nhà tôi, khác mới mọi khi anh ta lại đứng đó nhìn tôi thật lâu rồi mới bỏ đi.

Anh ta...càng ngày càng kì lạ.

Kì lạ hơn là từ sau ngày hôm đó tôi không còn thấy anh ta nữa, khiến tôi dần hoài nghi rằng liệu rằng anh ta có làm gì mờ ám trước nhà tôi hôm đó hay không.

Tôi thậm chỉ đã hỏi cả Khuyến Nguyệt nhưng anh chỉ nói rằng:

"Cậu ta ấy hả?

Kệ đi.

Đôi lúc cậu ta hay biến mất vậy á, kiểu như đi du lịch ấy"

Anh đã trả lời với khuôn mặt không thể vui hơn.

Tôi đương nhiên không hỏi nhiều, nghĩ lại mới thấy tại sao bản thân tôi lại hỏi vậy, tôi cũng không biết nữa, chắc là do tò mò, ắt là vậy.

Hôm đó, tôi lại đến tiệm hoa nhưng nó lại đóng cửa, hỏi xung quanh thì họ chỉ nói anh về nhà có việc.

Một tuần trôi qua, tiệm hoa vẫn chưa có dấu hiệu sẽ mở cửa lại, điện thoại liên lạc vẫn được nhưng vẫn chỉ dùng lại tại dòng.

Anh về quê nhà có chút việc.

Mấy ngày này tôi đặc biệt gặp chúng rất nhiều, có thể coi là thường xuyên, may là có con linh hồn bé nhỏ kia lúc nào cũng đứng ra bảo vệ tôi dù tôi thấy nó thật sự khá vô nghĩa nhưng đồi lại lại rất đáng yêu.

Mãi đến ngày tôi cũng đã gặp lại anh ta nhưng là trong trường hợp mà tôi chẳng hề ngờ đến.

"Anh...rốt cục là ai vậy?"

"Là người"

"...tin mới lạ.

Có con người nào mà như anh không?

Vật cái thứ quái dị chẳng rõ hình hài đó!"

"Có, chỉ là cô chưa thấy thôi.

Vả lại cô ồn ào quá"

"Tôi?

ồn ào á?"

"Chẳng lẽ lại là tôi"

Hắn thở dài quay lưng rời đi nhưng bị côkéo lại.

Hắn không nói gì chỉ quay lại ngoắc tay, tôi còn chưa kịp hiểugì thì cái linh hồn bé nhỏ đó bay về phía hắn, dụi dụi mấy cái rồibiến mất.

Trước sự ngơ ngác của tôi hắn hất nhẹ tay tôi ra rồi rờithẳng đi.
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
CHƯƠNG 5


Sau hôm đó, tiệm hoa cũng mở lại.

Khuyến Nguyệt đã cắt mái tóc dài của mình đi nhìn trông thư sinh hơn hẳn, hắn ta cũng xuất hiện nhiều hơn hẳn khiến tôi không khỏi hoài nghi.

"Khuyến Nguyệt, anh nói xem...anh ta có phải rất kì lạ không?"

Anh khựng lại động tác tỉa hoa của mình, tròn mắt nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

"Kì lạ??

Anh thấy cậu ta vẫn bình thường mà, có gì sao??"

Nhìn anh tôi ngợ ra hình như mình mới hỏi gì đó quá đỗi kì lạ.

"Không có gì đâu, em hỏi vậy thôi"

Anh nghe vậy cũng không hỏi gì thêm mà quay lại việc tỉa hoa của mình.

Hắn ngồi trước cửa hàng, tay cầm tách trà nhâm nhi ngắm phố xá, xe cộ qua lại.

"Khuyến Nguyệt, trà"

"Anh nhàn rỗi như vậy thì tự đi lấy đi chứ"

Anh!?

Tôi như cứng đờ khi nghe anh gọi hắn như vậy.

Dù miệng nói vậy nhưng anh vẫn chiều lòng rót trà cho hắn khiến tôi có chút bất mãn.

"Ơ kìa...chẳng phải là Hoàn Nhã đây sao?.."

