Cập nhật mới

Khác jsolnicky ; khế ước âm dương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395913698-256-k609638.jpg

Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
Tác giả: nqcciins
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

người tìm hoa - kẻ đếm mạng.

@én



rhycap​
 
Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
I : mở đầu


Nguyễn Thái Sơn là con cả trong một gia đình lâu đời.

Dòng họ Nguyễn – tổ tiên từng là quan lại vùng Trung – để lại tiếng thơm, ruộng vườn, cùng một căn nhà gỗ ba gian đã phủ kín rêu xanh dưới chân đồi hoang.

Người trong làng vẫn gọi đó là “nhà tổ”, nơi có bàn thờ tổ tiên đỏ au như máu, khói nhang quanh năm không dứt, và những lễ giỗ lớn kéo dài suốt mấy ngày liền mỗi năm.

Trong nhà ấy, Thái Sơn là người con bị lãng quên.

Ngay từ khi sinh ra, người ta đã bảo cậu "không bình thường".

Bác sĩ nói tổn thương thần kinh nhẹ.

Thầy bói bảo mệnh âm quá nặng, bị âm khí theo.

Người nhà thì thở dài: “Tội nghiệp, nó giống ông cố tổ – sống đến già mà chẳng thèm nói một câu khôn.”

Thái Sơn không nghịch ngợm, không phá phách, cũng không gào khóc như những đứa trẻ “đặc biệt” khác.

Cậu chỉ lặng lẽ sống – ngồi trên thềm đá suốt buổi trưa, nhặt từng chiếc lá rơi rồi xếp theo màu.

Có khi cậu mỉm cười với bức tường như thể có ai đang chơi cùng.

Có khi lại khựng giữa bữa ăn, nhìn chằm chằm vào khoảng trống và thì thầm điều gì đó chẳng ai nghe rõ.

Mẹ từng dắt cậu đi khắp nơi chạy chữa.

Đốt phong long.

Giải vía.

Uống thuốc Bắc, thuốc Nam, thuốc Tây.

Nhưng không gì thay đổi được.

Cuối cùng, họ bỏ cuộc.

Không ai còn gọi Thái Sơn là “anh cả” nữa.

Chức danh ấy – cùng với kỳ vọng, gia sản, và cả tình thương – được trao trọn cho Nguyễn Quang Anh, cậu út trong nhà.

Quang Anh học giỏi, ngoan ngoãn, biết điều, nói năng khéo léo và luôn cười tươi với người lớn.

Nhìn vào cậu là thấy tương lai dòng họ sáng rỡ.

Còn Thái Sơn?

Người ta chỉ cần cậu im lặng.

---

Hôm ấy là đầu tháng Bảy âm lịch.

Mùa giỗ lớn.

Cả đại gia đình họ Nguyễn trở về quê, quây quần trong căn nhà tổ để cúng bà cố.

Họ hàng xa gần kéo tới, người xách giỏ trái cây, người bưng gà luộc, đĩa bánh, chai rượu.

Họ cười nói rôm rả, hàn huyên chuyện cũ, nhắc lại những phong tục ngày “ông bà mình còn sống”.

Mưa lâm râm rơi từ sáng.

Không đủ lớn để ướt áo, nhưng đủ để se lạnh từng viên gạch cũ, từng thanh gỗ kẽo kẹt trên mái.

Hương trầm đượm quấn trong không khí.

Tiếng tụng kinh vang đều đều từ chiếc radio cũ giữa bàn thờ, giọng người già hòa vào tiếng gió, tạo thành một âm thanh mơ hồ đến lạ.

Thái Sơn ngồi lặng trên thềm.

Tay vân vê góc áo, mắt nhìn vào khoảng không giữa những thân cau ướt mưa.

Cậu ngẩng đầu.

Trong cơn mưa bụi, có gì đó vẫy gọi.

Người trong nhà không ai cho cậu đụng vào việc gì, sợ cậu lỡ lời, hay làm hậu đậu khiến mất mặt gia đình.

“Con vào trong buồng ngồi đi, đừng làm gì hết.

Mọi chuyện để em con lo.”

Căn buồng tối đen, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ nhà trước hắt vào.

Cậu ngồi yên, nghe tiếng bước chân cộp cộp trên nền gỗ, tiếng chén đũa va nhau, và những lời thì thầm rõ ràng hơn bình thường:

"Thằng cả đâu mà để thằng út ra tiếp khách vậy trời?”

"Trời ơi, thằng cả nó khờ mà, làm ba cái này chắc nhục nhã lắm.”

Lời nói mỉa mai, giễu cợt, phát ra từ miệng vài người dì trong họ – hình như cố tình để cậu nghe.

Mẹ cậu có mặt, nhưng chỉ im lặng.

Thái Sơn quen rồi.

Nghe hết, nhưng không bất ngờ.

Cậu chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Bỗng bên ngoài, một giọng nói vang lên – nhỏ thôi, nhưng đủ để khiến những tiếng bàn tán khựng lại:

“Dạ, con mời các bác, các dì ăn thử bánh tro mới.

Năm nay mẹ con làm ít, nhưng phần đầu tiên là để dành cho những ai từng bồng anh hai lúc còn nhỏ.”

Không khí khựng hẳn lại.

Nguyễn Quang Anh từ tốn bước vào, mâm tre trên tay, đặt xuống chiếu một cách ngay ngắn.

Trong mâm là những đòn bánh tro nhỏ, gói khéo, thơm mùi tro mới.

“Anh hai con không nói nhiều, nhưng lúc nào cũng nhớ mọi người từng thương anh.