Giọng nói quen thuộc khiến tôi chẳng muốn ngoái đầu lại mà nhìn, là Khả Lạc, luôn là như vậy cô ta lại muốn nói gì với tôi trước mặt họ nữa đây?

"Tiệm hoa thật đẹp..."

"Sao cậu biết tôi ở đây?"

Giọng tôi lanh lạnh vang lên, mắt thậm chí còn chẳng nhìn cô ấy lấy một cái.

"À, tớ qua tiệm bánh cậu làm nhưng bà chủ nói nay cậu nghỉ nên tớ mới đành đi về, nào ngờ lại có thể gặp cậu ở đây.

Quả là may mắn"

"Giả tạo..."

"Hoàn Nhã, em nói gì vậy?"

Tôi khựng lại giây lát, chỉ trong khoảnh khắc tôi đã quên mất cả Khuyến Nguyệt và hắn ta đều đang ở đây.

Khả lạc nhìn tôi, khuôn mặt xinh hắn, đôi mắt u buồn vẫn khẽ cười dù cho bạn bè cô ấy có khuyên kéo cô ấy đi.

"Anh đừng trách cậu ấy, cậu ấy chỉ là lỡ lời thôi"

Nói sao nhỉ..cô ấy không sai, là tôi lỡ lời nhưng là lời thật lòng.

Cô ấy vuui vẻ nói chuyện với Khuyến Nguyệt, thậm chí còn có thể nói chuyện đôi ba lời với hắn ta.

Cảm giác quen thuộc khiến tôi muốn bỏ đi.

Cô ấy rời đi, một bó hoa hồng nhỏ xuất hiện trước mặt tôi khiến tôi tròn mắt ngỡ ngàng.

"Em đang nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?

Anh gọi mà chẳng trả lời gì cả"

Tôi nhìn anh, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoài nghi không tin và chính tai mình.

"Anh...không trách em sao?"

Anh chớp mắt mấy cái rồi mới hiểu ra ý tôi đang muốn ám chỉ là gì.

"Trách gì chứ.

Con người mà, ai chẳng có lúc như vậy.

Vả lại anh tin là phải có nguyên do thì em mới nói như vậy"

Anh xoa đầu tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh lan tỏa khiến tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng, những cảm xúc, cảm giác ban nãy cũng dần vơi đi bớt.

Tôi khẽ cười, đôi mắt khẽ liếc nhìn hắn ta vẫn ngồi đó nhâm nhi tách trà, biểu cảm vẫn một màu như vậy chẳng chút đổi thay.

Tôi ở lại chơi đến khá muộn mới về.

Khuyến Nguyệt đã từ chối để tôi về một mình nên đã nhờ hắn ta đưa tôi về và đương nhiên là hắn từ chối, thẳng thừng bỏ về.

Anh đã cố níu nhưng bất thành, tôi thấy vậy liền lên tiếng trấn an anh rồi quay lưng đi về.

Cứ nghĩ vậy là xong nào ngờ anh đã đóng cửa tiệm rồi chạy lại đưa cô về.

"Con gái về một mình nguy hiểm lắm, để anh đưa em về"

Tôi đã nói là không sao nhưng sau cùng anh vẫn bám theo nên tôi cũng kệ anh luôn.

Về đến nhà tôi cảm ơn anh rồi lên thẳng nhà, anh phì cười xoa đầu tôi, chúc ngủ ngon rồi mới chịu quay về.

Con mèo quấn lấy chân tôi, hai tai tôi hơi nóng lên,tôi cảm nhận rất rõ đành mở tủ lạnh lấy ra hộp sữa uống, chỉ mong hộp sữa lạnh này có thể xoa dịu đi sự ngượng ngùng trong tôi.
 
Judgment Of Souls - Phán Quyết Linh Hồn
Chương 6


Nửa đêm, tôi vì tiếng lạch cạch mà tỉnh giấc, nhìn quanh nhà hồi lâu tôi phát hiện âm thanh đó phát ra từ nhà bếp, tôi nín thở cẩn trọng từng bước vào bếp bỗng một bàn tay bịt miệng kéo tôi lại, tôi theo phản xạ mà giãy giụa.

"Im lặng"

Tôi liếc mắt lại, là hắn!

Tôi gật đầu lia lịa để hắn buông tôi ra.