Mỗi lần nhắc tên các bác, ảnh đều gật đầu cười.

Ảnh nhớ rõ lắm ạ.”

Cậu nói nhẹ, không gắt, không trách – nhưng ánh mắt sáng, lời lẽ đằm thắm đủ để khiến không ai dám nói thêm lời nào.

Một người dì ho nhẹ quay mặt đi.

Người khác thì cười trừ, lảng sang chuyện khác.

Thái Sơn nghe tất cả.

Cậu không nói gì.

Nhưng trong lòng… lần đầu tiên có một cái gì đó mềm ra, ấm lên – như mưa bụi tan vào đất, như ánh đèn hắt nhẹ vào bóng tối.

Và rồi, khi chẳng ai để ý, cậu đứng dậy, rẽ qua hiên nhà, lách qua lũ trẻ đang chơi nghịch với tro bếp.

Không ai hỏi khi cậu bước ra sau vườn – nơi cây bồ đề già mọc trên nền đất lún, nơi mà từ nhỏ người ta vẫn bảo: "Đừng lại gần, ở đó có ma".

---

Một cái chòi nhỏ hiện ra trong tầm mắt.

Xập xệ.

Gỗ mục.

Mái nghiêng.

Nhưng cửa lại hé mở, như đang đợi ai.

Thái Sơn không sợ.

Cậu từng thấy những thứ mà người khác không thấy – bóng người mờ trong đêm, tiếng gọi khe khẽ sau cửa, mùi nhang lạ trong phòng lạnh.

Nhưng chưa từng hoảng sợ.

Vì cậu biết… những thứ ấy rất cô đơn.

Cậu bước vào.

Đẩy cánh cửa gỗ phát ra tiếng rít.

Bên trong là bụi, rêu, và mùi ẩm của những năm tháng bị quên lãng – và một cậu trai đứng quay lưng về phía cửa, ánh mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ phủ dây leo.

Ánh sáng xám mờ phủ lên người ấy một vẻ buồn lặng lẽ.

Cậu mặc áo sơ mi trắng cũ ngả màu, tóc dài chạm cổ, dáng người mảnh khảnh, bất động.

Thái Sơn khẽ mỉm cười.

Câu nói vang lên, ngây ngô mà ấm lạ giữa căn chòi lạnh:

“Anh ơi… sao mặt anh buồn vậy?”

Người kia quay lại.

Gió lùa qua cánh cửa, thổi tung một mảng bụi mờ.

Tiếng tụng kinh từ nhà chính đột ngột ngắt hẳn.

Không ai tụng.

Không ai thở.

Người ấy khẽ cười:

“Em thấy được tôi à?”

Thái Sơn chớp mắt, rồi gật đầu:

"Ừm… thấy mà.”

“Vậy… em tên gì?”

“Thái Sơn.

Nguyễn Thái Sơn.”

Người kia buồn bã đáp:

“Còn tôi… là Trần Phong Hào.

Nhưng lâu lắm rồi, không ai gọi tôi như thế nữa.”

Ngoài kia, mưa nặng hạt dần.

Một tiếng “cạch” khe khẽ vang lên – như thể có một cánh cửa vô hình nào đó vừa khép lại.

Trong lòng đất ẩm, một thứ gì đó bắt đầu thở.

Trên trần nhà mốc loang, một bông hoa trắng nhỏ rơi xuống.

Không ai trồng nó cả.

Thái Sơn ngồi xuống bên cạnh Phong Hào.

“Anh ở đây… lâu chưa?”

“Lâu đến mức quên mất mình đang chờ điều gì.”

"Vậy…

để em ngồi với anh một chút.”

Cậu ngồi.

Dưới cơn mưa bụi, bên cạnh một người không còn thuộc về thế giới này.

Và không hiểu vì sao – cậu không thấy sợ.

Chỉ thấy lòng yên lặng.

__________

toiii lại ngoi lênn đâyyy 🙋🏻‍♀️
 
Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
II : cánh hoa


Gió rít qua khe vách.

Bên trong căn chòi cũ, ánh sáng mờ lặng phủ lên hai thân ảnh.

Một người còn sống.

Một người đã chết.

Thái Sơn ngồi bên, lưng dựa vào cột gỗ mục, hai tay ôm đầu gối.

Bên cạnh là Trần Phong Hào – cậu trai với ánh nhìn xa lạ, lặng như thể vừa tan ra khỏi bức ảnh cũ nào đó bị lãng quên trong hộc tủ mối mọt.

Cả hai không nói gì trong một lúc lâu.

Chỉ có tiếng mưa lách tách trên mái rạ, và tiếng gió thoảng mang theo mùi nhang nhè nhẹ – mùi ấy không thuộc về nơi này.

Nó cũ hơn, như từ ngôi mộ nào đó bay lạc đến.

“Anh có nhớ mình…

đã chết như thế nào không?”

Thái Sơn không rõ vì sao mình hỏi vậy.

Câu hỏi tuột khỏi miệng như thể từ một ai khác.

Phong Hào nghiêng đầu.

Cổ cậu kêu răng rắc – thứ âm thanh không thuộc về cơ thể còn sống.

Nhưng ánh mắt thì dịu dàng, gần như mỉm cười.

“Em biết anh đã chết rồi?"

"Ủa anh chết rồi hả, em không biết."

Phong Hào nhìn vẻ mặt ngốc nghếch và cái hành động rối rích múa tay loạn xạ để xin lỗi của cậu mà bật cười.

“Anh chết rồi mà em không sợ sao.”

Sơn khẽ ngẩng đầu.

Đôi mắt đen nhánh mở to, trong veo, ngơ ngác mà không ngu ngốc – như thể ánh nhìn của một cậu bé đứng trước vũ trụ.

“Em á?”

"Em chẳng biết nữa, có lẽ tại vì em ngốc nên em chẳng nhận thức được cái nào đáng sợ cả"

Phong Hào không có trạng thái gì nữa.

Cậu chỉ chống tay ra sau, ngẩng nhìn trần nhà mốc loang – nơi một vệt nước chảy dài như dấu thời gian đang rỉ xuống.

“Lúc em bước vào, có một cánh cửa mở ra.”

“Cửa gì?”

“Không phải cửa nhà đâu.

Là... một cái khe giữa hai bên.

Giống như ranh giới của mơ và tỉnh, của nhớ và quên, của người sống và những thứ chưa chịu đi.”

Thái Sơn gật gật.

Cậu không hiểu hết, nhưng cậu tin.

Từ nhỏ, cậu vẫn thấy những “cánh cửa” như thế.

Ở giếng sau vườn.

Trong gầm bàn học.

Trong giấc mơ có người gọi tên mình từ phía bóng tối.

Phong Hào nhìn cậu, mỉm cười.

Cái kiểu cười rất nhẹ – như thể chỉ để một mình cậu thấy.

“Chắc em là người cuối cùng còn nhớ cái tên Trần Phong Hào.”

“Ừm… em nhớ rồi mà.

Em không quên đâu.”

Một cơn gió mạnh bất ngờ giật tung cánh cửa sau lưng, thổi bụi vào làm Thái Sơn ho khẽ.

Khi mở mắt ra, Phong Hào không còn ở đó.

Căn chòi trống trơn.

Gió đuổi lá khô chạy vòng quanh nền gạch lạnh.

Ánh sáng nhạt phủ xuống một mình Thái Sơn đang ngồi – như thể vừa mơ một giấc dài.

Cậu đứng dậy, ngó quanh.

Không ai.

Nhưng... dưới chân cậu, một bông hoa trắng nhỏ vẫn còn nằm đó.

Mỏng tang.

Trong suốt.

Không ai trồng.

Không giống bất kỳ loài nào cậu từng thấy.

Cậu cúi xuống, cẩn thận nhặt lấy.

______

Đêm đó, Thái Sơn nằm trong buồng nhỏ.

Mùi gỗ cũ và khói nhang như quấn lấy cậu trong một giấc mơ dài, mà mỗi khi tỉnh dậy đều cảm thấy thiếu mất điều gì đó quan trọng.

Cậu không nói chuyện với ai về Phong Hào.

Không kể với mẹ.

Không nói với Quang Anh.

Cũng không viết lại vào cuốn sổ mà cậu vẫn giấu dưới chiếu.

Cậu sợ, nếu kể ra, người ta sẽ cười.

Sợ, nếu viết lại, mọi thứ sẽ phai đi như vệt mưa loang trên sân gạch.

---

Sáng hôm sau, trời tạnh hẳn.

Ánh nắng mới như vàng non len qua từng kẽ lá, rọi lên vết rêu trên những viên ngói đỏ đã bạc màu thời gian.

Thái Sơn lặng lẽ đi vòng ra sau vườn như hôm trước.

Cậu đi đúng lối cũ, tránh mấy đứa em đang chơi chọi gà bằng gáo dừa, men theo bờ giếng khô và bụi duối già.

Không còn căn chòi nào.

Không còn cửa gỗ hé mở.

Không còn mùi ẩm mốc, không còn ánh sáng lờ mờ xanh rêu.

Chỉ có đất trống.

Một khoảnh cỏ cháy nắng, phẳng lì như thể chưa từng có ai đứng ở đó.

Cậu đứng hồi lâu.

Tay vò nhẹ vạt áo.

Rồi bỗng thấy, ngay bên gốc bồ đề, một bông hoa trắng nhỏ nằm yên trên nền đất.

Không ai trồng.

Không có gió để nó rơi.

Nó chỉ...

ở đó, chờ cậu.

Thái Sơn ngồi xuống, tay chạm khẽ lên cánh hoa.

Cậu không thấy lạnh.

Cũng không thấy gì kỳ lạ.

Chỉ như đang chạm vào một điều gì rất mỏng – rất nhẹ – rất thật.

“...Anh không biến mất đâu,” – cậu nói khẽ.

“Em biết mà.”

---

Tối hôm đó, trong mâm cúng, Quang Anh sớt thêm một phần nhỏ đặt cạnh phần của người đã khuất.

Một người bác chợt thắc mắc:

“Ủa, năm nay có thêm phần ai vậy con?”

Quang Anh đáp, giọng đều đều:

“Của một người em nghĩ... nhà mình từng quên mất.

Nhưng chắc là, vẫn còn ở đây thôi.”

________

truyện flop tới nổi én nản r các bácc
 
Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
iii : hứa


Cùng lúc ấy, Thái Sơn nằm trong buồng nhỏ, tay siết lấy chiếc hộp gỗ giấu dưới gối, không dám buông.

Căn buồng tối như mực, chỉ có khe sáng bạc lọt qmiếng gỗ, in vệt dài run rẩy trên nền đất lạnh.

Bên trong hộp, cánh hoa trắng cậu nhặt dưới gốc bồ đề hôm trước nằm im, mỏng tang, dường như phát sáng nhè nhẹ trong đêm.

Mùi hương lạ, thoang thoảng, không giống nhang trầm, không giống cỏ dại, cứ quấn lấy mũi cậu, khiến tim đập khẽ mà không biết vì sợ hay vì thương.