"Sao anh lại trong nhà tôi?".

Tôi nhỏ giọng hỏi.

Hắn không nói chỉ liếc mắt nhìn về phía nhà bếp, tôi nhìn theo ánh mắt hắn.

Một cái bóng hình bẹo dạng đang lấp ló trong nhà bếp tôi.

"Rốt cuộc..."

Chớp mắt hắn đã biến mất, cái thứ bẹo hình kia cũng chết.

Trong tay hắn cầm một cuốn sách với chiếc bìa xanh mướt với họa tiết trăng vàng lấp lánh, những trang giấy lật loạn xạ rồi dừng lại, hắn nhìn cuốn sổ rồi lại nhìn về thứ đang nằm la liệt dưới sàn kia.

"Địa ngục, nơi những ánh đỏ lấp ló, nhưng quan phán linh hồn sẽ chào đón ngươi"

Một vòng trọn vạn hoa văn và kí tự kì lạ hiện ra, tạo thành một cây cột đỏ thẫm như máu dưới chân hắn và rồi hắn biến mất không chút dấu vết.

Tôi đơ ra một lúc lâu trước khi hắn kịp rời đi tôi đã kéo hắn lại.

"Anh...rốt cuộc là ai?..."

"...Hỏi Khuyến Nguyệt"

Nói rồi hắn biến mất sau một làn sương mỏng.

Khuyến Nguyệt...anh ấy biết

Hôm sau tôi đã chạy đến cửa tiệm hoa nhưng nó lại đóng cửa như thể biết tôi sẽ đến hỏi chuyện vậy.

Những ngày sau đó tiệm hoa vẫn đóng cửa, đám kì dị đó vẫn bám lấy tôi nhiều vô số kể, hắn vẫn thường là người xuất hiện, một là âm thầm hai là trực tiếp trước mặt nhưng chẳng bao giờ hắn nói gì, cứ lẳng lặng làm rồi đi như thể đây là một công việc vậy.

Một tuần sau đó, cửa tiệm mở lại, tôi vừa vào đã vào thẳng vấn đề.

"Khuyến Nguyệt..rốt cuộc bạn anh, anh ta là ai vậy?"

"Bạn anh?

Ai cơ?"

"Cái anh mà kiệm lời đôi lúc hay qua đây đó"

"À, em muốn biết tên anh ấy à?"

"Ý em là...anh ta rốt cuộc là gì vậy?"

"Hả?"

Tôi kể lại ngọn ngành cậu chuyện vào đêm hôm đó cho anh ấy, anh ấy chỉ nghe chứ chẳng bình luận gì, nụ cười hiền dịu vẫn thường trực trên môi như thể đây là một chuyện hết sức bình thường với anh.

"Ra là vậy.

Vậy...em muốn biết?"

Tôi gật đầu lia lịa.

"Em muốn biết"

"Nếu vậy thì em cứ hỏi trực tiếp anh ấy là được mà".

Anh cười rạng rỡ khiến tôi ngơ ra mất vài giây

"Nhưng anh ta kêu em hỏi anh mà"

"Hoàn Nhã, tin anh đi.

Cứ bám lấy anh ấy, anh ấy hắc chắn sẽ nói cho em biết"

"Nhưng..."

"Biến mất chứ gì, đừng lo.

Em cứ đến cửa hàng của anh ấy, anh ấy tuyệt đối chẳng thể tan biến đi đâu được nữa đâu"

Dù chẳng biết có nên tin hay không nhưng sau cùng tôi vẫn đến đó.

Tôi đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào nhưng kết quả là cửa bị khóa, tôi thấy hắn đứng tại quầy liếc mắt về phía tôi, đến khi một vị khách đến mở cửa vào bình thường, tôi thử lại nhưng kết quả là vẫn không được.

Đến khi vị khách kia mở cửa đi ra tôi liền tranh thủ cánh cửa vừa mở mà luồn vào nhưng vẫn không được.

"Haha...xin lỗi, anh không có ý cười em đâu...chỉ là...bị anh ấy tránh mặt đến vậy đúng là chỉ có mỗi em thôi đó"

"Có gì vui đâu chứ!?"
 
Back
Top Bottom