Trong cơn mơ chập chờn, Thái Sơn nghe thấy tiếng thở nhẹ, khe khẽ, như tiếng ai thở bên tai mình.

“Sơn…”

“Em nghe được không?”

Cậu trở mình, áp tay lên nắp hộp, thì thầm:

“Anh… là anh phải không?”

Không có tiếng trả lời, chỉ có hơi ấm mơ hồ từ chiếc hộp gỗ, thấm qua lòng bàn tay cậu, luồn vào những đường chỉ tay nhỏ xíu như một dòng nước âm ấm.

Gần sáng, khi gà gáy canh tư, sương đêm còn đọng từng giọt trên mái ngói rêu xanh, Thái Sơn mở mắt.

Ánh trăng tàn loang lổ trên vách gỗ.

Phong Hào đứng đó.

Cậu trai ấy đứng ngay trước giường, gương mặt sáng lên nhờ ánh trăng, đôi mắt sâu, hiền, buồn, mái tóc dài chạm cổ khẽ lay khi gió đêm luồn qua khe liếp.

Thái Sơn sững người, bàn tay nắm chặt mép mền, nhìn không chớp mắt.

“…Anh…”

Phong Hào khẽ nghiêng đầu, mỉm cười.

Nụ cười ấy nhẹ như sương, thoáng buồn nhưng không làm người khác sợ.

“Cảm ơn em…

đã nhặt cánh hoa.”

Giọng nói vang lên, không ồn ào, nhưng rõ ràng như một nhát gió lướt qua mặt nước giếng.

“Anh…

ở trong cánh hoa này hả?” – Thái Sơn hỏi, giọng lạc đi, nhưng ánh mắt cậu không rời Hào.

Phong Hào gật đầu, đưa tay chỉ chiếc hộp gỗ nhỏ bên cạnh gối.

“Đó không phải là một cánh hoa bình thường.

Nó là nơi anh trú lại… là nơi anh còn sót lại.”

“Khi em nhặt nó, anh nghe thấy em gọi tên anh.

Lâu lắm rồi… không ai gọi tên anh nữa.”

Thái Sơn dường như quên thở.

Cậu chớp mắt, thấy hàng mi mình ươn ướt.

“…Anh… thật sự đã chết hả?”

Hào không đáp ngay.

Cậu bước chậm đến gần, ngồi xuống mép giường tre cọt kẹt, đưa tay sờ lên thành giường.

Ngón tay cậu mảnh, làn da tái nhợt trong ánh trăng.

“Anh chết khi vừa tròn mười bảy tuổi.”

“Buổi chiều hôm đó, mưa lớn, anh tan học về muộn.

Anh bị xe tông ở khúc cua, rơi xuống con mương cạn.

Trời tối, nước mương dâng lên cuốn anh đi.”

“Không ai hay biết.

Người ta tìm anh suốt, nhưng chỉ nghĩ anh bỏ nhà đi.”

“Đến khi người ta tìm thấy…

đã không còn ai nhận ra anh nữa.”

Giọng Hào không hận, không trách, chỉ như một cơn gió lạnh lướt qua ngực Thái Sơn, để lại một khoảng trống rát buốt.

Thái Sơn nắm chặt tay, nghẹn ngào:

“Anh… còn đau không?”

Phong Hào khẽ lắc đầu, cười buồn:

“Không còn đau.

Chỉ là… anh chưa đi được.”

“Anh cứ mắc kẹt lại đây, nghe tiếng mẹ khóc đêm, nghe tiếng mưa trên mái nhà, ngửi mùi khói nhang ngày giỗ… nhưng không ai thấy anh.”

“Không ai gọi tên anh.”

“Cho đến khi em đến.”

Thái Sơn nhìn Hào, đôi mắt đen nhánh mở to, lấp lánh ánh trăng.

“Em muốn giúp anh đi được…

được không?”

Phong Hào nhìn cậu thật lâu, rồi mỉm cười.

Lần này, nụ cười ấy không chỉ buồn, mà còn mang theo một tia sáng yếu ớt, như ánh nắng sớm xuyên qua mây mù.

“Em muốn giúp anh sao?”

“Muốn.”

“Nhưng… không chỉ mình anh.”

Gió khẽ lay ngọn đèn dầu đã tắt, để lại mùi khói khét nhẹ.

Phong Hào ngước mắt nhìn trần nhà, giọng vang khẽ:

“Mỗi năm, Diêm Vương sẽ ban xuống trần gian 20 loài hoa khác nhau.”

“Mỗi bông hoa tương ứng với một linh hồn bị lãng quên, bị oan khuất, không siêu thoát.”

“Hoa sẽ rơi ở bất cứ đâu – giếng hoang, bụi tre, gốc bồ đề, bờ mương, nghĩa địa cũ, sân đình, hay nơi ai đó từng chết.”

“Không ai biết hoa ở đâu, rơi khi nào, rơi vì ai.”

“Chỉ những người có đôi mắt nhìn thấy và một trái tim không sợ như em… mới có thể cảm được nơi hoa sẽ xuất hiện.”

Thái Sơn nghe, tay siết chặt vào nhau, mắt không chớp.

“Vậy…thì đi tìm thôi"

Sơn ngồi bật dậy, sắn tay áo chuẩn bị đi tìm "20 bông hoa".Thì nhanh chóng Phong Hào giơ tay định nắm giữ Sơn lại nhưng tay anh lại xuyên qua làn da rám nắng của đối phương.

Một cơn lạnh buốt ập đến từ ngay bàn tay của mình khiến Sơn lập tức quay lại và thấy gương mặt cứng đơ từ Hào.

" Anh làm sao thế?

"

"À không gì cả, nhưng dù đã tìm được hoa mà lại không giải được vụ án phía sau đó thì cũng không tài nào hái được chúng"

"Vụ án?

"

“Muốn hái được hoa, em phải tìm ra sự thật của từng linh hồn.”

“Phải gọi đúng tên họ.”

“Phải tìm được câu chuyện họ muốn kể.”

“Phải nói ra nỗi oan họ câm lặng mang theo.”

“Chỉ khi đó, bông hoa mới nở, em mới hái được.”

“Khi em hái đủ 20 bông hoa, những người như anh… mới có thể đi.”

Căn buồng nhỏ im lặng.

Chỉ còn tiếng thở khe khẽ của Thái Sơn, tiếng gió đêm rít nhẹ.

Thái Sơn ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Hào.

“Em sẽ giúp.”

Phong Hào khẽ cười, giọt sương nơi khóe mắt cậu rơi xuống, nhưng tan ngay giữa không trung, như chưa từng tồn tại.

“Cảm ơn em.”
 
Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
iv : thỉnh cầu


Ba ngày, cả ba ngày liền, Sơn và Hào lặng lẽ đi qua những con đường làng đỏ bụi, đi qua bãi tha ma cỏ mọc quá đầu gối, đi qua những bờ sông lặng mùi bùn tanh, qua giếng cạn rêu đen và những rặng tre già kẽo kẹt khi gió thổi.

Mặt trời tháng bảy bỏng rát, nắng chói chang chiếu lên vai áo Sơn, mồ hôi ướt đẫm lưng, từng giọt mặn chát rơi xuống nền đất khô.

Bên cạnh, Hào bước đi lặng lẽ, thân ảnh mờ nhòe, bóng cậu không in trên đất, không có hơi thở, không có mùi mồ hôi, chỉ có tiếng gió luồn qua tà áo dài, phất phơ như sương.

Họ ghé qua từng nơi người ta kể từng có người chết, ghé qua bụi tre sau chùa nơi đêm nào cũng nghe tiếng khóc trẻ con, ghé bên bờ giếng hoang người ta từng tìm thấy xác một bà lão, ghé qua con mương nhỏ nơi có đứa trẻ chết đuối mùa lũ năm nào.

Sơn đi trước, tay cầm cuốn sổ dày, ghi lại từng câu chuyện, từng địa điểm, từng lời đồn.

Hào lặng lẽ theo sau, mắt dõi về phía trước, thỉnh thoảng cúi xuống mặt đất, ngón tay lướt qua những nhành cỏ, tìm một dấu hiệu nào đó của cánh hoa chưa từng ai thấy.

Nhưng không có gì cả.

Không một cánh hoa nào rơi.

Không một mùi hương lạ nào thoảng qua.

Không một tia sáng hy vọng nào.

Buổi chiều thứ ba, mặt trời lặn phía sau rặng tre, nhuộm đỏ cả bầu trời, gió thổi mang theo mùi khói rơm cháy ở đâu đó trong làng.

Sơn ngồi bệt xuống bậc thềm ngôi miếu hoang, thở dốc, tay run lên khi lau mồ hôi trên mặt.

Hào đứng im trước mặt cậu, gió thổi làm tóc cậu lay động, ánh nhìn sâu và buồn.

"Em mệt rồi sao, Sơn?"

Hào hỏi khẽ, giọng cậu vang lên như một hơi thở thoảng qua.

Sơn lắc đầu, nhưng giọt nước mắt vẫn rơi, nóng hổi trên má rám nắng.

"Em không mệt, chỉ là… em sợ.

Em sợ nếu không tìm được hoa, anh sẽ không thể đi được."

Hào cúi xuống, muốn đưa tay lau giọt nước mắt trên má Sơn, nhưng bàn tay cậu chỉ xuyên qua làn da ấm áp, để lại một cơn lạnh lướt qua da thịt, không thể chạm đến.

Ánh mắt Hào nhìn Sơn, ánh nhìn mà gió chiều cuốn đi, mang theo cả những điều chưa kịp nói.

Anh cũng sợ, Sơn.

Anh sợ anh sẽ mãi ở đây, với danh phận là một hồn ma vất vưởng..

Họ trở về khi trời đã tối hẳn, con đường làng im lìm, chỉ còn tiếng dế kêu và tiếng lá tre xào xạc khi gió đêm lùa qua.

Quang Anh thấy người anh của mình cả ngày nay không về lại tới đêm khuya như thế mới đặt chân vào nhà thì lo lắm.

Cậu muốn đi tìm nhưng mẹ lại bảo "anh con đi đâu đó chơi thôi, con không cần đi đâu cả, nhà đang có khách mà".Thế là cậu ngậm ngùi dán nụ cười công nghiệp lên mặt để chào đón những người họ hàng từ xa tới.

Cậu chỉ lặng lẽ hỏi anh vài câu rồi nhận lại nụ cười hiền lành từ Thái Sơn như chưa có gì.

Đúng, anh của cậu là như thế đấy, người nhà sáng giờ chẳng ai nói nổi một câu tốt lành về anh cả mà nếu anh có biết đi chăng nữa.

Thì anh cũng sẽ cười như thế thôi.

Quang Anh lủi thủi nấu một tô cháu loãng rồi đặt lên bàn gỗ cũ, mùi khói bếp ám vào tóc, vào tay, vào vạt áo.

Sơn rối rít cảm ơn rồi húp trọn lấy.

Hào ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt cậu phản chiếu ngọn lửa vàng lay động, im lặng nhìn bóng mình lúc mờ lúc tỏ trên vách gỗ cũ.

Ngủ đi, Sơn, ngày mai mình lại tìm tiếp.

Hào nói, giọng khẽ như gió.

Sơn gật đầu, cuộn mình trên tấm phản tre, ôm chiếc hộp gỗ có cánh hoa bên trong vào ngực, nhắm mắt lại, để mặc cho nước mắt thấm vào gối.

Hào ngồi đó rất lâu, mắt dõi vào Nguyễn Quang Anh đang cẩn thận đắp chăn lên người Thái Sơn một cách khéo léo vì sợ anh tỉnh dậy.

"Nhớ mẹ quá..

"

Ngoài kia, gió đêm rít qua khe liếp, mang theo hơi lạnh lạ lùng.

Hào đứng dậy, bước ra hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao, rồi quay lưng, bước đi, để lại căn nhà gỗ im lìm sau lưng.

Bờ sông nơi Hào từng chết im lìm dưới ánh trăng, mặt nước đen sâu, phản chiếu những đám mây mỏng trôi lững lờ.

Gió đêm thổi làm lá bồ đề già rung lên, từng chiếc rụng xuống, xoay tròn rồi rơi lả tả trên mặt nước.

Hào quỳ xuống bên gốc bồ đề, đôi tay run lên khi chạm vào nền đất lạnh, nhắm mắt lại, giọng khàn khàn vang lên giữa đêm.

"Diêm Vương… nếu ngài tồn tại… xin hãy cho con một con đường."

Tiếng dế ngừng kêu, gió ngừng thổi, mặt nước bỗng lặng như gương.

Từ dưới gốc cây, một làn sương mỏng cuộn lên, lạnh buốt, dày đặc che kín cả bờ sông.

Trong làn sương, một bóng người mặc áo đen dài hiện ra, tóc dài che nửa mặt, chỉ có đôi mắt đỏ sẫm mở ra trong màn đêm, nhìn thẳng vào Hào.

"Ngươi gọi ta?"

Giọng nói trầm khàn, vang lên từ khoảng không.

Hào ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ấy, tim đập thình thịch trong lồng ngực tưởng đã ngừng lại từ lâu.

"Diêm Vương… con không tìm thấy hoa… con thật sự không còn muốn làm vong hồn vất vưởng mãi nơi cõi trần này nữa"

"Haha, chẳng phải điều này là do ngươi lựa chọn sao?

"

"Vâng.. nhưng con đã chứng kiến ba mẹ con đau khổ đủ rồi, con cũng chứng kiến người ta lừa dối con mà có hạnh phúc khác cả rồi!

"

Bóng người im lặng, rồi từ trong tay áo đen kéo ra một sợi dây chuyền bạc, mặt dây khắc hình con rồng đỏ máu, ánh đỏ lập lòe như lửa nhỏ trong đêm.

Ông thả sợi dây chuyền rơi xuống trước mặt Hào, phát ra tiếng leng keng khô khốc.

"Hoa không nở cho kẻ cố tìm.

Máu rơi xuống đất, hoa sẽ tự nở"

Hào nhìn sợi dây chuyền, đôi mắt mở to, gió lại thổi mạnh làm mái tóc dài bay tán loạn.

Diêm Vương giơ tay chỉ vào trán Hào, một luồng khí đỏ rực xuyên qua người cậu, lạnh buốt, nhức nhối, cuốn lấy từng mạch máu, từng hơi thở.

"Ta cho ngươi mượn lại chính thân xác của mình, bốn mươi chín ngày.

Nếu không hái đủ hai mươi bông hoa, ngươi sẽ tan biến, không đầu thai, không quay lại, không còn gì cả."

Gió gào lên, cuốn sương mù xoáy thành vòng tròn, bóng Diêm Vương tan biến vào đêm, chỉ còn lại sợi dây chuyền rồng đỏ máu phát ra ánh sáng yếu ớt, rực lên trong tay Hào.

Hào mở mắt, lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở lạnh lùa vào phổi, cảm nhận được mùi bùn đất ẩm ướt, cảm nhận nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực mà bao lâu nay chưa thể cảm nhận được.

Cậu vui mừng đứng dậy, tay nắm chặt sợi dây chuyền, bước về phía con đường làng mờ sương khi trời vừa tờ mờ sáng, chuẩn bị trở về bên Sơn, nơi có một người đang chờ cậu.
 
Jsolnicky ; Khế Ước Âm Dương
v : con mương


Hào trở về khi trời còn chưa sáng hẳn, sương mù phủ kín con đường làng.

Cậu đứng trước ngôi nhà gỗ, hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh lùa vào phổi, mùi khói bếp phảng phất, mùi đất ẩm lẫn trong mùi sương sớm.

Cảm giác được tim đập, máu chảy trong người, hơi thở đọng lại thành hơi trắng trước miệng, tất cả quá đỗi xa lạ nhưng cũng ấm áp đến nghẹn ngào.

Cửa vừa mở, Sơn đã đứng đó, đôi mắt đỏ hoe vì thức cả đêm chờ.

Cậu lao đến, ôm chầm lấy Hào, cảm nhận được hơi ấm thật sự lần đầu tiên sau ngần ấy ngày.

Hào siết chặt cậu trong tay, mái tóc Sơn vẫn còn vương sương, mùi hương của cỏ dại và nắng, khiến Hào nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười.

Sơn chớp mắt, ngơ ngác nhìn bàn tay mình vừa khẽ chạm lên tay Hào, cảm giác rõ rệt hơi ấm, làn da, cả mạch máu mỏng manh dưới lớp da trắng xanh.

Cậu giật mình rụt tay lại, mắt mở to, tay run run chỉ vào Hào, miệng lắp bắp:

"Anh... anh... em... em vừa chạm...

được anh...

Hào... em... em không phải... em mơ hả?"

Gió thổi làm tóc Sơn rối tung, che mất nửa khuôn mặt đang đỏ bừng.

Hào nhìn cậu, hơi ngỡ ngàng trước phản ứng của Sơn, rồi khẽ mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay Sơn, bàn tay khô lạnh của cậu đan lấy những ngón tay ấm nóng của Sơn, giữ chặt.

"Không phải mơ đâu, Sơn.

Là thật đấy."

Sơn há hốc miệng, giật nhẹ tay mấy lần rồi lại ngừng, hai mắt tròn xoe nhìn Hào, tay vẫn để yên trong tay cậu.

"Nhưng... nhưng anh là... ma... sao em... chạm được... em... em không hiểu..."

Hào khẽ thở ra, gió lùa qua cổ áo làm cậu khẽ rùng mình, ngước nhìn lên bầu trời xám nhạt trước khi cúi xuống nhìn Sơn, mắt cậu lấp lánh một ánh đỏ mờ mịt phản chiếu từ sợi dây chuyền hình rồng đang đeo trên cổ.

"Là do anh vừa xin mượn xác từ Diêm Vương"

"Mượn xác?

Diêm Vương?

"Sơn lắp bắp.

"Ừ.

Diêm Vương đã cho anh mượn lại thân xác cũ của mình.

Tạm thời, trong bốn mươi chín ngày, anh có thể trở lại làm người, có thể cảm nhận gió, nắng, mùi đất, có thể thở, có thể đau, và... có thể chạm vào em."

Sơn im lặng, nhìn xuống bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, lòng bàn tay cậu hơi ướt mồ hôi, còn tay Hào thì lạnh, lạnh đến mức làm Sơn rùng mình nhưng lại không nỡ buông ra.

"Nhưng... nhưng... bốn mươi chín ngày thôi sao?"

Giọng Sơn run lên, khản đặc.

Hào khẽ gật đầu, ngón tay cái nhẹ vuốt mu bàn tay Sơn, nở một nụ cười mỏng manh nhưng ánh mắt lại buồn bã: "Ừ, chỉ bốn mươi chín ngày thôi, nếu mình không hái được đủ hai mươi bông hoa, anh sẽ không thể quay lại nữa, sẽ tan biến luôn, không thể đầu thai, không còn được gặp em nữa."

Sơn cắn chặt môi, mím đến mức bật máu, nước mắt cậu rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay đang nắm lấy Hào, nóng hổi.

Hào giật mình, ngước nhìn Sơn, rồi lặng lẽ đưa tay lau nước mắt trên má cậu.

"Nhưng... em... em không muốn... em không muốn anh biến mất..."

"Anh biết, Sơn."

Hào khẽ đáp, giọng cậu nhẹ như gió, nhưng bàn tay siết tay Sơn thật chặt.

"Nên mình sẽ cố gắng, sẽ giúp các linh hồn kia siêu thoát, để hái hoa, để cứu anh, để anh được ở lại bên em lâu hơn.

Được không?"

Sơn im lặng một lúc rất lâu, rồi khẽ gật đầu, nước mắt vẫn rơi nhưng khoé môi khẽ cong lên: "Dạ... vậy... mình sẽ cùng nhau, anh nha..."

Hào mỉm cười, gật đầu: "Ừ, cùng nhau."

---

Trời đã về chiều khi Sơn và Hào rời khỏi nhà, quyết định tản bộ dọc con mương nhỏ chạy quanh làng.

Ba ngày qua, những bước chân của họ đã in hằn trên khắp những con đường bụi đỏ, bên những bãi tha ma đầy cỏ hoang và những bờ sông lặng mùi bùn, gió lùa qua tóc, mang theo mùi khói rơm, mùi đồng ruộng, mùi đất sau cơn mưa đêm qua còn âm ẩm.

Hào đi bên cạnh Sơn, bóng cậu in rõ trên mặt đất, có tiếng bước chân lạo xạo trên những vạt cỏ khô ven bờ mương, có hơi thở khẽ khàng, phả vào không khí mùi mồ hôi và nắng.

Sơn cảm nhận được rõ rệt sự hiện diện của Hào bên cạnh mình, một cách chân thật và ấm áp, khác hẳn với những ngày Hào chỉ là một bóng mờ, lặng lẽ trôi bên cạnh như khói sương.

"Ba ngày qua... em mệt lắm phải không?"

Hào hỏi, giọng cậu trầm, mắt nhìn theo những gợn nước lăn tăn dưới mương.

Sơn lắc đầu, mỉm cười nhẹ, nắng hắt lên gương mặt rám nắng, những sợi tóc dính vào trán vì mồ hôi: "Không mệt đâu... chỉ là... em sợ không cứu được anh."

Hào khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ mái tóc Sơn, lòng bàn tay hơi lạnh nhưng dịu dàng.

"Anh biết.

Anh không trách em.

Chúng ta đã cố gắng rồi, chỉ cần tiếp tục... chỉ cần em vẫn còn muốn đi cùng anh."

Sơn gật đầu, mím môi, mắt cậu hướng về phía những rặng tre cuối con mương, nơi lũ chim sẻ đang sà xuống, ríu rít chuyền cành.

Gió thổi qua mặt nước mang theo mùi tanh đặc trưng của bùn, thoảng trong không khí là mùi cỏ dại bị giẫm nát dưới chân họ.

"Anh Hào, khi còn sống... anh thích nhất là gì?"

Sơn hỏi, giọng nhẹ như gió, mắt vẫn nhìn vào những vệt nắng rọi xuống mặt nước.

Hào im lặng một lúc, nắm tay Sơn, siết nhẹ: "Anh thích...

được về nhà, nghe tiếng mẹ gọi cơm chiều, thích nghe mùi khói bếp, thích ngồi trên bậc thềm nhìn con chó nằm ngủ, thích nghe tiếng mưa rơi lên mái tôn... và... thích nhìn em cười."

Sơn quay sang nhìn Hào, ngạc nhiên, rồi khẽ cười, đôi mắt cậu cong cong, ánh lên một niềm vui nhỏ bé nhưng ấm áp giữa những ngày nặng nề.

"Vậy... bây giờ anh vẫn còn có thể nghe mưa, ngửi mùi bếp... và... thấy em cười mà, đúng không?"

"Ừ, nhờ em... nên anh vẫn còn được nhìn thấy."

Hào đáp, mắt cậu ánh lên dưới ánh nắng vàng nhạt.

Họ cứ thế đi dọc con mương, nói những câu chuyện nhẹ nhàng về những con diều giấy đã bay mất, về những ngày Sơn còn bé bị trượt chân té xuống mương rồi khóc òa, về lần đầu Hào biết thế nào là mưa phùn buổi sớm khi cậu đi học.

Tiếng bước chân hòa vào tiếng nước róc rách, tiếng gió lùa qua những bụi cỏ lau, cả hai quên mất những nỗi lo lắng, quên cả sợi dây chuyền nặng trĩu trên cổ Hào, quên cả bốn mươi chín ngày đang trôi qua từng chút một.

Nhưng rồi, khi họ đi đến khúc cua nơi con mương rẽ vào cánh đồng hoang, Sơn đột ngột khựng lại, tay ôm lấy đầu, toàn thân run lên bần bật.

"Ơ...

ơ... anh Hào...

đầu...

đầu em..."

Sơn lắp bắp, giọng cậu nghẹn lại, trán nhăn nhúm vì đau, mồ hôi túa ra như tắm.

"Sơn!"

Hào hoảng hốt, ôm lấy vai cậu, đỡ cậu ngồi xuống bãi cỏ ven mương, giọng lo lắng: "Em sao vậy?

Sơn!"

Cùng lúc đó, sợi dây chuyền hình rồng đỏ trên cổ Hào bất chợt phát sáng, ánh đỏ rực lên, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt lan khắp không khí, làm những bụi cỏ quanh họ rung lên, lá rụng lả tả.

Gió nổi lên từng đợt, cuốn theo mùi bùn tanh từ lòng mương bốc lên, nồng nặc đến mức Hào phải che mũi.

"Aaaaaa..."

Sơn rên lên, tay cậu bấu chặt lấy cổ áo Hào, mắt mở to, đồng tử co lại, hơi thở gấp gáp.

"Em... em thấy... thấy... có... có... người..."

Sơn thở dốc, nói đứt quãng, tay cậu run bần bật, chỉ về phía khúc mương tối om đang lấp lánh ánh hoàng hôn.

Hào quay đầu nhìn theo, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Dưới ánh sáng đỏ rực của sợi dây chuyền, cậu nhìn thấy mặt nước trong khúc mương đang dậy sóng, những vòng tròn nhỏ lan ra, rồi một cái bóng trắng lờ mờ nổi lên giữa dòng nước, mái tóc dài phủ kín mặt, áo trắng dính sát vào thân thể mỏng manh, phập phồng theo từng gợn sóng.

Gió rít lên, mang theo tiếng khóc nhỏ, mơ hồ như tiếng trẻ con nức nở, văng vẳng giữa những lùm cỏ lau.

Hào nuốt nước bọt, siết chặt tay Sơn, thì thầm: "Sơn... em bình tĩnh... em đang nhìn thấy linh hồn... là linh hồn đang mắc kẹt ở đây..."

Sợi dây chuyền trên cổ Hào càng lúc càng sáng, ánh đỏ như máu chiếu rọi khắp khúc mương tối om, làm cái bóng trắng hiện lên rõ rệt hơn, tóc đen ướt rũ rượi, những giọt nước nhỏ tí tách xuống mặt nước vốn đã gợn sóng.

Từ cổ chân cái bóng, một sợi dây đỏ mờ như sương khói trói chặt lại, kéo lê từng chút về phía lòng mương sâu.

"Anh Hào... cứu..."

Sơn thều thào, tay cậu nắm chặt tay Hào, móng tay in hằn vào da thịt, ánh mắt cậu đầy sợ hãi.

Hào nuốt nước bọt, ánh mắt cậu ánh lên quyết tâm.

"Được, Sơn.

Đây là...

đây là bông hoa đầu tiên của chúng ta."

Cậu siết tay Sơn, ánh mắt hướng về phía cái bóng đang khóc nức nở trong khúc mương, lòng thầm hứa..

_______

nè nè én định triển fic về đấu trường gia tốc texcfic + văn xuôi á. nhưng én bị ghiền kinh dị nên chắc fic đó vẫn sẽ là kinh dị ấy..mà én làm bộ này là bộ thứ 2 về chủ đề đó rùi, nên én sẽ kết hợp show đấu trường gia tốc + kinh dị, trinh thám cho nó lạ nhỉ. tại én viết rồi và cũng đọc thử thì cũng cũng á🙂))

xin ý kiến của các bấy bề tại đây :
 
Back
Top Bottom